Khác 3. Sau Khi Giết Xuyên Phó Bản Tôi Nuôi Đại Tà Thần Dưỡng Lão- Bạch Đào Ô Ô Long

  • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
3. Sau Khi Giết Xuyên Phó Bản Tôi Nuôi Đại Tà Thần Dưỡng Lão- Bạch Đào Ô Ô Long
Chương 135: Hãy nhìn tôi cho thật kỹ, hãy nhìn tôi thật chăm chú


Dịch: Ayi - tuyetnhi | inkheart.icu

Follow để theo dõi bản dịch.

"Con người!

Chỉ có!

Hai!

Con!

Mắt!"

Lê Mặc nghiêm túc lặp lại lần nữa, nó sợ phát khiếp trước cảnh Ân Tu ngày càng trở nên bất thường, bèn liên tục dặn dò: "Hai con mắt, một cái mũi, một cái miệng."

"Là vậy sao?

Thế hóa ra dáng vẻ bây giờ của tôi không đúng à?"

Ân Tu chẳng tài nào nhận ra rằng nhận thức của chính mình đã bị bóp méo.

Cậu rờ rẫm gương mặt mình một hồi, cuối cùng vẫn chọn tin tưởng Lê Mặc, cậu móc từ trong túi ra một viên kẹo rồi bỏ vào miệng.

"Nhưng... nếu dáng vẻ hiện giờ là sai, vậy tôi vốn dĩ nên trông như thế nào?"

Cùng với sự mịt mờ và xoay chuyển trong nhận thức của Ân Tu, khuôn mặt cậu bắt đầu nảy sinh những biến đổi kỳ dị.

"Con mắt nào của tôi là mọc thừa ra thế?

Con này à?"

Ân Tu chỉ tay vào mắt phải của mình, ngay lập tức, con mắt bên phải liền biến mất.

Kênh chat: ?!

Đậu xanh rau má!

"Không phải."

Lê Mặc nghiêm túc đáp lời: "Là con mắt trên má trái cơ."

"Chỗ này hả?"

Cậu chỉ vào con mắt phía trên mặt trái, thế là mắt trái cũng lại biến mất ngay tắp lự.

Kênh chat: Aaaa chịu không nổi rồi, cảm giác mắt tôi cũng bị ô nhiễm luôn rồi, sao mà lại có người trông như thế này cơ chứ!

"Sai rồi sai rồi, là con mắt trên gò má trái kia."

Đám xúc tu nghiêm túc chỉ dẫn, nó "pạch" một cái, đem thân mình dính dớp vỗ lên con mắt mọc thừa của Ân Tu: "Là con này, hãy để con này biến mất đi."

"Hóa ra là con này à..."

Tâm trí Ân Tu đã bắt đầu hỗn loạn: "Cứ cảm thấy dáng vẻ bây giờ của tôi lạ lùng quá...

Tôi chỉ có hai con mắt thôi sao?

Nếu tính theo tiêu chuẩn của loài người thì trông dị hợm lắm nhỉ?"

Khuôn mặt Ân Tu đã khôi phục lại bình thường, thế nhưng nhận thức của cậu đã hỏng bét, cậu bắt đầu cảm thấy con người chỉ có hai mắt trông thật kỳ dị làm sao.

"Chẳng rõ giờ tôi trông ra cái dạng gì nữa, tôi muốn soi gương một chút."

Ân Tu không đứng dậy, cậu chỉ nói suông thế thôi, vậy mà đám xúc tu đã ngay lập tức căng thẳng quấn chặt lấy cậu.

"Không được soi gương!

Tuyệt đối không được!"

"Tôi biết mà..."

Ân Tu đưa tay lên rờ rẫm gương mặt mình một lần nữa, đôi bàn tay cậu có phần rón rén che kín hơn nửa khuôn mặt: "Vẫn cứ cảm thấy có chỗ nào đó không đúng...

Có phải hiện giờ trông tôi quái dị lắm không?"

Dường như trong nhận thức của Ân Tu, dáng vẻ hiện tại của chính mình hoàn toàn chẳng giống con người chút nào, cái diện mạo vặn vẹo ấy y hệt một con quái vật, khiến cậu có đôi phần lúng túng chẳng biết phải làm sao.

Đám xúc tu khua khoắng những con mắt trên thân mình giữa không trung: "Tôi còn kỳ quái hơn cậu nhiều."

"Cũng đúng."

Ân Tu lại chậm rãi buông đôi bàn tay đang che mặt xuống: "Hiện giờ chúng ta đều là quái vật như nhau rồi."

"Tôi là quái vật, còn cậu thì không."

Đám xúc tu quấn lấy tay Ân Tu, đầu xúc tu khẽ móc vào ngón tay cậu, quấn quýt không rời tựa như đang đan tay nhau: "Cơ thể của tôi ở không gian khác sắp tới được phòng học này rồi, rất nhanh thôi, tôi sẽ để cậu thấy được thế nào mới là dáng vẻ thực sự của con người."

Có một vật mẫu tham chiếu ở ngay đây, Ân Tu sẽ luôn biết được một con người thực thụ phải trông như thế nào, không đến mức ngay cả việc phải khôi phục thành dạng gì cũng chẳng hay.

"Chẳng thể ngờ có ngày tôi lại phải học cách làm người từ anh đấy."

Ân Tu vẫn nhớ hồi đầu mới gặp Lê Mặc, anh ta thậm chí còn chẳng biết khoang miệng con người trông như thế nào, vậy mà sau này lại có thể mô phỏng theo một cách thần kỳ.

Có Lê Mặc ở bên, xem ra còn đáng tin cậy hơn là có một con người thực thụ ở cạnh.

Con người có thể bị tác động mà đưa ra những tham chiếu sai lầm cho Ân Tu, thế nhưng Lê Mặc thì sẽ không bao giờ thay đổi.

Cậu lắng nghe tiếng đập cửa đầy sốt ruột và bất an trước lối vào, cảm nhận được ánh nhìn chòng chọc từ phía sau cửa sổ.

Việc phải ở lại trong căn phòng học tối om như hũ nút này khiến cậu cảm thấy bứt bối vô cùng, thế nhưng cậu bắt buộc phải trụ lại suốt một đêm mới có thể biết được, liệu mình có thể thông qua tòa nhà dạy học này để đi tới một không gian khác hay không.

Ân Tu ôm lấy đám xúc tu đang quấn trên cánh tay, khẽ khép hờ đôi mắt: "Xem ra đêm nay lại không được ngủ rồi."

Đám xúc tu từ trong ống tay áo vươn dài ra, quấn chặt lấy Ân Tu, cái miệng nhỏ lầm bầm nhắn nhủ: "Tôi sắp đến nơi rồi, tôi sẽ để cậu được ngủ một giấc thật ngon."

"Ừ."

Ân Tu khẽ đáp, áp má lên những sợi xúc tu lành lạnh.

Sợi xúc tu đen nhỏ run lên một cái, con mắt phía trên nhìn chằm chằm Ân Tu không rời, chẳng hề chớp lấy một lần.

Vài phút sau, một luồng khí lạnh buốt bao trùm lấy dãy hành lang tầng này.

Giữa màn đêm tăm tối, Lê Mặc chậm rãi bước vào hành lang tòa nhà dạy học.

Ngay khoảnh khắc vừa đặt chân vào, anh đã thấy đám học sinh đang chen chúc kín cả dãy hành lang tầng này.

Dưới màn đêm, trông chúng càng thêm méo mó, gớm ghiếc, chẳng còn chút dáng vẻ nào vốn có của con người.

Tất cả đều tụ tập trước cửa căn phòng học nơi Ân Tu đang ở, không ngừng đập cửa rầm rầm, mưu đồ xông thẳng vào trong.

Giây phút Lê Mặc xuất hiện, chúng khựng lại, đồng loạt ngoảnh đầu nhìn về phía anh.

Những đôi mắt ấy phát ra ánh đỏ trong bóng tối, y hệt như cặp mắt đỏ quạch khổng lồ bên ngoài cửa sổ kia.

"Trông mày có khí tức khá giống tao, nhưng tao không nhớ mình còn đồng tộc nào ở chốn này cả."

Lê Mặc nở nụ cười kỳ quái nhìn chằm chằm đám học sinh trước mặt: "Mày rốt cuộc là thứ gì?"

Đám học sinh không hề đáp lời, chỉ gườm gườm nhìn Lê Mặc với vẻ đầy cảnh giác.

Thấy đối phương im lặng, Lê Mặc tiến lên một bước.

Ngay giây sau đó, đám học sinh đồng loạt nhắm tịt mắt lại.

Khi mở mắt ra lần nữa, ánh đỏ trong mắt chúng đã biến mất, trở lại thành đôi mắt của người bình thường.

Nhóm học sinh ngơ ngác nhìn nhau.

"Lạ thật, sao tôi lại ở khu dạy học thế này?"

"Tôi nhớ là mình đang ngủ ở ký túc xá mà nhỉ?"

"Ôi, phải mau về thôi, không là bị bảo vệ phát hiện sẽ bị ăn thịt mất."

Lũ học sinh dị quái vội vã bỏ đi, thản nhiên lướt ngang qua Lê Mặc như thể không nhìn thấy anh.

Lê Mặc ngoái nhìn bóng lưng nhóm học sinh, cảm nhận rõ ràng rằng sự hiện diện kia đã tan biến.

"Lần tới, đừng để tao bắt được."

Lê Mặc quay người, sải bước đi về phía căn phòng học của Ân Tu.

Anh gõ cửa, khẽ giọng bảo: "Là tôi đây, mở cửa đi."

Ân Tu ở bên trong ngẩng đầu lên, cảnh giác nhìn chằm chằm cánh cửa: "Lê Mặc, ngoài cửa lại có đứa giả danh anh kìa, mau đi ăn thịt nó đi."

Đám xúc tu nhỏ ngơ ngác lắc lư: "Đó là tôi mà, tôi không thể tự ăn chính mình được."

"Hóa ra lần này là thật à."

Ân Tu sững lại một chút, cậu gần như đã chẳng còn phân biệt nổi những âm thanh vang lên ngoài cửa mỗi ngày nữa rồi.

Cậu nhanh chóng đứng dậy, tiến về phía lối vào phòng học, dẹp hết đống bàn ghế chất chồng sang một bên rồi mới mở cửa.

Ngoài cửa đúng là Lê Mặc, anh đứng giữa màn đêm với nụ cười kỳ quái, trông còn đáng sợ hơn cả lũ dị quái, ngoài anh ra thì chẳng còn ai vào đây được.

Thế nhưng Ân Tu vừa mở cửa đã sững người, sau đó nhíu chặt mày, nhìn đăm đăm vào gương mặt Lê Mặc.

"Sao vậy?"

Lê Mặc tiến lên một bước, đặt tay lên cánh tay Ân Tu, thu hồi phần cơ thể nhỏ bé kia trở lại cơ thể mình.

Ân Tu nhắm mắt thở dài: "Nhận thức bị bóp méo mất rồi, trong thoáng chốc tôi suýt thì không nhận ra anh."

Lê Mặc im lặng mím môi, xoay người đóng chặt cánh cửa phòng học phía sau.

Ân Tu thấy anh chốt cửa xong liền quay lại tiến về phía mình, bèn nảy sinh chút cảnh giác.

"Làm gì đó?"

Cậu lùi lại một bước, tựa lưng vào mép bàn học.

Lê Mặc nheo mắt cười, vòng tay nhốt chặt Ân Tu giữa mình và chiếc bàn học, trầm giọng bảo: "Nếu nhận thức đã sai lệch, vậy thì hãy nhìn tôi cho kỹ, nhìn đến khi nào ghi tạc được dáng vẻ của tôi vào lòng mới thôi."

Anh nghiêm túc ghé sát mặt mình đến trước mắt Ân Tu, chóp mũi chạm nhau, hơi thở quấn quýt nồng nàn.

Ân Tu câm nín nhìn anh: "Dù vậy cũng đâu cần phải dính sát thế này?"
 
3. Sau Khi Giết Xuyên Phó Bản Tôi Nuôi Đại Tà Thần Dưỡng Lão- Bạch Đào Ô Ô Long
Chương 136: Muốn tìm hiểu về một tôi chân thực hơn không?


Dịch: Ayi - tuyetnhi | inkheart.icu

Follow để theo dõi bản dịch.

Lê Mặc ghé sát trước mặt cậu, thủ thỉ: "Chẳng phải là để cậu được quan sát cho kỹ dáng vẻ đúng đắn của một con người hơn hay sao."

Ân Tu dõi mắt nhìn anh, ngắm nghía thật kỹ từng đường nét ngũ quan: "Cứ cảm thấy chỉ có hai con mắt thì lạ lùng quá... nhìn không thuận mắt chút nào."

Lê Mặc im lặng vài giây, rồi trên má trái của anh bỗng mọc thêm một con mắt mới, anh mỉm cười hỏi: "Giờ thì sao?"

Diện mạo ấy ngay lập tức khớp với nhận thức và gu thẩm mỹ hiện tại của Ân Tu, cậu gật đầu, hài lòng đáp: "Giờ trông thuận mắt hơn hẳn rồi, tôi mới nhận ra anh cũng ưa nhìn đấy chứ."

Lê Mặc nheo mắt cười, tỏ vẻ vô cùng mãn nguyện.

Khán giả nổi trận lôi đình: Anh nuông chiều anh ta làm cái gì cơ chứ?!

Cứ chiều kiểu này thì cái đống nhận thức sai lệch kia sẽ chỉ càng cắm rễ sâu hơn cho mà xem!!!

Lê Mặc thu con mắt kia lại, anh đưa tay móc túi kẹo ra khỏi túi áo Ân Tu, lấy một viên đặt sát bên môi cậu, trầm giọng bảo: "Nào, ăn thêm một viên đi, tôi phải tìm cách xoay chuyển lại nhận thức của cậu mới được."

Ân Tu im lặng cúi đầu cắn lấy viên kẹo rồi ngậm vào trong miệng, một lần nữa dõi mắt nhìn về phía Lê Mặc.

Lê Mặc mỉm cười nhìn xoáy vào đôi mắt Ân Tu, thanh âm chậm rãi mà thâm trầm cất lên: "Ân Tu, con người, vốn dĩ chỉ có hai mắt thôi."

"Hai con mắt..."

Ánh mắt Ân Tu khẽ lảo đảo, cái lạnh lẽo quen thuộc kia lại leo bám lên người cậu.

Cậu nhìn chòng chọc vào mắt Lê Mặc, cảm giác như bản thân đang bị lôi tuột vào một vòng xoáy không cách nào vùng vẫy, tựa hồ có thứ gì đó đang thâm nhập vào não bộ, từng chút từng chút một xâm chiếm lấy lý trí của mình.

Căn phòng học chìm vào thinh lặng trong giây lát, Ân Tu mới chậm rãi cất lời: "Nhớ ra rồi, con người đúng thực là chỉ có hai mắt..."

Lê Mặc mỉm cười chớp mắt, một lần nữa lại để con mắt trên mặt trái mọc ra: "Vậy giờ cậu vẫn còn thấy ba con mắt rất đẹp đấy chứ?"

Ân Tu câm nín nhìn anh, rồi vì không thoải mái mà ngoảnh mặt sang chỗ khác, cậu bất lực trầm giọng nói: "Chẳng hiểu sao nữa, vừa nãy tôi cứ đinh ninh con người phải có ba con mắt...

Giờ ngẫm lại, có tận ba mắt trông dị hợm thật đấy."

Lê Mặc hài lòng buông cậu ra: "Là đôi mắt ngoài cửa sổ lúc nãy đã tác động lên cậu đấy.

Nó sở hữu sức mạnh tương đồng với tôi, có khả năng gây ảnh hưởng đến tinh thần của con người."

Anh xoay người chậm rãi rảo bước đến bên cửa sổ, kéo xoẹt tấm rèm ra.

Lúc này ngoài cửa sổ chỉ là một màu tối đen như mực, không còn đôi mắt đỏ rực hay bất kỳ thứ gì khác, chỉ có màn đêm đen kịt vây kín.

"Xem ra là đi rồi."

Lê Mặc lẳng lặng kéo rèm cửa lại.

"Đó rốt cuộc là cái quái gì thế?"

Ân Tu bỗng thấy bồn chồn khôn tả, chỉ mới chạm mắt một cái mà đã có thể xoay chuyển cả nhận thức của cậu, thay đổi một con người mà khiến họ hoàn toàn không phát hiện ra, thứ đó thực sự đáng sợ đến mức quá quắt rồi.

"Tôi cũng không rõ lắm, có lẽ... là thứ đồ chơi mới mà phó bản này vừa tạo ra."

Lê Mặc quay người về cạnh Ân Tu, anh đưa tay ôm choàng lấy cậu, gối đầu lên vai cậu: "Nhưng không sao cả, dẫu có là ô nhiễm đi chăng nữa, thì cũng phải là do chính tay tôi lây nhiễm cậu, tôi tuyệt đối sẽ không để bất kỳ thứ không rõ lai lịch nào chiếm hữu được cậu đâu."

"..."

Ân Tu vỗ nhẹ lên cái đầu đang gác trên vai mình của Lê Mặc: "Tôi không muốn bị ô nhiễm."

"Nhưng nếu nhận thức của cậu đã bị xoay chuyển, mà tôi lại cưỡng ép sửa nó về như cũ, thì đó cũng coi như là bị tôi lây nhiễm thôi, suy cho cùng tôi đâu có biết ma pháp chữa lành gì đó đâu."

Lê Mặc mỉm cười nhún vai, trưng ra bộ dạng vô tội hết mức.

Sự ô nhiễm từ đôi mắt ngoài cửa sổ đã làm xoay chuyển nhận thức của Ân Tu, còn Lê Mặc lại thông qua chính phương thức đó để sửa đổi lại tâm trí cậu.

Kết quả tuy giống nhau, thế nhưng dấu vết của việc nhận thức từng bị thay đổi chắc chắn sẽ vĩnh viễn lưu lại.

Ân Tu bất lực, cậu chẳng thể kháng cự nổi việc nhận thức bị xoay chuyển, vì vậy chỉ đành dựa dẫm vào Lê Mặc đôi chút.

Ít ra, Lê Mặc vẫn tốt hơn nhiều so với những sự tồn tại không rõ danh tính ngoài kia.

"Tôi có thể tin tưởng anh chứ?"

Ân Tu ngước mắt nhìn lên, chăm chú quan sát anh một cách nghiêm túc.

Đây có lẽ là lần đầu tiên cậu dựa dẫm vào một kẻ khác trong phó bản, mà kẻ đó lại còn là một sự tồn tại hoàn toàn phi nhân loại.

"Tất nhiên rồi."

Lê Mặc mỉm cười, khẳng định chắc như đinh đóng cột.

"Nhưng cho đến tận bây giờ, tôi vẫn chẳng hiểu rõ về anh cho lắm."

Ân Tu nhìn đăm đăm vào sự tồn tại đang khoác lớp da người trước mặt, kẻ mà bên trong lại là một con quái vật: "Trên người anh ẩn giấu quá nhiều bí mật."

Lê Mặc nắm lấy tay Ân Tu, mỉm cười đặt lên lồng ngực mình: "Vậy giờ cậu có muốn tìm hiểu về một tôi chân thực hơn không?"

Bàn tay Ân Tu áp lên vòm ngực anh, có thể cảm nhận rõ rệt từng thớ cơ bắp cứng cáp, nhiệt độ cơ thể lạnh ngắt, cũng chẳng hề có nhịp tim, dẫu trông như một cơ thể bình thường đang hoạt động, nhưng kỳ thực lại đầy rẫy những điểm lệch lạc bất thường.

"Một anh chân thực... có đáng sợ lắm không?"

Ân Tu có thể cảm nhận được ngay dưới lòng bàn tay mình, theo mỗi nhịp thở phập phồng của Lê Mặc là một thứ gì đó đang trườn bò bên trong cơ thể.

Đó rõ ràng chẳng phải là xương máu hay gân cốt đơn thuần, mà là một sự tồn tại phi nhân loại.

"Có lẽ với người thường thì hơi đáng sợ thật, nhưng với cậu, tôi lại không chắc lắm."

Lê Mặc đưa tay cởi vài chiếc cúc áo vest: "Nếu cậu thấy khó chịu thì có thể dừng lại, tôi sẽ lập tức quay về dáng vẻ con người ngay."

"Như thế này, cậu vẫn muốn tìm hiểu về một tôi chân thực chứ?"

Ân Tu nhìn xoáy vào mắt anh, gật đầu khẳng định: "Tôi muốn biết."

Câu trả lời của Ân Tu khiến Lê Mặc vô cùng mãn nguyện.

Anh tháo hết hàng cúc áo vest rồi dừng lại ở vị trí lồng ngực, để lộ ra một vòm ngực rắn rỏi hoàn chỉnh, tựa như một ảo tưởng về vẻ đẹp hoàn mỹ nhất của nhân loại, cơ thể này của Lê Mặc được cấu tạo vô cùng xuất sắc, từ thớ thịt, đường nét cho đến cảm giác khi chạm vào đều tuyệt vời đến cực điểm.

Thế nhưng ngay giây sau đó, Ân Tu liền trố mắt nhìn ngón tay Lê Mặc vạch một đường dọc theo lồng ngực mình, vòm ngực anh theo đó mà nứt toác ra một rãnh dài.

Chẳng hề có dòng máu nào tuôn ra, cũng không thấy thớ cơ nào bị xé rách, vết nứt ấy nhẵn thín và gọn ghẽ đến kỳ lạ, chỉ đơn giản là hở ra một khe hẹp.

"Tôi muốn...

để cậu cảm nhận một chút."

Lê Mặc nắm lấy bàn tay Ân Tu, đặt vào ngay kẽ hở đó: "Bên trong chính là bản ngã chân thực nhất của tôi."

Ân Tu nhìn cảnh tượng trước mắt mà không khỏi bàng hoàng, đối với một con người bình thường thì việc này thật quá mức kinh khủng.

Cậu hít một hơi thật sâu, nhìn chằm chằm vào nụ cười của Lê Mặc, rồi chậm rãi và đầy dè chừng luồn ngón tay vào sâu bên trong vết nứt ấy.

Một cảm giác lạnh lẽo và dính dớp bao trùm lấy đầu ngón tay Ân Tu.

Ngay khi chạm phải những thứ ẩm ướt, buốt giá và nhớp nháp ấy, một luồng khí lạnh căm tức tốc leo bám lên người, khiến cậu không kìm được mà run lên bần bật.

Cậu cảm nhận được bên trong cơ thể Lê Mặc toàn là những thứ như thế, tựa như vô số mô tạng lớn nhỏ khác nhau chất chồng lên nhau, có xúc tu, có những khối dính dớp, có cả những cơ quan nửa giống người nửa quái dị, mang theo sự lạnh lẽo, mang theo vẻ ẩm ướt, thậm chí còn chẳng có lấy một hình thù rõ rệt, chúng bao bọc lấy từng ngón tay của cậu.

Chẳng thể gọi tên, không lời nào tả xiết, chỉ mới chạm nhẹ thôi mà tay Ân Tu đã run lên bần bật.

"Ân Tu..."

Lê Mặc rũ mắt, khóe miệng khẽ nhếch, trên gương mặt anh hiếm khi hiện lên vẻ biếng nhác mà sảng khoái, giọng nói cũng trở nên nhẹ bẫng: "Lần đầu tiên có người chạm vào tôi... cảm giác thật kỳ diệu."

"Cái cảm giác này ở loài người thì nên gọi là gì nhỉ?

Tê tê dại dại..."

"Thích quá đi mất, thật muốn nuốt chửng toàn bộ con người cậu vào trong cơ thể mình..."

Thần sắc anh có vẻ hưng phấn, đến cả cảm xúc cũng trở nên kích động.

Cùng lúc đó, những thứ không thể gọi tên bên trong cơ thể anh ngay lập tức trở nên nhạy cảm và đầy kích thích, chúng quấn quýt vặn vẹo quanh tay Ân Tu, một luồng cảm giác như bị điện giật bất chợt chạy dọc theo cánh tay truyền thẳng đến chỗ cậu.
 
3. Sau Khi Giết Xuyên Phó Bản Tôi Nuôi Đại Tà Thần Dưỡng Lão- Bạch Đào Ô Ô Long
Chương 137: Chạm vào tôi nhiều thêm chút nữa, coi như là phần thưởng


Dịch: Ayi - tuyetnhi | inkheart.icu

Follow để theo dõi bản dịch.

"Khoan đã, anh đừng có cử động lung tung!"

Ân Tu vội vã lùi lại, định bụng rút bàn tay mình về, nhưng Lê Mặc đã nhanh tay tóm lấy cậu, kẽ hở nứt toác giữa lồng ngực anh quấn chặt lấy từng ngón tay của Ân Tu.

"Tôi muốn cậu chạm vào tôi nhiều thêm chút nữa, coi như là phần thưởng, không được sao?"

Anh nhìn đăm đăm vào Ân Tu, khẽ khàng khẩn khoản.

Ánh mắt có đôi phần lờ đờ, thẫn thờ ấy đã điểm xuyết cho cảnh tượng này thêm vài phần hơi thở của con người.

"Tôi chạm vào anh thì anh sẽ thấy vui à?"

Ân Tu chẳng tài nào thấu hiểu nổi cấu tạo của quái vật, nhưng một khi Lê Mặc đã mở lời thỉnh cầu, thì chắc chắn là anh ta rất thích điều đó.

"Có chứ... có lẽ đây chính là một mắt xích khá dễ chịu trong các giác quan của con người."

Lê Mặc nắm lấy cánh tay Ân Tu, chậm rãi tiến lại gần cậu một bước.

Cổ tay cậu lún sâu vào bên trong vòm ngực anh, cảm giác lạnh buốt nhớp nháp lại càng trở nên rõ rệt.

Ân Tu rùng mình một cái, cậu thấy có chút khó chịu, nhưng cùng lúc với sự khó chịu ấy, cảm xúc của Lê Mặc lại được truyền sang, đó lại là một niềm vui sướng.

Cảm xúc của đối phương hòa lẫn với cảm xúc của chính mình, trở nên vô cùng phức tạp, Ân Tu cảm thấy đầu óc mình sắp sửa quá tải đến nơi rồi.

"Cho nên... anh thực sự chỉ khoác lên mình lớp vỏ ngoài của con người, còn bên trong toàn là những mô tạng quái vật thôi sao?"

Ân Tu hít sâu một hơi, cố gắng bình ổn lại tâm trạng: "Chuyện anh là quái vật thì tôi đã rõ từ lâu rồi.

Thứ tôi muốn biết không phải là cấu tạo cơ thể anh ra sao, mà là những chuyện khác về anh."

"Những chuyện khác về tôi sao?"

Lê Mặc vui sướng nheo mắt lại: "Để tôi xem nào, tôi có thể kể cho cậu nghe chuyện gì đây nhỉ?"

"Bản thể của tôi trú ngụ trong một môi trường vô cùng tăm tối, đó là tận cùng của biển cả sâu thẳm.

Nếu bơi ngược lên trên, ta sẽ thấy bờ biển, nơi có rất nhiều vật dụng mà những người đã khuất để lại vất vưởng bên bờ.

Tôi đã nhặt được không ít sách ở đó, tôi nghiền ngẫm những cuốn sách ấy, rồi dần dần thấu hiểu được tri thức của nhân loại."

Ân Tu nheo mắt: "Nơi anh sống cũng nằm trong phó bản sao?"

Lê Mặc trầm ngâm: "Vốn dĩ ban đầu không phải là phó bản đâu.

Trên bờ biển có một ngôi làng, dân làng ở đó thường xuyên cúng tế cho tôi những món ngon lành.

Thế nhưng sau này... nơi đây lại hóa thành phó bản.

Thuở ban sơ tôi còn có thể đi xa hơn, nhưng từ khi phó bản xuất hiện, tôi chỉ có thể quanh quẩn tại nơi mình trú ngụ mà thôi."

"Tôi đã rất cố gắng để thoát ra ngoài, tốn mất mấy năm ròng rã cuối cùng mới có thể xâm nhập vào phó bản.

Dẫu vậy, tôi vẫn chẳng cách nào tự do đi đến thị trấn nơi cậu ở cho được."

Lời kể của Lê Mặc vẫn còn ngắc ngứ và đầy mơ hồ, dường như ngay cả chính anh cũng không hiểu rõ những biến chuyển xung quanh mình.

Anh suy cho cùng cũng chỉ là một con quái vật ẩn mình nơi đáy biển sâu mà thôi.

"Anh đã sống được bao lâu rồi?"

"Lâu lắm rồi, thuở ban đầu tôi vẫn còn bé xíu, chẳng hề có khái niệm gì về thời gian của nhân loại.

Lúc ấy tôi nhỏ lắm, chỉ biết không ngừng ăn thôi, sau này lớn hơn một chút tôi mới bắt đầu học hỏi tri thức."

Lê Mặc mỉm cười, đưa tay chỉ về phía cơ thể mình: "Trong lúc ở phó bản, tôi đã tìm thấy một đứa trẻ vừa mới chào đời nhưng đã lìa đời từ trước đó.

Đứa bé ấy được một người phụ nữ sinh ra ngay trong phó bản này, nhưng rồi lại bị người ta bỏ rơi."

"Tôi đã dung hợp với nó, nuôi dưỡng cơ thể của nó lớn lên, nhưng cơ thể ấy đã chịu tác động sâu sắc từ sự ô nhiễm của tôi.

Cơ thể hiện tại của tôi tuy trông có vẻ chẳng giống người cho lắm, nhưng các bộ phận vốn có của nhân loại thì cái gì cũng đủ cả, tôi cũng biết thở, cũng biết đổ máu."

Anh đưa tay vuốt ve khuôn mặt Ân Tu: "Tôi cũng có thể giống như hiện tại, được chạm vào cậu, từ đó nảy sinh những xúc cảm tương đồng với loài người, dùng bộ não của nhân loại để suy ngẫm và hồi đáp lời cậu."

Lê Mặc khẽ mỉm cười: "Nhưng nếu đổi lại là bản thể của tôi thì có lẽ sẽ chẳng được như vậy.

Bởi khi ấy tôi là quái vật, một kẻ thiếu hụt đi những xúc cảm của con người, và cũng chẳng có lấy những bộ phận thực thụ để có thể phát ra tiếng nói."

Ân Tu gật đầu, dường như cậu đã hiểu ra phần nào những điểm phi lý trên người Lê Mặc, thế nhưng những nỗi nghi hoặc về chính sự tồn tại của anh lại càng trở nên dày đặc hơn.

Bởi lẽ, ngay cả chính Lê Mặc cũng chẳng rõ mình rốt cuộc là sự tồn tại như thế nào.

Thế nhưng cậu đã tỉ mỉ phân tích từng lời Lê Mặc vừa nói, và lờ mờ nhận ra được vài mấu chốt quan trọng.

Chẳng hạn như phó bản được sinh ra là vì Lê Mặc, nhưng anh lại không phải kẻ nắm quyền kiểm soát nơi này, bởi lẽ chính phó bản thậm chí còn hạn chế cả hành động của anh.

Còn về ngôi làng nhỏ ven biển thường xuyên cúng tế thức ăn cho Lê Mặc trong trí nhớ của anh là gì thì lại càng mịt mờ hơn, có lẽ đó chính là dáng vẻ ban sơ của phó bản.

"Tôi dường như đã hiểu thêm về sự tồn tại của anh rồi."

Ân Tu gật đầu, dù trên người kẻ này vẫn còn đó hàng chồng nghi vấn, nhưng cậu đã nắm rõ về bản chất thực thể của Lê Mặc hơn trước rất nhiều.

Quái vật thì đã sao chứ, kẻ đứng trước mặt cậu không chỉ đơn thuần là một sinh vật chỉ biết nuốt chửng, mà anh cũng có linh hồn.

"Vậy cậu sẽ thích tôi nhiều hơn trước chứ?"

Lê Mặc cúi đầu, ghé sát lại gần Ân Tu thêm vài phân.

Anh đang mỉm cười, đôi mắt sống động hơn hẳn trước kia, so với lúc mới gặp gỡ dường như đã thêm được mấy phần hơi thở con người.

"Bảo là thích hơn trước thì cũng không hẳn..."

Ân Tu hiện giờ vẫn còn cảm nhận rõ dư vị nơi bàn tay, một cảm giác cực kỳ phức tạp: "Nhưng tình cảm của con người vốn dĩ đều do tiếp xúc mà thành, chúng ta cần phải tìm hiểu nhau thêm một thời gian nữa."

Lê Mặc híp mắt cười tít mắt.

Thứ tình cảm nhân loại gì đó anh không hiểu, anh chỉ nghe thấy Ân Tu bảo muốn tìm hiểu anh thêm chút nữa.

"Được."

Lê Mặc sáp tới ôm chầm lấy Ân Tu, nửa đoạn cánh tay của cậu ngay lập tức bị những thứ vặn vẹo nhớp nháp bao bọc lấy.

"...Tôi muốn rút tay về trước đã, hình như để lâu quá không thoải mái cho lắm."

Ân Tu khéo léo đề nghị.

"Được thôi."

Lê Mặc ngoan ngoãn lùi lại, để Ân Tu rút tay về.

Sau khi rút tay ra, Ân Tu thấy rõ mồn một bên trong vết rạch là những thứ đen kịt vặn vẹo, có cả mô tạng con người lẫn những con ngươi, mà tất cả vẫn còn đang sống động.

Cậu vội vàng quay mặt đi, cảm thấy bản thân muốn chấp nhận một Lê Mặc trọn vẹn thì vẫn cần thêm chút thời gian.

Lê Mặc khép vết nứt lại, rồi chậm rãi thong thả cài khuy áo.

Ngay lúc này, các dòng bình luận bắt đầu lướt qua nhanh như gió.

"Anh em ơi, chỗ anh Tu ban nãy lại bị đen màn hình rõ lâu!

Đã xảy ra chuyện gì thế?!"

"Tôi không biết nữa, thỉnh thoảng cứ liên quan đến bạn cùng phòng của anh Tu là màn hình lại tối thui một cách khó hiểu."

"Bạn cùng phòng của anh Tu kỳ quái thiệt đó, thông thường phó bản chỉ sập nguồn khi đụng chạm đến quyền riêng tư của người chơi thôi, như kiểu tắm rửa hay thay quần áo này nọ."

"Á!

Đậu xanh!

Sao ông bạn cùng phòng lại đang cài khuy áo thế kia!

Lúc nãy ông ấy cởi ra hả?"

"Vãi thật!

Sao tự nhiên lại cởi?

Trong lớp học trai đơn trai chiếc với nhau mà lại còn cởi đồ!

Hai người không ổn rồi nha!"

"Tôi cũng thấy sai sai!

Đang yên đang lành sao ông bạn lại cởi đồ, chẳng lẽ họ..."

"Hu hu hu đừng mà anh Tu ơi, đừng để con dị quái đen thui thùi lùi kia vấy bẩn mà anh Tu ơi!"

"Á á á sao có thể như vậy được!

Anh Tu thần thánh của lòng tôi ơi!"

Khán giả kênh chat ồ ạt kéo sang kênh của Diệp Thiên Huyền để than vãn, họ kể lể với vẻ khóc lóc thảm thiết về vụ sập nguồn bên phía Ân Tu.

Diệp Thiên Huyền đang rón rén lẻn vào ký túc xá của giáo viên.

Lúc này, anh ta đang nấp dưới gầm một chiếc bàn.

Phía bên ngoài, giáo viên cao lêu nghêu và mảnh khảnh kia đang ngồi bên một chiếc bàn khác, cặm cụi chấm bài dưới ánh đèn lờ mờ.

Anh hoàn toàn chẳng rảnh rỗi đâu mà để tâm đến các dòng bình luận, chỉ tập trung tư tưởng bò ra từ dưới gầm bàn, tìm cách chạm tới ngăn kéo của tên thầy giáo kia.

Anh đã moi được tin từ dì múc cơm rằng trong ký túc xá giáo viên có thông tin hữu ích.

Trước đó anh thấy khán giả nói bên phía Ân Tu đang kiểm chứng xem liệu có thể thông qua tòa nhà dạy học để quay về phía này hay không, đại khái là đêm nay cậu ta không rảnh để tới, vậy nên anh đành tự mình qua đây tìm kiếm.

Nhưng từ khóe mắt, anh chợt thoáng thấy một dòng tin mới: "Diệp lão đại ơi!

Anh Tu của tôi bị con dị quái đen thui thùi lùi kia 'ngủ' ngay trong lớp học rồi!

Tôi đau lòng quá đi mất thôi!!"

"Cái gì cơ?"

Diệp Thiên Huyền chưa bao giờ thấy bối rối đến thế.

Anh vẫn luôn lấy mối quan hệ "bạn trai" của Ân Tu ra để đùa cợt, nhưng chẳng thể ngờ hai người này lại tiến triển thần tốc đến mức ấy!

Thế nhưng gần như ngay khi anh vừa bật ra tiếng động ấy, tên giáo viên đang cặm cụi chấm bài kia liền xoay ngoắt đầu lại.
 
3. Sau Khi Giết Xuyên Phó Bản Tôi Nuôi Đại Tà Thần Dưỡng Lão- Bạch Đào Ô Ô Long
Chương 138: Học sinh, những em học sinh thơm tho


Dịch: Ayi - tuyetnhi | inkheart.icu

Follow để theo dõi bản dịch.

Trong căn phòng ký túc xá mờ tối, chiếc cổ dài của giáo viên đang ngoằn ngoèo giữa không trung, vươn ra như rắn, chậm rãi dò dẫm về phía vừa phát ra tiếng động.

Diệp Thiên Huyền ngay lập tức nín thinh, anh bịt chặt miệng rồi móc từ trong túi ra một đồng xu đạo cụ, siết chặt trong lòng bàn tay.

Sức chiến đấu cao đến mức giết được giáo viên thì anh không có, nhưng đạo cụ để ẩn thân tự vệ tránh bị phát hiện thì vẫn còn vài món.

Diệp Thiên Huyền nín thở, co rúm người dưới gầm bàn, cố sao cho không phát ra dù chỉ một chút tiếng động nhỏ nhất.

Anh trố mắt nhìn chiếc cổ dài ngoằng đang nâng cái đầu của giáo viên kia lờ đờ rà soát về phía này, rồi lướt qua ngay trước mặt mình.

Khán giả qua màn hình cũng nín thở theo, nhìn cái đầu của giáo viên chậm chạp dừng lại gần chỗ Diệp Thiên Huyền, hết hít chỗ này lại đánh hơi chỗ nọ.

Khuôn mặt trắng bệch rợn người dưới ánh đèn mờ ảo dần nhếch lên một nụ cười: "Tao ngửi thấy mùi của mày rồi đấy, con chuột nhắt lẻn vào đây à."

"Mày cũng khá đấy, to gan đến mức dám mò tận tới đây."

Diệp Thiên Huyền chết trân tại chỗ không dám động đậy, anh sợ phát ra dù chỉ một tiếng động nhỏ là sẽ bị lộ ngay.

Cánh tay khẳng khiu của mụ lần theo mặt đất mà dò tìm, cái cổ dài thượt vươn tận lên phía trên kệ để đồ.

Cơ thể mảnh khảnh ấy vừa dẻo dai vừa mềm oặt, từng chi một đều có thể luồn lách vào những khe hở hẹp dài trong căn phòng, từng chút một sờ soạng về phía chiếc bàn.

Diệp Thiên Huyền rón rón rén rén né tránh bàn tay của cô giáo đang thọc xuống dưới gầm bàn.

Anh nín thở, chậm chạp dịch chuyển cơ thể rồi ngồi lên chiếc bàn vừa mới bị sục sạo xong, nghiêng đầu né chiếc cổ vừa quét qua, lách mình trượt khỏi mặt bàn, mũi chân vừa chạm đất liền bắt đầu nhẹ chân nhẹ tay chuồn ra ngoài.

Khán giả nhìn Diệp Thiên Huyền nhẹ chân nhẹ tay né tránh bàn tay đang lục lọi khắp nơi của mụ giáo viên, từng chút một dịch chuyển cơ thể mưu đồ tiến ra phía cửa.

Động tác của anh nhẹ tênh như không, cố sống cố chết né tránh ngay trước mắt mụ mà chẳng hề phát ra lấy một tiếng động.

Đêm nay đã bị bại lộ, không còn thích hợp để tiếp tục tìm kiếm manh mối nữa, chuồn lẹ mới là thượng sách.

Anh rón rén nhích đến gần cửa, vừa định bước ra ngoài thì cô giáo đang lục lọi bên kia chợt khịt khịt mũi, xoay ngoắt đầu lại.

"Đổi chỗ rồi à, mày chơi trốn tìm cũng giỏi đấy."

Mụ phát ra tiếng cười trầm đục mà rợn người: "Nhưng mùi trên người mày thì thơm lắm nhé, là hương hoa, dù mày có trốn ở đâu đi chăng nữa, tao chắc chắn cũng sẽ tìm ra mày thôi."

Cánh tay khẳng khiu của ả đột ngột vươn về phía cửa, "rầm" một cái khóa chặt cửa lại, nhốt Diệp Thiên Huyền vào trong phòng.

Chỉ cần anh định mở cửa thoát ra, mụ giáo viên sẽ ngay lập tức phát hiện, nhưng nếu cứ tiếp tục nán lại trong phòng này thì việc bị tóm cũng chỉ là chuyện sớm muộn.

Diệp Thiên Huyền lặng lẽ đứng yên tại chỗ, đưa mũi hít hít lên cánh tay mình.

Đâu ra mùi hoa chứ!

Sao anh lại chẳng hay biết gì hết vậy!

Ồ, là mùi thuốc lá, hút nhiều quá nên nó ám lên người ấy mà.

Trông thấy cô giáo lại một lần nữa lùng sục về phía mình, Diệp Thiên Huyền đành bỏ cuộc.

Nếu không thể lặng lẽ chuồn đi thì chỉ còn cách cố mà chạy thôi.

Anh ngước nhìn về phía cửa sổ ký túc xá, nhớ rõ nơi đây là tầng năm, chỉ cần thoát được ra ngoài thì đâu cũng là lối thoát, nhảy qua cửa sổ cũng chẳng sao.

Diệp Thiên Huyền lom khom người, một lần nữa luồn qua bên dưới cánh tay của cô giáo, tiện tay vớ lấy một cuốn sách trên bàn rồi ném mạnh về phía chân mụ.

Tiếng động bất ngờ vang lên trong căn phòng ngay lập tức thu hút sự chú ý của cô giáo.

Giây tiếp theo, cửa sổ đột nhiên bị người ta đẩy tung, luồng gió lạnh ban đêm ùa vào khắp cả căn phòng.

Diệp Thiên Huyền lộn người một cái, dứt khoát gieo mình xuống từ cửa sổ, chẳng chút do dự.

"Mày lại dám nhảy qua cửa sổ?!"

Cô giáo sửng sốt hoàn toàn, đây là tầng năm cơ mà.

Mụ nhanh chóng xoay người lao đến bên cửa sổ, cánh tay khẳng khiu vươn dài từ bệ cửa xuống dưới, quờ quạng giữa hư không, suýt chút nữa là sượt qua bóng dáng Diệp Thiên Huyền.

Khoảnh khắc gieo mình xuống, anh giải trừ trạng thái ẩn thân, lấy từ trong túi ra một món đạo cụ khác rồi siết chặt trong lòng bàn tay.

Ngay lập tức, một lớp màn huỳnh quang mỏng bao phủ quanh người, giây phút chạm đất từ độ cao năm tầng, lớp màn ấy nứt toác, đồng thời đồng xu cũng vỡ tan.

Diệp Thiên Huyền chẳng thèm bận tâm đến món đạo cụ đã hỏng, lập tức lấy thêm một món đạo cụ ẩn thân khác nắm trong tay, cắm đầu chạy thục mạng khỏi đó.

"Đừng để tao tìm thấy mày!"

Cô giáo ghé sát cửa sổ, chiếc cổ dài ngoằng vươn hẳn ra ngoài, nghiến răng nghiến lợi trừng theo cái bóng đang tan dần vào màn đêm.

Đã mặc đồng phục thì chắc chắn là học sinh của mụ, trên người còn vương mùi hoa, một kẻ đặc biệt như thế, kiểu gì cũng có cách để tìm ra thôi.

Diệp Thiên Huyền nắm chặt đạo cụ ẩn thân, chạy như bay về phía ký túc xá.

Dù sao thì đạo cụ cũng có đủ loại hạn chế, chẳng hạn như khiên phòng thủ giới hạn số lần sử dụng, dùng hết là bỏ, còn ẩn thân cũng có thời hạn, đến lúc là sẽ tự giải trừ.

Đêm hôm trong trường vẫn còn lũ bảo vệ quái vật mắt đỏ đang tuần tra, không mau chóng quay về, khéo lại bị gã đó tóm được.

Đêm nay không tìm được thông tin trong phòng giáo viên thì cũng đành chịu, anh đơn thương độc mã xông vào đúng là có chút mạo hiểm.

Chuyện nguy hiểm nhường này, lần tới cứ giao cho kẻ bất bại như Ân Tu thì hơn.

Vừa về tới ký túc xá, lũ học sinh dị quái điên cuồng trong đêm đã xúm xít quanh hành lang.

Giây phút Diệp Thiên Huyền xuất hiện, những ánh mắt đỏ quạch của đám học sinh đồng loạt hướng về phía anh.

Những đôi mắt đỏ rực bừng sáng trong đêm, dày đặc san sát, cùng tập trung vào một điểm, trong thoáng chốc trông chúng chẳng khác nào đôi mắt kép của một thực thể khổng lồ nào đó đang ngự trị giữa hành lang.

Chúng bắt đầu lầm bầm tự nói, rảo bước áp sát Diệp Thiên Huyền.

"Mày thật đặc biệt, mày thật đặc biệt..."

"Mày có điểm gì khác với bọn họ?

Có điểm gì khác?"

"Tại sao mày lại không giống họ?

Tại sao?"

"Tao muốn tìm hiểu mày... muốn tìm hiểu mày..."

Đám học sinh dị quái ùn ùn kéo đến, chặn đứng Diệp Thiên Huyền ngay lối cầu thang hành lang.

Anh không thể quay về phòng mình vì bị lũ dị quái chắn đường, mà giờ cũng chẳng thể rời khỏi ký túc xá bởi bảo vệ đang rình rập bên ngoài.

Nhất thời, tình thế rơi vào cảnh tiến thoái lưỡng nan.

Đối mặt với đám đông học sinh dị quái đang rầm rộ tiến lại gần, Diệp Thiên Huyền vẫn mỉm cười, bình thản đứng chôn chân tại chỗ.

Anh móc hộp thuốc lá từ trong túi ra, thì thào: "Ban đêm ban hôm mà náo nhiệt ghê nhỉ, cũng đâu cần phải kéo cả đám ra đón tiếp nồng hậu thế này đâu?"

"Nhưng mà bọn mày đến cũng đúng lúc lắm, tao đang rầu rĩ chẳng biết ngày mai phải sống sao đây."

Anh híp mắt cười, kẹp một điếu thuốc trên tay.

Ánh lửa sáng rực bùng lên giữa màn đêm, phác họa nên những đường nét trên gương mặt anh khi điếu thuốc dần được châm lửa.

Làn khói tím mang theo hương hoa nhẹ bẫng chậm rãi lan tỏa khắp hành lang, lẩn khuất vây quanh đám học sinh kia.

Tiếng bước chân trườn bò chậm chạp của chúng bỗng chốc im bặt, sắc đỏ tươi trong đôi mắt cũng dần dần tan biến.

Lũ học sinh đứng sững tại chỗ, những con ngươi đỏ ngòm nhìn chòng chọc vào Diệp Thiên Huyền.

"Mày thật đặc biệt...

Quả nhiên mày rất đặc biệt..."

Diệp Thiên Huyền xua xua tay, gạt đi tàn thuốc nơi kẽ ngón tay: "Nào có chuyện đó, tao chỉ là một người bình thường thôi, chẳng có gì đặc biệt cả."

Ánh mắt của đám học sinh dị quái vẫn cứ nhìn anh chòng chọc không rời: "Tao rất tò mò về mày... rất tò mò..."

"Tao sẽ luôn luôn... dõi theo mày..."

Theo sau tiếng lầm bầm dần tan biến của đám học sinh, dãy hành lang đã hoàn toàn chìm vào thinh lặng.

Chẳng bao lâu sau, đám học sinh đó đã khôi phục lại lý trí, chúng bắt đầu ngơ ngác đứng trên hành lang nhìn nhau đầy mờ mịt.

"Lạ chưa?

Sao tôi lại ở đây nhỉ?

Chẳng phải tôi nên đang ngủ ở ký túc xá sao?"

"Thôi chết, phải mau về ngủ thôi, không thì mai chẳng đi học nổi mất."

"Đi mau đi mau, kẻo lát nữa bị quản lý ký túc xá phát hiện thì khốn."

"Ơ, chúng ta làm gì có quản lý ký túc xá."

Cùng với những tiếng ồn ào huyên náo của đám học sinh, chúng lần lượt quay về phòng ngủ của mình.

Diệp Thiên Huyền cũng dụi tắt điếu thuốc, đứng lặng trên hành lang như đang trầm tư suy nghĩ.

Xem ra trong phó bản này có một sự tồn tại rất đặc biệt, có thể thông qua đôi mắt của đám học sinh này để quan sát toàn bộ ngôi trường, rất có thể đó chính là boss của phó bản này rồi.

Hiện tại vẫn chưa có thông tin gì về nó, đành phải điều tra thêm xem sao.

Diệp Thiên Huyền cất hộp thuốc lá đi, rồi vội vàng quay về ngủ.

Tiết học sáng sớm ngày hôm sau, cô giáo đợi cho toàn bộ học sinh đi vào khu dạy học xong xuôi mới đùng đùng nổi giận bước vào lớp.

Hôm nay dù có thế nào mụ cũng phải bắt cho bằng được con chuột nhắt đã lẻn vào ký túc xá của mình tối qua.

Mụ muốn xem thử xem, cái đứa học sinh có mùi vị đặc biệt trên người như vậy rốt cuộc định trốn đi đâu!

Tiếng chuông vào học vang lên, cô giáo cau mày đối diện với những học sinh đang ngồi ngay ngắn thành hàng bên dưới: "Để cô kiểm tra bài tập của các em."

Mụ vươn dài chiếc cổ, mượn danh nghĩa kiểm tra bài tập để hít hà chỗ này, đánh hơi chỗ nọ.

Sau khi đánh hơi một vòng, vẻ mặt mụ cứng đờ rồi rụt cổ về.

Lạ thật...

Sao trên người tất cả học sinh đều có hương hoa thế này?

Rõ ràng ngày hôm qua vẫn chưa có mà?!
 
3. Sau Khi Giết Xuyên Phó Bản Tôi Nuôi Đại Tà Thần Dưỡng Lão- Bạch Đào Ô Ô Long
Chương 139: Trả lời đi, hiểu biết của em về nhân tính


Dịch: Ayi - tuyetnhi | inkheart.icu

Follow để theo dõi bản dịch.

Khán giả nhìn vẻ ngơ ngác của giáo viên thì bắt đầu cười bò.

"Mụ ta chắc chắn chẳng thể ngờ được tối qua Diệp lão đại đã dùng thuốc lá để trấn áp lũ học sinh dị quái, khiến cho hơi thuốc ám hết lên người chúng."

"Cứ thế này thì mụ có làm cách nào cũng chẳng thể tìm ra đứa học sinh đã lẻn vào phòng mình tối qua."

"Nhưng mà đã bị phát hiện một lần thì cô giáo sẽ cảnh giác hơn trước nhiều, sau này Diệp lão đại muốn tới đó nữa cũng khó."

"Thế thì có sao đâu, vẫn còn anh Tu của chúng ta mà!"

"Đúng thật!

Có anh Tu ở đây là thấy yên tâm hẳn!"

Tối hôm qua, Ân Tu và Lê Mặc đã ở lỳ trong lớp suốt một đêm để thử kiểm chứng xem liệu việc nán lại khu dạy học bên phía cậu có thể giúp đi tới không gian của Diệp Thiên Huyền hay không.

Kết quả là thất bại.

Trời sáng, cậu mở cửa lớp nhìn ra ngoài, xung quanh vẫn chỉ toàn là lũ dị quái, chẳng có bất kỳ người chơi nào, cũng chẳng thấy bóng dáng Diệp Thiên Huyền đâu.

Cậu chỉ đành quay lại lớp học để tóm lấy một đứa học sinh đến sớm, ép đối phương viết bài tập hộ mình rồi mới bắt đầu vào học.

Kênh chat đem tình hình tối qua bên phía Diệp Thiên Huyền kể lại cho Ân Tu, đồng thời cũng cho cậu biết về việc có thông tin ẩn giấu trong ký túc xá giáo viên.

Để không đánh động đến cô giáo, hôm nay Lê Mặc vẫn được Ân Tu giấu trong ống tay áo để cùng lên lớp, định bụng sau giờ học sẽ tới ký túc xá giáo viên thám thính tình hình.

Suốt cả buổi học, Ân Tu cứ thả hồn theo mây gió, dồn hết sự chú ý vào Lê Mặc đang nằm trong ống tay áo của mình, lắng nghe anh lảm nhảm những chuyện không đâu để phân tán bớt sự tập trung.

Thế nhưng buổi học ngày hôm nay dường như có đôi chút khác biệt so với hôm qua.

Trong lớp học im lìm, ánh mắt lạnh lẽo của cô giáo lảng vảng khắp phòng, giọng nói của mụ lạnh buốt như băng: "Bây giờ, cô sẽ gọi một em đứng lên trả lời câu hỏi trên bảng, nếu trả lời sai... thì không xứng đáng làm học sinh của cô nữa."

Giọng mụ hơi khựng lại một nhịp, cả lớp không ai bảo ai đều bất giác căng thẳng, lập tức ngồi ngay ngắn thẳng tắp, sự tập trung được đẩy lên cao độ, hết sức nghiêm túc.

Bởi lẽ ai nấy đều thấu hiểu cái kết của kẻ bị mụ giáo viên này nhận định là không xứng đáng làm học sinh của mụ.

Tất cả học sinh đều như đang phải đối mặt với đại nạn, duy chỉ có Ân Tu ở hàng ghế cuối là vẫn mải thả hồn treo ngược cành cây.

Ánh mắt của cô giáo đảo quanh lớp một vòng, chẳng có gì bất ngờ khi nó dừng lại ngay chỗ Ân Tu, khiến mụ ngay lập tức nổi trận lôi đình.

Làm sao lại có kẻ dám thản nhiên ngẩn người ra ngay trước mắt mụ như thế cơ chứ!

"Em!

Chính là em đó, đứng dậy trả lời câu hỏi!"

Ánh mắt hừng hực lửa giận của cô giáo ngay lập tức dồn về phía Ân Tu, mụ đưa tay chỉ thẳng về phía cậu.

Ân Tu chẳng nghe thấy gì, cậu vẫn đang mải ngẩn người nên không hề đáp lại.

Chính vì thế mà cả phòng học trong phút chốc đã rơi vào sự im lặng chết chóc, mọi học sinh đều vã mồ hôi hột dưới biểu cảm ngày càng rợn người của cô giáo.

Cuối cùng vẫn là cô nàng ngồi cạnh Ân Tu khẽ đẩy cậu một cái, lo lắng thì thào: "Này cậu... cô giáo đang gọi cậu kìa."

Ân Tu choàng tỉnh, lúc này mới chú ý tới sự thay đổi xung quanh.

Cậu siết chặt ống tay áo, ngước mắt nhìn về phía cô giáo đang đứng trên bục giảng.

Tuy bị bắt quả tang đang ngẩn người nhưng cậu vẫn thản nhiên nhìn lại: "Có chuyện gì sao?"

Cô giáo nghiến răng nghiến lợi nhìn chằm chằm vào cậu, tay chỉ vào dòng chữ trên bảng: "Em lên đây, trả lời câu hỏi này đi."

Ân Tu lẳng lặng nhìn dòng chữ viết trên bảng, cậu chẳng nhận ra lấy một chữ nào.

Cậu giơ tay lên, hờ hững gãi gãi mấy sợi tóc sau tai.

Khi ống tay áo lướt qua bên vành tai, từ bên trong khẽ vang lên giọng nói u uẩn của Lê Mặc: "Trả lời, sự thấu hiểu về nhân tính."

Ân Tu thản nhiên dõi mắt nhìn về phía cô giáo đang trừng mắt nhìn mình trên bục giảng, nhạt giọng đáp: "Thưa cô, em chẳng có nhân tính, cho nên em không hiểu."

Câu trả lời này của cậu khiến đám học sinh ngay lập tức tái mét mặt mày, chúng run cầm cập vì chẳng thể ngờ Ân Tu lại dám đáp như vậy, hành động này khác nào tự tìm đường chết.

"Không có nhân tính sao..."

Hình người khẳng khiu trên bục giảng phát ra tiếng cười u ám: "Chẳng lẽ em không coi mình là một con người hay sao?"

"Là người, nhưng em vẫn chưa hoàn toàn hiểu rõ nhân tính, thế nên mới tới đây nghe cô giảng bài, có vấn đề gì à?"

Ân Tu lười biếng nhìn mụ, chẳng giống với những học sinh khác, cậu không hề lộ ra bất kỳ vẻ sợ hãi nào: "Hay là cô cho rằng mình không cần dạy những thứ này mà chúng em cũng tự hiểu được?

Nếu vậy thì em còn cần cô đứng đó làm gì?"

Cậu đã nhận ra sát ý đang tỏa ra từ người mụ giáo viên, và lẽ đương nhiên, cậu cũng đáp trả bằng một luồng sát khí tương tự.

Trong tình thế phó bản không quy định giáo viên là sự tồn tại không thể bị giết, cậu chẳng có lý do gì để phải khiếp sợ cả.

Cô giáo nhìn chằm chằm vào khuôn mặt bình thản của Ân Tu, mụ chậm rãi nhếch môi cười: "Em không cần trả lời nữa.

Theo cô thấy, em đã học được cái gọi là nhân tính rồi, em trông giống 'người' hơn cả lũ chúng nó."

Ánh mắt mụ mang hàm ý sâu xa, cứ hễ nghĩ tới cái gọi là Nhân Chủng Học trong miệng mụ, Ân Tu lại cảm thấy câu nói này chẳng giống một lời khen ngợi chút nào.

Thế nhưng cô giáo cũng vì vậy mà không truy cứu nữa, mụ phẩy tay ra hiệu cho cậu ngồi xuống.

Tiết học trong lớp lại tiếp tục diễn ra, Ân Tu rất để tâm đến câu nói vừa rồi, cậu bất giác bắt đầu chú ý đến nội dung bài giảng đang thốt ra từ miệng mụ giáo viên kia.

"Nhân tính ấy à, chính là từ bỏ khi cần từ bỏ, tiến bước khi cần giữ mình, dừng lại khi cần tiến bước.

Không mơ mộng về bất kỳ hy vọng nào, không cầu xin thứ ánh sáng hư vinh, kháng cự lại mọi nỗ lực, tuân theo bản năng của chính mình, sa đọa trong vũng bùn lầy, dẫu có đối mặt với cái chết cũng chẳng cần kinh sợ."

"Đứng trước khó khăn, đừng có vùng vẫy, hãy cứ thuận theo tự nhiên, buông xuôi tất thảy."

Theo sát giọng nói nhẹ bẫng của mụ, Ân Tu lại cảm thấy một cơn choáng váng ập đến.

Mọi thứ thốt ra từ miệng mụ giáo viên này đều trái ngược hoàn toàn với nhận thức của Ân Tu, bất kể là dáng vẻ hay ý thức của con người, tất thảy đều đảo lộn hết cả.

Vậy thì, mụ nói cậu giống người hơn lũ dị quái này có nghĩa là gì?

Cậu là dị quái trong hình hài nhân loại, hay là nhân loại mang cốt cách dị quái đây?

Càng nghĩ đến phương diện này, cảm giác choáng váng lại bất chợt ập tới, kéo theo đó là tiếng ù tai kéo dài vang vọng trong đại não.

Cánh tay trái của cậu bất chợt cử động không theo ý muốn, nó nâng lên bịt chặt lấy đôi tai Ân Tu.

Một thứ chất lỏng dính dớp len lỏi chui tọt vào bên trong lỗ tai, chặn đứng những thanh âm kia lại.

Chất lỏng ọc ạch tràn vào màng nhĩ, tưởng như khắp đầu óc đều ngập ngụa cái thanh âm dớp dính ấy, nhưng nhờ vậy mà Ân Tu mới có thể dứt ra khỏi giọng nói của mụ giáo viên.

"Tôi vừa rồi... hình như lỡ để tâm nghe giảng mất rồi, sao anh không gọi tôi?"

Ân Tu áp sát hơn vào tiếng thở bên vành tai, trong lòng dấy lên nỗi bồn chồn khó tả.

Một đoạn xúc tu nhỏ thò ra từ trong ống tay áo, lên tiếng đầy vẻ vô tội: "Tôi gọi cậu rồi mà, nhưng hình như cậu chẳng nghe thấy gì hết."

"Tôi không nghe thấy sao?"

Ân Tu ngẩn người, đôi lông mày nhíu chặt lại, đây quả thực không phải điềm lành.

"Đúng vậy... tôi cứ gọi cậu mãi, nhưng cậu chẳng thèm để ý đến..."

Câu trả lời của Lê Mặc khiến vẻ mặt Ân Tu trở nên phức tạp, cậu rũ mắt, khẽ cọ mặt vào đoạn xúc tu nơi ống tay áo: "Lần tới thấy tôi có bất cứ điểm gì bất thường thì phải gọi tôi ngay lập tức, đừng có chần chừ."

Sự ô nhiễm trong phó bản này luôn diễn ra âm thầm lặng lẽ, khiến người ta chẳng thể đề phòng.

Nếu không có Lê Mặc ở bên cạnh, e rằng Ân Tu đã bị tác động một cách vô hình mà bản thân vẫn hoàn toàn không hay biết.

"Được..."

Xúc tu khẽ mơn trớn khuôn mặt cậu, Lê Mặc có thể cảm nhận rõ sự bực dọc của Ân Tu.

Không chỉ Lê Mặc cảm nhận được sự kỳ quái vô hình trong phó bản này, mà Ân Tu cũng vậy.

Cảm nhận được sự hiện diện của hiểm nguy, nhưng lại chẳng thể nào nắm bắt nổi.

"Thôi bỏ đi."

Ân Tu rũ mắt chậm rãi thở hắt ra một hơi: "Anh kể tiếp cái câu chuyện ba con ếch anh đọc được dạo trước đi, tôi vẫn chưa nghe hết đâu."

"Ừm."

Lê Mặc ngoan ngoãn ghé sát tai Ân Tu, bắt đầu thuật lại những câu chuyện trong đống sách cũ mình nhặt được khi trước để giúp cậu phân tâm.

Mụ giáo viên trên bục giảng vừa thong thả giảng bài, vừa dán chặt tầm mắt vào Ân Tu đang ngồi ở hàng ghế cuối.

Giữa lớp học ngập ngụa lũ dị quái đen kịt, trên người Ân Tu lại tỏa ra thứ ánh sáng nhạt nhòa.

Trong mắt mụ, những biến chuyển trên người Ân Tu hiện lên rõ mồn một.

Linh hồn cậu đã bắt đầu bị sự ô nhiễm nhuốm đen, ý thức cũng dần chìm vào giấc ngủ sâu, chỉ còn thiếu một chút nữa thôi là sẽ hoàn toàn rơi vào trạng thái u mê.

Nhưng chẳng sao cả, mụ vẫn còn tới mấy ngày để từ từ khiến cậu chìm đắm trong nơi này.

Còn về cái "bất ngờ" nho nhỏ xuất hiện bên cạnh cậu kia... cũng chẳng gây ra được ảnh hưởng gì to tát cho lắm.
 
3. Sau Khi Giết Xuyên Phó Bản Tôi Nuôi Đại Tà Thần Dưỡng Lão- Bạch Đào Ô Ô Long
Chương 140: Sao cậu lại không để ý đến tôi nữa rồi?


Dịch: Ayi - tuyetnhi | inkheart.icu

Follow để theo dõi bản dịch.

Khi tiếng chuông tan học vừa dứt, bóng dáng mảnh khảnh dài ngoằng của mụ giáo viên cũng chậm chạp rời khỏi phòng học.

Ân Tu cũng dự định đứng dậy, ghé qua nhà ăn trước, sau đó về ký túc xá, rồi mới lén lút tới khu ký túc xá của giáo viên để hoàn thành nốt việc thu thập thông tin mà Diệp Thiên Huyền còn bỏ dỡ.

Thế nhưng hôm nay, đám bạn học trong lớp lại có chút khác thường.

Chúng không lập tức rời đi ngay khi chuông vừa reo như mọi khi, mà đồng loạt đứng dậy, tiến về phía Ân Tu.

Nhìn đám học sinh đang áp sát, Ân Tu liền nảy sinh cảnh giác, nhưng chúng lại chẳng hề lộ ra chút sát khí nào, trái lại còn cười híp mắt hỏi han.

“Bạn học Ân Tu ơi, lát nữa có muốn đi ăn cơm cùng tớ không?”

“Phải đó, hôm nay đi ăn cùng bọn tớ đi, để thắt chặt thêm tình bạn giữa chúng ta ấy mà.”

“Bạn bè trong lớp là phải giữ mối quan hệ giao lưu tốt đẹp đó nha, bọn tớ cũng muốn hiểu thêm về cậu nữa.”

“Đi cùng bọn tớ đi mà.”

Kèm theo những lời mời mọc đó là từng khuôn mặt vặn vẹo cứ lởn vởn ngay trước mắt, Ân Tu vội vàng ngoảnh mặt đi chỗ khác, chỉ nhàn nhạt xua tay: “Không cần đâu, tôi tự đi được.”

Vừa nói cậu vừa định bước ra ngoài, nhưng chưa kịp tiến tới lấy một bước thì cô nàng chi chít mắt kép trên người đã lại chặn đường cậu lần nữa.

“Đây là bài tập của cậu nè.”

Hôm nay cô ta vẫn chép xong bài tập giúp Ân Tu như mọi khi, nhưng cùng với cuốn vở được đưa tới còn có thêm một chiếc hộp nhỏ bọc giấy gói màu đỏ.

Cô ta nở nụ cười đầy e lệ: “Đây là món quà tớ dành tặng cho cậu.”

Ân Tu lẳng lặng nhận lấy cuốn vở bài tập, ánh mắt dời sang chiếc hộp đỏ nhỏ nhắn trong tay cô ta: “Quà... sao?”

“Ừm.”

Cô gái cười híp mắt gật đầu.

Ân Tu nhìn cái hộp với vẻ trầm ngâm, rồi lại ngước mắt nhìn thực thể dị quái trước mặt.

Dưới cái nhìn chăm chú của cậu, những con mắt trên người cô ta bắt đầu nhấp nháy loạn xạ rồi nhìn đi chỗ khác, có vẻ như đang rất ngượng ngùng.

“Quà cho tôi?”

Ân Tu xác nhận lại một lần nữa, vẻ mặt thoáng chút sâu xa khó đoán.

“Vâng!”

Cô gái nhảy cẫng lên gật đầu.

Ân Tu giơ tay định nhận lấy, nhưng khi tay phải vừa mới vươn ra, bàn tay trái của cậu đã đột ngột nhấc lên, túm chặt lấy cổ tay phải như muốn ngăn cản cậu chạm vào món quà kia.

Quy tắc trường học điều 6: Đối với quà tặng của bạn học, bắt buộc phải nhận, không được phép từ chối.

Trước món quà được đưa ra lộ liễu thế này, Ân Tu buộc phải nhận lấy nó.

Cậu khẽ vuốt ve mu bàn tay trái, vỗ về Lê Mặc một chút rồi mới đón lấy hộp quà, khẽ gật đầu: "Cảm ơn."

"Không có gì đâu mà."

Cô gái thẹn thùng che mặt, vội vã chạy biến đi.

Những kẻ khác trong phòng học đồng loạt vỗ tay chúc mừng đầy hân hoan: "Chúc mừng bạn học Ân Tu đã chính thức hòa nhập vào đại gia đình của lớp chúng ta nhé!"

"Chúc mừng Ân Tu cuối cùng cũng tiến thêm một bước trong mối quan hệ với bạn học nha."

"Chúc mừng, chúc mừng nhé."

Giữa những âm thanh ồn ào hỗn tạp đó, Ân Tu lại bắt đầu cảm thấy đầu óc choáng váng, tai ù đi từng đợt.

Cậu vội vã cầm chặt hộp quà rồi nhanh chân bước ra khỏi lớp học.

Vừa bước ra khỏi lớp và đến một góc khuất không người, từ bàn tay trái của cậu bỗng "xoẹt" một tiếng, vô số xúc tu đen ngòm vươn ra, quấn chặt lấy hộp quà trên tay phải Ân Tu rồi giật phăng đi.

Ngay sau đó, một dòng chất lỏng sền sệt chảy xuống sàn, nhanh chóng ngưng tụ lại rồi hóa thành hình người.

Lê Mặc chống tay lên mặt tường, giữ chặt Ân Tu vào khoảng không gian chật hẹp giữa lồng ngực mình và bức tường lạnh lẽo.

Anh khẽ mỉm cười, đung đưa chiếc hộp quà nhỏ đang kẹp giữa những ngón tay thon dài, thì thầm đầy tính chiếm hữu: "Cậu có thể nhận, nhưng tuyệt đối không được mở ra xem."

Ân Tu liếc xéo qua hộp quà trên tay anh, hờ hững đáp: "Chỉ là nhìn xem bên trong là cái gì thôi, chắc cũng chẳng sao đâu nhỉ?"

"Không được."

Lê Mặc tống ngay hộp quà vào miệng rồi nuốt chửng: "Không được mở, đây là quà của mấy thứ xấu xa tặng cho cậu đấy."

Ân Tu câm nín nhìn anh ta nuốt sạch, cũng chẳng thể cạy miệng bắt anh nhả ra, đành quay mặt đi chỗ khác, lầm bầm: "Được rồi."

Lê Mặc bóp cằm cậu, ép cái đầu đang dỗi hờn kia quay trở lại: "Tôi biết cậu thích được tặng quà.

Cậu thích thì tôi tặng, nhưng quà của lũ dị quái không rõ lai lịch thì tuyệt đối không được mở."

"Ờ."

Ân Tu hờ hững rũ mắt, miệng thì đáp vậy nhưng vẻ mặt rõ ràng là chẳng hề phục chút nào.

Lê Mặc nhìn chằm chằm cậu, lại nhả cái hộp quà kia ra, bóp chặt trong lòng bàn tay: "Chỉ cần là dị quái tặng thì cậu đều không từ chối sao?"

Ân Tu bình thản nhìn lại anh: "Cũng không hẳn, chỉ là cô ấy đối xử với tôi khá tốt, ngày nào cũng chép bài tập cho tôi, tôi chỉ tò mò xem cô ấy tặng gì thôi."

Lê Mặc nheo mắt, dường như thái độ của Ân Tu đối với cô gái kia đã thay đổi đôi chút, trước đó cậu vẫn luôn cảnh giác.

Chỉ có thể nói là bản phó bản này đã nắm quá rõ điểm yếu của Ân Tu rồi.

"Con dị quái ở nhà ăn nói đúng đấy, cậu quả nhiên sẽ mủi lòng với những kẻ tỏ ra tử tế với mình."

Lê Mặc hất tay, một lần nữa ném hộp quà vào miệng.

Lần này anh không nuốt chửng nguyên vẹn nữa mà dùng răng nghiền nát "răng rắc" rồi mới nuốt xuống, chẳng để lại cho Ân Tu chút hy vọng nào.

"Đã bảo không được mở là không được mở."

Ân Tu nhìn anh ta, cảm xúc trong lòng vô cùng phức tạp.

Cậu biết Lê Mặc làm vậy là vì tốt cho mình, nhưng thâm tâm vẫn dâng lên một nỗi khó chịu chẳng rõ lý do.

Tâm trạng vừa bí bách, cái cảm giác ù tai và chóng mặt khiến cậu cáu kỉnh kia lại ập đến.

Cậu dứt khoát ngoảnh mặt đi, lẳng lặng rời khỏi tòa nhà dạy học để đi đến nhà ăn.

Lê Mặc bám sát phía sau, tặng cho tất cả những người bạn học định lại gần Ân Tu một nụ cười đầy tính cảnh cáo, cứ thế theo chân cậu vào nhà ăn.

Bà cô múc cơm hôm nay vẫn chào hỏi Ân Tu như thường lệ, dì mỉm cười bảo: "Tan học rồi hả?

Dì chuẩn bị sẵn phần cơm cho con rồi đây nhé."

Bà cô đẩy một khay thức ăn từ cửa sổ ra cho Ân Tu, sau đó cái cổ dài ngoẵng thò ra ngoài, ghé sát bên tai cậu thì thầm: "Dì nhớ trong ký túc xá của chị gái dì có ghi chép về lịch sử trước đây của ngôi trường này, cũng như một vài thay đổi hiện tại."

"Chị ấy là giáo viên nên sẽ hiểu rõ nơi này hơn một người ở nhà ăn như dì, con có thể sang bên đó xem thử xem sao."

Ân Tu gật đầu, thông tin này trùng khớp với những gì Diệp Thiên Huyền truyền tới, vậy thì trong tòa nhà dạy học chắc chắn sẽ có thông tin quan trọng nào đó.

"Con cảm ơn dì."

"Không có gì."

Bà cô mỉm cười, nhưng khi khóe mắt thoáng liếc thấy Lê Mặc đang đứng sau lưng Ân Tu, dì chợt sững người, đôi lông mày nhíu chặt lại: "Người đứng sau lưng con... là bạn học sao?"

Ân Tu quay đầu nhìn khuôn mặt đang mỉm cười của Lê Mặc, khẽ đáp lại một tiếng: "Vâng."

Vẻ mặt bà cô trở nên phức tạp: "Dì thấy con tốt nhất vẫn nên đừng qua lại quá gần với bạn học của mình thì hơn..."

Ân Tu bình thản nhìn Lê Mặc đang mỉm cười phía sau, ánh mắt dừng lại trên mặt anh ta vài giây rồi lại nhìn sang dì: "Tại sao ạ?"

"Bạn học của con e là không đơn giản như con tưởng đâu..."

Bà cô căng thẳng nhìn chằm chằm Lê Mặc, toàn thân đề cao cảnh giác như đang đối mặt với đại địch: "Ở cạnh nó lâu ngày, nó sẽ chỉ kéo con xuống vực thẳm mà thôi."

"Anh ta sẽ không làm thế đâu."

Ân Tu thản nhiên bê khay thức ăn lên, cậu biết rất rõ rằng các dị quái trong phó bản hễ thấy Lê Mặc là đều sẽ cảnh giác.

Lê Mặc cũng chẳng vui vẻ gì mà lườm bà cô cơm một cái, lại thêm một con dị quái xấu xa, chuyên đi chia rẽ tình cảm giữa anh và Ân Tu.

Ân Tu im lặng nhìn bà cô rồi lại nhìn Lê Mặc, ánh mắt hơi trầm xuống, chẳng biết phải đáp lại thế nào bèn quay người bê khay cơm đi ăn.

Sau khi ngồi xuống, đám dị quái lại nhanh chóng vây lấy, vui vẻ bắt chuyện và quan tâm đến Ân Tu.

"Bọn tớ ngồi đây ăn cơm cùng cậu có được không?"

"Cậu thích ăn gì?

Là cái đùi gà này hả?

Tớ cũng thích lắm."

"Cậu làm xong bài tập chưa?

Tớ vẫn chưa viết được chữ nào, rầu quá đi mất, phải tranh thủ làm xong trước khi về ký túc xá mới được."

"Đúng đấy, làm xong thì mang về ký túc luôn đi.

Nghe nói dạo này ở phòng học vào sáng sớm có kẻ quái đản hay ép học sinh làm bài tập hộ hắn, chẳng biết là ai nữa."

"Chắc là vì ai cũng lười làm bài thôi, bình thường mà.

Tớ mà có sức mạnh như thế thì tớ cũng bắt người khác làm hộ rồi, ha ha ha."

"Còn tớ chắc chắn là đứa bị ép làm bài rồi."

Đám học sinh tự ý trò chuyện, âm thanh ồn ào không ngớt truyền tới, trái ngược hẳn với bầu không khí tĩnh lặng khi ăn cơm của Ân Tu.

Một học sinh trong số đó chợt quay đầu nhìn Ân Tu: "Đúng rồi, cậu đã làm xong bài tập chưa?"

Ân Tu hơi ngẩn ra: "Vẫn chưa..."

"Tớ cũng thế, phải ăn nhanh rồi về làm bài thôi."

"Đúng thế, đúng thế."

Bầu không khí đang náo nhiệt, đám học sinh đang thảo luận vui vẻ đột nhiên im bặt, như thể nhìn thấy thứ gì đó kinh khủng lắm và nhanh chóng quay người rời khỏi chỗ Ân Tu.

Ân Tu ngơ ngác nhìn bọn họ rời đi, vừa quay đầu lại đã thấy Lê Mặc đang ngồi cạnh mình với vẻ mặt u ám.

Tuy môi vẫn treo nụ cười nhưng trong ánh mắt anh lại lộ rõ vẻ buồn bực.

"Tại sao cậu lại không thèm để ý đến tôi nữa rồi?"
 
3. Sau Khi Giết Xuyên Phó Bản Tôi Nuôi Đại Tà Thần Dưỡng Lão- Bạch Đào Ô Ô Long
Chương 141: Vui vẻ, nở hoa trên đầu


Dịch: Ayi - tuyetnhi | inkheart.icu

Follow để theo dõi bản dịch.

"...

Tôi đâu có lờ anh đi đâu."

Ân Tu mải tập trung nghe tiếng đám học sinh trò chuyện nên chẳng hề nghe thấy giọng của Lê Mặc.

"Tôi gọi cậu suốt, mà cậu chẳng thèm đáp lại lấy một câu."

Lê Mặc ngồi ngay ngắn đối diện Ân Tu, đôi mắt nhìn chằm chằm như muốn soi xét mọi thứ trên người cậu.

Tuy gương mặt anh vẫn treo nụ cười, nhưng đường cong nơi khóe môi lại trĩu xuống một chút xíu so với bình thường.

Ân Tu chỉ cần liếc mắt một cái là biết anh ta đang không vui rồi.

"Xin lỗi, tôi không nghe thấy thật."

Ân Tu cũng trầm tư suy nghĩ, ban nãy cậu quả thực chẳng nghe lọt tai một lời nào của Lê Mặc cả.

Có lẽ là do toàn bộ sự chú ý đã bị đám học sinh ban nãy thu hút mất.

Tuy lũ đó đều chẳng phải con người, nhưng đây là lần đầu tiên Ân Tu nhận được sự đãi ngộ như vậy trong một phó bản, mỗi ngày đều có người vui vẻ chào hỏi, hỏi han quan tâm, thậm chí còn được tặng quà.

Cảm giác này thực sự rất kỳ lạ.

"Lần sau không cho phép cậu ngó lơ tôi nữa đâu đấy."

Lê Mặc nheo nheo mắt: "Một khi tôi mà nổi giận thì hậu quả sẽ nghiêm trọng lắm."

Ân Tu gắp một chiếc đùi gà đưa đến tận miệng anh ta: "Được rồi, biết rồi mà, đừng giận nữa."

Đối diện với món ăn mà Ân Tu đưa tới tận mồm, Lê Mặc há miệng nuốt chửng lấy, vừa nhai vừa thầm nghĩ: Thôi thì tạm thời tha thứ cho sự ngó lơ lúc nãy của cậu vậy.

Thế nhưng cảm giác kỳ quái quẩn quanh người Ân Tu vẫn khiến anh thấy khó chịu không sao tả được.

Nhìn khắp lượt từ trên xuống dưới cũng đâu có mọc thêm hay thiếu đi bộ phận nào, sao bỗng dưng cậu lại trở nên lạ lùng như thế.

Sau bữa tối, theo đúng quy tắc, Ân Tu về ký túc xá trước, chờ đến sau chín giờ mới lén lút lẻn sang ký túc xá giáo viên để xem những thông tin mà Diệp Thiên Huyền đã bỏ sót là gì.

Lúc quay về ký túc xá, Ân Tu nhìn thấy trước cửa phòng mình đặt rất nhiều hộp quà nhỏ.

Trên mặt sàn sạch bong là những chiếc hộp rực rỡ sắc màu, mỗi món đều được xếp đặt vô cùng tinh tế, chất thành chồng ngay lối vào phòng cậu.

Ở đằng xa, vài học sinh vờ như đang tán gẫu ngoài hành lang nhưng lại lén lút quan sát biểu cảm của cậu.

Có vẻ như ai nấy đều vô cùng mong chờ phản ứng của cậu khi nhìn thấy đống quà này.

Ân Tu trầm ngâm nhìn chằm chằm vào đống quà trước mặt.

Đây vốn là cảnh tượng mà cậu hằng mong ước, thế nhưng đây lại là trong phó bản, hơn nữa quà lại còn do một lũ dị quái mà cậu cần phải cảnh giác trao tặng.

Phức tạp, tâm trạng của cậu lúc này thực sự vô cùng phức tạp.

Lý trí bảo rằng phải đề phòng, nhưng sâu thẳm trong lòng lại nảy sinh một tia ham muốn được mở chúng ra, muốn được nhìn thấy tấm chân tình mà người khác đã gửi gắm đến trước mặt mình.

Giữa lúc cậu còn đang chìm trong im lặng, Lê Mặc ở bên cạnh đã bước tới nhặt đống quà lên, tống sạch đống hộp lớn hộp nhỏ đó vào miệng: "Không được xem!

Không được nhận!

Không được lấy đồ của lũ chúng nó!"

Nhìn những hộp quà bị ép thành cục rồi quẳng vào miệng Lê Mặc, Ân Tu nhíu chặt mày, cảm giác ù tai và chóng mặt lại một lần nữa ập đến, khiến cậu khó chịu khôn tả.

Cậu kinh hãi nhận ra cảm giác khó chịu này chính là sự ác cảm.

Trước đó, khi nhìn thấy Lê Mặc nuốt chửng món quà của bạn học sinh kia, trong lòng cậu cũng từng nảy sinh loại cảm xúc này.

Thật sự quá bất thường, cậu thế mà lại nảy sinh ác cảm với Lê Mặc.

Ân Tu hít sâu một hơi rồi quay mặt đi chỗ khác, cố nén luồng cảm xúc không rõ căn nguyên kia xuống: "Tôi tin anh, tôi không cần quà của bọn họ, anh cứ thu dọn hết đi."

Cậu bước qua Lê Mặc và đống quà cáp để vào phòng.

Đến cùng với tâm trạng bực bội là một cơn đói cồn cào chẳng rõ lý do, rõ ràng là cậu vừa mới từ nhà ăn trở về mà.

Ân Tu đi loanh quanh một vòng trong phòng nhưng chẳng tìm thấy gì để bỏ bụng, ánh mắt cậu vô thức dừng lại ở chiếc tủ lạnh trong ký túc xá.

Cậu mở tủ lạnh ra, bên trong chất đầy những món mà cậu yêu thích.

Những con cá tươi rói, mấy cái đùi gà béo ngậy, cùng với đủ loại bánh ngọt thơm lừng.

Mỗi một món đều tỏa ra hương thơm ngào ngạt, như muốn mời gọi Ân Tu bước tới.

Thấy Ân Tu mở cửa tủ lạnh, kênh chat lập tức nổ ra một trận náo loạn.

"Anh Tu ơi!!

Đừng có mở tủ lạnh mà!

Đừng quên quy tắc 3 chứ, đồ trong tủ lạnh ở ký túc xá tuyệt đối không được chạm vào đâu!"

"Mà nói thật cái thứ đó người bình thường nhìn thấy là chạy mất dép rồi chứ đừng nói là chạm!

Toàn là nội tạng máu me be bét, ai nhìn mà thèm cho nổi!"

"Không không không, nhìn vẻ mặt của anh Tu kìa, rõ ràng trong mắt anh ấy đó chẳng phải thứ gì đáng sợ cả."

"Đúng là Quy tắc thông quan thứ 3 có nói không được ăn đồ trong tủ lạnh, chúng thực chất không hề ngon lành như những gì bạn thấy đâu.

Hiển nhiên là trong mắt người chơi, chúng đã biến thành những món cực kỳ hấp dẫn rồi."

"Trí nhớ của anh Tu tốt lắm mà, sao có thể quên cái quy tắc này mà mở tủ lạnh được chứ, đã xảy ra chuyện gì rồi?"

"Thấy sai sai rồi đó, chắc chắn là phó bản đã làm gì anh Tu rồi, chỉ là tụi mình không nhìn thấy thôi."

"Này mọi người có nhận ra không... lâu lắm rồi anh Tu không tương tác với tụi mình?

Lúc nãy anh ấy còn lờ tịt tiếng của anh bạn cùng phòng một cách kỳ lạ nữa, có khi nào... anh ấy không nhìn thấy chúng ta nữa không?"

"Vãi, không lẽ thế thật?"

Kênh chat không thể nào nhắc nhở được Ân Tu, chỉ còn biết gào thét thảm thiết mong anh bạn cùng phòng để ý.

Lê Mặc nhanh chân đá văng đống hộp quà bước vào phòng, vừa vặn bắt gặp cảnh Ân Tu đang đứng trước tủ lạnh nuốt nước miếng, đôi mắt nhìn chòng chọc vào những thứ đỏ lòm không xác định bên trong.

"Không được ăn!"

Lê Mặc lao vọt tới đóng sầm cửa tủ lạnh lại: "Cấm ăn mấy thứ này!"

Anh ta nhìn thấy rõ mồn một Ân Tu đang nhíu mày với mình, lộ ra vẻ mặt đầy chán ghét, nhưng cậu vẫn cố nhẫn nhịn hỏi lại: "Tại sao?"

Lê Mặc chắn ngay trước tủ lạnh để chặn đứng mọi khả năng Ân Tu mở nó ra lần nữa.

Anh nghiêm túc nhìn chằm chằm cậu: "Đồ trong tủ lạnh tuyệt đối không được chạm vào!

Cậu quên quy tắc rồi sao?"

Gương mặt Ân Tu thoáng hiện vẻ ngỡ ngàng trong chốc lát, cậu rũ mắt, tâm trạng phức tạp day day thái dương: "Có quy tắc này sao?"

"Có chứ, kênh chat đều bảo là có mà."

Lê Mặc nhíu mày quan sát Ân Tu từ trên xuống dưới một lượt: "Cậu không nhớ thật à?"

"Kênh chat?"

Ân Tu nhíu chặt mày trầm ngâm một hồi, dường như phải lục lọi ký ức rất lâu mới chậm rãi thốt ra: "Tôi không nhớ là có quy tắc đó..."

"Nhưng quả thật là có quy tắc như vậy, không được ăn."

Lê Mặc nói một cách nghiêm trọng vì sợ Ân Tu không tin.

Ân Tu chậm chạp gật đầu: "Tôi tin anh, tôi sẽ không ăn."

Dường như cậu cũng nhận ra sự hỗn loạn của bản thân lúc này, ngay cả những quy tắc trong trí não cũng trở nên sai lệch.

Cậu không còn cách nào khác, chỉ có thể chọn tin tưởng người trước mắt mình.

Tin rằng Lê Mặc là người duy nhất đúng đắn.

"Cậu đói rồi à?"

Thấy Ân Tu đã thả lỏng hơn, Lê Mặc thấp giọng hỏi han: "Hay để tôi ra nhà ăn lấy chút gì cho cậu nhé?"

Ân Tu lắc đầu, mang theo vẻ mặt bực bội tiến lên một bước, ép Lê Mặc tựa vào cánh cửa tủ lạnh.

Cậu vùi mặt vào lồng ngực lạnh lẽo của anh, siết chặt lấy cơ thể lạnh băng trước mặt, thì thầm: "Đừng rời xa tôi lúc này, tôi sợ anh không ở đây, tôi sẽ làm ra chuyện sai lầm mất."

Lê Mặc đứng hình tại chỗ, rũ mắt nhìn chằm chằm cái đầu đang tựa trên ngực mình.

Cậu ấy đã chủ động ôm anh, lại còn trong trạng thái cực kỳ bất an thế này.

Nhìn lại suốt quãng đời đã qua của Ân Tu, đã bao giờ cậu dựa dẫm vào người khác như thế này, hay để lộ ra dáng vẻ yếu đuối trước mặt ai chưa?

Có lẽ... hẳn là... mình chính là người đầu tiên?

Một luồng cảm xúc không tên trào dâng khiến Lê Mặc cảm thấy tê dại khắp người.

Vì không kiềm chế nổi, cái đầu của anh lại bắt đầu "nở hoa" một cách vô tội vạ.

Kênh chat đồng loạt lấy tay che đi đôi mắt đau nhức, giận dữ gào lên: "Anh bạn cùng phòng làm ơn bình thường một chút có được không, đừng có đột nhiên nổ tung cái đầu như thế chứ, kinh dị quá đi à!"

"Á mắt tôi, đau mắt quá trời ơi!

Tối nay chắc gặp ác mộng mất thôi!"

"Mặc dù kinh thật đấy nhưng mà... tui cũng muốn được anh Tu dỡ bỏ phòng bị, toàn tâm toàn ý dựa dẫm rồi áp sát tui như thế!"

"Lầu trên ăn nói cho cẩn thận vào, kẻo lát nữa không phải đầu anh bạn kia nở hoa đâu, mà là đầu bác nở hoa đấy."

"Ờ... thế thôi tôi nằm mơ tiếp vậy."
 
3. Sau Khi Giết Xuyên Phó Bản Tôi Nuôi Đại Tà Thần Dưỡng Lão- Bạch Đào Ô Ô Long
Chương 142: Hồ sơ phạm tội


Dịch: Ayi - tuyetnhi | inkheart.icu

Follow để theo dõi bản dịch.

Kênh chat cứ thế chứng kiến Ân Tu mệt mỏi tựa vào Lê Mặc trong phòng ký túc xá một lúc, cho đến khi đồng hồ điểm chín giờ.

Một cái ôm thân mật khiến tâm trạng Lê Mặc có vẻ cực kỳ tốt, trái lại Ân Tu vẫn dửng dưng như không.

Cậu giữ vẻ mặt thản nhiên đó, rời khỏi phòng sau chín giờ để tiến về phía ký túc xá giáo viên.

Ký túc xá giáo viên nằm cách khu của học sinh không xa, nhưng trái với sự náo nhiệt bên kia, nơi này lại vô cùng đìu hiu.

Đó là một tòa nhà nhỏ năm tầng xám xịt, những bức tường cũ kỹ đầy vết nứt và rêu xanh.

Vừa đứng ở lối vào, hơi ẩm và cái lạnh đã ập thẳng vào mặt.

Không gian đen đặc và tĩnh mịch, trong hành lang chẳng thắp nổi vài ngọn đèn, u tối đến tột cùng.

Ân Tu thản nhiên xách đao lên lầu, dựa theo thông tin của Diệp Thiên Huyền mà tiến thẳng đến tầng năm.

Thi thoảng Ân Tu mới nhớ đến sự hiện diện của kênh chat để liếc nhìn vài cái, nhưng cũng có lúc cậu lại quên bẵng đi sự tồn tại của nó, chẳng nhớ được một chút gì.

Chẳng rõ là do trước đây không có thói quen bật kênh chat, hay do tác động của phó bản này mà cậu thường xuyên quên mất sự hiện diện của nó.

Lên đến tầng năm, cả dãy phòng đều tối om như mực, chỉ duy nhất một căn phòng còn le lói ánh đèn mờ ảo.

Giữa ngôi trường đang chìm trong bóng đêm tĩnh mịch, ánh sáng ấy trông như bị tách biệt hoàn toàn với thế giới bên ngoài, nổi bật một cách lạ thường.

Ân Tu thong thả bước tới trước cửa phòng của giáo viên.

Cậu suy tính xem làm thế nào để đường đường chính chính vào trong lấy thông tin.

Suy cho cùng, trước đây cậu chỉ biết dùng sức cướp đoạt, cứ dùng được vũ lực là tuyệt đối không nương tay.

Nhưng nếu giết chết giáo viên thì ngày mai lấy ai đứng lớp đây?

Đứng im lặng ngoài hành lang một lúc, Ân Tu giơ tay gõ cửa.

Tiếng gõ cửa đanh gọn vang lên rõ mồn một giữa màn đêm tĩnh lặng, chẳng mấy chốc, bên trong đã vọng lại tiếng bước chân.

Cánh cửa mở ra với tiếng "két" khô khốc, bóng dáng dài ngoằng của cô giáo hiện ra nơi lối vào.

Vì mụ ta quá cao nên Ân Tu đứng đó hoàn toàn chẳng nhìn thấy đầu cô ta đâu, mãi đến khi mụ chủ động cúi thấp cổ xuống, cậu mới thấy rõ khuôn mặt nhợt nhạt và rợn người của đối phương.

"Có chuyện gì không?"

Thấy Ân Tu xuất hiện, cô giáo không có vẻ gì là ngạc nhiên, chỉ khó chịu nhìn chằm chằm cậu.

"Thưa cô, em quên chưa chép bài tập ạ."

Ân Tu nói với vẻ mặt bình thản, không chút biểu cảm.

Cô giáo mím môi, nhìn cậu đầy hoài nghi: "Thật à?"

"Vâng ạ."

Ân Tu thản nhiên gật đầu: "Vì em là một học sinh chăm ngoan hiếu học, sau khi phát hiện quên chép bài tập đã tức tốc lặn lội đêm hôm đến tìm cô để xin bổ sung.

Em nghĩ chắc chắn cô sẽ giúp em chuẩn bị thêm một bản bài tập ngày hôm nay chứ ạ?"

Cậu nói với vẻ mặt vô cùng nghiêm túc, nếu không phải cô giáo biết thừa bài tập cậu nộp mỗi ngày đều có nét chữ khác nhau thì e là đã tin sái cổ rồi.

Cô giáo im lặng một hồi, cũng không nghĩ ra được lý do gì để từ chối.

Mụ ta hiểu tính Ân Tu, dù có cứng rắn cự tuyệt thì cậu cũng sẽ xông vào bằng được, thế là mụ đành đứng dạt sang một bên nhường đường: "Vào đi, tôi sẽ viết cho em một bản khác, nhớ ngày mai phải nộp đấy."

"Vâng."

Ân Tu gật đầu, buông lỏng bàn tay đang nắm chặt thanh đao.

Lừa gạt trót lọt quả là điều tốt, cậu chẳng cần phải động thủ.

Cậu bước qua mặt cô giáo để vào phòng.

Lê Mặc lẽo đẽo theo sau cũng đi vào dưới ánh nhìn đầy vẻ nghi ngờ của mụ: "Cậu cũng là học sinh của tôi sao?

Sao tôi không có ấn tượng gì nhỉ?"

Lê Mặc khẽ mỉm cười: "Em trốn học ạ."

Cô giáo: ...

Đúng là cái lũ này, chẳng có đứa nào thốt ra được lấy một câu nói thật.

Sau khi vào trong, Ân Tu nhìn thấy một chiếc bàn nhỏ đang thắp đèn, bây giờ đã rất muộn nhưng có vẻ mụ ta vẫn đang chấm bài tập cho học sinh.

Khi đi ngang qua, cậu khẽ liếc mắt nhìn một cái, ánh đèn vàng vọt hắt lên những cuốn vở cũ kỹ, bên trên chẳng hề có lấy một chữ nào, chỉ thấy những nét mực đỏ gạch xóa của giáo viên, ngoài ra không còn bất kỳ nội dung gì khác.

Sĩ số lớp chỉ có bấy nhiêu người, vậy mà trên bàn giáo viên lại chất đống một xấp bài tập chưa chấm, rõ ràng là có gì đó không bình thường.

"Em đợi một chút, cô sẽ viết lại bản bài tập hôm nay cho."

Nhắc đến chuyện học hành mụ ta vẫn tỏ ra khá nghiêm túc.

Cơ thể gầy khẳng khiu của mụ ngồi xuống bên bàn, cái cổ dài ngoằng khòm xuống, cúi đầu nhìn vào cuốn vở, đôi ngón tay mảnh khảnh cầm bút chậm rãi viết lên trang giấy mới.

Ân Tu tranh thủ lúc mụ đang viết bài mà bắt đầu đi loanh quanh trong phòng.

Căn phòng không lớn lắm, chiếc giường ngủ của giáo viên đã chiếm gần nửa diện tích.

Vì mụ ta vừa cao vừa gầy nên chiếc giường kê sát tường dài gần bằng cả chiều dài căn phòng.

Ngoài chiếc bàn chấm bài, trong phòng còn có một góc nhỏ đặt bàn làm việc và giá sách, bên trên chất không ít sách vở.

Rõ ràng, thông tin cần tìm nằm ở khu vực này.

Kênh chat thuật lại lời của Diệp Thiên Huyền, anh ta đã kiểm tra các ngăn kéo nhưng chẳng thấy gì, thông tin chắc là nằm trên giá sách.

Thế nhưng lúc đó anh ta lẻn vào một cách lén lút, không tiện đứng dậy lục lọi, hơn nữa sau đó lại bị phát hiện nên đã vội vàng rời đi ngay.

Ân Tu lơ đãng rảo bước đến bên giá sách, khẽ nói với cô giáo: "Ở đây có nhiều sách em chưa thấy bao giờ quá.

Thưa cô, em xem qua một chút được không ạ?"

Cô giáo đang ngồi bên bàn khẽ nhếch môi cười lạnh: "Nếu em xem mà hiểu được thì cô cũng chẳng ngại để em xem đâu."

Ân Tu tiện tay lấy một cuốn lật xem, bên trên đều là ký tự của dị quái, cậu hoàn toàn không hiểu, hèn chi mụ chẳng màng đến việc cậu lục lọi lung tung.

"Khụ khụ."

Ân Tu gấp sách lại, liếc nhìn Lê Mặc ở bên cạnh rồi hất cằm về phía giá sách.

Lê Mặc tự hiểu ý mà tiến lại gần, giúp cậu lục tìm.

Phó bản lần này phức tạp hơn Ân Tu tưởng tượng, quy tắc trường học đều dùng chữ viết của dị quái, nếu không phải dị quái thì không thể hiểu được.

Thế nhưng nếu người chơi biến thành dị quái để đọc hiểu chúng thì cũng coi như hết cứu.

Độ khó kiểu này đúng là không muốn để cho người chơi sống sót rời đi mà.

Trong khi Lê Mặc đang lục lọi ở đằng kia, Ân Tu cũng tự mình cầm lấy hai cuốn sách rồi lật xem.

Mấy cuốn đầu tiên lấy xuống cậu đều không hiểu gì cả, lật ra cả trang toàn là chữ lạ hoắc.

Những cuốn sau, xen giữa các chữ không biết bắt đầu xuất hiện lác đác vài chữ quen thuộc.

Lật mãi, Ân Tu phát hiện trên giá có một hai cuốn cậu đọc hiểu được.

Một cuốn tên là Nhân Chủng Học, cuốn kia là Nhân Tính, tất thảy đều là những môn cậu từng học.

Ân Tu nhíu mày, bắt đầu lục soát cả cái giá sách, chợt phát hiện một cuốn nhật ký màu đỏ nằm ở ngăn dưới cùng.

Trông nó như thể bị đánh rơi dưới gầm giá sách, nhưng bìa sách lại sạch bong không dính chút bụi nào.

Rõ ràng không phải đồ bỏ quên mà là cố tình giấu ở đây, hơn nữa còn thường xuyên có người lấy ra xem.

Ân Tu ngoái lại liếc về phía cô giáo, sau đó lặng lẽ nhặt cuốn nhật ký lên.

Chữ viết trên đó cậu đọc được, quả thực là nhật ký.

Các trang giấy bên trong đã ố vàng, thời gian ghi chép cũng từ rất lâu rồi.

Ân Tu lật nhanh qua, nhận thấy nét chữ trong cả cuốn thay đổi từ nắn nót rõ ràng, chuyển sang điên cuồng cẩu thả, rồi cuối cùng lại trở về ngay ngắn gọn gàng.

Cậu lật lại mấy trang đầu tiên, đọc lướt qua một lượt.

Ngày O tháng X

Đám học trò của mình nghịch ngợm quá, cứ hay bắt nạt mấy đứa trẻ mới tới.

Nhưng chúng đều là trò ngoan cả, ở lứa tuổi này có hơi hiếu động cũng là bình thường.

Dù sao thì đám trẻ kỳ quặc kia rồi cũng sẽ sớm rời khỏi đây thôi, vài lỗi lầm lặt vặt cứ nhắm mắt làm ngơ vậy.

Ngày O năm X

Có vẻ chuyện đám học sinh bắt nạt người mới đã ngày càng quá đáng hơn, chúng đã coi việc chèn ép lũ trẻ mới đến là một thú vui rồi.

Thật đáng thương, nhưng mình cũng bó tay thôi.

Chúng đều là học trò ngoan, chỉ hơi ranh mãnh một chút.

Hơn nữa chỉ cần lũ trẻ mới kia không chống cự, chúng sẽ sớm hòa nhập vào đại gia đình này thôi, không sao đâu.

Ngày O năm X

Các bè phái học sinh đang dần trở nên dị thường.

Những đứa mới đến không bao giờ bám trụ được lâu, hoặc là hòa nhập với chúng, hoặc là nhanh chóng biến mất.

Những đứa trẻ đặc biệt đó tìm đến mình cầu cứu, nhưng tình hình đã vượt khỏi tầm kiểm soát của mình mất rồi, đành nhắm mắt cho qua vậy.

Ngày O năm X

Các em còn chống cự cái gì nữa, ngoan ngoãn hòa nhập với chúng không phải là xong rồi sao?

Bị bắt nạt thì cứ gia nhập cùng chúng để đi ăn hiếp kẻ khác là được mà.

Con người vốn dĩ nên như vậy, phải biết thuận theo số đông.

Đứa nào bị đào thải thì cút khỏi trường, chẳng có gì đáng để bận tâm cả.

Ngày O năm X

Lứa học sinh mới đợt này cứng đầu thật đấy, cứ liên tục đánh trả lại học trò của mình.

Trong đó có một đứa rất đặc biệt, bề ngoài trông không lớn tuổi lắm mà tính hiếu chiến lại cực kỳ cao.

Những học sinh kiểu này thường chẳng bám trụ được bao lâu là sẽ chịu khuất phục thôi.

Chắc chắn nó cũng sẽ nhận được sự "chăm sóc đặc biệt" từ lũ học trò của mình.

Không biết lần này, nó sẽ trụ được bao lâu đây?

Ngày O năm X

Điên rồi!

Điên thật rồi!

Đứa học sinh đó đúng là một kẻ mất trí!

Nó đột nhiên giết chết học trò của mình!

Lũ trẻ của mình tuyệt vời biết bao, vậy mà lại bị một con quái vật hành hạ đến chết!

Mình phải giết chết nó!

Phải giết chết nó!

Ngày O năm X

Nó...
 
Back
Top Dưới