Khác [2S] NGÂY NGÔ ĐỢI CHỜ

  • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
[2S] Ngây Ngô Đợi Chờ
CHƯƠNG 11c: BÍ MẬT CỦA THẦY DIỆP


Giây phút này đây, đại não Bạch Sắt cũng đang không ngừng suy nghĩ.

Tình huống này là thế nào đây?

Đêm khuya vắng lặng, cô nam quả nữ, cùng một phòng, say rượu loạn tính ....

--- Mịa nó!

Nghe sao tình cảnh của mình bây giờ là rất nguy hiểm vậy???

Có điều ...

đối phương không phải là một người đàn ông bình thường, mà chính là Diệp Thanh Hân siêu trần thoát tục, thuần khiết tao nhã, cả người tỏa ra khí tức cấm dục mạnh mẽ, là người đàn ông thần thánh ....

Cho nên sẽ như Liễu Hạ Huệ, không làm loạn.

Bạch Sắt không ngừng xoắn xuýt trong đầu, đột nhiên cảm giác toàn thân nặng trĩu ...

Cô thầm gào thét ...

Lẽ nào, bản thân cô mị lực quá lớn, ngay cả Liễu Hạ Huệ cũng muốn nhào lên???

Có câu 'Hảo hán bất cật nhãn tiền khuy', cô nên thuận theo anh hay không?

*Quân tử không chịu thiệt thòi trước.

Ánh đèn trong phòng tối dần, hô hấp Bạch Sắt đình trệ, tim đập thình thịch, bỗng nhiên cô cảm thấy sợ hãi: A a a a ....

Cô vẫn chưa chuẩn bị kỹ càng mà!!!

Tiếp sau đó, tiếng đóng cửa vang lên.

Bạch Sắt len lén hé mắt.

Trong phòng đã tắt đèn trần, chỉ còn chừa lại một bóng đèn tường nhỏ, thân thể cô được bao bọc bởi một chiếc chăn dày.

Thì ra 'Liễu Hạ Huệ' nào đó còn 'Liễu Hạ Huệ' hơn cả 'Liễu Hạ Huệ', giờ khắc này đã sớm không thấy bóng dáng.

Bạch Sắt thở hắt ra một hơi.

Trong lòng có phần an tâm, tựa hồ như có chút mất mát.

Bây giờ làm sao có thể ngủ được?

Cô mở to hai mắt, quét nhìn khắp gian phòng đầy tò mò.

Đối diện là một giá sách rất lớn, chiếm hết một mặt tường; phía góc có một chiếc bàn làm việc và một máy vi tính cùng chiếc ghế tựa.

Tầm mắt Bạch Sắt dừng trên giá sách.

Đủ mọi loại sách, cao thấp, mỏng dầy, được đặt một cách rất ngăn nắp.

Cô phát hiện có chút kỳ lạ, ở phía bên tay trái của tầng cao nhất trên giá sách có nhét một chiếc hộp màu vàng bằng thiếc.

Trông thấy chiếc hộp này, Bạch Sắt có cảm giác rất quen thuộc, nhưng không nhớ ra được là thấy ở đâu.

Càng cố ép mình nhớ, cô lại càng không tài nào nghĩ ra được.

Cuối cùng, vì tính hiếu kỳ, Bạch Sắt rón rén rời giường, đi đến giá sách, đứng lên ghế, lấy hộp thiếc kia xuống.

Mặt hộp là dòng chữ: Đặc sản Tân Cương!

Bạch Sắt nhớ rồi!

Chẳng trách nhìn sao quen mắt, đây không phải là quà mà nhiều năm trước cô tặng cho giáo sư Diệp ư?

Đây là quà ba cô đi công tác Tân Cương đem về, tổng cộng có hai hộp.

Bạch Sắt ăn thử thấy rất ngon, nên biếu tặng cho vị giáo sư già đã hết lòng phụ đạo cho cô.

Bạch Sắt giật mình: Không thể nào?!!

Đã lâu lắm rồi, còn chưa ăn hết ư?

Hết hạn từ lâu rồi!!!

Vừa nghĩ cô vừa tiện tay mở chiếc hộp ra.

Thật sự cô không có ý định nhìn lén đồ đạc cá nhân của thầy Diệp, nhưng cô tự an ủi bản thân đây là quà của cô tặng mà, nếu còn thì quả thật là lãng phí.

*

Điều làm Bạch Sắt kinh ngạc nhất chính là ...

Trong hộp không có hạt nào ...

Chỉ có ... gì chứ?

Một tấm hình.

Tấm hình này ở nhà cô cũng có một tấm, là tấm hình cô chụp cùng Giáo sư Diệp.

Cô nhớ rõ đây là lần đầu tiên cô tham gia kỳ thi Thuyết trình tiếng Anh của khối tiểu học, đạt giải nhất.

Cô đeo huy chương, nở nụ cười rạng rỡ bên cạnh giáo sư Diệp cũng hưng phấn không kém.

Tiếp theo là phiếu tính tiền ở một quán ăn, vé vào cổng của một công viên, những thứ này được đặt cạnh nhau.

Bạch Sắt nhíu mày ...

Mấy thứ này đâu có giá trị, sao lại cất giữ kỹ như vậy?

Dưới xấp vé này là một quyển tập, đã ố vàng, nhưng vẫn được giữ rất cẩn thận, không một nếp gấp.

Bạch Sắt tò mò liếc nhìn.

Bìa tập: Vở bài tập học sinh Trung học Bắc Kinh

Họ và tên: Bạch Sắt

Lớp: 11

Giáo viên: Diệp Thanh Hân

Đây vốn dĩ là vở bài tập của cô mà!!!

Không ngờ nó lại ở trong nhà của Diệp Thanh Hân.

Bạch Sắt nhớ lại năm đó.

Hôm ấy, thầy Diệp nhắn cô đến văn phòng của thầy lấy vở bài tập, sau khi nói chuyện với Diệp Thanh Hân, cô ngơ ngơ ngác ngác ra khỏi phòng, quên cầm quyển tập theo.

Sau lần ấy, cô có nhờ lớp trưởng đến văn phòng thầy tìm thử vở của cô nhưng không thấy.

Quyển tập mất tích một cách thần bí.

Bạch Sắt đâu phải Conan, cũng chẳng vì một quyển vở mà nổi máu trinh thám.

Cô chạy đi mua quyển vở bài tập mới, quên béng chuyện này đi.

Không ngờ, bây giờ lại trông thấy quyển tập của cô, lại còn ở trong phòng của Diệp Thanh Hân nữa chứ.

*

Trong đầu Bạch Sắt trống rỗng, cô đưa tay mở quyển tập theo bản năng.

Trang đầu tiên, 'The happiest day' (Ngày vui vẻ nhất!)

Bạch Sắt kể lại chuyện mình đi công viên.

Diệp Thanh Hân phê: Hôm đó, tôi cũng rất vui.

Trang thứ hai: 'The book I like most' (Quyển sách tôi thích nhất)

Bạch Sắt viết về quyển 'Cuộc Phiêu Lưu Của Robinson Crusoe'.

Diệp Thanh Hân phê: Đó là quyển sách rất hay, tôi hi vọng nếu có thời gian em hãy đọc bản nguyên tác tiếng Anh.

...

Bạch Sắt lật từng trang từng trang, rốt cục cũng đến bài tập cuối cùng 'My favourite teacher'.

Nhìn chữ viết quen thuộc của mình, Bạch Sắt phảng phất tìm lại được tâm tình của mình năm năm về trước.

Cô ngồi trước bàn học, từng câu từng chữ, thổ lộ bí mật lòng mình.

Khi đó cô thật vô tư, hồn nhiên ...

'Dear teacher, I want to be your girlfriend.'

'Little girl, you are too young.'

Tuy thời gian đã qua năm năm, nhưng Bạch Sắt cũng không thể kiềm được, cơ thể khẽ run.

'You are too young.'

Thanh xuân, chỉ vì một câu nói mà tiêu tan.

Cô đã từng đau khổ, vô vọng ...

Thế nhưng, con người cần phải trải qua những ngăn trở mới trưởng thành.

Ngay thời điểm, Bạch Sắt tính khép tập lại, tầm mắt của cô vô tình thoáng nhìn phía dưới.

Không biết từ khi nào đã có thêm một dòng chữ?

Hàng chữ màu đỏ tươi.

'But I will wait for you to grow up.'

Bạch Sắt chớp chớp mắt, cảm giác như trước mặt giăng đầy sương mờ.

Cô chăm chú, tập trung đọc lại hàng chữ thêm một lần.

'But I will wait for you to grow up.'

Là như thế sao?

Bạch Sắt cảm thấy đau nhói nơi lồng ngực, vội vàng lật lại xấp vé kia, tỉ mỉ coi lại một lần.

Nước mắt từng giọt từng giọt khẽ rơi.

Thì ra là vậy ...

Đây là phiếu tính tiền khi cô cùng Diệp Thanh Hân dùng bữa, đây là vé vào cổng công viên giải trí, còn có vé đi công viên nước ...

Tất cả đều là những kỷ niệm vui vẻ khi hai người bên nhau.

*

Diệp Thanh Hân rời khỏi phòng ngủ của mình, anh sang phòng tắm nhìn vào gương.

Vừa rồi lúc bước ra ngoài anh không để ý, đụng phải cánh cửa.

Nhìn trán mình bị sưng đỏ, anh không khỏi cười khổ.

Tắm xong, Diệp Thanh Hân nhớ ra Bạch Sắt vừa nói là buồn nôn, anh đi ra bếp pha một ly nước mật ong ấm, rồi mang qua phòng ngủ.

Bạch Sắt vẫn nằm yên trên giường, an tĩnh, không nhúc nhích.

Diệp Thanh Hân đặt ly nước lên chiếc tủ đầu giường, trầm ngâm.

Không nhịn được, anh ghé người ngồi lên thành giường, ngắm nhìn dung nhan Bạch Sắt say ngủ.

Tóc trên trán cô hơi loạn, tựa như chú mèo con nằm lười biếng, chờ chủ nhân đến xoa xoa, vuốt ve đám lông.

Diệp Thanh Hân đưa tay chỉnh chỉnh lại mái tóc.

Đầu ngón tay chạm lên vầng trán trơn bóng, trắng mịn, bất giác khiến tim anh đập loạn nhịp.

Diệp Thanh Hân hít một hơi thật sâu, đang chuẩn bị đứng dậy, rời đi, đột nhiên phát hiện khóe mắt của Bạch Sắt lấp lánh nước.

Anh dùng đầu ngón tay chạm nhẹ.

Nước mắt???

Sao vậy?

Ác mộng?

Diệp Thanh Hân lay lay Bạch Sắt: "Bạch Sắt!

Sao em khóc?

Mơ thấy ác mộng sao?"

"Hic .. hic!"

Người nào đó vẫn nhắm chặt hai mắt, khẽ nức nở.

"Đừng sợ!

Có tôi ở đây!"

Diệp Thanh Hân vừa dỗ dành vừa lấy tay lau lau nước mắt trên gương mặt cô.

Càng lau nước mắt càng thi nhau rơi xuống.

Anh luống cuống lấy khăn tay đầu giường, lau mặt cho cô.

"Bạch Sắt!

Mở mắt ra, nhìn tôi!"

Diệp Thanh Hân nâng Bạch Sắt dậy, để cô tựa vào ngực mình, "Em gặp ác mộng, chỉ cần mở mắt ra là được!"

Bạch Sắt từ từ hé mắt, chỉ thấy trước mắt cô là khuôn mặt tuấn tú, ôn nhu: "Mơ gì mà lại khóc nhiều như vậy?"

Bạch Sắt khụt khịt, "Em mơ thấy thầy không chịu trả lời tin nhắn của em!"

Đây không phải là mơ, là thực ...

Diệp Thanh Hân đuối lý, đành lên tiếng xoa dịu: "Đừng giận.

Tuy tôi không trả lời tin nhắn của em, nhưng không phải đã đi tìm em rồi sao!"

Ngừng một chút: "À!

Đúng rồi!

Bạn Bạch Sắt, sao em không chờ tôi, lại cùng nhóm bạn đi đón giao thừa?"

Chính Diệp Thanh Hân cũng không nhận ra được ngữ khí của mình lúc này đã có thêm một chút ghen tị.

"Thầy không nhắn lại cho em, em nghĩ thầy không rảnh.

Vừa vặn nhóm của Phỉ Phỉ rủ đi 'liên nghị', nên em đi cùng bọn họ."

Bạch Sắt giải thích.

Diệp Thanh Hân khẽ nhíu mày: "Liên nghị?"

"Vâng!

Chính là liên nghị!"

Bạch Sắt chớp chớp mắt, mỉm cười.

"Ừm!"

Diệp Thanh Hân miễn cưỡng gật đầu một cái, lạnh nhạt quay sang một bên.

Bạch Sắt cười híp mắt.

Cô ngồi thẳng người, rời khỏi lồng ngực Diệp Thanh Hân, nhìn vào mắt anh: "Thầy Diệp ... có phải là thầy đang ... ghen không?"

"Không!"

Diệp Thanh Hân kiên quyết phủ nhận, rồi lảng qua chuyện khác: "Bạch Sắt!

Không phải em nói muốn đón giao thừa sao, nằm trên giường thì sao có thể 'tống cựu nghinh tân'?

Mau đứng dậy, chúng ta ra ban công ngắm pháo hoa."
 
[2S] Ngây Ngô Đợi Chờ
Chương 12: Ba mươi sáu kế của Bạch Sắt


Nguồn: Hội hiền lười

Tâm tình Bạch Sắt bây giờ hình dung sao nhỉ?

Giống như đi mua vé số mà nhất định sẽ trúng giải nhất, chỉ đợi người ta mở thưởng! —— Cảm giác wonderful cỡ nào chứ!

Nhưng mà đột nhiên lại phát hiện, khéo cả đời giải thưởng này cũng không mở ——sh*t!

Cô biết, rõ ràng thầy Diệp thích cô, nhưng mà anh lại một mực giấu kín.

Người như anh phải làm sao đây?

Chẳng lẽ muốn cô chủ động hả?

Nhưng mà vì sao toàn là cô chủ động chứ, mất giá quá!

Huống chi, còn một tháng nữa thôi là bọn họ sẽ về với quan hệ thầy trò.

Vậy thì bọn họ còn có thể bên nhau được sao?

Trong mắt người đời thì 'tình yêu chân thành' cũng trở thành 'quy tắc ngầm' mất rồi.

Đầu óc Bạch Sắt như muốn vỡ tung ra.

Trước tết, cô vô tình giở hộp đồ của thầy Diệp ra.

Cô vô ý thôi đó, nhưng dù sao đây cũng là đồ của người ta, cô chẳng thể nào dũng cảm nói với thầy Diệp: Em lén nhìn đồ gì đó của thầy rồi!

Cho nên cô giả bộ như không biết gì, trả nguyên cái hộp về vị trí ban đầu và giả bộ ngủ say.

Sau đó, Diệp Thanh Hân tiến tới, xoa xoa mái tóc cô, thì cô lại nghĩ đến anh dịu dàng tình cảm như thế, lặng lẽ rơi lệ.

May mà thầy Diệp tưởng cô gặp ác mộng, không nghi ngờ gì.

Sau kỳ nghỉ tết ba ngày, Bạch Sắt vẫn luôn chìm trong tự vấn nhưng không tìm được cách giải quyết.

Bạn học của cô đều biết thầy Diệp, cô cũng không dám đi xin lời cố vấn để tránh lộ bí mật lớn của mình.

Trải qua ngàn suy vạn nghĩ, cuối cùng cô quyết định xin chị họ giúp đỡ.

Dù nhìn chị họ cô như củi mục, nhưng tốt xấu gì cũng ăn cơm nhiều hơn mình vài năm, còn có bạn trai mấy lần rồi nữa chứ.

Chị họ Bạch Sắt tên là Tạ Tâm Hạm, là giáo viên dạy Piano, dù đã làm việc được hai ba năm rồi nhưng vẫn luôn kiên trì 'sạch bong', lại còn nợ Bạch Sắt không ít, bây giờ chủ nợ tới xin giúp đỡ, đương nhiên cô ấy không dám chậm trễ.

Bạch Sắt kể hết mọi chuyện của mình và Diệp Thanh Hân từ cấp ba tới giờ.

Sau khi nghe xong, Tạ Tâm Hạm che miệng cười hoài: "Chị rất phục thầy giáo Diệp của em đấy, nếu trở lại thời kỳ trước giải phóng thì thầy Diệp chắc chắn sẽ trở thành chị Giang thứ hai.

Em coi, cái miệng anh ta nghiêm thế nào, đánh chết không nói!"

*Chị Giang: Giang Trúc Quân (20/8/1920 – 14/11/1949), người thuộc vịnh Giang Gia, trấn Đại sơn thành phố Từ Cống tỉnh Tứ Xuyên, một nhân vật quan trọng trong tổ chức Đảng cộng sản Trung Quốc thời kỳ Trùng Khánh, là nữ liệt sĩ được Đảng cộng sản Trung Quốc truy nhận.

Ngày 14 tháng 6 năm 1948, Giang Trúc Quân bị bắt tại Vạn Huyền, bị giam tại trại giam tập trung của chính phủ Trùng Khánh Quốc Dân, dù bị cực hình nhưng chị vẫn bất khuất, không khai thông tin tình báo mà chính phủ quốc dân muốn.

Ngày 14/11/1949, Trùng Khánh bị quân giải phóng nhân dân Trung Quốc vây bắt, chị bị ngục giam chính phủ quốc dân giết chết và hủy thi.

Bạch Sắt thở dài: "Chị, chị cho em chủ ý gì đi.

Cái miệng hũ nút này sao có thể mở ra được?"

Tạ Tâm Hạm cười hì hì, vỗ ngực nói: "Không sao, chị đây đã đọc thuộc 36 kế cầm quân rồi!

Không được kế này sẽ có kế khác, luôn có một kế hợp với em."

Bạch Sắt giựt mình: "Thật không?

Không ngờ đấy, chị còn hiểu 36 kế cơ."

Bạn Bạch mù về quân sự, lúc này có hứng thú sáp vô: "Đúng lúc lắm , mau phổ cập kiến thức cho em đi, 36 kế gồm những gì?"

"Khụ khụ."

Quân sư gia nào đó hát lên: "36 kế tình yêu, lúc nào cũng phải thật đẹp..."

Bạch Sắt suýt thì hôn mê: "Ngừng, ngừng.

Chị nói thẳng ra coi, dùng kế gì thì thầy mới trúng chiêu."

Tạ Tâm Hạm hất tóc: "Mỹ nhân kế!"

Tạ Tâm Hạm mở tủ quần áo ra, rất vui vẻ hiến mấy bộ quần áo của mình, đưa cho Bạch Sắt: "Nhóc con, em thay ra cho chị coi, nếu như hiệu quả OK thì... hẹn gặp thầy Diệp của em chút.

Ờm, lý do hả, nói là vì chuyện phỏng vấn."

Bạch Sắt thay quần áo của chị, đứng trước gương nhìn, đổ mồ hôi.

Giữa mùa đông mặc quần tất mỏng dính, quả là mất hồn.

Còn có váy bao lấy mông, độ che phủ thế này đi đường cũng khó.

Áo khoác lông cừu, eo cao thì thôi, cài cũng không cài được, chỉ có thể để mở ra, lộ chiếc áo bó sát người bên trong.

"Perfect!

Khuông mặt thanh thoát thuần khiết, dáng người bốc lửa, đây mới là dụ hoặc trí mạng đó."

Tạ Tâm Hạm hài lòng vỗ tay, sau đó nhíu mày: "Sắt Sắt, từ khi nào dáng người em có thể so được với chị đây rồi?

Đúng là Trường Giang sóng sau đè sóng trước..."

Bạch Sắt ngắt lời cô: "Chị à, bình thường chị đều mặc thế này sao?

Từ khi nào chị biến thành thế này rồi?"

Tạ Tâm Hạm 'hừ' một tiếng: "Bớt nói nhiều.

Mau gọi điện cho thầy Diệp đi."

Bạch Sắt lắc đầu liên tục: "Chị xem này, ngắn như thế, em mà vào trường thì nhất định sẽ bị thầy cô mắng ấy.

Gần đây trường em đang thắt chặt vấn đề tác phong và kỷ luật, đến lúc đó sẽ gán em vào tội phá hỏng văn minh nơi trường học thì chết."

Tạ Tâm Hạm trừng mắt: "Đúng là ngốc!

Khoác cái áo gió bên ngoài, vào lớp học thì lại cởi!"

Trước lúc Bạch Sắt đi, Tạ Tâm Hạm vươn tay nắm lấy, cổ vũ cô: "Nhóc con, tự tin lên đi!

Hôm nay em mặc thế này thì không có một người đàn ông nào có thể nhịn được đâu.

Chị nói là không một người đàn ông nào!"

Bạn nhỏ Bạch Sắt đi trên đường cứ YY hoài.

Chuyện mà bây giờ cô muốn làm nhất chính là xé bộ mặt vĩnh viễn ưu nhã dịu dàng của thầy Diệp, tưởng tượng cảnh thầy Diệp luôn bình tĩnh thong dong bị cô mê hoặc thất điên bát đảo, trợn mắt há hốc mồm, chờ mong quá đi.

7 rưỡi tối ngày 3 tháng 1, khu giáo viên của khoa tiếng Anh.

Bách Sắt hẹn Diệp Thanh Hân vào lúc này.

Đây là buổi tối cuối cùng của kỳ nghỉ tết, gần như không ai đến tăng ca hay học thêm, tất cả mọi người đều đang tự vui vẻ, cố gắng níu kéo ngày nghỉ cuối cùng.

Bạch Sắt lên đến tầng ba, vào toilet trước, nhìn xung quanh không có người, cô cởi áo gió ra nhét trong túi của mình.

Cô soi gương nhìn mình, váy ngắn đến mức chính cô cũng thấy xấu hổ, Bạch Sắt lập tức chạy tới phòng Diệp Thanh Hân với tốc độ tên lửa.

Cửa ngoài ban công mở ra như thường, Bạch Sắt biết là vì thầy Diệp để cửa cho mình.

Bên trong quả nhiên không có một bóng người.

Bạch Sắt tự cổ vũ bản thân, chạy tới văn phòng riêng của Diệp Thanh Hân, tiếng gày cao gót vang 'cộp cộp cộp'.

"Thầy..."

Bạch Sắt còn chưa nói được nữa thì bị hình ảnh trước mắt làm cho rụt lưỡi.

Trong văn phòng thầy Diệp, có người!

Hơn nữa còn là trưởng khoa Ngô của khoa bọn họ!

Có điều gì đau khổ hơn điều này sao?

Thật ra, trưởng khoa chỉ đến văn phòng lấy đồ, vô tình trông thấy cửa phòng Diệp Thanh Hân mở thì vào chào anh.

Bọn họ vừa mới nói vài câu thì nghe thấy tiếng giày cao gót 'cộp cộp cộp' vang lên.

Hai người cùng quay đầu qua nhìn, thầy ngay vẻ mặt 'gặp quỷ' của bạn Bạch Sắt.

"Em chào trưởng khoa..."

Bạch Sắt ngượng ngùng chào hỏi, nụ cười còn khó coi hơn cả khóc.

Rõ ràng cô vừa trông thấy lông mày trưởng khoa nhíu lại, chắc chắn là bị cách ăn mặc của cô dọa rồi đó.

Không biết ngày mai trợ lý sinh viên có tới tìm cô uống trà đàm đạo không.

Mà mục tiêu cô tìm mọi cách tiếp cận —— thầy Diệp, chỉ nhìn rồi quay đi ngay, không có chút dấu hiệu lạ nào!

Trưởng khoa Ngô 'khụ' một tiếng, quay đầu nói với Diệp Thanh Hân: "Tiểu Diệp, tôi về nhé!"

Diệp Thanh Hân vẫn bình tĩnh tỉnh táo, nói tỉnh bơ: "Thầy về cẩn thận."

Trưởng khoa Ngô đi rồi, Diệp Thanh Hân nhìn Bạch Sắt, vẫn chỉ bình tĩnh không chút gợn sóng, nhưng Bạch Sắt lại chột dạ, hơn nữa vừa rồi bị trưởng khoa Ngô 'liếc nhìn', khuôn mặt cô như đang mếu.

Diệp Thanh Hân lại như hiểu được tâm tư của cô, an ủi: "Không sao đâu.

Nay không phải thời gian làm việc, con gái thích làm đẹp đỏm dáng cũng là chuyện thường, hơn nữa, trưởng khoa Ngô cũng không nằm trong ủy ban kỷ luật, bị ông ấy bắt gặp cũng không sao đâu."

Anh dừng chút rồi lại bồi thêm: "Ngày mai nhiệt độ sẽ giảm đấy, em vẫn nên mặc ấm một chút, bị cảm sẽ không tốt đâu."

"Vâng."

Bạch Sắt gật đầu lung tung.

"Vậy chúng ta nói tới chuyện chính nhé."

Diệp Thanh Han nói tiếp, vẫn là dáng vẻ bình tĩnh vô ba.

"Vâng, thầy Diệp."

Bạch Sắt khóc không ra nước mắt mà.

Cái gì mà mỹ nhân kế chứ, cô nên nghĩ từ trước, với cái người 'cấm dục như liễu hạ huệ' giống thầy Diệp thì dùng Mỹ nhân kế có tác dụng được sao?

Quả nhiên là hoàn toàn thất bại!

—–

Chuyện xưa:

Thầy Diệp (giận thầm trong lòng): Làm gì chứ!

Dám mặc váy ngắn như vậy!

Còn đi đôi tất khiêu gợi như vậy!

Hôm nay đi với ai mà mặc như thế?....

Lam Linh: Xin hỏi, cậu chất vấn người ta là đứng trên lập trường gì thế?

Cậu là gì của tiểu Bạch?

Cậu có tư cách gì để hỏi điều này?

Thầy Diệp yên lặng.

Một lát sau.

Lam Linh khóc nức nở, ôm đùi người nào đó: Thầy Diệp à, cậu không thể bỏ vai diễn được!

Chương sau sẽ cho cậu ăn ngon ngọt mà!

Thầy Diệp (trở lại là người dịu dàng ưu nhã): Nói thế còn được.

Sau khi Tạ Tâm Hạm biết mỹ nhân kế của Bạch Sắt không thành công thì rất nghi ngờ.

Trong 24 năm sống trên đời, cô đã gặp đủ loại sinh vật có tên đàn ông, muôn hình muôn vẻ, nhưng cho dù bọn họ cao hay thấp, béo hay gầy, giàu hay nghèo, đẹp hay xấu thì đều có chung đặc điểm: Đó chính là dùng nửa người dưới để suy nghĩ.

Mặc dù cô em họ Bạch này không được quyến rũ bằng mình, nhưng cũng xem như là xinh đẹp, là một cô bé hoạt bát đáng yêu.

Mà thầy Diệp của con bé, nhìn thấy cô bé mình thầm mến nhiều năm, cho dù cậu ta giỏi kiềm chế cỡ nào thì cũng không thể không có phản ứng gì được.

Tạ Tâm Hạm quyết đoán đưa ra kết luận: Một là năng lực Bạch Sắt quá kém, hai là Diệp Thanh Hân đã 'vung đao tự cung' rồi

"Vung cái đầu chị ấy!"

Bạch Sắt nổi giận: "Tạ Tâm Hạm, kế sách lần này của chị làm em tiền mất tật mạng, bây giờ còn lấy cái lý do qua loa như thế hả.

Đừng có nói gì nữa, trả tiền đây cho em!!!"

"Ôi, em gái tốt của tôi ~~~" Tạ Tâm Hạm kêu rên: "Cho chị một cơ hội nữa đi mà, chỉ cần em làm theo những gì chị nói, chị đáng tin mà ~"

"Hả?

Chị lại có ý đồ gì?"

Bạch Sắt do dự hỏi.

Tạ Tâm Hạm nghiêm mặt trả lời: "Khổ nhục kế!"

"Cụ thể?"

"Bây giờ em nhanh chóng hẹn với thầy Diệp đi, mượn cớ ngày mai qua chỗ cậu ta.

Ngày mai thì sao, ngày mai em giả vờ ốm, đau đầu, đau bụng, đau thần kinh, đau gì đó tùy em chọn.

Giống như lần trước em kể đó, em bị viêm thanh quản cấp tình, thầy em khẩn trương lắm còn gì.

Lần này em không khỏe thì nhất định cậu ta sẽ lo lắng hỏi an ân cần, hết lòng chiếu cô."

Tạ Tâm Hạm càng nói càng thấy kế này quá tuyệt vời, vẻ mặt tươi như hoa: "Sau đó em nhân cơ hội hỏi, sao lại lo lắng cho em thế, sao lại đối tốt với em như vậy, buộc cậu ta phải thổ lộ với em."

Bạch Sắt hỏi: "Vậy nếu anh ấy trả lời, vì anh ấy là thầy giáo của em thì sao?"

Tạ Tâm Hạm liếc mắt: "Vậy thì em phải hỏi tiếp, là gì có thầy giáo nào lại lo lắng cho học sinh như vậy?

Cậu ta có lo lắng cho những học sinh khác thế sao?"

"Điều này thì không có thật.

Nhưng mà anh ấy có thể nói, là do thầy cố Diệp thì sao."

Bạch Sắt nói.

Cũng chính vì có thầy cố Diệp mà Diệp Thanh Hân mới đối xử với cô khác người khác, cô không dám tự mình đa tình, cho đến khi cô nhìn thấy 'chứng cớ xác thực' trong hộp sắt kia thì cô mới hiểu rõ lòng anh.

Tạ Tâm Hạm nói dõng dạc với phong cách Ngự tỷ: "Vậy em nói cho cậu ta biết, em không cần cậu ta quan tâm mình như vậy là vì người khác, em thà bị đau chết cũng không cần cậu ta để ý tới.

Có xem phim Quỳnh Dao chưa?

Cứ làm theo thế là được!"

Bạch Sắt xấu hổ: "Nói những câu như kiểu 'Anh nói đi!

Anh nói đi!", 'Em không nghe!

Em không nghe!", 'Em cố tình gây sự sao?

Là anh thì có!', nếu thế thì dẹp đi."

Tạ Tâm Hạm đáp: "Chị chỉ lấy ví dụ thôi, đừng diễn sâu quá.

Tóm lại phải dồn thầy Diệp vào góc chết, bức cậu ta phải nói ra thì thôi!"

Hai giờ chiều ngày 4 tháng 1.

Khu giáo viên khoa tiếng anh.

Hôm nay Bạch Sắt lấy cớ tới giúp thầy Diệp sửa lại những văn bản phiên dịch.

Phòng giảng dạy của Diệp Thanh Hân luôn có rất nhiều việc làm quài không hết, lúc nào Bạch Sắt tới cũng kiếm được việc để làm, đương nhiên, chỉ là vài chuyện đơn giản mà thôi.

Bây giờ cũng có nhiều nghiên cứu sinh thích gọi thầy hướng dẫn là 'ông chủ'.

Mà thầy hướng dẫn đều vui vẻ nghe bọn họ gọi như thế.

Bọn họ coi nghiên cứu sinh mà mình hướng dẫn trở thành lao động giá rẻ, cố gắng bóc lột sức lao động, còn chính mình thì vội vàng đi móc nối quan hệ, tìm hạng mục, ký hợp đồng, chơi 'thị trường kinh tế', không biết đây là tiến bộ của xã hội hay là nỗi bi ai nữa.

Cho tới bây giờ, Diệp Thanh Hân không bao giờ để học sinh gọi anh là 'Ông chủ'.

Trong quan niệm của Diệp Thanh Hân thì làm thầy giáo chính là để truyền đạt kiến thức, giải thích những điều khó hiểu, đây là đạo đức nghề nghiệp tối thiểu nhất.

Dù không có năng lực nhận những hạng mục mà anh đứng tên, nhưng anh luôn đưa học sinh của mình theo để hướng dẫn, còn mình thì tự thân tự lực, không coi học sinh như công nhân hay nô lệ.

Anh cho nghiên cứu sinh của mình lương rất cao, gấp bội lần những nghiên cứu sinh khác, thậm chí có những người tốt nghiệp rồi cũng chưa chắc được đãi ngộ cao như vậy, đương nhiên, bởi vì lượng công việc rất lớn và cũng rất vất vả.

Bạch Sắt ngồi trước bàn làm việc, đang nghiêm túc kiểm tra văn bản giới thiệu một quốc gia ở Nam Mĩ, văn bản này sẽ được dùng vào sách giáo khoa địa lý cấp 3.

Cô ngồi cạnh cửa sổ, ánh nắng chiều chiếu lên khuôn mặt trắng nõn của cô, tạo cảm giác làn da trong suốt mịn màng.

Cô cầm bút nâng má, đôi mắt mở to, con ngươi sáng trong vòng vòng suy nghĩ, đôi môi hồng nhuận hơi mím lại.

Ánh mắt Diệp Thanh Hân nhìn quanh phòng làm việc, như có như không lướt qua chỗ ngồi cạnh cửa sổ.

Dáng vẻ chăm chú của Bạch Sắt rất đáng yêu, là điều anh quen thuộc và thích nhất ở cổ.

Trong mắt anh ánh lên chút cưng chiều nhưng nhanh chóng bị giấu đi.

Anh cúi đầu xuống, chăm chú nhìn vào văn bản của mình.

Bạch Sắt khẽ 'Ơ' một tiếng, hỏi Lưu Khải Thần ngồi cạnh: "Anh Lưu, có chỗ này hình như không đúng lắm, anh xem cho em với."

"Đâu?"

Nghe thấy Bạch Sắt hỏi, Lưu Khải Thân thò đầu ra khỏi chồng sách cao vút của mình.

"Chỗ này ấy, Tổng diện tích của đất nước Brazil là 85,15 vạn ki – lô – mét vuông.

Hình như ở đây sai dấu phẩy anh ạ.

Chắc phải là 851,5 vạn ki – lô – mét vuông mới đúng."

Bạch Sắt nói.

Lưu Khải Thần nhìn lập tức khẳng định: "Đúng thế, chỗ đó sai rồi.

Phần này do Bành Tĩnh Di dịch, em qua bảo cô ấy một câu."

Vì vậy Bạch Sắt chạy tới chỗ Bành Tĩnh Di, khẽ nhắc cô ấy sai lầm nhỏ này, để cô ấy sửa lại.

Ai ngờ thái độ Bành Tĩnh Di chẳng hợp tác chút nào, không cảm ơn một câu, chỉ nói 'Biết rồi' là hết.

Bạch Sắt buồn bã về vị trí.

Lưu Khải Thần nhét cho cô tờ giấy, trên đó viết 'Trái tim làm bằng thủy tinh, không chịu được khi bị người ta nói, em đừng quan tâm.'

Bạch Sắt cảm kích cười với Lưu Khải Thần, làm dấu kiệu Ok rồi lại cúi đầu giả bộ đọc văn bản, trong lòng thì nghĩ xem có nên làm như bị đau bụng không?

Ai ngờ cô vừa mới nghĩ thôi thì bụng cô đã đau thật rồi, trong bụng cứ quặn lại, ruột như muốn xoắn cả vào nhau.

Ông trời ơi, chuyện gì thế chứ?

Cô bị báo ứng sao?

Từ khi Bạch Sắt nói câu đầu tiên với Lưu Khải Thần, thì Diệp Thanh Hân đã không còn tập trung được nữa.

Những con chữ trước mắt như con kiến bò chằng bò chịt nhưng chẳng thể chui vào đầu anh được.

Anh trông thấy Bạch Sắt hỏi Lưu Khải Thần, hai người bọn họ dựa gần vào nhau, anh còn thấy Bạch Sắt cười với Lưu Khải Thần, nụ cười chân thành và ngọt ngào như thế, anh thấy bọn họ ngồi cạnh nhau, như một đôi tài tử giai nhân...

Diệp Thanh Hân không muốn thừa nhận sức đề kháng với quấy nhiễu của mình rất thấp, chỉ có điều lực tự chủ của anh luôn là niềm kiêu ngạo.

Hơi trầm ngâm, anh đứng lên đi tới cửa, hạ quyết tâm bỏ bóng hình mảnh khảnh xinh đẹp đó ra ngoài, miễn cưỡng chính mình vùi đầu vào công việc.

Công việc lần này rất quan trọng, làm thế nào cũng phải hoàn thành trước khi tan sở, đệ trình lên Bộ ngoại giao.

Diệp Thanh Hân thầm nói với mình: Hôm nay dù trời sập xuống cũng phải hoàn thành phần này, tuyệt đối anh sẽ không rời phòng làm việc cho tới khi xong.

Năm phút sau, Diệp Thanh Hân cuối cùng cũng thuận lợi bật mode 'Làm việc', tắt mode 'Thất thần'.

Nhưng mà đúng lúc này, Lưu Khải Thần đột nhiên gõ cửa, khẩn trương nói: "Giáo sư, đột nhiên Bạch Sắt bị đau bụng, em xin phép nghỉ đưa em ấy vào viện ạ."

"Ừ.

Cái gì?

Đợi chút."

Diệp Thanh Hân vụt lên.

"Giáo sư, chuyện gì thế?"

Lưu Khải Thần hỏi.

"Tôi sẽ đưa Bạch Sắt vào viện, Em ở lại."

Diệp Thanh Hân đặt bút xuống.

"Nhưng mà..."

Lưu Khải Thần còn đang định nói gì đó.

Diệp Thanh Hân bình tĩnh đưa phần văn bản cần dịch trên bàn cho cậu ta: "Phần này và những công việc của em, phải hoàn thành trước khi tan làm.

Đến lúc đó hãy để trên bàn tôi, tôi trở lại sẽ xem.

Cảm ơn."

"Vâng, giáo sư...."

Lưu Khải Thần nhìn xấp văn bản dày cộp, tiếng nói như run lên.

Còn một người đang rên nữa là bạn Bạch Sắt.

Trong lòng cô đang rất đao khộ, nghe lời Tạ Tâm Hạm tính khổ nhục kế làm gì chứ, đúng là rước họa vào thân.

"Sao thế, đau lắm à?"

Diệp Thanh Hân hỏi, tốc độ nhanh hơn bình thường, âm cuối còn hơi run run.

"Vâng."

Bạch Sắt hừ một tiếng, cong người ngồi ghế phụ, đau không nói nên lời.

Gặp một cái đèn đỏ, Diệp Thanh Hân nghiêng mặt nhìn Bạch Sắt đầu đầy mồ hôi, đưa tay phải đặt lên tay cô, nắm chặt lại: "Nhịn chút nữa, sắp tới rồi."

Bạch Sắt cảm thấy lòng bàn tay anh rất ấm, ngẩng đầu nhìn anh.

Diệp Thanh Hân đang ngẩng đầu nhìn đèn xanh đèn đỏ, vẻ mặt thong dong trấn định.

Đôi mắt anh nhìn chằm chằm vào đèn hiệu không chớp mắt, đếm ngược từng giây.

Ánh mặt trời rơi vào đôi mắt anh, lấp lánh ánh sáng.

Đèn đỏ còn năm giây, anh vỗ nhẹ tay cô, còn hai giây, anh rút tay về, vịn lấy tay lái.

Quy định nước ngoài là sẽ phạt nặng khi lái xe một tay.

Trước giờ Diệp Thanh Hân nghĩ mãi không ra, vì sao lại có người muốn lái xe một tay?

Nhưng vừa rồi anh chợt hiểu ra.

Nếu không phải nghĩ đến vấn đề an toàn thì anh chắc chắn sẽ năm chặt không buông tay cô.



Lam Linh (xấu hổ): thầy Diệp à, ngài có cần đối phó với học sinh của ngài như vậy không, hơi quá đáng thì phải?

Thầy Diệp: Phần này cậu ta xuất hiện hơi nhiều đấy.

Lam Linh: Ngài là nam chính rồi, đâu cần nhỏ mọn thế chứ, chia chút đất diễn cho người qua đường cũng được mà...

Thầy Diệp (thản nhiên): Tôi cho rằng mỗi chương đều nên vây quanh tôi mà thôi.

Lam Linh: ....

Lúc đến bệnh viện, Bạch Sắt bước xuống xe, vừa mới đứng thẳng người thì lại kêu 'a' một tiếng.

"Làm sao vậy?"

Diệp Thanh Hân vội vàng vịn lấy tay cô.

Bạch Sắt chỉ cảm thấy đầu ong ong, chân mềm nhũn không thể đứng nổi.

Lúc cô vừa xuống xe, đột nhiên cảm giác được một dòng nhiệt chảy từ bụng ra, sau đó cũng thấy đỡ đau hơn phần nào.

Đương nhiên cô hiểu được là vấn đề gì rồi.

Cũng vì hôm qua đi chơi mặc quá ít, cho nên lần này bà dì đến chơi mới đau như bị ruột thừa vậy.

Nhưng mà, điều quan trọng nhất bây giờ là, cô phải giải thích thế nào với thầy Diệp đây????

Giải thích thế nào?

Giải thích thế nào đâyyyyyyyy??

Bạch Sắt xấu hổ không nói ra lời, chỉ hận không thể lập tức đào hố vùi mình vào, muốn hét to đức mẹ Maria ơi, sau đó sẽ hỏi thăm cả họ nhà Tạ Tâm Hạm!

"Để tôi cõng em."

Diệp Thanh Hân hơi cong người xuống, ý bảo Bạch Sắt leo lên lưng anh.

"Thầy.... thầy Diệp... em, không cần đến bệnh viện đâu ạ..."

Bạch Sắt lắp bắp nói.

Diệp Thanh Hân đứng thẳng lên, nhìn cô, giọng nói dịu dàng nhưng không mất vẻ nghiêm túc: "Ngoan.

Em đã đau thế rồi còn không chịu đi viện?

Nhỡ bị viêm ruột thừa thì sao hả?"

"Không phải, nhất định không sao đâu ạ."

Bạch Sắc lắc đầu.

"Chỉ kiểm tra chút thôi, nếu không phải thì chúng ta đi về."

Diệp Thanh Hân dịu dàng dỗ cô.

Bạch Sắt thực sự hết cách rồi, cô cắn răng, nói: "Thầy Diệp, thầy lại gần đây em bảo."

Diệp Thanh Hân mờ mịt cúi người xuống, chỉ cảm thấy thân thể mềm mềm thơm thơm của Bạch Sắt nhích lại gần, mái tóc dài xoẹt qua tai anh.

Tóc cô vương trên cổ anh, ngứa ngứa tê tê.

Hương thơm trên người thiếu nữ, thoảng mùi hoa, làm anh choáng váng.

Nhưng mà nghe xong Bạch Sắt nói thì anh cảm thấy mình càng choáng hơn rồi.

"Thầy Diệp, em xin lỗi.

Em vừa mới biết thôi à, nhất định em bị đau bụng là do mấy hôm nghỉ lễ vừa rồi.

Em không mang băng vệ sinh, em có thể nhờ thầy qua siêu thị bên kia mua giùm em một túi không ạ.

Em ở cửa nhà vệ sinh bệnh viện đợi thầy."

...

Mười phút sau, Bạch Sắt đã 'võ trang' xong cho mình, ngồi về xe Diệp Thanh Hân, trên đường đi hai người cũng không nói gì, không khí xấu hổ vờn quanh hai người.

Xe lái vào cửa Bắc, Diệp Thanh Hân nói: "Nếu không khỏe thì nghỉ ngơi đi, để tôi đưa em về ký túc xá."

"Thầy Diệp."

Bạch Sắt đột nhiên đặt câu hỏi: "Vì sao thầy không để anh Lưu đưa em đi viện mà đích thân thầy làm chuyện đó?"

Diệp Thanh Hân thuận miệng trả lời: "Cậu ta bận nhiều việc."

"Nhưng thầy càng bận hơn mà."

Bạch Sắt phản bác: "Dường như thầy rất lo lắng chăm sóc em."

"Điều này có gì không đúng sao?"

Diệp Thanh Hân cười.

"Em chỉ muốn biết rõ nguyên nhân mà thôi."

Bạch Sắt nói rất chân thành.

Diệp Thanh Hân yên lặng vài giây, đến khi dừng xe trước cửa ký túc xá nữ, anh mới quay đầu nhìn Bạch Sắt, thản nhiên nói: "Tôi là thầy giáo của em, chẳng lẽ quan tâm em, chăm sóc cho em là sai hử?"

Bạch Sắt vẫn còn đang mơ mộng trong đoạn trích 'nữ thanh mai chất vẫn nam trúc mã' của bà nội Dao (Quỳnh Dao), cô cảm thấy không thể nào bắt chước đợc, cuối cùng đành nói lớn: "Nhưng thầy đâu có lo lắng cho những học sinh khác như vậy?"

"Bởi vì chúng ta có quen biết lâu hơn."

Diệp Thanh Hân bình tĩnh trả lời.

Bạch Sắt thở dài một hơi.

Quả nhiên nói mãi cũng đến đây mà thôi.

May mà trước đó đã có chuẩn bị rồi.

Cô tưởng tượng đến vẻ mặt ngự tỷ mà Tạ Tâm Hạm dạy, nói rõ ràng từng câu từng chữ: "Nếu như vì mối quan hệ sâu xa đó mà thầy chăm lo cho em thì em thấy không cần thiết đâu.

Chuyện riêng của em không cần thầy lo."

Diệp Thanh Hân buồn bã, nhưng vài giây sau anh lại nhanh chóng điều chỉnh tâm tình, anh dịu dàng nói: "Bạch Sắt, nếu như tôi làm sai chỗ nào khiến em không thoải mái thì tôi xin lỗi."

Anh dừng một lát rồi bổ sung: "

Sau này tôi sẽ chú ý."

Bạch Sắt chỉ cảm thấy mờ mịt.

Đây là tình huống quái gì vậy?

Hình như không đúng?

Đây không phải kết quả cô muốn!!!

—-

Thầy Diệp (lạnh lùng): Bảo có ngọt ngào cơ mà?

Sao lại thành ngược rồi?

Tốt nhất cô nên cho tôi một giải thích hợp lý.

Lam Linh (chột dạ): Phong cách cần đây của tôi là thế đó....

Không ngược một chút thì sao ngọt ngào được?

Đừng nóng, đừng nóng, tôi lập tức đền bù tổn thất cho ngài.

Hơn nữa, đây hoàn toàn là vấn đề của Tiểu Bạch, diễn cũng sai nữa...
 
[2S] Ngây Ngô Đợi Chờ
Chương 13: Tình yêu, không liên quan gì đến mặt mũi hay thắng thua


Nguồn: Hội hiền lười

Phần 1

11 giờ 30 phút tối ngày 4 tháng 1.

Phòng giáo vụ khoa tiếng Anh.

Trên bầu trời đêm đầy những ngồi sao tỏa sáng, ánh trăng lưỡi liềm treo xa xa ở không trung.

Trong phòng học 308, đèn vẫn sáng trưng.

Buổi chiều Diệp Thanh Hân đưa Bạch Sắt về xong thì làm việc như chạy đua với thời gian, ngay cả cơm tối cũng không ăn.

Mấy người Lưu Khải Thần có mua cơm hộp về cho anh, nhưng tới giờ vẫn còn nguyên trên bàn.

Diệp Thanh Hân xoa xoa mi tâm, nói với Lưu Khải Thần, Bành Tĩnh Di và Lưu Lượng: "Muộn rồi, ba em về trước đi.

Phần công việc còn lại không nhiều lắm, mình tôi làm được rồi."

"Giáo sư, một mình thầy sợ rằng sẽ làm cả đêm mất."

Bành Tĩnh Di nói.

"Về đi."

Diệp Thanh Hân dịu dàng nói.

"Cảm ơn giáo sư."

Mấy người Lưu Khải Thần đứng lên, vuốt vuốt bờ vai mỏi nhừ, bắt đầu thu dọn đồ đạc.

Bành Tĩnh Di sửng sốt vài giây, muốn nói gì đó nhưng rồi lại thôi, lặng yên đi về cùng mấy người Lưu Khải Thần.

Đứng dưới lầu, Bành Tĩnh Di ngẩng đầu, si ngốc nhìn cửa sổ còn ánh sáng.

Cô nghĩ, thầy là người tài hoa như thế, rồi lại bình dị gần gũi như thế.

Trong lòng thầy luôn giữ một phần thanh cao, luôn kiên trì với chấp nhất, giống như ánh sáng trống vắng hắt ra ngoài cửa sổ lúc này

Mãi đến 5 giờ sáng, Diệp Thanh Hân mới hoàn thành hết phần phiên dịch.

Anh uống một hớp nước, lông mày nhíu chặt hơn.

Không còn công việc lấp đầy, trong anh chỉ còn lại sự trống rỗng vô tận.

Anh không thể nào nghĩ được, vô số ngày đêm sau này, anh phải tiếp tục sống như thế nào?

Cô đói bụng, anh không thể mời cô ăn cơm;

Cô bị ốm, anh không thể đưa cô đi bệnh viện;

Cô khóc, anh không thể lau khô dòng nước mắt;

Cô sợ, anh không thể ôm chặt lấy cô...

Nhiều năm như vậy, anh vẫn yêu thầm cô, lặng yên mà vui vẻ, mà từ giờ trở đi, ngay cả tư cách làm điều đó anh cũng không có.

Là anh đã quá tham lam, không khống chế được niềm mong ước trong lòng, mới bị cô phát hiện ra sao?

Đúng vậy, thầy giáo nào sẽ cầm tay học trò mình chứ? —— Mặc dù anh chỉ muốn an ủi trong lúc cô đang đau khổ —— nhưng như thế cũng có vài phần tương tự như vụ án giáo sư nào đó bao nuôi một cô nữ sinh.

Diệp Thanh Hân lắc đầu cười khổ.

Thì ra dù chính mình có tự kiềm chế giỏi thế nào, nhịn giỏi cỡ nào thì giấy cũng không gói được lửa.

Phần 2

Hôm sau, Diệp Thanh Hân đi công tác Nghiễm Châu.

Ba ngày liền đều vô cùng bận rộn, hết hội nghị này đến hội nghị khác, thậm chí anh còn không mở cả di động.

Ba ngày sau, Diệp Thanh Hân từ Nghiễm Châu trở về, vừa đi đến phòng giáo vụ thì thấy bóng lưng Bạch Sắt, Bạch Sắt đến tìm mình sao?

Quả nhiên anh chỉ ảo tưởng mà thôi.

Quả nhiên, chút chờ mong của anh nhanh chóng bị phá nát.

Bạch Sắt không phải đến tìm anh.

Anh trở mắt nhìn cô đi vào phòng 312.

Đó là phòng của một thầy hướng dẫn phiên dịch khác —— văn phòng giáo sư Ngụy Lịch.

Diệp Thanh Hân sống 28 năm trên đời, từ khi được 5 tuổi anh đã được bố giáo dục thế nào là quân tử.

Lần đầu tiên trong đời anh làm chuyện như thế này —— anh đứng ở cửa phòng giáo sư Ngụy Lịch, nghe lén hai người nói chuyện.

"Giáo sư Ngụy, em chào thầy ạ.

Em chính là Bạch Sắt đã gọi điện cho thầy hôm trước, hôm nay em tới muốn nói chuyện với ngài về vấn đề đăng ký làm nghiên cứu sinh của thầy."

"A, được.

Em ngồi đi."

...

Sau đó Diệp Thanh Hân không nghe nổi gì nữa.

Trong đầu anh hỗn loạn.

Thậm chí ngay cả nghiên cứu sinh dưới trướng anh, Bạch Sắt cũng không tham gia nữa...

Anh đã mất quyền lợi yêu thầm cô rồi, bây giờ cả quyền lợi được làm thầy giáo của cô, cố gắng dạy dỗ cô, cũng bị tước mất sao?

Anh không khỏi nghĩ lại ba năm trước, anh tận mắt nhìn Bạch Sắt và Lộ Tử Uyển tay trong tay, đi qua trước mặt anh.

Anh suýt nữa đã bước tới cản lại, nếu như anh có một chút xíu tư cách nào anh nhất định sẽ không trở mắt nhìn cô như vậy...

Tiếc là anh không có.

Hôm nay, anh nhìn Bạch Sắt và giáo sư Ngụy Lịch bàn luận chuyện học nghiên cứu trong phòng.

Anh có tư cách ngăn cản sao?

Không kịp nghĩ nhiều, tùy theo trái tim.

Diệp Thanh Hân đẩy cửa vào văn phòng Ngụy Lịch.

Anh biết rõ làm thế là không lễ phép nhưng anh đã không thể nào bận tâm những điều này nữa rồi.

Bạch Sắt khiếp sợ nhìn Diệp Thanh Hân: "Thầy Diệp..."

Thầy Diệp vậy mà có thể đẩy cửa vào trực tiếp thế ư?

Diệp Thanh Hân nhìn cô, sau đó nhìn thẳng vào giáo sư Ngụy Lịch: "Xin lỗi thầy, giáo sư Ngụy.

Bạch Sắt là học sinh mà tôi đã để ý từ trước.

Không thể cho thầy được."

Giọng nói anh luôn dịu dàng, hiếm khi mạnh mẽ cứng ngắc như vậy.

"Thế sao?"

Giáo sư Ngụy Lịch khó hiểu nhìn Bạch Sắt: "Xin lỗi, thầy Diệp, tôi không biết là có chuyện đó."

Bạch Sắt vội vàng giải thích: "Giáo sư Ngụy, em đổi ý... em..."

Không đợi cô nói thêm gì nữa, Diệp Thanh Hân kéo tay cô và nói: "Giáo sư Ngụy, làm phiền thầy rồi, gặp lại sau."

Và rồi anh kéo cô ra khỏi văn phòng.

"Thầy Diệp..."

Bạch Sắt gọi.

"Bạch Sắt, chúng ta nói chuyện."

Diệp Thanh Hân thả tay cô ra, trầm giọng nói.

Bạch Sắt gật đầu, cứ như vậy lặng yên đi theo Diệp Thanh Hân.

Phần 3

Tối hôm qua tuyết rơi dày, phủ kín sân.

Cả sân trường chìm trong sắc trắng đơn thuần, cảnh đẹp mê người.

Chỉ là thỉnh thoảng gió bắc thổi tới như cắt da cắt thịt.

Mặc dù Diệp Thanh Hân khó nén nổi tâm tình, nhưng vẫn đi trước Bạch Sắt để chắn gió cho cô bé nhỏ xinh.

Hai người cứ đi mà không nói đi, đi đến ngoài trường.

Phía tây thôn Ngụy công có một ngõ nhỏ, bình thường trời đẹp sẽ có vài cụ đi bộ trong hẻm, nhưng bây giờ trời rất lạnh, mọi người đều đóng kín cửa, không một bóng người

Lúc đi qua đó, Bạch Sắt lại là người mở miệng trước, thành khẩn giải thích: "Thầy Diệp, mấy ngày nay điện thoại của thầy không liên lạc được, cho nên chuyển học nghiên cứu sinh giáo sư Ngụy, em còn chưa kịp nói với thầy."

Thật ra mấy ngay nay, Tạ Tâm Hạm luôn tận tình khuyên bảo Bạch Sắt: "Cho dù là hiểu hầm thì cũng đừng chủ động giải thích điều gì với thầy Diệp của em.

Bởi vì nếu như vậy thì em sẽ là người chủ động thổ lộ.

Lần đầu tiên là em thổ lộ, lần thứ hai cũng là em tỏ tình, mặt mũi của em muốn vứt đi đâu hả?

Treo trên cây chắc?

Hơn nữa trong tình yêu, ai yêu trước đã định là người thua.

Cho nên dù thế nào em cũng không thể nhận thua được."

Bạch Sắt trả lời thế nào?

"Trong tình yêu, có yêu hay không, đâu liên quan gì đến mặt mũi hay thắng thua."

Tạ Tâm Hạm chỉ tiếc rèn sắt không thành thép: "Có phải tuyết làm đầu em bị đóng băng rồi không?

Cho dù em yêu anh ta thì cũng phải dùng đầu mà yêu chứ.

Đừng để mình thua cả ván bài đấy."

Bạch Sắt lầm bầm nói: "Dùng đầu đề yêu?

Vậy hẳn là em còn yêu chưa đủ rồi."

Cô gái nào khi yêu chẳng ngu ngốc.

Đúng vậy, từ lâu cô đã chẳng còn để ý tới mặt mũi hay thắng thua.

Nếu như thầy Diệp không muốn là người bước đi bước đầu... vậy thì cứ để cô tới đi.

Rớt đài thì rớt đài, nhận thua thì nhận thua.

Cô chỉ muốn thương anh, chứ không muốn thắng anh.

Điện thoại Diệp Thanh Hân vẫn không gọi được, lại sắp tới ngày phỏng vấn rồi.

Bạch Sắt chủ động liên hệ với giáo sư Ngụy Lịch, chuẩn bị đăng ký học nghiên cứu sinh của ông.

Cô không thể tiếp tục làm học sinh của Diệp Thanh Hân nữa, bởi vì cô muốn được yêu anh.

Nghĩ đến đây, Bạch Sắt dừng một chút, rốt cuộc lấy hết dũng khí nói: "Thầy Diệp, thật ra em đăng ký làm nghiên cứu sinh của giáo sư Ngụy, là bởi vì em..."

"Đừng nói nữa."

Đột nhiên lúc này Diệp Thanh Hân cắt đứt ba chữ 'thích thầy'.

Gió bắc cuốn vài chiếc lá khô bay trong ngõ, giọng nói dịu dàng như ngọc mang theo một chút lạnh lùng.

"Bạch Sắt, tôi thừa nhận, tôi thích em.

Từ nhiều năm trước, từ trước khi em thích tôi, mà chính tôi cũng không biết là từ khi nào."

Anh bình tĩnh trình bày: "Nhưng yêu em, không có nghĩa là tôi muốn có được em, càng không thể buộc em làm điều gì.

Điều này tôi có thể hứa với em như vậy.

Tôi vĩnh viễn chỉ làm thầy em, tôi cũng tin rằng mình có thể làm một người thầy tốt của em."

"Tôi tự kiểm điểm mình, có đôi khi ở với một mình với em, tôi đã không kìm lòng được mà làm chút hành động, từ nay về sau tôi sẽ chú ý.

Nói thật, sau khi em bảo sẽ đăng ký học nghiên cứu sinh của tôi, tôi đã không hi vọng xa vời điều gì, em cần thiết phải bỏ cả học nghiên cứu sinh của tôi không?"

"Không phải chúng ta đã nói rồi sao.

Làm sao em có thể đơn phương bội ước khi tôi không biết gì chứ?"

Giọng của anh đang trầm tĩnh, nhưng càng về sau, càng run run, giọng nói cũng nhuốm mùi khổ sở.

Từng lời anh nói ra lộ vẻ thương cảm, khiến người ta chẳng thể thở nổi.

Bạch Sắt nhìn anh, cái mũi và đôi mắt không biết bị gió thổi hay là bị tâm tình nào đó thổi vào.

Rốt cuộc cô cũng chờ được lời tỏ tình của thầy Diệp.

Cô muốn cười nhưng khóe miệng còn chưa cong lên thì nước mắt đã rơi xuống.

Diệp Thanh Hân muốn vươn tay lau nước mắt cho cô nhưng rồi lại nhìn xuống, ngón tay trắng bệch.

Nước mắt Bạch Sắt rơi xuống đất, tại nhiệt độ dưới 0 thì vài giây sau đã kết thành băng trên đất.

Khuôn mặt nhỏ nhắn bị đông lạnh tới đau buốt, bàn tay xoa xoa trên mặt.

Haiz, Diệp Thanh Hân nhận thua.

Anh vừa mới nói nhiều như vậy, vốn là để cô phải nói gì với anh.

Nhưng nhìn khuôn mặt đầy nước mắt, anh chẳng thể kiên trì nổi.

Anh thở dài: "Tôi thực sự không muốn bức em đâu, em đừng khóc nữa."

Nói xong, anh tháo khăn quàng cổ của mình, đưa cho Bạch Sắt: "Mau che mặt đi, nếu không sẽ bị cước do lạnh quá mất."

"Đều tại thầy, đều tại thầy!

Nếu mặt em bị đông lạnh rồi hỏng mất, thầy phải chịu trách nhiệm hết!"

Bạch Sắt nói, giọng như đang làm nũng: "Khăng quàng cổ không đủ ấm, thầy phải cho em mượn tay thầy cơ!"
 
Back
Top Dưới