[BOT] Wattpad
Administrator
- Tham gia
- 25/9/25
- Bài viết
- 72,838
- Điểm tương tác
- 0
- Điểm
- 0
[201-400] Xuyên Việt Chi Toàn Năng Triệu Hoán Sư - Tòng Thử Khuẩn Bất Tảo Triều
Chương 240: Thỉnh chiến
Chương 240: Thỉnh chiến
Mấy vị đệ tử của Nam Cô Phong nghe thấy giọng nói của sư tôn mình thì đều ngoảnh lại nhìn, linh lực rót vào Ly Hồn Trận theo đó mà giảm đi đôi chút.
Trận pháp vốn cần linh lực để duy trì cân bằng, bọn họ đưa linh lực vào ít đi, khiến linh khí lưu chuyển trong trận xuất hiện đoạn tầng, tốc độ dòng chảy linh khí tức khắc loạn cả lên.
Toàn bộ Ly Hồn Trận vì thế mà mất thăng bằng, ánh sáng vàng nhạt nhấp nháy liên hồi.
Chử Thanh Ngọc ngước mắt nhìn về phía phong chủ Nam Cô Phong, phát hiện đối phương đang nhìn chằm chằm vào vị đệ tử vừa thổ huyết kia, ánh mắt lộ vẻ lo lắng.
Thấy phong chủ Nam Cô Phong lên tiếng ngăn cản, không ít người lộ vẻ nghi hoặc: "Nam phong chủ ý này là sao?
Hồn phách của hắn vẫn chưa ly thể, còn chưa nhìn ra hồn thân và tướng mạo có nhất trí hay không mà."
Phong chủ Nam Cô Phong đáp: "Nếu là hồn đoạt xá, thông thường rất khó khế hợp với thân xá, có đôi khi chỉ cần vỗ một đạo phù lục qua là hồn phách đã có thể ly thể.
Sức mạnh giải phóng trong Ly Hồn Trận này vô cùng cường đại, nếu không phải hắn thân hồn khế hợp, thì ngay khoảnh khắc nhập trận, hồn phách đã phải ly thể rồi, căn bản không chống chọi được đến tận bây giờ!"
Sức mạnh trong Ly Hồn Trận cường đại là bởi ba vị đệ tử của lão đã rót linh lực vào, chứ chẳng phải tự nhiên mà có.
Lão tổng không thể nói rằng, ba tên đệ tử do đích thân lão dạy dỗ, cộng thêm Ly Hồn Trận trợ giúp, mà lại không thể trong thời gian ngắn tách được hồn phách của một tu sĩ vừa mới Trúc Cơ ra khỏi cơ thể.
Ba tên đệ tử kia vốn dĩ còn muốn gắng gượng thêm chút nữa, nhưng nghe sư tôn nói vậy thì đều thu hồi linh lực, đổi thủ thế, nhanh chóng ngồi xuống đất điều tức.
Mất đi sự chống đỡ của ba luồng linh lực, hào quang trong Ly Hồn Trận dần nhạt đi cho đến khi tiêu biến, chỉ còn lại đồ án vẽ ở bên dưới.
Vị đệ tử thổ huyết kia sau khi điều tức, sắc mặt cũng dần khá lên.
Thực ra Chử Thanh Ngọc cũng chẳng dễ chịu gì, Ly Hồn Trận này cho y một cảm giác áp bức mạnh mẽ, có tư thế như thể không xé rách được hồn phách y ra thì không cam lòng.
Hoàn toàn không hề đếm xỉa đến việc hồn thể của y có vì thế mà tổn hại hay không.
Nghĩ lại cũng đúng thôi, bọn họ hiện giờ chỉ muốn có một đáp án, xác nhận xem y có đúng là kẻ đoạt xá như lời Du Lạc nói hay không, chứ quản gì quá trình xé rách hồn phách có đau đớn hay không?
Một khi hồn phách ly thể sẽ mất đi một lớp bảo vệ, nếu lúc này xảy ra bất trắc gì, dù hồn thể của y có chống chịu được, không đến mức hồn phi phách tán thì cũng sẽ bị tổn thương.
Những điều này, chẳng một ai bận tâm.
Chử Thanh Ngọc lạnh lùng nhìn ánh sáng vàng nhạt tan biến, rũ mắt quét qua đồ án Ly Hồn Trận bên dưới, thầm ghi nhớ kỹ hoa văn của trận này vào lòng.
Loại sơn liệu cần thiết cho trận này, phong chủ Nam Cô Phong vừa rồi không nói, nhưng Chử Thanh Ngọc thân ở trong trận, có thể ngửi ra được ba bốn loại mùi vị sơn liệu.
"Xem ra là do Ly Hồn Trận này quá lợi hại, chỉ dùng ba vị đạo quân chống đỡ trận pháp thì quả thực hơi miễn cưỡng, nếu có thể thêm vài người nữa, nghĩ chắc là sẽ thành."
Có kẻ nhạy bén nhận ra trận này tiêu hao rất nhiều linh lực, bèn đề nghị thêm người thử lại lần nữa.
Chử Thanh Ngọc nhìn về phía kẻ vừa nói, lục tìm trong ký ức của Sở Vũ ra bóng dáng người này, dường như là kẻ thường xuyên qua lại với Du Lạc.
Phong chủ Nam Cô Phong thấy sắc mặt đệ tử thổ huyết đã tốt lên và ngồi yên trở lại, lúc này mới chuyển tầm mắt sang Chử Thanh Ngọc.
"Chỉ dùng ba người, thứ nhất là ta muốn thử xem ba tên đệ tử này gần đây tu luyện có lười biếng hay không, việc điều chế sơn liệu, cân bằng linh lực rót vào trận pháp liệu có làm tốt hay không.
Thứ hai là, chủ yếu bởi vì Ly Hồn Trận là loại trận pháp hợp giai, sự mạnh yếu của trận pháp sẽ thay đổi tùy theo tu vi, số lượng tu sĩ chống đỡ và lượng linh lực rót vào."
Phong chủ Nam Cô Phong vuốt râu dài: "Ta thấy tu sĩ này chỉ vừa mới Trúc Cơ không lâu, nếu để quá nhiều tu sĩ cùng lúc rót linh lực vào trận này, e là hắn sẽ không chịu nổi."
Chử Thanh Ngọc đối mắt với phong chủ Nam Cô Phong, trong lòng đã hiểu rõ.
Xem ra vị phong chủ này biết rất rõ Ly Hồn Trận sẽ xé rách hồn phách của y, nhưng lão lại không muốn làm kẻ ác, thế là bắt đầu giải thích về tâm ý tốt lành của mình.
Phong chủ Nam Cô Phong nói xong lại nhìn quanh bốn phía: "Các ngươi nếu thấy sự cân nhắc của ta không thỏa đáng, thì cứ tự mình đứng ra, xem ai nguyện ý thử một chuyến đi."
Lời này vừa thốt ra, trong đám đông không ít người rục rịch muốn thử, nhưng lại bị lời tiếp theo của phong chủ Nam Cô Phong làm tiêu tan ý định.
"Phải rồi, nếu hồn phách của hắn khế hợp quá cao với thân thể, không thể cưỡng ép phân tách, thì người chống đỡ trận này e là sẽ bị hút đi một lượng lớn linh lực, trong vòng vài ngày có lẽ đều không thể khôi phục, giống như ba tên đệ tử này của ta vậy."
Bị Ly Hồn Trận hút đi lượng lớn linh lực, vài ngày không thể khôi phục?
Nhưng hiện tại có rất nhiều người ở đây đều có tên trong danh sách, vài ngày nữa là phải tiến vào Ngọc Thê bí cảnh rồi.
Hôm nay họ tụ tập tại nghị sự đường chính là để bàn bạc chuyện đi Ngọc Thê bí cảnh.
Trước khi vào bí cảnh, ai nấy đều muốn tranh thủ thời gian tu luyện, tích lũy linh khí để mong có biểu hiện tốt hơn trong đó.
Nếu ở đây vì chuyện này mà tiêu hao linh lực thì thật không đáng chút nào.
Bọn họ chỉ là đang xem kịch thôi mà!
Phong chủ Nam Cô Phong tiếp: "Cho nên vừa rồi ta mới lên tiếng ngăn cản, vì điều này thực sự không cần thiết, hồn đoạt xá căn bản không thể khế hợp với cơ thể người khác đến mức độ này."
Mọi người đưa mắt nhìn nhau, lại có người đề nghị: "Hay là tìm mấy đệ tử gần đây không có việc gì, sau khi dùng trận xong thì nghỉ ngơi vài ngày trong tông môn là được."
Chử Thanh Ngọc không nói không rằng, chỉ quan sát thần sắc của mọi người.
Những lúc thế này là dễ nhìn ra nhất ai thiên vị ai, đứng về phe nào, là kẻ chỉ xem kịch hay là kẻ đã nhúng tay vào, không xem thì phí.
Phong chủ Nam Cô Phong bảo: "Đề nghị của ai thì người đó đi mời người, chuyện này không thuộc quyền quản lý của ta."
Du Lạc vội vàng chủ động bày tỏ mình có thể đi mời người tới chống đỡ Ly Hồn Trận.
Tông chủ liếc nhìn Du Lạc một cái, khẽ gật đầu, Du Lạc liền lấy ra truyền tấn phù.
Chẳng mấy chốc, đã có chín vị đệ tử lần lượt đến nghị sự đường.
Ánh mắt Chử Thanh Ngọc quét qua chín người đó, khóe môi hơi nhếch lên: "Đệ tử của cả bốn tòa linh phong đều có đủ nhỉ, Du sư huynh quen biết cũng thật rộng."
Du Lạc đáp trả: "Mọi người đều là đồng môn đệ tử, bản thân ngươi nhân duyên không tốt thì trách được ai?"
Chín người được gọi đến, khi nghe nói phải chống đỡ Ly Hồn Trận và trận này tiêu hao rất nhiều linh lực thì sắc mặt đều có chút không vui, nhưng dẫu sao họ cũng có giao hảo với Du Lạc, lại trước bao nhiêu con mắt thế này, nghĩ bụng cũng chỉ là chuyện nghỉ ngơi vài ngày nên cũng nhận lời.
Bởi vì lúc nãy việc khởi trận bị gián đoạn, linh quang tán đi thì trận pháp cũng theo đó mất hiệu lực, muốn dùng lại thì phải vẽ lại từ đầu.
Lần này, Chử Thanh Ngọc nghiêm túc quan sát loại sơn liệu mà các đệ tử Nam Cô Phong lấy ra, nhìn bọn họ vẽ xong trận đồ.
Đã có kinh nghiệm vừa rồi, lần này khi bước vào Ly Hồn Trận tỏa ánh vàng nhạt, Chử Thanh Ngọc cố ý điều động một ít linh khí trong cơ thể, dẫn dắt chúng lưu chuyển trong đan điền và kinh mạch để bảo vệ bản thân.
Trong quá trình linh khí lưu chuyển, tốc độ máu chảy cũng tăng nhanh, máu của y vốn dĩ đã khác thường, sau khi chảy nhanh hơn liền hình thành một đạo huyết võng bao phủ toàn thân, trói chặt hồn thể của y lại.
Lúc nãy y hoàn toàn không có sự phòng hộ như vậy, nên khi vào Ly Hồn Trận mới cảm thấy hồn thể như sắp bị xé ra khỏi xác.
Hiện tại, y đã có chuẩn bị, dù cho có thêm vài người cùng rót linh lực vào Ly Hồn Trận thì cũng chẳng thể làm lung lay hồn thể của Chử Thanh Ngọc lấy nửa phân.
Hồn thể của Chử Thanh Ngọc đã từng xuyên qua vô số thế giới khác nhau, căn bản không thể đánh đồng với hồn thể thông thường.
Chỉ cần tâm ý khống chế, cảm giác xé rách này cũng chẳng là gì.
Chử Thanh Ngọc lạnh lùng nhìn chín người đang chống đỡ kết giới kia, chỉ thấy biểu cảm của họ ngày càng ngưng trọng, trên trán đều rịn ra mồ hôi lạnh.
Thời gian một nén nhang trôi qua trong nháy mắt, toàn bộ Ly Hồn Trận dường như đã ngưng kết.
Mọi người đều thấy Chử Thanh Ngọc ngồi trong đó, sắc mặt gần như không đổi, ngược lại chín vị đệ tử kia ai nấy đều thở dốc như trâu, mồ hôi đầm đìa.
Cuối cùng, có hai vị đệ tử không trụ vững trước tiên, lảo đảo vài cái rồi quỳ sụp xuống đất.
Đột ngột mất đi hai luồng linh lực, cả Ly Hồn Trận tức khắc mất cân bằng, ánh sáng vàng nhạt vỡ tan thành vô số đốm sáng nhỏ li ti, rải rác trên đồ án bên dưới.
Ngay khoảnh khắc đồ án Ly Hồn Trận tan vỡ, lại có thêm bốn người quỳ một gối xuống, lấy tay chống đỡ.
"Chuyện... chuyện này sao có thể như vậy?"
"Ngay cả thế này cũng không thể khiến hồn phách hắn ly thể sao?"
"Chẳng phải điều đó chứng minh hắn không bị đoạt xá ư?"
"Hồn phách và thân thể vốn thiên sinh khế hợp làm một, vốn đã khó phân tách, huống hồ hắn đã là tu sĩ Trúc Cơ kỳ rồi."
Phong chủ Nam Cô Phong lại rất hài lòng về điều này, vì có sự so sánh, dáng vẻ của ba tên đệ tử lão lúc nãy sẽ không quá kém cỏi.
"Điều này...
điều này không thể nào!"
Du Lạc sải bước tiến lên, định tóm lấy Chử Thanh Ngọc, nhưng khi đến gần lại nhớ ra đối phương đã là tu sĩ Trúc Cơ kỳ.
Nếu hắn có thể dùng thực lực của mình đánh bại đối phương, thì cần gì phải nói những lời này?
"Đủ rồi!
Du Lạc, ngươi lui xuống đi!"
Tông chủ lại lên tiếng.
Du Lạc gào lên: "Tông chủ!
Hắn không bị ly hồn, chẳng phải càng kỳ lạ hơn sao?
Hắn nhất định đã giở trò gì đó!"
Chử Thanh Ngọc từ từ mở bàn tay đang nắm chặt ra, lòng bàn tay trắng bệch mới dần lấy lại sắc máu.
"Là ta giở trò, hay chính ngươi giở trò, Du Lạc, trong lòng ngươi là kẻ rõ nhất."
Chử Thanh Ngọc nhìn Du Lạc, ánh mắt thâm trầm, "Sở dĩ ngươi có thể khẳng định chắc chắn ta bị đoạt xá là vì ngươi từng phái quỷ hồn đến đoạt thân xá của ta!"
Du Lạc chối phắt: "Ta không có!"
Chử Thanh Ngọc khẳng định: "Ngươi có, cho nên khi ngươi phát hiện ta không làm việc theo kế hoạch của ngươi, ngươi mới thẹn quá hóa giận!
Thậm chí định đổi trắng thay đen, nói ta bị đoạt xá!"
"Bởi vì ngươi tin rằng, thân thể của ta đã bị hồn phách ngươi phái đến tranh giành, cắn xé, chắc chắn không còn khế hợp như trước nữa, có lẽ chỉ cần một cái Quy Hồn Linh là có thể chấn ta ra ngoài!"
"Sở Vũ!
Lời không thể nói bừa!"
Trong đám đông có người lên tiếng, "Nói miệng không bằng chứng!"
Chử Thanh Ngọc vặc lại: "Hắn chẳng phải cũng nói miệng không bằng chứng đó sao, chẳng phải ngươi vẫn tranh nhau làm con dao trong tay hắn đó thôi?
Xem ra mấy thứ đó cũng chẳng quan trọng đến thế."
Chử Thanh Ngọc nhìn quanh một lượt: "Ta cũng chẳng mong mọi người tin lời ta nói, điều ta thực sự muốn nói là, Du Lạc tàn hại ta đến tận hôm nay, ta – Sở Vũ, và Du Lạc giữa chúng ta thù oán tuyệt không có khả năng hóa giải."
Chử Thanh Ngọc nhìn chằm chằm vào Du Lạc: "Sở Vũ, thỉnh chiến với Du Lạc, sinh tử bất luận!"
—