[BOT] Wattpad
Administrator
- Tham gia
- 25/9/25
- Bài viết
- 69,825
- Điểm tương tác
- 0
- Điểm
- 0
[201-400] Xuyên Việt Chi Toàn Năng Triệu Hoán Sư - Tòng Thử Khuẩn Bất Tảo Triều
Chương 380: Đông Môn
Chương 380: Đông Môn
Tu sĩ tụ tập đến Đông môn của Vô Đạo thành ngày càng đông, bọn họ cũng từng thử phá hủy kết giới bao phủ phía trên thành, chỉ tiếc rằng hộ thành kết kết giới này vô cùng kiên cố.
Bọn họ chỉ có thể dồn ánh mắt về phía cổng thành.
Cổng thành là nơi cần phải ra vào thường xuyên, kết giới khó tránh khỏi việc đóng mở liên tục, thông thường sẽ được tách biệt với tổng thể hộ thành kết giới.
Do đó, đa số thành trì đều sẽ phái người trấn giữ cổng thành.
Dưới nhận thức chung đó, đám tu sĩ hội tụ tại Đông môn Vô Đạo thành nhanh chóng thống nhất ý kiến —— dốc toàn lực tập trung vào một điểm, tấn công cổng thành.
Một nhóm tu sĩ lần lượt triệu gọi linh khí của mình, rót linh lực vào trong đó.
Trong phút chốc, tại Đông môn hiện lên đủ loại linh quang sắc màu, nhìn từ xa quả là một cảnh tượng ngoạn mục.
Chư vị tu sĩ điều khiển linh kiếm, linh đao đồng loạt chém mạnh vào Đông môn!
Khắc sau, một bình chướng huyết sắc từ trên cửa hiện ra, nhanh chóng bật ngược về hướng bị tấn công, chấn bay toàn bộ linh nhận đang rơi xuống bên trên.
Theo một tràng tiếng đinh đang vang lên, những linh đao, linh kiếm bị đánh văng nhao nhao rơi xuống đất, linh quang hội tụ trên lưỡi đao cũng theo đó mà tan biến.
Nhìn Đông môn vẫn không hề lay chuyển, sắc mặt của mọi người đều không mấy tốt đẹp.
Đám người Chử Thanh Ngọc thấy vậy định tiến tới góp một tay, nhưng lại bị Thanh Quỷ gọi giật lại.
"Các ngươi định cứ thế kia mà đi qua sao?"
Tiết Dật hiểu lầm ý của hắn, đáp: "Tiền bối yên tâm, Phong Linh trận này chúng ta cứ để tạm ở đây, không mang tới trước mặt đám đông đâu, còn phải lao phiền tiền bối ở lại đây trông nom rồi."
Trong Phong Linh trận đang khốn trụ Mạc Tầm, khi chưa xác định được trong số tu sĩ tụ tập ở Đông môn có đồng bọn của Mạc Tầm hay không, bọn họ tự nhiên sẽ không để hắn xuất hiện trước mặt người khác.
Thanh Quỷ: "Ta không nói về chuyện của tên này."
Hắn chỉ tay vào Tiết Dật, "Các ngươi định mặc bộ đồ này mà đi à?"
"Ơ?"
Tiết Dật không hiểu, "Bộ y bào này của ta vẫn ổn mà?
Cũng không rách bao nhiêu, nhìn vẫn tạm được."
Thanh Quỷ bất lực: "Kẻ khác hận không thể khâu chặt đệ tử phục của đại tông môn lên người để bớt đi bao phiền phức, mấy đứa các ngươi hay thật, chỉ mặc thường phục, sợ người ta không đoán ra các ngươi là tán tu chắc."
Tiết Dật: "..."
Thanh Quỷ chỉ vào Mạc Tầm: "Nếu ngay từ đầu các ngươi mặc đệ tử phục của Vân Hoàn tông, ta không tin trước khi ra tay hắn không kiêng dè ba phần."
Ba người một quỷ tức khắc rơi vào trầm mặc.
Thanh Quỷ đầy vẻ trêu chọc nhìn mấy người trước mặt: "Các ngươi rốt cuộc là đang tránh hiềm nghi gì đây?"
Tiết Dật có chút không vui: "Chúng ta chỉ lo lắng sẽ rước họa cho tông môn nên mới không muốn bại lộ thân phận, đây là đang suy nghĩ cho thanh danh của tông môn, sao ngài lại suy đoán chúng ta như thế?"
Thanh Quỷ: "Cho nên các ngươi ngay từ đầu đã đinh ninh rằng mình sẽ gây chuyện?"
"Tất nhiên là không phải!"
Tiết Dật khó mà hiểu nổi suy nghĩ của Thanh Quỷ, "Sao ngài cứ nghĩ xấu cho người khác thế!"
Thanh Quỷ bật cười: "Ta chẳng qua chỉ nói bừa vậy thôi, việc gì phải phản ứng mạnh thế."
Tiết Dật: "Ngươi!"
Chử Thanh Ngọc lẳng lặng lấy đệ tử phục ra khoác lên người.
Tiết Dật và Bào Huy có lẽ thực sự nghĩ cho danh tiếng của Vân Hoàn tông, không muốn thêm phiền phức, còn hắn ngay từ đầu đã dự tính đến đây tìm kiếm tàn hồn của Phương Lăng Nhận, bất chấp mọi giá.
Mặc vào đệ tử phục của Vân Hoàn tông có lẽ sẽ bớt đi chút rắc rối, nhưng chắc chắn sẽ bị chú ý, rất khó để hành động âm thầm.
Xét về mặt nào đó, tên Thanh Quỷ này rất nhạy bén, sự hoài nghi của hắn không phải là không có lý.
Tiết Dật cũng hậm hực mặc vào, lầm bầm: "Biết thế này đã không truyền tống hắn ra rồi."
Đốt bùa một lúc thì sướng, nhưng mời thần thì dễ tiễn thần thì khó.
Thanh Quỷ nghiêng đầu nhìn hắn: "Ngươi cứ lầm bầm lầu bầu, chẳng lẽ là đang nói xấu ta?"
Tiết Dật gân xanh trên trán giật giật, cố nặn ra một nụ cười: "Làm sao có thể?
Chúng ta đều rất kính trọng tiền bối ngài!"
Thanh Quỷ: "Thế thì tốt."
Bọn họ để lại Phong Linh trận cho Thanh Quỷ trông coi, vừa định bước ra ngoài thì nghe thấy từ phía xa truyền đến một giọng nói quen thuộc: "Chư vị, ta có một kế."
Chủ nhân của giọng nói đó chính là Viên Phác Dữ!
Viên Phác Dữ lúc này đã mặc bộ y phục thêu gia văn của Viên thị, chỉ có điều trên mặt vẫn đeo chiếc mặt nạ da người đặc chế kia.
Sự xuất hiện của hắn lập tức thu hút sự chú ý của đa số mọi người: "Là tu sĩ của Viên gia?"
"Nghĩ lại cũng bình thường, nơi có thể khế ước dị thú thế này sao có thể thiếu người nhà họ được."
"Ai biết hắn là thật hay giả, lỡ như dùng thủ đoạn không quang minh chính đại để đoạt lấy y bào của tu sĩ Viên gia thì sao?"
Lời này ám chỉ đối phương có thể đã giết người đoạt bảo.
"Là thật hay giả cũng không quan trọng, dù sao mục tiêu hiện tại của mọi người đều thống nhất là rời khỏi đây, chi bằng nghe xem hắn nói thế nào."
Nghe vậy, Viên Phác Dữ mới gật đầu nói: "Ta quả thực có một cách không tồi, đó chính là: Dùng máu phá trận."
"Dùng máu phá trận?"
Mọi người đưa mắt nhìn nhau.
Viên Phác Dữ: "Phải, mọi người đừng quên nơi này là nơi tụ tập của quỷ tu, tòa thành này cũng đầy rẫy quỷ khí.
Tin rằng trước khi vào đây, mọi người đều đã thấy từ bên ngoài nhìn vào, tòa thành này đen kịt một màu, tường thành còn đang bành trướng xuống dưới chân núi."
"Nếu là tường thành bình thường, sao có thể tùy ý biến lớn thu nhỏ?"
Những người khác nhao nhao gật đầu: "Chúng ta quả thực có thấy, cũng biết tường thành này, thậm chí cả những kiến trúc trong thành có lẽ đều không phải được xây dựng từ gạch ngói thật sự."
"Nhưng ngươi cũng thấy đấy, bất kể chúng ta phá hoại thế nào, cổng thành này vẫn không hề lay chuyển.
Cho dù nó không phải làm từ gạch ngói mà do quỷ thuật đặc thù nào đó tạo thành, thì chúng ta dùng linh lực tấn công cũng phải có hiệu quả chứ!"
"Cũng không biết đám quỷ tu kia trốn đi đâu hết rồi, muốn bắt một tên lại bức cung mà cũng tìm không ra."
Vừa rồi bọn họ chỉ mải chạy trốn khỏi Đông Vân Các, sau khi phá được kết giới của Đông Vân Các còn sợ bị đám quỷ tu kia quấn lấy nên cứ đâm đầu bay về phía cổng thành.
Mãi đến khi phát hiện ra với sức lực của mình không phá nổi kết giới cổng thành, mới sực nhớ ra nên bắt lấy một con quỷ.
Nhưng đến khi quay lại, Đông Vân Các từ trên xuống dưới đã trống trơn, làm gì còn bóng dáng con quỷ nào?
Không chỉ Đông Vân Các, ngay cả Dưỡng Hồn Các nơi đám quỷ hồn nghỉ ngơi cũng không thấy quỷ ảnh đâu nữa.
Đám quỷ hồn dường như đã liệu trước được việc bọn họ có thể quay lại bắt quỷ, nên sau khi bọn họ phá kết giới Đông Vân Các, chúng không hề truy kích mà hối hả đi ẩn trốn.
Vô Đạo thành lớn như vậy, bọn họ lại mới chân ướt chân ráo đến, muốn tìm quỷ thì chẳng biết tìm đến bao giờ.
Viên Phác Dữ chậm rãi lắc đầu: "Các vị, muốn giải quỷ thuật, hoặc là sử dụng linh thuật chuyên biệt khắc chế nó, hoặc là..."
Hắn đưa tay lên, vén ống tay áo dài, lộ ra cánh tay của mình, "...phải dùng máu."
Viên Phác Dữ lấy từ bên hông ra một con đoản đao, theo một luồng hàn quang lóe lên, trên cánh tay trắng trẻo liền xuất hiện một vết máu.
Máu tươi theo vết thương trào ra, Viên Phác Dữ thuận thế xoay cổ tay, búng giọt máu đầu tiên chảy đến đầu ngón tay vào kết giới Đông môn.
"Tí tách!"
Bình chướng huyết sắc vừa rồi còn có thể đánh văng mọi đòn tấn công của mọi người, lúc này lại như hóa thành một làn nước mềm mại, sau khi máu của Viên Phác Dữ rơi vào trong đó liền tản ra từng tầng gợn sóng.
"Cái này!"
Thấy vậy, mọi người lập tức phấn chấn, "Dường như khả thi!"
Viên Phác Dữ khẽ gật đầu: "Ta đoán cũng vậy, máu của chúng ta ít nhiều đều có chứa linh lực, muốn hóa giải quỷ thuật này vẫn cần có linh huyết của chúng ta trợ lực."
Viên Phác Dữ tiến lại gần: "Theo ta thấy, chúng ta có thể trong lúc rót linh lực vào linh kiếm thì đưa máu của chính mình vào, sau đó cùng nhau tấn công trận này!"
Hắn đảo mắt nhìn đám đông: "Các vị thấy thế nào?"
"Không ra làm sao cả."
Tiếng phản đối ngoài dự đoán khiến Viên Phác Dữ khẽ nhíu mày, quay người nhìn lại, tầm mắt trước tiên bị thu hút bởi đệ tử phục Vân Hoàn tông trên người đối phương, ngay sau đó đối diện với một khuôn mặt tuấn lãng.
Người tới dáng vẻ hiên ngang, sải bước đi tới, tà áo dài tung bay theo gió.
"Quỷ hồn đâu phải sợ mọi loại máu, thậm chí có những ác quỷ còn thích máu thịt.
Quỷ thuật chúng thi triển cũng chia làm hai mặt, có loại sợ máu lánh máu, cũng có loại dựa vào việc hấp thụ huyết dịch để tăng cường hiệu lực quỷ thuật."
Chử Thanh Ngọc nhìn xoáy vào đôi mắt Viên Phác Dữ: "Ngươi làm sao dám khẳng định quỷ thuật lập nên kết giới này là loại trước chứ không phải loại sau?
Vạn nhất là loại sau, chúng ta lỗ mãng đưa máu của mình vào trong kết giới, chẳng phải là tự tuyệt đường sống sao?"
Nghe vậy, mọi người bàn tán xôn xao: "Hình như cũng có lý."
"Người của Vân Hoàn tông đa số là triệu hoán sư, việc triệu quỷ ngự quỷ là chuyện thường tình, chắc hẳn đối với những thứ này hiểu rõ hơn."
Có người nhìn về phía Chử Thanh Ngọc: "Thế này không được, thế kia cũng không xong, vậy chúng ta phải rời khỏi đây bằng cách nào?"
Chử Thanh Ngọc: "Ta chỉ nói là không chắc chắn quỷ thuật này thuộc loại nào, cho nên phải kiểm nghiệm trước đã.
Nếu quỷ thuật này sợ máu, vậy dùng phương pháp của vị đạo quân này cũng là khả thi."
"Quả thực, vẫn nên thận trọng một chút."
Viên Phác Dữ nhìn chằm chằm Chử Thanh Ngọc: "Vân Hoàn tông ta đã từng đến vài lần, ba vị trông có vẻ hơi lạ mặt nhỉ."
Chử Thanh Ngọc mỉm cười: "Thật khéo, Viên gia ta cũng từng tới, dường như chưa từng thấy qua ngươi."
Viên Phác Dữ đang đeo mặt nạ da người: "..."
Bản thân hắn cũng không muốn bại lộ thân phận, nếu cứ chấp nhất xác nhận thân phận của kẻ khác ở đây, chắc chắn sẽ bị đối phương túm lấy không buông, đành phải tạm thời bỏ qua.
"Ai!
Ai trốn ở đó?
Mau đuổi theo!
Bắt lấy hắn!"
Một tu sĩ đột nhiên hét lớn một tiếng, lập tức lao ra ngoài, không lâu sau liền túm một người xách về, ném xuống đất.
"Cái tên này, lén lén lút lút làm gì đó?
Ta còn tưởng là có quỷ hồn trốn trong bóng tối rình rập chúng ta chứ."
Mọi người vốn muốn bắt một con quỷ để tra hỏi, giờ lại bắt về một con người, không khỏi thất vọng.
"Ta... ta làm sao biết các người là địch hay bạn chứ!"
Người bị ném xuống đất nhanh chóng bò dậy, phủi bụi trên người.
Chử Thanh Ngọc nhìn qua, phát hiện người bị bắt là Viên Thanh Vận.
Trận cuồng phong vừa rồi không biết đã thổi Viên Thanh Vận đến phương nào, cũng may y còn coi là lanh lợi, biết đường tìm đến đây.
Viên Thanh Vận vừa nhìn đã thấy đám người Chử Thanh Ngọc, liền sải bước chạy lại: "Hóa ra các ngươi cũng ở đây, ta..."
Viên Thanh Vận nhanh chóng chú ý tới Viên Phác Dữ đang đứng một bên.
Dù sao cũng là huynh trưởng của mình, cho dù có đeo thêm một lớp mặt nạ, y vẫn có thể nhận ra được.
Chỉ là y không biết lúc này có nên gọi huynh trưởng hay không, thế là lời đến cửa miệng lại thôi, bầu không khí nhất thời lâm vào gượng gạo.
Ngược lại là Viên Phác Dữ tiến lên một bước trước: "Đệ giỏi thật đấy, dám đánh thuốc mê toàn bộ gia bộc trong viện, đúng là lớn thật rồi, đủ lông đủ cánh rồi."
Viên Thanh Vận vẻ mặt chột dạ, cúi đầu lí nhí: "Huynh trưởng, huynh là... chuyên môn đến bắt đệ về sao?"
"Đệ nói xem?"
Viên Phác Dữ chộp lấy tay Viên Thanh Vận, kéo y ra khỏi chỗ đám người Chử Thanh Ngọc, vừa đi vừa mắng: "Đợi về nhà ta sẽ thu xếp đệ tử tế!"
—