Cập nhật mới

Tiểu Thuyết 2. Xuyên nhanh: Ký chủ sẽ liêu, thanh lãnh mỹ nhân hồn phiêu

2. Xuyên Nhanh: Ký Chủ Sẽ Liêu, Thanh Lãnh Mỹ Nhân Hồn Phiêu
Chương 239


Tác giả: Đình Ninh

Tống Ngôn Thư sững người khi ý thức được nụ hôn đầu đời của mình đã bị Bạch Diệp cướp mất.

Vì quá đỗi kinh ngạc, anh hé môi ra, vừa khéo cho Bạch Diệp cơ hội tiến thêm một bước.

Hai tay Tống Ngôn Thư đặt lên ngực Bạch Diệp, ngửa đầu đón nhận nụ hôn nồng nhiệt ấy.

Nụ hôn của Bạch Diệp vô cùng bá đạo, hoàn toàn khác hẳn dáng vẻ ôn hòa, nhã nhặn thường ngày.

Tay Tống Ngôn Thư từ chỗ ngăn cách giữa hai người dần dần chuyển sang vòng lấy cổ Bạch Diệp.

Anh thậm chí còn cảm nhận được bàn tay không mấy an phận của đối phương, nhưng lại không hề có ý định đẩy ra.

Trong lòng anh thậm chí còn nảy sinh một suy nghĩ buông thả, nếu thật sự xảy ra chút chuyện gì với Bạch Diệp, anh cũng không quá để tâm.

Ngay lúc không khí dần trở nên nóng bỏng, tiếng chuông điện thoại đột ngột vang lên trong phòng.

Bạch Diệp đã say trong men hôn, hoàn toàn không hay biết gì.

Tống Ngôn Thư thì vì tiếng chuông kia mà chợt tỉnh táo, miễn cưỡng tách môi khỏi nụ hôn dây dưa.

Chuông điện thoại vẫn không ngừng reo lên, Tống Ngôn Thư đành phải đẩy Bạch Diệp sang một bên.

"Em ngoan một chút, để tôi nghe điện thoại trước đã."

Không biết Bạch Diệp có nghe hiểu hay không, nói xong câu ấy, Tống Ngôn Thư đứng dậy cầm lấy điện thoại.

Nhìn thấy tên người gọi, y lập tức bắt máy.

"An An."

Người gọi đến chính là em trai ruột của anh, Tống Ngôn An.

Đầu dây bên kia truyền đến giọng nói mềm mại của một thiếu niên: "Anh, sao anh còn chưa về nhà vậy?"

"Anh..."

Tống Ngôn Thư vừa mới mở miệng thì đã bị 'gối ôm hình người' phía sau cắt ngang.

Bạch Diệp dính dính từ phía sau ôm chặt lấy anh.

Tống Ngôn Thư liếc mắt cảnh cáo, Bạch Diệp liền tựa đầu lên vai anh, trông vô cùng ủy khuất.

Tống Ngôn Thư xoa xoa đầu Bạch Diệp, rồi mới dịu giọng nói với người bên kia điện thoại: "Anh lát nữa sẽ về nhà, An An ngủ trước đi."

Tống Ngôn An bướng bỉnh đáp: "Em không ngủ, em muốn đợi anh về."

Tống Ngôn Thư hiểu rất rõ tính cách của em trai, đã nói chờ thì nhất định sẽ chờ, ngay cả quản gia Tiền bá cũng không khuyên nổi.

"Được rồi, anh sẽ về nhanh thôi."

"Anh mau về nhé, An An đợi anh."

Cúp điện thoại, Tống Ngôn Thư quay đầu lại thì thấy Bạch Diệp đã nhắm mắt, tựa đầu lên vai mình.

Lúc này, Tống Ngôn Thư đã hoàn toàn bình tĩnh lại, thậm chí còn âm thầm tự trách bản thân không đủ định lực, vừa rồi vậy mà lại bị sắc đẹp mê hoặc.

Nhưng cũng chẳng thể trách anh được, Bạch Diệp quả thật rất đẹp.

Hàng mi dài, sống mũi cao, đôi môi vì nụ hôn vừa rồi mà nhuốm sắc đỏ nhàn nhạt.

Anh vốn không phải kẻ chỉ nhìn vẻ bề ngoài, thế nhưng ngay từ ánh nhìn đầu tiên dành cho Bạch Diệp, linh hồn anh dường như đã bị chấn động.

Ngay khoảnh khắc đó, anh đã nghĩ: nhất định phải có được người này.

Anh không chắc Bạch Diệp có thích mình hay không, nhưng anh có rất nhiều cách để khiến Bạch Diệp thích anh.

"Thư kí Bạch, em là của anh."

Bạch Diệp khẽ đáp, giọng mơ màng: "Em là của anh."

Có lẽ chỉ là lời nói trong vô thức, nhưng khi Tống Ngôn Thư nghe thấy, niềm vui trong lòng lại chân thật đến lạ.

Tống Ngôn Thư đặt Bạch Diệp nằm lại ngay ngắn trên giường, đắp chăn cẩn thận.

Xác nhận người kia không có biểu hiện khó chịu nào, anh mới tắt đèn, rời đi về nhà.

Sau khi tiếng bước chân của Tống Ngôn Thư hoàn toàn biến mất trong căn nhà, Bạch Diệp mở mắt ra.

Trong ánh mắt hắn lúc này đâu còn chút mê man nào, tỉnh táo đến không thể tỉnh táo hơn.

Hắn sờ sờ môi mình, cười đến ngây ngô si dại, khiến 365 thật sự không nỡ nhìn thẳng.

Vừa nãy trước mắt 365 còn hiện lên một mảng mosaic, lại nhìn vẻ mặt nhộn nhạo của ký chủ, không cần nói cũng biết đã xảy ra chuyện gì.

Bạch Diệp ngồi tưởng nhớ dư vị hồi lâu, sau đó mới đứng dậy đi tắm, tắm rửa sạch sẽ rồi an tâm ngủ một giấc thật ngon.

Ở một nơi khác, mấy ngày gần đây Nghiêm Dục hễ rảnh là lại tới nhà Thẩm Nghi.

Thẩm Nghi cũng dần nhận ra, tuy Nghiêm Dục nói chuyện cay độc, nhưng tâm địa lại rất tốt.

Ngày thường hai người hay khắc khẩu, thế nhưng đến lúc mấu chốt, người đối tốt với cậu nhất vẫn là Nghiêm Dục.

Trước kia Thẩm Nghi luôn nói hai người bọn họ như nước với lửa, ngay cả tên cũng một thủy một hỏa, nhưng giờ nghĩ lại, dường như cũng không hẳn như vậy.

Đúng lúc Bạch Diệp hôn Tống Ngôn Thư, Thẩm Nghi gửi tin nhắn cho Nghiêm Dục, nói mình muốn ăn bánh tart trứng.

Nghiêm Dục đáp rằng hôm sau, tức sáng thứ Bảy, sau khi bận xong sẽ qua nướng cho cậu.

Thẩm Nghi trong lòng vui vẻ ngọt ngào, đến tối dù Khi Việt không về nhà, cậu cũng chẳng buồn để tâm.

Theo lý mà nói, Khi Việt chỉ là con trai của người hầu trong nhà cậu, vốn không nên ở lại đây.

Cậu hy vọng Khi Việt biết điều mà tự dọn ra ngoài.

Sáng hôm sau, Bạch Diệp tỉnh dậy, việc đầu tiên là gửi tin nhắn cho Tống Ngôn Thư.

Bạch Diệp: [Tối qua là ngài đưa tôi về sao?

Làm phiền ngài rồi.]

Mấy ngày nay, thái độ của Bạch Diệp với Tống Ngôn Thư luôn cung kính lễ độ.

Hắn biết Tống Ngôn Thư thích mình, nhưng đối phương bề ngoài lạnh lùng như vậy, hắn cũng chỉ có thể giả vờ như không hay biết.

Ngôn Bảo: [Không phiền, hôm nay em cứ nghỉ ngơi cho tốt.]

Bạch Diệp: [Cảm ơn Tống tổng đã quan tâm.]

Bạch Diệp không muốn rời giường, liền bảo 365 chuyển hình ảnh bên phía Tống Ngôn Thư cho hắn xem.

Lúc này, Tống Ngôn Thư và Tống Ngôn An đang ở phòng khách.

Tống Ngôn Thư cầm điện thoại, còn Tống Ngôn An thì ngồi xếp bằng dựa vào sofa, cầm iPad vẽ tranh.

Ngay khi tin nhắn được gửi đi, sắc mặt Tống Ngôn Thư rõ ràng trở nên không mấy vui vẻ.

Anh cảm thấy Bạch Diệp quá khách sáo với mình, rõ ràng tối qua hai người còn hôn môi say đắm như vậy.

Đúng lúc Tống Ngôn Thư đang có chút buồn bực, Tống Ngôn An đột nhiên nghiêng lại gần hỏi: "Anh, sao anh không vui vậy?"

Tống Ngôn Thư quay sang nhìn em trai.

Năm nay Tống Ngôn An đã mười chín tuổi, nhưng vì vụ tai nạn xe ba năm trước khiến đầu óc bị tổn thương, phản ứng của cậu chậm chạp, tâm tư đơn thuần, đôi mắt trong trẻo như một đứa trẻ.

"Anh không có không vui.

An An có muốn ra ngoài chơi không?"

Tống Ngôn An thật thà đáp: "Muốn, nhưng anh bận lắm."

Tống Ngôn Thư nghĩ tới việc cha mẹ vừa qua đời chưa lâu, bản thân vừa phải quản lý công ty, vừa phải chăm sóc em trai, quả thật rất bận.

"Trước kia bận, sau này anh sẽ dành thời gian ở bên An An."

Mắt Tống Ngôn An lập tức sáng lên: "Anh đi xem tranh với em nhé."

Tống Ngôn Thư gật đầu: "Sáng mai chúng ta đi."

'Sáng mai', Bạch Diệp vừa nghe liền lập tức nảy ra ý tưởng.

Sáng sớm hôm sau, Bạch Diệp tỉ mỉ trang điểm cho mình.

Trong mắt 365, chỉ có thể dùng một thành ngữ để hình dung: Khổng tước xòe đuôi.

Tóc tai được chải chuốt cẩn thận, trang phục phối hợp tinh tế, từ khuôn mặt đến dáng người, không chỗ nào không phô bày ưu điểm của Bạch Diệp.

Sau khi chuẩn bị xong xuôi, Bạch Diệp lái xe đến trung tâm thành phố, nơi đang tổ chức triển lãm tranh, cũng chính là điểm đến của hai anh em nhà họ Tống.

Thứ mà Tống Ngôn An gọi là "xem tranh", thực chất chính là đi xem triển lãm.

Tâm tư Tống Ngôn An đơn thuần, đặc biệt yêu thích hội họa, thích nhất là đi xem triển lãm tranh và bảo tàng.

Cậu luôn có thể nhìn ra những góc độ mà người khác không thấy, sau mỗi lần xem xong lại sáng tác ra rất nhiều tác phẩm.

Triển lãm tranh này mỗi tháng mở một lần, mỗi lần đều mời các họa sĩ khác nhau, cả trong và ngoài nước.

Không cần thư mời để vào cửa, bởi ban tổ chức muốn có nhiều người hơn nữa biết đến những họa sĩ này.

Bạch Diệp xuống xe, lập tức đi vào bên trong.

Hắn vốn định 'tình cờ gặp' Tống Ngôn Thư, nào ngờ vừa bước vào đã nhận được nhắc nhở từ 365.

[Tống Ngôn An và Tống Ngôn Thư đã tách ra, kiến nghị ký chủ ưu tiên tìm Tống Ngôn An.]

Tống Ngôn Thư vô cùng coi trọng người em trai này, vì thế Bạch Diệp chấp nhận đề nghị của 365.

Có sự hỗ trợ của 365, Bạch Diệp nhanh chóng nhìn thấy Tống Ngôn An đang đứng giữa đám đông với vẻ mặt mờ mịt.

Dung mạo Tống Ngôn An có năm phần giống Tống Ngôn Thư, nhưng lại không có khí chất lạnh lùng kia, trái lại mềm mại hiền hòa.

Đôi mắt trong trẻo ngây thơ, trông như một tinh linh lạc bước vào thế giới loài người.
 
2. Xuyên Nhanh: Ký Chủ Sẽ Liêu, Thanh Lãnh Mỹ Nhân Hồn Phiêu
Chương 240


Tác giả: Đình Ninh

Tống Ngôn An thật sự quá đơn thuần, vì vậy mỗi lần Tống Ngôn Thư đưa em trai ra ngoài đều trông chừng vô cùng chặt chẽ.

Hôm nay hai anh em vô tình tách ra, e rằng lúc này Tống Ngôn Thư đã gấp đến phát điên.

Bạch Diệp không nghĩ nhiều, chủ động đi về phía Tống Ngôn An.

Bên kia, Tống Ngôn Thư chỉ vừa nghe điện thoại trong chốc lát, quay đầu lại đã phát hiện đầu dây thừng buộc trên tay mình không biết từ lúc nào chỉ còn trơ trọi một đoạn, em trai thì đã biến mất không thấy đâu.

Phản ứng đầu tiên của anh là hoảng hốt, lo rằng Tống Ngôn An bị người của chú hai đưa đi.

Nhưng nếu thật sự là chú hai ra tay, đối phương nhất định sẽ gọi điện báo cho anh, đằng này lại hoàn toàn im lặng.

Hơn nữa nhìn nút dây thừng, rõ ràng là do Tống Ngôn An tự mình tháo ra.

Tống Ngôn Thư vừa giận vừa lo, nỗi lo còn nhiều hơn cả tức giận.

Anh lập tức tìm bảo an đứng gần đó, nói rõ thân phận, yêu cầu kiểm tra camera giám sát.

Bảo an nào dám chậm trễ, vội vàng đưa Tống Ngôn Thư đến phòng an ninh.

Khi thấy người đứng cạnh Tống Ngôn An trong camera là Bạch Diệp, Tống Ngôn Thư không khỏi sửng sốt.

Bất kể Bạch Diệp vì lý do gì mà ở bên cạnh em trai mình, với anh lúc này, tìm được người trước đã là quan trọng nhất.

Tống Ngôn An hoàn toàn không biết anh trai đang cuống cuồng tìm mình.

Cậu tò mò quan sát Bạch Diệp, ánh mắt trong veo.

Cậu vốn có sự đề phòng với người lạ, nhưng lại chẳng hề bài xích Bạch Diệp.

"Em từng thấy anh trên điện thoại của anh trai."

Tống Ngôn An chỉ vào Bạch Diệp.

Chuyện này Bạch Diệp cũng không biết, liền cười hỏi: "Em chắc là không nhận nhầm sao?"

"Không đâu."

Tống Ngôn An kiêu ngạo đáp, "Anh đẹp như vậy, em nhớ rất rõ."

Bạch Diệp nghĩ tới việc mình và Tống Ngôn Thư chưa từng gọi video, vậy mà trong điện thoại đối phương lại có ảnh của hắn.

Hơn nữa còn để Tống Ngôn An nhìn thấy, khả năng cao chính là ảnh nền màn hình.

Hắn giả vờ hỏi: "Anh trai em là ai?"

Tống Ngôn An chớp mắt: "Anh trai chính là anh trai thôi."

Bạch Diệp bất giác cảm thấy cậu em vợ tương lai này đúng là rất đáng yêu.

"An An."

Nghe thấy có người gọi mình, Tống Ngôn An và Bạch Diệp đồng thời quay đầu nhìn lại.

Người tới không ai khác chính là Tống Ngôn Thư.

Tống Ngôn An vui mừng vẫy tay: "Anh ơi, em gặp được anh đẹp trên điện thoại của anh rồi!"

Tống Ngôn Thư vừa chạy tới đã nghe thấy câu này, hồn vía suýt bay mất, lập tức đưa tay che miệng Tống Ngôn An lại.

Bạch Diệp thấy Tống Ngôn Thư, liền lễ phép chào: "Tống tổng."

Tống Ngôn Thư gật đầu, sau đó buông tay khỏi miệng Tống Ngôn An, hạ giọng dặn dò: "Không phải đã nói không được tự ý tháo dây sao?

Lần sau anh khóa lại cho em luôn."

Tống Ngôn An bĩu môi: "Em biết lỗi rồi, nhưng em không chạy lung tung mà."

"Còn dám cãi."

Giọng Tống Ngôn Thư nghiêm khắc hơn vài phần.

Tống Ngôn An lập tức cụp mắt, không dám nói thêm.

Tống Ngôn Thư cũng không nỡ trách em trai, quay sang nhìn Bạch Diệp: "Thư kí Bạch sao lại ở đây?"

Anh hỏi rất tự nhiên, không mang theo chút nghi ngờ nào.

"Trong giờ nghỉ ra ngoài dạo một chút."

Bạch Diệp nhìn Tống Ngôn An rồi hỏi, "Đây là em trai của Tống tổng sao?"

"Phải."

Tống Ngôn Thư đáp, "Là do tôi sơ ý để nó chạy mất."

Bạch Diệp cười: "Thảo nào, lúc nãy tôi thấy em ấy khá giống Tống tổng, lại nói mình có anh trai, nên không nhịn được trò chuyện vài câu, không ngờ thật sự là em trai của ngài."

Tống Ngôn An gật đầu lia lịa: "Đúng vậy, em có anh trai.

Anh ơi, anh đẹp này em thấy trên điện thoại anh rồi."

Tống Ngôn Thư lần nữa che miệng Tống Ngôn An, vành tai đỏ lên thấy rõ: "Em tôi nói linh tinh thôi."

Bộ dáng vừa che giấu vừa lộ rõ như vậy, thật sự quá dễ nhìn thấu.

Bạch Diệp sợ nếu tiếp tục đề tài này, Tống Ngôn Thư sẽ xấu hổ đến mức bỏ chạy, liền chủ động đổi sang chuyện khác:

"Ở đây đông người, chúng ta đi cùng nhau đi."

Tống Ngôn Thư hơi tiếc vì Bạch Diệp không hỏi tiếp, nhưng vẫn gật đầu đồng ý.

Để tránh Tống Ngôn An lỡ miệng nói thêm điều không nên, Tống Ngôn Thư dặn dò: "Chuyên tâm xem tranh, không được nói chuyện."

Tống Ngôn An ủy khuất đáp một tiếng "Dạ", quay đầu lẩm bẩm: "Anh hung dữ quá."

Tống Ngôn Thư thầm nghĩ: Đúng là trẻ con.

Không được nói chuyện, Tống Ngôn An liền ngoan ngoãn xem tranh, còn Bạch Diệp và Tống Ngôn Thư đứng hai bên trông chừng.

Nhìn dáng vẻ vui vẻ đơn thuần của Tống Ngôn An, Bạch Diệp nói: "Tiểu thiếu gia trông rất trong sáng."

"Ừ."

Tống Ngôn Thư khẽ đáp, rồi chậm rãi kể, "Ba năm trước, đúng ngày sinh nhật của An An, cả nhà tôi gặp tai nạn xe trên đường về.

Ba mẹ tôi không qua khỏi, đầu An An cũng bị thương."

Đó là nỗi đau sâu nhất trong lòng Tống Ngôn Thư, nhưng anh vẫn nguyện ý nói cho Bạch Diệp biết.

"Trước kia An An rất thông minh, có thể thi vào đại học trọng điểm.

Sau tai nạn, nó chỉ có thể ở nhà vẽ tranh, không có bạn bè.

Bình thường chỉ khi tôi rảnh mới dám dẫn nó ra ngoài, giao cho người khác tôi không yên tâm."

Bạch Diệp hoàn toàn hiểu tâm trạng ấy.

"Có tra ra được là ai làm không?"

Tống Ngôn Thư khẳng định: "Là nhà chú hai tôi."

Chú hai của anh, Tống Lẫm, là con nuôi của Tống lão gia.

Khi Tống lão gia qua đời, tài sản được chia làm hai, một phần cho cha anh là Tống Hàm, một phần cho Tống Lẫm.

Nhưng Tống Lẫm lòng dạ khó lường, một lòng muốn nuốt trọn phần tài sản của nhà anh.

Tống Ngôn Thư hít sâu một hơi: "Từ sau khi ba mẹ mất, tôi vẫn luôn điều tra, nhưng bọn họ làm việc quá sạch sẽ, không để lại bất kỳ manh mối nào."

"Đã làm thì nhất định sẽ để lại dấu vết."

Bạch Diệp trấn an, "Tống tổng, tôi giúp ngài."

Tống Ngôn Thư lắc đầu: "Những gì có thể tiêu hủy, họ đã tiêu hủy hết rồi."

"Ở đây không tiện nói."

Bạch Diệp đáp, "Đợi tôi sắp xếp lại mọi thứ, chúng ta gặp riêng bàn tiếp."

Buổi sáng hôm đó, Bạch Diệp cùng hai anh em dạo triển lãm tranh.

Đến trưa, ba người cùng nhau ăn cơm.

Vì đã bị dặn không được nói chuyện, Tống Ngôn An chỉ cúi đầu ăn, thỉnh thoảng lén liếc nhìn Bạch Diệp và Tống Ngôn Thư.

Chiều đến, Tống Ngôn Thư đưa Tống Ngôn An về nghỉ ngơi.

Về chuyện đối phó nhà Tống Lẫm, Bạch Diệp bảo anh cứ chờ, trong vòng một tháng sẽ cho anh câu trả lời hài lòng.

Tống Ngôn Thư dặn hắn không cần mạo hiểm.

Cho dù hiện tại chưa tìm được chứng cứ, nhiều nhất ba năm, anh cũng sẽ khiến công ty của Tống Lẫm sụp đổ.

Bạch Diệp giao việc điều tra cho 365.

365 cam kết sẽ hoàn thành nhiệm vụ.

Buổi chiều, Bạch Diệp trở về biệt thự.

Cha mẹ và anh trai gọi hắn về ăn cơm.

Trong khi đó, Tống Ngôn Thư ở nhà xử lý công việc, còn Nghiêm Dục thì tới nhà Thẩm Nghi làm bánh tart trứng.

Thẩm Nghi tựa ở cửa bếp, nhìn bóng lưng bận rộn của Nghiêm Dục, chợt nhận ra dù nhiều năm là đối đầu, nhưng chỉ cần cậu mở miệng, Nghiêm Dục gần như chưa từng từ chối.

Không giống Khi Việt.

Tuần trước cãi nhau, mấy ngày nay hắn ta hiếm khi về nhà.

Dù chưa dọn đi, nhưng mỗi lần trở về cũng chẳng cho cậu sắc mặt tốt.
 
2. Xuyên Nhanh: Ký Chủ Sẽ Liêu, Thanh Lãnh Mỹ Nhân Hồn Phiêu
Chương 241


Tác giả: Đình Ninh

Nghĩ kỹ lại, Thẩm Nghi phát hiện mình thật sự chẳng thiếu Khi Việt thứ gì.

Trái lại, mấy năm nay Khi Việt tiêu tiền của cậu không ít.

Từ bỏ một người đã thích suốt nhiều năm, nói không đau lòng là giả.

Nhưng cũng giống như lời Bạch Diệp từng nói, đừng tự mình nếm những nỗi khổ vô nghĩa.

Cậu có ngoại hình, có gia thế, Khi Việt không coi trọng cậu, ngoài kia vẫn còn rất nhiều người khác sẵn sàng thích cậu.

Nếu Khi Việt đã không hiếm lạ, thì chừng ấy năm theo đuổi cũng coi như đủ rồi.

Cậu không muốn tiếp tục nữa.

Nếu Khi Việt còn tiếp tục làm loạn, cậu cũng sẽ không nể tình.

Đang lúc Thẩm Nghi suy nghĩ miên man, Nghiêm Dục đã nướng xong tám chiếc bánh tart trứng.

Hương thơm lan tỏa khắp gian bếp, kéo suy nghĩ của Thẩm Nghi trở về.

Cậu sốt ruột nếm thử một cái, đôi mắt sáng lên:

"Nghiêm Dục, tay nghề của cậu không tệ chút nào, ngon thật đấy."

Thấy Thẩm Nghi ăn ngon lành, trong lòng Nghiêm Dục cũng dâng lên cảm giác thỏa mãn.

"Cậu như bây giờ không phải tốt hơn nhiều sao?

So với ngày nào cũng chạy theo sau Khi Việt."

Thẩm Nghi liếc Nghiêm Dục một cái:

"Cái miệng cậu đúng là khó ưa.

Thôi, nể mặt bánh tart trứng, tôi không chấp với cậu.

Tôi còn muốn ăn khoai nghiền ngàn tầng, cậu xem mà làm đi."

Nghiêm Dục bất lực cười: "Cậu sai khiến tôi cũng quen tay thật đấy."

Miệng thì than, nhưng Nghiêm Dục vẫn xoay người, ngoan ngoãn đi làm món ngàn tầng.

Sau lưng cậu ta, Thẩm Nghi cũng không kìm được nụ cười.

"Ba mẹ tôi còn nửa tháng nữa mới về."

Thẩm Nghi nói với vẻ hài lòng, "Trong nửa tháng này, cậu qua đây ăn cơm với tôi nhé?"

Thân người Nghiêm Dục cứng lại trong chớp mắt, rồi giả vờ thản nhiên đáp:

"Cậu không sợ Khi Việt về thấy tôi sao?

Cậu biết tôi vốn không ưa hắn."

"Thấy thì thấy thôi."

Thẩm Nghi đi đến bên cạnh, dùng khuỷu tay huých nhẹ cánh tay Nghiêm Dục, "Thế nào?"

Nghiêm Dục đáp ngay: "Được, nhưng tôi muốn ngủ phòng của cậu."

Từ trước đến nay hai người vẫn luôn khắc khẩu, Thẩm Nghi chưa từng nghĩ tới chuyện ngủ chung với Nghiêm Dục.

Nhưng nghĩ lại, hai người đều là đàn ông, cũng chẳng có gì kỳ quặc.

Do dự một lát, cậu gật đầu.

"Được thôi.

Tôi gọi cho chú Nghiêm, bảo họ cho người mang quần áo qua cho cậu."

Nghiêm Dục ngăn lại: "Không cần.

Mai tôi đi công ty, tan làm tiện đường về nhà lấy là được."

Thẩm Nghi thấy cũng hợp lý.

Buổi tối, Thẩm Nghi và Nghiêm Dục ngồi ở phòng khách chơi game.

Đúng lúc ấy, Khi Việt hầm hầm từ bên ngoài trở về, giật lấy điện thoại của Thẩm Nghi rồi ném mạnh xuống bàn.

Nếu không phải điện thoại của Thẩm Nghi đủ bền, với cú ném đó, e là đã hỏng từ lâu.

Thẩm Nghi và Nghiêm Dục nhìn Khi Việt, trong mắt đầy vẻ khó hiểu.

Thẩm Nghi cau mày: "Anh nổi điên cái gì vậy?"

Nói xong, cậu chợt nhận ra mình đang ngẩng đầu nói chuyện với Khi Việt, vừa bất tiện lại vừa lép vế.

Cậu lập tức đứng dậy, đối mặt với hắn.

Nghiêm Dục cũng theo đó đứng lên, đứng ngay sau lưng Thẩm Nghi, trông như một hiệp sĩ bảo vệ hoàng tử.

Lúc này Khi Việt đang đầy bụng tức giận, cũng chẳng buồn để ý Nghiêm Dục có mặt hay không, trực tiếp chất vấn:

"Tại sao em khóa thẻ ngân hàng của tôi?

Tôi gọi điện em cũng không nghe?

Vậy mà còn có tâm trạng chơi game, chơi vui lắm à?"

Mấy ngày nay, hắn ta về nhà là lên thẳng lầu, cũng hiếm khi ăn cơm ở biệt thự.

Hắn ta cố ý làm vậy để chứng tỏ tâm trạng, chờ Thẩm Nghi xuống nước.

Nhưng hắn ta không ngờ, Thẩm Nghi chẳng những không dỗ dành, còn trực tiếp khóa thẻ của hắn ta.

Tối nay hắn ta đi ăn với Đoạn Vũ Vi, đến lúc thanh toán mới phát hiện thẻ không dùng được, cuối cùng phải gọi điện xin tiền mẹ mình.

May mà mẹ hắn ta đưa tiền, nếu không thì tối nay trước mặt Đoạn Vũ Vi, hắn ta thật sự mất mặt lớn.

Vậy mà Thẩm Nghi lại đang cùng Nghiêm Dục chơi game.

Rõ ràng biết hắn ta không thích Bạch Diệp và Nghiêm Dục, Thẩm Nghi vẫn cố tình làm vậy, chẳng phải là chọc tức hắn ta sao?

Tiếng cãi vã khiến Khi Triết Xa và Phạm Nguyệt Hà chú ý, hai người cũng đi lại.

"Có chuyện gì vậy?"

Phạm Nguyệt Hà hỏi.

Khi Việt tức giận nói: "Em ấy khóa thẻ ngân hàng của con."

Phạm Nguyệt Hà lập tức tỏ vẻ không đồng tình:

"Tiểu Nghi à, sao con lại khóa thẻ của Tiểu Việt?

Con khóa thẻ rồi, nó lấy gì mà tiêu?"

Khi Triết Xa cũng phụ họa:

"Đúng vậy, cãi nhau thì cãi nhau, có gì nói đàng hoàng, sao lại làm đến mức này?

Lỡ Tiểu Việt đang ăn cơm với bạn bè mà không có tiền trả, bạn bè nó sẽ nghĩ thế nào?"

Có sự bênh vực của cha mẹ, Khi Việt càng thêm cứng cỏi, cho rằng chuyện này hoàn toàn là Thẩm Nghi sai.

Nghiêm Dục lạnh lùng nhìn ba người trước mặt.

Nếu hôm nay cậu ta không có ở đây, Thẩm Nghi chẳng khác nào một mình đối mặt với cả một vòng vây.

Thật đúng là một đám không biết thân biét phận.

Khi Việt không ở bên Thẩm Nghi, cũng chẳng hề trân trọng tấm chân tình của cậu, nhưng dùng tiền của cậu thì lại coi như chuyện đương nhiên.

Nhìn sắc mặt ba người kia, trong lòng Thẩm Nghi dâng lên cảm giác buồn nôn.

Trước kia sao cậu không nhận ra họ vô liêm sỉ đến vậy?

"Đó là thẻ của tôi.

Tôi muốn khóa lúc nào thì khóa.

Từ bao giờ nó thành thẻ của anh?"

Đó là sự thật.

Trong mắt Khi Việt thoáng hiện vẻ hoảng loạn:

"Em đột nhiên khóa thẻ, tôi biết làm sao đây?"

Sinh nhật Đoạn Vũ Vi sắp tới, hắn ta đã hứa sẽ làm rình rang.

Nếu thẻ bị khóa, hắn ta lấy gì mà chi?

Khóe môi Thẩm Nghi cong lên đầy châm biếm:

"Khi Việt, anh không ở bên tôi, lại tiêu tiền của tôi.

Anh chẳng phải luôn nói khinh thường những kẻ dựa vào gia đình sao?

Vậy anh dùng tiền của tôi làm gì?"

Nghiêm Dục thản nhiên chen vào: "Vừa muốn lập bia trinh tiết, vừa muốn làm kỹ nữ."

Khi Việt chỉ thẳng vào Thẩm Nghi: "Em...!"

"Tôi làm sao?"

Thẩm Nghi kìm nén nỗi đau trong lòng, "Không phải sự thật sao?

Anh không chấp nhận tôi, lại còn qua lại với Đoạn Vũ Vi.

Chẳng lẽ tối nay ăn xong phát hiện không có tiền trả, nên vừa về đã vội vàng trách tội tôi?"

Khi Triết Xa và Phạm Nguyệt Hà nhìn nhau, không ngờ Thẩm Nghi lại biết chuyện này.

Thẩm Nghi cũng nhận ra, từ khi quyết định buông bỏ Khi Việt, rất nhiều chuyện bỗng trở nên rõ ràng.

Quan hệ giữa Khi Việt và Đoạn Vũ Vi, rõ ràng cha mẹ hắn ta cũng biết.

Bị chọc trúng tâm tư, Khi Việt tức đến muốn thổ huyết.

"Tôi đã nói rồi, tôi và Vi Vi chỉ là bạn bè bình thường!"

Nghiêm Dục quay sang hỏi hắn: "Câu này, cậu tin không?"

Khi Việt siết chặt nắm tay, hận không thể đấm thẳng vào mặt Nghiêm Dục.

Nghiêm Dục làm như không thấy cơn giận của hắn ta, lại quay sang hỏi Thẩm Nghi:

"Cậu tin không?"

Thẩm Nghi đáp dứt khoát: "Không tin."

Nghiêm Dục nhún vai: "Tôi cũng không tin."

Khi Việt hít sâu một hơi: "Nếu em đã nói vậy, tôi cũng không còn cách nào.

Tôi hỏi lại lần nữa, em thật sự muốn khóa thẻ của tôi?"

Nhìn ánh mắt chán ghét của Khi Việt dành cho mình, Thẩm Nghi vẫn gật đầu:

"Anh đã nói anh coi thường những kẻ sống dựa vào gia đình.

Giữa tôi và anh vốn không có quan hệ gì.

Từ nay về sau, thẻ đó tôi sẽ không để anh dùng nữa."

Nhận được câu trả lời, Khi Việt càng tức giận:

"Được!

Thẩm Nghi, em giỏi lắm!

Em đừng hối hận!"

Nói xong, hắn ta quay đầu bỏ đi, tin chắc rằng chẳng bao lâu nữa Thẩm Nghi sẽ tìm hắn xin lỗi.

Khi Triết Xa thấy con trai rời đi, quay sang trách móc:

"Tiểu Nghi, con làm vậy không đúng rồi.

Dù sao thì..."

"Tôi không đúng chỗ nào?"

Thẩm Nghi lạnh lùng cắt ngang, "Ông chỉ là tài xế nhà tôi, lấy tư cách gì mà chỉ trỏ tôi?"

Câu nói này khiến Khi Triết Xa và Phạm Nguyệt Hà đồng loạt tái mặt.

Những người hầu khác trong phòng thì cố gắng nhịn cười.
 
2. Xuyên Nhanh: Ký Chủ Sẽ Liêu, Thanh Lãnh Mỹ Nhân Hồn Phiêu
Chương 242


Tác giả: Đình Ninh

Mấy năm nay, Khi Triết Xa và Phạm Nguyệt Hà ỷ vào việc Thẩm Nghi thích Khi Việt, mỗi khi cha mẹ Thẩm Nghi không có ở nhà liền coi nơi này như nhà mình.

Đặc biệt là khoảng một năm trở lại đây, họ còn bày ra dáng vẻ bề trên trước mặt Thẩm Nghi.

Mỗi lần Khi Việt và Thẩm Nghi nảy sinh mâu thuẫn, hai vợ chồng lại chĩa mũi dùi về phía Thẩm Nghi, cho rằng chính cậu làm Khi Việt không vui.

Thậm chí họ còn thường xuyên bắt Thẩm Nghi phải cúi đầu xin lỗi Khi Việt.

Trước kia, vì thích Khi Việt, Thẩm Nghi sẵn sàng dỗ dành đối phương, cũng nể mặt mà nhẫn nhịn Khi Triết Xa và Phạm Nguyệt Hà.

Nhưng cậu không ngờ, cả nhà này đều là những kẻ không biết điều.

Ăn cơm mềm mà vẫn tưởng mình là trưởng bối, còn dám chỉ trỏ hành vi của cậu.

Đến khi Thẩm Nghi không còn tình cảm, bọn họ cũng chẳng là gì cả.

Nhận ra Thẩm Nghi lần này thật sự nổi giận, Khi Triết Xa vội nở nụ cười lấy lòng.

"Tiểu Nghi à, con..."

Thẩm Nghi giơ tay phải, lạnh lùng cắt ngang: "Không cần nói nhiều.

Các người không có tư cách nói những lời đó với tôi.

Chỉ cần làm tốt công việc của mình là đủ.

Ra ngoài bận việc đi, đừng đứng đây chướng mắt.

Lười biếng thì tôi trừ lương."

Cậu không để lại cho họ chút thể diện nào, thẳng tay đuổi người.

Thấy Khi Triết Xa còn định nói gì đó, Phạm Nguyệt Hà vội kéo tay ông ta, miễn cưỡng cười với Thẩm Nghi: "Vậy chúng tôi ra ngoài làm việc trước."

Ra đến ngoài, Khi Triết Xa bất mãn nói: "Vừa rồi sao bà không cho tôi nói tiếp?

Bà xem nó kìa, có còn tôn trọng chúng ta không?"

Phạm Nguyệt Hà hạ giọng: "Lần này trông như thật sự nghiêm trọng."

Khi Triết Xa cau mày suy nghĩ một lát rồi lắc đầu: "Không thể nào.

Thẩm Nghi thích con trai chúng ta bao nhiêu năm, sao nói không thích là không thích được?

Chắc chỉ là tức quá thôi.

Bảo thằng Việt xin lỗi, dỗ dành vài câu là ổn."

Phạm Nguyệt Hà gật đầu: "Cũng đúng.

Nhưng Tiểu Việt chắc chắn không chịu xin lỗi."

"Không chịu cũng phải chịu.

Chẳng lẽ nó muốn mất cuộc sống hiện tại sao?

Nó thật sự tưởng mình là đại thiếu gia à?"

Khi Triết Xa hừ lạnh, "Lát nữa tôi vào phòng nói với nó.

Đợi khi Thẩm Nghi nguôi giận, nhất định phải để cậu ta xin lỗi tôi."

Phạm Nguyệt Hà tán thành: "Được, nếu nó không nghe, tôi sẽ khuyên thêm."

365: [Khí vận của vai chính tiêu tán 30%.]

Khóe môi Bạch Diệp khẽ cong lên.

Hôm nay quả thật là một ngày khiến người ta vui vẻ.

Buổi trưa, hắn và Tống Ngôn Thư ăn cơm xong, cách xưng hô của Tống Ngôn Thư với hắn cũng từ "Thư kí Bạch" đổi thành "A Diệp".

Riêng tư, hắn cũng không cần gọi "Tống tổng", mà có thể gọi thẳng là "Ngôn Thư".

Chỉ là trong vài thời điểm đặc biệt, hắn vẫn rất muốn gọi người kia là "Tống tổng", chắc chắn sẽ có cảm giác khác hẳn.

Bạch Diệp tâm trạng cực tốt đi tắm.

Bên kia, Thẩm Nghi sau khi tắm xong liền nằm trên giường nghịch điện thoại.

Nghe tiếng nước chảy trong phòng tắm, lòng cậu càng lúc càng rối, tin nhắn trên màn hình cũng không đọc nổi.

Hình như cậu bắt đầu hối hận vì đã mở miệng để Nghiêm Dục ở lại.

Tối nay phải ngủ chung một giường.

Nghĩ đến việc hai người đối đầu nhau nhiều năm như vậy, lỡ Nghiêm Dục thừa lúc cậu ngủ mà đánh cậu thì sao?

Không, không đâu.

Theo hiểu biết của cậu về Nghiêm Dục, người kia không làm ra chuyện đó.

Nhưng... lỡ như thì sao?

Thẩm Nghi do dự định nhắn tin cho Bạch Diệp, gõ được vài chữ lại vội xóa đi.

Cậu sao có thể để Bạch Diệp biết mình ngủ chung phòng với Nghiêm Dục?

Chẳng phải sẽ bị cười chết sao?

Cuối cùng, Thẩm Nghi đành từ bỏ ý định nhắn tin, chỉ là trong lòng vẫn thấp thỏm không yên.

Đúng lúc cậu còn đang miên man suy nghĩ, cửa phòng tắm mở ra.

Thẩm Nghi vừa nhìn thấy Nghiêm Dục, đồng tử lập tức co lại, theo phản xạ sờ mũi mình.

Xác nhận không chảy máu mũi, cậu liền chộp lấy gối ném qua.

Chiếc gối quá nhẹ, không ném trúng Nghiêm Dục, ngược lại rơi xuống sàn.

"Nghiêm Dục, cậu là lưu manh à?"

Nghiêm Dục chỉ quấn một chiếc khăn tắm ở hông, nửa thân trên trần trụi.

Cơ bắp săn chắc, đường nét rõ ràng, tám múi bụng ngay ngắn, tuyến nhân ngư gợi cảm hiện rõ.

Ánh mắt Thẩm Nghi không biết nên đặt ở đâu.

Nghiêm Dục liếc nhìn bản thân, khóe môi nhếch lên đầy ngông nghênh, nhặt gối đặt lại lên giường: "Đều là đàn ông, tôi ăn mặc thế này thì có vấn đề gì à?"

Ngẫm lại cũng đúng.

Nam sinh trước mặt nam sinh cởi trần vốn chẳng có gì lạ.

Phản ứng quá khích của cậu ngược lại khiến bản thân trông có vấn đề.

Thẩm Nghi lúc này mới dám nhìn kỹ Nghiêm Dục, trong lòng không khỏi hâm mộ.

Dáng người này thật sự quá tốt...

Sao cậu lại không có tám múi cơ bụng chứ?

Ánh mắt thẳng thừng ấy khiến Nghiêm Dục thấy ngứa ngáy trong lòng: "Thẩm Tiểu Nghi, cậu nhìn tôi như vậy, chẳng lẽ yêu tôi rồi?"

Thẩm Nghi đỏ mặt, trừng mắt: "Tôi có thích heo cũng không thích cậu.

Đừng tự luyến.

Mau sấy tóc rồi mặc đồ ngủ đi, không thì cảm lạnh tôi còn phải mua thuốc cho cậu."

Nghiêm Dục đột ngột cúi xuống, áp sát khiến Thẩm Nghi hoảng hốt lùi lại.

"Cậu... cậu làm gì đấy?"

Nghiêm Dục nhướng mày: "Thẩm Tiểu Nghi, thấy tôi cởi trần mà cậu chột dạ thế này, còn dám nói không có ý đồ?

Tôi không tin."

Thẩm Nghi cố cứng cổ: "Không tin cũng phải tin."

Giọng nói lại thiếu tự tin hẳn.

Nghiêm Dục bật cười khẽ: "Có cần tôi tìm gương cho cậu xem mặt mình đỏ đến mức nào không?"

Thẩm Nghi tức đến thở gấp, mặt nóng bừng.

Cậu vỗ mạnh lên vai Nghiêm Dục: "Đi sấy tóc đi!

Cậu còn nói nữa, tối nay tôi bắt cậu ngủ phòng khách đấy."

Nghiêm Dục hít sâu một hơi.

Rất tốt, bị uy hiếp rồi.

Thấy Nghiêm Dục ngoan ngoãn đi sấy tóc, Thẩm Nghi mới thở phào nhẹ nhõm.

Người này đúng là gian xảo.

Cũng may chỉ là miệng độc, không giống Khi Việt, ngoài miệng nói không thích cậu, từ chối cậu, nhưng dùng đồ của cậu thì chẳng thiếu thứ gì, thậm chí còn dùng tiền của cậu mua đồ cho Đoạn Vũ Vi.

Nghĩ đến đây, Thẩm Nghi thầm quyết định: sau này tuyệt đối không cho dùng nữa.

Nghiêm Dục sấy tóc trong phòng tắm.

Thẩm Nghi hé cửa nhìn lén, lại không thể không thừa nhận dáng người kia thật sự rất gợi cảm.

Nếu không phải là đối thủ nhiều năm...

Không, không, đừng nghĩ lung tung.

Sấy tóc xong, Nghiêm Dục lên giường.

Thẩm Nghi quay lưng lại, nhắm mắt nằm xuống.

Không lâu sau, cậu nghe Nghiêm Dục hỏi: "Tôi tắt đèn nhé?"

"Ừ."

Căn phòng chìm vào bóng tối.

Rất nhanh, bên cạnh cậu có thêm một người nằm xuống.

Thẩm Nghi tưởng Nghiêm Dục sẽ giở trò, nhưng đối phương chỉ nằm yên, khiến cậu dần chìm vào giấc ngủ.

Sáng hôm sau, Thẩm Nghi bị nóng mà tỉnh dậy.

Mở mắt ra, cậu phát hiện Nghiêm Dục đang ôm chặt mình, như sợ cậu bỏ chạy.

Ngoài ra còn có một thứ tồn tại vô cùng rõ ràng.

Nhận ra đó là gì, Thẩm Nghi vỗ vỗ mặt Nghiêm Dục.

"Nghiêm Dục, dậy đi."

Nghiêm Dục dụi đầu vào cổ cậu, giọng mơ màng dính dính: "Cho tôi ngủ thêm chút nữa."

-----------

Cara: Happy new year, chúc mọi người năm mới vui vẻ, mọi việc đều suôn sẻ, gặp nhiều may mắn, vạn sự như ý, triệu sự như mơ, tỉ sự bất ngờ🥰🎉❤
 
Back
Top Bottom