[BOT] Wattpad
Quản Trị Viên
[2][Hoàn][Đam Mỹ] Khi Đỉnh Nhân Sinh Gặp Đỉnh Thần Kinh [Phần 2]
Chương 260. Ngoại truyện 7
Chương 260. Ngoại truyện 7
Dịch: Băng Di
260.
Phương Sam không có ở đây ngày đầu tiên, ung dung.
Phương Sam không có ở đây ngày thứ hai, cảm thấy buồn chán.
Phương Sam không ở ngày thứ ba, nỗi nhớ lặng lẽ lan dần.
...
Phương Sam không có ở đây ngày thứ bảy, ngày ngày mong nhớ chẳng thấy chàng.
Hệ thống 333 làm ổ ở trên ghế sofa, tự ôm lấy mình thành một cục, tiện thể khinh bỉ nói: "Anh chỉ dùng một tuần lễ đã đi hết lộ trình tâm lý của một cặp vợ chồng ly hôn trong suốt một năm."
Ngụy Tô Thận thoạt nhìn vô cùng thản nhiên, nhưng quan sát kỹ sẽ thấy cả người đang ở trong trạng thái bi quan chán đời, hệt như một con chó nhà có tang bị vứt bỏ.
Hệ thống 333 thật sự không nhìn nổi nữa, nhấn mạnh nói: "Hắn chỉ về tổng bộ một chuyến thôi, cũng đâu phải hai người sinh ly tử biệt gì chứ."
Ngụy Tô Thận lạnh nhạt liếc hắn một cái: "Cậu không hiểu đâu."
Chưa từng yêu đương với ai thì sao mà đồng cảm nổi.
Trái tim bị hung hăng đâm cho một dao, hệ thống 333 ngoài cười nhưng trong không cười nói: "Anh khổ sở là đáng đời".
Ngụy Tô Thận cũng không tính toán với hắn, lại nhìn lên đồng hồ treo trên tường: "Đã trễ 3 tiếng 2 phút rồi".
Hệ thống 333 cạn lời, cuối cùng vẫn nhịn không được nói: "Một tuần chỉ là ước lượng thôi, năm nay có không ít hệ thống cần phải báo cáo công tác, tiến độ có thể bị kéo dài về sau".
Huống hồ 666 ngay cả ký chủ còn tìm nhầm, nhất định còn phải viết thêm một phần bản kiểm điểm.
Ngụy Tô Thận nghe xong phân tích thì nhíu mày: "Có khi nào xảy ra vấn đề gì không?".
Hệ thống 333 xua tay: "666 phạm phạm sai lầm rất nhiều, tìm nhầm ký chủ chẳng tính vào đâu".
Ngụy Tô Thận hơi nghi ngờ nói: "Không bị khai trừ sao?".
"Đương nhiên là không".
Hệ thống 333 vô cùng kinh ngạc với ý tưởng hoang đường của đối phương: "Chỉ tiêu tỷ lệ sống sót của ký chủ hàng năm đều dựa cả vào hắn mới hoàn thành".
"..."
Vậy đây rốt cuộc là một bộ phận không đáng tin cỡ nào?
Hệ thống 333 biện hộ: "Nguyên nhân cơ bản khiến tỉ lệ sống sót của ký chủ thấp là do bọn họ cứ đắm chìm trong thế giới nhiệm vụ, không chịu gỡ bỏ trói buộc".
Ngụy Tô Thận lại nghĩ theo một hướng khác, nếu ban đầu mình gặp phải hệ thống 333 hoặc là hệ thống Mary Sue, chắc là mình đã xong đời.
Cứ như vậy mà so sánh, thống tính của Phương Sam bắt đầu tỏa ra ánh sáng hào quang lấp lánh.
So với dự tính của bọn họ, thời gian Phương Sam trở về muộn hơn hẳn một ngày.
Hệ thống 333 vẫn giữ nguyên tư thế ngồi chồm hổm trên ghế sofa, sau khi nhìn thấy hắn thì chê cười nói: "Nếu cậu không trở về, có kẻ sẽ thật sự vì cậu mà tiều tụy".
Nghe vậy Phương Sam theo bản năng nhìn về phía Ngụy Tô Thận, quả nhiên gầy đi chút ít, nghĩ đến cân nặng dạo gần đây của mình, hắn nhíu mày nói: "Ký chủ lại lợi dụng em để giảm cân".
Ngụy Tô Thận: "...".
Anh day day ấn đường, bất đắc dĩ ngửa mặt lên trời...
Tốt lắm, đây mới là phút đầu tiên mà hệ thống trở về, đầu đã bắt đầu đau rồi.
Phương Sam lại càng thêm bi thương: "Trời ơi, em ở nơi đó bận rộn ngày đêm, còn tăng thêm hai lạng thịt, còn anh lại ở đây len lén gầy đi, thiên lý ở đâu!".
Ngụy Tô Thận khe khẽ thở dài: "Trong bếp có canh gà hầm sẵn, em cực khổ rồi, ăn nhiều bồi bổ đi".
Tốt nhất là có thể bồi bổ đầu óc thêm một chút.
Phương Sam lon ton chạy đến chỗ dì Trương để xin canh uống.
Cửu biệt thắng tân hôn, mặc dù bị tức đến mức sọ não cũng đau, nhưng ở một phương diện khác vẫn là tương đối đáng để mong chờ.
Hệ thống 001 buổi sáng đi ra ngoài tìm đến kỹ sư của công ty Ngụy Tô Thận để sửa chữa đoạn mã, đến giờ mới về đến biệt thự, mới vừa đổi giày xong đã nhìn thấy bộ dạng ngu xuẩn của hệ thống 333: "666 đã về rồi à?".
Hệ thống 333 gật đầu.
"Người đâu?"
Hệ thống 333 chỉ lên lầu: "Giữa thanh thiên bạch nhật, trời đất quang minh, thế mà bọn họ lại...".
Càng nói càng thấy nghẹn khuất.
Hệ thống 001 lạnh mặt, theo số liệu dần dần được vá xong, khuôn mặt của hắn cũng dần thay đổi, từ khuôn mặt bình thường trước đây đã bắt đầu chuyển sang tuấn mỹ.
"Tại sao không ngăn hắn lại?".
Hệ thống 333 có lý do vô cùng thực tế: "Đánh không lại".
Phương Sam và Ngụy Tô Thận vẫn quấn quýt với nhau đến tận tối, khi xuống lầu thì quần áo chỉnh tề, chẳng khác nào vừa bàn chuyện làm ăn ở trên lầu.
Trong lòng hệ thống 333 mắng một câu đều là cầm thú, nhưng ngoài mặt vẫn giữ bộ dáng tươi cười giả dối.
Phương Sam nhìn thấu lòng hắn nhưng lại không nói ra, chỉ nói: "Để cải thiện kế hoạch trải nghiệm của người dùng, tổng bộ chuẩn bị sang năm sẽ đưa ra một chiến lược mới".
Hệ thống 333 và hệ thống 001 dạo này không trói buộc với ký chủ, không tham gia báo cáo công tác, nghe hắn nói xong mỗi người đều tự trầm ngâm.
Hệ thống 333 lên tiếng trước: "Đừng nói là lại bắt chúng ta mỗi tháng phải viết một bài thu hoạch đấy nhé?".
Phương Sam lắc đầu: "Lần này là kế hoạch đổi mới".
Ngắn ngủi một câu hấp dẫn ba phần lực chú ý.
Phương Sam giới thiệu: "Đơn giản mà nói, nếu sau khi trói buộc, ký chủ cảm thấy bất mãn với hệ thống hiện tại, sẽ có một lần được thay đổi quyền lợi ngẫu nhiên".
Hệ thống 333 chần chừ nói: "Nhân tính hóa thế sao?".
Phương Sam ho nhẹ một tiếng: "Hệ thống thay thế tạm thời chỉ có hệ thống Vạn Nhân Mê và hệ thống Bệnh Kiều".
Hệ thống 333: " ...Cái này khác với tử vong ở chỗ nào?".
Vốn không định tham gia cuộc đối thoại của bọn họ, Ngụy Tô Thận nghe vậy thì nhíu mày: "Cái trước nghe cũng không tệ lắm".
Hệ thống 333 không biết nghĩ đến cái gì, rùng mình một cái, cuối cùng vẫn là Phương Sam mở miệng giải thích với anh: "Rất nhiều người bị hệ thống Vạn Nhân Mê bám vào người sẽ nảy sinh ảo giác rằng bản thân mình vốn dĩ đã rất có sức hút, thế cho nên bất cứ lúc nào cũng đều giống như một con khổng tước kiêu ngạo, xòe ra cái đuôi xinh đẹp.
Trong đó có một ví dụ nổi tiếng...".
Phương Sam vừa dừng lại, hệ thống 333 đã nói tiếp: "Có một ký chủ trong thế giới thất tông tội không chịu nghe lời khuyên, cứ một mực phô diễn sức hút, kết quả bị một kẻ mang tội phàm ăn sẻ thịt rồi ăn luôn".
"..."
Phương Sam tự nhận giỏi đoán ý người, để thỏa mãn lòng hiếu kỳ của Ngụy Tô Thận, chủ động nói: "Em và hệ thống Vạn Nhân Mê có quan hệ không tệ, có thể cho anh mượn dùng hai ngày".
Ngụy Tô Thận phát hiện ra điểm mù: "Quan hệ không tệ?".
Bạn bè trước kia của hắn không phải chỉ có một mình hệ thống 001 thôi sao?
Phương Sam: "Không liên quan đến trước kia, lần này về tổng bộ báo cáo mới quen được bạn mới".
Ngụy Tô Thận lại nói: "Anh nhớ là chỉ khi gỡ bỏ liên kết với hệ thống cũ mới có thể tiến hành trói buộc với hệ thống mới".
"Quên nói, tổng bộ đã nâng cấp, bây giờ có thể dùng kiểu hai sim hai sóng".
Ngụy Tô Thận vẫn lựa chọn từ chối, ngẩng đầu một cái, thì chợt thấy hệ thống 333 dùng khẩu hình miệng nói với anh một câu, Ngụy Tô Thận sau khi trầm tư thì đổi giọng: "Mượn dùng hai ngày cũng được".
Phương Sam không thấy sự trao đổi lén lút giữa hai người, nói: "Một thế giới chứa quá nhiều hệ thống sớm muộn gì cũng sẽ xảy ra vấn đề".
Hệ thống 333 chủ động giơ tay: "Hai ngày này tôi sẽ về tổng bộ".
Hệ thống 001 không có phản ứng, quyết định ở lại xem kịch vui.
Lý do Ngụy Tô Thận bị thuyết phục rất đơn giản, hệ thống 333 gợi ý, vào tiệc rượu cuối tháng, nếu lúc đó anh có hệ thống Vạn Nhân Mê, toàn bộ ánh mắt đều sẽ tập trung lên người anh, những kẻ âm thầm muốn quyến rũ Phương Sam cũng sẽ bị phân tán lực chú ý.
Có thể nói vì để ngăn chặn khả năng 'trèo tường' của Phương Sam, anh đúng là đã hao tâm tổn trí.
Hệ thống Vạn Nhân Mê quả thật có quan hệ không tệ với Phương Sam, gọi phát tới ngay, ở một phương diện khác, nó cũng có cùng quan điểm với 666, không thể tùy tiện tiến vào vị diện khác, vì vậy để an toàn, nó chỉ truyền qua một phần dữ liệu để tiến hành trói buộc.
Bởi vì truyền tống không toàn diện, cho nên chức năng có thể sử dụng cũng bị giới hạn.
[Đã trói buộc tạm thời, chúc mừng ký chủ nhận được: Thiên sinh mị cốt x1, Thiên sinh mị âm x1, Thiên sinh mị phát x3000+ ...].
Đọc xong toàn bộ, Ngụy Tô Thận gần như không còn nhận ra ba chữ 'thiên sinh mị' nữa.
Thử câu thông cũng không cần khoa trương như vậy, nhưng mà số liệu mà hệ thống Vạn Nhân Mê truyền qua không được đầy đủ, chỉ có thể cứng nhắc cung cấp cho anh một gói trói buộc xa xỉ, những cái khác thì không có cách nào phản hồi.
Ngụy Tô Thận rất bất đắc dĩ, nhìn về phía Phương Sam.
Hồn siêu phách lạc, mị nhãn như tơ.
Phương Sam ôm trái tim bé nhỏ, quay sang nói với hệ thống 001: "Mau đưa cho tôi khăn lạnh, để tôi tỉnh táo lại".
Hệ thống 001 cũng chịu không nổi...
Đây quả thực là một con hồ ly tinh sống sờ sờ!
Ngụy Tô Thận vẫn chưa phát giác ra, tiếp tục mở miệng nói: "Tôi không cần gói xa xỉ".
Giọng nói gợi cảm, nghe kỹ còn xen lẫn hơi thở gấp, nói xong chính Ngụy Tô Thận cũng sửng sốt.
Phương Sam không thể chịu nổi vạn trượng hào quang trên người đối phương đang đập vào mặt mình, tìm một lý do rời đi trước.
Hệ thống 001 đang cùng Ngụy Tô Thận đối diện cũng bại trận, vừa đi vừa hung tàn mắng mỏ: "Hệ thống Vạn Nhân Mê ngay cả đoạn mã cũng đầy tà khí".
Ngụy Tô Thận còn không hiểu tại sao bọn họ lại có phản ứng lớn như vậy, cho đến khi đứng trước gương... suýt tí nữa bị chính mình mê ngất tại chỗ.
Sau khi hoàn toàn nhận thức được sức quyến rũ của bản thân, anh bắt đầu cố ý né tránh mọi đồ vật có khả năng phản chiếu trong nhà, sợ chỉ cần lơ là sẽ trúng ngay bẫy của chính mình.
Lúc ăn bữa tối, Ngụy Tô Thận là người cuối cùng lên bàn, lúc anh xuống lầu, anh cảm nhận được rõ ràng ánh mắt của mọi người nhìn mình đã có biến hóa thực chất.
Nhóc mập tim đập thình thịch, khó thở nói: "Con đây là bị bệnh hay là biến thái rồi?".
Ngụy Diệp là người đầu tiên tỉnh táo lại, nhíu mày nói: "Lại làm trò quỷ gì nữa?".
Ngụy Tô Thận nhẹ nhàng ừ một tiếng, giọng nói êm tai động lòng người đến mức lượn sóng khúc chiết.
Ngụy Diệp vội vàng nhắm chặt hai mắt, ra hiệu cho Phương Sam, người sau bất đắc dĩ nói: "Ước chừng sẽ kéo dài tới cuối tháng."
Ngụy Tô Thận dùng hành động thực tế để cho bọn họ thấy thế nào mới gọi là yêu nghiệt chân chính, ngay cả ngồi bất động một chỗ thì cũng vẫn phong tình vạn chủng.
Một bữa cơm đều ăn không ngon, Phương Sam là người đầu tiên bỏ đũa xuống, đứng ở góc độ hòa giải khuyên can Ngụy Tô Thận: "Tiệc rượu cuối tháng hay là anh từng tham gia thì hơn".
Ngụy Tô Thận khẽ lắc đầu một cái: "Anh muốn đi".
Nhóc mập dựa sát vào Phương Sam, hạ giọng đến mức thấp nhất nói: "Anh ta định tạo ra một màn tu la tràng cẩu huyết đây mà".
Phương Sam khe khẽ thở dài, im lặng để mặc ký chủ biểu diễn.
Ngụy Tô Thận, không phải, phải nói là Ngụy Đát Kỷ trong mắt mọi người đang dùng khăn tay chậm rãi lau miệng, ngay cả vệt dầu mỡ mờ mờ dính trên khăn giấy cũng gợi tình đến mức khó tin.
Phương Sam nghiêm túc suy nghĩ một hồi, chẳng lẽ hệ thống Vạn Nhân Mê đã cưỡng ép gắn thêm mười tầng filter mỹ nhan vào mắt người khác rồi?
Làm đương sự, từ sau khi trói buộc, Ngụy Tô Thận từ không thích ứng lại dần nảy sinh ra cảm giác vui vẻ khó hiểu, trước đây ở nhà, địa vị của anh gần như ngang hàng với nhóc mập, bây giờ gần như ai cũng tránh né, anh lại ngang nhiên như cua, hoành hành vô kỵ.
Vai trò đảo ngược, Phương Sam đành phải mạnh tay nhốt người trong nhà.
Nguyên nhân gây ra là một buổi chiều, Ngụy Tô Thận sau khi ăn cơm xong thì đi ra ngoài tản bộ tiêu cơm, đã bị một bé gái bảy tám tuổi nắm lấy góc áo, đòi nhất định phải gả cho anh.
'Nông nô lật mình làm chủ', Ngụy Tô Thận tắm xong, cố ý không sấy khô tóc, dùng vẻ mặt lãnh đạm, thả ra sự cám dỗ full level.
Phương Sam đỡ trán: "Một vừa hai phải thôi".
Ngụy Tô Thận học theo giọng điệu của mấy hotboy mạng, nửa cười nửa không nói: "Cũng tại sức hút chết tiệt này của anh chẳng biết giấu vào đâu".
Phương Sam cắn răng, nhịn... không thể nhịn được nữa, một cước đá ngã người xuống giường, giống như ác bá đè lên, dùng vẻ mặt hung tàn nói: "Lên giường mà giấu!".
Dứt lời, tắt đèn, kéo rèm cửa sổ.