[BOT] Wattpad
Quản Trị Viên
[2][Hoàn][Đam Mỹ] Khi Đỉnh Nhân Sinh Gặp Đỉnh Thần Kinh [Phần 2]
Chương 240. Tình nhân trong mắt hóa Tây Thi.
Chương 240. Tình nhân trong mắt hóa Tây Thi.
Dịch: Băng Di
240.
Bất Diệt trở lên nóng nảy, vạn năm mới gặp một lần, nó ở trước mặt Ngụy Tô Thận lơ lửng lên xuống, ra hiệu nhận thua.
Ngụy Tô Thận không hề xúc động, Phương Sam cũng không xuất hiện, chỉ im lặng chờ cho thời gian một ngày thật sự đi qua.
Kế hoạch dụ địch thất bại, Bất Diệt triệt để yếu xìu, Ngụy Tô Thận cũng không quên đổ dầu vào lửa, nhẹ nhàng buông một câu: "Thế mà đã bỏ cuộc rồi à?".
Bất Diệt không chịu được người khác cố ý cười nhạo, chưa từ bỏ ý định, tiếp tục điên cuồng tìm kiếm.
Từng hòn đá khe hở, mỗi một mảng nhỏ cỏ xanh, tất cả những nơi có thể ẩn giấu ở thế giới này đều bị nó lật tung lên, nhưng vẫn không tìm thấy tung tích của Phương Sam.
Ngụy Tô Thận chợt nhớ đến những bảo vật từng bị hệ thống tế trời, liền nói: "Không bằng như thế này, ngươi cho ta một món bảo vật, ta sẽ tiết lộ cho ngươi một manh mối".
Bất Diệt dừng lại ở không trung không nhúc nhích, một lúc lâu sau mới bẻ xuống một mảnh nhỏ trên người đưa cho anh.
Thế giới chẳng qua là một giấc mộng, mọi thứ bên trong đều là hư ảo, nếu nói là bảo vật, thì chỉ có thể là thân thể nó.
[Gợi ý của hệ thống: Nhận được Hài cốt Bất Diệt x 1, có thể ăn.
Sau khi ăn, tự động chống đỡ 80% tổn thương tinh thần từ bên ngoài].
Ngụy Tô Thận cúi mắt nhìn trong chốc lát, rốt cuộc cũng hiểu được thế nào là "nghe thì oai lắm nhưng lại vô dụng hết chỗ nói".
Phương Sam: "
Sau này đi đến các vị diện có dị năng sẽ rất có lợi".
Ngụy Tô Thận nhét nó vào túi, nhìn Bất Diệt nói: "Hắn ở ngay đây".
Bất Diệt bật người lên, khôi phục nguyên khí, bắt đầu tìm kiếm theo hình thức đào sâu ba thước trong Tàng Kinh các.
Công bằng mà nói, nhìn bộ dạng ngu xuẩn của nó, đến một tia khoái cảm của kẻ chiến thắng cũng chẳng nảy sinh nổi.
Nói là một ngày, cuối cùng thành ra một ngày một đêm, Bất Diệt chán nản tuyên bố bỏ cuộc.
"Có thể ra rồi".
Phương Sam lại chậm chạp không có động tĩnh: "Tôi phải chắc chắn nó đã bị vắt khô rồi".
"..."
Cuối cùng, nhân lúc Bất Diệt đang lơ đãng, Phương Sam cố ý xuất hiện sau lưng nó, trong nháy mắt biến ra người sống, Bất Diệt bởi vì khiếp sợ mà toàn thân cứng ngắc.
Phương Sam nghiêm mặt bịa chuyện: "Thật ra ta luôn trốn ở trong giá sách".
Bất Diệt vội lắc đầu, tỏ ý không thể nào.
Phương Sam dùng ánh mắt thương cảm nhìn nó: "Sự thật là như vậy".
Bị đả kích nặng nề, Bất Diệt cuộn lại thành một cụm, không thèm để ý tới hai người.
Phương Sam: "Sáng sớm ngày mai nhớ phải đưa chúng ta trở về".
Bất Diệt run lên, tiêu cực đáp lại.
Cũng may lương tri còn sót lại nên hệ thống không tiếp tục trêu chọc nó nữa, mà chuẩn bị dùng số thời gian không nhiều còn lại để làm nghi thức cáo biệt.
Ngụy Tô Thận không có ý tiếp cận quá nhiều với Bạch Dịch Thanh, thân thể yếu nhược đến mức đi cũng không vững không phải là một trải nghiệm dễ chịu, nên cuối cùng chỉ có một mình Phương Sam đi ra phía sau núi.
Lá rơi hoa bay bị mũi kiếm hất lên giữa không trung, lại bị kiếm khí chém vụn.
Bạch Dịch Thanh đang chuyên tâm luyện kiếm, nghe thấy động tĩnh phía sau, không chút lưu tình đâm một kiếm tới.
Phương Sam không trốn không né, mũi kiếm chỉ dừng lại cách lồng ngực của hắn vài tấc.
"Ngươi đến đây làm gì?".
Phương Sam thở dài...
Sao người ta luôn thích nói nhảm nhỉ?
Bạch Dịch Thanh thu kiếm: "Ngươi sắp đi rồi".
Giọng điệu vô cùng bình tĩnh.
Phương Sam: "Biển rộng mặt cá nhảy, trời cao mặc chim bay, ta chuẩn bị đi đến nơi khác rèn luyện".
Bạch Dịch Thanh: "Xem ra ngươi đã tìm được phương pháp để hóa giải tình kiếp".
Phương Sam không trả lời, chỉ nhìn chằm chằm vào hắn, ánh mắt làm càn đến mức cho dù là Bạch Dịch Thanh cũng cảm thấy không được tự nhiên.
"Chú ý lễ nghi".
Giọng điệu dạy dỗ này ngược lại tương tự với ký chủ.
Phương Sam mím môi, thu lại nụ cười phóng đãng thường ngày, nhìn hắn đầy ý vị nói: "Có lẽ trong một giấc mộng khác, chúng ta là quan hệ yêu đương".
Bạch Dịch Thanh ngẩn ra.
Hiếm hoi thất thần, sau khi hoàn hồn lại chỉ còn nhìn thấy một bóng lưng càng lúc càng xa, hắn lắc đầu, bỏ qua cảm xúc vi diệu trong lòng, tiếp tục luyện kiếm.
Trên đường tình cờ gặp Phật tử, hắn đưa Phương Sam rẽ sang một con đường khác, đồng thời nói: "Đối với việc các ngươi hôm qua len lén vào Tàng Kinh các, ta có thể mở một con mắt nhắm một con mắt, nhưng không thể nhắm cả hai mắt".
Ý là bây giờ không thể nào thả hắn vào đó quậy phá nữa.
Phương Sam thì nghĩ đến chuyện khác, thì ra người thật sự giữ cửa Tàng Kinh các là Phật tử, suy nghĩ một chút, hắn chắp hai tay, nửa thật nửa giả a di đà phật một tiếng: "Mấy ngày nay đa tạ Phật tử đã chiếu cố".
Phật tử đáp lễ lại.
Bất Diệt và Ngụy Tô Thận bị đưa trở về phòng thiền, lúc Phương Sam đẩy cửa bước vào thì thấy Ngụy Tô Thận đang dựa vào tường nghỉ ngơi một chút, Bất Diệt... vẫn không nhúc nhích dán chặt lên bậu cửa sổ, nhìn không rõ sống chết.
"Khả năng chịu đả kích kém quá".
Ngụy Tô Thận bị tiếng động đánh thức, thản nhiên nói: "Hẹn riêng xong rồi, có phải bây giờ có thể đi được rồi không?".
Phương Sam ho nhẹ một tiếng, vội vàng sửa đúng: "Chỉ là gặp mặt bạn bè một lần".
Ngụy Tô Thận cong khóe môi, cộng thêm một từ hình dung: "Một lần cuối".
Phương Sam thề mình không có hai lòng, chủ động đẩy đẩy Bất Diệt đang ngủ đến bất tỉnh nhân sự: "Đưa chúng ta trở về".
Bất Diệt hé mắt, khó chịu nhìn hắn.
Ngón tay của Phương Sam hơi dùng sức, ngoài cười nhưng trong không cười nói: "Ngay bây giờ".
Đáng mừng chính là, ở phương diện giữ lời hứa, Bất Diệt làm rất tốt, sau một hồi choáng váng qua đi, Ngụy Tô Thận biến mất ở trước mặt Phương Sam, còn bản thân hắn, khi đã mở mắt ra thì đã ở trong đường hầm thời gian kỳ diệu.
Đồng hành còn có hệ thống 121.
Phương Sam nhíu mày: "Hai tên kia đâu?".
Vẻ mặt của hệ thống 121 có chút bi thương: "Không rõ nữa, tôi tình cờ phát hiện chân tướng của Bất Diệt, nếu như bọn họ không phát hiện, có lẽ sẽ mãi mãi kẹt trong thế giới hư ảo".
Phương Sam cũng làm bộ buồn bã trong chốc lát.
Một lát sau, hai người thu lại dáng vẻ làm bộ làm tịch, Phương Sam đột ngột hỏi: "Tôi nhớ là cậu đã công tác sớm hơn tôi mấy chục năm".
Hệ thống 121 gật đầu: "Những người cùng đợt với tôi không phải chuyển nghề thì cũng đã nghỉ việc".
Phương Sam giả vờ lơ đãng hỏi: "Vậy với những chuyện từng xảy ra ở tổng bộ, chắc có lẽ cậu cũng biết một chút".
Hệ thống 121 cảnh giác: "Cũng không hoàn toàn".
Phương Sam cười khiến cho người ta lạnh sống lưng, bắt đầu hỏi thăm những việc có liên quan đến mình.
Hệ thống 121 nở nụ cười chột dạ: "Cậu đã phạm sai lầm, bị tổng bộ...".
Phương Sam khoát tay.
Hệ thống 121 ý thức được rằng nếu hắn đã mở miệng, nhất định là đã thông qua Bất Diệt biết được gì đó.
Phương Sam: "Chỉ cần nói cho tôi biết các mối quan hệ qua lại trước kia là được".
Chiêu trò của hắn từ trước đến nay rất nhiều, hỏi trước một vấn đề mà đối phương không thể trả lời, sau đó lại tung ra một vấn đề mà đối phương có thể trả lời miễn cưỡng, từ đó thu được đáp án mà mình thật sự muốn biết.
Quả nhiên hệ thống 121 thở phào nhẹ nhõm: "Kẻ thù thì có thể xếp hàng vòng quanh tổng bộ một vòng rưỡi, bạn bè thì lại lác đác không có mấy".
Vốn muốn hỏi kết thù kết oán với ai là nhiều nhất, nhưng lời đến khóe miệng, chẳng biết sao Phương Sam lại đổi ý định: "Có những người bạn nào?".
"Hệ thống 001, hệ thống 083".
Hệ thống 121 nói: "Nhưng mà hệ thống 083 sau này gặp tai nạn nên mất rồi".
"Còn 001 đâu?".
Hệ thống 121: "Hệ thống 001 là hệ thống có thâm niên lâu nhất, trước đây quan hệ của các cậu rất tốt, sau khi cậu gặp chuyện không may, tôi còn tưởng hắn sẽ lại tìm đến cậu để nối lại tình bạn".
Phương Sam: "Tính cách hắn ta thế nào?".
Hệ thống 121 cười vui vẻ: "Có thể chơi thân với cậu thì có thể là tính cách gì nữa?".
Người có thể chơi hợp với mình...
Phương Sam suy nghĩ một chút, liền rùng mình.
Đường hầm thời gian truyền tống rất chậm, Phương Sam một lần nữa trở lại thế giới hiện thực, Ngụy Tô Thận đã sớm tỉnh lại và biến mất đâu không thấy tăm hơi.
Ở đây thời gian vẫn là chín giờ sáng, ánh mặt trời đánh thức ý thức con người đến mức tối đa, Phương Sam quan sát mấy con chim sẻ ngoài cửa sổ, trong đầu hiện ra cảnh tượng lúc mình rời đi.
Nếu nhớ không lầm, hắn là biến mất trước mặt mọi người ở bàn ăn.
Ngụy Tô Thận không có trong phòng, Phương Sam cân nhắc tình huống có thể phải đối mặt sau khi xuống lầu: khả năng lớn nhất là gặp đạo sĩ trừ yêu.
Dưới lầu chỉ có nhóc mập đang chơi game, bình thường nó không dám nghênh ngang như vậy, có thể thấy được lúc này Khương Mỹ Linh và Ngụy Diệp đều không ở nhà.
Hắn cầm một bao đồ ăn vặt ngồi xuống bên cạnh, bóng gió hỏi thăm chuyện phát sinh sau khi mình biến mất đêm hôm đó.
Nhóc mập vỗ xuống sofa một cái bốp: "Anh hai thật là lợi hại, tới bây giờ em vẫn không nghĩ ra nguyên lý của màn ảo thuật đó".
"Ảo thuật?".
Nhóc mập lại lải nhải kể tiếp.
Phương Sam ghi chú trong lòng, qua lời của đối phương có thể tổng kết thành: Ngụy Tô Thận biểu diễn một màn ảo thuật, sau đó Ngụy Diệp lại bị đuổi ra khỏi nhà.
Có trong nháy mắt, hệ thống nghi ngờ sâu sắc rằng Ngụy Diệp là thủy quân được thuê tới, bất cứ lúc nào cũng phải xông pha chiến đấu ở tuyến đầu.
Cửa bị mở ra, Ngụy Tô Thận mới vừa chạy bộ buổi sáng xong, nửa thân áo ướt đẫm mồ hôi, nhìn thấy Phương Sam đang gật đầu.
Bốn mắt nhìn nhau, hai người trao đổi thông qua ánh mắt.
Khóe mắt Phương Sam còn liếc thấy nhóc mập vẫn đang chìm trong thế giới game, đối với tất cả những chuyện phát sinh bên ngoài điều hồn nhiên không biết, không khỏi lắc đầu...
Tuyệt đối sẽ ế cả đời.
Ngụy Tô Thận tắm rửa thay quần áo sạch sẽ xong thì xuất hiện ở trước mặt Phương Sam, không khí bên ngoài rất dễ chịu, tản bộ quanh bãi cỏ cũng là một loại hưởng thụ.
Phương Sam chủ động mở lời: "Lệnh tôn... thật sự là một người kiên cường".
"Đừng có khen".
Ngụy Tô Thận quay đầu đi: "Ông ấy sẽ tự mãn đấy".
"..."
Trầm mặc thoáng qua, Phương Sam lại hỏi: "Cái vị đang bị kẹt kia... tình hình thế nào rồi?".
Về chuyện hệ thống nhập cảnh phi pháp, Ngụy Tô Thận nhất thời cũng quên mất, được nhắc nhở, anh mới gọi điện thoại hỏi thăm.
Cuộc trò chuyện nhanh chóng kết thúc, Ngụy Tô Thận hài lòng nói: "Vẫn còn kẹt".
Phương Sam thoáng sinh ra một tia đồng cảm, xoạc chân lâu như vậy, đúng là làm khó vị huynh đài kia rồi.
"Đưa tôi đi xem thử".
Vốn là một người điên cuồng vì công việc, sau khi gặp Phương Sam, tần suất Ngụy Tô Thận đến công ty đã giảm đi rất nhiều so với quá khứ, nhân viên công ty không phải mỗi ngày đều sinh hoạt trong hoàn cảnh áp lực cao, đối với tình nhân nhỏ bí ẩn của Ngụy tổng chỉ còn thiếu nước vỗ tay tán thưởng.
Nghe tin bá tổng lại tới công ty tuần tra, tất cả mọi người đều nâng tinh thần lên 120 phần trăm, thỉnh thoảng vẫn không kìm được ánh mắt tò mò bay tới trên người Phương Sam.
Quả nhiên là lẳng lơ!
Dù quán đã sớm sang nhượng, nhưng ông chủ quán cà phê vẫn ngày ngày pha riêng một tách cà phê.
Trong phòng làm việc không có nhiều người lắm, đều là dân kỹ thuật hàng đầu, vốn gương mặt ai cũng lạnh như tiền, lúc này lại đang méo mó gì hưng phấn.
Phương Sam liếc nhìn dòng số liệu đang nhảy nhót trên màn hình, không khỏi kính phục sự kiên trì của hai bên.
"Không phải nói là sắp phân thắng bại sao?".
Lập trình viên hứng thú nói: "Bánh ngọt phải ăn từng miếng từng miếng một, nếu không sẽ bị ngán mất".
Phương Sam vốn muốn thừa dịp không ai để ý thả ra một đoạn số liệu để giao lưu với hệ thống đang xâm nhập, nhưng nhìn vài lập trình viên, nhất là ông chủ quán cà phê đã kích động đến mức vẻ mặt hơi hơi biến thái, tạm thời bỏ qua cái ý tưởng nguy hiểm này.
Lúc này Ngụy Tô Thận hạ lệnh chết: "Trước sáng mai phải kết thúc".
Ông chủ quán cà phê vẻ mặt còn chưa thỏa mãn, nhưng bất đắc dĩ ông chủ đã ra lệnh, chỉ đành phải gật đầu.