[BOT] Wattpad
Quản Trị Viên
[2][Hoàn][Đam Mỹ] Khi Đỉnh Nhân Sinh Gặp Đỉnh Thần Kinh [Phần 2]
Chương 220. Một lời không hợp liền từ bỏ
Chương 220. Một lời không hợp liền từ bỏ
Dịch: Băng Di
220.
Chuông điện thoại di động bất ngờ vang lên.
Lý Bất Phàm nhìn cũng không thèm nhìn, trực tiếp cúp máy.
Chẳng bao lâu sau tiếng chuông lại vang lên lần nữa.
"Nghe đi".
Khương Khưu lên tiếng.
Lý Bất Phàm dừng xe ở sát ven đường, sau khi bắt máy đầu dây bên kia là một giọng nói vô cùng quen thuộc, hắn gần như không nói câu nào, sau khi kết thúc cuộc gọi liền quay mặt nhìn về phía Khương Khưu: "Là người đó gọi tới".
Ngay cả tên cũng không dám nhắc, rất sợ sẽ chọc giận tới đối phương.
Khương Khưu không cần suy nghĩ cũng đoán ra được là Phương Sam gọi điện: "Nói cái gì?".
Lý Bất Phàm nghiêm mặt nói: "Những tài nguyên cướp được từ tổ chức phản liên minh hắn sẽ chia cho chúng ta một phần ba, bảo chúng ta cử người đến lấy".
Lúm đồng tiền trên gương mặt búp bê càng hằn càng sâu, khóe môi của Khương Khưu nhếch lên, nhưng không có được mấy phần chân thành: "Ân uy có đủ, đúng là dùng đến mức thuần thục".
.
Đạo lý giống nhau, Ngụy Tô Thận cũng đang giao lưu với Phương Sam.
"Cùng một dạng thủ đoạn, dùng nhiều rồi e rằng hiệu quả chỉ còn một nửa".
Phương Sam đưa trái táo đã gọt xong cho anh: "Chỉ là lấy lòng mà thôi".
Hắn vẫn chưa muốn để xung đột bùng nổ quá sớm.
Ngụy Tô Thận phát hiện gần đây hệ thống hình như bị nghiện gọt vỏ táo, đành cam chịu mà cắn một miếng thịt quả mới mở miệng nói: "Có thể mang chỗ tài nguyên còn lại chia đều thành mấy phần, bí mật đưa cho những thế lực có sức mạnh tương đương, vừa để kết giao, vừa quan trọng hơn là để bọn họ nảy sinh ảo giác rằng bản thân mình đang ngày càng lớn mạnh".
Con người một khi bành trướng, sẽ nghĩ đến việc chinh phục.
Phương Sam lập tức hiểu dụng ý của anh, là muốn gián tiếp khơi màu xung đột: "Đối với chúng ta có lợi ích gì?".
Ngụy Tô Thận đặt quả táo sang một bên đứng dậy: "Nuôi cổ, giữ lại con mạnh nhất".
Phương Sam cười nói: "Rồi thiết kế để cho hắn đối đầu trực diện với tiến sĩ Bạch".
Ngụy Tô Thận khẽ gật đầu.
Phương Sam chậc chậc hai tiếng, cố tình nặn giọng nói: "Ký chủ thật là xấu xa~".
Giọng nói làm bộ làm tịch đó làm cho cơn buồn ngủ của Ngụy Tô Thận tiêu tan, quay đầu lại nhìn chằm chằm vào hắn một lúc lâu: "Như nhau thôi".
Cuộc sống vốn chẳng phải là cuốn kịch bản, sắp đặt khéo léo đến đâu đi nữa cũng có sai lệch.
Phương Sam không ngờ còn chưa kịp bố trí gì, người đầu tiên bị hận lại chính là tiến sĩ Bạch.
Một tập đoàn trong đó sau khi nhận được tài nguyên, đã lập tức lén lút tăng cường can thiệp vào thị trường dược phẩm, thậm chí còn vung tiền ôm trọn những loại thuốc hiếm.
"Không hợp logic".
Ngụy Tô Thận sau khi đi ra ngoài dò xét một chuyến, cảm nhận được bầu không khí trong thành phố đang căng như dây đàn thì cảm thấy hơi khó hiểu.
Tài nguyên của tổ chức phản liên minh tuy phong phú, nhưng tổng bộ của bọn chúng cũng không ở đây, số lượng tích góp ở thành phố Lâm Cốc cũng có hạn, đối với các thế lực lớn kia cũng chỉ xem như dệt hoa trên gấm, còn lâu mới đạt đến mức thay đổi cục diện.
Hai người dù sao cũng không thật sự tiếp xúc với trung tâm quyền lực, tin tức mà Ngụy Tô Thận nghe cũng có hạn, người bên ngoài dựa vào tinh thần lực đối phó với sinh vật biến dị, anh lại dùng nó để nghe lén khắp nơi.
Phương Sam liếc mắt nhìn Ngụy Tô Thận, vốn định mở miệng lại nhớ đến anh có thể nghe lén được những thứ này thật đúng là không dễ, suy nghĩ một chút vẫn là thả Lấp Lánh ra ngoài đi làm tình báo viên.
Ngụy Tô Thận: "Trong mắt của cậu có phải tôi còn không bằng một con côn trùng hay không?"
Phương Sam cứ cảm thấy câu này quen quen, ngẫm nghĩ kỹ mới nhớ ra trước đó không lâu đã xem trong phim truyền hình, trên đó nam chính đang chất vấn nữ chính: Trong mắt của em có phải tôi không bằng cả một con chó hay không?
Gọi thì tới, đuổi thì đi!
"Ký chủ... là đang so đo với một con côn trùng đó hả?"
Ngụy Tô Thận không nói lời nào, lạnh mặt nhìn hắn.
Phương Sam dùng vẻ mặt nghiêm túc nói: "Đương nhiên anh quan trọng hơn côn trùng rồi".
Sắc mặt của Ngụy Tô Thận mới dịu đi đôi chút.
Chỉ chốc lát sau, Phương Sam lại hỏi: "Thắng Lấp Lánh rồi, anh cảm thấy vui không?"
Ngụy Tô Thận suy nghĩ một chút, lắc đầu.
Đúng là chẳng tìm ra được điểm gì đáng để tự hào.
Mãi cho đến đêm khuya vắng người cổ trùng mới bơi về tới, phát hiện không ai để cửa cho nó, nó bèn cố hết sức từ khe cửa chui vào, mới vừa vào trong đã thấy hai vị chủ nhân, một người thì đang ăn khuya, một người thì đang nhắm mắt nghỉ ngơi.
Quần áo của cả hai đều có hơi hỗn loạn.
Phương Sam là bởi vì mới tắm xong, đang mặc áo choàng tắm.
Còn Ngụy Tô Thận là vì đêm nay quá nóng nực, nên mới mở mấy nút áo ở cổ.
Nghe tiếng động nhỏ bé, Ngụy Tô Thận ngẩng đầu nhìn, thấy Lấp Lánh đang lắc qua lắc lại ở cửa, cho rằng nó đang cáu kỉnh, bèn chủ động đưa tay ra.
Lấp Lánh leo lên định chui vào trong cổ áo của anh, Ngụy Tô Thận nhớ lại việc con cổ trùng này háo sắc, liền thu hồi nó trở vào trong bình, đưa cho Phương Sam.
Một tiếng thở dài vang lên, Phương Sam bất đắc dĩ nói: "Đã bảo anh học thêm một ngôn ngữ nữa rồi mà".
Ngụy Tô Thận: "Tôi không cho là mình có thiên phú dị bẩm đến mức có thể học được ngôn ngữ của côn trùng".
Phương Sam khoát tay: "Mà thôi, không thể trách anh được".
Xuyên qua lỗ nhỏ trên nắp bình, nhìn cái miệng con cổ trùng đang há ra khép lại, trong mắt Phương Sam dần dần lóe sáng: "Thì ra là thế, cũng không phải là ý muốn nhất thời, mà đã được mưu tính sẵn".
Quan hệ giữa tiến sĩ Bạch và những thế lực kia cũng không yên ổn như vẻ bề ngoài, nhất là thời gian gần đây, sau khi tổng hợp đủ loại tin tức, bọn họ mơ hồ cảm thấy đối phương tuyệt đối không dễ khống chế.
Tài nguyên mà Phương Sam đưa ra vừa hay trở thành một mồi lửa thích hợp, bọn họ muốn xem một chút, điểm giới hạn của Khương Khưu là ở đâu.
Trận thăm dò này tạm thời kết thúc khi hôm sau nào đó phó tổng của một tập đoàn đột nhiên nhiễm phải bệnh lạ, hai bên mỗi bên đều lùi một bước.
Ngụy Tô Thận đi tới trước cửa sổ, không lâu trước đó, vì thám thính tin tức mà anh đã chạy ra ngoài một lần, người theo dõi ở trước cửa khách sạn càng ngày càng nhiều: "Mười phần thì có tám chín phần là virus vẫn chưa được nghiên cứu ra".
Nếu như đã thành công, hành vi của tiến sĩ Bạch hẳn sẽ càng thêm không kiêng nể gì.
Phương Sam: "Rất có khả năng tinh thần lực thật sự của Khương Khưu đã đạt đến cấp bậc SS trong truyền thuyết, cử cổ trùng bám theo sẽ rất dễ bị phát hiện".
Ngụy Tô Thận: "Diện tích của thành phố Lâm Cốc cũng không lớn, tra xét kỹ luôn có thể phát hiện được đầu mối".
Bọn họ vừa trò chuyện, trên bầu trời đêm bỗng nổ tung ánh sáng rực rỡ.
Phương Sam kinh ngạc: "Pháo hoa à?".
Ngụy Tô Thận nhìn về hướng tia lửa: "Gọi là thuốc súng thì có lẽ chuẩn xác hơn".
Phương Sam trầm tư vài giây, bỗng nhiên gọi điện thoại cho Lý Bất Phàm, nhưng bên kia không ai bắt máy, đoán động tĩnh bên ngoài hơn phân nửa có liên quan đến Khương Khưu.
"Coi người khác như quả hồng mềm mà bóp thì sẽ phải trả giá thật lớn".
Phương Sam mỉm cười nói: "Khương Khưu bây giờ đã bắt đầu phản công rồi".
Vừa nói vừa bắt đầu vỗ tay hoan nghênh ca ngợi: "Xuất sắc".
Tinh thần bị kéo vào những chuyện khác, tiến độ nghiên cứu lại có thể trì hoãn thêm một bước.
Đi đi lại lại như vậy, nói không chừng sẽ sụp đổ luôn.
Trời gần sáng, không biết là Lý Bất Phàm ôm tâm tư gì, cuối cùng lại gọi điện thoại trở lại.
Phương Sam: "Không có chuyện gì lớn, chỉ là muốn hỏi tình huống của người kia một chút".
Lý Bất Phàm: "Người mà cậu nói là ai?".
Phương Sam: "Đương nhiên là anh em tốt của Khương Khưu rồi, gã ta còn sống không?".
Lý Bất Phàm: "Nhờ phúc nên sống không bằng chết".
Phương Sam sau khi nghe xong thì mới đi vào vấn đề chính: "Tối hôm qua tôi nhìn thấy một màn pháo hoa rất đẹp".
Giọng nói của Lý Bất Phàm lạnh nhạt không có chút tình cảm nào, sau khi thân phận của Khương Khưu bị vạch trần, ngay cả sự ngụy trang cơ bản nhất hắn cũng không cần làm: "Đừng chọc giận chủ nhân thêm lần nào nữa".
Hắn biết rõ, chỉ cần hai người kia vượt quá giới hạn một centimet, Khương Khưu sẽ không chút do dự ra tay hạ sát thủ.
Phương Sam: "Được".
Mức độ ngoan ngoãn trong giọng nói khiến cho lời cảnh cáo sau đó của Lý Bất Phàm phải nuốt ngược trở vào, hắn bắt đầu cảm nhận được cảm giác của Khương Khưu lúc giao tiếp với người này, đó chính là một khối kẹo da trâu, gặp càng lâu, càng dính, càng khó gỡ.
Lý Bất Phàm ngắt điện thoại trước, lắc đầu hối hận vì hành vi gọi lại của mình.
Phương Sam buông tay xuống: "Có gì đó không đúng lắm".
Vừa dứt lời không bao lâu, cũng không thấy có ai đáp lại.
Phương Sam đi vội đến bên cạnh Ngụy Tô Thận, lấy sách trong tay của anh ra, không đồng ý nói: "Sắp thành con mọt sách rồi đấy".
Ngụy Tô Thận bình tĩnh lấy sách lại, phân tích nói: "Gây ra động tĩnh lớn để cảnh cáo vốn là thao tác bình thường".
"Nghĩ như vậy cũng không sai".
Phương Sam mím môi: "Nhưng cân nhắc tinh tế một chút thì lại thấy có phần thừa thãi".
Hệ thống vốn thiên về thuyết âm mưu, lập tức thử phân tích nhiều khả năng trong hành vi của Khương Khưu.
Thấy hắn cứ chấp nhất như thế, Ngụy Tô Thận cuối cùng cũng đặt quyển sách xuống, đứng dậy quét mắt nhìn xuống dưới lầu: "Thêm hai tên nữa".
Dứt lời thì đi xuống dưới dạo một vòng, lúc trở lên thì sắc mặt đã nghiêm túc hơn không ít: "Đều là dị năng giả tinh thần lực cấp A".
Đưa loại dị năng giả cấp bậc này đi giám sát thật là dùng dao mổ trâu giết gà.
Tiếng đập cửa vang lên.
Trương Thiên so với thời gian trước nhìn khỏe mạnh hơn không ít, ở thành phố Lâm Cốc anh ta vẫn luôn hưởng thụ đãi ngộ cấp khách quý, lúc này nhìn càng thêm hăng hái.
Mặc dù Phương Sam không phải là người có lòng nhiệt tình, nhưng đối với những người có phẩm cách tốt thì vẫn có thái độ thưởng thức, giọng điệu tương đối hòa nhã: "Có việc gì vậy?".
Trương Thiên: "Trên đường sắt ở bên ngoài thành phố phát hiện có tang thi, cần tổ chức người đi tiêu diệt".
Trong mạt thế hậu kỳ, trên cơ bản tang thi đã sớm bị quét sạch sẽ.
Nói đến đây Trương Thiên lộ ra vẻ mặt buồn bực: "Nghe tin tức truyền tới, lại là một con tang thi biến dị cao cấp".
Bên ngoài có thêm người theo dõi, có thể nói đây là một thời cơ tốt để danh chính ngôn thuận đi ra khỏi khách sạn, quan trọng là cơ hội này đến quá khéo.
Ngụy Tô Thận đem áo khoác đưa cho hắn: "Đi ra ngoài hít thở không khí cũng tốt".
Cứ cắm đầu trong khách sạn đoán mò, rất khó nghĩ ra được nguyên nhân.
Phương Sam cũng không từ chối, một đường vừa nói vừa cười lên xe của Trương Thiên, trong nháy mắt xe khởi động, hắn xuyên qua kính chiếu hậu quét mắt nhìn toàn cảnh bên ngoài khách sạn, rồi rất lâu không lên tiếng nữa.
Lúc xe nhanh chóng chạy đến ngoại ô, Trương Thiên trêu ghẹo nói: "Trước đây tôi còn cảm thấy phong thủy của thành phố Lâm Cốc tốt, bây giờ mới biết nơi này có quá nhiều chuyện rắc rối".
Phương Sam chỉ cười nhạt không nói, cũng không biết, nếu như Trương Thiên biết được nguyên nhân thật sự khiến cho thành phố Lâm Cốc thừa thãi dị năng giả cấp S, còn có thể ung dung như vậy hay không.
Quan hệ giữa các thành viên trong đội ngũ vẫn hòa hợp như cũ, cô gái thấy không lâu trước đó nhóm Phương Sam còn tiếp xúc gần với Lý Bất Phàm, còn hỏi thêm mấy câu, trong lời nói còn lộ ra sự ngưỡng mộ đối với Lý Bất Phàm.
Phương Sam thỉnh thoảng đáp lại một đôi lời, bỗng nhiên nhìn bầu trời ngoài cửa sổ xe nói: "Hôm nay có nhiều máy bay quá".
Trước mạt thế ngồi máy bay cần tiền, sau mạt thế ngồi máy bay cần trả tiền lẫn quyền.
Mỗi chuyến bay vì để đảm bảo an toàn, ít nhất phải cử ra một dị năng giả có tinh thần lực cấp S hộ tống, dù vậy cũng không có bao nhiêu người thật sự muốn ngồi, không ai có thể cam đoan trên đường bay có gặp phải chim biến dị lợi hại hay không.
Trương Thiên đang lái xe, nghe vậy nhìn thoáng qua, khẽ ồ một tiếng, sau cùng vắt hết óc nghĩ ra một lời giải thích: "Có lẽ là đang vận chuyển vật tư".
Phương Sam cũng không suy nghĩ đơn thuần như vậy, ý niệm trong đầu đang rất sinh động, chỉ là còn thiếu một điểm mấu chốt.
Ngồi bên cạnh hắn, Ngụy Tô Thận như có điều suy nghĩ, bỗng nhiên nhẹ nhàng thở dài, Phương Sam nghe thấy động tĩnh thì nghiêng mặt: "Có phải có chuyện định nói với tôi không?".
Ngụy Tô Thận: "Có một phỏng đoán, nhưng mà có lẽ cậu không thích nghe lắm đâu".
Bị giọng điệu trịnh trọng của anh chọc cười, Phương Sam vỗ ngực đảm bảo nói: "Đến cái tuổi này của tôi rồi, chuyện lớn cỡ nào cũng là chuyện nhỏ".
Ngụy Tô Thận thấy hệ thống cố chấp như thế, nghiêng tai nói nhỏ vài câu, nụ cười trên mặt Phương Sam dần dần biến mất, liên tiếp gọi mấy cuộc điện thoại, đều chỉ nghe mấy tiếng tút tút trống rỗng, trên tay vừa dùng lực, màn hình điện thoại mơ hồ có xu thế nứt ra.
Ngụy Tô Thận đè lại cổ tay của hắn, ngăn cản hắn tiếp tục dùng lực: "Bình tĩnh, giữ hòa khí".
Phương Sam vẫn kiên trì gọi điện, không biết đã qua bao lâu, rốt cuộc cũng có người bắt máy.
"Alo".
Người ở đầu dây bên kia không biết đang ở nơi nào, trong điện thoại luôn vang lên tiếng gió rít vù vù.
Phương Sam cười lạnh: "Trực thăng à?".
Khương Khưu: "Chỉ còn ba phút để trò chuyện, tôi sắp lên máy bay rồi".
Phương Sam hạ giọng vô cùng thấp: "Mấy chiếc máy bay trước đó chắc cũng toàn vận chuyển đồ của anh hả?"
Khương Khưu ừ một tiếng, dường như đang cố tình bắt chước giọng điệu mềm nhũn ngoan ngoãn mà Phương Sam luôn giả vờ trong ngày thường.
Hắn nghĩ rất thoáng, thành phố Lâm Cốc rơi vào hỗn loạn, hai anh em nhà này lại như một biến số, nhất là Phương Sam, thái độ không coi ai ra gì giống như đang muốn truyền đạt một tin tức, đối phương còn có một con bài chưa lật không muốn ai biết.
Nếu đã như vậy, không bằng trước tiên tìm nơi ẩn nấp một khoảng thời gian, sau khi nghiên cứu xong virus rồi sẽ ngóc đầu trở lại.
Phương Sam khẽ hít một hơi: "Chơi không lại thì bỏ chạy, chẳng lẽ không cảm thấy mất mặt sao?".
"Tôi không hi vọng cậu hiểu lầm như vậy đâu".
Giọng nói của Khương Khưu khôi phục lại vẻ bình dị gần gũi như lúc lần đầu tiên gặp mặt: "Cũng không phải là chạy trốn, chỉ là tạm thời dọn nhà mà thôi".
Đúng vậy, dọn nhà mà thôi.
Nói xong thì cũng kết thúc cuộc nói chuyện.
Phương Sam nhìn chằm chằm màn hình đen ngòm, thất thần, phản diện bỏ đi rồi, còn chơi được thế nào nữa?
Ngụy Tô Thận nhàn nhạt bổ thêm một dao: "Người ta bị cậu chọc tức mà bỏ chạy đấy".
Cổ họng Phương Sam giật giật: "Phải nghĩ cách ngăn cản".
Ngụy Tô Thận ngước nhìn mấy ngàn mét trên cao phía ngoài: "Cậu có ý tưởng gì?".
Phương Sam miễn cưỡng nở nụ cười: " Ví dụ như cầm khăn tay nhỏ đón gió chạy theo, vừa chạy vừa hô anh mau trở lại đi".
...
Tác giả nói ra suy nghĩ của mình:
Phương Sam: Anh có phải chơi không lại, nói, có phải chơi không lại hay không!
Khương Khưu: Ừ.
Phương Sam:...