Dịch: Băng Di
213.
Sau khi dặn dò bọn họ chú ý nghỉ ngơi, người đàn ông đứng dậy rời đi.
Lúc gần đến cửa, anh ta quay đầu lại mỉm cười nhắc nhở: "Tốt nhất là nên xuống giường đi lại một chút, để giảm bớt cảm giác chóng mặt".
Sau khi anh ta rời khỏi, Phương Sam lập tức nhô đầu ra, vẫy vẫy bàn tay trắng trẻo non nớt: "Đâu đâu, chẳng phải anh bảo tặng quà cho tôi sao".
Có thể nhìn ra được tâm trạng của hắn không phải tốt bình thường, thậm chí còn không ngại bắt chước giọng điệu của trẻ con để làm nũng.
Thấy đối phương không nói lời nào, Phương Sam lại tiếp tục cố gắng: "Quà đâu rồi... hả?".
Ngụy Tô Thận đỡ trán: "Chú ý cách dùng từ của cậu".
Phương Sam bĩu môi, hiếm hoi mới diễn được một kiểu dễ thương, còn chưa kịp dùng hết mấy từ ta~ta~ta~ trong đầu nữa.
Ngụy Tô Thận không có điềm báo trước mà nâng mặt của hắn lên, Phương Sam cười híp mắt nói: "Muốn hôn hả?".
Không để ý đến sự trêu chọc của hắn, Ngụy Tô Thận cẩn thận chu đáo quan sát gương mặt này, cố gắng tìm ra căn cứ chính xác để chứng minh hai người bọn họ không phải là anh em ruột.
Mắt thì không giống lắm.
Môi...
Ngụy Tô Thận nhéo nhéo môi hắn, độ dày vừa phải, liếm liếm môi mình...
Hình như hơi mỏng hơn.
Không sai...
Cơ thể mà Phương Sam đang nhập vào rất có thể là con nuôi.
Nghĩ như vậy, sắc mặt nghiêm trọng của Ngụy Tô Thận cũng dịu đi được một chút.
"Quà, quà ~" Phương Sam đi vòng quanh người anh vài vòng, giọng càng ngày càng nôn nóng.
Ngụy Tô Thận dời ánh mắt đi: "Xảy ra tình huống bất ngờ, tôi cần phải chuẩn bị lại".
Phương Sam lập tức rút ra một quyển sổ đang nhỏ không biết từ đâu, nháy mắt đã thu lại vẻ mặt trẻ con non nớt, sắc mặt không hề thay đổi ghi chép gì đó ở phía trên, nhếch miệng cười lạnh nói: "Tôi sẽ nhớ kỹ, đừng có hòng quỵt nợ".
"..."
Khoảng chừng qua nửa tiếng sau, bên ngoài vang lên giọng nói của con gái: "Có thể ăn cơm rồi".
Ngụy Tô Thận khoác áo định đi ra ngoài, Phương Sam lại túm lấy anh kéo lại: "Nóng như vậy, coi chừng bị cảm nắng".
Không có áo khoác, vóc dáng đẹp đẽ của anh triển lộ không sót gì.
.
Trên bàn ăn có cả thịt lẫn rau, nhưng các loại rau tạm thời không nhìn ra chủng loại, có lẽ là giống mới sau thảm họa.
Xung quanh tổng cộng có bốn người, ba nam một nữ, thái độ đều rất thân thiện.
Đặc biệt là cô gái, vô cùng cẩn thận tỉ mỉ, biết ký ức của bọn họ bị hao tổn nên cẩn thận giải thích những chuyện đã xảy ra, và về tình hình của thế giới hiện tại.
Tuy thông tin giới thiệu không quá hoàn chỉnh, nhưng kết hợp với những mảnh ký ức vụn vặt, bọn họ cũng xâu chuỗi lại được.
Nhắc tới thì cặp anh em này cũng xui xẻo, đi ra ngoài săn bắn, lại bất ngờ đụng phải một đàn ruồi ăn thịt đã tiến hóa, trong quá trình chiến đấu đã bị kiệt quệ tinh thần lực.
Đúng lúc đó, chiếc máy tính bảng trên kệ đột nhiên kêu ting ting hai tiếng, cô gái ở gần đó liền mở ra, nụ cười trên mặt biến mất: "Là lệnh triệu tập, thực vật ở thành phố Lâm Cốc đột nhiên tiến hóa lên cấp ba, hi vọng các dị năng giả cấp cao ở gần đó có thể hỗ trợ dọn dẹp".
Đáng nhắc tới chính là, thứ khôi phục đầu tiên sau thảm họa lại là mạng internet, dù cần phải mạo hiểm để bảo trì, nhưng các quốc gia vẫn cố gắng hết mức để duy trì kết nối.
Mỗi khu vực đều thành lập trang web riêng, chủ yếu dùng để lúc cần cứu viện hoặc cần trợ giúp sẽ đúng lúc tuyên bố tin tức.
"Thành phố Lâm Cốc cách chúng ta cũng không xa".
Cô gái dò tìm trên bản đồ: "Đi đường tắt sẽ thuận tiện hơn".
Người đàn ông cao gầy gật đầu, làm tròn trách nhiệm của đội trưởng mà sắp xếp: "Sau khi đến thành phố Lâm Cốc, Trúc Mỹ phụ trách đảm bảo an toàn cho hai người bọn họ, những người còn lại đi theo tôi dọn dẹp thực vật biến dị".
Người cần đảm bảo an toàn mà anh ta nói đương nhiên là Phương Sam và Ngụy Tô Thận.
Phương Sam xua tay, nghiêm túc nói: "Nửa ngày đủ để khôi phục rồi".
Người đàn ông cao gầy không nhịn được bật cười: "Đừng có cậy mạnh.
Được rồi, có phải cậu đã quên tôi là ai rồi không?".
Phương Sam lục lại trong mớ ký ức hỗn loạn của nguyên thân, thăm dò gọi một tiếng: "Trương Thiên".
Người đàn ông cao gầy kinh ngạc nói: "Còn nhớ à".
Phương Sam: "Rất mơ hồ".
Trương Thiên thở dài: "Có thể nhặt về được một cái mạng đã là may mắn, sau này phải cẩn thận hơn".
Phương Sam phối hợp gật đầu như học sinh tiểu học lắng nghe lời dạy dỗ.
Trước khi thực vật biến dị sẽ tích lũy một lượng lớn năng lượng, quá trình tiến hóa hậu kỳ sẽ diễn ra với tốc độ cực kỳ nhanh.
Sợ chậm trễ sẽ gặp phải phiền phức lớn hơn nữa, đêm đó Trương Thiên yêu cầu xuất phát.
Trên đường đi đến thành phố Lâm Cốc, Phương Sam lần đầu tiên được chứng kiến một góc tảng băng của thành phố này một cách chân thực.
Có loại cây thậm chí có thể duỗi dài cành lá tấn công thẳng về phía họ, đám người Trương Thiên đối với tình huống như thế này đã quá quen thuộc, cô gái có vẻ yếu đuối nhất rút mũi tên lắp vào cung, bắn trúng mục tiêu, đám thực vật tấn công bọn họ lập tức héo rũ với tốc độ mắt thường nhìn thấy được.
Phương Sam khẽ a một tiếng: "Sao không dùng tinh thần lực?".
Cô gái cười nói: "Tôi chỉ ở cấp B, tốc độ hồi phục tinh thần lực không cao, có thể tiết kiệm được thì tiết kiệm".
Phương Sam khen cô một câu 'đúng là quản gia biết tiết kiệm', khuôn mặt của cô gái không khỏi đỏ lên một chút.
Hình ảnh ấm áp bị tiếng cười lạnh cắt đứt, Phương Sam ngẩng đầu nhìn lên, đã thấy Ngụy Tô Thận đang nở nụ cười u ám, bả vai hắn hơi hơi run lên, lập tức thu hồi tâm trạng đùa cợt...
Không biết có phải ảo giác của hắn hay không, cứ cảm thấy tâm trạng của ký chủ xấu trước nay chưa từng thấy.
Lúc đến thành phố Lâm Cốc, chân trời vừa xuất hiện sao mai.
Người canh giữ ở cổng kiểm tra sau khi xác định thân phận bọn họ không phải là người lây nhiễm, thì nghiêm trang cúi chào, nhắc nhở bọn họ khi tiến hành dọn dẹp thì nhớ đề phòng loại thực vật dây leo, Trương Thiên vì đang lái xe nên chỉ mỉm cười gật đầu nói cảm ơn.
Phương Sam bảo cô gái đi tìm một quán trọ nghỉ ngơi trước, còn anh ta thì đến điểm nhận nhiệm vụ để báo danh.
Một luồng khí xoáy dữ dội bỗng nhiên bắt đầu khởi động trong xe, Trương Thiên kinh ngạc quay đầu lại, chỉ thấy Ngụy Tô Thận giật giật ngón tay, đang điều khiển khí lưu đổi hướng.
"Tinh thần lực của cậu!"
Ngụy Tô Thận thản nhiên nói: "Đã khôi phục rồi".
Phương Sam cũng khoe khoang một chút.
Trương Thiên vừa ngạc nhiên vừa mừng rỡ, vốn hai anh em này là dị nhân giả cấp cao, nếu không đã sớm chết mất xác dưới sự công kích của đám ruồi ăn thịt rồi.
Bây giờ có thể khôi phục, sức mạnh của đội ngũ sẽ không bị suy giảm.
Không còn gì để lo lắng nữa, Trương Thiên thay đổi kế hoạch, trực tiếp đi đến điểm triệu tập.
Khi bọn họ đến, ước chừng có khoảng bảy tám người đang đợi, thấy đoàn người vừa đến, bọn họ đều thở phào.
"Thành phố Lâm Cốc khá xa trung tâm, có rất ít dị năng giả đến đây, những người khác có muốn tới thì cũng phải mất hai đến ba ngày mới đến được".
Trương Thiên: "Chúng tôi trùng hợp đi ngang qua".
Người tuyên bố lệnh triệu tập là một phụ nữ, cũng là quản lý tạm thời hiện tại, thấy mọi người đã đến đông đủ liền mở miệng nói: "Quân đội đồn trú sẽ phụ trách xử lý khu vực trung tâm, chúng ta chỉ cần dọn dẹp những khu vực mà bọn họ không kịp để ý đến".
Vừa nói vừa lấy ra bản đồ đã được chuẩn bị sẵn, trên đó có đánh dấu vài khu vực.
"Chỗ này để tôi".
Vùng ngoài rìa nào đó vừa được chỉ.
Người phụ nữ ngạc nhiên ngẩng đầu lên, nhìn Ngụy Tô Thận mặt lạnh như nước: "Cậu xác định chứ?
Khu vực này có một vườn cây, khả năng xuất hiện thảm thực vật đột biến cao hơn chỗ khác rất nhiều".
Ngụy Tô Thận: "Người có khả năng thì nên làm việc nhiều hơn".
Trương Thiên là một người rất có trách nhiệm, anh ta rất tán thưởng cách làm của Ngụy Tô Thận, lúc này đi lên phía trước nói: "Yên tâm đi, đội ngũ của chúng tôi có ba người cấp A, nếu đụng phải tình huống khó xử lý, sẽ liên hệ với mọi người trước".
Trên mặt của người phụ nữ thêm ý cười rạng rỡ: "Thế thì đã giúp chúng tôi một đại ân rồi".
Phương Sam từ đầu đến cuối không xen lời vào, ánh mắt thỉnh thoảng liếc về hướng Ngụy Tô Thận, nghi ngờ từng cử chỉ hành động của đối phương.
Ngoại trừ hắn, những người khác đều cảm thấy Ngụy Tô Thận rất đại nghĩa, lúc lần nữa lên đường, Trương Thiên còn ca ngợi anh hết lời, xem anh như tri kỷ nói: "Đàn ông chân chính sẽ không sợ chết".
Ngụy Tô Thận trả lời cho có lệ, chống cằm nhìn ra phía ngoài cửa sổ, vẻ mặt gần như không thay đổi cho tới lúc đến địa điểm chỉ định.
Phương Sam không quan sát ra được điều gì, đành tạm thời gác sự nghi ngờ lại.
Gần sát vườn cây, xa xa đã có thể nhìn thấy một mảnh xanh um tươi tốt.
Phương Sam đánh giá diện tích một chút, nói ra sự thắc mắc: "Nơi như thế này vừa nhìn liền biết có tiềm ẩn nguy hiểm, vì sao không loại bỏ sạch sẽ ngay từ đầu?".
Trương Thiên: "Thực vật có thể tiến hóa lên cấp ba không nhiều lắm, tuy nói như vậy nghe có vẻ buồn cười, nhưng đến giờ vẫn còn bộ phận chuyên môn thống kê tỷ lệ bị phủ xanh".
Phương Sam gật đầu: "Dù sao cũng phải nghĩ đến tương lai phát triển lâu dài".
Trương Thiên kỳ vọng nói: "Sau khi mạt thế kết thúc, công việc tái thiết sẽ giảm đi rất nhiều, cũng không biết thế hệ chúng ta có còn hi vọng chứng kiến ngày ấy không".
Một tiếng 'đến rồi' đột ngột cắt đứt sự tưởng tượng bay bổng của Trương Thiên.
Ngụy Tô Thận là người đầu tiên xuống xe, cửa vào đã bị ngăn chặn bởi đám dây thường xuân tươi tốt, ngay cả một khe hở cũng không nhìn thấy.
"Lớp ngoài chỉ là thực vật cấp thấp".
Người đàn ông to con là người thứ hai nhảy xuống xe, xoa tay: "Dùng đao mở đường, trực tiếp xông vào là được".
Cô gái mắng anh ta lỗ mãng: "Lãng phí sức lực, dây thường xuân cấp thấp sẽ không chủ động tấn công con người, chúng ta chỉ cần trèo tường qua là được".
Hai người cãi nhau vài câu rồi không nói thêm gì nữa, người đàn ông cao lớn mặc dù không tình nguyện nhưng cuối cùng vẫn nghe theo lời đề nghị của cô gái, dùng phương pháp trèo tường nguyên thủy nhất mà vào.
Phương Sam bước chậm đến bên cạnh Ngụy Tô Thận, nửa đùa nửa thật nói: "Phải cẩn thận đám cây lưỡng tính này nhé, nghe nói chỗ này trước đây từng là nhà kính trồng rau".
Người tới vườn cây lần đầu tiên rất dễ bị dọa sợ, tạm chưa nói đến thực vật biến dị có lực sát thương hay không, vẻ bề ngoài đều rất có lực chấn nhiếp.
Như cái cây ở cách đó mười thước, bị bao phủ bởi đám hoa rực rỡ, trong hốc cây lại mọc ra những vật thể răng cưa không xác định, nhìn giống như hàm răng của một con dơi.
Phương Sam lặng lẽ đi vòng ra phía sau của Ngụy Tô Thận, bất ngờ mặt quỷ rồi 'Oa' một tiếng hét lớn.
Ngụy Tô Thận không hề phản ứng.
Phương Sam thoáng xấu hổ: "Không sợ à?"
Ngụy Tô Thận nhìn hắn rồi hừ lạnh một tiếng: "Chưa bằng cậu".
"..."
Phương Sam: "Tình nghĩa anh em đến đây là chấm hết".
Không biết câu nào đã kích thích đến anh, ngay sau khi lời nói vừa dứt, sắc mặt Ngụy Tô Thận trở nên âm trầm.
"Cẩn thận".
Giọng nói của Trương Thiên truyền đến, cứu vớt Phương Sam đang ở trung tâm áp suất thấp.
Lá cây rào rào phóng tới, khi đến gần sát thì phân tán thành nhiều mảnh nhỏ, mỗi một mảnh nhỏ đều mang theo sát khí ác liệt.
Sau khi né tránh, Phương Sam nhìn về phía cây đại thụ phía trước bật cười: "Tôi cứ tưởng cảnh này chỉ thuộc về cao thủ võ lâm".
Nhưng bây giờ kẻ phát động công kích lại là một cái cây đại thụ.
Vẻ mặt của Trương Thiên trở nên nghiêm túc: "Có lẽ thực vật đã hoàn toàn tiến hóa sang cấp ba".
Cô gái có hơi do dự: "Chỉ bằng vào mấy người chúng ta thì có hơi mạo hiểm".
Trương Thiên nhíu mày.
"Tùy cơ ứng biến, tinh thần lực của em chỉ ở cấp B, chủ yếu phụ trách phòng thủ phía sau".
Lúc anh ta đang bố trí chiến lược, Phương Sam vẫn ngắm nhìn xung quanh, giọng nói hơi nặng nề: "Sau khi thực vật biến dị, có khi nào sinh ra trí tuệ không?"
Trương Thiên: "Đã từng có tiền lệ như vậy".
Phương Sam vừa quan sát đám cây cối đang rục rịch hành động, vừa giữ sự cảnh giác cao độ: "Chúng nó giống như đang nghe theo mệnh lệnh mà hành động".
Ngụy Tô Thận nãy giờ luôn giữ sự im lặng, hiếm thấy mở miệng: "Cậu nói đúng".
Phương Sam giả vờ không để ý đến sự tán thành của anh, Trương Thiên ho nhẹ một tiếng ngắt lời cuộc trò chuyện 'tình tứ' không đúng lúc giữa hai người: "Việc chính quan trọng hơn".
Nghe vậy Phương Sam thu lại nụ cười.
"Trước tiên phải xác định được vị trí của thực vật cấp ba, rồi tiến hành công phá một lần".
Trương Thiên hài lòng gật đầu.
Phương Sam tiếp tục nói: "Cho nên xác định bằng cách nào?"
"..."
Cô gái đứng xem bật cười một tiếng: "Sau khi mất trí nhớ cậu dễ thương hơn hẳn trước đây".
Phương Sam nhận lời khen của cô, cũng tỏ ý cảm ơn.
Cô gái kiên nhẫn giải thích.
"Dị năng giả có tinh thần lực càng mạnh mẽ sẽ càng mẫn cảm với nguy hiểm, trong nhóm chúng ta, có thể làm được điều đó chỉ có hai anh em các anh và đội trưởng".
Từ 'anh em' lại một lần nữa đâm chọt vào vảy ngược của Ngụy Tô Thận.
Cô gái hít vào một ngụm khí lạnh, âm thầm nghi ngờ chẳng lẽ tinh thần lực của cô trong tình huống không hay biết đã được nâng lên, còn không tại sao cô cứ cảm nhận được sát khí vậy?
Không biết gì về nguyên nhân thật sự, cô còn hảo tâm mà nhắc nhở người khác nhớ chú ý đến xung quanh.
Ngụy Tô Thận tạm thời dẹp bỏ sự khó chịu trên người, tập trung vào việc dọn dẹp đám thực vật biến dị, giải phóng tinh thần lực để cảm nhận xung quanh.
Đúng như cô gái đã nói, phần lớn thực vật cấp thấp đều phát ra dao động rất bình thường, chỉ có khu vực trung tâm mới khiến anh có chút kiêng kỵ.
Phương Sam nhìn theo phương hướng nhíu mày của anh, thấy một cái cây vô cùng nổi bật, cách một khoảng cách rất xa, mà vẫn có thể cảm nhận được khí thế che trời của nó.
"Có vẻ rất khó đối phó".
Ngay khi tiếng nói vừa dứt, mặt đất bắt đầu rung chuyển dữ dội.
Trương Thiên chửi thề: "Đừng nói lúc này lại động đất đấy".
Phương Sam vẫn đứng vững như chuông đồng: "Phải nghĩ theo hướng tích cực, có khi không phải là địa chấn, mà là bộ rễ của cái cây biến địa kia đang tác quái".
Không chỉ Trương Thiên, những người còn lại đều trợn mắt nhìn, nếu đúng thật là như vậy thì có thể nói đây là tình huống tồi tệ nhất, bộ rễ của thực vật biến dị cấp ba nên rậm rạp đến mức nào...
Đừng nói là trực tiếp chui từ dưới đất lên để công kích người đấy nhé?
Mọi người rơi vào sự trầm mặc, tinh thần ở trong trạng thái cảnh giác cao độ.
Ngụy Tô Thận nhíu mày, nói với Phương Sam: "Tôi đã nhắc cậu rồi, không nên an ủi người khác bừa bãi".
Miệng quạ đen là bản lĩnh độc nhất vô nhị của hệ thống.
Sau khi anh nói xong không bao lâu, mặt đất kiên cố nứt ra vô số khe hở lớn nhỏ, đám rễ cây bền chắc đang vặn vẹo trồi lên khỏi mặt đất, ở giữa không trung chia ra thành hơn mười sợi xúc tu nhỏ, tự tạo thành một thế giới riêng.
Ý thức chiến đấu của Trương Thiên rất mạnh, chẳng mấy chốc đã chỉ huy hai người phối hợp, chặt đứt rễ cây.
Phương Sam: "Không phải kế sách lâu dài, phải nghĩ biện pháp tiếp cận thân cây".
Phá hỏng một vài cái rễ đối với cây cối mà nói không tạo được ảnh hưởng quá lớn, Trương Thiên cũng nghĩ đến chuyện đó: "Tôi và những người khác sẽ phụ trách giải quyết những thứ này, hai cậu tìm đến thân cây".
Phương Sam cũng rất nghiêm túc, dựa vào sự yểm trợ của bọn họ, tạm thời thoát khỏi vòng vây.
Dưới tình huống không cần phải lo bảo vệ đồng đội, tốc độ của hai người đều rất nhanh, cho dù thỉnh thoảng cũng có vài rễ cây bất ngờ chui ra từ dưới nền đất, nhưng chẳng những không tạo được sự cản trở, mà ngược lại còn bị Phương Sam coi như bậc thang mà sử dụng.
Nhưng chẳng được bao lâu, trên trán Phương Sam đã rơi xuống vài giọt mồ hôi lạnh, than phiền thân thể này yếu quá.
"Tôi muốn hít một chút khí oxi".
Giọng nói của Ngụy Tô Thận nhàn nhạt: "Kiên trì".
Phương Sam bắt lấy cánh tay của Ngụy Tô Thận, gần như treo cả nửa người lên người anh: "Cho tôi dựa một chút".
Ngụy Tô Thận liếc nhìn hệ thống đang trong trạng thái gấu túi, lắc đầu, tùy ý hắn treo, tiếp tục chạy về phía mục tiêu.
Phương Sam: "Anh có thấy cái cây kia đang lắc qua lắc lại trông giống như một cô gái yểu điệu đang vẫy tay chào bọn mình không?"
Ánh mắt của Ngụy Tô Thận lóe lóe: "Nếu như dám ngâm thơ trên lưng tôi nữa thì...".
Lời sau còn chưa nói xong, cứ để đấy cho hắn tự hiểu.
Phương Sam: "Tôi biết, anh sẽ ném tôi xuống, một xác hai mạng".
Ngụy Tô Thận nheo mắt, có thể thực vật biến dị đã sinh ra trí tuệ, cũng nghe không nổi những lời 'ướt át' của bọn họ, từ nơi xa quăng hai sợi dây leo tới.
Phương Sam không đùa nữa, rời khỏi người Ngụy Tô Thận, thao túng tinh thần lực chém đứt nó một cách thô bạo, đồng thời bớt thời gian quay đầu nói: "Phá gốc cây đi".
Ngụy Tô Thận ước lượng khoảng cách một chút: "Còn khoảng mười mét nữa, tập trung sức mạnh tấn công vào một chỗ".
Đối phó với một thực vật biến dị mạnh mẽ, công kích rải rác chính là tự tìm đường chết, Phương Sam và Ngụy Tô Thận không nói gì nữa, gần như trong cùng một lúc phóng ra chín phần lực công kích tinh thần, tấn công vào cùng một nơi.
Thân cây chịu đòn nghiêm trọng, gốc cây to khỏe chấn động dữ dội, bộ rễ ẩn sâu trong lòng đất lập tức trồi lên toàn bộ, tức giận quẫy loạn, giống như muốn kéo bọn họ xuống dưới vực sâu.
Phương Sam không xác định cười nói: "Vậy là thành công chưa?".
Ngụy Tô Thận: "Còn một bước ngắn nữa".
Vừa nói vừa nhìn Phương Sam: "Chỉ cần sống qua được thời gian mà nó hồi quang phản chiếu là được".
Thảm thực vật biến dị dùng hết khả năng để chứng minh phán đoán của anh, chúng giống như được rót máu nóng, thu hồi tất cả dây leo từ xa về, gom thành một nhóm quất thẳng về phía bọn họ.
Phương Sam cảm thấy trước mặt giống như một tấm màn sân khấu màu xanh xám dày đặc, cây cối tấn công quá dồn dập, muốn né tránh cũng khó khăn, chỉ có thể phí sức chặt đứt từng đoạn, tinh thần lực còn thừa lại bị tiêu hao từng chút một, hắn bắt đầu đưa ánh mắt tìm hướng có thể rút lui tị nạn.
"Chỉ có hai chúng ta, muốn cầm cự đến lúc cây này chết hẳn thì có hơi miễn cưỡng".
Phương Sam vừa chiến đấu với sợi dây đánh tới vừa đề nghị: "Hay là nghe theo trái tim, rút lui đi?".
Ngụy Tô Thận vô cùng bình thản nói: "Đừng lấy hèn nhát làm lý do".
Phương Sam hít sâu một hơi, phối hợp với anh: "Hành sự tùy theo hoàn cảnh, trước khi tinh thần lực hoàn toàn hao hết, tôi sẽ dùng đạo cụ".
Vũ lực không đủ thì đạo cụ đến góp.
Ngụy Tô Thận nhìn hắn đầy ẩn ý, biết rõ bản chất của hệ thống là 'người chơi nạp tiền'.
"Không cần chờ đến lúc đó".
Liếc mắt nhìn cái cây đang lung lay sắp đổ: "Kiên trì thêm ba phút nữa là được rồi".
Cái cây biến dị đồ sộ như một tòa cao ốc, nhưng lại vẫn cố gắng duy trì động tác độ khó cao mà không chịu ngã xuống, trong im lặng truyền đạt một thông điệp: Cứ dây dưa coi ai chết trước.
Phương Sam cảm nhận được sự khiêu khích trắng trợn, bình sinh hắn hận nhất là người khác trước mặt mình giễu võ dương oai, nếu không phải tin tưởng sự phán đoán không có sai lầm của ký chủ, hắn đã sớm ném đạo cụ ra, cho cái cây này nổ banh xác không còn một chút cặn.
Ngay khi cả hai đều sắp cạn kiệt tinh thần lực, cây biến dị cuối cùng vẫn không chịu nổi trước, trong hốc cây vang lên tiếng thét chói tai quái dị, từ từ nghiêng đổ xuống.
Thân cây bền chắc đập mạnh xuống mặt đất, lại bị phản lực làm cho dội ngược lên lần nữa, đám dây leo chưa kịp thu hồi vẫn quẫy đạp như hàng trăm con giun đang hấp hối, cố gắng sử dụng chút sức sống cuối cùng còn sót lại để cho bọn họ một đòn chí mạng.
Đối với đối thủ đang vùng vẫy giãy chết, từ trước đến giờ Phương Sam không hề có sự cảm thông, hắn không để ý tới cái cây đã chết, ánh mắt tập trung vào gốc cây, nơi vừa phát sinh ra tiếng thét kỳ quái.
Một con côn trùng béo ị tròn xoe, thân thể trong suốt từ trong đó chui ra, miệng của nó chỉ là một khe hở nho nhỏ nhưng bên trong lại mọc đầy răng, lúc này nó đang kéo lê thân thể một con sóc nặng hơn nó gấp mấy lần từ trong hốc cây chui ra.
Con sóc đã bị hút cạn máu, miếng da còn dính với khớp xương lỏng loét kéo lê trên mặt đất thành hai vệt máu.
"Lấp Lánh".
Con côn trùng mập dường như nghe được giọng nói của hắn, thân thiện vẫy đuôi.
Phương Sam đại khái đã đoán được ký chủ vừa dùng thủ đoạn gì, lợi dụng cổ trùng lặng lẽ hút sạch máu của con sóc, kết thúc trận chiến này.
"Thảo nào".
Phương Sam cắn đầu ngón tay thì thào: "Thực vật tiến hóa lên cấp ba hẳn phải mạnh hơn thế này một chút mới đúng".
Biến dị thật sự không phải là cái cây, mà là con sóc ở bên trong.
Ngụy Tô Thận bắt lấy cổ tay của hắn: "Từ lúc nào mà lại hình thành cái thói quen xấu này vậy".
Phương Sam yếu ớt nhìn anh: "Gần đây tôi đang giảm béo".
Chìa khóa để giảm cân là ăn ít, không thể ăn đồ ăn, thì cắn ngón tay coi như đỡ thèm một chút vậy.
Hắn đích thân trình diễn cho Ngụy Tô Thận nhìn thấy cái gì gọi là: tôi độc ác đến mức ngay cả mình cũng ăn được.
"Anh yên tâm đi".
Đến nước này mà hệ thống vẫn không quên an ủi ký chủ: "Chỉ là vài đoạn mã chương trình mà thôi, cho dù tôi ăn hết một đoạn cũng sẽ được đồng bộ bổ sung lại".
Sắc mặt của Ngụy Tô Thận lại đen thêm một tầng, lạnh giọng nói: "Bỏ ngay cái thói quen đó đi".
Giọng nói của anh cực kỳ nghiêm túc, khiến Phương Sam cũng không thể không chuẩn bị sẵn sàng trận địa để nghênh địch, thở dài đầy đau thương nói: "Vì anh, tôi nguyện ý hy sinh đến mức này".
Ngụy Tô Thận mặt không cảm xúc: "Vất vả cho cậu rồi".
Lúc này đám người Trương Thiên từ đằng xa đã chạy tới, sự khiếp sợ trên mặt vẫn còn đọng lại: "Vậy mà thành công diệt trừ được thực vật biến dị".
Mọi người đều nở nụ cười mừng vui, còn Ngụy Tô Thận lại nhìn về một nơi nào đó cách đó không xa, nói một câu mà người khác không hiểu: "Bảo vệ được rồi".
Phương Sam lặng lẽ dịch một bước về phía Trương Thiên: "Bên đó là chỗ nào?".
"Là trung tâm thương mại Ngũ Hoa".
Trương Thiên vui tươi hớn hở nói: "Để ăn mừng chiến thắng, lát nữa tôi sẽ mời các cậu ăn một bữa lớn".
Phương Sam: "Ý tôi hỏi là chỗ đối diện trung tâm thương mại kìa".
Trương Thiên nhíu mày: "Hình như là trung tâm giám định".
Phương Sam: "Phụ trách giám định cái gì?".
Trương Thiên: "Kiểu như DNA gì đó, Tôi cũng không rõ lắm".
Từ trước đến nay đều là hệ thống mang lại cho người ta dự cảm bất thường, lần này vừa vặn được lại, Phương Sam nhìn bóng lưng của Ngụy Tô Thận, không hiểu sao thấy bất an.
Ngụy Tô Thận tránh khỏi đám người đang rôm rả bàn chuyện tiệc mừng, lặng lẽ dạo bước về phía trước, lý trí khiến cho Phương Sam lựa chọn ở lại tại chỗ, nhưng chưa đến vài giây sau, người phía trước liền dừng lại hơi nghiêng đầu, dùng ánh mắt không rõ hàm ý liếc nhìn về phía hắn.
Phương Sam lý trí lựa chọn không đi thăm dò sát biên giới một ký chủ đã cạn kiệt sự kiên nhẫn, chào một tiếng với Trương Thiên rồi đi theo.
Mãi cho đến lúc băng qua đường, cả hai đều im lặng không nói một lời.
Sau khi triệt để xác định được mục đích của đối phương, Phương Sam nhịn không được nói: "Không phải đúng như tôi nghĩ chứ?".
Trầy trật đánh boss, không phải vì chính nghĩa cao cả gì cả, mà chỉ vì để bảo vệ sự an toàn xung quanh, chính xác mà nói, là bảo vệ sự an toàn của một kiến trúc nào đó.
Lúc còn đang nghi ngờ, Ngụy Tô Thận đã mở miệng khẳng định suy đoán của hắn: "Cứ tùy ý cái cây kia tiếp tục phát triển, sớm muộn gì bộ rễ cũng sẽ lan tràn ra bốn phía, đến lúc đó trung tâm giám định sẽ khó giữ được".
Lúc nói chuyện, hai người đã đứng dưới tòa nhà kia.
Ngụy Tô Thận lịch thiệp mở cửa chính, quay sang Phương Sam, nở nụ cười mà người bình thường mơ thấy cũng phải giật mình tỉnh dậy vì sợ: "Mời vào".