[BOT] Wattpad
Quản Trị Viên
2. [Đam Mỹ|On-Going] Phương Thức Chính Xác Để Chinh Phục Người Say Mê Giọng Nói
CHƯƠNG 19: LÀ DÂN CUỒNG GIỌNG?
CHƯƠNG 19: LÀ DÂN CUỒNG GIỌNG?
PHƯƠNG THỨC CHÍNH XÁC ĐỂ CHINH PHỤC NGƯỜI SAY MÊ GIỌNG NÓI - MAO CẦU CẦUo
Editor: Noemie
Chương 19: Là Dân Cuồng Giọng?
Con muốn tài khoản và mật khẩu của 'Đông Quý'.
Phương Tri Nhiên chạy nửa vòng dưới lầu, nhặt được [Shipper lạc đường x1].
"Anh trai à, anh dư tiền điện thoại quá nhỉ."
Phương Tri Nhiên nói, "Gửi em tận ba cái tin nhắn, sang quá rồi."
"Nhóc đẹp trai, xin lỗi nhé."
Shipper gãi đầu, "Anh định gửi tin nhắn trước để cậu xuống lầu chờ, kết quả là tìm hoài không thấy chỗ này."
"Không sao, anh vất vả rồi."
Phương Tri Nhiên nói, "Tiện thể em xuống đây thư giãn gân cốt luôn."
Cậu thì không sao, nhưng đàn anh cậu thì chắc là có sao rồi đấy.
Tự dưng Quý Hành Xuyên lại bị thầy Đông Quý mắng cho một trận.
Người phàm không hiểu được công dụng ảo diệu của thầy Đông Quý, để tránh cho trận quở mắng này chuyển lên người mình, cậu tìm một cái ghế dài bên bồn hoa ngồi xuống.
Mấy ly trà sữa này chọn hình liên danh đẹp quá đi mất, sticker xinh, badge cũng xinh, ngay cả cái túi giấy cũng đẹp không gì sánh bằng, Phương Tri Nhiên chẳng nỡ vứt cái nào.
Cậu chụp ảnh từng cái một, sau đó đổi bố cục rồi lại chụp tiếp, cuối cùng chọn ta chín tấm ảnh, đăng lên acc phụ phát điên của mình là @Goods Quý Hại Dân.
@Goods Quý Hại Dân: [Hình ảnh x9], đã ủng hộ, hy vọng về sau cứ giữ nguyên chất lượng xịn xò như này.
*
Group Chat [Qua Môn Là Nhờ Thầy Quách] (27 thành viên)
[Cam Uyển Hòa]: @Phan Hủ, gọi ba sinh viên tâm lý đến đi.
[Phan Hủ]: ?
[Cam Uyển Hòa]: Tao mới đi ngang qua văn phòng, hình như Quý Hành Xuyên vẫn đang tự kỉ.
[Cam Uyển Hòa]: Chắc hai mươi mấy năm đầu đời sống suôn sẻ quá mà, sức chịu đựng kém thật đấy.
[Cam Uyển Hòa]: Đã qua mười mấy tiếng rồi, tao đã bước ra khỏi bóng ma để ôm lấy cuộc đời này rồi đó.
[Quý Hành Xuyên]: Chim cánh cụt ngồi run rẩy.jpg
Phương Tri Nhiên: "......"
Thành, thành thật xin lỗi nhé.
Vừa nãy lỡ tay bồi thêm cho đàn anh một đòn.
【Lũ kiến hôi, bọn bây cũng xứng mở miệng trước mặt ta sao!】
Chuông điện thoại lại vang lên, Phương Tri Nhiên nhìn lướt qua, là một dãy số lạ.
"Xin chào."
Cậu bắt máy.
"Xin chào, cho hỏi có phải là thầy Bông Tuyết của Tình Đăng Văn Hóa không ạ?"
Đầu dây bên kia hỏi, "Tôi là biên tập viên marketing của bên phía đối tác, muốn trao đổi với bạn một chút về tạo hình nhân vật."
"Là tôi đây."
Phương Tri Nhiên bảo, "Chị cứ nói đi ạ."
Cậu ngồi dưới tán cây, dành chút thời gian để trao đổi chi tiết hợp tác với đối phương.
"Sau khi nhận được trang phục và đạo cụ, tôi sẽ gửi ảnh thử trang phục và trang điểm cho bên chị trước."
Phương Tri Nhiên nói xong liền kết thúc cuộc gọi.
Cũng khá ổn rồi, nửa tiếng đã trôi qua, đàn anh đã trải qua thanh tĩnh, giá trị tức giận chắc cũng đã lắng xuống gần hết.
Phải về thôi, không về nhanh là trà sữa hết ngon.
Cậu xách túi, không nhanh không chậm sải bước lên lầu.
Lúc này gần tới giờ cơm nên văn phòng khá náo nhiệt, mọi người đều có mặt đầy đủ.
Phương Tri Nhiên đẩy cửa bước vào, vị trí của đàn anh vẫn không đổi, trông thái độ trên mặt anh không có gì khác thường.
Dù sao cũng đã học tới tiến sĩ, lại còn cùng cậu trải qua biết bao sóng to gió lớn, phải có phong thái như này chứ.
Phương Tri Nhiên tiến lên, chia trà sữa cho mấy đàn anh đàn chị.
"Anh Hành Xuyên."
Cậu đẩy ly trà sữa qua, "Em biếu anh."
"Cảm ơn."
Ánh mắt Quý Hành Xuyên dừng lại trên hình người giấy in trên ly giấy một lát rồi dời đi.
"Cảm ơn bé Nhiên."
Cam Uyển Hòa ngậm ống hút, "Lẽ ra chị phải mời mấy đứa mới đúng, hôm qua là do chị gây họa."
"Vậy mai chị mời đi."
Quý Hành Xuyên nói.
Cam Uyển Hòa: "?"
Đậu mẹ mày có phải là nạn nhân không mà đòi lên tiếng?
Đúng là bắc cho cái thang là leo lên ngay.
"Quao, sao bây biết hôm nay anh thèm trà sữa vậy?"
Phan Hủ cầm một ly, "Cảm ơn bé Nhiên nha, còn chu đáo mời bọn anh uống trà sữa nữa."
Bé Nhiên giấu đôi bàn tay đang quậy đống goods trong túi sau lưng, nở một nụ cười ngoan ngoãn.
"Các anh chị vui là được ạ."
Cậu nói, "Mọi người cứ thưởng thức nha, em qua chỗ Phòng Giáo vụ nộp chút tài liệu."
Văn phòng lại trở về yên tĩnh, khi người thứ hai đếm ngược rời khỏi văn phòng, Quý Hành Xuyên lại bắt đầu đau đầu như vịt Koduck.
Hồi đó khi lồng tiếng đoạn này, anh đang có trạng thái cực tốt, mắng một trận mà thấy sảng khoái cả người.
Thế nhưng chẳng ai nói cho anh biết rằng, một năm rưỡi sau, cái boomerang này lại quay ngược lại phang thẳng đầu anh như thế cả.
Cái nghề này, sao giờ lại như đi đến hồi kết rồi.
Bên ngoài vang lên tiếng gõ cửa.
"Hành Xuyên?"
Người đến là thành viên nhóm nghiên cứu bên cạnh.
"Có chuyện gì vậy?"
Vì đang bị cảm nên giọng Quý Hành Xuyên hơi khàn.
"Tối nay nhóm nghiên cứu của tụi tôi tổ chức liên hoan, các cậu cũng đến tham gia cho vui nhé?"
Người kia nói, "Hai nhóm chúng ta thường xuyên hợp tác, cũng nên giao lưu tình cảm nhiều hơn."
"Được thôi, cũng lâu rồi chưa tụ tập."
Quý Hành Xuyên nói, "Nhưng tôi không chắc sẽ rủ được tất cả mọi người đi đâu nhé."
"Địa chỉ và thời gian tôi gửi vào điện thoại cậu rồi đấy."
Đối phương nói xong liền rời khỏi văn phòng.
Quý Hành Xuyên đứng đậy, đi một chuyến đến phòng thí nghiệm.
"Chị đi được nhe."
Cam Uyển Hòa nói, "Có ai không thích đi ăn chực đâu."
"Em cũng đi được."
Nghiên cứu sinh thạc sĩ năm hai Khương Phong nói, "Đi theo mọi người hình như có trò hay để xem."
"Hôm nay sẽ không có đâu."
Quý Hành Xuyên lạnh lùng đáp.
Anh đi một vòng quanh đó, thông báo cho tất cả những người hiện đang có mặt.
Cuối cùng, anh hỏi: "Nhóc Nhiên đâu?"
"Chắc đi học rồi."
Phan Hủ ló đầu ra.
Quý Hành Xuyên nhớ lại thời khóa biểu của Phương Tri Nhiên: "Chiều nay em ấy không có tiết."
Phan Hủ há mồm: "Thật ra trên đời này làm gì có tiết học......
Ây da, sao đàn chị đánh em."
"Nó đi học tiết tiếng Anh rồi."
Cam Uyển Hòa nói, "Hồi trước nó có nhắc với chị, bảo là khá thích giọng nói của giảng viên tiếng Anh."
Quý Hành Xuyên: "......"
Quý Hành Xuyên như suy nghĩ gì đó.
Dân cuồng giọng?
Thích những giọng cuốn hút?
Một khi đã bận rộn, thời gian liền trôi qua như bay.
Đến khi Quý Hành Xuyên nhìn lại đồng hồ, kim giờ đã chỉ đến 5 giờ chiều, đã đến lúc chuẩn bị đi đến buổi liên hoan của nhóm nghiên cứu bên cạnh.
"Đàn anh Quý."
Cam Uyển Hòa đưa lịch sử trò chuyện ra, "Bé Nhiên không đi."
[Cam Uyển Hòa]: Nhiên Nhiên, tối nay đi liên hoan không em?
[F]: Đàn chị ơi em không đi đâu, nay em đau đầu quá.
QAQ
"Hỏi lại thử?"
Quý Hành Xuyên nói.
"Em cũng hỏi rồi."
Phan Hủ đưa lịch sử trò chuyện ra, "Bé Nhiên không chịu đi."
[Phan Hủ]: Thì Là!
Tối có đi ăn không?
[F]: Đàn anh ơi em không đi đâu, nay em đau chân quá.
QAQ
Phan Hủ: "......"
"Để tao thử xem."
Quý Hành Xuyên nói.
[Quý Hành Xuyên]: Đi liên hoan 🙂
[F]: Đàn anh ơi em không đi đâu, nay em đau tay quá.
QAQ
Phan Hủ: "Thậm chí nó còn chẳng thèm thống nhất chỗ đau nữa kìa."
"Thôi."
Cam Uyển Hòa nói, "Chắc nhóc đàn em không thích những nơi đông người, đừng ép ẻm."
"Cũng đúng."
Phan Hủ cũng nói, "Dưa xanh ép hái không ngọt."
"Vậy hai người đi thay quần áo đi."
Quý Hành Xuyên nói, "Em lưu dữ liệu xong rồi ra ngay."
Số liệu đã xử lý được một nửa, động tác của Quý Hành Xuyên bỗng khựng lại.
Nhóc đàn em này, có được tính là dân cuồng giọng không nhỉ?
Anh cầm điện thoại lên, nhấn phím ghi âm, vận dụng chút kỹ thuật phát âm khi lồng tiếng, đổi sang một tông giọng sát với giọng thật của mình nhất ——
"Buổi liên hoan của nhóm bên cạnh vẫn nên đi chút đi, có gì trao đổi thêm về tiến độ nghiên cứu......"
"Từ lúc vào nhóm đến giờ, em vẫn chưa gặp mặt hết thành viên của họ, lần này có thể làm quen một chút."
Bởi vì bị cảm nên giọng anh hơi khàn, hoàn toàn khác với chất giọng mà thầy Đông Quý thường thể hiện.
Quý Hành Xuyên không hài lòng lắm, nhưng lỡ gửi rồi thì thôi vậy.
Anh nhìn chằm chằm vào giao diện trò chuyện giữa mình và Phương Tri Nhiên, tích tắc 20 phút đã trôi qua, bên kia không có bất kỳ phản ứng nào, ngay cả biểu tượng đang nhập tin nhắn cũng không hiện lên.
Có lẽ......
Không phải dân cuồng giọng rồi.
Quý Hành Xuyên rũ mắt xuống.
Anh đứng lên, bước về phía cửa, chuẩn bị ra ngoài.
Giây tiếp theo, một tiếng rầm vang lên, cửa văn phòng bị đẩy văng ra.
"Đi thôi!
Đi ăn thôi!"
Phương Tri Nhiên ăn mặc chỉnh tề, đứng chống nạnh, "Ủa, sao đàn anh lại đứng sau cánh cửa vậy?"
Quý Hành Xuyên: "......"
*
Địa điểm tụ tập được chọn ngay sát cổng sau của trường.
Phương Tri Nhiên vừa mới đặt chân vào quán anh thì đã bị đàn anh túm cổ áo lôi ngược trở lại.
"Tôn ti trật tự hả, anh muốn vào trước sao?"
Phương Tri Nhiên hỏi.
Quý Hành Xuyên: "......
Không phải."
Quý Hành Xuyên: "Em phải làm thủ tục kiểm tra an ninh trước."
Phương Tri Nhiên: "?"
Phương Tri Nhiên đứng nép bên cửa quán ăn, cẩn thận từng li từng tí tháo bánh bao phát thanh treo trên cặp sách xuống, rồi đặt nó vào trong túi nilon trên tay Quý Hành Xuyên.
"Điện thoại."
Quý Hành Xuyên bảo.
Phương Tri Nhiên sửng sốt: "Em tắt âm."
Quý Hành Xuyên lắc lắc cái túi nilon trong tay: "Bỏ vào đây."
Phương Tri Nhiên: "......"
Anh Quý đúng là cẩn thận quá trời.
"Trong túi có cái gì?"
Quý Hành Xuyên hỏi.
Phương Tri Nhiên sờ túi: "Bên trái là hai cây kẹo mút, bên phải là chìa khóa ký túc xá."
"Ừm."
Quý Hành Xuyên gật đầu, "Được rồi, vào thôi."
Mọi nguy hiểm đã được loại bỏ, cuối cùng cũng có thể thở phào ăn một bữa đàng hoàng.
Con người hiện đại mà không có điện thoại thì chẳng khác nào cây súng đậu Hà Lan bị mất hết đậu.
Phương Tri Nhiên ngồi bên cạnh Quý Hành Xuyên nhìn ngó mọi người xung quanh, vừa bắt chuyện với Quý Hành Xuyên, vừa lựa món ngon để gắp.
Đang nói nửa chừng thì Quý Hành Xuyên cúi xuống nhìn điện thoại.
[Hà Húc Dương]: Em chào đàn anh Quý, Phương Tri Nhiên có đang ở cùng anh không?
[Hà Húc Dương]: Em quên mang chìa khóa ký túc xá rồi, nhắn tin hay gọi điện đều không thấy nó trả lời.
Lại còn nhắn tin, gọi điện nữa chứ.
Quý Hành Xuyên nở một nụ cười nhẹ nhõm như vừa thoát được một kiếp.
Phương Tri Nhiên đang vùi đầu gặm cánh gà, đàn anh khều khều cậu: "Có người tìm em."
Cái giọng hơi khàn vì cảm lạnh này thật là gãi đúng chỗ ngứa, nghe đã kinh khủng.
Để đàn anh uống thuốc làm khàn giọng phân nửa cũng không tệ nha.
"Anh bảo cậu ấy tới đây tìm em đi."
Phương Tri Nhiên nói, "Chìa khóa em để trong túi rồi."
Quý Hành Xuyên: "Được."
Chỉ là không hiểu sao, trong lòng anh có một dự cảm chẳng lành.
Đường đường là một nghiên cứu sinh tiến sĩ, thế mà lại bị cậu đàn em này chỉnh cho thành chim sợ cành cong luôn rồi.
Dưới sức hút của việc được về nhà, Hà Húc Dương nhanh chóng chạy như bay đến, gõ cửa phòng bao.
"Em chào các anh chị!"
Hà Húc Dương chào hỏi, "Nhóc Nhiên, cứu tao."
Nhóc Nhiên lôi từ trong túi ra một cái chìa khóa nhỏ xíu, đính kèm với cái móc chìa khóa siêu to khổng lồ.
Hà Húc Dương và Phương Tri Nhiên nhìn nhau, cậu ta cảm động duỗi tay ra, nắm chặt lấy tấm vé đi về nhà này.
Phương Tri Nhiên: "Ấy, mày nhẹ tay chút."
Quý Hành Xuyên: "?!"
Trong phút chốc, Hà Húc Dương cứ ngỡ mình vừa thấy một vệt tàn ảnh.
Cậu ta bị vệt tàn ảnh đó ném thẳng ra khỏi phòng bao, cùng lúc đó, cái móc chìa khóa trong tay cậu ta bắt đầu gào thét ——
【HA HA HA HA】
【Về tốc độ, ta là thứ hai, không ai dám đứng thứ nhất】
Quý Hành Xuyên: "......"
Phương Tri Nhiên: "Hầy."
Quên mất còn có cái móc chìa khóa phát thanh nữa, nhưng đàn anh giỏi thật đấy, ném mìn thật nhanh.
Hộ giá thầy Đông Quý, công đức của đàn anh +1
*
Dưới đèn đường bên ngoài quán ăn, Quý Hành Xuyên ngửa đầu lên, hít một hơi thật sâu rồi bấm số gọi đi.
"Alo?
Con trai hả?"
Giọng của Du Kim vang lên, "Sao giọng con nghe thảm thế?"
"Con chưa nói gì luôn á."
Quý Hành Xuyên nói.
"Rồi rồi, con trai cưng của mẹ có chuyện gì nào?"
Du Kim hỏi, "Mẹ mới ra khỏi phòng thu đây."
"Mẹ giúp con nói với công ty một tiếng, con muốn tài khoản và mật khẩu của 'Đông Quý'."
Quý Hành Xuyên nói.
_____
Chú thích:
[1] Đoạn này không rõ là bug hay sao, tại vì chị Hòa 26, anh Xuyên 25.
Mà có khi là tại anh Xuyên học hơn chị Hòa một năm nên chị gọi theo kiểu trong sư môn ấy, tại vì bản gốc nó là Quý sư huynh ạ.
Nên tui vẫn giữ theo bản gốc nhe.
[2] Ở cái chương anh Xuyên nhận hàng giùm bé Nhiên, tên nhận hàng của ẻm là Bé Thì Là.
[3] Cây đậu Hà Lan trong Plants vs.
Zombies ớ
_____
Edit xong ngày: 27/12/2025
Beta: Chưa beta