Ngôn Tình [18.7.......Dm]

  • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Dịch
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu

[BOT] Dịch

Administrator
24/9/25
1,044,319
0
0
ABLVV85cGqrd_g8iSpIS7COwFc6CIdWTZzVVBLEpcriYrVv0MmJXVz4iYIX0Yv52Yhzc-fbUdMeWNE7srHvGHTdU1Qy9a5LKJncrd2R5pBKjrozshfDwiS34pyFU7zrOStWdv1ywL2p4rL1hLmFbIoGSAqK9=w215-h322-s-no-gm

[18.7.......Dm]
Tác giả: Zhihu
Thể loại: Ngôn Tình, Khác, Đoản Văn
Trạng thái: Full


Giới thiệu truyện:

[18.7.......dm]

Tác giả: 一颗小芋圆
Người dịch: Thảo Mộc
Đề cử: Meo Meo
Beta: Chi xinh gái
Ảnh: Juan Manuel
- -------

Nửa đêm đi thang máy, tôi gặp một anh đẹp trai mặc quần jogger.

Tôi gửi tin nhắn WeChat cho bạn, nói: [Rất đẹp trai, gu tao, nhìn qua thì cao khoảng 1m83... Quả nhiên, quần jogger là của hồi môn tốt nhất của đàn ông. ]

Kết quả, anh đẹp trai đứng bên cạnh tôi liền mở miệng: "1m87."

"Há?" Anh ta quay mặt lại, cùng với đứa đang không hiểu gì là tôi đây nhìn nhau.

"Tôi nói chiều cao của tôi là 1m87, còn nữa,…" khoé miệng anh ta nhếch lên, ép sát lại gần tôi.

"Quần jogger - của hồi môn tốt nhất của đàn ông? Hoá ra em lại thích kiểu này......hửm"​
 
[18.7.......Dm]
Chương 1


[1]

Xấu hổ muốn chớt.

Hận đến nỗi chỉ muốn đào một cái lỗ rồi chui xuống luôn. Sớm biết thì tôi đã dán miếng chống nhìn trộm rồi, nhưng giờ chỉ tôi chỉ có thể cười khổ, xoa dịu: “Ha ha, anh trai chấp nhất với chiều cao của mình thật ha~”

Anh ta phớt lờ tôi.

Thang máy tiếp tục đi lên, tôi không dám nhìn điện thoại nữa mà chỉ nhìn thẳng vào màn hình điện tử trong thang máy, lòng thầm cầu nguyện nhanh lên! Nhanh lên tầng 6! Đưa tôi thoát khỏi bầu không khí khó xử này!

Kết quả lúc bảng điện tử hiện đến số 4 thì bỗng xuất hiện một cơn chấn động mãnh liệt, tôi không chuẩn bị gì, thế là bị té cái phịch, dập mông xuống đất.

Ế? Kỳ nha, sàn lót đệm hả? Mềm mềm, không đau.

Đợi cơn chấn động dừng lại, tôi bình tĩnh hơn, thì mới phát hiện trên vai mình có thêm một đôi tay, hơi thở của người nào đó nóng bỏng ẩm ướt phả vào sau lưng…

Con m.ẹ nó vốn dĩ không phải là cái đệm nào cả!

“A!” Tôi hét lên một tiếng, ngọ ngoạy muốn đứng lên, thang máy lại giật một cái, hai chân mềm nhũn, tôi lại ngồi xổm xuống lần nữa.

Lúc này, tới lượt anh đẹp trai phía dưới kêu lên.

Giọng anh ta như cố nén giận: "Em có thể đứng dậy không! Đứng dựa vào tường đi!! Đừng có làm tôi đau thêm lần nữa!!!"

Có thể nghe ra anh ta đang rất đau.

“Tôi xin lỗi.”

Tôi xấu hổ muốn khóc, sau khi chắc chắn không còn chấn động nữa, tôi mới cẩn thận đứng dậy, sau đó nhanh chóng di chuyển đến góc đối diện dựa vào tường, giữ khoảng cách an toàn với anh ta.

Lúc này tôi không dám phát ra âm thanh nào, trong không gian tối tăm chỉ còn lại tiếng r*n r* thống khổ của anh đẹp trai, bầu không khí này có chút quỷ dị.

“Này, anh không sao chứ?” Tôi lấy điện thoại trong túi ra, bật đèn pin lên, quan tâm hỏi.

Dưới ánh đèn, tôi thấy anh ta ở trong góc mặt đỏ bừng như uống rượu, người cong như con tôm, bàn tay vốn đút vào túi quần ngầu lòi giờ đang đau đớn bấu chặt góc áo.

Ôi vãi, anh ta không bị phế đấy chứ?

“Tôi xin lỗi.”

Nhìn bộ dạng khó chịu của anh ta, cảm giác áy náy trong lòng dâng lên đến đỉnh điểm, tôi hận không thể quỳ xuống xin lỗi. Nếu biết sớm sẽ có chuyện này tôi đã giảm cân rồi. Lần này ngồi “gãy” người ta rồi!

“Anh yên tâm, nếu thật không được, tôi sẽ chịu trách nhiệm với anh.”

Anh ta nhướng mi nhìn tôi hỏi: “Em tên gì?”

Tôi hèn mọn đáp: “Bạch Chúc.”

“Được, Bạch Chúc.” Trán anh ta nổi đầy gân xanh, nhưng có lẽ do tu thân dưỡng tính tốt nên giọng điệu của anh ta có thể xem là ôn hòa, hỏi: “Bây giờ, em có thể dừng lảm nhảm mấy lời vô ích, giúp tôi đứng lên nhấn nút khẩn cấp trên thang máy có được không?

[2]

Cuối cùng cũng được ra rồi, anh đẹp trai lập tức được đưa đến bệnh viện, còn tôi bị bỏ lại với đám nhiều chuyện, đám đông quần chúng nhốn nháo rối loạn bao vây lấy tôi.

Bọn họ bàn luận rôm rả, tôi nghe có người nói:

“Hình như hai người họ đánh nhau trong thang máy, khiến thang máy chấn động.”

“Hả? Bọn họ đấm đá nhau trong đó á?”

Có người người càng vô lí hơn nói: “ Gì cơ? Cô gái kia đi bắt tiểu tam hả? Đánh thằng khốn đó á?”

“Cái gì? Thằng nhóc kia là thái giám?”

Tôi:…

Lời đồn đáng sợ thật, tôi lặng lẽ lấy khẩu trang đeo lên mặt.

Vốn dĩ hôm nay tôi đến nhà anh trai ăn cơm, nhưng bây giờ ăn không nổi nữa, chỉ có thể đến tiệm hoa mua một bó hoa, sau đó lại gói một phần [Trạm xăng của nam nhân, thẩm mỹ viện của nữ nhân]* đi bệnh viện.

*Hàu đó.

Tôi hỏi số phòng bệnh ở quầy tiếp tân, nhưng khi đi đến cửa rồi lại không dám đi vào.

Bởi vì cách cánh cửa phòng, tôi nghe anh ta phàn nàn ở bên trong: "Anh nói xem em giống 1m83 không? Cô ấy vậy mà nói với bạn cổ em cao 1m83! Mặc dù nhìn trộm điện thoại của người khác là không đúng, nhưng em cao 1m87 mà, em cũng không muốn nhìn đâu, vừa cúi đầu thì nhìn thấy rồi, nhưng mà cái này không quan trọng, quan trọng là cô ấy nói em 1m83!!!”

“Đúng! Người anh em, anh ủng hộ cậu!” Ở bên giường bệnh, người đàn ông đang gọt táo cho anh ta phẫn nộ nói.

“Cậu chịu oan ức anh đều hiểu hết, giống như anh rõ ràng cao 1m90 lại bị người ta nói 1m85, cho nên vì chiều cao nhất định phải khiến cô ta xin lỗi cậu! Còn việc cô ta ngồi “phế” cậu nữa! Bắt cô ta chăm sóc cậu! Tiền thuốc thang viện phí cũng bắt cô ta trả! Không được nể nang!”

Vừa nhắc đến phế, anh ta liền ôm mặt giả vờ khóc: “Bác sĩ nói hồi phục rất lâu, em lớn như vậy rồi, chuyện nhập viện vì lí do này mà truyền đi anh coi có xấu hổ không cơ chứ? Anh nhất định đừng nói với ai!”

Người đàn ông gọt táo bên cạnh không nhịn được cười lớn.

Tiếng cười này hơi quen tai?

“Cười c.h.ế.t anh đi! Đúng rồi, Bạch Lặc, cô ấy cùng họ với anh, tên hai người cũng khá giống CP, cô ấy tên Bạch Chúc, anh tên Bạch Lặc.

“Anh.”

Dứt lời, tôi mở cửa bước vào.

Anh đẹp trai trên giường bệnh nhìn thấy tôi thì tái mặt, căng thẳng kéo chăn đắp cho mình...

Còn anh tôi, mặt đầy ngạc nhiên, quả táo vừa gọt trên tay trượt xuống đất lăn đến chân tôi.

[3]

Cảm ơn anh trai thân yêu đã đề cập đến nhiệm vụ chăm sóc Trình Vọng đang nhập viện.

“Ai biết là mày đâu!” Anh ấy đen mặt mở cửa xe nói.

“Ở nhà mày bảo anh cao 1m85 cũng thôi đi, giờ còn nói anh em của anh có 1m83!”

Tôi cạn lời: “Cái này quan trọng không? Anh lấy cái miếng độn bên trong giày ra rồi đo lại đi. Mắt em là cái thước đó! Anh vốn dĩ cao có 1m85 thôi!”

“Cái rắm! Anh mày 1m90!” Anh ấy hét vào mặt tôi.

“Chiều cao của đàn ông không được thấp đi 1cm nào! Nói thấp hơn chính là sự sỉ nhục với chúng tao.”

Tôi:…

Đây không phải là bệnh thần kinh à?

Tôi cũng tức giận mở cửa xe ngồi vào: “Đều tại anh, vốn dĩ muốn đến xin lỗi xong trả viện phí, bây giờ thì còn phải đến chăm sóc anh ta nữa, tại sao anh lại đào hố người thân của mình hả?”

Anh tôi đang kéo dây an toàn thì sững sờ, giống như vừa bừng tỉnh sau cơn mê: "Đúng vậy, đếch ai biết đấy là mày! Nhưng mà mày đã là em anh thì thay anh chăm sóc bạn anh cho tốt, tiện thì chăm luôn cả phần của anh mày đi. Trình Vọng là bạn thân nhất của anh đấy.”

“Ha ha.” Tôi cười lạnh.

“Anh tốt với em gái mình thật đấy. Nếu đã như vậy, em sẽ lấy tiền mừng tân gia mẹ cho anh để đi trả tiền thuốc men cho người anh em của anh.”

“Bạch Chúc, mày dám!”

“Không phải anh nói anh ta là bạn thân nhất của mình à? Lẽ nào anh nỡ lòng nào ngừng thuốc của anh ta? Bỏ anh ta toi mạng luôn?”

Nghe vậy, anh tôi im lặng, như đã suy nghĩ rất lâu rồi nói: “Nếu không em đưa tiền cho anh, cho cậu ta đi đời đi. Anh em mất rồi thì vẫn còn tiền, không có tiền thì khó kiếm lại lắm.”

Tôi:…

"Anh ấy phúc ba đời mới có một người bạn như anh!”

Cứ thế, tôi về nhà thu thập đồ đạc đến bệnh viện nhận nhiệm vụ chăm sóc Trình Vọng.

Trình Vọng còn hơi sợ tôi.

Có lẽ lúc ở trong thang máy đau quá nên anh ta sinh ra bóng ma tâm lý với tôi, vì không muốn tôi đến gần, anh ta để tôi ngồi trên cái ghế đôn cách giường bệnh 1m.

Chỉ có hai chúng tôi trong phòng, bầu không khí rất lúng túng, vì vậy tôi đề nghị gọt một quả táo cho anh ấy.

Anh ngăn tôi lại và nói: “Không cần, cứ ngồi cách xa anh ra là được”.

Tôi tìm một chủ đề khác hỏi anh ấy: “Anh có khát nước không?”

Tôi cầm bình nước đến bên giường định rót nước cho anh, kết quả cổ tay tôi có bệnh cũ, khiến tôi cầm không vững, run rẩy đổ lên giường anh.

Tôi luống cuống rút mấy tờ giấy lau giúp anh ấy, anh ấy lại giống như gà con, sợ hãi nằm phịch xuống giường bệnh, trùm kín chăn lùi ra sau nói: “Không cần không cần, em trở về chỗ ngồi đi.”

“Đừng sợ, đừng có sợ, em lau cho anh.”

Khung cảnh rất hỗn loạn, lúc chúng tôi vẫn đang lôi kéo thì bác sĩ đẩy cửa đi vào.

[4]

Ông ấy đứng ở cửa phòng bệnh, nhìn Trình Vọng rồi lại nhìn tôi, ho khan một tiếng: “Cháu là bạn gái của ấy đúng không? Thanh niên bây giờ quả là khí lực dồi dào, nhưng mà cậy ấy hiện tại vẫn chưa hồi phục đâu.”

Nghe lời này, tôi đang kéo chăn của anh thì chợt sững sờ, phản ứng lại thì mặt tôi đã đỏ như tôm luộc: “Không phải không phải, chú hiểu lầm rồi…”

Ở trên giường, Trình Vọng bị tôi kéo chăn lộ ra nửa cái chân trắng nõn, giống như một cô vợ nhỏ thẹn thùng.

Anh ta nắm chặt chăn, vẻ mặt oan ức nói: “Em còn không buông tay.”

Tôi vội vàng buông tay, ngoan ngoãn quay lưng lại đứng ở cửa chờ bác sĩ khám cho anh.

Rất lâu sau, nghe bác sĩ hỏi: “Cháu có đem theo váy không?”

“Người nhà có thể xoay người rồi.” Bác sĩ tháo bao tay cao su ra.

“Tốt nhất là cho cậu ấy mặc váy, như vậy đi lại sẽ ít ma sát, giảm bớt đau đớn hơn.”

Váy tôi đã đem đến, là anh trai tôi đặc biệt chở tôi về nhà lấy.

Trước mặt bác sĩ, tôi lấy trong túi ra một chiếc váy xếp li màu hồng: "Cái này được không ạ?"

Trình Vọng:…

“Cái này có thể che được cái mông hả?” Anh ta hùng hổ, “Tôi có thù oán gì với em hả? Chắc kiếp trước tôi nợ anh em hai người!”

Thực ra không phải tôi cố ý mang đến váy xếp ly màu hồng này, mà là tôi chưa bao giờ mặc chân váy, toàn là váy liền thân thôi. Chiếc váy này là đồng phục tập thể lớp bắt buộc phải mua hồi trường đại học tổ chức đại hội thể thao.

Bác sĩ không nhịn được cười lên, thậm chí ông ấy còn cầm lấy váy ướm thử:” Có thể che được đến đầu gối. Ngoại trừ màu có chút nữ tính, nhưng mà cháu trắng mặc vào chắc là rất đẹp.”

Trình Vọng: “Ba người các người cùng một nhóm đúng không?”

Anh ấy chớt cũng không chịu mặc, cứ khăng khăng mặc chiếc quần Jogger màu xám của mình. Nhưng sau khi mặc vào, vừa đi mấy bước đã đau đến nỗi hét lên "Xì! Xì!" không dứt.

Cái trò này ai cắt rồi mới biết nó đau thế nào, cộng thêm việc đi lại bị ma sát, cái này phải gọi là siêu k*ch th*ch!

Cuối cùng, sau khi đi được mấy bước, anh ấy đã thỏa hiệp: “ Váy! Mang đến đây! Tôi mặc!”

Sáu từ ngắn ngủi này được anh ta thốt ra trong sự nghiến răng nghiến lợi, tôi dường như nghe thấy âm thanh răng hàm sắp bị nghiền nát.

Tôi đưa váy cho anh ấy, sau đó ở bên ngoài phòng bệnh đợi anh ấy thay đồ.

Vừa đóng cửa, thì thấy một nhóm bác sĩ mặc áo blouse trắng ngoài hành lang tiến về phía tôi, trong đó có một người đàn ông lịch lãm đeo kính gọng vàng, tóc vuốt keo gọn gàng, nhìn thấy tôi thì ngớ ra rồi rời nhóm và nhanh chóng đi về phía tôi.

Tôi hoảng sợ muốn trốn, mở cửa phòng bệnh trốn vào, vừa đúng lúc nhìn thấy Trình Vọng c** q**n…

“A!!!”

Tôi và anh ấy cùng hét lên, tôi không thể ở lại phòng bệnh nên vội vàng bịt mắt, lại gấp gáp mở cửa ra ngoài.

Vừa ra ngoài, liền đụng phải lồng ngực của Chu Cẩn.

Mùi thuốc khử trùng phả vào mặt khiến tôi lại nhớ đến những việc tồi tệ đã trải qua.

Nửa năm trước, tôi là thực tập sinh.

Chu Cẩn là người hướng dẫn, cũng là mối tình đầu của tôi. Mối quan hệ này ban đầu là do hắn chủ động.

Đầu tiên hắn quan tâm đến tôi mọi lúc có thể, tặng hoa bày tỏ thành ý, cuối cùng là sau buổi tụ họp của khoa, mượn rượu tỏ tình với tôi.

Tôi cho rằng chúng tôi là người yêu, hóa ra mọi thứ từ đầu đến cuối đều là lừa dối.

Hắn ta có vợ chưa cưới.

Chúng tôi yêu đương nửa năm, cho đến khi có một cô gái đến khoa của chúng tôi náo loạn, sau đó tát tôi một cái, gọi tôi là tiểu tam thì lúc đó tôi mới biết.

Tôi đã cố gắng hết sức để giải thích nhưng cô ta không nghe, cô ta cho rằng chính tôi đã dụ dỗ hắn ta, dù tôi có đưa ra đủ mọi bằng chứng, cô ta vẫn không tin, cô ta còn mắng tôi: [Tuổi còn trẻ không lo học đàng hoàng, mà học người khác làm tiểu tam! Nếu cô không quyến rũ anh ấy, anh ấy có sa ngã không?]

Tôi kéo Chu Cẩn đến đối chất với cô ta, hắn ta lại nói rất mập mờ nước đôi, thậm chí ngay lúc biết tôi có chứng cứ, tôi bị cô ta lừa, cô ta lấy điện thoại của tôi xóa lịch sử trò chuyện của chúng tôi đi, định dạng lại điện thoại luôn.

Sau đó cô ta đến bệnh viện tung tin đồn tôi quyến rũ hắn ta.

Không ai tin tôi cả, tất cả mọi người anh một câu tôi một câu, phun nước bọt cũng đủ sắp dìm c.h.ế.t tôi. Tôi có giải thích thế nào mọi người cũng không nghe.

“Làm thế nào em biết tôi đã trở về?”

Lời của Chu Cẩn cắt ngang dòng hồi ức của tôi.

Nhìn tên chó trước mặt, tôi nắm chặt tay.

Sau sự cố đó, bệnh viện báo cáo với nhà trường đình chỉ tư cách thực tập của tôi, điều này thậm chí khiến tôi có thể không được nhận chứng chỉ tốt nghiệp.

Tôi ở nhà nằm khóc suốt một tuần, gầy đến mức hốc mắt trũng xuống, còn nghĩ không thông mà cắt cổ tay tự làm mình bị thương. Vết thương cũ ở cổ tay cũng do việc này để lại, nên tôi không thể nhấc vật nặng lên. Tôi gần như suy sụp, nhưng còn hắn ta thì sao?

Không có chuyện gì hết.

Do có mối quan hệ cho nên hắn ta không bị đuổi khỏi bệnh viện, thậm chí được chấp thuận ra nước ngoài giao lưu học tập. Hắn còn thuận tiện đưa vợ sắp cưới đi du lịch thư giãn.

Về phần tại sao tôi biết, là do vợ sắp cưới của hắn gửi tin nhắn MMS cho tôi xem ảnh chụp chung của bọn họ, cô ta đắc ý khoe khoang: “Làm tiểu tam không có kết cục tốt đẹp đâu em gái, tôi hy vọng về sau cô nên ngoan ngoãn học hành, đừng đặt hết tâm trí vào việc dụ dỗ đàn ông nữa.”

*MMS: tin nhắn đa phương tiện

Khi nhận được tin nhắn MMS này, tôi như muốn nổ tung…
 
[18.7.......Dm]
Chương 2


Về phần tại sao tôi biết, là do vợ sắp cưới của hắn gửi tin nhắn MMS cho tôi xem ảnh chụp chung của bọn họ, cô ta đắc ý khoe khoang: “Làm tiểu tam không có kết cục tốt đẹp đâu em gái, tôi hy vọng về sau cô nên ngoan ngoãn học hành, đừng đặt hết tâm trí vào việc dụ dỗ đàn ông nữa.”

*MMS: tin nhắn đa phương tiện

—-------------

Tôi như nổ tung khi nhận được tin nhắn MMS này…

“Chúc Chúc, sao em lại ở bệnh viện? Bị bệnh gì à?”

Chu Cẩn một tay giữ cánh tay tôi, một tay áp lên trán tôi. Hành động thân mật cùng với cách gọi thân thiết này khiến tôi rất khó chịu, thậm chí còn có chút ghê tởm.

Tôi gắng sức đẩy hắn ra: “Liên quan gì đến anh? Mong anh tự trọng! Đừng để đến lúc vợ chưa cưới của anh nhìn thấy rồi lại nói tôi dụ dỗ anh!”

Tôi nói những lời này rất to, bệnh nhân xung quanh tò mò nhìn sang bên này.

Trên mặt Chu Cẩn hiện lên một tia không vui, sau đó lại trở về dáng vẻ dịu dàng nói: "Chúc Chúc, bây giờ anh độc thân rồi, cho anh một cơ hội giải thích hiểu lầm lúc trước được không?” Hắn ta kéo tôi, muốn tôi theo hắn ra chỗ khác nói chuyện.

Tôi giãy giụa muốn hắn buông tay, nhưng hắn ta dùng lực rất mạnh, không cho phép tôi từ chối: “Chúc Chúc, em biết tình cảm của anh đối với em mà, anh đã vì em mà phá bỏ hôn ước rồi.”

“Cái gì mà phá bỏ hôn ước vì tôi? Đừng có hắt đống nước bẩn này lên người tôi!”

Lúc đó hắn còn không dám nói sự thật, bảo vệ tôi cũng không làm được mà đổ hết trách nhiệm cho tôi. Bây giờ sau ba tháng lại đến tìm tôi giải thích. Chắc hẳn là hắn ta lại ngoại tình rồi bị vị hôn thê phát hiện!

“Cho anh thêm một cơ hội.” Hắn tiếp tục lôi kéo, không để ý đến sự kháng cự của tôi, thấp giọng nói: “Chúc Chúc, anh thật sự thích em, chúng ta bắt đầu lại đi, anh sẽ tìm người giúp em giải quyết vấn đề về tư cách thực tập."

Hơi thở của hắn ta phả vào mặt làm tôi buồn nôn! Tôi không khống chế được mà run rẩy, hét lên: “Cút!!”

[6]

“Không nghe thấy cô ấy bảo mày cút à?” Giọng nói của Trình Vọng từ trong phòng bệnh truyền ra.

Sau đó, cánh cửa sau lưng tôi bật mở, một…người đàn ông vạm vỡ cao 1m87 bước ra, mặc váy xếp ly màu hồng, chân rất nhiều lông!

Tôi choáng váng! Không chỉ tôi mà những người ăn dưa xung quanh cũng bị sốc!

Hình ảnh này quá là quái dị luôn!

Trình Vọng lờ biểu cảm sững sờ của chúng tôi đi, mặt anh ấy lạnh lùng, thối hoắc như thể có người nợ anh 80 vạn tệ, nhìn Chu Cẩn đang lôi kéo tay tôi liền hất hàm, xoay cổ tay nói: "Còn không thả tay, tao mẹ nó đập đầu mày xuống sàn như đập bóng giờ!”

Nghe vậy, Chu Cẩn buông tôi ra, chỉnh lại quần áo rồi nói: “Hôm khác chúng ta nói chuyện tiếp, anh còn có một ca phẫu thuật phải làm.”

Sau đó hắn cười liếc mắt xuống nhìn Trình Vọng: "Lầu dưới của bệnh viện có khoa não, cậu có muốn đi khám một chút không?"

“Khám mẹ mày!”

Trong sự chửi rủa giận dữ của Trình Vọng, Chu Cẩn đã bỏ đi.

Tôi ngăn Trình Vọng lại, kéo anh ấy quay lại phòng bệnh, sau khi đóng cửa, tôi không nhịn được mà cười phá lên.

Mặc dù trong đầu tôi đã tưởng tượng ra hình ảnh anh mặc váy, nhưng khi tận mắt chứng kiến thì nó vẫn quá k*ch th*ch, khiến tôi cười đến mức không cả thẳng lưng được.

Diễn tả thế nào nhỉ, cảm giác xung kích giống như Anubis lắc chiếc váy trước tiếng nổ.

*Anubis: là tên Hy Lạp cho vị thần mình người đầu chó rừng có liên quan đến quá trình ướp xác và cuộc sống sau cái chết trong văn hóa Ai Cập cổ đại. Anubis là con của Nephthys và Osiris theo như Thần thoại Ai Cập cổ.

“Đừng cười nữa, mau thu dọn đồ đạc, tôi phải mau chóng xuất viện."

"Tại sao? Ha ha ha ha." Tôi không thể nhìn thẳng vào anh ấy nữa, nữ bác sĩ khoảng 1m7 mặc cái váy này thì đến đầu gối, nhưng Trình Vọng - người cao 1m87 khi mặc lại thành chiếc váy siêu ngắn, vô cùng quyến rũ.

Anh ấy đứng lên thì còn tốt, có thể che được phần đùi, nhưng khi ngồi xuống, ha ha ha ha, cám dỗ quá! Nhìn chỗ nào cũng thấy lúng túng!

"Đừng cười nữa, mau giúp tôi thu dọn đồ đạc, bệnh viện này không thể ở lại được nữa, vừa rồi đắc tội với bác sĩ, khẳng định hắn ta sẽ báo thù tôi."

Tôi:…

Anh trai, anh nghiêm túc hả? Đây là xã hội pháp trị đó.

Nhìn vẻ mặt nghiêm túc của anh cùng với túi đồ chật cứng, tôi mới tin chắc rằng anh ấy nghiêm túc!

Sau nhiều lần xác nhận với bác sĩ rằng anh ấy có thể xuất viện, tôi đã giúp anh hoàn thành các thủ tục xuất viện.

Trên đường đi, tỷ lệ ngoái đầu lại nhìn là tuyệt đối!

Đời này tôi chưa bao giờ sợ xã hội đến vậy, mất mặt quá! Quá mất mặt rồi! Lấy khẩu trang từ trong túi ra định đeo lên mặt, kết quả bị Trình Vọng giật mất

“Em dùng rồi mà!”

“Không sao, tôi không ghét bỏ em đâu.” Vừa nói anh ấy vừa đeo khẩu trang che chắn kín mít.

Anh che kỹ thật đấy, chừa lại mỗi tôi mất mặt một mình.

Đi qua hết hàng lang dài bước vào thang máy, lúc này ít người, trong thang máy chỉ có hai người chúng tôi, tôi bèn cởi áo khoác của mình bọc cho anh ấy.

Anh hoảng sợ lui về sau mấy bước, run giọng nói: “Em làm gì? Em không phải muốn hại người đang yếu ớt là tôi đây lần thứ ba đấy chứ? Em đừng qua đây!”

Mặt tôi đầy hỏi chấm, tôi kéo anh ấy lại nói: “Đừng nhúc nhích!" Tôi buộc hai ống tay áo lên quanh eo anh ấy.

Sau đó, tôi ngồi xổm xuống và kéo khóa chiếc áo khoác lên, để che phủ hoàn toàn chiếc váy, áo khoác dài nên không đến nỗi bị lộ đùi.

“Được rồi.”

Xử lý xong ngẩng đầu lên, tôi kinh ngạc phát hiện vành tai Trình Vọng đỏ bừng.

Không phải chứ người anh em! Gì ngây thơ dữ vậy! Tôi chỉ buộc cho anh cái áo với kéo cái khóa thôi mà!

Anh ấy đột ngột đỏ mặt khiến bầu không khí trong không gian thang máy chật hẹp như này trở nên tế nhị hơn hẳn.

[7]

“Đến rồi.” Vào lúc cả hai chúng tôi đang không dám nhìn nhau thì cửa thang máy mở ra, đã xuống tầng 1.

Anh ấy “Ừm” một tiếng rồi vịn lấy vai tôi, biến tôi thành cái nạng của anh.

Đi từng bước từng bước, có lúc đi bước lớn hoặc đi quá nhanh đụng đến miệng vết thương khiến anh đau đớn, giống như khỉ nhoài lên vai tôi kêu gào. Tôi vội vàng bịt miệng anh ấy lại, ngượng ngùng cười trừ với những người qua đường hiếu kỳ nhòm ngó trong đại sảnh.

“Để em đi thuê cho anh cái xe lăn.”

Từ nơi này đến cửa bệnh viện còn quá xa, thứ nhất là tội nghiệp anh ấy, thứ hai là cần phải đi gấp! Quá xấu hổ, tôi chịu không nổi ánh mắt tò mò của những người qua đường nữa.

Tôi đi thuê một chiếc xe lăn, sau khi Trình Vọng ngồi lên, tôi đẩy anh ấy đi. Ông anh này nhìn thì không mập nhưng nặng vãi. Tôi đẩy anh ấy cực kỳ tốn sức.

Ngay lúc tôi đang vùi đầu miệt mài đẩy xe, thì nghe thấy những lời kinh ngạc hô lên.

"Cao ghê á! Chắc là bên trường thể thao đến kiểm tra thể chất?”

“Nhóm người này đã đẹp trai lại còn ngầu nữa.”

Ngước mắt lên thì thấy một đội bóng rổ đang ào ào đi tới.

Đây đúng thật là đội bóng rổ!

Quên giới thiệu, anh trai tôi trước đây là vận động viên bóng rổ chuyên nghiệp, sau khi chấn thương thì ngừng thi đấu rồi trở thành huấn luyện viên bóng rổ, Trình Vọng là đàn em của anh ấy, đồng thời là tiền phong phụ (Small Forward) trong đội anh ấy đang dẫn dắt.

“Trình bảo*! Mấy anh đây nghe cậu báo nghỉ bị thương nên đến thăm cậu!

*Trình bảo: Trình bảo bối~,

Trên mặt Trình Vọng hiện lên vạch đen, quả nhiên, vui buồn của nhân loại chẳng hề có liên hệ gì.

Đám người bọn họ líu nha líu nhíu vây xung quanh, tôi một câu anh một câu mà nói:

“Hôm nay huấn luyện viên chuyển đến nhà mới, chúng tôi đợi cậu cả nửa ngày.”

“Chuyện lớn như vậy mà cậu còn giấu bọn tôi! Không coi chúng tôi là anh em đúng không?”

“Đúng vậy, nếu không phải tiểu Q nghe huyến luyện viên và chị dâu nói cậu ở trong bệnh viện thì chúng tôi cũng không biết. Ha ha ha ha nhanh lại đây cho anh xem chiếc váy màu hồng cậu mặc nào!”

Bọn họ vừa nói xong thì bắt đầu đùa giỡn ồn ào.

Trình Vọng gào lên: “Bất lịch sự!” Tiếng cười nói rộn ràng cả lên.

Sau khi như ý nhìn thấy chiếc váy hồng, ánh mắt bọn họ quay sang nhìn tôi: "Đây chắc là em dâu rồi!”

“Mấy người đừng có trêu cô ấy!”

Trình Vọng bênh vực tôi lại làm cho bọn họ càng ồn ào mãnh liệt: "Này là bắt đầu bảo vệ vợ rồi đấy!”

Một người trong đó vỗ Trình Vọng, tiếc nuối nói: "Thằng nhãi này được lắm, rõ ràng huấn luyện viên nói sẽ giới thiệu em gái cho anh, bây giờ cậu lại nhanh chân đến trước!”

Anh ta giả vờ buồn bã nhoài lên vai anh tôi nói: "Ô ô ô, huấn luyện viên tôi mặc kệ, anh còn có em gái nào khác nữa không?”

Tôi nhìn sang anh trai, anh ấy nháy nháy mắt với tôi.

Thảo nào mẹ nhất quyết muốn tôi đi tiệc tân gia nhà anh trai, hóa ra là tính giới thiệu đối tượng cho tôi.

[8]

Chính vì vậy, tôi và Trình Vọng đã thêm phương thức liên lạc của nhau.

Chúng tôi thường xuyên nói chuyện, thời gian dài tiếp xúc khiến chúng tôi ngày càng hiểu nhau hơn.

Ví dụ như tôi biết anh ấy thuộc cung sư tử, biết anh ấy nhỏ hơn tôi một tuổi, biết tôi và anh đều thích Miyazaki Hayao*, biết anh ấy là con một, cũng biết tôi là mối tình đâu của anh.

*Miyazaki Hayao (1941-), đạo diễn người Nhật.

Thực ra tôi cũng không tin mình là mối tình đầu của anh ấy, vì xét theo ngoại hình cộng với việc anh ấy là vận động viên trường thể thao thì chắc không thiếu người yêu.

Nhưng mà anh trai tôi nói: “Đúng là nó chưa từng yêu đương. Nhưng có người của đội cổ động theo đuổi, mỗi ngày đều đưa nước cho nó. Nhưng nó không có nhận, đối với người ta cũng không có suy nghĩ gì.”

Đội cổ động thì nhất định dáng người vừa đẹp vừa xinh, đến người đẹp theo đuổi anh ấy cũng không được, cớ sao lại thích tôi?

Trước sự nghi ngờ của tôi, Trình Vọng nói: “Em chính là mỹ nữ!”

Tôi soi mình trong gương, cũng ưa nhìn, không xấu, nhưng mà cũng không tính là mỹ nữ xinh đẹp chói lóa.

“Em thật sự không nhớ ra anh?”

Nhìn Trình Vọng đang nằm trên đùi mình, tôi thật sự không nghĩ ra chúng tôi đã gặp nhau ở đâu.

“Cũng đúng, bác sĩ Bạch mỗi ngày cứu nhiều bệnh nhân như vậy, làm sao nhớ được anh.”

“Nhỏ nhen!” Tôi nhéo anh một cái nói: “Không lẽ trước đây chúng ta đã gặp nhau rồi?”

“Đương nhiên!”

Trình Vọng kể rằng ba năm trước, anh ấy vẫn còn trong đội bóng rổ của trường, đại diện cho trường đến sân vận động để thi đấu với Đại học A. Là một trung phong (Center), lúc anh ấy đang cướp bóng đã bị đối thủ đụng ngã, khiến anh ấy bị bong gân ở mắt cá chân, đau đến mức không đứng dậy được.

“Lúc đó có một thiên thần áo trắng gấp gáp chạy tới…cô ấy nắm chặt tay anh an ủi, còn cho anh một viên kẹo xí muội.”

Anh ấy nói đến đây, tôi nhớ lại cả rồi.

Lúc đó tôi còn là sinh viên năm ba, tích cực tham gia nhiều hoạt đ*ng t*nh nguyện để lấy điểm tín chỉ, trong đó có việc cùng thầy giáo đến phòng tập thể dục khám bệnh miễn phí. Sân thể dục đang tổ chức giải đấu, ngày nào cũng có rất nhiều sinh viên bị thương, tôi giúp thầy giáo băng bó một vài vết thương đơn giản, kẹo xí muội trong túi là chuẩn bị cho việc tôi bị hạ đường huyết.

“Vậy là anh yêu em từ cái nhìn đầu tiên hả?” Tôi kinh ngạc nhìn anh ấy. Sao mặt anh lưu manh mà nội tâm lại ngây thơ như vậy nhỉ?

Trình Vọng gật đầu nói: “Đúng vậy, lúc đó vì chân anh bó bột không thể di chuyển được nên anh nhờ một người bạn giúp anh xin WeChat của em, kết quả người bạn đó nói em không còn ở đó nữa.”

"May mắn là duyên phận cho chúng ta gặp lại nhau. Lúc thấy em trong thang máy, em không biết lúc đó anh phấn khích thế nào đâu, anh giả vờ ngầu với thờ ơ, cơ mà bàn tay anh đã véo chặt túi quần rồi.”

Nhớ lại lần đầu tiên chúng tôi gặp nhau trong thang máy, xấu hổ đến quéo cả ngón chân lại.

Trình Vọng cũng đỏ cả mặt, tranh thủ uống nước, tôi cũng cầm cốc lên đỏ bừng mặt uống nước. Ngay lúc chúng tôi ngượng ngùng không biết nói gì để làm dịu lại không khí thì điện thoại tôi vang lên.

[9]

Nhấc lên nhìn thì thấy đó là một số máy lạ, vì vậy tôi ấn từ chối.

Nhưng mà bên kia rõ ràng là không muốn để tôi yên, gọi hết cuộc này đến cuộc khác, là Chu Cẩn.

Từ sau khi xuất viện, hắn ta bắt đầu quấy rối tôi, tôi block tất cả các phương thức liên lạc của hắn, hắn lại tìm số máy khác gọi qua.

Tôi cáu kỉnh tắt máy, Trình Vọng vén mái tóc lòa xòa của tôi ra sau tai, quan tâm hỏi: “Sao vậy? Ai gọi thế?”

“Bên bán hàng đa cấp.” Tôi bịa ra một lý do, tôi không muốn Trình Vọng nhúng tay vào việc của Chu Cẩn. Anh ấy sắp thi đấu rồi, tôi sợ anh ấy hấp tấp đi tìm Chu Cẩn.

“Cũng không còn sớm nữa, em về trước đây, ngày mai cố gắng thi đấu nhé.” Vừa nói tôi vừa xoa mặt anh, cầm lấy túi rời đi.

Đậu xe xong, vừa xoay chìa khóa vừa ngâm nga hát đi lên lầu. Đèn ngoài hành lang bị hỏng, bên dịch vụ sửa chữa vẫn chưa đưa người tới sửa, trong màn đêm đen kịt bỗng một cái gì đó nhảy ra, dọa tôi giật cả mình.

Tôi vỗ nhẹ vào ngực, dùng đèn pin chiếu sáng phía trước, nhận ra chỉ là một con mèo thì thở phào nhẹ nhõm.

Không biết là có chuyện gì, nhưng gần đây tôi luôn bồn chồn và nhạy cảm quá mức, có thể là do Chu Cẩn dọa dẫm quấy rối nên khiến tôi căng thẳng suy nhược thần kinh.

Nhanh chân đi lên lầu, vừa đến cửa lấy chìa khóa ra mở cửa, vừa mở ra tôi chưa kịp bước chân vào thì có một người mạnh mẽ nhào ra từ sau lưng tôi, bịt miệng và lôi tôi vào trong nhà.

Trong căn phòng tối om không bật đèn, tôi liều mạng giãy giụa, nhưng đối thủ to gấp đôi tôi, tôi chống cự vô ích, muốn kêu cứu chỉ có thể kêu lên một tiếng “Ô ô”.

Mùi thuốc khử trùng trên tay liền khiến tôi đoán ra được đó là ai.

“Sao lại không nhận điện thoại của anh?” Chu Cẩn đè tôi lên lên sofa, cặp kính trên mũi anh ta dưới ánh trăng từ cửa sổ chiếu vào sáng lên lạnh lẽo, khiến tôi khiếp đảm.

“Chúc Chúc, em không ngoan, anh gọi cho em biết bao nhiêu cuộc, vì sao em không chịu bắt máy? Tại sao trái tim em lại tàn nhẫn như vậy?”

“Chúng ta yêu đương được nửa năm rồi, anh đối xử tốt với em như vậy, dạy em biết bao thứ, kết cục em đối xử với anh như thế này hả! Anh đã vì em mà đã hủy hôn!” Hắn ta điên cuồng gầm lên, giật tóc tôi, đập mạnh xuống bàn trà.

Tôi bị đập đến choáng váng, còn chưa kịp định thần lại thì hắn ta đã lôi tôi ném lên ghế sofa rồi đè lên. Tôi liều mạng chống cự đẩy hắn ra, cuối cùng cong chân đá hắn một cái thật mạnh.

Hắn đau đớn buông tôi ra, còn tôi vơ vội lấy chiếc túi của mình, trốn vào trong phòng ngủ.

[10]

Cả người tôi run rẩy mất kiểm soát, dựa vào cửa, nước mắt như van nước không đóng lặng lẽ rơi xuống. Tôi cũng chẳng buồn lau, tay run run tìm điện thoại trong túi định gọi 110, kết quả tìm không thấy, điện thoại trong túi hình như đã rơi ngoài phòng khách.

Đây không thể nghi ngờ chính là cọng rơm cuối cùng làm gãy lưng lạc đà, tâm lý phòng thủ của tôi sụp đổ, mất khống chế thất thanh khóc.

Lúc này từng nhát từng nhát dao chém lên cửa.

Trái tim tôi cũng bị siết chặt lại.

Cảnh này giống như cảnh kinh điển trong phim "The Shining", ngoại trừ việc nam chính cầm rìu còn hắn ta cầm là dao.

Cửa phòng ngủ làm bằng gỗ, có lẽ hắn đã nhận ra dùng dao cắt không được, chém vài nhát liền ngừng.

Tôi cầu nguyện rằng hắn ta nhanh chóng rời đi, hoặc những người hàng xóm nghe thấy tiếng động có thể giúp tôi gọi cảnh sát.

Nhưng không như tôi mong muốn, sau một hồi im lặng lại có động tĩnh truyền đến. Chu Cẩn không đi, mà đổi một cái thứ gì đó khác rồi bắt đầu đập khóa cửa phòng ngủ.

Ổ khóa không chắc chắn như cửa, không thể chịu được lâu hơn nữa.

“Chúc Chúc, anh sắp vào được rồi.”
 
[18.7.......Dm]
Chương 3: Hoàn


Ổ khóa không chắc chắn như cửa, không thể chịu được lâu hơn nữa.

“Chúc Chúc, anh sắp vào được rồi.”

Lời nói âm u của hắn ta khiến tôi gần như ngừng thở. Chân bủn rủn không đứng dậy nỗi, tôi bò khắp phòng tìm cái gì đó để tự vệ, cuối cùng cũng tìm được con dao gọt trái cây, cầm lấy nó trốn vào tủ quần áo.

Bên ngoài truyền đến âm thanh tiếng thủy tinh rơi vỡ, còn có tiếng đồ đạc rơi lả tả lẫn với tiếng âm thanh bị bóp nghẹt của đàn ông lúc đánh nhau.

Thật lâu sau, cửa phòng ngủ của tôi bị mở ra.

Tim tôi thắt lại, siết chặt con dao trong tay không dám thở ra hơi chờ đợi hắn ta đến càng lúc càng gần.

“Chúc Chúc”

Giọng nói này không phải là Chu Cẩn, tôi vội đẩy cửa tủ quần áo ra, nhìn thấy Trình Vọng với cơ thể bê bết máu ở trước mặt tôi.

……

Chu Cẩn không chết nhưng đã bị Trình Vọng đánh bất tỉnh. Cảnh sát vội vàng đến xong đưa hắn ta đi bệnh viện, tôi và Trình Vọng cũng cùng nhau đến bệnh viện xử lý vết thương và chờ ghi lời khai.

Trong bệnh viện, tôi dùng băng gạc băng bó cho anh ấy trong nước mắt.

Anh ấy dùng tay còn lại lau nước cho tôi, ôm chặt tôi vào lòng mà an ủi:

“Không sao, không sao rồi.”

=====

Tôi ở một mình, bố mẹ tôi ở ngoài không yên tâm nên bảo tôi lắp camera giám sát trong phòng khách. Camera ghi lại rõ ràng cảnh Chu Cẩn bám đuôi tôi vào nhà, lại có ý đồ xâm phạm tôi và cầm dao chém vào cửa phòng ngủ của tôi.

Còn chụp được cảnh đánh nhau của hắn ta và Trình Vọng, cả màn hắn cầm dao đâm Trình Vọng bị thương.

Hóa ra, Trình Vọng gọi điện thoại cho tôi hỏi tôi đã về đến nhà chưa, thấy tôi vẫn luôn không bắt máy thì không yên tâm nên đến nhà tìm. Sau đó, anh ấy thấy điện thoại của tôi ở cửa nhà, đèn pin vẫn còn sáng, lại thêm có tiếng động bất thường ở trong nhà nên anh ấy nhận ra không ổn, biết đã xảy ra chuyện rồi.

Anh ấy vội gọi cảnh sát, nhặt chậu hoa của nhà hàng xóm lên đặt trước cửa, vịn lan can đạp lên dàn nóng của máy điều hòa, sau đó đập vỡ cửa sổ nhà tôi rồi nhảy vào trong.

Chứng cứ xác thực, Chu Cẩn bị kết tội đột nhập g.i.ế.t người không thành và cưỡng h.i.ế.p không thành, tình tiết nghiêm trọng, ảnh hưởng tồi tệ, kết án 3 năm tù giam.

Về phần nguyên nhân phạm tội của hắn, hóa ra là báo thù, muốn kéo thêm một cái đệm lưng để cùng nhau c.h.ế.t.

Đây là những gì vợ sắp cưới của hắn nói với tôi, cô ta cũng kiện hắn với tội cưỡng g.i.a.n.

Chúng tôi gặp nhau ở cổng tòa án, cô ta nói: "Thằng cặn bã này không bỏ được thói ăn cứt, lại ngoại tình nữa. Sau khi tôi lại phát hiện, tôi đã hủy bỏ hôn ước với hắn. Kết quả là mấy ngày trước hắn ta gọi điện cho tôi xin lỗi nói hắn sai rồi. Tôi còn tưởng rằng hắn lãng tử quay đầu, không nghĩ tới hắn lại... "

Chu Cẩn nhiễm bệnh nên nảy sinh ý nghĩ trả thù cực đoan, đầu tiên là lây nhiễm cho vợ sắp cưới của hắn, tiếp theo lại đến tìm tôi, muốn kéo chúng tôi ch.ế.t chùm.

“Khi đó tôi trong đầu tôi chỉ có yêu đương, bị mỡ lợn che mù mắt, trước đó còn mắng cô là tiểu tam làm hại cô bị đình chỉ thực tập, tôi xin lỗi. Chuyện thực tập của cô, tôi sẽ tìm người giải quyết, coi như là tôi bù đắp cho cô…”

Sau đó cô ấy nói cái gì tôi cũng hoàn toàn không nghe thấy nữa, trong đầu tôi chỉ còn lại một âm thanh được phòng đại vô tận “nhiễm HIV”.

Nghĩ đến đây tôi dựng tóc gáy, Trình Vọng sẽ không nhiễm bệnh chứ, lúc đó anh ấy có tiếp xúc với máu của Chu Cẩn không?

Trong lòng hốt hoảng và lo lắng vô cùng, tôi như người mất hồn chạy đến nhà Trịnh Vọng, kéo anh ấy đến bệnh viện kiểm tra.

Chờ đợi kết quả là quá trình dày vò nhất, tôi như cảm thấy mình đang bị lăng trì, nếu như Trình Vọng nhiễm bệnh, tôi sẽ không thể tha thứ cho bản thân mình. Trong lòng nghĩ, nếu anh ấy bị nhiễm thì tôi sẽ ở bên anh ấy.

Trình Vọng nắm chặt lấy tay tôi, còn lấy từ trong túi ra một viên kẹo xí muội, anh ấy giả vờ thoải mái mà an ủi tôi: "Không có chuyện gì, ông đây phúc lớn mạng lớn, chắc chắc không có chuyện gì đâu.”

Anh ấy càng như vậy, tôi càng cảm thấy khó chịu.

Cuối cùng cũng có kết quả, tôi chạy đi lấy báo cáo, cẩn thận kiểm tra lại tất cả các chỉ số. Tốt quá, không có chuyện gì! Kết quả này khiến trái tim đang treo lơ lửng của tôi cuối cùng cũng buông xuống.

Sau khi trải qua sự việc này, bố mẹ tôi không yên tâm tôi sống một mình, yêu cầu tôi trả lại căn nhà thuê, chuyển đến sống cùng anh trai. Nhưng anh trai tôi đã kết hôn thành gia rồi, sống thời gian dài ở nhà anh ấy cũng bất tiện.

Thế là Trình Vọng nói: "Vậy em sống chung với anh đi.”

Anh trai tôi mắt sắc như đao phóng đến Trình Vọng: “Đừng cho rằng cậu là anh em của tôi thì có thể muốn làm gì em gái tôi thì làm!”

Đây là loại tính từ gì? Cái gì mà muốn làm gì thì làm?

Trình Vọng thành thật cười nói: “Anh.”

Anh tôi: “Ai cho phép cậu gọi tôi như vậy! Quái thật!”

“Cái này sớm muộn gì cũng phải đổi xưng hô mà? Nếu như em và Chúc Chúc kết hôn thì không phải nên gọi anh là anh à?”

“Hai đứa chúng mày mới biết nhau bao lâu hả?” Anh tôi từ trên ghế sofa nhảy dựng lên chỉ tay vào tôi hỏi: "Mày định gả cho nó?”

Tôi gật đầu, giơ tay ra cho ông anh nhìn thấy chiếc nhẫn kim cương trên ngón áp út của tôi rồi nói: “Thực ra Trình Vọng đã cầu hôn em rồi, hơn nữa hai chúng em quen nhau lâu hơn anh nghĩ nhiều đấy.”

“Đúng vậy.” Trình Vọng ôm tôi vào lòng.

“Em thích cô ấy lâu hơn anh tưởng nhiều.”

Vẻ mặt anh tôi rất ai oán, dùng tay tách hai đứa đang dính chặt vào nhau ra: "Ai cho phép?”

“Bố mẹ đồng ý rồi.”

Sau sự việc lần đó, bố mẹ tôi coi Trình Vọng như ân nhân, đối xử với anh ấy còn tốt hơn cả con ruột. Chai rượu Mao Đài mà anh tôi tâm tâm niệm niệm vẫn chưa uống, cha tôi đưa cho Trình Vọng rồi. Chiếc áo len mà anh tôi thích mẹ cũng đưa cho Trình Vọng nốt.

Sau khi biết Trình Vọng cầu hôn tôi, họ cũng vui vẻ tán thành: "Chàng trai trẻ này không tồi! Bố mẹ chúc hai con hạnh phúc."

“Tôi là người ngoài đúng không?” Vẻ mặt anh tôi hiện giờ giống hệt gói biểu cảm “Lệ Lệ cạn lời”.

“Cả nhà đều biết, nhưng chỉ giấu diếm mỗi mình tôi! Còn cậu!” Anh ấy chỉ Trình Vọng. “Tôi xem cậu là anh em, cậu lại muốn dụ dỗ em gái tôi! Hiện tại tôi rất nghi ngờ, lúc đó cậu là vì em gái tôi nên mới đến đội bóng.”

Trình Vọng cười tủm tỉm nói: "Bí mật."

Anh trai tôi vô cùng đau đớn, anh ấy khóc huhu đi kiếm chị dâu tìm an ủi rồi.

[12]

Tôi và Trình Vọng chung sống với nhau, chúng tôi còn nuôi một chú chó Alaska, tất cả mọi thứ đang đi theo chiều hướng vô cùng tốt đẹp.

Dưới sự giúp đỡ của vợ sắp cưới tên cặn bã, hồ sơ thực tập của tôi đã được đóng dấu và nộp cho trường, cuối cùng tôi cũng nhận được bằng tốt nghiệp. Cô ta còn giúp tôi đăng bài thanh minh trên Confession của trường. Sau lời giải thích này, tin đồn tôi là tiểu tam cũng biến mất.

Trận thi đấu của Trình Vọng cũng rất thuận lợi.

Lần này anh ấy không bị thương còn giành chức vô địch với tỷ số 3-2, chúng tôi đi ăn lẩu để chúc mừng, còn cùng nhau đón Giáng Sinh và năm mới với nhau.

Ban đêm, ở trên ban công ngoài trời, Trình Vọng dùng đầu thuốc đốt pháo hoa cầm tay cho tôi, đôi mắt màu nâu của anh ấy nhìn tôi đầy dịu dàng: "Chúc Chúc, năm đầu tiên của chúng ta đến rồi.”

[Ngoại truyện]

Tôi là Trình Vọng, 18 tuổi.

Lúc còn trẻ tôi đã gặp một cô gái khiến tôi rung động, đáng tiếc là lúc đó tôi không thể có được cách liên lạc với cô ấy.

Sau đó, hai năm sau chúng tôi lại gặp nhau, tôi đến bệnh viện thăm đồng đội bị thương, trong lúc chờ thang máy thì thấy cô ấy đẩy giường bệnh cùng với một đám người chen chúc đi vào.

Tôi vừa nhìn đã nhận ra cô ấy, nốt ruồi mỹ nhân trước trán của cô ấy quá rõ ràng. Cô ấy vẫn mảnh khảnh như trước, vẫn dịu dàng xoa dịu bệnh nhân bị thương. Tôi kích động lấy điện thoại di động ra lén chụp ảnh cô ấy, hưng phấn nói với bạn: [Tìm được rồi! ]

Lúc đó tim tôi đập như trống, muốn chào hỏi xin cách liên lạc với cô ấy, nhưng rõ ràng bây giờ không thích hợp, chỉ có thể lén nhìn bảng tên và lặng lẽ ghi nhớ tên của cô ấy.

Biết được cô ấy tên là Bạch Chúc, hiện tại đang thực tập ở khoa chỉnh hình, rất trùng hợp, bạn của tôi đang ở đó.

Thế là mỗi ngày tôi đều đến bệnh viện dùng danh nghĩa thăm bạn để gặp gỡ cô ấy.

Tôi đến phòng khám tìm cô ấy với danh nghĩa là giúp bạn hỏi cách uống thuốc, chỉ để được nói với cô ấy thêm vài lời. Khi cô ấy nói chuyện với tôi, đôi mắt cô ấy như những ánh sao lấp lánh phát sáng. Tôi thực sự bị đánh gục.

WeChat của cô ấy là số điện thoại của cô ấy, tôi tìm mấy lần vẫn không đủ can đảm bấm add. Thứ nhất là quá đột ngột, thứ hai tôi cảm thấy chuyện tình cảm nên mặt đối mặt nói sẽ chân thành hơn.

Thế là tôi mua hoa đợi cô ấy tan ca, không ngờ lại nhìn thấy cô ấy tay trong tay với một người đàn ông bước ra ngoài... Lúc đó, tôi cảm thấy trời sắp sập, thế giới của tôi như chìm vào bóng tối.

Cô ấy vậy mà đã có bạn trai rồi!

Điều này làm tôi suy sụp, ở nhà uống rượu giải sầu, nghe “Thủy Ngưu Ký” khóc ò ọ.

*Tiếng trâu bò kêu.

Tôi đã cố quên cô ấy, nhưng mối tình đầu nào dễ dàng quên đi, tình đầu là mối tình khắc cốt ghi tâm.

Tôi cho rằng kết cục giữa chúng tôi sẽ là BE trong tiếc nuối, không ngờ nửa năm sau chúng tôi lại gặp nhau.

Mặc dù lần hội ngộ này có chút xấu hổ và bế tắc, nhưng mà tôi vẫn rất vui mừng.

Càng đáng mừng hơn là cô ấy đã chia tay! Ông đây cuối cùng đã có thể thượng vị rồi!

===

Tôi là Bạch Chúc, cuối cùng cũng đã cùng Trình Vọng đăng ký kết hôn, sau nửa năm thì có thai.

Sau khi mang thai, tôi hay đột ngột muốn ăn một số thứ kỳ lạ. Chẳng hạn như đột nhiên muốn uống súp cay vào nửa đêm, vào lúc sáng sớm thì bỗng nhiên muốn ăn sầu riêng, bây giờ tôi lại gửi một tin nhắn WeChat nói rằng: [Chồng, em muốn ăn váng sữa.]

Trình Vọng lập tức trả lời WeChat, gửi một tin nhắn thoại: "Em yêu, đợi anh năm phút, kết thúc huấn luyện anh mang về cho em.] Không đến năm phút, Trình Vọng đã cầm váng sữa trở về.

Nhìn bộ dạng này thì chắc chắn là anh ấy lập tức chạy trở về sau khi huấn luyện xong, trán lấm tấm mồ hôi, chưa kịp thay quần áo thể thao mà nói với tôi: "Ăn nhanh đi, anh mua cho em hẳn mấy vị."

Nhưng tôi lại không muốn ăn nó nữa, khi mang thai tôi hay đột nhiên thay đổi khẩu vị, giờ lại thèm ăn bánh hamburger.

Trình Vọng nói: “Vậy anh lái xe đi mua.”

“Em đi cùng với anh.”

Chúng tôi lái xe đến KFC, bởi vì muốn mấy món đồ chơi nhỏ nên đã chọn phần ăn cho trẻ em.

Lúc dọn phần ăn, một bé gái ngồi bên cạnh mẹ nói: "Chị này lớn rồi sao lại đòi ăn phần trẻ em ạ?”

Trình Vọng nghe xong liền ngồi xổm xuống giải thích với cô bé: "Giống như em mãi mãi là bé con của mẹ, thì chị ấy cũng mãi mãi là em bé của anh.”

…..

Đêm khuya không ngủ được, lướt Tiểu Hồng Thư* thì thấy một câu:“ Bạn tin không? Thật sự sẽ có người vẫn thích bạn sau một thời gian rất dài.”

*App 小红书: Nền tảng mua sắm thời trang nổi tiếng của Trung Quốc, ngoài ra người dùng còn có thể đăng tải các hình ảnh, chia sẻ và đánh giá, mẹo hay để người khác tham khảo.

Lúc đầu tôi không tin, nhưng khi tự mình trải nghiệm qua, tôi mới biết đó là sự thật.

Trình Vọng đã dùng hành động thực tế để chứng minh với tôi rằng yêu từ cái nhìn đầu tiên không chỉ là thấy sắc nổi lòng tham. Hóa ra thật sự sẽ có người đợi tôi rất nhiều năm và yêu tôi vô điều kiện.

[Toàn văn hoàn.]
 
Back
Top Dưới