Bạn đặt cây bút mực xuống bàn gỗ sẫm màu,đôi mắt chăm chăm nhìn vào quyển vở vẫn còn mở toang trên bàn,trang giấy trắng thơm mùi mực mới, nét chữ nằm dài trên những kẻ ô ly, bạn nhíu mày lại than thở:
- biết tới khi nào mới viết ra hồn đây?
Chả là.. bạn - tác giả viết truyện, thể loại mà bạn lựa chọn hàng đầu là truyện chat với những ô thoại nhân vật nhiều mà tả thì ít, chỉ là hôm nay bạn đột nhiên muốn thử sức nên mới chuyển sang viết tiểu thuyết, thoạt nhìn sơ qua lý thuyết bạn cho rằng việc này rất dễ dàng chỉ cần viết viết vài câu là xong, nhưng hiện thực luôn là một cái tát cho những con người ngây ngô, bạn đã lầm lũi 3 ngày nay chỉ để nghĩ ra một cái cốt truyện ' có hồn ' khổ nỗi nó vẫn là một mớ bòn bon rắc rối, dù đã có tham khảo kinh nghiệm từ những bộ tiểu thuyết đình đám, nhưng vẫn chẳng khá khẩm hơn là bao, nào là thanh xuân vườn trường, nào là chuyện tình đời thường ngọt ngào nhưng trắc trở và rất nhiều những ý tưởng khác, nó phải gọi là cực kỳ đại trà, vừa nghĩ thôi bạn đã thấy tương lai mờ mịt những người viết giỏi sử dụng ý tưởng đại trà như một bản nhạc vậy, bạn cũng biết viết nhưng cách hành văn của bạn cực kỳ thảm họa không ngược cũng âm dương, nói chung bạn mà viết là chỉ có banh cái cốt truyện, đó cũng là lý do từ lúc hoạt động đến bây giờ đã là 3 năm mà bạn vẫn chưa có thành tựu gì đáng nể, cuối cùng là bế tắc quá mà bỏ xó
Bạn mệt mỏi ngã lưng ra chiếc nệm mỏng,ánh mắt hờ hững dán lên trần nhà,căn phòng sáng đèn nhưng không che đi chút lạnh lẽo ngấm ngầm trong lòng bạn,căn nhà là thứ gia đình để lại cho bạn rồi sau đó họ bỏ đi làm nơi xứ người không thấy về nữa, bạn không hiểu, vì sao cứ phải đi một nơi xa xôi để làm, và cũng chẳng ai nói cho bạn biết,khi nào họ về, bạn chỉ biết sống dựa vào tiền chu cấp của nhà nước, đủ tuổi thì đi làm, dù có chút bế tắc nhưng ít nhất bạn không phải nhịn đói để sống.
Viết truyện không phải là sở thích của bạn mà là vì bạn nghe nói nó có thể kiếm tiền dựa vào lượt đọc, nếu có triển vọng sẽ được rất nhiều tiền, vì vậy bạn chọn bỏ ra một chút thời gian nghỉ ngơi của mình để viết, dù lời văn có thảm họa đến đâu thì ít ra bạn cũng kiếm được chút ít từ những người thích thể loại ngược, không lớn nhưng đủ ăn.
- Từ khi nào... mình xem việc viết là một thứ để giải tỏa nhỉ?
Bạn nhắm nghiền mắt lại, tự hỏi chính mình, không có câu trả lời thỏa đáng,ngay cả bản thân bạn cũng không rõ, bắt đầu từ lúc nào mà bản thân dùng việc viết để xả stress?
Bắt đầu chia sẻ những câu chuyện nhỏ trong một phần cuộc sống của mình vào những dòng chat?
Dù thâm tâm bạn vẫn luôn khẳng định viết chỉ để kiếm tiền....
Tiếng ' sột soạt ' kéo bạn thoát ra khỏi những suy nghĩ rối rắm, rồi theo sau là một tiếng ' bịch ' như tiếng của đồ vật chạm xuống sàn gạch lạnh, bạn mở mắt, mệt mỏi ngồi dậy, không biết từ lúc nào quyển sách được đặt trên kệ cao đã rơi xuống cách miếng nệm của bạn không xa,đủ để bạn nhìn nó mà không bỏ qua, cứ như có thứ cố ý, để nó ở,đó chờ bạn xem, chờ bạn viết..
Bạn vô thức đưa tay nhặt lấy quyển sách,cầm lên ngắm nghía, bìa sách đen tuyền không có lấy một cái tên, lại đóng một lớp bụi dày.
- chắc mua lâu rồi nhỉ?
Bạn cũng chẳng nhớ mình mua quyển sách này lúc nào, có thể là đi nhà sách xong vô tình lấy về, chắc vậy.
- quyển sách muốn gây sự chú ý à?
Bạn nói đùa, vì dù sao cũng để quên nó đã lâu, cũng chưa từng xem nó viết về cái gì, chắc nó chịu không nổi mà tự rớt xuống, như để đáp lại lời của bạn, một cơn gió lạnh thổi từ ngoài cửa sổ tràn vào phòng , nó không mạnh nhưng lạnh vô cùng, lạnh đến mức bạn có thể tự tưởng tượng ra những bàn tay chạm vào từng đốt xương sống, vuốt ve nó như một lời nguyền méo mó.
Bạn khẽ lắc đầu cố xua đi cảm giác lạnh lẽo vừa lướt qua, ngón tay lật từng trang sách.
- để xem sách này có gì hay
" Trang số 10 không phải kẻ tốt, đừng gọi tên.... nó không có tên
Trang số 2 luôn luôn bị ướt và sẽ không khô khi trang số 6 chưa bị xé.
Trang số 15 là người tốt, nhưng không phải lúc nào cũng vậy
Có 16 trang, nhưng chỉ có 14 trang có nội dung.
"
Bạn gấp quyển sách lại, nhịp tim đập nhanh hơn bình thường,đôi bàn tay vô thức mà run rẩy, vừa rồi chỉ mới là lời dẫn đầu... nhưng tại sao bạn lại cảm thấy như nó đang nhìn thẳng vào bạn,chờ đợi bạn, linh cảm bạn mách bảo bạn đừng mở thêm nữa có lẽ chưa phải lúc để đọc.... có lẽ, bạn sẽ được đọc vào một ngày không xa..
- hết chương 1 -