Tôi gục xuống, máu cứ thế rỉ ra từ sau lưng, nhưng bản thân thậm chí chẳng còn đủ sức để kêu lên nữa.
Tôi đưa đôi mắt đầy kinh ngạc và đau đớn nhìn lên kẻ vừa chém mình, không ai khác... chính là Thiên Bình.
Cậu ta liếc nhìn về cuốn nhật ký, rồi quay ra hỏi:
- Vậy là mày đã biết tất cả rồi sao?
Tất cả sự choáng ngợp cùng nỗi đau đớn khiến tôi không tài nào trả lời được.
Cậu ta tiếp lời:
- Đúng vậy, Xà Phu là chị ruột của tao.
Chắc chúng mày đều biết chị ấy hơn tuổi bạn cùng lớp, vì đi học muộn 2 năm.
Khi tao chỉ mới 10 tuổi, một tai nạn xe khủng khiếp đã lấy đi sinh mạng của cả ba lẫn mẹ.
Hai chị em chỉ còn biết nương tựa vào nhau mà sống.
Số tiền của ba mẹ chẳng đủ để trang trải, nên chị Xà Phu đã phải vừa đi học vừa đi làm, kiếm tiền nuôi hai chị em.
Cho tới hết năm lớp 9, người quen của họ hàng từ bên Anh về đã tìm đến muốn nhận tao làm con nuôi, nếu đồng ý thì sẽ được sang đó sinh sống và ăn học.
Ban đầu tao từ chối vì không nỡ xa chị mình, nhưng chị Xà Phu một mực bắt đi, vì chỉ có như vậy cuộc sống của tao mới tốt hơn.
Cứ đến dịp Noel là tao lại về Việt Nam thăm chị ấy, hai chị em chưa bao giờ hết yêu thương nhau.
Nói đến đó, cậu ta bắt đầu nghẹn ngào:
- Chị Xà Phu có vẻ không được thông minh, nhưng bù lại được vẻ bề ngoài xinh đẹp, cùng với một trái tim nhân hậu, cao cả.
Nhưng tao không thể ngờ, lại có kẻ nhẫn tâm giết hại chị ấy, và dàn dựng thành một vụ tự sát!
Đương nhiên điều này chỉ tao biết được thôi, dù có báo cảnh sát thì lũ vô dụng ấy cũng chẳng thể bắt được hung thủ.
Dứt lời, gương mặt Thiên Bình trở nên giận dữ:
- Nên tao quyết định chuyển về đây, xin vào lớp của chúng mày, quyết tìm ra con khốn đã giết hại chị ấy.
Và giây phút tao bắt đầu nản chí vì mãi không tìm ra chút manh mối nào của kẻ giết chị mình, cũng là lúc tao biết đến tổ chức và trò chơi Ma Sói.
Nhận thấy thái độ tôi thay đổi khi nghe đến đó, Thiên Bình cười khẩy:
- Dù sao thì đằng nào mày cũng chết, nên tao sẽ cho mày biết hết sự thật.
Coi như là phần thưởng của việc chiến thắng trò chơi này.
Những kẻ đứng sau sẽ tham gia theo hình thức đặt cược vào người chơi nào sẽ chiến thắng, và tiền kiếm được của tổ chức đến từ việc bán nội tạng những người chết.
Và tao quyết định cược hết tiền của mình để được tham gia, thật may là số tiền khá lớn ba mẹ nuôi gửi cho để sinh sống tại Việt Nam cũng đủ để bản thân trở thành một phần của tổ chức.
Tao đẩy tất cả những đứa con gái trong lớp vào trò chơi này.
Và đẩy cả lũ con trai vào nữa để bản thân có cớ tham gia mà không bị nghi ngờ.
- Chờ đã, kẻ cho tổ chức thông tin của mọi người không phải là Song Ngư sao?
- Chính tao nhắn tin cho nó đấy.
Quả đúng như dự đoán, con bé nghiện Ma Sói đó đã cắn câu.
Kể cả Song Ngư từ chối lời mời ấy thì chúng mày vẫn sẽ bị bắt cóc đến đây thôi.
Nhưng vì đồng ý nên lại có lí do để đổ hết tội cho nó.
Chẳng phải quá tuyệt vời ư?
- Nhưng... rõ ràng tao đã chứng kiến mày chạy ra ngoài đó, chiếc vòng cổ siết lại và có cả máu tuôn ra cơ mà?
Sao mày vẫn sống được?
- Tao là thành viên của tổ chức mà nhớ chứ?
Đương nhiên đó là máu giả giấu sẵn trong người, và lí do tao chạy ra ngoài sân là để chúng mày khó có thể phát hiện ra được.
Tao tham gia vào trò chơi vì muốn đích thân trả thù cho chị mình.
- Nhưng sao mày lại có thể chắc chắn được kẻ giết chị mày là người cùng lớp??
- Ồ chắc chứ, tao đã tìm ra những con khốn đó và cho chúng nó một cái chết tàn bạo, kinh khủng nhất rồi.
Gương mặt tôi trở nên kinh ngạc khi bắt đầu hiểu ra:
- Vậy kẻ mày muốn nói đến là...
- Đúng vậy.
Chắc hẳn mày cũng thắc mắc, rằng tại sao cái chết của Cự Giải và Kim Ngưu lại kinh khủng đến thế.
Nhưng để tao kể lại từ đầu vậy.
Dứt lời, cậu ta ngồi chễm chệ xuống cái ghế bên cạnh, rút điếu thuốc lá trong người ra châm lửa hút:
- Đêm đầu tiên, bọn tao tìm đến định giết Cự Giải, vì cô ta nhận làm Bảo Hộ mà.
Nhưng thật không thể ngờ, cửa phòng lại bị khóa chặt không mở được.
Hoặc là Bảo Hộ bảo vệ, hoặc là Ma Cà Rồng.
Nhưng nếu Cự Giải giả làm Bảo Hộ thì đời nào Bảo Hộ thật lại bảo vệ cô ta, nên chắc chắn Cự Giải là Ma Cà Rồng rồi.
Sáng hôm sau Bạch Dương nhận làm Tiên Tri và không ngờ lại đổ tội trúng Bảo Hộ thật.
Buổi tối hôm đó, sau khi Nhân Mã bị bầu chết, Cự Giải có tìm đến phòng tao khóc lóc và kể mọi chuyện.
Rằng đêm hôm trước Sói đã tìm đến giết cô ta, thật may mắn có Bảo Hộ bảo vệ, còn bản thân Cự Giải thực chất chỉ là một Dân Làng mà thôi.
Giờ Nhân Mã chết rồi, cô ta sợ hãi vì không còn ai bảo vệ mình nữa.
Gương mặt tôi trở nên khó hiểu:
- Chờ đã... tại sao cô ta lại tìm đến phòng mày khóc lóc chứ?
- Mày có nhớ, trong buổi bỏ phiếu đầu tiên, Sư Tử từng nói rằng Cự Giải đang lừa dối cậu ta với một kẻ nào đó?
Là tao đấy.
Rõ ràng đã có người yêu rồi, nhưng kể từ giây phút tao chuyển vào lớp, Cự Giải không thể rời mắt khỏi tao.
Cô ta chủ động nhắn tin, làm quen, thậm chí tán tỉnh tao sau lưng Sư Tử.
Tao vốn chẳng có tình cảm gì đâu, nhưng Cự Giải cũng là con gái, biết đâu tiếp cận nó lại giúp tao tìm được kẻ đã giết chị mình.
Nên tao đồng ý, và nó chết mê chết mệt tao đến mức cứ thế bòn tiền của Sư Tử chăm cho tao.
Thật đúng là đứa con gái lẳng lơ mà!
Ha ha ha ha!
Rồi Thiên Bình đứng dậy, dụi điếu thuốc lá đi, gương mặt bắt đầu trở nên tức giận:
- Và buổi tối hôm đó, con khốn Cự Giải đã tiết lộ với tao tất cả mọi chuyện, vì nó sợ bản thân sắp bị Sói giết nên không muốn phải giữ bí mật nữa.
Chính nó đã giết chị tao, và dàn dựng như một vụ tự sát!!
- Tại sao... cô ta lại làm như vậy chứ?
- Nghe xong lí do thì có lẽ mày sẽ muốn cảm ơn tao vì đã giết đi loại cặn bã như nó đấy.
Tao không phải thằng con trai đầu tiên mà Cự Giải lừa dối Sư Tử đâu.
Trước khi tao chuyển vào lớp, khi mà chị Xà Phu vẫn còn sống ấy, Cự Giải còn qua lại với một anh khối trên cơ.
Con khốn đó chẳng còn chút tình cảm gì với Sư Tử, nó chỉ tiếp tục để bòn tiền cậu ta thôi.
Và loại phản bội người khác rồi cũng sẽ bị người khác phản bội mà thôi.
Một ngày đẹp trời, anh khóa trên đó thẳng thừng chia tay Cự Giải, lí do vì thích Xà Phu.
Dễ hiểu thôi, chị ấy đẹp hơn cả về ngoại hình lẫn nhân cách.
Nói đến đây, những tia máu trong mắt Thiên Bình dần lộ rõ, giọng nói trở nên căm phẫn:
- Con khốn đó không chấp nhận sự thật đó, đã cùng bạn thân là Kim Ngưu, liên tục đánh đập, xúc phạm thân thể và danh dự chị Xà Phu.
Mặc dù chị ấy đã van xin và khẳng định mình không có tình ý gì với anh trai đó, nhưng chúng nó vẫn nhất quyết không tha.
Những cuộc hành hung bắt đầu có chiều hướng nặng hơn, và chuyện gì xảy ra thì mày cũng biết rồi đấy.
Cái ngày định mệnh ấy, con khốn Cự Giải đã bắt Kim Ngưu phải cùng mình xử Xà Phu.
Chúng nó đến căn hộ của chị tao, Kim Ngưu khống chế hai tay, còn Cự Giải thì dùng dây thừng siết cổ chị ấy...
đến chết.
Sau đó chúng nó treo người lên, dàn dựng như một vụ tự sát.
Thiên Bình bật khóc:
- Tại sao chứ?
Chị Xà Phu chỉ hơi không được thông minh thôi, đâu có đáng bị như vậy?
Cả đời chị ấy luôn quan tâm, lo lắng cho em trai mình, chưa bao giờ làm hại ai cả.
Nhưng con khốn kia chỉ vì lòng đố kị mà sẵn sàng tước đi mạng sống của người khác.
Tôi ghì chặt nắm đấm.
Chết tiệt!!
Sao lại có kẻ tàn nhẫn đến như thế?
Cô ta là thể loại ác quỷ gì vậy chứ?
- Nếu Cự Giải muốn dàn dựng thành một vụ tự sát thì việc gì phải nhờ cả Kim Ngưu chứ?
Càng nhiều người càng dễ bị lộ ra mà.
- Vậy là mày không thông minh như tao tưởng Song Tử ạ.
Thế này nhé, nếu bản thân bị siết cổ thì mày sẽ làm gì?
- Tao sẽ đưa tay lên cổ phản kháng lại, cố gỡ sợi dây ra...
Nói đến đó, tôi trở nên im lặng.
Thì ra là vậy.
- Hiểu rồi chứ?
Vì chống cự nên nạn nhân sẽ để lại vết cào trên cổ mình.
Như vậy thì còn ai tin đó là vụ tự sát nữa?
Tao có thể tưởng tượng được, trước khi chết chị mình đã phải van xin bọn chúng như thế nào.
Thiên Bình quệt nước mắt, gương mặt lại trở nên đáng sợ:
- Nhưng những con khốn tàn nhẫn ấy không còn là người nữa!
Bởi vậy, nên tao cũng đối xử với chúng nó không giống con người.
Tao đã cho chúng nó hiểu thế nào là tận cùng của địa ngục.
Sao hả, tay nghề chém giết của tao cũng ra gì đấy chứ!
Tôi rùng mình nhớ lại cái chết của Cự Giải và Kim Ngưu, thật kinh khủng.
Trên gương mặt của Thiên Bình nở một nụ cười đầy man rợ, chẳng khác gì một tên sát nhân điên loạn:
- Nói nghe này, Cự Giải vẫn còn sống tại thời điểm tao móc mắt nó ra đấy.
Con khốn đó cầu xin được chết, nhưng đã gọi là tra tấn thì mày phải sống.
Sống để chịu đựng tất cả những cảm giác mà chị gái tao đã trải qua, khi phải van xin hết lời nhưng vẫn bị chúng nó nhẫn tâm sát hại.
Sau đó tao chém vô số nhát vào người nó, càng nghe nó kêu la thảm thiết tao càng thỏa mãn.
Đến khi tao rạch bụng, bắt đầu moi ruột ra thì nó tắt thở.
Và như những gì chúng mày chứng kiến, tao treo cái thân xác vương vãi máu me, lòi cả nội tạng ra của nó lên, như cách nó treo cổ chị Xà Phu vậy.
Nợ máu trả bằng máu.
Còn con Kim Ngưu cũng tương tự.
Tao dùng dây cột tay chân nó lại, lấy dao xẻ banh ngực ra, rồi thả từng con chuột vào đó ăn hết bên trong.
Cho nó hiểu cái cảm giác của chị tao, chết mà bị trói buộc không thể kháng cự kinh khủng đến mức nào.
Ha ha ha ha ha ha!!!
- Mày điên rồi!
Mày giết người như vậy thì mày có khác gì chúng nó không?
- Ồ, con chuột nhỏ bé lên tiếng đấy à?
Sắp chết rồi mà mạnh mồm gớm nhỉ?
Gương mặt tôi trở nên sợ hãi:
- Nhưng... tại sao chứ?
Sao lại muốn giết tao?
Chẳng phải mày đã nói mục đích chính là đẩy lũ con gái vào trò chơi này, còn bọn con trai chỉ là lí do để mày có thể tham gia mà không bị nghi ngờ sao?
Thiên Bình cầm con dao lên, kề vào cổ tôi:
- Mày còn hỏi ư?
Chỉ vì mày, mà người con gái tao yêu đã phải chết!!!
- Nhưng Thiên Yết đâu có yêu mày?
*Bốp!!!*
Cậu ta tát tôi một cái thật mạnh.
- Mày im ngay!
Không yêu rồi dần dần sẽ yêu thôi.
Ban đầu tao chẳng để ý gì, nhưng từ lúc cùng nhau làm Sói vào ban đêm, nhận ra bản thân dần có tình cảm với Thiên Yết.
Và khi biết được cô ấy chẳng liên quan gì đến cái chết của chị mình, tao quyết phải làm mọi cách cho phe Sói thắng, để Yết có thể sống.
Mọi chuyện đáng ra đã rất hoàn hảo...
Rồi cậu ta nắm lấy vạt áo của tôi, gào lên:
- Nhưng chỉ vì cái loại mày, mà cô ấy chấp nhận hi sinh mạng sống của bản thân mình!
Tại sao tất cả những người tao yêu thương đều phải chết??
Tôi đáp lại cậu ta bằng ánh mắt đầy khinh bỉ:
- Vậy có nghĩa là lá thư "Fallen Angel" đó cũng do mày bịa ra, đúng chứ?
- Đúng vậy, tao phải làm mọi cách để chia rẽ hai đứa chúng mày!
Tao đã bắt đầu nghi ngờ kể từ lúc nó chống lại đồng đội là Bạch Dương để theo phe mày, và sự thật đúng như những gì tao dự đoán.
Lá thư thì tao bịa ra, nhưng biệt danh đó là Yết tự nhận.
"Fallen Angel" ý chỉ những thiên thần sa ngã, vì đã làm việc xấu nên mất đi sự lương thiện của bản thân, cũng giống như bản thân Thiên Yết làm Sói vậy.
Thật quá tiếc khi mày không nhận ra điều đó, vẫn ngu muội tin tưởng nó là Dân Làng.
- Bởi vì thế nên đêm hôm trước mày đã chọn giết tao?
- Đương nhiên.
Khi biết được Thiên Yết yêu mày, tao đã quyết định, sau khi trả thù xong Cự Giải và Kim Ngưu, mục tiêu tiếp theo sẽ là mày.
Đêm đó Thiên Yết khóc nhiều lắm, vì tao bắt cô ấy phải chính tay giết người mình yêu mà.
Yết buồn nhưng không phản kháng, vì cô ấy hiểu rằng, giết ai thì số lượng Sói cũng bằng Dân, đằng nào mày chả chết.
Thiên Bình
- Nhưng đến khi tìm đến thì phòng mày lại bị khóa, không thể mở được.
Giây phút đó bọn tao đã nhận ra, mày chính là Ma Cà Rồng.
Và lúc ấy, ánh mắt của Yết bỗng trở nên sắc lạnh, cô ấy nở một nụ cười bí hiểm.
Tao đã có linh cảm xấu rồi, không ngờ Yết lại để cho mày thắng thật.
Hai hàng nước mắt của tôi cứ thế tuôn rơi.
Thì ra, trước khi bỏ phiếu Yết lạnh nhạt, phũ phàng với tôi không phải vì ghét bỏ, mà là để đỡ đau đớn khi chia ly, hi sinh mạng sống cho người mình yêu.
Thiên Bình bắt đầu giơ con dao lên:
- Giờ thì mày đã biết hết mọi chuyện rồi.
Chết đi!!!
Dứt lời, cậu ta đâm xuống thật mạnh.
Tôi lăn người sang một bên, né được nhát dao chí mạng đó.
Con dao găm xuống sàn nhà.
Thiên Bình nhanh chóng rút nó lên, chém tiếp vào bắp tay phải của tôi.
Một cơn đau thấu xương ập đến.
Cứ tiếp tục thế này... mình sẽ chết mất!
Nhát dao tiếp theo, cậu ta hướng thẳng về cổ.
Theo phản xạ, tôi đưa tay trái của mình nắm lấy con dao ấy.
Lưỡi dao găm sâu vào lòng bàn tay, máu cứ thế nhỏ xuống - một cảm giác đau đớn tột cùng.
Rồi tôi đưa tay phải giữ lấy tay Thiên Bình, giằng qua giằng lại, cuối cùng đập được cổ tay cậu ta vào cạnh cửa sổ.
Thiên Bình đau đớn thả tay ra, con dao rơi ra ngoài.
Nhanh chóng tôi khép hai chân lại, dùng tất cả sức lực đá một cú thật mạnh vào bụng cậu ta.
Thiên Bình ngã người về sau, đập đầu vào cạnh giường, nằm đó ôm đầu quằn quại.
Tôi đứng dậy chạy đến mở chiếc tủ, tìm lấy cái áo khoác dày nhất, choàng vào người chạy ra ngoài.
Tôi cố lết đến cuối hành lang, ngắt cầu dao điện.
Bản thân đang chảy máu rất nhiều, bây giờ mình không thể đủ sức để đánh lại cậu ta đâu.
Phải trốn thôi.
Khoác chiếc áo thật dày để máu trên người không rỏ xuống đất, cố lết nhanh nhất có thể.
Tôi quyết định bước vào phòng mình, mở chiếc tủ quần áo ngồi vào đó.
Có lẽ Thiên Bình sẽ không nghĩ tôi dám trốn trong chính phòng của mình đâu.
Tôi ngồi trong đó, mắt mờ dần đi, cạn kiệt không còn chút sức lực nào cả.
Chỉ biết chờ mong vào phép màu, rằng mình không bị phát hiện mà thôi.
Trong bóng tối tĩnh lặng, tôi có thể nghe thấy tiếng bước chân truy lùng của cậu ta.
Đã một lúc trôi qua...
*Cạch!*
Tôi chết lặng khi nghe thấy tiếng cửa phòng mình mở ra.
Chết tiệt, phải làm sao đây?
Tôi dùng hai tay ôm lấy miệng mình, nhắm mắt lại vì run sợ.
Làm ơn đi, làm ơn đi mà!
Vài phút sau, tôi bỗng nghe thấy tiếng cửa phòng mình đóng lại.
Phù, cuối cùng hắn cũng rời đi.
Vừa thở phào nhẹ nhõm, tôi ngay lập tức giật mình.
Chờ đã, chẳng tên giết người nào truy tìm xong lại đi đóng cửa phòng lại cả.
Lẽ nào...
*Kẹt!!!*
Cánh cửa tủ bị mở toang ra, trước mặt tôi là con quỷ đội lốt người đó:
- Thì ra mày trốn trong đây à?
Hà hà hà hà!
Tôi kinh hãi, chỉ biết ngồi chết dí tại đó.
- Che dấu máu cũng giỏi đấy, nhưng tao có thể nghe thấy tiếng thở run rẩy của mày phát ra, như một con chuột nhắt bé bỏng yếu ớt!
Dứt lời cậu ta nắm lấy cổ áo, lôi xềnh xệch tôi ra khỏi tủ.
Cả thân mình đau đớn rã rời, chẳng thể chống cự được nữa.
Thiên Bình cất lên giọng nói đầy man rợ:
- Mày làm rơi mất con dao duy nhất rồi, tiếc quá!
Nhưng không sao, tao có thứ khác hay hơn cho mày đây.
Thiên Bình từ từ rút trong người ra một khẩu súng.
Tôi kinh hãi chỉ biết lùi lại.
Từ từ lết đến bên cửa sổ, tôi quyết định đứng dậy, đưa đôi mắt sắc lạnh đối mặt với cậu ta.
- Chà, khí thế gớm nhỉ?
Còn điều gì để nói trước khi chết không?
Biết rằng bản thân không thể nào thoát khỏi án tử, tôi nhếch miệng cười đầy khinh bỉ, chậm rãi nói từng tiếng:
- Người cùng huyết thống thường giống nhau.
Nếu có đứa em trai như mày, thì Xà Phu chắc cũng là loại người khốn nạn, ngu si, vô nhân tính mà thôi.
Thiên Bình nghe thấy thế thì gào lên điên tiết, ngay lập tức bóp cò.
*Đoàng!!!*
Chỉ trong tích tắc, tôi có thể cảm nhận được viên đạn bay trúng tim mình.
Ngả người ra ngoài cửa sổ, tôi rơi vào không trung, như thể một con người đang ngã xuống địa ngục.
Ánh sáng cứ thế lụi tắt dần trong mắt tôi...
***
"Song Tử!
Song Tử!
Song Tử, mau dậy đi!"
Tiếng nói quen thuộc văng vẳng vang lên.
Tôi từ từ mở mắt ra, thấy xung quanh bao phủ một màu trắng.
Một luồng sáng chói lóa lóe lên, tôi dụi mắt mãi mới có thể nhìn được.
Bước ra từ ánh sáng đó, là hình ảnh một người con gái tóc dài nâu, mặc trên mình một bộ váy trắng muốt, sau lưng có đôi cánh bạc.
Nhìn kĩ hơn gương mặt xinh đẹp tuyệt trần đó, tôi ngỡ ngàng trong sung sướng.
Chính là Thiên Yết đây mà!
Không lẽ... mình đã được lên thiên đàng ư?!?
Yết nhẹ nhàng đến bên, đưa tay xoa lên mặt tôi.
Tôi ôm cô ấy vào lòng, òa khóc vì hạnh phúc:
- Cuối cùng thì, chúng ta cũng được ở bên nhau rồi!!!
Yết không trả lời, chỉ mỉm cười.
Tôi quyết định trao cho cô ấy một nụ hôn.
Và giây phút chạm vào đôi môi ấy, bỗng một lực hút vô hình kéo tôi lại.
Chuyện gì đang xảy ra thế này?
Tôi cố nắm tay Thiên Yết, nhưng không thể nào giữ được nữa.
Cứ thế tôi bị kéo đi, rơi vào một khoảng không vô định...
***
Tôi giật mình chợt mở mắt ra.
Trước mặt là bóng tối đen kịt.
Cơn đau thấu tận xương tủy bao trùm toàn bộ cơ thể.
Mất một lúc tôi mới nhận ra, mình đang nằm trên vùng đất bên cạnh tòa nhà.
Chuyện vừa nãy chỉ là mơ ư??
Aixx, đau quá!
Cú ngã vừa rồi không biết đã làm mình gãy bao nhiêu cái xương nữa.
Nhưng... tại sao tôi vẫn còn sống?
Viên đạn đó đã xuyên đúng theo hướng vào tim mình cơ mà?
Tôi đưa tay lên ngực trái, một cảm giác buốt nhói ập đến.
Sờ thì thấy có một vật cứng cứng, tôi nhanh chóng rút thứ xong túi áo sơ mi của mình ra.
Thì ra là như vậy!!
Viên ngọc lục bảo trên chiếc vòng hộ mệnh mà Thiên Yết để lại đã cứu mạng tôi.
Phát đạn đó đã bắn trúng vào viên ngọc này, bây giờ đạn vẫn còn găm nguyên trên đó.
Tôi mỉm cười hạnh phúc.
Kể cả khi đã chết, Thiên Yết vẫn bảo vệ được mình.
*Lạch cạch!*
Tôi giật mình nghe thấy tiếng bánh xe vang lên.
Hắn đang đến đây ư?
Tôi nhanh chóng đưa tay hứng máu từ sau lưng, bôi lên ngực mình, rồi nằm im như đã chết.
Trong bóng tối, Thiên Bình không thể nhận ra tôi đang khẽ mở mắt nhìn.
Cậu ta mang đến một chiếc xe đẩy hàng, rồi nhanh chóng khiêng xác tôi đặt lên đó.
Sau đó kéo xe vào trong nhà, đi đến từng chỗ một thu thập xác của những người khác.
Thiên Yết nằm ngay bên cạnh, tôi đưa tay nắm lấy bàn tay cô ấy, cố để không rơi nước mắt.
Mùi hôi thối nồng nặc của những cái xác chết phía trên bốc ra, một cảm giác thật kinh khủng và sợ hãi.
Thu thập đủ xác 11 người, Thiên Bình kéo chúng tôi đến sau gian bếp.
Ở góc đó, hắn đẩy chiếc tủ lạnh sang bên, một cánh cửa nằm trên mặt đất lộ ra.
Cậu ta mở cửa căn hầm, sau đó lấy trong tủ bếp ra những can xăng to.
Lẽ nào... cậu ta định thiêu cháy tất cả những cái xác?
Cũng đúng thôi, nếu muốn cảnh sát không xác định được danh tính nạn nhân thì làm vậy là cách tốt nhất.
Cả người tôi trở nên run sợ.
Không, không thể thế được!
Mình phải làm gì đó.
Sau khi đổ hết xăng xuống, Thiên Bình rút trong người ra một bao diêm.
Nhân lúc cậu ta quẹt diêm mà không để ý, cộng thêm việc được những cái xác bên trên che khuất, tôi rút viên ngọc lục bảo trong túi áo ra, bẻ gẫy nó thành hai mảnh.
Do bị đạn xuyên vào nên viên ngọc có thể dễ dàng tách ra.
Tôi giữ lại một mảnh, mảnh còn lại khẽ đút vào túi áo của Thiên Yết.
Dù có chia ly, hai người vẫn mãi thuộc về nhau.
Thiên Bình thả que diêm cháy xuống, một ngọn lửa lớn bùng lên.
Sau đó cậu ta bốc xác từng người dậy, ném xuống ngọn lửa đó.
Mùi da thịt người cháy khét bốc lên thật tanh nồng, khó chịu và kinh khủng.
Đến Thiên Yết, tên biến thái đó hôn lên xác của cô ấy, sau đó còn ôm cô ấy khiêu vũ:
- Tôi vẫn luôn yêu cậu, thiên thần bé nhỏ.
Sau đó cũng đáp xuống căn hầm.
Tôi ghì chặt nắm đấm của mình.
Thật là biến thái và kinh tởm.
Chỉ còn lại mình tôi nằm đó.
Và giây phút Thiên Bình bước đến xốc người mình dậy, ngay lập tức tôi đâm thẳng mảnh ngọc vỡ vào mắt cậu ta.
- Aaaaaaaaa!
Tôi có thể nghe rõ tiếng con ngươi mắt của hắn nổ bộp một tiếng.
Thiên Bình gào lên, đau đớn đưa tay ôm mặt.
Lợi dụng sơ hở, tôi dùng chút sức lực cuối cùng thụi thật mạnh đầu gối lên háng cậu ta.
Thiên Bình mất đà, ngã chúi đầu về phía trước, rơi xuống căn hầm.
Nhanh chóng cậu ta đưa tay giữ được mép hầm, cả người treo lơ lửng, bên dưới là biển lửa khốc liệt.
Thiên Bình bắt đầu mếu máo van xin:
- Cứu tôi với Song Tử ơi!!
Tôi đứng từ trên nhìn xuống với gương mặt vô hồn.
Không chút mảy may do dự, tôi đưa chân lên giẫm thật mạnh xuống tay cậu ta.
Thiên Bình đau đớn tuột tay ra, ngã xuống đó.
- Aaaaa, không!!!
Đó là tất cả những gì tôi nghe thấy khi đóng cửa căn hầm lại.
Sau đó tôi di chuyển chiếc tủ lạnh đè lên, để chắc chắn rằng con ác quỷ đó sẽ không thể thoát ra được.
Tôi đi ra khỏi căn nhà, những giọt nước mắt cứ thế lăn dài.
Sau đó, tôi lại cười phá lên như một kẻ điên loạn.
Cuối cùng thì bản thân cũng đã được giải thoát rồi.
Ngoảnh đầu lại nhìn một lần cuối, rồi tôi quay lưng bước đi.
Cả người bê bết máu, chẳng còn chút sức lực, nhưng ý chí sống sót khiến tôi tiếp tục lết về phía trước.
Lần qua cánh rừng rậm, vượt qua bao nhiêu bụi cây, cuối cùng tôi cũng ra được đường chính.
Và giây phút nhìn thấy ánh đèn của xe cảnh sát, tôi gục xuống không còn biết trời đất gì nữa...
***
1 tháng sau.
"Ôi anh ơi, tay thằng bé cử động rồi kìa!"
"Song Tử ơi, mau tỉnh lại đi con!"
Tôi chậm rãi mở mắt một cách khó nhọc, bắt gặp gương mặt mừng rỡ của ba và mẹ.
- Con...
đang ở đâu đây?
- Trong bệnh viện con ạ.
Ơn trời, mẹ lo muốn chết!
Cảnh sát tìm thấy con trong tình trạng ngất xỉu, người đầy máu me.
Con ơi, con đã làm gì để ra nông nỗi này chứ?
- Mẹ tôi vừa hỏi vừa bật khóc.
- Thôi bà ơi, con nó mới tỉnh lại, bình tĩnh kẻo nó lại hôn mê tiếp đấy!
- Ba nhẹ nhàng nói.
- Hôn mê ấy ạ?
- Lúc con ngã xuống, đầu con đập vào đất khá mạnh, cộng thêm những vết thương và việc bị mất máu nhiều quá.
Con à... con hôn mê được 1 tháng rồi.
Tôi sững sờ sau câu nói đó.
Đã 1 tháng trôi qua kể từ khi cơn ác mộng ấy xảy ra ư...
Nhưng bản thân mình thì vẫn nhớ như in những kí ức kinh khủng đó.
Có lẽ, chúng sẽ trở thành những vết nhơ đeo bám tôi suốt cuộc đời này...
Bên ngoài có vọng lên tiếng của cảnh sát trưởng:
- Chào hai anh chị, tôi có một số câu hỏi muốn hỏi cháu Song Tử, về vụ án giết người hàng loạt đó.
Mẹ tôi lo lắng:
- Con tôi vừa mới tỉnh dậy, anh khoan hãy tra khảo nó được không?
Tôi kéo tay mẹ:
- Không sao đâu mẹ, con ổn mà.
Những vụ việc thế này thì thời gian là quan trọng nhất.
Thanh tra Tuấn Linh bước đến ngồi bên giường của tôi, ôn tồn hỏi:
- Chào cháu, cháu có thể kể cho chú nghe về những chuyện đã xảy ra chứ?
Tôi trả lời với một giọng điềm tĩnh, không chút sợ sệt:
- Cháu và bạn cùng lớp đã bị bắt cóc đến một nơi hoang vu.
Ở đó mọi người phải tham gia trò chơi "Ma Sói", ai thắng được thả đi, ai thua phải bỏ mạng.
Tất cả bạn bè của cháu đã bị kẻ đứng sau trò chơi giết chết.
Cảnh sát trưởng vừa nghe vừa ghi chép lại.
Sau đó chú hỏi tôi:
- Cháu này, còn bạn nào thoát được ra cùng với cháu không?
- Không ạ, sao chú lại hỏi vậy?
- Tôi trả lời với gương mặt khó hiểu.
- Là thế này.
Lần theo vết máu vương vãi từ cơ thể của cháu, chúng tôi tìm được đến căn nhà nơi vụ án diễn ra.
Trong căn hầm ở sau bếp, cảnh sát đã phát hiện 10 cái xác cháy đen.
Có tổng cộng 12 học sinh bị bắt cóc, nên trừ cháu ra thì vẫn còn 1 bạn đang mất tích.
Và vì xác bị đốt cháy, nên chúng tôi không thể xác định được danh tính những học sinh đó, đồng nghĩa với việc không tìm ra học sinh thứ 11 đang mất tích là ai.
Phải chờ cháu tỉnh dậy để hỏi cụ thể.
Nghe cảnh sát nói vậy, gương mặt tôi trở nên sợ hãi.
Không lẽ...
Cô y tá bỗng chạy đến từ ngoài cửa, trên tay cầm chiếc điện thoại của bệnh viện.
- Có người gọi đến tìm bạn Song Tử ạ.
Tôi run rẩy áp điện thoại vào tai nghe, đầu dây bên kia vang lên một giọng nói quen thuộc:
- Nhớ tao chứ, Song Tử?
Tôi kinh hoàng không nói nên lời.
Đó... chính là giọng của Thiên Bình!
Đầu dây bên kia tiếp tục vang lên:
- Hà hà, mày không giết tao dễ dàng như thế được đâu!
Tôi hỏi:
- Mày... mày muốn gì??
Muốn lấy mạng của tao bằng được đúng không?
- Ồ không bạn yêu ạ.
Bây giờ giết mày thì quá dễ dàng rồi.
Sống mà phải chứng kiến những người thân của mình bị đày đọa, sát hại, đó mới là sống không bằng chết!!!
Tôi bắt đầu nhận ra điều hắn đang nói, ngay lập tức quay ra sốt sắng hỏi mẹ:
- Mẹ ơi, em trai Duy của con đâu rồi?
- Hai hôm trước nó đi chơi với lớp con ạ.
Mà cái thằng này, đi xa nhà nhưng chẳng thèm gọi về cho ba mẹ một tiếng nào hết!
Nghe đến đó, tôi chết lặng người đi, đánh rơi chiếc điện thoại xuống sàn nhà.
- Không... con không nghĩ là em ấy có thể gọi điện được đâu.
Đầu dây bên kia bắt đầu vang lên những tiếng cười kinh dị...
(Players alive: 3)
(Hết phần 1)