Khác [12cs] ᴛʜᴇ ʙᴇᴀꜱᴛʟy ᴅᴀᴛɪɴɢ ꜱᴛɪᴍᴜʟᴀᴛᴏʀ

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
348,768
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
325081873-256-k417009.jpg

[12Cs] ᴛʜᴇ ʙᴇᴀꜱᴛʟy ᴅᴀᴛɪɴɢ ꜱᴛɪᴍᴜʟᴀᴛᴏʀ
Tác giả: felicenasta
Thể loại: Huyền ảo
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

"chào mừng đến với beastbound online, tựa game mmorpg đầu tiên mà quái vật có cảm xúc thật và còn có thể đá bạn như người yêu cũ. thế giới thì rộng lớn, đạo đức thì lung lay.

ở đây, bạn không chỉ cày cấp, bạn còn phải xây dựng quan hệ tình cảm với một con rồng.

chúc may mắn."

_tina 'taurus' stacy_



xunu​
 
Có thể bạn cũng thích !
  • [12cs] - Spells
  • [12cs] Falling
  • [12CS] Tìm kiếm tương lai
  • [12cs] Ánh Sao Đêm
  • [12CS] R E A L L O V E ? ?
  • [12Cs] ᴛʜᴇ ʙᴇᴀꜱᴛʟy ᴅᴀᴛɪɴɢ ꜱᴛɪᴍᴜʟᴀᴛᴏʀ
    INTRODUCTION


    chào mừng đến với beastbound online - tựa game mô phỏng giả lập fantasy cảm xúc điều khiển bởi AI đầu tiên trên thế giới.

    nhiệm vụ của bạn rất đơn giản:

    + biến thành thú.

    + thâm nhập vào đời sống của nhân loại được chỉ định.

    + nâng độ hảo cảm của hắn lên 100.

    + mở khóa hình dạng thật.

    nghe dễ ợt hả?

    nhân loại được chỉ định của bạn không phải npc thông thường. họ là những gã đàn ông thời trung cổ có đầy đủ cảm xúc, bướng bỉnh vô đối, dày đặc vật chất trì trệ trong não, và bạn hiện tại đang là một con vật nhỏ xíu không có một chút quyền công dân nào.

    bạn có thể tạm thời trở lại hình dạng con người trong một số điều kiện đặc biệt... nhưng coi chừng:

    nếu hắn nhìn thấy bạn đang biến hình - game over.

    🐾

    giới thiệu dàn nữ chính beastbound

    (hay còn gọi là lục nữ chịu trận)

    ฅ^•ﻌ•^ฅ

    tina "taurus" stracy

    chiến lược gia cáo đỏ

    "tôi không cho phép mình bị thuần hóa. nhưng tôi không ngại làm hắn bối rối."

    thực tập sinh thiết kế game

    miệng lưỡi sắc bén, giỏi tính toán mọi thứ trừ cảm xúc của chính mình.

    hiện đang mắc kẹt dưới hình dạng cáo đỏ mắc chứng trust issue.

    ˚.✦ ⵢ₊˚.₍ᐢ..ᐢ₎⊹ ˓𓄹 ָ࣪ ⸰

    samantha "sagittarius" white

    quỷ dữ đội lốt thỏ trắng

    "nếu hắn gọi tôi dễ thương thêm lần nữa tôi sẽ gây án mạng."

    ban ngày là cô giáo mầm non, ban đêm là linh hồn gremlin.

    trông vô hại nhưng không hề vô tội.

    ₍^.ꞈ.^₎⟆

    ariana "aries" montessori

    mèo hoàng gia

    "tôi không rên gừ gừ. tôi ra lệnh"

    influencer thời trang với năng lượng diva.

    chỉ chấp nhận được cung kính và thờ phụng.

    ૮₍'。ᵔ ꈊ ᵔ。₎ა

    paris "pisces" watson

    golden retriever mắc chứng lo âu

    "bạn? thù? người yêu? không biết nữa, cứ vẫy đuôi cho chắc."

    tiểu thuyết gia nghiệp dư, chuyên gia overthinking.

    muốn giúp đỡ người khác nhưng cứ tự vấp chân mình.

    ☁︎ᨒ ོ ☼

    gracy "gemini" wellington

    camera an ninh quạ đen

    "tôi không đăng ký làm điềm gở của ai hết. tôi chỉ ở đây vì đồ ăn vặt."

    tattoo artist.

    vô cảm về mặt cảm xúc, có sở thích lặng lẽ phán xét mọi người từ trên cao.

    𓆝.° 。゚𓆟 ゚。

    vivian "virgo" wilson

    cá koi tao nhã, triết gia ao tù

    "...hắn nhìn xuống mặt nước ba tiếng rồi. tôi có nên tạt nước không?"

    nhà thủy sinh học.

    khá tận hưởng dù chỉ được sống trong đúng một mét vuông nước.

    🏰 chào mừng đến arcadia - vương quốc ảo của khổ đau

    một thế giới fantasy đầy phép thuật, quái vật, và những gã đàn ông thiếu kỹ năng giao tiếp trầm trọng. từ hoàng cung đến thư viện bị nguyền rủa cho tới chiến trường tàn khốc, mỗi vùng đất là một thử thách, và một nhân vật là một đối tượng tình cảm tiềm năng dù chả bao giờ chịu nói chuyện cho tử tế.

    👑

    nhân loại được chỉ định

    (hay còn gọi là lục nam vô cảm)

    · · ─ · ❆ · ─ · ·

    knight libra

    kỵ sĩ cau có

    "lòng tin là thứ phải kiếm được."

    kỷ luật, điềm tĩnh, nghi ngờ mọi thứ biết thở.

    trở nên dịu dàng khi buồn ngủ.

    𓋼𖤣𖥧𓋼𓍊𖣂

    aquarius de carter

    dược sĩ yêu đời

    "mọi sinh vật đều xứng đáng được yêu thương!"

    tốt bụng quá mức cho phép.

    cần người trông chừng.

    thấy thứ gì ngọ nguậy là sẽ đem về nuôi.

    。 ₊°༺ 🜲 ༻°₊ 。

    prince cancerys

    hoàng tử tsundere

    "ta không cô đơn, chỉ là ta chỉ thích yên tĩnh"

    sinh ra với thìa vàng, muỗng ngọc và cái tôi bạc tỷ.

    ghét bị ngó lơ.

    ↟𖤥𖠿𖦥𖥧

    sir capricorn

    pháp sư cai quản thư viện hoàng gia

    "...cảm ơn vì ngồi cạnh ta"

    học giả trầm tính sống ẩn dật.

    năm năm chưa ra ngoài chạm cỏ.

    ⁺. ⊹˚₊ ₊·(੭ · ˕ · )੭

    scorpio klaine

    đại thuật sĩ thảm họa

    "a!

    ân sư kiếp trước của ta vừa trở lại để phán xét ta!"

    thích tỏ ra bi lụy, hơi thú tính.

    dễ bị thao túng chỉ bằng một cái nghiêng đầu.

    。˚ ☁︎ ˚。⋆。˚☽˚ི

    bá tước leonardo

    bá tước xứ Quỷ trầm mặc

    "...ác quỷ cũng cần cảm xúc à?"

    không nói hay cảm nhận được gì nhiều, nhưng có khả năng viết thơ chiến tranh lúc nửa đêm.
     
    [12Cs] ᴛʜᴇ ʙᴇᴀꜱᴛʟy ᴅᴀᴛɪɴɢ ꜱᴛɪᴍᴜʟᴀᴛᴏʀ
    hồi I: dự án thế kỷ


    chapter 0. it's not supposed to have lightning effects

    ⊹⋆𓍊𓋼𓍊𖡼.𖤣𖥧𖡼.𖤣𖥧𓋼𓍊𓋼𓇢⭒˚。⋆˖

    đúng ra chúng tôi phải nhận ra có gì đó không ổn ngay từ khi tina stacy nói: "đừng lo, chỉ là làm một bài beta test vô hại thôi mà."

    ý tôi là, chưa từng có câu chuyện hay ho nào trong lịch sử bắt đầu bằng chữ "đừng lo" cả.

    nhưng trời thì mưa, không khí có mùi nhựa đường ướt quyện với linh cảm xấu, và tina, tác giả đầy tự hào của beastbound online, đang cười như một nhà khoa học điên chuẩn bị trình diễn phát minh đầu tiên mang tính cách mạng thì ít mà đáng ngờ về mặt đạo đức thì nhiều.

    chúng tôi tụ tập ở căn hộ của tina trong khi tiếng sấm cắn xé vào cửa sổ như đang cố tái hiện lời tiên tri diệt thế. tina khởi động game với phong thái của kỹ sư nasa chuẩn bị phóng thứ gì đó giống như một cái máy nướng bánh mì lên vũ trụ.

    ariana khoanh tay - "tina. nói thật đi. bọn này ở đây vì bọn này là bạn thân của cậu hay là vì ngu mới dại dột trả lời tin nhắn group chat và đến đây lúc 2 giờ sáng?"

    "cả hai" - tina đáp cực kỳ tự tin.

    paris giơ tay từ dưới cái tổ kén chăn trên ghế - "và cậu chắc chắn là game này không có bug gì kiểu như...mất cắp thông tin thẻ tín dụng hoặc nổ tung nhà chứ?"

    "miss hilton, đây là mô phỏng fantasy tùy chỉnh được thiết kế để tái tạo quá trình gắn kết cảm xúc giữa các thực thể không tương thích. không phải cái máy nướng bánh mì. an toàn tuyệt đối."

    - tina ríu rít, gõ vào laptop một cách hào hứng - "mọi người sẽ biến thành những con thú đáng yêu và được chỉ định những npc nam để quyến rũ...ờ, ý tớ là kết nối tinh thần và hoàn thành hệ thống diễn tiến tình cảm. có thanh thiện cảm, có thời gian hồi kỹ năng biến hình. dễ mà!"

    đáp lại cô là một màn sương im lặng mịt mù, không có tiếng vỗ tay, cũng chẳng có tiếng reo hò, tất cả chỉ có tiếng mưa đập vào cửa kính như thể chính thiên nhiên cũng đang la ó phản đối buổi thuyết trình này.

    "định nghĩa từ 'quyến rũ' đi" - ai đó thì thầm.

    "trễ rồi" - tina líu lo - "ấn enter đi!"

    chúng tôi lưỡng lự. tiếng sấm gầm lên và ở đâu đó trong góc nhà, cái ấm nước thét lên như đang đồng cảm.

    samantha thì thầm - "cái này có được tính là tội lừa hôn nhân không?"

    paris lo lắng hỏi liệu cô ấy có thể làm paris hilton bản real không.

    tina tươi cười phớt lờ mọi phản đối, cô phát cho chúng tôi mấy mã nhân vật như đang phát quà lưu niệm ở một đám cưới tập thể mà chẳng ai trong chúng tôi đồng ý ký vào giấy hôn thú.

    "khi nhấn enter" - cô nói - "các cậu sẽ xuất hiện trong game dưới dạng sinh vật đã chỉ định. nhớ nhé, mục tiêu là tăng điểm thiện cảm với npc nam trong khi làm nhiệm vụ phụ để bảo vệ vương quốc."

    vivian khoanh tay trên cái ghế sofa, nhướn mày nhìn tina - "nhắc trước là nếu tớ rơi vào tình huống sến súa với thằng npc vai u thịt bắp nào đó, tớ sẽ ám cậu cả đời."

    tina cười tươi, nỗi phấn khởi được thử nghiệm dự án thế kỷ này khiến cô chẳng còn nghe lọt được mấy lời cảnh cáo từ bạn bè - "thật ra, mấy nam AI được lập trình với mô hình cảm xúc đầy đủ, có kháng cấp cao với việc bị imprint. bọn họ phản ứng động dựa trên đặc tính-"

    "hiểu rồi" - grace ngắt lời một cách phũ phàng - "tinder cho người nghiện game bị ảo tưởng mình là động vật. bấm đi."

    tina thở dài, cái đám người này, đúng là không ai còn tôn trọng nghệ thuật nữa. cô bẻ khớp tay rồi kéo ghế lại gần laptop.

    đèn phía trên chớp nháy khi tiếng sấm gầm lên ngoài trời. không khí ấm cúng, cô nghĩ, thật là hoàn hảo cho sự thay đổi định mệnh trong ngành kỹ thuật số này.

    "sẵn sàng chưa?"

    - cô quay lại hỏi khi chúng tôi đang đứng thành vòng quanh ở đằng sau, trong tay là điện thoại với giao diện game sáng lên trên màn hình.

    "rồi."

    "ừ."

    "sao cũng được."

    "tớ đang hối hận."

    "ấn enter đi."

    vẻ mặt tina rạng rỡ khi cô liếc màn hình, sáu nút start phát sáng cùng hình thú được chỉ định:

    "được rồi" - cô nói, giọng hơi lạc đi vì phấn khích và hồi hộp - "đếm đến ba nào"

    "một."

    tiếng sấm to hơn, những vệt sét loé sáng bò ngang bầu trời như lời cảnh báo.

    "hai."

    ánh đèn mờ đi, dù không ai kịp thời nhận ra nó.

    click.

    căn phòng im phăng phắc trong đúng một giây rồi đoàng một tiếng như bom nổ - một tia sét hung hãn xé tan cơn bão và giáng thẳng vào ổ điện dưới bàn của tina.

    "cái-"

    luồng điện ngay lập tức nổ tung trên sàn như pháo hoa, tia lửa bắn ra tứ phía. màn hình laptop của tina lóe trắng khi một luồng gió nóng thốc mạnh vào mặt cô, khiến những lọn tóc nâu bay điên loạn như đang quay quảng cáo dầu gội của medusa.

    "cái quái gì thế hả tina lorah ambressa stacy!?"

    - tiếng paris hét xé toang sự hỗn loạn.

    "tớ không có code cho tình huống sét đánh mà!!"

    - tina hét lên đáp trả khi tôi giật cánh tay cô với một lực khủng khiếp để kéo cô né ra khỏi cái ổ điện đang bốc cháy.

    "nhìn kìa!"

    - ariana kêu lên một tiếng thảng thốt.

    màn hình laptop trên bàn bỗng chốc giãn ra, méo mó, không, là mở ra, nó xoáy tròn như một cái cổng xoáy dữ liệu phủ đầy sương mù với một mảng màu pixel xanh chói mắt.

    "chúng ta sẽ không thực sự bị hút vào đó đâu đúng không?!"

    và ừ, chúng tôi chắc chắn là đang bị hút vào đó.

    mặt đất ngay lập tức biến mất dưới chân tôi, trọng lực gần như tụt về bằng không và cả bọn bay lên không trung, cơ thể loé lên những ánh sáng màu xanh dương.

    ariana vùng vẫy - "tớ thề là nếu tớ hóa thành mèo không có lông-"

    grace đang xoay vòng như mớ quần áo trong máy sấy khi cô hét lên - "tina, nếu đây là luận văn của cậu thì cậu sẽ được a+ vì tội ngộ sát!!"

    tina cố hét lại: "tớ không tính trước chuyện này mà!" nhưng giọng cô đã tan thành tín hiệu nhiễu khi thế giới quanh chúng tôi vỡ vụn thành những mảng pixel lấp lánh.

    rồi, với một tiếng tách cuối cùng, tất cả chìm vào bóng tối.

    ⊹⋆𓍊𓋼𓍊𖡼.𖤣𖥧𖡼.𖤣𖥧𓋼𓍊𓋼𓇢⭒˚。⋆˖

    silken voices lost to growls beneath the moon,

    yet somehow, we've never felt more alive.

    travelers, welcome to beastly dating stimulator
     
    [12Cs] ᴛʜᴇ ʙᴇᴀꜱᴛʟy ᴅᴀᴛɪɴɢ ꜱᴛɪᴍᴜʟᴀᴛᴏʀ
    1. the feathered cage


    ☁︎ᨒ ོ ☼

    'gemini'

    khi tia sét đánh xuống, tôi không cảm thấy đau mà chỉ cảm thấy như thể cơ thể bị lộn ngược và kéo giật về phía sau theo nhịp chuyển động của một cái máy giặt khổng lồ. mọi đầu dây thần kinh trong tôi đều biến thành sợi dây neon rực sáng và khi một luồng sáng xanh trắng rạch ngang tầm mắt tôi, mọi thứ hóa thành tĩnh điện với những tiếng lách tách, rít lên, và một cơn rung chấn đến tận xương tủy. tôi còn kịp nhìn thấy gương mặt của tina trong nửa giây, đôi mắt mở to của cô ấy phản chiếu sau ánh sáng màn hình laptop, môi cô ấy mấp máy điều gì đó bị nuốt chửng bởi tiếng nhiễu điện trước khi trò chơi của cô ấy nuốt chửng tất cả chúng tôi. trong một khoảnh khắc, tôi thấy mọi thứ trắng xóa.

    và rồi đen thẳm.

    và rồi–

    quạc. quạc. quạc.

    ý thức của tôi bừng tỉnh dậy theo sự sống động của…tiếng chim. rất nhiều chim.

    ồn ào, tức giận, và có vẻ rất…nhiều chuyện. tiếng của chúng xé toang không khí, chói tai và chồng chéo lên nhau như những miếng dao cạo đang chà lên thiếc.

    “nó lại ăn mất giun của tôi rồi!”

    “im đi, lông của mày đang chọc vào mặt tao đấy!”

    “chúng ta sẽ chết trong cái hộp bẩn thỉu này mất thôi!”

    đầu tôi nhói lên như say rượu, chỉ khác là cơn đau này bén hơn, như thể nó phát ra từ trong hộp sọ chứ không phải ngã dập đầu. mùi sắt gỉ và lông ướt ập đến, tất cả chúng trộn vào nhau và tấn công khứu giác của tôi bằng một mùi khó tả của kim loại, mùi ẩm, và phảng phất mùi ngọt lịm của trái cây thối. tôi rên khẽ, hoặc ít nhất là cố. nhưng thứ phát ra lại là–

    quạc.

    đợi đã. gì cơ?

    tôi khựng lại.

    thế giới quanh tôi nghiêng nhẹ khi cơ thể tôi dịch chuyển trên…móng vuốt? và khi tôi chớp mắt, cảm giác thật kỳ quặc. chuyển động mắt của tôi quá nhanh, quá nhẹ, như thể mí mắt không còn là của mình nữa. tầm nhìn của tôi vừa rộng vừa méo mó như bị xẻ làm đôi khiến tôi choáng váng. tôi ngẩng đầu nhìn chuyển động gần nhất và ngay lập tức đối diện với hàng tá ánh nhìn lấp lánh.

    quạ.

    chúng ở khắp nơi. chen chúc, cánh chạm cánh trong một chiếc lồng sắt.

    tôi hoảng hồn, lại cúi xuống, hoặc cố gắng làm vậy, và tim tôi rơi xuống tận đáy bụng: đập vào mắt tôi là một đám lông vũ đen bóng, trơn như dầu, và đôi cánh gấp gọn hai bên người.

    “không đời nào” - tôi thì thầm, hay đúng hơn là kêu quác lên, âm thanh vang ra chói tai và thô kệch.

    tôi là một con quạ đen.

    một con quạ bị nhốt trong chuồng gà, giữa một khu chợ ngoài trời như bước ra từ cơn sốt trung cổ. những quầy hàng bằng gỗ với đèn dầu và bùa giấy treo lủng lẳng. một tấm bảng nhỏ đung đưa trước lồng, chữ đỏ nguệch ngoạc khiến dạ dày tôi tụt xuống đáy:

    “giết một con quạ, xua mười vận rủi.”

    tuyệt vời thật đấy.

    “được thôi” - tôi lẩm bẩm, hoặc ít nhất là định nói vậy, nhưng chỉ phát ra một tiếng kêu cục cằn khiến con quạ gần đó quay ngoắt đầu về phía tôi. trong một thoáng, tôi nghĩ mình đang mắc kẹt trong một cơn ác mộng, hay có lẽ đầu óc tôi bị cơn bão làm cho chập mạch. nhưng rồi, một trong số đám quạ đen đột ngột lên tiếng.

    “đứa mới tỉnh rồi này” - nó nói, rõ ràng và chuẩn xác từng chữ.

    tôi chết lặng. không phải vì tôi đang thấy một con quạ biết nói, mà là vì tôi hiểu được nó. chúng không phải tiếng kêu ngẫu nhiên mà là từ ngữ, những lời lẽ thật sự, và mang âm điệu đầy khó chịu.

    tôi nhìn quanh và nhận ra những âm thanh hỗn độn nãy giờ không phải là tiếng quạ kêu vô nghĩa.

    đó là tiếng phàn nàn, một dàn đồng ca của sự khốn khổ có cánh.

    trong một thoáng, tôi có cảm giác như mình vừa tỉnh dậy trong một cái nhà thương điên mà bệnh nhân nào cũng biết bay.

    “nhìn gì vậy, đầu sứt?”

    - một con quạ khác khàn giọng nói, phồng ngực lên - “dù sao cũng sắp chết cả rồi. chải lông đi, ít nhất chúng ta sẽ trông xinh đẹp lúc chết”

    “chết ư?”

    - tôi hỏi, vẫn còn đang cố thử giọng nói mới của mình, cái cảm giác ấy không giống giọng nói mà như thể âm thanh trôi thẳng ra ngoài không khí mà chẳng cần đợi sự chuyển động của cổ họng - “tại sao chúng ta, đợi đã, tôi có thể nói?”

    “tất nhiên là mày có thể nói, phát hiện tuyệt vời đấy” - một con nhỏ hơn kêu chua chát - “nhưng có ích gì đâu, vẫn bị nhốt như nhau thôi.”

    tôi chớp mắt. thế giới méo mó, như tấm ảnh bị phơi sáng quá lâu, và cảm giác ấy quá thật, quá sắc nét. những thanh sắt xung quanh phát sáng nhẹ, và khi tôi nheo mắt, một dòng chữ mờ hiện ra trong không khí:

    [lồng sắt] – trạng thái: đã khóa

    bụng tôi quặn lại.

    ánh sáng tương tự trôi lơ lửng phía trên mỗi con quạ:

    [quạ – cấp 1]

    trò chơi của tina.

    thí nghiệm điên rồ về “nhập vai thực thể ảo” mà lẽ ra phải an toàn.

    nếu đây là “bước đột phá thế kỷ” của cô ấy, thì xin mời tina tự giữ lấy. bị điện giật lạc vào thế giới game đã đủ tệ rồi, mà hóa thành gia cầm chờ chết thì đúng là bi hài kịch của vũ trụ.

    “chúc mừng nhé, tina” - tôi lẩm bẩm - “cậu xuyên thủng luôn hiện thực rồi đấy.”

    tất cả lũ quạ nhìn tôi như thể tôi mới là kẻ mất trí trong lồng, mà thật ra, chắc đúng vậy thật.

    “đây chắc chắn là một trò đùa” - tôi nói, tự khuyên nhủ mình - “lucid dream hay gì đó tương tự thôi.”

    một cú mổ mạnh từ phía sau khiến tôi loạng choạng, à không, nhảy lùi.

    “ở đây không có mơ đâu, đồ đần” - một con quạ lớn gắt gỏng - “chúng sắp mở lồng rồi. lần nào cũng thế, chọn con béo nhất trước.”

    “này, nhỏ mới” - một con quạ già có giọng khô khốc từ góc lồng lên tiếng - “mày có cái mặt xui xẻo đấy. chắc bị chọn đầu tiên cho xem.”

    “tuyệt thật” - tôi thở dài - “sắp bị đem ra làm bùa may mắn rồi.”

    tôi định vuốt tóc, nhưng nhớ ra là bây giờ mình không có tay. chỉ có móng vuốt, tôi nghiêng đầu nhìn chúng, là những móng vuốt dài, đen, phản chiếu ánh sáng yếu ớt.

    “được rồi” - tôi nói chậm rãi - “nghĩ đi, grace. mày đang ở trong trò chơi. bị, gì nhỉ? tái sinh kỹ thuật số thành chim. tìm cách thoát ra đi, chắc phải có nút exit chứ”

    “nó đang nói một mình kìa” - một con quạ non lí nhí.

    “điên chắc luôn” - con khác rít lên.

    “thà bị điên còn hơn là chết" - con thứ ba đáp.

    tôi suýt thi lên tiếng đồng ý, nếu như trán tôi không đột nhiên bỏng rát.

    cơn đau đến bất ngờ như một luồng điện nhói thẳng qua nơi tia sét từng đánh vào đầu tôi. tôi thét lên, hoặc quạc, và ngã vào song sắt. thế giới ngay lập mờ đi và lũ quạ trở nên im bặt. rồi một tiếng rè nhỏ của tĩnh điện vang lên.

    bzzt...kchh...

    “alo? alo? trời ơi, có ai nghe thấy không?”

    giọng nói xé toang cơn mịt mù, nghe xa xăm nhưng quen thuộc.

    “paris?”

    - tôi khàn giọng - “paris, là cậu à?”

    “phải! grace, trời đất ơi, cậu còn sống! tớ còn tưởng mọi người đã bị hóa tro hết!”

    “ờ thì” - tôi thở hổn hển, hay nghĩ, lời của tôi bật ra rõ ràng, không phải tiếng quạ, mà là tiếng người, giọng của tôi. có lẽ vết bỏng trên trán chính là thiết bị liên lạc mà tina từng nhắc đến - “định nghĩa lại ‘sống’ đi.”

    im lặng vài giây. rồi giọng chloe run rẩy vang lên như đang được phát qua sóng radio cổ.

    “giọng cậu… nghe lạ lắm.”

    “hẳn rồi, vì tớ đang là một con quạ chết tiệt.”

    tiếng cười của paris vang lên sặc sụa - “cậu là cái gì cơ?”

    “một con quạ. lông đen, mỏ nhọn, cậu biết đấy, trọn gói miêu tả của edgar allan poe. và hiện đang được rao bán dưới tấm biển ‘giết tôi để lấy may.’”

    “trời ơi.”

    “ừ.”

    “grace, kinh khủng quá!”

    “thì tớ từng bị gọi bằng những thứ tệ hơn rồi” - tôi đáp bằng giọng khô khan - “ít nhất quạ đen và lông vũ cũng hợp phong cách goth, lại còn có sẹo ở trán. gọi là sống đúng chất của mình đi.”

    paris bật cười khúc khích giữa tiếng sụt sịt. có lẽ ở trong lồng bắt sóng không tốt. tôi đợi cho cô ấy ngừng cười rồi mới hỏi - "còn cậu đang ở đâu thế?"

    “ờ, nói ngắn gọn, tớ tỉnh dậy trong thân thể một con chó golden retriever, trong lâu đài. mọi người cứ xoa đầu tớ, một anh hoàng tử mặt lạnh như băng thì cho tớ ăn bít tết. tớ nghĩ kịch bản của tớ là giải cứu hoàng tử trầm cảm khỏi bị hắc hoá và cùng leo lên đỉnh cao quyền lực."

    “không thể tin nổi” - tôi lầm bầm - “cậu được làm thành viên hoàng gia, còn tớ thì là con gia cầm.”

    “ít ra cậu biết bay chứ?”

    - cô ấy trêu.

    “tớ còn chưa biết cách nữa kìa! lạy Chúa, tớ đang bị nhốt trong lồng, còn có cả tấm bảng viết ‘giết quạ để trừ xui’. thề với trời, nếu tina stacy ở đây, tớ sẽ bắt cậu ta ăn hết cà chua thối trong này.”

    paris cười ngặt nghẽo đến mức tôi gần như thấy cái đuôi chó của cô ấy đang vẫy. ngưng lại một lát, cô ấy nói tiếp - “ờ…thế cái vết trên trán cậu là gì?”

    “ý cậu là vết bỏng do sét đánh? tớ không có gương để soi, nhưng hình như nó đang phát sáng. cảm giác như tớ đang trở thành điểm phát wi-fi luôn.”

    “vậy thì chúng ta được kết nối bằng băng thông thần thánh” - cô ấy nói hùng hồn - “cậu đúng là harry potter phiên bản loài quạ rồi đấy.”

    “tuyệt” - tôi đáp khô khốc - “giờ chỉ chờ Chúa Tể Hạt Chim xuất hiện thôi.”

    chúng tôi phá lên cười như chưa hề bị mắc kẹt trong cái phần mềm máy tính chết tiệt, đúng lúc ấy, tiếng kim loại chói tai vang lên một cách nặng nề, sóng liên lạc bị gián đoạn ngay tức thì - tôi đoán chúng tôi chỉ có vài thời gian nghỉ để liên lạc trước khi cảnh quay chính bắt đầu. lúc này, mọi con quạ đều hoảng loạn, chúng đập cánh ầm ĩ, lông vũ bay tứ tung, không khí đầy hỗn loạn và sợ hãi.

    “grace?”

    - tôi nghe thấy tiếng paris hét qua tạp âm - “chuyện gì–?”

    “tớ nghĩ là...”

    - tôi vừa định bắt đầu thì bóng đen phủ xuống, đúng hơn là một bàn tay, một bàn tay khổng lồ và nhợt nhạt còn đang đeo găng đã thò vào lồng.

    “im mồm đi, lũ quỷ bẩn thỉu!”

    - người bán gào lên, vòng tay lấp lánh vòng bạc, giọng the thé hướng về người đang đứng trước quầy.

    “không, không, không...”

    - tôi cố nhảy lùi, nhưng những con khác liên tục va vào tôi và kêu loạn lên, như thể chúng đang cố đạp tôi rơi vào vùng truy quét của bàn tay ác nhân. bàn tay ấy hạ xuống như định mệnh, tách đám cánh sang hai bên, và trước khi kịp né, những ngón tay thô ráp ấy đã tóm chặt lấy tôi.

    “paris!”

    - tôi kêu lên cầu cứu, nhưng tiếng cô ấy đã tan trong tĩnh điện, liên kết đột ngột bị ngắt.

    rồi thế giới bắt đầu xoay tròn.

    bàn tay thô ráp kia nâng tôi lên ánh sáng chói chang. tôi giãy giụa, móng vuốt quẫy loạn trong không khí. và khi tầm nhìn rõ lại, tôi đối diện với một gương mặt người - gương mặt người đẹp, điềm tĩnh đến phát bực.

    đôi mắt xanh thẳm ló ra dưới bóng mũ trùm đen, đường viền hàm cứng rắn, làn da tái nhợt, môi khẽ cong cười, một nụ cười ác ý.

    “ồ”- hắn nói khẽ, giọng trầm mượt - “một con quạ kỳ lạ thật.”

    tôi chớp mắt, choáng váng. giọng hắn trượt qua không khí nhẹ nhàng như mật và cứng rắn như thép. hắn nghiêng đầu, ngắm tôi như đang ngắm một món đồ cổ - “trông nó ngốc nghếch thật” - hắn kết luận, rồi quay sang người phụ nữ sau quầy - “hoàn hảo. tôi cần vật như vậy trang trí cho thư phòng.”

    “ngốc nghếch á?”

    - tôi gắt - “đi mua quạ để trang trí phòng mới là ngu ấy!”

    vài đồng bạc đổi lấy mạng tôi.

    tôi muốn rít lên, muốn chửi rủa, muốn cào nát mặt hắn, nhưng tất cả chỉ là tiếng “QUẠC!” bất lực.

    “nó đồng ý rồi đó” - bà chủ vui vẻ - “thấy chưa? chúng nghe lời lắm.”

    ôi, tôi thề, nếu tôi có tay thì tôi đã nhào ra bóp cổ cả hai kẻ này rồi.

    bà chủ đưa hắn chìa khóa nhỏ và sợi xích, rồi không một lời, hắn khóa sợi xích quanh chân tôi và đặt tôi lên vai.

    tiếng ồn ào của chợ mờ dần khi hắn bước đi, chỉ còn tiếng giày vang đều trên nền gạch cũ. tôi lắc lư theo từng nhịp bước của hắn, móng vuốt của tôi bám lấy áo choàng của hắn để giữ thăng bằng.

    thị trấn sống động quanh chúng tôi, những hàng sạp xiêu vẹo, làn khói hương uốn lượn, đám trẻ con chạy chân trần giữa những thùng thảo mộc và bùa chú. không khí tựa hồ như đang lấp lánh, như thể cả thế giới được phủ trong lớp lụa trong suốt. mọi thứ sống động hơn cả đời thực khi tất cả đều ngân lên những nhịp điệu vô hình.

    rồi kẻ vừa mua tôi lại lên tiếng.

    “ngươi im lặng quá đấy, nhóc con” - hắn nói khẽ - “đừng bảo là ngươi sợ đến nỗi mất giọng nhé.”

    tôi xòe cánh, giận dữ, nhưng loạng choạng suýt ngã khỏi vai hắn. hắn bật cười, hơi thở ấm lướt qua đầu tôi - “bướng bỉnh đấy. tốt. ta thích đồ trang trí của mình sống động một chút”

    “ngươi có vấn đề tâm lý thì có” - tôi lẩm bẩm.

    hắn, tất nhiên, không nghe được.

    con đường gạch kéo dài cho đến khi những con phố co hẹp thành lối mòn xuyên vào cánh rừng phủ đầy sương dày. những cây cổ thụ vươn cao như cột đền, cành lá đan vào nhau thành mạng lưới tối. không khí thì nặng mùi rêu và mưa. giữa những rễ cây nhô lên khỏi mặt đất, tôi thấy những đôi mắt lấp lánh, những bông hoa khẽ thở. nếu đây là thế giới của tina, thì trình độ của cô ấy đã vượt xa mọi tưởng tượng rồi đấy.

    cuối cùng, chúng tôi đến một căn nhà, hoặc có lẽ là một cái tháp, khó mà phân biệt được vì cái công trình kiến trúc ấy nổi lên từ màn sương như ký ức của thứ từng sống một cuộc đời huy hoàng: những khung cửa sổ méo mó, mái ngói nhọn chạm vào mây, những dải thường xuân quấn quanh tường đá, còn cửa thì tự mở ra mà chẳng cần ai chạm vào.

    gã trùm đầu bước vào, ánh nến lập lòe dọc theo những kệ tủ, phản chiếu lên những lọ thủy tinh, mấy khung xương thú trên tường, và những nét phù chú viết trên giấy da. một hang ổ của pháp sư, tất nhiên rồi, tôi thầm nghĩ, nếu bị bắt cóc, ít nhất cũng bởi một gã phù thủy u sầu có gu thẩm mỹ tốt.

    hắn đặt tôi lên giá gỗ cạnh cửa sổ vòm rộng. sợi xích quanh chân leng keng. rồi hắn kéo mũ trùm xuống.

    và chết tiệt - hắn trẻ. không phải mấy kiểu pháp sư cổ xưa gì, có lẽ chỉ tầm đôi mươi, ánh mắt sắc sảo, nét mặt thanh nhã, mái tóc đen bóng như lông của tôi, mắt hắn xanh như mặt biển bị đóng băng, gương mặt hắn lạnh lùng, nhưng trống rỗng, mệt mỏi.

    hắn lẩm bẩm vài tiếng, và một luồng sáng mờ quét qua phòng, rõ ràng là bùa phong ấn. tuyệt thật đấy.

    “được rồi, nhóc” - hắn nói, bàn tay thô ráp đặt lên bàn cạnh tôi - “trước tiên, đừng nghĩ là mình có thể chạy trốn. ra ngoài chỉ có rừng, rừng bị yểm bùa, và ngươi hoặc là bị lạc, hoặc là chết mất xác.”

    tôi muốn đáp: cứ đợi đấy mà xem, nhưng cuối cùng chỉ có thể nghiêng đầu nhìn hắn trừng trừng.

    hắn khẽ cười, như thể vẫn nghe được ý nghĩ của tôi - “ta sẽ gọi ngươi là gemini vậy.”

    tôi khựng lại, nhưng hắn đã quay đi, đem theo những tiếng áo choàng sột soạt - “nghỉ đi, điềm gở bé nhỏ, trăng sắp lên rồi.”
     
    [12Cs] ᴛʜᴇ ʙᴇᴀꜱᴛʟy ᴅᴀᴛɪɴɢ ꜱᴛɪᴍᴜʟᴀᴛᴏʀ
    2. the golden thread of silence


    ૮₍´。ᵔ ꈊ ᵔ。₎ა

    "pisces"

    khi tín hiệu bộ đàm bị ngắt, nó không kèm theo một tiếng “tách” hay cơn lạo xạo của sóng nhiễu, nó chỉ biến mất.

    không có câu “đợi tí” cuối cùng từ grace, không có tiếng "xì" yếu dần, chỉ còn im lặng trống rỗng, như thể ai đó đã múc sạch âm thanh khỏi thế giới.

    chùm lông nâu sẫm trên tai phải của tôi khẽ giật một cách vô ích, chờ cái tiếng rè nhỏ xíu báo hiệu rằng cô ấy vẫn còn ở đó. nhưng không, không có gì xảy ra cả.

    ánh sáng xanh nhỏ đã tắt hẳn. tôi gãi nhẹ vào nó, cào, rồi cả cắn vào một góc, như thể tôi có thể ép ra một chút âm thanh từ không khí chết lặng ấy, như thể có thể kéo giọng nói của cô ấy quay lại. nhưng không, kết quả chỉ là tôi gãi tai đến rát đỏ dưới lớp lông.

    “thôi nào, grace…”

    - tôi thì thầm, dù giờ tôi chẳng còn phải người để nói rõ chữ. chỉ là một tiếng rên nhỏ, run rẩy - “nói gì đi chứ”

    nhưng chẳng có gì đáp lại ngoài tiếng gió mơ hồ trong lâu đài, và nhịp tim tôi đập vang trong ngực.

    “đồ ngu ngốc…”

    - tôi lẩm bẩm tự chửi mình, hoặc tina, hoặc trò chơi, hoặc với bất kỳ ai khác có thể nghe.

    nhưng không, chẳng ai nghe thấy tôi cả.

    điều tệ nhất không phải là sự im lặng, mà là việc biết nó có nghĩa là gì: grace là kiểu người liều lĩnh, cô ấy luôn vậy. nếu giờ cô ấy đang ở đâu đó trong hình dạng một con quạ, lạc lõng giữa những mô-típ đen tối mà tina viết ra, thì bất cứ điều gì cũng có thể xảy ra.

    và khi im lặng kéo dài quá lâu, nó sẽ biến thành tưởng tượng. tôi thì lại thừa mứa trí tưởng tượng, cái bệnh nghề nghiệp tai hại của một nhà văn nghiệp dư kiêm người overthinking. trong vài phút, hàng ngàn kịch bản kinh khủng lướt qua đầu tôi như bầy bướm đêm: bị phù thủy nuốt chửng, bị thợ săn bắn hạ, hay mắc kẹt trong khu rừng ma ám. tôi cố nhắc mình đây chỉ là trò chơi của tina, không phải truyện kinh dị. mô-típ quạ và phù thủy thường xoay quanh sự kiêu hãnh và chuộc lỗi, sẽ không thực sự có chuyện giết chóc gì xảy ra.

    dù thế, ngực tôi vẫn thắt lại đến mức tưởng như xương sườn sắp vỡ.

    làm chó trong cung điện hoàng gia không sang trọng như tưởng tượng.

    đúng là đĩa vàng sáng bóng, thảm thêu lộng lẫy, các hầu gái ríu rít khen tôi như thể tôi là thần thú. nhưng ẩn dưới tất cả là nỗi chán chường cắn xé: làm một con thú cưng bị giam trong truyện cổ tích của người khác.

    họ cho tôi ăn bít tết mỗi ngày, họ chải lông, tắm rửa cho đến khi tôi thơm mùi oải hương và mật ong, họ tặng tôi đồ chơi phát ra tiếng kêu, thêu chỉ vàng, như thể thế là sang trọng lắm. tôi có cả khu vườn rộng bằng một ngôi làng để chạy nhảy với đầy hoa hồng, đài phun nước bằng cẩm thạch, gì cũng đủ cả.

    nhưng tôi đâu phải chó thật, tôi chỉ muốn được nói chuyện với ai đó.

    chỉ cần nghe grace châm chọc “cậu lo xa quá rồi, paris” thôi cũng tốt rồi.

    giờ thì chẳng còn gì ngoài dòng suy nghĩ của tôi, mà suy nghĩ của tôi thì có thói quen tự nuốt chửng chính mình.

    tôi nằm ườn trên sàn cẩm thạch trong phòng hoàng tử, đầu gác lên chân, ngoài kia, mưa thì thầm bên khung cửa sổ cao vút, khẽ khàng đến mức khiến nhịp tim tôi vang vọng trong tai. tôi đã ở thế giới này được hai ngày, bốn mươi tám tiếng đồng hồ kể từ khi tia sét xé tôi khỏi chính mình và ném tôi xuống đây, với bộ lông và cái đuôi lúc nào cũng phải vẫy.

    ban đầu, tôi nghĩ chuyện này chỉ là tạm thời thôi, rằng tina sẽ lên tiếng qua tai nghe, cười và bảo tất cả chỉ là một phần của bản thử nghiệm beta rồi ấn nút exit cho tất cả. nhưng không, chẳng có gì, tất cả những gì liên kết tôi với thế giới thật chỉ có giọng của grace là từng xuyên qua lớp nhiễu đó một lúc, và giờ thì ngay cả nó cũng biến mất.

    một nhà văn nào lại bị kẹt trong game của bạn mình rồi hóa thành chó cơ chứ? thật cay đắng. có lẽ đây là nghiệp quả cho việc tôi từng bỏ dở nhân vật chính chết giữa chừng và chẳng bao giờ quyết định được có nên hồi sinh cô ta hay không.

    “thấy chưa” - tôi lẩm bẩm - “đó là cái giá cho việc viết truyện dở ẹc.”

    tôi thở dài, lăn mình sang bên, nhìn lên chiếc đèn chùm, một chòm sao pha lê lơ lửng giữa không trung, đông cứng giữa khoảnh khắc rơi. các hầu gái sắp đến rồi, để cho tôi ăn, chải lông, tắm rửa. lại nữa.

    tôi ghét việc chải lông, cái cách họ xuýt xoa, kéo tai tôi như thể tôi là đứa trẻ con. nhưng…miếng bò bít tết, chao ôi, miếng bít tết thật tuyệt.

    có lẽ tôi đã thiếp đi một lát, bởi điều kế tiếp tôi cảm nhận được là một bàn tay mát lạnh, vững chãi, đặt lên đầu mình.

    tôi mở choàng mắt.

    Hoàng tử đang quỳ bên cạnh tôi.

    ngay cả khi ở khoảng cách này, cancerys vẫn không trông giống người thật. vẻ đẹp của anh là loại được chạm khắc, chứ không phải sinh ra: làn trắng nhợt như ánh tuyết, đôi mắt xanh như băng tan nửa chừng, khuôn miệng chưa bao giờ học được cách mỉm cười.

    anh mang hương mực và tuyết tùng.

    tim tôi nhảy dựng một cái mạnh đến mức suýt sủa thành tiếng.

    phản xạ đầu tiên của tôi là sủa. phản xạ thứ hai là tỏ vẻ đáng yêu. nói thật, điều khiển biểu cảm khi làm chó khó hơn cả viết cảnh tình yêu lãng mạn mà phải có lý. tôi bật dậy, đuôi vẫy loạn đến mức đập vào chân giường, tôi còn nghiêng đầu, cố nhớ lại mấy video golden retriever trên tiktok vui mừng khi thấy chủ.

    “bình tĩnh nào” - cancerys khẽ nói, giọng anh trầm, xa xôi, như tiếng chuông nhà thờ vang qua làn sương mờ - “ngươi sẽ tự làm mình đau mất.”

    tôi cố vẫy đuôi thật mạnh, mong là trông vừa ngoan vừa nhiệt tình. anh vuốt đầu tôi lần nữa, và tôi phải cố hết sức để không tan chảy trong lòng bàn tay đó.

    cancerys nhìn tôi bằng vẻ điềm tĩnh băng giá quen thuộc. rồi, may mắn thay, khóe môi anh hơi mềm lại.

    “good girl” - anh khẽ nói, giọng trầm và bình lặng, vuốt lông tôi thêm một lần trước khi đứng dậy.

    chỉ hai chữ good girl thôi cũng đủ làm tôi tan chảy nhanh hơn cả ánh nến trong lâu đài lạnh giá này.

    nhưng rồi giọng anh trở lại như cũ, lạnh lùng, mang mùi sắt và gió.

    “ta sẽ rời đi sáng mai” - hoàng tử nói, hướng về tủ áo - “các ngôi làng phương bắc lại bị quỷ quấy phá. có thể mất ba ngày, hoặc hơn. ngươi sẽ ở lại đây, nghe lời các hầu gái. rõ chứ?”

    tôi sủa một tiếng.

    anh gật đầu, như thể thật sự hiểu.

    ba ngày, lại lủi thủi một mình.

    tôi cố không để nỗi hụt hẫng dìm xuống quá sâu.

    cancerys bước qua phòng, tháo chiếc cài bạc trên áo choàng. lúc đó tôi mới để ý bầu trời ngoài cửa sổ đã nhuộm tím màu hoàng hôn. từ góc này, vương quốc trải dài như tấm vải bạc: rừng xanh bạt ngàn như biển, dòng sông lấp lánh như sợi thủy ngân. và trên cao, sao sáng rực đến nỗi khiến ta tưởng như có thể chạm được vào chúng.

    không hiểu sao cả ngày trôi qua mà tôi chẳng nhận ra.

    có lẽ vì khi là chó, thời gian không trôi qua như khi làm người. tôi cứ ngủ, ăn, rồi nhìn mấy bức tường, chẳng có chương truyện, chẳng có mục tiêu sống.

    tiếng kim loại nhẹ rơi xuống bàn vang lên như một dấu chấm hết khiến tôi ngẩng lên.

    áo choàng trượt khỏi vai hoàng tử, để lộ tấm lưng trắng, lấm tấm những vết sẹo bạc lấp lánh như chòm sao trong ánh nến.

    tôi nghiêng đầu chăm chú nhìn, thuần túy vì tò mò mang tính khoa học.

    “thật hả, tina?”

    - tôi nghĩ thầm - “đây là cảnh quan trọng đấy hả?”

    nhưng mà, nếu đã mắc kẹt trong game này, ít nhất cảnh cũng đẹp.

    tôi là nhà văn, tôi trân trọng những hình ảnh đẹp.

    trên đầu anh, những dòng chữ vàng mờ hiện ra:

    hoàng tử

    thiện cảm: 50.

    một khởi đầu vững. nhưng năm mươi trên một hay vài trăm cũng như đọc nửa cuốn tiểu thuyết mà chưa biết kết thúc là tình yêu hay là bi kịch.

    làm sao để bẻ lớp băng quanh tim anh ta? mang kiếm cho anh? nhào ra chiến trường cắn quỷ? hay chỉ cần lặng lẽ ở bên cho đến khi anh bắt đầu nói với tôi gì đó kiểu như anh không thích người mà thích chó?

    hoàng tử ngồi vào bàn, áo choàng thay bằng bộ đồ ngủ mềm rồi bắt đầu viết gì đó. tôi lặng lẽ cuộn tròn dưới chân anh. sàn đá quá lạnh, hơi ấm của anh phía trên thì như một mặt trời nhỏ. anh bắt đầu viết những nét bút chậm rãi, cẩn trọng, như đang dịch lại sự im lặng của chính mình thành mực. tôi nhìn ánh nến lấp lánh trên gương mặt anh, làm nổi bật phần con người mong manh mà truyền thuyết đã quên. trong phần cốt truyện, hoàng tử sinh dưới lời nguyền, được định sẵn làm bạo chúa. vì lời tiên tri ấy mà cancerys bị chính cha mẹ tránh mặt, triều thần e sợ, chỉ có bà anh, người đã tặng anh con chó này, là người duy nhất từng đối xử với anh dịu dàng.

    tiếng bút cào lên giấy đều đặn trở thành cả vũ trụ. tôi không định dựa sát đến thế, không định hít thở cùng nhịp với anh. nhưng tiếng bút sột soạt, hơi thở đều đặn ấy khiến tôi buồn ngủ. và khi sắp thiếp đi, tôi chợt nhớ ra: mình không thể ngủ được.

    tina từng nói trước khi mọi thứ nổ tung rằng việc khống chế sự biến hóa phụ thuộc vào level của người chơi. tức là khi hoàng tử còn thức, tôi bị trói trong vai trò một con thú cưng. còn khi anh ngủ, ánh nhìn của câu chuyện rời đi, trả lại tôi hình dáng người, trong vài giờ mong manh. và tôi không thể tự điều khiển chuyện biến đổi khi mạch truyện chính còn chưa bắt đầu, và level của tôi vẫn chỉ là con số 0 tròn trĩnh.

    tôi liếc về góc phòng nơi đặt ổ của tôi, một đống chăn lụa đang che giấu bộ đồng phục hầu gái mà tôi trộm được. chủ yếu là để đề phòng việc biến thành người bất thình lình.

    đêm đầu tiên phát hiện mình có thể biến hóa, tôi đã suýt chết vì xấu hổ khi không kịp mặc gì dù chẳng ai ở đó chứng kiến.

    thế là tôi nằm chờ, nghe tiếng bút di chuyển, nhịp tim tôi đập hòa cùng nhịp điệu ấy. thỉnh thoảng anh ngẩng đầu, nhìn ra ngoài với vẻ xa xăm như thể từ ngữ đến với anh từ một thế giới khác.

    tôi tự hỏi anh viết gì. báo cáo? thư? thơ?

    cuối cùng, hoàng tử duỗi người, đặt bút xuống, tia nến tàn run lên trong mắt anh.

    “ngủ ngon nhé, pisces” - giọng anh lần này không lạnh lẽo, mà cũng chẳng ấm, nhưng dịu dàng như tuyết tan dưới nắng sớm.

    ánh nhìn của tôi lại dừng nơi giường ngủ. cancerys nằm yên, một tay đặt gần mặt, tay kia vắt ngang ngực. khi không còn ánh mắt băng giá, trông anh trẻ hơn, như chỉ là một cậu trai bị lời tiên tri vô lý đè nặng.

    tôi muốn ghét anh vì là biểu tượng cho sự giam cầm của tôi.

    thay vào đó, tôi thấy thương hại, hay có lẽ là tò mò, hoặc cả hai.

    dòng chữ trên đầu anh vẫn lơ lửng, ánh sáng mờ ảo của con số “50”.

    “ngài đang mơ gì vậy, điện hạ?”

    - tôi lẩm bẩm - “những kẻ bạo chúa có mơ thấy điều tốt đẹp không, trước khi họ trở nên tàn ác?”
     
    [12Cs] ᴛʜᴇ ʙᴇᴀꜱᴛʟy ᴅᴀᴛɪɴɢ ꜱᴛɪᴍᴜʟᴀᴛᴏʀ
    3. whiskers and ink


    ₍^.ꞈ.^₎⟆

    'aries'

    ánh nắng trải dài trên bậu cửa sổ như dải lụa vàng đổ tràn, thứ ánh sáng ngân nga dịu nhẹ, mềm mại và bất tận, khiến ranh giới giữa ý nghĩ và thời gian trở nên mờ nhòe. tôi duỗi người, cong lưng, đuôi khẽ phẩy với dáng vẻ kiêu kỳ rất mèo rồi lại đổ người xuống vệt sáng vàng. thế giới ấm áp và chậm rãi. nếu còn là con người, có lẽ tôi sẽ gọi đó là “bình yên”. nhưng tôi không còn là người. tôi là một con mèo tên aries, một con mèo đen, dáng thon, và bình yên bây giờ chỉ đơn giản là một giấc ngủ trưa dễ chịu.

    suốt nhiều ngày hoặc có lẽ nhiều tuần, vì thời gian trở nên mờ nhòe khi bạn ngủ đến mười tám tiếng một ngày, tôi chẳng làm gì ngoài tắm nắng, ăn, và quan sát con người của mình.

    đại học sĩ, “chủ nhân” của tôi, là một người đàn ông say mê sách vở đến mức tôi nghi ngờ anh ta liệu còn nhớ mặt trời trông như thế nào không. tina stacy thiết lập anh ta một cách đơn sơ với kiểu hành vi thường thấy của những gã học sĩ mờ nhạt trong những cuốn tiểu thuyết tình cảm: thế giới của anh ta bắt đầu và kết thúc trong những lề giấy, anh ta thường lẩm bẩm với giọng đều đặn, lật từng trang sách như sợ chúng tan thành bụi, mái tóc thì màu bạc và dài, lúc nào cũng rối, đôi mắt màu khói cũ kỹ. anh ta chẳng bao giờ nhìn tôi trực tiếp, nhưng bằng cách nào đó luôn nhận ra khi tôi đói.

    tháp học sĩ ở phía nam lâu đài hoàng gia là một lăng mộ dành cho sách. những kệ sách leo cao đến tận trần, chất đầy những cuốn sách cũ có gáy thì thầm về thời gian và bụi. mùi giấy, sáp và mực đã thấm vào từng thớ đá. nơi này luôn yên tĩnh, gần như khiến người ta cảm thấy thiêng liêng trong sự tĩnh mịch đó. bên ngoài vẳng lên tiếng gươm chạm nhau và tiếng hô của các hiệp sĩ đang luyện tập dưới sân. tôi không nhìn rõ họ, chỉ thấy thoáng qua vài chuyển động giữa những lỗ châu mai. phần còn lại của thế giới là bức tranh màu nước với những dãy núi, mây trôi, và dải màu bạc của con sông cắt ngang qua thung lũng.

    đó, theo mọi tiêu chuẩn, là một cuộc sống khá tốt cho một con mèo.

    một con mèo được nuông chiều, chán chường và đang đối mặt với khủng hoảng hiện sinh.

    tôi đã chấp nhận rằng mình là một con mèo sống như vua. tôi ngủ trong ánh nắng, ăn cá tươi và kem, nhiệm vụ duy nhất là trông xinh đẹp và thỉnh thoảng kêu khẽ để nhắc con sen đến giờ ăn. nhưng thoải mái, hóa ra, cũng có thể là một kiểu cầm tù.

    tôi lại lim dim, ánh nắng dày đặc bao quanh người như mật ong. những giấc mơ ở đây luôn kỳ lạ: ký ức thế giới thật đan xen với sương mờ của cõi mộng. son môi, máy ảnh, quán cà phê ở trung tâm L.A biến mất, thay vào đó là những hành lang ngập ánh trăng và những ký tự ma thuật thì thầm bên khung cửa sổ.

    rồi, bất ngờ, một cuộc cãi vã chói tai nổ ra, như tách trà rơi vỡ choang trong tĩnh lặng.

    tôi bật dậy, suýt rơi khỏi bệ cửa sổ, đuôi dựng đứng.

    ban đầu tôi tưởng ai đó phá vỡ sự yên ả của tháp, rằng gã học giả, trong một cơn xúc động hiếm hoi, đang tranh cãi với hồn ma vô hình hay cô hầu gái nào đó. nhưng rồi tôi nhận ra những giọng nói ấy không phát ra từ căn phòng. chúng vang lên trong đầu tôi.

    “grace!

    đừng có hét nữa, cậu sẽ làm tình hình tệ hơn–”

    “tôi không hét! chính cậu mới đang hoảng loạn đấy!”

    “cả hai bình tĩnh đi mà!”

    - một giọng khác vang lên, mượt mà nhưng căng thẳng.

    tôi sững lại. giọng đó là của paris?

    “alo?”

    - tôi nói theo phản xạ, nhưng cái phát ra chỉ là một tiếng meo dài, phẫn nộ.

    dù vậy, đuôi của tôi, nơi có gắn thứ tựa như máy bộ đàm đang rung lên nhẹ, và âm thanh của tôi dường như truyền đi được.

    “đợi đã, có ai vừa kêu meo à?”

    - giọng samantha vang lên, đầy kinh ngạc.

    “ôi trời” - tôi khẽ bật cười, vừa mừng vừa muốn khóc - “là tớ đây, ariana.”

    một hợp âm của sự ngạc nhiên vang lên.

    “ariana?!”

    - grace thốt lên sửng sốt.

    “cậu còn sống!”

    - paris kêu - “cảm ơn trời, tôi tưởng chỉ còn mỗi tôi chưa thành đồ hiến tế thôi chứ.”

    “tớ đang ngủ trưa thì đúng hơn” - tôi kêu, lông dựng cả lên - “đừng làm thế nữa, tớ tưởng mình phát điên vì cô đơn rồi”

    sự sống động của những giọng nói ấy khiến tôi choáng ngợp như vừa được tiêm caffeine. sau nhiều ngày im lặng, sau khi nghĩ rằng có lẽ chỉ mình tôi mắc kẹt trong thế giới kỳ dị này, cảm giác ấy thật quá sức chịu đựng. tiếng cười của họ ùa vào đường truyền, rối rắm và ồn ào. lần đầu tiên kể từ cú sét đó, sự tĩnh lặng trong thế giới của tôi vỡ tan. họ vẫn sống, bị mắc kẹt, nhưng còn sống.

    trong vài phút sau, tất cả chúng tôi nói chồng lên nhau, cười khúc khích, lấp đầy khoảng không vô hình bằng tiếng nói như lũ trẻ vừa tìm thấy nhau trong bóng tối. rồi cuối cùng tôi cũng lấy lại giọng - “tớ đang bị kẹt trong một thư viện đổ nát với một gã học giả tâm thần học nhiều hơn thở” - tôi than - “anh ta hầu như không nói chuyện, chẳng bao giờ ra ngoài, và âm thanh duy nhất tớ nghe cả ngày là tiếng chuột gặm tường, tớ sắp chết vì buồn chán rồi.”

    đường truyền im lặng một nhịp, rồi bật tung trong tràng cười.

    grace nói trước - “cậu không biết nghe thấy giọng cậu tuyệt đến mức nào đâu. tớ còn tưởng...có thể...không phải ai cũng sống sót.”

    ý nghĩ đó ập đến cùng lúc. sáu đứa chúng tôi bị sét đánh, bốn đứa có mặt. còn lại tina và vivian, sự im lặng của họ rơi xuống như viên đá lạnh trong bụng tôi.

    tôi cố gắng nặn ra một giọng tươi sáng - “họ ổn thôi. có lẽ...đang tải dữ liệu, hoặc gì đó. theo trình tự thì họ còn phải chờ cốt truyện khởi động sau chúng ta” - đó là lời giải thích duy nhất không khiến tôi thấy nghẹt thở.

    paris nhanh chóng hưởng ứng - “cậu nói đúng, tớ đang ở khu vườn hoàng gia đây. nơi này rộng khủng khiếp. lâu đài có nhiều tháp lắm, tớ đếm sơ sơ đã thấy bảy cái”

    tôi dựng tai lên - “đợi đã. cậu đang ở trong lâu đài à?”

    “ừ, sao?”

    “vì tớ nghĩ mình đang ở một trong mấy cái tháp đó.”

    “thật sao?”

    tôi bước đến cửa sổ, nhìn xuống - “tớ thấy bãi tập luyện. có đám hiệp sĩ cởi trần đang vung kiếm, nhưng không thấy vườn đâu. chỉ có tường phía nam, vài lá cờ, và...núi.”

    “vậy có thể chúng ta ở cùng lâu đài, chỉ khác phía thôi” - paris nói, giọng phấn khích.

    “vậy đến tìm tớ đi” - tôi nói đầy kịch tính, áp một chân lên cửa sổ như thể nó có tác dụng - “cái gã học sĩ ở đây đã niêm phong tháp này bằng phép thuật, tớ không ra ngoài được. hình như anh ta sợ mèo cưng của mình rơi khỏi cửa sổ nên giăng cả kết giới lên toà tháp, tớ còn chẳng thể đi dạo tử tế nữa.”

    paris bật cười - “tớ sẽ cố, nhưng không hứa gì trước đâu, tớ vẫn đang học cách lén đi mà không bị bắt, mọi người cứ sợ tay hoàng tử nổi điên nếu chó của anh ta chạy mất, may mà giờ anh ta đi vắng rồi”

    grace thở dài - “ít ra các cậu còn ở gần nơi có người, tớ cũng trong tháp, nhưng tháp của tớ thì nhìn ra khu rừng ma ám. làm gì có loại quạ nào sợ cây chứ?”

    “loại biết quý đôi cánh của mình” - tôi nói - “không khí trên đó thế nào?”

    “cô độc” - cô ấy thừa nhận - “và lạnh. thằng cha khốn khiếp ở đây chỉ cho tớ ăn sâu. xin được nhắc lại là tớ ghét sâu.”

    samantha chen vào, giọng cô ấy vọng xa như gió đang đi xuyên một khu rừng - “tớ đổi với ai cũng được, tớ đã lang thang trong rừng mấy ngày, ăn dâu dại với cỏ như con ngốc. móng chân tớ sắp mòn luôn rồi và vẫn chưa gặp nhân vật chính mà tớ được giao nhiệm vụ ‘chinh phục’. kiểu này chắc tớ sẽ phải lòng mấy bụi rêu mất thôi.”

    chúng tôi lại bật cười. cảm giác thật nhẹ nhõm. vài phút thôi, sự cô độc trong cuộc sống mới tan biến.

    nhưng rồi, chẳng báo trước, tín hiệu rè lên và rồi tắt ngấm.

    “đợi đã, mọi người?”

    - tôi nói, đuôi giật nhẹ - “grace? paris? sam?”

    im lặng kéo dài, rồi một bóng đổ xuống căn phòng.

    tôi quay lại, vừa kịp thấy học giả bước vào, lặng lẽ như trang sách được lật, mái tóc dài buộc bằng dải ruy băng đen, áo choàng xám dịu, mang theo mùi giấy và mưa phảng phất. anh ta không nhìn tôi ngay, anh ta hiếm khi làm vậy. chỉ đi đến bàn, đặt xấp giấy xuống, rồi đột ngột bế tôi khỏi bệ cửa sổ.

    bàn tay anh ta dịu dàng nhưng chắc chắn, kiểu bàn tay từng quen với việc nâng niu những thứ dễ vỡ - “ngươi đã nằm ở chỗ đó suốt cả buổi sáng” - anh ta khẽ nói, giọng khô khan nhưng trầm ấm - “ta gần như có thể ngửi thấy mùi lông ngươi bốc cháy đấy”

    tôi kêu meo phản đối, vùng vẫy. nhưng khi ngón tay anh ta chạm đúng chỗ dưới cằm, tôi lập tức thấy cơ thể mình phản bội bản thân, tôi nghiêng người, lim dim nhắm mắt.

    thật nhục nhã.

    làm mèo thật kỳ lạ. mỗi cái chạm đều phóng đại, mỗi cái vuốt ve đều là một lời thú nhận.

    anh ta gãi khẽ, khóe môi cong lên rất nhẹ - “đồ lười” - anh ta thì thầm, rồi đặt tôi xuống cạnh chồng giấy da và trở lại với cuốn sách, như thể cuộc đối thoại vừa rồi chỉ là một cơn gió thoảng.

    tôi phẩy đuôi tỏ ý khinh bỉ, nhảy lên bàn. từ góc này, tôi có thể nhìn anh ta làm việc, cây bút lông lướt trên giấy, ánh nhìn tập trung tuyệt đối. căn tháp đầy tiếng sột soạt của giấy và mực.

    đại học sĩ chẳng bao giờ nói. nhưng tôi quan sát anh ta như tôi từng dõi theo các buổi livestream của influencer: nhìn ánh sáng bắt trên tóc anh ta, nhịp chuyển của tay, cố giải mã tâm trí luôn ở nơi xa xăm nào đó. sự tập trung của anh ta là tuyệt đối như một pháo đài im lặng mà tôi không bao giờ xâm nhập nổi.

    đôi môi anh ta đôi lúc mấp máy, lẩm nhẩm những câu thần chú tôi chẳng hiểu.

    ánh nến hắt lên khuôn mặt anh ta ánh lên màu đồng và vàng, khiến anh ta vừa như thánh nhân, vừa như hồn ma.

    đôi khi, khi chán đến phát điên, tôi quẫy đuôi vào quyển sách hoặc chạm nhẹ vào lọ mực. anh ta không giận, chỉ liếc nhìn tôi bằng ánh mắt trầm lặng như thể chấp nhận rằng những trò quấy rầy của tôi cũng là một hình thức đồng hành.

    tôi nghĩ điều đó còn khiến tôi bực hơn cả khi bị mắng. làm mèo một tuần, tôi nhận ra: mèo gây chuyện chỉ vì với chúng cuộc đời này trôi qua quá yên tĩnh.

    tôi tôi lăn ngửa, chân co, nhìn trần nhà.

    đuôi vung nhẹ, quét qua trang mở trước mặt capricorn. anh ta chỉ nhẹ nhàng nhấc tôi qua một bên, nét mặt không đổi. sự kiên nhẫn của người đàn ông này đúng là ở mức thánh nhân, hoặc bệnh lý.

    thế nhưng, tôi lại thấy an toàn ở đây.

    có lẽ mèo của tôi ở nhà cũng từng như vậy, cũng nhìn tôi dán mắt vào điện thoại, đợi một ánh nhìn. sự buồn chán sinh ra từ yêu thương.

    “anh biết không” - tôi meo - “có khi con mèo nhà tôi cũng làm thế mỗi lần tôi dán mắt vào điện thoại, vì nó chán chết đi được.”

    capricorn tiếp tục lật trang sau, hoàn toàn thản nhiên. dĩ nhiên, anh ta làm sao hiểu được tiếng mèo kêu. tôi thấy ánh chữ runes mờ khắc trên cổ tay anh ta, rồi biến mất dưới ống tay áo, hẳn đó là phép phong ấn. cũng là thứ phép giữ tôi trong toà tháp này.

    đôi khi tôi tự hỏi, có khi nào anh ta cũng tự giam mình ở đây.

    tôi nhảy trở lại bậu cửa, ánh nắng đã chuyển sang màu hổ phách. bên ngoài, tiếng cười của lính vọng qua gió, thung lũng xa xa phủ sương bạc. thế giới rộng lớn, rực rỡ, nhưng từ nơi này, trông nó như một bức tranh mờ được vẽ trên kính.

    thế giới này, trò chơi này, có logic riêng của nó, có thi ca tàn nhẫn riêng. chúng tôi không còn là người chơi, chúng tôi là câu chuyện, và câu chuyện của tôi, dường như, liên quan đến lông mèo, chuột và một người đàn ông quá xa cách để nhận ra mình nuôi một trong những influencer sang chảnh nhất thế giới.

    ngày trôi qua như thế. thỉnh thoảng khi chuột chạy ngang sàn, tôi đuổi theo cho có lệ. tôi ghét chuột, không hứng thú với chuyện sát sinh, nhưng bản năng của loài mèo là điều không thể chống cự, và vì mỗi lần tôi bắt được một con, tôi cảm thấy phép thuật dâng lên và một thoáng nhân dạng quay về. tôi chỉ làm được vài lần, đủ để lấy lại cơ thể trong chốc lát, đủ để tắm, ăn vụng, và ngắm mái tóc mình vàng óng lấp lánh dưới ánh sáng của thế giới này. capricorn, dĩ nhiên, nghĩ tôi chỉ đang “săn mồi”, anh ta còn khen thưởng nữa.

    giá mà anh ta biết ý nghĩa thật sự của việc đó.

    giờ đây, khi tôi nằm trên bàn nhìn capricorn, tôi thấy trên đầu anh ta, mờ nhạt, trong suốt, là một thanh ánh sáng, đúng hơn là một “thanh thiện cảm”, đang lơ lửng và phát sáng dịu nhẹ.

    mỗi lần anh ta vuốt ve tôi, mỗi khi tôi cuộn tròn bên anh ta trong lúc anh ta đọc sách, thanh ánh sáng đó lại nhích lên một chút, như nhịp tim tăng dần.

    tôi tự hỏi điều gì sẽ xảy ra nếu nó đầy hẳn. liệu vị học giả u ám, xa lánh con người này sẽ phải lòng...một con mèo chăng?
     
    [12Cs] ᴛʜᴇ ʙᴇᴀꜱᴛʟy ᴅᴀᴛɪɴɢ ꜱᴛɪᴍᴜʟᴀᴛᴏʀ
    4. blueberries, strawberries, and grilled rabbit


    ˚.✦ ⵢ₊˚.₍ᐢ..ᐢ₎⊹ ˓𓄹 ָ࣪ ⸰

    "sagittarius"

    khu rừng nhỏ vẫn mang dư vị của buổi bình minh mỗi khi tôi nhớ lại chương ấy trong cuộc đời thỏ nhỏ bé và lố bịch của mình. nơi ấy có ánh sáng mát mẻ như những thỏi bạc được đánh bóng, bám lên từng chiếc lá và từng ngọn cỏ như thể thế giới đã quyết định khoác lên mình một lớp sương chỉ để làm màu. còn tôi, cái người từng là người, hiện tại lại là một con thỏ trắng nhỏ đến mức có lẽ có thể chui vừa trong cái túi xách cũ của chính mình thì đang nhìn hành tinh này từ một góc độ mà tôi chưa từng biết. mọi thứ sừng sững như thể đều có một ý kiến thầm kín về tôi. ngay đến cả đám cỏ dại, cái thứ mà người ta gọi là “ngắn” giờ đây cũng vươn cao trên đầu tôi thành những mái vòm xanh mướt, một bông bồ công anh trông cũng như một cái đèn chùm.

    thế giới khổng lồ, không phải kiểu ẩn dụ. mà là khổng lồ theo nghĩa đen, như thể có ai đó đem kích thước của tôi nén lại đến mức phát ra tiếng chít chít.

    dù thế, làm thỏ hóa ra có vài ưu điểm. tai tôi nghe cực nhạy, mũi tôi tự động ngoe nguẩy bất chấp sự ngăn cản của chính tôi (rất bất lịch sự, nhưng cũng rất hữu dụng), chân tôi thì bật lên như một món đồ chơi gắn lò xo. nhưng kích thước mới là thứ khiến tôi choáng váng, vì tôi chưa từng hiểu loài vật nhìn con người thế nào. con người hẳn phải trông khổng lồ đến phát khiếp trong mắt chúng. toàn những kẻ cao lêu nghêu, giậm thình thịch, ồn ào và chẳng bao giờ nhìn xuống xem mình đặt chân vào đâu. trước đây tôi vẫn hay đùa rằng lũ trẻ mẫu giáo là yêu tinh nhỏ. còn bây giờ, toàn thể loài người đều là yêu tinh, những gã khổng lồ, những cơn bão biết đi.

    dù vậy, so với hàng loạt tai ương có thể xảy đến, tôi vẫn may mắn, cực kỳ may mắn.

    khi tia sét giáng xuống lúc tina cho chúng tôi thử game, tống tôi và năm cô gái khác vào một thế giới được dệt nên bằng mã lệnh và hư ảo, chắc có ai đó hoặc thứ gì đó đã tung ra một cú xúc xắc ưu ái cho người mới. bởi thay vì hiện ra trong hang rồng, hay đầm lầy đầy cây ăn thịt, hay một chiến trường đẫm máu, tôi lại được thả vào một khu rừng tươi tốt đến lố bịch, xanh rờn đến phát sáng.

    vùng này không có nhiều thú săn mồi. hoặc đúng hơn, không nhiều thú săn mồi đủ quan tâm để đuổi theo thỏ. trong hệ sinh thái này, thỏ bị xem thường, chủ yếu là vì bỏ hết lông ra chúng chẳng được mấy lạng thịt, ăn vào lại quá dai, quá nhiều xương.

    tôi biết ơn cái sự xúc phạm ấy vô cùng.

    điều may mắn thứ hai là, tôi còn có một gia đình - một cái hang đầy anh chị em và bố mẹ - năm con thỏ trắng khác, coi tôi như thể tôi đã luôn là một phần của họ. họ nhảy nhót, ngoe nguẩy mũi, ríu rít nói chuyện bằng những giọng líu lít mà may thay tôi có thể hiểu, chẳng bao giờ thắc mắc vì sao cô con gái cả của họ đôi khi lẩm bẩm về thuế, dưỡng da, hay chuyện bị kẹt trong một trò chơi mô phỏng đang phá hủy lịch trình cả tuần của mình. họ chỉ chớp mắt, kiếm ăn, nhai cỏ, đi vệ sinh, ngủ, sinh sản, và lặp lại như thế đến hết đời.

    hoặc là họ quá ngốc để nhận ra sự bất thường của tôi, hoặc có thể tôi vốn đã kỳ quặc thế này từ khi còn là một bé thỏ. và thành thực mà nói, tôi không biết điều nào đáng sợ hơn.

    trong ba ngày sống cùng họ, tôi đã học được cách gặm vỏ cây, cái thú vị của việc ngủ trong một đống lông ấm áp dưới lòng đất, học được tốc độ sinh sản đáng sợ của thỏ và tốc độ ăn uống còn đáng sợ hơn.

    thế rồi một ngày nọ, tôi bàng hoàng phát hiện mình đã ăn gần hết chỗ trái cây mà bố mẹ tôi dày công tích trữ cho mùa đông.

    tôi không biết nên bật cười hay xin lỗi vũ trụ vì đã luôn là mối họa trong mọi hình dạng.

    mẹ thỏ không mắng, bà chỉ húc nhẹ tôi và nhờ tôi, nhờ chứ không ra lệnh, hãy sống riêng đi, vì tôi là đứa lớn nhất nhà.

    tôi muốn nói là tôi chưa sẵn sàng, tôi còn chẳng phân biệt được đâu là quả độc, đâu là quả “chỉ hơi độc một chút”, nhưng tội lỗi cứ giáng xuống tôi như thiên thạch. tôi đã ăn gần hết kho dự trữ mùa đông của cả nhà, họ chưa hiến tế tôi cho bọn sói là may lắm rồi.

    vậy là tôi rời hang, hang của tôi, nhà của tôi. tôi bước đi với đôi tai rũ xuống và trái tim nặng hơn mức một con thỏ có thể chịu. chưa đầy một tuần ở đây, tôi đã trải qua đủ cung bậc cảm xúc cho cả một bộ phim tài liệu về đời sống hoang dã. thỏ biết nói chuyện như người, đám sóc ăn cắp chuyên nghiệp và lũ sói ngu ngốc tru lên mỗi đêm như đang diễn romeo và juliet bản opera, và cả đám diều hâu lượn vòng vòng trên đầu vào mỗi sáng chỉ để cho vui và gọi đó là “thể dục trên không.”

    phải nói, cuộc sống ở đây hỗn loạn theo đúng nghĩa hỗn loạn, nhưng mà vui, kiểu vui khi biết bạn có thể chết đói hoặc bị ăn thịt bất cứ lúc nào, nhưng vẫn vui. mỗi ngày là một nhiệm vụ, mỗi quả sồi là một kho báu, và bóng tối mỗi đêm là một cuộc phiêu lưu hoặc một hiểm họa thảm khốc.

    và vì ariana bị ném vào nơi nhạt nhẽo nhất trần đời, cô ấy có cả đống thời gian để trò chuyện với tôi qua bluetooth.

    “sam” - cô ấy càu nhàu vào một buổi chiều nọ, giọng vang trong đầu tôi như một nàng tiên khó chịu - “tớ thề tớ sẽ chết vì chán mất. cậu biết cái tháp này có bao nhiêu sách không? quá nhiều. nó toàn mùi giấy, tớ toàn mùi giấy. tại sao arc của tớ không lãng mãn như của paris chứ? hoặc ít nhất là bom tấn như vivi cũng được.”

    “thử bị nguyên một đàn sóc săn đuổi xem” - tôi lầm bầm, vừa gặm cái bồ công anh ba ngày tuổi tôi đào được dưới gốc cây đổ - “một đứa trong đám đã cắp mất bữa trưa của tớ, rồi cắp luôn cả bữa trưa dự phòng. nó nói đấy là thu phí bảo kê.”

    “sam, tụi nó là sóc mà.”

    “lũ quỷ đuôi xù thì có.”

    tiếng cười của cô ấy khẽ rung lên trong đầu tôi.

    tôi lại than vãn về chuyện dạo này quá nhiều dân làng vào rừng hái dâu. họ đem theo cái giỏ khổng lồ, và mọi bụi dâu dại mà tôi tìm thấy đều đã bị hái hết sạch trong một buổi chiều.

    “tôi suýt chết đói đấy” - tôi kể, nằm dài dưới bóng cây - “cậu biết chuyện gì xảy ra với thỏ khi nó nhịn ăn mười hai tiếng không?

    điên loạn, mê sảng. tớ nhìn thấy ảo giác, ariana, tớ nghĩ tớ đã nhìn thấy một cái hamburger bay trên đầu tớ. hamburger với thịt tái, nhiều cheese. cứ như phép thuật vậy”

    “đó là ảo giác của người sắp chết đói, không phải phép thuật.”

    ariana cứ cười về chuyện tôi nhìn đám diều hâu thành mấy cái sandwich biết bay. có lẽ tôi sắp chết đói thật rồi.

    thế rồi ngày hôm ấy, cái ngày yên bình có thể là cuối cùng của tôi, tôi tìm thấy việt quất.

    một bụi việt quất thật, dày đặc những quả tròn mọng, ngọt lịm. tôi vui sướng vặt lấy vặt để, chẳng mấy chốc đã được một nhúm đầy cả hai bàn t…à không, hai cái chân trước. tôi ôm chúng, hí hửng đi về cái hang của nhà tôi vốn nằm dưới một thân cây đổ, định bụng sẽ chia cho họ ăn cùng coi như chuộc lỗi.

    ánh chiều tà xuyên qua tán lá, rót vàng vào rừng.

    mọi thứ an toàn đến lạ.

    rồi tôi thấy lửa.

    ngọn lửa bập bùng, rọi lên những tấm áo giáp làm bằng kim loại khiến chúng ánh lên như những chiếc răng lạnh.

    năm, sáu tên con người đang ngồi trước cửa hang của tôi.

    tôi đứng chết lặng, tim đập thình thịch như muốn phá tung lồng ngực.

    một đội hiệp sĩ, có vũ trang, có giáp. những đôi giày nặng nề dậm lên lớp rêu như thể đất này là của họ. tiếng cười của họ khiến lông tôi dựng đứng. họ trông không tàn ác, cũng chẳng tử tế, họ chỉ…rất con người, cùng nhau ăn thịt nướng.

    những miếng thịt nhỏ màu nâu, giòn cạnh, độ chín hoàn hảo.

    cổ họng tôi dường như bị khóa chặt, thứ ánh sáng ấm cúng của lửa đột nhiên trở nên lạnh buốt và trống rỗng. những quả việt quất rơi khỏi chân tôi, lăn đi như những giọt nước mắt xanh.

    gia đình thỏ ngốc nghếch, vui vẻ, ríu rít của tôi, những cơ thể ấm áp tôi mới ngủ cạnh vài ngày trước giờ đã bị bắt, giết, rồi nướng lên.

    một cảm giác kinh hoàng dâng lên trong người tôi.

    đối với tôi, cảnh tượng này là ăn thịt đồng loại. không phải theo nghĩa sinh học, mà theo nghĩa tình cảm. những con thỏ ấy đã xem tôi như thành viên gia đình, và giờ họ đã trở thành món ăn trên đĩa của những kẻ lạ mặt này.

    tôi trốn sau tảng đá, run rẩy đến nỗi thở không nổi.

    bọn hiệp sĩ không để ý, họ đang nói chuyện.

    “bọn quỷ vừa tàn sát cả một ngôi làng tuần trước.”

    - một tên lầm bầm - “chúng thiêu rụi sạch tất cả, không một ai sống sót.”

    “xứ quỷ phải sụp sớm thôi” - một tên khác khạc vào lửa - “nếu đại hoàng tử chiếm được nó, hắn sẽ có ưu thế trước hoàng tộc.”

    “vậy thì để gã bá tước đó nghẹt thở trên ngai của hắn đi” - tên khoác áo lông nói. hắn ngồi giữa cả bọn, dáng dấp oai phong theo cái cách rõ là của thủ lĩnh - “chúng ta sẽ lấy lại từng tấc đất, từng mạng sống, từng giọt máu. và khi mọi chuyện kết thúc, điện hạ sẽ thành trở thành vua.”

    lời họ văng vẳng trong đầu tôi.

    cốt truyện chính, đây chính là cốt truyện chính. mở đầu là cuộc chiến ở lãnh địa quỷ, dẫn đầu là một gã hoàng tử đang muốn giành quyền lực để lên ngôi vua, sau đó khi hắn chiến thắng, gã bá tước quỷ bị đày vào ảo cảnh - một vùng đất chỉ có bóng tối ngập tràn.

    đúng lúc ấy, tên gần nhất lơ đãng ngước lên, và trong một giây chớp nhoáng, đôi mắt cú vọ của hắn dán chặt vào tôi.

    “thỏ kìa!”

    hoảng loạn nổ tung trong ngực tôi ngay tức thì, chân tôi bật đi trước cả khi não kịp nghĩ. tôi lao đi, lá cỏ quất vào mặt đau điếng, nhịp tim đập mạnh đến nỗi tôi nghe như nó đang thét lên.

    “tóm nó!”

    “tối nay tao muốn ăn canh!”

    tiếng giày sắt của bọn họ dội ầm ầm phía sau. tôi dùng hết mọi khả năng mình có, từ chui, nhảy, cua góc. thỏ sinh ra để chạy, và tôi đang chạy như thể linh hồn mình đang bốc cháy.

    mình có thể thoát. mình có thể–

    tôi quẹo gấp, nhắm vào bụi rậm gần đó.

    và rồi, tôi đập thẳng mặt vào một thứ gì đó cứng ngắc.

    một cái mắt cá chân vừa cứng vừa cao.

    tôi choáng váng, mọi giác quan đều xoay vòng như thể đang nhảy disco, đến nỗi những tiếng la ó đằng sau cũng dần nhoè đi.

    một bàn tay nhấc tôi lên nhẹ nhàng, động tác cẩn trọng như thể đang nâng một khối pha lê sắp vỡ.

    “xin hãy tha cho con thỏ tội nghiệp này” - một giọng nói khe khẽ và gần như dịu dàng vang lên trên đỉnh đầu tôi.

    tôi cố ngước lên để nhìn cho rõ, nhưng thế giới vẫn chao đảo, màu sắc của chúng vẫn hòa vào nhau như những bức tranh màu nước xui xẻo gặp mưa.

    và bóng tối nuốt lấy tôi trước khi tôi kịp hít thêm một hơi ánh sáng.
     
    Back
    Top Bottom