Khác [12cs] - Spells

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
348,768
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
149004963-256-k147585.jpg

[12Cs] - Spells
Tác giả: RuanYuYe
Thể loại: Huyền ảo
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Written by: Dê
---
Genre: long-fic, fantasy,... có yếu tố 12 chòm sao trong việc xây dựng câu chuyện.

---
Status: on-going
---
Bìa - nguồn ảnh: phim "Romeo & Juliet" (2013)



magic​
 
Có thể bạn cũng thích !
  • [12cs] Falling
  • [12CS] Tìm kiếm tương lai
  • [12cs] Ánh Sao Đêm
  • [12CS] R E A L L O V E ? ?
  • [12Cs] - Spells
    Chapter 1


    "A stranger."

    ....

    Lại như bao ngày, sương mù vây kín London.

    Trên ô cửa kính là những giọt nước đọng lại, nặng trĩu.

    Vừa bước khỏi xe buýt, cánh tay phải Ariz vội vàng bung chiếc ô đen của mình.

    Tiếng những hạt mưa rơi lộp bộp trên chiếc ô vang không dứt trên đỉnh đầu cô.

    Cơn mưa này đã kéo dài từ sáng đến giờ, mãi vẫn không có dấu hiệu ngừng lại.

    Kiểu thời tiết ẩm ương khi nắng khi mưa này như một nỗi phiền muộn thường trực ở London trong những ngày xuân.

    Gia đình Carney - gia đình cô, sống ở trên con dốc mà Ariz đang thả những bước đi chậm rãi.

    Đến điểm cao nhất, căn nhà ba tầng với một gác mái.

    Bốn mặt tường đều sơn trắng, và sau hàng rào gỗ nhỏ cùng với những khóm hoa xinh xinh là những bậc thềm cửa đầu tiên để vào nhà.

    Sẽ thật khó cho bất kỳ ai nếu đó là lần đầu tiên họ đến khu phố này và muốn tìm nhà của một ai đó nếu không nhớ chính xác số nhà vì trên đây, những ngôi nhà đều có hình dáng và màu sơn, khóm cây,.. na ná giống nhau.

    Nhưng ở điểm cao nhất này, chỉ duy nhất một bên đường có cột đèn.

    Và ở ngay đó, căn nhà số 27 của gia đình Carney.

    Ariz thoáng nghĩ đến những vị khách từng có chuyến viếng thăm đến đây, gần như ai cũng đều phải gật gù và tán thưởng cho điểm khác biệt nhỏ bé này vì họ có cảm giác, bước vào dãy phố này như đang lạc vào mê cung, như có gì đó muốn đánh lạc hướng chú ý của họ, đi một chút lại thấy có gì đó sai sai, đi thêm chút nữa lại có thấy hơi nhầm lẫn.

    ...

    Có gì đó không ổn.

    Ariz cau mày.

    Từ bên đường nhìn chằm chằm vào cánh cửa màu xanh sẫm số 27 kia.

    Một cảm giác bất an không thể nói thành lời làm cô lưỡng lự không dám bước tiếp.

    Ariz chợt nhận ra rằng xung quanh cô chẳng có lấy một bóng người nữa.

    Cả dãy phố vắng lặng đến đáng sợ.

    Thậm chí, tiếng Cooper của ông bà Smith ở căn nhà số 25, Ariz cũng không nghe thấy như mọi ngày.

    Tầm này, nhất là vào những ngày mưa giống hôm nay, Cooper sẽ rất khó chịu nếu không được ra công viên nên nó sẽ nằm ở bậc thềm trước nhà, phát ra những tiếng kêu không thể yêu thương cho nổi.

    Vô cùng ồn ào và ầm ĩ.

    Cooper là một anh bạn bốn chân, màu hạt dẻ, thuộc giống chó Yorkshire Terrier và còn đang ở tuổi ăn tuổi lớn nên vô cùng hiếu động.

    Sự im ắng không lý giải nổi làm Ariz không nhịn được.

    Sau một quãng ngần ngừ, cô vội vàng bước qua đường, càng lúc hai chân bước càng nhanh và cô gần như không chần chừ mà mở toang cửa, chạy vào nhà.

    "Hey..

    Mọi người??

    Có ai ở nhà không?".

    Ariz mặc kệ đôi giày còn đang dính đất và nước mưa, cô dẫm lên thảm và chạy vào hết các phòng gần nhất.

    Đồ đạc bị đảo tung, đổ vỡ; tất cả trông không khác gì đám lộn xộn, trái ngược hoàn toàn với vẻ ngoài yên tĩnh của căn nhà khi cô nhìn từ bên ngoài.

    Phòng khách ngập tràn trong đống lông vũ bay ra từ sofa và những chiếc gối thêu tay yêu thích của mẹ.

    Chiếc đèn trần đang lơ lửng giữa giữa không trung.

    Không hiểu ai hay thứ gì đã làm ra việc kinh khủng này, nhưng bây giờ chùm đèn như có vẻ đang sắp rơi xuống sàn đến nơi rồi.

    Chỉ còn duy nhất một mấu dây điện mong manh níu giữ hết tất cả sự đổ vỡ sắp diễn ra.

    Và ngay phía dưới chỗ đó là một đống li ti - vụn thủy tinh từ những viên pha lê trang trí - chúng vỡ đã gần hết; rồi còn cả thạch cao cùng những miếng gỗ vụn rơi quanh đấy nữa.

    Ariz hoang mang, nhưng ít nhất não cô vẫn hoạt động để cô nghĩ đến việc với lấy thanh cời lửa cạnh lò sưởi, cầm chắc trong tay.

    Sau đó, cô mới bắt đầu rời khỏi phòng khách và tiếp tục đi sâu vào bên trong.

    Tạ ơn chúa!

    Thật may cô là một đứa trẻ biết nghe lời.

    Khả năng tự vệ với những vũ khí bất đắc dĩ - là bài học bố cô luôn luôn muốn cô phải nhớ kĩ trong mọi tình huống.

    Lúc lướt qua cầu thang, cô nhìn thấy những khung ảnh treo dọc bức tường ven theo cầu thang lên tầng, tất cả bị vỡ vụn.

    Rốt cuộc là chuyện quái gì đã xảy ra thế này?!

    "Kier!

    Em có ở nhà không?".

    Ariz càng lúc càng lo lắng.

    Đến khi đứng trước cửa phòng bếp, cô nhìn thấy chiếc bánh pie táo rơi úp mặt xuống sàn.

    Chỗ táo thái lát văng đầy ra nhà và những vụn đường nâu đã chẳng còn bông xốp, chúng chảy, và bết lại.

    Kier, hay đầy đủ hơn là Kiéera, em gái của Ariz.

    Đáng lẽ lúc này con bé phải ở nhà mới đúng.

    Hôm nay có hoạt động ngoại khoá trên trường nhưng vì lí do thời tiết nên giáo viên đã báo rằng buổi học hôm nay đã bị huỷ.

    Từ sáng, Kier liên tục lảm nhảm về hương vị của một chiếc pie táo vào ngày mưa, cùng tách hồng trà bên cửa sổ cùng ông... con bé đã rất hào hứng.

    Nhưng giờ thì sao?!

    Bánh thì vỡ vụn dưới sàn.

    Còn người, lại chẳng thấy đâu.

    Cả căn nhà không có một ai cả.

    "Tách."

    Một thứ gì đó rơi xuống đầu vai của Ariz khi cô đang định quay người bước ra khỏi phòng bếp.

    Thứ chất lỏng gì đó sền sệt, nhớp nhớp màu đỏ đục.

    Chúng trông có vẻ gì đó hơi giống mứt dâu tây, nhưng cái mùi tanh thoảng thoảng này đã phủ nhận tất cả.

    "Tách."

    Lại nữa.

    Thêm một giọt nữa rơi vào đúng chỗ đầu vai đó.

    Ariz tò mò chạm vào, và thực sự thật kinh tởm, cái cảm giác dính dính, nhớp nháp trên đầu ngón tay cùng cái mùi..

    Ariz ngẩng đầu nhìn lên trên trần.

    Cô thấy ngay trên đỉnh đầu cô, một bãi đỏ sệt đó đang đọng lại, hay nói đúng hơn là kết tủa ở đó.

    Mà trên tầng, chính chỗ này là phòng sách của ông..

    "Chết tiệt!"

    Ariz không nghĩ ngợi gì, cô hoảng hốt chạy về hướng phòng sách.

    Cô dường như đã hiểu được sơ sơ điều gì về nguyên nhân của đám hỗn loạn này.

    Nhưng khi càng nghĩ và hiểu được thì trong lòng cô càng sợ, chuyện này không thể xảy ra được.. không thể nào....

    Phòng sách là một bãi hỗn độn.

    Còn kinh khủng hơn chiếc ghế sofa và chiếc bánh pie.

    Trước mắt Ariz là một mảng trắng xoá đáng sợ; màu trắng của những trang sách, tất cả nằm nát vụn dưới chân.

    Trên giá không còn một quyển sách nào còn nguyên vẹn.

    Ngăn tủ bí mật nơi ông cất những vật quan trọng cũng đã bị cạy ra, hay nói chính xác hơn, nó đã bị thứ gì đó cho nổ tung.

    Bên trong trống hoác.

    Những vụn gỗ cháy xém đến mức không còn nhìn rõ hình dạng và màu sắc lúc ban đầu.

    Và ở chính giữa sàn nhà, trên đống giấy vụn là một hình tròn với những kí tự được vẽ rất cân xứng bằng thứ dịch đỏ nhầy nhụa cô thấy ở dưới tầng.

    Nhưng giờ cô không nghĩ được nhiều.

    Giờ phút này, Ariz chỉ biết rằng:

    Quyển sách đó mất rồi.

    Trong đầu cô chỉ biết lặp đi lặp lại hai chữ "mất rồi" một cách vô vọng.

    Căn nhà bị phá tung, bị lục đảo.

    Còn tất cả mọi người thì biến mất.

    Chẳng có lấy một ai hay một điều gì để Ariz nương tựa vào lúc này.

    Quyển sách đó mất rồi.

    Chỉ là một cổ thư già cỗi, vừa dày vừa cũ, gáy sách theo cô nhớ thì đã bục cả một mảng da bọc bên ngoài nhưng cái cách ông không mấy khi mang quyển sách đó ra khỏi ngăn tủ bí mậtvà cả cách bố mẹ như có gì đó nể sợ khi nhắc đến những điều quyển sách đó đề cập đến.. nhiêu đó thôi, Ariz chắc chắn một điều rằng quyển sách đó rất quan trọng.

    Đến nước này, cô nghĩ mình nên báo cảnh sát thì hơn.

    Mọi chuyện dường như đã đi quá tầm kiểm soát mà bản thân cô có thể đảm đương nổi.

    "Gr ừ... gr ừ...".

    Ariz suýt nữa thì hét lên.

    Vừa quay đầu lại thì trước mắt Ariz, một con Cerberus bằng xương bằng thịt đang lừ lừ tiến đến.

    Nó còn to hơn đến mấy cái đầu, bộ lông đen xì và ba đầu của nó đều đang phì phò thở.

    Ánh mắt cô dán chặt vào cái đầu ở giữa vì đôi mắt ở giữa đang ghim chặt vào cô.

    Đôi mắt đỏ như bốc lửa.

    Từng bước chậm rãi của nó càng lúc càng đến gần, như cái cách Thần Chết tiếp cận bất kì ai khi đến lúc, thong thả và không do dự.

    Nắm chặt thanh cời lửa trong tay, Ariz lùi trở lại vào trong phòng sách.

    Cô không cố gắng đóng chặt cửa phòng lại một cách thừa thãi vì chỉ riêng cái kích thước khổng lồ kia thôi, một cú hích nhẹ cũng đủ khiến cánh cửa tung cả bản lề.

    "Cút đi, thứ súc vật.

    Chuyến đi lần này của ngươi chỉ đến đây thôi."

    Giọng nói xa lạ, phát ra từ đẳng sau lưng của Ariz kèm theo đó là một tràng lẩm bẩm cô không thể hiểu được nghĩa.

    Âm thanh kì lạ đó chỉ kéo dài chưa đến ba giây, ngắn ngủi vô cùng, hoặc có thể dài hơn.

    Nhưng Ariz không có thời gian để nghĩ ngợi về những lời lẩm bẩm của một người xa lạ, mặt đất dưới chân cô đang tách làm đôi.

    À không, phải là cái sàn nhà, nó đang nứt toác ra.

    Đây là tầng hai cơ mà?

    Ariz sợ hãi muốn nhảy sang một bên nhưng cánh tay to lớn của người kia đã túm chặt lấy cô.

    Người đó tiếp tục lầm bẩm những điều gì nữa, dài hơn và kết cục là, một dòng dung nham từ dưới chân của người đó tuôn ra như lũ, nó chảy dữ dỗi về con thú ba đầu đáng sợ kia.

    Lúc bị người đó kéo ra phía sau, Ariz mới có thể nhìn rõ người đứng sau cô nãy giờ.

    Một dáng vẻ của người bình thường; thẳng tắp như cây thông trong tuyết, người này có chiều cao cỡ trên mét tám.

    Trang phục thì rất kì lạ.

    Chiếc áo choàng phù thuỷ như của Harry Potter mà người đó đang mặc khiến cô không nhìn rõ được khuôn mặt.

    "Gr ừ..

    Gr ừ....".

    Cerberus dường như không muốn bị đuổi đi dễ dàng như vậy.

    "Cút".

    Gỏn lọn một chữ đó.

    Con chó đáng sợ bỗng ngoan ngoãn hơn, một ngọn lửa bùng lên từ chính cơ thể nó và rồi con chó ba đầu tan vào trong đống lửa.

    Khi ánh lửa tan đi thì nó cũng biến mất khỏi phòng.

    Dòng dung nham đỏ giờ cũng đã nguội đi, không còn nóng đỏ và sôi lên như vừa nãy.

    Căn phòng trông còn hoang tàn hơn cả trước.

    Đống giấy bị xé vụn đã bị cuộc giao đấu chớp nhoáng giữa người kia và Cerberus thiêu thành tro.

    "Ngươi là ai?

    Buông r....~a."

    Ariz ngã úp mặt xuống đất, cô ôm cổ ho sù sụ.

    Chỉ mới giây trước giây sau cô còn tưởng mình đã chết.

    Cổ họng đột nhiên nóng rực, làm những âm cuối cùng cô chưa kịp nói thoát ra đã bị kéo trở lại.

    Các khớp xương trong cơ thể cô dường như cũng bị trải qua cái cảm giác thiêu đốt đó - một cái lướt qua trên vũng dầu nóng.

    Chân thực đến khó tin.

    Ariz cứ thế ho mãi không ngừng, cô không có cách nào kiềm chế bản thân ngừng lại.

    Qua hình ảnh bị nhoè đi vì nước mắt, cô thấy đôi tay mình vẫn lành lặn, vùi trong lớp cát sẫm màu, ẩm nước.

    Hơi lạnh từ đất làm cô dịu lại rất nhiều, giúp cô cảm giác như mình vẫn còn sống, vẫn nguyên vẹn.

    "Đừng có yếu đuối như vậy.

    Mới chỉ là một "bước chuyển" vừa nhỏ vừa ngắn thôi đó".

    "Tên khốn kiếp.

    Ngươi là ai?

    Có phải ngươi cũng là một trong những kẻ muốn trộm..."

    "Levion Pozhar.

    Tên ta."

    "HẢ?

    Pozhar?".

    Ariz đứng bật dậy, mặc kệ cái nóng rát ở cổ họng vẫn khiến cô ho sù sụ không biết mệt mỏi.

    "Vậy thì anh.. với tôi... anh với tôi sẽ là...?"

    "Anh em họ."

    Levion hoàn tất sự hoang mang của Ariz bằng câu trả lời ngắn cụt ngủn.

    Chưa hết, Ariz vẫn còn một thắc mắc nữa, cái này còn quan trọng hơn việc tên họ của anh ta.

    ".. vậy... vậy là.. anh có biết chút chút về...."

    Levion thở dài, trông có vẻ rất ngao ngán.

    Anh ta đưa một ngón tay của mình ra giữa không trung, vuốt nhẹ một đường, chiều từ dưới lên trên.

    Chính ngay nơi ngón tay anh ta gióng một đường xuống, đất lún xuống, nứt ra và cái dòng dung nham đỏ rực lại lần nữa xuất hiện.

    Phép thuật!

    - Ariz đưa hai tay bưng miệng mình, hai mắt cô trân trân nhìn dòng nước đỏ đó lơ lửng trên không, cuộn một vòng rồi lại một vòng, một vòng nữa quay ngón chỏ đó.

    "Anh không nóng sao?

    Đó là dung nham mà, phải không?"

    "Pozhar là gia tộc sử dụng sức mạnh của Lửa.

    Chúng ta có câu thần chú để bảo vệ bản thân khỏi lửa được sinh ra từ chính bùa phép của bản thân."

    "Ra vậy."

    Ariz gật gù.

    Nghe điều này cũng khá hợp lý.

    Người chuyên dùng lửa lại bị bỏng thì đúng là hơi phỉ báng thật.

    "Đi thôi.

    Ta đưa cô về Ctpana.

    Tình thế cấp bách.

    Ta rất cần sức mạnh của cô."

    Levion tiến tới, toan nắm lấy cánh tay của Ariz nhưng cô đã nhanh chóng lùi lại phía sau, giãn một khoảng cách mà cánh tay của anh ta không thể chạm đến.

    "Cái đ* gì đấy?

    Anh nói là đưa tôi đi đâu?" ...

    "Ctpana?

    Anh có bị điên không vậy?"

    Levion từng bước từng bước lại tiến thêm một chút lại một chút nữa.

    "Đừng có bước nữa.

    Đừng..

    Tôi bảo là anh đừng có bư..."

    Ariz vấp chân vào phần gạch gồ lên bao quanh sân chơi cát của bọn trẻ con.

    Lại thêm một lần nữa trong ngày, cô ngã nhào xuống đất.

    "Chết tiệt.."

    Ariz chật vật muốn bò dậy nhưng có vẻ như không được như ý, cổ chân cô truyền lại một cảm giác đau buốt mà cô có thể cảm nhận nó từ tận sâu trong kẽ răng.

    "Đi thôi, chúng ta không có nhiều thời gian."

    Ngay lúc Levion cầm tay cô kéo dậy.

    Ariz nhìn thấy trong lùm cây ở ngay bên phải mình có một bóng người trốn trong đó.

    Chiếc áo hoodie xám đã phai màu khiến nó trông như cái giẻ lau.

    Đuôi tóc đen xơ xác lộ dưới chiếc mũ che kín mặt.

    Và cả cái balo to sụ như mang cả thế giới kia nữa..

    "Quisuara?

    Quisuara Jones?"

    ...
     
    [12Cs] - Spells
    Chapter 2


    "Quisuara Jones"

    ...

    Tôi không muốn về nhà.

    Căn nhà còn thơm mùi sơn mới, những bức ảnh gia đình cùng các bức tượng trang trí mẹ mang về từ khắp nơi bà đặt chân.

    Chúng hẵng còn bày la liệt, đang chờ đợi đến lúc tìm thấy vị trí phù hợp cho mình.

    Với tôi thì đặt đại chỗ nào đó cũng như nhau, tất cả cũng chỉ có tác dụng trang trí mà thôi, không hơn.

    "Không không, cái này người ta gọi là "phong thuỷ", con hiểu không?

    Nó có ảnh hưởng đấy!!"

    - Hôm trước mẹ đã nói như vậy rồi phẩy tay đuổi vội tôi lên tầng và tiếp tục cuộc video call với một ông chú châu Á nào đó mà tôi không hề hay biết, thứ tiếng Anh của ông ta bập bẹ, câu được câu chăng rất khó nghe.

    "Xin lỗi nhé.

    Con bé còn chưa hiểu lắm về những cái này, anh nói tiếp đi..", gương mặt mẹ hiện đầy vẻ áy náy với ông chú ấy, xin lỗi cho những lời ngán ngẩm bâng quơ của tôi khi khi tôi lướt ngang qua căn bếp bừa bộn.

    "..

    Tôi nên để cái này ở đâu nhỉ?", mẹ tiếp tục công việc của mình, ôm lấy bức tượng đồng nhỏ bằng bàn tay, một vị thánh thần nào đó, và đi qua đi lại khắp nơi.

    Bà tiếp tục chìm đắm trong đống đồ trang trí không đâu cả giờ sau đó.

    ...

    Tan học.

    Sau khi bước khỏi xe buýt, tôi không rõ mình đã xuống ở trạm nào.

    Những đám mây xám xịt bao phủ bầu trời và cơn mưa tôi nhìn thấy khi còn ngồi trên xe buýt đã tạnh từ lúc nào.

    Tôi bất giác so vai lại và vòng tay ôm lấy chính mình trước từng đợt gió thổi tới, cảm giác ẩm ướt và lành lạnh rõ ràng qua từng đầu ngón tay.

    Hôm nay chẳng phải một ngày vui vẻ gì.

    Những trò bắt nạt cũ rích, tẻ nhạt với "ma mới" khiến tôi phát ốm, chưa kể, như mọi lần, mọi thứ tồi tệ luôn kết thúc bằng tiếng cười khoa trương của mấy đứa bày trò.

    Hôm nay chỉ đơn giản là một cái ngáng chân trong nhà vệ sinh nhưng cú ngã nhào xuống sàn khiến chiếc áo khoác của tôi ướt đẫm và vẫn vương thứ mùi khó chịu đến tận lúc này, dù đã vết nước đã khô hết.

    Đi vào một công viên ngày mưa, vắng vẻ và heo hút, thi thoảng, rất ít thôi, một vài người lớn tuổi chạy qua, kiên trì với thói quen tập thể dục của mình, còn trẻ con thì gần như chẳng có ai cả, bố mẹ chúng chắc đã giữ hết bọn trẻ ở nhà trong thời tiết như này.

    Tôi độc chiếm cái xích đu, từ đây trông ra một hố cát lớn, những cồn cát đã bị mưa làm cho lún xuống, sụp đổ tạo thành những hình dạng méo mó không thể đoán được hình dáng ban đầu.

    Nhưng quanh đi quẩn lại, chắc lại là "lâu đài cát" thôi, - sự lựa chọn điển hình của bất kì ai khi chạm tay vào cát, đến tôi còn vậy chứ có riêng gì tụi trẻ con.

    Tôi chọn ngồi lại rất lâu, đung đưa xích đu nhè nhẹ và lắng nghe âm thanh leeng keeng của sợi dây xích.

    Trong đầu phân vân mãi không biết giờ đã nên về hay chưa, hay lại tiếp tục ngồi đây, nhỉ?

    Trời mưa càng lúc nặng hạt khiến hai vai áo ướt đẫm.

    Thôi, về vậy.

    ...

    Thoáng một cái, tôi không ngờ mình lại ngồi trong một căn bếp rộng lớn, tuy ngổn ngang và đổ nát, nhưng không thể không thừa nhận, đây là một căn bếp hoàn hảo.

    Tôi đưa mắt tò mò đảo mắt nhìn xung quanh, các ngăn tủ đầy ắp các loại đồ ăn, các ấm tách cầu kì và bộ bát đũa cái nào cái nấy có hoa văn giống nhau y đúc, mọi thứ trông sẽ thật tuyệt vời nếu ở yên trong hình dáng ban đầu ngăn nắp, sạch sẽ vốn có.

    Tiếng ấm nước rít inh ỏi làm tôi rời mắt, Ariz đang trầm ngâm, cả người tựa vào bàn bếp, im lặng, không rõ đang suy nghĩ điều gì.

    Khoảng khắc đó không kéo dài được bao lâu, tiếng động từ ấm nước cũng khiến con nhỏ nhanh chóng thoát khỏi sự lơ đễnh ấy, đôi tay thoăn thoát nhặt đôi găng tay vải bên cạnh, rót nước sôi vào hai chiếc cốc đã được bỏ sẵn túi trà lọc.

    Mùi trà bao phủ cả căn phòng ngay tức khắc, hương thơm hơi trầm, nồng, nhưng vẫn có một chút gì đó gợi đến sự man mát, dìu dịu của hoa cỏ.

    "Cậu có muốn thêm gì thì cho nhé."

    Màu trà tan ra chậm rãi, Ariz đặt một cốc trước mặt tôi .

    Thực sự là một "cốc" - chiếc cốc sứ cao chừng nửa gang tay, trông vừa lùn vừa béo vì cái miệng cốc mở to quá mức, thêm cả một bầy thỏ nhắng nhít in ở quanh thân cốc khiến hương trà trong giây lát mất gần hết sự sang chảnh vốn có.

    Hình của chú thỏ Peter cùng lũ bạn, hình như chúng đang cố gắng đào củ cà rốt to hơn người ra khỏi mặt đất - chiếc cốc này thật thú vị, tôi không tự chủ được mà thoải mái mân mê và ngắm hình ảnh của cái cốc trà trên tay, quên bẵng đi tình cảnh bây giờ giữa hai bên còn có chút lúng túng.

    "Đừng nhìn kiểu vậy.

    Tách đẹp ở tủ bên kia đã vỡ gần hết rồi, nên cậu uống tạm đi.

    Cái cốc này là cốc uống ngũ cốc yêu thích nhất của Kier, em gái tôi, con bé sẽ không phiền gì đâu. ...

    Ừm.

    Cậu cứ tự nhiên như ở nhà."

    Ariz còn đặt thêm mấy cái ly nhỏ kiểu cách bên cạnh cốc trà, có ít kem sữa, sữa đặc, sữa tươi và đường.

    Thêm một ít bánh và chỗ ngồi đẹp đẽ, đón chút nắng hoặc nằm ngả trên chiếc ghế sofa thì có lẽ, hai người đang có một buổi trà chiều đơn giản mà ấm úng.

    "Leeng... keeng..."

    - Chiếc muỗng va vào thành cốc theo nhịp điệu, đều đặn làm bầu không khí cứ mãi ngưng tại đó, không ai muốn mở lời trước.

    Tôi tự cảm lấy làm ngạc nhiên, còn tưởng tôi và Ariz không thể chung đụng, nhưng ai nghĩ rằng mọi thứ thực sự đang diễn ra trong sự hoà bình này.

    Tôi dồn tất cả sự chú ý của mình vào cốc trà trong tay và cố tỏ ra cân nhắc một cách nghiêm túc xem có nên cho thêm một chút đường hoặc một chút sữa đặc, vị trà thực sự quá nhạt; và nếu cho, thì màu trà còn đẹp như này hay không?

    Thực sự vô vị.

    Nhưng cũng không còn việc gì khác để làm trong lúc đợi Ariz mở lời.

    Mà nói về con nhỏ, Ariz Carney, dăm ba câu chẳng thể tóm gọn hết con người nhỏ.

    Một đứa không quá xinh xắn, cũng chẳng có nhiều tài cán khiến bản thân nổi bật.

    Nhưng kỳ lạ rằng ở nó có một sức hút đặc biệt, có lẽ là tài ăn nói hài hước và thái độ luôn vui vẻ lạc quan không cần lý do, hoặc do làn da nhợt nhạt với vài đốm tàn nhang mờ cùng mái tóc hung đỏ thừa hưởng từ gia đình - tôi đã từng bắt gặp mẹ Ariz một lần ở trường, thực sự là không muốn nhận ra cũng khó khi mái tóc của hai người như được sao chép y nguyên cho nhau.

    Khách quan mà nói, Ariz Carney không phải là con nhỏ xấu tính, thậm chí, nó còn có thể được coi là một đứa thân thiện khi lúc nào cũng hăng hái giúp đỡ người khác, lại còn cực kỳ chú ý đến chuyện học hành và cần mẫn tỉ mỉ.

    Khó hiểu thay, con nhỏ lại bè phái cùng đám Veronica, hội trai gái vừa có ngoại hình vừa có tiền, cái lũ thị phi trong trường.

    Rõ là hai bên quá khác biệt để có thể ở chung.

    Với tôi thì.. mây tầng nào sẽ gặp gió tầng đấy, Ariz chắc cũng phải có vấn đề nào đấy mới dính vào mấy đứa ăn hại kia.

    Chỉ là giờ thì hay rồi, hôm nay tôi phát hiện ra rằng, con nhỏ này có một bí mật động trời, "Phép thuật".

    Tôi vẫn không thể tin được những gì tôi vừa chính kiến ở sân cát lúc nãy.

    ...

    "Tôi cần cậu đi cùng đến Ctpana."

    Ariz thở ra một hơi nhẹ bẫng sau khi nhâm nhi xong cốc trà của mình.

    Hương trà thơm, đã nguội nhưng làn khói ấm áp vẫn vấn vít đều đều như sương.

    "Linh cảm của tôi bảo rằng tôi cần đưa cậu theo."

    Cái lối suy nghĩ gì vậy?

    "Không đi.

    Ctpana là nơi quái nào tôi còn không biết".

    Trong một chốc, nói ra những lời này tôi thấy hơi chột dạ.

    "Với cả, việc gì tôi phải đi cùng cậu nhỉ?

    Chúng ta thân quen lắm à?

    Cậu đừng quên cậu còn là..."

    Khi tôi còn chưa kịp nói hết câu, Ariz đã mở toang balo của tôi để dưới chân.

    Một quyển sổ da dày cộp, cỡ A5 bị ném lên bàn khiến hai cốc trà đều rung một trận.

    "Đây cũng có thể coi là một trong những lý do cậu đặc biệt nên đi với tôi."

    Có Chúa mới biết lúc này tiếng tim đập trong lồng ngực tôi nó lớn đến mức nào.

    Sống lưng không nhịn được mà duỗi chậm rãi.

    Như đang có hàng trăm con bọ nhỏ bò khắp người tôi vậy.

    Sao con nhỏ này có thể biết đến quyến sổ này?

    Tôi vội vớ lấy cuốn sổ ôm vào người,

    "Đừng có tự tiện động vào đồ người khác như thế!

    Bố mẹ cậu không dạy cậu phép lịch sự tối thiểu này à!".

    Tôi lớn tiếng hét vào mặt Ariz, che giấu mọi sự sợ hãi và run rẩy của mình.

    "Đây không phải là thứ cậu được phép..."

    Nhưng rồi lời tôi đang nói cũng phải nuốt ngược lại, hai chữ "đụng vào" không thốt ra nổi.

    Trên bàn trà, Ariz dùng nước vẽ một thứ bàn.

    Những ngón tay khẳng khỉu, từng mạch máu có thể nhìn thấy dưới làn da xanh trắng.

    Chính là nó - là dòng chữ này.

    Điều tôi vẫn mãi không thể lý giải được dù bản thân đã lướt qua vô số lần ở trang chính giữa cuốn sổ, thế mà giờ đây, Ariz vẽ lại nó không sai một li.

    Ariz vừa nói và chỉ tay vào giải thích:

    "Đây là chữ A..

    Chữ C và... chữ P.

    Chỉ là mấy chữ viết tắt thôi, nhưng có vẻ cậu nhìn mãi vẫn không hiểu nó viết gì."

    Ra là vậy.

    Mọi thứ sáng tỏ.

    Hoá ra, ý nghĩa của cái mà tôi vẫn luôn đinh ninh rằng là một hình vẽ của một bùa chú, của một pháp trận, nó chỉ đơn giản là một chữ kí cầu kì hoa mỹ, "A.C.P."

    - Sao tôi lại không nhìn ra được mấy chữ cái đơn giản này cơ chứ.

    Và tại sao, Ariz này lại biết về chúng?

    "Cuốn sổ này là của ai?

    Sao cậu biết về nó?"

    "Đồng ý đi với tôi, tôi sẽ nói cho cậu nghe, đấy là điều kiện.

    Trên đời vốn chẳng có gì là tình cờ hay ngẫu nhiên, nhất là khi tự dưng nhặt được một quyến sổ hay ho như này...

    Cậu thấy tôi nói đúng không?"

    Vậy hoá ra thứ đã cứu vớt tôi suốt thời gian qua, là từ Ariz mà có sao?

    Nào có thể như vậy?

    Nhưng hình ảnh hai dòng chữ giống hệt nhau cứ xuất hiện trong đầu tôi không ngừng.

    Tôi còn nhớ buổi chạng vạng hôm đó, tôi tìm thấy balo tự dưng bị biến mất trong giờ ăn trưa của mình ở bìa rừng, nằm giữa vũng bùn đất bẩn thỉu.

    Sách vở và những đồ dùng bên trong thì vương vãi khắp nơi, thảm nhất là quyển sách sinh học, nó nằm chung với balo trong vũng bùn với nhiều trang sách bị xé nát.

    Một tràng âm thanh cười cợt.

    Mày đúng là một đứa thất bại.

    Quỳ trên đất tôi nhặt lại từng thứ một bỏ vào trong chiếc balo của mình, hoàn toàn không để tâm đến lũ người inh ỏi xung quanh.

    Rồi chợt nhận ra, hình như có quyển vở tôi bỏ quên ở lớp học tiếng Pháp ban nãy.

    Cũng chính lớp học này, tôi tìm thấy quyển sổ bị bỏ quên ở một ngăn bàn phía trước mình, vẻ ngoài đơn giản của nó đã thu hút tôi muốn đọc thử.

    Một thế giới kỳ diệu mở ra trước mắt tôi từ đó.

    Một vương quốc tràn đầy phép thuật, "Ctpana".

    Dòng chữ ngay ngắn cùng hình minh hoạ tỉ mỉ về nhiều câu thần chú, kết giới, về cả những loài cây, sinh vật gớm ghiếc vừa có ích vừa có hại.

    Thậm chí còn có vài trang xen kẽ kín mít chỉ có chữ, có lúc như là chép lại một truyền thuyết được nghe kể lại, nhưng có lúc lại là cảm nhận của riêng chủ nhân quyển sổ.

    Tôi đã giữ quyển sổ một tuần liền bên mình không rời, cũng không dám đọc thêm một điều gì sau điều mầu nhiệm ở trang đầu tiên.

    Yên lặng đợi tín hiệu từ một ai đó trong lớp tiếng Pháp, kiểu như "có ai thấy quyển sổ của mình....?"

    - nhưng đợi mãi không thấy gì.

    Ba tuần, sau đó sự tò mò đánh gãy tôi không chút do dự, tôi đắm chìm vào Ctpana vừa thực vừa ảo qua từng câu chữ ngăn ngắn.

    ...

    "Tôi cần cậu đi cùng.

    Vậy nên, cậu có dám cùng tôi đi đến Ctpana không?".

    Câu hỏi của Ariz kéo tôi ra khỏi những suy nghĩ của chính mình.

    "Làm ơn."

    - câu cuối nhẹ tênh nhưng ở gần thế này, trong một căn phòng chẳng có mấy tiếng động lại rõ mồn một bên tai tôi.

    "...

    Nó có thật sao?"

    Ariz không trả lời, ánh mắt chúng tôi giao nhau một lúc thì con nhỏ tự rời mắt nhìn ra cửa sổ, một cơn mưa nữa lại đến, đem theo những cơn gió đập vào từng ô cửa kính không ngừng.

    "Ừ.

    Hình như là có thật đấy, tôi cũng không chắc nữa..."

    ...

    "Tôi đi."

    Giây phút ấy tôi cảm thấy bản thân đột nhiên trở về làm cô con gái nhỏ của mẹ, lúc tôi mới năm, sáu tuổi và ôm một sự tò mò cực lớn về những câu chuyện được nghe kể mỗi tối.

    Lần này, tôi tò mò với chính câu chuyện của mình.

    Tôi muốn được thực sự chiêm ngưỡng vương quốc tưởng tượng của mình, được đặt chân lên nó, được tìm hiểu và đắm chìm trong thứ đã cứu rỗi cuộc sống thực u tối của mình.

    Quyết định hoang đường và cực kì điên rồ nhưng tôi vẫn không hề hối hận.

    Cho đến khi...

    Câu chuyện đã vượt quá tầm kiểm soát và mọi dự đoán của tôi.

    Tự hỏi chính bản thân mình, có phải tôi đã sống đủ lâu, hoặc quá thoải mái?

    - Sao giây phút đó tôi lại đồng ý và đùa giỡn với mạng sống của chính mình bằng chuyến phiêu lưu chết tiệt từ trên trời rơi xuống này?!

    Tại sao?
     
    [12Cs] - Spells
    Chapter 3


    "Damsel in distress"

    ...

    Ctpana, cũng giống như nhiều vùng đất thần thoại khác, chỉ riêng vị trí của nó cũng chứa đựng nhiều sự màu nhiệm.

    Thuở xa xưa ấy, đây là một vùng đất mênh mông rộng lớn, mang trong mình biết bao bí ẩn, nhưng bên cạnh đó, rất cằn cỗi và trống rỗng.

    Khắp nơi chỉ có bóng tối bao phủ, ròng rã như vậy suốt bao nhiêu lần dòng thời gian nghịch chuyển.

    Rồi thần Vougl xuất hiện, Người đã mang đến cho mảnh đất này sự sống.

    Từ đây, vùng đất này bắt đầu có ánh sáng, có gió, có nước, và hơi thở,..

    Thậm chí, Vougl còn ban cho nơi đây những sinh vật sống vô cùng phong phú và tạo ra thần dân đầu tiên của Ctpana - hai tộc người: Obzhi và Ykalir.

    Mọi thứ khi ấy thật tuyệt vời dưới sự bảo hộ của thần Vougl, họ tạo nên một Ctpana đẹp như mơ và cực kỳ hùng mạnh.

    Nhưng một ngày, Người biến mất.

    Thời gian êm đềm nơi đây cũng kết thúc khi thiếu đi vị Thần bảo hộ, sự khác biệt "phép thuật" khiến mối quan hệ giữa hai tộc có sự rạn nứt.

    Bởi lẽ, tộc Obzhi là người không có phép thuật.

    Trái lại, người Ykalir từ khi sinh ra đã được gọi là "Hậu duệ của Thần", họ được ban tặng thứ ma thuật kỳ diệu và được Vougl chỉ dạy rất nhiều về cách sao có thể làm chủ phép thuật.

    Số dân Ykalir bị Obzhi giết chết ngày càng nhiều.

    Những trận chiến nổ ra, nhưng Ykalir vẫn không thể đảo ngược lại cái kết diệt vong của tộc mình.

    Họ quyết định bỏ cuộc.

    Họ chạy trốn, trong khu rừng rậm, sâu dưới đáy vực và thậm chí, họ sẵn neo mình trên những mỏm đá, quanh năm chỉ có sương mù, hoặc gió tuyết - chỉ vì mục đích duy nhất, tồn tại.

    Hàng nghìn năm trôi qua như vậy.

    Người đã trở lại - Vougl đau xót nhìn mảnh đất của mình, những đứa con tự tay tàn sát chính anh em của chúng.

    Và Người chia Ctpana thành hai.

    Lấy ranh giới chính là dãy Gora - rặng núi dài và lớn nhất của Ctpana, Người uốn cong Gora, tạo thành một vòng tròn và từ đó dựng lên một kết giới.

    Phía bên trong Gora, một Ctpana thứ hai - nơi tộc Ykalir bắt đầu lại từ đầu mà không còn nỗi sợ bị truy lùng hay giết chóc.

    Còn đối với Obzhi, Vougl trừng phạt họ.

    Sự tham lam.

    Sự đố kị.

    Hai thứ đó đã giết chết chính những điều tốt đẹp nhất trong con người họ, khiến họ giờ đây tàn nhẫn, độc ác và máu lạnh.

    Thần Vougl làm một trận mưa rất lớn, kéo dài nhiều tháng triền miên.

    Và đến khi trận mưa đó kết thúc, tộc Obzhi quên hết những gì họ đã trải qua, họ quên việc mình là Obzhi, quên đi Ykalir, quên đi vị Thần bảo hộ, quên đi cả tên mảnh đất họ đã và đang sống - "Ctpana".

    Những tài liệu ghi chép, những di tích, những văn hóa từ lâu đời,..

    đều bị trận đại hồng thuỷ cuốn trôi hết, số ít còn sót lại cũng bị Vougl làm sai lệch đi rất nhiều.

    Kể từ khi ấy, Obzhi bắt đầu một cuộc sống mới.

    Họ phải tự xây dựng nền văn minh và văn hóa mới.

    Họ tự lập chính quyền riêng và tự chia nhau cai quản theo thỏa thuận chung giữa họ.

    Và đặc biệt, họ tự tạo thần linh cho chính mình với đủ hình dạng ở mỗi nền văn minh, văn hoá họ có.

    Không còn Obzhi nào nữa.

    Cũng không còn là Ctpana.

    Giờ họ là con người, là Trái đất.

    Hay như trong ghi chép của người Ykalir, nơi đây giờ gọi là Ctp - vùng đất đã chết.

    ...

    "Ông ơi, tại sao lại là gọi là bằng cái tên này?", Ariz bốn tuổi, chỉ tay cuốn truyện cổ tích trong lòng.

    Mỗi tối một ai đó trong nhà sẽ kể cho cô câu chuyện trước lúc giờ đi ngủ.

    Cô thích nhất nghe những câu chuyện của ông, về một vùng đất phép thuật vô cùng chân thực và sống động.

    "Tại sao lại không gọi bằng cái tên này được chứ?", Ông cười rất hiền, đôi mắt đã nhiều nếp nhăn của ông vẫn rất sáng qua đôi kính bạc.

    "Cô giáo không dạy cháu từ nào như này hết,.. thật khó đọc!"

    - ngón tay Ariz vẫn để trên cuốn sách, "chúng chỉ toàn phụ âm thôi, nếu có chữ A như trong Ctpana thì mới được tính là cái tên chứ.

    Cháu không đọc được, sao tính là một cái tên được?".

    Con bé phụng phịu.

    "Chà.", ông cười, xoa xoa đầu Ariz bé nhỏ.

    "Lớn lên rồi cháu sẽ phát âm được thôi, gặp nhiều sẽ quen thôi, mà giờ cũng đến lúc phải đi ngủ rồi đó cháu yêu.

    Ông mà không tắt đèn sớm là mẹ cháu lại càu nhàu với ông ngay.

    Nhưng..".

    Ông đột nhiên tỏ ra thần bí.

    Ông hạ giọng xuống như thì thầm bí mật chỉ của giữa hai người, không muốn để mẹ Ariz phát hiện, ".. cháu có muốn nghe kể thêm một câu chuyện nữa trước khi mẹ cháu xuất hiện không.

    Chúng ta sẽ ăn gian hôm nay."

    Cô vui sướng lắm.

    Chẳng có gì Ariz bé nhỏ mong chờ hơn.

    Đôi tay già nua của ông mà không nhanh bịt miệng Ariz lại thì có khi cô đã hét vang khắp căn phòng.

    "Suỵt nào."

    Hai ông cháu lại ngả lưng vào thành giường lần nữa, ông khép cuốn sách vào, lần này là một câu chuyện không được viết ra trên giấy, mà như thế, càng khiến Ariz thích thú.

    Ông kể cho cô kỹ hơn về những cái tên của Ctpana, ra là nơi đây vẫn luôn là vậy.

    Hai cách gọi Ctpana hay Ctp chỉ là một cách để Ykalir phân biệt và giúp họ nhớ rõ lịch sử của chính mình.

    Như một lời nhắc nhở, chỉ vậy.

    Ariz không ngờ chỉ một cái tên mà nhiều thứ để kể đến vậy.

    Ơ nhưng nếu vậy thì, "Còn những người xấu xa bị đày, họ bị đưa đi đâu vậy ông?

    Nếu hai cái tên vẫn chỉ như vậy thì chả khác nào ..."

    "Đúng rồi.

    Họ vẫn đang sống trên quê hương Ctpana của họ, nhưng họ đã quên mất điều đó.

    Gia đình chúng ta đang sống chung với họ đó.

    "

    Cô bé bốn tuổi tròn mắt ngạc nhiên, nhưng không phải người xấu là kẻ thù với cả dân tộc họ sao?

    Sao chúng ta lại ở chung với họ?

    Bao nhiêu thắc mắc lúc đó đành phải chôn chặt lại đợi buổi tối hôm sau vì mẹ cô đã đứng trước cửa phòng.

    Ánh mắt mẹ nhìn ông rõ là không hài lòng vì kéo dài câu chuyện quá giờ ngủ của cô.

    "Chà.

    Ông phải đi rồi", ông từ từ đứng dậy rời giường, đồng thời, cũng gỡ cặp kính bạc của mình xuống, gài vào túi áo trước ngực.

    Ông cầm lấy cuốn truyện trong ngực cô đi mất, không quên dém chăn quanh người cô thật cẩn thận rồi mới bước ra cửa,"Ông tắt đèn nhé, ngủ ngon, cháu yêu."

    "Ông ngủ ngon."

    "Mẹ cũng ngủ ngon ạ."

    Cô bé Ariz bốn tuổi đến sáng ngày hôm sau quên ngay được những thắc mắc đầy ắp trong đầu mình tối hôm trước, nên mãi sau, khi mọi người thấy cần kể hết cho cô biết, phiên bản Ariz lớn hơn mới chợt nhận ra sự thắc mắc hồi bé chưa được giải đáp của mình; nhưng lần này vừa hay, đã được giải đáp hết tất cả.

    ...

    Mọi thứ diễn ra chỉ trong một cái chớp mắt.

    Còn chưa hiểu điều gì xảy ra, Ariz và Quisuara đã cùng thấy đối phương rơi tự do trong không trung.

    Levion giữ Ariz luôn ở sát người mình, nhưng lúc này, giữa tiếng hét của Quisuara, anh muốn túm lấy cả hai người họ nhưng đều không kịp.

    Cánh tay vươn ra, và Ariz chỉ mới kịp sượt qua mép áo choàng của anh.

    Cả ba người, họ nhận ra mọi sự khi tất cả đều đã quá muộn.

    Họ đã đi qua kết giới và đến Ctpana.

    Ở dưới là cánh rừng bát ngát, những tán lá um tùm.

    Ariz và Quisuara rơi gần nhau, cả hai đều va vào rất nhiều cành cây trước khi chính thức chạm đất.

    Sự ẩm mốc và ươn ướt của đất có mùi tươi mát khá hay ho, nhưng chân thành mà nói thì không phải một mùi hương dễ ngửi.

    Ariz đã cố co mình lại, tự ôm lấy đầu và các khớp để giảm bớt phần nào những tổn thương bản thân có thể hứng chịu sau cú rơi tự do nhưng mọi chuyện chẳng dễ dàng như bố dạy.

    Cơn đau ê ẩm chạy dọc khắp cơ thể khiến cô mất một lúc khi lồm cồm bò dậy, cực kỳ chật vật.

    "Quisuara.

    Ổn chứ?", cô không nhìn thấy Levion đâu cả.

    Chỉ có chiếc balo to sụ của Quisuara và tiếng rên rỉ đau đớn không xa của nhỏ.

    "Chưa chết.

    Nhưng tao muốn về nhà."

    Chiếc balo giúp Quisuara giảm đáng kể nguy hiểm từ cú rơi ban nãy, nhưng quai đeo thít chặt vào người và cảm giác bị phản lực lại khi cái balo tiếp đất trước lại không hề dễ chịu.

    Lưng và vai của cô gần như chẳng còn cảm giác hay tí hơi sức nào để chống dậy, đành để mặc Ariz tiến đến đỡ.

    "Anh áo choàng đâu rồi?".

    Đến khi được tựa vào một thân cây gần đó, Quisuara mới nhận ra lúc này chỉ có mình Ariz và cô đang ở cùng nhau, giữa một cánh rừng âm u, ẩm ướt như khi cơn mưa vừa ráo; những tán cây đã phủ gần kín khoảng trời trên đầu họ nên cũng không còn mấy ánh sáng sót lại, họ không thể phân biệt phương hướng, cũng không biết mình phải đi đâu.

    "Chắc anh ta rơi gần đây thôi.

    Đợi một chút là...", lời chưa nói xong thì họ nghe thấy tiếng sột soạt ở một bụi cây gần đó.

    Nhìn về phía đó chỉ thấy một mảng tối đen sâu hun hút.

    Quisuara run run nói, "Thật khốn nạn mà.

    Lẽ ra tôi không nên mủi lòng vì bất cứ điều gì, nếu tôi chết ở đây, cả đời còn lại tôi sẽ ám cả nhà cậu."

    Bất giác, hai cô gái bấu víu vào nhau, cầu nguyện thầm với lòng mình bằng tất cả sự chân thành và sợ hãi, lạy Chúa, về sau con sẽ tin Người tuyệt đối, hơn cả gia đình con nên xin Người...

    Hai người mắt nhắm chặt không dám nhìn, đành phó mặc mọi thứ cho số phận.

    "Hai người ổn cả chứ?".

    Mái tóc của Levion rối tung, còn bị chút đất và lá cây dính lên đầu.

    Chiếc áo choàng nhung sẫm màu giờ bẩn thỉu, chẳng còn vẻ hào nhoáng trước đó.

    Anh ta chật vật không kém hai người họ, từ từ bước ra từ sau bụi cây nọ.

    Khi đi qua bụi cây chiếc áo còn mắc vào những cành cây nhỏ đang chĩa ra ghìm bước chân anh lại.

    "Argh!!!

    Thứ chết tiệt này!"

    - Levion giật phăng chiếc áo choàng cho khỏi mắc trên cành cây rồi bước gần đến chỗ Ariz và Quisuara.

    Tảng đá đè trong lòng giờ được thả xuống.

    Ariz ngượng ngùng phát hiện ra từ nãy giờ mình túm chiếc áo hoodie của Quisuara rất chặt, một tay áo bị cô vò nhăn nhó như một tờ giấy bỏ đi.

    "Giờ mới thấy, đôi lúc lửa thiêng gì đó của anh thật vô dụng."

    Ariz cố gắng che giấu sự xấu hổ của mình, cố tìm thứ để nói chuyện.

    Nhưng lửa đúng là vô dụng thật, nếu Levion gọi dung nham của anh ta vào lúc đó để đỡ cô và Quisuara thì không khéo cả hai thành miếng thịt nướng cháy cạnh mất.

    "Mà anh xem lại mình thử đi, chỉ kèm thêm hai người nữa đi cùng thì sẽ tiếp đất kiểu này à?"

    "Thật ra thì, tôi nghĩ là có người hãm hại chúng ta."

    Quisuara ngắt lời, "Lúc rơi xuống, tôi nhìn thấy một bóng người ở phía sau chúng ta, nhưng cái bóng đó kì lắm... kiểu như...".

    "Như nào?"

    Chuyện này không thể nào xảy ra được.

    Ariz còn nhớ rất rõ trong cuốn sổ của cô cũng có ghi chép về vấn đề di chuyển bằng phép thuật, gần như không thứ gì có thể cản trở khi câu phép đã được xây dựng hoàn chỉnh.

    Chỉ có thể là do bản thân người thực hiện phép thuật bất ổn mà thôi, còn khi đã hoàn thiện một câu thần chú, nó sẽ không cách nào có thể đảo ngược hay bị chịu tác động từ bên ngoài.

    Mà Levion, rõ ràng câu thần chú vừa này không có kẽ hở, bằng chứng là họ thậm chí còn đi qua được kết giới Gora và bước vào Ctpana rồi.

    Ariz vốn muốn lý giải rằng do đi qua kết giới, Levion giữ câu phép không vững nên mới xảy ra chuyện, chứ nếu giờ thêm một kẻ thứ tư ngoài bọn họ, đây lại trở thành một vấn đề khác.

    "Người đó,... như kiểu hắn ta không hoàn chỉnh vậy."

    Quisuara nghĩ lại vẫn thấy không tin vào mắt mình.

    "Cái bóng mỏng manh đung đưa trong gió, như bóng trăng trong nước, xiên xiên vẹo vẹo, rồi biến mất.

    Rõ ràng trông như là một người, có đủ tứ chi, nhưng cũng vừa không phải, một người sao có thể bị bẻ người như cái thước dẻo thế được?!"

    "Tôi chưa từng nghe có trường hợp ai đó có thể như vậy, nhưng rõ ràng việc hắn xuất hiện không phải chuyện tốt đẹp gì.

    Giờ chúng ta phải ra khỏi đây đã, về được Thành thì mọi thứ sẽ bớt lo hơn.

    Hai người đi được chứ?"

    "Tôi không đáng ngại nhưng cậu ta có vẻ không ổn lắm."

    Ariz toan đỡ Quisuara khi con nhỏ lảo đảo nhưng lần này cậu ta hất tay cô ra rõ thẳng thừng.

    Làm như cô muốn thân thiết lắm ý, Ariz bĩu môi, chống mắt nhìn Quisuara chật vật với chiếc balo khổng lồ với cái thân tàn tạ chẳng còn tí sức lực của mình.

    "Giờ chúng ta đi đâu?

    Từ đây đến Thành anh bảo còn xa không?"

    Trong lúc họ nói chuyện, mặt trời đã kịp lặn mất, chút ánh sáng ban nãy xuyên qua tán lá giờ cũng không sót lại chút nào.

    Ở đây còn chẳng có nổi một cột đèn điện, nếu không phải ở sát với nhau thì thậm chí mặt mũi của nhau cả ba người họ cũng không thấy.

    Một khoảng lặng đáp lại câu hỏi của Ariz.

    "Ê, hỏi anh đấy?"

    Đáp lại vẫn vậy.

    Levion còn lảng tránh ánh mắt của Ariz.

    "Đừng có nói là anh không biết nhé?!"

    Quisuara muốn ngã ngồi trở lại gốc cây ngay lập tức.

    Sự im lặng của Levion đã bán đứng sự thờ ơ của anh ta quá rõ ràng.

    Giờ cũng chẳng cần câu trả lời nữa, Quisuara và Ariz đều đoán được tình hình hiện tại của họ.

    Vừa lạc, vừa đói, bóng tối càng lúc lại tiếng gần hơn, nuốt chửng cả ba giữa cánh rừng rộng bạt ngàn và xa lạ.

    Họ đành phải ở ngoài rừng một đêm, đợi cho đến khi trời sáng mới có thể tìm một con đường mòn nào đó quanh đây và tiếp tục hành trình.

    "Ở đây còn không có sóng điện thoại.

    Chả biết chúng ta đang ở cái chỗ khỉ ho cò gáy nào nữa, Ctpana của anh không dùng điện thoại à?"

    Ariz chán nản thở dài, câu trả lời rõ là Không.

    Đèn đường còn chả có, lấy đâu ra điện thoại cơ chứ.

    "Mà kỳ lạ thật đó, tôi còn tưởng phép thuật sẽ khiến cho bên này phát triển như đi trước nhân loại cơ, ai ngờ nơi đây như trong mấy phim Trung cổ, bất tiện muốn chết!"

    "Chúng tôi có Khrustalshar."

    "Hả?

    Cái gì cơ?

    Khrus gì....?".

    Quisuara khó hiểu hỏi.

    "Khrustalshar, hay dễ hiểu là cầu thuỷ tinh.

    Cái mà mấy bà cô hay dùng để bói toán quá khứ, tương lai ở mấy cái sạp nhỏ nhỏ trong Trung tâm thương mại hoặc Hội chợ gì đó ý."

    "Đúng vậy", Levion gật gù, ánh mắt nhìn Ariz như có chút thay đổi, "Cô cũng hiểu biết phết nhỉ, tôi còn tưởng hai người đều mù mờ như nhau".

    Ariz nhún vai và giải thích: "Mẹ tôi vẫn hay dùng Khrustalshar để nói chuyện với ai đó, bà bị tôi bắt gặp nên không thể không dạy bảo tôi một xíu về nó.

    Nhưng thú thật thì nói chuyện qua một quả cầu cứ kiểu bị đần làm sao đó nên tôi không thích lắm, chưa kể là tôi không thể thực hiện được phép thuật, anh biết mà..."

    Có mỗi Quisuara không biết.

    Nhưng cô cũng chẳng muốn nói gì thêm, cô và Ariz đã ghim thù nhau là chuyện rõ mười mươi, ngồi gần nhau như này đã là giới hạn của Quisuara cô lắm rồi.

    "À nếu cậu tò mò thì Ykalir có tục phải nhận được ban phước từ thần Vougl ở độ tuổi phép thuật thì mới có thể thực hiện từ thần chú, khi ban phước thì khả năng của cậu sẽ được đánh thức.

    Cơ mà tôi hình như đã bỏ qua cái buổi lễ đó thì phải, ông tôi có bảo là độ tuổi phép thuật là từ khoảng 5 đến 7 tuổi, có thể sớm muộn gì tuỳ người, nhưng chắc chắn sẽ không kiểu như dậy thì là đến cậu có thể chậm hơn đa số mọi người tận mấy năm mà vẫn là ổn."

    Câu chuyện sau đó nhanh chóng kết thúc, không ai nói bất cứ một điều gì nữa.

    Ariz ngồi xếp bằng với Quisuara, hai người chia sẻ một cái thân cây cổ thụ với nhau và cùng chăm chú nhìn Levion lần nữa thi triển phép thuật.

    Mặt đất tự nhiên sụt xuống tạo một cái hộ nhỏ, bị dòng dung nham nóng chảy nuốt chửng, nhẹ nhàng như một tờ giấy hóa thành tro trong lửa.

    Levion giữ tay niệm chú một lúc lâu mới dừng, cũng kể từ đó, dòng dung nham chảy đều đều một cách yên ả như con suối nhỏ, toả ra hơi ấm và ánh sáng cho ba người bọn họ giữa màn đêm chốn rừng thiêng hoang sơ hẻo lánh.

    "Đây giống như lúc các nhân vật chính lạc lối ở đầu chuyến hành trình của mình vậy.

    Chúng ta cần một NPC* uy tín vào lúc này để chỉ đường dẫn lối về nơi chúng ta cần, chứ đừng như ai đó, chỉ được cái mã".

    Ariz kết thúc than thở bằng một cái thở dài thượt.

    Dù đã thử mọi cách nhưng cô cũng không thể làm gì được với điện thoại của mình, cây kim trong ứng dụng la bàn quay tít như lên cơn co giật làm cô nhanh chóng bỏ cuộc.

    Mà như thế, cô lại càng nhìn càng ngứa mắt Levion.

    "Đồ gà công nghiệp!"

    - Ariz thầm nghĩ.

    -----

    [* NPC: Non-player character, là một nhân vật trong các trò chơi do máy tính điều khiển.

    NPC thường sẽ có tương tác ít hoặc nhiều với người chơi, một số đóng vai trò quan trọng như dẫn dắt nhân vật do người chơi điều khiển, một số thì lại chỉ thêm vào game cho "vui".]
     
    [12Cs] - Spells
    Phụ lục


    | 12 cs and beyond |

    ...

    Các nhân vật chính trong câu chuyện được xây dựng với yếu tố gần như chủ đạo là những cảm hứng về 12 chòm sao.

    - Cũng vì thế, có 12 nhân vật chính!

    Cùng với đó là các nhân vật phụ phụ phụ.. hơi nhiều.

    Do vậy, mình xin phép để phần Giới thiệu nhân vật ở phụ lục này.

    Nếu ai đó có câu hỏi gì, cũng hay để lại tại đây nha, mình sẽ giải thích với điều kiện câu trả lời không spoil nội dung phía sau.

    | Phụ lục sẽ được cập nhật thường xuyên |

    ...

    | Characters |

    - Thông tin nhân vật được update theo từng chương, không theo thứ tự trong vòng hoàng đạo -

    ..

    chapter 1: "A stranger"

    Ariz Carney | Aries - Bạch Dương (nữ)

    Levion Pozhar | Leo - Sư Tử (nam)

    ...

    chaper 2: "Quisuara Jones"

    Quisuara Jones | Aquarius - Bảo Bình (nữ)

    ...

    chapter 3: "Damsel in distress"

    ...
     
    Back
    Top Bottom