"Damsel in distress"
...
Ctpana, cũng giống như nhiều vùng đất thần thoại khác, chỉ riêng vị trí của nó cũng chứa đựng nhiều sự màu nhiệm.
Thuở xa xưa ấy, đây là một vùng đất mênh mông rộng lớn, mang trong mình biết bao bí ẩn, nhưng bên cạnh đó, rất cằn cỗi và trống rỗng.
Khắp nơi chỉ có bóng tối bao phủ, ròng rã như vậy suốt bao nhiêu lần dòng thời gian nghịch chuyển.
Rồi thần Vougl xuất hiện, Người đã mang đến cho mảnh đất này sự sống.
Từ đây, vùng đất này bắt đầu có ánh sáng, có gió, có nước, và hơi thở,..
Thậm chí, Vougl còn ban cho nơi đây những sinh vật sống vô cùng phong phú và tạo ra thần dân đầu tiên của Ctpana - hai tộc người: Obzhi và Ykalir.
Mọi thứ khi ấy thật tuyệt vời dưới sự bảo hộ của thần Vougl, họ tạo nên một Ctpana đẹp như mơ và cực kỳ hùng mạnh.
Nhưng một ngày, Người biến mất.
Thời gian êm đềm nơi đây cũng kết thúc khi thiếu đi vị Thần bảo hộ, sự khác biệt "phép thuật" khiến mối quan hệ giữa hai tộc có sự rạn nứt.
Bởi lẽ, tộc Obzhi là người không có phép thuật.
Trái lại, người Ykalir từ khi sinh ra đã được gọi là "Hậu duệ của Thần", họ được ban tặng thứ ma thuật kỳ diệu và được Vougl chỉ dạy rất nhiều về cách sao có thể làm chủ phép thuật.
Số dân Ykalir bị Obzhi giết chết ngày càng nhiều.
Những trận chiến nổ ra, nhưng Ykalir vẫn không thể đảo ngược lại cái kết diệt vong của tộc mình.
Họ quyết định bỏ cuộc.
Họ chạy trốn, trong khu rừng rậm, sâu dưới đáy vực và thậm chí, họ sẵn neo mình trên những mỏm đá, quanh năm chỉ có sương mù, hoặc gió tuyết - chỉ vì mục đích duy nhất, tồn tại.
Hàng nghìn năm trôi qua như vậy.
Người đã trở lại - Vougl đau xót nhìn mảnh đất của mình, những đứa con tự tay tàn sát chính anh em của chúng.
Và Người chia Ctpana thành hai.
Lấy ranh giới chính là dãy Gora - rặng núi dài và lớn nhất của Ctpana, Người uốn cong Gora, tạo thành một vòng tròn và từ đó dựng lên một kết giới.
Phía bên trong Gora, một Ctpana thứ hai - nơi tộc Ykalir bắt đầu lại từ đầu mà không còn nỗi sợ bị truy lùng hay giết chóc.
Còn đối với Obzhi, Vougl trừng phạt họ.
Sự tham lam.
Sự đố kị.
Hai thứ đó đã giết chết chính những điều tốt đẹp nhất trong con người họ, khiến họ giờ đây tàn nhẫn, độc ác và máu lạnh.
Thần Vougl làm một trận mưa rất lớn, kéo dài nhiều tháng triền miên.
Và đến khi trận mưa đó kết thúc, tộc Obzhi quên hết những gì họ đã trải qua, họ quên việc mình là Obzhi, quên đi Ykalir, quên đi vị Thần bảo hộ, quên đi cả tên mảnh đất họ đã và đang sống - "Ctpana".
Những tài liệu ghi chép, những di tích, những văn hóa từ lâu đời,..
đều bị trận đại hồng thuỷ cuốn trôi hết, số ít còn sót lại cũng bị Vougl làm sai lệch đi rất nhiều.
Kể từ khi ấy, Obzhi bắt đầu một cuộc sống mới.
Họ phải tự xây dựng nền văn minh và văn hóa mới.
Họ tự lập chính quyền riêng và tự chia nhau cai quản theo thỏa thuận chung giữa họ.
Và đặc biệt, họ tự tạo thần linh cho chính mình với đủ hình dạng ở mỗi nền văn minh, văn hoá họ có.
Không còn Obzhi nào nữa.
Cũng không còn là Ctpana.
Giờ họ là con người, là Trái đất.
Hay như trong ghi chép của người Ykalir, nơi đây giờ gọi là Ctp - vùng đất đã chết.
...
"Ông ơi, tại sao lại là gọi là bằng cái tên này?", Ariz bốn tuổi, chỉ tay cuốn truyện cổ tích trong lòng.
Mỗi tối một ai đó trong nhà sẽ kể cho cô câu chuyện trước lúc giờ đi ngủ.
Cô thích nhất nghe những câu chuyện của ông, về một vùng đất phép thuật vô cùng chân thực và sống động.
"Tại sao lại không gọi bằng cái tên này được chứ?", Ông cười rất hiền, đôi mắt đã nhiều nếp nhăn của ông vẫn rất sáng qua đôi kính bạc.
"Cô giáo không dạy cháu từ nào như này hết,.. thật khó đọc!"
- ngón tay Ariz vẫn để trên cuốn sách, "chúng chỉ toàn phụ âm thôi, nếu có chữ A như trong Ctpana thì mới được tính là cái tên chứ.
Cháu không đọc được, sao tính là một cái tên được?".
Con bé phụng phịu.
"Chà.", ông cười, xoa xoa đầu Ariz bé nhỏ.
"Lớn lên rồi cháu sẽ phát âm được thôi, gặp nhiều sẽ quen thôi, mà giờ cũng đến lúc phải đi ngủ rồi đó cháu yêu.
Ông mà không tắt đèn sớm là mẹ cháu lại càu nhàu với ông ngay.
Nhưng..".
Ông đột nhiên tỏ ra thần bí.
Ông hạ giọng xuống như thì thầm bí mật chỉ của giữa hai người, không muốn để mẹ Ariz phát hiện, ".. cháu có muốn nghe kể thêm một câu chuyện nữa trước khi mẹ cháu xuất hiện không.
Chúng ta sẽ ăn gian hôm nay."
Cô vui sướng lắm.
Chẳng có gì Ariz bé nhỏ mong chờ hơn.
Đôi tay già nua của ông mà không nhanh bịt miệng Ariz lại thì có khi cô đã hét vang khắp căn phòng.
"Suỵt nào."
Hai ông cháu lại ngả lưng vào thành giường lần nữa, ông khép cuốn sách vào, lần này là một câu chuyện không được viết ra trên giấy, mà như thế, càng khiến Ariz thích thú.
Ông kể cho cô kỹ hơn về những cái tên của Ctpana, ra là nơi đây vẫn luôn là vậy.
Hai cách gọi Ctpana hay Ctp chỉ là một cách để Ykalir phân biệt và giúp họ nhớ rõ lịch sử của chính mình.
Như một lời nhắc nhở, chỉ vậy.
Ariz không ngờ chỉ một cái tên mà nhiều thứ để kể đến vậy.
Ơ nhưng nếu vậy thì, "Còn những người xấu xa bị đày, họ bị đưa đi đâu vậy ông?
Nếu hai cái tên vẫn chỉ như vậy thì chả khác nào ..."
"Đúng rồi.
Họ vẫn đang sống trên quê hương Ctpana của họ, nhưng họ đã quên mất điều đó.
Gia đình chúng ta đang sống chung với họ đó.
"
Cô bé bốn tuổi tròn mắt ngạc nhiên, nhưng không phải người xấu là kẻ thù với cả dân tộc họ sao?
Sao chúng ta lại ở chung với họ?
Bao nhiêu thắc mắc lúc đó đành phải chôn chặt lại đợi buổi tối hôm sau vì mẹ cô đã đứng trước cửa phòng.
Ánh mắt mẹ nhìn ông rõ là không hài lòng vì kéo dài câu chuyện quá giờ ngủ của cô.
"Chà.
Ông phải đi rồi", ông từ từ đứng dậy rời giường, đồng thời, cũng gỡ cặp kính bạc của mình xuống, gài vào túi áo trước ngực.
Ông cầm lấy cuốn truyện trong ngực cô đi mất, không quên dém chăn quanh người cô thật cẩn thận rồi mới bước ra cửa,"Ông tắt đèn nhé, ngủ ngon, cháu yêu."
"Ông ngủ ngon."
"Mẹ cũng ngủ ngon ạ."
Cô bé Ariz bốn tuổi đến sáng ngày hôm sau quên ngay được những thắc mắc đầy ắp trong đầu mình tối hôm trước, nên mãi sau, khi mọi người thấy cần kể hết cho cô biết, phiên bản Ariz lớn hơn mới chợt nhận ra sự thắc mắc hồi bé chưa được giải đáp của mình; nhưng lần này vừa hay, đã được giải đáp hết tất cả.
...
Mọi thứ diễn ra chỉ trong một cái chớp mắt.
Còn chưa hiểu điều gì xảy ra, Ariz và Quisuara đã cùng thấy đối phương rơi tự do trong không trung.
Levion giữ Ariz luôn ở sát người mình, nhưng lúc này, giữa tiếng hét của Quisuara, anh muốn túm lấy cả hai người họ nhưng đều không kịp.
Cánh tay vươn ra, và Ariz chỉ mới kịp sượt qua mép áo choàng của anh.
Cả ba người, họ nhận ra mọi sự khi tất cả đều đã quá muộn.
Họ đã đi qua kết giới và đến Ctpana.
Ở dưới là cánh rừng bát ngát, những tán lá um tùm.
Ariz và Quisuara rơi gần nhau, cả hai đều va vào rất nhiều cành cây trước khi chính thức chạm đất.
Sự ẩm mốc và ươn ướt của đất có mùi tươi mát khá hay ho, nhưng chân thành mà nói thì không phải một mùi hương dễ ngửi.
Ariz đã cố co mình lại, tự ôm lấy đầu và các khớp để giảm bớt phần nào những tổn thương bản thân có thể hứng chịu sau cú rơi tự do nhưng mọi chuyện chẳng dễ dàng như bố dạy.
Cơn đau ê ẩm chạy dọc khắp cơ thể khiến cô mất một lúc khi lồm cồm bò dậy, cực kỳ chật vật.
"Quisuara.
Ổn chứ?", cô không nhìn thấy Levion đâu cả.
Chỉ có chiếc balo to sụ của Quisuara và tiếng rên rỉ đau đớn không xa của nhỏ.
"Chưa chết.
Nhưng tao muốn về nhà."
Chiếc balo giúp Quisuara giảm đáng kể nguy hiểm từ cú rơi ban nãy, nhưng quai đeo thít chặt vào người và cảm giác bị phản lực lại khi cái balo tiếp đất trước lại không hề dễ chịu.
Lưng và vai của cô gần như chẳng còn cảm giác hay tí hơi sức nào để chống dậy, đành để mặc Ariz tiến đến đỡ.
"Anh áo choàng đâu rồi?".
Đến khi được tựa vào một thân cây gần đó, Quisuara mới nhận ra lúc này chỉ có mình Ariz và cô đang ở cùng nhau, giữa một cánh rừng âm u, ẩm ướt như khi cơn mưa vừa ráo; những tán cây đã phủ gần kín khoảng trời trên đầu họ nên cũng không còn mấy ánh sáng sót lại, họ không thể phân biệt phương hướng, cũng không biết mình phải đi đâu.
"Chắc anh ta rơi gần đây thôi.
Đợi một chút là...", lời chưa nói xong thì họ nghe thấy tiếng sột soạt ở một bụi cây gần đó.
Nhìn về phía đó chỉ thấy một mảng tối đen sâu hun hút.
Quisuara run run nói, "Thật khốn nạn mà.
Lẽ ra tôi không nên mủi lòng vì bất cứ điều gì, nếu tôi chết ở đây, cả đời còn lại tôi sẽ ám cả nhà cậu."
Bất giác, hai cô gái bấu víu vào nhau, cầu nguyện thầm với lòng mình bằng tất cả sự chân thành và sợ hãi, lạy Chúa, về sau con sẽ tin Người tuyệt đối, hơn cả gia đình con nên xin Người...
Hai người mắt nhắm chặt không dám nhìn, đành phó mặc mọi thứ cho số phận.
"Hai người ổn cả chứ?".
Mái tóc của Levion rối tung, còn bị chút đất và lá cây dính lên đầu.
Chiếc áo choàng nhung sẫm màu giờ bẩn thỉu, chẳng còn vẻ hào nhoáng trước đó.
Anh ta chật vật không kém hai người họ, từ từ bước ra từ sau bụi cây nọ.
Khi đi qua bụi cây chiếc áo còn mắc vào những cành cây nhỏ đang chĩa ra ghìm bước chân anh lại.
"Argh!!!
Thứ chết tiệt này!"
- Levion giật phăng chiếc áo choàng cho khỏi mắc trên cành cây rồi bước gần đến chỗ Ariz và Quisuara.
Tảng đá đè trong lòng giờ được thả xuống.
Ariz ngượng ngùng phát hiện ra từ nãy giờ mình túm chiếc áo hoodie của Quisuara rất chặt, một tay áo bị cô vò nhăn nhó như một tờ giấy bỏ đi.
"Giờ mới thấy, đôi lúc lửa thiêng gì đó của anh thật vô dụng."
Ariz cố gắng che giấu sự xấu hổ của mình, cố tìm thứ để nói chuyện.
Nhưng lửa đúng là vô dụng thật, nếu Levion gọi dung nham của anh ta vào lúc đó để đỡ cô và Quisuara thì không khéo cả hai thành miếng thịt nướng cháy cạnh mất.
"Mà anh xem lại mình thử đi, chỉ kèm thêm hai người nữa đi cùng thì sẽ tiếp đất kiểu này à?"
"Thật ra thì, tôi nghĩ là có người hãm hại chúng ta."
Quisuara ngắt lời, "Lúc rơi xuống, tôi nhìn thấy một bóng người ở phía sau chúng ta, nhưng cái bóng đó kì lắm... kiểu như...".
"Như nào?"
Chuyện này không thể nào xảy ra được.
Ariz còn nhớ rất rõ trong cuốn sổ của cô cũng có ghi chép về vấn đề di chuyển bằng phép thuật, gần như không thứ gì có thể cản trở khi câu phép đã được xây dựng hoàn chỉnh.
Chỉ có thể là do bản thân người thực hiện phép thuật bất ổn mà thôi, còn khi đã hoàn thiện một câu thần chú, nó sẽ không cách nào có thể đảo ngược hay bị chịu tác động từ bên ngoài.
Mà Levion, rõ ràng câu thần chú vừa này không có kẽ hở, bằng chứng là họ thậm chí còn đi qua được kết giới Gora và bước vào Ctpana rồi.
Ariz vốn muốn lý giải rằng do đi qua kết giới, Levion giữ câu phép không vững nên mới xảy ra chuyện, chứ nếu giờ thêm một kẻ thứ tư ngoài bọn họ, đây lại trở thành một vấn đề khác.
"Người đó,... như kiểu hắn ta không hoàn chỉnh vậy."
Quisuara nghĩ lại vẫn thấy không tin vào mắt mình.
"Cái bóng mỏng manh đung đưa trong gió, như bóng trăng trong nước, xiên xiên vẹo vẹo, rồi biến mất.
Rõ ràng trông như là một người, có đủ tứ chi, nhưng cũng vừa không phải, một người sao có thể bị bẻ người như cái thước dẻo thế được?!"
"Tôi chưa từng nghe có trường hợp ai đó có thể như vậy, nhưng rõ ràng việc hắn xuất hiện không phải chuyện tốt đẹp gì.
Giờ chúng ta phải ra khỏi đây đã, về được Thành thì mọi thứ sẽ bớt lo hơn.
Hai người đi được chứ?"
"Tôi không đáng ngại nhưng cậu ta có vẻ không ổn lắm."
Ariz toan đỡ Quisuara khi con nhỏ lảo đảo nhưng lần này cậu ta hất tay cô ra rõ thẳng thừng.
Làm như cô muốn thân thiết lắm ý, Ariz bĩu môi, chống mắt nhìn Quisuara chật vật với chiếc balo khổng lồ với cái thân tàn tạ chẳng còn tí sức lực của mình.
"Giờ chúng ta đi đâu?
Từ đây đến Thành anh bảo còn xa không?"
Trong lúc họ nói chuyện, mặt trời đã kịp lặn mất, chút ánh sáng ban nãy xuyên qua tán lá giờ cũng không sót lại chút nào.
Ở đây còn chẳng có nổi một cột đèn điện, nếu không phải ở sát với nhau thì thậm chí mặt mũi của nhau cả ba người họ cũng không thấy.
Một khoảng lặng đáp lại câu hỏi của Ariz.
"Ê, hỏi anh đấy?"
Đáp lại vẫn vậy.
Levion còn lảng tránh ánh mắt của Ariz.
"Đừng có nói là anh không biết nhé?!"
Quisuara muốn ngã ngồi trở lại gốc cây ngay lập tức.
Sự im lặng của Levion đã bán đứng sự thờ ơ của anh ta quá rõ ràng.
Giờ cũng chẳng cần câu trả lời nữa, Quisuara và Ariz đều đoán được tình hình hiện tại của họ.
Vừa lạc, vừa đói, bóng tối càng lúc lại tiếng gần hơn, nuốt chửng cả ba giữa cánh rừng rộng bạt ngàn và xa lạ.
Họ đành phải ở ngoài rừng một đêm, đợi cho đến khi trời sáng mới có thể tìm một con đường mòn nào đó quanh đây và tiếp tục hành trình.
"Ở đây còn không có sóng điện thoại.
Chả biết chúng ta đang ở cái chỗ khỉ ho cò gáy nào nữa, Ctpana của anh không dùng điện thoại à?"
Ariz chán nản thở dài, câu trả lời rõ là Không.
Đèn đường còn chả có, lấy đâu ra điện thoại cơ chứ.
"Mà kỳ lạ thật đó, tôi còn tưởng phép thuật sẽ khiến cho bên này phát triển như đi trước nhân loại cơ, ai ngờ nơi đây như trong mấy phim Trung cổ, bất tiện muốn chết!"
"Chúng tôi có Khrustalshar."
"Hả?
Cái gì cơ?
Khrus gì....?".
Quisuara khó hiểu hỏi.
"Khrustalshar, hay dễ hiểu là cầu thuỷ tinh.
Cái mà mấy bà cô hay dùng để bói toán quá khứ, tương lai ở mấy cái sạp nhỏ nhỏ trong Trung tâm thương mại hoặc Hội chợ gì đó ý."
"Đúng vậy", Levion gật gù, ánh mắt nhìn Ariz như có chút thay đổi, "Cô cũng hiểu biết phết nhỉ, tôi còn tưởng hai người đều mù mờ như nhau".
Ariz nhún vai và giải thích: "Mẹ tôi vẫn hay dùng Khrustalshar để nói chuyện với ai đó, bà bị tôi bắt gặp nên không thể không dạy bảo tôi một xíu về nó.
Nhưng thú thật thì nói chuyện qua một quả cầu cứ kiểu bị đần làm sao đó nên tôi không thích lắm, chưa kể là tôi không thể thực hiện được phép thuật, anh biết mà..."
Có mỗi Quisuara không biết.
Nhưng cô cũng chẳng muốn nói gì thêm, cô và Ariz đã ghim thù nhau là chuyện rõ mười mươi, ngồi gần nhau như này đã là giới hạn của Quisuara cô lắm rồi.
"À nếu cậu tò mò thì Ykalir có tục phải nhận được ban phước từ thần Vougl ở độ tuổi phép thuật thì mới có thể thực hiện từ thần chú, khi ban phước thì khả năng của cậu sẽ được đánh thức.
Cơ mà tôi hình như đã bỏ qua cái buổi lễ đó thì phải, ông tôi có bảo là độ tuổi phép thuật là từ khoảng 5 đến 7 tuổi, có thể sớm muộn gì tuỳ người, nhưng chắc chắn sẽ không kiểu như dậy thì là đến cậu có thể chậm hơn đa số mọi người tận mấy năm mà vẫn là ổn."
Câu chuyện sau đó nhanh chóng kết thúc, không ai nói bất cứ một điều gì nữa.
Ariz ngồi xếp bằng với Quisuara, hai người chia sẻ một cái thân cây cổ thụ với nhau và cùng chăm chú nhìn Levion lần nữa thi triển phép thuật.
Mặt đất tự nhiên sụt xuống tạo một cái hộ nhỏ, bị dòng dung nham nóng chảy nuốt chửng, nhẹ nhàng như một tờ giấy hóa thành tro trong lửa.
Levion giữ tay niệm chú một lúc lâu mới dừng, cũng kể từ đó, dòng dung nham chảy đều đều một cách yên ả như con suối nhỏ, toả ra hơi ấm và ánh sáng cho ba người bọn họ giữa màn đêm chốn rừng thiêng hoang sơ hẻo lánh.
"Đây giống như lúc các nhân vật chính lạc lối ở đầu chuyến hành trình của mình vậy.
Chúng ta cần một NPC* uy tín vào lúc này để chỉ đường dẫn lối về nơi chúng ta cần, chứ đừng như ai đó, chỉ được cái mã".
Ariz kết thúc than thở bằng một cái thở dài thượt.
Dù đã thử mọi cách nhưng cô cũng không thể làm gì được với điện thoại của mình, cây kim trong ứng dụng la bàn quay tít như lên cơn co giật làm cô nhanh chóng bỏ cuộc.
Mà như thế, cô lại càng nhìn càng ngứa mắt Levion.
"Đồ gà công nghiệp!"
- Ariz thầm nghĩ.
-----
[* NPC: Non-player character, là một nhân vật trong các trò chơi do máy tính điều khiển.
NPC thường sẽ có tương tác ít hoặc nhiều với người chơi, một số đóng vai trò quan trọng như dẫn dắt nhân vật do người chơi điều khiển, một số thì lại chỉ thêm vào game cho "vui".]