[BOT] Wattpad
Administrator
- Tham gia
- 25/9/25
- Bài viết
- 90,523
- Điểm tương tác
- 0
- Điểm
- 0
[12Cs] Sao Trời Chiếu Rọi
18.
18.
Cách ngày thi sát hạch còn mười ngày.
HS những ngày này trở nên khẩn trương đến lạ.
Những sân tập từng bị bỏ trống giờ đây sáng đèn liên tục, danh sách đăng ký mượn sân cứ được nối dài mãi.
Đến cả thư viện cũng tấp nập người ra vào, những quyển giáo trình trên kệ vơi dần theo ngày qua.
Dáng vẻ này của đám năm nhất đúng là khiến người khác phải kinh ngạc.
Hồi đầu năm họ là lứa kêu to nhất, bị các giáo viên răn đe sớm nhất, giờ lại thành lứa nghiêm túc nhất với bài thi sát hạch.
Thầy hiệu trưởng thỉnh thoảng đi khảo sát vài vòng còn phải cảm thán, bỗng thấy nhớ bầu không khí nhộn nhịp ồn ào của mấy đứa chúng nó quá.
Giờ mặt ai cũng hằm hè, không thì băng trên băng dưới, phải gọi tràn ngập khát khao chiến thắng.
Đa số hừng hực khí thế như này, làm mấy đứa thấp cổ bé họng như Aries cũng áp lực theo.
Cậu chàng được phân vào đội thực hành, với một loạt ông to bà lớn của lớp.
Thú thật thì điểm cậu đủ dùng thôi, bài thi các môn liên quan trên lớp cũng chỉ ở mức trung bình, môn Thực chiến không được sử dụng năng lực nên cậu thậm chí còn rơi xuống áp chót bọn con trai.
Hơn ai hết trong đội, Aries càng căng thẳng hơn khi thấy các đối thủ hăng say miệt mài, không dám để bản thân lười biếng chút nào.
Bạn cùng nhóm với cậu là Libra, nhưng cậu chàng thuộc nhóm hỗ trợ, bởi vậy hai người chủ yếu luyện tập phối hợp nhóm.
Đối thủ thường xuyên của cậu dạo này lại là Scorpio, đơn giản bởi vì cậu trai không hề bị vướng bận bởi bài kiểm tra điều kiện.
Thêm nữa năng lực Scorpio là máu, cực kỳ hiếm gặp ở người thường, thế nên Aries cũng không ngại thử thách một chút.
Nhưng cậu lại đánh giá bản thân quá cao.
Scorpio thân là người đứng tốp đầu của lớp, chẳng khó khăn gì trong việc hạ gục cậu trai tơ Haslley.
Mấy buổi đầu, anh chỉ cần một thanh kiếm dài đỏ rực, vung vẩy đôi ba lần đã khiến Aries nằm dài trên sân.
Thầy chủ nhiệm với giáo sư Derick đều nói rằng cậu chiến đấu quá bản năng, hoàn toàn dựa vào phản xạ của cơ thể.
Trong khi đó cậu trai Edwards được rèn giũa từ nhỏ, hành động trước sau đều có tính toán, không có động tác thừa.
Aries lớn lên ở thời bình, dựa vào thế võ loạn như mèo cào của bản thân, chắc chắn không thể đối chọi.
Vì những thất bại chóng vánh ấy mà Aries đã buồn mất mấy ngày liền, đám bạn lớp 1 phải liên tục kéo cậu ra ngoài ăn chơi cho khuây khoả.
Cậu trai lại còn nghĩ, hay bỏ học về chăn cừu cho rồi, cố mãi cũng chẳng thay đổi gì, làm đám bạn nhao nhao lên mắng, ầm ĩ hồi lâu.
Libra còn tưởng cậu bị đánh đến hỏng đầu, đòi dùng cuốn tiểu thuyết dày cộp của Leo sửa chữa lỗi sai.
Sau này cậu trai ngủ một giấc, tự nhiên nghĩ thông, bắt đầu học hành nghiêm túc hơn.
Sự tập trung của cậu đã kéo dài từ ba mươi phút đến nửa buổi học, trước khi quen thuộc nằm gục xuống ngủ.
Bỏ qua điệu cười trêu chọc của Pisces, Aries tự an ủi bản thân, thôi thì chậm mà chắc, cậu đang thấy bản thân mình thay đổi mà.
Virgo vốn đến gọi cậu chàng về ăn cơm, nghe được câu hỏi cùng với đôi mắt lấp lánh mong chờ, cô khẽ nở nụ cười rồi gật đầu, ừ cũng có chút chút đấy.
Cùng với chai nước được đưa ra, các cơ bắp của Aries như nghe được mệnh lệnh, lập tức rã rời.
Lượng vận động này Aries vẫn chưa quen được đâu.
"Khiếp, thầy Ophiuchus không khen cậu đâu mà liều mạng thế."
Aries nghe ra ý trêu chọc của cô bạn, mệt đến bở hơi tai vẫn phải cãi lại, "Sao cậu không nói thế với cộng sự của mình đi?
Thiên vị."
Virgo bật cười, cánh tay trắng trẻo gầy guộc vẫn cầm chai nước đưa ra.
Không phải cô không nói, mà là nói không được ấy chứ.
So với Aries hay bất cứ ai khác trong lớp, cậu trai Gibson mới là kẻ điên cuồng tập luyện hơn cả.
Làm gì có ai dành đến tám tiếng ở sân tập như cậu ta chứ.
Trừ hết thời gian học tập rồi huấn luyện, trừ thêm một tiếng ở khu y tế nữa thì vị đây chỉ còn đúng ba tiếng để ăn ngủ.
Aquarius cùng phòng nghe đồn còn đòi bái lạy cậu ta làm thầy, xin ít bí kíp trở nên bất phàm giống vậy.
Virgo thân là cộng sự, nhìn hai cái quầng thâm ngày càng đậm kia cũng không ngó lơ được.
Thế là hôm nọ cô khẽ kéo cậu trai lại một góc, to nhỏ mà thì thầm.
Virgo khéo nói, chẳng huỵch toẹt hẳn ra, chỉ nhẹ nhàng nhắc nhở cậu trai chú ý sức khoẻ, mọi người lo lắng lắm đấy.
Đáp lại, Sagittarius cười rồi bảo, "Thân lớp trưởng như tôi cũng đâu thể làm mọi người xấu mặt được."
Lớp 1 chẳng mấy người hay cười, nên người ta cứ đồn không khí lớp này âm u mịt mờ, lạnh lẽo không có tình người.
Nhưng Virgo lại thấy đám bạn của mình cười đẹp lắm, đứa nào đứa nấy đều là dáng vẻ hoa gặp hoa nở kia mà.
Cô còn ước ngày nào chúng nó cũng hi hi ha ha như thế thôi, vừa vui nhà vừa đẹp mắt.
Chỉ là lần này cô chẳng thích nụ cười của Sagittarius chút nào.
Cô nàng cấu nhẹ lên bắp tay cơ bắp của cậu trai, nhíu mày hỏi, "Cậu ôm vào người làm gì?
Mấy đứa kia cũng đâu dám bắt chẹt."
Sagittarius không nói gì, hiếm thấy mà thả người nằm nhoài xuống sân tập.
Bản thân cậu biết chứ, rằng đám bạn cùng lớp con ông cháu cha ấy sẽ không ý kiến gì nếu lỡ như anh có sẩy chân, hay phải nói là họ hoàn toàn không quan tâm đến những sai lầm đó.
Họ có sự tự tin nhất định trong việc bảo đảm thứ hạng của lớp, bất kể xung quanh có bao nhiêu thường dân kéo chân.
Nói thật, Sagittarius ngược lại áp lực hơn nhiều lần bởi việc ấy.
Cậu không muốn mãi là một con kiến, cũng không muốn việc mình trở thành gánh nặng là điều hiển nhiên.
Cậu muốn mình là người đồng vai sát cánh,dù rằng phải sẽ phải rất lâu chăng nữa.
Virgo nhạy bén nhận ra cảm xúc của cậu bạn thay đổi, trong lòng có vài suy đoán nho nhỏ.
Cô nàng thôi chẳng gặng hỏi nữa, nhẹ tênh mà chuyển chủ đề.
"Cậu cứ thế này khéo học bổng lại về tay đấy, cái tên Aries kia chỉ biết khóc mất thôi."
Sagittarius hiếm thấy hùa theo, cậy việc chính chủ không có ở đây liền xoè năm ngón tay, nói rằng nhà cậu ta có năm anh chị em liền.
Ngụ ý là học bổng này cậu không chê đâu, học cà lơ phất phơ kiểu Aries thì cứ đứng đấy xếp hàng chờ phía sau đi.
Hôm đấy hai người nói nhiều, mà về cậu bạn Hasller lại càng nhiều hơn.
Dĩ nhiên cô chẳng dại tự kể xấu bản thân, chỉ là cứ cười mãi làm cậu trai bên cạnh ngứa ngáy không yên.
Rồi ngay khi cậu trai sắp hết cả kiên nhẫn, cô mới buông một câu không đầu không đuôi, "Cậu ấy áp lực lắm đó."
Aries tặc lưỡi, ngồi tựa hẳn ra dãy ghế đằng sau.
Từ khi nhập học cậu với Sagittarius không hợp nhau, cũng cãi qua lại đôi ba lần.
Cậu ấy hay bực tức, nhưng không xấu tính, là kiểu người bụng dạ để ngoài mặt, ai nhờ gì cũng giúp, chỉ không để người ta giúp mình.
Còn nhớ có lần huấn luyện bị thương, thầy Derick không biết liền nhờ cậu ta đi trông con quái điều Thlaem của vị giáo sư bạn thân.
Thlaem vốn là loài khát máu, ngửi thấy mùi tanh liền trở nên hung dữ, kết quả Sagittarius suýt nữa thành bữa trưa của nó.
Aries nghĩ lại còn rùng mình, hôm đó cậu ta toàn thân nhuốm máu, như loài quỷ trong sách cấm đi lên từ địa ngục.
Virgo gật gù đồng ý, trông cậu ấy không khác gì Taurus lúc đấu với con Alvas cả.
Nhưng nó có liên quan không, cô gái khẽ hỏi.
"Nhớ việc nhà cậu ấy đông con không?
Nghe nói nhà cậu ấy từng xảy ra chuyện, cần rất nhiều tiền, nhưng mà thay vì mượn tạm của Taurus hay người khác thì cậu ấy quyết định nghỉ học kiếm tiền, khoảng năm rưỡi, sau đấy vẫn vừa học vừa làm đến trước khi đỗ vào HS."
"Không phải giờ chúng ta đang học cùng năm à."
Aries lắc đầu giải thích, tay vô thức vẽ vòng vòng trên bầu trời xám ngắt.
Hệ thống giáo dục ở các làng không chặt chẽ như ở thành phố lớn, đôi khi chỉ cần báo danh, rồi thêm một chút quà quê, một chút xin xỏ là có thể nhảy lớp rồi.
Cậu trai tiếc tiền như mạng, thế nên khi có điều kiện đi học trở lại liền ngồi cùng đám bạn đồng trang lứa, chứ không phải mấy đứa loắt choắt kém tuổi.
Kiến thức thiếu hụt, điều kiện khó khăn, nay lại thành lớp trưởng của toàn những ông bà lớn tương lai của lục địa, cậu trai ăn no ngủ kỹ mới là lạ.
Virgo nghe kể mà giật mình, hoá ra cộng sự chăm chỉ lại đáng tin của cô còn từng lỡ dở việc học.
Cậu trai nhỏ hơn cô mấy tháng, lại lặng lẽ gánh trên vai nhiều gánh nặng đến thế.
Có lẽ vậy nên đôi tay cậu chai sần thô ráp, nào phải dáng vẻ của thiếu niên.
Tiền bạc đúng là thứ khiến người ta vừa yêu vừa hận mà.
Cô thở dài, thầm thấy may mắn vì có ba chống lưng, đặc biệt là khối tài sản của ông, để Virgo Wright này có thể hiên ngang đứng nơi này.
Nhưng cô nhạy bén nhận ra điều chẳng hay, đó vốn là vấn đề cá nhân, sao Aries lại rõ như vậy.
Đối mặt với nghi vấn của cô bạn, cậu trai ngập ngừng một hồi, rồi ghé lại gần và nói, "Trông vậy thôi, có người ghen tị với tài năng ẩn giấu của cậu ta đấy.
Viên ngọc thô của thầy Ophiuchus mà."
Bởi vì có kẻ mang ý đồ không tốt, một cuộc đời bị đào bới lên, mổ xẻ và bàn tán.
Chẳng mấy ai xót thương vì cậu thiếu niên lạ mặt, những câu chuyện được truyền theo gió đông, len lỏi vào đôi ba câu thường ngày vặt vãnh.
Cứ thế, ai cũng hay.
Sagittarius còn được nghe vài phiên bản thêm mắm dặm muối về cuộc đời của bản thân, nhưng cậu trai chỉ ngồi lắng nghe.
Thật ra là có cau có đôi chút, rồi lại thôi.
Aries còn tưởng rằng cậu ấy sẽ đi tìm người ta đánh sét vài lần hù doạ cơ.
Virgo nghe đến đây liền xua tay, không quên đá xéo người bên cạnh, "Lớp trưởng đâu có bốc đồng như cậu."
Bất ngờ là Aries chẳng ừ hử gì cả, đâu có giống thường ngày xù cả lông lên.
Cậu trai một vẻ uể oải lạ thường, để mặc những lọn tóc trắng tinh bị gió thổi tung cả lên, dính vào gò má đã ướt đẫm.
Đôi mắt đen láy cụp xuống, đánh rơi mất dáng vẻ nghịch ngợm đào hoa, đem giấu cả dưới cánh tay đỏ ửng.
Dáng vẻ trưởng thành của Sagittarius khiến Aries cảm thấy tự ái vô cùng.
Gia đình cậu thuần nông, mấy đời làm bạn với đất đai và cây giống, đến bố mẹ thì chuyển sang chăn nuôi.
Hai người có đầu óc kinh doanh, lại gặp thời vận, thế nên cuộc sống của Aries không thể tính là nghèo khó, ngược lại sung túc là đằng khác.
Nhưng ngoại trừ việc được được nuôi béo tốt, Aries không cảm thấy bản thân có được chút lợi thế nào.
Điểm số thì lẹt đẹt, bản thân thì biếng nhác, chắc còn được cái mặt đẹp để phô ra thôi.
So với Sagittarius đúng là sỉ nhục cậu bạn mà.
Virgo nghe vậy liền bật cười, cười đến độ chẳng còn giữ được sống lưng thẳng tắp.
Cô vô liên tục vài người cậu trai kế bên, khó khăn lắm mới nói được một câu hoàn chỉnh, "Aries nhà ta cũng biết để ý những cái này cơ đấy, tôi còn tưởng cậu vô tư không nghĩ gì."
Aries thẹn quá hoá giận, cả người đỏ như con tôm luộc.
Cậu chàng quay vội mặt đi để giấu diếm, nhưng vành tai với cần cổ nóng như có lửa, trông như giấu đầu hở đuôi vậy.
Đã thế Virgo còn không dừng lại, cứ ở bên tai cậu cười không dứt.
"Đừng lo lắng, cậu chỉ chưa tìm thấy con đường phù hợp với mình thôi.
Đừng bỏ cuộc giữa chừng là được."
Cậu trai lúc này mới như con rùa, chậm chạp mà xoay người.
Nhưng hai bàn tay nhất quyết che kín mặt, châm ngôn người ta không thấy mình thì mình không ngại, làm Virgo vừa mới bình tĩnh lại nhoẻn miệng.
Nhưng cô cũng nghĩ cho thể diện của cậu bạn nên mím môi, cố gắng không phát ra tiếng.
Chỉ có đôi mắt xinh đẹp như hồ nước chẳng giấu được ý cười, sáng rỡ như ánh sao.
Aries qua những khe hở giữa ngón tay, nhìn cô bạn đến ngây người.
Khi ấy mặt trời đang lặn, để lại một màu đỏ rực phía cuối chân mây.
Virgo ngồi ngược hướng ánh sáng, lại rực rỡ hơn cả khoảng không đầy mê hoặc sau lưng.
Lúc này, lần đầu tiên Aries mới nhận ra, cô thiếu nữ ấy cũng đang tuổi xuân thì, xinh đẹp động lòng người.
Như đoá mộc lan trắng muốt, nở rộ nơi chiều tà.
------------------------------------
vài lời tui muốn nói:
chuyển từ ngủ sau 30' thành ngủ sau nửa tiết là một nỗ lực lớn của aries đó.