Bệnh viện Caeryn về đêm yên tĩnh đến mức nghe rõ cả tiếng kim đồng hồ treo trên tường nhích từng nhịp đều đặn.
Ánh đèn huỳnh quang trắng lạnh rọi xuống hành lang dài, phản chiếu lên nền gạch sáng bóng, tạo cảm giác sạch sẽ đến vô cảm.
Aries ngồi ở phòng chờ, lưng dựa vào ghế nhựa, hai chân duỗi dài ra phía trước.
Áo khoác được vắt hờ lên vai, tóc còn hơi rối vì cả ngày nằm viện.
Trên tay cậu là chiếc điện thoại, màn hình sáng nhưng không mở ứng dụng nào.
Cậu không xem tin nhắn.
Cũng không lướt mạng.
Aries chỉ để màn hình sáng, như một phản xạ vô thức để chắc rằng mình vẫn đang kết nối với thế giới bên ngoài.
Hai tuần trước, cậu cũng từng ngồi ở đây.
Sau tai nạn leo núi, không mấy nghiêm trọng, theo lời chính Aries.
Nhưng Cancer thì không nghĩ vậy.
Lúc đó, cậu bác sĩ trẻ đã gần như kéo Aries vào phòng cấp cứu ngay khi thấy những vết trầy sâu và nhịp tim không ổn định.
“Anh không thể cứ coi thường cơ thể mình như vậy được.”
Cancer đã nói thế, giọng không lớn, nhưng nghiêm.
Aries nhớ rất rõ.
Lần này cũng vậy.
Tiếng bước chân vang lên từ cuối hành lang.
Nhẹ, đều, quen thuộc.
Aries không cần ngẩng đầu cũng biết là ai.
“Aries.”
Cancer gọi tên cậu, đứng trước mặt với tập hồ sơ kẹp sát vào ngực.
Áo blouse trắng được cài gọn gàng, tay áo hơi xắn lên, để lộ cổ tay gầy nhưng rắn rỏi.
Gương mặt cậu có chút mệt mỏi, quầng thâm dưới mắt chưa kịp che giấu.
“Có kết quả rồi à?”
Aries hỏi, giọng bình thản.
Cancer gật đầu, nhưng không đưa hồ sơ ngay.
Cậu lật từng trang, kiểm tra lại lần cuối như thể sợ mình bỏ sót điều gì đó.
Aries nhìn cậu làm vậy, khóe môi cong lên rất khẽ.
“Cậu căng thẳng hơn cả tôi.”
Cancer nghe vậy thì khựng lại một giây.
“Tôi chỉ… muốn chắc chắn.”
“Ừ.”
Aries đáp.
“Tôi biết.”
Cancer hít sâu một hơi, rồi khép hồ sơ lại.
“Cậu được xuất viện.”
Không có tiếng reo vui.
Không có sự nhẹ nhõm bộc lộ ra ngoài.
Aries chỉ gật đầu, đứng dậy một cách từ tốn, như thể đã đoán trước kết quả này.
“Cảm ơn.”
Cậu nói.
“Lại làm phiền cậu rồi.”
Cancer cau mày.
“Đừng nói như vậy.”
Aries cười.
“Thói quen thôi.”
Cancer nhìn cậu một lúc, rồi buông một câu tưởng chừng rất bình thường:
“Cậu định đi đâu sau khi rời viện?”
Aries hơi khựng lại.
“Chắc là… về nhà.”
“Không ghé lễ hội à?”
Cancer hỏi, cố giữ giọng trung lập.
“Có thể.”
Aries nhún vai.
“Nếu còn sức.”
Cancer nhìn thẳng vào cậu.
“Đừng leo trèo, đừng mạo hiểm, đừng—”
“Đừng làm streamer sinh tồn?”
Aries cắt ngang, cười nửa miệng.
Cancer im lặng.
Rồi cậu thở ra.
“Ít nhất…
đêm nay.”
Hai người đứng đối diện nhau, khoảng cách rất gần, nhưng không ai bước thêm.
Hành lang dài phía sau Cancer trống rỗng, ánh đèn kéo dài thành những vệt sáng lạnh lẽo.
“Aries.”
Cancer gọi khẽ.
“Nếu có chuyện gì… cứ quay lại đây.”
Aries gật đầu.
“Tôi biết.”
Cậu khoác áo, đi ngang qua Cancer.
Khi vai họ khẽ chạm nhau, Cancer theo phản xạ hơi khựng lại, còn Aries thì không.
Cửa bệnh viện mở ra.
Không khí bên ngoài ập vào mát hơn, mang theo mùi của đêm lễ hội xa xa: khói pháo, thức ăn đường phố, tiếng người cười nói vọng lại mơ hồ.
Aries đứng trên bậc thềm một lúc lâu, không quay đầu.
Cancer vẫn đứng trong sảnh, nhìn theo bóng lưng cậu.
————————————————————————
Aries quyết định xuống tàu điện ngầm.
Không phải vì nhanh.
Mà vì cậu muốn ở giữa lòng thành phố, thay vì nhìn nó từ xa.
Ga tàu đông hơn cậu nghĩ.
Người người chen chúc, tiếng loa thông báo lẫn vào tiếng trò chuyện rì rầm.
Aries đứng gần cửa toa, tay bám lấy thanh vịn, ánh mắt theo thói quen quét qua từng khuôn mặt.
Không có gì bất thường.
Nhưng bản năng của cậu không chịu yên.
“Xin lỗi… cho tôi hỏi.”
Giọng nói vang lên từ bên cạnh, hơi cao, mang theo sự hào hứng khó che giấu.
Aries quay sang.
Chàng trai đứng đó có nụ cười rất sáng, mái tóc hơi rối, ánh mắt long lanh như vừa phát hiện ra điều gì thú vị.
“Anh là Aries, đúng hông?”
Aries gần như phản xạ ngay.
“Không phải.”
“Ơ?”
Gemini chớp mắt.
“Nhưng tôi xem stream của anh suốt mà.”
“Tôi không stream.”
Aries đáp nhanh.
Gemini nghiêng đầu, đánh giá cậu từ đầu đến chân.
“Anh có biết là càng phủ nhận thì càng giống không?”
Aries thở dài.
“Tôi chỉ giống thôi.”
“Vậy cho tôi xin chữ ký của… người giống Aries đi.”
Gemini cười hì hì.
Aries chưa kịp trả lời thì tàu rung nhẹ.
Cả hai cùng mất thăng bằng, va vào một người đứng phía sau.
“Xin lỗi!”
Gemini vội nói.
Aries cũng cúi đầu theo.
“Xin lỗi.”
Người kia ngẩng lên.
Aquarius.
Cậu ta đeo tai nghe nhưng không bật nhạc.
Mắt nhìn thẳng, không biểu cảm, môi mím chặt như đang suy nghĩ xem phải phản ứng thế nào.
“…Không sao.”
Aquarius nói sau một nhịp chần chừ.
Giọng cậu nhỏ, đều, không mang cảm xúc.
Gemini cười xòa.
“May quá.
Tàu đông ghê.”
Aquarius gật đầu, rồi… không nói gì thêm.
Khoảng im lặng kéo dài đến mức Gemini phải lên tiếng tiếp:
“À… cậu cũng đi lễ hội à?”
Aquarius lắc đầu.
“Về nhà.”
“Chung cư Halcyon Node? (*)” Aries hỏi, không hiểu sao lại xen vào.
Aquarius nhìn cậu một giây.
“Ừ.”
Gemini nhìn qua nhìn lại hai người, cười tủm tỉm.
“Thế là ba người ba hướng khác nhau, mà lại đứng chung một toa.”
Aries không đáp.
Cậu đang để ý thứ khác.
Tiếng tàu.
Âm thanh kim loại lăn trên đường ray… không đều.
Rồi—
TÁCH.
Tàu khựng lại.
Không mạnh.
Chỉ là một cú dừng bất thường.
Hành khách xôn xao.
Một vài người mất thăng bằng.
“Ơ?”
Gemini bám lấy tay vịn.
“Chuyện gì vậy?”
Aquarius nhìn lên trần toa tàu.
Aries cảm thấy tim mình đập nhanh hơn một nhịp.
Tiếng loa rè lên.
“…xin quý khách… chờ trong giây lát…”
Câu nói chưa kịp dứt—
ÁNH SÁNG TẮT.
Bóng tối nuốt trọn cả toa tàu.
Tiếng hét vang lên.
Tiếng gọi tên.
Tiếng gõ cửa.
Gemini khẽ “a” một tiếng, rồi cố hạ giọng:
“…tôi ghét bóng tối thật.”
Aries liếc qua.
“Thật không?”
Gemini cười rất nhỏ trong đêm đen.
“Một nửa.”
Aquarius thì không động đậy.
Bóng tối đối với cậu… quen thuộc.
Aries cảm thấy sống lưng lạnh đi.
Không phải vì tối.
Mà vì cảm giác bất an đang lớn dần.
————————————————————————
Cùng lúc đó, tại bệnh viện Caeryn,
Cancer vừa rót sữa nóng.
Ly còn chưa kịp đưa lên miệng thì—
TÁCH.
Đèn tắt.
Cancer giật mình, tay nghiêng đi.
Sữa đổ xuống sàn, loang ra thành một vệt trắng nổi bật trong bóng tối.
Cậu đứng sững.
Không phải vì sợ.
Mà vì… hụt hẫng.
Y tá bật đèn pin chạy tới.
“Bác sĩ!
Không sao chứ?”
Cancer cúi đầu nhìn vũng sữa, giọng rất nhỏ.
“…Không sao.”
Nhưng trong lòng cậu, có thứ gì đó vừa vỡ ra lặng lẽ.
————————————————————————
Đồn cảnh sát Noxara chưa từng yên tĩnh đến vậy.
Không phải kiểu yên tĩnh trật tự thường ngày, mà là sự im lặng bị ép buộc bởi bóng tối.
Đèn trần tắt ngóm.
Màn hình giám sát đen sì.
Máy bộ đàm chỉ phát ra những tiếng rè rè vô nghĩa.
Ngoài kia, thành phố đang nhốn nháo, nhưng trong này, mọi thứ như bị nén lại, chờ phát nổ.
Leo đứng giữa sảnh chính.
Tay cậu đút túi áo khoác cảnh sát, lưng thẳng, cằm hơi hất lên.
Ánh đèn pin từ mấy cảnh sát khác chiếu lướt qua người cậu, tạo nên những mảng sáng tối sắc cạnh trên gương mặt góc cạnh đầy ngạo khí.
“Đ*m*, mất điện đúng lúc ghê ha.”
Leo bật cười khẩy, giọng vang rõ trong không gian trống trải.
Một viên cảnh sát đàn anh quay sang, cau mày:
“Leo, giữ mồm giữ miệng.”
“Giữ cái quái gì?”
Leo nhún vai.
“Ngoài kia loạn cào cào rồi, mấy ông còn bày đặt hình thức.”
Cậu không sợ.
Không phải kiểu liều mạng ngu ngốc, mà là thứ tự tin ngang tàng của kẻ biết mình cầm súng để làm gì.
Leo chưa bao giờ tin tuyệt đối vào mệnh lệnh mù quáng.
Cậu tin vào trực giác của chính mình hơn.
Tiếng cửa bật mở.
Một sĩ quan chạy vào, thở gấp.
“Có tin khẩn—tội phạm vượt biên trái phép, hướng rừng phía Đông.
Đội truy bắt mất liên lạc.”
Cả phòng xôn xao.
Chỉ huy nhíu mày, siết chặt cây gậy chỉ huy trong tay.
Ông quay sang Leo.
Ánh mắt dừng lại lâu hơn một nhịp.
“Leo.”
“…Vâng?”
“Cậu dẫn đội.”
Một khoảng im lặng nặng nề.
Leo nhếch mép cười, ánh mắt sáng lên như vừa được châm lửa.
“Cuối cùng cũng tới lượt tôi hả?”
“Nghe cho rõ.”
Chỉ huy gằn giọng.
“Không được tự ý nổ súng.”
Leo khoác áo, quay lưng đi, giơ tay vẫy vẫy:
“Biết rồi, biết rồi~ Nhưng mà nói trước nhé…nếu tụi nó làm gì ngu ngu—”
Cậu quay đầu lại, cười trắng trợn:
“—thì tôi bắn.
Luật với chả lệ, cứu được người trước đã.”
Không ai ngăn được Leo.
Và cũng chẳng ai dám.
Chỉ huy nhìn theo bóng Leo khuất dần trong bóng tối.
Ông không biết vì sao, nhưng có cảm giác như vừa thả một con thú ra ngoài.
————————————————————————
Thành phố Noxara không tắt điện cùng lúc.
Nó chết dần, như một sinh vật khổng lồ bị rút máu khỏi các mạch chính, để lại những vùng tối loang lổ, không theo quy luật nào cả.
Ở trục đường phía tây nơi dòng xe bị nén lại thành một khối kim loại nóng rực, tiếng còi inh ỏi dần thưa, rồi biến mất.
Không phải vì trật tự được lập lại, mà vì mọi người bắt đầu hiểu rằng bấm còi cũng vô ích.
Libra buông nhẹ vô lăng.
“Ừm… thú vị đây.”
Giọng cậu không hề căng thẳng.
Ngược lại, nó mang cái điềm tĩnh rất đặc trưng, thứ điềm tĩnh của một người từng lao hơn ba trăm cây số một giờ mà vẫn kịp chỉnh găng tay cho ngay nếp.
Chiếc xe đứng yên giữa làn đường, xung quanh là ánh đèn phanh đỏ lòm như máu đông.
Đèn giao thông phía trước chớp tắt vài lần, rồi tắt hẳn.
Sagittarius thò đầu lên từ ghế sau, mắt sáng rực như vừa được bật công tắc.
“Ồ!
Mất điện không đồng bộ.
Khả năng cao là trạm chuyển mạch khu B gặp sự cố cascade—”
“Dịch sang tiếng người đi.”
Taurus lên tiếng, giọng trầm và ấm, tay đặt hờ lên lưng ghế Sagittarius như một thói quen vô thức để kéo cậu lại khỏi dòng suy nghĩ phi thẳng vào vũ trụ.
Sagittarius không giận.
Cậu chưa bao giờ giận khi bị ngắt lời.
Trái lại, cậu còn hào hứng hơn.
“Ý là thế này nè.
Nếu hệ thống điện trung tâm bị quá tải hoặc bị can thiệp, nó sẽ tự ngắt từng khu để bảo toàn lõi.
Nhưng cái lạ là—”
Sagittarius nghiêng người nhìn ra ngoài cửa sổ “—nó không theo mô hình tiết kiệm năng lượng.
Nó giống… bị xé ra.”
Libra nheo mắt.
“Xé?”
“Ừ.
Như ai đó cắt điện bằng tay.
Không sạch.”
Taurus nhìn quanh.
Một người đàn ông xuống xe, đập mạnh vào mui xe phía trước, miệng la hét gì đó.
Một người phụ nữ ôm điện thoại, mặt tái đi vì mất sóng.
Có tiếng kính vỡ đâu đó xa xa.
“Thiệt hại thế này,” Taurus nói chậm rãi,
“Mếu kéo dài hơn hai tiếng, khu thương mại phía tây sẽ mất ít nhất mười ba phần trăm doanh thu tuần.
Còn nếu qua đêm—”
“Cậu đang lo tiền à?”
Sagittarius chớp mắt.
“Tớ lo con người.”
Taurus đáp, nhẹ như ru.
“Tiền chỉ là cách để đo mức độ tổn thương.”
Libra bật cười khe khẽ, tay gõ gõ lên vô lăng.
“Chúng ta không đi tiếp được đâu.
Nhưng cũng không nên đứng đây.”
Cậu nhìn qua gương chiếu hậu.
Ánh mắt sắc nhưng không gấp.
“Rẽ phải.
Có con đường phụ dẫn về khu cũ.
Đèn có thể chưa tắt hết.”
Sagittarius hớn hở.
“Ồ!
Đường đó chạy qua trạm biến áp phụ.
Nếu còn điện thì—”
“Thì ta không đứng đây làm vật cản.”
Libra kết thúc câu, đánh lái gọn gàng.
Chiếc xe lách qua một khoảng trống hẹp đến mức Taurus phải nín thở.
Nhưng Libra không chạm một xe nào.
Cậu luôn thế, đi giữa hỗn loạn mà giữ được cân bằng.
Không ai để ý rằng, ngay khi xe rẽ khỏi trục đường chính, một tiếng rầm vang lên phía sau.
Một chiếc xe tải mất phanh, trượt dài trong bóng tối.
————————————————————————
Nhà hàng Poli Vale tối nay sáng rực.
Không phải ánh sáng phô trương của lễ hội ngoài phố, mà là thứ ánh đèn vàng ấm, treo thấp, khiến mọi thứ trông an toàn và dễ tin.
Những chiếc bàn gỗ xếp ngay ngắn, tiếng dao nĩa va vào đĩa sứ nghe đều đều, trật tự đến mức Virgo thấy…
đúng chuẩn.
Virgo ngồi thẳng lưng.
Áo sơ mi phẳng phiu, cổ tay áo chỉnh gọn.
Trước mặt cậu là một người phụ nữ trung niên – phụ huynh của cậu học sinh lớp mười hai mà Virgo đang dạy kèm.
Bà ta cầm tách trà, hai tay siết chặt, ánh mắt lộ rõ sự lo lắng.
“Thưa thầy…” bà mở lời, giọng run nhẹ.
“Con tôi… nó thật sự còn cứu được không ạ?”
Virgo không trả lời ngay.
Cậu nhìn thẳng vào mắt bà, rất lâu.
Không phải để gây áp lực, mà để chắc chắn rằng người trước mặt đủ nghiêm túc.
“Cứu được.”
Virgo nói, dứt khoát.
“Nhưng không phải bằng phép màu.”
Bà ta nuốt khan.
“Nếu cô tin tôi,” Virgo tiếp, “tôi sẽ chịu trách nhiệm hoàn toàn.
Nhưng đổi lại, cô phải tin tuyệt đối.
Không nghi ngờ.
Không xen vào.”
Giọng Virgo không hề dịu, nhưng rất vững.
Kiểu giọng khiến người ta hoặc bỏ chạy, hoặc bám vào như phao cứu sinh.
Người phụ huynh đỏ mắt.
“Tôi… tôi tin thầy.”
Virgo khẽ gật đầu.
Với cậu, thế là đủ.
Ở bàn đối diện, một bầu không khí hoàn toàn khác đang diễn ra.
Capricorn ngồi vắt chân, một tay xoay xoay ly nước, dáng vẻ nhàn nhã như đang xem kịch.
Đối diện cậu là một cô gái trẻ, ăn mặc chỉn chu, môi mím chặt đến trắng bệch.
“Anh giải thích đi.”
Cô gái nói, giọng cao vì kìm nén.
“Cô ta là ai?”
Capricorn chớp mắt, nghiêng đầu.
“Cô nào cơ?”
“Cái cô nhắn tin cho anh lúc nãy!”
Cô đập tay xuống bàn.
“Anh nghĩ tôi mù à?”
Capricorn cười.
Không hề bối rối.
Không né tránh.
“Anh đâu có giấu.”
Cậu nhún vai.
“Anh đâu có nói mình chung tình.”
Cô gái đứng bật dậy.
“Anh đúng là đồ tra nam!”
Một vài ánh mắt quanh nhà hàng bắt đầu đổ dồn về phía họ.
Capricorn không hề xấu hổ.
Cậu còn nâng ly nước lên, uống một ngụm thong thả.
“Ít nhất anh chưa từng lừa ai rằng mình là người tốt.”
“Anh—!”
Cô gái run lên vì tức.
“Tôi không muốn nhìn thấy mặt anh nữa!”
Cô ta kéo ghế ra, bỏ đi thẳng.
Gót giày gõ mạnh trên sàn như đóng dấu chấm hết.
Capricorn nhìn theo, thở ra một tiếng nhẹ hẫng, như vừa thoát khỏi chuyện phiền phức.
Ngay lúc đó—
Virgo đã nhìn thấy tất cả.
Cậu nhếch môi.
Không cười, nhưng ánh mắt đầy ý mỉa mai.
“Xứng đáng.”
Virgo nói, không lớn, nhưng rõ ràng.
Capricorn quay sang.
Ánh mắt cậu lập tức sáng lên kiểu sáng của một kẻ thích khiêu khích.
“Ồ?”
Capricorn chống cằm.
“Cậu vừa phán xét tôi à?”
“Tôi chỉ nêu sự thật.”
Virgo đáp, giọng đều.
“Tôi không ưa những kẻ chơi đùa với cảm xúc người khác.”
Capricorn cười khẽ.
“Cậu chắc mình không làm vậy bao giờ sao?”
Virgo nhìn thẳng.
Không né.
Không dao động.
“Tôi không dùng tình cảm làm trò tiêu khiển.”
Câu nói ấy sắc như dao mổ.
Capricorn khựng lại đúng một nhịp.
Rồi cậu bật cười lớn hơn.
“Chậc.
Đúng là kiểu người tôi thích chọc.”
Virgo cau mày.
“Tôi không phải đối tượng cho trò đùa của anh.”
“Vậy thì càng thú vị.”
Capricorn nghiêng người.
“Cậu lạnh lùng thật đấy.
Khó chinh phục ghê.”
Virgo chưa kịp đáp thì—
BỤP.
Toàn bộ ánh đèn trong Poli Vale tắt phụt.
Không cảnh báo.
Không chuyển tiếp.
Chỉ là tối.
Tiếng xì xào nổi lên khắp nhà hàng.
Một vài người la khẽ.
Có tiếng ghế xê dịch gấp gáp.
Pisces đang bưng khay thức ăn đứng sững lại.
“Hả…?”
Cậu chớp mắt liên tục.
“Sao… sao tối thui vậy…?”
Khay trên tay Pisces nghiêng đi.
Tim cậu đập mạnh.
Trước khi cậu kịp làm rơi, một bàn tay đã giữ lại.
Capricorn.
“Này.”
Capricorn nói, giọng trầm hơn.
“Bình tĩnh.”
Pisces run thấy rõ.
“E-em ghét tối lắm… giống mấy phim kinh dị…”
Capricorn đứng gần hơn một chút, chắn Pisces khỏi dòng người đang hoảng loạn.
“Chỉ là mất điện thôi.”
Cậu nói.
“Không có quái vật đâu.”
Pisces bám lấy tay áo Capricorn lúc nào không hay.
“T-tim em đập nhanh quá…”
Virgo đứng bật dậy.
“Pisces.”
Virgo gọi, giọng cứng.
“Lại đây.”
Pisces do dự.
Capricorn vẫn chưa buông.
“Khoan đã.”
Capricorn nói.
“Cậu ấy đang sợ.”
Virgo quay sang.
Ánh mắt sắc lạnh.
“Buông ra.”
Capricorn nhướn mày.
“Ghen à?”
Ngay lập tức—
BỐP.
Pisces gõ thẳng lên đầu Capricorn.
“Đồ tra nam!”
Pisces nói, giọng run nhưng rõ.
“Anh vừa bị người ta bỏ mà còn thả thính lung tung!”
Capricorn ôm đầu.
“Au!
Này!”
Pisces đỏ mặt nhưng không lùi.
“Em thấy hết rồi đó!
Anh cà khịa anh Virgo xong còn nói mấy câu kỳ kỳ!”
Virgo khựng lại.
Rồi… cậu bật cười khẽ.
Rất hiếm.
“Tôi đồng ý.”
Virgo nói.
“Anh đáng bị đánh.”
Capricorn nhìn cả hai, rồi cười lớn.
“Được rồi.”
Cậu giơ tay đầu hàng.
“Tôi nhận.
Nhưng mà—”
Capricorn cúi xuống ngang tầm Pisces.
“Em đánh cũng mạnh ghê.”
Pisces lúng túng.
“T-thì… tại anh đáng ghét…”
Đèn emergency đỏ nhạt bật lên.
Nhà hàng chìm trong ánh sáng u ám.
Virgo đứng chắn phía trước Pisces.
Capricorn dựa lưng vào quầy, nụ cười không tắt.
Ngoài kia, pháo hoa vẫn nổ.
Còn trong Poli Vale—
một mối quan hệ vừa bắt đầu lệch khỏi quỹ đạo an toàn.
————————————————————————
Nhà thờ Vespera chìm trong bóng tối đặc quánh.
Scorpio quỳ trước tượng thánh, hai tay đan chặt, trán khẽ chạm nền đá lạnh.
Không có nến, không có ánh sáng nhân tạo chỉ còn mùi hương trầm nhạt dần và sự tĩnh lặng gần như tuyệt đối.
Ngực cậu phập phồng rất nhẹ, nhịp thở chậm và đều, như thể đang hòa làm một với không gian cổ kính này.
Scorpio không cầu xin.
Cậu lắng nghe.
Một khoảng lặng kéo dài.
Rồi sâu trong ý thức, thứ gì đó khẽ chạm vào, không phải âm thanh, cũng không phải hình ảnh rõ ràng.
Chỉ là một cảm giác nặng nề tràn xuống lồng ngực, lạnh buốt như sương đêm.
Rừng phía Tây.
Ý nghĩ ấy hiện lên, sắc bén và dứt khoát.
Scorpio mở mắt.
Đồng tử co lại trong bóng tối.
Trước mặt cậu, tượng thánh vẫn đứng yên, gương mặt đá vô cảm cúi nhìn xuống.
Nhưng Scorpio biết, lời cảnh báo đã được gửi đến.
Không cần ngôn từ.
Không cần giải thích.
Thảm họa đang manh nha.
Scorpio đứng dậy.
Áo choàng tối màu khẽ quét qua nền đá, không tạo ra một tiếng động nào.
Cậu không ngoái đầu nhìn lại, chỉ cúi đầu rất nhẹ, một cử chỉ tôn kính tối thiểu, rồi quay lưng rời khỏi gian thánh.
Cầu thang dẫn lên tháp cao hẹp và dốc.
Scorpio bước từng bậc, tay đặt sẵn lên khẩu súng bắn tỉa vác sau lưng.
Kim loại lạnh áp vào vai mang lại cảm giác quen thuộc, vững chắc hơn bất kỳ lời cầu nguyện nào.
Lên đến đỉnh tháp, cậu dừng lại.
Thành phố Noxara phía dưới tối đen.
Mất điện.
Những dải đèn từng vẽ nên đường nét đô thị giờ chỉ còn là khoảng trống mờ mịt.
Xa xa, khu rừng phía Tây hiện ra như một mảng bóng đen khổng lồ, nuốt chửng ánh sáng còn sót lại của bầu trời đêm.
Scorpio lắp súng.
Cạch.
Âm thanh nhỏ đến mức nếu không phải chính cậu tạo ra, có lẽ cũng không nghe thấy.
Cậu quỳ một gối, đặt súng lên thành đá, áp mắt vào ống ngắm.
Im lặng.
Gió thổi qua khe tháp, mang theo tiếng rì rào mơ hồ từ rừng sâu.
Scorpio giữ nguyên tư thế, cơ thể căng như dây cung.
Một tiếng động nhỏ, cành cây gãy, đá lăn, hay chỉ là ảo giác cũng đủ khiến ngón tay cậu siết chặt hơn quanh cò súng.
Ống ngắm dịch chuyển chậm rãi.
Quét.
Dừng…
Quét tiếp.
Scorpio không bắn.
Không vội.
Cậu hiểu rất rõ rằng đêm nay chưa phải lúc.
Nhưng điều đó không có nghĩa là cậu sẽ rời đi.
Cậu sẽ ở đây.
Canh gác.
Cho đến khi lời tiên tri kia buộc phải thành hình.
Trong bóng tối trên tháp cao, Scorpio trở thành một phần của đêm, im lặng, cảnh giác, và sẵn sàng kết liễu bất cứ thứ gì dám bước ra từ khu rừng phía Tây.
————————————————————————————
(*) Chung cư Halcyon Node, trung cư nằm ở trung tâm thành phố có tổng 15 tầng, là chung cư hiện đại bậc nhất ở Noxara, tiền thuê cũng không hề rẻ ( khoảng 850 - 1.100 Nox/tháng ) Aquarius hiện đang sống ở tầng 10 của chung cư.
Chương này gần 4000 từ=)) viết truyện như chạy deadline.
Thời gian tới chắc sẽ ít cập nhật hơn, tôi lười quá rồi..