Khác [ 12 cung hoàng đạo ] Lật ... ( phần 2 )

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
[ 12 Cung Hoàng Đạo ] Lật ... ( Phần 2 )
Chương 19


Bàn ghế trong quán ăn vừa được xếp gọn, Song Ngư còn chưa kịp tháo chiếc tạm dề màu nâu đang đeo trên người ra thì đã nghe thấy một giọng nói quen thuộc vọng vào từ phía cửa:

-Quán đóng cửa rồi à?

Xin lỗi vì sự đường đột của bọn tôi nhé!

Song Ngư nhanh chóng nhìn ra cửa, cô đáp:

-Hết giờ phục vụ rồi, Bảo Bình, Thiên Bình các anh đến đây làm gì?

Thiên Bình mỉm cười, đáp:

-Bọn tôi đến là để gặp Vamp, có việc cần cô ấy giúp!

Song Ngư nhếch môi, đáp:

-Cô ấy không có ở đây !

Các anh tìm nhầm chỗ rồi!

Bảo Bình lên tiếng:

-Tôi biết các người vẫn chưa "giải nghệ" mà!

Vamp, thật sự, chúng tôi không có ý định chống đối cô.

Hiện tại bọn tôi đã hoàn toàn mất quyền điều tra và bắt giữ cô.

Chúng tôi đến đây gặp cô với cương vị là một khách hàng!

Song Ngư nhìn Bảo Bình và Thiên Bình một lúc sau đó mới chậm rãi hỏi lại:

-Dựa vào đâu để tôi tin các anh?

Thiên Bình đáp:

-Chuyện này đúng là khó tin thật, nhưng chúng tôi bị vu oan, bị truy nã rồi bị đuổi giết hoàn toàn là sự thật, không hề có chuyện dàn dựng.

Vì nếu như dàn dựng bọn tôi đã không để những công dân bình thường khác như Ma Kết, Kim Ngưu, Nhân Mã bị ảnh hưởng, hơn nữa, bọn tôi cũng không thẳng tay giết bọn truy sát mình như thế!

Bọn tôi muốn nhờ cô đi cùng Bảo Bình vào nhà xác của sở đặc vụ, để khám nghiệm lại thi thể của tên chỉ huy bị giết, tìm manh mối về vụ ám sát này, cũng như lần theo dấu vết đó tìm ra kẻ đứng phía sau tất cả!

Song Ngư giật mình hỏi lại:

-Chỉ huy các người chẳng phải Andrew sao?

Bảo Bình đáp:

-Andrew đột nhiên mất tích trong một lần đi thực nghiệm hiện trường, di động không gọi được, người thân cũng chẳng biết anh ta đã đi đâu, cho đến nay bọn tôi vẫn không hề có manh mối về chuyện của Andrew!

Từ sau khi Andrew mất tích, chỉ huy mới được bổ nhiệm, từ đó mọi chuyện khó hiểu cứ tiếp tục xảy ra.

Bọn tôi bị kỉ luật, bị tước quyền tham gia trọng án, bị chuyển công tác và cuối cùng là bị vu oan giết chỉ huy!

Thiên Yết đã đứng sau quầy bếp từ ban nãy, nghe đến đây, anh lên tiếng:

-Vậy là sở đặc vụ của các người đã mục nát từ bên trong rồi!

Còn muốn tìm bằng chứng để thanh minh cho bản thân rồi quay lại đó ư?

Thiên Bình đáp:

-Không phải, bọn tôi chỉ muốn biết thêm một chút manh mối thôi.

Còn về việc tiếp tục quay lại sở đặc vụ, điều đó chắc chắn không tồn tại trong suy nghĩ của tất cả chúng tôi rồi!

Song Ngư nói:

-Cá nhân tôi thấy cho dù có tìm được manh mối hay không thì chuyện của các anh vẫn như vậy, thế thì tại sao lại muốn làm việc nguy hiểm như thế?

Bảo Bình cười, đáp:

-Không hẳn là tôi muốn tìm manh mối cho chuyện của riêng mình, thật ra tôi muốn biết tại sao Andrew lại biến mất nếu cậu ấy chết rồi, cũng phải tìm cho ra chỗ cậu ấy bị hại và thi thể.

Như vậy tôi mới không cắn rứt!

Song Ngư im lặng suy nghĩ, xem xét kĩ thì đúng là những gì Cự Giải đã trông thấy hôm đó, cùng với những gì Bảo Bình, Thiên Bình kể hôm nay trùng khớp.

Họ hoàn toàn không biết trước được sự xuất hiện của Cự Giải ngay đúng lúc họ bị truy sát, nên chắc chắn không thể dàn cảnh để tiếp cận mình một lần nữa.

Song Ngư nhìn Bảo Bình, đáp:

-Được thôi, nhưng tôi cần chuẩn bị trong ba ngày, đêm ngày thứ ba, chúng ta sẽ đến đó!

Nên nhớ, tôi có thể cho sở đặc vụ của các anh nổ tung nếu các anh dám lừa tôi!

Còn nữa, tôi không làm bất cứ một đơn hàng nào miễn phí, riêng đơn hàng của anh, tôi cần anh trả trước một nửa và để đảm bảo anh không cho tôi vào cũi sắt thì để lại đây một con tin, đến khi chúng ta bình an trở về, tôi sẽ nhận một nửa tiền còn lại, con tin cũng sẽ được tự do !

Thế nào, đã nghĩ kĩ chưa?

Thiên Bình đáp:

-Tôi sẽ ở chỗ các người để làm con tin, còn tiền sẽ đưa cho cô một nửa ngay bây giờ!

Thiên Yết lên tiếng:

-Không cần lúc nào cũng ở đây, vì cho dù cậu có ý định bỏ trốn cũng không thể thoát khỏi tầm kiểm soát của tôi, còn nếu Bảo Bình, cậu dám làm hại Song Ngư, thì cũng nên nhớ rằng, người cậu yêu đang ở cùng khu phố với Death và Death sẵn sàng giết bất cứ ai nếu người hắn yêu không trở về gặp hắn được!

Bảo Bình cười, sau đó giọng có chút cợt nhả, đáp:

-Được rồi, chỉ cần cô gái của tôi không sao, thì cô gái của cậu cũng không sao!

Không cần căng thẳng như thế , tôi đã lâm vào bước đường này rồi, nên làm sao lại muốn mất đi người quan trọng nhất chứ!

----------------------------------------------------

Tớ sẽ chăm chỉ đăng truyện hơn, xin lỗi vì đã bỏ bê truyện trong thời gian qua và cũng cảm ơn các cậu đã ủng hộ tớ
 
[ 12 Cung Hoàng Đạo ] Lật ... ( Phần 2 )
Chương 20


Chiều ngày thứ ba, đúng như giao hẹn giữa Song Ngư và Bảo Bình, Bảo Bình có mặt ở quán ăn của Sư Tử từ rất sớm, còn có Thiên Bình đi cùng, trông thấy bọn họ, Sư Tử đã hỏi ngay:

-Tìm Song Ngư và Thiên Yết à?

Còn sớm mà nhỉ?

Bảo Bình tự tiện chọn một chiếc ghế gần đó ngồi xuống, đáp lời Sư Tử:

-Tôi đến đúng giờ thôi, từ đây đến sở đặc vụ cũng không gần đâu!

Sư Tử gật đầu, anh không nói thêm gì, chỉ tiếp tục lau đống chén đĩa đang lau dang dở trên bàn.

Lát sau, Thiên Yết và Song Ngư mới từ tầng một bước xuống, Song Ngư mặc một bộ quần áo liền thân bó sát, hông đeo một chiếc thắt lưng mà bên trong đó giấu một sợi dây cáp, món đồ này đã cứu nguy cho cô không biết bao nhiêu lần, theo Song Ngư thì nó chính là thứ không thể thiếu.

Thứ không thể thiếu tiếp theo của một sát thủ chính là vũ khí, toàn thân Song Ngư chẳng chịt bởi những sợi dây của những chiếc túi đeo vũ khí.

Hai bên hông cô là hai khẩu súng ngắn mà cô hay dùng nhất, phía dưới hai ống chân được giắt những băng đạn đã được nạp đầy, cuối cùng bên trong mỗi đôi boot dưới chân cô đều giấu một thanh kiếm ngắn.

Song Ngư kiểm tra lại tất cả một lần nữa trước cặp mắt hiếu kì và ngạc nhiên của Bảo Bình lẫn Thiên Bình, những lần đi làm nhiệm vụ, Bảo Bình còn không đem nhiều trang bị như thế.

Xong việc, Song Ngư nhìn sang Bảo Bình, hỏi:

- Có gì để dùng chưa?

Bảo Bình cười, đáp:

- Một khẩu súng ngắn, một băng đạn, tôi chỉ còn có thế!

Song Ngư không chần chừ quăng về phía Bảo Bình hai băng đạn đầy ắp, cô nói:

- Thử xem loại băng đạn rời này có dùng được cho khẩu của anh không?

Bảo Bình xem qua, liền trả lời :

- Chắc chắn sẽ khớp!

Cảm ơn cô nhé Vamp!

Song Ngư cười, đôi môi đỏ thẫm như máu nhếch lên đầy kiêu hãnh, cô vừa đội chiếc mũ bảo hiểm lên vừa bảo:

- Không cần cảm ơn!

Đồng đội của tôi không thể trang bị sơ sài được!

Tôi chỉ làm theo bản năng của một sát thủ thôi!

Bảo Bình cất vội hai băng đạn kia vào túi quần bên trái, anh cũng đứng dậy khỏi ghế, cài lại áo khoác ngoài và đội mũ bảo hiểm.

Song Ngư ngoái đầu nhìn chiếc đồng hồ treo tường, bây giờ là mười lăm giờ, đúng giờ thật, hi vọng lần này cũng sẽ trôi chảy.

Cô rất tự tin về khả năng của mình, cô tin rằng mình có thể giết bất cứ kẻ nào trên thế giới này, chỉ cần tên kẻ đó có trong đơn hàng hoặc đó là kẻ cản trở cô hoàn thành công việc.

Nhưng cô lại chẳng đủ tự tin vào việc cộng tác với một cựu đặc vụ, hơn nữa họ còn sắp đột nhập sở đặc vụ chỉ để xem một cái xác đã chết cách đây gần hai tuần.

Tuy nhiên Song Ngư cũng không phải kiểu sát thủ vì tiền mà bán mạng, trước đó cô đã ghé thăm sở đặc vụ và cài sẵn bom điện tử khắp các nơi trọng yếu hơn nữa còn vẽ ra trong đầu đường tẩu thoát của bản thân nếu sự việc trở nên tồi tệ nhất.

Bảo Bình và Song Ngư đến thành phố X thì cũng gần nửa đêm, Song Ngư dừng xe trước một căn nhà nhỏ trong con hẻm bên trái sở đặc vụ, sau đó lấy từ trong túi đựng dụng cụ treo trên xe ra hai lon nước tăng lực, cô vừa đưa một lon cho Bảo Bình, vừa nói:

-Uống một ngụm cho bớt căng thẳng đi!

Bảo Bình ngạc nhiên, anh nhìn Song Ngư rồi lại bật cười, đón lấy lon nước tăng lực, anh hỏi lại:

-Không phải bia sao?

Song Ngư đưa tay, mở nắp lon nước, tiếng " cạch" vang lên rõ ràng giữa con hẻm tối, cô đáp:

-Muốn không trở về được sao?

Bảo Bình nhấp một ngụm nước, anh nhìn ra đầu hẻm, ánh mắt xa xăm màu xanh lơ dường như sáng lên trong đêm tối, anh trả lời:

-Sao lại không, tôi biết, cô cũng như tôi, đều sợ một ngày mình sẽ nằm xuống giữa trận chiến không hồi kết mang tên số phận này.

Tuy nhiên, lần này, tôi tin bản thân mình, tin cả cô nữa, tin rằng chúng ta sẽ trở về, sẽ gặp lại những người mà chúng ta yêu thương nhất!

Song Ngư khẽ cười, nói:

-Anh nói đúng, đừng nghĩ sát thủ như tôi không sợ chết, tôi cũng biết sợ đấy, nhất là khi tôi đã tìm được người mà tôi có thể tin tưởng vô điều kiện suốt cả cuộc đời này!

Sở đặc vụ về đêm không phải là một chốn không người mà có thể tự do ra vào, cả Bảo Bình và Song Ngư đều thừa biết điều đó, tuy nhiên đối với khả năng của hai người, vào được nhà xác của nơi này là điều không khó khăn gì.

Bảo Bình đã thuộc nằm lòng những nơi lắp đặt camera cả trong lẫn ngoài sở đặc vụ, cho nên bước đầu tiên anh nghĩ ra để phi vụ này trót lọt đó là vô hiệu hóa hệ thống camera bằng cách phá hủy chúng.

Song Ngư cũng tán thành cách này của Bảo Bình và cô bắt đầu lên đạn khẩu súng ngắn đã cầm sẵn trên tay phải của mình.

Đúng lúc này, đột nhiên Bảo Bình lại lấy điện thoại di động ra, hành động của anh khiến Song Ngư khó hiểu, cô liền nói, với giọng không thể bực dọc hơn:

-Cất vào ngay, đây không phải là lúc nghịch smartphone đâu!

Bảo Bình xem vội gì đó, rồi liền lập tức cho vào túi quần, anh quay sang Song Ngư đáp:

-Ban nãy Song Tử nhắn cho tôi, Ma Kết đã xâm nhập thành công và vô hiệu hóa hệ thống camera an ninh rồi, nhưng ước chừng chỉ cầm cự được một giờ thôi!

Song Ngư cười, đôi môi đỏ thẫm cong lên như một nụ hoa hồng trong đêm đen, cô bảo:

-Một giờ là đủ!

--------------------------------------------

Mọi người thân mến, đây là tác phẩm với sự hợp tác của chín bạn author, trong đó có tớ ( bút danh là Đùi ) và tớ thủ vai Song Ngư.

Tác phẩm này viết về thời phong kiến phương Tây cùng những sinh vật huyền thoại trong truyền thuyết xứ trời Tây.

Nếu các cậu hứng thú, xin mời ghé qua Averon của bọn tớ, tớ cùng đội ngũ author của Averon chân thành cảm ơn ❤
 
[ 12 Cung Hoàng Đạo ] Lật ... ( Phần 2 )
Chương 21


Nhờ sự thông minh cũng như nhanh trí của Ma Kết mà Bảo Bình và Song Ngư đã trót lọt vào đến hành lang nhà xác của sở đặc vụ, chỉ cần mở được cánh cửa sắt dày gần một gang tay được khóa bằng mật mã kia là có thể vào được bên trong nhà xác.

Song Ngư nhìn cánh cửa một lát rồi hỏi :

-Biết mật mã chứ?

Bảo Bình vừa nhanh tay chạm vào những con số bên trên cánh cửa vừa đáp:

-Đương nhiên rồi, trừ khi bọn chúng đổi mật mã, còn nếu không thì cô chuẩn bị tinh thần khám nghiệm tử thi đi!

Bảo Bình vừa dứt lời thì cũng là lúc cánh cửa mở ra, Song Ngư nhếch môi cười, bảo:

-May mắn đấy!

Theo như những gì Bảo Bình biết thì tên của những cái xác cũng như hồ sơ vụ án đều sẽ được viết tóm tắt và đính kèm theo, mỗi cái tên sẽ tương đương một con số trong tủ đựng xác.

Những hồ sơ này được cất giữ ở kệ lớn trong cùng.

Bảo Bình vừa vào đã vội vã bước đến, dựa theo ngày tháng xảy ra vụ án mà lần tìm hồ sơ.

Song Ngư trông thấy bộ dạng gấp gáp của Bảo Bình liền hỏi:

-Anh đang tìm gì thế?

Bảo Bình vẫn không ngừng tay, anh đáp:

-Hồ sơ vụ án, cũng như vị trí cái xác trong nhà xác này!

Bảo Bình lại chợt mừng rỡ, tay cầm một quyển sổ mỏng màu xanh lam, nói:

-Đây rồi, ngày 21/9, Alex , số 13!

Song Ngư ngạc nhiên, tại sao sở đặc vụ mang tầm cỡ quốc gia như thế này mà lại có cách ghi chép, bảo mật thông tin một cách sơ xài như thế.

Rõ ràng nơi này đang có một lỗ hổng rất lớn, chẳng trách bọn người Bảo Bình, Song Tử, Bạch Dương, Andrew lại xảy ra chuyện.

Song Ngư bị Bảo Bình kéo đến ngăn tủ số 13, Bảo Bình nói :

-Chuẩn bị dụng cụ thôi Vamp, thứ chúng ta cần tìm đang ở đây, nhanh lên, chúng ta không có nhiều thời gian!

Song Ngư vừa đeo găng tay cao su dùng trong y tế vừa đáp:

-Tôi cũng chẳng muốn ở nơi này lâu, cứ như một cái tủ lạnh khổng lồ vậy!

Bảo Bình cần thận mở ngăn tủ thứ 13, bên trong là một cái xác được bảo vệ kĩ bằng một lớp túi có dây kéo khóa.

Sau lớp dây kéo đó, chính là gương mặt kẻ mà Bảo Bình và Song Ngư đang kiếm tìm, Alex, tên chỉ huy quá cố của sở đặc vụ.

Bảo Bình nhanh chóng lấy trong túi quần ra vài lọ hóa chất nhỏ được đóng nút kín, một con dao phẫu thuật cùng một ống tiêm.

Song Ngư tiến đến gần xác của Alex, cô nhìn qua một lượt các thương tích có trên người nạn nhân.

Không có vết trầy xước hay bầm tím, chứng tỏ đã không có xô xát gì trước thời điểm xảy ra án mạng giữa nạn nhân và hung thủ, chỉ có duy nhất một vết thương dài trên ngực, nếu muốn biết đây có thật sự là vết thương chí mạng và có phải do con dao gọt trái cây của Song Tử gây ra hay không thì phải đợi Bảo Bình tiến hành mổ xác rồi mới có thể phân tích.

Rất nhanh chóng Bảo Bình đã dùng dao phẫu thuật rạch ba đường theo hình chữ Y, đây cũng là một trong những cách mổ xác thông dụng của pháp y.

Bảo Bình cẩn thận kéo các lớp da ra, phần thịt ngay dưới vết thương được anh đặc biệt chú trọng.

Sau khi lau sạch chỗ vết thương bằng một loại hóa chất nào đó, Bảo Bình lại tiếp tục gỡ những mảnh xương sườn vụn bị đâm gãy để tiếp cận tim của cái xác.

Song Ngư chợt lên tiếng:

-Đừng mổ vào tim, tôi thấy vết dao này đến đây có hơi kì lạ rồi!

Anh nhìn xem, nếu là vết đâm chí mạng thì sẽ là một nhát dứt khoát, sâu và độ rộng vừa phải, khớp với hung khí, nhưng vết dao này lại phình rộng ở giữa còn khiến tim của nạn nhân bị nát một ít.

Tôi nghĩ là có một đầu đạn ghim bên trong!

Vừa nói dứt câu, Song Ngư liền cho tay vào vết thương trên tim của cái xác, mất một lúc lục lọi, cô mới nhặt được một khối kim loại nhỏ, nó chính xác là đầu đạn của những khẩu súng lục thông dụng.

Bảo Bình kinh ngạc nhìn viên đạn lạnh ngắt còn bê bết máu trên tay Song Ngư, nó chính là nguyên nhân gây ra cái chết của Alex, không phải con dao của Song Tử, họ tìm được bằng chứng rồi, Song Tử vô tội rồi.

Bảo Bình chợt bật cười, rồi vội vã chụp lại hình ảnh giải phẫu cái xác và đầu đạn trên tay Song Ngư sau đó cho đầu đạn vào một chiếc túi đựng mẫu vật.

Song Ngư xem xét thi thể một lần nữa trước khi kéo khóa lại rồi đẩy hắn trở vào hộc tủ đông lạnh của nhà xác.

Cô tháo găng tay cao su nhưng không vứt lại hiện trường mà cho vào túi đựng băng đạn, Bảo Bình cũng thế.

Song Ngư nhìn đồng hồ, chỉ còn 15 phút là hết thời gian một giờ, chắc bây giờ hệ thống camera ở đây cũng đã phát hiện ra có virus xâm nhập trái phép và đang cố gắng khôi phục quyền kiểm soát, cô phải đi khỏi đây càng sớm càng tốt.

Song Ngư cùng Bảo Bình đã ra được đến hành lang cửa sau, chỉ còn một chút nữa là đến bờ tường mà họ đã trèo vào thì trước mặt họ chợt xuất hiện một đám người tay cầm súng ngắn, một tên trong bọn người đó lên tiếng:

-Các người đột nhập sở đặc vụ trái phép, mau đầu hàng nếu không sẽ không được khoan nhượng!

Song Ngư liền quăng cho Bảo Bình một chiếc túi trùm đầu, bảo:

-Nhanh lên, không để ai nhận ra thân phận của anh!

Bảo Bình nhanh chóng trùm chiếc túi lên, nó che kín hoàn toàn đầu và mặt anh, chỉ để lại đôi mắt.

Anh vừa lên đạn khẩu súng trên tay vừa nói với Song Ngư :

-Giải quyết nhanh gọn bọn chúng, nếu không sẽ còn một đống phiền phức kéo đến đấy!

Bảo Bình vừa nói xong cũng là lúc sau lưng anh cùng Song Ngư bị một đám đặc vụ khác bao vây, Song Ngư nhếch môi cười, nói :

-Anh nói hay thật đấy, giờ thì nó linh nghiệm rồi!

Bảo Bình cười, đáp:

-Tôi chẳng biết gì đâu nhé!

Nhưng mà chúng ta nên chia nhau ra giải quyết bọn chúng nhỉ?

Song Ngư đã cầm sẵn hai khẩu súng trên hai tay, cô trả lời :

-Tất nhiên là phải thế rồi!

Nhanh lên nhé, chúng ta chỉ còn 10 phút nếu không muốn bị lộ tung tích!
 
[ 12 Cung Hoàng Đạo ] Lật ... ( Phần 2 )
Thông báo


Tớ sẽ tạm drop truyện này để tập trung viết cho xong Xích Duyên.

Chứ đào nhiều cái hố quá mà không lấp thì thật có lỗi!

Mong mọi người vẫn tiếp tục ủng hộ tớ nha, lấp xong "cái hố" Xích Duyên tớ sẽ hoàn thiện "cái hố" này nha!

Thật lòng xin lỗi các bạn đọc giả !
 
Back
Top Bottom