Khác [ 12 cung hoàng đạo ] Lật ... ( phần 2 )

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
361,601
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
140698144-256-k667163.jpg

[ 12 Cung Hoàng Đạo ] Lật ... ( Phần 2 )
Tác giả: MarisCrevan
Thể loại: Hành động
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Đã là số phận thì cho dù có trốn tránh thế nào cũng không thể thoát.

Đừng trách cuộc đời cũng đừng trách kẻ khác tàn nhẫn vì cuộc đời này vốn là một cuộc chơi không có luật lệ và không tồn tại thứ gọi là công bằng.

" Chẳng có phép màu hay siêu năng lực nào ở đây cả , tất cả những gì ngươi thấy chỉ là khả năng riêng biệt của một con người được phát hiện và bộc lộ mà thôi !"

Lưu ý: Trước khi đọc phần này hãy dành chút thời gian đọc phần 1 ạ !



zoodiac​
 
Có thể bạn cũng thích !
  • [ Zombie ] Hỗn loạn...
  • [ HungAn ] Không danh phận
  • [SinhTus] Thiên sứ của anh
  • [ Song Mỹ ] Khắc Khoải
  • [AllTake] Bảo Vệ Một Vì Sao
  • [ 12 Cung Hoàng Đạo ] Lật ... ( Phần 2 )
    Giới thiệu


    Đây là phần tiếp theo của phần truyện trước, sau sự trỗi dậy bất ngờ cùng tham vọng thâu tóm thế giới cửa Xử Nữ, thân phận thật của mọi người đều đã phơi bày, vở kịch lương thiện hạ màn.

    Mỗi người có một mục đích khác nhau, kẻ muốn lập công, kẻ chỉ vì tư thù, nhưng chung quy, tất cả đều nhắm đến tên độc tài - Xử Nữ.

    Tuy nhiên trận chiến năm đó là một trận chiến không có kết quả, Xữ Nữ biến mất, hai tên sát thủ cùng hai tên tội phạm khác cũng trốn thoát.

    Những người có liên quan đều bị tra hỏi nhưng manh mối về bọn chúng cũng chỉ là những cái tên ở trường đại học, một tiệm hoa và một căn hộ đã bán cho người khác.

    Cho đến hơn một năm sau, mọi chuyện đã dần lắng xuống, thế nhưng có thật sự như vậy không?
     
    [ 12 Cung Hoàng Đạo ] Lật ... ( Phần 2 )
    Chương 1


    -Cha ơi !

    Lớn lên con nhất định sẽ trở thành một nữ cảnh sát, con sẽ giúp những người khó khăn xung quanh con và tiêu diệt hết những kẻ xấu nữa !

    Cô bé mặc một bộ váy màu hồng với vẻ mặt rạng rỡ đang tíu tít nói với người đàn ông đi bên cạnh mình trong công viên.

    Người đàn ông này khẽ cười, xoa đầu đứa bé bảo :

    -Con nhất định sẽ trở thành một cô cảnh sát tốt bụng và xinh đẹp, con gái yêu !

    Cô bé cười tít mắt, mái tóc màu xanh được buộc hai bên khẽ lay động, đùa nghịch với làn gió mát lành buổi đầu xuân.

    Cô bé lại nhìn người đàn ông, nói:

    -Cha đừng vắng nhà thường xuyên nữa nhé !

    Con và mẹ nhớ cha lắm !

    Con thích được cha dẫn đi chơi công viên thế này nè, không có cha ở nhà không ai làm đồ chơi cho con, mẹ thì bận đi làm suốt !

    Người đàn ông thở dài, sau đó đáp:

    -Cha không đi làm thì ông chủ đuổi việc cha mất, mà một khi ông chủ đuổi việc thì cha không thể chăm lo cho hai mẹ con con được chu toàn !

    Cô bé phụng phịu trả lời:

    -Ông chủ của cha là người xấu !

    Người đàn ông cười, đáp:

    -Không đâu !

    Ông ấy không phải kẻ xấu , lớn lên con sẽ hiểu thôi !

    Đột nhiên cảnh tượng đó nhòe dần rồi biến mất thay vào đó là một đêm mùa hạ oi bức tĩnh mịch, trong căn nhà hai tầng lấp lánh ánh đèn, một người phụ nữ với vẻ mặt tuyệt vọng nhìn đứa con gái khoảng 10 tuổi đang ôm lấy cánh tay mình.

    Sau đó cánh cửa đổ sầm, cửa kính vỡ tung tóe, đồ vật trong nhà hỗn loạn.

    Người phụ nữ đó nằm bất động trong vũng máu.

    Hai gã đàn ông mặt mày dữ tợn, bộ quần áo ngủ của đứa bé ướt đẫm máu.

    Con bé đó nằm phủ phục, toàn thân đau điếng, nó nhắm mắt cố nín thở.

    Khung cảnh xung quanh tối om, một mùi tanh tưởi thoáng qua, tất cả bao trùm lên đứa bé ...

    Cô choàng tỉnh, trán ướt đẫm mồ hôi . cảnh tượng kinh hoàng đó lại tái hiện trong cơn mơ của cô.

    Cũng đã hơn 10 năm rồi nhỉ ?

    Người đàn ông đó, người phụ nữ đó và cả đứa bé đó đã không còn tồn tại, cái hạnh phúc ngắn ngủi ấy thật hoài niệm làm sao.

    Song Ngư nhìn lên mặt chiếc đồng hồ treo tường, đã là 4 giờ sáng.

    Cô bước xuống giường, rồi lẳng lặng tiến về phía ban công, cánh cửa kính được treo rèm bật mở, hiện ra trước mắt cô là một bầu trời đêm đen kịt điểm xuyến những vì sao lấp lánh.

    Song Ngư chợt mỉm cười, trở thành cảnh sát ư ?

    Tiêu diệt kẻ xấu ư ?

    Đúng là ước muốn của môt đứa trẻ.

    Chợt phía dưới tầng trệt có tiếng động, là tiếng mở cửa, Song Ngư vội rời ban công bước nhanh xuống tầng trệt.

    Qủa đúng như cô đoán, là Thiên Yết.

    Vừa trông thấy Song Ngư, Thiên Yết đã hỏi ngay:

    -Hôm nay em dậy sớm nhỉ ?

    Song Ngư đáp:

    -Cũng không sớm hơn thường ngày là bao.

    Anh thế nào rồi ?

    Vẫn giữ được phong độ đấy chứ ?

    Thiên Yết vừa đặt chiếc mũ bảo hiểm lên kệ vừa đáp:

    -Em yên tâm không có gì cản được bước chân của anh đâu !

    Lúc này sau lưng họ chợt vang lên giọng nói :

    -Đúng, không có gì có thể cản được bước chân cậu, nhưng xét tình hình này thì ngày mai cậu bị trừ lương chắc rồi !

    Thiên Yết nhìn sang phía bên trái, nơi góc bếp, một chàng trai với đôi mắt màu cam đang đeo một chiếc tạp dề nhìn anh và Song Ngư nhếch môi cười.

    Thiên Yết trả lời :

    -Ra dáng ông chủ một quán ăn lắm đấy Sư Tử, cố gắng diễn cho tròn vai vào !

    Sư Tử cười, đáp:

    -Đừng ngủ quên mất giờ làm nếu không lương tháng này của cậu sẽ lại bị trừ đấy, nhân viên phục vụ thân mến !

    Thiên Yết hừ một tiếng sau đó nhìn Song Ngư bảo :

    -Đánh thức anh đậy trước 7 giờ nhé !

    Song Ngư cười, rõ ràng số tiền lương nhận được từ công việc phục vụ quán ăn do Sư Tử mở chẳng phải nguồn thu nhập chính nhưng Thiên Yết lại luôn cố gắng từng ngày, quyết không để Sư Tử có cơ hội trừ lương hay mỉa mai mình.

    Song Ngư lại nhớ về những ngày tháng khi mới bắt đầu cuộc sống ở nơi này.

    Anh em Sư Tử thuê một căn nhà, cũng chính là căn nhà hiện tại mà mọi người đang sống.

    Sư Tử tận dụng mặt bằng để mở quán ăn và cũng để tiện quen biết nhiều người hơn ở khu vực .

    Mọi chuyện rồi cũng đi vào quỹ đạo của nó, cuộc đời của họ cũng giống như một tờ giấy trắng bị vấy mực đen, hoàn toàn không thể trở lại như lúc ban đầu.

    Tổ chức buôn bán và chế tạo vũ khí của Sư Tử có một khu xưởng kiên cố đặt khá gần khu vực này, cho nên sống ở đây cũng chỉ là một bước ngụy trang hoàn hảo cho Sư Tử và Cự Giải mà thôi.

    Ban ngày họ cũng sẽ như bao con người bình thường khác, sẽ trở thành ông chủ, đầu bếp và nhân viên phục vụ của một quán ăn trong khu phố nhưng phía sau những bộ mặt đó là những thứ nguy hiểm chết người nào thì có lẽ không ai lường trước được.
     
    [ 12 Cung Hoàng Đạo ] Lật ... ( Phần 2 )
    Chương 2


    Tiếng chuông báo thức vang lên, Cự Giải vội bật dậy, cậu tắt chiếc đồng hồ báo thức trên bàn sau đó nhìn qua chiếc bàn làm việc vẫn còn bày dang dở một bản vẽ với la liệt những dụng cụ cần thiết , chỉ còn một phần nữa thôi là hoàn thành rồi thế nhưng cậu lại chưa thể nghĩ ra chi tiết này nên đành để đấy.

    Cự Giải bước xuống tầng trệt, lúc ấy mặt trời đã ló dạng, cũng vẫn như thường ngày, thứ cậu bắt gặp đầu tiên và cũng là thứ khiến cậu phần nào an lòng đó là nụ cười của anh trai cậu.

    Sư Tử vẫn như những ngày trước, vẫn là nụ cười ấm áp dành cho tất cả mọi người.

    Cự Giải nhìn anh trai mình rồi lại nhìn sang một góc bếp, mọi thứ đã sẵn sàng chỉ còn đợi cậu vào vị trí làm việc.

    Ban đầu Cự Giải cũng chẳng hiểu nổi tại sao Sư Tử lại mở quán ăn và tại sao lại một lần nữa cố gắng đeo lên chiếc mặt nạ lương thiện.

    Tuy nhiên sau 1 tuần cậu đã hiểu ra mục đích của anh trai mình, từ trước đến nay Sư Tử chưa bao giờ làm những việc mà bản thân biết sẽ không có kết quả.

    Sư Tử trông thấy Cự Giải trưng ra bộ mặt suy tư thì hỏi ngay:

    -Bản vẽ của em có vấn đề à ?

    Cự Giải vừa lắc đầu vừa đáp:

    -Không, chỉ còn một chi tiết chưa hoàn thành nhưng tạm thời em chưa nghĩ ra thôi !

    Tối qua anh không đến xưởng sao ?

    Sư Tử đáp:

    -Có chứ, một ông chủ như anh sao dám lơ là công việc!

    Cự Giải trả lời:

    -Lát nữa có lẽ em cũng phải đến đó !

    Sư Tử gật đầu, dù sao việc ở quán ăn anh và hai người kia cũng có thể kham nổi.

    Bỗng điện thoại di động Sư Tử đổ chuông, vừa nhấc máy, giọng người ở đầu dây bên kia đã hớt hải nói:

    -Ông chủ !

    Alden, hắn chết rồi !

    Sư Tử đáp bằng giọng nghiêm túc, không để lộ bất cứ cảm xúc gì :

    -Xác minh thông tin lại một lần nữa, không được hấp tấp, nếu chết phải thấy xác, hiểu chứ?

    Người kia dạ ran một tiếng, Sư Tử gác máy, môi không khỏi ẩn hiện một nụ cười tự mãn.

    Cự Giải lúc này hình như đã hiểu ra điều gì đó, cậu hỏi :

    -Tại sao anh lại đi nước cờ mạo hiểm này ?

    Sư Tử đáp:

    -Không hề mạo hiểm, nếu chúng ta không hành động mới là mạo hiểm !

    Alden ban đầu tiếp cận chúng ta với thiện chí là nhà cung cấp nguyên liệu nhưng thật ra mục đích của hắn đó chính là đồng hóa và khiến chúng ta dần lệ thuộc vào hắn.

    Bằng chứng là những nguyên liệu độc đáo mà hắn cung cấp ngày càng kém chất lượng so với lời quảng bá và yêu cầu của hắn ngày càng cao, từ việc hưởng 30% lợi nhuận sang xem trước , kiểm duyệt bản vẽ trước khi cung cấp nguyên liệu.

    Anh cũng đã nghĩ đến chuyện mua lại cơ sở, công thức rèn kim loại đặc biệt từ hắn nhưng kẻ ranh mãnh như hắn, lẽ nào lại đồng ý bán cho chúng ta bản công thức thật !

    Cự Giải lại hỏi :

    -Anh cũng có thể đưa bản thiết kế vũ khí giả cho hắn xem hay đánh cắp công thức rèn hợp kim mà ?

    Sư Tử trả lời :

    -Sớm muộn cũng sẽ phải đi đến quyết định này thôi !

    Con người vốn rất dễ bị mua chuộc, nếu như hắn muốn có bản vẽ thật cũng không quá khó khăn, chỉ cần chi một số tiền cho bọn thợ phụ trong xưởng của chúng ta là xong.

    Hắn giống như một quả bom nổ chậm, càng sớm ngăn chặn khả năng nó nổ chúng ta càng an toàn !

    Hơn nữa cái chết của hắn cũng sẽ khiến thị trường vũ khí chuyển sang có lợi cho ta !

    Cự Giải mấy hôm nay luôn giam mình trong phòng vùi đầu bên bản thiết kế khẩu súng mới nên cậu nhất thời chưa hiểu được chuyện gì đang diễn ra ngoài kia.

    Cự Giải nói :

    -Chẳng lẽ anh đã lấy cắp luôn những công thức đó ?

    Lúc này Thiên Yết từ tầng hai bước xuống, anh đáp thay :

    -Không những đem những công thức đó về mà tôi còn thay gia đình Alden hỏa táng hắn cùng căn phòng cất giữ hồ sơ bí mật của hắn nữa , để mọi người nghĩ đây chỉ là một tai nạn !

    Sư Tử trả lời, giọng có ý khen ngợi :

    -Cậu luôn luôn hoàn thành vượt mức yêu cầu của khách hàng đấy !

    Thiên Yết cười mỉm, sau đó không đáp mà chỉ bước đến bên những chiếc ghế gỗ được xếp gọn gàng ở một góc nhà.

    Cũng đã hơn 7 giờ , đến giờ mở cửa quán ăn rồi, những chiếc ghế này cũng nên sớm được bày ra để phục vụ thực khách .
     
    [ 12 Cung Hoàng Đạo ] Lật ... ( Phần 2 )
    Chương 3


    Nhân Mã lo lắng nhìn ra khoảng trời xám xịt mây đen, đã 2 ngày rồi Andrew vẫn chưa trở về, mọi người trong đội không ai biết tung tích Andrew.

    Tối hôm đó, sau khi Song Tử nhận cuộc gọi bàn công việc từ Andrew thì không ai liên lạc được với anh ấy nữa, cho đến hôm nay vẫn vậy.

    Song Tử, Thiên Bình, Bảo Bình đều đặt nghi vấn Andrew đã bị ám sát.

    Thế nhưng, muốn Nhân Mã tin chuyện này còn khó hơn bảo cô tin Mặt Trời mọc ở hướng Tây.

    Nhân Mã đã rất sốc, cô cứ quay số, gọi cho Andrew hết cuộc này lại đến cuộc khác nhưng đáp lại cô chỉ là những tiếng bíp lạnh lùng và thông báo thuê bao không liên lạc được từ tổng đài.Sau đó cô bình tĩnh lại, nếu cô ngồi mãi ở nhà lo sợ thì cũng chẳng được gì, cô đứng dậy, buộc tóc thật gọn gàng, nếu không ai giúp được thì tự mình cô sẽ đi tìm.

    Cô bước ra khỏi nhà với quyết tâm mạnh mẽ, cô sẽ tìm ra sự thật, ít nhất nếu anh ấy chết cô cũng phải tìm được thi thể người cô yêu.

    Sở đặc vụ dạo gần đây có rất nhiều sự việc kỳ lạ xảy ra, Bạch Dương có cảm giác như nơi này đã không còn là nơi mà mọi người sống chết vì công lý như lúc cô mới vào làm nữa, ngược lại, bọn họ đang sống chết vì địa vị nhiều hơn.

    Ngay sau khi Andrew mất tích, một tên cấp trên mới được bổ nhiệm để thay thế Andrew.

    Quyết định kỉ luật được ban hành, cả đội gồm Andrew, Bạch Dương, Song Tử, Bảo Bình đều bị kỉ luật và buộc phải ngừng điều tra chuyên án Dave, Jason và hai tên sát thủ vì đã hơn một năm mà vẫn không có tiến triển.

    Đồng thời cả tiểu đội của họ cũng không được quyền tham gia điều tra bất cứ một chuyên án quan trọng nào cho đến khi lệnh kỉ luật hết hiệu lực.

    Tên chỉ huy mới của bọn họ là một đặc vụ cao cấp nhưng không có mấy thành tích, đặc biệt ông ta là kẻ vô cùng bảo thủ.

    Mới mấy ngày đầu làm việc cùng nhau mà Song Tử đã cãi nhau với ông ta không dưới 5 lần.

    Cả đội đều khuyên Song Tử nên bình tĩnh và tập trung vào việc tìm tung tích Andrew hơn là mấy chuyện này, thế nhưng mỗi lần đến sở đặc vụ, không khí lại ngột ngạt đến kì lạ.

    Không còn những tràng cười và những trò đùa giỡn của Andrew, không còn một chỉ huy tâm huyết và có trách nhiệm , họ cũng không còn được những đặc vụ khác tôn trọng nữa.

    Cái tên đội số 14 vẫn không đổi nhưng tất cả những thành viên của đội dường như đã bị cô lập, điều này khiến Bảo Bình, Song Tử, Bạch Dương khó chịu.

    Cũng không hơn kém gì những người bạn đã cùng hợp tác ở sở đặc vụ, Thiên Bình cũng bị đình chỉ việc theo đuổi chuyên án Jason – Dave và trong vòng 1 năm không được tham gia bất cứ vụ án nào.

    Vào một ngày thứ hai cũng như bao ngày, Bạch Dương đến trụ sở, cô và các tiền bối trong đội vẫn tiếp tục công việc ở sở mặc dù nó rất nhàm chán nhưng cô luôn tin rằng chỉ khi lệnh kỉ luật được xóa bỏ thì bọn cô vẫn có thể tiếp tục chiến đấu cho công lý.

    Thế nhưng, mọi chuyện đã không suông sẻ như Bạch Dương đã nghĩ, thứ đầu tiên mà cô nhận được khi ngồi vào bàn làm việc của mình đó chính là một bức phong bì trắng, là quyết định mới của cấp trên.

    Cô hồi hộp mở ra xem, ông ta lại có quyết định điên rồ gì nữa đây ?

    Bạch Dương chăm chú đọc, tay cô run run, đồng tử mắt giãn to, không , không thể thế được !

    Đội số 14 sẽ bị phân tán, cô được phân công đến bộ phận lưu trữ thông tin, Bảo Bình và Song Tử trở thành thành viên của bộ phận liên lạc, truyền tin.

    Bạch Dương nắm chặt tay, tờ giấy thông báo bị nhàu nát, những gì cô học được ở học viện và tâm huyết của cô không phải dùng cho việc lưu trữ, bảo quản hồ sơ vụ án.

    Cô chạy một mạch vào phòng chỉ huy, hỏi ngay:

    -Tại sao chúng tôi lại phải chuyển đơn vị công tác, thưa sếp?

    Tên chỉ huy mới mỉm cười, đáp :

    -Tôi nhận thấy năng lực của các bạn phù hợp với những vị trí đó hơn là điều tra !

    Bạch Dương đặt tờ giấy đã nhàu nát trên tay xuống bàn, trả lời:

    -Tôi từ chối nhận quyết định này !

    Tên kia tức tối, quát:

    -Tôi là chỉ huy hay cô là chỉ huy?

    Lệnh cấp trên ban xuống cô có quyền không chấp nhận sao?

    Bạch Dương lúc này cũng không kiềm chế được cơn tức giận nữa, cô lớn tiếng:

    -Đừng cho rằng ông có thể quyết định cả những việc phi lý như thế, những học viên được đào tạo đặc biệt cho vị trí điều tra như chúng tôi không bao giờ chấp nhận việc thay đổi vị trí công tác đâu !

    -Nếu không chấp nhận thì thôi việc đi !

    Bạch Dương nhìn tên chỉ huy, cười, bảo:

    -Đừng nghĩ tôi không dám !

    Bạch Dương bước ra khỏi phòng chỉ huy với tâm trạng không thể tồi tệ hơn, cô sẽ thôi việc, đúng, cô không thể tiếp tục làm việc trong môi trường này nữa.

    Mọi người trong sở nhìn cô bằng ánh mắt xem thường, họ xì xầm với nhau điều gì đó, Bạch Dương không quan tâm, cô ngồi xuống bàn, rút một tấm giấy và bắt đầu viết.

    Đơn xin thôi việc được viết xong, Bạch Dương hít một hơi thật dài rồi đặt bút kí tên.

    Chợt có một giọng nói quen thuộc cất lên, ngay bên cạnh cô:

    -Bạch Dương, em không nghĩ hành động của mình là quá bốc đồng ư?

    Bạch Dương ngẩng mặt lên, trước mặt cô là ánh mắt sâu xa của Song Tử, cô đáp:

    -Đội trưởng, em không hề hối hận về việc mình sắp làm !

    Em không thể tiếp tục cống hiến cho chính phủ nữa, em xin lỗi !

    Song Tử xoa đầu Bạch Dương, bảo:

    -Nếu em đã quyết định như thế, anh và Bảo Bình sẽ không cản em !

    Đợi bọn anh, không lâu nữa đâu !

    Nơi này đã không còn dành cho những chú chó trung thành như chúng ta rồi !

    Bạch Dương nhất thời vẫn không hiểu hết hàm ý của những câu nói mà đội trưởng vừa nói, cô chỉ gật đầu rồi đứng dậy, mang tấm đơn xin thôi việc còn thơm mùi mực mới vào phòng chỉ huy.

    Dường như chỉ đợi có thế, tên chỉ huy kí tên và đóng dấu ngay tức khắc.

    Bạch Dương theo thông lệ, chào ông ta theo kiểu quân đội rồi lặng lẽ rời khỏi đó.

    Cô trở về bàn làm việc của mình, thu dọn những vật dụng cá nhân sau đó rời đi trước những cặp mắt ngạc nhiên của mọi người trong sở.

    Từ hôm nay cô đã được tự do rồi hay sao ?

    Cô đã thoát khỏi nơi mà mình từng ao ước được bước vào, nghe thật buồn cười nhưng đó lại hoàn toàn là sự thật !

    Bạch Dương không còn cha mẹ, cô đang sống cùng với gia đình của dì, nhưng nếu biết được tin này họ ắt sẽ sốc lắm.
     
    [ 12 Cung Hoàng Đạo ] Lật ... ( Phần 2 )
    Chương 4


    Trước quyết định táo bạo của Bạch Dương, Song Tử và Bảo Bình cũng không lấy gì làm ngạc nhiên, bởi chính bản thân các anh cũng cảm thấy nơi này bắt đầu mục ruỗng .

    Song Tử trở về nhà, anh lặng lẽ ngồi trên bộ ghế sô pha trong phòng khách, trên bàn là huy hiệu và tấm thẻ đặc vụ của mình.

    Anh nhìn hai thứ khiến anh đã tự hào suốt bao nhiêu năm, liệu anh có còn đủ dũng cảm để chiến đấu tiếp vì lý tưởng của bản thân, vì sự kì vọng của chú Jack, của cha anh hay không?

    Song Tử không thể làm gì để giải thoát bản thân mình và bạn bè anh khỏi tình trạng của hiện tại.

    Anh bức bối, vô cùng bức bối nhưng lại không thể kể cùng ai cũng như không có ai có thể xoa dịu sự bấp bênh bên trong anh.

    Ngày mai, ngày mai nữa, anh sẽ còn phải chịu đựng chuyện gì đây ?

    Bảo Bình nhìn cha mình, một đặc vụ đã về hưu, chẳng biết ông có bao giờ rơi vào hoàn cảnh như anh ?

    Cuộc sống hiện tại cứ như một chiếc xà lim, còn anh chính là tên tù nhân đáng tội nghiệp đứng sau đó, ngột ngạt đến không thể tưởng tượng được.

    Anh sẽ chuyển sang bộ phận liên lạc, bao nhiêu công sức và nổ lực của anh trong chừng ấy năm ở học viện đào tạo đặc vụ , bao nhiêu chiến tích anh đã lập nên coi như chưa từng tồn tại.

    Liên lạc và điện đàm không phải chuyên môn mà anh được đào tạo, tại sao anh lại phải chuyển công tác?

    Tại sao chứ?

    Bảo Bình mở nắp một lon bia, cũng khá lâu rồi anh không uống lại thứ vừa đắng vừa cay nồng này, hy vọng khi nó vào cơ thể rồi sẽ khiến tâm trạng anh khá hơn.

    Trời đã ngả về chiều, đột nhiên Song Tử và Bảo Bình nhận được lệnh triệu tập của chỉ huy, cả hai người nhanh chóng có mặt trước phòng chỉ huy.

    Song Tử gõ cửa, nhưng không một tiếng đáp lại.

    Bảo Bình nhìn cánh cửa gỗ được sơn bóng loáng trước mặt, anh lên tiếng gọi:

    -Chỉ huy, bọn tôi đến rồi đây !

    Bọn tôi có thể vào không ?

    Đáp lại anh vẫn là một không gian yên tĩnh đến bất thường.

    Thường ngày tên chỉ huy mới này luôn yên vị trong phòng làm việc kia mà, hôm nay lẽ nào hắn lại chịu ra ngoài, hơn nữa hắn còn vừa gọi hai người lên từ 15 phút trước.

    Bảo Bình tiến đến, đẩy nhẹ cánh cửa, cửa không khóa, cũng không cài chốt, chỉ cần dùng lực vừa phải anh đã khiến cánh cửa xê dịch.

    Bảo Bình nhìn Song Tử rồi đẩy mạnh cửa một lần nữa.

    Cánh cửa gỗ bật mở kèm theo tiếng kẽo kẹt đặc trưng.

    Căn phòng chỉ huy tĩnh lặng, đối diện với cửa ra vào là bàn làm việc và tên chỉ huy đang ngồi vắt vẻo trên chiếc ghế đệm xoay đằng sau đó, đầu hắn ngửa ra sau, mắt trợn ngược, trước ngực còn cắm một con dao có tay cầm màu đen.

    Cả Song Tử và Bảo Bình đều ngạc nhiên, hung thủ là ai mà có thể gây án ngay trong sở đặc vụ này ?

    Song Tử lấy từ trong túi quần ra một đôi găng tay dành cho việc khám nghiệm hiện trưởng, anh đeo vào tay, hít một hơi thật sâu rồi đến gần thi thể, chợt Song Tử khựng lại, anh kinh ngạc hỏi:

    -Tại sao nó lại ở đây ?

    Bảo Bình đang xem xét những vết máu bắn trên tường và sàn nhà , nhưng khi nghe câu hỏi của Song Tử, anh liền hỏi lại:

    -Cậu đang nói cái gì thế ?

    Song Tử đáp:

    -Con dao gọt trái cây của tớ !

    Chẳng hiểu bằng cách nào mà nó trở thành hung khí !

    Bảo Bình im lặng một lúc, sau đó nói, giọng có hơi tuyệt vọng:

    -Chúng ta sập bẫy rồi !

    Câu nói của Bảo Bình vừa dứt cũng là lúc một giọng nói đầy mỉa mai vang lên ở phía sau họ:

    -Tôi đang chứng kiến cảnh gì thế này ?

    Cấp dưới giết cấp trên sau đó còn ung dung ở đây phân tích hiện trường sao?

    Song Tử xoay người lại, là Cadell, đội trưởng đội điều tra số 3 , đồng nghiệp của anh.

    Hắn ta đang ngạo nghễ cười và nhìn anh cùng Bảo Bình bằng đôi mắt khinh bỉ.

    Song Tử chưa kịp đáp trả hắn thì từ bên ngoài đã có thêm 5 tên đồng nghiệp khác ập vào.

    Song Tử và Bảo Bình bị bao vây, Cadell nói:

    -Mời nghi phạm về phòng thẩm vấn !

    Bảo Bình lên tiếng:

    -Bọn tôi chỉ là người phát hiện án mạng này, dựa vào đâu các người kết luận bọn tôi là nghi phạm?

    Cadell đáp:

    -Các người là người phát hiện ra thi thể đầu tiên nhưng lại không báo án , về cơ bản đã vi phạm !

    Song Tử trả lời :

    -Với cương vị là một đặc vụ, bọn tôi có quyền khám nghiệm hiện trường, điều này không có gì là sai trái cả !

    Cadell nói:

    -Nhưng kể từ bây giờ hai người sẽ không còn quyền hạn đó nữa !

    Tự rời khỏi hay đợi bọn tôi áp giải ?

    Không còn cách nào khác, Song Tử vừa bỏ đi vừa đáp:

    -Bọn tôi không tàn phế nên tự đi được, không cần những tên khiếm khuyết chất xám dẫn đi đâu !
     
    [ 12 Cung Hoàng Đạo ] Lật ... ( Phần 2 )
    Chương 5


    Song Tử và Bảo Bình bị tách ra hai phòng khác nhau, Cadell trực tiếp thẩm vấn Song Tử còn Bảo Bình thì giao cho một đặc vụ khác.

    Bảo Bình vừa ngồi xuống ghế, tên kia đã ngạo mạn nói:

    -Bảo Bình, không ngờ cũng có ngày hôm nay nhỉ ?

    Cứ tưởng người xuất sắc như cậu khó nhai lắm cơ!

    Bảo Bình cười, đáp:

    -Phòng thẩm vấn từ bao giờ biến thành phòng trà để tán gẫu vậy , Luke ?

    Tên kia đứng dậy, đi một vòng quanh Bảo Bình, chậm rãi nhưng đầy mỉa mai, nói:

    -Có lẽ hôm nay là ngày cuối cùng chúng ta được nói chuyện như thế rồi, cho nên hãy dành thời gian cho nhau một chút trước khi cậu và đội trưởng đội số 14 im lặng mãi mãi nhé !

    Chân mày Bảo Bình khẽ giật, mấy tên này đúng là đã ra tay thật rồi, những nghi vấn mà anh với Song Tử đặt ra không hề sai, nơi này đã bị thao túng, còn các anh là những kẻ cần phải tiêu diệt.

    Trong tình thế này, kể cả kẻ điên cũng biết mình cần làm gì để không phải chịu cái chết đang bày ra trước mặt.

    Bảo Bình đứng bật dậy, tay xiết cổ Luke, còn gối thì thúc liền hai cú vào bụng hắn khiến hắn nhất thời không còn sức kháng cự.

    Bảo Bình lấy trong túi ra một chiếc lọ nhỏ, chất lỏng bên trong màu nhưng nụ cười của Bảo Bình lúc đó thật sự khiến bất cứ ai trông thấy cũng kinh hãi.

    Bảo Bình không nói câu gì, anh đổ sạch lọ nước đó vào mồm Luke, mặc cho hắn la hét giãy giụa như thế nào.

    Xong chuyện Bảo Bình thả tay ra khỏi cổ Luke, hắn ho sặc sụa mấy tiếng rồi quát:

    -Mày điên à ?

    Mày vừa cho tao uống cái gì đấy ?

    Bảo Bình đáp:

    -Thí nghiệm mới của tôi, tôi nghĩ nó sẽ giúp cậu trông giống một con chó mắc bệnh dại hơn đấy !

    Lát nữa cậu sẽ hiểu tại cấp trên thường gọi tôi là "phù thủy " !

    Trước khi bày ra kế hoạch giết đồng nghiệp thì hãy nhìn lại bảng thành tích của họ, nhớ đấy !

    Cũng đã lâu rồi Bảo Bình không dùng hóa chất lên người kẻ khác, vì sao ư?

    Hơn hai năm trước, Bảo Bình chính là nỗi khiếp sợ của tất cả mọi người, do vụ án nào mà anh được phân công cũng sẽ kết thúc một cách điên rồ.

    Kẻ thủ ác và những tên liên quan ít nhiều đều nếm trải qua cảm giác dày vò sống không bằng chết bởi những thứ mà Bảo Bình đặc chế ra.

    Trong khoảng thời gian đó, cả sở đặc vụ cũng chẳng ai dám đến gần, trò chuyện hay đi ăn uống cùng Bảo Bình.

    Nhận thấy nếu cứ để Bảo Bình tự do sử dụng hóa chất đặc chế để tổn hại đến mạng người như thế là không ổn nên cấp trên đã có lệnh cấm Bảo Bình dùng khả năng này trong công việc.

    Mỗi lần nhớ đến những kẻ quằn quại vì những phát minh của mình, Bảo Bình cứ như là trở thành một con người khác, anh cười một cách thỏa mãn, mặc kệ kẻ đó sẽ ra sao, bản thân anh biết anh là người chiến thắng là đủ.

    Hương vị này hôm nay lại một lần nữa đến với Bảo Bình, nhiều năm rồi anh không vui như thế, Bảo Bình lên đạn khẩu súng trên tay, mỉm cười nhìn Luke đang điên dại tự cấu xé chính mình, những tiếng gào thét , tru tréo của hắn chui vào tai Bảo Bình và biến thành một khúc khải hoàn ca .

    Bảo Bình chĩa nòng súng về phía hắn, nhưng rồi lại hạ cánh tay xuống, anh nói:

    -Khoảng 10 phút nữa thứ này sẽ hết công dụng, nếu tới khi đó cậu không còn sống thì cũng không phải lỗi của tôi, do cậu tự hủy hoại chính mình kia mà !

    Đúng không nào ?

    Nói rồi Bảo Bình ung dung mở cửa phòng thẩm vấn bước ra ngoài, vừa ra khỏi hành lang anh đã bị bốn tên " đồng nghiệp" bao vây.

    Bọn chúng hình như chưa biết chuyện của Luke nhưng vẻ mặt vẫn chẳng có tí nào gọi là thiện cảm.

    Bảo Bình không đợi chúng kịp rút súng khống chế anh, anh lao đến, đánh ngất bọn chúng, với người được đào tạo chuyên về cận chiến như anh việc này không quá khó khăn.

    Bảo Bình chưa kịp bước sang phòng thẩm vấn bên cạnh để tìm Song Tử thì anh đã trông thấy Song Tử chạy về phía mình.

    Song Tử dừng lại, gấp gáp nói:

    -Nhanh lên, chúng ta đến hiện trường, lấy chứng cứ !

    Bảo Bình hỏi lại:

    -Sao cậu có thể ra khỏi đó ?

    Vừa kéo Bảo Bình chạy, Song Tử vừa đáp:

    -Ra khỏi đây tớ sẽ kể cho cậu nghe sau!
     
    [ 12 Cung Hoàng Đạo ] Lật ... ( Phần 2 )
    Chương 6


    Song Tử cùng Bảo Bình bước ra hành lang, phòng chỉ huy ở tầng hai nên họ còn phải vượt qua tầng trệt nữa thì mới có thể mong thoát khỏi trụ sở này.

    Họ chậm rãi bước xuống những bậc cầu thang bằng gỗ, hình như bọn người phía sau họ không đuổi nữa, trong tĩnh lặng, họ có thể nghe rõ tiếng đế giày của chính mình gõ vào các bậc thang.

    Bậc thang cuối cùng, hiện tại họ đã ở tầng trệt, cửa ra vào cách họ không xa, tuy nhiên điều làm cả hai ngạc nhiên đó là những người ở tầng này đều đang tập trung vào công việc của mình mà chẳng ai để ý đến họ.

    Bảo Bình nói khẽ:

    -Kế hoạch của chúng dường như không được phổ biến rộng rãi !

    Song Tử gật đầu.

    Cả hai người ung dung bước về phía cửa như chưa xảy ra chuyện gì rồi chuyển sang chạy nhanh ra ngoại vi trụ sở , do thường ngày đặc vụ rất ít khi đi xe riêng đến chỗ làm để biển số và kiểu dáng xe ít bị chú ý nên vừa ra cổng Bảo Bình đã đón taxi.

    Khi đã an toàn ngồi ở hàng ghế sau một chiếc taxi, Song Tử nhấc máy, gọi ngay cho Thiên Bình, anh không muốn bất cứ chuyện gì xảy ra với những người xung quanh anh nữa.

    Ở đầu dây bên kia, chất giọng điềm đạm của Thiên Bình vang lên :

    -Song Tử, cậu gọi tớ có việc gì không ?

    Đang giờ làm việc mà !

    Song Tử hỏi ngay:

    -Từ sáng đến giờ công việc của cậu vẫn bình thường chứ ?

    -Tớ vẫn ổn, hôm nay cậu sau thế ?

    Song Tử hạ giọng, nói thật khẽ :

    -Lát nữa trên đường về, cậu nhớ cẩn thận !

    Nếu không có chuyện gì xảy ra thì về thẳng nhà, còn nếu có thì bằng mọi giá phải an toàn, sau đó đến ngay nhà tớ, được rồi, tớ sẽ giải thích sau, chúc cậu may mắn !

    Dứt câu, Song Tử gác máy.

    Phía Bảo Bình, anh cũng đã căn dặn Bạch Dương xong.

    Bảo Bình chán nản tựa lưng vào ghế đệm trên taxi, anh nhìn lên chiếc lá phong bằng nhựa được treo trước kính của buồng lái , đang đung đưa theo từng chuyển động của chiếc xe .

    Mắt anh không chớp cũng không chuyển động, nó dường như trở nên vô hồn nhưng có lẽ trong đầu anh một kế hoạch hay một công thức hóa học nào đó đang dần thành hình .

    Bạch Dương không dám bước ra khỏi phòng, hơn bao giờ hết, cô sợ phải đối mặt với những người thân yêu đã luôn kì vọng vào mình.

    Họ đã biết chuyện, tuy cô không phải nhận một lời khiển trách nào nhưng tâm trạng cô lại không mấy tốt đẹp.

    Bạch Dương nằm im trên giường, nghiêng người ôm chặt chiếc gối ôm, cô trở thành người thất nghiệp rồi.

    Chợt cửa phòng cô vang lên tiếng gõ cùng một giọng nói quen thuộc:

    -Bạch Dương, là bọn tớ đây!

    Bọn tớ vào được không ?

    Bạch Dương vội ngồi dậy, gấp chăn gọn gàng rồi ra mở cửa.

    Đúng như cô đã dự đoán, người đứng trước cửa chính là Ma Kết và Kim Ngưu.

    Vừa trông thấy Bạch Dương, Kim Ngưu đã hỏi:

    -Cậu ăn gì chưa đấy ?

    Hay là trốn trong này suốt ?

    Bạch Dương chưa kịp đáp thì Ma Kết đã nói:

    -Nhìn bộ mặt chán nản của cậu ấy và làn môi khô khốc đó thì đủ biết cậu ấy không ăn uống cũng hơn nửa ngày rồi !

    Bạch Dương giật mình, Ma Kết đoán đúng, cô không còn hứng thú ăn hay uống gì mỗi khi nghĩ đến sở đặc vụ và nghĩ đến chuyện mà Bảo Bình vừa căn dặn hôm qua.

    Kim Ngưu mỉm cười, đẩy Bạch Dương vào trong, bảo:

    -Thay quần áo nhanh lên, chúng ta ra ngoài ăn !

    Bạch Dương nhìn hai người bạn của mình, cô không nỡ từ chối họ, cũng không nỡ nói cho họ biết sự thật, nhất là Kim Ngưu, nếu cô ấy biết chuyện vừa xảy ra với Bảo Bình, thế nào cô ấy cũng sẽ như cô, lo lắng đến quên ăn uống.

    Nhân Mã đến nhà Andrew , đã bấm chuông mấy lần nhưng không có bất cứ hồi âm nào, cánh cửa vẫn đóng im ỉm trước mặt, thách thức sự kiên nhẫn của cô.

    Đây đã là lần thứ 4 cô quay lại nơi này, nhưng cả bốn lần đều có cùng một kết quả.

    Mấy hôm trước, Nhân Mã tìm gặp những người họ hàng của Andrew mà cô biết, để hỏi xem anh còn có căn nhà nào khác hay không.

    Tất cả bọn họ đều như cô, đều bất ngờ trước sự biến mất không dấu vết của Andrew, chỉ sau một đêm, một con người làm sao có thể "bốc hơi" khỏi mặt đất này được chứ?

    Rốt cuộc Andrew đã đi đâu ?

    Nếu thật sự bị giết thì hiện trường là nơi nào ?

    Chợt di động Nhân Mã đổ chuông, là cuộc gọi từ Ma Kết, Nhân Mã nhấc máy, cô nói:

    -Tớ nghe đây, Ma Kết !

    Ở đầu dây bên kia, Ma Kết đáp:

    -Cậu đang ở đâu đấy, đến quán ăn mà chúng ta hay ngồi đi, tớ đang ở cùng Bạch Dương và Kim Ngưu này !

    Nhanh lên nhé !

    Nhân Mã mỉm cười, nói câu đồng ý rồi gác máy.

    Chuyện của Bạch Dương hôm nọ cô cũng đã nghe Kim Ngưu kể, chắc có lẽ bữa ăn hôm nay là để an ủi Bạch Dương.

    Khi cô nói với mọi người cô sẽ đi tìm Andrew, ai cũng nhìn cô bằng ánh mắt kinh ngạc, nhưng sau đó Kim Ngưu, Ma Kết và Bạch Dương đã ôm chặt lấy cô, lúc đó Bạch Dương đã nói : " Bọn tớ không biết phải làm gì để giúp cậu, bọn tớ chỉ có cái ôm này, hy vọng có thể giúp cậu giảm đi phần nào nỗi bất an trong lòng".

    Nhân Mã nghĩ đến câu nói đó rồi lại mỉm cười một mình, chỉ một cái ôm và câu nói động viên chân thành là đủ để cô không bỏ cuộc rồi.
     
    [ 12 Cung Hoàng Đạo ] Lật ... ( Phần 2 )
    Chương 7


    Bảo Bình ngồi đối diện với Song Tử trong phòng khách, anh đang thảo luận với Song Tử về vụ án mạng được những tên đồng nghiệp sắp đặt hôm qua.

    Song Tử nói:

    -Thật ra hắn ta đã bị giết trước khi chúng ta bước vào đó từ 1 đến 3 giờ trước rồi .

    Khi chúng ta bước vào phòng chỉ huy lần thứ nhất, điều hòa mở với nhiệt độ thấp hơn môi trường bên ngoài, tớ không biết chính xác là bao nhiêu nhưng có thể chỉ từ 14 đến 20 độ.

    Nguyên nhân của việc này chính là vì hung thủ muốn quá trình phân hủy và xuất hiện những vết hoen tử thi của thi thể này chậm lại, khiến chúng ta hay bất cứ ai khác đều khó có thể phán đoán được thời gian tử vong chính xác của nạn nhân.

    Đến khi tớ tiến lại gần và nhận ra con dao gọt trái cây của mình là hung khí duy nhất còn sót lại tại hiện trường, tớ lại phát hiện con dao này đã đâm lệch 45 độ về phía bên phải, có nghĩa là, nhát dao đó không phải nhát chí mạng.

    Đoạn thoại yêu cầu chúng ta lên gặp chỉ huy có thể đã được ghi âm sẵn vào một thiết bị ghi âm sau đó phát lại !

    Bảo Bình gật đầu, anh đáp:

    -Suy luận của cậu rất hợp lý.

    Ở sở đặc vụ, camera an ninh được lắp khắp nơi, cho nên kẻ có thể gây án chắc chắn phải là một kẻ không tầm thường, hắn có khả năng thao túng người chịu trách nhiệm giám sát camera an ninh, lại có khả năng lôi kéo các đặc vụ khác cùng hắn lập kế hoạch, sau cùng hắn còn bắt nạn nhân hợp tác ghi âm một đoạn thoại rồi gửi cho chúng ta !

    Song Tử nói:

    -Chỉ tiếc là chúng ta không có thời gian khám nghiệm tử thi và hiện trường kĩ lưỡng, nếu không nhất định sẽ còn nhiều manh mối hơn !

    Bảo Bình lắc đầu, trả lời:

    -Không đâu Song Tử, manh mối của vụ án mạng này bày ra sẵn trước mắt cả rồi, nhưng dù có bao nhiêu bằng chứng, ngày mai, lệnh truy nã chúng ta vẫn sẽ xuất hiện khắp nơi thôi !

    Họ đã sắp xếp tất cả, hồ sơ vụ án này không chừng đã được gửi lên cho cục trưởng, bộ trưởng hoặc đã lên đến những cơ quan cấp hơn nữa !

    Song Tử cười, đáp:

    -Bảo Bình, từ khi nào cậu dễ bỏ cuộc vậy, nếu không ai tìm hung thủ giúp chúng ta thì chúng ta sẽ tự tìm, sau đó đem chứng cứ đường hoàng đến trước tòa án cấp cao, lấy lại sự trong sạch của chúng ta !

    Bảo Bình cũng mỉm cười, anh bảo:

    -Cho dù không dễ dàng gì nhưng cậu nói cũng có lý đấy !

    Nhưng mà, tớ vẫn chưa biết cậu làm thế nào mà ra khỏi phòng thẩm vấn được ?

    Song Tử tựa lưng vào ghế sô pha, đôi mắt nhìn đi đâu đó xa xăm nhưng trong đôi mắt anh ánh lên sự đắc ý, anh đáp:

    -Thật ra Cadell là một tên nghiện thuốc lá, còn tớ lại là một tên bịp bượm.

    Vừa hay hôm đó, tớ có mang theo một bao thuốc lá, tớ mời hắn, hắn ban đầu có hơi nghi ngờ nhưng sau đó liền cho tay vào bao thuốc, thế là bị một chiếc bẫy chuột cỡ nhỏ ở trong đó gập trúng.

    Lợi dụng lúc hắn cuống cuồng vì đau và không rút súng được, tớ đã đánh hắn bất tỉnh.

    Lúc tớ đồng ý đi theo bọn hắn đến phòng thẩm vấn, tớ chỉ muốn biết thêm một ít thông tin về những gì mà chúng sắp làm thôi !

    Bảo Bình cười lớn, anh nói:

    -Song Tử, không ngờ qua bao nhiêu năm cậu vẫn không thay đổi !

    Song Tử hỏi lại:

    -Còn cậu thì sao ?

    Cậu đã làm gì Luke vậy ?

    Bảo Bình kể lại những gì đã xảy ra ở phòng thẩm vấn cho Song Tử nghe, rồi cả hai cùng cười trên chiến thắng của nhau, nhưng hình như đó không phải là mùi vị của chiến thắng mà là mùi vị sảng khoái của việc sống thật với bản năng của mình.

    Song Tử cũng như Bảo Bình, anh bị cấm đoán việc theo đuổi và phát triển tài năng đặc biệt vì biệt tài của anh bị xem là thứ không mấy tích cực.

    Song Tử chơi bài rất giỏi, không chỉ bài mà hầu hết những trò cá cược anh đều có khả năng thắng cực cao, bên cạnh đó, Song Tử lại rất hay bày trò chọc phá người khác.

    Gia đình anh đã từng rất không vui vì việc này, cho nên cha anh và chú Jack đã cấm anh lui tới các song bạc, tuy nhiên khả năng của Song Tử lại không hề mai một.
     
    [ 12 Cung Hoàng Đạo ] Lật ... ( Phần 2 )
    Chương 8


    Xế chiều, quán ăn của Sư Tử không mở của nên công việc của mọi người là chuẩn bị nguyên liệu và món ăn cho đợt bán vào buổi tối.

    Hôm nay đến phiên Thiên Yết đi mua thêm nguyên liệu, do quán ăn cách chợ không quá xa nên chỉ cần đi bộ cũng có thể đến.

    Nhìn bề ngoài thì nơi này chỉ là một khu phố sầm uất bình thường, nhưng thật ra nơi này là nơi mà nếu chỉ bất cẩn va phải một tên nào đó khi đi trên đường thì chắc chắn ngay sau đó sẽ nhận liền một quả đấm vào mồm.

    Ban đầu Sư Tử không để ý đến bọn này nhưng dạo gần đây xưởng đã mở rộng quy mô, anh cần tìm thêm một vài người phụ việc .

    Mục đích họ thay phiên nhau đi chợ cũng chỉ vì muốn thăm dò và tìm kẻ có năng lực trong khu phố này, bởi mỗi người có một cách nhìn nhận và tiếp cận khác nhau cho nên chia nhau ra như vậy cơ hội tìm được những người phụ việc đáng tin cậy sẽ cao hơn.

    Thiên Yết nhận danh sách những thứ cần mua và tiền từ Cự Giải sau đó rời đi.

    Thiên Yết hoàn thành xong nhiệm vụ rất nhanh, thường thì anh rất tập trung vào công việc nên điều này cũng dễ hiểu.

    Hai tay cầm hai túi nguyên liệu, Thiên Yết vừa đi vừa nhẩm tính lại giá tiền của từng món và số tiền ban đầu nhận từ Cự Giải, vẻ mặt đăm chiêu của anh nay lại càng nghiêm trọng hơn.

    Chợt, Thiên Yết bị chặn lại bởi 4 tên lạ mặt, bọn chúng cười cợt, nói:

    -Mày là thằng phụ việc ở quán ăn Juven đó à ?

    Lại còn đeo khuyên ở vành tai sao ?

    Thiên Yết thở dài, rắc rối mà Sư Tử đã cảnh báo có lẽ là đây.

    Anh đáp:

    -Đúng , tôi là nhân viên của quán Juven.

    Nhưng khuyên tai này tôi cảm thấy thích thì đeo thôi, không vấn đề gì chứ ?

    Một tên to con nhất trong bọn, lên tiếng:

    -Đừng có xấc láo như thế !

    Juven của tụi mày vừa xuất hiện đã cướp khách hàng ở chỗ gia đình tao, hôm nay chính tay tao sẽ cảnh cáo những tên nhập cư như chúng mày !

    Nói rồi hắn túm lấy cổ áo Thiên Yết, Thiên Yết nhanh chóng buông hai túi nguyên liệu trên tay xuống, anh chộp lấy cổ tay của tên kia, chân đá vào khớp đầu gối hắn một cú thật mạnh.

    Cú đá của Thiên Yết khiến hắn đau đớn khụy xuống, bàn tay đang túm cổ áo Thiên Yết cũng nới lỏng.

    Nhân lúc này, Thiên Yết bẻ ngược cả cánh tay của hắn , hắn rơi vào trạng thái không thể kháng cự được nữa.

    Thiên Yết thẳng chân, giáng vào bụng hắn một đạp.

    Tên đó nằm phủ phục trên nền đất, miệng không quên buông lời chửi rủa.

    Ba tên đi cùng tên vừa bị hạ cũng xông lên cùng một lúc và nhận cùng một kết cục.

    Thiên Yết bỏ ngoài tai những lời đe dọa sẽ trả thù và những câu nguyền rủa khó nuốt của bọn chúng, anh nhặt lại hai túi nguyên liệu rồi bước khỏi khỏi đó.

    Chỉ còn vài trăm mét nữa là về đến nhà, thế mà lại gặp phải loại chuyện này, thật ra Thiên Yết sống rất khép kín, anh không muốn để người khác biết được khả năng thật sự của mình, trừ khi đó là trường hợp bất đắc dĩ.

    Đã hai ngày kể từ hôm Thiên Yết bị đe dọa, chuyện đó anh cũng đã kể cho mọi người nghe, để cùng nhau nâng cao cảnh giác.

    Không biết được bọn chúng là ai và sẽ giở tiếp những trò gì nên tuyệt đối không được xem thường.

    Chuyển đến đây sống đã hơn một năm, lần đầu tiên gặp loại chuyện này nên Sư Tử cũng rất cảnh giác, anh không thể hình dung được lần sau chúng kéo đến bao nhiêu người nên anh đã yêu cầu mọi người lúc nào cũng phải chuẩn bị sẵn tinh thần chiến đấu.

    Trưa hôm đó, Thiên Yết đang nằm ngủ trên những chiếc ghế được kê lại gần nhau ở trước quầy bếp của quán ăn thì cánh cửa kéo bằng kính của quán đột nhiên được mở với một lực rất mạnh.

    Thiên Yết giật mình ngồi bật dậy, Song Ngư cũng bỏ quyển sách đang đọc dang dở trên tay xuống.

    Từ ngoài cửa, bước vào khoảng 10 tên, trong số 10 tên đó, Thiên Yết nhận ra 4 tên đã đánh nhau với mình hôm trước.

    Thiên Yết lên tiếng:

    -Quán chúng tôi tạm nghỉ buổi trưa, lát nữa quý khách quay lại nhé !

    Một tên trong bọn đó bước lên phía trước, hắn có một bộ râu quai nón, hốc mắt sâu , trên chân mày còn có một vết sẹo, trông vẻ bề ngoài của hắn, bất cứ kẻ yếu vía nào cũng phát sợ.

    Hắn đáp:

    -Hôm trước, bạn tao kể lại đã bị một thằng phục vụ ở quán này đánh, bọn mày cũng đã cướp khách hàng ở chỗ bạn tao, cho nên hôm nay bọn tao đến thăm tụi mày đây !

    Thiên Yết nhếch môi cười, nói:

    -Thằng phục vụ đã đánh bạn của mày là tao đây !

    Còn cái chuyện cướp khách gì đó, có nực cười quá không ?

    Bọn này buôn bán bình thường, họ thấy chất lượng tốt thì ghé qua ủng hộ, đó là lẽ đương nhiên!

    Tên kia trả lời:

    -Mày cũng khá đấy !

    Đằng nào mày cũng sắp bị tao đánh chết, tao cũng muốn biết mình sắp đánh kẻ nào!

    Thiên Yết lườm hắn, bảo:

    -Khi nào mày chết tao sẽ nói cho mày nghe !
     
    [ 12 Cung Hoàng Đạo ] Lật ... ( Phần 2 )
    Chương 9


    Sư Tử và Cự Giải ở phía sau quầy bếp, nghe thấy tiếng ồn ào và giọng nói đanh thép của Thiên Yết liền bước ra phía trước, vừa trông thấy bọn người lạ mặt, Sư Tử đã biết chuyện mà anh đề phòng đã xảy ra.

    Sư Tử hít một hơi thật sâu, cởi chiếc tạm dề đang mặc trên người , anh tiến đến, lên tiếng hỏi:

    -Tôi là chủ quán ở đây, các anh hình như không đến đây để dùng món thì phải?

    Tên kia nhìn Sư Tử, hắn cười khẩy, để lộ hàm răng hơi ố vì thuốc lá, hắn nói:

    -Ra mày là chủ quán à ?

    Quản lý nhân viên cho tốt vào, giờ thì bước ra đây !

    Sư Tử đi trước, Cự Giải cũng bước theo sau.

    Không đợi Sư Tử bước đến gần, hắn đã lao ra thẳng tay đấm vào mặt Sư Tử.

    Sư Tử rất nhanh cuối xuống tránh đòn của hắn, sau đó anh ra đòn đánh trả.

    Những tên khác cũng bắt đầu tấn công mọi người, bàn ghế trong quán bị bọn chúng lật nghiêng ngả.

    Song Ngư đứng dậy, cô ngay lập tức bị hai tên bao vây.

    Bọn chúng cười nham nhở, một trong hai tên nói:

    -Em gái, em định chạy à ?

    Hay là chạy vào tay bọn anh này !

    Song Ngư hừ một tiếng, cô lấy đà, dồn lực vào nắm tay, đấm mạnh vào xương hàm của một tên khiến hắn bật ra phía sau.

    Song Ngư quay sang tên bên cạnh, cô chộp lấy cánh tay đang đấm về phía mình của hắn, đồng thời thúc gối thật mạnh vào bụng hắn.

    Với kinh nghiệm cũng như kĩ thuật chiến đấu đã được rèn luyện từ nhỏ, đối với Song Ngư, hai tên đứng trước mặt chỉ như hai que củi khô , giòn tan và rất dễ bẻ vụn.

    Vừa bước từ bếp ra, Cự Giải vẫn chưa kịp tháo tạp dề thì đã bị tấn công.

    Cự Giải tránh đòn rất nhanh nhẹn, vừa cuối người để tránh cú đấm của tên bên trái, cậu đã thẳng chân đạp thẳng vào bụng tên bên phải.

    Cự Giải vừa đứng cậu liền nhận ngay một chiếc ghế đập vào bả vai mình.

    Cự Giải chộp lấy chân ghế, chân phải giáng vào mặt tên vừa dùng ghế tấn công mình một cước khiến hắn nhất thời choáng váng, buông chiếc ghế đang cầm trên tay ra.

    Cự Giải lấy lại được lợi thế, cậu dùng chiếc ghế vừa đoạt được làm vũ khí, chỉ trong chốc lát, những tên bao vây cậu đã bị đánh ngã.

    Phía Thiên Yết thì không cần bàn cãi, Thiên Yết ra tay rất nhanh, lại gọn gàng đến mức không một đòn đánh nào là thừa thải.

    Chưa đầy 30 phút, đám người lạ mặt ngang ngạnh đó đã bị bốn người trong quán Juven đánh bại.

    Bọn chúng không dám chần chừ thêm phút giây nào, cũng chẳng ai bảo ai, vùng đứng dậy, chạy ra khỏi quán.

    Sư Tử nhìn đống bàn ghế ngổn ngang, nói:

    -Cũng may cửa kính không vỡ, đèn cũng vẫn còn nguyên, bàn ghế không hỏng cái nào, nếu không lại phải tốn một khoản tu sửa !

    Cự Giải vừa xoa vai trái vừa đáp:

    -Hình như anh tính thiếu chiếc ghế gỗ trên tay em rồi, anh trai !

    Song Ngư nhìn sang Cự Giải, cô hỏi:

    -Vai trái cậu bị thương rồi à ?

    Cái ghế đó cũng gãy mất phần tựa lưng, Cự Giải, chuyện gì thế?

    Cự Giải đặt chiếc ghế xuống sàn nhà, cậu đáp:

    -Tên kia dùng chiếc ghế này đánh vào bả vai tớ, cũng may không phải là vai phải nếu không tớ đã không còn đủ khả năng đánh trả rồi.

    Sau đó, tớ giành lại được chiếc ghế, dùng nó làm vũ khí , nhằm vào bọn chúng mà đánh thôi !

    Thiên Yết nói:

    -Cậu có tiến bộ rồi đó, không uổng công tôi và Sư Tử rèn luyện hơn một năm qua !

    Sư Tử cười, bảo:

    -Trước hết em vào trong để anh xem qua chỗ bị chấn thương !

    Bọn bị em đánh chắc không hơn gì em đâu, hôm nay làm tốt lắm, Cự Giải !

    Tối nay nếu không có chuyện gì, thay anh tiếp quản công việc một lát, anh vừa nghĩ ra một chuyện hay ho !

    Cự Giải mỉm cười, đáp:

    -Một chấn thương nhẹ thôi, mọi việc cứ giao lại cho em !

    -----------------------------------

    Cuối một con hẻm tối tăm và ẩm ướt, một người đàn ông đang đứng im lặng , ánh mắt hướng về phía đầu hẻm , hình như là đang đợi một ai đó.

    Lát sau, từ phía đầu con hẻm bước vào một tên cao lớn, dáng đi loạng choạng , có lẽ là một tên say xỉn.

    Vừa trông thấy bóng dáng tên to con đó, người đàn ông đứng yên từ ban nãy chợt mỉm cười, tiến lại gần.

    Dưới ánh sáng chập chờn của một cái đèn đường đã hỏng, bộ râu quai nón cùng vết sẹo trên chân mày tên to con kia hiện lên, hắn có vẻ sửng sốt khi trông thấy người đang tiến về phía hắn.

    Hắn sựng lại, mất một lúc sau, mới lên tiếng:

    -Là mày ?

    Thằng chủ quán Juven ?

    Mày ở đây làm gì ?

    Sư Tử bước chậm rãi đến trước mặt hắn, nhếch môi cười, đáp:

    -Tôi đang đợi cậu đấy !

    Tôi có một nơi còn thú vị hơn cái băng nhóm chuyên đi gây sự của cậu!

    Nói rồi, Sư Tử đưa cho hắn một tấm danh thiếp màu đen, trên đó có ghi một dòng địa chỉ.

    Sư Tử nhìn tên kia rồi nói tiếp:

    -Cậu tên gì ?

    Hắn đáp cọc lóc :

    -Seward !

    Sư Tử gật đầu, trả lời:

    -Tên hay đấy !

    Hắn hỏi lại:

    -Địa chỉ này là sao ?

    Sư Tử cười, nói:

    -Xưởng sản xuất vũ khí đấy !

    Nếu có hứng thú , hãy ghé đó , phụ tôi một số việc, tôi luôn chào đón cậu !

    Một người vừa có thể lực vừa có tố chất bên vực bạn bè như cậu, tôi rất cần !

    Sư Tử vỗ vai Seward, rồi lại nói tiếp:

    -Thế nhé !

    Tôi còn có việc phải làm !
     
    [ 12 Cung Hoàng Đạo ] Lật ... ( Phần 2 )
    Chương 10


    Kim Ngưu vừa ăn sáng xong, cô vớ vội tờ báo mới của hôm nay, vừa lướt mắt qua trang thứ 2 cô đã tái mặt.

    Kim Ngưu đưa tờ báo lên thật gần, cô không tin vào mắt mình, trên này có in lệnh truy nã, nhưng tên và hình ảnh là của Song Tử cùng Bảo Bình.

    Cô hít một hơi thật sâu, đặt tờ báo xuống bàn, Kim Ngưu mở điện thoại, gọi ngay cho Bảo Bình, anh vừa nhấc máy, cô đã hỏi ngay:

    -Bảo Bình, anh đã đọc báo sáng nay chưa ?

    Ở đầu dây bên kia, Bảo Bình thừa biết là Kim Ngưu đã trông thấy thứ gì trên báo, anh cũng thừa biết tính của Kim Ngưu.

    Bảo Bình đáp:

    -Kim Ngưu, anh không phải loại người đó !

    Kim Ngưu thở dài, cô trả lời:

    -Chuyện nghiêm trọng như vậy anh định sẽ như thế nào ?

    Kim Ngưu thường luôn giữ được trạng thái bình tĩnh trước một số biến cố và cô cũng rất tin tưởng người mình yêu.

    Nhận được câu hỏi của Kim Ngưu, Bảo Bình chợt nhận ra anh và Song Tử, ngay cả một kế hoạch bỏ trốn cũng chưa có.

    Nhưng không thể nói với Kim Ngưu như thế, Bảo Bình chỉ đành cười nhẹ, đáp:

    -Em yên tâm , anh và Song Tử đã có kế hoạch rồi !

    Kim Ngưu hiểu rõ những gì Bảo Bình nói đều chỉ muốn trấn an cô nhưng bây giờ cô không nghe theo rồi im lặng ngồi đợi thì cô làm được gì đây ?

    Tại sao mọi thứ lại trở thành như thế này ?

    Kim Ngưu gác máy, cô thầm cầu nguyện cho Bảo Bình được bình an.

    Bạch Dương biết lệnh truy nã này sẽ đến nhưng không ngờ lại là hôm nay, cô không biết phải giải thích với Kim Ngưu , Nhân Mã, Ma Kết như thế nào.

    Cô muốn gọi cho Song Tử và Bảo Bình nhưng mỗi lần cầm điện thoại trên tay cô lại đặt xuống, chưa bao giờ Bạch Dương trở nên do dự như thế, cũng phải, đây là lần đầu tiên cô rơi vào tình cảnh này.

    Chợt di động Bạch Dương đổ chuông, là Kim Ngưu gọi, cô ấy biết chuyện rồi sao ?

    Bạch Dương hồi hộp nhấc máy.

    Kim Ngưu không đá động gì đến chuyện lệnh truy nã, cô ấy chỉ muốn gặp Bạch Dương, Nhân Mã và Ma Kết tại một quán nước.

    Khi cuộc gọi với Kim Ngưu kết thúc, tâm trạng Bạch Dương thoải mái hơn một chút, nếu Kim Ngưu chưa biết, cô cứ tiếp tục giấu nhẹm đi, như vậy sẽ tốt hơn cho Kim Ngưu.

    Bạch Dương đến nơi thì Kim Ngưu, Nhân Mã, Ma Kết đã có mặt.

    Nhân Mã vừa trông thấy Bạch Dương đã hỏi ngay:

    -Cậu thế nào rồi, có định tìm việc mới không ?

    Bạch Dương kéo ghế ngồi xuống, cô mỉm cười đáp:

    -Hiện giờ tớ vẫn chưa có dự định tìm việc!

    Cậu biết đấy, thời buổi này có được một việc làm đâu dễ dàng gì, tớ lại từng là đặc vụ !

    Ma Kết nói:

    -Đừng căng thẳng quá, mọi chuyện rồi sẽ đâu vào đấy thôi !

    Kim Ngưu nhìn Ma Kết rồi lại nhìn xuống mặt bàn, có thật mọi chuyện rồi sẽ đâu vào đấy ?

    Con người thường hay tự lừa dối bản thân và mọi người xung quanh như thế mỗi khi lâm vào tình cảnh khốn cùng.

    Kim Ngưu lại ngẩng mặt lên, cô liếc qua Bạch Dương, cô ấy vẫn tươi vui như thế, không biết chuyện lệnh truy nã đã đến tai cô ấy hay chưa.

    Chợt Bạch Dương hỏi:

    -Kim Ngưu, từ nãy đến giờ cậu cứ lơ đễnh thế nào ấy, có chuyện gì sao ?

    Kim Ngưu lắc đầu, đáp:

    -Không, tớ chỉ hơi mệt, lát nữa uống thuốc là sẽ không sao thôi !

    Bạch Dương cười, nói:

    -Cậu nhớ giữ gìn sức khỏe đấy, cậu có chuyện gì, anh Bảo Bình lại đứng ngồi không yên!

    Kim Ngưu gật đầu, Bạch Dương nói đúng, cô không nên tạo thêm một rắc rối nào cho Bảo Bình lúc này.

    Ăn uống xong, họ vừa bước ra khỏi quán ăn không xa thì đột nhiên bị truy đuổi bởi một đám người lạ mặt.

    Bạch Dương thừa biết là chuyện gì, cô hét lên:

    -Các cậu, nhà Song Tử, cố gắng chạy đến đó !

    Họ chạy vào một con hẻm chật chội, Ma Kết chợt dừng lại, cô cởi giày cao gót, nhặt thêm mấy viên đá bên đường, thẳng tay ném thẳng vào người bọn đang đuổi theo phía sau.

    Ma Kết vốn có khả năng ném xa , hơn nữa lại rất chuẩn, cho nên nhưng phát ném của cô, không phát nào trượt.

    Bọn chúng tạm thời bị cầm chân, Ma Kết vội vã chạy theo mọi người.

    Ra đến đường lớn, vừa bắt được taxi Bạch Dương đã phát hiện có 3 chiếc ô tô khả nghi đang bám sát nút.

    Qua kính chiếu hậu, cô nhanh chóng nhìn ra bọn chúng được trang bị súng, Bạch Dương hô lên:

    -Mau cuối người xuống!

    Bạch Dương vừa dứt câu, thì tiếng súng nổ đã giòn giã vang lên, cửa kính phía sau chiếc taxi bị bắn vỡ nát, tên tài xế mặt mày tái nhợt, răng đánh vào nhau cầm cập.

    Bạch Dương bảo:

    -Bác tài xế, bác muốn bọn chúng đuổi kịp à ?

    Nhanh lên !

    Tên tài xế tấp xe vào lề đường, quát:

    -Các người mau bước xuống xe cho tôi !

    Bạch Dương nhìn bọn đang đuổi theo phía sau rồi lại nhìn sang tên tài xế, cô nhanh tay đánh vào sau cổ hắn , hắn choáng váng rồi dần ngất đi.

    Bạch Dương tự nói:

    -Tôi cũng hết cách rồi , xin lỗi nhé !

    Kim Ngưu , Ma Kết và Nhân Mã ngồi phía sau hình như không còn quan tâm chuyện Bạch Dương vừa làm, họ chỉ chú tâm giúp Bạch Dương lôi tên tài xế ra khổi ghế lái.

    Bạch Dương nhanh chóng thay chỗ tên tài xế, cô rồ ga, lao như tên bắn ra đường, qua mấy khúc rẽ, thấy bọn chúng không còn đuổi theo phía sau, Bạch Dương đỗ xe trước một con hẻm, cô nói:

    -Mọi người, tạm thời bọn chúng đã mất dấu chúng ta rồi, con hẻm này có thể dẫn đến gần nhà Song Tử đấy !

    Nhân Mã, Kim Ngưu, Ma Kết mở cửa xe , đồng loạt chạy vào trong hẻm.

    Từ đoạn đường đó đến nhà Song Tử, bọn họ không còn gặp phải một tên nào nữa.

    Cổng nhà Song Tử đóng im ỉm, Bạch Dương bấm chuông liên tục 3 lần, vì trước đó Song Tử đã căn dặn cô , Bảo Bình và Thiên Bình , chỉ cần nhấn chuông ba lần thì Song Tử sẽ biết người ngoài cửa không phải người lạ.
     
    [ 12 Cung Hoàng Đạo ] Lật ... ( Phần 2 )
    Chương 11


    Khi tất cả đã an toàn ngồi trong phòng khách nhà Song Tử , Song Tử mới hỏi:

    -Bạch Dương , đã xảy ra chuyện gì ?

    Bạch Dương kể lại toàn bộ sự việc cho Song Tử và Bảo Bình nghe.Nghe xong , Bảo Bình nói:

    -Khả năng mọi người bị truy sát là rất cao, nhưng Kim Ngưu, Ma Kết , Nhân Mã có thể chỉ vô tình liên can , người mà chúng nhắm tới chính là Bạch Dương !

    Kim Ngưu đáp:

    -Cho dù là truy sát ai đi nữa nhưng tình huống vừa rồi quá nguy hiểm !

    Ma Kết hỏi lại :

    -Tại sao họ lại truy sát Bạch Dương ?

    Bạch Dương trầm giọng đáp :

    -Vì tớ nằm trong danh sách những kẻ liên quan tới vụ khủng bố 1 năm trước !

    Cả Nhân Mã , Kim Ngưu và Ma Kết đều ngạc nhiên hướng ánh nhìn về phía Bạch Dương, còn Bạch Dương, cô không biết nên tiếp tục nói gì với ba người bạn của mình.

    Song Tử chợt lên tiếng :

    -Nếu đã vô tình dính líu tới vụ này, anh cũng không giấu bọn em nữa, nhưng trước khi nghe bí mật này, tất cả phải chuẩn bị tinh thần, không chỉ vì nó là một bí mật không thể chấp nhận mà nó còn là một rắc rối khổng lồ sẽ xáo trộn cuộc sống của các em!

    Nhân Mã mỉm cười, đáp :

    -Cuộc sống của em hiện tại đã không còn bình yên rồi , xáo trộn thêm cũng không sao !

    Kim Ngưu nhìn Nhân Mã, cậu ấy đúng là rất lạc quan , lại còn can đảm nữa, nhưng những nguy hiểm thật sự tiềm ẩn trong chuyện này có lẽ Nhân Mã không nhìn ra , hoặc nếu nhìn ra cũng đối mặt bằng một thái độ thoải mái nhất.

    Cô thì khác, một khi vấn đề được phát sinh, cô không thể nào ngừng suy nghĩ về nó , nếu đã tìm được cách giải quyết vấn đề , cô nhất định phải làm cho đến cùng.

    Ma Kết nhìn mọi người, kẻ thì háo hức , kẻ thì trưng ra bộ mặt nghiêm trọng như đã biết trước chuyện sắp được nghe, còn cô , cô nên đón nhận nó như thế nào đây ?

    Xáo trộn ư ?

    Thôi thì cô cứ ngồi đây nghe xem bí mật này có sức ảnh hưởng như thế nào rồi tìm cách để giải quyết.

    Song Tử nhấm một ngụm nước, bắt đầu nói :

    -Chuyện này nên bắt đầu từ 1 năm trước, cái hôm kinh hoàng nhất!

    Mọi người chắc là còn nhớ , hôm đó , bọn khủng bố tràn xuống đường tàn sát người dân nhưng ngoài người của sở đặc vụ và cảnh sát ra thì không trông thấy một người nào của quân đội.

    Họ lấy lý do là bảo vệ tòa nhà chính phủ, dù là trẻ con cũng có thể nhìn ra điểm bất hợp lý trong chuyện này.

    Sau đó , Andrew, Bảo Bình , Bạch Dương, Thiên Bình và anh đã đến dinh thự của Xử Nữ, trước đó Andrew đã gọi cứu viện và người đến nhà anh để bảo vệ mọi người nhưng hoàn toàn không có hồi đáp !

    Cho đến khi trận chiến kết thúc , cái mà bọn anh nhận về sau những ngày vất vả, mạo hiểm là quyết định kỉ luật, chuyển công tác đến bộ phận quản lý hồ sơ , thông tin và liên lạc.

    Còn Andrew lại đột nhiên biến mất cứ như không còn tồn tại.

    Sau đó bọn người ở sở đặc vụ , đã giết chỉ huy mới , rồi dàn dựng hiện trường, thống kê vụ án , gửi lên chính phủ nhằm gán tội cho anh với Bảo Bình.

    Lệnh truy nã đã được ban hành nhưng mặt trái của nó đó chính là lệnh truy sát.

    Kẻ đứng đằng sau giật dây tất cả mọi chuyện là ai , hiện bọn anh vẫn chưa suy đoán ra được , nhưng trước mắt nên tìm một nơi để trú ẩn an toàn!

    Nhân Mã hỏi lại :

    -Tại sao lại nhắm vào đội của các anh ?

    Song Tử đáp :

    -Anh cũng không rõ !

    Bảo Bình lên tiếng :

    -Có thể là do chúng ta là người đã nhận nhiệm vụ liên quan đến Dave và Jason !

    Thật ra những vụ lùm xùm liên quan đến hai cái tên này đã có từ thời cha anh còn công tác và chú của Song Tử mới vào sở đặc vụ!

    Anh từng nghe cha kể lại , năm đó sở đặc vụ đã xảy ra một biến cố rất lớn nhưng ông không nói đó là biến cố gì , ông chỉ nói , lúc đó hai người bạn của ông, một đặc vụ tài giỏi và một nhà phân tích tâm lý đã rời khỏi đội ngũ , sau đó trở thành người trong băng nhóm của Jason !

    Song Tử suy nghĩ một lát rồi hỏi lại:

    -Có điều này tớ vẫn chưa dám hỏi thẳng cậu, cho dù đặc vụ được nghỉ hưu sớm hơn những ngành khác nhưng tại sao cha cậu lại nghỉ hưu sớm hơn quy định vậy , tính ra bác ấy cũng vừa hơn 50 tuổi ?

    Bảo Bình cười , đáp :

    -Ông ấy đã xin nghỉ hưu sớm vì vấn đề sức khỏe đấy !

    Ma Kết nói :

    -Bây giờ tạm gác nguyên nhân sâu xa của vụ việc này qua một bên đã , cái chúng ta cần làm bây giờ là tìm cách sống xót, nhà anh Song Tử không thích hợp để trú ẩn lâu dài !

    Song Tử gật đầu, đáp :

    -Ma Kết nói đúng , nơi này sẽ sớm bị tìm ra !

    Nhưng hiện tại chúng ta còn chưa rõ tình hình của Thiên Bình và chúng ta cũng chưa có chỗ thích hợp hơn để đi !

    Bảo Bình chợt nhìn sang 3 cô gái , anh hỏi :

    -Mọi người không hoảng sợ hay bế tắc gì sao ?

    Trông mọi người thoải mái thật đó !

    Kim Ngưu thở dài , đáp :

    -Anh nhìn ra em đang thoải mái à ?

    Bảo Bình mỉm cười, đặt tay lên vai cô, nhẹ nhàng nói :

    -Hãy tin ở anh , anh sẽ không để chuyện tồi tệ gì xảy ra với chúng ta đâu !

    Hứa đấy !

    Kim Ngưu đáp :

    -Hay thật đấy , cái gì qua miệng anh cũng giảm bớt vài phần nghiêm trọng!
     
    [ 12 Cung Hoàng Đạo ] Lật ... ( Phần 2 )
    Chương 12


    Chợt di động của Bảo Bình đổ chuông, người gọi là Thiên Bình, vừa nhấc máy, Bảo Bình đã nghe thấy giọng nói gấp gáp của Thiên Bình ở đầu dây bên kia:

    -Các cậu vẫn ở chỗ cũ đúng chứ?

    -Đúng vậy, đã xảy ra chuyện gì rồi sao ?

    -Không nói nhiều nữa, tớ đến đó ngay đây !

    Thiên Bình gác máy.

    Bảo Bình quay sang nói với Song Tử:

    -Hình như đã đến lượt Thiên Bình rồi đấy !

    Bạch Dương lập tức hỏi lại:

    -Thiên Bình thế nào rồi ?

    Bảo Bình đáp:

    -Em yên tâm, cậu ta đã an toàn , xem chừng cũng sắp đến đây rồi !

    Song Tử trầm giọng nói:

    -Số người tập trung tại nhà tớ ngày càng đông, như vậy bọn truy sát chúng ta càng dễ dàng hành động, sau khi Thiên Bình đến đây, phải lập tức rời khỏi chỗ này!

    Ma Kết gật đầu, tiếp lời:

    -Nếu rời khỏi đây chúng ta cũng nên chia ra làm hai đội, nhưng tuyệt đối không được để mất liên lạc!

    Nhân Mã đáp:

    -Ma Kết nói đúng, nhưng mà chúng ta phải đi đâu ?

    Bạch Dương nói:

    -Tớ chợt nhớ ra, ở ngoại ô, có một khu xưởng bị bỏ hoang, tạm thời chúng ta sẽ đến đó!

    Kim Ngưu đáp:

    -Để tiện cho việc di chuyển, tớ đề xuất việc chúng ta chia nhóm ngay từ bây giờ!

    Bảo Bình suy nghĩ một lúc, sau đó lên tiếng:

    -Chúng ta, tính luôn Thiên Bình sắp đến thì có 3 nam , 4 nữ, anh sẽ chia như sau : Bạch Dương, Nhân Mã, Song Tử , Ma Kết vào một đội ; anh, Kim Ngưu, Thiên Bình hợp thành một đội !

    Chúng ta sẽ tách nhau ra khi di chuyển và họp mặt ở khu xưởng bỏ hoang mà Bạch Dương đã nói !

    Song Tử đáp:

    -Kế hoạch không tệ, với cách chia của cậu, mỗi đội chúng ta chỉ có một người không biết võ thuật, như vậy sẽ dễ dàng hơn nếu rơi vào tình huống bắt buộc phải giao tranh.

    Bạch Dương , công của em cũng không nhỏ đâu !

    Bạch Dương ái ngại, nói:

    -Thật ra, khu xưởng đó chính là nơi đã từng diễn ra giao dịch chợ đen, hôm đó các anh đã đến và bị bại lộ, em chỉ chợt nhớ ra thôi !

    Bảo Bình nói:

    -Chợ đen chắc chắn sẽ không họp tại đó nữa, cho nên chúng ta tạm thời đến đó cũng xem như giải pháp hữu hiệu nhất !

    Bảo Bình vừa nói dứt câu cũng là lúc chuông cửa nhà Song Tử reo liền 3 hồi.

    Song Tử sốt sắng chạy ra , quả nhiên người đến là Thiên Bình.

    Thiên Bình vừa đến đã đi vội vào phòng khách, quăng chiếc áo vest trên tay xuống, nới lỏng cà vạt, anh ngồi xuống ghế sô pha , vẻ mặt mệt mỏi, nói:

    -Cứ tưởng không đến được đây rồi !

    Bạch Dương hỏi ngay:

    -Anh đã gặp phải chuyện gì thế ?

    Thiên Bình tựa đầu vào ghế sô pha, sau đó chậm rãi nói:

    -Bị bọn người lạ mặt truy sát, mà tại sao mọi người lại tập trung đông đủ ở đây thế?

    Ma Kết đáp:

    -Bọn em cũng bị truy sát !

    Thiên Bình nói:

    -Ra tay cùng một ngày à ?

    Xem ra điều mà bọn anh lo lắng đã thành sự thật rồi !

    Nhân Mã đáp:

    -Bọn em đã được nghe anh Bảo Bình và anh Song Tử kể rồi, hiện giờ bọn em đã lên kế hoạch sẽ đến khu xưởng bỏ hoang từng là chỗ giao dịch chợ đen năm trước !

    Thiên Bình suy nghĩ một lát, sau đó nói:

    -Nếu đã có kế hoạch thì chúng ta cũng nên sớm tiến hành thôi !

    Song Tử đáp:

    -Đương nhiên rồi, cậu cũng đã đến , chúng ta đi thôi !

    Song Tử vừa dứt lời cũng là lúc cửa sổ phòng khách bị bắn vỡ tan nát, Song Tử hốt hoảng hét lớn:

    -Tất cả mau tìm chỗ nấp !

    Mọi người có mặt trong phòng khách đều cuống cuồng nấp sau những chiếc ghế sô pha và những món đồ nội thất khác.

    Bảo Bình lấy khẩu súng lục giắt ở túi quần sau ra, anh kiểm tra lại băng đạn sau đó lên nòng , chuẩn bị đối phó với tình huống xấu nhất.

    Thiên Bình , Song Tử cũng thế , những ai có vũ khí và có khả năng phòng vệ đều chuẩn bị sẵn sàng .

    Song Tử ra hiệu cho mọi người thoát ra theo đường cửa sau và phân công Thiên Bình, Ma Kết, Kim Ngưu, Nhân Mã theo anh , ra ngoài trước, còn Bạch Dương, Bảo Bình, dọn dẹp phía sau.

    Thiên Bình gật đầu, anh khoát tay bảo mọi người bắt đầu di chuyển ra khỏi chỗ nấp.

    Cánh cửa ra vào đột ngột bật mở, một đám người lạ mặt túa vào, tất cả bọn chúng hầu hết đều được trang bị súng.

    Trước tình thế này, Bảo Bình đứng dậy khỏi chỗ nấp, anh ra tay rất nhanh, chẳng mấy chốc đã bắn hạ được vài tên trong bọn, Bạch Dương thừa lúc đội hình chúng hỗn loạn, cô lao ra, cướp vũ khí và tấn công ngược lại.

    Về phía Song Tử, nhờ có Bảo Bình và Bạch Dương đánh lạc hướng, anh đã cùng mọi người ra được sân sau nhà mình, nhưng đón anh là họng súng của hơn 10 tên sát thủ.

    Song Tử, Thiên Bình nhanh tay bắn trả nhưng bọn chúng ngày càng đông, đạn trong súng thì lại cạn kiệt , mọi người đành lánh tạm vào một góc của căn nhà kho sau vườn.

    Bạch Dương nhặt hết vũ khí, đạn dược của bọn đã bị mình hạ, cô cùng Bảo Bình ra đến cửa sau nhưng không trông thấy đội của Song Tử đâu, chỉ thấy bọn truy sát họ đang lùng sục từng bụi rậm trong vườn nhà Song Tử.
     
    [ 12 Cung Hoàng Đạo ] Lật ... ( Phần 2 )
    Chương 13


    Bảo Bình và Bạch Dương ngồi xuống, nấp mình sau cánh cửa sau dẫn ra sân vườn nhà Song Tử.

    Bạch Dương kiểm tra lại đạn trong những khẩu súng mình đã nhặt, sau đó cô nói:

    -Anh Bảo Bình, nhiêu đây chắc đã đủ phá vòng vây !

    Bảo Bình nhổm người dậy, anh nhìn qua cửa sổ gần đó, đáp:

    -Bọn chúng đang tập trung tìm đội Song Tử, thời cơ chính là đây !

    Bảo Bình toan đẩy cửa, cùng Bạch Dương xông ra ngoài thì anh chợt nghe thấy tiếng bước chân vọng đến từ cửa chính, đoán là có kẻ xâm nhập, Bảo Bình xoay người lại, anh vỗ nhẹ vào vai Bạch Dương, sau đó ra hiệu bảo cô nấp sau tủ bếp , còn mình nấp ở chân cầu thang dẫn lên tầng hai.

    Phía Song Tử và những người còn lại, tuy nấp vào một bên vách nhà kho nhưng đối với họ, chẳng khác nào không nấp.

    Bọn sát thủ đã tiến đến rất gần, trong tình huống này, có lẽ liều mạng chính là giải pháp tối ưu .

    Đột nhiên, có tiếng súng, tiếng súng liên hồi cùng những âm thanh sắc ngọt của một loại vũ khí nào đó đang cắt vào da thịt con người truyền đến.

    Nhân Mã tò mò ghé mắt nhìn, trước mặt cô là một chàng trai với mái tóc màu nâu , đang cầm một loại vũ khí trông như một thanh kiếm nhưng hình thù có hơi kì dị.

    Chàng trai này ra tay rất nhanh, vũ khí trên tay hắn lướt đến đâu, xác người rơi xuống đến đấy và đặc biệt hắn chỉ cắt vào động mạch cổ của nạn nhân, những kẻ bị hắn giết đều do bị cắt đứt đầu.

    Nhân Mã kinh hãi,cô cố nhìn rõ mặt tên đó, chỉ mới một năm không gặp, không ngờ cậu ta lại trở thành thế này, cho dù ánh mắt có thay đổi nhưng cô không thể nào phủ nhận người đó chính là Cự Giải.

    Nhân Mã lập tức quay sang nói với Ma Kết:

    -Cậu không thể nào ngờ được người ngoài kia là ai đâu !

    Nhưng trước khi nhìn cậu phải chuẩn bị tinh thần đấy !

    Ma Kết đáp:

    -Còn gì nghiêm trọng hơn tình trạng chúng ta lúc này sao ?

    Nhân Mã chưa kịp đáp thì Cự Giải đã bước đến trước mặt họ từ bao giờ, cậu ta mặc một bộ quần áo màu đen, đeo một khẩu súng sau lưng, còn tay thì cầm một thanh kiếm .

    Mọi người đều ngạc nhiên nhìn người trước mặt, vẫn là mái tóc đó, dáng người đó nhưng gương mặt của Cự Giải một năm trước không như vậy, không lấm lem máu của kẻ thù, ánh mắt cũng không sắc như bây giờ.

    Thiên Bình nhìn cậu ta một lượt, sau đó lên tiếng:

    -Chào !

    Lâu rồi không gặp nhỉ ?

    Cự Giải mỉm cười, đáp:

    -Đúng là lâu thật rồi !

    Sau đó cậu quay sang Ma Kết, nói:

    -Hai chúng ta nói chuyện riêng một lát được không ?

    Ma Kết gật đầu.

    Thật ra hôm nay là ngày 17, ngày mà cô và Cự Giải hẹn gặp mặt nhau mỗi tháng.

    Từ một năm trước, hai người vẫn giữ liên lạc thường xuyên và ấn định, ngày 17 mỗi tháng, cả hai sẽ có một buổi hẹn hò bí mật.

    Cho nên đối với Ma Kết, sự xuất hiện của Cự Giải không khiến cô ngạc nhiên nhưng tại sao cậu ta lại biết và tìm đến chỗ này mới là điều khiến cô kinh ngạc nhất.

    Ma Kết hỏi trước:

    -Tại sao anh lại tìm được em ?

    Cự Giải cười, đáp:

    -Bí mật !

    Ma Kết cũng mỉm cười, cô trả lời:

    -Cảm ơn anh vì đã đến kịp lúc !

    Cự Giải im lặng một lúc, sau đó kéo tay Ma Kết, nói:

    -Đi thôi, em còn ở chung với họ, sẽ bị truy sát nữa đấy !

    Ma Kết giằng tay lại, cô đáp:

    -Không được, em không thể bỏ mọi người ở lại mà chạy được !

    Cự Giải vẫn không buông tay cô, nói:

    -Đừng ngốc như vậy chứ !

    Em suýt chết đấy !

    Ma Kết giật mạnh tay về, cô trả lời:

    -Nếu đổi lại là anh, anh có thể làm thế không ?

    Anh đi trước đi, khi nào an toàn em sẽ gọi cho anh !

    Cự Giải thở dài, đáp:

    -Thôi được, anh không ép em !

    Cự Giải quay lưng bước đi, nhưng vừa đi được vài bước, cậu đã bị giọng của Ma Kết làm sựng lại:

    -Khoan đã, đợi một lát!

    Cự Giải xoay người lại, tưởng rằng Ma Kết đã đổi ý nhưng cô ấy chỉ chạy đến, dúi vào tay anh một chiếc khăn nhỏ và nói:

    -Khuôn mặt đầy máu này không hợp với anh chút nào !

    Cự Giải nhận lấy chiếc khăn, mỉm cười sau đó bỏ đi.

    Ma Kết đứng đó, nhìn theo bóng lưng cậu ta cho đến khi mất dạng, cô lắc đầu, dù đã chấp nhận cách Cự Giải giết người vào cái ngày kinh hoàng của một năm trước nhưng so với cách giết người tàn nhẫn như hiện tại, Cự Giải của năm đó vẫn còn kém cỏi hơn rất nhiều.

    Chỉ trong một năm, người cô yêu đã trở thành thế này, một tên sẵn sàng xuống tay chém đứt đầu người khác mà không có một chút sợ hãi nào.

    Liệu còn những điều gì ở con người Cự Giải mà cô không biết và liệu cô có thể chấp nhận được những điều đó hay không ?
     
    [ 12 Cung Hoàng Đạo ] Lật ... ( Phần 2 )
    Chương 14


    Trông thấy Cự Giải trở về, quần áo lấm lem máu, gương mặt cũng chẳng có gì gọi là thoải mái, Song Ngư liền hỏi ngay:

    -Có chuyện gì à ?

    Cự Giải gật đầu, sau đó nói:

    -Mọi người, tôi có chuyện muốn nói !

    Song Ngư ngạc nhiên, cô dừng việc quét dọn của mình hướng ánh nhìn về phía Cự Giải chờ đợi điều cậu ta sắp nói ra.

    Thiên Yết và Sư Tử cũng rất nhanh chóng tiến đến chỗ Cự Giải.

    Cự Giải nhìn Sư Tử, sau đó nói:

    -Bọn họ đang bị truy sát, trong đó có Bạch Dương và Ma Kết !

    Sư Tử nhíu mày, hỏi lại:

    -Chuyện như thế nào ?

    Cự Giải đáp:

    -Đáng lẽ hôm 17 là ngày em và Ma Kết hẹn gặp nhau nhưng khi em đến đó, gọi cho cô ấy không được, em đã đi tìm và phát hiện cô ấy cùng đám bạn cũ của chúng ta đang bị một bọn sát thủ bao vây ở nhà Song Tử.

    Em đã ra tay, tuy nhiên có lẽ bọn sát thủ đó sẽ còn quay lại.

    Ma Kết lại không đồng ý đi cùng em, trước tình thế này, em muốn xin anh và mọi người, hãy cứu họ cũng như cứu Ma Kết!

    Song Ngư lập tức phản bác:

    -Tớ không đồng ý !

    Thân phận chúng ta đã bại lộ, họ lại còn là đặc vụ, có thể đây chỉ là một vụ dàn dựng nhắm đến chúng ta, đặc biệt là tớ và Thiên Yết !

    Cự Giải đáp:

    -Không, không thể là dàn dựng được, cậu quá đa nghi rồi, nếu là dàn dựng, tớ có thể xông vào đó , giết sạch đám sát thủ kia rồi lành lặn rời khỏi ư ?

    Song Ngư trả lời:

    -Dù thế nào thì đây vẫn là một tình huống rất đáng nghi, xin lỗi, tớ không nhận đơn hàng này của cậu !

    Cự Giải quát:

    -Nếu đổi ngược lại người bị truy sát là Thiên Yết , cậu có thể hành xử như vậy không hả ?

    Đừng nhìn sự việc theo đôi mắt của người ngoài cuộc như vậy !

    Thiên Yết lên tiếng:

    -Cự Giải, cậu bình tĩnh đi !

    Chuyện này cần tính toán kĩ lưỡng !

    Song Ngư đáp lời Cự Giải :

    -Nếu Thiên Yết bị truy sát tớ tất nhiên sẽ liệu tình hình mà giúp anh ấy, bởi vì anh ấy không phải đặc vụ, không phải người từng đối đầu và truy bắt tớ, cậu đã hiểu điểm khác nhau giữa hai vấn đề chưa ?

    Sư Tử nói, giọng điệu có phần nghiêm túc hơn hẳn thường ngày:

    -Song Ngư và Thiên Yết nói không hề sai, chuyện này không thể không nghi ngờ, hơn nữa, Cự Giải, em nên nhớ Song Ngư với Thiên Yết không phải cấp dưới ở xưởng chúng ta, họ là sát thủ tự do, họ có quyền nhận hoặc từ chối yêu cầu của em, và mỗi yêu cầu đều được tính bằng tiền.

    Trước hết, anh sẽ gọi cho Bạch Dương, còn em nên lên phòng thay quần áo và nghỉ ngơi.

    Chuyện cứu người, đã có tay chân của anh lo, chúng ta không ai phải lộ mặt cả !

    Cự Giải im lặng, cậu không đáp lại lời của Sư Tử, cũng không ngẩng mặt lên nhìn mọi người, cứ thế, lặng lẽ bước lên phòng.

    Cự Giải đi rồi, Song Ngư mới nói:

    -E là cậu ấy sẽ một mình đi tìm Ma Kết !

    Sư Tử lắc đầu, đáp:

    -Không đâu, đừng lo, nó rất nể mặt anh !

    Nói rồi Sư Tử mở điện thoại di động, gọi cho Bạch Dương, thế nhưng, không có tín hiệu.

    Nhiều lần như thế, khiến Sư Tử cũng bắt đầu bồn chồn, nhưng anh biết là mình không thể đi tìm cô.

    Sư Tử lại gọi điện, nhưng lần này không phải là gọi cho Bạch Dương , người ở đầu dây bên kia là một người đàn ông, vừa nhấc máy, hắn ta đã nói:

    -Ông chủ , có việc gì khẩn cấp sao ạ ?

    Sư Tử đáp:

    -Cậu liên lạc ngay với người của chúng ta ở thành phố Z , nước láng giềng, bảo họ đến địa chỉ mà tôi sắp gửi, tìm một đám người đang bị truy sát, nếu có thể hãy giúp họ một tay nhưng không được tiết lộ người chỉ thị các cậu là tôi !

    Rõ chứ ?

    Địa chỉ sẽ được gửi ngay đây !

    Người bên kia trả lời một cách dứt khoát:

    -Đã rõ !

    Sư Tử dập máy, anh soạn ngay địa chỉ nhà Song Tử rồi gửi cho người mà mình vừa giao nhiệm vụ qua điện thoại.

    Sư Tử nhíu mày, không biết vụ truy sát mà Cự Giải trông thấy có phải là sự thật hay không nhưng dù sao cũng mong Bạch Dương sẽ an toàn.

    Sau khi Cự Giải rời khói đó, Ma Kết quay trở lại chỗ mọi người đang đứng, Bạch Dương và Bảo Bình cũng giải quyết xong những tên đột nhập vào đường cửa chính .

    Bạch Dương quăng xuống đất đống vũ khí mà cô vừa nhặt được , nói:

    -Mọi người chia ra mà dùng dần đi !

    Kim Ngưu nhìn số vũ khí dưới đất, rồi lại nhìn lên Bảo Bình, hỏi:

    -Chúng ta liệu có thể quay trở lại cuộc sống của trước đây không ?

    Bảo Bình im lặng một lát rồi đáp:

    -Mặc dù không thể chắc chắn điều gì nhưng chỉ cần chúng ta còn sống, không điều gì là không thể !

    Kim Ngưu mỉm cười, cô cúi người nhặt một khẩu súng , đó là một khẩu súng có ống ngắm, nhưng vẫn không thể gọi là có thể bắn ở cự li xa.

    Kim Ngưu tỏ ý không hài lòng, nói:

    -Tuy có ống ngắm nhưng lại không phải là súng bắn tỉa, tiếc thật !

    Bạch Dương hỏi lại:

    -Cậu thích vị trí hỗ trợ tầm xa à ?

    Kim Ngưu gật đầu, cô giương khẩu súng trên tay, ngắm bắn vào bờ tường nhà Song Tử, nếu như không thể quay lại, thì cô đành phải bước tiếp quãng đường tăm tối này thôi!

    Mọi người trang bị vũ khí xong thì cũng đã chập tối, sau một cuộc thảo luận họ quyết định sẽ ra bến cảng, nhân lúc chủ nhân của những chiếc du thuyền không phòng bị, sẽ đột nhập và khống chế họ để đi một chuyến vượt biển rời khỏi thành phố này.

    Mặc dù biết rõ việc mình sắp làm là phi đạo đức nhưng trong hoàn cảnh này, rõ ràng người tốt chẳng thể sinh tồn.
     
    [ 12 Cung Hoàng Đạo ] Lật ... ( Phần 2 )
    Chương 15


    Thiên Bình , Song Tử , Bảo Bình và Bạch Dương bước lên một chiếc du thuyền nhỏ neo đậu bên cảng biển một cách dễ dàng vì chủ nhân của con thuyền này đang loay hoay chuẩn bị đồ đạc phía sau.

    Vừa đặt chân lên thuyền, Thiên Bình đã nhanh chóng di chuyển ra đằng sau, Bạch Dương cũng đi cùng, còn Bảo Bình và Song Tử thì giúp những người còn lại lên thuyền.

    Chủ nhân của con thuyền này là một người phụ nữ, cô ta đang xếp những chiếc thùng giấy thành một chồng cao nên không phát hiện có người đột nhập.

    Bạch Dương lao nhanh đến, chĩa súng vào sống lưng cô ta, nói:

    -Xin lỗi, nhưng hãy đưa chúng tôi rời khỏi bến càng này, ngay lập tức và không được báo động !

    Người phụ nữ này đặt thùng hàng xuống, Thiên Bình sợ cô ta sẽ phản công nên anh ngay lập tức tiến đến, chĩa súng vào gáy cô ta.

    Người phụ nữ kia giơ hai tay ra hiệu đầu hàng, cô ta đáp:

    -Không ngờ lại là các người đấy !

    Nói rồi cô ta xoay mặt lại, cả Bạch Dương lẫn Thiên Bình đều ngạc nhiên tột độ.

    Thiên Bình hỏi lại:

    -Xử Nữ ?

    Sao em lại ở đây ?

    Xử Nữ trả lời:

    -Câu này tôi phải hỏi các người mới đúng!

    Chẳng phải các người là đặc vụ à ?

    Sao bây giờ lại chuyển sang cướp du thuyền của tôi rồi ?

    Bạch Dương vẫn không hạ súng xuống, cô đáp:

    -Không có gì để giải thích cả !

    Nhanh lên, vào buồng lái, nhổ neo và rời khỏi đây mau !

    Thiên Bình vừa dí súng vào đầu Xử Nữ vừa bảo:

    -Nghe rồi chứ !

    Nhanh lên !

    Xử Nữ liếc nhìn Thiên Bình rồi vừa tiến về phía buồng lái, vừa nói:

    -Được rồi, tôi sẽ cho thuyền khởi hành ngay đây !

    Khó khăn lắm mới gặp lại, không ngờ lại trong tình cảnh này, Thiên Bình khẽ thở dài, trước hết thoát khỏi tầm truy sát đã, những chuyện khác có lẽ không nên nghĩ đến sẽ tốt hơn.

    Phía Song Tử , Bảo Bình và mọi người cũng đã lên thuyền an toàn, con thuyền nhổ neo, tiếng động cơ kêu xoành xoạch đều đặn vang lên, Bảo Bình nói:

    -Vậy là hai người kia đã khống chế thành công chủ chiếc du thuyền này rồi, mọi người tạm vào khoang nghỉ ngơi, tôi đi tìm họ !

    Nhân Mã, Ma kết, Kim Ngưu gật đầu, còn Song Tử thì theo Bảo Bình đến buồng lái.

    Cánh cửa buồng lái vẫn mở, từ xa đã có thể trông thấy Bạch Dương và Thiên Bình đang dùng súng đe dọa một cô gái tóc nâu, thế nhưng mái tóc ấy lại khiến Bảo Bình cảm thấy bất an , có gì đó rất quen nhưng cũng rất đáng sợ.

    Bảo Bình và Song Tử chậm rãi bước vào buồng lái, Bảo Bình lên tiếng trước:

    -Xin lỗi nhé chủ nhân của con thuyền này, chúng tôi bất đắc dĩ mới phải làm thế !

    Xử Nữ nhếch môi cười, cô xoay mặt lại , đáp:

    -Lâu rồi mới gặp lại nhỉ ?

    Cũng khá đông đủ đó !

    Bảo Bình sửng sốt, Song Tử cũng kinh ngạc nhìn người trước mặt.

    Một lát sau, Song Tử mới chậm rãi bước đến, nói:

    -Lâu rồi không gặp, giờ thì phiền cô đưa chúng tôi đi khỏi quốc gia này !

    Xử Nữ trả lời:

    -Dùng súng uy hiếp người khác, đây là cách nhờ vả của đặc vụ cao cấp à ?

    Song Tử đáp:

    -Là do cô nghĩ tiêu cực thôi, đây rõ ràng là nhờ vả đấy !

    Xử Nữ cười, cô nhìn Song Tử, sau đó lại nhìn hệ thống phím điều khiển trước mặt, nói:

    -Nhờ vả thế này, xem ra không làm không được rồi !

    Chiếc du thuyền đã rời khỏi cảng được hơn hai giờ đồng hồ, qua tấm cửa kính ở buồng lái, mọi người đều có thể thấy được một khoảng đất liền mờ ảo đằng xa.

    Con thuyền đột ngột tăng tốc, Bảo Bình hỏi ngay:

    -Cô định cho thuyền vào đất liền à ?

    Khoan đã, bến cảng phía trước có thể là cảng của nước láng giềng có liên minh với đất nước của chúng ta, nơi đó không an toàn đâu !

    Xử Nữ không đáp, cô điềm tĩnh ấn liên tục một dãy phím trong hệ thống phím điều khiển con thuyền ở buồng lái.

    Thao tác của Xữ Nữ vừa kết thúc thì một loạt họng súng laze trồi ra khỏi vách của buồng lái, tất cả đều đã được kích hoạt và đều nhắm vào Bảo Bình, Song Tử, Thiên Bình, Bạch Dương.

    Xử Nữ nhìn những gương mặt ngạc nhiên của những kẻ vừa uy hiếp cô rồi khẽ nhếch môi cười, cho tay vào túi quần, lấy ra một khẩu súng ngắn.

    Xử Nữ lên tiếng:

    -Bỏ vũ khí xuống, bước ra mũi thuyền cho tôi !

    Thiên Bình nhìn mọi người, sau đó mới từ từ hạ khẩu súng trên tay xuống, giắt vào thắt lưng.

    Cả Bảo Bình, Song Tử và Bạch Dương đều như thế.

    Xử Nữ bật bộ đàm dùng cho nội bộ các phòng trên chiếc du thuyền, cô cất giọng đe dọa:

    -Những kẻ đang ngồi trong khoang hành khách nghe cho rõ, đồng bọn của các người hiện giờ đang đứng trước hơn 20 họng súng laze của tôi, nếu các người không mau chóng rời khỏi khoang hành khách, bước ra mũi thuyền thì hãy chờ nhặt những cái xác nát bươm của chúng đi !

    Ở khoang hành khách, khi giọng của Xử Nữ vừa cất lên, Ma Kết đã nhận ra ngay, cô toát mồ hôi lạnh, nói:

    -Mọi người, giọng của người vừa nói trên thiết bị đó chính là giọng của Xử Nữ !

    Kim Ngưu tái mặt, cô hỏi lại:

    -Cậu chắc chứ ?

    Nhưng nếu đúng là như vậy thì chúng ta phải sớm làm theo những gì cô ta nói thôi, nếu không mọi người sẽ nguy mất !

    Nhân Mã lắc đầu ngao ngán:

    -Bao nhiêu du thuyền không cướp, lại cướp ngay thuyền của tên tội phạm khủng bố !

    Ma Kết đứng dậy, cô nói:

    -Đi thôi các cậu, Xử Nữ nói là sẽ làm thật đấy !

    Ma Kết, Kim Ngưu, Nhân Mã vừa bước ra mũi thuyền thì đã trông thấy Thiên Bình, Bảo Bình, Bạch Dương, Song Tử đã ở đó trước, đằng sau họ là Xử Nữ, nhưng hai tay cô lại cầm hai khẩu súng máy lên đạn tự động, chĩa thẳng vào họ.

    Nếu chỉ dừng lại ở đó thì không có gì đáng sợ, điều đáng sợ ở đây là khắp mọi ngõ ngách trên con thuyền này đều được trang bị sẵn súng laze với độ chính xác cực cao đã được Xử Nữ lập trình sẵn , hiện giờ tất cả đều đã ở vị trí sẵn sàng.

    Xử Nữ trông thấy Ma Kết, Kim Ngưu , Nhân Mã liền nói:

    -Dù gì cũng là bạn cũ, đón tiếp thế này đã đủ nồng hậu chưa nhỉ ?

    Kim Ngưu đáp:

    -Xử Nữ, không ngờ lại gặp cô ở đây !

    Xử Nữ cười, bảo:

    -Đừng nói nhiều, mau vào đứng cùng một chỗ với bọn chúng đi !
     
    [ 12 Cung Hoàng Đạo ] Lật ... ( Phần 2 )
    Chương 16


    Chiếc du thuyền cập vào một bến cảng nhỏ và vắng người , có lẽ cảng biển này cũng không thường được người dân bản địa trưng dụng.

    Xử Nữ dí súng vào đầu Thiên Bình và Song Tử, quát:

    -Bước lên bờ !

    Mọi người im lặng, hai tay ôm đầu ra hiệu xin hàng, nhanh chóng bước lên bờ .

    Đợi tất cả đã rời khỏi du thuyền của mình, Xử Nữ mới dần lùi về phía buồng lái nhưng loạt súng laze và hai khẩu súng máy trên tay cô vẫn không hạ xuống.

    Xử Nữ rút từ trong túi quần ra một chiếc điều khiển từ xa, cô ấn nút , con thuyền tự động nhổ neo rồi nổ máy, từ từ chuyển động theo từng đợt sóng, xa dần, xa dần.

    Xử Nữ nhìn đám người đứng trên bờ, sau khi nhận thấy khoảng cách đã an toàn cô mới trở vào buồng lái, tắt hệ thống phòng vệ trên thuyền.

    Xử Nữ khẽ thở dài, cô cho tay vào túi quần, định lấy di động ra để liên hệ với người mà cô sắp giao dịch, xin lỗi họ vì sự chậm trễ cũng như sự cố của bản thân nhưng vừa đặt tay vào , cô đã chạm ngay một mảnh giấy cứng, nó ở cạnh chiếc điện thoại của cô.

    Xử Nữ lấy mảnh giấy ra, đó là một mảnh giấy xé vội từ một chiếc bìa sổ, trên đó có một dòng số và một dòng chữ cũng được viết rất vội nhưng không đến nỗi không đọc được.

    Xử Nữ chăm chú nhìn mảnh giấy, sau đó mỉm cười, Thiên Bình trông hiền lành thế nhưng lại là một tên có đôi tay sánh ngang với một siêu trộm, anh ta đã viết số điện thoại của mình kèm dòng chữ " Xử Nữ, hãy gọi cho anh bất cứ khi nào em muốn" rồi bỏ nó vào túi quần của cô mà cô không hề hay biết.

    Xử Nữ lại nhớ đến ngày trước, Thiên Bình vẫn như vậy, vẫn nhẹ nhàng và vẫn thích cô.

    Xử Nữ không ngăn nỗi nụ cười trên môi, cô đặt lại mảnh giấy vào túi, gọi cho anh bất cứ khi nào em muốn ư ?

    Có những lúc không phải cứ muốn là được.

    Mặc dù chẳng biết Thiên Bình và mọi người tại sao lại phải cướp du thuyền rồi chạy sang quốc gia khác nhưng vì thân phận hiện tại của mình, Xử Nữ chỉ còn cách tống cổ họ xuống một nơi nào đó.

    Sư Tử nhận được mật báo từ những người anh đã phân công đi cứu Bạch Dương và Ma Kết, bọn họ nói rằng khi đến địa chỉ đã được chỉ định thì không còn ai trong căn nhà đó ngoài những xác chết la liệt trong nhà và những thi thể không đầu ngoài sân vườn.

    Sư Tử im lặng suy nghĩ, họ không phải những người bình thường, không dễ dàng gì bị giết hay bị bắt, hơn nữa, Cự Giải đã giúp họ một tay, chắc chắn bây giờ họ đã trốn ở đâu đó.

    Cự Giải đã bình tĩnh hơn, tuy nhiên cậu vẫn không tránh khỏi lo lắng , Cự Giải nhìn Sư Tử, hỏi:

    -Sao anh im lặng vậy ?

    Ma Kết sẽ không sao chứ ?

    Sư Tử đáp:

    -Lúc em đến đó , đã giết bao nhiêu tên ?

    Cự Giải suy nghĩ một lát sau đó đáp:

    -Khoảng hơn 10 tên !

    Sư Tử nói:

    -Cộng với những tên đã bị tiêu diệt trước đó nữa, cũng trên dưới 30 tên.

    Thiệt hại lớn như vậy , chắc chắn bọn truy sát họ sẽ không kịp trở tay, cho nên tạm thời họ sẽ an toàn.

    Anh nghĩ họ đã trốn ở một nơi nào đó!

    Thiên Yết lên tiếng:

    -Cũng đúng, chẳng có một tổ chức sát thủ nào bị giết gần 30 người mà vẫn còn đủ người và bản lĩnh để mà tiếp tục truy sát!

    Tạm thời cậu cứ ở yên đây mà chờ tin !

    Chợt cánh cửa quán ăn bật mở, Song Ngư theo quán tính, nói:

    -Chào quý khách !

    Xin mời ngồi !

    Sau câu nói đó cũng là lúc Song Ngư đứng sựng lại, cô trố mắt nhìn những vị khách vừa bước vào quán ăn.

    Không đợi cô lên tiếng , một người trong số đó, còn ngạc nhiên hơn cô, đã hỏi trước:

    -Song Ngư ?

    Sao lại là cô ?

    Hơn nữa còn có Thiên Yết, Sư Tử , Cự Giải ?

    Song Ngư vờ như không biết chuyện gì, cô đáp:

    -Tôi và Thiên Yết đang làm phục vụ tại quán ăn này, còn các người, đi du lịch tiện thể ghé qua à ?

    Lúc này, Sư Tử đã bước ra khỏi quầy bếp, anh tiến đến , hỏi:

    -Bạch Dương , em và mọi người sao lại ở đây ?

    Đúng như Song Ngư nói, cô ấy và Thiên Yết đang làm phục vụ tại đây, còn nơi này chính là quán ăn của anh!

    Song Tử nhếch môi, anh nói:

    -Buồn cười nhỉ, tội phạm buôn bán vũ khí trái phép và hai tên sát thủ lại mở một quán ăn , kẻ làm đầu bếp , kẻ làm phục vụ.

    Định đóng vở kịch hoàn lương này cho ai xem hả ?

    Thiên Yết liếc mắt nhìn Song Tử, đáp:

    -Vậy à ?

    Thế còn một đám đặc vụ, công tố viên và công dân gương mẫu các người, sao lại lạc qua đây, còn chui rúc vào cái quán ăn này vậy ?

    Nhìn bộ dạng tất tả của các người, chắc không tốt lành gì rồi!

    Thiên Bình lên tiếng:

    -Hai người có thể gặp mặt mà không cãi không ?

    Bây giờ không còn ai là đặc vụ, cũng không còn ai tội phạm nữa.

    Ở đây hiện tại chỉ có khách hàng và người bán thôi !
     
    [ 12 Cung Hoàng Đạo ] Lật ... ( Phần 2 )
    Chương 17


    Bảo Bình đưa mắt nhìn xung quanh chỗ mình đang ngồi, trông không có vẻ gì giống với một kho vũ khí hay một chỗ nguy hiểm như chiếc du thuyền của Xử Nữ ban nãy, anh nói:

    -Song Tử, cậu ấy nói đúng đấy, đừng gây chuyện nữa !

    Song Tử không đáp lời Bảo Bình, cười khinh bỉ rồi quay mặt đi nơi khác, Thiên Yết cũng không nói thêm gì nữa, anh chỉ liếc nhìn sang Song Ngư.

    Lúc này, có lẽ Sư Tử là người sáng suốt nhất, anh mỉm cười, hỏi:

    -Tôi có thể biết mọi người sao lại ở đây không ?

    Bạch Dương hỏi lại ngay:

    -Cự Giải không kể với anh ư ?

    Sư Tử đáp:

    -Hôm qua Cự Giải đi đâu đó, khi trở về liền lên thẳng tầng hai, hoàn toàn không kể với anh bất cứ chuyện gì !

    Mà chuyện này có liên quan tới Cự Giải sao ?

    Bạch Dương thở dài, trả lời:

    -Bọn em đến được đây, một phần cũng nhờ Cự Giải giúp !

    Chuyện kể ra rất dài !

    Không đợi Bạch Dương nói thêm , Thiên Bình đã tiếp lời:

    -Chuyện đại loại chỉ là xảy ra một tai nạn và hiện tại chúng tôi không còn gì, phải trốn chạy từng ngày rồi đến được đây, có lẽ chúng tôi sẽ ở đâu đó trong thành phố này lánh nạn một thời gian !

    Sư Tử nhìn sang Bạch Dương, mỉm cười, bảo:

    -Em không sao là tốt rồi !

    Song Ngư lên tiếng:

    -Vậy bây giờ mọi người đã có dự định gì chưa?

    Nhân Mã đáp:

    -Dự định gì đây ?

    Bọn tớ chỉ biết làm sao để có thể sống tiếp mà thôi !

    Thiên Yết nói:

    -Khu phố này không thiếu các dãy trọ , nếu muốn ở lại mọi người có thể đến đó !

    Thiên Bình vui vẻ ra mặt, anh nhìn những người đi cùng mình, nói:

    -Nếu thế thì chúng ta tạm thời không lo chỗ ở, mọi người thấy thế nào ?

    Song Tử đáp:

    -Còn cách nào nữa, đành như vậy thôi !

    ---------------------------------------------

    Trời đã khuya, Song Ngư đang lau tấm kính ở cửa ra vào của quán trước khi đóng cửa thì cô nghe thấy tiếng bước chân, Song Ngư vội đưa mắt nhìn xung quanh một cách thận trọng, tiếng bước chân ngày càng gần và cách đó không xa là một cô gái với mái tóc màu nâu sáng .

    Song Ngư ngạc nhiên, không đợi cô gái đó đến gần , cô đã hỏi :

    -Bạch Dương ?

    Cậu đến tìm Sư Tử à ?

    Bạch Dương lắc đầu, cô đáp:

    -Không, đừng nói cho anh ấy biết tớ đã đến đây, tớ đến là để gặp cậu !

    Ban nãy tớ gặp lại cậu, đột nhiên tớ lại muốn nói chuyện với cậu , cậu có thể tiếp chuyện tớ không ?

    Song Ngư bước vào trong quán, đặt chiếc giẻ lau trên tay xuống bàn, sau đó quay sang bảo Bạch Dương:

    -Sư Tử và Cự Giải đi ngủ rồi, vì hôm nào họ cũng phải dậy sớm chuẩn bị món cho quán ăn.

    Chúng ta ngồi ở bậc thềm này được chứ ?

    Bạch Dương gật đầu, cô ngồi xuống, hít một hơi thật sâu, sau đó tự mỉm cười, nói:

    -Cảm ơn cậu nhé , Song Ngư !

    Tớ thật nhớ quãng thời gian trước đây, không ngờ mối quan hệ giữa những người chúng ta lại trở thành như thế!

    Song Ngư nhìn xa xăm, cô đáp:

    -Mọi chuyện vốn dĩ đã không nên bắt đầu !

    Bạch Dương khẽ gật đầu, hỏi lại:

    -Cậu nói đúng, nhưng tại sao cậu lại đến trường ?

    Rõ ràng cậu có thể chọn cuộc sống bí mật hơn kia mà?

    Song Ngư vẫn không nhìn Bạch Dương, cô đáp:

    -Đó là tâm nguyện của cha mẹ tớ !

    Bạch Dương ngạc nhiên nhìn Song Ngư, nhưng hình như đã hiểu ra điều gì đó, cô nói:

    -Xin lỗi, tớ không cố ý nhắc đến chuyện không vui của cậu!

    Song Ngư mỉm cười, nói:

    -Không sao, dù không ai nhắc đến thì sự thật vẫn là sự thật và nó vẫn tồn tại , tớ mãi mãi không có cách nào trốn chạy được!

    Bạch Dương nhìn vào dãy nhà đằng xa, những ánh đèn thưa thớt trong đêm đen, nó cũng giống như ánh sáng công lý mà cô đã theo đuổi bấy lâu, mập mờ, hư ảo.

    Bạch Dương vẫn giữ ánh mắt xa xăm ấy, cô khẽ cười, nói với Song Ngư:

    -Trải qua những chuyện của hơn một năm vừa rồi và cả chuyện của mấy hôm nay nữa, tớ đã phần nào hiểu được thế giới mà trước kia tớ gọi là thế giới của tội phạm.

    Con người ai cũng thế, cũng sống vì mục đích và tham vọng riêng của chính mình, nhưng tham vọng đó trong mắt người khác lại làm nên tội lỗi, đơn giản chỉ có thế thôi.

    Những người bị gán cho cái danh tội phạm, chưa hẳn đã là những người không còn nhân tính, đổi lại, những tên nhân danh chính nghĩa, cũng chưa chắc đều là người tốt.

    Anh hùng, chiến binh công lý, đặc vụ xuất sắc, tất cả đều chỉ là những cái danh hiệu mà bọn thích khoe mẽ muốn khoác lên và nó chỉ là một lớp áo bao bọc bên ngoài của những bộ mặt tàn nhẫn.

    Xã hội nào cũng vậy, thế giới nào cũng thế, luôn tồn tại bất công !

    Song Ngư có hơi ngạc nhiên, cô nhìn sang Bạch Dương và đáp:

    -Cậu nói đúng, công bằng hay công lý là thứ không tồn tại trong xã hội loài người khi kẻ nào cũng muốn giành lấy lợi ích cá nhân của mình, tớ hay cậu đều như vậy cả !

    Bạch Dương lại nói:

    -Tớ bây giờ không còn tư cách gì để buộc tội người khác.

    Tớ đã xin thôi việc ở sở đặc vụ, sau đó tớ đã giết rất nhiều người, nhưng tớ vẫn không cảm thấy điều mình làm là sai trái, lúc nào tớ cũng an ủi bản thân rằng tớ chỉ tự vệ mà thôi!

    Song Ngư trả lời:

    -Đừng lo lắng, con đường này kết thúc, sẽ có con đường khác xuất hiện, quan trọng là cậu có muốn đi tiếp hay không !
     
    [ 12 Cung Hoàng Đạo ] Lật ... ( Phần 2 )
    Chương 18


    Song Tử ngồi bên bệ cửa sổ cũ kĩ của căn phòng trọ mà anh cùng Thiên Bình, Bảo Bình vừa dọn vào, anh không nói gì, cũng không làm gì, chỉ lặng lẽ nhìn con hẻm vắng phía dưới.

    Chợt Bảo Bình lên tiếng:

    -Các cậu, tớ có một ý tưởng cần các cậu giúp!

    Thiên Bình nhún vai, mỉm cười, đáp:

    -Chỉ cần nó không quá điên rồ!

    Bảo Bình cũng cười nhẹ, nói tiếp:

    -Tớ muốn khám nghiệm tử thi của tên chỉ huy sở đặc vụ!

    Song Tử ngay lập tức xoay người lại nhìn Bảo Bình, đồng tử mắt anh giãn to, sau đó mới nghiêm nghị nói:

    -Để làm gì?

    Cậu nghĩ có thể dùng kết quả khám nghiệm tử thi và phân tích hiện trường để đổi lại sự tự do cho chúng ta sao?

    Bảo Bình, đừng khiến mọi chuyện tệ hại hơn nữa!

    Bảo Bình liền phản bác:

    -Tớ không dùng nó xóa lệnh truy nã của chúng ta, tớ chỉ muốn biết kẻ đứng sau tất cả mọi việc là ai mà thôi!

    Song Tử có vẻ đang rất bực dọc, anh nói:

    -Tìm ra thì đã sao?

    Bọn cấp trên chịu nghe chúng ta à?

    Cậu vẫn muốn trở lại nơi đó ?

    Công lý, chính nghĩa mà chúng ta theo đuổi thật sự không tồn tại, trong tình cảnh này, ngoài trừ sa ngã chúng ta chẳng còn cách nào khác, cậu nên tỉnh táo đi!

    Bảo Bình lắc đầu, anh chậm rãi ngồi xuống ghế, dường như là để lấy lại bình tĩnh, sau đó mới trả lời:

    -Người nên tỉnh táo là cậu đấy!

    Ngay từ khi chuyện tồi tệ này xảy ra cậu đã luôn muốn cứu vãn nó, cậu vẫn luôn nuôi dưỡng cái mà cậu và mọi người gọi là công lý, nhưng cậu lại không nhận ra rằng thứ mà cậu cho là đẹp đẽ ấy chỉ là một mảnh vải phủ lên một vũng bùn tanh.

    Cậu còn nhớ khi học ở học viện chứ?

    Cậu còn nhớ đến kỹ năng cá cược thiên phú của mình?

    Một nơi làm việc, lấy chính nghĩa làm kim chỉ nam, buộc người khác vì điều đó mà hy sinh cả tính mạng nhưng ngay cả được bộc lộ tài năng hay là chính mình còn không có cơ hội.

    Đến khi mọi chuyện không còn cách nào cứu vãn được, cậu thất vọng, cậu chán ghét chính mình, cậu cho rằng mình đã bị hủy hoại hoặc ít nhất là tự hủy hoại bản thân.

    Cậu, tớ và tất cả mọi người đều không sa ngã, chẳng ai lạc đường cả, có chăng chỉ là tìm được thứ mình muốn!

    Thiên Bình cũng lên tiếng:

    -Bảo Bình nói đúng, tớ biết từ trước đến nay cậu luôn khinh thường những người mang chức danh tội phạm.

    Nhưng cậu thấy đấy, lằn ranh giữa tội phạm và người đại diện chính nghĩa còn mong manh hơn cả một tấm vải mỏng.

    Nghĩ lại sẽ thấy, tội phạm được hình thành là vì có pháp luật, còn pháp luật được hình thành phần lớn lại vì bảo vệ quyền lợi cho tầng lớp cầm quyền.

    Tớ không đứng về phía ai cả nhưng lần này, Song Tử, cậu nên sớm tự buông tha bản thân mình, đừng giữ những định kiến kì lạ trong lòng, cũng đừng dày vò chính mình nữa!

    Song Tử thở dài, anh đáp:

    -Chuyện các cậu nói, tớ sẽ suy nghĩ!

    Còn nếu Bảo Bình, cậu muốn khám nghiệm tử thi và tiếp tục điều tra vụ đó thì cậu nên tìm người khác vì tớ không học chuyên ngành pháp y!

    Thiên Bình nói:

    -Tớ cũng không biết nhiều, tớ nghĩ cậu là người giỏi mảng đó nhất trong ba người ở đây chứ?

    Bảo Bình lắc đầu, anh trả lời:

    -Tớ chỉ biết một số ít kiến thức sinh học và hóa học, còn nhìn miệng vết thương mà phán đoán nguyên nhân tử vong hay hung khí thì tớ hoàn toàn không làm được!

    Song Tử suy nghĩ, chuyện khám nghiệm tử thi này không những phải tìm người có thể phán đoán cái chết của nạn nhân qua vết thương mà còn phải tìm được người có thể an toàn ra vào nhà xác của sở đặc vụ.

    Bỗng Song Tử mỉm cười, đúng, người có thể đi cùng Bảo Bình chỉ có thể là người đó.

    Anh chậm rãi ngồi xuống chiếc ghế đối diện với Bảo Bình, bảo:

    -Tớ đã tìm ra người có thể đi cùng cậu nhưng tất nhiên không phải tớ và Thiên Bình!

    Bảo Bình ngạc nhiên, anh hỏi lại ngay:

    -Là ai?

    Song Tử nhếch môi cười, hơi ngã người tựa vào ghế, anh nói:

    -Để xem cậu có thể mời được cô ta không đã, người đó chính là Song Ngư, tên sát thủ khét tiếng với mật danh Vamp!

    Thiên Bình cũng để lộ nét mặt kinh ngạc không kém Bảo Bình, anh hỏi:

    -Khoan đã, tại sao lại là Vamp?

    Song Tử đáp:

    -Trong hồ sơ tôi phạm, những ghi chép về cô ấy cho thấy Vamp là một tên sát thủ có cách giết người rất phong phú, dường như sáng tạo ra cách giết người, ngụy tạo hiện trường và hành hạ nạn nhân chính là thú vui của cô ấy.

    Cho nên tớ tin chắc, cô ấy chỉ cần nhìn là có thể biết tên chỉ huy kia chết do hung khí gì.

    Hơn nữa, cô ấy có thể đột nhập nhà xác của sở đặc vụ rồi tiến hành khám nghiệm, sau đó rời đi an toàn!

    Thiên Bình vẫn giữ nét mặt khó hiểu đó, anh hỏi:

    -Nhưng tại sao không phải Death?

    Không đợi Song Tử lên tiếng, Bảo Bình đã trả lời thay:

    -Bởi vì cậu ta thiên về sức mạnh, sự nhanh nhạy và tàn nhẫn trong khi ra tay hơn là thủ pháp gây án!

    Thiên Bình lại hỏi:

    -Không phải hai người họ đã hoàn lương rồi sao?

    Bảo Bình bật cười, anh đáp:

    -Thiên Bình, cậu tin rằng họ thật sự chỉ muốn làm phục vụ sống qua ngày ư?

    Khi vừa đến trước cửa quán tớ đã chú ý đến cánh cửa sắt ngay bên cạnh cửa ra vào, đó chính là cửa thông đến khoảng đất trống bên trái khu vực dành cho thực khách ngồi ăn uống.

    Sau khi vào trong, tớ lại nhận ra khoảng đất trống đó không có vách ngăn với khu vực dành cho thực khách và nó được trưng dụng để cất giữ xe.

    Bên trong đó, tớ đã phát hiện 2 chiếc motor được bọc lớp vỏ chống đạn quen thuộc của Song Ngư và Thiên Yết cùng 1 chiếc xe hơi.

    Nếu họ đã không còn làm sát thủ thì không cần phải giữ loại phương tiện di chuyển đó làm gì!

    Thiên Bình gật đầu, những điều Bảo Bình nói không phải là vô lý, chính bản thân anh cũng chợt nhớ ra một chuyện, anh nói:

    -Hôm đó, Cự Giải ra tay rất tàn bạo nhưng lại bình tĩnh như không có chuyện gì, chỉ có một khả năng là cậu ta đã được ai đó huấn luyện và xem chuyện giết người là bản năng!

    Song Tử cười, bảo:

    -Đấy, tớ đã đoán đúng, quán ăn đó chỉ là vở kịch hoàn lương vụng về mà thôi!

    Song Tử dường như vừa nhận ra điều gì đó, anh hướng mắt nhìn ra cửa sổ, sau đó tự cười, nhưng đôi mắt lại không lộ ra vẻ sảng khoái.

    Anh chậm rãi nói:

    -Nhưng bây giờ chúng ta có khác gì họ !

    Không, lâu nay chúng ta và họ vẫn có điểm chung, chẳng qua là do cái tôi của đặc vụ nên chúng ta đã không nhìn thấy.

    Họ giết người để đổi lấy sự sống của bản thân, còn chúng ta mang danh công lý mà giết người, dù nhân danh ai , vì mục đích gì thì cũng là giết người!
     
    Back
    Top Bottom