Khác (12 chòm sao ) Xuyên không _ Bước đi theo con đường đã chọn

(12 Chòm Sao ) Xuyên Không _ Bước Đi Theo Con Đường Đã Chọn
Chap 33


" Ma Kết, em có thôi những lời nói vạch vẹo đó đi "

Một thiếu nữ tóc hồng ngắn, cô ấy tức giận mà hét lớn lên.

.

" Nghe lời như con rối, chị không ngu như em "

Đồng tử xanh nhạt lạnh lùng nhìn Ma Kết rồi quay đi, mà bỏ đi.

.

" Ma Kết, đáng lẽ tao đã ước rằng mày không có trên đời rồi "

Ánh mắt hận thù rơi những giọt lệ xuống mặt đất nhìn cô.

" Tử Điềm, em xinh lỗi "

Đồng tử hồng nhạt từ từ mở ra nhìn thấy trần nhà màu trắng, tiếng nước rơi từng giọt.

Quay đi quay lại bắt trọn khung nhìn về phía hình dáng quen thuộc.

Khi cô đang cố ngồi dậy, định lấy tay sờ vào mái tóc đen sẫm ấy mà có chút ngạc nhiên :

- Bạch Dương ?

Có lẽ theo dòng ký ức, cô đã thực sự đã làm việc quá sức nên mới dẫn tới việc bản thân chảy máu cam.

Vì có lẽ thế nên Bạch Dương với kinh nghiệm đã từ theo học bác sỹ đã đảm nhiệm đưa cô tới phòng y tế chăng.

Có lẽ ít nhất tố chất một người bác sỹ là không thể để một người bệnh nhân mình chết đi một cách dễ dàng vậy.

Bạch Dương nghe thấy tiếng động liền tỉnh dậy, thấy Ma Kết đang ngồi nhìn mình mà thở phào :

- Ơn trời, thật may là cậu chỉ đang ở mức nhẹ.

Quả thật cái khúc khi Ma Kết đã giải oan cho Tuyết Hồng liền bị chảy máu cam đến ngất xỉu khiến cho cô bạn đó hoảng đến mức phải cầu cứu.

Cũng may lúc đó cậu cũng chưa rời khỏi sân nên đã kịp thời bế Ma Kết vào phòng y tế một cách nhanh nhất.

Chỉ là do cô đã thức khuya, ăn ít đồ và làm việc quá sức cho phép nên mới dẫn đến tùy trạng suy kiệt.

Với tư cách là một bác sỹ chữa bệnh cho Ma Kết, Bạch Dương không thể ngó lơ tình hình sức khỏe của cô một phút nào nữa.

Ma Kết nghe vậy mà gật gù, cô biết do bản thân đã lao tâm mới dẫn đến tình trạng :

- Cảm ơn vì đã đưa tôi đến phòng y tế, bạn học Bạch Dương.

- Bây giờ, tôi đã ổn rất nhiều rồi.

Bạn học Bạch Dương có thể nghỉ ngơi rồi...

Chắc cảnh hồi nãy chắc đã làm tâm trạng Tuyết Hồng một phen hết hồn tới tận chân mây rồi.

Cô quả thật có lỗi với cô ấy mà..

Bạch Dương liền đưa tay lên má Ma Kết khiến cô ngạc nhiên mà nghiêm đầu, đồng tử hồng nhạt không dao động vì hành động lúc nãy:

- Tọa Anh Ma Kết, đừng có làm việc quá sức bảo thân.

- Nếu như đã mệt, hãy nghỉ ngơi nhé.

Ma Kết nghe vậy mà không nói gì liền đi xuống gường, cô chỉ lắc đầu, sức khoẻ của cô đâu tệ đến mức đó :

- Đôi lúc dừng lại cũng chỉ là bước đường cùng.

Bạn học chắc cũng không hiểu nhỉ.

- Chỉ là đôi lúc mọi thứ vốn không dễ dàng như cậu làm đâu.

Cô nhẹ nhàng bước xuống gường mà bản thân không lực mà vô tình khiến bản thân xém nữa ngã.

Thật may đã có cánh tay của Bạch Dương níu kéo lại, nếu không e là cô phải vào viện thật.

Chết rồi, tình hình này đúng là không ổn tý nào

Sắc mặt của Ma Kết dần trầm trọng hơn, cô không nghĩ bản thân sẽ bị suy nhược cơ thể đến mức như thế này.

Bạch Dương vộn đỡ tay Ma Kết lên vai anh, cậu lo lắng nhìn cô.

Miệng bảo không sao mà thân thể gần như cạn kiệt, cậu không lo cho cô là thất y với nghề nghiệp lương tâm :

- Tọa Anh Ma Kết, cậu nên nghỉ ngơi thì hơi..

Ma Kết liền lắc đầu, cô không thể nằm trên gường bệnh được.

Cô có lời hứa với Tuyết Hồng, cô đã hứa đứa bạn thân mình sẽ xem cô ấy biểu diễn tối nay.

Nếu như cô thất hứa sẽ khiến bản thân cô mang trọng tội mất.

Nếu như vậy thì...

.

.

.

- Xin lỗi vì đã khiến cậu vào rắc rối này, bạn học Bạch Dương.

Sắc mặt xanh xao của Ma Kết đang cố nhìn xung quanh.

Cô không biết bản thân mình trụ được tới đâu, nhưng ít nhất xem được trình diễn của Tuyết Hồng là được.

Bạch Dương thì cõng Ma Kết trên lưng mà cười tươi lắc đầu :

- Không đâu, bạn học Ma Kết cứ khách sáo.

Giúp đỡ người khác là việc tốt.

- Và nhờ bạn học cũng đã giải quyết được vụ việc mà.

Cứ coi như tôi có bổn phận chăm sóc bạn đây.

Ma Kết nghe vậy liền lắc đầu, nghe chẳng khác gì Bạch Dương đang muốn quản lý cô :

- Không cần như thế, tôi ổn mà..

Cô nên nghĩ cách bắt đầu nên tránh xa Bạch Dương càng tốt thì hơn.

Sau đó Bạch Dương đã để Ma Kết xuống phía xa sân khấu.

Dưới sân khấu là một bầu không khí cực kỳ náo nhiệt khi tiếng đàn với giọng hát ngọt ngào của Lâm An và Huyền Ân cất lên.

Ma Kết công nhận giọng hát của 2 nữ chính trong truyện rất hay.

Nó tựa như một viên kẹo mật ong, là thứ gây nghiệm khi ai đó ăn vào.

Còn nữ phụ tụi cô toàn có chất giọng vịt đực, cô đã từng muốn ngất đi khi bị Nhân Mã và Thiên Yết tra tấn tinh thần thính giác bản thân một lần.

" Nhắc lại cũng đủ khiến mình ớn cả da gà lên rồi "

Sau khi bài hát kết thúc, một tràng pháo tay ầm lên.

Những lời nói tiếng ngọt được tung bay, những lời công những sắc đẹp và hoàn mĩ của hai nhân vật chính.

Khi hai người đó đi xuống, mọi ánh nhìn đến hương về mà đổ xô chạy theo.

Phút chốc đã không còn bóng dáng ai, Ma Kết đứng dậy, đúng trước sân khấu tối đen ấy mà mỉm cười nhẹ, vỗ tay :

- Bản nhạc rất hay, tiếng vang rất nhẹ nhàng.

Hoà tấu cũng rất ấn tượng khiến ai cũng phải ngưỡng mộ

- Khúc giao hưởng này, chắc cậu bỏ công sức luyện tập lắm nhỉ ?

Dưới sân khấu bị khuất ánh đèn, một thiếu nữ tóc nâu được búi lên với cũng bông hoa ánh kim, chiếc váy dài suông trắng hở lưng.

Cô ấy nghe lời phên bình liền cầm chiếc váy dài của mình mà vui vẻ hứng khởi nhìn Ma Kết :

- Ma Kết, tớ cứ ngỡ cậu sẽ không đến chứ.

Tớ thật sự rất lo cho sức khoẻ của cậu đấy

Tuyết Hồng vui vẻ ngồi trên bục sân khấu, ánh nhìn đối diện Ma Kết mà hạnh phúc.

Quá thật cô đã mất bao nhiêu công sức để khổ luyện bản giao hưởng này đến mức hoàn hảo.

" Thực may, Ma Kết của tớ à .."

Ma Kết nhìn Tuyết Hồng mà cười tươi, ánh nhìn đầm ấp mà lấy tay xoa đầu cô ấy :

- Hôm nay cậu đẹp lắm và cũng rất tuyệt vời với bản nhạc ấy.

- Cậu đã vất vả rồi..

Ma Kết không biết bản thân mình sẽ giúp được Tuyết Hồng được nhiêu, nhưng cô chắc rằng với trong khả năng bản thân.

Cô vẫn sẽ ở bên người bạn thân thưở nhỏ bản thân trân quý.

" Thế giới này đã quá đáng với cậu rất nhiều rồi, Tuyết Hồng "

.

.

Bạch Dương đi tới, trong tay cũng kẹo bông giòn với kẹo hồ lô nhìn Ma Kết đang ngồi trên ghế :

- Ma Kết, ăn đò ngọt sẽ bổ sung lượng đường thiếu trong đây

Ma Kết nhận lấy kẹo bồng giòn của Bạch Dương có chút cười trừ, bản thân liền nhích sang một bên để giữ khoảng cách với cậu :

- Cảm ơn vì đã quan tâm đến tôi, tôi nghĩ cậu nên đi chơi với bạn bè thì hơn..

Bầu không khí yên tĩnh khiến cho Ma Kết bị ngột ngạt, bản thân cô liền lách léo để nói khéo đuổi Bạch Dương rời xa cô hơn.

Bạch Dương liền lắc đầu khiến cô càng gượng gạo hơn :

- Không, bạn học Ma Kết không phiền.

Để bạn một mình, tôi sẽ thấy tội lỗi lương tâm.

- Đừng lo lắng về việc đó, bạn tôi không có tôi vẫn bình thường.

Hãy lo sức khỏe bạn đi..

Ma Kết ăn kẹp bông giòn trong sự gượng gạo mà cười trừ :

- Vậy sao..

Tự nhiên bây giờ cô thật sự rất hối hận sau khi từ chối lời mời đi cùng với Tuyết Hồng về nhà ghê.

Cô muốn về nhà ..
 
(12 Chòm Sao ) Xuyên Không _ Bước Đi Theo Con Đường Đã Chọn
Chap 34


- Bạn học Băng Kỳ Nhân Mã, tôi thích cậu.

Làm bạn gái tôi đi.

Cậu con trai với mái tóc vàng được vén gọn sang một bên, ánh sáng đồng tử dao động nhìn về phía cô gái.

Thiếu nữ vừa mới bước tới cánh cửa mở ra thì liền bị tập kích một màn tỏ tình vào sáng sớm tinh mơ bởi bạn học.

Cô chỉ gặng ra một nụ cười gượng gạo, đôi mắt híp lại có chút rơi lã vài giọt mồ hôi, đây là tin tốt hay tin xấu ập vào đời cô thế :

- Bạn học Sư Tử...bạn đang làm gì thế ?

Nhân Mã tự trấn an bản thân rằng đây cũng chỉ là một giấc mơ, chắc cô lại mê sảng vào giấc mơ thu đông ấm áp này rồi lại suy nghĩ ra viễn tưởng điên khùng rồi.

Vận động một tý lực lên mu bàn tay trai bản thân, nỗi đau xung truyền từng dây thần kinh khiến cô có chút nhíu mày.

" Đây không phải là Mơ sao ?

"

Sư Tử chả đợi cô bạn học Nhân Mã đang loang về sự thật hiện tại mà liền dúi tay cô với chiếc hộp quà mà cậu đã chuẩn bị sẵn.

Liền quay sang, nắm tay thẳng của cô giơ lên trực tiếp dưới ánh mắt bao nhiêu đang còn ngơ ngác mà hét to :

- Phương Trình Sư Tử và Băng Kỳ Nhân Mã chính thức quen nhau.

Từ nay ai ăn hiếp cô ấy liền động tới tôi, tôi sẽ không khách sáo.

- Dù có là bạn bè hay người thân, tôi cũng không nể đâu...

Ánh đồng tử xanh dương nhạt nhào bỗng dao động đến mức bản thân không thể tin đang vào chính tai mình nghe.

Khuôn từ dường như đã từ tai này lọt xuôi tay kia rồi lại rơi xuống dưới.

Khuôn mặt đầy sợ hoảng sợ nhìn khuôn mặt chàng trai tỉnh bơ tuyên bố mà có chút run rẩy :

- Hả..bạn..học..

Cái gì, cô đang nghe những ngôn từ gì lạ lẫm mà bản thân cô đang không hiểu.

Hôm nay, cô có thất đức với sinh linh nào sao mà bây giờ lại rơi một tình huống đầy sự bất ngờ này đi qua bất ngờ khác vậy.

" Ruốt cuộc chuyện gì đang xảy ra vậy ??

"

Băng Kỳ Nhân Mã đang hoang mang tụt độ, chính hơn là cô đang nghi ngờ về nhân sinh bản thân.

Chưa để cho cô bạn gái mới của cậu thấu hiểu hoàn cảnh liền cầm tay người ta, tay còn lại thì cầm chiếc cầm đã bị đánh rơi xuống của cô khi cô vừa mới bước vào lớp.

Cậu nhẹ nhàng nhặt lên, kẽ liếc qua sắc mặt hình thái của Nhân Mã đang hoang mang mà yên tâm mà cầm tay cô vào chỗ ngồi còn trốn bàn mình.

Sau khi đã bắt đầu khai phá não bộ, Nhân Mã bây giờ mới chợt nhận ra thứ gì đó sai sai mà giật thót tim, ánh mắt lo lắng nhìn về hướng cậu trai kế bên :

- Bạn học...Sư..sư Tử ?

Mình phải về chỗ bản thân..chỗ này..

Chưa kịp đợi Nhân Mã nói hết câu, Sư Tử liền nằm trên bàn quay sang nhìn cô.

Đồng tử xám tro ngạc vô tư, trong trẻo thật là đẹp trong sự suy nghĩ Nhân Mã lúc này :

- Cậu là bạn gái tôi, cậu ngồi ở đây đi.

Đừng đi đâu...

Những câu từ được thốt ra chính Sư Tử, Nhân Mã thấy có chút bản thân sẽ không thể trụ nổi với dáng vẻ nụ cười nhẹ, đôi mắt híp lại của bản thân để che đi sự lúng túng.

Hình như câu nói này là đang làm nũng sao ?

------------

- Băng Kỳ Nhân Mã, cậu đã có ý định lên kế hoạch cua lại nam chính nguyên tác sao ?

Xử Nữ rất ngạc nhiên khi nghe Sư Tử tuyên bố toàn trước lớp.

Cô còn phải nghi ngờ về đôi tai bản thân đã bị hư hại gì không sau khi nghe.

Nhân Mã chỉ đành thở dài mà lắc đầu ngao ngáo, cô cũng là nạn nhân mà sao ai cũng ví dụ cô là tội phạm thế :

- Đừng có nói như thể tớ là điều khiển cuộc chơi này, tớ đang là một nạn nhân đáng thương đấy..

Cô còn chả biết sao nhân vật nam chính nguyên tác Sư Tử lại dám tỏ tình trước lớp mà còn dõng dạc tuyên bố với mọi người nữa chứ.

Không phải trong nguyên tác miêu tả anh ta là một kẻ trầm tính còn hướng nội.

Nhưng cái tình huống chết tiệt gì đây chứ !!!!

Chính Nhân Mã cũng không thể hiểu được cái suy nghĩ của Phương Trình Sư Tử nghĩ gì mà lại làm ra bàn cờ rắc rối đến như thế !

Ma Kết nhìn Nhân Mã đang cố vặn não bản thân mình suy nghĩ mà ánh nhìn đầy sự thở dài:

- Vậy sao, cậu đã làm gì mà cậu ta lại tỏ tình còn là trước lớp.

- Chả khác gì cậu ta đang tuyên bố chủ quyền một cách đầy lộ lĩnh..

Nhân Mã liền gục gã lên đùi của Xà Phu mà buồn bã ôm eo cô ấy :

-Xà Phu, tớ không biết.

Tớ sắp bị tên họ Phương đó xoay một vòng chong chóng rồi...

Xà Phu cũng biết cười trừ trước tình huống như vậy, cô cũng không thể ngờ người như Sư Tử lại có thể làm ra một sự bất ngờ lắm tới như vậy :

- Không sao..mọi chuyện rồi cũng sẽ ổn thôi mà..đừng khóc nhé ..

Nhân Mã nếu có năm lá ngón trong tay thì nhất định liền sẽ thồn họng ăn cho chết ngay vào khoảng khắc ấy.

Cô vẫn không thể ngờ tới bước đi của Sư Tử lại thâm đến mức tận ruột gan tới như vậy.

Số lần cô với cậu ta có nói chuyện được đến trên đầu ngón tay.

Chỉ là lần đầu và lần cuối cô và hắn có nói chuyện với nhau một thời gian ngắn.

Chỉ là một sự khiêu khích nhỏ cái miệng họa của Nhân Mã đã báo lên thân thể ngọc ngà của cô.

Ở mặt khác, bên dãy phòng học trống

- Sư Tử, em quả thật là có thích Nhân Mã hay chỉ là lợi dụng cô ấy ?

Song Tử bước vào một căn phòng, nơi đó liền xuất hiện bóng dáng cậu em trai quý hóa của cậu vừa tạo ra sự kiện chứng động .

Ánh nhìn đồng tử nhìn thiếu niên đang cầm thuốc :

- Sư Tử ?

- Nếu nói như thế anh cũng nên xem bản thân mình lại đi, Song Tử.
 
(12 Chòm Sao ) Xuyên Không _ Bước Đi Theo Con Đường Đã Chọn
Chap 35


Song Tử ngó nhìn đứa em trai đang bất cần đời của mình cười kinh anh mà vẫn gữi nguyên một nụ cười công nghiệp bản thân :

- Phương Trình Sư Tử, từ khi nào em đã bắt đầu để ý chuyện của anh thế ..

- Thật không ngờ, tầm nhìn quan sát của em không hề tuyên giảm đấy..

Sư Tử có chút nhíu mày mà tỏ vẻ ra khó chịu, cậu liền dập tắt điếu thuốc bằng cách đạp nó.

Cậu với khuôn mặt lạnh lùng lướt ngang qua Song Tử:

- Không phải do sự giả tạo của anh đã quá lộ liễu sao, Khương Hoàng Kim Ngưu chắc hẳn đã đắc tội nặng rồi..

Nói xong liền không quay đầu mà bước tiến ra thẳng khỏi phòng, Sư Tử lơ đãng nhìn những học sinh cấp dưới nhìn mình với ánh mắt sợ sệt mà không quan tâm bước đi.

Con người mà, ai cũng sẽ tâm cơ của bản thân thôi.

Quay lại thời gian lễ hội của trường

- Xin cho hỏi, bạn học đây là bạn học Phương Trình Sư Tử chăng ?

Một thiếu nữ tóc trắng vui mừng khi nhìn thấy Sư Tử, anh nghe tiếng nói phá giấc liền khó chịu ra mặt mà liếc xéo :

- Gì

Một câu nói cộc lốc của cậu trai đối diện cũng không làm cho cô gái đối diện từ bỏ.

Ánh đồng tử vàng lung linh vui vẻ :

- Tôi không có ý định gì đâu, chỉ là tôi muốn nói lời cảm ơn tới cậu.

Xin lỗi vì lần trước không thể nói ..

Sư Tử nhìn cô gái có mái tóc trắng ngà dài tới eo, ánh nhìn có chút đề phòng.

Bản thân anh cũng không biết rằng mình có giúp đỡ người khác sao ?

Nghe thật nực cười :

- Cảm ơn vì gì ?

Sự lạnh nhạt qua câu nói của Sư Tử cũng khiến cho người khác có vài phần sợ sệt.

Ngay cả cô gái trước mặt tuy gặp ân nhân cũng không khỏi tránh sự lạnh lùng của nam sinh trước mắt.

Cô gái có chút hơi run sợ, đan tau vào nhau mà cười nhẹ nhàng nhìn Sư Tử:

- Cảm ơn cậu đã bảo vệ đứa em gái của tôi, tuy cô bé có phần ngỗ nghịch.

Nhưng nó là một người tốt...

" Em gái ?

"

Sư Tử chợt nhìn kỹ lại về đối diện cô gái trước mặt.

Khuôn mặt có chút nét quen thuộc, ánh đồng tử vàng nhẹ nhàng lại hiền dịu tự như loài hoa tulip vàng đu đưa, mái tóc trắng ngà tựa như một làn mây và đồng phục nữ sinh trường khác.

Anh đã từng gặp cô gái này ở đâu đó rồi.

Sư Tử chợt nhíu mày lại nếu như suy luận bản thân thì nhất định đây chính là Chị gái của Nhân Mã.

Người mà cô bạn học liền mạng trốn tiết.

.

.

.

- Oa, Nhân Mã đi học trên trường lại giỏi đến mức như thế sao ?

Cô gái vui vẻ khi nghe được tình hình trên trường học của Nhân Mã.

Nụ cười nhẹ nhàng liền nhớ tới nụ cười thân quen của cô gái ấy.

Sư Tử nhìn cô chị của Nhân Mã không có chút dao động mà ngó xuống ly nước bản thân trên bàn :

- Vậy cô là Băng Kỳ Hồng Bình, là chị sinh đôi của Băng Kỳ Nhân Mã sao ?

Hồng Bình nghe vậy liền gật đầu, cô vui vẻ nói về em gái mình :

- Đứng vậy, em gái tôi tuy có chút lộn xộn nhưng em ấy là một người cực tốt...

- Chỉ tiết bây giờ con bé đã lớn như vậy mà không lấy người yêu thương sao ?

Sư Tử nghe đến đây có chút suy nghĩ một hồi lâu trầm ngâm khiến cho Hồng Bình đối diện cảm giác lo lắng :

- Bạn học Sư Tử,...có chuyện gì sao ?

" Kệ đi ..Đi đến đâu hay đến đó ..."

Sư Tử ngước lên nhìn Hồng Bình với khuôn mặt điềm tĩnh, ánh mắt có một chút phức tạp :

- Thật ra tôi đang theo đuổi Nhân Mã, tôi rất thích cô ấy..

Sư Tử không điên, mà cậu đang có dự tính suy nghĩ thứ gì đó trong tương lai.

Không tự dưng có gì đó mà lời nói lại thốt ra dễ dàng từ người trầm tính như Sư Tử.

Nếu mà Băng Kỳ Nhân Mã mà xuất hiện ở đây và nghe được lập tức phụt nổ nước miếng xuống sàn, ánh mắt đầy sự khinh bỉ dành cho Phương Trình Sư Tử.

Kẻ nói ra tình yêu với không có một tý cảm xúc bản thân chả khác gì nói dối một cách đầy táo tợn trước người chị thân yêu của cô.

Và đương nhiên Sư Tử đã còn hình dung được khuôn mặt của Nhân Mã ngay lúc này.

Tính của cô tuy có vài phần thay đổi thất thường như nắng chiếu sương mưa nhưng vẫn có vài điểm chung.

Cô ấy là một người rất dễ bị kích động và kẻ hay đi khiêu khích người khác.

Cậu cũng đã từng bị cô ấy khiêu khích với một khuôn cảnh thơ mộng ( trong tiểu thuyết nói vậy, Sư Tử không chắc lắm ).

Và đương nhiên một câu trả lời đến bây giờ vẫn chưa có rục rịch gì, việc này cũng đã khiến cậu xoa chút dè chừng về cô bạn học năng động Nhân Mã.

Hồng Bình nghe được chính từ Sư Tử mà vui như với lấy được vàng mà bản thân không ngừng cười mỉm.

Ánh đồng tử vàng hoe nhìn cậu một cách sinh động :

- Thật sao..Bạn học Sư Tư thật sự thích đứa nhỏ nhà tôi sao !!

- Ôi trời, không thể tin được Nhân Mã ngốc không nhận ra tình cảm của cậu đấy..

Cuối cùng đứa em gái của cô đã chuẩn bị có mảng tình vắt vai rồi.

Cô thật sự từng lo cho con bé suốt ngày cứ làm.những thứ việc kỳ lạ, đến cô còn nghĩ rằng con bé sẽ bị ế mất.

" Nhân Mã, chị nhất định sẽ giúp em "

Sư Tử liền đứng lên cúi xuống để tỏ thành ý khiến cho Hồng Bình đầu sự ngạc nhiên :

- Mong chị có thể giúp em trong khoảng này..em thật sự rất thích bạn học Nhân Mã..

Nếu cô ấy đã không nói ra câu trả lời thì cậu đành phải tìm hiểu nó từ cô vậy.
 
(12 Chòm Sao ) Xuyên Không _ Bước Đi Theo Con Đường Đã Chọn
Chap 36


Tích tách ...tích tách..

Thiếu nữ mái tóc vàng đậm ngước lên trời nhìn thấy sự âm um mà có chút thở dài :

- Mưa sao...?

.

.

.

Một chàng thiếu niên ngồi trên chiếc ghế gỗ của công viên, mái tóc đen ẩm ướt bởi những hạt mưa rơi rũ xuống.

Đồng tử xanh lá nhạt vô cảm nhìn từng giọt mưa rơi xuống mặc kệ bản thân đang ướt dần.

" Chết tiệt, tại sao mọi chuyện là dần trở nên quá khó khăn đến với mình thế "

Cậu thiếu niên bất cần trong mưa, một chiếc ô màu vàng nhạt chanh tươi che đi những hạt mưa rơi vào người cậu.

Cậu ta liền thấy đôi chân người lạ mà ngước lên nhìn với đồng tử vô cảm :

- Ai ?

Rào ...rào ...rào..

Thiếu nữ có ánh đồng tử xanh dương nhạt như bầu trời có chút lo lắng nhìn thanh thiếu niên ấy :

- Hoàng Phong,...cậu sẽ bị bệnh mất nếu như bị ngâm trong mưa quá lâu..

Hoàng Phong nhìn dáng vẻ thân quen liền xoay mặt thờ ơ nhìn sang chỗ khác.

Cậu không có tâm trạng để đối đáp với Xà Phu :

- Đừng lo chuyện bao đồng, kệ tôi đi.

Tôi không cần sự thương hại của cô.

Sự lạnh lùng của Hoàng Phong đã khiến cho Xà Phu đứng đối diện có chút lo lắng.

Quả thật cô cũng chả hiểu gì về một tình yêu hoàn mỹ, có lẽ một đời trước của cô không thể thấu hiểu cảm xúc.

Tuy Xà Phu rất giỏi lắng nghe người khác kể chuyện, luôn bên người khác những khoảng khắc mà nàng nên có.

Nàng đã từng có một cô bạn đã tâm sự về tình yêu bọn họ trong quân đội.

Cô cảm thấy nó rất đẹp, cảm thấy ngưỡng mộ những cảm xúc mà học có thể nhận ra và dành cho nhau như thế nào.

Cô thích nhìn những cặp đôi được hạnh phúc, cô muốn họ mỉm cười tươi trên còn đường đã chọn.

Nhưng đối với tình yêu, Xà Phu không thể hiểu được cảm xúc bản thân.

Cô chỉ biết nó sẽ rạo rực, sẽ là nóng bỏng khi yêu ai đó.

Cảm xúc mà họ nhận ra khiến cô rất ngưỡng mộ.

Xà Phu cũng muốn được yêu, cũng muốn được trải nghiệm cảm xúc mảnh liệt đó.

Nhưng chỉ tiếc rằng Xà Phu lại mắc bệnh tâm lý rối loạn cảm xúc.

Nhìn cậu thiếu niên vì tình mà trở nên bộ dạng đến mức thảm hại.

Cô đã từng thoáng suy nghĩ liệu rằng mất đi người mình yêu có đau bằng nỗi đau mà cô đã trải qua không?

Liệu hai cảm xúc ấy có giống nhau không ?

" Đến bản thân mình cũng không thể hiểu nổi chính mình mà "

Nhưng trong tình hình hiện tại, nếu như cô bỏ đứa nhóc lại ở dưới mưa thì cậu ta sẽ bị cảm lạnh mất.

Lương tâm của cô không cho phép điều đó.

Xà Phu liền giật tay Hoàng Phong lên, khuôn mặt không ngoảng lại mà cứ kéo cậu đi.

Giọng nói đầy sự kiên định lại pha thêm một chút tức giận :

- Cậu đừng có bướng bỉnh, tôi biết cậu đang có sự việc không vui.

Nhưng đừng chính vì thế mà không cho lo bản thân của mình.

- Dù cậu có là vận động viên hay gì đó, cậu cũng không thể để bản thân mình lâm bệnh được.

Đồ ngốc nhà cậu, cậu muốn người khác lo cho cậu sao ?

Lần đầu tiên Xà Phu tức giận, lần đầu tiên cậu lại nghe những lời trách móc từ cô.

Từ lúc đi học lại, Xà Phu chưa từ bao giờ trách móc hay tức giận với ai đó dù bản thân bị hãm hại.

Nhưng tình huống bây giờ đã khiến cho Hoàng Phong thật sự ngạc nhiên về cái nhìn khác về cô.

" Xà Phu cũng đôi lúc sẽ có vẻ mặt này sao ?

"

.

.

.

Tích tách...rầm..

Xà Phu nhẹ nhàng đưa cốc trà ấm đem ra bàn trong phòng khách.

Nhìn cậu thiếu niên vô cảm không quan tâm mà cố gắng mỉm cười nhẹ :

- Uống đi nhé, nó có thể giúp cậu đỡ hơn ..

Hoàng Phong nghe giọng quen thuộc mà ngước lên, ánh đồng tử xanh lá đục màu nhìn cô một cách lạ lùng :

- Hứa Bạch Xà Phu, cậu muốn gì ở tôi ?

Sự lạng lùng của giọng trầm cất lên, ánh mắt sự lạnh lùng khiến ai nhìn vào cũng phải rùng mình.

Xà Phu cũng không ngoại lệ, ánh mắt gần như không thể một tia hy vọng.

Sự tuyệt vọng gần như bản thân đã chết, liệu ra cảm xúc có giống khi cô mất đi anh trai không ?

" Tình yêu thật khó hiểu ?

"

Cô nhìn cậu thiếu niên vì tình mà bản thân phát điên cũng chỉ đành thở dài.

Ánh mắt nhẹ nhàng cụp lại, tình yêu tuổi học trò thật nóng bỏng như lời đồn :

- Mạch Lạc Hoàng Phong, cậu thảm hại về tình yêu không hồi kết này có đáng không ?

Rầm

- HỨA BẠCH XÀ PHU, CÔ CÒN KHÔNG CÂM MIỆNG...

Ánh mắt đầy sự hận thù, sự phẫn nộ đến đỉnh điểm phát tiết lên người cô.

Khuôn mặt cậu trầm đen xuống, tựa như cậu đang muốn giết nàng tới nơi.

Xà Phu vô thức lấy tay vệt đi vết máu đang chảy từ bên má xuống.

Đồng tử ngạc nhiên bàn tay trắng có vài vệt sắc đỏ, rồi lại vô cảm nhìn chàng thiếu niên đang phát tiết mà cười khuẩy :

- Một con chó phát tiết, cậu không biết bản thân đang thảm hại đến mức thảm thương sao ?

- Vì chữ tình, vì chữ yêu.

Ruốt cuộc cậu muốn lúng sâu vào nó đến bao giờ...

Một tình yêu không kết quả, thật đáng thương..

Kẻ điên vì tình, Bạch Ngọc Xà Phu có đọc qua.

Nhưng mà vì tình yêu lại không màng tính mạng, phát tiết như một con chó dại thì cô chưa từng thấy.

Vì một tình yêu đơn phương, đến bản thân không cần liệu có đáng không ?

Thật là một tình yêu mù quáng. ...

- HỨA BẠCH XÀ PHU...
 
Back
Top Dưới