Khác [12 chòm sao] Vòng quay số mệnh

  • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu

[BOT] Wattpad

Administrator
25/9/25
59,383
0
0
169263345-256-k17626.jpg

[12 Chòm Sao] Vòng Quay Số Mệnh
Tác giả: conbo_bebe
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Chuyện cổ tích nào cũng có một cái kết tốt đẹp, liệu có phải là sự thật?

***

Author: Bò

Thể loại: Bí ẩn, lãng mạn, phiêu lưu

Tình trạng: On-going

*Vui lòng không bê chất xám của mình đi đâu khi chưa có sự cho phép



zodiac​
 
Có thể bạn cũng thích
  • [12 chòm sao] Ngày 30
  • [12 chòm sao] Thiêu Thân
  • [12cs] Mặt đất và bầu trời
  • [12cs - vi] thần chiến; 神々の戦争
  • [12 Chòm Sao] _ Giữa Chúng Tôi Không Phải Là Tình Bạn!
  • [12 CHÒM SAO] BÁNH TÁO BỌC ĐẠN
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • [12 Chòm Sao] Vòng Quay Số Mệnh
    Đôi lời trước khi vào truyện


    Thể loại: 12 chòm sao, bí ẩn

    Dựa theo cuốn truyện cổ Andersen và vài truyện cổ tích khác.

    Author: Bò

    Tình trạng: On-going

    Liệu câu chuyện cổ tích nào cũng có kết thúc tốt đẹp, là đúng hay sai?

    Một chút chuyện trò:

    Bò chưa chắc là đã cho có 6 couple, mà cũng chưa chắc là couple nào cũng phải là các cung hoàng đạo với nhau, nên nếu ai không thích thì xin lỗi các bạn.

    Nhân vật của ai Bò cũng thích cho hơi điên điên hoặc có vấn đề chút, nếu không thì cũng sẽ khá là ác đấy.

    Nếu các bạn thích cung của mình trong sáng tốt bụng thì nói luôn tỉ lệ chắc có 20% thôi, còn lại là Bò xử hết.

    Mình sẽ cố chia đất diễn cho các bạn, nhưng sẽ không cho các bạn ấy một tập xuất hiện đầy đủ đâu, nên các bạn nếu được thì cố gắng chờ đợi cung của mình lên sàn nhé.



    Vài câu truyện cùng thể loại:

    [12 chòm sao] Thiên thần sa ngã [on-going]

    [12 chòm sao] Lớp học sát thủ đáng iu dễ thưn [tạm unpub vì nhảm 🙂 ]

    [12 chòm sao] Who killed my little darling? [work in progress]



    Vậy thôi, khỏi nói nhiều nữa, chúc các bạn đọc truyện vui vẻ~~

    (Tui publish lại cho mng nè)
     
    [12 Chòm Sao] Vòng Quay Số Mệnh
    Giới thiệu nhân vật


    1.

    Leo - Đôi giày đỏ - Kiêu ngạo

    "Nếu như ta không xứng đáng thì sẽ chẳng ai đủ xứng đáng đâu, hãy nhớ lấy điều đó."

    2.

    Saggitarius - Jack và cây đậu - Chinh phục

    "Vươn cao hơn và cao hơn nữa, chúng ta sẽ chiến thắng sớm thôi."

    3.

    Pisces - Cô bé bán diêm - Tưởng tượng

    "Tôi nhìn thấy một con quái thú...

    ồ, nó có thật?"

    4.

    Libra - Maleficent - Đố kị

    "Đáng lẽ người nên đứng trên đỉnh cao đó phải là ta, không ai khác ngoài ta, ngươi có nghĩ vậy không?"

    5.

    Gemini - Hansel and Gretel - Tham lam

    "Thoả mãn?

    Trong từ điển của chúng tôi không có từ đó."

    6.

    Capricorn - Rapunzel - Tò mò

    "Đừng có ngăn cản tôi ra ngoài thế giới đó, tôi không biết cách nghe lời đâu."

    7.

    Scorpio - Bà chúa tuyết - Tàn nhẫn

    "Đừng nghĩ là ngươi có thể trốn thoát khỏi ta chứ, thật ngây thơ làm sao."

    8.

    Aquarius - Nàng tiên cá - Hy vọng

    "Nơi đó chẳng phải sẽ tuyệt lắm sao?

    Ta thật muốn đặt chân đến đó."

    9.

    Aries - Mèo đi hia - Ranh ma

    "Cô bé, lại đây nào.

    Hãy cùng ta tận hưởng cảm giác của kẻ chiến thắng."

    10.

    Cancer - The Catepillar - Điên loạn

    "Quý cô, chào mừng đến với sứ xở diệu kỳ."

    11.

    Virgo - Pinocchio - Gian trá

    "Ta nghe nói vùng đất đó là một nơi tuyệt vời, nơi mọi điều ước trở thành sự thực...Đừng nhìn ta như vậy chứ, hãy tin ta đi."

    12.

    Taurus - Peterpan - Dũng cảm

    "Ta đã tin tưởng nàng, và ta đã lầm.

    Thế nhưng tại sao ta vẫn không thể từ bỏ nàng, nàng nói xem?"

    -oOo-

    Cánh cửa ngăn cách giữa hai thế giới đã được mở ra,

    Thế giới cổ tích đang rộng mở trước mắt,

    Trò chơi bắt đầu trong tiếng reo hò của những quân cờ điên loạn.
     
    [12 Chòm Sao] Vòng Quay Số Mệnh
    Chương 1. Dằn vặt


    Tik tok tik tok...

    Tiếng chuông đồng hồ điểm 12 giờ đêm vang lên, từng tiếng vang vọng tới khắp ngõ ngách của con phố.

    Vạn vật đều đang chìm trong yên tĩnh, cả một con phố vắng ngắt lạnh lẽo, tưởng chừng chỉ còn nghe thấy vài tiếng mưa rơi lộp bộp trên những phiến đá bên lề đường.

    Một thành phố Amsterdam nhộn nhịp, vào đêm nay bỗng yên tĩnh đến lạ.

    Xé toang khoảng không gian tĩnh lặng là một bóng hình nhỏ bé, một cô gái với chiếc váy màu xanh biển nhạt đang lặng lẽ bước đi trên mưa.

    Cô bồn chồn nhìn ngó xung quanh mình, hơi thở dồn dập không rõ là do lạnh hay còn vì một nguyên nhân gì đó khác.

    Cô gái choàng lên mình một chiếc áo choàng lông cừu, loại mà chỉ có những cô tiểu thư giàu có mới được khoác lên người.

    Một cô tiểu thư bước đi dưới cơn mưa lạnh ngắt của màn đêm ở Amsterdam quả là một khung cảnh hiếm có.

    Cô trông có đôi chút lạc lõng, ánh mắt liên tục nhìn ngang dọc như thể cô đang lo sợ hay tìm kiếm điều gì đó vậy

    Tuy lạc lõng và lo sợ là thế, ở đáy mắt cô, người ta vẫn có thể nhìn ra một sự hào hứng không giấu giếm.

    Cái cảm giác hồi hộp và vui sướng khi cô chứng minh được cho những người đó thấy rằng cô đã đúng, và họ mới là người sai suốt mấy năm qua.

    Mái tóc đỏ suôn dài giờ đã bết lại vì dính nước mưa nhưng cô chẳng thèm để tâm.

    Cô gái đi đến chiếc tượng hình đầu của bốn con sư tử dính liền vào nhau được đặt ở trung tâm thành phố.

    Đầu của từng con sư tử lần lượt chĩa ra bốn hướng Đông Tây Nam Bắc.

    Biểu cảm của những con sư tử này rất thú vị, có con gào lên thống khổ, có con uy nghiêm hào hùng, có con ung dung tự tại.

    Cô gái lật mở cuốn sách, xác định chính xác nơi mình cần tìm trước khi đóng sách lại với một nụ cười mãn nguyện.

    Cô chậm rãi đẩy bức tượng ra khỏi vị trí.

    Bức tượng này thường rất nặng.

    Nghe nói có một quý ông khi trước đã định dời nó đi để xây nhà ở đây, nhưng không có một cách nào có thể di chuyển bức tượng.

    Không rõ nó đã ở đây được bao lâu, hay ai đã tạo ra nó, nhưng dần người dân quanh đây đã coi nó là một thứ linh thiêng và không cho phép ai phá huỷ nó đi bằng bất cứ giá nào.

    Cạch!

    Cô gái đẩy bức tượng đá một cách dễ dàng, như thể nó chỉ cho cô di chuyển nó thôi vậy.

    Đúng như cô đã dự đoán, một cái hầm được đặt ngay ngắn dưới chân của bức tượng.

    Vậy là mẹ cô không sai, cô có thể thực sự đến được thế giới cổ tích.

    Lấy ra một chiếc chìa khoá, cô tra ổ khoá vào cái lỗ duy nhất bên trên cái cửa hầm.

    Chiếc cửa hầm bật mở.

    Cô gái tò mò nhìn xuống dưới.

    Nó là một cái lỗ thì đúng hơn, thẳng tuột và sâu hoắm.

    Một tia do dự thoáng qua ánh mắt cô, nhưng chỉ một thoáng mà thôi.

    Cô nắm chặt lấy chiếc chìa khoá, tay ôm khư khư một cuốn sách bìa da dê đã ố vàng, mím chặt môi.

    Chỉ cần cô nhảy xuống, cô sẽ biết được lý do mà mẹ cô đã phải chịu đựng suốt bao năm qua, và chỉ vậy đã là quá đủ để cô mạo hiểm tính mạng của chính bản thân mình.

    -oOo-

    "Aquarius, đến giờ tập múa ballet rồi."

    Một tiếng gõ cửa nhè nhẹ từ bên ngoài làm cô gái mang tên Aquarius ngồi bật dậy, vội vàng giấu nhẹm cuốn sách cũ kỹ vào trong ngăn tủ dưới kệ bàn.

    "Vú Maria, chào buổi sáng."

    Cô mỉm cười thân thiện khi vú Maria bước vào, trên tay bà bê một khay trà thảo mộc thơm phức, đoạn mỉm cười đôn hậu với cô.

    "Chào buổi sáng, Aquarius yêu dấu.

    Ta đã pha trà cho cháu rồi đây.

    Uống xong nhanh rồi chúng ta sẽ đi học múa."

    Sau khi cảm ơn vú, cô liền nhanh nhẹn nhấp một ngụm trà, thưởng thức hương vị thanh ngọt chảy trong huyết quản.

    Trà ấm nóng làm cô cũng nguôi ngoai bớt phần nào cảm giác bồn chồn hưng phấn trong lòng.

    Trà chính là thứ cô cần lúc này, một bữa ăn cuối cùng tuyệt vời trước khi cô rời xa nơi đây vĩnh viễn.

    Bước xuống dưới đại sảnh im ắng, Aquarius không khỏi không ngạc nhiên.

    Đến giờ này rồi mà các chị của cô còn không ở đây cãi nhau chí choé như mọi khi, tất cả những gì còn sót lại là một khoảng không vô cùng trống trải.

    "Bọn họ đi dự tiệc rồi."

    Vú Maria mỉm cười sau lưng Aquarius, giọng nói có phần thương xót cho cô gái.

    Bố cô có thể đưa cả sáu người chị đi dự tiệc, và cũng có thể để lại đứa con gái bé bỏng nhất ở nhà lủi thủi một mình.

    "Ồ, vậy ạ?"

    Aquarius mỉm cười hồ hởi, đoạn khẽ vén một lọn tóc màu đỏ ra sau mang tai.

    Dường như cô không bận tâm mấy đến điều đó - khác với vẻ thất vọng thường ngày khi cô nghe thấy những điều tương tự vậy.

    "Cháu nghĩ là ta nên đi tập múa ballet thôi, xe ngựa cũng tới rồi kìa."

    Cô duyên dáng chạy xuống đại sảnh, cả đời chưa bao giờ cảm thấy sảng khoái đến thế.

    Vú Maria thấy Aquarius vui vẻ thì cũng nhẹ lòng hơn phần nào, bà híp híp mắt cười, nhìn theo bóng lưng cô gái đang chạy ra phía cỗ xe ngựa.

    Aquarius mỉm cười, cô vuốt ve con ngựa với bộ lông trắng muốt, cúi đầu chào ông đánh xe ngựa khiến mặt ông ta đỏ lựng cả lên, lắp bắp cảm ơn.

    "Hôm nay cháu có vẻ rất vui."

    Vú Maria nói, đợi Aquarius lên xe rồi mới dám bước lên ngồi cạnh cô.

    "Vâng, thưa vú Maria.

    Cháu có một giấc mơ rất đẹp tối hôm qua."

    Cô gái mỉm cười ngọt ngào, gương mặt bỗng chốc tươi vui hẳn lên.

    "Cháu làm ta tò mò quá, giấc mơ đó là về gì vậy?"

    Cô gái có phần do dự, nhưng rồi cô lại nhìn sang phía bà vú ngồi bên cạnh mình, nở một nụ cười xinh đẹp.

    "Một giấc mơ về một thế giới thần tiên, những loài hoa tươi đẹp với đủ loại màu sắc, các sinh vật thần tiên vỗ cánh tự do bay nhảy.

    Đó là một thế giới kỳ diệu mà chưa ai từng đặt chân tới."

    Ánh mắt cô gái trở nên lấp lánh hơn bao giờ hết khi nói tới giấc mơ đó.

    Một giấc mơ thật dễ thương, khiến cho cả người đánh xe vốn cứng nhắc cũng phải bật cười.

    Nhưng gương mặt vú Maria lại đanh lại.

    "Aquarius, thay vì nghĩ đến những chuyện viển vông, ta mong rằng con hãy tập trung vào việc luyện tập.

    Học múa chẳng hạn."

    Bà cứng nhắc nói.

    Aquarius cụp mắt, cô cũng nghĩ bà sẽ phản ứng như vậy, vì vú Maria và cha cô hay bất kỳ ai khác trong nhà đều ghét phải nghe những thứ mà cô thích nói đến - những thứ liên quan đến chuyện cổ tích.

    Aquarius ghét học nhảy.

    Những đôi chân, chúng không bao giờ nghe theo sự điều khiển của Aquarius.

    Khi mọi người bước sang phải, Aquarius bước sang trái và luống cuống ngã xuống sàn bằng một cách nào đó.

    Múa ballet đối với cô là một cực hình, và cha của cô cũng rất không hài lòng về chuyện này.

    Aquarius nghĩ đó là lý do cha cô không muốn cho cô đi dự tiệc bao giờ, nhưng thực ra cô cũng biết rằng có rất nhiều lý do khác nữa mà cô luôn tránh nghĩ tới.

    Sau buổi học nhảy, dường như Aquarius vẫn chẳng thu được thêm chút thành quả nào.

    Cô ngồi trong phòng, cuộn người trong chăn, lắng nghe tiếng mưa bắt đầu rơi tí tách bên ngoài khung cửa sổ.

    "Sắp đến sinh nhật cha rồi, mình có thể đan một chiếc khăn len cho ông ấy.

    Nhưng nếu thế thì lại trùng với chị Attina mất.

    Không được, mình phải nghĩ ra thứ nào khác thôi."

    Aquarius ngao ngán thở dài.

    Tiếng nói cười từ dưới đại sảnh thu hút sự chú ý của cô.

    Aquarius ngồi bật dậy.

    Các chị và cha đã về, mọi người vẫn còn đang xôn xao bàn tán ở bên dưới, cô tự nhủ không biết mình có nên xuống chào bọn họ không.

    Aquarius nghĩ ngợi một lát, nhưng rồi cô nhớ tới phản ứng của mọi người khi nhìn thấy mình.

    Nụ cười của họ cứng đờ, gượng gạo.

    Có người còn nhìn cô với ánh mắt chán ghét, thờ ơ.

    Riêng cha cô, ông chưa bao giờ cho cô một chút cảm xúc nào cả.

    Ông xa lánh cô, chỉ để cô cho vú Maria chăm sóc, đến cả sinh nhật cô ông cũng chỉ tặng vài thứ trang sức cho có.

    Ông nào có biết, Aquarius không thích trang sức và làm đẹp như chị Alana, cái cô cần chỉ là sự quan tâm của cha và mẹ mà thôi.

    Aquarius thở dài, cô bước đến chiếc bàn gỗ, mở kệ tủ phía dưới ra.

    Cô cầm lấy cuốn sách bìa da dê, ngón tay rờ theo từng góc của cuốn sách.

    Cuốn sách rất đẹp, bìa màu nâu có đính hình những chiếc bánh răng được làm bằng đồng.

    Những chiếc bánh răng có thể di chuyển mỗi lần Aquarius xoay nó, cô luôn cảm thấy thích thú về điều này.

    Cuốn sách này và chiếc chìa khoá cô luôn đeo trên cổ là thứ duy nhất mẹ Aquarius để lại cho cô.

    Trước khi mẹ rời đi, mẹ đã dặn cô hãy đừng quên nơi mà cô thuộc về.

    Aquarius không hiểu câu nói đó.

    Cô đã từng hỏi cha mẹ cô đến từ đâu, nhưng cha luôn lờ những câu hỏi của cô đi.

    Vú Maria cũng không biết gì nhiều hơn, bà chỉ bảo mẹ cô "bỗng một ngày xuất hiện ở cổng dinh thự rồi được cha mời vào nhà".

    "Vẻ đẹp của mẹ con làm những gia nhân trong nhà ai nấy cũng đều yêu quý.

    Mẹ con rất đẹp, mái tóc đỏ y hệt tóc con, đôi mắt xanh thẫm, phẳng lặng tựa biển cả.

    Bà ấy là người đẹp nhất ta từng thấy, và đến cả cha con cũng đã sa vào đôi mắt tuyệt đẹp ấy."

    "Mẹ của con tên là Leira, bà ấy không nhớ họ của mình.

    Sau khi sinh con, chính bà đã đặt tên cho con là Aquarius, một cái tên thật đẹp.

    Nhưng rồi Leira ngã bệnh.

    Bà ấy bắt đầu nói nhảm, trở nên điên cuồng và luôn nói về những giấc mơ thần tiên của mình.

    Cha con - Trahiotis đã tìm đủ các bác sĩ về để giúp bà ấy khá hơn, nhưng bà ấy không thể quay trở lại bình thường được.

    Họ đưa bà vào viện tâm thần, rồi sau đó bà đã tự tử bằng cách tự dìm mình xuống hồ vào mùa đông năm ấy."

    Sau khi nghe vú Maria kể lại, cô đã khóc cả đêm đó.

    Cô nhớ mẹ.

    Mẹ rời đi khi cô chỉ mới 3 tuổi, và từ khi mẹ đi, cha cô đã chẳng còn tới thăm cô nữa.

    Cha cô và mọi người đều nghĩ rằng mẹ cô bị điên.

    Bà lảm nhảm về thế giới diệu kỳ, những bà tiên, những sinh vật biển kỳ lạ và cả những con quỷ luôn rình mò bà trong những giấc mơ của mình.

    Sau khi bà qua đời, họ chôn bà dưới mộ kèm theo những hình vẽ sinh vật biển nguệch ngoạc của bà.

    Đó là những gì cô nghe lại, vì Aquarius chưa được tận mắt chứng kiến những bức tranh ấy.

    Aquarius đã lục lại những ngăn tủ cũ kỹ của mình để tìm cho bằng được cuốn sách mà mẹ cô dúi cho cô trước lúc bị bắt đi.

    Cô mở nó ra, lần theo những trang giấy cũ kỹ đã xỉn màu.

    Những trang đầu và một số trang ở giữa đã bị xé lởm chởm, vậy nên đây là tất cả những gì Aquarius có thể đọc được:

    "Ngày 12/9,

    Hôm nay hoa nở thật đẹp.

    Mình và Trahiotis đã đi dạo dưới khu vườn đầy nắng.

    Chúng mình đã nghĩ ra tên cho đứa bé.

    Nếu đứa bé là con trai, nó sẽ có tên là Jacques.

    Tuy Trahiotis thích cái tên Floria cho con gái, mình lại nghĩ cái tên Aquarius sẽ hay hơn rất nhiều.

    Một cô gái xinh đẹp và đằm thắm như biển cả.

    Trahiotis cũng rất thích ý tưởng đó.

    Ngày 23/11,

    Hôm nay mình và Trahiotis đã chuẩn bị đi sắm sửa quần áo.

    Không hiểu tại sao nhưng mình có cảm giác đứa bé sẽ là con trai, vậy nên mình đã sắm nhiều đồ cho bé trai hơn một chút.

    Trahiotis bảo chúng mình sẽ có thêm một đứa bé nữa, nên cứ mua cho cả hai trường hợp là tốt nhất.

    Cảm ơn anh, Trahiotis.

    Ngày 12/1,

    Mình có cảm giác đứa bé sắp đến.

    Jacques/ Aquarius, mẹ rất nóng lòng để được nhìn thấy con.

    Trahiotis đã dặn mình phải cẩn thận hơn vì dạo này mình đã ăn yếu đi.

    Và hơn hết, mình luôn mơ thấy những giấc mơ kỳ lạ.

    Có một giọng nói luôn tìm đến mình trong những giấc mơ đó, nó bảo rằng... (Bị xé rách)

    Đừng lo, Aquarius, mẹ sẽ bảo vệ con.

    Ngày 25/1,

    Hôm qua Aquarius đã ra đời.

    Mình đã quá mệt để viết nhật ký.

    Nó là một bé gái kháu khỉnh, thừa hưởng đôi mắt xanh ngọc của cha và mái tóc màu đỏ của mình.

    Con bé nhất định sẽ trở thành một thiếu nữ xinh đẹp khi nó lớn.

    Ngày 7/2,

    Aquarius, nếu con đang đọc những dòng này, hãy nhớ lời mẹ dặn.

    Không được quên đi nơi đó, nhưng cũng đừng quay trở lại.

    Hãy hứa với mẹ, con phải sống thật tốt.

    Mẹ tin cha sẽ có thể yêu thương con thay phần của mẹ.

    Bọn chúng... (Mực đen đã che đi phần còn lại)

    Ngày X/X,

    (Những dòng chữ đã bị mực đen đè lên một cách nguệch ngoạc, thay vào đó là một dòng chữ khác)

    Tượng Sư tử, phía dưới đáy.

    Nếu là cô, cô sẽ làm được, Aquarius."
     
    [12 Chòm Sao] Vòng Quay Số Mệnh
    Chương 2. Rắc rối


    Aquarius tỉnh dậy với cả người nhức mỏi vì đau đớn.

    Mở mắt ra, thứ đầu tiên đập vào mắt cô chính là những xấp bài lộn xộn chồng chất trên sàn, nhìn như có ai đó đã quẳng bộ bài xuống và không thèm nhặt nó lại vậy.

    Aquarius tò mò nhìn ngó xung quanh.

    Nơi đây là một căn phòng chật hẹp, những thứ đồ cũ kỹ được chất đống lên một góc trông chẳng khác gì một nhà kho, tuy những thứ đồ đó đều khá thú vị và chẳng có vẻ gì ăn nhập với nhau cả.

    Đôi giầy da, đồng hồ, búp bê, đèn bàn, thậm chí cả nguyên bộ ấm chén.

    'Đây là đâu?' Cô tự nhủ.

    Cô nhớ cô đã nhảy xuống chiếc hố sâu hút không thấy đáy đó, và giờ cô tỉnh dậy ở đây.

    "Vậy hẳn đây là thế giới cổ tích rồi."

    "Sai rồi."

    Một giọng nói khàn khàn lên tiếng, khiến Aquarius ngoái đầu nhìn xung quanh.

    Tiếng nói vang vọng quanh căn phòng chật hẹp làm cô chóng mặt.

    "Đây là mơ, cô chỉ đang mơ thôi."

    Giọng nói khàn khàn bật cười, khiến Aquarius phải nhanh chóng bịt tai lại.

    'Giọng nói thật khủng khiếp,' cô nghĩ.

    "Ai vậy?"

    Aquarius dáo dác nhìn xung quanh, mắt đảo đi đảo lại quanh căn phòng.

    Ngoài những bức tường sơn đỏ đã bắt đầu rạn nứt, đống đồ cũ được xếp thành đống, cô không còn thấy bất cứ thứ gì khác nữa.

    "Ở đây."

    Giọng nói có chút bực bội vô cớ, nhưng nó không vang vọng khắp nơi nữa.

    Nó phát ra từ trong đống đồ cũ.

    Aquarius tiến lại gần chúng, thứ duy nhất mà cô thấy có vẻ hợp lý là một con gấu bông màu tím.

    Thiết kế của nó thật lạ, bởi nó chỉ có một mắt, và mắt còn lại được thêu lên một bông hoa hồng trắng.

    Con gấu đội một chiếc mũ đen, người nó đầy những mảnh vải màu sắc được chắp vá lại vào nhau để che đi những chỗ đã bị bung ra trước đó.

    "Đừng có đứng đực ra như thế, ngươi không biết phải làm gì à?"

    Con gấu cau có gắt lên khiến Aquarius có hơi giật mình.

    "Tôi, tôi có biết phải làm gì đâu?"

    Aquarius phân trần, không biết tại sao con gấu lại đột nhiên tức giận.

    Có một khoảng lặng giữa hai người trước khi con gấu tiếp tục:

    "Nói dối mới là sở trường của ta, ngươi còn non nớt lắm."

    Nó hừ mũi.

    Aquarius lúng túng, cô không biết trả lời sao cho phải.

    Thật là một con gấu kỳ lạ, tại sao nó lại nói như thể cô phải làm gì đó cho nó như vậy?

    "Vậy tôi phải làm gì?"

    Cô tò mò hỏi, nghĩ bụng rằng nếu con gấu có nói ra cô cũng chưa chắc đã giúp nó, nhưng nhỡ đâu nó lại có thể nói cho cô thứ gì có ích cho cô thì sao?

    "Giải thoát cho ta, đương nhiên rồi."

    Con gấu ra lệnh cho Aquarius, rõ ràng là đang dần mất kiên nhẫn.

    "Nhanh lên, ta chán ở trong con gấu bẩn thỉu này lắm rồi."

    "Tôi cũng muốn lắm."

    Aquarius đặt con gấu lên một chiếc bàn gần đó.

    "Nhưng tiếc là tôi không biết phải làm gì cả."

    "Cái gì?"

    Con gấu tức tối hỏi lại, ánh mắt như muốn ăn tươi nuốt sống cô.

    "Này, nếu cô không phải 'cô gái đó', thì rốt cuộc cô xuất hiện ở đây làm gì?"

    "Ừm... vậy đây không phải giấc mơ của tôi sao?"

    Aquarius chớp mắt.

    Con gấu tím lần này nín bặt, nó không nói gì nữa, nhưng ánh mắt của nó rõ ràng là chẳng còn chút kiên nhẫn nào.

    Nếu để miêu tả ánh mắt đó thì hẳn là nó đang nghĩ: "Ta sẽ xé nát cái mặt ngươi ra đấy."

    "Chắc ta nhầm rồi, vì người cứu ta không thể là một đứa ngu ngốc như ngươi được."

    Con gấu hậm hực nói.

    Ngu ngốc.

    Đây không phải là lần đầu tiên cô bị gọi bằng từ đó, thế nên Aquarius chẳng lấy làm khó chịu.

    Cô cũng chẳng đếm xỉa đến thái độ kém thân thiện của con gấu.

    Trong đầu cô chỉ nghĩ cách làm thế nào để thoát ra khỏi căn phòng chật hẹp này thôi.

    Chợt cô nhìn thấy một thứ gì đó.

    Một cánh cửa tí hon bên dưới gầm bàn.

    Đó là lối thoát duy nhất, Aquarius tự nhủ, nhưng nó quá bé.

    Thậm chí đến cả con gấu cũng chưa chắc đã chui qua được.

    "Muốn thoát sao?"

    Con gấu thấy Aquarius nhìn chằm chằm vào cánh cửa đó thì bật cười.

    Aquarius nhìn nó, nói vậy có nghĩa là nó biết cách để cô thoát ra ngoài, nhưng có vẻ như nó sẽ không dễ dàng để cô làm vậy.

    "Đương nhiên rồi," Aquarius trả lời, "ông có thể giúp tôi sao, thưa Ngài Gấu?"

    Con gấu hừ lạnh.

    "Khôn quá đấy.

    Ngươi muốn ta giúp ngươi mà không nhận lại được thứ gì sao?

    Thế thì còn đâu lòng tự trọng của ta nữa?"

    "Vậy Ngài muốn tôi giúp gì?"

    Aquarius hỏi.

    Con gấu cười xoà, giọng cười khàn khàn của nó làm cô không khỏi rùng mình.

    Cuối cùng sau một thoáng đăm chiêu suy nghĩ, nó mới dám đưa ra quyết định.

    "Sau khi ra khỏi đây, ta muốn ngươi đưa ta đến gặp nữ hoàng Trắng."

    -oOo-

    "Peter Pan, hỡi cậu bé ngây thơ của ta,

    Điều gì đã làm cậu đau khổ?

    Điều gì đã làm cậu hối tiếc?

    Đến với ta đi, cậu bé đáng thương Peter Pan,

    Chỉ ta mới có thể làm lành những vết thương trong tim cậu."

    Hắn tỉnh dậy, mồ hôi bết dính lên người, quần áo xộc xệch và đầu tóc rối bù.

    Giọng nói lanh lảnh vang vọng trong đầu hắn, tiếng cười ngọt ngào như nắng ban mai nhưng cũng sắc lạnh như một lưỡi dao vô tình cứa vào tim Peter Pan.

    Không, hắn không phải là Peter Pan, vì Peter Pan đã chết trong tim hắn rồi.

    "Peter Pan."

    Giọng nói một lần nữa lặp lại, làm tim hắn như nhảy xổng ra ngoài.

    Tiếng cười lanh lảnh của nàng có thể làm người khác sợ hãi, thế nhưng đối với hắn, đó lại chính là một liều thuốc mà hắn cần nhất lúc này.

    "Pisces!"

    Hắn gọi, không màng đến việc chuyện này điên rồ cỡ nào khi Pisces - người bạn thuở nhỏ của hắn đã chết 12 năm trước.

    Hắn biết đâu đó trong tim mình, Pisces vẫn luôn sống.

    Đúng vậy, nàng chưa chết, đó là điều chắc chắn.

    "Peter Pan," Pisces bật cười, "cậu vẫn còn nhớ tôi sao?"

    "Pisces, thì ra cậu vẫn còn sống."

    Hắn mừng rỡ như bắt được vàng.

    Cô gái hắn đã yêu suốt bao năm qua, vẫn còn sống.

    Có một tiếng cười nhè nhẹ đáp lại hắn.

    Hắn cảm nhận được một cơn gió mơn man trên gò má mình, luồn qua mái tóc đỏ rối bù của hắn.

    Đúng là Pisces rồi, đúng là nàng ấy rồi.

    Chỉ có nàng mới có thể làm hắn rung động mãnh liệt đến vậy, chỉ có nàng mới gọi hắn là Peter Pan.

    "Cậu đã ở đâu suốt bao năm qua?

    Cậu đã sống như thế nào?

    Tại sao cậu lại bỏ tôi đi mà không nói một lời nào chứ?"

    Giọng hắn như muốn chỉ trích Pisces, muốn oán trách nàng, nhưng nàng gần như chỉ nghe ra sự cưng nựng và hờn dỗi trong giọng nói ấy.

    "Xin lỗi, Peterpan."

    Pisces nói.

    "Nữ chúa tuyết đã đưa tôi đi, nhưng giờ thì tôi ổn.

    Thật đấy."

    Nàng bẽn lẽn cười.

    Hắn nhíu mày tỏ vẻ không hài lòng.

    "Cậu đang ở đâu?

    Tôi muốn đến với cậu."

    "Tôi cũng vậy, tôi cũng muốn gặp cậu, Peter Pan.

    Nhưng đừng mất kiên nhẫn, chúng ta sẽ được gặp nhau sớm thôi."

    Nàng khẽ cười, cảm nhận được liên kết giữa mình và thế giới của hắn càng ngày càng yếu dần.

    "Sớm là khi nào?

    Tôi muốn gặp cậu ngay bây giờ, Pisces.

    Không phải chỉ là nghe thấy giọng cậu."

    "Cả hai cũng như nhau thôi mà."

    Pisces bật cười.

    Nàng khẽ đặt một nụ hôn nhè nhẹ lên chóp mũi hắn, khiến cho hắn thoáng sững người.

    "Hãy đến với tôi, Peter Pan.

    Hãy đến Everland."

    Pisces thủ thỉ trước khi giọng nói nàng hoá thành những cơn gió, bay ra ngoài cánh cửa sổ đã mở toang từ lúc nào.

    Hắn giật mình, hụt hẫng với lấy một ngụm không khí, sau đó buông thõng tay xuống giường.

    Nàng lại bỏ hắn đi một lần nữa rồi.

    "Tôi xin lỗi, Taurus."

    Một ngày mới nữa lại đến với thị trấn Broek.

    Ánh nắng mặt trời nhảy múa trên từng mái nhà, tiếng chim hót líu lo cho một ngày tràn trề sức sống.

    Người người tấp nập qua lại trên mặt phố, bận bịu tám chuyện, bận bịu chen chúc, mua bán.

    Hôm nay tiệm bánh bà Seamone mới giảm giá, khách khứa ra vào nườm nượp làm bà không khỏi mừng rỡ.

    Chưa bao giờ tiệm bánh nhà bà lại đông khách đến thế.

    Cũng chính vì vậy, bà sẽ chẳng bao giờ để ý rằng cậu thanh niên tóc đỏ ở gác xép nhà bà đã biến mất từ lúc nào.

    Cậu ta không để lại dấu vết gì ngoài một bức thư cụt lủn, được đặt gọn gàng bên trên cuốn sách yêu thích của cậu - cuốn truyện cổ tích về Peter Pan.

    -oOo-

    Một bóng người cao ráo đang ngạo nghễ rảo bước trong khu rừng cấm Everafter.

    Hắn thỉnh thoảng lại liếc sang hai bên, miệng liên tục lẩm bẩm trò chuyện một mình như tên tự kỷ.

    Nhưng nếu ta nhìn kỹ, ta sẽ thấy một đốm sáng lờ mờ đang bay xung quanh hắn.

    Đốm sáng rất nhỏ, có lẽ là bé hơn cả bàn tay người bình thường.

    Nếu nhìn kỹ hơn nữa, ta sẽ thấy đó không chỉ là một đốm sáng thôi đâu.

    Đó là một cô tiên.

    Một cô tiên với mái tóc vàng được búi gọn, đầm màu xanh lá và cái cánh mỏng tang như một tờ giấy gói kẹo.

    Cô tiên đó liên tục lởn vởn xung quanh kẻ kia, có vẻ như đang làu bàu điều gì đó.

    "Ban nãy cậu bất cẩn quá đấy!

    Cậu suýt đã làm tôi rách một cái cánh rồi, nhìn tôi xem!

    Tại sao cậu có thể nỡ làm hại một cô tiên yếu đuối mỏng manh như tôi chứ!"

    Kẻ kia khịt mũi.

    Hắn đáp lại lời khiêu khích của nàng tiên bằng cách gãi gãi đầu, đoạn nhún vai nói:

    "Một cô tiên yếu đuối mỏng manh mà có thể quát tôi như thế thì xem chừng cô ta cũng không mỏng manh lắm đâu."

    Đúng là như vậy, bởi lẽ Tinkerbell đang dùng hết sức mạnh vốn có để gào vào tai hắn.

    Nếu như cô ta không nhỏ cỡ bàn tay hắn thì tưởng tượng xem hắn sẽ còn phải hứng chịu thêm những điều gì nữa đi?

    Chỉ nghĩ tới việc đó đã đủ làm hắn rùng mình rồi.

    "Này!

    Airies!

    Cậu nghe cho rõ đây, tôi- Tinkerbell sẽ chính thức không tham gia vào bất cứ phi vụ nào của cậu nữa!"

    Tinkerbell hét lớn.

    "KHÔNG BAO GIỜ!"

    "Đủ rồi đấy."

    Airies xua xua tay.

    "Bình thường cô đã đủ ồn ào rồi Tinkerbell, vậy nên không cần phải gào lên như vậy.

    Còn về phi vụ đó, chẳng phải cô vẫn còn đủ lông đủ cánh đó sao?

    Tôi đã dám chắc là không có gì nguy hiểm rồi mà."

    "Vậy cơ đấy."

    Cô tiên nhấn mạnh từng chữ, châm chọc kẻ đang đi cạnh cô.

    "Cậu luôn như vậy, Airies à.

    Chưa bao giờ chịu nghe lời ai cả.

    Thật sự nan giải đấy."

    Airies bật cười.

    Hắn lấy ra một túi vàng, đoạn lắc lắc nó lên khiến những đồng bạc va leng keng vào nhau.

    Thật mới vui tai làm sao!

    Hắn chưa bao giờ hết cảm thấy tự hào khi nhìn vào chiến tích của mình.

    Airies hắn chỉ trộm những thứ gì quý hiếm nhất, và trong trường hợp này đây thứ đó lại chính là...tiền.

    Đúng vậy, phi vụ lần này đúng là không đáng để hắn mạo hiểm đến thế, nhưng Airies đã quá chán cái cảm giác ngồi không mà không có gì để tiêu khiển rồi.

    Ở thế giới này, những người như hắn phải phạm pháp để tiêu khiển, hoặc họ chết trong sự nhàm chán, đó là điều hiển nhiên.

    Dù hắn không nghĩ rằng còn có 'luật pháp' ở thế giới này nữa - một thế giới đã mục rữa và thối nát từ sâu trong cốt lõi.

    Khi mà tất cả những gì mọi người quan tâm đến là cuộc chiến đang sắp diễn ra, việc hắn có trộm vài đồng bạc hay không cũng chỉ là thứ rất cỏn con mà thôi.

    Hắn ta chẳng thể quan tâm ít hơn về trận chiến.

    Mấy trận chiến vô nghĩa đó thường chẳng mang lại lợi lộc gì cho những người như hắn, mặc dù hắn cũng đã vô tình bị kéo vào cuộc chiến này bằng một cách giản đơn đến nực cười.

    "Tinkerbell, cô ở phe nào?"

    Hắn hỏi, dường như cũng chẳng mấy để tâm mà chỉ đơn thuần là hỏi cho có.

    "Chẳng phải đã quá rõ ràng rồi sao?"

    Cô tiên bĩu môi.

    "Phe trắng."

    "Ồ."

    Airies ậm ừ.

    Tinkerbell đảo mắt, đoạn bay đến trước mặt cái kẻ đang tỏ ra không hứng thú kia:

    "Nói cho mà biết, cậu đã bị cuốn vào rồi thì có muốn tham gia hay không cũng không còn do cậu quyết định nữa đâu, vậy nên phải cố gắng mà hoàn thành nghĩa vụ của mình đi!"

    Nghĩa vụ ư?

    Hắn chẳng có chút ý định nào phục vụ cho một vị nữ hoàng như thế cả - bà ta ngạo mạn, kiêu căng và đáng ghét.

    Vả lại hắn càng không thích dính vào mấy thứ rắc rối này, hắn chỉ thích đứng từ xa xem trò vui, hoặc tham gia vào mấy phi vụ trộm cắp của chính hắn bày ra mà thôi.

    Nhưng khi bạn có bạn đồng hành là Tinkerbell, bạn sẽ biết tốt nhất là không nên làm cô ta tức giận.

    Hơn nữa, hắn cũng biết rằng nếu mình không ra tay giúp đỡ, hắn có lẽ cũng sẽ chết rất thảm.

    "Tinkerbell, tôi vừa nghĩ ra một ý tưởng khá hay.

    Nhưng cô cần phải giúp tôi hoàn thành nó."

    Hắn mỉm cười ranh mãnh.

    Cô tiên nheo nheo mắt, quan sát gương mặt của Airies.

    Hắn bao giờ cũng tỏ ra thật không đáng tin, khiến cô không biết có nên tin hắn hay không nữa.

    "Chúng ta sẽ đi ăn trộm bảo vật của Nữ Hoàng Đỏ - Thanh bảo kiếm hồng ngọc."

    Airies tuyên bố.

    Tinkerbell đã nghĩ đây là một ý tưởng tồi tệ, song không hiểu sao cô ta cũng chẳng thèm can ngăn hắn.

    Có lẽ cô cũng thích ý tưởng đó, và một phần cũng là do tâm trạng háo hức của Airies làm cô có hơi xiêu lòng.

    "Quyết vậy đi."

    Cô gật đầu.

    Thực tế đã chứng minh rằng linh cảm của Tinkerbell thường luôn đúng.
     
    [12 Chòm Sao] Vòng Quay Số Mệnh
    Chương 3. Thương thảo


    Hắn bước vào quán bar treo biển 'Elden', liếc qua khung cảnh xung quanh một lượt trước khi quyết định rằng nơi này đúng là khu bẩn thỉu hạng nhất.

    Mùi rượu nồng nặc xộc thẳng vào mũi hắn lại càng làm hắn khó chịu hơn.

    Có chúa mới biết trên đời hắn ghét nhất là ba thứ: rượu, bợm rượu và thua cuộc.

    Lại đảo mắt vòng xung quanh quán bar tồi tàn lần nữa, toàn là một lũ mọi rợ.

    Không thấy mục tiêu mình cần đâu, hắn liền quyết định chọn một góc xa lũ bọn chúng trước khi châm một điếu thuốc.

    Nhưng rồi hắn đổi ý, một anh hùng thì không nên hút thuốc.

    Hắn ngậm ngùi ném điếu thuốc xuống đất rồi dập tắt nó đi, kèm theo một tiếng 'xè' và làn khói trắng vấn vít dưới chân hắn.

    Có mấy ả thấy hắn thì chạy lại ngả ngớn nói cười vui vẻ, nhưng hắn chẳng thèm đoái hoài.

    Mắt hắn vẫn luôn dán chặt lên cánh cửa gỗ mộc mạc của quán bar, chờ đợi một bóng hình quen thuộc.

    Ả dám mời hắn đến đây, biết trước một điều rằng hắn ghét mùi rượu.

    Mà ả ta kỳ thực vẫn luôn như vậy, khó lường và thích trêu ngươi người khác.

    Cánh cửa gỗ cũ kỹ mở tung, khiến cho quán bar vốn đắm chìm vào trong bóng tối và loạn lạc chợt sáng bừng.

    Một bóng người cao ngạo bước vào, thân hình mảnh dẻ của ả vốn thuộc loại thấp bé, nhưng khí chất của ả thì chỉ có thể được diễn tả bằng ba chữ "không bình thường" khiến cho ai cũng phải ngoái nhìn.

    Những ánh mắt của mấy gã trai sáng hẳn lên khi thấy bóng dáng của một ả phụ nữ, nhưng khi bọn chúng nhìn kỹ lại trang phục của ả, ai nấy cũng đều phải nuốt nước bọt và thu mình vì sợ hãi.

    "Chết tiệt, con nhỏ đó là quân hoàng gia."

    "Giấu đống đó đi, không là chết với nó."

    Những tiếng xì xầm to nhỏ rộ lên, hầu hết là những tên chột dạ vì tàng trữ những đồ trái phép.

    Hắn thì không như vậy.

    Hắn nhếch mép cười, đoạn ra dấu cho ả ta nhìn thấy mình đang ngồi trong góc phòng.

    Những cô ả đang cố làm quen với hắn thấy cô gái kia bước về phía mình thì sợ hãi tránh ra.

    "Chào, quý cô hoàng gia."

    Hắn mở lời châm chọc, đưa cho cô ả cốc nước đá đặt trên bàn.

    Ả nhếch mép cười, không nhận lấy lời mời của hắn mà chỉ đưa tay lên nghịch những lọn tóc xoăn vàng hoe của mình.

    "Xem ra anh cũng đã đến, thế là đã quá hãnh diện cho tôi rồi."

    Ả ném cho hắn một nụ cười yêu kiều, ánh mắt tự tin nhìn hắn như thể hắn mới là người dưới trướng ả.

    "Không biết quý cô Pisces đây có chuyện gì muốn nói với tôi?"

    Hắn cũng đáp trả lại nụ cười của ả một cách lịch sự, đoạn vui vẻ nốc cạn ly nước đá của mình.

    Pisces uyển chuyển ngồi vào bàn, ả chống tay lên cằm, hơi nghiêng đầu nói nhỏ: "Anh nghĩ sao nếu Nữ hoàng Đỏ muốn nhờ anh một việc?"

    Ả dám to gan nhờ hắn, dù rõ ràng đã biết trước rằng anh hùng sẽ không bao giờ làm việc cho bất cứ ai.

    Hắn có quy tắc riêng của hắn, và bệ đỡ hay nịnh nọt hai nữ hoàng không nằm trong số chúng.

    Tránh xa mấy thứ liên quan tới chính trị mới là ưu tiên hàng đầu của anh hùng.

    "Cô có vẻ tự tin rằng tôi sẽ đồng ý?"

    Hắn xoay xoay ly nước, ánh mắt có ý dò hỏi nhưng tuyệt không để lộ ra suy nghĩ của mình.

    "Pisces, đôi lúc cô làm tôi rất ngưỡng mộ đấy."

    "Vì tôi biết anh sẽ không bỏ qua cho một mớ béo bở như thế này đâu, người hùng à."

    Pisces mỉm cười quyến rũ, cướp lấy ly nước trong tay hắn nhẹ nhàng như thể đó là một sợi lông tơ.

    Ả bắt chước động tác của hắn, cầm ly nước xoay xoay một hồi, cong miệng ngắm nghía cái thứ dung dịch trong suốt sóng sánh trong ly trước khi đặt lên đó đôi môi phơn phớt của mình.

    Hắn nhìn theo hành động bỡn cợt của ả, chẳng chút mảy may lay động trước cái cách Pisces đang cố tình trêu ngươi mình.

    Thậm chí, hắn còn thấy thú vị.

    Khoé môi hắn bất giác nhếch lên đầy ẩn ý, dõi theo từng động tác lả lơi của quý cô hoàng gia trước mặt.

    "Phụt!"

    Pisces đột nhiên phun đống nước ra, dập cả người xuống bàn mà cười khùng khục.

    Đôi vai gầy trong bộ đồng phục hoàng gia rung lên liên hồi dưới sự quan sát e ngại của những thực khách bàn bên cạnh.

    Hắn thản nhiên thu hồi lại ly nước trên tay ả.

    Chẳng biết ả đang nghĩ cái gì, nhưng chuyện Pisces tính tình thất thường lên xuống chưa bao giờ là chuyện lạ đối với hắn.

    "Không ngờ một người như anh cũng có thể vào một quán bar mà uống nước lọc, Gemini."

    Gemini khịt mũi, không đếm xỉa tới lời nói có phần móc mỉa của Pisces.

    "Tôi không thích uống rượu."

    Pisces ngẩng mặt lên, đầu tóc rũ rượi như một tổ quạ thứ thiệt.

    Ả gạt một vài sợi tóc loà xoà trước mặt sang một bên, nghiêng đầu quan sát gương mặt hơi tái lại của hắn.

    "Hmm, đúng thật vậy.

    Muốn trở thành một hoàng tử, anh không thể uống rượu."

    "Là anh hùng."

    "Như nhau cả."

    Pisces bĩu môi, nhưng rồi sự chú ý của ả nhanh chóng chuyển sang cái thứ vẫn đang nghi ngút khói dưới chân Gemini.

    "Có vẻ ngày hôm nay anh hùng đang không vui?"

    Khoé môi ả nhếch lên, nụ cười lan đến tận đáy mắt.

    Gemini thường không hút thuốc trừ khi hắn đang bực bội.

    Hắn cũng thường đánh mất lý trí khi hắn bực.

    Pisces biết ả đã chọn sai thời điểm để đàm phán với vị anh hùng này rồi, nhưng còn cách nào khác nữa?

    Nữ hoàng đang cần sự trợ giúp.

    Giờ thì cứ bình tĩnh mà xem xét trước thái độ của Gemini đã.

    Nếu hắn từ chối, Pisces chỉ còn cách ép buộc hắn phải tuân lệnh mà thôi.

    -oOo-

    Con đường mà Aquarius đang đi tưởng chừng như không có hồi kết.

    Xung quanh cô là một rừng nấm.

    Những cây nấm đủ hình hài và màu sắc, cái nào cũng to quá đầu cô và toả ra một mùi thơm ngào ngạt, cám dỗ khiến Aquarius không khỏi chảy dãi.

    Ọooooc!

    Đó là tiếng kêu từ bụng cô.

    Aquarius chợt nhớ ra cả ngày hôm nay mình chưa ăn gì, và những cây nấm kia ư, ôi chao, chúng trông thật ngon miệng!

    "Con bé này, đừng có chạm vào thứ đó!"

    Tiếng quát của con gấu làm Aquarius giật mình, cô quên mất bản thân đang ôm lấy con gấu mà bóp chặt nó.

    "Ặc!

    Thả ta ra!"

    Con gấu ra lệnh.

    "Aquarius, dù có đói thế nào ngươi cũng không được phép chạm vào những cây nấm.

    Đây là cạm bẫy của ả nữ hoàng trắng.

    Ả muốn biến những người không kiên định trở thành những quân cờ vô tri vô giác để dễ bề sai bảo."

    Aquarius mếu máo.

    "Nhưng tôi quá đói.

    Tôi không nghĩ mình có thể tiếp tục được nữa."

    "Thôi được rồi."

    Con gấu làu bàu.

    "Hãy lấy một bên mắt của ta."

    "Hả?"

    "Nhanh lên.

    Mắt con gấu này được làm từ kẹo, nó có thể giúp ngươi có sức đi tiếp."

    "Nhưng..."

    Aquarius ấp úng.

    "Nhanh trước khi ta đổi ý!"

    Cô bé thấy con gấu có vẻ như đã quyết định nên cũng không chần chừ thêm nữa.

    Cơn đói dần làm cô trở nên hoa mắt.

    Ngón tay thon dài bóc viên kẹo ra khỏi tròng mắt con gấu bông.

    Mùi thơm của đường và quế xộc vào mũi, khiến Aquarius chảy nước dãi.

    "Con người thật ghê tởm."

    Con gấu làu bàu.

    "Cảm ơn ngài gấu!"

    Cô bé đút viên kẹo vào miệng.

    Vị ngọt và mùi quế thơm ngát, Aquarius có cảm giác đây là món ngon nhất mà cô từng được ăn.

    Và con gấu còn một cái mắt nữa.

    "Ngài gấu, liệu ngài có cần cái mắt còn lại không?"
     
    Back
    Top Dưới