[BOT] Wattpad
Administrator
- 25/9/25
- 59,383
- 0
- 0
12 Chòm Sao | Vật Thí Nghiệm
CHƯƠNG 39: Trốn thoát
CHƯƠNG 39: Trốn thoát
"Tới nơi rồi!"
Tư Hằng, Song Ngư và Ma Kết cùng đi xuống xe.
Song Ngư rất muốn hỏi Ma Kết liệu nàng đã nhớ rõ đường đi chưa, nhưng sợ đánh rắn động cỏ* nên kìm lại, chờ dịp
*đánh rắn động cỏ: làm việc này lộ việc kia (đánh con rắn sẽ động đến đám cỏ, tạo tiếng xào xạc làm lộ)
Tư Hằng thì không ngoài dự đoán, đây chính là trụ sở Hội đồng mà trước đây hắn từng tới.
Chắc chắn rằng đường đi của mình đúng, hắn không khỏi an tâm.
Cả ba bị đưa vào một căn phòng khá thoải mái, theo lời bảo vệ thì đây là phòng chờ.
Khi được gọi thì theo hướng dẫn đi vô.
Song Ngư thấy bảo vệ đã bỏ đi thì khẽ kéo áo Ma Kết, ngỏ í hỏi xem nàng đã thuộc đường chưa
Ma Kết thông minh nhận ra tín hiệu, liền gật nhẹ
Tư Hằng ngồi cảnh đã quan sát hết thảy, lần này hắn càng yên tâm hơn vào kế hoạch của mình
Nhưng thuận lợi quá đôi khi cũng đáng ngờ.
Hắn im lặng ngả người vào ghế, thầm nghiên cứu những biến số có thể xảy ra với mọi người.
Tư Hằng là người duy nhất không bị trói kể từ khi bước vào phòng này.
Nhưng Song Ngư lại là người năng lượng nhất, hắn đi vòng quanh phòng quan sát mọi ngóc ngách
Đây là một thói quen của Song Ngư mỗi khi đến nơi nào mới, hắn muốn xác định chất liệu của các đồ vật trong phòng
Từ lúc tới đây Ma Kết không chủ động làm gì, hình như nàng đang nhẩm lại đường đi, hoặc chính nàng đang có toan tính riêng
"Mời em Ma Kết"
Một người đàn ông lạ mặt bước vào, dẫn Ma Kết đi
----------- 15 phút sau -----------
Song Ngư bị dẫn đi
Tư Hằng đợi rất lâu nhưng không thấy ai kêu, hắn cũng hiểu mình không được chào đón ở đây.
Hắn bèn đi ra cửa, gõ hai cái
Người đàn ông khi nãy khẽ mở cửa, hắn luôn đứng sau cửa chờ chỉ thị cũng như xông vào phòng kịp thời
Trước đây Tư Hằng cảm thấy rất khó hiểu, tại sao ở trường học lại có loại đối đãi như nhà giam và phiên toà như thế này.
Có lẽ bây giờ hắn đã hiểu
"Tôi về được chưa?"
- Tư Hằng khẽ hỏi
Nếu không có việc gì làm, hắn nên về với đồng bọn
"Đợi tôi hỏi cấp trên" - người đàn ông đáp
*Rầm!
Rầm!
Rầm!*
Vừa đòng cửa lại, Tư Hằng nghe rất nhiều tiếng đấm đá ngoài cửa, hắn vội mở hé cửa ra kiểm tra tình hình
Ngay hành lang đông nghẹt người là một cậu trai trẻ, nhìn hơi bê bết nhưng vẫn không giấu được vẻ anh tuấn bẩm sinh.
Cậu trai ấy đang tung những đòn đấm anh dũng vào những người chặn được cậu, chung quy là một bức tranh đậm mùi thanh xuân và sương máu
Tư Hằng nhận ra chứ, đó là Thiên Yết
Phong cách đánh nhanh gọn, tuy không có quá nhiều sức nặng nhưng nghiêng mạnh kĩ thuật, đúng chất loại võ của điệp viên.
Có vẻ như gia tộc nhà Thiên Yết đã đào tạo được một cỗ máy phục tùng khá chất lượng
Tư Hằng cũng không làm ngơ, lao ra tham chiến cùng dẫu chả hiểu sự tình
Hai người đại khái cũng khá chật vật, so với tình độ của đám bảo an nơi đây thì Tư Hằng kém hơn, Thiên Yết thì dic nhiên không địch nổi số lượng lớn thế này.
Có vẻ như đây là một cuộc chiến ngoài ý muốn, vì vậy Thiên Yết nằm ở thế yếu
"Chậc, Thiên Yết em làm ồn hơn nữa đi!"
- Tư Hằng la lớn
"Ok!"
- dẫu không biết mục đích, Thiên Yết vẫn làm theo.
Dù gì thì kết quả cũng là bị bắt, chẳng bằng hắn liều nghe theo vị có khuôn mặt giống Hội Trưởng Hội Học Sinh kia
*Rầm!!!!RẦM!!!
RẦM!!!*
Thiên Yết liên tục nện mặt của bảo vệ và đấm vào tường nhiều hết mức có thể.
"Tốt, hi vọng đủ to để cứu viện nghe thấy"
Kế hoạch của Tư Hằng khá tốt, hắn muốn sự giúp đỡ của Song Ngư
*Xoẹt xoẹt xoẹt*
"A!
Đứa nào!?"
"Không đúng?!
Một đứa thí nghiệm đang ở đây!!!??
"Tất cả mặc giáp kín vào!
Mức độ nguy hiểm cấp 4!"
Tất cả mọi người đều bị doạ sợ, chỉ trong 5s sau khi Thiên Yết tạo tiếng ồn thì có một con dao sắt lướt qua cổ tất cả, thành công dọn đường
"Chết thiệt à?"
- Thiến Yết lần đầu thấy cảnh này, tò mò không biết ai quăng con dao chuẩn thế
"Cứu viện tới, chạy thôi" - Tư Hằng vội chạy về phía con dao được ném ra, vừa đi vừa hỏi - "Mày thuộc bản đồ không?
Dẫn tụi tao khỏi đây đi"
"Thuộc, nhưng sao anh biết?"
- Thiên Yết nghi hoặc dẫn đường
Nhưng Tư Hằng không trả lời
"Song Ngư!
Ma Kết đâu?"
- Tư Hằng vừa gặp Song Ngư đã lên tiếng hỏi
Một bóng dáng nhỏ chui ra từ sau lưng Song Ngư, thì ra nàng ta đang được hắn hộ tống
"Tốt, đi theo tao" - Thiên Yết nhanh nhạy nắm bắt tình hình, dẫn cả đám thoát ra
-----------------------
"Cái gì?
Tụi em đang đâu?"
- Cự Giải nói chuyện qua điện thoại, giọng điệu thập phần khó chịu
"Sao lại không báo anh sớm?"
- Cự Giải nhíu mày, hắn đang trên đường trở về hướng đám Tư Hằng đi, vừa liên lạc Song Tử thì nhận tin này
"Xin lỗi, tụi em đang ngay cổng trường, anh qua đi" - Song Tử trả lời, thú thật nàng có hơi áy náy vì không báo Cự Giải
Nhưng cả bọn làm vậy có lí do, nàng và Kim Ngưu dự tính sau khi chở Sư Tử và Bảo Bình về thì sẽ vòng lại thăm dò tiếp, đi đúng kế hoạch.
Ấy vậy vừa tới cổng thì đã nghe lén được tin là bảo vệ toàn trường đang nâng cao cảnh giác, không cho bất kì ai ra khỏi khuôn viên
Có lẽ đám Tư Hằng đã hành động
"Tới nơi anh cần được giải thích" - Cự Giải khó chịu gằn từng chữ, anh ghét mọi việc đi ra khỏi tầm kiểm soát
"Vâng..."
- Song Tử nhỏ tiếng trả lời
Thái độ này của Cự Giải nằm ngoài dự đoán của mọi người, khiến hắn trở nên khá đáng nghi
"Vậy giờ chờ Cự Giải, nhưng làm cách nào tụi mình thoát ra?"
- Sư Tử hỏi
Cả bốn núp trong gara để xe sau khi nghe lén phía bảo vệ
"Tông thẳng ra đi, hoặc bỏ xe đi bộ" - Bảo Bình lên tiếng
Kim Ngưu gật đầu đồng ý với bạn cùng bàn
"Vậy đi thôi, tới đó sẽ gặp Cự Giải" - Kim Ngưu nói rồi dẫn đoàn đi trước
Tuy là người nhỏ tuổi nhất nhưng hắn cũng là con trai, sức khoẻ lẫn kích thước đều nhỉnh hơn hẳn.
Ý thức được điều này nên hắn cũng xung phong dẫn đường
Cả bọn ra tới cổng cũng là lúc Cự Giải đang lái xe tới, không biết là vì cố ý hay vô tình mà hắn để lộ tiếng xe, làm bảo vệ chú ý chạy hết về phía hắn
"Mau, leo qua tường đi!"
- Kim Ngưu quỳ xuống kêu mọi người trèo lên vai hắn để đi qua
"Còn Cự Giải thì sao?"
- Sư Tử lo lắng hỏi
"Em sẽ quay lại giúp, mau lên!"
- Kim Ngưu hối
Bảo Bình là người leo lên đầu tiên, nàng biết trong lúc hoảng loạn tất cả cần một người xung phong để làm theo.
Tâm lí con người lúc không biết gì thì sẽ bắt chước đám đông hoặc một ai đó quen biết
Đến lượt Song Tử thì nàng tự nhiên quay đầu - "ông đi đi, tui có cách này giúp Cự Giải"
"Chậc, mày tính làm gì" - Kim Ngưu vừa đỡ Sư Tử qua rào thì vội kéo tay Song Tử, xưng hô cũng loạn hết lên
"Bỏ ra, không có thời gian giải thích đâu" - Song Tử giằn co
"Đừng làm liều vì một người xa lạ" - Kim Ngưu nhíu mày thuyết phục, hắn biết kiểu gì nàng cũng làm gì đó ngu xuẩn
"Không liều, tao hứa không chết" - Song Tử thấy mình không lại sức Kim Ngưu thì thành thật nhìn vào mắt hắn nói
Thấy không thuyết phục được nàng, Kim Ngưu thở dài - "haiz được rồi, tao đi chung với mày"
--------------
Phía bên kia rào đám Xử Nữ đã ngồi chờ sẵn, đang tính gọi hỏi Kim Ngưu sao lại lâu quá thì ngoài xe có người gõ cửa loạn xạ
"Sư Tử?"
- Nhân Mã vội mở cửa xe - "Bảo Bình nữa"
"Song Tử Kim Ngưu đâu?"
- Thiên Bình hỏi
"Ở lại giúp Cự Giải" - Bảo Bình trả lời rồi lên xe kiếm chỗ ngồi
Hình như hơi đông, xe này nếu chứa thêm ba người kia thì chắc chắn chật - "kiếm xe khác đi, xe này chở không hết" - nàng nói ra suy nghĩ của mình
"Chậc... vậy đợi xí" - Thiên Bình khó chịu nghe câu trả lời của Bảo Bình rồi rút điện thoại ra, lần này hắn không gọi xe cứu thương nên dãy số khá lạ mắt
Đang tính ấn gọi thì một bàn tay khẽ chặn hắn lại
"Gọi cứu thương đi" - Nhân Mã nghiêm túc lạ thường, mặt hắn như đanh lại, quai hàm rõ ra như đang nghiến răng - "con bé Song Tử chắc chắn làm liều, nó còn liều hơn tao nữa"
Nghe vậy Thiên Bình cũng ngớ ra, hắn tính bảo xe hắn gọi cũng có thể cứu thương, nhưng sợ tình hình nghiêm trọng không thể đủ đồ nghề nên cũng nghe theo Nhân Mã, xoá dãy số kia và bấm gọi cấp cứu
Gọi xong thì Sư Tử cùng Bảo Bình trần thuật lại sự việc, có vẻ như đám Tư Hằng đã thoát ra nên trường mới tăng cường an ninh như vậy.
Bảo Bình đề xuất kế hoạch, sau khi chờ đám Cự Giải thì cả bọn nên chạy về nhà hết.
Ở nhà chờ tin tức trên mạng và tìm cách ứng phó sau.
Giờ đây không nơi nào an toàn ngoài nơi đó
Xử Nữ cũng tán thành, nàng không đủ tin tưởng để ở chung với đám người này.
Hơn cả, lớp bọn họ chắc cũng chính thức thành kẻ tình nghi của trường do trốn thoát nửa đêm rồi
"Xe tới rồi" - tiếng còi xe cứu thương vang vọng, Thiên Bình xuống xe để đón chiếc xe còn lại, Nhân Mã cũng tính chạy theo nhưng bị nhân viên trong xe cản, bảo tay hắn cần trị thương
Nhưng vừa dứt lời thì nhân viên liền bị doạ sợ, đôi tay đầy vết phồng rộp cháy đen khi nãy giờ đã thay da đổi thịt, trắng trẻo khoẻ khoắn
"Em xin phép" - Nhân Mã nhảy xuống xe