Khác 12 CHÒM SAO | VẬT THÍ NGHIỆM

[BOT] Wattpad

Administrator
25/9/25
59,383
0
0
346268879-256-k899316.jpg

12 Chòm Sao | Vật Thí Nghiệm
Tác giả: tegamm
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Năm 22**, chính phủ quyết định đưa ra chính sách "Tái hoà nhập cồng động" cho những đứa trẻ ở phòng thí nghiệm MACOLO - phòng thí nghiệm Năng Lực Siêu Nhiên được tạo ra với hi vọng có thể giúp con người khai phá được tiềm năng của bản thân.

Tuy nhiên, hơn 10 năm vận hành và phát triển, nhiều người nhận thấy rằng việc thí nghiệm lên trẻ em là một hành vi ác độc và thiếu đạo đức, cần được lên án và bài trừ.

Vì thế, mặc dù có nhiều thành công xuất hiện, chính phủ buộc phải đóng cửa phòng thí nghiệm và tạo điều kiện cho những đứa trẻ ở phòng thí nghiệm được quay trở về cuộc sống bình thường.

Nhưng liệu chính phủ sẽ dễ dàng đóng cửa phòng thí nghiệm?

Liệu những đứa trẻ có thể tái hoà nhập được không, hay tất cả chỉ là chiêu trò trước mặt người dân?

Và bí mật đằng sau việc tạo ra phòng thí nghiệm ấy là gì?



xunu​
 
Related threads
  • The Saga Of Tanya the Evil, Vol. 12 ( Tanya Chiến Kí )
  • Loạn 12 Sứ Quân.Ta Quật Khởi Từ Tiểu Binh
  • [12 chòm sao] Ngày 30
  • [12 chòm sao] Thiêu Thân
  • [ 12CS ] Những tảng băng nổi
  • Đoàn buôn (12 chòm sao)
  • 12 Chòm Sao | Vật Thí Nghiệm
    GTNV


    Bạch Dương (Nữ)

    Kim Ngưu (Nam)

    Song Tử (Nữ)

    Cự Giải (Nam)

    Sư Tử (Nữ)

    Xử Nữ (Nữ)

    Thiên Bình (Nam)

    Thiên Yết (Nam)

    Nhân Mã (Nam)

    Ma Kết (Nữ)

    Bảo Bình (Nữ)

    Song Ngư (Nam)
     
    12 Chòm Sao | Vật Thí Nghiệm
    CHƯƠNG 1: Máu


    "Áaaaaaa!"

    Căn phòng kín mích với 4 bức tường trắng xoá, một trong bốn là gương một chiều, người ngoài có thể nhìn vô được nhưng từ trong thì không.

    Bên trong phòng chỉ đơn độc một chiếc giường cùng một bộ bàn ghế, mọi thứ rất đơn giản nhưng lại thiếu sức sống.

    Sức sống duy nhất có lẽ là sắc đỏ của chủ nhân căn phòng, và thanh âm thống khổ mà cô cất lên mỗi khi bước vào căn phòng ấy.

    Song Tử có làn da trắng như tuyết, hầu hết những đứa trẻ ở trong phòng thí nghiệm MACOLO đều vậy, nhưng có lẽ nàng có nước da gần với màu sứ nhất.

    Sắc đỏ của mái tóc kết hợp với nước da nhợt nhạt làm nàng trở nên rất chói mắt.

    Song Tử không thích màu đỏ, thậm chí ghét nó.

    Mọi người hay gọi nàng với biệt danh "Máu", có lẽ vì màu tóc, nhưng một phần vì năng lực mà nàng sở hữu.

    Nàng sợ hãi cảm giác bị nhốt trong phòng thí nghiệm đơn độc, chịu đủ loại tra tấn và chịu sự quan sát của vô vàn người lạ.

    Nàng không hiểu tại sao bản thân lại bị như vậy, từ khi còn rất nhỏ nàng đã được đưa vào đây, không một chút kiến thức về thân phận của bản thân.

    Người lớn hay trích máu của nàng ra để thử nghiệm, khi thì lượng máu ít như một cốc nước, khi thì nhiều như một cái ao.

    Nhiều người bảo nàng có nhiều máu, đó là điều đặc biệt, nhưng nàng lại không thấy nó có gì tự hào, thậm chí nàng ghét bỏ sức mạnh đó.

    Để phục vụ cho các thí nghiệm, người lớn hay dùng dao rạch người nàng.

    Họ bảo không dùng kim tiêm vì muốn xem khả năng chịu đựng của nàng mạnh tới mức nào.

    Nhiều khi nàng mong mình có năng lực của Nhân Mã, như vậy thì họ có lấy bao nhiêu máu nàng cũng cảm thấy không sao.

    "Hôm nay đến đây là đủ rồi, nhiêu đây máu đủ để chúng ta thử nghiệm suốt 6 tháng vắng mặt của con bé" - người mà chúng tôi luôn gọi là "mẹ" khẽ nói với những người lớn khác.

    "Kì diệu thật, con bé không cần ăn uống gì nhiều nhưng các tế bào hồng cầu luôn sinh sôi mạnh mẽ" - một người lớn cảm thán

    "Tiếc là nó không có năng lực của thằng nhóc Nhân Mã, chúng nó mà kết hợp được thì hay quá" - "mẹ" khẽ thở dài

    Mẹ nói xong, khẽ xoay người nhìn về phía tôi đang thoi thóp, nói:

    "Từ ngay mai mẹ con ta sẽ không gặp nhau nữa, hi vọng con cùng các anh sẽ chăm sóc nhau thật tốt, mong chúng ta sớm gặp lại"

    Đặng nói xong, mẹ rời khỏi phòng, để lại những người lớn khác dùng kim khâu vào vết thương của nàng.

    Trước đây họ không dùng thuốc gây tê vì họ bảo thuốc gây tê làm giảm khả năng sản sinh hồng cầu của nàng, nhưng có lẽ do kể từ hôm nay nàng không còn ở đây nữa nên họ đặt cách tiêm cho nàng.

    "Máu, à không, Song Tử, từ giờ hãy ráng sống thật hạnh phúc nhé.... và em hãy nhớ, là đừng bao giờ quay trở lại đây nữa... nhé!"

    - đó là những lời cuối cùng người lớn kia nói với nàng.

    Dù chưa bao giờ thật sự cảm nhận được sự quan tâm từ những người lớn, nhưng nàng cảm giác lời nói ấy ấm áp như lúc nàng được các anh ôm.

    Cảm giác nó đến từ gì đó sâu trong họ.

    =======================================================================

    HOLODEMIC - trường cấp 3 được gọi là danh giá nhất trên thế giới, không chỉ vì độ giàu có của trường, mà còn vì chất lượng giảng dạy và chất lượng học sinh.

    Bất kì học sinh nào cũng phải vượt qua kì tuyển sinh khắc nghiệt để được vào đây, cũng chính vì vậy mà tỉ lệ tốt nghiệp luôn đạt top và tiêu chuẩn bằng cấp luôn ở mức tối đa.

    Kể cả là một ngôi trường chất lượng thì sự phân tầng về giai cấp vẫn luôn tồn tại, các bạn học sinh giỏi hơn sẽ được hưởng những đặt cách lớn hơn và được phân vào nhưng lớp cao hơn.

    Cũng chính vì sự phân tầng này mà chính phủ đã sử dụng nó như một cách để cho công chúng thấy rằng họ đang ra sức hỗ trợ các đứa trẻ ở phòng thí nghiệm được tái hoà nhập và được tiếp cận môi trường giáo dục, phát triển tốt nhất.

    Thế là những đứa trẻ phòng thí nghiệm đã được đưa vào lớp học tốt nhất của HOLODEMIC, lớp 10SS.

    =======================================================================

    "Mày nghĩ sao về những đứa MACOLO sắp chuyển tới?"

    - một bạn nữ với mái tóc đuôi gà khẽ hỏi

    "Chắc sẽ quái dị lắm?

    Họ ở trong đó tới 15 năm mà, chắc không biết gì nhiều về thế giới chúng mình đâu" - bạn nam với mái tóc vàng cười đáp lại

    "Còn mày thì sao Thiên Bình?"

    - bạn nữ quay sang, khẽ hỏi

    "I don't give a fuck" - Thiên Bình đang nằm ngủ trên bàn, do bị hỏi nên buộc phải ngẩng mặt lên rồi trả lời qua loa

    *I don't give a fuck = Tao đéo quan tâm

    "...ok"
     
    12 Chòm Sao | Vật Thí Nghiệm
    CHƯƠNG 2: Lần đầu gặp


    "Em ổn không Bong?

    Trông em nhợt nhạt quá"

    "Em ổn, nhưng mà có cách nào để giấu đi màu tóc này không ạ?

    Em thấy nó nổi bật quá, mọi người sẽ tránh xa em mất"

    "Cấm em nói vậy lần nữa, không ai tránh xa em vì màu tóc của em đâu, nó đẹp mà!"

    "Nhưng... em vẫn ghét nó"

    "...."

    "Hoi đây, mặc áo của anh đi, anh nghĩ sẽ che được phần nào"

    "...Không hiệu quả mấy nhưng ok, em nghĩ mọi người sẽ không bắt em cởi nó ra đâu"

    "Họ dám?"

    "Haha, thôi lẹ lên nào, rời khỏi cái nhà tù này thôi!"

    =======================================================================

    "Cả lớp!

    Tập trung về chỗ ngồi đi!

    Hôm nay có bạn mới tới học, mọi người nhớ cử xử đúng mực đấy" - lớp trưởng của lớp, Bạch Dương dõng dạc nói

    Bạch Dương là một cô nàng có khả năng lãnh đạo rất tốt, kể cả khi bạn không tôn trọng cô ấy thì cô ấy vẫn có khả năng khiến bạn phải lắng nghe và làm theo.

    Nàng có mái tóc đen tuyền cùng đôi mắt sáng, khuôn mặt rất năng động, mọi người thường bảo cô nàng có cái miệng rất lanh, mà cũng vì điều đó mà khả năng thao túng của cô nàng phải khiến người khác dè chừng.

    Bạch Dương tuy không phải là người học giỏi nhất lớp nhưng điều đó không có nghĩa là cô nàng yếu kém.

    Điểm số của nàng luôn nằng trong top 10 trường và phong độ chưa bao giờ tụt giảm, tất cả những yếu tố ấy là những lí do cô nàng xứng đáng trở thành lãnh đạo của lớp.

    "Rõ ạ" - một cậu trai với mai tóc đen, khuôn mặt trẻ con vội hô

    Đó là Kim Ngưu, người trẻ nhất lớp.

    Nói trẻ nhất lớp vì cậu học nhảy lớp, nhảy hẳn 2 lớp và vượt qua kì thi tuyển sinh với số điểm top 3 toàn trường.

    Mọi người gọi cậu là "thần đồng" vì khả năng ghi nhớ và suy luận của cậu, ở đổ tuổi rất trẻ nhưng có vẻ cậu hơn hẳn tất cả học sinh tại ngôn trường này.

    Thật sự phải khiến nhiều người ganh tị.

    Kim Ngưu không thuộc dạng đẹp trai nhưng lại có khuôn mặt rất ưa nhìn và thư sinh.

    Đúng kiểu hotboy thanh xuân, chàng trai ấm áp của mọi cô gái ở độ tuổi 17.

    Nếu biết trau dồi thì ắc sẽ thành một chàng trai xinh đẹp.

    Cốc cốc cốc!

    "A!

    Chắc các cậu ấy tới rồi" - một cố gái với mái tóc ngắn ngang vai la lên, khiến mọi người chú í về phía cửa.

    Cô ấy là Bảo Bình, người kì lạ nhất lớp, nhưng lại chính là người học giỏi nhất lớp.

    Mọi người thường đánh giá cô ấy là một người lập dị, một phần vì cô ấy hay phát ngôn những thứ rất kì lạ mà chả ai hiểu, phần còn lại vì cô ấy là người hướng ngoại, nhưng bạn bè thì không có.

    Cô ấy không để ai vào lòng cả, sống rất độc lập và có phần cô đơn, nhưng khi gặp cô ấy lần đầu thì sẽ không ai nhận ra vì Bảo Bình rất dễ bất chuyện, thậm chí còn chủ động lên tiếng trước bất kì ai.

    Trong lớp cũng ít ai có thể chơi được với Bảo Bình, người ta thường bảo người giỏi nhất thường có tư duy kì lạ nhất, có lẽ vì vậy mà với tư cách Thủ Khoa ngôi trường top 1 thế giới, Bảo Bình hoàn toàn có thể ngang nhiên sống ngược lại với tập tính bầy đàn vốn có ở loài người.

    Kéc!!!!

    "Ồ!

    Các cậu vào đi" - Bạch Dương chạy ra mở cửa, khi nhìn thấy các bạn học sinh mới thì nàng có chút sững sờ

    Song Tử, Nhân Mã, Song Ngư - 3 cái tên mà có lẽ bất kì ai trên thế giới đều phải ghi nhớ.

    Họ là 3 sản phẩm thành công duy nhất của phòng thí nghiệm MACOLO, là những cá thể đặc biệt nhất trên thế giới.

    Tên của họ luôn xuất hiện tại các mặt báo nổi tiếng về khoa học, nhưng thành tựu mà họ đem lại cho loài người chính là đề tài bài luận chính của các buổi trà chiều, thậm chí được đưa vào sách giáo khoa giảng dạy ở các trường đại học.

    Cũng vì sự nổi tiếng ấy mà nhiều người biết đến MACOLO hơn, rất nhiều người không ủng hộ việc người lớn lạm dụng trẻ em cho mục đích cá nhân, cho những thứ mà đứa trẻ không tự quyết định được.

    Chính vì sự chèn ép này mà phòng thí nghiệm mới bị đóng cửa, và ba mẫu thí nghiệm này cuối cùng cũng được đưa về lại thế giới bình thường.

    Song Tử là đứa trẻ nhỏ tuổi nhất trong ba người, nàng và Nhân Mã, Song Ngư đều là trẻ mồ côi, được đem về từ những vùng đất khác nhau.

    Suốt quãng thời gian làm vật thí nghiệm, cả ba dành nhiều thời gian bên nhau nên dần cũng học được cách yêu thương, đùm bọc lẫn nhau.

    Chính phủ trao quyền nuôi dưỡng ba đứa trẻ cho ngôi trường HOLODEMIC với hi vọng có thể khiến những đứa trẻ ấy sống được một cuộc sống hạnh phúc, bình thường như bao người.

    Chúng sẽ được chuyển vào sống cùng các bạn học khác và trải nghiệm 3 năm học đường như mọi đứa trẻ.

    Trong cả ba, Song Ngư là đứa trẻ ít nói nhất.

    Hắn có mái tóc xanh đậm, khuôn mặt thanh tú đến phi thực.

    Nhưng cũng chính là người lãnh đạm và thông minh nhất trong 3 đứa.

    Song Ngư có thể là vật thí nghiệm thành công nhất trong cả ba vì năng lực của hắn rất phi thường, góp phần xây dựng rất nhiều sản phẩm tối ưu hoá đời sống con người hiện nay.

    Khả năng sản sinh từ trường thông qua việc ma sát các tế bào trong cơ thể, Song Ngư càng về sau càng thành thạo khả năng đó và thậm chí hắn có thể dịch chuyển được những kim loại nặng.

    Từ trường trong người hắn còn giúp sản sinh điện và kích thích não bộ suy nghĩ, hành động nhanh chóng, logic hơn.

    Phải nói năng lực ấy là một trong những năng lực đáng ngưỡng mộ và khai phá nhất.

    "Các cậu vào đi, chào mừng tới lớp 10SS!"

    - Bạch Dương vui tươi nhìn ba người nói

    "Xin được giới thiệu với các cậu, đây là tập thể lớp 10SS, chúng tớ vừa học chung với nhau được 1 học kì thôi nên các cậu sẽ nhanh chóng hoà nhập được à" - Bạch Dương lại tiếp tục nói khi dẫn ba người vào lớp

    "À mà các cậu có thể giới thiệu bản thân một chút được không?"

    - Bạch Dương khẽ hỏi

    "À ok, xin chào mọi người, mình là Nhân Mã" - Nhân Mã gật đầu rồi cười nói

    Nhân Mã có thể nói là đứa trẻ năng động nhất và mạnh mẽ nhất trong cả ba, nhưng đồng thời cũng chính là đứa trẻ đáng thương nhất.

    Năng lực của Nhân Mã được xem như là vũ khí bí mật của nhân loại, chính vì vậy mà rất ít khi phòng thí nghiệm công bố những thông tin liên quan đến hắn ra bên ngoài.

    Nhân Mã có khả năng tái sinh tế bào, tức là mỗi khi bị thương thì hắn có thể tự chữa lành rất nhanh.

    Tuy cảm giác đau vẫn còn đó nhưng cơ thể có thể trở về trang thái hoàn hảo một cách tức thì.

    Năng lực của Nhân Mã có thể giúp đỡ rất nhiều cho các binh sĩ, thậm chí chữa lành một số căn bệnh khó chữa nhất hiện tại, nhưng chính vì vậy mà rất nhiều người săn đón năng lực của hắn, lợi dụng việc đó cho mục đích cá nhân.

    Không biết vì lợi ích riêng hay chung, nhưng kể từ nhỏ năng lực của Nhân Mã đã được giữ kín với công chúng.

    "Minh là Song Tử" - Song Tử vội nói

    "Song Ngư" - Song Ngư thì càng chớt quớt hơn
     
    12 Chòm Sao | Vật Thí Nghiệm
    CHƯƠNG 3: Giới thiệu


    "...

    à... ok, vậy giờ đến lượt các bạn còn lại giới thiệu rồi.

    Mình trước nha, mình là Bạch Dương, lớp trưởng của lớp" - Bạch Dương vui vẻ nói sau vài giây ngượng ngùng

    "Nào, bắt đầu từ dãy này chạy qua, các cậu giới thiệu nha" - Bạch Dương chỉ xuống cậu học sinh ngồi đầu giảng đường

    Nói là giảng đường vì phòng học của trường HOLODEMIC được thiết kế giống khuôn viên đại học, mỗi lớp học đều có sức chứa tới 100 người cùng 6 chiếc bảng lông, một bàn làm việc cho giáo viên ngày đầu phòng.

    Các tiết học ở trường HOLODEMIC thường là do học sinh tự chọn, miễn lúc thi học kì các bạn vẫn được điểm cao thì việc học ở HOLODEMIC cũng không phải là quá nghiêm khắc.

    Các bạn học sinh khi đăng kí lớp nào thì cứ đến giờ sẽ đi đến lớp học đó chờ giáo viên, điều kiện được thi học kì là các bạn hoàn thành đủ tín chỉ ở mỗi lớp, hay còn có thể hiểu là đi học hơn 80% mỗi lớp và làm bài tập đầy đủ.

    Nhưng theo quy định thì các học sinh cùng lớp phải học ít nhất 3 buổi mỗi ngày giống nhau, đó là buổi Chuyên Đề do chính giáo viên chủ nhiệm dạy.

    Lớp học này thì sơ đồ ngồi cũng cố định, do lớp tự quyết định lúc đầu, nếu muốn đổi thì phải có sự thông qua của toàn bộ học sinh lớp đó.

    Học sinh cùng lớp cũng sẽ ở chung kí túc xá, hay nói chính xác hơn là biệt thự với nhau.

    Nam một lầu, nữ một lầu, tuỳ theo cấp độ lớp mà kích thước, chất lượng của biệt thự sẽ khác nhau.

    Thậm chí một số biệt thự còn có nhân viên phục vụ tuỳ theo nhu cầu học sinh.

    Người ngồi bàn đầu chính là Cự Giải, cậu có mái tóc màu vàng ngà rất đẹp, ngũ quan cũng rất tinh sảo, rất bắt mắt.

    Tuy không phải dạng badboy như ngoại hình của Nhân Mã nhưng chân mày sắc lẹm lại khiến cậu trong có thần thái chả kém.

    "Chào các cậu, tớ là Cự Giải" - Cự Giải cười nhẹ rồi vẫy tay - "Ây mà cho tớ hỏi, cái bạn đứng giữa kia là nam hay nữ vậy?"

    "Cự Giải, hỏi vậy là kì đó" - ngồi cạnh Cự Giải, một cô gái cũng với mái tóc vàng ngà khẽ huých vai hắn rồi nói

    "À, không sao đâu.

    Tớ...tớ là con gái" - Song Tử giật mình khi thấy có người hỏi tới mình, chắc do nàng mặc áo của Song Ngư nên mọi người mới không thấy rõ mặt mũi.

    "Ồ ok, tớ hỏi vậy thôi chứ không có ý đánh giá gì đâu, thuần tò mò à" - Cự Giải gật đầu rồi cười

    "Còn tớ là Sư Tử, rất vui được gặp các cậu" - cô nàng ngồi cạnh vồi đứng dậy rồi gập người chào

    Cự Giải và Sư Tử không phải máu mủ, thứ làm cho hai người có màu tóc giống nhau là vì hai người đều đi nhuộm chung chỗ mà thôi.

    Cự Giải nhìn có vẻ ngây thơ vậy thôi nhưng hắn lại chính là người có năng lực ngoại giao tốt nhất đám.

    Điều đó có thể giải thích phần nào cho lịch sử tình trường dày cộm của hắn.

    Dù vậy nhưng khả năng ngôn ngữ của hắn lại nằm trong top đầu của trường, ở độ tuổi còn rất nhỏ nhưng Cự Giải đã trở thành thông dịch viên của gần 8 thứ tiếng và hắn vẫn luôn bảo một ngày nào đó sẽ học đủ 20 thứ tiếng.

    Để làm gì ư?

    Chắc là để cho vui.

    Ngược lại với Cự Giải, Sư Tử là một cô nàng nhút nhát nhưng lại vô cùng tốt bụng.

    Nếu nói trong lớp học này chỉ số IQ của Bảo Bình và Thiên Bình cao nhất thì chỉ số EQ của Sư Tử lại ở mức ít ai sánh bằng.

    Cũng chính vì thế mà Sư Tử luôn là một nhân vật nổi tiếng trong trường và thậm chí là một người nổi tiếng trong nhiều lĩnh vực trên thế giới.

    Từ ngành thời trang cho tới ngành giải trí.

    Ngoại hình của Sư Tử rất ưa nhìn, sóng mũi thanh tú cùng đôi mắt to tròn, người ta thường gọi đó là khuôn mặt phúc hậu vì kể cả khi làm chuyện ác thì cũng không ai phát hiện.

    "Còn tớ là Ma Kết" - cô gái với mái tóc đen mượt cùng chiếc cài trắng tinh xảo ngồi cạnh Sư Tử khẽ cười nói

    Ma Kết, ai mà không biết cô nàng chứ.

    Ma Kết là người có khả năng ghi nhớ tốt nhất trong tất cả thành viên lớp 10SS, cô năng có khả năng ghi nhớ mọi hình ảnh, con số và thông tin chỉ qua một lần nghe, một lần nhìn.

    Quán quân của hơn 4 giải Siêu Trí Nhớ toàn quốc, có lẽ năng lực ghi nhớ của nàng chỉ thua mỗi thần đồng trí nhớ Văn Siêu ở lớp 12SS thôi.

    Văn Siêu (Nam)

    "Thiên Yết" - cộc lóc, không chủ ngữ, không vị ngữ

    Cậu bạn ngồi cạnh Ma Kết là một người có cách giới thiệu y chang Song Ngư, ngắn gọn và không dài dòng.

    Thiên Yết là một trong những người ít nói nhất lớp, nhưng kì lạ là cậu lại có chỉ số EQ cao gần bằng Sư Tử, và đáng sợ hơn là cậu là top 20 người trên thế giới có lượt follow instagram, twitter cao nhất.

    Đúng vậy, Thiên Yết là một diễn viên điện ảnh, khả năng diễn xuất của cậu đúng là khiến người ta luôn phải kinh ngạc.

    Nhưng bí quyết đằng sau khả năng diễn xuất ấy của cậu là một khả năng cảm thụ cảm xúc và vận động đáng ngưỡng mộ, chính vì vậy mà Thiên Yết rất thành công trong sự nghiệp diễn xuất của mình.

    "Hello!

    Tớ là Kim ngưu, rất vui được gặp các cậu!"

    - Kim Ngưu, người ngồi cạnh Thiên Yết hào hứng đứng lên vẫy tay chào

    "Tao là Bảo Bình" - Bảo Bình đợi Kim Ngưu nói xong thì phát ngôn, tuy hơi thô thiển nhưng cũng rất thân thiện

    Dãy thứ hai, bắt đầu từ cậu trai ngồi sau Thiên Yết vẫn còn đang ngủ, và hình như cậu ta không có ý đựng đứng dậy phát biểu.

    "Này Thiên Bình, đừng ngủ nữa, bạn mới này!"

    - Kim Ngưu mãi không nghe thấy tiếng người nói thì quay lại, lay lay người Thiên Bình

    "Nín đi, tao mệt quá" - Thiên Bình sau khi bị lay thì lạnh lùng nói một câu rồi ngủ tiếp

    "...."
     
    12 Chòm Sao | Vật Thí Nghiệm
    CHƯƠNG 4: Tiết học đầu tiên


    "À thì chắc do cậu ấy mệt quá, tớ sẽ giới thiệu dùm, cậu ấy là Thiên Bình, nam thần của trường tớ" - Bạch Dương vội giải vây bằng cách giới thiệu giúp Thiên Bình

    Các bạn đã thấy rồi đấy, Thiên Bình là nam thần của trường HOLODEMIC, không phải vì hắn là người nổi tiếng nhất hay là người học giỏi nhất, mà vì hắn là người có khuôn mặt ảo diệu nhất, phải nói là đẹp đến nghẹt thở, nếu đem đi so sánh với nét đẹp phi thực của Song Ngư thì phải nói là cũng hơn vài ba phần.

    Thành tích học tập của Thiên Bình rất kì lạ, khi thì đứng nhất khi thì đứng bét, chính vì vậy mà bảng xếp hạng của trường luôn có một cột ưu ái dành riêng cho cậu, gọi là cột "cá cược".

    Ban đầu là do học sinh đùa giỡn dán lên bảng thông báo của trường, nhằm giải trí với mục đích xem coi lần này Thiên Bình muốn thi vào thứ hạng bao nhiêu, nhưng hội học sinh cảm thấy đây là một cách hay để cho học sinh học về tính toán xác suất, nên đã để hẳn một cột đó vào.

    Ngồi cạnh Thiên Bình là một cô gái với Khuôn mặt rất đẹp, phải nói là rất quyến rũ.

    "Chào, tớ là Xử Nữ"

    Nếu Thiên Bình luôn là nam thần của trường thì Xữ Nữ sẽ chính là nữ thần của ngồi trường này.

    Cậu ấy có phong cách ăn mặc rất thời thượng, phải nói Xử Nữ được ông trời ưu ái cho một khung xương rất hoàn hảo, một thần hình cực kì thu hút.

    Chính vì vậy mà mọi outfit cậu ấy mặc lên đều sẽ trở thành sản phẩm bán chạy nhất thị trường.

    Funfact là lượng followers trên instagram của Xử Nữ đứng vào top 8 thế giới, chỉ sau 7 kì quan mà có lẽ ở các chương tiếp theo mọi người sẽ được gặp.

    "OK, vậy thì màn giới thiệu cuối cùng cũng xong, chúng ta cùng xếp chỗ ngồi cho các cậu rồi tụi mình chuẩn bị tiết học đầu tiên của học kì nhé!

    Nếu các cậu cần phụ đạo thì cuối ngày có thể tới phòng thư viện của trường, cô thư viện sẽ sắp xếp người phụ đạo cho các cậu."

    - Bạch Dương cười rồi lấy trong tủ giáo viên ra một tờ a3, trên đó là sơ đồ lớp.

    "Thường thì tụi tớ không tranh giành chỗ ngồi gì đó đâu, căn bản là quay vòng quay may mắn thôi, nhưng do các cậu là học sinh mới nên các cậu có thể tự chọn, tớ sẽ sắp xếp cho" - Bạch Dương cười rồi đưa tờ a3 cho Nhân Mã

    "À ok, cậu xếp sao cho 3 đứa tớ ngồi gần nhau là được...hmm.... chỗ này đi" - Nhân Mã sau khi đưa tờ giấy cho Song Ngư cùng Song Tử xem thì đưa ra quyết định

    "Okie, vậy cả 3 cậu ngồi ở dãy sau nhé.

    Tớ thường ngồi với Thiên Bình, vậy Song Ngư ngồi cạnh tớ, đến Nhân Mã rồi Song Tử nhé?"

    - Bạch Dương nhận tờ giấy rồi lấy bút định viết vào

    "... thật ra, cậu có Song Tử ngồi giữa hai đứa tớ đi" - Song Ngư người ít nói nhất hội cuối cùng cũng mở lời

    "Hở?

    À... okok để tớ chỉnh cho nhé, giờ các cậu cứ về chỗ ngồi nha" - Bạch Dương hơi ngạc nhiên khi thấy Song Ngư nói được nhiều như vậy nhưng cũng vui vẻ giúp đỡ

    Renggggggggggggggggg!

    Và thế là tiết học đầu tiên bắt đầu.

    =======================================================================

    "Song Tử.... em có thấy nóng không?"

    - Nhân Mã lo lắng hỏi

    "Đúng vậy, mồ hôi có thể gây nhiễm trùng vết thương của em đấy" - Song Ngư cũng gật đầu tán thành

    Lúc nào cũng vậy, Song Tử tuy có khả năng sản sinh hồng cầu nhanh nhưng khả năng lành vết thương lại cực kì lâu.

    Đã vậy lần này phòng thí nghiệm còn rạch một phần rất lớn ngay lưng nàng để lấy máu, chắc cũng phải mất 2-3 tháng để lành.

    "Em không sao, đây cũng đâu phải lần đầu.

    Hai anh cứ tập trung nghe giảng đi" - Song Tử lắc đầu nói

    Cho tới khi đặt đít lên ghế ngồi nàng vẫn không kéo nón áo khoác xuống, chính vì vậy mà thi thoảng giáo viên cứ chú ý đến phía nàng ngồi.

    "Nói thật thì... mấy cái này anh thấy mình học hết rồi... cảm giác nó cứ đơn giản sao ấy" - Nhân Mã thì thầm

    Đúng thật, mặc dù là phòng thí nghiệm nhưng cả ba người luôn được hưởng sự giáo dục hà khắc với hi vọng có thể kích thích nhiều khả năng nữa ở cơ thể.

    Tất cả mọi thứ từ toán học tới văn học, cả ba đứa đều đã được dạy từ khi còn rất nhỏ và thậm chí phải thành thục tất cả kiến thức đó.

    Nếu nói thứ duy nhất 3 đứa không được dạy, có lẽ chính là về loài người, về xã hội.

    "Song Tử, em có thể đứng lên giải câu này giúp thầy được không?"

    - bỗng có tiếng người từ trên bục vọng tới

    Giáo viên của HOLODEMIC là những người được đào tạo rất tốt về kĩ năng giáo dục, chính vì vậy mà họ luôn biết cách khiến lớp học trở nên thoải mái.

    Nhưng có lẽ vì cả ba đứa cứ thích nói chuyện riêng nên thấy đã để ý và quyết định gây khó dễ đôi chút cho bạn ngồi ở giữa, hoặc cơ bản là thầy tò mò về năng lực của một vật thí nghiệm.

    "Hả?

    À vâng" - Song Tử gật đầu rồi đi ra khỏi ghế, bước tới bảng nhận lấy cây bút lông của thầy

    "... câu đó thật ra không khó, tớ nghĩ Song Tử làm được" - Nhân Mã khẽ nói với Song Ngư khi thấy Song Tử nhận bút

    "....."

    - Bạch Dương vô tình nghe thấy nhưng lời Nhân Mã vừa nói, nàng có chút ngạc nhiên

    Câu này.... là câu duy nhất Bảo Bình làm sai lúc thi cuối kì 1 thì phải.

    "Sao rồi, em làm được không?"

    - giáo viên hỏi khi thấy Song Tử cứ đứng đọc đề mãi

    "Này Thiên Bình, dậy đi, giúp bạn học mới xíu được không?"

    - Sư Tử lo lắng khi thấy Song Tử không giải bài được nên đã quay ra sau nhờ Thiên Bình giúp, hi vọng có thể khiến bạn mới không cảm thấy khó xử

    Thiên Bình bị gọi dậy có chút khó chịu, hắn nhìn lên bảng rồi suy nghĩ, sau đó hai thanh âm vội vang lên cùng một lúc

    "10 căn 7"

    Ngay khi Thiên Bình vừa cất tiếng thì cũng là lúc Song Tử nói lên đáp án của mình.

    Hoàn toàn trùng khớp.

    "...cậu ấy đầu cần giúp đỡ" - Thiên Bình nói rồi lại nằm ngủ tiếp

    Sư Tử cùng Bạch Dương cũng đơ luôn rồi, Thiên Bình giải được câu này thì không nói, có thể trong lúc thì cuối kì hắn dành thời gian giải câu này, nhưng bạn Song Tử đó không cần dùng bút hay máy tính vẫn tính được câu đó ư?

    Quái vật thật....
     
    12 Chòm Sao | Vật Thí Nghiệm
    CHƯƠNG 5: Lạc lõng


    "Ồ... ok, tốt, em làm đúng rồi, nhưng em có thể trình bày ra cho các bạn thấy không?"

    - thầy giáo nói

    "À vâng" - Song Tử gật đầu

    Thầy giáo chỉ vào vị trí gần đề bài rồi bảo nàng trình bày từ đó xuống.

    Mặc dù không phải dạng suy dinh dưỡng nhưng do từ nhỏ nàng không được trau dồi dinh dưỡng nhiều, dù có thì cũng phục vụ mục đích thí nghiệm nên cơ thể Song Tử không được cao như những bạn nữ cùng lứa.

    Đúng vậy, nàng cao 1m58.

    Không phải quá lùn nhưng so với thệ hệ thì cũng tính là hơn thấp.

    "À... em có cần... bục không?"

    - thầy giáo bất ngờ khi thấy Song Tử không thể với tới được chỗ để viết, bèn ngỏ lời giúp đỡ

    "....vâng, cho em xin ạ" - Song Tử ngượng ngùng gật đầu

    "Phụt...HAHA!

    Mắc cười quá HAHA!"

    Là tiếng của Cự Giải, hắn đang chán nản ngồi viết bài thì thấy cuộc trò chuyện của hai thầy trò trên bảng, miệng cứ thế mà không ngừng được cười

    "...đừng cười, cậu làm tớ cười theo giờ" - Sư Tử khó khăn nín cười mà nhắc Cự Giải

    "Má!

    Cái *** Má!

    Tao đéo ngừng cười được, con nhỏ đó buồn cười vãi" - Cự Giải vỗ đanh đách lên bàn nói

    ....

    Nhân Mã cùng Song Ngư cũng chỉ biết cười trừ... kể cả họ cũng cảm thấy Song Tử lùn

    Nhưng họ không nghĩ nó buồn cười tới mức khiến Cự Giải phá lên như thế.

    Có lẽ chị mỗi Song Tử biết, vì khi thầy vừa quay đi lấy bục giảng, nàng có thầm chửi thầy.

    Có lẽ Cự Giải đã thấy nàng âm thầm giơ ngón giữa ấy lên.

    "Đừng cười bạn nào Cự Giải, có ngon thì giúp thầy lấy cái bục ra đi, nó kẹt cứng trong này rồi" - thầy giáo khó chịu kêu Cự Giải qua giúp

    "...dạ vâng" - Cự Giải câm nín đi lên phụ

    "Của cậu nè đồ lùn" - Cự Giải đặt xuống đất cho Song Tử rồi nói

    "Cậu nói ai lùn?"

    - Song Tử cười thân thiện hỏi lại Cự Giải

    "... không... không có gì" - gì chứ nụ cười ấy lạnh sóng lưng quá

    =======================================================================

    Lớp học kết thúc với việc thầy phát cho mỗi học sinh một sấp bài tập dày cộm, bảo rằng các buổi học sắp tới sẽ chữa đề trong này thôi và nếu có kiến thức gì không hiểu thì cứ hỏi thầy.

    Nhân Mã thấy thầy rời khỏi lớp thì quay sang hỏi Bạch Dương liệu họ muốn ăn trưa thì đến phòng nào, Bạch Dương liền vui vẻ chỉ đường.

    "Ủa mà Song Tử, tớ không có ý gì đâu nhưng tại sao cậu cứ mặc áo khoác thế?"

    - Bạch Dương khẽ hỏi

    "Kệ cậu ấy đi" - Song Ngư lạnh lùng trả lời

    Bạch Dương thấy Song Tử cũng không có ý trả lời thì đành chấp nhận im lặng, nàng quyết định quay sang nói chuyện với Nhân Mã còn hơn

    "Đây, các cậu tới căn tin rồi đó, nơi này là nơi tụi mình thường ăn trưa.

    Các cậu chỉ cần tới lấy khay và dụng cụ ăn uống, sau đó xếp hàng nhận đồ ăn ở kia là ok" - Bạch Dương chỉ tay - "Còn nếu không thích đồ ăn ở đây thì có thể đi mua ở tạp hoá bên kia hoặc về kí túc xá tự chuẩn bị đồ ăn, kí túc xá có bếp.

    Còn nguyên liệu thì cuối tuần có thể rời khỏi trường để đi mua" - Bạch Dương giải thích rồi bỏ đi

    "Cậu không ăn à?"

    - Song Tử khẽ hỏi khi thấy Bạch Dương chuẩn bị đi

    "À, tớ có chuẩn bị đồ ăn rồi, lớp 10SS tụi tớ thường thay nhau chuẩn bị bữa ăn hằng ngày rồi tập trung ăn ở sân trước" - Bạch Dương cười nói rồi bỏ đi

    "Hoi mình đi ăn thôi" - Nhân Mã nắm tay Song Tử cùng Song Ngư kéo vào căn tin

    Từ khi sống trong phòng thí nghiệm, thức ăn chính mà họ được ăn là dung dịch dinh dưỡng, trong đó có đầy đủ các chất dinh dưỡng họ cần có để phát triển.

    Nếu các cậu ấy ngoan thì đôi khi sẽ được tặng bánh.

    Song Tử không thích ăn ngọt nên lần nào nàng cũng nhường lại cho Nhân Mã và Song Ngư.

    Chính vì vậy mà hai anh ấy rất quý nàng.

    "Song Tử, em ngồi đằng kia đi, tụi anh lấy cho" - Song Ngư nói rồi chỉ về một góc trống ngay căn tin

    "Dạ okie" - Song Tử gật đầu rồi nhanh chóng đi tới

    =======================================================================

    Có lẽ việc mặc áo khoác trùm kín mích trong trường học là điều gì đó khác lạ nên các bạn học sinh cứ nhìn nàng mãi.

    Song Tử mặc dù quen với việc bị người lớn nhìn nhưng cảm giác bị bạn học cùng lứa quan sát cũng không thoải mái chút nào.

    "Này, cậu ơi, có thể né sang một bên được không, chật đường quá" - giọng của một nữ sinh vang lên

    Cô gái ấy có mái tóc màu tím xanh, nhìn là biết tóc nhuộm.

    Ở thế giới này, dường như mọi màu tóc đều có thể nhuộm được, nhưng dẫu vậy cũng rất dễ nhận ra tóc nào tóc nhuộm.

    Tóc của ba người Song Tử, Song Ngư cùng Nhân Mã không phải nhuộm mà do cơ địa, chính vì vậy mà chỉ cần nhìn sơ qua mọi người đều sẽ ngạc nhiên vì độ chân thật của chúng.

    Một điểm đặc biệt nữa, là ở đây màu mắt sẽ giống màu tóc, nếu bạn có màu mắt như thế nào thì màu tóc của bạn như thế đó, chính vì vậy mà Song Tử có màu mắt đỏ, Song Ngư xanh dương còn Nhân Mã thì xám trong, trong khi tất cả dân số đều có màu mắt đen hoặc nâu.

    "À... xin lỗi cậu" - Song Tử cuối đầu xin lỗi rồi nhẹ né đường

    "Đừng có ăn mặc kín mít như vậy rồi đi khắp nơi nữa, khó chịu chết đi được" - nữ sinh ấy đẩy Song Tử qua một bên rồi đi về phía bạn bè của mình

    Song Tử bị đẩy thì vô tình đụng lưng trúng một bạn nam ngồi sau, cảm giác bóng rát truyền khắp cơ thể khiến nàng phải khựng lại điều chỉnh hô hấp.

    Nàng khá chắc là vết thương lại bong ra rồi, một phần vì nàng mặc áo nên mồ hôi đã làm ẩm gạc băng bó, một phần vì cú đẩy hồi nảy thật sự rất mạnh.

    Trong một thoáng chốc, nàng có hơi cảm thấy lạc lõng
     
    12 Chòm Sao | Vật Thí Nghiệm
    CHƯƠNG 6: Bạn cùng lớp


    "Ổn không?"

    - một cậu trai từ đâu đi tới, trông hơi quen

    Là Thiên Yết

    "À, tớ ổn, không sao" - Song Tử giật mình nói

    "Đi theo tớ" - Thiên Yết kéo tay Song Tử đi về phía cô nàng khi nãy

    "Ê" - Thiên Yết nhìn về phía đám người của cô gái tóc tím kia rồi gọi

    "Ôi!

    Thiên Yết, cậu cần giúp gì à?"

    - một chàng trai trong đám người kia ngạc nhiên đứng lên hỏi

    Song Tử thoáng cảm thán, có lẽ Thiên Yết là một người rất nổi tiếng hoặc có lẽ rất đáng sợ nên đám người kia mới sững sờ như thế.

    Bỗng nhiên nàng cũng muốn có loại hào quang đó

    "Đây là Song Tử, bạn cùng lớp của tớ" - Thiên Yết chỉ tay về phía nàng rồi nói

    "...."

    - tất cả mọi người đều im lặng

    Có lẽ họ cũng đủ thông minh để hiểu ý của Thiên Yết.

    Ý hắn là nàng chính là bạn cùng lớp của hắn, học sinh lớp 10SS, một trong những lớp học có thứ bậc cao nhất ngôi trường này.

    Đụng vào nàng là đụng vào bọn hắn, tức là gây sự với bọn hắn.

    Vì thế nên coi chừng.

    "À..à ok, Song Tử phải không?

    Chào cậu, tớ xin lỗi vì hồi nãy đụng trúng cậu nhé, cậu có sao không?"

    - bạn nữ khi nãy như vừa sáng tỏ mọi chuyện, vội đứng dậy hỏi thăm, nịnh hót nàng

    "Đủ rồi, đi thôi" - Thiên Yết gạc tay cô gái ấy ra rồi nhìn Song Tử nói

    Nhưng chưa kịp cất lời thì một tiếng ồn làm nàng và hắn đều phải ngó tới.

    Nó xuất phát từ phía khu lấy đồ ăn của trường.

    "Trời ạ, sao lại có thể đẹp như thế?"

    "Các cậu ấy là vật thí nghiệm đúng không?

    Tới giờ tớ mới biết vật thí nghiệm có thể đẹp như vậy đấy"

    "Trời ạ, màu mắt của các cậu ấy thật đẹp, trông vô thực quá!"

    Đó là tiếng bàn tán của các bạn học sinh khi nhìn thấy Song Ngư cùng Nhân Mã đi từ khu vực đồ ăn đi ra.

    Có vẻ Song Ngư cùng Nhân Mã cũng không thoải mái với tình huống này lắm nên cũng đi vội về phía nàng đang đứng.

    "Ủa Thiên Yết, cậu ở đây chi vậy?"

    - Nhân Mã ngạc nhiên hỏi rồi quay sang Song Tử - "mà thôi, trước hết tụi mình kiếm chỗ ăn đã"

    "Đi ăn với tụi tao đi" - Thiên Yết nói rồi đặng dẫn đường, chưa kịp để cả ba người trả lời

    =======================================================================

    Thiên Yết dẫn ba người đến một khu vườn tương đối kín đáo, dường như chỉ có vài người ở đây.

    Trên người họ đều đeo một loại huy hiệu, có chữ SS.

    Ra là khu vực dành riêng cho học sinh SS

    "Các cậu ngồi đâu cũng được" - Thiên Yết nói xong rồi đi về phía Cự Giải, Sư Tử cùng Bạch Dương đang ngồi

    Ăn xong thì Song Tử nói với Song Ngư cùng Nhân Mã là nàng muốn đi vệ sinh một chút, thế là Nhân Mã cùng Song Ngư quyết định đi dọn dẹp và cả bọn hẹn nhau ở lớp học.

    Trước khi đi, Song Ngư cũng dặn nàng phải cẩn thận, nếu có chuyện gì thì phải nhớ những thứ đã được học ở phòng thí nghiệm.

    Song Tử gật đầu rồi cười, đặng bỏ đi về phía vệ sinh khu SS.

    =======================================================================

    Xử Nữ là một người rất kì lạ, cô không hay dành thời gian chơi với các bạn cùng lớp, hay nói thẳng ra là chơi với bất kì ai.

    Người bạn duy nhất mà Xử Nữ có chính là Thiên Bình, có lẽ vì hai đứa từ nhỏ đã quen biết nhau nên đến giờ cũng tính là thân thiết.

    Xử Nữ là kiểu người rất kỉ luật, và cực kì nghiêm khắc với bản thân, chính vì vậy mà ít ai chơi được với cô vì sự độc lập ấy.

    Nàng không thích để bản thân sa vào những cuộc trò chuyện thừa thãi, những cuộc chơi tốn thời gian, nàng thà để thời gian đó để chăm chút cho bản thân và phát triển năng lực của mình.

    Chính vì vậy mà mỗi khi đến giờ giải lao, Xử Nữ đều sẽ lên sân thượng ngồi làm việc cùng Thiên Bình.

    Thật ra nói là làm việc cùng vậy thôi, chứ Thiên Bình mỗi khi lên đó cũng đều chỉ ngủ.

    Có một điều mà đến cả Xử Nữ cũng phải thắc mắc, đó chính là tại sao Thiên Bình lại ngủ nhiều đến vậy.

    Mặc dù nàng từng hỏi rất nhiều, nhưng có lẽ Thiên Bình cũng không biết tại sao hắn lại như thế.

    "Cậu lại ngủ nữa à?"

    - Xử Nữ bất lực hỏi khi nhìn thấy Thiên Bình nằm gác tay ở cạnh

    "Ừa, mệt" - Thiên Bình mệt mỏi gật đầu

    "..."

    - Xử Nữ thở dài rồi lại tiếp tục làm việc trên máy tính

    Nằm được một lúc, Thiên Bình khẽ động rồi ngồi dậy

    "Đi vệ sinh à?"

    - Xử Nữ giật mình nói

    "Ừa" - Thiên Bình gãi gãi cái đầu xù rồi gật đầu đáp lại Xử Nữ

    Thiên Bình theo thói quen đi xuống nhà vệ sinh gần nhất, một điều hắn thích ở ngôi trường này chính là nhà vệ sinh khu SS, rất sạch sẽ và đặc biệt ít người dùng.

    Lí do ít người dùng xuất phát từ một lời đồn có từ lâu của trường học, nhưng Thiên Bình không rảnh để quan tâm đến lời đồn đó.

    "Oẹ!

    Khục khục" - Thiên Bình mệt mỏi ói vào bồn rửa mặt

    Một triệu chứng luôn đi kèm mỗi khi hắn ngủ chính là buồn nôn, một phần là vì hắn bị viêm dạ dày khá nặng, dường như tất cả mọi thứ hăn ăn vào, tức khắc sẽ nôn ra.

    Một phần vì cơ thể hẳn rất nhạy cảm, mỗi khi ngủ nhiều đều cảm thấy mệt mỏi, chóng mặt.

    Nhưng lạ kì là hắn vẫn muốn ngủ.

    "Haiz..món bò hôm nay nhiều mỡ v**" - tức giận chửi thề, Thiên Bình rửa mặt qua loa rồi lấy khăn lau, chuẩn bị đi về ngủ tiếp

    Nhưng đang đi ra tới cửa thì hắn bỗng nghe thấy một tiếng động hơi rợn người

    "Hức... hức..."

    "Hức....hức..."

    Trời ạ, đứa nào khóc ở đây thế?
     
    12 Chòm Sao | Vật Thí Nghiệm
    CHƯƠNG 7: Ngoại lệ


    Với suy nghĩ của một thằng con trai thẳng đuột sống theo chủ nghĩa vô thần, Thiên Bình mặc kệ tiếng khóc mà bỏ đi, nhưng hình như có gì đó là lạ

    Cái *** má!

    Mùi này là mùi máu!

    Nồng kinh khủng!

    Rầm!

    "Song Tử?"

    - Thiên Bình vội xông vào nhà vệ sinh

    Bất ngờ hắn la lên, cảnh trước mặt đúng là quá kinh dị rồi.

    Trong nhà vệ sinh là Song Tử đang chật vật tìm cách băng bó lại vết thương ngay lưng.

    Vết thương ấy trông rất kinh dị, như thể ai đó lấy một con dao rỉ cứa một vết thật to rồi dùng tay banh vết thương ấy ra vậy.

    Mặc dù đã được khâu lại nhưng bằng một cách kì lạ nào đó mà máu không ngừng chảy ra khỏi nhưng khe chỉ, ồ ạt trượt xuống tấm lưng trần của nàng.

    Mùi kiềm của máu sộc thẳng vào mũi làm Thiên Bình phải khó khăn nheo mày.

    "Ai làm gì cậu vậy hả?!

    Trời ạ!!"

    - Thiên Bình chạy vội tới xem vết thương cho nàng

    "V**!

    Thiên Bình, cậu làm gì thế?"

    - Song Tử giật mình khi nhìn thấy có người xông vào phòng, chưa kịp nhặt áo khoác cùng đồng phục lên thì Thiên Bình vội lao tới, làm nàng chưa kịp che gì mà cứ thế bị quát vào mặt

    "Hỏi hỏi cái gì?

    Đi theo tớ xuống phòng y tế ngay!"

    - Thiên Bình hình như là lần đầu thấy cảnh này nên có phần hoảng loạng, chưa kịp cho con nhà người ta mặc áo đã vội kéo đi

    "Êy khoan khoan, cậu bình tĩnh, tớ không sao"

    "Không sao thế nào?

    Cậu đang chảy máu kia kìa!"

    "Tớ biết!

    Nhưng dù có băng bó thì nó vẫn không ngừng chảy đâu!"

    "...à...đúng rồi" - Thiên Bình khựng lại, hắn cũng biết về năng lực của nàng, khả năng sản sinh máu vô tận

    ...

    Dù vậy thì cũng đau lắm....Đây là thứ các cậu ấy phải chịu đựng khi ở phòng thí nghiệm à?..

    Song Tử chờ Thiên Bình bình tĩnh lại thì vội gạc tay hắn mà mặc áo đồng phục lên.

    "...cậu... cậu không biết quay đi à?"

    - Song Tử cảm thấy hiếu kì, chả nhẽ con người ở ngoài phòng thí nghiệm không cảm thấy ngại khi nhìn thấy người khác thay đồ à

    "Hả?...À" - Thiên Bình đang còn chấm hỏi thì giật mình quay mặt đi.

    Hắn chật vật vuốt mặt của mình, thật đáng xấu hổ.

    Giờ hắn mới để ý, lúc nãy vội xông vô mà không biết nàng đang thay đồ.

    Nhưng mái tóc đó...đỏ rực như màu máu vậy... thật đẹp

    "Cậu...cậu có cần tớ giúp không?"

    - Thiên Bình hỏi nhỏ

    "Có" - Song Tử đáp - "Giúp tớ giữ bí mật"

    "À dĩ nhiên, ý tớ là.. vết thương của cậu"

    "Cứ kệ nó đi, nãy tớ tìm cách để máu không vây ra áo thôi, chứ máu của tớ không cầm được, phải đợi da thịt lành thì nó mới đỡ" - Song Tử trả lời - "Đáng nhẽ nó đang cầm máu tốt, nhưng do tớ va phải người khác nên mới rách vậy"

    "Ồ..."

    - Thiên Bình gật đầu - "Vậy...tớ đi lấy đồng phục cho cậu nhé"

    "...Cậu có?"

    - Song Tử hỏi ngược

    "Ừa, tớ mượn cho cậu" - Thiên Bình nói rồi bỏ đi, hắn sợ ở trong căn phòng đó thêm lâu nữa thì sẽ không cầm được mà chửi tục

    Đậu má!

    MACOLO rõ ràng là địa ngục chứ đâu phải chốn thần tiên gì!

    =======================================================================

    "Hả?

    Cậu mượn đồ của tớ chi vậy?"

    - Xử Nữ đã cảm thấy kì lạ khi Thiên Bình đi vệ sinh lâu rồi, giờ đây hắn xuất hiện với khuôn mặt hình sự và còn hỏi nàng cho mượn đồng phục thể dục

    "Song Tử đổ đồ ăn" - Thiên Bình nói đại một lí do xàm xí nào đó

    Hắn biết Xử Nữ đủ thông minh để nhận ra điều kì lạ, đó giờ hắn cũng chưa từng vì giúp đỡ ai mà nhờ vả nàng, nhưng lần này là ngoại lệ đầu tiên.

    "...được thôi" - Xử Nữ tuy nghi ngờ nhưng nàng chưa bao giờ từ chối giúp đỡ Thiên Bình, đối với nàng, Thiên Bình luôn là ngoại lệ - "đợi tớ về lấy cho"

    "Không cần, tớ lấy cho" - Thiên Bình nhận được sự đồng tình của Xử Nữ thì chạy một mạch về lớp

    Xử Nữ kinh ngạc nhìn Thiên Bình chạy, trong đầu nàng nhớ dường như Thiên Bình rất ít lo lắng hay vội vàng vì bất kì thứ gì.

    Thậm chí khi nãy hắn còn bảo buồn ngủ nữa, thật sốc.

    =======================================================================

    "Của cậu này" - Thiên Bình âm thầm điều chỉnh lại hơi thở lúc đưa đồ cho Song Tử

    "Cảm ơn" - Song Tử nhận đồ của Thiên Bình thì đi vào buồng vệ sinh để thay, lần này nàng rút kinh nghiệm rồi

    "Ơ?"

    - Song Tử

    "Chuyện gì vậy?"

    - Thiên Bình vội đi tới đứng trước buồng của Song Tử

    "...này là...

    đồng phục của... cậu mà?"

    - Song Tử nghi hoặc hỏi

    "...*** mẹ" - Thiên Bình chửi tục một lần nữa, có vẻ hôm nay là ngày hắn chửi tục nhiều nhất kể từ khi bước vào trường - "thôi kệ đi, chắc tớ lấy nhầm"

    Sao mà hắn lại quên mất việc hắn đổi tủ với Xử Nữ chứ.

    Lúc đó Xử Nữ có nói với hắn là nhỏ có nhiều đồ phải cất, tủ của hắn có nhiều ngăng hơn nên tiện cho nhỏ để đồ, vì vậy hắn đã đồng ý nhường tủ cho nhỏ.

    "À ok" - Song Tử gật gù rồi thay đồ
     
    12 Chòm Sao | Vật Thí Nghiệm
    CHƯƠNG 8: Sau giờ học


    Thiên Bình có dáng người rất cân đối, chiều cao 1m89 cùng tỉ lệ cơ bắp vừa phải khiến hắn khoác lên mình bất kì bộ đồ gì cũng đều trở nên thu hút.

    Nhưng khi Song Tử mặc vào lại trông buồn cười vô đối.

    "...đừng buồn...thật ra nhìn cũng dễ thương..."

    - Thiên Bình vội an ủi khi thấy Song Tử bước ra với một chiếc đầm dài quá hông cùng ống quần chạm đất gần chục cm.

    "Tớ ổn, cậu đừng nói nữa" - Song Tử hậm hực gom đồ lại rồi lạch bạch bước ra khỏi phòng

    "Tóc của cậu..."

    - Thiên Bình để ý thấy Song Tử chưa vén hết tóc ra khỏi áo, sợ tóc chọt vào vết thương sẽ khó chịu nên có ý nhắc

    Nhưng Song Tử không nghĩ vậy

    "À...để tớ mặc áo khoác vào là che được ấy mà" - Song Tử ngượng ngùng đáp, vội lấy chiếc áo còn vướng mùi máu ra, nheo mày tính mặc vào

    "Không, không cần, đẹp mà" - Thiên Bình chặn tay nàng lại rồi chủ động vén tóc ra giúp nàng

    Hắn không tự chủ được hành động của mình

    Vừa bước ra khỏi nhà vệ sinh, Song Tử lại một pha hú hồn khi thấy Xử Nữ đang khoanh tay nhìn chằm chằm vào nàng và Thiên Bình.

    "Hai cậu, nên bắt đầu giải thích rồi đấy" - Xử Nữ lạnh lùng nói

    "Tớ...tớ.."

    - Song Tử không biết giải thích sao

    "Tao nói rồi, nó làm đổ đồ ăn, tao chỉ giúp thôi.

    Tính lấy đồ của mày nhưng tao lấy lộn tủ, thành ra nhỏ mặc đồ của tao" - Thiên Bình đi tới chắn trước Song Tử, từ tốn giải thích cho Xử Nữ

    Xử Nữ cũng không phải người không thông minh, nàng hiểu ý tứ của Thiên Bình nên cũng chỉ nhếch mày tỏ vẻ ngạc nhiên rồi gật đầu

    "Về lớp thôi" - Xử Nữ nói rồi cầm tay Thiên Bình kéo đi

    =======================================================================

    "Nay mày nói nhiều" - trong lớp, Xử Nữ đang ngồi ghi bài thì khẽ lên tiếng nói chuyện với Thiên Bình còn đang mê man vẽ bậy lên vở - "Và mày không ngủ nhiều"

    "Ừa...tao cũng thấy lạ" - Thiên Bình khựng lại rồi tiếp tục vẽ

    "Tao cũng thấy mày lạ" - Cự Giải từ đâu quay xuống chêm vô - "Mày cho nhỏ kia mượn đồ" - rồi hắn chỉ về phía Song Tử mà nói

    "Ăn nói cho đàng hoàng, cậu ấy không phải nhỏ" - Nhân Mã khó chịu khi nghe thấy Cự Giải lên tiếng giữa lớp, mà còn nói về Song Tử

    "Liên quan đến mày?"

    - Cự Giải cười trêu chọc

    Bốp!

    Cốc kim loại để bút trên bàn giáo viên tự nhiên bay thẳng vào đầu Cự Giải, làm hắn phải suýt soa cảm thán

    "*** mẹ nó!"

    - Cự Giải biết đây là năng lực của Song Ngư, tuy không phục nhưng hắn chỉ có thể lườm Song Ngư rồi quay người lên

    "Song Ngư, cậu không được dùng năng lực đó lên bạn bè của mình" - Bạch Dương vội lên tiếng khi thấy bạn mình bị thương, một trong nhưng điều mà nhà trường lưu ý nàng chính là nếu các vật thí nghiệm có sử dụng năng lực của mình thì phải ngăn lại và báo về cho trường.

    Bên cạnh đó, nàng không thể để bạn của nàng chịu ức hiếp được.

    "Ồ" - Song Ngư gật đầu rồi lại tiếp tục học bài

    "Song Ngư, Nhân Mã, Cự Giải, sau giờ học lên gặp thầy" - thầy giáo đứng trên bục chứng kiến tất cả, quyết định kêu ba người gặp thầy nói chuyện sau giờ học

    "...trời ạ" - Song Tử thầm thở dài - "ngày đầu tiên mà"

    =======================================================================

    "Song Ngư, việc sử dụng năng lực bên ngoài phòng thí nghiệm là điều nghiêm cấm số 1 mà tôi chắc rằng tụi em đã được thông báo, đúng chứ?"

    - thầy giáo nghiêm túc hỏi

    Phòng giáo viên của HOLODEMIC rất rộng, phải nói là cực kì rộng.

    Cơ sở vật chất tân tiến và được tối ưu hoá để phù hợp với từng môn học, ngành dạy của các giáo viên.

    Khu vực sử dụng được chia thành các khu theo nhóm ngành học, mỗi bàn làm việc đều có máy tính và tủ lạnh mini, phòng được lắp điều hoà 24/7 và kích thường tổng có thể chứa được 1000 người.

    Rộng là vậy nhưng khi thầy giáo của lớp SS dắt học sinh của mình vào để kiểm điểm, tất cả giáo viên đều âm thầm vểnh tai lên nghe, cùng vì thế mà bầu không khí rất im lặng, và tiếng của thầy giáo rất vang.

    "Em biết" - Song Ngư đáp

    "Lần sau em còn sử dụng năng lực thì em sẽ bị đuổi học" - thầy giáo nghiêm khắc nói, song nhìn sang Cự Giải

    "Cự Giải, em biết lỗi của mình không" - thầy chán nản nói, đây chả phải lần đầu tiên ông phải dắt Cự Giải lên phòng giáo viên

    "Biết chứ, nhưng ông kêu tui ra đây chỉ đế nói mấy lời này à?"

    - Cự Giải nhếch mép trả lời

    "Không, còn một việc khác" - thầy giáo nhếch mày nói rồi từ trong học tủ lấy ra một tờ giấy a4 - "3 anh vi phạm lỗi nên bị phạt, mỗi anh có nhiệm vụ điền tên vào ít nhất hai hạng mục trong đây"

    Đó là giấy ghi danh Đại hội thể thao của trường.

    Mỗi lớp sẽ nhận 1 tờ và giáo viên chủ nhiệm sẽ điền tên các học sinh muốn đăng ký các hạng mục vào.

    Đại hội thể thao của HOLODEMIC là một trong những đại hội khắc nghiệt nhất được tổ chức tại trường học.

    Không chỉ vì mức độ cạnh tranh, mà còn vì đại hội này sẽ giúp trường chọn lọc những thành phần tiêu biểu đưa vào đội tuyển quốc gia và đại diện đất nước tham gia các giải đấu.

    Có thể nói nó là một cơ hội vàng đối với các lớp thường, nhưng với SS thì không.

    SS các năm đều thờ ơ với Đại hội này, cơ bản là vì họ không muốn tốn thời gian vào các cuộc thi mà biết chắc mình chẳng cần giỏi nó.

    Nhưng hai năm trở lại đây, lứa SS càng trở nên ưu việt và trở thành các hạt giống tiêu biểu của trường, dẫn đến việc tất cả các lớp SS phải có đại diện tham gia như các nhóm lớp khác.

    "Shit!"

    - Cự Giải chửi nhỏ

    Hắn ghét Đại hội thể thao, không phải vì hắn không thích chơi, mà là vì hắn cảm thấy tham gia hoạt động thể thao là điều gì đó rất tốn thời gian, và sẽ ảnh hưởng mạnh đến hình ảnh của hắn.

    Nói chứ hắn không nghĩ bản thân sẽ thua, nhưng một chàng trai cao cao tại thượng như hắn lại phải tham gia thi đấu với mấy đứa lớp thường, lăn xả như bạn bè trang lứa thì hắn lại cảm thấy bài xích.

    Ngược lại, Nhân Mã lại rất hào hứng với hình phạt này.

    Hắn nhận lấy tờ giấy rồi nhanh tay điền vào, thậm chí điền hộ cho Song Ngư.

    Song Ngư thì không quan tâm, hắn chỉ mong được về lớp nghỉ ngơi.
     
    12 Chòm Sao | Vật Thí Nghiệm
    CHƯƠNG 9: Án mạng


    Tháng 2 là tháng của nắng nóng, của hạn hán kéo dài, và là tháng của đồng phục vải mỏng.

    Trường học nào cũng thế, các loại đồng phục không chỉ chia theo nhu cầu, mà còn chia theo thời tiết, nhưng ở HOLODEMIC chúng không quá phức tạp.

    Mỗi học sinh có bốn loại đồ:

    1.

    Đồng phục thường - vải mỏng

    2.

    Đồng phục thể dục - tay ngắn

    3.

    Đồng phục thường - nhiều lớp

    4.

    Đồng phục thể dục - tay dài

    Sư Tử yêu đồng phục vải mỏng.

    Nàng thích thiết kế và chất liệu của chúng, giúp nàng tôn dáng và thuận tiện cho việc vận động.

    Sư Tử có dáng người rất cân đối, tính cách của nàng cũng thuộc kiểu cá tính so với bạn học - nhuộm tóc, sỏ khuyên.

    Nàng không thích bị điều khiển hay gò bó bởi bất kì ai, nàng thích phiêu lưu và được thể hiện bạn thân, trở thành tâm điểm của đám đông.

    Bạn thân, à không, thanh mai trúc mã của Sư Tư là Cự Giải.

    Nàng không thân với hắn, nhưng chai mặt với hắn.

    Hai đứa từ nhỏ đã chơi với nhau nên cũng hiểu nhau phần nào, nên lúc nàng muốn đi nhuộm tóc với xỏ khuyên thì cũng là Cự Giải dẫn nàng đi và thậm chí làm cùng nàng.

    Bạn thân của nàng phải nói đến Bạch Dương, nhỏ đó hợp nàng cực kì.

    "Trời ạ, màu tóc của mày làm tao thích quá!"

    - Bạch Dương cảm thán khi thấy Sư Tử diện đồng phục vải mỏng, mái tóc vàng ngà, một bên tai đính khuyên vòng đứng xếp hàng mua kem

    "Mày nói câu đấy mấy lần rồi đấy!"

    - Sư Tử thở dài nói

    "Vì nó tuyệt nên phải nhắc nhiều đấy, Cự Giải với mày làm quả đầu đó xong khiến tao u mê thật sự" - Bạch Dương cười đáp

    "Gì...thôi kem nè, đi về kí túc xá thôi" - Sư Tử đưa cây kem ốc quế cho Bạch Dương rồi nói

    Sư Tử cùng Bạch Dương chỉ mới chơi được với nhau 2 năm thôi, nhưng cảm giác thân được hơn 10 năm vậy.

    Hai nàng đều có sở thích giống nhau: đều thích trượt ván và leo núi, mê kem vani, thích những nơi đông người và mindset cũng rất hợp.

    Khi biết hai đứa lại tiếp tục được học chung lớp cấp 3, Bạch Dương và Sư Tử mừng khôn siết, cảm giác lại có thể dành thời gian bên con bạn mình quý mấy năm cuối thanh xuân là một trải nghiệm tuyệt vời.

    "Êy mà hỏi nè, mày thấy mấy bạn học mới thế nào?"

    - Sư Tử hỏi Bạch Dương - "thấy mày tiếp xúc với họ nhiều"

    "Hmm...Song Tử với Nhân Mã thì thân thiện, còn Song Ngư thì...haiz...y hệt Thiên Bình với Thiên Yết" - Bạch Dương kể

    "Haha, tao cũng thấy vậy" - Sư Tử cười đáp - "Trước giờ biết đến họ trên sách báo là nhiều, nhưng tính ra lúc gặp thì cũng chỉ là những cô cậu học sinh bình thường, cảm giác không bài xích gì"

    "Yeah đúng, các cậu ấy cũng hành xử giống với học sinh bình thường, tớ nghĩ lớp mình sẽ kết thân được với họ thôi" - Bạch Dương gật gù

    "Êy nhưng mà bên cạnh vụ học sinh mới, cậu thấy thế nào về án mạng liên hoàn quanh khu kí túc xá khối BB?"

    - Sư Tử nghiêm túc hỏi, cả nàng và Bạch Dương đều hứng thú với kì án đang xảy ra quanh trường học gần đây

    Vụ án mạng đầu tiên xảy ra vào tháng 11 năm ngoái, xác một cậu học sinh lớp 11BB đột ngột được tìm thấy ở sau toà nhà kí túc xá 12BB, mọi người đều rất hoảng loạn khi biết được danh tính cậu học sinh đó.

    Lí Nghịch, tuyển thủ Boxing quốc gia, một người có năng lực đánh đấm đỉnh cao như vậy lại có thể bị giết chỉ trong một đêm và không có tiếng động gì ư?

    Thậm chí manh mối về hung thủ cũng không được tìm thấy, chỉ biết rằng Lí Nghịch bị siết cổ bằng dây thừng, sợi dây thừng đó nằm ở đâu thì không ai biết.

    Đến bây giờ nó vẫn là dấu chấm hỏi to, và cũng là khởi đầu cho chuỗi thảm sát tại khối BB.

    Vụ án mạng tiếp theo bị cho rằng là cùng một hung thủ, vì cách thức ra tay giống nhau, và lần này cái xác được tìm thấy ở sau kí túc xá 11BB.

    Là một bạn nữ lớp 12AA, Tố Dương, vô địch Karate trẻ Đông Nam Á năm ngoái, cái chết của bạn ấy thậm chí còn gây sốc hơn sự ra đi của Lí Nghịch.

    Tố Dương là một người rất giỏi võ, giới chuyên ngành đều phải thừa nhận nàng là thần đồng võ thuật.

    Nhưng giờ đây, một hạt giống đáng quý của đất nước lại bị sát hạt, hung thủ không được tìm thấy, cách thức vô cùng đơn giản, nguyên nhân đằng sau là gì?

    Không ai biết.

    Sau hai vụ án đó, an ninh trường học trở nên nghiêm ngặt hơn bao giờ hết, khu đô thị xung quanh trường học được mua lại và rào hàng rào.

    Học sinh về đêm không được ra khỏi trường học, về trước 9h tối, cảnh sát và lực lượng cảnh vệ có ở khắp mọi nơi, nhiều lúc Sư Tử muốn lẻn đi mua cá viên chiên cũng bị họ đột kích lôi về.

    Nhưng đã ba tháng kể từ hai vụ án đó, không có dấu hiệu của sự đột nhập hay dấu vết gì cho thấy khi nào hung thủ sẽ tiếp tục ra tay, chính vì vậy mà mọi thứ dần yên ắng và vấn đề an ninh cũng bớt nghiêm ngặt lại.

    "Như cũ, tao vẫn nghĩ hung thủ là học sinh trường mình, và có điểm gì đó ở khu BB khiến hung thủ phải lựa chọn bỏ xác ở đó.

    Cách thức ra tay cũng kì lạ, tớ cảm thấy không phải chỉ một người làm, thậm chí việc ba tháng trôi qua không có tiến triển trong điều tra cũng làm tớ cảm thấy chắc chắn có tay trong ở nhà trường hoặc cảnh sát."

    - Bạch Dương nghiêm túc trả lời

    "Hợp lí đấy, gần đây tao cũng đi trượt ván gần khu đó để khảo sát, có lẽ kí túc xá BB được chọn là vì nơi đó trồng hoa sữa, tháng 11 là mùa mà hoa nở, mùi hương của hoa sữa rất nồng.

    Bên cạnh đó, cơ sở vật chất của BB không như SS hay AA, nhiều khu rất tối và thậm chí không có thiết bị ánh sáng, vấn đề an ninh cũng tệ.

    Nhưng những lí do đó chưa hợp lí vì khu CC thậm chí còn tồi tàn hơn" - Sư Tử bồi thêm - "tao cảm thấy có gì đó không ổn, và tao cảm thấy việc này có thể sẽ còn tiếp diễn"

    "Khoan, mày vừa nói gì?

    Mày trượt ván gần khu đó về đêm?"

    - Bạch Dương nổi da gà, trách cứ - "Mày biết hành động đó nguy hiểm cỡ nào không?

    Lỡ hung thủ ở gần khu đó, cái giá phải trả là cái mạng của mày đấy!

    Mày phải biết trường di tản học sinh khỏi khu đó là có lí do chứ!"

    "Vâng vâng vâng, nhưng tao không đi một mình nên mày đừng lo" - Sư Tử an ủi

    "Mày đi với vệ sĩ của mày hửm?"

    - Bạch Dương cũng yên lòng đôi chút

    "Không, tao đi với Thiên Yết"
     
    12 Chòm Sao | Vật Thí Nghiệm
    CHƯƠNG 10: Mùi


    Đầu tháng 2

    Sư Tử như thường lệ, đặt cá viên chiên lúc 11 giờ tối, do shipper chỉ có thể để đồ ăn ngay cổng khu SS nên nàng phải đi một quảng để tới lấy.

    Sư Tử còn đang lướt ván tới thì thấy bóng đen nào đó đang đạp xe gần chỗ nàng đặt đồ ăn.

    Cái bóng ấy đang cố gắng xách chiếc xe vượt qua hàng rào để qua khu AA kế bên.

    Do hiếu kì nên nàng tiếp cận bóng đen đó, vừa mở đèn pin lên thì sốc toàn tập, đó là Thiên Yết.

    "Nửa đêm mà mày làm gì bí hiểm vậy?"

    - Sư Tử thắc mắc

    Thiên Yết bị chiếu đèn vào thì nhíu mày, khi nhận ra đó là Sư Tử thì hắn cũng không thể hiện sự ngạc nhiên gì

    "Biết vụ án BB không?

    Tao đi tìm hiểu" - Thiên Yết nói ngắn gọn rồi tiếp tục công việc của mình, hắn nhẹ nhàng cầm xe đẹp lên đi qua rào, đặt xuống

    Đi được một đoạn thì hắn để ý thấy có ai đang theo sau, vừa quay đầu thì bắt gặp ảnh Sư Tử một tay xách bịch cá viên chiên thơm lừng, một tay cầm đèn pin chạy theo hắn.

    Thiên Yết ngại tranh luận nên mặc kệ Sư Tử, hắn đạp xe qua hàng rào khu BB cũ rồi lại thao tác cũ, xách xe qua rồi đạp tiếp.

    Sư Tử biết Thiên Yết cũng tò mò như nàng nên từ hôm đó đã chủ động rủ đi để tìm hiểu vấn đề, thu thập manh mối.

    =======================================================================

    "V**, sao giờ mày mới kể vậy?"

    - Bạch Dương cảm thán

    "Tao đợi có manh mối gì đó rồi mới kể, chứ không có gì thì kể cũng không có ích" - Sư Tử trả lời - "Nhưng sao tao cảm thấy mày lại quan tâm vụ này giống tao thế, những thứ mày vừa nói khi nãy cũng là suy luận của tao và Thiên Yết"

    "...tao cũng tìm hiểu vụ này, nhưng chủ yếu là tao tìm hiểu nó trên confession trường, và nghe lén cuộc trò chuyện của giáo viên" - Bạch Dương cũng phải thừa nhận

    "Ôi trời, thôi tối nay qua phòng tao đi mày, hai đứa mình phá giải vụ này xem sao" - Sư Tử cảm thán kéo Bạch Dương chạy về thật nhanh

    =======================================================================

    Kí túc xá

    "Wow!

    Cũng quá bự rồi!"

    - Nhân Mã cùng Song Tử vừa đặt chân vào kí túc xá thì cảm thán, cũng quá bự rồi đi

    "Đằng kia là bảng chia phòng thì phải" - Song Ngư chỉ tay về chiếc bàn nhỏ ngay góc, trưng bày duy nhất một tờ a4

    "Trời... mỗi người một phòng luôn!"

    - Nhân Mã lại cảm thán

    "Nhưng mà em khác lầu với hai anh" - Song Tử chỉ tay vào thứ tự phòng, phòng của nàng nằm ở lầu 1, của hai anh ở lầu 2

    "Thôi không sao, có phòng riêng là vui rồi!"

    - Nhân Mã vui vẻ nói rồi kéo Song Ngư Song Tử lên lầu

    =======================================================================

    Phòng của Song Tử nằm ở cuối hành lang, gần ban công nhất.

    Cạnh phòng của nàng là phòng của Bảo Bình, đối diện là Xử Nữ.

    Song Tử dùng thẻ vào phòng, vừa bước vào nàng đã choáng ngợp với kích thước và bài trí của nó.

    Một chiếc giường bự nằm giữa phòng, đối diện là chiếc TV kích thước lớn, trong góc còn có một chiếc giường nhỏ sát cửa sổ.

    Nhà vệ sinh được ngăn cách bằng một chiếc kính trong suốt, về khoảng này thì nàng thấy hơi hoảng, tại sao nhà vệ sinh lại trong suốt thế kia?

    Hèn gì phòng này không ai chọn

    Thôi dù sao cũng là phòng của nàng, trong suốt cũng chả sao, miễn khoá cửa là được chứ gì.

    Song Tử thầm biện bạch rồi đi tới tủ đồ mở ra, toàn bộ hành lí của nàng cũng đã được sắp xếp đàng hoàng, đồng phục cũng được ủi phẳng và treo lên.

    Nhưng do từ nhỏ chỉ mặc độc bộ đồ trắng ở phòng thí nghiệm nên áo quần của Song Tử cũng không phong phú, màu sắc tô điểm duy nhất cho tủ đồ là đồng phục học sinh.

    Chắc phải đi mua sắm, để coi tiền tiêu vặt mình nhận được là bao nhiêu

    Song Tử mở điện thoại lên, nàng không quen dùng dụng cụ này, nhưng cũng được dạy về nó.

    Nàng truy cập vào ứng dụng ngân hàng, nhập mật khẩu được cấp từ trường.

    Giao diện ứng dụng vừa hiện lên, Song Tử khẽ chửi thề.

    "Ôi đ* m*!

    50 triệu!"

    - Song Tử học từ Thiên Bình, chửi đỏng lên

    Ai mà ngờ tiền tiêu mỗi tháng của nàng lại nhiều như vậy chứ, đãi ngộ này cũng quá xa xỉ rồi đi.

    *Cốc cốc*

    Song Tử còn đang tính toán tháng này mình sẽ dùng số tiền này ra sao thì bỗng nghe tiếng gõ cửa, nàng đoán là Bạch Dương tính dặn dò gì đó cho nàng.

    "Đợi chút!"

    - Song Tử đáp lại rồi đóng tủ đồ, đặt điện thoại xuống đi ra mở cửa

    Không phải là Bạch Dương, người trước mặt nàng là Bảo Bình.

    "Ồ, Bảo Bình, cậu cần gì à?"

    - Song Tử thầm ngạc nhiên

    Bảo Bình chắc về nhà từ sớm để tắm, mùi hương dầu gội và sữa tắm vẫn còn thoang thoảng, Song Tử cũng muốn dùng nhưng với vết thương hiện tại thì chắc phải mấy tuần sau.

    Bảo Bình có khuôn mặt rất quyến rũ, nhưng cũng rất đáng yêu.

    Đôi mắt to tròn nhưng đáy mắt lại nhọn, chiếc mũi cao cùng đôi môi nhỏ gọn cân đối.

    Mái tóc dài ngang vai đen tuyền, khoác trên mình bộ đồ ngủ đen xám.

    Song Tử dù ít tiếp xúc với các bạn nữ cùng lứa nhưng phải thừa nhận Bảo Bình rất thu hút.

    "Người cậu nồng mùi máu, tắm đi" - Bảo Bình nói rồi bỏ về phòng

    "H..hả?"

    - Song Tử đơ ra, nàng không hiểu ý của Bảo Bình lắm.

    Với lại, nàng có ở gần Bảo Bình nguyên ngày hôm nay đâu?

    Sao cậu ấy ngửi thấy được?

    Dẫu vậy Song Tử vẫn rất nghe lời, đi về phòng tắm sửa soạn đồ, chuẩn bị kì cọ sạch sẽ.

    Chết, nàng quên mua thuốc sát trùng

    *Cốc cốc* lại một tiếng gõ nữa, lần này là ai đây?

    "Thuốc của cậu, Thiên Bình nhờ mua" - lần này là Xử Nữ, chắc cậu ấy vừa về

    Xử Nữ không biểu hiện cảm xúc gì rõ ràng cả, căn bản là đưa đồ rồi đi về phòng thôi

    Song Tử thầm cảm thán, sao con gái lớp này chia thành hai thái cực vậy, người thì dễ gần, người thì không cảm xúc.

    Nàng hi vọng họ không khó chịu gì về nàng trong thời gian sắp tới.

    Mái tóc đỏ này chắc cũng tìm cách nhuộm thôi, lần tới nàng sẽ tìm Sư Tử hỏi chỗ nhuộm thử.

    =======================================================================

    Thật ra Xử Nữ không hề bị Thiên Bình kêu đi mua thuốc, mà là nàng nghĩ Song Tử sẽ cần.

    Cũng như Bảo Bình, nàng cũng người được mùi máu toả ra từ người Song Tử, nàng nghĩ cả lớp ai cũng phát giác được điều đó, đặc biệt là vào buổi chiều.

    Không bài xích gì nhưng Xử Nữ cho rằng Song Tử sẽ cảm thấy ngại vì điều đó, nên đã mua thuốc như một cách đánh tiếng cho nàng ta.

    Còn về vết thương, Xử Nữ hoàn toàn không biết.

    "Lạ thật, không chỉ Thiên Bình mà mình cũng bị bao đồng" - Xử Nữ về phòng, thầm trách

    Xử Nữ sống rất tách biệt, nàng không thích bao đồng, càng ghét việc phải giúp đỡ hay nợ ơn một ai đó.

    Việc nàng đồng ý Thiên Bình cho Song Tử mượn đồ đã là một điều kì lạ rồi, nhưng không hiểu vì sao nàng lại chủ động để ý và mua thuốc cho cô gái ấy.

    "Nhưng...cậu ấy đẹp thật" - Xử Nữ cảm thán.

    Khi nãy Song Tử mở cửa, tuy không kịp nhìn lâu những cũng đủ để Xử Nữ nhìn thấy trọn vẹn khuôn mặt Song Tử.

    Xử Nữ đoán rằng mình là kiểu người bị thu hút bởi những thứ đẹp đẽ nên mới bị thu hút bởi Song Tử, chắc chắn là vậy rồi.
     
    12 Chòm Sao | Vật Thí Nghiệm
    CHƯƠNG 11: Dàn cảnh


    Bảo Bình về phòng thì lấy trong tủ một cuốn sách khá cũ, màu đỏ thẫm.

    Nàng có một bí mật ít ai biết, nàng thích những hiện tượng siêu nhiên, những thứ bí ẩn và kinh dị.

    Không phải vì nàng có sở thích biến thái gì đâu, nhưng những thứ đó mang lại cho nàng cảm giác thử thách, kích thích tư duy của nàng.

    Ngay từ những ngày đầu mới nổi của vụ án mạng khu BB, Bảo Bình vẫn luôn âm thầm tìm hiểu, nàng cũng biết Thiên Yết và Sư Tử đang điều tra khu vực ấy, nhưng Bảo Bình nghĩ cách làm ấy sẽ không gặt hái được gì nhiều.

    Nếu đã muốn điều tra, thì phải đi từ nạn nhân và cách thức ám sát.

    Bảo Bình biết một điểm chung của các nạn nhân là điều giỏi võ hoặc có thể lực nổi bật, nhưng rất có khả năng đó là một cách đánh lừa mọi người của hung thủ.

    Trong một lần nghe lén tin tức thì phía nhà trường và tổ cảnh sát, Bảo Bình biết được rằng hai nạn nhân khi chết đều không hề phản kháng, điểm chung là cả hai đều đang mắc bệnh trầm cảm, thường xuyên sử dụng chất kích thích và... cơ thể nồng mùi máu dù chết vì nghẹt thở.

    Thông tin sâu hơn thì nàng không được biết nên phải tự tìm hiểu.

    Và cũng chính vì vậy, khi ngửi thấy mùi máu trên người Song Tử, Bảo Bình cảnh giác rất cao.

    Nàng lo rằng Song Tử sẽ trở thành nạn nhân tiếp theo, hay thậm chí dinh líu tới hung thủ của dự án.

    Dù kết quả là gì thì nhắc nhở Song Tử một chút vẫn sẽ tốt hơn.

    =======================================================================

    "Tối nay đi ăn không?"

    "Ăn gì?"

    "Sushi đường phố, lâu rồi không ăn tao thèm quá"

    "Hmm...cũng được, 7h30 nha?"

    "Ok"

    Đó là cuộc đối thoại của Kim Ngưu và một người bạn trên điện thoại.

    Kim Ngưu không có thói quen về kí túc xá sau khi học, hắn thích long bông ở ngoài được đến khuya rồi mới về, sở thích cá nhân thôi, không lí do gì đặc biệt.

    Do cách biệt tuổi tác mà nhiều khi Kim Ngưu cũng không thoải mái giao tiếp với các bạn trong lớp, hắn cảm thấy cách giao tiếp của hắn không được già dặn như những anh chị trong trường.

    Tính cách của hắn trước mặt các anh chị là kiểu cute boy, thân thiện và dễ gần.

    Tuy nhiên nếu gặp hắn ở ngoài phố thì mọi người sẽ gặp một Kim Ngưu trái ngược hoàn toàn.

    Đầu xù, hút thuốc, ăn mặc luộm thuộm, xỏ khuyên mũi, đi motor, điển hình bad boy troáy phố.

    Nghe có vẻ trẻ trâu nhưng thần thái và ngoại hình của Kim Ngưu lại hợp với lối sống đó đến khó tin, nếu gặp được Cự Giải với thân phận này thì chắc chắn Cự Giải phải gọi Kim Ngưu bằng "ông".

    Mấy tuần gần đây trường có vẻ đỡ gắt hơn, chứ hồi phải về trước giờ giới nghiêm, có trời mới biết Kim Ngưu khó chịu tới nhường nào.

    Đối với hắn, sau 11h tối mới là khoảng thời gian vui chơi thật sự.

    "Kim Ngưu kìa!

    Á đù nay được nhìn Kim Ngưu ca ca mặc đồng phục học sinh, hút hồn quá!"

    - là giọng của một cậu trai, nhìn lớn tuổi hơn Kim Ngưu một chút

    "Anh Kim Ngưu nay không về nhà thay đồ à?"

    - một cô gái dễ thương khẽ lên tiếng, cô gái này cũng trạc tuổi Kim Ngưu, là em gái thằng bạn chí cốt của hắn

    "Lười" - Kim Ngưu khẽ đáp

    Thật ra hắn không lười đâu, chỉ là nay hắn làm mất quần áo rồi, không biết là ai lấy.

    Hắn nhớ là để trong tủ đồ trên lớp, nhưng lúc ra về thì lại không tìm thấy.

    Được Kim Ngưu trả lời khiến cô gái kia ngại ngùng thầm cười, cô thích thầm Kim Ngưu cũng được một thời gian rồi, người gì đâu vừa học giỏi vừa ngầu.

    "Nay mày đi học thế nào?

    Nghe đồn có bạn mới nha" - một cô gái khác ngồi đối diện Kim Ngưu vui vẻ hỏi, cô gái ấy cũng mặc đồng phục HOLODEMIC, nhưng là của lớp 10CC

    "Sao chị biết?"

    - Kim Ngưu ngước mắt hỏi

    Cô gái này tên Liễu Thăng, cái tên đàn ông nhưng ngoại hình thì lại rất thục nữ.

    Cặp kính dày cùng mái tóc đuôi gà, nếu không biết rõ chị gái này thì ai cũng nghĩ chỉ là học sinh 3 tốt.

    Kim Ngưu lần đầu gặp Liễu Thăng ở trường cũng phải bất ngờ vì trông chả giống bà chị phượt thủ chuyên đi đánh đấm cuối phố mà hắn thường gặp chút nào.

    "Nổi khắp trường mà, sao chị không biết" - Liễu Thăng nhún vai - "ây mà nói chứ, Nhân Mã trông có vẻ ngon giai nha" - Liễu Thăng cười trêu đùa

    "Thôi đi, người ta có chủ rồi" - Kim Ngưu cảnh báo

    "Ai?"

    - Liễu Thăng ngạc nhiên, vật thí nghiệm mà cũng có bồ ư?

    "Song Tử có lẽ" - Kim Ngưu bâng quơ nói

    Nhìn mối quan hệ của ba người đó rõ ràng là không bình thường, quá thân thiết đi.

    "Ồ..thôi được rồi, hôm nay nhân dịp cả lũ đều mặc đồng phục, chị dẫn tụi mày đi dàn cảnh trộm cướp" - Liễu Thăng hùng hồ nói rồi kéo đầu cả lũ vào bày mưu tính kế gì đó

    =======================================================================

    Ở một khu phố sau trường HOLODEMIC, có một đám học sinh đang đánh nhau, à không, là một cậu học sinh đang bị bắt nạt.

    Người đi đường không ai quan tâm mấy, nhưng bỗng có một cô gái trẻ bước tới, trông rất đàng hoàng.

    Cô gái ấy đứng chắn trước mặt chàng trai, hòng ngăn cản những cú đấm từ các bạn học khác.

    "Các em dừng lại đi, đừng đánh nữa!"

    "Có biết bắt nạt bạn học, ỉ đông hiếp yếu là hèn lắm không hả?"

    Chị gái hùng hồ chỉ trích

    "Im đi bà già, bà có biết nó làm gì không mà nói?

    Nó mượn tiền tụi tui mà không trả, quỵt nợ đấy!"

    - một chàng trai trẻ trong đám đó lên tiếng

    "Đúng đấy, giờ bà cô có chịu tránh ra để chúng tôi làm việc không?"

    - cô gái đứng cạnh cũng mạnh miếng nói

    "Cái gì? ...

    Dù sao thì cũng không thể dùng bạo lực để đòi tiền được, có gì nói chuyện không được hả?"

    - chị gái đó ngạc nhiên, rõ ràng cậu trai này trông rất đàng hoàng mà

    "Thằng khốn đó mượn em gái tao 10 triệu lận đấy, được 2-3 tháng rồi vẫn không trả, nói là do trả nợ cho mẹ gì đó" - chàng trai cao to kia lên tiếng rồi chỉ về cô gái nhỏ nhắn đứng sau lưng mình, tỏ vẻ rất chính trực

    "...trời ạ...10 triệu thôi mà!

    Đây, tôi trả giúp cậu ấy" - cô gái kia từ trong tui lấy ra một cọc tiền, đường đường chính chính chìa ra

    "Đừng!...tôi không cần cô giúp" - chàng trai bị bắt nạt khẽ nắm góc áo cô gái, đáng thương nói

    "Không sao, đối với chị 10 triệu chả là gì cả, nhưng nó có thể giúp em thoát khỏi tình huống này" - cô gái kia nói rồi quay mặt dúi sấp tiền vào tay mấy cô cậu kia

    "...được đấy bà chị, ra dáng anh hùng đấy.

    Nể mặt chị chúng tao tha cho nó, nhưng cảnh cáo mày này thằng chó, không phải lúc nào mày cũng may mắn vậy đâu" - cô gái giang hồ kia nhận lấy sấp tiền rồi kéo cả bọn đi

    "Haiz.. học sinh bây giờ thật là.."

    - cô gái kia đợi đám côn đồ đi thì ngồi xuống, vô về chàng trai bị bắt nạt

    "Em trai à, em ổn không?

    Có cần chị giúp không?"

    - cô gái kia ân cần hỏi thăm

    "em..em không sao, cảm ơn chị đã giúp em, em không biết đền ơn thế nào nữa" - chàng trai kia ngửa mặt lên đối diện với cô gái, run rẩy nói

    ...trời ạ, khuôn mặt này đẹp quá đi

    Cô gái kia cũng phải cảm thán với ngoại hình của chàng trai này, thật sự quá thu hút.

    "đây, chị đưa em số của chị, chị không cần em bù đắp gì đâu, đi cà phê với chị một buổi là được" - chị gái kia lấy trong túi một tấm danh thiếp rồi đưa cho chàng trai, hai người trò chuyện một chút rồi đường ai nấy đi

    Chị gái tốt bụng vừa đi thì đám giang hồ lại xuất hiện bu lấy chàng trai

    "Kim Ngưu sướng nha, được chị giàu để ý nè" - Liễu Thăng huých vai Kim Ngưu trêu chọc

    "Nhưng anh Kim Ngưu đâu thích chị đó đâu" - em gái của bạn Kim Ngưu, Địch Địch phồng má nói

    "Ừ, anh không thích" - Kim Ngưu gật đầu - "Nhưng anh muốn thử" - Kim Ngưu nói thêm

    "Chậc chậc, bad boy từ trong máu rồi" - anh trai của Địch Địch- Địch Phong làm động tác bái phục
     
    12 Chòm Sao | Vật Thí Nghiệm
    CHƯƠNG 12: Bất ngờ


    Đã gần 1 tuần kể từ khi ba người Song Ngư, Song Tử, Nhân Mã nhập học, tuy chưa thích nghi hoàn toàn nhưng cả ba cũng có cho mình những mục tiêu nhỏ riêng, không còn sống mơ hồ như khi ở trong phòng thí nghiệm.

    Song Ngư rất thường xuyên ra vào phòng Gym SS cùng Nhân Mã, cả hai thằng đều bị thu hút bởi việc tập luyện nên chiều nào cũng kéo nhau vào đấy, điên cuồng tăng cơ giảm mỡ.

    Song Ngư cũng bảo rằng việc tập luyện nhiều giúp hắn nhạy cảm hơn với năng lực của bản thân, hắn cảm nhận được các dòng điện chảy trong cơ thể và làm chủ chúng tốt hơn.

    Còn Nhân Mã, hắn chỉ là muốn lao động thôi.

    "Các cậu ấy đến đây tập nhiều không?

    Mấy bữa này chạm mặt nhiều quá" - là giọng của Cự Giải, hắn không thường xuyên đến phòng Gym, chỉ 1-2 lần một tuần, nhưng hắn ngạc nhiên khi bắt gặp Song Ngư cùng Nhân Mã ở đây

    "Nhiều, vô cùng nhiều, chắc hơn 4 tiếng một ngày đấy" - cậu bạn trực phòng ở quầy check-in cảm thán - "Vật thí nghiệm đúng là vật thí nghiệm, sức khoẻ cũng khác người"

    "...này!...lần sau đừng gọi các cậu ấy là vật thí nghiệm nữa" - Cự Giải nhíu mày nói rồi bỏ đi

    "...hả..à ừ..."

    - cậu bạn kia ngạc nhiên trả lời theo bản năng

    Cự Giải chả phải là quan tâm đến hai người kia gì, chỉ là hắn luôn khó chịu với những người tỏ ra thượng đẳng hơn những người khác.

    Từ nhỏ Cự Giải đã có trải nghiệm không mấy tốt đẹp với lũ người tầng trên xã hội, cách họ hành xử với mọi người xung quanh luôn là cái gai trong mắt hắn.

    "Nếu tụi nó ở phòng Gym thì Song Tử đi đâu ta?

    Nhỏ đâu có bạn đâu nhỉ?"

    - Cự Giải vô tình thắc mắc

    Trùng hợp thay, nhắc tào tháo thì tào tháo tới, hắn vừa đi vào lớp lấy đồ thì bắt gặp Song Tử đang ngồi hì hục làm bài.

    Một tuần qua học với Song Tử, hắn nhận ra cả ba người đều có thiên phú học thuật rất cao, luận về toán học thì Song Tử không hề thua kém Thiên Bình.

    Các bài tập thầy giáo giao cũng phải ưu tiên tăng độ khó cho ba người họ, đặc biệt là Song Tử vì nàng là đứa chăm chỉ làm bài nhất, chả như thằng Thiên Bình.

    "Học à?"

    - Cự Giải buồn chán đi tới nói, làm Song Tử giật mình

    "Hả?

    À ừ, em đang giải nốt mấy câu cuối đề này" - Song Tử theo bản năng kéo mũ áo sát lên đỉnh đầu, trả lời qua loa

    "...Này...thời tiết bây giờ nóng lắm biết không?"

    - Cự Giải khó hiểu hỏi, hắn luôn thắc mắc tại sao Song Tử cứ thích trùm kín người như thế, mặt mũi cũng chẳng rõ ràng

    "...vâng" - Song Tử gật đầu

    "...chịu mày luôn đấy, nếu nóng quá thì cứ cởi áo khoác ra, mắc gì cứ che che" - Cự Giải phàn nàn, hắn bước tới đặng kéo mũ áo nàng xuống

    Song Tử như cảm nhận được hành động của hắn, bất ngờ quay mặt lại bắt lấy tay Cự Giải, nhưng do quán tính mà nàng bật ngửa về sau, người rơi hẳn khỏi ghế.

    Cự Giải hoảng hốt lao tới, dùng tay đỡ lấy lưng Song Tử, hắn thầm chửi thề vì sự cứng đầu này của nhỏ, mắc gì mà căng thẳng thế?

    "Thôi được rồi, anh không kéo xuống nữa, em ngồi thẳng người dậy đi" - Cự Giải nhíu mày nói

    Song Tử đơ người một lúc rồi gật gật, chỉnh lại tư thế ngồi rồi làm bài tiếp

    Đúng là khó hiểu, Cự Giải thở dài rồi đi ra khỏi lớp, hướng về tầng thượng.

    Hắn phải tìm ai đó để than vãn mới được.

    ========================================================

    "Sao mày ngủ hoài vậy Thiên Bình" - Cự Giải mở cửa ban công, vừa bước ra là đã bắt gặp cảnh Thiên Bình ngủ vật vã ở một góc sân, cư nhiên mà chìm vào giấc ngủ

    "..."

    - không một lời đáp

    "Xử Nữ đâu rồi?

    Thường ngày thấy nó ngồi ở đây với mày mà?"

    - Cự Giải lại mặt dày hỏi

    "..."

    - vẫn không một lời đáp

    "...shit!"

    - Cự Giải thầm chửi thề rồi đi tới, nhẹ ngồi cạnh Thiên Bình

    Hắn biết là Thiên Bình nghe thấy hắn, con người thằng đó nhạy cảm cực, có lẽ nó đã tỉnh từ lúc nghe tiếng bước chân lên đây rồi, nhưng chẳng buồn để tâm.

    Cự Giải cũng vì vậy mà cảm thấy mỗi lần muốn tâm sự, người thích hợp để kể chuyện nhất là Thiên Bình, vì mặc cho hắn kể cái gì, Thiên Bình cũng không ý kiến, không đồn đoán.

    "Haiz.. nay tao chán quá, tí đi chơi với tao đi" - Cự Giải cảm thán - "Tao mới tìm được một quán Bida mới mở cửa, đang free 24h cho mọi người chơi đấy"

    "Mày không trả lời thì tao xem là đồng ý nhé, hẹn mày giờ ra về" - Cự Giải tiếp tục khua môi

    "Êy mà mày biết gì không, nãy tao bắt gặp con nhỏ Song Tử trong lớp làm bài, trông nó thật thà lắm kìa" - Cự Giải hàn thuyên một hồi tự nhiên lại chuyển chủ đề sang Song Tử

    "Nhưng mà tao tự hỏi tại sao nhỏ cứ mặc đồ kín mít thế kia, trông nóng chết đi được"

    "Thế là tao quyết định tới kéo nón nó xuống, mục đích là để cho nó mát hơ...gì vậy Thiên Bình?!"

    - Cự Giải đang ngồi kể chuyện thì giật mình lùi về sau, Thiên Bình tự nhiên dở chứng bật người dậy, nhìn chằm chằm vào hắn làm hắn có phần sợ hãi

    "Mày làm gì?

    Kể tiếp đi" - Thiên Bình duỗi nhẹ vai rồi quay người hẳn về phía Cự Giải, lưng tựa vào bức tường phía sau, nâng cằm ý bảo Cự Giải kể tiếp

    "...mày...hứng thú à?"

    - Cự Giải nghi hoặc hỏi

    "...kể tiếp" - Thiên Bình nhíu mày

    "hả?

    À ừ, thì đấy, tao vừa kéo thì Song Tử đột ngột quay đầu bắt lấy tay tao, do vội quá nên nó té xuống ghế" - Cự Giải vừa kể vừa thăm giò cảm xúc của Thiên Bình

    "...khoan...mày khó chịu gì à?"

    - Cự Giải dừng nói, nghi hoặc nhìn Thiên Bình

    Tự nhiên thằng khùng này nhìn căng thẳng vậy, ai làm gì nó à?

    "Không, tiếp" - Thiên Bình nói, giọng có chút trầm hơn khi nãy

    "Thì tao phải đỡ nó rồi chịu thua, tao bảo không kéo nữa, rồi tao đi lên đây với mày" - Cự Giải hồn nhiên kể, không hề biết có ai đó vừa thở dài ra

    "Ồ, buồn chán, tao ngủ tiếp" - Thiên Bình nhìn Cự Giải vài giây rồi nói

    "***, mày tới tháng à?

    Này!

    Nghe tao nói gì không?

    Đ* m* đừng có lơ tao!"

    - Cự Giải bất lực nói dẫu cho Thiên Bình đã nhắm mắt đi vào giấc ngủ từ lúc nào

    ========================================================

    Quán Bida gần trường

    Dù bị lơ nhưng Cự Giải cũng thành công lôi kéo Thiên Bình tới chơi Bida cùng hắn, nhưng điều làm hắn bất ngờ là Ma Kết cũng đang ngồi ở quán, đang chơi cùng một đám thanh niên lạ mặt.

    Ma Kết luôn là kiểu người bí ẩn trong lớp, nàng có trí nhớ cực tốt nên thường bị kêu đi tham gia mấy hoạt động của trường và quốc gia, rất ít khi có mặt nghe giảng cùng bè bạn.

    Nhưng hôm nay bắt gặp Ma Kết ở quán này khiến Cự Giải có chút nghi ngờ, chả nhẽ đó giờ nhỏ này không đi học vì đi chơi Bida?

    "Ồ?"

    - còn đang đắm chìm trong suy nghĩ thì Cự Giải nghe tiếng Thiên Bình, hắn nghĩ Thiên Bình cũng giống hắn, ngạc nhiên vì gặp được Ma Kết ở đây

    "Ừa ngạc nhiên ha, Ma Kết mà cũng tới đây chơi" - Cự Giải nói

    "Hả?

    À..

    Ma Kết kìa" - Thiên Bình bây giờ mới để ý thấy Ma Kết

    "Ủa chứ mày ồ gì?"

    - Cự Giải hỏi

    "Sau lễ tân, bàn bida góc tối" - Thiên Bình chỉ tay về khu vực sau lưng bàn của Ma Kết

    "Ơ đệt..Xử Nữ và...Văn Siêu?"

    - Cự Giải lần này còn bất ngờ hơn nữa, thiên tài trí nhớ Văn Siêu và nữ thần của trường đang đi chơi với nhau?

    Trên đời này chả có ai có thể lôi Xử Nữ tham gia mấy hoạt động này được cả, kể là Thiên Bình.

    "...tao nghĩ tụi mình nên đi về..."

    - Cự Giải lùi lại tính bỏ về, hắn sợ bước vào đó sẽ càng làm không khí căng thẳng

    "Vào thôi" - nhưng Thiên Bình hình như chả quan tâm, ngang nhiên đẩy cửa bước vào.

    Xử Nữ và Ma Kết cũng giật mình nhìn về phía hai thằng, nhưng với hai biểu cảm trái ngược nhau

    Ma Kết thì vui vẻ vẫy tay, còn Xử Nữ thì...lơ mẹ luôn
     
    12 Chòm Sao | Vật Thí Nghiệm
    CHƯƠNG 13: Mối quan hệ


    Thiên Bình là học bá, học thần và cũng là người có cuộc sống kì lạ nhất trong tất cả bạn học.

    Hắn tuỳ hứng sống, rất khác người.

    Nhìn vào hắn rất khó để biết hắn rốt cuộc muốn gì và cần gì, cứ ngỡ là một thằng vô lại sống trôi nổi qua ngày, nhưng khi đụng vào bất kì cái gì thì hắn đều có thể trở thành người giỏi nhất ở lĩnh vực đó.

    Cách đặt cầu tay và thục gậy của Thiên Bình rất chuyên nghiệp, không có các lỗi vặt như sai tâm hay tạch gậy, Cự Giải dù là một cơ thủ có kinh nghiệm thì cũng phải trầy trật khi chơi với Thiên Bình.

    "Chậc chậc, căng thẳng quá" - Ma Kết ở bàn đối diện không ngừng cảm thán, nàng thấy hai thằng bạn của nàng chơi mà như đánh trận, khiến cả quán đều phải tập trung coi

    Cách cân bi và canh điểm đánh của Cự Giải rất đặc biệt, hắn không mất quá nhiều thời gian để xác định vị trí đánh và khả năng điều bi rất chuyên nghiệp, phải nói là gần tới đẳng cấp bán chuyên.

    Nhưng Thiên Bình mặt khác, lối đánh của hắn rất cẩn thận nhưng một khi đặt gậy là chắc chắn sẽ trúng, sở trường của Thiên Bình là cắt bi và cộng bi.

    Hai thằng một chín một mười đánh với nhau, lực tay mạnh tới mức cả chủ quán cũng phải chạy tới xem có hư hại gì không.

    Còn đang bận bình luận về trận đấu của hai thằng bạn thì Ma Kết bắt gặp ánh mắt của Văn Siêu nhìn về phía nàng, đồng tử nàng vô thức có lại rồi tránh ánh mắt ấy.

    "Tại sao hôm nay Văn Siêu ở đây?

    Mà còn đi cùng Xử Nữ?"

    - Ma Kết quay mặt về hướng khác, nói nhỏ với thằng bạn

    "...tao nghĩ hai người đó có gì với nhau, nãy giờ quan sát thấy cũng đụng chạm kha khá rồi đấy" - bạn của Ma Kết chia sẻ

    "..."

    - điều này làm Ma Kết trầm mặt không nói nên lời

    Văn Siêu trước giờ luôn là đối thủ, à không, là vật cản lớn nhất của Ma Kết.

    Nàng luôn tự tin về khả năng ghi nhớ của bản thân, đối với nàng trí nhớ như một món quà, một lợi thế bẩm sinh.

    Việc ghi nhớ chưa bao giờ là thứ gì quá khó khăn với Ma Kết, nàng cũng không cần luyện tập quá nhiều để đạt được ví trí của hiện tại, cho đến khi nàng gặp Văn Siêu.

    Văn Siêu cũng là một người sở hữu trí nhớ thiên tài, nhưng ngược lại với nàng, trí nhớ của Văn Siêu là do hắn ngày đêm luyện tập để cải thiện, có thể nói nếu Ma Kết luyện 1 thì Văn Siêu phải luyện 10.

    Chính vì lí do đó mà Ma Kết luôn có một cái nhìn tôn trọng đối với đàn anh này.

    Nhưng mối quan hệ của hai người không tốt như mọi người thường nghĩ, nàng và hắn rất ít khi giao tiếp, lần đầu tiên hai người được nói chuyện cũng là lần cuối cùng hai người có thể cười khi trao đổi.

    Văn Siêu rất thẳng thắng, và rất cổ hủ; trong khi Ma Kết lại rất thoải máng và tư tưởng của nàng cũng rất thoáng, chính sự đối lập này mà hai người không thể có cùng chủ đề chung và nhiều khi còn cãi vả, cho tới giờ vẫn vậy.

    Lần này bắt gặp Xử Nữ đứng cùng Văn Siêu nói chuyện hài hoà, không hiểu sao Ma Kết có phần khó chịu.

    ========================================================

    "Anh biết cậu ấy à?"

    - Xử Nữ vừa bôi lơ vừa hỏi, ý chỉ Ma Kết ở bàn bên kia

    Nãy giờ tên này nhìn Ma Kết hơn ba bốn lần rồi

    "Hửm?

    À dĩ nhiên, hậu bối và cũng là đối thủ của anh mà" - Văn Siêu cười nói

    "Tưởng anh không thích cậu ấy?"

    - Xử Nữ gật đầu, nhẹ hỏi thêm

    "...em nghe ai nói vậy?

    Anh không hợp nhưng không nghĩa là anh không thích đâu" - Văn Siêu cười đáp, tay cũng nhè nhẹ xoa đầu Xử Nữ

    Xử Nữ thì thản nhiên đón nhận cái xoa đầu đó, không hề có phản ứng gì.

    Ánh mắt nàng lơ đãng nhìn sang phía Thiên Bình cùng Cự Giải

    Hai tên đó tới đây đánh nhau hay gì?

    Nàng thầm cảm thán

    Cứ ngỡ Thiên Bình không hề để ý phía nàng, nhưng thật ra hắn cùng Cự Giải đang vô cùng hoang mang mà chơi với nhau.

    Thiên Bình vừa chơi vừa chửi thề được mấy lần, Cự Giải thậm chí còn chửi nhiều hơn, nhưng không phải vì trận đấu mà là vì hạnh động của Văn Siêu đối với Xử Nữ và phản ứng của cô ấy

    "Sao Xử Nữ để thằng đó xoa đầu vậy?

    Xử Nữ mà tao biết đâu rồi?"

    - Cự Giải cảm thán

    "Đ*t" - còn Thiên Bình cứ hở nhìn thấy Văn Siêu thân mật với Xử Nữ là chửi thề, hắn cảm thấy mặt này của Xử Nữ quá là đáng sợ rồi

    Xử Nữ nào biết ba đứa bạn của mình đang âm thầm quan sát nàng với Văn Siêu, mà nếu có thì nàng cũng chả biết giải thích như thế nào cho rõ ràng.

    Mối quan hệ của nàng với Văn Siêu đúng là hơi ngượng ngùng và kì lạ, nhưng cũng có lí do mà Xử Nữ phải cho phép nó tiếp tục.

    Đỉnh điểm là khi Văn Siêu chơi thắng Xử Nữ, hắn vui vẻ đi tới, hun nhẹ lên má nàng rồi vuốt lại tóc cho nàng, như thể một cặp đôi thân thiết.

    Hai người còn đang ân ái thì từ xa có tiếng vật gì đó va chạm với nền gạch, khiến mọi người trong quán phải giật mình nhìn.

    Là Ma Kết, bằng một cách kì diệu nào đó mà nàng tay đánh bay bi của mình sang bàn của Cự Giải, mà Cự Giải lúc đó cũng không tập trung, viên bi đập mạnh vào đầu hắn rồi rớt xuống nền gạch, tạo nên một tiếng động điếng người.

    "Ổn không vậy?"

    - Thiên Bình từ xa hỏi, mồm tỏ vẻ quan tâm nhưng thật ra lòng chả chân thành tí nào

    "Không..không ổn" - Cự Giải nhíu mày ôm đầu, khiến Ma Kết hoảng loạng chạy tới

    Khung cảnh thập phần náo nhiệt

    "...anh nghĩ hai đứa mình nên đi về" - Văn Siêu tận dụng thời cơ đám đông rồi nói

    "Ừa" - Xử Nữ gật đầu

    Hai người như bóng ma, nhân lúc quán đang rộn ràng mà rời đi
     
    12 Chòm Sao | Vật Thí Nghiệm
    CHƯƠNG 14: Lớn


    "Tao có thể giải thích"

    "Không cần, tao không quan tâm"

    "...mày..không hề thắc mắc à?"

    "Thành thật thì tao ngạc nhiên, nhưng tao không để ý, nó là quyền của mày"

    Sau khi tạm biệt Văn Siêu, Xử Nữ vội chạy về kí túc xá.

    Nàng dẫu biết đấy là bí mật của nàng và Văn Siêu nhưng khi Thiên Bình nhìn nàng ở quán Bida, nàng nghĩ mình cần giải thích, dẫu sao đây cũng là người bạn duy nhất của nàng.

    Nhưng bất ngờ là Thiên Bình không để ý mối quan hệ giữa nàng và Văn Siêu, đây đáng lẽ là một việc tốt.

    Vậy tại sao Xử Nữ lại có phần không thoải mái, đây không phải lần đầu Thiên Bình tỏ vẻ thờ ơ trước câu chuyện của nàng.

    Nhiều lúc Xử Nữ cũng tự hỏi trong mắt Thiên Bình, Xử Nữ có thật sự là bạn thân hay không.

    Thiên Bình từ nhỏ đã là một chàng trai trầm tính, xa cách.

    Hắn luôn hoàn hảo và thờ ơ trước tất cả mọi thứ, trùng hợp tính cách đó lại hợp với Xử Nữ.

    Xử Nữ không muốn bị ràng buộc bởi bất kì mối quan hệ nào, không muốn phải chăm lo cho một người mà ngay cả bản thân cũng không quan tâm được.

    Chính vì vậy mà Xử Nữ luôn chủ động trò chuyện và làm quen với Thiên Bình, dần dà hai đứa cứ dính lấy nhau như thế.

    Nhưng Xử Nữ chưa bao giờ từng hỏi, liệu đối với Thiên Bình, nàng có thực sự là một người bạn thân hợp tính, hay đơn giản là vì hắn không quan tâm những mối quan hệ xung quanh mình.

    Nàng dần nhận ra điều này khi cuộc sống nàng bắt đầu có nhiều vấn đề, mỗi khi nàng tìm đến Thiên Bình trò chuyện, đều nhận lại những phản ứng thờ ơ.

    Nhưng nàng cũng sợ hỏi, vì nàng không muốn đánh mất tình bạn 10 năm này.

    Về phần Thiên Bình, chắc có lẽ hắn không biết Xử Nữ nghĩ như vậy về mối quan hệ của hai người.

    Đúng như những gì Thiên Bình thể hiện, hắn không quan tâm xung quanh hắn có ai, hắn chơi với những người nào, miến họ không phiền thì hắn đều có thể đón nhận.

    Hắn có thể tỏ vẻ ngạc nhiên, hứng thú, hay vui vẻ với những người bạn đó, nhưng hắn không đặc biệt quan tâm ai cả.

    Thiên Bình sống giống như chiếc lá trên cây, gió thổi hướng nào nghiêng về hướng đấy, không hề có khái niệm gọi là "nỗ lực đạt mục tiêu".

    Hắn cảm thấy việc sống là thứ gì đó rất nhàm chán, nhưng hắn cũng không muốn chết.

    Hắn mơ hồ, và hắn nghĩ rằng sự mơ hồ đó đã trở thành thói quen, khiến hắn chưa bao giờ thật sự đối mặt với điều đó.

    Thiên Bình vừa đóng cửa phòng lại thì Song Ngư không biết từ đâu đi ra, chạm mặt Xử Nữ.

    Thành thật mà nói, Xử Nữ không mấy ấn tượng tốt về ba người từ phòng thí nghiệm này.

    Một người thì quá phiền, một người thì quá nhát, một người thì quá...lạnh lùng.

    "Ồ, chào" - Song Ngư đưa tay lên chào Xử Nữ rồi bước về phía thang máy

    Xử Nữ luôn cảm thấy Thiên Bình đã là một người rất xinh đẹp, nhưng mỗi khi nhìn mặt của Song Ngư, nàng lại cảm thấy hai người đúng là một chín một mười.

    Song Ngư có ngũ quan rất tinh xảo, xương hàm thon gọn, mắt ngọc thu hút.

    Cứ mỗi lần va phải người này, Xử Nữ lại phải âm thầm quan sát nhiều hơn một chút.

    Nàng chả hiểu tại sao Song Ngư lại có thể thu hút tới vậy, từ ngoại hình cho tới thần thái đều có nét nổi bật rất riêng.

    "Cậu...đi đâu thế" - Xử Nữ cảm thấy bản thân hôm nay quá khùng rồi, gặp ai cũng bắt chuyện

    "...đi Gym" - Song Ngư thành thật nói

    "Nữa hả?"

    - Xử Nữ cảm thán, song cũng thấy hối hận vì sự lỗ mãng của bản thân

    "Ừa, tập Gym xả stress rất nhiều" - Song Ngư gật đầu, không hề cảm thấy bị xúc phạm

    "Cậu cũng nên thử, nhìn cậu mệt" - Song Ngư bồi thêm

    "..."

    - Xử Nữ ngạc nhiên khi thấy Song Ngư chủ động giao tiếp với mình

    Mà Song Ngư hình như cũng nhìn ra sự ngạc nhiên của Xử Nữ, hắn ngại ngùng liếc về phía khác.

    Không phải vì hắn bao đồng hay đặc biệt để ý Xử Nữ đâu, nhưng khuôn mặt tiều tuỵ chán đời của Xử Nữ hiện tại thật là làm người khác lo lắng.

    "Cậu có vào không?"

    - Song Ngư đưa tay giữ cửa thang máy một hồi lâu không thấy Xử Nữ vào bèn hỏi

    "À à có" - Xử Nữ vội chạy vào tháng máy, nàng thấy Song Ngư nói đúng, nàng chắc phải kiếm gì đó để xả stress rồi

    "Cậu không rủ Nhân Mã à?"

    - Xử Nữ lí nhí hỏi

    "To lên" - Song Ngư biết Xử Nữ muốn hỏi gì đó, nhưng hắn không thể nghe thấy gì

    Xử Nữ tưởng Song Ngư đang cọc, nàng cảm thấy rất bức xúc.

    Sao hôm nay ai cũng kì lạ với nàng vậy?

    Nàng có làm gì sai đâu?

    "CẬU KHÔNG RỦ NHÂN MÃ À!!?"

    - thế là Xử Nữ la to lên, khiến cả Song Ngư cũng phải hoang mang nhìn

    Chết rồi, mình điên thật rồi!

    Xử Nữ chửi thầm

    "...à thì...cậu ấy mệt nên ngủ" - Song Ngư như nhớ lại hình ảnh Song Tử mỗi khi khùng lên là chửi hắn và Nhân Mã, liền trở thành cún con mà vâng vâng dạ dạ, ai hỏi gì đáp nấy

    Chả nhẽ toàn bộ giống cái khi tức lên đều đáng sợ vậy sao?

    Song Ngư âm thầm suy nghĩ

    ========================================================

    Nhân Mã nào ngủ đâu, hắn đang nằm dài trong phòng Song Tử mà coi TV kìa.

    Nếu Song Ngư mà biết chắc sẽ đấm Nhân Mã u đầu mất, nhưng Nhân Mã là chúa lì lợm nên cũng chả để tâm, ngay từ lúc vừa về kí túc xá hắn đã tìm đến phòng Song Tử rồi.

    "Haiz.. anh đói quá!

    Em có gì ăn không?"

    - Nhân Mã vừa lên giường nằm là đã than đói, than chán đủ kiểu

    "Anh ăn mì cay không?

    Bữa em có mua vài gói" - Song Tử cũng ngồi trên giường cạnh Nhân Mã xem phim, nghe thấy anh hỏi thì trả lời

    "Được đấy, cho anh 2 vắt nha" - Nhân Mã vui vẻ gật đầu

    "Êy mà dạo này em cứ ru rú trên lớp làm bài à?

    Anh tưởng mấy cái đó tụi mình học đến chán rồi?"

    - Nhân Mã thắc mắc, nghiêng người nhìn Song Tử nấu mì rồi hỏi

    "Không phải em làm bài đâu, em kiếm tiền đấy!"

    - Song Tử chia sẻ

    "Hửm?

    Kiếm tiền?

    Em thiếu tiền à?"

    - Nhân Mã nghe Song Tử thiếu tiền thì lo lắng ngồi dậy, chả nhẽ nhỏ em này không được trường cấp tiền sao?

    "Không không, chỉ là em muốn mua một chiếc motor để chạy thôi" - Song Tử phủ nhận - "nên là em mới đăng bài nhận giải bài tập giùm trên group học sinh của trường"

    "Trời, em chưa bị hội học sinh bắt à?"

    - Nhân Mã hỏi

    "...anh hỏi hay đấy, em cũng đang thắc mắc tại sao hội học sinh chưa tìm đến em" - Song Tử - "mà thôi, em kiếm gần đủ rồi, đến lúc mua xe rồi bị bắt chả sao"

    "...em giải bao nhiêu bài mà mua đủ một con motor luôn thế?"

    - Nhân Mã xuống giường, theo thói quen mà buộc tóc lên giúp Song Tử, hắn thấy nàng bị vướng khi đang nấu mì

    "Không nhiều, quan trọng là em giải giúp bọn học sinh đội tuyển" - Song Tử vừa nói xong thì có tiếng ting ting vang lên, là tiếng chuyển khoản từ điện thoại của nàng

    "Trời, em hoà nhập nhanh nhỉ?"

    - Nhân Mã thuần thục giúp Song Tử đổ nước sôi vào mì

    "Em thấy không khó để thích nghi lắm, ngược lại, em tự hỏi tại sao với tính cách của anh mà chưa có một hội bạn riêng cho mình đấy" - Song Tử quay mặt lại đối diện với Nhân Mã, nói lên thắc mắc của mình

    "...tại anh sợ Song Ngư cô đơn" - Nhân Mã trả lời

    "...

    đừng nói dối" - Song Tử nhíu mày

    "...haiz...nói chung thì anh cảm thấy mơ hồ, anh chả biết mình rời phòng thí nghiệm đó rồi sẽ làm gì hết" - Nhân Mã thành thật - "Không như em hay Song Ngư, anh không thật sự tìm được đam mê cho mình ở ngôi trường này, việc học cũng quá đơn giản, mà việc luyện thể thao cũng không có gì thú vị"

    "Anh cũng không biết tương lai, khi rời khỏi ngôi trường này, anh sẽ làm gì và trở thành ai" - Nhân Mã chán nản nói

    Song Tử ngạc nhiên, thì ra người mà làm nàng ít lo lắng nhất lại chính là người đang có nhiều tâm sự đến vậy.

    Cũng phải, từ nhỏ lớn lên trong phòng thí nghiệm, mục tiêu duy nhất là hoàn thành tốt nhiệm vụ và cống hiến cho xã hội.

    Khi được cho cơ hội tự lựa chọn mục tiêu và quyết định cuộc sống, những đứa trẻ chưa bao giờ được học về điều đấy chắc chắn sẽ bỡ ngỡ và lạc lõng phần nào.

    Nàng cứ ngỡ Nhân Mã sẽ hoà nhập tốt và có thật nhiều bạn bè ở ngôi trường này, nhưng thật ra lại ngược lại, Nhân Mã suy tư rất nhiều và cũng mơ hồ như bao đứa trẻ khác.

    "Anh lớn rồi à" - Song Tử vui vẻ nhón chân, có ý muốn xoa đầu Nhân Mã

    "Sao em nói thế?"

    - Nhân Mã cũng rất hiểu ý mà cuối đầu xuống cho nàng tuỳ ý nghịch

    "Vì khi anh bắt đầu đặt những câu hỏi như thế, có nghĩa là anh đã quan tâm đến đứa trẻ bên trong và thật sự muốn sống một cách ý nghĩa" - Song Tử trả lời

    "... anh không nghĩ em sâu sắc thế đấy?

    Em trưởng thành từ khi nào thế?"

    - Nhân Mã bậc cười, hay tay vòng lấy eo Song Tử rồi bế thóc lên, xoay xoay nhiều vòng

    Hồi còn ở phòng thí nghiệm Song Tử với Nhân Mã luôn dính nhau như thế, Song Ngư có nhắc nhở Nhân Mã vài lần vì chơi kiểu vậy rất nguy hiểm, Song Tử rất nhạy cảm với những vết thương.

    Tuy thế nhưng hai anh em nàng vẫn cố chấp chơi đùa kiểu vậy, đúng là mấy đứa cứng đầu.
     
    12 Chòm Sao | Vật Thí Nghiệm
    CHƯƠNG 15: Trap?


    14 ngày trước Đại hội Thể thao toàn trường HOLODEMIC

    "Như mọi người biết, hằng năm trường chúng ta sẽ tổ chức một trong những đại hội thể thao lớn nhất bậc Trung học phổ thông, đây là giấy đăng kí các bộ môn thi đấu, mỗi lớp đều phải tham gia đủ tất cả các môn trong đây" - Bạch Dương đứng trước lớp, hướng dẫn mọi người cách tham gia Đại hội thể thao

    "Lần trước Cự Giải, Song Ngư và Nhân Mã đã điền một số hạng mục, tớ sẽ liệt kê lại để mọi người không trùng nhau nhé" - Bạch Dương tiếp tục

    "Nhân Mã: nội dung nâng tạ 100-200kg, nội dung bơi lội nam.

    Song Ngư: nội dung chạy đua 20km nam, nội dung bật xa nam.

    Cự Giải: nội dung Quyền Anh, nội dung Cầu lông nam."

    - Bạch Dương liệt kê

    "Bây giờ tớ sẽ đọc tên từng hạng mục còn lại, lớp mình bắt buộc phải có người tham gia nên ai hứng thú hoặc có thể tham gia thì giơ tay nha" - Bạch Dương

    "Nội dung chạy 10km nữ" "Sư Tử"

    "Nội dung bật xa nữ" "Ma Kết"

    "Nội dung cầu lông nữ" "Bảo Bình"

    "Nội dung bơi lội nữ" "Xử Nữ"

    "Nội dung chạy đua nữ" "Bạch Dương"

    "Nội dung nhào lộn...cái này...Song Tử cậu làm được không?"

    - Bạch Dương thấy còn mỗi Song Tử chưa giơ tay nên nhẹ hỏi

    "...cái này làm khó cậu ấy quá" - Sư Tử trả lời giúp

    Đúng thật, nhào lộn lúc nào cũng là môn mà mọi phái nữ đều né, nhưng khó chịu rằng nó là môn bắt buộc phải tham gia

    "Đúng, nhào lộn khó chết đi được, năm ngoái tớ thấy có người còn bị thương tới mức nhập viện" - Ma Kết bồi thêm

    "...vậy giờ sao, lớp mình còn ai khác làm được không?"

    - Bạch Dương lo lắng hỏi, nếu không điền đủ thì khả năng cao lớp sẽ bị trừ điểm tập thể khối SS, ảnh hưởng nhiều tới đàn anh chị lớp trên

    "Thật ra tớ tham gia được ấy" - Xử Nữ giơ tay nói

    "Đúng rồi, Xử Nữ dẻo dai lắm" - Sư Tử gật gù nói, nàng cũng từng thấy Xử Nữ tham gia các lớp ba lê trên instagram của cậu ấy

    "Vậy Xử Nữ nha" - Bạch Dương điền tên Xử Nữ vào khung rồi chuyển tới hạng mục tiếp theo

    "Song Tử, em nên giơ tay một hạng mục ấy" - Nhân Mã cúi đầu nói nhỏ với Song Tử

    Hắn biết Song Tử đang bị thương, việc ép nàng tham gia các hoạt động thể theo là quá mức, nhưng các giải đấu ở đây không đặt nặng thắng thua, chỉ cần Song Tử lựa một bộ môn không cần dùng cơ lưng nhiều là được.

    Quan trọng là nên thể hiện tinh thần tập thể, dẫu sao cũng ở chung lớp với những người này tận 3 năm.

    "Em biết, nhưng môn nào cũng ra mồ hôi nhiều" - Song Tử thầm trả lời

    "Nội dung cuối cùng của bản nữ là nội dung bắn súng, Song Tử chắc cái này cậu tham gia được đúng không?"

    - Bạch Dương dè dặt hỏi

    "Ừm, được" - Song Tử gật đầu, nàng khẽ thở dài nhẹ nhõm

    "Ok, vậy qua bản nam"

    "Nội dung chạy đua nam""Thiên Yết"

    "Nội dung hít xà nam""Kim Ngưu"

    "Okie, vậy là hết rồi đó" - Bạch Dương ghi lại đầy đủ tên mọi người, dẫu biết còn Thiên Bình là chưa có hạng mục nhưng cũng chả ai trách hắn, tên thiếu ngủ lười biếng bất cần đời ấy vẫn là nên an phận ở nhà thì hơn

    "Từ giờ đến ngày diễn ra đại hội mọi người nhớ tập luyện trước, dù sao điểm của tụi mình cũng tính chung với tập thể SS nên cố gắng không ảnh hưởng đến các anh chị nhé" - Bạch Dương dặn dò mấy lời cuối rồi đi nộp đơn đăng ký hạng mục

    =======================================================

    Kim Ngưu kể từ hôm dàn cảnh trước cũng qua lại với cô gái kia nhiều lần.

    Ân nhân "hờ" ấy tên Nguyệt Hằng, ngoại hình không phải dạng nổi bật nhưng gia cảnh lại rất khá giả, cũng phải thuộc dạng siêu giàu của miền Nam.

    Nguyệt Hằng lớn hơn Kim Ngưu 6 tuổi, nhưng cô không biết, cứ nghĩ Kim Ngưu nhỏ hơn mình 3 tuổi thôi.

    Cô là điển hình phụ nữ hiện đại, tự kiếm tiền, tự chăm lo cho bản thân, suy nghĩ cũng cởi mở và trưởng thành hơn đa số người cùng lứa.

    Ban đầu cô không nghĩ Kim Ngưu sẽ chủ động liên hệ, nhưng kể từ lần gặp đó, khuôn mặt của chàng trai cũng làm cô nhớ nhung không ít.

    Vì vậy khi Kim Ngưu gọi điện hẹn gặp, Nguyệt Hằng đã rất háo hức.

    Hai người cứ mập mờ như vậy được nửa tháng thì quen nhau luôn.

    Kim Ngưu tuy còn trẻ nhưng kinh nghiệm tình trường lại hơn Nguyệt Hằng rất nhiều, cậu rất biết chiều lòng bạn gái, đặc biệt tinh tế, không phiền phức như mấy mối tình cũ của cô, và đặc biệt là không ham tiền của cô.

    Quen Kim Ngưu được hơn 1 tuần thì Nguyệt Hằng nhận ra rằng chàng trai này rất cuốn hút, thậm chí rất uyên bác.

    Hỏi cái gì cậu cũng biết, nhờ giúp cái gì cậu cũng làm được.

    Tuy vậy, những gì Nguyệt Hằng biết về Kim Ngưu chỉ dừng lại ở tính cách và trường học của cậu, không hề sâu hơn.

    Cô chia sẻ với cậu rất nhiều về cuộc sống của cô, từ những khó khăn gặp phải khi đi làm, đồng nghiệp xấu tính ra sao, gia đình thờ ơ thế nào.

    Lần nào cô cũng là người được Kim Ngưu an ủi, động viên, nhưng khi cô lái sang câu chuyện về cuộc sống của cậu thì cậu lại tỏ vẻ không có gì để kể.

    Nguyệt Hằng biết mình đang kèo dưới rồi, cô vẫn không hề nắm giữ được trái tim của chàng trai trẻ này.

    Ấy vậy cô vẫn muốn đắm chìm trong mối quan hệ này, vì ở Kim Ngưu có thứ mà không chàng trai nào mang lại được cho cô, sự cưng chiều và quan tâm.

    "Kim Ngưu này, lần này mày tính quen thật lòng à?"

    - thằng bạn của Kim Ngưu, Cố Thành khẽ hỏi

    "Gì?

    Anh nghĩ sao vậy?

    Kim Ngưu mà lại đi thích thật lòng cô ả kia à?

    Cô gái đó ngoài giàu ra thì có gì đặc biệt đâu chứ?"

    - Cố Nhi, em gái của hắn giận dữ cướp lời

    "Không ai hỏi em đâu Nhi" - Cô Thành thờ dài, sao con em mình lại ngu ngốc đi thích thằng nhóc Kim Ngưu này vậy

    "Con bé đâu nói sai" - Liễu Thăng đang chơi liên quân cùng Kim Ngưu khẽ tán thành

    "Haiz..Kim Ngưu còn chưa trả lời mà mấy cô gái các cậu lên tiếng sớm chi thế?"

    - Cố Thành khó chịu nói

    "Thì đúng mà" - Kim Ngưu, nhân vật chính của câu chuyện cuối cùng cũng lên tiếng

    "Ơ vãi, thế cậu mập mờ với cô ta tận 3 tuần chi vậy?

    Cũng chỉ quen chơi thôi à?"

    - Cố Thành ngạc nhiên

    "Đừng hỏi thừa, chả phải mấy cô gái trước đây của hắn cũng chỉ có 1-2 tháng là cùng thôi sao" - Liễu Thăng cười khẩy

    "Anh Ngưu trap thật đấy" - Cố Nhi gật gù trêu chọc

    "Anh không trap, anh quen thử thôi, hợp thì đã lâu dài" - Kim Ngưu thành thật chia sẻ

    Không sai, gu của Kim Ngưu luôn là mấy người lớn tuổi và già dặn hơn cậu, nhưng đó cũng chính là một điểm bất lợi trong con đường tình duyên của hắn.

    Những chị gái lớn tuổi thường có cách suy nghĩ rất chững trạc, cũng không bị phiền toái như mấy em gái nhỏ tuổi, và càng không nhàm chán như những người bạn cùng lứa.

    Hắn thích những người độc lập, tự chủ tài chính những cũng biến cách làm nũng vừa phải.

    Dẫu vậy Kim Ngưu luôn phải nói dối độ tuổi của mình trước những cô gái ấy, và hắn cũng cảm thấy không được sống thật khi đi với những người phụ nữ kia, vì hắn sợ bị đối xử như trẻ con.

    "Thế...hai người làm chuyện đó chưa?"

    - Cố Thành thăm dò

    Câu hỏi của Cố Thành làm Liễu Thăng giật mình đánh rớt điện thoại, Cố Nhi thì cũng đỏ mặt len lén vển tai lên nghe.

    "...mày hỏi gì vậy?"

    - Kim Ngưu nhíu mày

    "sao thế? không dám trả lời à?"

    - Liễu Thăng khích bác

    Thành thật thì nàng cũng muốn biết, cái thằng nhóc với hơn 9 người yêu cũ này đã làm chuyện đó với ai chưa

    "Chưa" - Kim Ngưu nhăn mặt, ngửa người về phía sau tỏ vẻ nhàm chán với câu hỏi

    "Phew" - Cố Nhi thở nhẹ nhõm rõ to, làm Kim Ngưu cũng phải cười nhẹ bất lực

    "Thế tính quen tới bao lâu?"

    - Liễu Thăng chống cằm hỏi

    "Mai chia tay nè" - Kim Ngưu nói rồi đứng dậy, đi về phía lễ tân thanh toán tiền cho mọi người

    Hắn nên về lẹ thôi, ở lại thì còn bị hỏi nữa, mệt lắm.
     
    12 Chòm Sao | Vật Thí Nghiệm
    CHƯƠNG 16: Con người


    Kim Ngưu về tới kí túc xá thì cũng là 1h sáng hơn, hắn mò mẫm bật đèn hành lang, tay cầm điện thoại nhắn vài dòng tin rồi gửi đi.

    Kết thúc một mối quan hệ qua tin nhắn, tồi không thể tồi hơn.

    "Khuya vậy mới về à?"

    Đang đi về phòng thì Kim Ngưu đột ngột nghe thấy tiếng người hỏi, quay đầu nhìn thì ra là Thiên Yết.

    "Còn anh, khuya vậy mặc như thế ra đường?"

    - Kim Ngưu đánh giá một lượt outfit của Thiên Yết rồi hỏi

    Thiên Yết cũng quái dị thật, trời chưa sáng mà mặc nguyên một cây vest sang chảnh, tóc vuốt về sau, đồng hồ chỉnh tề, tay trái cầm điện thoại, tay phải cầm giày tây.

    Hắn trông như thế chuẩn bị đi tiệc vậy, nhưng vào cái giờ này thì có bữa tiệc nào được chứ?

    Trừ khi là đi bar, pub hoặc đi sang nước ngoài.

    "Có người mời đi tiệc, tí họ tới đón" - Thiên Yết chỉnh lại cổ tay áo rồi lướt qua Kim Ngưu, đi ra cổng mang giày

    "Ồ, thế chúc anh đi vui" - Kim Ngưu gật gù rồi bỏ lên lầu bằng thang máy

    Kim Ngưu vốn không hứng thú gì với bạn cùng lớp, mà đặc biệt với chúa mặt lạnh Thiên Yết này thì càng không.

    Thiên Yết vừa bước ra cổng thì đã có xế hộp tới đón, cứ thế mà đi thẳng ra một khu trực thăng riêng cuối thành phố.

    Đúng như dự đoán của Kim Ngưu, Thiên Yết được mời đi dự một bữa tiệc giao lưu của bố mẹ ở phía Bắc Châu Âu.

    Đời sống của mấy người siêu giàu nhiều khi khó hiểu thật, mà từ nhỏ Thiên Yết đã quá quen với kiểu di chuyển này nên hắn rất thuần thục lên xuống trực thăng.

    Đến lúc về cũng rất tự nhiên mà cởi Âu phục, tắm rửa sạch sẽ rồi khoác đồng phục học sinh lên để đi học.

    Thiên Yết rất kín tiếng, hầu như không tham gia trò chuyện với bất kì ai trong trường, người mà hắn chơi thân nhất, à không, nói chuyện nhiều câu nhất ở trường chính là Sư Tử, mà nội dung bàn luận cũng chỉ xoay quanh vụ án khu BB, đến giờ vẫn chưa tiến triển gì.

    Nghe có vẻ tàn nhẫn những Thiên Yết mong có thêm một vụ án mạng nữa, để hắn có thể củng cố suy đoán của mình.

    Trong mắt Thiên Yết, việc đi học giống như một cách để trốn khỏi những hoạt động xã hội, vì hắn rất mệt mỏi những hoạt động đó.

    Mặt khác, vụ án khu BB lại là niềm vui của hắn mỗi khi tới trường, đến cả Sư Tử còn nhìn ra được niềm vui của Thiên Yết khi được tìm hiểu vụ án này mà.

    "Ồ, chào mày Thiên Yết" - Bảo Bình lên lớp sớm nhất, khi thấy Thiên Yết vào sau thì rất tự nhiên mà chào

    "Chào" - Thiên Yết gật đầu rồi đi về chỗ, lấy điện thoại ra đọc tin tức

    Bảo Bình không thường xuyên chào Thiên Yết, nhưng hắn biết con người Bảo Bình rất kì lạ, thích thì chào không thích thì kệ.

    Cách nói chuyện của Bảo Bình hắn cũng không thấm được, khi thì tỏ vẻ như thân nhau mấy kiếp, khi thì như thể hận nhau mấy đời.

    Không phải mỗi Thiên Yết thấy vậy đâu, mà có lẽ ai trong trường cũng nghĩ vậy.

    Vì vậy hắn cũng không chấp nhặt gì, nhỏ chào thì hắn sẽ chào lại.

    Càng gần tới giờ học thì mọi người vào lớp càng đông đủ, hôm nay có tiết của giáo viên Chủ Nhiệm nên mọi người đều học chung phòng.

    Môn học hôm nay là về Tâm lý hành vi, giải nghĩa nguồn gốc và một số nghiên cứu liên quan đến não bộ và hành vi của con người.

    Vẫn như thường lệ, Bảo Bình tỏ ra rất hào hứng với những môn học liên quan đến con người.

    Xuyên suốt buổi học cô và thầy giáo trao đổi không ít, đa phần là về những nghiên cứu và động lực khiến các nhà khoa học thực hiện những nghiên cứu ấy.

    "Cậu ấy giỏi thật, cảm giác cậu ấy thuộc toàn bộ số liệu liên quan đến các nghiên cứu ấy vậy" - Bạch Dương thầm nói với Nhân Mã

    Dù gì cũng ngồi gần nhau hơn 1 tháng, Bạch Dương với Nhân Mã cũng thân thiết hơn không ít, cơ bản là có thể trao đổi những vụn vặt lớp học.

    "Ừa, cậu ấy trông rất thích thú với chủ đề này" - Nhân Mã cũng không khách sáo mà trả lời

    "Nào, cả lớp chúng ta hiểu hơn về môn học này chưa ha?

    Bài tập hôm nay thầy đã gửi lên classroom, mỗi người phải soạn một bài luận về một trải nghiệm liên quan đến hành vi vô thức của bản thân ở quá khứ, hoặc một quan sát liên quan đến hành vi vô thức đấy rồi nộp cho thầy, ít nhất phải 10 mặt a4 nhé!"

    - thầy giáo kết thúc bài giảng bằng một lời nhắc nhở rồi thu dọn tài liệu rời lớp

    "Thú vị thật" - Bảo Bình cảm thán, khiến Kim Ngưu ngồi cạnh thở dài không ít

    "Sao chị thích môn học này quá vậy?"

    - Kim Ngưu ngây thơ hỏi

    "...vì chị thích con người" - Bảo Bình thoải mái trả lời, song cũng nhanh chóng thu dọn rồi rời đi

    Kim Ngưu nhìn bóng Bảo Bình rời xa nơi hành lang rồi thở dài thường thượt, úp mặt lên bàn nhàm chán nghĩ: Tại sao bà chị này kì lạ thế, chơi được hơn 6 tháng mấy rồi vẫn không thể bắt nhịp được với suy nghĩ của bả.

    Còn đang bận đắm chìm trong suy nghĩ của mình thì Kim Ngưu bị ai đó vô lưng, hắn theo bản năng vui vẻ quay mặt lại, ra là Song Ngư.

    Gì chứ tính ra học với nhau lâu rồi nhưng Song Ngư và Kim Ngưu chưa trò chuyện với nhau được một câu đàng hoàng nào.

    "Sao thế anh?"

    - Kim Ngưu vui vẻ hỏi

    "...mày...biết Nguyệt Hằng không?"

    - Song Ngư hỏi

    Đồng tử Kim Ngưu đột ngột co rút, hắn đơ một hồi trước câu hỏi của Song Ngư.

    Vô vàng thứ chạy qua đầu hắn, nghi ngờ liệu Song Ngư đã biết gì về mối quan hệ của hai người.

    Kim Ngưu nghĩ mãi không ra, cũng phát hiện Song Ngư bắt đầu nghi ngờ biểu hiện của mình, vì vậy nhanh chóng hỏi lại

    "Hửm?

    Anh cần gì à?"

    "À không, chỉ là gần đây có người đứng trước cổng SS, mỗi lần anh về kí túc xá đều bắt gặp cô ấy, mà mỗi lần cô ấy thấy anh cũng đều hỏi có quen em không" - Song Ngư kể - "Cô ấy tên Nguyệt Hằng"

    Kim Ngưu thở nhẹ, thì ra là vậy

    "Ôi không gì đâu, bạn học cũ của em, tí em gặp cô ấy ấy mà.

    Chắc do cô ấy lạc đường nên hỏi" - Kim Ngưu thuần thục trả lời rồi soạn cặp ra về

    Song Ngư nghi hoặc, câu trả lời gì đây?

    Cũng quá quoa loa rồi
     
    12 Chòm Sao | Vật Thí Nghiệm
    CHƯƠNG 17: Motor


    "Chào cô bé, em muốn mua xe đạp à?"

    - chị nhân viên cửa hàng vui vẻ chào đón Song Tử

    Cửa hàng motor này là một trong những cửa hàng xe phân phối nổi tiếng nhất thành phố, các cậu ấm cô chiêu rất hay ra vào nơi này để mua sắm, không phải vì ở đây chuyên sản xuất xe xịn, mà là nơi này là nơi duy nhất bán xe cho trẻ dưới 18 tuổi chưa có bằng.

    Câu hỏi của chị nhân viên cốt cũng để thăm dò xem mục đích Song Tử tới đây để làm gì.

    "Hả?

    À dạ không, em muốn mua Motor ạ" - Song Tử thành thật đáp

    "Ồ, à xin lỗi em chị tưởng, okie đi theo chị, đây là một số mẫu motor dành cho phái nữ đang bán chạy ở cửa hàng tụi chị" - chị nhân viên cũng không thắc mắc thêm, chuyên nghiệp dẫn nàng đi xem mẫu mã

    "Em muốn Honda CB300R ạ" - Song Tử cũng không muốn xem qua những loại xe này, nàng đã tìm hiểu trước ở kí túc xá, cảm thấy bản thân hợp đi chiếc CB300R nhất

    Vì sự dứt khoát của Song Tử mà chị nhân viên vui vẻ ra mặt, không nói không rằng dẫn nàng đi làm thủ tục thanh toán, thậm chí còn tận tình hướng dẫn nàng cách đi xe.

    "Cảm ơn em đã tin tưởng cửa hàng, chúc em thuận lộ bình an" - chị nhân viên cười tươi rói tạm biệt nàng, nhanh chóng đóng cửa tiệm lại rồi ra về

    Vì là mua xe lậu nên Song Tử cũng lựa giờ nửa đêm mới đi mua.

    Vừa có được chiếc xe này, Song Tử không vội tìm chỗ giấu mà phượt khắp thành phố vài vòng, vui vẻ tận hưởng cảm giác kịch tính, gió lùa qua tóc này.

    Hồi còn ở phòng thí nghiệm, nàng cũng được chơi thử motor, nhưng chỉ dưới dạng mô phỏng 3D.

    Lí do nàng được chơi là vì "Mẹ" muốn kiểm tra xem nếu cơ thể sản xuất adrenaline (chất sinh ra khi tham gia trò chơi cảm giác mạnh, khiến tim đập nhanh, mạch máu co đột ngột) thì có ảnh hưởng tốc độ sản sinh của hồng cầu hay không.

    Kết quả ra sao thì nàng không biết, nàng chỉ biết rằng mình rất thích chơi thể loại kịch tính này.

    Mà đúng là trái đất tròn, không gì là không thể.

    Vừa phượt vài vòng rồi quyết định tìm một khu chuyên giữ xe do cửa hàng motor giới thiệu, Song Tử bắt gặp một người mà nàng không hề ngờ tới - Kim Ngưu.

    Kim Ngưu như thể đang giằng co với ai vậy, là với một cô gái.

    Hai người cãi nhau rất to tiếng, à không, hình như là cô gái ấy đang chửi Kim Ngưu, chửi rất kịch liệt, như thể Kim Ngưu ăn cắp gia sản của cô ấy vậy.

    Qua lại một hồi, Song Tử giật mình khi thấy cô ấy tát một cú rõ to vào mặt hắn, không thương tiếc gì mà lại chửi đổng hai ba lần nữa.

    Song Tử cũng chả biết vì sao mà nàng thấy hơi tội cho Kim Ngưu, cứ thế mà chầm chậm lái xe tới gần, cho đến khi đậu hẳn cạnh hai người.

    Sự xuất hiện của Song Tử làm cô gái kia ngừng chửi, bất ngờ nhìn chằm chằm vào nàng.

    Về phía Kim Ngưu, hắn như không có cảm xúc mà nghe cô gái kia chửi, đến lúc cô gái ngừng chửi hắn vẫn không động thái gì.

    Chờ một hồi lâu không thấy ai nói hắn mới ngỡ ra là có người ở cạnh, quay đầu nhìn theo hướng mắt cô gái.

    "Rồi đ*t ** luôn" - Kim Ngưu thầm văng tục

    "Lên xe đi" - Song Tử cũng biết mình tới không đúng lúc, nhưng giờ bị phát hiện rồi, việc muốn làm cũng nên làm

    "Hả?"

    - Kim Ngưu và cô gái ấy cùng hỏi

    "Tao nói mày đấy Kim Ngưu, lên xe đi" - Song Tử ngại ngùng nhắc lại, lần này nàng cố tình trợn mắt nhìn Kim Ngưu, mong hắn đừng làm nàng bị quê

    Kim Ngưu cũng không biết vì sao mà nghe lời Song Tử, chạy lên xe nàng ngồi rồi mặc cho nàng phóng đi, để lại Nguyệt Hằng ở sau không hiểu mô tê gì.

    Cả hai người cứ phóng đi như vậy, không ai nói gì với ai.

    Cho đến khi Kim Ngưu chủ động lên tiếng.

    "Mày làm gì ở đây thế?"

    " Tao vừa mua xe, còn mày?"

    - Song Tử như bị Kim Ngưu làm giật mình, tay hơi lắc làm xe nghiêng nhẹ, Kim Ngưu theo quán tính mà chửi lên

    "Êy êy con này!!"

    Đợi xe định hình lại thì hắn mới nói tiếp - "tao mới chia tay"

    "Ồ...xin lỗi đã làm phiền" - Song Tử hiểu mình bao đồng, nhẹ xin lỗi

    "Không sao, tao cũng muốn rời khỏi nơi đó" - Kim Ngưu đáp, mắt nhìn về phía xa, có vẻ mặt trời gần mọc rồi

    Còn đang suy nghĩ nên nói gì tiếp thì Song Tử đột nhiên mất tay lái, lao thẳng vào bãi rác gần đó

    "A!!!

    A!!!

    Chết M* Rồi!"

    *Rầm!*

    Không phải do tay lái nàng yếu đâu, mà là do Kim Ngưu nặng quá, nàng không linh hoạt lái được, vả lại cũng là lần đầu nàng chở ai đó

    Hai đứa cứ thế mà ngã thẳng lên mấy bao rác, may mà rác này là rác vô cơ, cả hai mới thoạt được một kiếp hôi thối.

    "Thôi được rồi, để tao chở" - Kim Ngưu thở dài, kéo tay Song Tử dậy rồi dựng xe lên, bất lực nói

    "Phiền mày rồi" - Song Tử xoa xoa tay rồi ngồi lên xe, có chút xấu hổ, dẫu sao nàng cũng là người chủ động bắt hắn lên xe, giờ thì hay rồi, làm cả hai té bầm dập

    Kim Ngưu suốt đoạn đường chạy cũng không nói năng gì, hắn không biết phải giải thích sao về tình huống khi nãy, cũng không biết nói sao về con người đối lập với Kim Ngưu trong lớp này của hắn

    "Cậu...đừng nói ai" - đây là thứ duy nhất hắn muốn nói bây giờ

    "À ok, chắc chắn" - Song Tử cũng gật gù

    "Mà sao cả khi ra ngoài đường cậu cũng kín mít như thế vậy?"

    - Kim Ngưu cảm thán

    Đúng vậy, ngay cả khi lái motor mà Song Tử cũng phải mặc hoodie, kéo khoá mũ

    Hắn nào biết trước khi chạy xe tới đón hắn thì Song Tử đã dừng đại tiệm quần áo bên lề để mua chiếc hoodie này

    "Haha, tại lạnh quá ấy mà" - Song Tử quoa loa trả lời

    Đi được một vòng thành phố cho đến khi Mặt Trời ló dạng thì Kim Ngưu chở Song Tử quay về chỗ cũ, cất xe rồi cả hai cùng đi bộ về kí túc xá.

    Phải nói Kim Ngưu ngoài đường ít nói thật, Song Tử thì quá ngại ngùng nên chả biết hỏi gì, cả hai cứ thế im lặng mà đi về.

    Sau hôm đó hai đứa cũng chả nói gì nhiều trên lớp, câu chuyện ngày hôm đó cứ thế trôi vào dĩ vãng.
     
    12 Chòm Sao | Vật Thí Nghiệm
    CHƯƠNG 18: Diễn xuất


    Dưới cái nắng gay gắt của cuối xuân, một góc sân trường HOLODEMIC, tiết học Thể Dục bắt buộc của khối SS là hình bóng nữ sinh với bộ đồng phục thể dục.

    Nắng khẽ chíu xuống hằn lên áo hình bóng chiếc eo mảnh khảnh, trông cuốn hút đến không ngờ.

    Ma Kết trời xinh có dáng người thon thả, tuy không quyến rũ như Xử Nữ hay năng động như Bạch Dương nhưng mỗi đường nét đều toát lên vẻ tri thức, uyển chuyển.

    Nàng đang tập luyện cho Đại hội thể thao, môn nàng lựa chọn là Bật Xa nên đường giáo viên xếp luyện tập cùng Song Ngư và các anh chị khối trên.

    Vòng eo nhỏ nhắn, mái tóc búi gọn toát lên hơi thở thanh xuân, rất nhiều ánh mắt thầm liếc về phía này để quan sát cô nàng.

    Sự xinh đẹp ấy còn thập phần cuốn hút khi đứng cạnh Song Ngư, như một kiệt tác nghệ thuật được tô vẽ nghìn năm.

    "Cậu đáp xuống bằng mũi chân để tránh chân thương, lúc chạm đất nên hất tay về trước để cơ thể nghiêng về trước theo" - Song Ngư được giáo viên dặn phải giúp đỡ bạn nên cũng tận tình thực hiện

    "Ồ, thế à, cậu để ý thấy tư thế nhảy của tớ có vấn đề gì luôn không?"

    - Ma Kết rất chăm chú thỉnh giáo, gật gù đáp

    "Wow, cũng lãng mạng quá rồi" - là tiếng cảm thán của Cự Giải, hắn đang nằm nghỉ mát trên đùi Kim Ngưu, quan sát hai người Ma Kết Song Ngư

    "Cái gì mà lãng mạng?

    Hai người đó chỉ đang giao tiếp bình thường thôi mà?"

    - Kim Ngưu phản đối - "luận về lãng mạng phải nói đến hai người Văn Siêu Xử Nữ chứ"

    Kim Ngưu chỉ tay về góc sân thể dục, là hình bóng Xử Nữ ngồi cạnh Văn Siêu trò chuyện, trông rất gần gũi

    "Chậc, hai người kia đang quen nhau thiệt à?"

    - Cự Giải khẽ xoay người - "đến cả Thiên Bình còn không biết vụ này, Xử Nữ giấu kĩ phết"

    Hai người bọn hắn nào biết nãy giờ Xử Nữ và Văn Siêu chỉ toàn nói chuyện về Ma Kết, à không, phải là một mình Văn Siêu nói, Xử Nữ thờ ơ đáp lại thôi.

    "Chàng trai đứng cạnh Ma Kết là ai vậy?"

    - Văn Siêu nhíu mày hỏi

    "Song Ngư" - Xử Nữ thản nhiên, thành thật thì nàng cảm thấy Song Ngư mặc đồng phục thể dục cũng cuốn hút phần nào

    "Đẹp đấy" - Văn Siêu bất lực thừa nhận

    "Ồ, anh ghen à?"

    - Xử Nữ vô cảm hỏi

    "Hả?

    Dĩ nhiên không, chỉ là tò mò thôi" - Văn Siêu như bị nhột mà giật mình nói

    "Dù muốn anh cũng không có quyền" - Văn Siêu nhẹ bồi thêm

    "Haiz..chừng nào vụ việc này mới dừng lại thế?

    Chả nhẽ bố mẹ em và anh muốn tụi mình công khai trên mạng xã hội luôn?"

    - Xử Nữ dài dòng nói, tuy nàng không để ý nhưng gần đây Xử Nữ nói nhiều hơn hẳn

    "Anh và em đều không muốn điều đó xảy ra, nên phải tiếp tục giả vờ cho đến khi họ không còn nghi ngờ" - Văn Siêu hướng mắt về phía xa xăm, không rõ điểm đến

    "..."

    - Xử Nữ âm thầm thở dài

    Văn Siêu biết nàng mệt mỏi, lấy trong túi hộp khăn giấy, tinh tế rút ra lau mồ hôi cho nàng.

    Xử Nữ cũng hiểu, nghiêng người dựa hẳn vào vai Văn Siêu, tuy không quen nhưng với khả năng diễn xuất vụn vặt của nàng thì cũng chân thật phần nào.

    Để ý thấy ánh mắt mọi người tập trung về đây, Văn Siêu kéo người Xử Nữ sát lại rồi xoa đầu nàng.

    Một màn tiểu phẩm của hai người làm nguyên khối SS không ngừng chửi thầm, học bá Văn Siêu cùng nữ thần Xử Nữ lại công khai tình tứ thế này sao?

    OTP Thiên Bình Xử Nữ đâu rồi?

    OTP Văn Siêu Ma Kết đâu rồi?

    Bể hết rồi ư???

    "Diễn kém thật chứ" - Thiên Yết đứng uống cà phê ở máy bán hàng tự động, buông lời chửi

    Một điều mà không ai có thể qua mắt được Thiên Yết chính là diễn xuất, hắn chỉ cần liếc nhẹ qua là biết ai đang giả vờ, đó giờ rất ít ai được hắn công nhận về khả năng diễn xuất.

    Cũng vì kinh nghiệm phong phú mà vừa nhìn hai người Văn Siêu Xử Nữ là hắn đã nhận ra vấn đề, nhưng cũng chả buồn quan tâm.

    "Tớ lại thấy hai người đó chân thật ấy chứ" - Sư Tử từ đâu xuất hiện, trên tay là hai li trà tắc, một cho nàng, một cho Bạch Dương

    "..."

    - Thiên Yết cạn lời nhìn Sư Tử, hắn cũng chả muốn so đo, một mạch bỏ đi về phía Cự Giải đang nằm

    "...trời ạ, sao tên này khó thân thiết vậy" - Sư Tử cám thán, nhưng cũng chả để trong lòng mà vui vẻ chạy về phía Bạch Dương

    "Cả khối tập trung!!

    Về hàng nào!!!"

    - là giọng của giáo viên trưởng khối SS, cô thổi còi tập trung mọi người lại thành 6 hàng

    "OK, đại hội thể thao sắp tới rồi, các thầy cô cũng không đặt nặng áp lực lên các em đâu nên cứ thi đấu vừa sức là được rồi nhé!"

    - cô chia sẻ rồi cho các lớp về phòng học

    ===================================================

    1 ngày trước Đại hội thể thao

    Đại hội thể thao trường HOLODEMIC được tổ chức tại sân vận động của trường, đây là một trong những địa điểm thể thao lớn nhất thành phố, sức chứa lên tới hơn 100000 người.

    Một số trường trực thuộc sở chung với HOLODEMIC cũng tham gia Đại hội thể thao lần này, cũng chính vì vậy mà không khí trường học trở nên náo nhiệt hơn hẳn.

    Các đơn vị đều được quản bởi thành viên Hội Học Sinh trường HOLODEMIC, mỗi đơn vị một khu vực, được phân chia dựa theo màu sắc của tấm bạt che trên đầu.

    Do đại hội quy mô rất lớn nên tất cả mọi người đều phải tập trung 1 ngày trước khi diễn ra, mọi người sẽ ngủ lại ở sân vận động.

    "Náo nhiệt thật" - Nhân Mã cảm thán

    Hắn đang phụ Bạch Dương khiên dụng cụ thể thao về các khu vực thi đấu, một phần vì Bạch Dương nài nỉ hắn giúp, một phần vì hắn cũng muốn đi xung quanh quan sát.

    "Tớ thì thấy mệt, làm trong Hội Học Sinh cứ đến mùa Đại hội là lại sức đầu mẻ trán, ba ngày rồi tớ không được ngủ đủ giấc đây" - Bạch Dương vừa đi vừa than thở

    Cũng phải thôi, Bạch Dương là thư ký hội học sinh, mấy cái này đều phải giao cho nàng quán xuyến.

    Riết rồi nàng bị bóc lột tới mức đi đứng không nổi nữa, nàng đang sợ ngày mai thi đấu không được đây.

    "...đợi tớ đem cái này tới khu vực kia rồi tớ giúp cậu đi về nghỉ" - Nhân Mã lo lắng hỏi thăm

    Bạch Dương gần đây cũng thân thiết hơn với Nhân Mã, hắn cảm thấy cô bạn này rất nhiệt tình giúp đỡ hắn và Song Ngư Song Tử, vì vậy có nhiều thiện cảm.

    Nhân Mã đỡ Bạch Dương về lều, đi được một hồi thì thấy Bạch Dương quá chậm, làm hắn có hơi sốt ruột, nếu cứ cà nhê cà nhê vậy thì sẽ trễ tiết mục nướng thịt mất.

    "Xin lỗi cậu nhé Bạch Dương, tớ gấp quá"

    "Ha!

    Hả?

    Nhân Mã!

    Êy thả tớ xuống!

    V** Nhân Mã!!!"

    Và thế là hắn cư nhiên vác Bạch Dương lên vai chạy về, dọc đường bị nhiều người để ý khiến Bạch Dương hận không thể đá tên này mấy phát, nàng cứ thế mà úp mặt vào lưng hắn, mặc hắn vác nàng đi đâu tuỳ hắn

    Nàng mệt quá rồi, ngủ luôn đây

    Đến lúc Nhân Mã bế Bạch Dương về tới lều thì nàng đã ngủ say như chết, kêu mấy cũng không dậy.

    Sư Tử chạy tới đỡ cô rồi đưa vào lều nằm nghỉ, lo lắng tới mức chửi Nhân Mã mấy tiếng

    Nhân Mã cười khi rồi chạy ra ngoài tìm Song Tử cùng Song Ngư, hắn thèm ăn thịt nướng quá rồi

    "Nhân Mã!

    Bên này!"

    - Song Tử vẫy vẫy tay

    Trước ngày khai mạc đại hội, trường có chuẩn bị cho các đơn vị dụng cụ nướng thịt và nguyên liệu nấu nướng, nói chung cũng đủ đầy để mai lên đường chinh chiến.

    Khối SS có thể nói là khối yên tĩnh thư giãn nhất, không như các khối BB và CC, ai nấy cũng như bị tiêm thuốc kích thích, la hét đủ kiểu, nhất quyết phải trở thành đơn vị vô địch trong đại hội ngày mai.

    Kim Ngưu đang ngồi ăn cũng phải phì cười trước bộ dạng sống chết phải đánh chết lũ BB của Liễu Thăng lều đối diện.

    "Bạn mày à?"

    - Cự Giải hỏi

    "Hả?

    À, bạn cũ của em" - Kim Ngưu đáp hời hợt rồi quay qua trêu chọc Thiên Bình

    "Anh Thiên Bình ngủ hoài thế, đè chết Cự Giải với Song Ngư rồi kìa"

    Thiên Bình bị Bạch Dương kéo đi vác đồ một hồi thì trốn về lều, để lại Nhân Mã.

    Hắn vừa về lều thì đã nằm dài ra một góc, mọi người kêu né ra cũng không né, và thế là Song Ngư cùng Cự Giải phải ra sức kéo Thiên Bình ra để chừa chỗ nướng thịt.

    Thiên Bình cũng vì thế mà bị đánh thức, nóng giận nằm đè lên chân hai thằng bạn.

    "Anh thì quen rồi, nhưng anh đang lo Song Ngư chịu không nổi mà đấm Thiên Bình nè" - Cự Giải thở dài chỉ về bản mặt đen xì của Song Ngư

    "Ha ha ha ha, anh nhìn buồn cười quá" - Song Tử vừa ăn vừa cười vào mặt Song Ngư

    Ma Kết cùng Bảo Bình ngồi đối diện cũng không nhịn được mà phì cười

    "Ủa mà Xử Nữ đâu rồi?"

    - Bảo Bình hỏi

    "Cậu ấy đi bóc thăm rồi, mà chắc bóc thăm xong thì ghé lều 12SS chơi với Văn Siêu luôn rồi" - Cự Giải thành thật

    "Chà, tình cảm vậy sao" - Ma Kết trêu chọc

    Song nàng cũng âm thầm nhíu mày, dạo này mối quan hệ giữa Xử Nữ và Văn Siêu cũng rõ ràng, hai người đó chắc chắn đang quen nhau.

    Haiz... không hiểu sao nàng cảm thấy nhoi nhói ở ngực, chắc do mấy nay tập luyện căng thẳng quá

    "Tớ mệt quá, về lều nghỉ trước nha" - Ma Kết ăn xong thì đứng dậy về lều trước, đặng thay ca với Sư Tử chăm sóc cho Bạch Dương
     
    Back
    Top Dưới