Khác 12 CHÒM SAO VÀ THẾ GIỚI SÁT THỦ

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
12 Chòm Sao Và Thế Giới Sát Thủ
CHAP 36.


Cuối cùng cũng trả hết rồi.

Hẹn mọi người nữa tháng kế Hahaha.

__________________________

12 chòm sao vừa tắt máy, xuống xe thì học sinh trong trường ồn ào hẳn lên.

Đến khi họ lấy chiếc nón bảo hiểm ra, lộ những khuôn mặt tuyệt mỹ ra bên ngoài thì những lời bàn tán lại càng xông xao ồn ào hơn nữa.

- Trai đẹp kìa bây!- Một cô nàng học viên nào đó cảm thán.

- Oa Oa!

Đẹp quá đi!

Toàn mỹ nam mỹ nữ!

- A!

Hình như người đó là Sư Tử của băng Xêcokala nỗi tiếng đấy.

- Một cô nàng khác chỉ Sư Tử nói.

- Có thật không?

- Thật!

Có cả Kim Ngưu với Song Tử mỹ nam nữa thì chắc chắn là vậy rồi.

- Thế còn hai anh chàng mỹ nam kia là ai?- Một người chỉ Ma Kết và Thiên Yết hỏi.

- Là Thiên Yết boss của một băng đảng lớn ở Mĩ và Ma Kết thành viên ưu tú nhất của một băng đảng khét tiếng ở phương Bắc.

- Còn cậu bé nhỏ con ấy là ai vậy?- Người kia chỉ Thiên Bình hỏi.

- Này!

Đừng có chỉ thẳng vào cậu ta.

Cậu ta tuy còn nhỏ nhưng mạnh nhất trong các chàng mỹ nam kia đấy.

- Vừa nói vừa vội kéo tay của bạn mình lại.

- Đáng sợ vậy!- Bị dọa cho hoảng hồn.

- Các cô gái đó hình như là Bạch Dương, Nhân Mã, Cự Giải, Song Ngư với Xữ Nử không?

- Đúng rồi!

Đúng rồi!

Nhìn họ xinh phết, các cô ấy là hình mẫu lí tưởng của tới đấy.

Vừa xinh đẹp lại vừa giỏi dang.

Hâm mộ quá đi thôi.

- Mà này!

Thế còn cô nhóc đó là ai vậy?

Sau câu hỏi của kia thì mọi người chợt để ý đến Bảo Bình đang nghịch cái điện thoại mà cô tự chế.

Những ánh mắt kia cứ dán vào Bảo Bình làm cô nhóc khó chịu nhưng vẫn không có phản ứng gì cả.

Mặc dù thầy cô đã giới thiệu Bảo Bình cho các em học viên trong trường nhưng họ là bọn mê trai đẹp hám gái xinh nên chỉ biết dán mắt hình trái tim cắm vào 11 con người kia mà bỏ đi cô nhóc chưa lớn Bảo Bình.

Trong một trường lớn như vầy chắc cũng chỉ có một số vô cùng ít người là biết được sự nguy hiểm của cô bé Bảo Bình này.

Thấy mọi người nhìn nhau một cách khó hiểu với lại Bảo Bình cứ luôn đi cạnh Thiên Bình và trông cô có lẽ dễ bị bắt nạt thì một cô gái ngu si đần động bước ra làm oai với Bảo Bình.

- Này nhóc con!

Em là ai?

Tên gì?

Thuộc băng nào?

Là Sát thủ thượng đẳng sao?

Nhìn em còn nhỏ không biết mấy tuổi mà đi câu dẫn đàn ông nhỉ?

Nếu thật sự em là Sát thủ cấp S thượng đẳng thì cũng không nên thả thính các soái ca của chị nha.

Nếu không thì...

- Nếu không thì sao hả?

Có giỏi thì chị làm gì tôi thử coi.

- Đang vui mà bị trận đầu hỏi cung thì Bảo Bình bực lắm.

Như không lại bị tra khảo như tội phạm bị bắt không bằng thì Bảo Bình nổi lên cơn lạnh bất chợt.

Bằng cặp mắt tựa cá chết, ánh mắt vô hồn lạnh lùng cao ngạo áp chế hẳn tinh thần của người đối diện.

- Có chuyện gì vậy?- Sư Tử đi trước thấy phía sau ồn ào quá nên quay lại hỏi.

- Không có gì cả Sư ca ca!- Bảo Bình đáp Sư Tử rồi lại quay lại cô gái kia.

Vì thấy Thiên Bình đang đứng gần mình nhất nên Bảo Bình không suy nghĩ nhiều mà quyết định lấy anh làm vật thí nghiệm cho sự nghiệp vĩ đại của Bảo Bình nhà ta luôn.

Bảo Bình liếc sang Thiên Bình một cái rồi phóng sang Thiên Bình và trao anh một cái ôm cổ thật chặt.

Thân thiết như những cặp tình nhân đang yêu đương.

- Như vậy thì thế nào?

Chị dám làm gì tôi không?

- Bảo Bình vừa nói vừa hất cằm như thách thức cô gái kia.

- ...

Hình như chưa hạ được cơn tức, Bảo Bình không đợi cô gái kia kịp trả lời thì Bảo Bình đã kéo áo Thiên Bình xuống và cô hôn vào má của Thiên Bình làm Thiên Bình đỏ mặt.

Từ trước tới giờ chưa từng ai có thể làm cho Thiên Bình đỏ mặt cả, mặc dù thường hay thấy các đàn chị, đàn em ăn mặc hở hang thấy cả những bộ phận nhạy cảm nhưng anh vẫn không có phản ứng gì cả với lại anh còn nói chuyện bình thường cực kì bình thường với họ nữa chứ.

Nhưng lần này thì khác, lần này Thiên Bình bị Bảo Bình làm cho đơ người luôn, Thiên Bình chẳng nói chẳng rằng gì chỉ đứng chết chân tại chổ, không những thế mặt anh lại cực kì đỏ nữa.

Bảo Bình là người duy nhất làm Thiên Bình lúng túng, ngượng ngùng nhất vào ngày hôm nay, ngày đầu tiên trái tim của Thiên Bình bị lệch nhịp.

Hết chap ạ!
 
12 Chòm Sao Và Thế Giới Sát Thủ
CHAP 33.


Hì hì mình xin chân thành xin lỗi các đọc giả của mình ạ!* Cúi đầu*

Tại mấy tuần nay mình bị tuột thành tích nên đang gấp gút kéo lại.

Sau mấy tuần liền khổ sở thì cũng trở về vị trí cũ rồi a.

Thấy thiếu nợ mọi người nhiều quá nên hôm qua mình định viết nhưng mà em mình quên sạc pin thành ra không viết được gì cả.

Hôm nay bỏ bài vở sang một bên ra một chap cho mọi người ạ.

Một lần nữa xin xin lỗi các bạn ạ!

Vào truyện ạ.

__________________________________________

Bảo Bình ranh ma phản bội đồng bào hai nước, con dân hai họ mà khai ra những anh hùng cứu quốc anh dũng hiên ngang, đầu đội trời chân đạp nước à không đạp đất.

Làm cho những vị anh hùng dũng mảnh của chúng ta phải hi sinh anh liệt vì nước nhà.

Họ ra đi nhưng không bao giờ nhắm mắt, mãi mãi mang lòng thù hận kẻ phản bội kia.

Trong khi đó, Sư Tử sau khi nghe những lời đó của Bảo Bình thì tựa như ngọn núi lửa đang sục sôi dung nham chờ phun trào.

- Được!

Anh sẽ đi tìm pháp sư ngay và luôn cho em.

Nhưng mà thôi, tìm pháp sư thì tốn kém lắm, để anh tự mình làm pháp sư trừ tà vậy.

- Nghe những lời đó tuy giọng điệu thì hết sức là nhẹ nhàng, bình thường nhưng sao những người kia cứ lạnh sống lưng và xem đó như một lời mời đến từ sứ giả địa ngục thế.

Bảo Bình và những người không liên quan nghe xong thì cười thật tươi như mở cờ trong bụng.

Còn những người còn lại nghe xong mà mồ hôi lả chả, không biết nên cười hay nên khóc đây.

Vừa lạy lộc, vừa cầu xin, vừa trách mắng vài người.

Nôi oan này ta biết giải làm sao?

- Bạn Sư thân yêu, bạn Sư hiền lành, bạn Sư dễ thương, bạn Sư xinh đẹp mình là anh em với nhau nên bỏ qua nhá!- Anh Song Tử soái ca nói một tràng nịnh nọt.

- Song à chúng ta là bạn nhưng không có nghĩa mình sẽ bỏ qua cho bạn.

Nhá!- Anh Sư Tử phũ một cái không hề nhẹ.

Biết là không có được sự bỏ qua của Sư Tử đại ca nên anh Kim Ngưu hiền lành bay sang Thiên Yết ca ca cầu cứu.

- Yết Yết đại nhân cao cao tại thượng tuy tôi biết cậu là người lạnh lùng nhưng tôi tin bạn sẽ không thấy chết mà không cứu đâu phải không?

Xin cậu hãy cứu tôi như cứu vớt một người không nơi nương tựa như tôi đây, xin cậu đấy Yết Yết.

- Nghe xong những lời đó của Kim Ngưu không những Thiên Yết không cứu mà còn đen mặt thêm, anh châm thêm vài câu như tát vào mặt người nghe.

- Thứ nhất tôi không thích ai gọi tôi là Yết Yết đặc biệt là con trai.

Thứ hai tôi với cậu không thân tới mức tôi phải chết chung với cậu.

Thứ ba cậu dựa vào Sư Tử là không phải là người không nơi nương tựa rồi.

- Những lời đó của Yết ca từng lời từng lời như xát muối vào tim Ngưu ca vậy.

Nghĩ sao kêu mình dựa vào người muốn giết mình đây.

Cái chân này mình dựa không nổi rồi.

Nghe xong những lời đó thì Bảo Bình cùng những người khác phá lên cười.

Một tràng cười làm con người ta như lộn ruột.

Một người lạnh lùng như Yết ca lúc không mở lời thì đã đáng sợ nay mở lời càng đáng sợ hơn.

Thật là quá độc rồi.

Không chịu bỏ cuộc, Song Tử lại tiếp tục cầu cứu Ma Kết đại ca học thức yên thâm, chắc không bỏ bạn bè trong lúc khó khăn hoạn nạn đâu nhỉ?

- Kết à!

Chúng ta dùng gì cũng là bạn bè mà!

Không những thế chúng ta cũng khá thân nên cậu hãy cứu tớ với Kết ca.

- Rút kinh nghiệm từ Ngưu ca Song ca không dám gọi Kết ca là Kết Kết.

- Bạn thân!

Thân ai nấy lo.

Bạn tốt!

Cốt ai nấy hốt.

Bạn bè!

Ra hè mà sống.

- Không những không cứu mà anh Kết còn phũ hơn cả tảng băng lạnh lùng Thiên Yết ca ca nữa.

Các anh cứ cầu cứu hết người này người khác mà không có kết quả gì.

Ngược lại với các anh các chị nhà ta có một chổ dựa vững chãi, chắc chắn hơn.

Chị Bạch Dương cố lấy cam đảm kéo một tràng 3 nàng tiên cá à không là 3 vị hotgirl lại chổ anh Sư nói.

- Sư ca!

Anh tha cho tụi em đi.

Tụi em chừa rồi.

- Bạch Dương nói xong thì nháy mắt với Sư ca một cái ra hiệu.

- À Ừm Ừ!

- Sử ca đỏ mặt quay đi rồi ừ đại.

Nghe cái đồng ý đó của Sư Tử các nàng ta thì mừng rỡ nắm tay nhau tiến về khu vực an toàn còn các anh nhà ta thì khóc không ra nước mắt a.

Không công bằng mà, hai thằng bò lếch năng nỉ muốn gãy lưỡi mà không ai cứu còn tụi kia chỉ nói một câu mà được tha.

Họ ước gì mình là nữ a.

Lòng họ tan nát chỉ gói gọn trong ba chữ ĐỜI BẤT CÔNG.

Hết chap rồi ạ.

Pp mọi người.

Mình còn thiếu mọi người 3 chap khi nào rảnh mình sẽ trả sau nhá.

Mọi người thông cảm ạ.
 
12 Chòm Sao Và Thế Giới Sát Thủ
CHAP 37.


Hôm qua định ra chap mới nhưng ngặt nổi điện thoại không cho a.

Nên hôm nay mình bù.

Sau cái hôn của Bảo Bình giành cho Thiên Bình là sự ganh tỵ, tức giận, đố kỵ của những thiếu nữ xung quanh.

Và hơn ai hết cô gái đã thách thức Bảo Bình đã bị Bảo Bình thành công chọc giận tới mứt điên lên.

- Này!

Con nhỏ kia...

Sao mày dám!- Cô ta quát lớn.

- Chị là cái gì để tôi không dám chứ?(Ánh mắt xem thường nhìn cô gái đang điên cuồng.

Rồi Bảo Bình buông Thiên Bình ra và quay sang cô gái xấu số kia.) Chị chẳng là cái gì để tôi không dám cả, được cái chị lớn tuổi hơn tôi thôi chứ gì? (Ánh mắt lạnh lùng xem thường cô gái kia) À hay là chị muốn tôi hôn vào môi của anh Thiên Bình. (Vừa nói vừa đưa tay chỉ vào môi Thiên Bình, ánh mắt hết sức "thiện cảm" nhìn cô gái kia.)

- Được nha!- Suy nghĩ của 9 con người nào đó trừ Thiên Yết đang bóc khói.

- Gì nữa vậy trời?- Và đây là suy nghĩ của đương sự đang làm vật thí nghiệm của Bảo Bình-Thiên Bình soái ca.

- Mày dám?- Cô ta càng tức hơn.

- Chị thách tôi sao?(Ánh mắt đáng sợ như tra khảo người khác, sát khí nồng nặc áp chế đối phương)

- Bảo Bình!

Bảo Bình này!

Bình tĩnh chút đi em.- Bạch Dương, Nhân Mã, Cự Giải, Song Ngư vội can Bảo Bình lại khi thấy cô nhóc thủ sẵn cây súng.

- Các chị buông em ra! (Bảo Bình tuy rất tức giận vì từ nhỏ cho đến giờ chưa từng ai dám thách thức cô nhưng cũng không trút giận lên các sao nữ. )

- Em bình tĩnh chút đi Bảo Bình, chị mua nước cho em uống.

- Các sao nữ cố gắng dụ dỗ, xoa dịu Bảo Bình nhưng cũng không quen ném cho cô gái kia ánh mắt sắc bén làm cô ta có phần kinh sợ.

Không sợ cũng lạ khi một mình cô ta phải đối phó với những Sát thủ thượng đẳng oai hùng, tàn độc.

- Em không muốn uống!- Bảo Bình chẳng màng tới những lời nói của các sao nữ mà cứ nhìn chăm chăm vào cô gái kia.

- Hay em muốn gì?

Các chị cũng đều đồng ý cả, đồ chơi, ám khí, gấu bông, súng, đồ thí nghiệm, ...

Em mau bỏ súng xuống đi!- Các sao nữ vẫn cố kiên trì thuyết phục Bảo Bình mặc dù phần trăm Hi vọng là rất ít.

- Em không thích!- Không quan tâm.

- Tôi đưa em đi ăn kem!- Thiên Bình như nhớ ra gì đó thì vội lên tiếng giúp các chị sao.

- Thật không?- Vừa nghe tới kem Bảo Bình như hồi phục lại ý thức cô nhóc vui vẻ trở lại, mắt sáng long lanh bay đến trước mặt Thiên Bình.

- Ukm!

Thì...thì...

Thật!- Thiên Bình thấy hành động hết sức dễ thương đó của Bảo Bình thì đỏ mặt quay đi mà trả lời ấp úng.

- Được!

Vậy lát đi.

- Ăn kem sao?

Con nhóc này mê ăn kem à?- Các chòm sao sau khi thấy Thiên Bình bắt được điểm yếu của Bảo Bình thì tự hỏi bản thân.

Cũng phải thôi, vì kem mà Bảo Bình với Thiên Bình mới quen biết nhau.

- Nhưng trước khi đi ăn kem thì ai dẹp dùm em cái gai đó đi.

- Bảo Bình chỉ cô gái nãy giờ bị bơ ánh mắt xem thường nói.

Nghe Bảo Bình nói vậy trước đám đông thì không ai dám nói gì cả.

Vì sợ cô nhóc này đấy.

Không biết nhóc con có uy lực địa vị ra sau nhưng mà sau lưng cô nhóc người chống lưng và cưng chiều cô là 11 Sát thủ thuộc dạng top đầu và được đặt cách của trường a.

Đối phó với một người còn điêu đứng nói chi là 11 người.

Với thế lực hùng hậu như vậy thì trong trường này có ai có đủ thực lực đối phó với 11 người đó chứ?

Thật là khó quá mà!

Bốp!!!

Trong khi mọi người đang suy nghĩ thì từ đâu ra một thiếu niên chạc tuổi Sư Tử bước ra và tát cho cô gái kia một bạt tay.

Bạt tay đó khá mạnh nên trên mặt cô ta bị in hình 5 ngón tay của chàng thiếu niên kia.

Bảo Bình thấy vậy không nói gì mà cô còn khoanh tay xem kịch hay của họ.

- Thành thật xin lỗi tiểu thư!

Em gái nhà tôi không hiểu chuyện vả lại con bé này ngày khai giảng bị bệnh nên nó không đi được nên không biết tiểu thư là ai.

Mong tiểu thư rộng lượng bỏ qua cho nó.

- Chàng thiếu niên tát xong cô gái thì quay sang Bảo Bình quỳ xuống nói.

Bảo Bình sẽ trả lời ra sao sau khi bị cô gái kia thách thức và lời xin lỗi chân thành của chàng thiếu niên kia?

Chap sau là chap Bảo Bình nhà ta cường đại mà trả thù đấy mọi người ơi!

Hẹn gặp lại.

Hết chap 37.

Mọi người có ai biết đây là gì không ạ chỉ mình với mấy ngày nay mình điêu đứng vì nó.

Mình xin cám ơn!

Không phải Trâu, cũng chẳng phải Ngưu, càng không phải Sửu thế là cái gì?
 
12 Chòm Sao Và Thế Giới Sát Thủ
CHAP 38.


Hazzz.

Dạo này hơi mệt xíu nên sẽ trả nợ từ từ sau a.

Bữa nay mình ngủ suốt ngày luôn kakaka.

Mong mọi người thông cảm cho Ay nếu Ay ra chap chậm nha.

Thank mọi người nhiều.

__________________________________________

Sau câu xin lỗi chân thành xuất phát từ chàng thiếu niên đang cúi đầu dưới chân thì Bảo Bình lên tiếng.

Tiếng nói phát ra như bậc nữ vương đang nói với trung thần của mình khi người đó đang cố bảo vệ phạm nhân.

Vừa uy nghi, cao ngạo nhưng cũng vừa dịu dàng, khôn khéo.

Vừa đấm vừa xoa cho con người ta cảm giác tuy không vừa lòng nhưng không thể phản khán.

Tuy có ý muốn chống cự nhưng không thể nói nên lời.

- Được!

Không biết ta là ai cũng không sao, đều này ta không trách tội nên không cần nhắc tới.

Ta không thích giết những người không biết chuyện, đặt biệt là những thứ hay hồ đồ ngu ngốc tự tìm đường chết như chị ta.

Thứ người như chị ta không cần ta ra tay thì chị ta cũng tự đào hố chôn mình thôi.

- Bảo Bình nói nói chuyện mà như tát vào mặt người nghe, đặt biệt là người được Bảo Bình chỉ đích danh thì càng tức hơn, Bảo Bình nói xong thì dừng lại một hồi.

- Đa tạ tiểu thư đánh khẽ tha cho em gái tôi.

- Chàng thiếu niên khi nghe Bảo Bình nói xong câu đó thì vui mừng đáp.

- Ta vẫn chưa có nói xong đâu!

Tội chết có thể miễn nhưng tội sống khó tha.

Mặc dù ta đã nói là ta sẽ tha chết cho chị ta...

Nhưng...

Không biết rõ người khác mà dám hô mưa gọi gió, đánh thần doạ quỷ trong cái học viện này thì chắc thanh thế của chị ta cũng không thuộc dạng vừa đâu nhỉ?

Ta nói vậy có đúng không...Jes!

Sát thủ ngầm của băng Kisa.- Bảo Bình nói đoạn rồi cúi xuống nói nhỏ vào tai chàng thiếu niên vừa đủ cho anh ta nghe làm anh ta đứng sựng người như gặp phải quỷ.

Bảo Bình sau khi nói xong thì đứng dậy như củ nhưng khi nhìn thấy phản ứng của cậu thiếu niên kia thì đã làm cho Bảo Bình hài lòng, phấn khởi và bớt nóng tính hơn hồi nảy một chút.

- Anh hai anh sao vậy?- Cô gái kia thấy anh mình thất thần thì lo lắng.

- Anh không sao.

Mau cúi đầu xin Bảo Bình tiểu thư tha thứ cho em đi.

- Anh ta sau khi được em gái mình hỏi thì cũng đã bình tĩnh trở lại và kêu em gái xin lỗi Bảo Bình, mong cho Bảo Bình bớt giận mà bỏ qua.

- Không bao giờ tôi chịu cúi đầu dưới con nhóc đó....

Có anh là đồ vô dụng, ngu ngốc mới chịu cúi đầu với nó.

Anh phải mau trả thù cho tôi nếu không tôi mách ba cho ba đánh chết anh luôn đấy!

Anh dù gì cũng chỉ là một đứa đầu đường xó chợ mà ba tôi đem về nuôi thôi.

Ba tôi nhận anh về chủ yếu là để anh làm con rối thế thân cho tôi mỗi khi tôi gặp nạn thôi, anh đừng có mơ rằng anh là đại thiếu gia của nhà tôi.

Đồ con hoang!

Nếu anh không nghe lời tôi thì tôi sẽ bảo ba giết anh...

Mau đứng lên và xử lí nó cho tôi!

Mau lên!- Con ả đó sau khi bị kích động bởi lời nói của anh trai mình thì mất đi lí trí mà khai ra hết những kế hoạch của ba cô ả.

- Vui rồi đây!- Ma Kết sau khi nghe xong những câu đó thì cảm tháng nhếch môi tạo thành một đường cong hoàn hảo cùng với cái khinh bỉ làm say đắm lòng người.

- Trò chơi này cũng vui nhỉ?- Song Tử đứng nhìn cũng khen hay và tạo nên một khuôn mặt gian xảo đẹp trai đến chết người.

- Hazzzz.

- Sư Tử không biết nói gì nên thở dài, cái thở dài cùng với khuôn mặt siêu cấp đẹp trai đã cho các nàng xung quanh được chiêm ngưỡng.

- Chuyện gì đến cũng sẽ đến!- Kim Ngưu chán nản chấp tay ra sau gáy nói.

- ...- Riêng chỉ có Thiên Bình với Thiên Yết là nhìn Bảo Bình đang chăm chú nghe mà tạo thành một đường cong cực kì thân thiện và ấm áp trên khuôn mặt.

Các thiếu nữ nhìn thấy những biểu cảm có một không hai của các chàng sao nam thì trái tim lệch đi mấy nhịp.

Cực khổ luyện tập để vào học viện này quả nhiên không uổng một đời mà.

Chàng trai kia sau khi nghe nói xong cũng chưa phản ứng gì.

Anh ta đang mãi chìm đắm trong vô vàng suy nghĩ của mình cho đến khi.

- Đừng có xem thường tụi tao.

Mày biết ba tao là ai không?

Ba tao là...đấy.

- Cô ta định hùng hổ nói nhưng bị người thiếu niên tên Jes cản lại.

- Sao không để chị ta nói?- Xữ Nữ đứng nảy giờ cũng chán nên châm thêm ít dầu vào lửa cho ngọn lửa nó cao lên xíu.

- Thưa tiểu thư thanh thế của chúng tôi cũng ở dạng bình thường thôi.

Không đáng để làm cho tiểu thư bận tâm đâu ạ.

Em gái tôi còn nhỏ mong cô bỏ qua cho, tôi cầu xin tiểu thư ạ!- Jes lúc nảy cầu xin Bảo Bình đã khó giờ còn phải đề phòng thêm Xữ Nữ nữa.

- Không sao đâu mà!

Nói đại đi!

Bớt quá thì có một băng đảng ở Thiên sát thủ biến mất thôi mà.

Dù sao thì Thiên sát thủ cũng biến mất không ít băng đảng lớn nhỏ rồi.

- Nhân Mã cũng không vừa mà cho thêm củi.

- Không dám!

Không dám!

Xin các vị bỏ qua cho.

- Vậy ngươi làm gì để cho ta có cái lí do để bỏ qua cho chị ta đây?- Bảo Bình vô cảm nói, giọng nói lạnh lùng như một cơn gió tuyết lùa quanh trường làm mọi người phát rung.

Bảo Bình thực sự giận rồi hiu hiu hiu.

Xem xem Bảo Bình xử con ả kia ra sau nhé mọi người.

Hẹn gặp ở chap sau.

Bái bai!

Hết chap 38.
 
12 Chòm Sao Và Thế Giới Sát Thủ
CHAP 39.


Ánh mắt vô cảm, quỷ dị Bảo Bình nhìn người trước mặt hỏi.

Làm người ta có cảm giác sợ hãi muốn rơi xuống hố sâu, vĩnh biệt trần gian.

- Tôi...

Tôi xin tiểu thư hãy tha cho em gái tôi!

Tôi xin thay mặt em gái của tôi mà chịu...!- Chàng thanh niên tuy rung sợ vì mình yếu thế trước Bảo Bình và nguyên một tập đoàn bảo kê mang tên 11 Sát thủ cấp S thượng đẳng phía sao Bảo Bình làm hậu thuẫn nhưng vẫn can đảm xin Bảo Bình tha cho cô gái kia.

Một mặt là vì cha cô ta từng cứu anh thoát chết và cứu cả gia đình anh nên anh cũng cố hết lòng mà phò tá cô em gái nuôi ngang ngược của mình, một mặt là vì lời hứa với người bạn thân đã chết của anh-người đã yêu cô ta say đắm và đã hi sinh vì cô ta.

- Với ta ai có tội thì người đó phải chịu trách nhiệm cho những việc mình làm, không có chuyện kẻ khác phải chịu thay!- Bảo Bình không cần nghe vế sau câu nói của chàng trai thì vội cắt ngang lời nói kia mà đen mặt nói.

- Tôi...

Tôi...

- Bảo Bình này hay chúng ta treo cô ta lên rồi phơi nắng làm khô đi em!- Nhân Mã nhanh gợi ý cho cô em gái nhỏ "ngây thơ" của mình.

- Dã man!!!- Suy nghĩ của những người ngoài cuộc.

- Không được!

Chúng ta đã treo một tên rồi giờ đem cô ta đi ngâm nước làm mắm đi em.

- Không ai khác ngoài ý kiến thiên về nước của Song Ngư sư tỷ.

- Khủng bố!!!

- Đem cô ta quẳng vào kỉ viện đi!- Vâng, ý kiến hết sức tỉnh đó là của...không ai khác ngoài Song Tử đào hoa.

- Sở khanh!!!

- Cho cô ta đấu với Chúa tể rừng xanh đi!- Sư Tử cũng tham gia góp ý.

- Ít ác quá!!!

- Cho cô ta ăn tới bội thực mà chết đi.

Dù gì cô ta cũng là con gái nên chết thành con ma no sẽ là một nổi sỉ nhục khi cô ta từ từ thành con ma béo.

- Kim Ngưu đại ca ít ác lắm.

- Thật tàn nhẫn!!!

- Hay là chúng ta cho cô ta Tứ mã phanh thây đi!- Cự Giải cười hiền đáp.

- Quá độc ác!!!

- Đem cô ta ngâm trong nước cống một ngày đi!- Bạch Dương cũng góp ý.

- Quỷ dị!!!

- Bắt cô ta dọn Ký túc xá cho chúng ta 1 năm!- Xữ Nữ phán như thánh.

- Bốc lột sức lao động người khác!!!

- Bắt cô ta học hết những quy tắc khi làm Sát thủ, những cuốn sách làm người, quy luật đánh nhau, quy luật kính Sát thủ cấp trên, huấn luyện cô ta thành oshin cấp cao, ....- Ai ác như Ma Kết không.

- Người thông minh có khác!!!

- Đem cô ta đến Bắc cực ngâm nước 12 giờ!- Thánh Yết không lên tiếng thì thôi nhưng một khi đã lên tiếng thì làm cho người ta lạnh người.

- Hèn gì xung quanh anh ta lúc nào cũng có khí lạnh bao quanh.

Cách nói chuyện cũng lạnh không kém!!!

- Giết!!!- Một từ thôi, Thiên Bình không thích nói nhiều.

- Max của lạnh lùng là dây!!!

Những lời góp ý hết sức chân thành và max max dịu dàng nhẹ nhàng của 11 chòm sao kia làm những người xung quanh không khỏi ghê sợ, khủng hoảng và rồi cách xa thật xa.

Chàng thanh niên nghe xong thì lo lắng cho cô gái kia.

Cô gái kia cũng trợn mắt nghe mà bủn rủn chân tay không thể nhúc nhích hay phản kháng gì cả.

Lúc nảy khi đối đáp với Bảo Bình khí chất cao ngạo ra sao thì giờ run sợ hết bấy nhiêu.

- Em sẽ không làm như vậy đây a!

Các anh chị làm như vậy với cô ta thì còn gì mặt mũi của tiểu thư một băng đảng chứ?

Theo em thì...

Jes ngươi hãy tát cô em gái mà ngươi hết sức bảo vệ nhưng cô ta lại luôn xem thường và sỉ nhục ngươi cho ta xem nào!

Để cho ta thỏa cơn giận này thì ngươi đã biết phải làm sao rồi đấy!

Đánh đi!!!- Bảo Bình mặt đầy hắc tuyến nói.

Chàng thanh niên kia sẽ đánh em gái mình chứ?

Mặc dù anh ta rất muốn trả thù nhưng biết phải là sao giờ?

Đánh thì chết mà không đánh cũng chết biết phải làm sao đây?

Hẹn chap sau ạ!

Hết chap 39.
 
12 Chòm Sao Và Thế Giới Sát Thủ
CHAP 40.


Có ai là Fan Fairy Tail không vậy mọi người?

Mình cũng là một con cuồng cái bộ Anime này lắm à nhen.

Và mình cuồng cặp này nhất kkkkk.

Sự đối đầu giữa hai con người có sức mạnh huỷ thiên diệt địa, tuy luôn đấu đá và ngăn chặn lẫn nhau nhưng họ lại trao cho đối phương trái tim của mình.

Yêu nhưng không nói, tuy luôn đối đầu nhau nhưng lại luôn bảo vệ đối phương.

Và mình thích cái tình yêu như vầy.

Thích sự yêu xa kkkkkkk!

Vì mình là một con lập dị.

Và có một sự thật trùng hợp hết sức dã mang là Mavis thuộc cung Bảo Bình.

Và giờ mình đã biết vì sao mình cuồng cặp này rồi.

Còn một cặp cũng có nữ cung Bảo Bình nữa cũng trong bộ Anime này luôn đấy.

Đố các bạn là ai nè???

Và giờ thì vào truyện thôi!!!

___________________________

Sau khi nghe Bảo Bình ra lệnh rằng mình phải tự tay tát em gái nuôi của mình thì chàng thanh niên trầm tư một hồi thật dài rồi đứng lên tiến về phía cô gái kia đang đứng.

Sau khi đã đối diện với cô ta thì anh giơ tay lên định đánh nhưng cô ta hoảng sợ và la lên làm anh phải đấu tranh tư tưởng rất nhiều.

Còn cô gái kia sau khi thấy anh mình đi về phía mình thì lo sợ mà dùng hết những lí do để mình không bị đánh.

- Anh hai!

Anh định đánh em sao?

Anh không thể đánh em vì em là em của anh mà, anh đã hứa với anh Zeo là không để ai làm tổn thương em mà, anh muốn phá bỏ lời hứa sao?

Anh không được đánh em khi anh đã hứa với ba và anh Zeo.

Anh không được đánh em!- Cô ta dùng hết lời để ngăn anh hai của mình lại.

Vừa nói cô vừa lùi về sau tránh né.

Bốp!!!

Một tiếng vang giòn giã vang lên trước cái trố mắt của cô gái không tin vào sự thật rằng mình sẽ bị tát, trước cái im lặng của những học viên xung quanh đang tò mò chuyện gì xảy ra và trước nụ cười hài lòng của 12 con người lạnh lùng đang khoanh tay xem chuyện.

- Anh hai, sao anh dám đánh em?

Anh đã quên những gì ba đã dặn anh rồi sao?

Anh đã quên những gì anh đã hứa với anh Zeo rồi sao?

Anh vì một đứa không rõ lai lịch mà đánh tôi sao?

Anh là thứ vong ân bội nghĩa, anh là một kẻ không giữ lời hứa, anh là đồ tồi!

Đồ tồi!

Tôi quyết không để cho anh yên đâu.

Anh chuẩn bị đi chết đi!- Cô ta sau khi bình tĩnh thì ấm ức ôm má đang sưng đỏ mà đòi lại công bằng cho mình.

- Anh xin lỗi em Kilina!

Anh không còn cách nào khác.

- Chàng trai không nhìn cô gái mà nhìn xuống đất, xiên ngang lớp đất tìm thứ gì đó xa xăm, bao la và bế tắt nói.

- Xin lỗi ba con đã không thể bảo vệ được em gái.

Xin lỗi Zeo tao đã không giữ đúng lời hứa với mày!- Chàng trai tự trách bản thân và thầm xin lỗi những người kia.

- Thưa tiểu thư!

Tôi đã dạy dỗ em gái của mình rồi mong cô tha cho nó.

- Chàng trai quay sang Bảo Bình nói.

- Dạy dỗ???...

Chỉ đánh có một cái mà gọi là đã dạy dỗ rồi à?...

Theo ta thấy thì cô ta chưa rút ra cho mình được kinh nghiệm sống khi ở trong đây đâu?- Bảo Bình thờ ơ đáp.

- ...- Chàng trai không biết nên nói gì cho đúng nên lặng lẽ đến chổ cô gái kia.

- Anh lại muốn làm gì nữa?- Cô ta thấy anh hai mình đến chổ mình thì hỏi.

Khi nghe em gái mình hỏi vậy thì chàng thanh không nói gì mà chỉ cắn răng đứng tát cô gái kia những cái thật đau làm mặt cô ta càng sưng đỏ hơn lúc nảy.

Tát được khoảng mấy chục cái thì tiếng trống vào học cũng đã điểm thì Bảo Bình mới lên tiếng kêu dừng.

- Được rồi!

Về mà ráng dạy lại cô em gái không biết trời cao đất dày của ngươi đi.

Hôm nay dù gì cũng là buổi đầu tiên ta đến học cho nên chỉ bấy nhiêu thôi, nếu có lần sau nữa thì chưa chắc cô ta còn mạng lếch về băng Kisa đâu.

Và nếu lão già ba ngươi có hỏi tội thì cứ việc nói ta làm, nếu được thì kêu lão đem đàn em đến sang bằng Fayri đi ta đợi.

- Bảo Bình sau khi hả được cơn giận thì quay lại thách thức cô gái kia.

- Chúng tôi không dám!

Chúng tôi không dám!

Mong tiểu thư bỏ qua cho băng đảng của chúng tôi!- Chàng trai nghe Bảo Bình nói thì xanh mặt đáp.

- Cô ta là người trong băng Fayri sao?...

Hèn gì anh hai không dám làm gì cô ta ngược lại còn đánh mình.

Nhưng anh hai tại sao lại không chịu nhẹ tay với mình mà lại đánh mình thật đau chứ?

Vì sao cô ta lại được mọi người nể sợ khi cô ta chỉ là một đứa nhóc con hỉ mũi chưa sạch trong khi đó mình luôn cố gắng thật nhiều để được gia nhập Fayry.

Bảo Bình!

Mày chờ đấy!

Tao sẽ trả thù mày!- Đây là suy nghĩ của Kilina hiện giờ khi biết thân phân của Bảo Bình.

Hận thù của Kilina gắng lên Bảo Bình rồi sao?

Cô ta sẽ làm gì Bảo Bình đây?

Bảo Bình sẽ ứng phó ra sao đây?

Đón đọc vào những chap sau nha mọi người!

Iu mọi người nhiều!!!

Hết chap 40.
 
12 Chòm Sao Và Thế Giới Sát Thủ
CHAP 41.


Hi mọi người con Ay đã ra chap mới rồi ạ.

Nguyên tuần trước mình bù đầu bù cổ với sấp giấy đề cương nên không thể ra chap mới được mong mọi người thông cảm cho Ay nhá.

Mà đau lòng hơn cả là tuần trước mình gặp hẳn năm cái xui xẻo luôn.

Mà đặt biệt là nó xảy ra liên tiếp luôn mới ác chứ, giờ mình rất là mệt mỏi nên chap này có lẽ hơi ngắn ạ.

Như chap trước mình có nói là trong Fairy Tail có một cô gái cũng mang cung Bảo Bình như bà đệ nhất Mavis người đó không ai khác chính là Ersa của chúng ta, người chị đáng kính cực kì hung tàn của hội Fairy Tail nói chung cũng nhưng Natsu và Gray nói riêng.

Và người đoán được là em @vảnua12345.

Xin chúc em có một tuần học tập và vui chơi đầy vui vẻ và tràn đầy nhựa sống nha.

Định cho mọi người ít tấm Fairy Tail nhưng mình mệt quá cho nên hẹn chap sau nha.

Giờ thì cùng mình đi tiếp cuộc hành trình bá đạo cùng bé Bảo nào.

______________________________

Khi biết Bảo Bình là người của băng Fayri là băng đảng quy mô và quyền lực thuộc hàng bậc nhất của Thiên sát thủ thì cô gái kia cũng sợ lắm vì sợ mình sẽ bị giết, không những thế gia đình cô cũng chưa chắc gì được yên ổn, song song đó sau lưng Bảo Bình còn có dàng hậu thuẫn hùng hồn là 11 vị sát thủ nổi tiếng như cồn về năng lực cũng như băng đảng của họ nên cô gái kia có phần hơi kiên dè Bảo Bình hơn trước.

Sự lo sợ, thấp thỏm của cô gái kia dần dần dẫn cô ta đi vào một dòng suy nghĩ khác.

Một dòng suy nghĩ mà nó là một sự thách thức đối với Bảo Bình, là một sự thiếu suy nghĩ đối với cô gái kia.

Một dòng suy nghĩ mà bất cụ ai cũng không dám nghĩ đến.

- Vì sao mình khổ tâm luyện tập, dù cực khổ bao nhiêu cũng cắn răng mà chịu không dám nữa lời bỏ cuộc cũng không bằng một con nhóc như nó.

Sinh ra đã là thiên tài, vừa chào đời đã được người khác tung hô, được sự cưng chiều của mọi người.

Còn mình thì lúc nào cũng cố gắng nhưng luôn bị xa lánh vì có một ông bố lúc nào cũng bảo thủ và cay độc.

Mình không can tâm...

Không can tâm...

Không can tâm!!!

Ta hận người...

Bảo Bình!!

Ta sẽ khiến ngươi sống không bằng chết...

Thiên tài!!!- Dòng suy nghĩ của kẻ không sợ chết.

- Đừng có nhìn tôi bằng cái ánh mắt đó!

Tôi đây không có sợ chị đâu!

- Bảo Bình thấy cô gái kia nhìn mình bằng ánh mắt hận thù thì lên tiếng.

- ...- Nghe Bảo Bình nói vậy thì cô ta giật mình tỉnh khỏi mớ suy nghĩ hỗn độn kia mà trở lại cái trạng thái lo sợ.

- Đừng tưởng chị đang suy nghĩ gì tôi không biết.

Có chiêu trò gì thì cứ việc lấy ra, tôi đây chấp hết!- Bảo Bình bá đạo lên tiếng chủ yếu là đàn áp sự khinh bỉ của các học viên trong trường lên mình.

- Ha!...

Ha...

Ha...

Ha...

Bảo Bình cô là một thiên tài đúng không?...

Một Thiên tài chỉ biết núp sau người khác, một thiên tài suốt ngày chỉ biết sa dọa vào các mỹ nam!...

Nếu cô là một thiên tài thì cô hãy dùng cái não tàn của mình mà suy nghĩ xem tôi sẽ làm gì cô tiếp theo đi!

Thiên tài!...

Xem xem cô chết hay tôi đây sẽ là kẻ chết trước!...

Nếu mà là một thiên tài thì cha mẹ và anh trai của mày đâu có chết thảm như vậy, nếu là thiên tài thì đâu có cái liên minh Thiên sát thủ này, nếu là thiên tài thì đã không đợi cho đến khi mọi việc xảy ra rồi mới đi giải quyết.

Bảo Bình à!

Suy ra thì cô cũng chì là một đứa bé bất hạnh như những đứa đầu đường xó chợ như người khác thôi.

- Đúng là khi con người ta bị dồn vào đường cùng thì không gì là không thể nói ra.

- Ha!...

Thiên tài!!!...

Tôi chỉ biết núp sau người khác!...

Sa đọa vào mỹ nam!...

Biết trước tương lai!...

Các người gắn cho tôi cái mác thiên tài rồi bắt tôi phải chịu trách nhiệm với nó trong khi các người chỉ luôn soi mói tôi à?

Các người tôn thờ tôi thành một thiên tài rồi luôn dè chừng, soi mói bắt tôi phải làm đúng như những gì các người cho là thuận mắt, các người có thấy nhục nhã khi nói tôi như vậy không?

Thiên tài à???...

Tôi đây khinh!!!- Bảo Bình sau khi nghe cô gái nhắc đến cha mẹ mình và soi mói thì trở nên tức tối mà muốn giết cô ta.

Tới đây ạ!

Em buồn ngủ quá rồi tạm biệt!!!

Hazzz!!!

Ra chap kia chồng lên chap này cho nó đủ 1 chap.

Hết chap 41.
 
12 Chòm Sao Và Thế Giới Sát Thủ
CHAP 42.


Hazzz dạo này Ay lười kinh khủng luôn mọi người ạ!

Mấy tuần liền không được nghỉ thứ 7, chủ nhật tuần này được nghỉ bữa chủ nhật cái cái wifi nó phản mình.

Hazz cuộc đời không được suông sẻ như trong truyện là mấy.

Kể cũng gần nữa tháng rồi mà không viết chap nào cũng hơi buồn.

Thôi vào truyện nào!

_______________________________

Sau khi đã cho cô gái tội nghiệp kia một bài học nhớ đời "Không nên chạm vào những thứ mình không biết" thì Bảo Bình bỏ đi, cô nhóc hướng về phía các dãy phòng học giành cho các sát thủ thượng đẳng mà đi.

Các chòm sao "Lạnh lùng" khác cũng theo sau cô nhóc đi về phía các dãy phòng học bỏ lại vài chòm sao còn đang ngơ ngác hóng chuyện và đám học viên kia.

- Nè nè sao không đánh đấm gì hết trơn vậy làm anh đây ngóng muốn chết!- Sư Tử vừa chạy theo mấy tảng băng đi chuyển kia mà vừa la lên.

- Muốn đánh thì tự anh đi mà đánh một mình đi bọn này không rảnh làm trò vui cho anh nhìn!- Bạch Dương phán một câu xanh rờn rồi bước nhanh theo đám người không xem ai ra gì đang bỏ lại đống lộn xộn kia mà bước vào trước kia.

- Không có chuyện gì nữa rồi!

Hazzz...

Chán thật làm anh đây bỏ luôn bịch bánh đang ăn dở...

Bảo Bình em phải đền cho anh đấy!

- Kim Ngưu chán nản đưa tay ra sau gáy mà vừa đi vừa nói.

- Được thôi!

Em sẽ đền cho anh nhưng em không chắc là sau này anh có thể ăn thêm bịch nào nữa đâu!- Bảo Bình lạnh lùng quay lại nói với Kim Ngưu.

- Ấy dà!

Anh đùa đấy!...

Anh đùa đấy Bảo Bình à!

Anh còn rất nhiều nên em không cần phải đền anh đâu.

- Kim Ngưu thấy sắc mặt của Bảo Bình không được tốt nên cũng không chọc cô nữa, chơi với độc lỡ mình chết lúc nào không hay nữa.

- Hazzzz...

Chán thật!!!

Tưởng sắp thấy xác rồi chứ!...

Mà Bảo Bảo này, em tha cho cô ta dễ dàng vậy sao?...

Còn nữa, bữa nào muốn giết người thì nhớ rủ anh đây với nhé!- Song Tử ranh ma nháy mắt với Bảo Bình và cười tươi để lộ cây răng khểnh tinh nghịch của mình làm bao trái tim thiếu nữ tan nát.

Vừa đi anh vừa cười thầm trong bụng vì sức ảnh hưởng của nó còn xa hơn sức tưởng tượng của anh.

- Cái trò sát gái nhàm chán đó, tôi nghĩ tôi phải phục anh sát đất nhỉ?

Anh cũng rảnh quá rảnh khi phải diễn đi diễn lại một trò nháy mắt với cười tươi lộ răng khểnh nhiều lần như vậy thì tôi đây nể phục vô cùng.

- Nhân Mã đang khoanh tay đi sau lưng Song Tử thấy anh cười cười thì chị lạnh lùng nói.

- Liên quan tới cô à, cô em Nhân Mã?- Song Tử mặt đầy hắc tuyến nói.

Trước giờ chưa từng có ai nói anh như vậy cả, cô là người đầu tiên dám nói anh nhàm chán đấy.

Cô hay lắm sẽ có ngày cô phải hối hận vì đã xem thường Song Sử này.

- Liên quan chứ sao không liên quan?

Anh đi rải thính khắp nơi làm reo rắc lòng phạm tội của những sát thủ nữ, không những thế tôi cùng phòng với anh không biết tôi có bị hiểu lầm mà chết bất đắc kì tử không nữa!- Nhân Mã vẫn không nhìn Song Tử ca ca cô vừa đi vừa nói.

Bỗng Song Tử tiến lại gần sát bên cô, áp sát mặt mình nhìn thẳng vào mặt cô là cô đỏ mặt hỏi - Anh...

Anh muốn làm gì?

- Cô em đang ghen à???- Song Tử ca ca quá chừng là thẳng thắng rồi.

- Anh...

Anh bị chạm mạch à?

Ai...

Ai thèm ghen với thứ người như anh?- Sát thủ thì sát thủ chứ người ta là con gái, người ta cũng có trái tim thiếu nữ a, anh tấn công như vậy làm người ta ngại lắm nha.

Đáng ghét quá đi à!

Hazzz tới đây thôi ạ!

Rắc thính cho các bác rồi cắt giữa chừng mới ác ạ kkk!

Ay có nói là sẽ đăng ảnh Fairy Tail cho các bác chiêm ngưỡng thì giờ đã có rồi đây ạ.

Đường đường là một người sáng lập ra hội Fairy Tail ma bà đệ nhất cute quá trời luôn à!

Moe moe❤️❤️❤️

♒️♒️♒️♒️♒️♒️♒️

Hết chap 42.
 
12 Chòm Sao Và Thế Giới Sát Thủ
CHAP 43.


Thấy Song Tử với Nhân Mã cãi nhau không ngừng thì trong 10 vị còn lại một số thì thấy họ quá ồn ào mà nhăn mặt khó chịu, số còn lại nghe họ cãi lộn mà nhe nanh cười nham nhở.

Trong đầu suy viễn lung tung beng về hai người kia.

- Hai vợ chồng có gì bất hoà thì về phòng đóng cửa mà dạy bảo nhau.

Nơi đây là nơi công cộng chứ không phải nơi cho hai người thể hiện tình cảm với nhau.

- Xữ Nữ thấy ồn quá thì lên tiếng can ngăn cuộc cải vã không hồi kết của hai người kia.

- Đúng đúng vợ chồng bất hoà thì nên về nhà đóng cửa dạy bảo nhau.

Ở đâu là trường học sát thủ chứ không phải nhà của hai người.

- Thấy vậy Sư Tử cũng hùa theo Xữ Nữ chọc họ.

- Ai nói cô ta/anh ta là vợ/chồng tôi hả?- Hai người kia quát lớn cải lại Sư Tử.

- Hai người có ở cùng phòng không?- Sư Tử hỏi.

- Có!- Hai người kia đồng thanh.

- Có ngủ cùng giường không?

- Có!

- Có hay đi chung với nhau không?

- Chúng ta cùng ký túc xá, cùng lớp với lại cùng hành động chung với nhau nên chắc là đi chung rồi!- Nhân Mã suy nghẫm.

- Đúng vậy!- Song Tử cũng nhớ lại mà nói.

- Vậy thì đúng rồi!

Đi chung, ngủ chung, ở chung là hành động của những cặp vợ chồng với nhau.

Hai người đích thị là vợ chồng còn gì!- Thánh Sư Tử phán như đúng rồi.

- E hèm!...

Nhận ra có gì đó không được bình thường và có gì đó sai sai.

Áp suất không khí bắt đầu đột nhiên thay đổi, mặt đất hình như hơi rung chuyển, lượng Ôxi trong không khí giảm nhanh một cách chóng mặt, chim trên cây hầu như đã bay đi hết, mặt nước im lặng lạ thường, cá hình như không còn trồi lên mặt nước để hít thở không khí nữa, mặt trời bị mây che kín, một sự im lặng đến khó tả làm chúng ta có thể cảm nhận được dòng chảy của thời gian, một sự im lặng đến rợn người.

Tức thì Sư Tử quay sang những người còn lại.

Chao ôi!

Nó quá kinh khủng!

Những ánh mắt sắc nhọn tựa như ngàn lưỡi dao đang xuyên về phía anh.

Ánh mắt đáng sợ của những vị sứ giả đang nhâm nhi, dòm ngó đến sự tồn tại của anh.

Anh đã làm gì sai mà bị họ dòm ngó đến vậy?

Anh đã làm gì sai sao?

Trong khi trong đầu Sư Tử còn có những khúc mắt và hàng ngàn câu hỏi được lặp đi lặp lại trong đầu anh thì có một giọng nói đã lôi anh ra khỏi cái mớ suy nghĩ lộn xộn kia.

- Anh Sư này!- Bảo Bình từ khuôn mặt hắc tuyến giết người chuyển sang khuôn mặt tươi cười.

- Gì...

Gì thế Bảo...

Bảo Bình?- Sư Tử thấy không ổn khi thấy biểu cảm đó của Bảo Bình.

- Đống chén, đĩa, ly, tách ở ký túc xá; Dọn dẹp vệ sinh ký túc xá; Nói túm lại là những gì ở ký túc xá của chúng ta tháng này phải nhờ anh rồi a!- Bảo Bình vẫn giữ nguyên khuôn mặt tươi cười mà nói.

**Đùng **Đùng **Đùng**

Hình như Sư Tử nghe thấy tiếng sét đánh cạnh bên tai mình thì phải a.

Tiếng nó đánh sao mà vừa lớn vừa đau đến thế, nó tựa như đánh dấu rằng cả thế giới này đang quay mặt với anh thì phải.

Đường đường là một sát thủ đại tài của thế giới vậy mà bây giờ phải đi làm việc vặt như một con ở đợ là sao?

Tiền anh đây không thiếu, chỉ cần hô một cái là tổ chức của anh chuyển cho vài tỷ ăn chơi, hô một cái là có hàng tá mỹ nữ xung quanh, vậy mà anh hiện giờ chẳng khác gì một kẻ không tiền, không bạc ngược lại còn đi ở đợ cho tụi chúng nó, mặc cho chúng nó bắt nạt, mặc cho chúng nó ăn hiếp là sao?

Tội cho anh Sư quá a.

Nhưng mà thôi kệ.

Ai làm ở đợ chứ con Ay này không làm ở đợ là được rồi kkk.

Pp mọi người.

Hảo mộng!!!

Hết chap 43.
 
12 Chòm Sao Và Thế Giới Sát Thủ
CHAP 44.


Nhân ngày 20/11 Ay đã cố gắng không đi chơi để ở nhà viết truyện cho mọi người nè thấy Ay rảnh chưa kkk.

Bữa nay mình định đi quẩy nhưng làm biếng thế là ở nhà tự kỉ mà viết truyện huhuhu.

_______________________

Sư Tử đang cố nghĩ rằng chuyện đó không phải là sự thật.

Anh quay sang cầu cứu chị Bạch Dương.

- Dương Dương đây là mơ đúng không?

Tức thì Bạch Dương giáng cho anh một câu có thể làm anh suy nhược cơ thể, tinh thần chắc cũng suy sụp không kém.

- Bỏ tật tào lao chưa anh yêu!

Hãy chấp nhận số phận đi.

Vâng thế là anh Sư được toàn quyền bảo kê cái ký túc xá to đùng trong một tháng này rồi.

Cuối cùng thì họ cũng vào lớp học của mình sau bao tháng ngày nghỉ ngơi xơi nước.

Lớp cũng không có gì đặc biệt ngoài Đống vũ khí đủ loại và nhiều hơn các lớp bình thường khác.

Một góc cuối lớp có một cái bàn chứa toàn những chất hoá học độc hại và khoảng chục con chuột bạch đang bị nhốt trong lồng.

Bên góc còn lại chứa những chất độc của các loài động vật và thực vật, không những thế những chiếc tủ cạnh tường còn nhốt đủ các loài động vật chết người như: rắn biển belcher, rắn taipan, rắn đuôi chuông, rắn hổ mang, bò cạp, rết, ...

Đối với các sát thủ chưa có kinh nghiệm gì về độc thì hơi ngạc nhiên khi trong lớp lại toàn động vật mới lạ chứ, mà lạ ở chổ là chúng quá đẹp và cực kì bắt mắt, khi nhìn chúng cho con người ta cảm giác muốn sờ vào.

Còn đối với những chuyên gia hay dùng độc như Bảo Bình khi nhìn thấy chúng thì cũng biết vì sao trong lớp lại có chúng rồi.

Và cô chủ nhiệm của họ chắc cũng là một chuyên gia về độc nhỉ?

- Oa!

Thật là đẹp!

Con ếch này thật đẹp!- Sư Tử thấy có mấy con ếch màu vàng trong tủ đẹp quá định mở tủ ra bắt nó.

- KHÔNG ĐƯỢC MỞ RA!

- Bảo Bình thấy Sư Tử định mở tủ thì cô quát lớn lên làm anh chưa kịp mở tủ thì giật mình té ngã.

- Có chuyện gì thế Bảo Bình?- Song Ngư thấy Bảo Bình quát lớn cũng giật mình hỏi.

- Con ếch đó không tầm thường như anh ấy nghĩ đâu, nó rất là độc, nọc độc của nó có thể giết chết hai con voi khoẻ mạnh hoặc 20 người trong cùng một lúc, nó có tên là ếch phi tiêu vàng.

Anh muốn ăn quỵt vụ dọn dẹp ký túc xá thì có thể chơi cùng nó.

- Độc vậy sao?- Nhân Mã tò mò.

- Đúng vậy!

Ai không tin có thể thử!

Nhưng em không đảm bảo là anh chị có thể sống tới ngày mai đâu.

Và em đảm bảo em sẽ chuẩn bị cho anh chị nơi an nghỉ thật đẹp, thật hoàng tráng.

- Bảo Bình tỏ ra đáng sợ nói.

- Mém chút mình die rồi!- Sư Tử đổ mồ hôi hột nói.

- Con ếch đẹp lắm đấy a!

Sao không bắt chơi thử đi.

- Song Tử cạnh khoé Sư.

- Muốn chết à?- Anh Sư tức giận giơ nắm đấm lên dọa anh Song.

- Người muốn chết là ai nhỉ?- Kim Ngưu giả vờ vuốt râu suy nghĩ.

- Hai người các người giỏi lắm.

Hùa nhau ăn hiếp anh em vậy à?- Anh Sư đau khổ nói.

- Cho vừa!

Không bết mà quậy linh tinh.

- Anh Song và anh Ngưu đồng thanh nói.

- Ha...

Ha...

Ha...

- Cả lớp cùng nhau cười lớn chọc anh Sư trừ một vài người.

Mọi người đang cười nói vui vẻ thì bỗng tất cả ngừng lại không cười nữa.

Khuôn mặt từ tươi cười giờ chuyển sang khuôn mặt không biểu cảm.

Lạnh lùng, không chút biểu cảm khi họ cảm nhận được ai đó đang đến gần.

Ai sẽ vào lớp của họ.

Người đó là ai?

Có thân phận gì?

Hãy đọc chap sau nhá!

Hết chap 44.
 
12 Chòm Sao Và Thế Giới Sát Thủ
CHAP 45.


Lại sắp thi nữa rồi thật là đau nha!

Vừa mới bỡ ngỡ làm quen bạn bè mà bây giờ đã gần một học kì rồi.

Hazzz, thời gian trôi qua quá nhanh như một cái chớp mắt mọi người nhỉ?

Ay sẽ cố gắng ra chap sớm hơn để khi thi Ay sẽ không viết cho đến khi thi xong nha!

Giờ thì vào truyện thôi!

________________________

Mọi người đang cười nói vui vẻ thì bổng tắt hẳn nụ cười khi có một người ngoài bước vào.

Từ những khuôn mặt đang in lên môi những nụ cười thì giờ họ chuyển sang khuôn mặt lạnh lùng không cảm xúc, giờ họ đã đeo lên mặt mình những cái mặt nạ mà người ta thường thấy "Mặt nạ sát thủ".

Bước từ ngoài vào là một người phụ nữ vẫn còn rất trẻ, chắc tầm khoảng đôi mươi gì đó.

Cô vừa đứng trước cửa thì các chòm sao của chúng ta đã trở về vị trí của mình và đã làm mặt lạnh nên khi cô bước vào thì đã cảm nhận được không khí trong lớp có cái gì đó cực kì căng thẳng.

Cô giáo bước vào nhưng các chòm sao không ai để ý đến cô cả.

Vội bước đến bàn giành cho giáo viên cô khẽ chào:

- Cô xin chào các em!- Mặc cho cô giáo tươi cười với họ nhưng họ cũng chỉ liếc mắt rồi quay đi vì họ cho rằng cô không có thực lực với lại họ đánh đồng cô với những giáo viên tầm thường nhưng hay khoe khoan.

- Như các em đã được biết học viện chúng ta chuyên đào tạo những sát thủ cấp S và lớp chúng ta là lớp thượng đẳng nên cô biết các em khá là xem thường cô.

Cô tuy không thể giỏi hơn các em nhưng cô sẽ cố gắng hết sức để phối hợp cùng các em.

Cô xin tự giới thiệu cô là Mai Anh.

Và cô sẽ phụ trách làm giáo viên chủ nhiệm của lớp chúng ta năm nay và có thể là nhiều năm sau.

Vì đây là buổi học đầu tiên nên chúng ta sẽ giành buổi học này làm quen với nhau nhé!

Các em có gì thắc mắc xin cứ hỏi cô, nếu cô trả lời không được xin các em chỉ giáo thêm!

Cô Mai Anh đứng trên bục giảng tự biên tự diễn một mình, mặc dù đã cố gắng nhưng hình như không ai để ý đế cô cả cho đến khi một giọng nói hết sức lạnh lùng được cất lên.

- Cô bao nhiêu tuổi rồi a?

- Bảo Bình tuy không thích nhưng cũng lễ phép lịch sự lên tiếng.

Và đây cũng là câu hỏi của những anh chàng, cô nàng sao còn lại.

- À cô năm nay 20 tuổi!- Cô giáo đã biết các học viên trong lớp mà cô sắp làm chủ nhiệm hết sức lạnh lùng và khác máu nên tưởng mình bị bơ nhưng cuối cùng cũng có người chịu lên tiếng làm cô rất vui.

- Còn khá trẻ nhỉ?

Cô Mai Anh cũng là một sát thủ cấp S thượng đẳng phải không?

Hay là siêu đẳng?

Còn nữa, sở trường của cô là gì?- Bảo Bình không muốn hỏi thì thôi chứ muốn hỏi thì trong đầu có vô vàng câu hỏi.

- Cô cũng chỉ là sát thủ cấp S thượng đẳng như các em mà thôi.

Còn về sở trường thì cô thạo các thứ như lãnh đạo, ám khí, cung tên, đánh trực diện, bay lượng và biết chút ít về độc dược.

- Đánh trực diện à?

Hình như trong nhóm chúng ta chỉ có mình anh Sư Tử là có sở trường giỏi đánh trực diện nhỉ mọi người?- Bảo Bình quay sang hỏi các sao còn lại, thấy ai cũng gật đầu thì cô nhóc lại quay sang cô giáo nói.- Cô Mai Anh khá giống với anh Sư Tử rồi nhỉ?

Cô nói cô khá thạo về độc dược vậy cô có thể ngửi mùi mà phân biệt được độc không cô?

- Độc dược à?

Cô có biết chút chút nhưng nói về thạo thì cô chắc chắn sẽ thua em, em là Bảo Bình đúng không "Phù thủy độc dược"?- Cô giáo tuy ngoài mặt hết sức bình tĩnh nhưng trong lòng nơm nớp lo sợ.- Con bé định so tài về độc với mình à, thật đáng sợ!

- Xem ra biệt danh của em cũng vang khá xa nhỉ?- Bảo Bình cười nửa miệng, tiếng tốt thì vang bao giờ xa bằng tiếng xấu a, cái gì đe dọa đến mạng sống của người khác thì họ truyền tai nhau như bão táp.

Thật đáng khinh!

- Khá xa nổi gì?

Làm sát thủ mà không tìm hiểu kẻ đáng sợ như em thì tốt nhất không nên làm sát thủ!- Các chòm sao còn lại trên đầu 3 vạch hắc tuyến nghĩ thầm.

Nhưng nghĩ thì nghĩ vậy thôi chứ người ta biết có một sát thủ đáng sợ dùng độc cực kì thạo chứ có biết mặt được đâu, mọi thông tin về Bảo Bình đều được bảo mật rất cẩn trọng.

Hết chap 45.

Cô giáo chủ nhiệm của các sao là cô Mai Anh a!

Bảo Bình thử thách cô giáo mới ngửi mùi để nói tên độc kìa mọi người ơi

Để xem cô giáo sẽ nói được bao nhiêu thứ độc trong bình chứa độc mà Bảo Bình đưa cho a!

Bye Bye!!!
 
12 Chòm Sao Và Thế Giới Sát Thủ
CHAP 47.


Rảnh rảnh ra chap mới nữa kkkk!

Hazzz mai mình thi rồi!

Bài thì đã ôn mà sao thấy nó bồn chồn nôn nôn sao á mọi người ơi.

Mai mình thi Văn với Hoá chắc là lo làm bài lỡ sai sót thì đi ao bài thi.

Giờ tui khổ lắm không biết nên lo hay nên bình tâm lại nữa?

Hu hu hu...

____________________________________

Cô giáo cùng mọi người trong lớp cảm thấy áp suất trong không khí đốt nhiên thay đổi một cách chóng mặt thì khẽ rùng mình.

Không khí đang sung túc thì trở nên ngộp thở một cách kì lạ và người làm chúng ra như thế là vị giáo viên vĩ đại đáng thương nhất lớp, nhất cái học viện này vì đã đụng vào mấy cái đứa nguy hiểm như sóng thần, núi lửa phun trào, động đất, thiên tai này.

- Đó là độc của một con người có một không hai trên thế giới, một người có mang độc trong mình!- Bảo Bình cố ý trả lời trung trung vì không muốn khai ra cặn kẽ.

- Người đó là ai thế?

Cô muốn được gặp mặt diện kiến người đó!- Cô giáo tỏ thái độ khó tin nói với Bảo Bình.

- Cô không tin à?

Người mang độc thật sự có tồn tại trên thế giới này?

- Aha!

Những lời từ miệng em nói thì cô tin nhưng điều này có chúng phi khoa học!- Cô giáo cười khổ nói.

- Đó là độc từ máu và nước mắt của phù thuỷ đấy.

Đúng như những lời cô đã nói nó khá là độc, một loại kịch độc chưa và có thể không có một loại thuốc nào có thể chữa được nó.

Lấy nó ở đâu sao?

Nó là máu và nước mắt của em đấy!

Cô thấy sao hả, cô Mai Anh.

- Bảo Bình trưng ra bộ mặt vô cùng ngạo mạng, bất cần đời tựa như cô đã bị xã hội xa lánh, phân biệt mình với họ.

Màu mắt trở nên xám xịt tựa Tử Thần đang ẩn náo vào trong đó, khi nói chuyện đã thành công lôi người nghe xuống hố sâu của vực thẳm, nơi mà cô đang ở đó.

Sự bi quan, sự xa lánh, sự khinh bỉ, sự phân biệt đối xử giữa hai thế giới.

Một là xã hội xa hoa, tráng lệ luôn có những con người nịnh nọt, nhiều cạm bẫy, nhiều giả tạo, nơi mà người thân lẫn người ngoài toan tính lẫn nhau, nơi có những con người mà thua cả cầm thú trong mắt cô.

Một là thế giới của những người côi cút bị đàn áp, nơi có những sự bi lụy, sự thống khổ tột cùng khi không có gì để mất nữa, và nơi đó có những hố sâu không đáy đang kìm chặt mà lúc nào cũng lăm le kéo họ vào trong nó.

Trong cách nói chuyện với giọng điệu lạnh lùng cùng lời nói bi quan, thách thức người khác của Bảo Bình khiến đối phương vừa sợ vừa nể khi phải đối mặt với một con người tựa Tử Thần giáng thế xuống nhân gian để trừng phạt con người.

- Nước mắt và máu của phù thủy?...

Là cái gì?- Khi nghe xong mọi người trong lớp chia ra hai phe quan tâm hai hướng khác nhau.

Một là phe của những người chưa tiêu hoá xong câu cuối của Bảo Bình.

- Bên trong người cô nhóc này toàn là độc sao?...

Cô nhóc dám dùng máu mình để chế độc?

Xem ra mình đánh giá con bé quá thấp rồi thì phải?- Đây là suy nghĩ khác của những người thuộc top lạnh lùng ít nói khi nghe xong lời Bảo Bình nói.

- Thứ...

Thứ độc đó là nước mắt và máu của em sao?- Cô giáo hơi ngập ngừng khi không tin những gì Bảo Bình nói.

- Cô sợ sao?- Bảo Bình khinh bỉ nhìn cô giáo khi cô ta cũng như những người khác xa lánh cô khi họ biết cô trong mình mang độc.

Cũng giống như nhân loại xa lánh cái gọi là người nhiễm AIDS.

- ...

- Cô giáo không nói gì không phải vì bị Bảo Bình nói trúng tim mà là vì cô nể Bảo Bình, một cô bé còn tuổi ăn tuổi chơi mà phải chịu một áp lực khủng khiếp như vậy?

Giờ cô đã hiểu vì sao người đứng đầu thế giới sát thủ chỉ là một đứa bé còn tí tuổi đầu.

So với đám bạn cùng trang lứa khác chắc có lẽ Bảo Bình là người bất hạnh nhất và cũng là người cường đại nhất.

- Anh chị cũng thấy em đáng sợ có phải không?- Bảo Bình nhẹ cười nhạt một cái khinh bỉ khi hỏi câu hỏi này.

Hết chap 47.

Không biết các dàng sao nhà ta sẽ trả lời ra sau ta?

Xa lánh hay là vui mừng khi trong nhóm có một người khác biệt như vậy?

Đợi chap sau sau khi mình thi xong nhá mọi người!^^
 
12 Chòm Sao Và Thế Giới Sát Thủ
CHAP 48.


Thi xong cũng đâm ra lười luôn mọi người ạ.

______________________

Sau khi biết được trong người của sát thủ bật nhất bé nhỏ này có chứa độc thì các chòm sao khác ngạc nhiên vô cùng.

Giờ thì họ đã hiểu vì sao họ có cố gắng cách mấy cũng không tài nào đạt được vị trí số một rồi và vì sao mọi thông tin về vị sát thủ thứ nhất này đều được bảo mật.

Đời cũng thật nhạt nhẽo khi một đứa trẻ hiếu động, vô tư, tinh nghịch, hậu đậu như Bảo Bình lại là một đứa trẻ từ nhỏ bị bạn bè cùng trang lứa xa lánh.

Không biết là nên cảm thông hay nên xa lánh một đứa bé đầy bất hạnh đã cướp đi sinh mạng hàng nghìn người.

Trước câu hỏi lạnh lùng có phần tuyệt vọng khi tưởng mình lại bị bỏ lại phía sau của Bảo Bình làm cho mọi người trong lớp có phần sợ hãy và cũng có phần chua xót.

- Không...

Không có!

Song Tử là người lên tiếng đầu tiên vì đối với anh cô nhóc này đáng thương hơn đáng sợ.

Ấn tương đầu tiên của anh về cô là cô là một đứa trẻ nghiện kem, ham vui, hoà đồng.

- Anh chị cũng vậy!

Không ai sợ hãy và cũng không ai muốn xa lánh em cả!

Xữ Nữ dạo này cũng rất muốn nói chuyện để tìm hiểu rõ hơn về cô nhóc này nhưng cô nhóc này lại rất vui tính và hay quậy tưng bừng làm mọi người phải đau cả ruột thừa.

Ai đời một sát thủ bật nhất lại đi làm trò chọc cười người khác cơ chứ?

Nói thật chứ nhiều lúc cô cũng muốn bật cười thành tiếng lắm nhưng cũng ráng làm mặt lạnh.

- Bảo bối này đừng có làm vẻ mặt đáng sợ vậy chứ?- Nhân Mã tiến đến chổ Bảo Bình mà xoa xoa mặt cô.

Nhân Mã tuy cũng là một người khá tinh nghịch như nàng này phải phục cô nhóc này rồi.

Người gì đâu mà quậy hơn cả cô, nói thật chứ cô rất thích Bảo Bình a.

- Bọn chị không thể sợ cưng được nhóc con à!

Sợ em thì ai dạy cho bọn chị dùng độc đây?

Đúng không Giải, Dương?- Song Ngư cũng lên tiếng.

- Đúng!

Tuy Cự Giải, Song Ngư với Bạch Dương không tiếp xúc nhiều với con nhóc này nhưng đối với họ họ xem con nhóc này như em ruột của mình.

- Phu nhân nhà tôi cũng không sợ cô bé thì tôi sao phải sợ chứ?

Sư Tử cũng đâu có ghét con nhóc này cho cam.

Chỉ là chơi chung với con nhóc này có phần hơi thảm...

Ừ thảm thì thảm nhưng vui là được rồi.

- Em đã nấu cho anh đồ ăn và không có độc trong đó thì anh làm gì phải sợ em?

Cái lí do củ chuối gì đây?...

Người ta đang nghiêm túc mà bàn đến chuyện ăn làm gì?...

Ừ thì Ngưu nhà ta không còn lí do nào khác nữa ấy mà.

- Đang nghiêm túc gặp ông Ngưu là hết ham!

Này nhóc anh đây còn lâu mới sợ cưng!

Ừ thì Thiên Yết bữa nay phát bệnh nói nhiều hơn ngày thường với lại còn giở giọng châm chọc người khác nữa.

Đối với anh thì có lẽ anh thích con nhóc này mất rồi.

Bình thường thì nghịch như chúa quỷ nhưng khi đụng chuyện anh mới thật sự thấy con quỷ khác máu trong người cô nhóc.

Nói anh khó hiểu cũng được, nói anh vô dụng cũng được nhưng anh không tài nào đoán được trong đầu con bé này nghĩ gì.

Có lẽ vì thế nên anh mới có hứng thú với cô nhóc này.

- Em nghĩ anh sợ em hả nhóc con?

Ma Kết cũng lạnh lùng hỏi lại Bảo Bình.

Cái chuyện trong người mang độc đối với anh quá nhàm chán rồi cùng lắm xem như con bé đang nhiễm AIDS (lạy=.=) là được chứ gì?

Anh cũng đâu phải là chưa từng đối diện với những người đó thì cần gì phải sợ.

Nhưng thấy con bé này còn không bằng những tên đó ấy chứ?

Chí ít con bé này còn lí trí để biết được ai là bạn, ai là thù.

- Tôi sợ em?...

Em nghĩ có khả năng không?

Ừ thì Thiên Bình cũng cùng có chung suy nghĩ với Ma Kết vậy.

Nhưng anh lại suy nghĩ nhiều hơn.

Nào là so sánh cô với thần ôn dịch, cô thua hắn xa.

So với bọn Zombie cô cũng thua.

Và còn rất rất nhiều thứ nữa.

- Nó túm lại bọn này không sợ em!- Nghe mọi người nói xong thì Sư Tử cao cao tại thượng chống hông nói.

Hết chap 48.

Mọi người đều nói không sợ cô nàng rồi nhưng không biết phản ứng của cô nàng ra sao sau khi nghe họ nói vậy nhỉ?

Chờ chap sau nhé!
 
12 Chòm Sao Và Thế Giới Sát Thủ
CHAP 49.


Dạo này lười Vl ra.

Bữa nay định không ra nhưng bệnh siêng đột xuất phát tác a!^^

Từ trước giờ hơi dìm Thiên Bình giờ cho ẻm lên sàn chap này kkk!

___________________________

Nghe được những lời nói đó của các sao thì trong lòng Bảo Bình có chút vui nhưng cũng có chút lo lắng.

Vui vì mình tìm được những người bạn không còn kì thị mình nữa, lo vì sợ những lời nói đó chỉ là vì họ sợ cô nổi giận sẽ giết họ nên họ mới nói vậy.

Tuy trong lòng có rất nhiều nổi niềm muốn chia sẽ ra bên ngoài cho mọi người hiểu hơn về mình nhưng lại sợ họ càng nghe càng xa lánh mình hơn.

Thật ra Bảo Bình còn có một sự thật khiến mọi người không ai tin khác nữa chính là...

Cô không phải con người bình thường.

Nhưng liệu cô nói ra thì ai sẽ tin cô chứ?

Nhẹ nhàng bỏ lại một câu cho chính mình nghe rồi Bảo Bình đứng lên xin ra ngoài:

- Lúc trước nước mắt của em có khá nhiều nhưng giờ thì nó không còn nữa rồi!

Cô chủ nhiệm, em xin phép ra ngoài!

- Được, em đi đi!- Cô giáo thấy được vẻ suy tư của Bảo Bình cùng với những sự việc hết sức ngạc nhiêu mà mình nghe được từ Bảo Bình thì cũng thông cảm cho cô nhóc phần nào.

Được sự đồng ý của cô giáo thì Bảo Bình lạnh lùng bước ra ngoài.

Bảo Bình không ngờ rằng những lời nói mà cô nói lúc đứng lên lại vô tình lọt vào tai một người nào đó.

Lúc mới nghe anh có chút ngỡ ngàng nhưng khi thấy khuôn mặt đầy tuyệt vọng của Bảo Bình thì lại có cái gì đó đay dứt trong anh, một cảm giác cực kì khó chịu khi nhìn cô đau khổ.

Bảo Bình bước ra khỏi lớp, đi từ từ đến sân vườn sau của học viện và ngồi lên một cái ghế được đặt ở cạnh đài phun nước gần đó.

Cô trầm tư nhìn những dòng nước cứ chảy xuống.

Nhìn nước chảy trong lòng cô có chút vui lên.

Cô thích ngắm mưa, cô thích ngắm nước chảy, cô thích gió, cô thích tự do bay lượng, tự do tung cánh như những con chim trời, thích đi thì đi thích ở thì ở.

Không như bây giờ, cô bị ràng buộc ở một nơi gọi là thế giới của con người, phải ở lại giúp anh hai làm cho tổ chức băng đảng lớn mạnh hơn, giúp đỡ Thiên sát thủ không bị thảm sát bởi Ma sát thủ và cô phải tìm lại kí ức cho những trung thần của mình.

Đang trầm tư mong lung thì một giọng nói quen thuộc có chút lạnh lùng nhưng cũng pha chút gì đó tinh nghịch:

- Không ở lớp học mà đến đây ngắm nước chảy sao?- Giọng nói ngàn năm mới nghe được này không ai khác chính là giọng của kẻ cùng phòng trong ký túc xá với cô-Thiên Bình.

- Muốn chết sao?- Bảo Bình lạnh lùng đáp trả.

- Không muốn chết, chỉ muốn sống!

Tuổi xuân còn đang chờ!- Nói rồi Thiên Bình đến ngồi cạnh Bảo Bình.

- Ra đây làm gì?

- Chỉ là không muốn học cái tiết nhàm chán đó lấy đại lí do gì đó để ra ngoài.

Nào ngờ ra ngoài này lại vắng tanh không biết đi đâu nên đến đây tìm cô thôi.

- Vậy à!

Cũng khá tội nhỉ?- Bảo Bình lườm xéo Thiên Bình.

- Ờ!

Chỉ là...

Câu nói lúc trước khi cô bước ra khỏi lớp là sao vậy?- Thiên Bình ấp úng.

- Ngươi nghe thấy rồi?...

Nghe rồi thì biết nên giữ im lặng là đúng nhất.

Nếu không ta sẽ khiến cho ngươi thấy hối hận vì đã sinh ra trên đời này.

Cáo từ!

Nói rồi Bảo Bình bước đi bỏ lại Thiên Bình nhưng chưa kị rời khỏi thì họ lại nghe thêm một vài tiếng nói.

- Nhìn trong sân có người trong lúc người khác đang học không biết là ai lại to gan như vậy?

Đến gần mới biết, thì ra là con nhóc ngạo mạng thích ra oai.

Chỉ giỏi núp sau cái bóng của băng Fayri chứ thực lực không biết là tới đâu.

Là ai dám thách thức Bảo Bình?

Chap sau nhé mọi người!

Hết chap 49.
 
12 Chòm Sao Và Thế Giới Sát Thủ
CHAP 50.


HAPPY NEW YEAR!!!

OMEDETOUGOZAIMASU!

Chúc các đọc giả của tôi có một năm mới tràn đầy niềm vui trong cuộc sống!

_____________________________

Định bước đi nhưng khi nghe có tiếng người cất lên châm biếm mình thì Bảo Bình đứng lại lạnh lùng quay về hướng phát ra tiếng nói để nhìn rõ mặt chủ nhân của giọng nói ấy.

- Ồ!

Đa tạ vì quá khen!

Ý của chị là tôi có quyền trong cái trường này chứ gì?- Bảo Bình nói xong thì nhếch lên một nụ cười khinh bỉ.

- Cũng biết gọi tao là chị à?

Hồi sáng mày nhớ mày đã làm tao mất mặt như thế nào không?- Ả ta tức giận khi thấy nụ cười đó của Bảo Bình.

- Áy da Thiên Bình à!

Não em rất là ngắn a!

Không biết hồi sáng em có làm gì chị ta hay không mà giờ em không nhớ gì cả còn chị ta thì dẫn cún con theo định sủa bậy a.

Em thật là ghét trí nhớ mình quá đi, đối với những người em không để họ trong mắt em thường hay quên rất nhanh a!

Anh nhắc lại cho em nhớ đi!- Bảo Bình max cute, hiền lành vô hại đến ôm tay Thiên Bình lắc lắc làm nũng thành công đưa những con người kia vào mệng núi lửa.

- À...

Ờ!- Thiên Bình bình thường lạnh lùng nhưng gặp trường hợp này cũng phải bó tay ông mặt Trời luôn rồi.

- Anh thật là da mặt quá mỏng Thiên Bình à!

À hay chúng ta vào lớp rủ các anh chị đi chơi đi!

Từ khi em đến đây chưa lần nào được đi chơi cả!- Nói rồi Bảo Bình lôi Thiên Bình hướng về lớp học mà đi.

- Đứng lại!- Một đứa nào đó đứng sau bước lên phóng phi tiêu về phía Bảo Bình, nhưng Bảo Bình né kịp.

Quay nữa khuôn mặt lại nở một nụ cười khiêu khích rồi lại bước đi.

Thấy em mình bị khinh thường một ả khác nữa rút ra cây súng được cất bên hông ra và 'Đoàng'.

Và rồi một cơn mưa máu nhỏ nhoi phun xuống thảm cỏ xanh mướt.

Máu phun ra nhiều đến nổi nhộm đỏ hẳn một mảnh cỏ lớn.

Mọi người không hiểu chuyện gì xảy ra cả.

Họ chỉ thấy phát súng vừa nổ thì người bên cạnh mình và cũng là người đã nổ súng, trên trán phun ra một bầu trời máu rồi ngã gục xuống nền cỏ xanh kia.

Trước khi ngã tay ả ta vẫn còn cầm súng hướng vào đầu Bảo Bình nhưng không hiểu sao viên đạn lại xiên ngang đầu cô ta thay vì xiên ngang đầu Bảo Bình.

Nhóm người kia sau khi thấy cái chết của bạn mình thì lạnh người, sống lưng bất giác lạnh đi tựa như có một vong hồn vừa bay ngang, tay chân bắt đầu rung rung mơ hồ như không thể đứng vững nữa.

Những người đang cầm súng, phi tiêu phía sau tay chân bủn rủn làm rơi hết thảy những đồ vật kia xuống nền cỏ.

Riêng người em của ả đã chết thì khuỵu hẳn xuống nền cỏ nhìn chị mình nằm bất động trên cỏ mà nước mắt cứ không ngừng rơi.

- Ch...

Chị!...

Chị tư!...

Chị nằm xuống đó chi vậy chị?

Em bị người ta khinh thường thì chị phải giết nó giùm em đi chứ?

Vậy mà chị lại nỡ nằm đó nhìn em bị khinh thường như vậy sao?

Chị đứng lên đi chứ?

Chị đứng lên và nói chỉ là trò đùa thôi đi!...

Chị đứng lên đi, giỡn vậy em không có vui đâu!...

Không vui một chút nào cả!

Chị đứng lên đi!

CHỊ TƯ!!!...

AAAAAAAAAA!!!....

Bảo bình tao sẽ giết mày!- Nói rồi ả rút ra con dao đứng lên xông thẳng vào Bảo Bình nhưng bị những người kia cảng lại.

- SaJi bình tĩnh lại hiện tại em không phải đối thủ của nó đâu đừng làm liều!

Tuy họ ra sức cản SaJi lại nhưng ả ta cứ vùng ra hoài nên một trong số đó đã đánh cô ta bất tĩnh và đưa về nghĩ ngơi.

Còn cái xác thì đưa về băng đảng của ả ta.

Bảo Bình với Thiên Bình thì tiếp tục đi nhưng vẻ mặt của Bảo Bình thì lạnh lùng khôn xiết, còn Thiên Bình thì vẻ mặt vô cùng lo sợ nhìn Bảo Bình.

Hazzz đầu năm đầu tháng mà giết người a.

Định không cho ai chết mà viết xong một hơi cái cũng có người chết à!

Thật đau lòng quá đi man.

Hình như tui có máu sát thủ hay sao mà hay muốn giết người lắm a.

Hazzzzzzzz!

Hết chap 50.
 
12 Chòm Sao Và Thế Giới Sát Thủ
CHAP 46.


Hi mọi người!!!

Ay đăng truyện đêm khuya a!

Đến giờ Ay mới được đăng chap mới nè.

Dạo này vừa ôn vừa thi rầu muốn chết.

Vì Ay là bang tự nhiên nên mấy môn bên bang xã hội phải thi trước, vừa bữa nay thi được điểm tốt nên hứng lên viết luôn kkkk!

Hazzzz thứ hai là thi bên tự nhiên rồi nên hơi căn thẳng xíu a, thật là đau đầu quá đi huhuhu...

Ay cũng xin chúc các bạn chưa thi học bài thật mau vô để làm bài thi thật tốt nha!!!

Iu các nàng, các chàng, các công chúa xinh, hoàng tử đẹp của Ay nhìu!!❤️❤️❤️

Thôi vào truyện nào!

______________________________

Nghe thấy cô giáo chủ nhiệm trẻ nói là có biết chút chút về độc dược nên Bảo Bình đưa tay vào túi lấy ra một chiếc lọ nhỏ xinh xinh được làm từ thủy tinh đỏ và hình dáng rất đẹp mắt, rất tinh tế từ những chi tiết nhỏ nhất, đến những chi tiết hoa văn in trên chiếc bình đó.

Chiếc bình do những chuyên gia cấp bật cao trong giới sát thủ tận tay đặc biệt chế tạo nên, vì vậy chỉ những người thực sự cường đại mới có được chúng.

Mỗi thứ đồ xung quanh một sát thủ cũng nói lên được địa vị của người đó trong giới sát thủ.

Bên ngoài là xinh đẹp thế, nhưng bên trong nó chứa là một loại dung dịch màu đen thẩm nhìn rất đáng sợ.

- Vậy cô ngửi thử xem lọ này có những loại độc gì?- Bảo Bình đặt chiếc bình lên bàn và nói.

Trong những cách thử độc thì họ chia ra làm nhiều cách thử được độc như: ngửi, nếm, quan sát màu sắc của chúng, xét nghiệm, ....

Trong đó nguy hiểm nhất là nếm, nếu như đến đường cùng không biết loại đó là bắt buộc phải thử độc thì người ta mới đánh liều làm vật hi sinh.

- Được!- Nói rồi cô bước xuống chổ Bảo Bình đưa tay với lấy chiếc bình xinh đẹp kia.

- Cầu sao đây không phải là một loại độc cực mạnh, nếu không thì mình có thể sẽ...

Die!- Ngoài mặt thì cô có lẽ bình tĩnh nhưng bên trong không ngừng lo sợ.

Khi lấy được chiếc lọ kia cô nhẹ nhàng mở cái nắp hình một viên ruby, từ từ nhìn ngắm thật kĩ màu sắt thật từ loại dung dịch kia rồi nhẹ nhàng đưa lên mũi ngửi.

- Cô thấy sao?- Bảo Bình sau khi cho cô giáo của mình năm phút để ngửi thì mới lên tiếng.

- Nọc độc rắn hổ Châu Phi 2 giọt, nọc độc rắn biển 5 giọt, nọc độc bò cạp chúa, nọc độc nhện đen và...

Còn một loại độc nữa nhưng cô chưa từng nhìn thấy qua vì thế cô không biết đó là thứ gì!- Cô giáo sau khi ngửi thì nêu tên từng loại cho mọi người cùng biết.

- Cô nhìn ra những loại độc cũng khá hay đấy!

Đúng là em có bỏ tất cả là 5 loại độc vào trong chiếc lọ này.

Cô cũng đoán được 4 trong 5 loại em bỏ vào trong đó rồi.

Những sát thủ cấp S cao đẳng cũng chưa chắc đoán được 3 loại vì chúng khá giống nhau.

Cô đã đoán được nhiêu đó thì chắc chắn là sát thủ cấp S thượng đẳng rồi, cô sẽ là giáo viên chủ nhiệm của em sau này xin cô chiếu cố em thêm!- Bảo Bình ngồi nói nguyên một mạch là những người không am hiểu về độc cứ đờ ra đó ngồi nghe họ nói mà đầu óc rối tung rối mù.

- Nảy giờ bọn nhóc con này thử mình sao?

Bọn này quả không hổ danh là những sát thủ ưu tú nhất của các băng đảng lớn mà.

Khá lắm các em!- Cô giáo thầm nghĩ.

- Nói về chiếu cố thì cô không dám.

Cô có thể còn kém các em rất nhiều....

Nhưng Bảo Bình này!

Vậy còn loại độc thứ 5 là gì vậy, cô chưa từng nhìn thấy nó bao giờ cả.

Nó rất là độc, độc nhất trong tất cả loại trong lọ đó.

Em lấy nó ở đâu vậy?- Cô giáo thắc mắc nên hỏi Bảo Bình.

- Cô thật sự muốn biết?- Ánh mắt của Bảo Bình khi nảy còn dịu đi phần nào nhưng khi nghe cô giáo hỏi về loại độc thứ 5 thì ánh mắt trở nên đáng sợ hơn những người khác làm họ phải rùng mình.

- À...

Đúng!

Đúng vậy!- Cô có chút sợ hải nhưng lỡ lời rồi còn đâu, một câu đã nói ra thì không thể rút lại được nữa rồi!

Hết chap 46.
 
12 Chòm Sao Và Thế Giới Sát Thủ
CHAP 51.


Irasshaimase!

Xin lỗi mọi người nhiều a!

Dạo này Ay học sáng học chiều lịch quá nhiều không có thời gian ra chap mới, mà có thời gian cái thì đâm ra mệt mỏi và lười nên giờ mới ra chap mới được.

Từ giờ mỗi tháng mình sẽ chỉ ra khoảng 2-3 chap mong mọi người thông cảm cho Ay nhé!

Gomennasai!!!

____________________________

Bảo Bình và Thiên Bình cứ thế bỏ đi để lại phía sau lưng là một cái xác đẫm máu và những con người không biết quý trọng mạng sống mà cứ xa vào những người khó chơi.

Dẫu biết mạng sống của con người là vô cùng giá trị nhưng cũng có vài mạng sống không đáng một su.

Đi đã khá xa cái nơi nhơ nhớt ấy thì Thiên Bình quay sang Bảo Bình lạnh lùng hỏi cô:

- Vì sao nhóc lại làm vậy?

Giết hẳn chị em của người ta không sợ bị trả thù sao?

Với lại quá cao ngạo trong trường thì coi chừng bị người khác thấy chướng mắt mà thủ tiêu khi nào không hay đó!

Còn nữa nhóc bỏ cái tính tuyền hứng thích làm gì thì làm của mình đi, đừng làm người khác hoảng sợ và lo lắng cho mình đi!- Tuy là giọng nói có chút lạnh lùng nhưng trong ý nghĩ của câu nói hoàn toàn khác.

Nó là một sự lo lắng, phải là Thiên Bình lo cho Bảo Bình.

- Ngươi đang lo lắng cho ta sao?- Bảo Bình lạnh lùng quay qua Thiên Bình hỏi ngược lại anh.

- Làm...

Làm gì có chứ!

Chỉ là...

Chỉ là tò mò hỏi vậy thôi, không thích trả lời thì thôi!

Thiên Bình sau khi nghe thấy câu hỏi kia của Bảo Bình thì giật mình nhìn lại.

Thật là như vậy sao?

Anh lại đi quan tâm một con nhóc con lạnh lùng, khó gần và có phần vô cùng kiêu ngạo không xem ai ra gì kia sao?

Mà nghĩ cũng lạ thật, từ khi vào trường học này tới giờ anh rất ít khi nói chuyện nhưng hôm nay lại nói rất nhiều, không những thế lại còn đi quan tâm một đứa con gái mới lạ chứ.

Ông trời thật biết trêu người mà!

Mấy năm gầy dựng cho mình một hình tượng lạnh lùng, khác máu.

Bao năm giết người không gớm tay, xem mạng người như cỏ rác vậy mà hôm nay lại đi lo cho sự sống chết của một con nhóc hỉ mũi chưa sạch.

- Ta làm vậy là dạy bảo lại đàn em của mình!...

Cô gái lúc nảy bị ta giết là Kalime con gái thứ ba của ông trùm băng đảng Kisa lớn nhất Châu Âu.

Còn cô gái luôn miệng gọi cô gái đã chết kia bằng chị tư là Kalina con gái thứ tư và là con gái cưng nhất của lão già kia.

Vì vậy cô ta không xem ai ra gì cả, mặc dù đấy chỉ là một băng đảng nhỏ.

Nhưng vì cô ta ỷ thế mình là con gái ông trùm và có quan hệ làm ăn qua lại với băng đảng của sát thủ phương Đông nên mới làm càng như vậy!

Và vài năm gần đây lão già cầm đầu băng Kisa lại muốn vương tay qua mặt chúng ta thâu tóm nhiều bang nhỏ và cánh tay đắt lực của ông ta là bốn đứa con gái của mình!

Và ông ta còn nhận thêm một người con trai tên Zit, người này tuy là cánh tay trái của lão nhưng lão luôn hành hạ hắn mỗi khi bọn con gái vô đụng của lão thất bại trong một nhiệm vụ nào đó!- Bảo Bình lạnh lùng nói.

- Vậy nên nhóc muốn chắt đi cánh tay của lão ta?- Thiên Bình dần hiểu ra chuyện gì đó.

- Phải!

Ta ghét nhất cái tay dài của lão ta!

Bốn đứa con gái của lão ta tự xưng là Sát thủ mạnh nhất Châu Âu nên thảm sát người vô tột rất nhiều để phục vụ cho những cuộc vui biến thái của bọn chúng!...

Giết người xong thì im đi, ngược lại chúng còn khoe mẽ với những băng đảng khác.

Không chỉ dừng lại ở đó, mỗi khi giết người xong chút đều chặt đi một ngón tay giữa của nạn nhân để làm đồ trang sức cho mình!

Đúng là thứ khó ưa đáng ghét, cái thứ biến thái từ thời phong kiến tiến hoá sang.

- Thế sao băng đảng của cô còn kết giao với chúng?

- Ngươi thăm dò ta à?

- Làm gì có!

- Ta không rãnh giải thích cho ngươi đâu há!

Tự mà nghĩ, giờ ta đi đây!

Nói rồi Bảo Bình bước đi bỏ lại Thiên Bình phía sau với muôn vàng câu hỏi.

Hết chap 51.

Chap này hơi nhàm a!

Tại bí ý tưởng nên không bk viết gì cho hay!

Mà thôi khuya rồi, chúc mn ngủ ngon nhé!
 
12 Chòm Sao Và Thế Giới Sát Thủ
CHAP 52.


U23 Việt Nam vào chung kết rồi!

Ay thấy mọi người ăn mừng nên cũng nhất thời muốn ăn mừng theo!

Hì hì...

Hơn nữa các bn có chuẩn bị đồ tết chưa a?

Ay dạo này đứt hơn 1 triệu rồi huhuhu...

Tiền chừa bao tháng năm giờ đem dùng hết rồi!

Thật là đau dã man!

_________________________

Thấy Bảo Bình bước đi cao ngạo nhưng lại mang chút gì đó cô đơn thì Thiên Bình cảm thấy nên cảm thông cho cô hơn là ghét bỏ cô.

Lặng lẽ nhìn bóng dáng nhỏ bé bước đi mà tim anh có chút gì đó nhói đau.

- Rất cao ngạo!

Rất thú vị!

Tôi sẽ tìm hiểu hết tất cả những bí mật của em, sát thủ phương Đông mạnh nhất thế giới bé nhỏ à!- Thiên Bình nhìn Bảo Bình cười nữa miệng suy nghĩ.

Ánh chiều tà đã buông xuống địa cầu, thảm trời màu xanh bước đi theo thời gian và thay vào đó là chiếc áo màu đo đỏ của ánh mặt trời buổi chiều.

Một ngày nữa đã kết thúc, lại một ngày nhàm chán nữa qua đi, các chòm sao quay về ký túc xá nghỉ ngơi.

- Hôm nay chán ra phết!

Học gì không học lại đi ôn lại những kiến thức đã thạo từ tầm tiểu học, không để người khác vận động đầu óc chút nào cả!- Song Tử chán nản ngồi trên ghế so pha kể lễ.

- Đối với cậu thì rảnh rỗi nhưng đối với Thiên Yết, Ma Kết, Kim Ngưu, Xữ Nữ, Song Ngư thì họ lại suy nghĩ liên hồi luôn đấy!

- Bạch Dương nhìn các sao kia khi nói.

Ánh mắt có chút tinh nghịch, miệng thì cười tươi.

- Thiên Yết thì luyện game, mà không biết luyện game hay ngắm gái nữa.

Ma Kết thì đọc sách cổ xưa, những thứ cao hơn cả tầm hiểu biết của con người.

Kim Ngưu thì suy nghĩ cách tạo ra món bánh mới, vừa ngon, vừa ít tốn thời gian.

Xữ Nữ thì chuẩn bị tạo ra những vũ khí mới, đúng là một sát thủ đứng đầu một phương.

Song Ngư thì một đống ngôn tình trên bàn, không biết bả đường đường là một sát thủ cấp S thượng đẳng hay là một con cuồng ngôn tình nữa.

Thiên Bình với Bảo Bình thì dắt nhau trốn tiết, không biết chúng nó hẹn hò với nhau từ bao giờ nữa?

Nhân Mã thì ngủ như không có gì xảy ra.

Bạch Dương thì đi chăm sóc cho ám khí của mình mà quên mất tui.

Cư Giải thì chăm sóc súng.

Tôi thì ngồi chống cằm, còn cậu thì ngồi ngủ gục chứ có làm gì đâu?- Sư Tử như thánh, phán như đúng rồi làm mọi người phải phục trí nhớ của anh ấy.

- Đúng là tên rảnh rỗi!

Ngồi không soi mới người khác là hay!- Xữ Nữ thấy mình bị đem ra soi thì nhất thời khó chịu.

- Tôi thì sao hả?

Liên quan tới cậu à?- Sư Tử nghe Xữ Nữ nói vậy thì nhất thời lớn tiếng.

- E hèm...

- Kết ca hâm rồi đấy, loạng quoạng ổng thiến đấy!

Kkk...- Nhân Mã thấy những hành động kia của Ma Kết thì lên tiếng chọc anh.

- Hừm...

- Thôi nào mọi người, đều là người trong nhà cả mà.

Mọi người về phòng tắm rữa đi tôi đi chuẩn bị bữa tối cho mọi người!- Thấy Ma Kết có vẻ ngại và sắp đánh người thì Cự Giải lên tiếng.

- Ừm!

Được!

Vậy chúng tôi lên phòng đây!- Nhân Mã phải nhanh chồn trước khi Ma Kết nổi điên nên vội lên phòng ngay khi nghe lời Cự Giải đề nghị.

- Mọi người lên phòng của Bảo Bình với Thiên Bình xem hai em ấy đã về chưa nhé!

Sẵn thì gọi hai đứa xuống ăn chung luôn.

- Ừm!

- Tìm chúng tôi sao?

Tôi thì ở đây còn Bảo Bình thì trên phòng ấy, muốn kêu thì lên kêu đi.

Nhưng nói trước với các người nên nhẹ nhàng với cô ta không thôi thì ký túc xá này hôm nay không cần ngủ.

- Thiên Bình tủ ngoài bước vào nói.

Chap sau một bí mật của Bảo Bình sẽ bị Thiên Bình nhìn thấy!

Liệu anh có đem bị mật này nói cho mọi người biết không?

Hẹn mọi người chap sau a!

Hì hì...

Hết chap 52.
 
12 Chòm Sao Và Thế Giới Sát Thủ
CHAP 53.


Hazzz vậy mà Việt Nam thua!

Nhưng thua cũng tốt!

Thua thì không đi bão, không có tai nạn giao thông và đặc biệt không tốn xăng kkkk...

Mà Việt Nam thua mình tức thật!

Chỉ còn 1 phút mà không trụ được huhuhu...

Chắc tại mình xui nên không thể đứng vào vị trí Quán Quân được!

Mà phải công nhận 1 điều rằng chưa thấy năm nào mình đam mê bóng đá như năm nay.

Hazzz dù gì mình cũng chúc cho Việt Nam lần sau được đứng vào vị trí Quán Quân kkkk( Hơi ảo).

Thôi mình vào truyện thôi!^^

_____________________________

Nghe Thiên Bình nói xong thì các chòm sao kia cũng có phần nhớ lại kí ức nào đó khá xa xôi đã bị lãng quên.

Thấy mọi người không ai phản ứng gì thì người nữ lạnh lùng nhất trong nhóm lên tiếng:

- Để tôi đi gọi Bảo Bình cho nếu mọi người sợ!- Xữ Nữ lạnh lùng nói.

Vừa nói vừa định bước lên lầu thì bị Thiên Bình cản lại.

- Để tôi đi cho!

Tôi phải về phòng tắm rữa nên để tôi gọi cho không cần làm phiền chị.

- Cũng được!

Tôi về phòng mình đây.

- Nói rồi Xữ Nữ bước đi.

- Chúng tôi cũng về phòng đây!- Nói rồi Kim Ngưu, Song Tử, Sư Tử đi về phía phòng của mỗi người.

- Tôi cũng về phòng!- Cự Giải, Bạch Dương, Song Ngư cũng bước theo sau ba người kia.

- Bye!- Nhân Mã thấy mọi người đi hết cũng tạm biệt những người còn ở lại.

- Bye!

- Mấy người cũng về phòng đi!

Tôi đi trước đây!- Nói rồi Thiên Yết bước đi.

- Em cũng về phòng đi!

Tôi đi đây!- Ma Kết cũng rời đi ngay sau đó.

- ...

Giờ thì chỉ còn một mình Thiên Bình ở sảnh chính.

Ngồi phịch xuống ghế sopha Thiên Bình trầm tư nghĩ về chuyện ngày hôm nay.

Hôm nay đúng là một ngày cực kì mệt mỏi đối với anh mà.

Tuy đã từng thấy Bảo Bình giết người nhưng lần này Bảo Bình có cái gì đó đáng sợ hơn lúc trước rất nhiều.

Vô cùng lạnh lùng, vô cùng vô cảm, lúc nảy trong ánh mắt luôn ánh lên sự trong sáng như mọi ngày bị vẩn đục, ánh mắt đáng sợ của một sát thủ mạnh thật sự.

Quả là Bảo Bình, không hổ danh là Thiên hạ đệ nhất sát thủ mà!

Cô nhóc này đúng là một ác quỷ máu lạnh đội lốt của một thiên thần đáng yêu mà!

Nguy hiểm hết sức nguy hiểm!!!

Nghĩ vu vơ xong thì khẽ thở dài một cái rồi anh đứng dậy hướng phòng mình mà đi.

Vừa về tới phòng, mở cửa bước vào, thì...thay vì thấy Bảo Bình bên trong phòng thì ngược lại Thiên Bình lại thấy có một con người xa lạ có mái tóc màu bạch kim đang nằm trên giường của anh với Bảo Bình thì có chút thất thần nhưng rồi cũng lấy lại được bình tĩnh.

Anh từ từ từng bước một khe khẽ để tiếp cận con người xa lạ kia.

Thật bất ngờ, đó lại là một cô gái.

Nhưng nhìn kĩ thì cô gái này giống hệt Bảo Bình chỉ khác mỗi màu tóc thôi.

Thiên Bình càng tò mò về cô gái này hơn nên quyết định tiến về phía các cô gái đang đứng.

Sau khi đã nhìn thật kĩ mặt của con người kia thì Thiên Bình mới dám khẳng định đó là Bảo Bình.

Nhưng trong đầu anh lại có vô vàng câu hỏi hiện ra nhưng đại khái cái anh thắc mắc nhất hiện giờ là tại sao tóc của Bảo Bình thay vì mà đỏ thì nó lại chuyển đổi sang màu bạch kim.

Thiên Bình càng tiến lại gần Bảo Bình hơn.

Đột nhiên Bảo Bình mở mắt dậy nhưng cô lại rất bình tĩnh hỏi Thiên Bình.

- Trời tối rồi à?

Bữa nay mệt quá nên ngủ quên thôi!...

Vừa mới thức dậy thì Bảo Bình ngồi dậy dụi mắt thì vô tình cô nhóc phát hiện ra mái tóc của mình chuyển đổi sang màu bạch kim.

Không nhanh không chậm Bảo Bình nhanh nhất có thể rút từ trong túi ra một lọ thuốc màu đỏ đưa lên miệng uống ngay và luôn.

Sau khi uống lọ thuốc đó vào thì mái tóc của Bảo Bình từ màu bạch kim từ từ chuyển đổi lại thành màu đỏ như bình thường.

Thiên Bình thì nảy giờ vẫn chôn chân tại chổ mà chứng kiến hết thải những biến đổi nảy giờ của Bảo Bình.

Thấy Thiên Bình cứ đứng đó thất thần thì Bảo Bình lạnh lùng nói đồng thời cũng kéo anh ra khỏi suy nghĩ của mình:

- Ngươi đã nhìn thấy hết rồi?

Thiên Bình sẽ trả lời ra sau?

Chờ chap sau nhá mọi người.

Hết chap 53.
 
12 Chòm Sao Và Thế Giới Sát Thủ
CHAP 54.


Hi mọi người!

Hôm nay nhân dịp va lung tung (Valentine) mình xin chúc các bạn nữ ngày càng xinh đẹp, dễ thương, kiếm được "Gấu" chuẩn nha!

Chúc thì chúc vậy chứ tui cũng đang FA các bác ạ kkk...

Đang mong có gấu đánh lộn hì hì...

Ừ thì hôm nay cũng là một ngày đặc biệt khác với mình nữa nên mình viết thêm một phần ngôn tình chào đón ngày đó.

Và hôm nay chính là ngày sinh thần của mình a!

Vui lém khi được ra đời vào một ngày lễ lớn!

Vậy nên ngày sinh nhật của mình người ta hóng quà Valentine còn mình ngồi hóng quà sinh nhật

Mình vào truyện nào!!!

_____________________

- Ngươi đã nhìn thấy hết rồi?

Chỉ với những từ đơn giản tạo thành một câu hỏi hết sức đơn thuần nhưng câu hỏi đó trong hoàn cảnh này sao mang đầy sức đe dọa vậy nhỉ?

Bảo Bình sau khi biến đổi cho tóc mình từ màu bạch kim sang màu đỏ thì ánh mắt cô nhìn Thiên Bình đáng sợ hơn bao giờ hết.

Ánh mắt cô tựa như sứ giả từ địa ngục đến câu hồn người trước mặt.

Thiên Bình cũng có chút bất ngờ với mái tóc màu bạch kim kia của Bảo Bình nên anh cũng sững sờ một vài phút.

Sau khi nhìn thấy những hành động của cô và rồi câu hỏi đã lôi cậu ra khỏi sự sững sờ kia của Bảo Bình thì anh mới giật mình trả lời:

- Đúng vậy, thì sao?- Thiên Bình trả lời nhanh sau khi bị Bảo Bình hỏi.

- Hãy quên hết những gì ngươi vừa nhìn thấy đi!...

Nếu ngươi cảm thấy mình không quên được thì hãy im lặng vĩnh viễn đi!- Bảo Bình định nói câu đầu thôi nhưng không hiểu sau lại nói thêm câu sau mang đầy tính đe dọa Thiên Bình.

- Tôi đi tắm!- Tám từ, ba tiếng tạo thành một câu hoàn chỉnh kia của Thiên Bình đã thành công đem cho Bảo Bình cái ngỡ ngàng mà từ khi cô bước chân vào học viện này chưa có bao giờ.

Câu nói tỉnh nhất của Thiên Bình từ khi bước vào cái học viện này cũng là đây.

Một câu nói hết sức hay trong khi mình đang bị đe dọa.

Và câu nói ấy thật thành công khi Bảo Bình từ khuôn mặt đang ngỡ ngàng chuyển sang sắc đỏ sau khi tiêu hoá xong câu nói kia của Thiên Bình và đồng thời cũng nhìn thấy tấm lưng trắng kia của Thiên Bình sau khi anh cởi áo chuẩn bị bước vào nhà vệ sinh.

- Nhìn đủ chưa cô bé?- Thiên Bình trước khi bước vào nhà vệ sinh thì bất ngờ quay lại nhìn Bảo Bình một cái và anh vô tình nhìn thấy khuôn mặt đang ửng đỏ khi nhìn mình của cô thì lên tiếng.

Bảo Bình nghe Thiên Bình hỏi vậy thì giật mình, không nói gì mà quay đi nằm xuống giường giả vờ ngủ tiếp.

Nhìn những hành động hết sức dễ thương kia của Bảo Bình thì Thiên Bình bất giác nở một nụ cười rất tươi, nụ cười đó đã bao năm không có từ anh.

Thế rồi Thiên Bình bước vào nhà vệ sinh đi tắm.

Sau khi tắm xong thì Thiên Bình bước ra, thấy Bảo Bình còn nằm ở trên giường thì tưởng cô nàng còn ngủ nên anh quyết định tiến đến gần xem kĩ lại mái tóc kia của Bảo Bình.

Anh bước những bước thật nhẹ để đến sát mép giường, khẽ cuối đầu áp sát mặt mình gần đến mặt cô nhìn cô ngủ mà quên luôn ý định ban đầu của mình.

Anh tiến lại gần đến mứt mà còn khoảng vài xen-ti-mét (xăng-ti-mét) nữa là môi anh và môi cô chạm vào nhau.

- Khá là dễ thương nhỉ?

Cô gái nhiều bí mật!- Anh bất giác nói thành tiếng khi mặt đối mặt với cô.

- Nếu ngươi còn áp sát mặt mình vào mặt ta nữa thì ngươi sẽ chết rất khó coi đó!

Vâng, câu nói kia của Bảo Bình đã thành công làm Thiên Bình giật mình và lùi lại phía sau.

Và thật xui xẻo cho anh khi anh lại bị hụt chân và ngã ngửa ra sau một cái đau đớn.

- Đáng đời!- Bảo Bình bất giác nói thành tiếng.

Chap này mọi người thấy có dễ thương không a!

Mình ngồi suy nghĩ tận hơn 1 tiếng mới ra đó hihi...

Hết chap 54.

PHẦN NGÔN TÌNH SẾN SÚA CỦA CON AYAMI!

(Không biết nên viết couple nào nên mình cho xưng anh em thôi!)

Anh là một soái ca trong trường được mọi người yêu mến, thành tích học tập cao ngất ngưỡng.

Không những được các nữ sinh trong trường xem là nam thần mà với các thầy cô anh còn là một học trò giỏi.

Còn cô chỉ là một cô gái bình thường hết mứt bình thường có thể, không chỉ vậy cô còn là chuyên gia đội sổ trong lớp.

Nhưng có một điểm mà cô không hề bình thường đó là...

Đánh lộn không bao giờ bị bắt.

Anh là nam thần được mọi người săn đón nên đối với cô cũng không ngoại lệ.

Một hôm cô đi đánh lộn và bị anh phát hiện, anh không những không mách thầy cô mà còn đỡ đòn giùm cô khi cô suýt bị đánh.

- Này bạn học!

Rảnh rỗi làm chuyện ruồi bu quá ha?- Tuy miệng thì nói cứng như vậy chứ cô lại hết sức sót cho nam thần của mình và dìu anh đứng lên.

- Này bạn học!

Thân hình thì nhỏ con mà ham đấm đá quá ha?- Anh cũng dùng giọng điệu kia để đáp lại cô.

- Kệ tui!

Liên quan gì tới cậu!

- Liên quan chứ sao không?

- Liên quan gì?

- Tui là đang bảo vệ vợ tương lai của mình mà!

Vị hôn thể từ nhỏ!

- Ai...

Ai là hôn thê của cậu chứ?- Cô bất giác đỏ mặt, miệng thì ấp úng nói.

- Người tôi nói chính là cậu!...

Hôn thê bé nhỏ của tôi!- Anh nói xong rồi cười thật tươi khiến cô vì nụ cười đó mà bị mê hoặc.

Thấy cô đang nhìn mình, hai má phúng phính kia còn hơi ửng hồng thì anh trong vô thức mà đưa tay lên véo vào đôi má kia.

- Đau!...

Muốn chết không?- Cô sau khi bị véo má thì giơ nắm đấm lên trước mặt cậu hỏi.

- Đánh thì đánh đi!...

Nhưng tôi sợ em không nỡ!- Anh vẫn cười dịu dàng nói với cô.

- Anh...

- Thế nào?

Em không ra tay thì tới lượt tôi.

Nói rồi anh cúi đầu hôn vào môi cô, trướt khi hôn anh còn cẩn thận khoá hai tay cô lại nếu không khuôn mặt tuấn mỹ này của anh có thể sẽ biến dạng ra sau anh không dám tưởng tượng a.

Sau khi đã chiếm tiện nghi xong anh lại cười nói nhưng nụ cười này không còn dịu dàng nữa mà thay vào đó là một nụ cười ranh ma, phúc hắc.

- Hôn thì cũng đã hôn rồi!

Từ nay về sau em là người của tôi, mai mốt có muốn đánh lộn thì không được quên tôi đâu đấy!...

Vợ yêu!

Sến thật!

Tạm biệt!!!
 
Back
Top Bottom