[BOT] Wattpad
Administrator
- 25/9/25
- 170,870
- 0
- 0
[12 Chòm Sao] Tự Do...?
Chương 31. Quyết định của Bạch Dương.
Chương 31. Quyết định của Bạch Dương.
Song Ngư ra ngoài với một điều thuốc lá trên tay.
Cô ngồi trên nóc một chiếc xe hơi cũ không biết đã bị bỏ lại bãi phế liệu này từ đời nào, chậm rãi thưởng thức điếu thuốc.
Rít được hơi đầu tiên, Song Ngư đã sặc khói thuốc.
Cô không hay hút, nên cũng chẳng phân biệt được đâu thuốc ngon, đâu thuốc dở.
Nhưng có điều, vào thời điểm này, cô nghĩ bản thân nên làm gì đó để khiến căng thẳng dịu đi chút ít.
- Em không cho anh hút, nhưng lại trốn ở đây hút thuốc? – Một giọng nam trầm ấm vang lên.
Sư Tử đi từ trong nhà ra, tay xách một cái valy.
Song Ngư dập tắt điếu thuốc mà cô mới rít được 2 hơi, né qua một bên để Sư Tử có chỗ ngồi cạnh cô.
- Bạch Dương sao rồi anh? – Song Ngư hỏi.
- Vẫn đang cố gắng xâm nhập hệ thống máy chủ. – Sư Tử nói. – Ngự Phu ở phía bên kia thì hình như đang dốc sức hỗ trợ, dọn đường cho cậu ta.
Nhưng mạo hiểm quá.
Chỉ cần bị phát hiện ra....
Song Ngư im lặng không nói gì nữa.
- Em sợ lắm, Sư Tử. – Song Ngư thủ thỉ. – Chúng ta đang mơ hồ đi trong đêm mà chẳng biết là phải đi đâu....
Sư Tử nhìn sâu vào đôi mắt cô người yêu.
Song Ngư nói thật.
Đôi mắt cô hiện lên sự sợ hãi và lo lắng tột cùng.
Ngay cả bàn tay cô lúc này cũng đang lạnh buốt.
Giữa đất trời này, rốt cục cũng vẫn chẳng có người nào đứng về phe họ.
Dù nay mai họ có chết đi, họ cũng chỉ có nhau mà thôi.
- Em có sợ chết không, Song Ngư. – Sư Tử hỏi cô.
- Em không sợ. – Song Ngư nở nụ cười yếu ớt.
Chết thôi mà.
Cô đã chứng kiến nó nhiều lần rồi.
Thậm chí, chính cô còn trở thành đao phủ, tước đoạt đi mạng sống của một ai đó.
Khoảnh khắc tim ngừng đập và cơ thể lạnh dần đi, cô cũng đã bao đêm mơ đến.
Và cô cũng đã tự chuẩn bị tâm lý cho khoảnh khắc ấy, từ rất nhiều năm nay rồi.
- Điều mà em sợ.... – Song Ngư lẩm bẩm khe khẽ.
Ngay lúc này, bộ đàm của Sư Tử có tiếng người vọng tới.
- Hai người vào đây ngay đi.
Có chuyện rồi.
Song Ngư và Sư Tử vội vàng bật dậy, lao xuống căn hầm.
Trong màn hình máy tính của Bạch Dương là một màu xanh lè, không thể sử dụng được nữa.
Bạch Dương thì đang ngồi ở một góc, bất lực nhìn mọi thứ.
- Có chuyện gì vậy anh? – Song Ngư ngay lập tức xông đến.
- Ả phát hiện ra rồi. – Bạch Dương nghiến răng nói.
- Ả phát hiện ra chuyện anh và Ngự Phu đang làm rồi.
Ả phá nát ngay lập tức, và...cảnh cáo anh....
- Cảnh cáo? – Sư Tử ngơ người.
- Ả nói gì?
- Ả muốn tao ở lại đây, một mình, đợi ả đến. – Bạch Dương thì thầm bất lực. – Nếu như không thấy tao ở đây, ả sẽ giết Nhân Mã....
Hai người kia chết lặng ngay tức thì.
- Vậy là, Nhân Mã thực sự đã đến chỗ Thiên Ưng. – Song Ngư lắp bắp. – Em...em phải báo cho Song Tử ngay...
- Không được báo. – Bạch Dương kêu lên. – Cả chúng mày cũng phải rời khỏi đây, ngay trong hôm nay, ngay lập tức.
- Anh bị điên à? – Song Ngư thốt lên, nắm lấy vai Bạch Dương. – Anh định làm cái gì chứ?
Một mình anh ở lại là quá nguy hiểm.
Không đời nào em chấp nhận.
- Tao thì không thể để Nhân Mã chết. – Bạch Dương nói, hất tay Song Ngư ra. – Đừng làm tao khó xử hơn nữa.
Tao chỉ muốn bảo vệ em ấy thôi.
- Và anh thà chết còn hơn để nó chết ư? – Song Ngư giận dữ quát lớn. – Nếu như nó đầu hàng địch và chỉ đang bán đứng chúng ta, anh cũng chấp nhận sao?
Anh ngu ngốc như vậy từ bao giờ thế hả?
- TAO CHẤP NHẬN. – Bạch Dương đứng bật dậy, ánh mắt trở thành một ngọn lửa giận dữ đáng sợ. – BẰNG LÒNG MÀY CHƯA????
NẾU EM ẤY MUỐN LẤY MẠNG TAO, THÌ CỨ VIỆC ĐẾN MÀ CƯỚP LẤY.
TAO-KHÔNG-CHẠY-TRỐN.
- VẬY CÒN TỤI EM THÌ SAO? – Song Ngư gầm trả. – ANH CÓ BAO GIỜ NGHĨ ĐẾN CẢM XÚC CỦA NHỮNG NGƯỜI KHÁC KHÔNG THẾ HẢ?
MẤT ANH....
- CẢ HAI NGƯỜI, ĐỦ LẮM RỒI. – Sư Tử gầm lên, chấm dứt cuộc khẩu chiến điên cuồng của hai kẻ đang trong cơn phẫn nộ.
- Bọn tao sẽ không đi đâu hết, Bạch Dương. – Sư Tử nói. – Bọn tao sẽ ở lại đây, phòng trường hợp xấu xảy ra.
- Ngược lại mới đúng. – Bạch Dương nói. – Chúng mày sẽ rời đi.
Ít nhất, chúng mày phải rời khỏi phạm vi bán kính 2km quanh đây.
Nếu Thiên Ưng kéo quân đến, chẳng có gì có thể đảm bảo chúng mày sẽ không bị phát hiện nếu trốn ở đâu đó quanh chỗ này.
Nếu có chết, chỉ mình tao chết là quá đủ rồi.
Song Ngư hít thở sâu, như để cố gắng kiềm lại cơn nổi khùng.
Cô nhìn thẳng vào mắt Bạch Dương, nói chậm và nhẹ nhàng hết sức.
- Anh, chúng ta đã qua cái thời lợi dụng và đánh nhau chỉ vì không được như ý mình rồi.
Bây giờ không phải lúc để nghĩ xem cái gì là lợi nhất cho ai, mà là phải ở cạnh nhau để đảm bảo hối hận muộn màng không đời nào xảy ra.
Nhưng dù cho cô nàng có nói gì đi chăng nữa, Bạch Dương cũng không hề có ý định thay đổi suy nghĩ.
Hắn đáp lại ánh nhìn đó một cách dứt khoát và quyết liệt.
- Mày là em gái anh.
Và dù chúng ta chẳng có chút ràng buộc pháp lý hay máu mủ gì, thì anh cũng vẫn luôn coi mày là em gái. – Hắn nói. – Vì thế, chỉ lần này thôi, Song Ngư, đừng bướng bỉnh, và cũng đừng cãi lời anh nữa, hãy đi theo Sư Tử, rời khỏi đây đi.
Nếu như hai người chúng mày có xảy ra chuyện gì, thì anh cũng không có mặt mũi nào mà sống tiếp nữa.
- Giờ thì anh bắt đầu uy hiếp em đấy à? – Song Ngư tức đến mức bật cười.
Nhưng cô biết, dù có nói thế nào đi nữa, thì người anh trai này của cô cũng nhất định không làm theo ý cô, mà tự mình làm theo ý mình.
Cô quay đầu, nhìn Sư Tử đang yên lặng một bên từ nãy giờ.
- Anh nói gì đi chứ?
Anh sẽ chấp nhận để anh ấy chết sao?
Sư Tử thở dài, nhìn Song Ngư bằng ánh mắt mất mát và xin lỗi.
- Anh xin lỗi, Song Ngư.
Nhưng Bạch Dương có lý.
Và với anh, tính mạng của em quan trọng hơn tất cả.
- Đúng.
Mày đúng là một thằng em rể tuyệt vời. – Bạch Dương tán thưởng ngay lập tức. – Tao còn tưởng mày định nháo theo em tao luôn cơ đấy.
Thế thì mày còn đợi gì mà không đem con bé đi luôn đi.
Sư Tử không nói hai lời, gật đầu ngay lập tức.
Hắn đi đến trước mặt Song Ngư, bất chấp mọi nỗ lực phản kháng của cô nàng, mạnh mẽ bắt lấy cánh tay cô, siết chặt, không để cho cô vùng vẫy thêm nữa.
- Không.
Bỏ em ra.
Em không muốn đi. – Song Ngư hét lên, cào cấu loạn xạ.
Bàn tay cô xoẹt qua gương mặt đẹp trai của Sư Tử, để lại một đường cào rướm máu.
Nhưng Sư Tử thì chẳng có vẻ gì là sẽ thay đổi quyết định.
Hắn nhìn Song Ngư bằng ánh mắt đáng sợ, trầm giọng quát.
- Nghe lời đi, Song Ngư.
Đừng bắt anh phải mạnh tay.
Song Ngư giật mình.
Trong một khoảnh khắc, cô nghe đáy lòng mình lạnh buốt.
Mọi hành động tấn công của cô dừng lại ngay lập tức như thể bị đóng băng.
Sư Tử không nói nhiều, kéo cô ra khỏi căn phòng hẹp.
Trước khi quay đi, hắn còn kịp quay lại nói với Bạch Dương.
- Bảo trọng.
Bạch Dương không đáp lời, nhìn theo bóng dáng hai người đồng đội khuất sau lối đi dẫn lên mặt đất.
-------------------------------------------------------------------
Sư Tử vừa đi vừa ngoái đầu kiểm tra phía sau.
Khi biết Bạch Dương không có đi theo kiểm tra, hắn mới bỏ tay Song Ngư ra.
Nhưng vừa mới thoát được, Song Ngư đã muốn chạy ngược trở lại.
- Bình tĩnh đã nào, tổ tông ơi. – Sư Tử vội ôm cô lại, nhấc hổng khỏi mặt đất.
Hai chân Song Ngư cứ chòi đạp trong không trung, còn tay thì cố tìm cách gỡ tay của Sư Tử ra.
- Bỏ-em-ra. – Song Ngư rít lên. – Sư Tử khốn kiếp.
Anh về phe người khác rồi cơ mà.
- Nhỏ tiếng thôi. – Sư Tử buông một tay, bịt miệng Song Ngư lại.
- Ở đây Bạch Dương còn nghe được đó.
Hắn vừa ôm vừa kéo, lôi Song Ngư vào một chỗ khuất, ấn cô ngồi xuống.
Gương mặt xinh đẹp của cô gái lộ rõ vẻ bất mãn và tức giận.
Sư Tử vừa nhăm nhe đề phòng cô nàng bỏ chạy, vừa nói.
- Em cũng thấy rồi đó, Bạch Dương sẽ không chấp nhận chuyện em muốn làm đâu.
Vậy nên, chúng ta không thể ở lại bên cạnh anh ấy được nữa.
Nhưng chúng ta hoàn toàn có thể âm thầm lén lút trốn ở đâu đó gần đây mà, đúng không?
Song Ngư ngơ người.
Bấy giờ, nét mặt cô mới nguôi ngoai một chút.
- Vậy là...từ nãy giờ, anh đều diễn kịch hả? – Cô nàng nhỏ giọng hỏi.
Sư Tử chỉ hừ một tiếng, coi như xác nhận.
Nhưng chỉ như vậy cũng đủ khiến Song Ngư cảm động muốn khóc.
- Đừng có bày ra cái vẻ mặt đấy với anh. – Sư Tử chọt nhẹ vào trán cô người yêu. – Nếu anh mà không làm thế, đời này chắc em hận anh đến chết mất.
Với cả, anh cũng không muốn Bạch Dương xảy ra chuyện.
- Anh là người chồng tốt nhất nhất nhất trần đời. – Song Ngư nhào tới, ôm cổ Sư Tử, hôn lia lịa lên má hắn, khiến Sư Tử đột nhiên cảm thấy như có hào quang tỏa sáng sau lưng mình.
- Còn phải nói. – Sư Tử hếch mặt.
Thế nhưng, hắn vẫn rất lo lắng.
Dù là vì Bạch Dương, nhưng cũng đâu thể chắc chắn rằng bọn họ sẽ không gặp nguy hiểm.
Hắn ngẫm nghĩ, rồi nói với Song Ngư.
- Song Ngư, em nghe anh nói.
Anh muốn em hứa một chuyện. – Hắn nhìn thẳng vào mắt Song Ngư. – Trong mọi trường hợp có thể xảy ra, anh muốn em phải trân trọng mạng sống của chính em.
Nghĩa là, nếu như anh và Bạch Dương có chuyện... anh muốn em phải bỏ chạy, và không được quay lại tìm bọn anh....
Song Ngư lặng người, không đáp.
Cô không muốn đáp lời Sư Tử.
Từ trước đến giờ, tình yêu của Sư Tử dành cho cô vẫn luôn chan chứa dịu dàng, quan tâm và tràn đầy vị tha như vậy.
Dù thế nào, hắn cũng vẫn mãi lo lắng cho cô, che chở cho cô trước tiên.
Còn cô thì sao?
Cô cứ yên vị trong lòng hắn, như thể mọi thứ là đương nhiên vậy.
Nhưng chưa một lần nào, cô lại cảm thấy lung lay như lúc này.
Cô chưa hề, và cũng không thể tưởng tượng ra nổi một thế giới mà không có Sư Tử ở đó, bên cạnh cô.
Chỉ nghĩ đến chuyện không có hắn nữa, cô đã cảm nhận được một cơn đau đang trực chờ trào dâng, đau đớn đến muốn nghẹt thở.
Vậy là, một ý nghĩ mạnh bạo xuất hiện trong đầu cô, đột ngột vô cùng, nhưng lại hệt như một ý nghĩ đã ở đó từ rất lâu rồi vậy, chắc chắn và rõ ràng....
-----------------------------------------------------------
Lời tác giả: Cái dòng này nằm ở đây chỉ để nói rằng ...
sắp có người chết....
Tác giả xin chân thành cảm ơn 🙂)))