Hài Hước (12 Chòm sao) Truy Đuổi Âm Dương

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
(12 Chòm Sao) Truy Đuổi Âm Dương
Chương 20


Chương 20

Bạch Dương đỏ cả mắt, bất chấp nỗi sợ lao như tên phóng về phía người phụ nữ kia.

Mọi người nghe tiếng gào của Bạch Dương cũng giật mình, thoát khỏi nỗi sợ.

Mọi người như muốn liều mạng chạy đến chỗ của Bảo Bình người đã mất đi ý thức, hai mắt nhắm nghiền.

Người phụ nữ thấy hành động của mọi người thì có chút hoảng hốt do sợ bị đánh hội đồng mà quên mất mình là ma

"Ê từ từ bình tĩnh !!!"

"Vậy mày để Bảo Bình lại đi"

Thiên Yết vừa chạy vừa chỉ tay về phía của người phụ nữ ấy.

Tới lúc này con ma như đã nhớ lại được nghề nghiệp của chính mình thì liền lật mặt phát ra tràn cười the thé điếc cả tai.

"Ứ có thích nhá con này tao phải đem đi"

"Ai cho mày đem nó đi"

Tranh thủ lúc con ma đang cười một cách ti tiện đê hèn vì biết mấy người này không thể đánh được mình.

Sư Tử đã nhanh chân chạy đến gần chụp lấy cánh tay phải của Bảo Bình.

Người phụ nữ phút chốc quay đầu qua nhanh nhất có thể.

Tiếng rắc lại vang lên có vẻ như xương cổ của cô ta đã bị gãy rồi.

Nhanh như chớp cô ta nắm lấy cánh tay trái đã bị bẻ ngược ra phía sau của Bảo Bình mà giữ lại.

Hai cánh tay bị kéo căng về hai phía làm Bảo Bình lấy lại một chút nhận thức về mọi thứ xung quanh.

Sau một hồi ngơ ngác, Bảo Bình như đã cảm thấy cơ thể mình như một sợi dây thừng đang bị kéo về hai phía.

Đặc biệt hơn là sợi dây hình như nó muốn đứt ra rồi.

"THẢ TAO RA!!!

SẮP BỊ XÉ RA LÀM ĐÔI RỒI HAI ĐỨA ĐIÊN!!!!!"

Bảo Bình gào thét trong tuyệt vọng.

Người phụ nữ nghe thấy thì liền cười khẩy một tiếng rồi nói

"Không nghe thấy sao còn không mau buông tay ra nó sắp bị kéo rách-"

Không để cho cô ta nói hết câu Thiên Bình từ đâu phóng ra tung một đá chuẩn không cần chỉnh vào ngay bụng của cô ta.

Làm cho cô ta một phen giật mình theo quán tính mà ôm bụng.

Đồng thời cũng buông cánh tay trái của Bảo Bình ra.

Chắc là do bị kéo căng nên khi được buông ra kiến thức vật lý đã được áp dụng lên người Bảo Bình.

Bảo Bình bay một phát về phía Sư Tử.

Do là anh đang nắm chặt lấy tay của Bảo Bình mà ra sức kéo không có nhận ra là cô đã được thả nên không biết vô tình hay cố ý tiếng rắc huyền thoại của xương cốt lại một lần nữa vang lên.

"A!"

"Cái lùm má !!!!

Sao mày bẻ tay nó nữa Sư???"

"Ủa????

Chết chưa tao lỡ tay"

Thế là Bảo Bình bây giờ hai tay đã bị gãy hết.

Chưa bao giờ mà cô cảm thấy mình bị cả thế giới quay lưng như thế này.

"Rồi sao mày biết bẻ tay thế Sư?"

"Tao rủ Bảo Bình đi học bẻ tay chung với tao"

Mọi người đã quá cạn lời với tình huống như thế này.

Bỗng Song Tử xoay đầu đỡ lấy con ma nữ đang vồ tới chỗ anh.

"CONMENO!!!!

Sao mày kiên trì dữ vậy chứ?"

"Tao thích"

Song Tử như sôi máu nóng lên, anh mở to mắt trừng trừng nhìn cô ta.

Nhưng trong phút chốc, mắt anh mở lớn hơn, vẻ mặt đang giận dữ bỗng có chút ngạc nhiên

"Ủa? con Thư tiếp tân kiêm quản lý khách sạn đây mà"

Mọi người sau khi nghe được câu nói của Song Tử thì có chút giật mình.

Thiên Yết bèn lên tiếng

"Không lẽ cô ta thật sự muốn hốt sếp thiệt hả ta?!"

Hữu Duy nghe Thiên Yết nói thế liền bắt đầu đổ mồ hôi hột nhìn sang Thư .

Cô ta như cảm nhận được ánh mắt của Hữu Duy thì quay đầu qua định nói gì đó nhưng lại thôi, hạ mắt xuống một lần nữa tiếp tục ra sức muốn bóp cổ của Song Tử

Thiên Yết lấy trong túi ra một cây bút lông đỏ vẽ lên hai lòng bàn tay hình chữ vạn.

Thư thấy thế liền muốn chạy về phía bức tường để tẩu thoát.

Song Tử như nhìn thấu được ý đồ của cô ta, anh dùng hai cánh tay của mình ôm chặt lấy chân trái của cô ta hòng không để cô chạy thoát.

"Buông tao ra!!

Buông tao ra!!!

Tao bảo mày buông tao ra mà thằng đần kia!!!"

Vừa nói Thư vừa lấy chân còn lại dẫm xuống tay của Song Tử.

Thiên Yết vừa chạy vừa nói to

"Mọi người mau giữ chặt lấy con này"

Tất cả mọi người trừ Hữu Duy đang cổ vũ và Bảo Bình lực bất tòng tâm không thể giúp vì hai cánh tay đã đi đời ra sức giữ chặt lấy cả người Thư không cho cô ta có thể chạy thoát.

Thiên Yết dùng cả hai lòng bàn tay của mình áp chặt lên hai bên thái dương của Thư, miệng không ngừng lẩm nhẩm đọc một câu gì đó mà mọi người nghe không hiểu.

Được một lũ thì Thư bắt đầu phản ứng dữ dội.

Cô ta không ngừng gào thét, giãy dụa như muốn thoát khỏi hai lòng bàn tay của Thiên Yết.

Bỗng một ngọn lửa bốc lên không ngừng cắn nuốt thiêu đốt cả người Thư.

Mọi người buông Thư ra, cô ta không ngừng lăn lộn khắp sàn nhà để có thể dập lửa nhưng ngọn lửa ấy không tắt mà còn cháy mạnh hơn nữa.

Cơ thể của Thư giờ đã không còn gì cả, chỉ còn lại một đống tro tàn trước mắt mọi người.

Mọi thứ xung quanh cũng bắt đầu biến đổi.

Từng tiếng gào thét kêu cứu không ngừng vang lên.

Từng vòng tròn bằng máu đỏ tươi không ngừng xuất hiện khắp nơi trên bức tường.

Màu máu nhuộm đỏ khắp mọi nơi

"Rời khỏi đây ngay!!!"

-----------‐----------------

Tui đăng tiếp cho mn nà~^○^~
 
(12 Chòm Sao) Truy Đuổi Âm Dương
Chương 21


Chương 21

Mọi người bắt đầu chạy thục mạng ra khỏi khách sạn.

Dọc cả hành lang giờ chỉ toàn một màu đỏ thẵm, những hoa văn kì dị không ngừng hiện lên trên bức tường.

Đang chạy Kim Ngưu thấy gần tới thang máy rồi mà mọi người lại quẹo sang phía thang bộ nên đứng lại thắc mắc hỏi

"Ủa rồi mắc gì có thang máy mà không đi tự nhiên leo bộ chi?"

Song Ngư chạy ngược lại về phía Kim Ngưu cú một phát vào đầu anh rõ đau rồi nắm tay kéo đi

"Ngu cái gì mà ngu dữ vậy mày nghĩ sao mà trong tình huống này mà thang máy nó chịu hoạt động được"

"Dù cho nó có hoạt động thì mày bước vô là mày rơi từ tầng 13 vô sâu trong lòng đất luôn đó"

Song Tử nghe Song Ngư nói thì cũng mở miệng nói thêm.

Kim Ngưu thì ngơ ngác gật đầu vì nó có lý thật mà.

Bạch Dương đang chạy dẫn đầu trên lưng là Bảo Bình con người bị thương tích đầy mình do sự ác ôn của phe địch cùng sự ngu xuẩn cú đồng đội gây nên.

"Chời ơi con mắm ở tầng 12 kìa mày"

Bảo Bình trên lưng Bạch Dương căng đôi mắt của mình để quan sát thì thấy được hình dáng quen thuộc của người con gái tiếp đón cả bọn lúc mới vào trong thang máy lần đầu.

"Mày mau sử lý nó đi Sư"

Bạch Dương dù muốn hay không cũng không thể làm gì được bởi bận cõng Bảo Bình rồi nên mới ra hiệu cho Sư Tử đang dắt giò chạy ở phía sau.

Sư Tử nghe thế liền dũng cảm xung phong, nhảy lên tung một cước vào đầu người con gái kia.

Cô ta đón một cú đá trời giáng làm cho xay xẩm mặt mày mà quên đi nghĩa vụ của chính mình để cho cả bọn chạy xuống tầng 10 mới nhận ra.

Cô ta phát ra tràn cười điên dại cứ thoắt ẩn thoắt hiện đuổi theo phía sau mọi người.

"Nó đuổi theo kìa chời ơi"

" Má chơi gì mà chơi cứ ẩn rồi cách khúc gần gần lại xuất hiện chơi vậy ai chơi cho lại"

Như hiểu thấu được nỗi lòng của Thiên Yết cùng Bảo Bình.

Cô ta đã chuyển sang bay không biến mất nữa nhưng bù lại tốc độ gấp ba lần bọn họ.

"Mày có chạy đâu mà cái mồm của mày phát ngôn ăn mắm ăn muối thế hả con kia"

"Có phải mình tao đâu"

"Mày thử nói tiếng nữa xem tao có quăng mày cho ả ta không thì biết"

Bạch Dương cùng Bảo Bình đấu khẩu qua lại nhưng chân vẫn tăng tốc chạy không ngừng nghỉ.

Chứ giờ ngừng là chỉ có đường chết.

Chạy một lúc lâu sau thì cuối cùng cũng tới được dưới sảnh.

Tông mạnh vào cánh cửa thoát hiểm, khung cảnh ở đại sảnh hiện ra trước mắt mọi người là thi thể đang nằm ở khắp nơi trên mặt đất, máu chảy thành sông.

Từng luồng sáng le lói không ngừng phát ra từ trong những hình thù hoa văn kì quái trên khắp căn phòng.

"Bỏ mẹ rồi không lẽ đây là huyết tế sao?"

Kim Ngưu sắc mặt trắng bệch, hai tay vò lấy mớ tóc trên đầu.

Song Ngư đang nhìn chằm chằm vào khung cảnh trước mắt thì bất chợt Cự Giải lên tiếng hỏi

"Ngư em có đem đồ bật lửa không?"

"Đây nè anh"

Nghe Cự Giải nói Song Ngư liền ngay lập tức đi lại chỗ Thiên Bình móc trong túi áo khoác ra cái bật lửa đưa cho anh.

"Ủa sao trong túi áo tao có bật lửa?"

"Tao bỏ vào theo lời của sếp đấy"

Thiên Bình khuôn mặt đầy nghi vấn nhìn Song Ngư rồi ngó qua Hữu Duy.

Ý muốn hỏi tiếp nhưng có lẽ tình hình không cho phép rồi.

Con ma kia đã đuổi tới gần với cả những hoa văn kia đang không ngừng biến ảo, dường như trận pháp đang muốn khởi động rồi.

Cự Giải nhanh chóng lấy trong balo của anh ra một bình xăng đã chuẩn bị sẵn.

Anh đổ ra khắp nơi rồi cùng mọi người chạy nhanh về phía cửa chính.

Vừa mới đi ra khỏi khách sạn thì mọi người đã thấy được bóng dáng của con ma kia đang dần đến gần.

Có vẻ như nó sắp xông ra tới nơi rồi.

Cử Giải nhanh tay bật lửa rồi ném thẳng vào trong

Một tiếng đùng vang lên, ngọn lửa dữ dội bắt đầu cắn nuốt tất cả mọi thứ.

Cả đám người đứng trước cái khách sạn mà thầm cầu cho đám người xui xẻo khi sưa ấy có thể ra đi thanh thản có được một cuộc sống tốt hơn và đừng dính vào những thứ như thế này nữa.

Từng tàn tro không ngừng theo cơn gió bay đi.

Tất cả mọi thứ tồn tại theo tháng năm rồi cũng sẽ có một ngày trở về với cát bụi, trở về với hư vô như lúc này đây.

Mặt biển bây giờ bình yên tĩnh lặng không còn một gợn sóng như báo hiệu mọi sóng gió đã qua đi và sự yên bình đã trở về.

"Hoan hô cuối cùng cũng có thể về nhà rồi"

"Ố ye sếp hứa là sẽ tăng lương rồi đấy không được nuốt lời đâu"

"Bằng chứng đâu mà đòi tôi là tôi không có nhớ gì đâu"

"Sếp bớt lươn lại em ghi âm cả rồi sếp lo tăng lương cho bọn em là được"

"Mấy cái đứa này..."

------------------------------

Hì hì tui lại viết cho mọi người đọc nữa nè thấy tui giỏi hông ●♡●
 
(12 Chòm Sao) Truy Đuổi Âm Dương
Chương 22


Chương 22

Tính từ ngày hoàn thành nhiệm vụ cũng mấy tháng trôi qua để cho tất cả mọi người cũng như Bảo Bình dưỡng thương.

Hôm nay cũng như mọi ngày là một ngày thứ năm yên bình nhưng bỗng một điều kì diệu nào đó đã phá bỏ đi sự yên bình kia.

Đó chính là sự hiện diện của Song Tử đang đèo Thiên Yết bon bon trên đường.

"Ê!

ê mày!

Kia phải Song Tử với Thiên Yết không?"

"Đâu ?

Đâu?

Tụi nó thiệt kìa mày"

Bạch Dương đang đèo Bảo Bình đi tái khám về thì thấy ngay hai con người kia vừa từ trong đoạn đường khác quẹo ra.

"Ê Dương hổng lẽ hai đứa nó thích nhau thiệt hả mày?"

"Tao cũng không biết nữa nhưng chắc là thật rồi, hôm bữa nghe Sư Tử nói mà tao có phần không tin cho lắm"

"Hay mình đi theo xem tụi nó đi đâu đi"

Thế là Bạch Dương cùng Bảo Bình cùng nhau nhập vai những thám tử nghiệp dư đi điều tra xem hai con người kia làm chuyện gì mờ ám.

Đang chạy đến gần thì bỗng tiếng điện thoại của Bảo Bình vang lên.

Nhưng có lẽ do tiếng xe cộ ngoài kia quá ồn nên Song Tử cùng Thiên Yết không có nghe thấy.

"Ai gọi vậy?"

"Thiên Bình"

Nói xong với Bạch Dương thì Bảo Bình nhấc máy lên.

Được Bảo Bình kể rõ chi tiết Thiên Bình cũng bắt đầu nổi máu hứng thú nên đã loan tin cho cả đám kia.

Thế là từng chiếc xe từ những khu vực khác nhau không ngừng đi đến một địa điểm đã được xác định kia.

"Ủa sao đông dữ vậy?"

"Tại tao nói á!

Đứa nào cũng hứng thú nên xách xe chạy theo luôn"

Bảo Bình ngồi trên xe quay đầu liền thấy thấp thoáng trong rừng xe là những bóng dáng hóng chuyện quen thuộc của những người đồng nghiệp thân thương đến đáng ghét của mình

Chạy một lúc lâu thì đích đến là công viên giải trí.

Tất cả mọi người giờ đã hóa trang để tránh hai con người kia nhận ra họ.

Cứ cà thập cà thò theo dõi từng bước đi của Thiên Yết và Song Tử.

Mọi người thấy cái cặp đôi không biết đã xác nhận hay không dừng bước trước cái trò chơi được xem là cú rơi vô tận

Vừa nhìn cái trò chơi mà cả đám đồng thời nuốt nước bọt một cái, mồ hôi túa ra không ngừng

"Sao tụi nó lại chơi cái trò này vậy chứ?!"

Bảo Bình cùng Cự Giải cùng đồng thanh thốt lên.

Cả hai người đều mắc chứng sợ độ cao, mà nhìn cái trò chơi là muốn xỉu tới nơi rồi.

Không biết từ đâu ra mà Nhân Mã đã đứng kế bên Bảo Bình lấy tay xoa xoa đầu cô

"Đừng sợ! em sẽ bảo vệ chị!"

Ủa rồi trấn an mắc gì phải xoa đầu?

Thiên Yết cùng Song Tử đứng trước trò chơi, Song Tử vô cùng háo hức mắt sáng rực

"Chúng ta chơi trò này nha!"

"Cũng được nha"

Nghe được câu trả lời ưng ý, Song Tử liền không kiên nể gì nữa mà nắm lấy bàn tay nhỏ bé của Thiên Yết mà kéo đi.

Thì ra bàn tay Song Tử lại vừa lớn vừa ấm như vậy.

Cả hai cười tít cả mắt vui vẻ đi lên trò chơi mà không biết rằng cả đám người đi theo phía sau đang tuôn mồ hôi như tắm vì hoang mang.

Nhưng mà đã đi theo rồi thì liều luôn cùng lắm là hồn bay ra khỏi xác vài phút thôi.

"Lên luôn!"

Cả đám hùng hổ cùng nhau đi mua vé leo lên cùng chuyến đi với hai người kia.

Bảo Bình sau một hồi bị lôi đi thì đã an tọa bên cạnh Nhân Mã.

Trò chơi bắt đầu chuyển động, Bảo Bình nhắm tịt cả hai mắt lại không dám nhìn.

Trò chơi lên tới đỉnh cao của nói thì Nhân Mã ở bên cạnh liền nói

"Mở mắt ra nào chị ơi"

Theo quán tính tin người của mình Bảo Bình đã mở mắt ra, đó là điều sai lầm nhất cuộc đời cô.

Vừa mới mở mắt ra thì từ cái độ cao khủng khiếp ấy cái vòng quay chết tiệt đó đã rơi xuống nhanh hết cót như đứat phanh

"THẰNG KHỐN NẠN!!!!!

A!!!!!!!"

Mọi thứ bây giờ chỉ còn lại những tiếng la hét thất thanh và trong đó có cả Bảo Bình.

Sau mấy hồi lên lên xuống xuống cuối cùng cái trò chơi chết tiệt này đã dừng lại.

Bảo Bình bước xuống trong sự say sẩm mặt mày.

Nhân Mã thấy vậy liền đi lại đỡ cô đi đến ngồi dưới gốc cây để nghỉ ngơi lấy lại sức, còn cả bọn kia đaz vắt chân lên cổ theo dấu Song Tử và Thiên Yết rồi.

"Chúng ta đi nhà ma đi"

"Ơ.....ờ....."

Thiên Yết có chút run sợ khi nhìn thấy nhà ma, nhưng chưa kịp để sự sợ hãi ấy dâng trào thì cô đã bị Song Tử kéo như bay vào trong đó.

Không gian u tối, những thân ảng không ngừng thấp thoáng khiến cho Thiên Yết giờ đây chỉ có thể cúi đầu nắm chặt lấy tay của Song Tử mặc cho anh dắt đi đủ thứ nơi.

Bỗng có thứ gì đó mới vừa chạm nhẹ qua chân cô.

Thiên Yết hoảng hốt la lên ôm chặt lấy Song Tử như níu lấy cọng rơm cứu mạng.

"Sao vậy có chuyện gì?"

"Có thứ gì vừa mới chạm vào chân em"

Nghe thế Song Tử liền nhìn chăm chăm vào cô, nhận ra cô đang rất sợ hãi.

Dứt khoát anh ngồi xuống để cô lên lưng rồi cõng cô đi.

Tấm lưng ấy thật ấm áp và an toàn làm sao.

Thiên Yết vô thức muốn cùng chàng trai này cùng đồng hành đi với nhau suốt cả cuộc đời.

Mong sao mọi thứ cứ bình yên như giây phút này.

------------------------------

Thề là tui mới thi giữa hk2 2 tuần trước mà bây giờ tui lại có lịch thi cuối kì rồi.

Ôi khóc T○T
 
(12 Chòm Sao) Truy Đuổi Âm Dương
Chương 23


"Dậy đi!!!

Trễ giờ học rồi kìa"

"Gì?

Gì?

Trễ giờ rồi!!!"

"Ủa khoan hôm nay làm gì có tiết đâu"

Thiên Bình ngơ ngác ngồi trên giường giương mắt nhìn thủ phạm phá giấc ngủ của cô đang đứng ngay bên cạnh

"Má!!!

Không có đi học mà mày kêu bố dậy làm gì hả Ngư!!!!!"

Song Ngư thấy Thiên Bình lật chăn chuẩn bị bổ nhào tới chỗ của mình đang đứng thì liền nhanh chân chạy thẳng ra khỏi cửa phòng.

Trước khi chạy biến mất còn không quên để lại cho Thiên Bình một câu coi như là thông báo

"Hôm nay chúng ta phải đến trường cho mày 3 phút liệu mà thay đồ đi"

Nghe Song Ngư nói thế Thiên Bình cũng bình tĩnh lại lết cái thân lười chảy thây muốn hóa thành nước của mình vào nhà vệ sinh để chuẩn bị đến trường.

"Mày kêu Thiên Bình dậy chưa đó?"

"Tao kêu rồi"

Bảo Bình đang ở trong bếp bật chế độ phòng thủ tuyệt đối lên để chống lại cái trứng đang được chiên trên chảo lửa.

Song Ngư nhìn trối chết về phía con bạn của mình.

Có chiên trứng không mà nó cũng bật độ phòng thủ lên level max thế kia rồi làm mẹ được gì ăn nữa chời.

"Mày né ra để tao chiên cho"

"Ôi tềnh yêu của em~"

Song Ngư nghe câu nói của Bảo Bình mà da gà da vịt nó nổi lên từng đợt thiếu điều lột xuống chiên nước mắm được luôn rồi.

Thấy Bảo Bình định mở mồm phát ngôn một thứ gì đó.

Song Ngư đã nhanh miệng chặn nó lại ngay lập tức

"Thôi thôi mày đi ra ngoài bàn ngồi đợi chút đi"

'Rầm'

"Tao về rồi nè!!!"

Bạch Dương từ bên ngoài đá cửa xông vào bên trong nhà làm cho Bảo Bình được một phen giật mình hồn phách muốn rời bỏ chủ của nó luôn.

"Mày đi nhận gì từ sếp vậy?"

Thiên Bình từ trong phòng lê lết bước ra.

Bạch Dương ngồi vào chỗ của mình, đặt tờ giấy lên bàn rồi mới nói

"Lần này địa điểm làm việc của tụi mình là ở trường mà mình theo học, nói chính xác hơn là hành lang nối liền của hai khu ký túc xá nam và nữ"

"Vậy lần này những ai sẽ đảm nhiệm cái nhiệm vụ này đây"

"Đây là danh sách, có vẻ lần này ít người hơn lần trước"

Bạch Dương bắt đầu nói ra thông tin địa điểm mà mọi người phải tiến hành công việc của họ.

Cô cũng đưa ra danh sách mà những người cần phải tham gia vào chuyến đi này.

Bạch Dương

Song Ngư

Thiên Bình

Bảo Bình

Nhân Mã

Kim Ngưu

Sư Tử

Cự Giải

"Ủa sao trong danh sách này không có Thiên Yết cùng Song Tử vậy?"

"Nghe đồn hai đứa nó xin nghỉ phép đi chơi riêng bồi đắp tình cảm với nhau rồi"

Bảo Bình nhìn danh sách chằm chằm rồi quay đầu hỏi Bạch Dương.

Nghe câu trả lời mà Thiên Bình đang uống nước xém chút nữa đã chết vì sặc nước.

"Tụi nó đến với nhau thiệt đó hả?"

Trả lời cho câu hỏi đầy nghi hoặc của Thiên Bình chính là những cái gật đầu chắc nịch không sai vào đâu được.

"Thôi ăn lẹ đi còn đến trường cùng với mấy người kia tiến hành công việc"

Song Ngư đã đem đồ ăn sáng ra cho mọi người ăn.

Quả là con gái thùy mị, nết na.

-----------------------------

"Tới trường rồi nè xuống xe lẹ đi tụi bây"

Bảo Bình sau một màn thể hiện tay lái lụa đỉnh cao của mình, với vẻ mặt đầy tự hào thiếu điều ngay lúc này cô sẽ vỗ ngực nói mịn là người lái xe đỉnh nhất quả đất này.

Nhưng giấc mơ chỉ là giấc mơ mà thôi.

Mọi người bước xuống xe trong tình trạng có thể xỉu bất kì lúc nào.

"Tao.... tao thề...ọe......sẽ không....ọe ọe....để ma.....ọe....mày lái xe nữa con chó..Ọe!!!!"

Bạch Dương một con người không bao giờ say bất kì loại phương tiện gì, giờ đây đã muốn gục ngã cuộc đời dưới tay lái lụa đỉnh cao của Bảo Bình.

Bảo Bình chỉ biết gãy đầu rồi cười hì hì qua loa.

"Ê mấy đứa kia"

Bỗng từ xa có một bóng đen cất giọng lên gọi.

Nhưng sao cái giọng này nó cứ quen quen thế nào ấy.

Thiên Bình nheo mắt để nhìn kỹ con người đang đi đến gần nơi này ấy.

Quả đầu bóng loáng chói lóa ánh sáng mặt trời chân lý huyền thoại của ngôi trường này.

Chỉ trong phút chốc nhìn thấy quả đầu ấy Thiên Bình đã nhận ra được đây là vị cao nhân nào.

" Đệt!

Thầy hiệu trưởng!!!"

"Gì!!!"

Mọi người nghe Thiên Bình nói mà nghệch mặt ra, mở to mắt nhìn trối chết về phía con người được giữ chức vụ hiệu trưởng ngôi trường này.

"Mấy đứa sao chưa vào lớp nữa đứng đây làm gì?"

Nghe thầy hiệu trưởng hỏi mà không một đứa nào dám trả lời.

Giờ không lẽ nói là đi vô trường điều tra về tâm linh hay gì.

Nói thế ai tin?

"Hì hì!

Dạ em chào thầy, tụi em đang chuẩn bị chuyển vào ký túc xá nên hôm nay định vào trường xem thử nơi đó như thế nào"

"À thì ra là thế để thầy kêu sinh viên ở chỗ đó giới thiệu cho mấy em"

Nhờ vào sự thông mình đột xuất của Bảo Bình mà mọi người thoát khỏi sự dò xét của thầy hiệu trưởng.

Ông đứng lay hoay nhìn nhìn rồi đưa đến một sinh viên khác nói

"Bạn học này sẽ giới thiệu về ký tục xá cũng như các quy định của nơi đó cho mấy đứa, thôi thầy đi đây"

"Dạ !"

Mọi người cúi đầu chào thầy một cái rồi ngước lên.

Một giọng nói quen thuộc lại vang lên

"Chào chị chúng ta lại gặp nhau rồi"

"Nhân Mã"

----------------------------

Chân thành xin lỗi mn nha ! thời gian qua do gia đình tui có việc nên tui không thể viết được truyện cho mn.

Một phần nữa là do tui quên mất tiêu á!

Hì hì Tha lỗi cho tui nha~●♡●~
 
(12 Chòm Sao) Truy Đuổi Âm Dương
thông báo nho nhỏ


Đầu tiên như mn cũng đã biết hay không biết thì tui năm nay vào 12 nên là má tui bắt tui tập trung vào học tập để còn thi nữa, dẫn đến việc là tui tạm dừng bộ truyện này lại đến tháng 7 năm sau, tui sẽ viết tiếp.

Bật mí là tui chắc chắn sẽ bão chap lại cho mn.

Hứa danh dự luôn đó!

Iu mn và hẹn gặp lại!!!!!
 
(12 Chòm Sao) Truy Đuổi Âm Dương
Chương 24


Không biết chui từ chỗ nào ra mà Nhân Mã đã đứng trước mặt Bảo Bình tự bao giờ và đang nở một nụ cười đúng chuẩn một người hướng dẫn chuyên nghiệp.

Bạch Dương nheo mắt nhìn chăm chú vào Nhân Mã nhằm đánh giá một thứ gì đó.

Có vẻ như cảm nhận được ánh mắt ấy của Bạch Dương, Nhân Mã liền quay gương mặt đang cười tỏa nắng của mình sang nhìn cô, làm cho cô muốn lóa con mắt bởi độ sáng chói của hàm răng ấy.

"Mù mắt tao rồi !

Răng gì mà trắng dữ răng giả hả trời?!"

Câu nói vừa thốt ra làm cho nụ cười của Nhân Mã nó thoáng cứng đờ nhưng ngay lập tức mọi thứ trở lại bình thường.

Nhân Mã cất tiếng nói

"Mọi người đi hướng này"

Nói rồi Nhân Mã dẫn đường cho tất cả mọi người đi về phía kí túc xá của trường.

Đoạn đường không ngắn cộng thêm cái thời tiết nắng nóng chói chan như muốn nướng mọi người dưới cái nắng gần 39 độ

"U là chời nắng quá má ơi chắc đi xong chuyến này tao thành khô một nắng thiệt chứ"

Song Ngư nhíu mày lấy hai bàn tay che chắn vầng trán để có thể nhìn đường.

Kim Ngưu đi kế bên, nhanh chóng cởi áo khoác ra phủ lên đỉnh đầu của Song Ngư trước sự ngỡ ngàng của cô cùng với mấy người còn lại.

" U là chời mày coi kìa Bảo Bình con cá nó cũng có người che nắng cho còn tao với mày vẫn kiếp phơi nắng không hồi kết thôi mà ạ"

"Ừ ừ đúng-"

"U là chời sao mày quýnh tao Ngư"

Chưa kịp khịa cùng Bạch Dương thì Bảo Bình đã lãnh ngay cú đánh vào tay của Song Ngư cùng ánh mắt trợn trừng của Kim Ngưu.

Nhưng có vẻ như Bảo Bình đây là một đứa không sợ chết , cô đá mắt qua Bạch Dương như nói mày bảo kê tao ok?

Và đã nhận được cái gật đầu từ người bảo kê.

Đi khịa là phải hội đồng không thể đi đơn lẻ được không là bị quýnh cho bờm đầu.

Ngay lập tức đồng minh của Bảo Bình xuất hiện

"Coi kia coi kìa ý ya ái phi của ta đã bị cướp đi mất rồi~ Ý!

Ý ý!

Chạy Bảo Bình!"

Vừa mới thốt lên câu đó thì Song Ngư đã lên dây cót dí Thiên Bình đang nắm tay Bảo Bình lôi đi mất hút.

Mấy người còn lại chỉ còn biết lắc đầu ngán ngẩm nhìn theo cả ba.

Nhân Mã nheo mắt mỉm cười hơi âm hiểm nhìn về phía Bảo Bình đang la lên rớt dép.

Sau cuộc chạy loạn dưới cái nắng gần 40 độ, mọi người đã đáp cánh tại kí túc xá nhưng vừa mới bước vào nơi này thì cái lạnh buốt đã nhanh chóng bao bộc lấy những con người ở đây.

"Chắc tao sốc nhiệt chết quá chời"

Sư Tử lấy hai tay xoa xoa lại với nhau, Cự Giải như muốn nói gì đó về nhiệm vụ này nhưng một tiếng động lớn phát ra ở phía trên lầu hai đã thu hút những sự chú ý của mọi người

"Đi !"

Cự Giải dẫn đầu đưa mọi người tiến về phía nơi phát ra tiếng động.

Vừa bước đến cái dãy hành lang duy nhất nối liền giữa kí túc xá nam và nữ của trường thì mọi người như chết lặng khi bị cảnh tượng phía trước đập vào mắt.

"Cái quái gì vậy?"

________________________^●^__

Hello mn ~ Tui thề là tui định để tới năm sau mới viết tiếp bộ truyện này thiệt đó nhưng cái app này nó gửi tui cái thông báo nếu không ra chap là cho bộ này drop lun.

Tui đọc mà tui sốc lun nên là tui đành đăng lên nhưng mà mn đừng có lo giờ tui sẽ tiếp tục đăng tiếp bộ này lun.

Với lại giới thiệu cho mn một miếng là tui mới viết bộ truyện mới á nhưng không phải 12 chòm sao nhưng mà vẫn là chủ đề kinh dị Việt Nam luôn => ai tò mò hay thích thú thì vô đọc nha!

Mơn mn~
 
Back
Top Bottom