Hài Hước (12 Chòm sao) Truy Đuổi Âm Dương

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
348,768
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
278436928-256-k933782.jpg

(12 Chòm Sao) Truy Đuổi Âm Dương
Tác giả: quynhlucbinh
Thể loại: Hài hước
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

12 chòm sao và cuộc phiêu lưu truy đuổi ma quỷ.

Từng tình cảm nhỏ bé nảy mầm theo thời gian cứ như vậy mà dần lớn lên.

Cong việc không hồi kết này dường như sẽ không bao giờ kết thúc, những con người vô tình được chọn để thực hiện sứ mạng quản lý cánh cỏng âm dương sẽ mãi luôn tồn tại qua từng thế kỉ.

Hãy cùng nhau đón chờ những chuyến phiêu lưu kỳ thú của 12 người ấy.



ngontinh​
 
(12 Chòm Sao) Truy Đuổi Âm Dương
Chương 1


Chương 1

' Đùng, đoàng'

"A!

TA NGUYỀN RỦA TẤT CẢ CÁC NGƯƠI SẼ KHÔNG CÒN HÌNH HÀI CỦA CON NGƯỜI MÃI MÃI VẤT VƯỞNG CÙNG VỚI NGÔI NHÀ NÀY!!!!"

Tiếng sấm như xé toạt cả bầu trời không ngừng vang lên như chứng giám cho lời nguyền của người con gái xấu số kia rằng lời nguyền này chắc chắn sẽ gieo xuống cho gia đình tàn độc này.

Nhân quả báo ứng sẽ mãi tuần hoàn không ngừng.

Thời gian thấm thoát trôi qua, chẳng mấy chóc đã gần một trăm năm lời nguyền kia như chìm vào lãng quên không một ai trong gia tộc họ Nguyễn nhớ đến nó cả.

Nhưng vào ngày hôm ấy, lời nguyền đã thật sự ứng nghiệm.

Chỉ trong một đêm mà cả gia đình ấy chết đi không còn hình dạng của một con người nữa.

Có người kể rằng trong đêm định mệnh ấy, những người trong gia tộc đã tự dùng dao lột đi lớp da của chính mình rồi dùng hai tay bứt đầu của chính mình ra khỏi thân thể.

Tiếng la hét thất thanh vang vọng khắp nơi hòa cùng tiếng cười man rợ của người con gái năm xưa kia.

Thì ra điều kiện để lời nguyền được kích hoạt có vẻ như là sự lãng quên của những kẻ bị nguyền rủa kia.

Sáng hôm sau, những người hàng xóm xung quanh đã báo cho phía chính quyền địa phương những việc xảy ra vào tối hôm qua.

Chính quyền khi xuống đến nơi cũng có hỏi tại sao tối hôm qua không báo luôn nhưng những người dân khi được hỏi như thế lại mặt xanh mặt tím im lặng không hó hé một câu nào.

Ai về nhà nấy không một người nào dám mở miệng ra để nói sự thật rằng tối hôm qua đã có một âm thanh như vang vọng từ hư vô vọng về nhắc nhở họ rằng ngày mai mới được báo cho chính quyền.

Chính quyền cũng không tiếp tục truy cứu nhưng khi họ bước vào căn nhà kia thì trong nhà đồ đạc đã ngổn ngang, máu vươn ở khắp nơi.

Còn có cả mấy tấm da người treo vắt vẻo trên trần nhà đầy rợn người.

Không khí trong căn nhà trầm thấp lạnh lẽo làm con người ta bất giác rùng mình.

Dường như có một thứ gì đó vô cùng đáng sẽ chờ đợi họ nếu họ tiếp tục tiến vào bên trong.

Nhưng vì chức trách của mình họ đâu còn quyền quyết định nữa nên họ đã tiến vào và chưa đầy năm phút trôi qua đã có một người tông thẳng của chạy ra ngoài.

Mặt của chàng trai ấy tái mét trắng bệch không còn một chút khí sắc nào, miệng của anh không ngừng vang lên những tiếng lẩm bẩm

" Quái vật..... quái vật.....CÓ QUÁI VẬT !!!"

Sau khi thét lên anh ngã lăn ra ngất xỉu, người dân xung quanh nghe được tiếng kêu nên đã đi ra và gọi điện cho cấp cứu đưa anh ta vào bệnh viện.

Một thời gian sau, mọi người nghe đồn rằng sau khi anh ta tỉnh dậy thì đã phát điên vào tự lột da chính mình cũng như bứt rời đầu của bản thân.

Thế là mười người đi vào chết hết mười người, kể từ đó không một người nào dám bén mảng đến gần căn nhà của gia đình ấy cả.

Truyền thuyết ấy cứ mãi tồn tại không một người dân nào ở khu vực ấy có thể quên đi vì họ sợ khi sự việc này bị lãng quên thì lời nguyền sẽ lại bị kích hoạt một lần nữa và đe dọa đến tính mạng của họ.

" Gì mà ghê quá vậy!

Chúng ta thật sự sẽ đi đến chỗ đó ấy hả?"

Song Ngư sợ sệt nhìn vào màn hình laptop xoay đầu nhìn qua cô bạn thân của mình là Bảo Bình.

Cái con người mặt đang không có chút cảm xúc nào nhưng thực chất là đang sợ muốn bỏ chạy bởi nếu Song Ngư không giữ chặt lấy tay Bảo Bình thì đời nào cô nàng còn ngồi yên ở đây cùng cô xem tư liệu cơ chứ.

Trong lúc đang nín cười với Bảo Bình thì Song Ngư bỗng thấy được một bàn tay trắng toát đang đặt lên vai của Bảo Bình.

Song Ngư giọng run run chỉ về phía sau Bảo Bình mà nói

"Nó..... nó ở đằng sau kìa!"

Nói xong cô liền phóng đi ra khỏi phòng trong chớp nhoáng bỏ lại Bảo Bình không hiểu cái mô tê ất giáp gì.

Bảo Bình tự lẩm bẩm một mình

"Con Ngư nó nói có cái gì đằng sau mình hả ta?"

Lẩm bẩm chỉ được một câu Bảo Bình như đã cảm giác được có gì đó sai sai ở đây rồi.

Nhiệt độ trong phòng bỗng chốc bị hạ xuống âm độ, Bảo Bình từ từ xoay đầu ra phía sau thì...

A!

Tiếng la thất thanh vang vọng khắp nhà, phía sau có người không đầu.

Bảo Bình lùi ra sau thật nhanh định tông cửa chạy ra ngoài thì cô nghe có một tiếng kêu tên của cô

"Bảo Bình!"

Là cái sinh vật cô vẫn chưa xác định rằng nó có tồn tại hay không.

Bảo Bình xoay người áp sát vào bức tường, cả cơ thể cô run lên từng đợt.

Bỗng một cái đầu quen thuộc thò ra khỏi cơ thể của sinh vật kia, đó là Bạch Dương.

Tới bây giờ thì Bảo Bình chính thức nhận thức được bản thân mình bị con người kia hù dọa.

Tức muốn sôi máu, não Bảo Bình vận dụng hết công suất nghĩ cách trừng trị Bạchh Dương.

Thấy Bảo Bình im lặng Bạch Dương có chút lo sợ rằng mình có vẻ như làm hơi quá tay nên cô đã nở một nụ cười ấm áp cất tiếng nói

" Bảo Bình à đừng giận tao nha!"

Nghe câu nói của Bạch Dương vang lên, Bảo Bình tự trách mình không có tiền đồ gì cả biết như vậy nhưng Bảo Bình vẫn là vứt cơn giận của mình ra phía sau đầu mỉm cười nói

"Mình đi ăn tối thôi Dương"

Bảo Bình ôn hòa Bạch Dương tươi cười, cả hai cùng nhau đi ra khỏi phòng hướng nhà ăn mà bước đi.

Khi tới nhà ăn thì bắt gặp được cảnh Song Ngư đang nhong nhong bày chén trên bàn.

Bảo Bình nhớ lại lúc nãy thì liền nở lên một nụ cười đáng sợ.

Từng bước chân tiến đến chỗ Song Ngư, khi đã đến nơi một tay Bảo Bình giữ chặt Song Ngư còn tay còn lại bắt đầu chiến dịch cây dừa

"Ngư mày hồi nãy dám bỏ bạn mà chạy hả?"

Tiếng Song Ngư vang lên kêu cứu cho mái tóc của bản thân, Bạch Dương thì cũng xáp vào góp vui chút đỉnh.

Một lút sau, mái tóc của Song Ngư chính thức thành một hòn đảo đầy chỏm dừa.

"Ăn cơm nè ba người kia!"

Tiếng của Thiên Bình vang lên, thế là cả ba liền lót tót chạy vào để cùng ăn tối cùng nhau.

Sau khi ăn xong, Thiên Bình bắt đầu bàn kế hoạch về công việc lần này

"Công việc lần này chúng ta sẽ hợp tác cùng nhóm của anh Cự Giải để tiến hành cho an toàn hơn, mọi người cũng đã biết rồi địa điểm đầu tiên của của chúng ta vào tháng này là ở vùng đất Nha Trang phồn vinh, xinh đẹp"

Bạch Dương cất tiếng nói

"Chúng ta phải giải quyết chuyện gì ở nơi đẹp đẽ đó"

Song Ngư mở laptop lên và nói

"Chúng ta phải giải quyết linh hồn ở căn biệt thự bị ma ám ở đó"

Nghe Song Ngư nói thế cả đám đều thở dài vì có vẻ lại là một chuyến đi mà không biết có thể trở về được nữa hay không.

Bảo Bình liếc nhìn đồng hồ cất tiếng nói

"Thôi đừng lo lắng nữa dù gì thì cũng phải đi mọi người chuẩn bị tinh thần cho tốt ngày mai chúng ta xuất phát còn giờ thì xem phim đi nào".

"ĐỒNG Ý!"

Lời của tác giả:

Lưu ý những sự kiện của những địa điểm trong truyện hoàn toàn không có thật đâu nha!

Chúc mọi người đọc truyện vui vẻ!
 
(12 Chòm Sao) Truy Đuổi Âm Dương
Chương 2


Chương 2

‘Đinh đoong......

đinh đoong......đinh đoong’

“Ai vậy?”

Bảo Bình tóc đen xõa dài đến tận thắt lưng, mắt nhắm mắt mở lê thân mình đi mở cửa.

Nắm lấy tay nắm cửa Bảo Bình mở tung cánh cửa ra thì thấy ngay một chàng thiếu niên với khuôn mặt lạnh như băng, đôi mắt sắc bén liếc nhìn Bảo Bình.

Chất giọng đậm chất lạnh lùng, cool ngầu được vang lên

“Chào buổi sáng”

Bảo Bình nheo mắt để xác định danh tính của con người tràn ngập khí chất bá đạo tổng tài trong những bộ truyện ngôn tình mà Song Ngư hay đọc đây nè.

Sau khi quét sơ thì Bảo Bình đã biết đây là ai, đó chính là anh Cử Giải hay đội lốt cool ngầu để giữ hình tượng với những người đồng đội mà anh dẫ dắt đây mà.

“Đội trưởng ngầu quá đi”

Tiếng của một chàng trai nhìn có vẻ lớn hơn Bảo Bình tầm 2 đến 3 tuổi gì đó.

Nhìn thấy chàng trai ấy Bảo Bình cảm thấy nhất thời bị thu hút bởi nụ cười tươi như hoa đã vậy còn có chiếc răng khểnh nên khi cười trong rất đáng yêu động lòng người.

Dù là bị thu hút thế thôi nhưng Bảo Bình sẽ không tiếp cận bắt chuyện với chàng thiếu niên đó ngay tại thời điểm này, bởi cô còn có việc phải làm đó là tỏ ra đày khinh bỉ nhìn Cử Giải.

Cử Giải thấy Bảo Bình nhìn mình bằng ánh mắt đầy sự khinh bỉ thì trong đầu cũng bất đắc dĩ lắm mới làm lơ cái biểu cám đầy sự mất nết ấy.

Sau một hồi đứng ở ngoài thì nhóm người của Cử Giải cuối cùng cũng được Bả Bình cho vào nhà và ngồi đợi trong phòng khách.

Tầm 15 phút sau, cả hai nhóm đều tập trung đầy đủ ở trong phòng khách chuẩn bị đầy đủ thiết bị rồi cùng ngồi xuống bàn bạc nhiệm vụ.

Giờ đây Bạch Dương mới để ý thấy Cử Giải chỉ dẫn theo 5 người đa số là nam hình như chỉ có một người thiếu nữ.

“Sao nay anh dẫn ít người theo vậy?”

Bạch Dương thắc mắc hỏi Cự Giải.

Bởi gì nếu bình thường thì Cự Giải phải dẫn theo ít nhất cũng tầm 10 người nhưng nay lại ít như thế.

Thấy Bạch Dương hỏi thế Cự Giải chậc lưỡi trả lời đầy vẻ bất đắc dĩ

“Mấy đứa kia bị điều sang địa điểm khác rồi, không có anh nhắc nhở không biết tụi nó có toàn mạng trở về hay không nữa....”

Cự Giải thở dài trong vô vọng, thấy thế Thiên Bình liền tiềm chủ đề để chuyển hướng câu chuyện

“ Anh Giải này, nhiệm vụ của mình là giải quyết các linh hồn vất vưởng trong căn nhà đó thôi hay còn cái gì nữa hay không anh ?”

Nghe Thiên Bình nói thế Cự Giải liền liếc mắt sang cô nàng duy nhất trong đội của mình đang dẫn dắt, mái tóc búp bê của cô trông rất dễ thương nhưng không biết lí do gì mà cô ấy cũng vác bộ mặt lạnh băng như Cự Giải mà cất tiếng nói

“Yết em trình bày đi”

Thì ra cô nàng đó tên là Thiên Yết, có khi Thiên Yết còn lạnh lùng hơ cả Cử Giải nữa cũng nên.

Thiên Yết nói mở laptop của mình lên bắt đầu trình bày

“ Đây là địa điểm chúng ta cần đến để là nhiệm vụ vào tháng này, nơi này là một căn biệt thự cổ ở thành phố Nha Trang, nghe đồn là có rất nhiều người chết ở nơi này vì một lời nguyền từ thời xa xưa.

Nhiệm vụ của chúng ta không chỉ thanh trừ các linh hồn ở đây mà còn phải tìm hiểu nguyên nhân đằng sau lời nguyền của căn nhà đó nữa”

Nghe Thiên Yết nói về nhiệm vụ của tháng này làm cho cả đám Bảo Bình cảm thấy hình như mình bị sếp hố rồi thì phải.

Nhiệm vụ lần này có vẻ rất nguy hiểm mà lỡ nhận rồi.

Bạch Dương ngồi sầu não quay sang Thiên Bình nói

“Sau khi làm xong nhiệm vụ kỳ nào tao nhất định về nhổ trụi cái bộ râu của lão Bàng mới được, dám hố tụi mình nữa chứ!

Tức bay màu!”

“Chúng ta nên xuất phát thôi tới giờ rồi”

Cậu thiếu niên tên Song Tử cất tiếng hối thúc tất cả mọi người.

Cả 9 người bước lên chiếc xe 16 chỗ của công ty Song Tử bỗng cất tiếng nói

“Mày lái xe đi Ngưu”

Thiếu niên được gọi tên không ai khác ngoài Kim Ngưu đang cầm trai tay ổ bánh mì chưa kịp ăn của mình.

Nghe Song Tử réo tên của mình lên Kim Ngưu liền cau mày nói

“Tao chưa kịp ăn luôn đó thằng quỷ”

Nói thế thôi chứ Kim Ngưu vẫn lủi thủi leo lên ghế rồi bắt đầu lái xe.

Chiếc xe chẳng mấy chốc lăn bánh rời khỏi khu sinh sống của Bảo Bình, chiếc xe cứ như vậy mà chạy đi đến thành phố Biên Hòa - Đồng Nai.

NHững con đường đèo chẳng mấy chốc xuất hiện làm xe rung lắc dữ dội, Song Ngư la lên nói

“Ngưu mày chạy kiểu gì vậy?”

Kim Ngưu nghe tiếng của Song Ngư vang lên thì liền nói vọng lại

“Mày ngồi yên đi không là lùn đi 1cm đó”

Có lẽ các bạn chưa biết Song Ngư và Kim Ngưu hồi bé là hàng xóm của nhau nên chơi với nhau rất thân đó.

Sau khi nghe câu nói của Kim Ngưu thì Song Ngư phồng má đầy giận dữ nhưng vẫn ngồi yên một chỗ không nhúc nhích như sợ mình sẽ lùn đi thật thì sao.

Trôi qua vài tiếng đồng hồ thì cuối cùng mọi người cũng đã đến nơi nhưng là lúc khi mặt trời đang dần biến mất sau các dãy núi cao sừng sững.

Trước mặt họ giờ đây là căn biệt thự đầy âm u, tiếng quạ kêu liên tục không ngừng, không khí bỗng giảm đột ngột Bảo Bình hé răng hỏi Bạch Dương

“mày ơi giờ mình phải vào thiệt hả hay để sáng mai rồi vào”

Bạch Dương chưa kịp trả lời thì Nhân Mã đã nhanh nhẹn nhảy vào nói

“Cô sợ à?”

Bảo Bình mở to mắt ra nhìn cái con người mà cô từng nghĩ là dễ thương kia đang buông lời khích tướng cô, nhưng cô không có ngu mà đi ngược lại với ý nghĩ trong đầu của mình nên cô đã chuẩn xác thừa nhận rằng mình đang rất sợ hãi.

Đối với câu trả lời của Bảo Bình đã khiến cho Nhân Mã có hơi chút giật mình nhưng đang định buông lời định nói tiếp thì....

RẦM!
 
(12 Chòm Sao) Truy Đuổi Âm Dương
Chương 3


Chương 3

‘Rầm’

Một tiếng động lớn vang lên thu hút sự chú ý của 9 người họ.

Một luồng gió lạnh thấu xương thổi từ trong căn biệt thự làm cánh cửa luôn đóng kín ban đầu mở toang ra, phía bên trong là màu đen sâu hun hút không thể nhìn rõ được bất cứ thứ gì.

‘Tí tách...tí tách’

Trời bắt đầu trút xuống những hạt mưa đầu tiên, sau đó nặng hạt dần cả 9 người không còn cách nào nữa sớm muộn gì cũng phải đi vào căn biệt thự này vậy thì bây giờ cùng nhau tiến vào bắt đầu nhiệm vụ sớm một chút để có thể rời đi nhanh một chút.

Lòng ai nấy giờ đây cũng nổi lên cảm giác bất an không muốn thực hiện nhiệm vụ này một chút nào.

Bảo Bình lúc này mặt đã tái xanh một màu đầy sợ hãi, nhưng không thể chùn bước được nếu không mạng sống của bản thân sẽ lâm nguy mất.

Vừa đặt những bước chân đầu tiên vào căn biệt thự 9 người đã cảm thấy có gì đó đang nhìn chằm chằm vào bản thân, Cự Giải lên tiếng trấn an tất cả mọi người

“Mọi người bình tĩnh lại nào, bây giờ chúng ta cần phải khám xét hiện trường để có thể tìm hiểu việc gì đã xảy ra ở căn biệt thự này.

Anh đề nghị rằng mình không nên tách ra đi theo từng nhóm nhỏ vì có vẻ nó sẽ rất nguy hiểm đến mạng sống của tất cả mọi người”

Nghe thấy Cự Giải nói thế Bạch Dương liền tiếp lời và giơ ngón cái lên để thêm sức thuyết phục về lời nói của mình

"Chưa bao giờ em cảm thấy anh Giải đưa ra quyết định đúng đắn như bây giờ"

Bầu không khí được giảm bớt căn thẳng hơn bao giờ hết, mọi người đều cảm thấy dễ chịu hơn lúc nãy nhiều.

“Chúng ta đi xem phòng khách đi”

Song Tử cất tiếng nói kéo mọi người về lại thực tại tàn khốc, rồi vẫy tay gọi Kim Ngưu đến bên cạnh không nói lời nào mà đẩy ngay Kim Ngưu lên phía đi đầu của cả đoàn người.

“Sao mày lại làm vậy với tao?”

Kim Ngưu nhíu mày không ngờ rằng Song Tử lại đẩy mình lên đi đầu dẫn dắt tất cả mọi người vào phong khách để xem xét.

Song Tử nghe thế nhưng chẳng buồn đáp lại chỉ nợ một nụ cười vô cùng thiện lương làm Kim Ngưu rùng hết cả mình, sau đó lẩm ba lẩm bẩm một câu gì đó nhưng vẫn tiếp tục đi dầu dẫn mọi người vào.

Bước vào căn phòng khách đầy xa hoa của thời đại phong kiến xưa khiến cho Song Ngư đang đi sau Thiên Bình bất giác rùng mình một cái rồi mở miệng

“Trong này lạnh quá!”

Song Ngư đang run run vì lạnh thì bỗng cảm thấy như có ai đó đang đặt một bàn tay lạnh như băng lên eo của mình, tưởng lại là trò đùa của Bạch Dương cô liền quay sang nói định nói với Bạch Dương.

Nhưng hình như có điều gì đó không đúng theo vị trí thì Bạch Dương đang đứng trước Thiên Bình tức là cũng đứng trước cô và hiển nhiên cô là người đứng sau cùng trong đội không ai ở phía sau cô cả, thế bàn tay lạnh băng đang đặt trên eo cô là của ai.

Song Ngư như đã nhận ra được nguy hiểm đang nhắm đến mình, cô nhanh chóng nắm lấy cánh tay của Thiên Bình làm cho cô nàng giật mình hô lên

“Cái gì vậy Ngư?”

Thiên Bình vừa quay đầu lại thì thấy vẻ mặt đầy hoang mang của Song Ngư, chưa đợi Song Ngư kịp thốt lên điều gì thêm nữa thì một lực hút rất mạnh kéo cô thẳng vào căn phòng đen hun hút đối diện phòng khách kia.

“Ngư!”

Thiên Bình hoảng hốt la lên chạy đến căn phòng kia nhưng cánh cửa của căn phòng đã khóa không thể mở ra được.

Nghe thấy tiếng thét của Thiên Bình làm mọi người giật mình và nhận ra Song Ngư đã biến mất.

Kim Ngưu chạy lại chỗ của Thiên Bình hỏi dồn dập, trán thì tuôn đầy mồ hôi vì lo lắng

“Song Ngư đâu?

Nó đâu rồi!

Bình mày nói tao nghe đi”

Thiên Bình ngơ ngác, mắt bắt đầu ngấn lệ chỉ về phía cánh cửa nói

“Ngư nó bị kéo vào trong rồi tao không mở cửa ra được, mọi người mau nghĩ cách cứu nó đi”

Bảo Bình đi nhanh lại chỗ của Thiên Bình đẩy Kim Ngưu đang bấn loạn hết cả lên ra, rồi lau lau nước mắt của Thiên Bình sau đó nhìn Bạch Dương nói

“Mày cho tao mượn một cây kẹp tăm đi”

Bạch Dương lấy từ trong tóc ra một cây kẹp tăm đưa cho Bảo Bình còn mình thì đến chỗ Thiên Bình mà ngồi an ủi cũng như trấn an cô.

Bảo Bình dùng kẹp tăm cho vào ổ khóa một lúc sau thì tiếng cạch vang lên ổ khóa đã được mở, tất cả mọi người tiến vào trong căn phòng ấy.

Vừa bước vào Cự Giải đã phải dùng tay áo che mũi vì cái mùi tanh của máu bốc lên vô cùng nồng nặc.

Trong phòng tối đen như mực không thể nhìn rõ được kể cả năm ngón tay của bản thân.

Song Tử và Kim Ngưu lấy trong balo vài cái đèn pin đưa cho mọi người rồi dẫn đầu mọi người cùng nhau tiến vào sâu trong căn phòng.

Đang di chuyển cùng mọi người thì Thiên Yết bỗng té ngã vì dẫm phải một cái thừ gì đó rất trơn.

Nghe tiếng động từ Thiên Yết mọi người đều ngừng bước quay đầu, Bạch Dương tiến lại đỡ Thiên Yết đứng dậy

“Có sao không?”

Thiên Yết lắc lắc đầu nói

“Không sao đâu”

Chiếc đèn pin của cô chiếu đến vật thể mà cô đã dẫm phải thì đó là một tấm vải...... màu da.... và có cả vài vết máu.

Thiên Yết cúi người nhìn cho rõ thứ đó thì phát hiện đây không phải là một tấm vải gì hết mà là MỘT TẤM DA NGƯỜI!!!

Lời của tác giả:

Truyện này của mình sẽ có phần hơi thiên vị cho Bảo Bình nha nên mong mọi người hiểu cho.

À mà thiên vị ở đây là mình sẽ đảm bảo về mạng sống của Bảo Bình thôi chứ về các phần khác sẽ công bằng.
 
(12 Chòm Sao) Truy Đuổi Âm Dương
Chương 4


Chương 4

Thiên Yết tái xanh mặt mày không tin vào cái đồ vậy mà mắt cô đã và đang trông thấy.

Những người khác giờ đây như chết lặng bầu không khí càng ngày càng ghê rợn tưởng chừng như sẽ có thứ gì đó sẽ nhảy ra ngay tại lúc này để tấn công tất cả mọi người.

Cự Giải anh là người đầu tiên lấy lại được tinh thần, anh liền nhanh chóng đỡ lấy Thiên Yết đang muốn ngất đứng dậy.

"Chúng ta phải tìm ra Song Ngư ngay!"

Nghe Cự Giải nói xong mọi người như hồi tỉnh lấy lại tinh thần rồi bắt đầu cùng nhau cất bước tiến sâu vào trong bóng tối.

Càng đi sâu vào trong nhiệt độ càng giảm nhanh.

'Hắt xì'

Bảo Bình đột nhiên ngứa mũi và đã tạo ra một tiếng động lớn, Bạch Dương liền xoay sang nhíu mày nhìn Bảo Bình.

Bảo Bình chỉ biết cười hì hì để bớt xấu hổ hơn, nhưng không khí ngượng ngùng chưa tan thì nụ cười của Bảo Bình chợt tắt.

Mặt cô lúc này đã trắng bệt không còn một giọt máu nào, giọng cô run run chỉ tay về phía trước nói

"Mọi....mọi người ơi......có gì đang trói con Ngư kìa"

Nghe Bảo Bình nói vậy Kim Ngưu liền nhìn theo hướng tay của cô thì thấy ngay một hình bóng quen thuộc đó chính là Song Ngư.

Nhưng giờ đây toàn thân cô đang bị thứ gì đó quấn lấy như đang bọc kén chỉ có điều thứ bọc kén không phải là tơ mà là tóc, một mái tóc đen dài đang không ngừng quấn lấy Song Ngư.

Song Tử thấy thế thì lấy từ trong balo ra hai cây kéo một đưa cho Kim Ngưu còn cái còn lại thì đã vào tay Thiên Bình.

Một nam một nữ thẳng bước cẩn thận tiếp cận với cái kén ấy từng chút một.

Khi đã ở sát bên thì Thiên Bình đã nhận ra có gì đó đang lấp ló sau mái tóc dài này.

Nhìn kỹ một chút, Thiên Bình từng chút kề sát với mái tóc....... từng chút...... từng chút.........MỘt con mắt đỏ ngầu đang trợn trừng nhìn chằm chằm vào cô.

"A!"

Thiên Bình thét lên thất thanh nhanh chóng lùi về phía sau.

Tiếng thét của cô cũng khiến tất cả mọi người giật nảy mình Kim Ngưu thì cau mày nhìn Thiên Bình nói

"Có chuyện gì mà cô la dữ vậy?"

Thiên Bình run run trả lời

"Có một con mắt đỏ ngầu đang quan sát tất cả chúng ta phía sau lớp tóc ấy"

Nghe Thiên Bình nói mà tất cả mọi người đầu lạnh hết cả sóng lưng, Bạch Dương cùng Bảo Bình liền tiến đến trấn an Thiên Bình rồi cả hai cùng nhau tiến đến mái tóc dài kia để tiếp tục công việc giải cứu Song Ngư.

Lần này khi Bạch Dương tiến đến thì không còn thấy con mắt nào giống như Thiên Bình nói cả, nghĩ Thiên Bình chắc là do ở đây tối quá khiến tâm lý hoảng loạn nên nhìn nhầm chăng.

Chẳng nói gì Bạch Dương cùng Kim Ngưu áp sát tiến tới bắt đầu cắt những vòng tóc đang quấn quanh Song Ngư còn Bảo Bình thì tiến lại sát bên cạnh Song Ngư để có thể đỡ lấy cô khi hai người kia cắt xong tóc.

Tóc từng lọn từng lọn không ngừng rơi xuống đất, bây giờ trên người Song Ngư chỉ còn có một vòng tóc lỏng lẻo Kim Ngưu đang định cắt một cái cuối cùng thì Bảo Bình đang đứng gần Song Ngư nhất mặt một lần nữa cắt không còn một giọt máu.

Bảo Bình không nói tiếng nào nhanh tay đem lọn tóc Kim Ngưu chuẩn bị cắt giựt đứt kéo Song Ngư chạy nhanh hướng về phía cửa.

Thấy Bảo Bình bật tốc độ level max thì tất cả mọi người cũng hết hồn nhanh chân chạy theo.

Thiên Yết người chạy gần Bảo Bình nhất liền vừa chạy vừa hỏi Bảo Bình

"Có chuyện gì vậy?"

Bảo Bình không quay đầu lại nói

"Cái đầu!"

Hai từ này vừa tuôn ra thì tất cả mọi người còn lại không hẹn mà cùng quay đầu lại thì thấy ngay một cái đầu đang bay đuổi theo cùng cặp mắt đỏ ngầu như Thiên Bình đã nói, miệng của cái đầu đẩy cười đến tận man tai.

Tiếng cười the thé như xé rách màn đêm tĩnh mịch, trong tiếng cười mọi người còn như có như không nghe thấy giọng của một người phụ nữ cứ nói

"Sao chạy vậy...

ở lại đây chơi đi...ở lại đây chơi đi...hé hé hé"

Mọi người không ngừng tăng tốc muốn thoát khỏi căn phòng này nhưng mà tại sao chạy hoài không tới được cánh cửa lối vào của căn phòng này vậy.

Bỗng chân của Cự Giải bị một thứ gì đó trơn trơn túm lấy khiến anh té ngã.

Thấy anh ngã mọi người liền dừng lại nhanh chóng đỡ anh dậy thì phát hiện ra cái thứ đang quấn lấy chân anh bây giờ đó chính là tấm da người khi nãy.

"A"

Cự Giải la lên đau đớn, tấm da người này không bình thường nó như có một cái miệng vậy, anh cảm thấy nó đang cắn anh.

Cự Giải nói

"Song Tử lấy kéo cắt nó nhanh lên, nó đang cắn chân anh"

Nghe anh nói thế Song Tử hoảng loạn lấy kéo cắt tấm da người ra nhưng cắt hoài không chịu đứt thì từ xa mọi người lại nghe thấy tiếng của cái đầu kia

"Ở lại chơi đi.. hé hé hé....

ở lại chơi đi"

Tình hình đang càng ngày càng căng thẳng leo thang hết cách Bạch Dương đành liều một phen.

Bạch Dương dùng hết sức của mình kéo tấm da người ra, một tay còn lại thì đưa lại gần tấm da người nhầm dụ dỗ tấm da.

Khi tấm da đã bị kéo ra khỏi chân Cự Giải thì có ý định bám ngay vào cánh tay của Bạch Dương, ngay tức khắc cô liền ném tấm da vào cái đầu đang đuổi theo mọi người để cản trở nó.

Kim Ngưu cùng Song Tử dìu Cự Giải tiếp tục chạy như bay.

Chẳng mấy chốc mọi người đã thấy được ánh sáng le lói ở cánh cửa, tất cả đều cảm thấy sắp thoát khỏi căn phòng rồi.

Ngay khi chỉ còn cách cánh cửa một chút nữa thôi thì hi vọng của mọi người như vụt tắt khi cảm giác quanh thân mình đã bị cái gì đó quấn lấy

"Đừng chạy nữa...

ở lại đây đi... hé hé hé"

"AAAAAAAAAAAA!!!!!!!!!!!!!!"

Lời của tác giả:

Viết chương truyện này mà ngồi sợ gần chết!!!!
 
(12 Chòm Sao) Truy Đuổi Âm Dương
Chương 5


Chương 5

Bóng tối một lần nữa bao trùm lấy căn phòng, tiếng cười của cái đầu kia không ngừng vang vọng khiến cho ai nghe thấy cũng bất giác rùng mình muốn rời khỏi nơi này càng xa càng tốt.

Đâu đó trong màn đêm tối đen như mực có những tiếng sột soạt không ngừng vang lên giống như có ai đó đang kéo lê cái gì đó trên sàn nhà.

Thiên Bình ôm đầu mở mắt ra quan sát mọi thứ xung quanh nhưng không thể, vì dường như bóng đêm đang cắn nuốt hết mọi vật cô không thấy được gì cả.

Hoang mang tột độ không biết làm gì hơn Thiên Bình mò mẩm để có thể những vật xung quanh cô thông qua xúc giác của mình.

Tay cô mon men trên những viên gạch lát sàn thì bỗng như cảm thấy thứ gì đó Thiên Bình rụt tay lại nhanh nhất có thể.

Nhớt đó là từ đầu tiên mà Thiên Bình nghĩ đến trong đầu, nhưng cô chợt nhận ra có điều không đúng ở đây.

Theo như Thiên Bình xác định được thì cô đang ở trong một căn phòng được lót gạch trơn nhẵn có lẽ là đá hoa cương nhưng khi đã lót gạch đầy đủ hết rồi thì tại sao Thiên Bình lại cảm thấy có một thứ chất lỏng đầy nhớt trơn trượt hơn hết nó lại rất dính giống như chất dịch từ xác chết khi đang phân hủy vậy.

Nghĩ tới đây Thiên Bình không khỏi giật nảy mình lùi ra phía sau.

Sau một thời gian tiếp xúc với bóng tối thì có vẻ như mắt của Thiên Bình đã có thể quen với bóng tối nhưng cô vẫn không thể nhìn thấy rõ được bởi vì Thiên Bình bị cận.

Khi lùi về phía sau thì dường như cô lại đụng trúng cái gì đó nữa giống như một con người vậy đó.

Thiên Bình xoay đầu nheo mắt để có thể nhìn thấy rõ người mà mình vừa đụng trúng.

Cô cúi đầu càng lúc càng gần thì cái người mà đang nằm đó đột nhiên mở mắt ra trợn trừng nhìn cô, điều làm cô thêm sợ hãi đó chính là trong đôi mắt của người đó không có con ngươi.

Thiên Bình lùi lại phía sau thì dẫm phải chất dịch khi nãy do chất dịch quá trơn làm Thiên Bình bật người té ngã ngửa đầu ra phía sau.

Giờ đây trước mắt cô là một khuôn mặt thối rửa đang nở một nụ cười đến tậng man tai, một con mắt của khuôn mặt ấy rơi xuống trúng vào bên má của cô.

Thiên Bình thét lên trong cơn hoảng loạn đến cực độ

"AAAAAAAAAAAAAAAAAAAA!"

"Bình ơi mày sao vậy tỉnh lại đi!

Bình ơi!

Bình!"

Bảo Bình không ngừng lay Thiên Bình dậy khi nghe cô hét thảm.

Thiên Bình bật người dậy mở to cả hai mắt, mồ hôi không ngừng tuông xuống.

Cô bầng thần một hồi lâu khiến cho Bạch Dương ở ngay bên cạnh đó ngày càng lo lắng thêm.

Bạch Dương nhíu mày tới gần Thiên Bình nói

"Mày có sao không Bình?"

Nghe Bạch Dương cất tiếng hỏi Thiên Bình giờ đây đã ổn định lại tinh thần liền liếc mắt sang nhìn Bạch Dương rồi cất tiếng nói

"Không có gì đâu chỉ là tao thấy ác mộng thôi, mà bây giờ tụi mình đang ở đâu vậy"

Bảo Bình đứng kế bên khó hiểu nói

"Tụi mình đang ở nhà mà mày nói gì vậy Bình"

Thiên Bình nghe thế liền giật mình nhưng trong phút chốc ấy cô đã nhận ra có điều gì đó khác thường ở đây tại sao lại không có Song Ngư.

Thiên Bình liền bán tính bán nghi hỏi

"Thế Song Ngư đâu?"

Bảo Bình nghe Thiên Bình nói thế thì vẫn tiếp tục khó hiểu nói

"Mày bị bệnh hả Bình Song Ngư là ai mà mày cứ hỏi thế?"

Thiên Bình giờ đây mặt đã trắng bệch không còn một giọt máu, cô từ từ đứng dậy lùi dần về phía cánh cửa ra vào 'Bạch Dương' nở một nụ cười vặn vẹo vẫy vẫy tay nói

"Lại đây Bình mày sao vậy đừng đi chứ!"

Thiên Bình tái xanh mặt mày khi thấy từng thớ thịt trên hai khuôn mặt thân quen rớt xuống đất, điều này khiến chó Thiên Bình chính thức nhận ra đây không phải thực tại là ảo cảnh, phải chạy khỏi nơi này nhanh lên.

Không tiếp tục suy nghĩ tiếp nữa Thiên Bình ngay lập tức xoay đầu dùng tốc độ nhanh nhất của mình chạy đi.

Khi đang chạy Thiên Bình vẫn nghe cái giọng vặn vẹo kia cất tiếng cười và nói

"Sao lại chạy Bình ơi mày sao vậy?

Ở lại đây đi Bình ơi!"

Thiên Bình sợ hãi đến tột độ cô dùng hết cách để mình có thể rời khỏi nơi này, Thiên Bình không ngừng đập đầu vào trong vách tường để cô có thể tỉnh lại thoát khỏi giấc mơ này.

Dùng hết sức của mình Thiên Bình đập một cái thật mạnh.

Thiên Bình mở mắt tỉnh lại giờ đây cô đang ở trong một căn phòng tơ nhện phủ đầy khắp nơi và cô đang bị trói bởi một thứ gì đó.

Thiên Bình nhìn xuống thì phát hiện thứ trói mình đó chính là những lọn tóc mà đã từng trói Song Ngư.

Thiên Bình nhìn xung quanh thì thấy tất cả mọi người đều bị trói chặt khắp căn phòng và chưa có ai tỉnh lại cả.

Thiên Bình bỗng nhận ra căn phòng phủ đầy bụi cùng tơ nhện này là căn phòng khách mà mọi người khi nãy đang cùng nhau xem xét.

Bây giờ đập vào mắt cô đó chính là một bức tranh của một người con gái cực kỳ xinh đẹp, dịu dàng.

Người con gái đó khoác trên người bộ áo dài trắng tinh khôi nhưng có điều gì đó kì lạ.

Có phải mắt cô lại tăng độ nữa phải không Thiên Bình tự nghĩ trong đầu chứ không tại sao cô lại cảm thấy nụ cười của người con gái trong tranh đang dần thay đổi từ dịu dàng thành quỷ quyệt như thế kia.

Có vẻ như mắt của Thiên Bình không có vấn đề gì rồi bởi ngay bây giờ bộ áo dài trắng dịu dàng trong tranh đã được thay thế bằng chiếc áo dài đỏ thẳm như máu, đôi mắt của người thiếu nữ trong tranh giờ đây đã nhốm đầy bởi ngọn lửa hận thù cùng sự ác độc và đôi mắt ấy đang nhìn chằm chằm vào cô Thiên Bình.
 
(12 Chòm Sao) Truy Đuổi Âm Dương
Chương 6


Chương 6

Thiên Bình bị dọa cho ngất đi, đến khi tỉnh dậy mộ lần nữa thì đã không còn nhìn thấy người thiếu nữ kia đâu nữa.

Thiên Bình đầy hoang mang nhìn quanh căn phòng một lần nữa thì bắt gặp một đôi mắt đầy lo lắng đang nhìn về phía mình.

Đó là Bảo Bình, cô ấy đang nhìn về phía Thiên Bình đầy lo lắng như có điều muốn nói nhưng lại bị cái kén tóc bịt miệng lại không cho những câu từ ấy được thốt ra.

Mặt của Bảo Bình ngày càng đen đi, cô dùng hết sức mình giẫy giụa muốn thoát khỏi cái kén tóc này.

Nhưng càng cử động thì kén tóc càng thắt chặt lại siết cô chặt đến nỗi máu tươi cũng không ngừng tuông ra bên ngoài nhuộm đỏ cả một góc phòng.

Bảo Bình cắn chặt răng dùng hết sức mình cuối cùng cái kén tóc cũng không chịu nỗi sức lực của cô nên đành đứt ra làm hai.

Bảo Bình rơi xuống vũng máu đỏ thẩm của bản thân mình khi nãy, cô cố gắng đứng dậy.

Dựa mình vào bức tường giờ đây khuôn mặt của cô đã trắng bệch như một xác chết vì mất máu.

Đôi mắt của cô giờ đây như một hồ nước không một gợn sóng đầy tĩnh lặng.

Nhưng Thiên Bình khi nhìn thấy đôi mắt ấy của Bảo Bình thì lại giật mình vì cô thấy được sâu trong đôi mắt ấy là hình ảnh của cô và phía sau cô đó chính là người thiếu nữ đáng sợ mà cô thấy khi nãy.

Hoảng hốt tột độ khi nhận ra sự hiện diện đầy nguy hiểm của người thiếu nữ kia, Thiên Bình ngay lập tức xoay đầu mặt đối mặt với thiếu nữ ấy.

Hóc mắt đen sâu hun hút không có con ngươi của người thiếu nữ ấy suýt nữa đã khiến Thiên Bình một lần nữa ngất đi.

Bảo Bình thở từng hơi thở nặng nề, những dòng máu đông lại khiến làn da trắng hồng của cô giờ đã nhuốm một màu đỏ thẩm của máu.

Sột soạt, sột soạt

Có tiếng động phát ra như ai đó đang cử động trong cái kén tóc.

Bảo Bình đưa mắt về phía phát ra tiếng động thì phát hiện Bạch Dương đã tỉnh dậy và đang cố gắng thoát khỏi cái kén tóc.

Nhưng khác với Bảo Bình dùng sức mình để xé đứt kén tóc, Bạch Dương như có thần may mắn phù hộ vì trong tay cô giờ đây là cái kéo mà Song Tử đã đưa trước đó.

Ánh mắt đầy kiên định, không chừng chờ gì nhiều Bạch Dương ngay lập tức hạ kéo xuống kéo đứt kén tóc thành công thoát ra.

Người thiếu nữ kia đã để ý đến Bạch Dương sau khi cô thoát ra, còn Bảo Bình thì có thể do chảy quá nhiều máu khiến cho người thiếu nữ kia cũng hạ thấp cảm giác với cô.

Bởi có lẽ thiếu nữ áo đỏ ấy cho là Bảo Bình trước sau gì cũng chết do mất máu nên trực tiếp xem là một cái xác chết luôn.

Sau khi Bạch Dương đáp xuống đất thành công, cô liền chạy qua phía của Bảo Bình để xem các vết thương của Bảo Bình ra sao rồi.

Bảo Bình mặt trắng bệch cả chắc chắn là mất máu nhiều lắm rồi, nhưng may mắn một cái là máu của cô đã ngừng chảy nên đã không còn nguy hiểm nữa rồi.

Bạch Dương liếc mắt nhìn Thiên Bình đang phải đối mặt trực tiếp với con lệ quỷ kia rồi lại nhìn sang Bảo Bình.

Như hiểu ý nhau Bảo Bình gật đầu vì cô biết Bạch Dương đang chuẩn bị đánh liều một phen một mất một còn với nữ lệ quỷ kia.

Quả nhiên sau khi thấy Bảo Bình gật đầu đồng ý Bạch Dương liền dùng tốc độ nhanh nhất của mình chạy qua bên chỗ Thiên Bình, dùng lưỡi kéo chém mạnh xuống khiến cho kén tóc đứt ra làm hai.

Bạch Dương nhanh chóng nắm lấy cổ tay Thiên Bình mà lôi đi.

Nhưng nữ lệ quỷ ấy đâu có để con mồi của mình bị cướp mất dễ dàng như vậy.

Mái tóc dài cứng như thép nhanh chóng bắn ra quấn chặt lấy chân của Bạch Dương khiến cho cô không thế chạy đi được.

Lệ quỷ đi đến trước mặt Bạch Dương nở một nụ cười man rợ, rồi nhe răng như muốn cắn nuốt Bạch DƯơng.

“Om Mani Padme Hum”

Câu thần chú bằng tiếng Phạn được vang lên, ngay lập tức thì một bàn tay to khổng lồ từ hư vô ấn mạnh xuống nữ lệ quỷ khiến cho ả la hét dữ dội, sức lực cũng yếu đi.

Bạch Dương cùng Thiên Bình thành công thoát ra khỏi mái tóc kia.

Cả ba cùng nhau bỏ chạy ra hướng cánh cửa, thoát khỏi căn phòng này.

Khi ra ngoài Thiên Bình run run nói

“Mọi người ...... mọi người còn ở trong căn phòng đó”

Bạch Dương nhìn Bảo Bình rồi xoay đầu nhìn Thiên Bình nói

“Trong căn phòng đó nãy giờ chỉ có Ba đứa tụi mình thôi mày bị chìm vào thuật thôi miên của lệ quỷ rồi”

Thiên Bình ngớ người ra, thì ra khi nãy cô đã bị lệ quỷ thôi miên nhiều tầng khiến tinh thần cô bất ổn.

Thiên Bình nhìn sang Bảo Bình thì lo lắng hỏi

“Mày.. mày có sao không Bảo Bình?”

Bảo Bình dù đang cảm thấy choáng váng mặt mày nhưng vẫn mỉm cười nói

“Tao không......sao”

Bảo Bình nhắm chặt đôi mắt mà gục xuống Thiên Bình cùng Bạch DƯơng hoảng loạn cả lên, Bạch Dương lay lay Bảo Bình nói

“Mày sao vậy Bảo?

Mày dậy đi Bảo!

Dậy đi Bảo Bình!!!!”
 
(12 Chòm Sao) Truy Đuổi Âm Dương
Chương 7


Chương 7

Bóng tối bao trùm tất cả mọi thứ xung quanh, Kim Ngưu tỉnh dậy sau cơn hồn mê nhìn quanh thì cậu thấy ngay hình bóng của người con gái mà cậu luôn muốn bảo vệ.

Song Ngư đang nằm cách Kim Ngưu không xa lắm.

Sâu trong ánh mắt của cậu là tia hạnh phúc vô bờ bến khi nhìn thấy được cô.

Kim Ngưu nhanh chóng đứng dậy đi nhanh đến chỗ của Song Ngư đang nằm.

Nhưng vừa cất bước chân thì thân thể Kim Ngưu cứng đờ lại vì tầm mắt của cậu đã nhìn thấy được một bộ phận của con ác quỷ đang ngự trị trong ngôi nhà này.

Một tấm da người đang không ngừng lê lết đến chỗ có tiếng thở đều đều phát ra trong căn phòng tối đen như mực này.

Kim Ngưu ổn định lại tinh thần nín thở cẩn thận hết mức có thể từ từ không một tiếng động tiến về phía Song Ngư.

Đến nơi, Song Ngư vẫn chưa tỉnh lại, Kim Ngưu chỉ có thể kéo cô lên rồi định bế cô lên.

Nhưng trong đầu cậu bỗng suy nghĩ tới một cái gì đó nên đã quyết định đổi từ bế thành cõng.

Từng giọt mồ hôi không ngừng tuôn ra vì căng thẳng.

Sau một hồi, Song Ngư đã yên vị trên lưng của Kim Ngưu.

Cậu bắt đầu đưa tay chạm vào bức tường để có thể tìm được đường để đi đến cánh cửa.

Có vẻ như thần may mắn hôm nay của Kim Ngưu đi ngủ sớm nên khi cậu lần ra tới cánh cửa thì vô tình cậu chạm vào một vật gì đó như da người.

Khoan chờ chút, có gì đó sai sai ở đây, đây là bức tường sơn bằng vôi với sơn tường thế quái nào lại có cảm giác như da ngưòi được.

Não Kim Ngưu không ngừng vận dụng phân tích bức tường kì lạ này.

Bỗng cậu nhớ đến một vật mà cậu đã vô tình quên mất.

Kim Ngưu quay đầu nhìn về vị trí của tấm da người khi nãy.

Không có!

Cậu run run quay lại nhìn kỹ vào bức tường mà cậu cho là kì lạ kia.

Tấm da người giờ đây đang treo trên bức tường ấy và tay cậu đang chạm vào nó.

Mặt Kim Ngưu trắng bệch nhanh chóng thu tay rồi cõng Song Ngư chạy như bay về phía cánh cửa.

Tấm da người cảm nhận được tiếng động mà cậu phát ra thì nhanh chóng phóng về phía cậu như muốn bám dính lên người cậu.

Kim Ngưu chạy tới cửa thì đột ngột quẹo cua qua bên phải làm cho tấm da người đang phóng vè phía cậu mất phương hướng đâm thẳng vào bức tường đối diện.

Có vẻ do cú bo cua đột ngột của Kim Ngưu mà Song Ngư người đang ngự trị trên tấm lưng của cậu đã có dấu hiệu tỉnh lại.

Đôi mắt như vì sao hé mở rồi chớp chớp vài cái, Song Ngư đảo mắt nhìn xung quanh xem xét tùnh huống của mình.

Song Ngư hoảng loạn khi nhận ra mình đang được Kim Ngưu cõng trên lưng và cậu thì đang chạy thục mạng.

Song Ngư xoay đầu xem thử lí do tại sao Kim Ngưu lại phải chạy nhanh như vậy thì thấy ngay tấm da người đang dí sát theo phía sau chỉ còn 1cm nữa là có thể chạm vào lưng cô rồi.

Song Ngư hoảng hồn nói

"Chạy lẹ lên Ngưu nó dí sát đít rồi!"

Kim Ngưu nói

" mày có giỏi thì cõng tao rồi chạy thử đi coi nhanh nỗi không"

Song Ngư nghe thế liền nói

"Vậy mày thả tao xuống để tao tự chạy"

Kim Ngưu đáp lại

"Không!"

Rồi liền nhảy xuống một lỗ hổng trên sàn nhà đáp xuống tầng dưới thành công cắt đuôi được tấm da người.

Nhưng Kim Ngưu vẫn không thả Song Ngư xuống mà tiếp tục cõng cô tiến về phía trước.

Vừa đi cậu vừa nói

"tao sẽ bảo vệ được mày"

Lời tác giả: Chương này hơi ngắn hơn mọi ngày nha~
 
(12 Chòm Sao) Truy Đuổi Âm Dương
Chương 8


Chương 8

Cự Giải dần tỉnh dậy, anh quay đầu nhìn xung quanh để xác định vị trí của mình.

Ánh mắt anh nhanh chóng dừng trên hai thân thể đang bị bó chặt vào nhau.

Cự Giải đứng dậy đi lại chỗ hai người kia nhìn kỹ hơn mới phát hiện là Thiên Yết và Song Tử.

Cự Giải mò mẩm xung quanh thì phát hiện ra một cây kéo không biết từ đâu xuất hiện.

Cự Giải không kịp suy nghĩ nhiều liền lấy đại cây kéo ấy cắt đứt dây trói hai người kia rồi kêu họ tỉnh dậy.

Thiên Yết từ từ mở mắt quan sát mọi thứ xung quanh.

Bỗng cô trừng mắt lớn hết cỡ nhìn chằm chằm vào Song Tử giờ đây chỉ cách tầm mắt cô tầm 5cm.

Theo phản xạ có điều kiện khi được học ở trường trong cá buổi ngoại khóa, Thiên Yết không chút do dự thẳng tay giáng lên khuôn mặt đẹp trai không tì vết kia một cú tát trời giáng.

Cái tát xé tan màn đêm làm Cự Giải đang xoay người ở cách đó không xa cũng phải giật cả mình hoảng hồn tròn mắt nhìn Thiên Yết.

Song Tử cũng bị cú tát trời giáng ấy kéo ba hồn bảy phách tỉnh dậy ngơ ngác không hiểu chuyện gì đang xảy ra.

Cậu cảm thấy bên má trái của mình đang dần nóng lên, theo phản xạ Song Tử ôm lấy cái má của mình trợn mắt trắng nhìn chằm chằm vào cái con người vừa đánh mình xong.

“ Cô....cô đánh tôi!

Tôi đã làm gì mà cô đánh tôi!”

Song Tử mắt lớn trừng mắt nhỏ gào to với Thiên Yết.

Thiên Yết lúc này đang lúng túng vì khi nãy tay nhanh hơn não phản xạ theo tự nhiên nên giờ cô không biết lấy lý do gì để biện mình cho tội lỗi của chính bản thân mình.

Thiên Yết ấp úng trả lời

“Tại........tại....”

Song Tử thấy Thiên Yết ấp úng không nói ra được nguyên nhân tại sao lại đánh cậu thì ngọn lửa giận dữ trong lòng cậu càng cháy mạnh hơn nữa.

“Tại cái gì?!

Thiên Yết hôm nay cô mà không nói ra lý do thì cô không xong với tôi đâu”.

Thiên Yết cúi đầu không thấy rõ biểu hiện trên mặt như thế nào nhưng loáng thoáng đâu đó Cự Giải nhìn thấy hai tai của Thiên Yết đã nhuốm lên một màu hồng phấn trông rất bắt mắt.

Song Tử nhíu mày nhìn chằm chằm vào Thiên Yết ánh mắt đầy thúc giúc muốn cô nói ra lý do.

Thiên Yết run run nói

“Vì.... vì anh đẹp trai quá”

Câu nói của Thiên Yết vừa thốt ra chính thức làm rơi một con óc trong bộ não của Song Tử khiến cậu phải đứng hình trong chốc lát vì quá ngạc nhiên.

Còn Thiên Yết bây giờ thì đang rối bời vì cái lý do mà mình đã lỡ buông miệng nói ra.

Cự Giải ở kế bên nghe đến choáng váng cả mặt mài, không biết nói gì hơn.

Cả bầu không khí đáng sợ trong phòng bỗng chốc bị thay thế bằng sự ngượng ngùng không hề nhẹ của cả ba người.

Được một lúc sau, Song Tử như đã hoàn hồn lấy lai được tinh thần, cậu liền đứng phắc dậy hai má đỏ ửng cả lên gãi gãi đầu xoay mặt đi dịu giọng cất tiếng nói

“Tôi biết tôi đẹp trai nhưng cô cũng không thể lấy đó làm lý do để đánh tôi chứ!”

Thiên Yết tiếp tục giữ im lặng không cung cấp bất kì ý kiến nào, còn Cự Giải thì hoài nghi khả năng tuyển nhân viên của mình.

Anh tự hỏi bản thân rằng hồi đó sao anh có thể đi tuyển một người tự luyến đầy mình thế kia.

Cự Giải lấy tay lau lau trán rồi lên tiếng phá vỡ bầu không khí đầy tự luyến của Song Tử

“Chúng ta cần tìm được những người khác rồi còn phải tìm ra con boss của ngôi nhà này nữa.”

Song Tử nghe thế thì liền gật đầu thu lại gương mặt tự luyến rồi đưa tay về hướng Thiên Yết

“Đứng lên đi!”

Thiên Yết ngước mắt lên nhìn chằm chằm vào bàn tay ấy.

Cô rụt rè nắm lấy bàn tay ấy, thật ấm áp làm sao!

Cả ba bắt đầu tiến bước về phía cánh cửa, ba cái đầu vừa đưa ra để quan sát xung quanh thì đập ngay vào mắt cả ba là hình ảnh Kim Ngưu đang cõng Song Ngư trên lưng mà chạy thục mạng ở ngay ngã rẽ bên trái.

Không biết là do nhãn quan của Kim Ngưu tốt hay là số ba người xui mà chỉ trong chớp mắt Kim Ngưu đã phát hiện ra cả ba.

Kim Ngưu vui mừng thắng lại chạy đến chỗ họ.

Khi thấy Kim Ngưu thì cả ba chưa kịp ăn mừng thì trong mắt họ lại xuất hiện thêm một hình ảnh khủng bố khác.

Đó là tấm da người đang dí theo sát đít hai con người kia.

Mồ hôi tuôn ra như mưa Song Tử là người đầu tiên xoay lưng bỏ chạy mà không quên để lại một câu đầy tính thúc giục người khác

“Đừng có chạy đến đây!”

Cự Giải cùng Thiên Yết dùng hết sức của mình mà phi thẳng một đường theo Song Tử.

Kim Ngưu phía sau thấy thế cũng tăng tốc độ chạy theo còn Song Ngư trên lưng thì không ngừng kêu gào

“Lẹ lên!

Nhanh lên nó dí sát đít rồi nè”

Bốn con người và một đứa được cõng chạy hết gas, đến ngã ba thì gặp ngay Bạch Dương, Thiên Bình và Bảo Bình đang bất tỉnh.

Thiên Bình thấy bọn người kia đang chạy lấy chạy để tưởng là đang đua xem ai chạy nhanh hơn, cô vô cùng hào hứng còn cổ vũ vô cùng nhiệt tình giơ tay ra hiệu chỗ mình đây là đích đến cuối cùng.

Nhưng Bạch Dương tinh mắt nhận ra có điều gì không đúng.

Cô tự hỏi tại sao Song Ngư lại hoảng hốt như thế và cô đã nhận ra.

Cô lưng cõng Bảo Bình một tay kéo Thiên Bình nói như gào lên

“Chạy lẹ con điên này!

Mày không thấy tấm da người chết bầm đang bay như tên bắn đuổi theo bọn kia hả?!

Chạy lên lầu nhanh lên!”

Thiên Bình nghe Bạch Dương nói thế thì liền không cần suy nghĩ mà vắt giò lên cổ chạy.

Thế là cả nhó người đua nhau hạy thẳng lên phòng gác mái rồi chạy vào căn phòng duy nhất ở nơi ấy khóa cửa lại.

Thiên Bình thở ra một tiếng vừa định mở miệng ra nói điều gì đó nhưng đã bị Bạch Dương chặn lại.

Bạch Dương mặt trắng bệch giọng run run phát ra một câu nói khiến tất cả mọi người như rơi vào trong hầm băng

“ Có ai đang ngồi ở đằng kia kìa mọi người ơi!”

Đôi lời của tác giả:

Hello mn lâu rồi mới gặp lại, tui là tui không cố ý để đến 1 tháng mới đăng chương đâu thực sự đấy, chỉ là vô tình thui.

Tại lúc đó tui dấn thân vô làm độc giả cái quên mất mình cũng là tác giả rồi đi học lại nè cái deadline dí tui chạy sấp mặt luôn mà vừa xong deadline cái tui kiểm tra liên tục nên không có thời gian để viết chương mới đăng cho mn.

Hì hì giờ tui đăng lại rồi nè!

Mn tiếp tục ủng hộ tui nha!

Iu mn nhìu!!!!!!!!!!!!
 
(12 Chòm Sao) Truy Đuổi Âm Dương
Chương 9


Chương 9

Mọi người giờ đây đã trắng bệch cả mặt mày vì phát hiện bản thân tự chui đầu vào chỗ chết.

Bảo Bình giờ đây cũng đã được Bạch Dương cùng Thiên Bình đánh thức thành công, cô hoang mang tột độ khi nhận ra được mọi người đang ở trong một tình huống nguy hiểm như thế nào.

Cái "người" đang ngồi chìm sâu trong bóng tối hư ảo ấy bỗng cất tiếng cười the thé xé rách sự tĩnh lặng của căn phòng.

Mọi người một thân mồ hôi lạnh tuôn ra như suối, dường như ai nấy cũng nín thở căng mắt nhìn xem "người" ấy sẽ hành động như thế nào.

Nhưng bỗng Song Ngư lại cất tiếng nói nâng lên sự căng thẳng trong căn phòng

"Cô chính là Nguyễn Phương Dung người đã đưa ra yêu cầu để chúng tôi tới đây điều tra về sự huyền bí của căn nhà này."

"Người" đang ngồi đấy nghe Song Ngư nói vậy liền cười lên nói

"Có vẻ thông minh hơn ta nghĩ đấy!"

Giờ đây mọi người dường như chết đứng vì phát hiện ra người ra yêu cầu lại là boss của căn nhà này.

Phương Dung cất tiếng nói tiếp

"Ta thực sự chỉ muốn trêu mấy người tí thôi, ai ngờ mấy người lại phản ứng mạnh dữ thần"

Song Tử nghe Phương Dung nói thế thì liền tức tăng xông máu nói

"Gì?!

Bà nói vậy là có ý gì?!

Ý bà là bà hợp tác với sếp của chúng tôi đúng không con mụ già không nên nết kia?"

Có vẻ như từ "GIÀ" đã làm đứt đi dây lý trí của Phương Dung, cô bắt đầu nổi nóng lên, cả ngôi nhà rung lên từng trận dữ dội.

Thiên Yết như có như không cố ý đổ dầu vào lửa

"Nghe bảo đã già rồi mà còn hay tức giận là sẽ lão hóa nhanh đấy!"

Căn nhà lại càng thêm rung chuyển như có thể sập bất cứ lúc nào.

Cự Giải thấy vậy thì liền cảm giác bất lực khi mình là sếp của hai con người này, anh liền phải lên tiếng giải vây cho hai người họ

"Phương Dung cô đừng để ý đến những lời bọn trẻ nói, cô vẫn trẻ đẹp như thiên thần, như bông hồng nở rộ trong buổi sớm mai kia mà."

Cự Giải đã phải vắt hết đầu óc để nghĩ ra những lời nói hoa mỹ để tung hứng vẻ đẹp của Phương Dung làm cho cô ta không còn bớt giận mà bắt đầu chìm trong những lời đẹp ý thơ của anh.

Phương Dung cất tiếng nói

"Ta có thể để các ngươi đi nhưng với điều kiện anh trai vừa nói kia phải ở lại đây với ta, ta muốn cưới anh làm chồng của ta."

Chưa bao giờ Cự Giải cảm thấy khả năng tán gái đỉnh cấp level của mình lại khiến bản thân anh đi vào chỗ chết như lúc này.

Anh đưa mắt đầy đáng thương nhìn sang những người đồng đội của mình nhằm cầu cứu, nhưng đời đâu như mơ tưởng đồng đội hiền lành dễ thương sẽ sẵn sàng đứng ra trước anh để bảo vệ lấy anh nhưng không....

Ngay khoảnh khắc ấy Kim Ngưu đã nhanh miệng cất tiếng nói

"Nè người nè lấy đi!"

Cự Giải không tin vào những gì mà anh vừa nghe được, sao anh lại có một đám đồng đội rao bán anh dễ dàng như vậy.

Anh không có giá trị gì ư?

Phương Dung nghe thế cũng ngạc nhiên không kém gì Cự Giải, nhưng rồi cô cười nói

"Thì ra loài người dễ đang bán đứng nhau như vậy quả nhiên các ngươi chỉ đáng để làm mồi cho quỷ dữ bọn ta thôi."

Nghe cô nói thế thì Bạch Dương lại mồm nhanh hơn não tuôn ra một câu nói đi sâu vào tim Phương Dung

"Nhưng trước khi bà thành quỷ bà cũng là người mà dẫn đến là khi bà chửi chúng tôi cũng như đang chửi chính mình khi trước vậy, đúng là ngu như bò!"

Phương Dung chính thức nỗi điên, cô ta lao thẳng đến chỗ mọi người đang đứng, Bảo Bình nhận thấy tình hình nguy cấp thì liền lấy từ trong túi Thiên Bình là một tấm hình đã cũ mà khi nãy cô tìm thấy trên tường ở hành lang.

Thấy được bức ảnh ấy, Phương Dung dừng mọi hành động của mình lại cất tiếng nói đầy nguy hiểm

"Các ngươi tìm được tấm ảnh ấy ở đâu?"

Bảo Bình liền đáp lại

"Trên tường nó được treo ở hành lang phía Đông của ngôi nhà."

Phương Dung mắt nhìn chằm chằm bức ảnh khiến cho mọi người nhận ra bức ảnh này chính là mấu chốt của mọi vấn đề.

"Đây là ảnh của con cô à!"

Song Ngư cất tiếng hỏi Phương Dung nhưng cô ta không nói gì nhưng qua ánh mắt thì mọi người đều xác định được thân phận của đứa bé sơ sinh trong bức ảnh.

"Cô có muốn đi tìm xác con của mình hay không?"

Thiên Yết liền cất tiếng hỏi, Phương Dung ngay lập tức nói

"Các ngươi biết nó ở đâu sao?"

"Chúng ta đi thôi"

Bảo Bình liền cất bước hướng về hành lang phía Đông, mọi người cũng từng bước đi theo sau còn Phương Dung cũng muốn đi đến đó nhưng dường như có một cấm chú ngăn cản cô ta đi đến nơi ấy.

"Cô ở đây đi chúng tôi đi rồi sẽ quay lại"

Cự Giải cất tiếng nói rồi chạy theo mọi người.

Khi đến nơi Thiên Bình bảo Song Tử cùng Kim Ngưu đục một lỗ to trên bức tường, cả hai sau khi đục xong thì đập vào mắt tất cả mọi ngưòi đó chính là xương cốt của đứa trẻ sơ sinh bị chôn sâu trong bức tường.

Song Ngư lấy trong túi ra một tấm vải trắng cẩn thận bộc lấy xương cốt của đứa trẻ, rồi mọi người cùng nhau quay lại chỗ của Phương Dung.

Song Ngư đưa cho Phương Dung xương cốt của con của mình, ngay khi đó hình dáng ác quỷ đầy ghê rợn bỗng chốc biến mất thay vào đó là hình ảnh của người phụ nữ hạnh phúc khi tìm được con của mình.

Phương Dung cũng đã kể lại những chuyện trong quá khứ cho tất cả mọi người nghe.

Khi xưa cô được gả vào gia đình này, cô tưởng cô sẽ có được một cuộc sống hạnh phúc nhưng đâu ngờ rằng gia đình này theo đạo thờ quỷ satan và họ muốn hiến tế cô cùng đứa con chưa đsẽ bảo vệ cô cùng con của hai người.

Nhưng mọi thứ đều là sai lầm, hắn ta căn bản không yêu cô gì cả hắn đã bị quỷ tha hóa.

Hắn bắt lấy cô và đưa đến căn phòng cao nhất trong căn nhà này.

Sau đó cả gia đình hắn bắt đầu nghi lễ hiến tế mặc cho vô gào khóc và cầu xin ra sao.

Cả gia đình bọn họ đã hung ác tới mức dùng dao hơ qua lửa rồi sau đó trực tiếp rạch bụng của cô ra để lấy đứa con chưa được chào đời của cô.

Đứa trẻ chỉ vừa mới thành hình đã bị lôi ra ngoài rồi còn bị đem đi thiêu sống.

Tiếng trẻ con khóc thét cùng tiền gào đầy tuyệt vọng của cô vang vọng khắp căn nhà nhưng những người hàng xóm xung quanh lại không hề đến để đáp lại sự cầu cứu của cô.

Sau khi đốt cháy con cô thì gia đình hắn ta lại bắt đầu lột từng lớp da trên người của cô ra, thậm chí còn rút hết cả móng tay lẫn móng chân khiến cô đau đớn như sống không bằng chết.

Kết thúc tất cả đó là cả nhà học đem cô ngâm vào bồn tắm để cho cô chết đuối.

Vì cái chết đầy đau đớn cũng như bị mất con nên oán khí của cô cao ngất trời khiến cho khi cô vừa mới chết đi đã hóa thành lệ quỷ tàn sát cả gia đình nhà họ.

Nhưng khi trả thù xong, cô vẫn không tìm được con của mình nên cô cứ vất vưởng ở trong căn nhà này.

Phương Dung ôm lấy con mình trong lòng trước khi tan biến vẫn không quên gạ Cự Giải một câu khiến anh xanh cả mặt

"Anh không định suy nghĩ lại việc làm chồng tôi à, con tôi ngoan lắm đấy!"

Cự Giải lắc đầu liên tục tỏ vẻ không cần.

Sau đó Phương Dung hóa thành những đóm sáng tan biến vào hư vô.

Thiên Yết nói

"Thế là giải quyết xong mọi việc rồi chúng ta nên về tính sổ với sếp thôi".

Tất cả mọi người nghe thế liền gật đầu đồng ý rồi rời khỏi căn nhà đầy nguy hiểm này.
 
(12 Chòm Sao) Truy Đuổi Âm Dương
Chương 10


Chiếc xe chở 8 người bọn họ băng băng trên những con đường.

Từng cảnh vật cứ không ngừng đua nhau lướt qua khung cửa sổ, sau mấy tiếng đồng hồ cuối cùng họ cũng về đến nơi.

Bước xuống xe Bạch Dương vì quá phấn khích nên đã vươn tay hít sâu một cái đến nỗi mà quên thở ra, khiến mặt của cô bỗng hóa đỏ trông phút chốc.

Bảo Bình bước xuống sau thấy liền nhanh tay chụp lại một tấm hình.

Đây cũng là thói quen đầy xấu tính của Bảo Bình, là chuyên đi chụp hình dìm của bạn thân.

Có thể nói trong album điện thoại cô không thể kiếm ra ảnh của bản thân cô mà toàn là ảnh dìm của bạn thân cô mà thôi.

Cái điện thoại ấy nên được bảo vệ như bảo vật quốc gia tránh bị thủ tiêu.

Cử Giải vừa xuống xe thì đã có ai gọi điện thoại đến cho anh, Thiên Bình thấy vậy liền buộc miệng khịa câu

"Ý người ấy gọi cho anh Cự Giải kìa"

Cự Giải nghe Thiên Bình nói thế liền đưa mắt sang liếc một cái vì biết Thiên Bình đang sát muối vào vết thương của mình.

Có người ấy gọi cũng được nhưng sự thật phũ phàng là anh đây vừa bị đá tháng trước và sếp đang gọi đây này.

"Dạ sếp em nghe"

Cự Giải nhấc máy lên tiếng nói.

Đầu dây bên kia cũng truyền ra một giọng nói trầm ấm nghe thấm động lòng người nhưng ý nghĩa của câu nói lại làm người ta tức chết

"Về rồi đấy à còn đủ nhân số hay ngủm hết rồi?!"

Ông mà không phải sếp tôi là tôi siêng ông rồi đấy Cự Giải nghĩ thầm.

Cự Giải vô cùng hòa nhã gằn giọng nói

" Đủ sỉ số sếp ạ không mất một cọng lông nào cả mà Nhân Mã đi đâu rồi ấy sếp em không thấy cậu ta đâu cả"

Đầu dây bên kia tiếp tục truyền qua

"Tốt !

Nhân Mã được tôi gọi đi làm việc khác rồi, vậy mấy người đến gặp tôi"

"Ơ kìa-"

Sếp ngắt máy ngang xương khiến Cự Giải mém vứt luôn cái điện thoại.

Ngọn lửa giận dữ đang không ngừng cháy lan khắp cả người anh

"Cự Giải anh lại đây uống nước này"

Tiếng Thiên Bình vang lên lôi Cự Giải ra khỏi những ý nghĩ điên rồ đang không ngừng nhảy số trong đầu anh.

Cự Giải đi vào nhà tiến vào phòng khách truyền đạt sự mất nết của sếp lại cho tất cả mọi người, rồi cùng nhau đi đến công ty không lại bị sếp bắt đóng tiền phạt vì tội đến trễ nữa.

Kim Ngưu nhấn ga lên mức cao nhất phi như gió trên đường, tầm 15p sau xe đã đến được công ty nhưng khi xuống xe ai nấy cũng say sẩm mặt mày vì quá chóng mặt.

Kim Ngưu khi nãy có chạy ngang qua khúc cua, anh ấy cua 90 độ muốn lật luôn cái xe.

"Tao thề tao sẽ không để mày lái xe khi có việc gấp nữa đâu Ngưu ơi...ẹo!!!"

Song Tử như muốn ôm mặt đất than trời trách phận.

Sau khi lấy lại được tin thần sau chuyến xe bão táp ấy, mọi người lết từng bước vào công ty rồi đi thang máy đến tầng cao nhất.

'Cốc, cốc, cốc'

"Bọn em đến rồi đây sếp"

Cự Giải lên tiếng gọi

"Vào đi"

Giọng nói ấm áp ấy lại vang lên.

Mọi người bước vào đi đến trước bàn làm việc của sếp.

Người ấy đang ngồi xoay lưng về phía họ, trên bàn làm việc hồ sơ được để ngay ngắn cũng như có cả cái bảng tên sếp, mỗi cạnh còn được mạ vàng

"Huỳnh Hữu Duy"

Thiên Yết lẩm nhẩm đọc

"dám đọc họ tên tôi!"

Người đàn ông từ từ xoay người, lông mày nhếch lên cùng gương mặt không một góc chết đủ đốn tim ai nhìn thấy nó.

"Dạ đâu-"

Thiên Yết đang định lắc đầu chối bỏ sự thật nhưng đã bị người ấy nhảy vào mồm rồi

"Không nói nhiều trừ lương"

"Đừng mà sếp ơi !!!

Em trên có mẹ già dưới có con à nhầm em chưa có con mà nói chung là em nghèo lắm sếp ơi tha cho em đi"

Thiên Yết lúc này như muốn vứt luôn cả liêm sỉ của mìng mà quỳ rạp xuống ôm chân của con người kẹt sỉ đây mà lắc lắc.

Đã giàu rồi mà còn keo nữa những người còn lại như có chung một suy nghĩ nhìn chằm chằm vào con người đang ngồi đó nhắm mắt hưởng thụ sự đời.

Bỗng cặp mắt ấy mở ra nhìn chằm chằm bọn họ, Hữu Duy nói

"Tôi biết mấy người đang nghĩ gì đó có phải mấy người đang -"

Không đợi Hữu Duy nói hết câu Song Tử đã nhanh chóng chạy đến lấy tay chặn miệng sếp lại không cho nói nữa.

Song Tử trưng ra nụ cười thương hiệu nói

"sếp kêu tụi em đến đây có chuyện gì không ạ?"

Hữu Duy liếc nhìn Song Tử sau đó lấy tay gạt bàn tay của anh ra rồi nói

"Nhiệm vụ lần này là do tôi hợp tác với bên kia nên sẽ không tính vào tiền lương"

"Giề!!!!"

"Có ý kiến gì à"

Hữu Duy nhấc mắt nhìn cả bọn họ

"Dạ không có "

Một lũ lươn lẹo nhưng lại rất được sếp ưa chuộng.

Hữu Duy bật cười rồi nói

" Hình như cũng gần đến giáng sinh rồi đúng không?"

"Đúng rồi đó sếp, sếp định cho tụi em đi chơi hả sếp?"

Song Ngư nhanh miệng trả lời, ánh mắt toát lên vài tia sáng hưng phấn .

Hữu Duy gật đầu nói

"Đúng vậy tôi định cho mọi người đi đến một nơi nhưng không phải đi chơi mà đi công tác"

"Công tác hả sếp ?

Đi Đà Lạt hả sếp?"

Bảo Bình đầy nghi vấn nói, Hữu Duy chậm rãi đưa ra câu trả lời.

Nhưng ai có ngờ đâu đây sẽ là một lễ giáng sinh đầy lạnh giá hơn mọi năm rất nhiều.

"Không, vì sắp đến là giáng sinh nên đích đến của chuyến công tác lần này là khách sạn ma ám ở Vũng Tàu!!!"

_____________

Hello mn tui trở lại rồi đây.

Tui thực sự là do thi xong rồi kiểm tra liên tục với lại tui lười nữa nên không có ra chương mới.

Hé hé thui chúc mn đọc vui vẻ.
 
(12 Chòm Sao) Truy Đuổi Âm Dương
Chương 11


Chương 11

Tác giả lười biếng đã quay trở lại rồi đây mn ơi!

Tui viết cách ra cho mn dễ đọc nha >O<

------------------------------------------------------------

“ DITME!!!!

LẠNH QUÁ!!!”

Hữu Duy hét toáng lên khi vừa tới Vũng Tàu, Cử Giải nhìn sếp của mình bằng một ánh mắt khinh bỉ ý như nói cũng biết lạnh nữa hả.

Song Ngư giờ đây đã hóa thành cục bông di động và bám chặt trên lưng của Kim Ngưu, cô thì thầm với Thiên Bình đang đứng kế bên

“Lạnh thiệt đó mày ơi!”

Nhưng Song Ngư bỗng dẫy dụa khiến cho Kim Ngưu người đang cõng cô cũng chao đảo muốn đập mặt xuống bãi cát trắng trải dài mênh mông kia.

“Mày ngồi yên coi con điên này!”

Kim Ngưu dùng sức giữ chặt Song Ngư lại không cho cô dẫy dụa nữa.

Song Ngư nói trong hoảng hốt

“Bảo Bình nó mất tiêu rồi!

Tao không thấy nó đâu hết”

“Gì má?!”

Mọi người sau khi nghe Song Ngư nói thì cũng nhìn quanh đúng là không thấy Bảo Bình đâu hết.

Thì ra là lúc nãy Song Ngư thì thầm với Thiên Bình rồi lia mắt đếm xem đủ sỉ số không ai ngờ lại hụt mất một người không ai khác chính là Bảo Bình.

Bạch Dương cuống cuồng lên gọi cho Bảo Bình

‘Tút, tút-’

“Alo”

“Mày ở đâu vậy Bảo Bình?”

“ Mày hứa với tao là sẽ không chửi tao đi tao nói”

“Được tao hứa với mày”

“Tao ghi âm rồi đó nha”

“Nói đi”

“ Ờ thì tao cũng không biết tao đang ở chỗ nào nữa mày ạ, tao chỉ biết là tao vẫn đang ở Vũng Tàu nhưng mà ở một khu nào đó tao không biết”

Nghe Bảo Bình trả lời mà Bạch Dương muốn tăng huyết áp, máu nóng đã dồn lên não những câu từ thô tục chuẩn bị tuôn ra khỏi mồm của cô đột ngột bị chặn lại vì Bảo Bình quá hiểu bạn của mình

“M-”

“Nín!

Nãy mày có hứa với tao là không được chửi tao rồi”

Bảo Bình giờ đây cảm thấy tai của mình sẽ không bị tra tấn nhưng bỗng có một âm thanh bên đầu dây bên kia chính xác là ở bên Bạch Dương vang lên

‘ Đùng’

Bảo Bình giật thót tim mém tí làm rớt luôn điện thoại xuống đất, cô run run thăm dò

“Bạch…..

Bạch Dương ơi!

M…. mày có ổn không đấy?”

“Tao rất ổn!

Nói cho mày biết mày cứ chờ đến khi tao tìm được mày thì mày sẽ biết tay tao”

Lúc nãy do quá cục súc với Bảo Bình nên Bạch Dương đã đấm tay thẳng vào thân cây dừa gần đó nên mới tạo ra tiếng động lớn như vậy.

Bảo Bình ở bên đây đang rén lắm luôn.

Bỗng tiếng của Cự Giải vang lên

“Bảo Bình em miêu tả xem chỗ em đang đứng nó ra sao có đặc điểm nhận dạng như thế nào”

“Chỗ em đang đứng là một bờ biển có nhiều gò đá tự nhiên đủ hình dạng tạo nên nét sinh động khá thú vị cho Vũng Tàu, ngoài biển xanh ra thì chỗ em còn có bãi cát trắng trải dài cùng những mỏm đá tự nhiên nữa anh”

Nghe Bảo Bình miêu tả mà Cự Giải bất lực nhân n lần vì những gì Bảo Bình miêu tả thì chỗ nào ở Vũng Tàu chả có.

Cự Giải gượng cười nói tiếp

“ Vậy em miêu tả xem chỗ em đứng có gì đặc biệt”

Bảo Bình ngó nghiêng nhìn mọi thứ xung quanh rồi mỉm cười nói

“ Có đó anh!

Có em là đặc biệt nè”

Khóe miệng Cự Giải giật giật, tịnh tâm tịnh tâm tịnh tâm điều quan trọng phải nói ba lần.

Cự Giải từ tốn đưa điện thoại cho Bạch Dương rồi nhắn nhủ

“Em cứ tự nhiên anh không cản đâu”

Rồi xong toang!

Bảo Bình khi nghe thấy Cự Giải nói câu đó thì mồ hôi mẹ mồ hôi con không ngừng túa ra.

Bạch Dương nở nụ cười thân thiện cầm lấy điện thoại nói chuyện vô cùng nhỏ nhẹ nói lời đe dọa đứa bạn thân của mình

“Một là mày bật định vị lên, hai là tao sẽ tìm đến treo mày lên đọt dừa”

“Hic… từ từ để tao bật”

Đâu ai nói nếu Bảo Bình bật định vị lên thì khi tới nơi Bạch Dương không treo cô lên đọt dừa cơ chứ.

------------------------------------------------------------

Tầm nửa tiếng sau mọi người đã thành công tìm được Bảo Bình và cô đã bị Bạch Dương giáo huấn cho một trận tội mù đường mà cứ thích đi lung tung.

Hữu Duy đưa mọi người đến địa điểm nghỉ ngơi, đó là một khách sạn khá cổ kính không khí nơi này cũng âm u làm cho mọi người rợn hết sống lưng

“ha… ha…. chắc không phải đâu ha sếp”

Song Tử giật giật khóe môi mồ hôi đổ ra như suối, đưa mắt nhìn sang Hữu Duy đáp lại anh là một nụ cười thân thiện.

Tất cả mọi người nhìn thấy đều giật mình một cái không lẽ là…..

“Đúng rồi đó mọi người đoán chính xác rồi nha”

Cái gì vậy chời đây là nơi mà mọi người phải công tác mà!!!!

KHÁCH SẠN MA ÁM!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!
 
(12 Chòm Sao) Truy Đuổi Âm Dương
Chương 12


Chương 12

Hé hé ^O^

-----------------------------------------------------------

Câu nói của Hữu Duy làm cho mọi người hóa đá tại chỗ đã vậy sếp còn bồi cho mọi người một câu làm cho ai cũng tức muốn bay màu

“ Mọi người làm việc vui vẻ tôi đi đây xong việc thì gọi cho tôi đến đón nhá”

Ý là sếp bỏ tụi này á hả?

Ý là không ở chung trong cái nơi quỷ quái này á hả?

Ý là định chối bỏ trách nhiệm đó hả?

Bố ghim!!!!

Bỏ lại những gương mặt đầy hậm hực Hữu Duy cất bước ra đi.

Khi thấy sếp đã đi xa thì Kim Ngưu mới lên tiếng rủa

“Tao trù cho ổng tối nay bị ma bắt đến chỗ này ở với tụi mình”

“ Khôn đấy!”

Thiên Bình giơ ngón cái với Kim Ngưu.

Chuyến đi lần này tổng cộng có 9 người trừ Hữu Duy ra đó là Bạch Dương, Kim Ngưu, Song Tử, Sư Tử, Thiên Yết, Thiên Bình, Bảo Bình, Song Ngư, Cự Giải.

Tất cả mọi người vẫn đang đứng bên ngoài khách sạn bỗng có tiếng mở cửa cót két rùng rợn vang lên, một giọng nói lạ lẫm cất lên

“Các người là ai?”

Ai nấy cũng mồ hôi tuông ra như tắm, nhiệt độ bây giờ đã thấp lắm rồi nhưng khi nghe giọng nói đó thiếu điều nhiệt độ nó chui thẳng vào lòng đất luôn.

Bỗng Cự Giải bị đẩy về phía cửa khách sạn như muốn anh trả lời đi hỡi con người giỏi giao tiếp.

Bây giờ mà có cây xiêng là Cự Giải đã một phát xiêng thẳng 8 con người đang ở phía sau anh.

Tịnh tâm không được sát sinh, Cự Giải tự nhủ trong lòng rồi gắn lên mặt một nụ cười chuẩn P/S

“Chúng tôi là một đoàn du lịch đã book lịch ở nơi này”

Book lịch???

Tự hỏi rằng ai book á hả?

Sếp đấy!!!!

Nghe thế người phụ nữ với vẻ mặt trắng toát nở một nụ cười quỷ dị làm mọi người cảm thấy được một sự sai sai ở đây rồi.

Người phụ nữ ấy nói

“Mời quý khách vào!”

Mọi người chầm chầm mang hành lí của mình vào bên trong, tiến đến quầy lễ tân để nhận phòng, làm mọi người giật mình một phen nữa là cái bóng ngồi ở quầy lễ tân là một con ma nơ canh

“Đệt!”

Bảo Bình vì quá giật mình buộc miệng thốt ra.

Chưa để con tim được một phút bình yên thì một bóng người nhô lên từ phía dưới cái bàn làm việc làm cho cả nhóm một phen hú vía.

“Hì hì xin lỗi mọi người!

Xin tự giới thiệu tôi là Thư người quản lí cũng như kiêm nhân viên lễ tân của khách sạn này”

Người phụ nữ vẻ ngoài trông sinh đẹp nhưng da thì có phần hơi trắng bệch, tóc tai gọn gàng mỉm cười nói với mọi người.

Cự Giải cũng nở lại nụ cười nói

“Hân hạnh được gặp mặt có gì những ngày sau xin được giúp đỡ”

“Vâng phòng của các vị lần lượt là 665,666,667”

Thư nói xong rồi đưa ra ba chìa khóa phòng cho mọi người phân chia.

Hiện tại trong nhóm có năm nữ, bốn nam vì do cũng một phần khá là sợ nên năm nữ cùng nhau ở chung một căn phòng còn hai căn còn lại là của nam.

Bạch Dương, Thiên Yết, Thiên Bình, Bảo Bình, Song Ngư ngủ phòng 665, Cự Giải, Sư Tử ngủ phòng 666, Kim Ngưu cùng Song Tử thì là phòng còn lại 667.

Phân chia xong rồi mọi người cùng nhau lên phòng.

Bước vào thang máy Bạch Dương định bấm số tầng thì nhận ra rằng khách sạn này có tầng thứ 13 mà tuyệt vời hơn nữa là cả nhóm ở tầng đó.

Hơi hoang mang nhẹ nhưng Bạch Dương cũng nhanh chóng áp chế lại sự sợ hãi mà bấm số tầng đi lên, trước khi cửa thang máy đóng lại thì Thư nở một nụ cười nhìn theo tất cả mọi người.

Nhưng khác với nụ cười khi nãy lần này nó trong quỷ quyệt hơn.

“Ê mọi người, trong khách sạn này hình như có gì đó sai sai á”

Song Ngư lên tiếng vì trực giác của cô đang không ngừng gào thét muốn nhanh chóng ra khỏi nơi quỷ quái này.

Nghe cô nói thì Kim Ngưu cũng lên tiếng rồi đứng sát lại chỗ cô

“Thì đúng rồi còn gì nãy mày không thấy Thư có gì đó lạ lạ à”

Cả nhóm đang suy tư thì bỗng thang máy run lên liên hồi cảm giác như thang máy cứ nâng lên cao rồi rơi xuống sau đó lại nâng lên cao rồi rơi xuống cứ như vậy mà lặp đi lặp lại làm mọi người bắt đầu hoảng lên

“cái quần đùi gì vậy?

Định chơi tàu lượn siêu tốc hay gì vầy nè”

Sư Tử thiếu điều muốn bám dính lấy người của Cự Giải mà gào thét.

Có vẻ như nghe xong câu nói đó thì thang máy cũng trở lại bình thường làm mọi người ai cũng ngạc nhiên.

Thiên Yết mở to mắt nhìn chầm chầm vào phía cửa của thang máy miệng lắp bắp

“M..mọi…n…người….ơi…..cái…g..gì….ở….đ..đằng…kia…vậy?”

Song Tử nghe cô nói lắp bắp định cười cô nhưng nhìn theo hướng cô nhìn thì câu nói định vọt ra khỏi họng tuột trở lại vào trong.

Ôi má ơi!

Cái quần què gì vậy nè!

Thang máy bây giờ mới lên có tầng 12 mà nó mở cửa ra, ở phía cuối hành lang có bóng ai đó đang chơi lập lè lấp ló ở đó.

Bây giờ ai nấy cũng nhìn về phía đó mồ hồi túa ra như suối.

Bỗng cái bóng ấy lao về hướng thang máy nhưng đáng sợ hơi là nó bò bằng bốn chân, cái đầu thì xoay 180 độ, đôi mắt đỏ ngầu, dùng tốc độ kinh hoàng lao thẳng đến chỗ này

“ĐẬU MÁ !!!!!

ĐÓNG CỬA!!!

ĐÓNG CỬA LẸ LÊN!!!

LẸ LÊN!!!!”

Cả bọn gào thét muốn rách cả họng, Bạch Dương nhấn nút điên cuồng thiếu điều mà muốn rớt rút ra luôn mà cửa thang máy nó không đóng lại

-------------------------------------------------

Chuyện gì sẽ xảy ra tiếp đây mời mọi người đọc tiếp vào chap tiếp theo he he
 
(12 Chòm Sao) Truy Đuổi Âm Dương
Chương 13


Chương 13

Trời ơi làm sao bây giờ cái con quái vật ấy đang tới gần hơn rồi.

LẸ LÊN !!!

NÓ SẮP HỐT HÀNG MỌI NGƯỜI RỒI ĐÂY NÈ!!!!

CHỜI ƠI!!!

'Rầm'

Đệt!

Cuối cùng thì cánh cửa nó cũng đóng lại.

Bây giờ mọi người mặt mày ai nấy cũng đều xanh như đọt chuối hết cả rồi.

Thang máy đi lên đến tầng 13, mọi người bước ra khỏi cửa để đi đến phòng mình.

Trong lúc đang ngó xem phòng mình đang ở cái mô nào thì Bảo Bình nghe thấy một tiếng cười quái dị

"Ê Thiên Bình mày có nghe thấy tiếng cười không?"

Bảo Bình nắm lấy tay của Thiên Bình kéo lại nói.

Nghe Bảo Bình hỏi thì Thiên Bình cũng để ý lắng nghe thử, đúng thiệt là có tiếng cười

"Đúng rồi á mày nhưng mà không biết đứa nào cười ghê quá vậy "

Mọi người đang loay hoay tìm phòng nhưng vẫn nghe thấy Thiên Bình nói.

Kim Ngưu ngóc đầu lên nói

"Để tao xem thử đứa nào cười"

Nói rồi Kim Ngưu bắt đầu xác định tiếng cười phát ra từ đâu.

Sau một hồi, Kim Ngưu nhận ra cái thang máy lúc nãy mà tất cả mọi người sử dụng đang có biểu hiện rất lạ.

Cái quần què gì mà nó cứ đóng lại rồi mở ra, đèn cũng không ngừng chớp tắt.

Mọi người giờ cũng tập trung nhìn chầm chầm vào cái thang máy , không ai có đủ can đảm để có thể tiếp tục mò phòng.

Không khí như đóng băng, mọi vật rơi vào trong tĩnh lặng bỗng

'Rầm'

Mọi người đột ngột nhìn về nơi cuối hành lang chỗ cửa thoát hiểm.

Một hình bóng quen thuộc mà mọi người vừa nhìn thấy cách đây không lâu.

ÔI ĐITCU!!!!!

Con ma ấy nó chơi giương đông kích tây.

Vẫn cái dáng đi bằng bốn chân ấy, nhưng lần này nó còn bonus thêm màn bẻ đầu 180 độ cận cảnh full hd không che luôn.

Ôi muốn xỉu tại chỗ luôn.

Bóng ma ấy phát ra tiếng cười the thé rồi không hề báo trước lao về phía mọi người.

"DUMA!!!!

CHẠY!!!"

Cự Giải đã từ bỏ hình tượng hiền lương thục đức, tuôn ra nhưng lời thô tục.

Mọi người vắt giò lên cổ mà chạy, định đi lại chỗ thang máy để đi xuống thì đập vào mắt mọi người là một bóng ai đó đang treo lơ lửng trong thang máy.

Chiếc lưỡi nhỏ xinh dài xuống tận đất, miệng của cái bóng đó mỉm cười, kinh dị hơn là chiếc lưỡi ấy còn động đậy như mời gọi mọi người bước vào thang máy.

Móa!!! muốn tuột huyết áp thực sự!!!

Mọi người chỉ đút nhanh chìa khóa vào một phòng ở gần đó chứ hai thứ quái dị ấy đang áp sát đến tới đít rồi kia kìa.

'Rầm'

Cánh cửa đóng lại ngăn cách hai cái thứ kia ở bên ngoài, mọi người không ngừng thở ra.

Có vẻ như họ đã vào đúng phòng rồi và xem ra tối nay mọi người sẽ ở chung với nhau chứ giờ đâu ai dám đi ra bên ngoài.

Tiếng móng tay cào cửa vẫn còn vang lên rõ mồn một ai mà dám ra chứ.

"Con trai ngủ giường, con gái ngủ dưới đất đi"

"Sao mày khôn thế?!"

Bạch Dương nghe Sư Tử nói thế thì lên tiếng.

Thề cả đời cô chưa bao giờ gặp thằng con trai nào như thế này, hèn chi nó ế là phải, nết vầy ai chịu nổi chời.

Không đợi mọi người nói nhiều thì Sư Tử đã nhanh chân lẹ tay phóng cái thây lên giường đánh một giấc ngon lành.

Chời ơi đây có phải là con người vừa mới gặp ma khi nãy không vậy trời!!! mà sao giờ nó phóng lên ngủ tỉnh bơ vậy?! bộ không ám ảnh hay gì?!

Thấy vậy rồi thì cũng đành chịu mọi người cũng lết tấm thân nhỏ bé cùng tâm hồn mệt mỏi đi kiếm chỗ nghỉ ngơi.

Thế là một đêm có chút thanh bình nhanh chóng trôi qua.

Sáng ngày hôm sau~

'Cốc, cốc, cốc'

"Đi ra mở cửa đi!"

"Ưm....."

Thiên Yết sử dụng cặp chân dài của mình một cước đạp thẳng vào người Song Tử khiến anh trong phút chốc cắm đầu quay về đất mẹ.

"ĐAU!!!

Mới sáng sớm đứa nào kiếm vậy?"

Song Tử nửa tỉnh nửa mơ lết cái thân đau nhứt do mới hưởng được một cú đạp sáng sớm đi về phía cửa nhìn vào mắt mèo.

Đập thẳng vào mắt ánh là một khuôn mặt mỉm cười đầy kì dị nhưng cái điệu cười này có hơi chút mất nết không ai khác chính là Thư.

Song Tử có hơi giật mình lùi lại phía sau vài bước, Thiên Yết cũng đã thức dậy đi ra xem thử người đến là ai mà Song Tử đi lâu quá.

"Ê ai vậy mày?"

Tiếng của Thiên Yết vang lên làm cho Song Tử đang ở trong trạng thái chết máy được hồi phục trở lại.

Anh giật mình xoay người lại nói

"Thư đó mày, mà nó nhìn ghê quá tao không muốn mở cửa cho nó tí nào"

"Sao lại không mở cửa?"

Tiếng Thư vang lên càng làm cho không khí sáng sớm trở nên lạnh lẽo hơn bao giờ hết.

Thiên Yết giờ đây cũng hơi run người nói thủ thỉ với Song Tử

"Ê mày ơi tao nhớ là phòng mình cách âm á sao nó lại nghe được nhở?!"

----------‐-----------------

Ngồi viết truyện mà sợ hãi tột cùng.

Có ai giống tui không sợ ma mà đi viết truyện ma.

Nghe mà muốn trầm kẻm luôn á!!!!
 
(12 Chòm Sao) Truy Đuổi Âm Dương
Chương 14


Hé hé tui trở lại tiếp rồi đây🙂)

----------‐-------------------

Song Tử và Thiên Yết giờ cảm thấy khó thở vô cùng dường như không khí bị ai đó đè nén đến mức thấp nhất.

Không gian tĩnh mịch, bóng tối bao trùm lấy căn phòng mặc dù mặt trời cũng đã nhú nhú tách từng cơn sóng nhô lên.

'Cốc, cốc, cốc'

Tiếng gõ cửa lại tiếp tục vang lên, Thiên Yết co rúm cả thân mình nép sát lại bên người của Song Tử.

Hai con người sợ hãi tột độ, bỗng một bàn tay lạnh ngắt đặt lên vai của Song Tử làm anh hoảng hốt la lên

"DUMA!!!"

Song Tử cùng Thiên Yết xoay mặt về phía sau lùi lại vài bước, sau khi hồn phách bay về nhập lại thân xác thì Song Tử mới nhận ra đó là Sư Tử

"Móa mày mắc giống gì để tóc dài chi rồi giờ xõa ra rũ rượi tay thì lạnh ngắt đụng vào người tao làm gì hả thằng chóa kia?!"

Nghe Song Tử tuôn ra một màn rap diss như thế Sư Tử vén phần tóc đang xõa trước mặt mình ra nhíu mày nói

"Tao để tóc dài kệ tao mày với lại bật máy lạnh 8 độ lấy quần què gì mà tay tao không lạnh ngắt...

ý ya tao không làm phiền hai đứa bây nữa cứ tiếp tục đi nhoa!!!

Hí hí!!"

"Ý nó là sao?!"

Sư Tử nói xong thì bỏ đi để cho Song Tử một dấu chấm hỏi to đùng.

Nhưng sau khi nhìn xuôang dưới thì mới hiểu được ẩn ý trong câu nói của Sư Tử.

Song Tử giờ đây đang ôm cứng ngắt Thiên Yết, còn cô thì đã đỏ mặt như cà chua rồi.

Thấy thế Song Tử vội buông tay ra quay mặt đi nơi khác, phiến hồng cũng ẩn ẩn hiện hiện.

"Alo!

Mở cửa cho con mấy ba mấy má ơi!"

Tiếng của Thư một lần nữa vang lên lôi kéo hai con người đang ngượng ngùng quay trở lại thực tại.

"Nhưng tôi nghe nói khách sạn này cách âm thế tại sao cô lại nghe thấy chúng tôi nói chuyện cơ chứ?!"

Thiên Yết cất giọng ngờ vực hỏi Thư đang ở ngoài kia.

"Hả?!

À à tôi hiểu rồi, là vầy khách sạn chỗ chúng tôi có cách âm thật nhưng nó là ở mấy tầng khác còn tầng này với tầng dưới thì không có"

Đù sao chỗ này nó gắn cách âm khôn ghê vậy nè, chỗ cần cách âm thì không cách đâu chỗ không cần thì lại cách, Thiên Yết tức mà Thiên Yết không muốn nói á.

Sau một hồi thì Song Tử mở cửa cho Thư để bàn giao lại những phòng trống chứ tất cả mọi người đều đã thống nhất vẫn nên là ở chung với nhau thì sẽ an toàn hơn.

Một lúc sau khi tất cả mọi người đã thức dậy, mọi người quyết định xuống dưới sảnh để xem xét trước khi bắt tay vào điều tra.

May mắn làm sao lần này đi xuống thì không có đụng độ với hai con mắm kia nữa.

Khi xuống tới sảnh, mọi người bỗng thấy bóng dáng ai đó quen thuộc, cái bóng mà đã quay đít bỏ rơi nhân viên của chính mình đây mà.

"Ù ôi ai đây ta ơi"

Kim Ngưu nhận ra con người hôm qua phủi mông bỏ người chạy mấy dép giờ đây đang nằm vật vờn trên sofa ở sảnh khách sạn.

Vâng không ai khác chính là sếp của chúng ta Hữu Duy.

Hữu Duy nhíu nhíu mày hé mắt ra từ từ thì thấy tất cả nhân viên bị mình bỏ rơi hôm qua đang nhìn mình bằng áng mắt đầy sự khinh bỉ.

Hữu Duy ngồi dậy gãi gãi đầu mỉm cười thân thiện nhưng trên trán mồ hôi lại tuôn ra như suối.

" Ôi sếp kính yêu sao lại đổ mồ hôi như thế sếp gặp phải ác mộng à hay để em MÁT XA cho sếp nha"

Sư Tử nở một nụ cười đầy thân thiện, tiếng bẻ tay giòn tan vang lên khiến cho Hữu Duy như tắt nắng, anh xua tay liên tục nhưng sự thật lại phũ phàng, anh vẫn bị Sư Tử kéo lại một góc mà tẩm quất mát xa

"Rồi sao sếp vô đây làm gì?"

Sau khi xử xong Hữu Duy thì Thiên Bình lên tiếng hỏi

" Thì hôm qua anh đang trên đường đi về khách sạn kia thì gặp phải một cô gái xin đi nhờ xe về khách sạn này, anh liền phải quay về đây nhưng nào đâu bị cô ấy lừa vào trong khách sạn này luôn giờ đi ra không được"

Hữu Duy lên tiếng giải thích thật ra hôm qua trên đường anh đi về khách sạn mà anh đã đặt trước thì gặp phải một cô gái mặc một chiếc đầm trắng cùng mái tóc xõa dài xin cho đi nhờ xe.

Anh thấy trời lúc đó cũng có vẻ đã chấp tối nên không đành lòng để cô ấy ở đây một mình nên cũng cho cô ấy đi nhờ xe.

Ai ngờ đâu cô ấy lại đến khách sạn này.

Lúc anh định quanh đầu xe thì cô gái ấy bỗng gọi anh một cái.

Như có một thứ sức mạnh gì đó anh không thể khống chế bản thân mà đi theo cô gái ấy bước vào trong khách sạn này và không thể đi ra dẫn đến tình cảnh như bây giờ.

"Thôi thôi nói mẹ là ông mê gái đi ông ơi"

Song Ngư lên tiếng chế giễu cái con người bị lừa kia.

Mọi người ai ai cũng nhún vai như điềi hiển nhiên ấy.

Hữu Duy thấy vậy thì lúng túng nói

" Đ....

đâu có đâu.... anh chỉ muốn giúp người ta thôi mà.. không tin thì em hỏi cô ấy đi, cô ấy đứng ở kia nãy giờ kìa"

Hữu Duy nói rồi chỉ tay về hướng góc tường.

Không một bóng người, ai nấy cũng đen mặt xoay đầu nhìn chằm chằm vào Hữu Duy.

Tuy tính cách khác nhau nhưng bây giờ tất cả mọi người đều có chung suy nghĩ SẾP MÌNH BỊ M.A ÁM RỒI!!!!!!!!!!!
 
(12 Chòm Sao) Truy Đuổi Âm Dương
Chương 15


Helu mn tui trở lại rồi đây.

Mấy ngày trước tui bị deadline với bài tập dí sấp mặt nên không có thời gian ra chap cho mn, một phần cũng mệt lắn nên mn thông cảm cho tui nha●♡●

Tất cả mọi người bây giờ ai nấy đều mặt mày xanh lè như tàu lá chuối.

Không hiểu được sự tình, Hữu Duy bật cười chỉ vào mọi người nói

"Mặt mấy đứa sao vậy?

Sao đứa nào cũng xanh lè xanh lét vậy nè?

Không lẽ mấy đứa tưởng cô ấy là-"

Không để cho Hữu Duy nói hết câu Sư Tử liền ngay lập tức tiến tới đưa tay bịt cái mồm đang định nói ra những thứ khiến mọi việc trở nên trầm trọng hơn.

Với khuôn mặt nghiêm túc của mình Sư Tử nheo mắt nói

"Im đi sếp!

Đừng nói gì nữa tí tụi em giải thích cho sếp nghe bây giờ thì sếp nói chính xác xem cô gái sếp đang thấy đang làm gì?"

Thấy Sư Tử bỗng trở nên nghiêm túc như vậy, Hữu Duy cũng dần nhận ra có gì đó không đúng ở đây rồi.

Anh dời ánh mắt nhìn sang mọi người đang đứng xung quanh mình rồi đưa mắt nhìn về phía góc tường.

Hữu Duy ra hiệu cho Sư Tử bỏ tay ra để mình nói

"Cô ấy đang đứng ở ngay góc tường, đôi mắt không ngừng nhìn..... chằm..... chằm ... về.......p....phía-"

"Cái gì mà sếp nói lắp dữ vậy"

Kim Ngưu nhíu mày khó hiểu nhìn về phía của Hữu Duy.

Hữu Duy giờ đây run run đưa tay chỉ về phía góc tường ấy giọng nói đứy quãng vang lên

"C.....cô...g..gái....

đó....đang...b...bò.....BÒ TRÊN TƯỜNG KÌA!!!!"

"ĐỤ!!!ĐÂU?!"

Mọi người trong tức khắc xoay người nhìn về phía góc tường.

Khác với lần đầu, mọi người đã thấy được cô gái mà Hữu Duy nói nhưng mà cô ta đang đu lên tường bằng hai tay hay chân còn đầu thì đang xoay 180 độ.

Cặp mắt trắng toát không có lấy một tròng đen dán chặt trên người họ.

Nhưng sao cái nhân dạng này nó quen quen ấy nhở.

Chưa đợi mọi người nhớ ra cô ta là ai thì người phụ nữ ấy đã nhào về phía này.

"CHẠY!!!!

LẸ LÊN!!!"

Mọi người mở to mắt vắt chân lên cổ mà chạy, Bảo Bình cũng không quên lôi theo Hữu Duy như chết đứng ở đây.

"CHỜI ƠI ÔNG NGHĨ SAO MÀ MÊ CÁI CON ĐI BẰNG BỐN CHÂN VẬY HẢ SẾP?!"

Bạch Dương như muốn lấy đôi mắt của Hữu Duy đem ra lấy cồn rửa qua rửa lại mấy lần cho sạch.

Không thể hiểu nổi làm sao mà sếp cô lại có thể bị dụ bởi cái con đang đuổi như bay sát đít bọn họ thế này.

"Á!"

Thiên Bình dù chân vẫn đang chạy nhưng não vẫn vận động hết công suất cuối cùng cũng nhớ ra cái con đang dí bọn họ là con nào rồi.

"Là cái con hôm bữa gặp ở tầng 12 mà"

"Con đó nữa hả sao mà nó dai như đỉa vậy!

Đứa nào lấy đồ của nó thì trả đi chứ nó dí chạy muốn rớt quần rồi đây này"

Cử Giải chạy muốn rớt quần thật sự.

Mà sao hôm nay hành lang khách sạn nó dài đằng đẵng thế này, hôm qua nhớ đi có mấy bước là tới cửa ra vào rồi mà.

Kì lạ nhở!

Bỗng từ phía sau phát ra tiếng cười the thé, một giọng nói của người phụ nữ như vang từ âm ti vọng về

"Hé hé hôm qua các người may mắn thoát khỏi tay ta nhưng hôm nay thì không đâu ta sẽ hút hết linh hồn của các người hé hé~"

"Quao nó tuyên bố rồi kìa làm sao đây ta, có nên quăng sếp ra để sếp dùng mỹ nam kế hay không ta?!"

Thiên Yết vẫn đang vắt giò lên cổ mà chạy nhưng không quên nêu ra ý kiến của chính mình.

Vừa hay Song Tử chạy cách đó không xa nghe được liền tán thành ý kiến khiến cho Hữu Duy được một phen túa mồ hôi

"Bậy rồi mấy đứa ơi, anh xấu lắm con đó nó không mê anh đâu"

"Giề?!

Bình thường anh luôn tự nhận mình đẹp nhất mà sao nay lại thế chớ"

"Mày nín đi!

Uổng công tao vừa định tăng lương cho mày"

Hữu Duy đang ra sức năng nỉ mọi người không quăng anh ra trước mặt cái con đi bằng bốn chi ấy thì bị Cử Giải nhảy vào mồm bốc trần sự thật làm anh tức đến mức thiếu điều hộc máu chết tại chỗ.

"Thui ông ơi, coi thử xem có về được hay không rồi mới nghĩ đến việc tăng lương ông nhá"

Song Ngư chạy đến nói móc Hữu Duy một câu rồi quay sang Bảo Bình

"Mày thử quăng ông này sang chỗ con đầu 180 độ kia thử xem"

" Thui mày ơi ổng còn nợ tao một tháng lương chưa trả á giờ mà vứt ổng rồi lấy ai trả lương cho tao"

Hữu Duy nghe Bảo Bình nói thế liền thở ra thầm cảm tạ rằng tháng trước mình chưa trả lương cho cô.

Thứ mọi người không muốn thấy nhất bỗng xuất hiện, đó chính là ngõ cục.

Cái định mệnh thiệt chứ!!!!

"LŨ CHÚNG MÀY CHẾT CHẮC RỒI!!!!"
 
(12 Chòm Sao) Truy Đuổi Âm Dương
Chương 16


Giờ cứ ngày nào nếu tui rảnh thì tui sẽ tranh thủ ra chương mới cho mn nha!

Chứ có nhiều khi tui bận chạy deadline với bài tập để kiểm tra ý ~○~

Bây giờ trong đầu mọi người đều có cùng một suy nghĩ là KÌ NÀY ĂN CÁM MẸ NÓ RỒI!!!!!!!!!!!!!

Cái con chơi hệ bốn chi ấy đang không ngừng áp sát lại tất cả mọi người.

Không khí ngày càng bị đè nén, khuôn mặt ban đầu trắng bệch thì ngay bây giờ nó đã hóa đen như lọ nồi.

Ồ quao vi diệu phơi nắng lúc 12h trưa hay gì mà đen nhanh thế.

Đôi mắt trắng dã của nó cứ long sòng sọc lên.

Không hiểu số xui như thế nào, trong một cái chớp mắt thì cái gương mặt đầy ghê rợn cùng nụ cười man rợ cứ vang lên không ngừng như dán sát vào mặt Bảo Bình.

"Má nó thúi quá!!!

đi đánh răng đi rồi quay lại đây"

Bảo Bình một tay che mũi tay còn lại thì đẩy đầu con kia ra xa khuôn mặt mình chút nó cứ cười khằng khặc mãi đồng nghĩa với việc nó phải mở mồm mà nó đang áp sát vào khuôn mặt Bảo Bình nữa.

Từ đó ta có kết quả là bao nhiêu sự hôi thối của nó là Bảo Bình hưởng hết.

"Hé hé bố éo thích giờ tao sẽ bắt đi linh hồn của mày"

Cô ta tiếp tục cười lên áp sát khuôn mặt ghê tởm đang cháy xém của mình lại gần Bảo Bình hơn nữa.

Bảo Bình có thể nghe được cả mùi thịt nướng bị khét từ khuôn mặt cô ta.

Đang lúc hoang mang không biết phải xử lí như thế nào với cô ta thì bỗng tất cả mọi người như có cảm giác bước hụt rơi xuống vực sâu không đáy.

'Rầm'

Song Tử đang nằm trên giường giờ đây đang an tọa dưới sàn nhà.

Tất cả mọi người trong phòng bật dậy, ai nấy cũng mồ hôi tuôn ra như suối.

Thở ra một hơi thì ra nãy giờ chỉ là giấc mơ

"Cứ mơ thấy sếp là thấy xui tới nơi rồi"

Cự Giải vò vò mái tóc của mình, nhíu mày nói

'Cốc cốc cốc'

"Cái quần đùi gì nữa vậy nè?!"

Con tim mọi người ai nấy cũng treo trên vách vực nên vừa nghe thấy tiếng gõ cửa Kim Ngưu cùng Sư Tử hồn phách như muốn bay ra ngoài chạy tán loạn cả lên.

Sau khi đánh mắt qua lại, mọi người đành cùng nhau tiến lại mở cửa để có gì còn có đường chạy chứ ngồi ở trong có khi bị úp sọt hồi nào không hay thì chết.

'Cạch'

"Chào mọi người, tôi lên đây theo lời của sếp các bạn dẫn mọi người đi tham quan khách sạn này"

Ồ quao!!!

Sếp thật là tuyệt vời!!!

Toàn đẩy người khác vào chỗ chết không vầy nè.

Mọi người cũng nở nụ cười gượng lẳng lặng đi theo sau Thư nghe cô giới thiệu về khách sạn này.

Theo như Thư kể thì khách sạn này có từ thời chiến tranh của Pháp có nghĩa là rất lâu rồi.

Thời đó người Pháp đi đến Vũng Tàu để tham quan thì sẽ ở lại khách sạn này.

Nơi đây còn là nơi giao dịch giữa các vị lãnh đạo tối cao với nhau nữa.

Thiên Yết đi theo sau nghe Thư nói thì ngứa miệng hỏi một câu đáng ra không nên hỏi cái con người thần bí này.

"Vậy trong khách sạn này có tổ chức thần bí nào tới để giao dịch ngoài các vị lãnh đạo cấp cao kia không?"

Thư nghe Thiên Yết nói bỗng chốc nở một nụ cười ma mị

"Có đó~ Một tổ chức tuyệt vời đã tới đây và thu thập thêm tín đồ cho tổ chức của họ và nơi này đã vinh dự trở thành nơi tế lễ của tôn giáo ấy~"

"......."

"Quý khách có muốn biết tôn giáo thờ ai không nào"

Nghe Thư nói tới đây ai nấy cũng im lặng nhưng vẻ mặt của mọi người cùng ánh mắt đều hiện lên hai từ tò mò.

Người ta nói tò mò sẽ giết chết con mèo nhưng có vẻ như hôm nay mọi người lại gặp may mắn bất ngờ.

"Đó là-"

"Mấy đứa ơi!"

Không để Thư nói xong một tiếng nói khác vang lên cắt ngang cuộc trò chuyện.

Cái nết nói chuyện này không ai khác ngoài người sếp vô trách nhiệm của mọi người.

Thư thấy bóng người ấy xuất hiện thì có chút biến sắc nhưng cũng mỉm cười nói với mọi người rồi bỏ đi

"Tôi xin phép đi trước"

Hữu Duy đã đi đến tới nơi dưới ánh mắt khinh bỉ của nhân viên của mình, anh vẫn mỉm cười rất tự tin như chưa từng có chuyện gì xảy ra

"Sao hôm qua mấy đứa ngủ có ngon không?"

"Sếp qua đây em nói nhỏ sếp nghe này này"

Câu nói của Hữu Duy như chạm tới nỗi đau thầm kín của tất cả mọi người.

Nay Cự Giải anh đây sẽ thay mặt họ để dạy dỗ lại sếp mình cách làm người là phải có trách nhiệm.

Cự Giải cùng với Sư Tử, Song Tử và Kim Ngưu nở nụ cười thiện lành kéo Hữu Duy đi mà không để anh có thể trăn trối điều gì

"Này thì ngủ ngon"

" Này thì vô trách nhiệm"

"Này thì dẫn rắn về nhà"

"Này thì xuất hiện trong giấc mơ tui"

"CỨU MẠNG!!!!!!!!!!!"
 
(12 Chòm Sao) Truy Đuổi Âm Dương
Chương 17


Sau những ngày bận rộn thì tui trở lại rồi đây mn ơi >○<

-----------------------------

Sau khi hành xác Hữu Duy xong tất cả mọi người bắt đầu tìm manh mối dọc theo hành lang tầng 13.

"Tầng này hình như không có ai khác ngoài chúng ta luôn đó"

"Nhân viên trong khách sạn này cũng ít nữa chứ"

"Đi đâu hay muốn yêu cầu thứ gì thì kiểu gì mình cũng gặp phải cái người nhân viên tên Thư ấy"

"Nó cứ quái quái sao ấy nhở?!"

Thiên Bình, Bạch Dương,Bảo Bình cùng với Song Ngư đi chung cùng nhau đưa ra những điểm lạ của khách sạn này.

Đúng thực sự khi họ tới đây ngoại trừ cô nhân viên tên Thư cùng với cô gái không biết tên dẫn họ vào khách sạn thì không gặp bất cứ nhân viên nào mad chỉ tồn gặp những thứ không nên gặp thôi.

"Ê mọi người lại đây nhìn xem này"

Thiên Yết đi phía trước phát hiện được manh mối gì đó kêu mọi người tụ lại phía bức tường bên trái

"Trên tường này nó có vết cháy xém này"

Thiên Yết chỉ vào bức tường có vẻ cũ kỹ nhưng nếu người ta không để ý thì sẽ không nhận ra được vết cháy bị bụi che phủ trên bức tường.Song Tử tiến gần về phía bức tường

"Đúng thật!

Nó còn mùi khét nữa này nhưng mà hình như còn một mùi khác hòa lẫn phát ra từ bức tường này nữa"

"Mùi mốc chăng?!"

Sư Tử nhướng cặp chân mày thanh tú của mình lên nhìn về phía Song Tử.

Kim Ngưu bên cạnh vỗ lên vai Sư Tử vừa khoác vai kéo Sư Tử đi vừa nói

"Khách sạn này cũng gần một trăm năm rồi cũng nên làm sao mà không có mùi mốc được"

Mọi người cứ thế tiến bước nhưng Cự Giải vẫn không di động như đang suy nghĩ điều gì đó.

Bất chợt anh ngẩn đầu, câu nói vừa thốt ra khỏi miệng của anh khiến cho mọi thứ rơi vào tĩnh lặng của sự âm trầm

"Có lẽ đó là mùi máu thì sao"

Mọi người đồng loạt quay đầu nhìn chằm chằm vào anh.

Nếu người khác nhìn vào có lẽ sẽ tưởng anh đang chuẩn bị bị đập hội đồng, nhưng chỉ những người ở đây trong lòng đều biết suy đoán của Cự Giải là đúng rồi.

"Chúng ta cần thêm thông tin nữa để có thể xác nhận chính xác"

Hữu Duy lên tiếng phá bỏ đi cái không khí âm trầm này, kéo mọi người ra khỏi dòng suy nghĩ.

Tất cả mọi người bắt đầu di chuyển xuống lầu dưới.

Nhưng khi đi ngang qua căn phòng của họ thì

"Cự Giải anh nghĩ sao về vấn đề này?"

Bảo Bình quay đầu định hỏi ý kiến của Cự Giải về giả thuyết vừa mới được nhảy số trong đầu cô.

Nhưng khi cô quay lại thì phía sau chỉ là một khoảng không.

Cự Giải biến mất rồi!!!

"Cự Giải anh ở đâu?

Cự Giải mất tiêu rồi mọi người ơi!!!"

Nghe Bảo Bình nói trong hoảng hốt, mọi người đều quay lại đúng thiệc không còn thấy Cự Giải đâu nữa.

Ai ai cũng thi nhau í ới gọi Cự Giải.

Ở một chiều không gian khác

"Ủa khoan đây là đâu? mọi người đâu rồi?"

Cự Giải hoang mang nhìn quanh.

Anh đang đứng trong một căn phòng khắp nơi trên tường là những hình vẽ vô cùng kì quái khiến anh không thể hiểu được.

Trên sàn có hình tròn cùng với ngôi sao năm cánh bị đảo ngược.

Khi anh nhìn thấy ngôi sao năm cánh bị đảo ngược thì có hơi giật mình vì đó là biểu tượng của quỷ satan.

"Đứa nào mà vẽ còn xấu hơn cả Sư Tử vậy nè?"

Cự Giải tiến lại gần bức tường nhìn kĩ những hình vẽ trên tường.

Tưởng anh nhận ra được điều gì quan trong ai ngờ anh lại phê bình nét vẽ trên tường.

Nhưng anh cũng nhìn ra ẩn sau trong nét vẽ nguệch ngoạc (tui không biết đúng chính tả không nha) là hình ảnh của một cô gái đang mỉm cười.

Nhưng Cự Giải cứ cảm thấy nụ cười này nó cứ quái quái kiểu gì

Anh càng lại gần hơn, gần hơn, gần hơn nữa.....

Một cánh tay bỗng thò ra từ tting bức tường ấy.

Chỉ lệch một tí nữa là cái tay ấy đã túm được Cự Giải.

Không biết chừng nếu bị tóm anh sẽ bị lôi vào trong bức tường rồi bị ăn tươi nuốt sống cũng nên.

"Lửa....lửa ở đâu ra vậy chời?!"

Cự Giải một lần nữa hoang mang khi thấy ngón lửa đang không ngừng bùng lên.

Rõ ràng khi nãy làm gì có cháy đâu.

Không lẽ là do cánh tay đó.

Nghĩ đến cánh tay Cự Giải liền nhìn sang thì một lần nữa con tim của anh như muốn ngừng đập.

ÔI MẸ ƠI CÁI QUẦN QUÈ GÌ VẬY NÈ?!!!!!!!

Khi anh quay lại nhìn thì đâu còn là cái cánh tay trắng buốt nữa, nó không những hóa đen mà còn combo thêm cái đầu cùng cặp mặt đỏ rực đang cố gắng bò ra từ trong bức tường.

Không biết có phải do chạm mạch hay đứt dây thần kinh hay không Cự Giải đã đi đến chỗ cánh tay ấy nhấc tay anh lên một phát......................

ấn cái đầu nó vào lại trong bức tường!!!!

Có vẻ nhưng chủ sở hữu cái đầu ấy cũng không lường trước được sự việc sẽ diễn ra như thế này.

Nhưng ngay phút chốc cánh tay đen không còn gì có thể cứu chữa được kia nắm chặt lấy tay của Cự Giải nhầm lôi anh vào trong bức tường luôn.

"Chetme!!!

Kì này chơi ngu rồi!!!"

Thế là cuộc giằng co giữa ranh giới sinh tử chính thức được khai mạc
 
(12 Chòm Sao) Truy Đuổi Âm Dương
Chương 18


Chương 18

"Cự Giải anh ở đâu thế?

Cự Giải ơi!!!

Anh mau ra đây đê!!!

Con Thiên Bình nó sắp thui trụi đống đồ hiệu của anh kia kìa"

Bảo Bình như gắn thêm cái loa ở miệng, tiếng nói hết công suất của cô không ngừng vang vọng khắp nơi nhưng không may thay là Cự Giải vẫn không xuất hiện theo phản xạ khi nghe tin đồ của anh bị đốt.

"Rốt cuộc ổng đi đâu rồi chứ?"

Kim Ngưu vò vò mái tóc của chính mình thiếu điều muốn bứt hết đống lông được gọi là tóc kia ném thẳng xuống đất.

Song Ngư đảo mắt nhìn xung quanh quan sát kĩ càng tất cả mọi thứ.

Nãy giờ tất cả mọi người đã đi hết cái tầng 13 này để tìm người nhưng lại không thấy.

Tại sao lại không đi những tầng khác á.

Đơn giản là bởi vì cứ nghĩ đi chỉ cần bước vào thang máy là thấy hai con mẹ kia nó đứng nó chờ thiếu điều chực sẵn để mở mồm ra táp những đứa hay đi riêng lẻ.

"Ê sao phòng của mình nó là lạ sao ấy nhỉ?"

Song Ngư sau một hồi quan sát thì bỗng lia mắt đến chỗ căn phòng nơi mà mọi người đã nghỉ ngơi vào tối hôm qua.

Lạ thay không biết may mắn hay là do ý trời, cánh cửa phòng đang đóng chặt bỗng chốc mở ra he hé.

Trực giác của cô như dò được có điều gì đó không đúng nên đã gọi tất cả mọi người cùng nhau đi đến căn phòng ấy.

"Giờ đứa nào đi trước?"

" Mày đi"

" Mày đi"

" Mày đi"

Đứa nào bây giờ cũng chối bỏ trách nhiệm đẩy qua người khác

"Anh đi sếp có chức vụ lớn nhất nên sếp đi đầu đi"

"Đúng rồi đó sếp!"

Chưa bao giờ Hữu Duy muốn quánh người như lúc này nhất là cái con nhỏ hay tỏ ra trầm lặng, lạnh lùng girl kia.

Chính mi đấy Thiên Yết, cuối tháng này chắc chắn tôi sẽ trừ lương cô.

Hữu Duy thầm thề nguyện trong đầu nhưng vẫn không chịu đi trước nên đành đưa kế dụ những đứa nhân viên nhỏ bé của mình vào

"Vậy sao được mọi người đều phải có trách nhiệm chứ!

Nên chúng ta sẽ chọn người đi trước bằng cách......"

" Bằng cách.....?!"

Mọi sự chú ý tập trung giờ đây đều nằm trên người của Hữu Duy, anh nhướng mày khẽ mỉm cười nhìn những con mồi đã lọt bẫy lúc nào mà không hay.

"......

OẲN TÙ XÌ!!!!!!!!!!!!"

Cả bọn nghe giọng nói như muốn đấm vào mặt của họ hô to.

Dù cho có chút bất mãn nhưng mọi người vẫn tiến hành trò chơi nhưng ai cũng không để ý rằng tại sao Hữu Duy lại là người duy nhất không chơi cơ chứ.

Đã không chơi mà cứ ở bên ngoài hùng hồ hò hét như thể mình chơi rất hăng ý.

Ở một chiều không gian khác

"ĐITMEMAY!!!!BUÔNG ĐÔI TAY NHAU RA TAO VỚI MÀY KHÔNG THUỘC VỀ NHAU ĐÂU CON QUỶ !!!!!"

Cự Giải vẫn trong đà bị kéo vào trong vách tường, anh đang cố hết sức lôi ngược con ma chơi dơ ấy ra ngoài.

Nói chơi dơ con ma mà nghe được chắc bay ra đạp đầu anh quá!

Nghĩ sao người ta à không ma ta đang chui ra anh lại anh nhấn vô cho đã rồi để bị chộp tay giờ lại bảo ma ta chơi dơ à.

Cự Giải hít sâu một hơi gồng hết sức mình mà kéo thật mạnh

'Xoạt'

Vâng con ma chính thức bay ra ngoài trước sự ngỡ ngàng của cả ma lẫn người.

Cự Giải ngớ người ra cúi đầu nhìn chằm chằm vào hai tay mình, còn trong đầu thì không ngừng nhảy số rằng tại sao mình không đi làm vận động viên môn võ thuật mà chui đầu vào cái chỗ đầy không khí chết chóc này để làm gì cơ chứ nhở.

"Gào"

"Đệch!!!

Ai lại chơi đánh lén ?

Làm người ai làm thế?"

"Tao là MA!!!"

"À rồi xin lỗi được chưa"

Trong lúc anh đang bận nghĩ ngợi thì con ma đã nhân cơ hội này nhảy bổ về phía anh đưa tay định bóp cổ anh nhưng may mắn là anh phản ứng nhanh cản lại kịp

"Bỏ tao ra"

"Ứ thích đấy mày phải đi với tao"

Bố cũng ứ thích đây thả bố ra"

Cự Giải bắt đầu một màn solo mồm một một với con ma kia.

Cả hai đang cãi nhau rất hăng bỗng cánh cửa phía sau được mở ra, một người một ma đồng loạt quay đầu qua nhìn

"Ồ xin lỗi đã làm phiền"

Bạch Dương đang bực tức về cái số xui không hồi kết của mình, có oản tù xì không mà cũng thua cho được nữa.

Cô vừa vặn tay nắm cửa mở cửa ra thì đập vào mắt cô là cảnh Cự Giải đang tay trong tay vói một con ma nữ nào đó.

Đặc biệt hơn là cái tư thế của một người một ma đó đang rất gây hiểu lầm, Cự Giải thì nằm trên mặt sàn còn ma nữ thì đang ngồi trên người của anh còn tay thì đang nắm chặt với nhau đầy say đắm.

Quao!!!!

Bạch Dương không còn gì để nói thêm đành lẳng lặng để lại một câu rồi nhẹ nhàng đóng cửa để lại cho Cự Giải một sự hoang mang còn ma nữ thì hạnh phúc tột độ vì có người tạo cơ hội cho nó.

"Hai người cứ tiếp tục"

"Ê Ê Ê !!!!!!!!!!!

KHÔNG NHƯ MÀY NGHĨ ĐÂU KHOAN!!!!!!!!"

-----------------------------------------------------------------------

Đầu tiên tui xin lỗi mọi người vì đã để thời gian dài vậy mới ra chương mới

Thứ hai là mọi người cũng biết đấy (ai là học sinh/sinh viên) thì tui đang bước vào kì kiểm tra với thi giữa kì nên khá là bận rộn.

Tui phải vật lộn với đóng bài tập cũng như học bài nên quá mệt để có thể viết chương mới cho mọi người

Thứ ba là mọi người đừng lo tui vẫn sẽ ra chương mới thui nếu tui rảnh nha

Chân thành cảm mơn mn●♡●
 
(12 Chòm Sao) Truy Đuổi Âm Dương
Chương 19


Chương 19

Helu!!!!

Tui quay trở về rồi nè mọi người ơi~~~

---------------------------------------------------------------

Bạch Dương nhanh chóng đóng cửa lại trước sự bàng hoàng của những người còn lại đang ở phía ngoài đây.

Bảo Bình mới cất tiếng hỏi

“Ủa sao vậy mày?”

“Tao vừa nhìn thấy cảnh không nên nhìn thấy”

Nghe Bạch Dương nói thế ai cũng tò mò không biết khi nãy cô nhìn thấy gì mà lại đóng cửa lại không một chút do dự như thế.

Thiên Bình vì quá tò mò nên đã hỏi tiếp

“Mày thấy gì vậy Dương?”

“ừm…. thì…. tao thấy anh Giải đang tay trong tay chơi đấu vật với một người con gái nào đó ở dưới sàn nhà…..”

“Rồi sao nữa kiểu đang nói thì đừng có mà nín lại á nó kì lắm hiểu hông?!”

Bạch Dương nói một nửa thì dừng lại làm cho Sư Tử cảm thấy có chút tụt hứng kéo lên không nổi luôn nên mới phát biểu ý kiến của anh cũng là ý của những người xung quanh khác

“Mà tao nhìn thấy hai người đó đang ôm nhau thắm thiết lắm tay trong tay luôn lăn lộn mấy chục vòng trên sàn nhà á”

“Thiệt luôn hả mày?

Đâu để tao xem thử”

Nghe Bạch Dương nói mà cái tính tò mò của Bảo Bình lại nổi lên.

Không một chút do dự cô mở cửa nhìn vào bên trong, lần này mấy người ở phía sau cũng vì quá hiếu kì nên cũng chen chân nhau ngó mắt vào dòm thử sự tình có như Bạch Dương vừa kể hay không.

Cự Giải ở bên trong không ngừng ra sức đẩy người phụ nữ kia ra khỏi người mình, anh nghe thấy tiếng mở cửa liền tưởng tụi đàn em mình nó đã thông suốt được suy nghĩ bay vô cứu anh.

Cự Giải đưa mắt qua nhìn thì thấy quyên đám đang đâm chiêu nhìn anh đắm đuối.

Nhưng lạ ở chỗ là tụi nó không hề tiến lên giúp anh hay làm gì cả anh chỉ nghe được câu nói của Bảo Bình trước khi nổi máu điên lên

“Không chỉ thắm thiết mà còn mãnh liệt nữa chứ”

Chính thức máu nóng đã dồn lên não, Cử Giải gào thét lên làm cho mọi người cuống cuồng theo kể cả người phụ nữ kia cũng được một phen giật mình

“MENO!!!!

TỤI BÂY ĐUI HAY MÙ MÀ KHÔNG CHỊU VÀO CỨU TAO!!!!!!”

Mọi người nhanh chóng chạy vào dùng hết sức bình sinh của bản thân mà kéo người phụ nữ kia ra khỏi Cự Giải.

Nhưng không biết tại sao sức của 8 người mà lại không thể lôi người phụ nữ kia tránh xa Cự Giải.

Hữu Duy đứng ở bên ngoài không ngừng ra sức cổ vũ

“Cố lên!

Cố lên!

Cố lên!

Chị gái xinh đẹp cố lên!”

“Ủa sếp????”

Mọi người ra sức kéo như một con trâu nhưng sếp của họ lại đi cổ vũ đối thủ của họ là sao?

Định dập tắt ý chí chiến đấu của nhau hay gì?

Chán sếp của mình ghê hồn luôn đó ta ơi.

Có vẻ như trời vẫn còn thương xót cho số phận hẩm hiu của đám nhân viên đang chìm trong khó khăn này.

Bảo Bình bỗng nhớ ra là mình từng học bẻ khớp, không biết mình có nên bẻ nhẹ cái khớp của người phụ nữ hay nói đúng hơn là con ma nữ này để dễ dàng lôi ra hay không.

Dù là chưa bao giờ thực hành trên sinh vật chơi hệ tâm linh như thế này lần nào nhưng cô vẫn muốn thử tí xem có bẻ được không mà không bẻ được thì thôi người ta có câu thua keo này ta bày keo khác.

Không chừng chừ một phút nào nữa, Bảo Bình nhanh tay nắm lấy cánh tay trái của người phụ nữ ấy, một chân thì đạp lên người kéo căng cánh tay ra bẻ ngược về phía sau

Tiếng rắc giòn tay vang lên làm không khí đang sôi trào nhiệt huyết chiến đấu bỗng chìm hẳn sâu vào trong im lặng.

Mọi người mở to mắt không tin được nhìn về phía cánh tay đang bị bẻ ngược về phía sau của người phụ nữ kia.

Hữu Duy đứng ở ngoài cũng có đôi phần nuốt nước bọt suy nghĩ thử xem mình có làm gì cho Bảo Bình ghi hận hay không.

Người phụ nữ có chút ngỡ ngàng quay cái đầu 180 độ lại nhìn chằm chằm Bảo Bình.

Thấy hành động của người phụ nữ ấy Bảo Bình chỉ có thể thở dài nói

“Biết ngay là không có tác dụng mà”

Vừa nói hết câu thì con ma ấy đã chuyển mục tiêu từ Cự Giải sang Bảo Bình.

Nhưng có vẻ như nó không ngại tự bẻ ngược cánh tay còn lại ra phía sau để dễ bề hành động hơn.

Tiếng rắc quen thuộc lại một lần nữa vang lên, nó lao như tên bắn về phía Bảo Bình làm cho cô giật bắn cả mình.

Như nhìn thấy trước được phương hướng cô muốn chạy, nó nhanh chóng chụp lấy cánh tay của Bảo Bình trong phút chốc bẻ ngược ra phía sau như hành động khi nãy cô đã bẻ tay của nó như thế nào.

“A!”

Bảo Bình la lên thất thanh mọi người bây giờ đã sợ xanh cả mặt mày không ai dám bước đến để cứu lấy Bảo Bình.

Nghe cô la lên con ma nữ có vẻ như rất thích thú nó còn không ngừng cất lên từng tiếng cười the thé.

Bảo Bình đau đến ứa cả nước mắt, giờ mọi thứ trước mặt cô như hoa cả lên, cô đã không còn đủ tỉnh táo để có thể chống cự được nữa.

Con ma từng bước nắm lấy tóc của Bảo Bình lôi về phía vách tường

“CONMENO!!!!

MÀY MAU THẢ NÓ RA!!!!!!!
 
Back
Top Bottom