Tổng hợp chỉ thị của Chỉ huy Leo Solaris Aethelred:
1.
Truy sát ngầm ở Trung tâm Thành Phố.
Ưu tiên: kín đáo tuyệt đối. (Kết thúc)
Phân công chính: Scorpia Alistair, Sagi Aurelian, Gemini Aerion, Taurus Aurelian.
2.
Tổng thanh lọc suối nguồn lần hai. (đã hoàn thành)
Phân công chính: Cain Rivera, Aqua Vesper, Virgo Alistair cũng sẽ có mặt.
3.
Bổ sung nhân lực Cinder vào Hải đăng tuyến Bắc.(đã hoàn thành)
Phân công chính: Pisces Kitsune, Ares Ignis.
4.
Tập trung thu thập thông tin về "Năm Dị Uế Cấp Cao".(đã hoàn thành)
Phân công chính: Chỉ huy Leo Solaris Aethelred, Aqua Vesper, Virgo Alistair.
5.
Củng cố phòng thủ Tuyến Tây. (Kết thúc)
Phân công chính: Taurus Aurelian, Virgo Alistair.
6.
Nhiệm vụ bổ sung: Tái khảo sát Lõi Độc (Kết thúc)
Phân công chính: Ares Ignis, Capri Blackwood, Aqua Vesper, Cain Rivera, Virgo Alistair.
__________________________
"I hurt myself today
To see if I still feel
I focus on the pain
The only thing that's real
The needle tears a hole
The old familiar sting
Try to kill it all away
But I remember everything......"
Gemini Aerion hát rất khẽ, nhưng từng chữ như xuyên vào lớp không khí đặc quánh.
Taurus Aurelian bật cười khàn giữa lúc vai anh bị trói chặt sau cọc gỗ, máu khô bết trên cổ, trên môi.
"Bài này cũ rích lắm rồi."
Anh nghiêng đầu, để lộ nụ cười nửa miệng vốn quen thuộc dù chẳng có gì để cười trong cảnh này.
Bên cạnh, Sagi Aurelian cũng chịu chung cảnh trói, không còn sức để ngẩng đầu.
Cách đó vài bước, Scorpia Alistair nằm bất tỉnh, hơi thở mong manh như sợi chỉ.
Taurus vẫn giữ nụ cười cố hữu của mình, phong trần, tả tơi nhưng kiêu hãnh.
"Hiếm khi được ở riêng thế này.
Sao không uống một ly và tâm sự vài chuyện, nhỉ?
Gemini Aerion."
Anh nói nhẹ, như thể đang trò chuyện trong một quán rượu ấm cúng.
Gemini ngừng hát.
Mắt cô không nhìn Taurus.
Không nhìn bất kỳ ai.
Chỉ dán xuống sàn gỗ mà cô âm thầm tự tay xây nên, nơi từng là chỗ trú ẩn, giờ trở thành phòng tra hỏi của chính cô.
Nếu có ai nhìn vào, họ sẽ thấy đôi mắt đó đang giam một cơn bão.
"Nếu là chuyện tán tỉnh thì được thôi, Taurus."
Gemini cất giọng.
Taurus nhướng mày, chờ cô nhìn mình.
Chờ một ánh mắt, một thoáng dao động hay bất cứ thứ gì.
Nhưng Gemini vẫn không nhìn.
"Gemini thất tình à?"
Taurus hỏi, cố tình hạ giọng như đang thọc vào đúng vết thương.
"Ồ không.
Là tôi đá hắn."
Gemini mỉm cười nhạt, ánh mắt vẫn đóng đinh vào sàn.
"Là Ares Ignis hử?
Anh ta đâu có yêu cô."
Taurus cong môi.
Câu nói ấy được tung ra sắc lạnh, như một mũi kim chọc thẳng vào tâm tư Gemini.
Gemini nhắm mắt.
Một hơi thở dài, mềm yếu, mỏng như tấm kính sắp nứt.
"Tôi biết."
Một nhịp im lặng.
"Và tôi buông bỏ rồi."
"Vì vậy cô mới tìm người khác.
Sao không chọn tôi?"
Taurus nói, giọng nghe như một nụ cười mệt mỏi.
Lần này Gemini bật cười thật, một tiếng cười ngắn, rỗng, không chút ấm áp.
"Anh không phải gu của tôi, Taurus Aurelian."
Gemini nói.
Taurus khịt mũi, nghiêng đầu sang phải, cố tạo biểu cảm oan ức.
"Đây là chuyện buồn nhất tôi nghe hôm nay đấy."
Gemini ngẩng mặt, cuối cùng đôi mắt chạm vào Taurus như một lưỡi dao mỏng.
"Đó là điều anh quan tâm nhất trong tình cảnh này à?"
Bóng đèn trên trần khẽ lắc lư.
Ba người bị trói, một thì bất động, một thì tuyệt vọng, một thì giả vờ cười.
Còn Gemini đứng đó, cô độc trong không gian mà chính cô đã tạo nên, như thể mọi cảm xúc đều đã mục ruỗng theo mùi gỗ.
Taurus khẽ xoay cổ tay, thử kéo dây trói lần thứ không biết bao nhiêu nhưng đều vô ích.
Sợi dây ăn sâu vào da anh, đau buốt nhưng nỗi khó chịu ấy vẫn dễ chịu hơn sự thật đang phả vào mặt rằng anh không có lối thoát.
Anh đảo mắt.
Lần này, không phải để tìm Gemini, mà để tìm bất kỳ thứ gì có thể lợi dụng.
Tường gỗ.
Sàn gỗ.
Trần gỗ.
Tất cả đều được đục, ghép, đóng rất khéo léo, từng thanh khít vào nhau, không chừa kẽ hở.
Gỗ.
Toàn gỗ.
Đến cả mùi cũng chỉ có một: mùi nhựa gỗ và nhựa gỗ mới.
Taurus nuốt một hơi.
Cuối cùng anh cũng nhận ra điều đáng sợ hơn cả việc bị trói: Gemini đã chọn vật liệu mà anh chẳng thể dùng để chiến đấu hay phá hoại.
Cô ta đã tính trước anh từng bước.
Scorpia Alistair, cô em gái nhỏ của Virgo Alistair có thể là mối đe dọa tiềm ẩn trong căn phòng này nhưng giờ thì hoàn toàn bất tỉnh.
Một cú tấn công chuẩn xác, nhẹ nhàng nhưng đủ mạnh để vô hiệu hóa cô, khiến cô rơi vào trạng thái như người không hồn.
Taurus nhìn xuống, ánh mắt vừa sững sờ vừa căm hận.
Không phải vì tức giận, mà vì tất cả những nỗ lực và sức mạnh của anh giờ đều vô dụng.
Không chỉ bản thân anh bị trói, mà ngay cả đồng minh gần nhất, Scorpia và Sagi cũng đã bị loại khỏi bàn cờ.
Một lần nữa, mọi lựa chọn đều bị đóng lại.
Không cửa thoát, không công cụ, chỉ còn Gemini.
Và chính cô, với vẻ bình thản như tấm gương trong suốt, là trung tâm duy nhất mà Taurus có thể tác động.
Taurus hít một hơi dài, cơ thể căng như dây cung.
Ánh mắt chạm vào Gemini, nơi duy nhất còn khe hở trong bức tường vững chắc mà cô dựng lên, và nụ cười nửa khinh bỉ, nửa thách thức xuất hiện trên gương mặt Taurus:
"Chỉ còn cô thôi, và tôi sẽ khiến cô phải trả giá vì điều này."
Taurus thì thầm, giọng trầm đục.
Gemini vẫn không ngẩng đầu.
Ngón tay cô lướt nhẹ trên mặt bàn gỗ.
Giọng cô vang lên, mềm mại đến mức gần như dịu dàng nhưng lại chạm thẳng vào Taurus như một cú cắt ngọt lịm.
"Anh đừng cố quá, kẻo lại quá cố."
Gemini nói.
Taurus nở một nụ cười kìm nén, cộc cằn, hơi thở run nhẹ vì tức giận và đau đớn.
"Cảm ơn vì lời nhắc.
Nhưng cô nên biết, tôi đã vượt qua được nhiều thứ còn tệ hơn cái giọng triết lý rẻ tiền đó."
Taurus nói, giọng khàn và mỉa mai.
Gemini cuối cùng cũng nhìn lên.
Một ánh mắt bình thản và trống rỗng.
"Ồ?
Tệ hơn?
Như việc anh tin rằng lời nói có thể phá được những gì tôi xây dựng à?"
Gemini nghiêng đầu.
Taurus khựng lại.
Không phải vì lời châm chọc của Gemini, mà vì một điều gì đó lướt qua đầu anh nhanh như một nhát dao bén.
Ánh mắt anh nheo lại, không còn chỉ soi mói mà trở nên tập trung.
"À..."
Taurus cười, chậm, sâu, như thể cuối cùng đã tìm được một mảnh ghép bị giấu kỹ trong bóng tối.
"Tôi hiểu rồi."
Gemini vẫn đứng đó, bất động.
Nhưng ngón tay gõ vào mặt bàn gỗ của cô dừng lại nửa nhịp.
Chỉ một sơ hở nhỏ bằng đầu kim.
Nhưng với Taurus, thế là đủ.
"Lý do tôi thất bại trong việc hạ con Dị Uế Giả đó là do cô làm hết, phải không?"
Taurus nói, giọng thấp và mỉa mai hơn lúc nào hết.
Gemini không trả lời.
Không lắc đầu.
Không thở dài.
Không phản đối.
Chỉ đứng yên.
Và sự im lặng đó lại là câu trả lời hoàn hảo nhất.
Taurus bật cười lớn, tiếng cười vang lên đau đớn vì cơ thể bị kéo căng nhưng vẫn đầy vẻ đắc thắng.
"Trời đất!!
Giỏi quá đi, Gemini Aerion."
Anh nghiêng đầu, đôi mắt sáng lên như thú săn mồi.
"Thật là ấn tượng đấy.
Tôi tưởng mình bị chậm tay.
Té ra là do cô làm trò."
Taurus nói, tông giọng cao và pha ý cười.
Gemini hơi nghiêng mặt sang hướng khác.
Không phải vì xấu hổ.
Mà vì cô không muốn để Taurus nhìn thấy ánh mắt mình đang dao động, dù chỉ một chút.
"Anh đang nói linh tinh."
Gemini đáp, giọng nhẹ như gió thoảng.
"Ồ, phải.
Tôi luôn nói linh tinh.
Nhưng lần này thì không."
Taurus nhướng mày.
Anh ngả đầu ra sau cọc, thở dài một hơi, như đang kể lại chuyện vặt.
"Tôi sẽ đánh bại được con Dị Uế Giả đó, dù chậm, dù gây đổ nát cả dãy nhà, dù gãy một vài cái xương, nhưng tôi vẫn thắng."
Taurus nói, giọng không khoe khoang mà như đang thuật lại một chân lý hiển nhiên.
"Tôi có Scorpia hỗ trợ, Sagi ở sau lưng.
Ba đánh một, kiểu gì cũng thắng."
Mắt Taurus chuyển sang Scorpia, rồi sang Sagi, cả hai hiện đang bất lực như những quân cờ bị lật úp.
"Nhưng rồi, tôi không thắng.
Tại sao nhỉ?"
Taurus hạ giọng, nụ cười nghiêng nghiêng.
Gemini im lặng như một vách tường.
Taurus cúi đầu, giọng trầm xuống, mềm nhưng đầy mũi dao:
"Vì cô đã chơi tôi."
Không khí ngưng lại.
"Cô tấn công tôi bằng sóng âm.
Không phải âm thường.
Là Hạ âm.
Đủ sâu để làm đầu tôi choáng váng, đủ thấp để người bình thường không nghe thấy."
Taurus nói tiếp, từng chữ như chốt hạ.
Nụ cười Gemini khựng lại nửa giây.
Taurus nhìn thẳng vào cô, ánh mắt sắc như sắt nung:
"Cô biết tôi trâu bò cỡ nào, nên phải tấn công tận ba lần.
Một lần không đủ.
Hai lần chưa đủ.
Ba lần mới quật tôi gục."
Gemini quay mặt đi.
Nhưng quá trễ rồi.
Taurus đã thấy hết.
Cái giật nhẹ ở đuôi mắt.
Hơi thở bị kìm lại.
Và sự thật trần trụi nằm ngay giữa khoảng không im lặng.
Taurus cười lần nữa, mệt nhưng sắc:
"Cả căn phòng gỗ này và Scorpia bị đánh ngất."
Anh ngẩng đầu nhìn lên trần nhà gỗ, bật cười đầy cay đắng:
"Gemini Aerion.
Cô đã lên kế hoạch từ trước.
Từng bước.
Từng chi tiết."
Cuối cùng, Taurus cúi đầu, mỉm cười như thú săn mồi bị dồn ép vào tường nhưng vẫn còn nanh.
"Nhưng để bắt được tôi mà phải dùng đến ba cú Hạ âm."
Anh liếm vệt máu trên môi, ánh mắt cháy lên như tàn than:
"Thú vị đấy."
Taurus nghiêng đầu, trông như đang quan sát một tác phẩm nghệ thuật thay vì người đã bắt trói mình.
"Phải tinh tế lắm nhỉ."
Giọng anh rất nhỏ, nhưng đủ để Gemini nghe từng chữ.
"Dùng Hạ âm.
Chính xác.
Ẩn giấu.
Ba lần liên tục.
Cô phải tính toán kỹ đến mức nào để tôi gục mà không chết ngay tại chỗ?"
Gemini siết nhẹ ngón tay.
Taurus tiếp lời, giọng khẽ như vuốt ve một lưỡi dao:
"Và chắc chắn là tốn sức lắm.
Tôi mà dễ ngã vậy thì cô chẳng cần ba lần."
Taurus nhếch môi.
"Phải khó khăn lắm để hạ được tôi, đúng không Gemini Aerion?"
Lần đầu tiên, Gemini không thể giữ tay mình đứng yên.
Cô siết chặt mặt bàn đến mức khớp ngón tay trắng bệch.
"Anh—" Giọng cô thoát ra như hơi nóng phun qua kẽ răng.
Taurus bật cười.
"Làm gì?
Mất bình tĩnh rồi à?"
Gemini đập mạnh xuống bàn.
ẦM.
Cả phòng gỗ rung lên như có luồng áp lực quét qua.
Mắt Gemini bừng lên một tia giận dữ mà cô đã nén suốt từ đầu buổi đến giờ.
Không còn sự lạnh lùng.
Không còn giọng nói nhẹ nhàng như sương.
Chỉ còn một Gemini bị khiêu khích.
"Anh không biết gì hết.
Không biết, không hiểu, và lúc nào cũng nghĩ mình nhìn thấu mọi thứ."
Giọng Gemini sắc như vụn thủy tinh.
Taurus ngả đầu vào cọc, thở một hơi chậm, như thể anh đang tận hưởng từng giọt tức giận của cô.
"Nhưng tôi đoán đúng mà.
Và cô ghét điều đó."
Taurus nói, nửa mỉm cười, nửa đe dọa.
Gemini hơi nghiêng đầu, tóc cô rơi xuống vai như một bóng tối mảnh.
Đôi mắt cô, lần đầu tiên, không còn trống rỗng.
Chúng cháy đỏ.
Giận, hằn, uất, và đớn.
"Anh.
Im.
Miệng."
Gemini nói, từng chữ cắt lìa không khí.
Taurus nhướn mày, thích thú như vừa thấy một viên ngọc nứt đúng theo đường mong muốn.
"Không đâu."
Anh nghiêng người về phía trước, dù dây trói siết chặt đến mức cổ tay rớm máu.
"Tôi bắt đầu thấy cô thú vị rồi đấy."
Gemini nghiêng người về phía Taurus, hơi thở rung lên vì tức giận nhưng rồi đột ngột khựng lại.
Như thể có ai đó vừa thì thầm vào tai Gemini.
Mặt Gemini giãn ra.
Cơn giận tan biến nhanh đến mức đáng sợ, như một ngọn nến bị bóp tắt bằng hai ngón tay lạnh.
Đôi mắt đỏ ngầu chìm xuống, trở lại trạng thái rỗng và bình lặng như hồ nước bị phủ băng.
Rồi Gemini cười.
Một nụ cười gọt sắc lại thành đường cong hoàn hảo, duyên dáng và khó đoán.
"Xin lỗi nhé.
Đôi lúc tôi hơi xúc động quá mức."
Gemini nói, chớp mắt một cái như phủi đi cơn bão vừa nổ ra.
Taurus nhướng mày.
"Ồ, vậy là cô có cảm xúc à?
Tôi tưởng cô chỉ có cái đầu lạnh và cái miệng sắc thôi."
Gemini bật cười khẽ.
"Đừng tâng bốc tôi thế."
Gemini tiến lại gần, không vội vàng, nhưng cũng không dè chừng.
Bước chân nhẹ đến mức mảnh gỗ dưới sàn không phát ra tiếng động nào.
Khi cô đứng trước mặt Taurus, ánh đèn vàng phản chiếu lên gương mặt tả tơi của anh.
Trán rỉ máu, cổ áo rách, vai bầm tím.
Nhưng dáng ngồi vẫn thẳng, biểu cảm vẫn ngạo nghễ, ánh mắt vẫn không lung lay.
Gemini cúi đầu, nhìn anh một lúc lâu.
Rồi khóe môi cô cong lên thành một nụ cười vừa khen vừa châm biếm:
"Nhưng công bằng mà nói.
Ở hoàn cảnh này mà anh vẫn giữ được phong độ cũng đáng khen đấy."
Gemini nghiêng đầu, để tóc rơi xuống tạo thành một cái bóng mềm mại trên má Taurus.
Taurus bật cười, giọng khàn nhưng không hề yếu:
"Cảm ơn.
Cô khen tôi trong lúc tôi bị trói nghe vừa thật lòng, vừa có mùi đe dọa."
Gemini nháy mắt, môi cong lên.
"Đó là phong cách của tôi mà."
Cô xoay người, bước sang một bên, dáng ung dung đến mức chẳng ai tin vài giây trước cô vừa mất kiểm soát, suýt xé nát cả căn phòng chỉ vì một câu châm chọc.
Cơn giận đó đứt phựt.
Tựa như ai đó kéo phanh trong đầu cô.
Taurus nhìn theo bóng lưng cô, đôi mắt nheo lại đầy nghi ngờ.
Cô ta nghe thấy gì?
Cô ta nghe ai?
Cảm giác lạnh sống lưng bò dọc sống lưng Taurus.
Không phải vì Gemini mạnh, mà vì anh biết mình vừa vô tình chạm vào điều gì đó cô giấu còn kỹ hơn cả sự điên cuồng của mình.
Taurus vẫn cố giữ giọng đùa, dù tay bị trói và tim còn hơi đập nhanh:
"Cô đừng có thích tôi sớm quá đấy."
Gemini dừng chân nửa giây, cô không quay lại.
Chỉ nhếch môi, buông một câu mềm hơn mọi lời đe dọa nhưng lại đáng sợ hơn:
"Anh không đủ hấp dẫn để tôi thích đâu."
Cô mở cửa bước ra, tiếng chốt cửa vang "cạch" đầy dứt khoát.
Và ngay sau lớp cửa, như thể cố tình để Taurus nghe, Gemini khe khẽ ngân nga một giai điệu chậm rãi, lửng lơ.
Một khúc hát mà Taurus chưa từng nghe bao giờ.
"What have I become?
My sweetest friend
Everyone I know
Goes away in the end......"
____________________
Leo Solaris Aethelred nằm bất động trên chiếc giường trắng, hơi thở yếu và đều, như một chiếc đèn hiệu chỉ còn lại tàn lửa cuối.
Pisce Kitsune đứng bên cạnh giường, áo choàng vẫn còn bụi đường sau chặng di chuyển gấp từ Hải đăng Tuyến Bắc đến tận nơi.
Mái tóc cô còn hơi rối, nhưng ánh mắt thì sắc, đỏ hoe và không rời khỏi gương mặt tái nhợt của Chỉ huy.
Một y tá bước đến, điều chỉnh lại hệ thống truyền dịch rồi cúi nhẹ đầu.
Pisce hỏi, giọng khàn và run nhẹ vì kiềm nén suốt chặng đường:
"Ngài ấy khi nào sẽ tỉnh?"
Y tá khẽ thở ra, giọng nhỏ và mềm nhưng không giấu được sự thật nặng nề:
"Hiện tại ngài ấy đang hôn mê.
Chúng tôi không thể đoán được khi nào ngài ấy sẽ tỉnh lại."
Y tá ngập ngừng, ánh mắt nhìn sang hình dáng bất động của Chỉ huy.
Không khí trong phòng chùng xuống.
"Ngài Leo bị thương rất nặng.
Nội tạng tổn thương sâu, mất máu quá nhiều nhưng may mắn là không có xương nào bị gãy."
Cô y tá nói tiếp.
Pisce cúi đầu, bàn tay vô thức siết lấy mép áo choàng.
Cô nuốt vào cổ họng, cảm giác mặn chát lan ra như đã nuốt trọn cả hơi biển.
"Tôi hiểu.
Cảm ơn."
Y tá rời đi, để Pisce lại một mình bên cạnh giường.
Pisce kéo chiếc ghế lại gần, ngồi xuống.
Gió từ cửa sổ lùa vào, lay nhẹ những sợi tóc của Leo.
Tiếng cửa mở khẽ vang lên.
Những bước chân nặng nề, kéo lê bụi đường đi theo.
Ares bước vào trước, vai áo rách nhẹ, mùi khói còn phảng phất.
Cain theo sau, trầm và kiệm lời như cái bóng.
Virgo thì mệt mỏi đến mức đôi mắt nheo lại như chứa cả một đêm dài không ngủ.
Cuối cùng là Aqua, mặt dính bụi tro, kính hơi xước, nhưng ánh mắt thì tối và sâu đến mức chẳng thể đoán nổi điều gì đang diễn ra trong đầu cô.
Pisce đứng bật dậy theo phản xạ, cúi đầu chào một cách lịch sự mà vẫn giữ vẻ cẩn trọng:
"Mọi người đã về rồi."
Cain gật nhẹ.
Ares chỉ đáp bằng một cái khẽ hít vào, như để giữ bản thân còn tỉnh táo.
Virgo nhìn thoáng qua Leo, gương mặt anh căng cứng lại một nhịp.
Rồi Ares là người phá tan lớp không khí nặng nề đang quấn lấy tất cả.
"Trước tiên, cô cần nghe một câu chuyện."
Ares nói, giọng khàn, dội lại từ sâu trong ngực.
Ares nghiêng đầu, ném ánh nhìn không gay gắt, cũng không thúc ép, mà là yêu cầu và là mệnh lệnh sang Aqua.
Aqua đứng yên vài giây.
Không có điệu bộ nhún vai.
Không có nụ cười nửa miệng.
Không có câu xỉa xói nào dành cho Ares như thường ngày.
Chỉ là Aqua đứng thẳng, bụi đất phủ trên vai, ánh mắt sâu và trầm đến đáng sợ.
Ares tiếp lời, giọng lặng đi:
"Nói."
Pisce im lặng, nhìn từng gương mặt, linh cảm rằng bất kỳ điều gì họ sắp kể đều không phải chuyện cô muốn nghe.
Aqua khẽ hít một hơi dài, bắt đầu câu chuyện với một chi tiết mà cô mới chỉ sắp xếp được sau cú rơi.
"Vài năm trước, khi Capri suýt chết vì bị một Dị Uế giả dạng người thường tấn công.
Ba tôi, Tiến sĩ Vesper, đã nhúng tay vào."
Một nhịp im lặng rơi xuống.
Khi nghe Capri được nhắc đến, gương mặt Ares tối sầm lại.
Pisce thoáng rùng mình, lo lắng.
Không khí trong phòng u ám hẳn, như căn phòng vừa hấp thụ cả bầu trời xám xịt ngoài kia.
Aqua nói tiếp, giọng nhỏ lại nhưng nặng dần theo từng chữ:
"Tôi không biết ông ấy đã làm cách nào.
Nhưng tôi nhận ra mọi chuyện dạo nay đều bắt nguồn từ nó.
Capri bị mắc kẹt dưới lòng đất và một phần, chính tôi đã đẩy cô ấy vào tình cảnh đó."
Aqua hít vào, khóe mắt run nhẹ.
"Toàn bộ hệ thống tầng hầm, cái gọi là Lõi Độc, Chỉ huy Leo tất cả và tất cả đều liên kết với nhau.
Và dường như đều có liên quan với ba tôi.
Nhưng mục đích thật sự là gì, tôi không thể đoán nổi."
Virgo khẽ nghiêng đầu.
Trong đầu anh, những dòng suy luận xoắn lại thành một vòng xoáy, quá logic để bỏ qua, nhưng quá điên rồ để tin ngay.
Anh im lặng, giữ khoảng trống để Aqua có thể nói hết.
Aqua nuốt khan, giọng cô trầm xuống, như đang đọc lại một sự thật đã thiêu đốt mình trong suốt thời gian dài.
"Tôi đã tình cờ tìm thấy một đoạn mật mã mà ba tôi để lại, nằm trong chồng báo cáo về Lõi Độc suốt ba mươi năm qua.
Tôi giải mã nó và phát hiện những Lõi Độc chúng ta mang về niêm phong chỉ là Dị Uế Thần Kinh mô phỏng.
Tất cả đều không phải Lõi Độc thật."
Một thoáng giật mình vỡ vụn trong mắt Virgo.
Aqua ngước lên nhìn mọi người, giọng nhẹ đi nhưng sắc:
"Suốt ba mươi năm qua Lõi Độc chưa từng tồn tại."
Cô mím môi, như buộc phải nói ra điều cuối cùng dù nó khiến lồng ngực cô thắt lại:
"Tất cả chỉ là một câu chuyện được dựng lên để che giấu thứ còn tệ hơn."
Aqua kết thúc câu nói như buông xuống một tảng đá đã đè lên ngực mình.
Căn phòng y tế lập tức chìm vào im ắng đến mức ai cũng nghe rõ tiếng máy theo dõi nhịp tim của Chỉ huy Leo đang kêu tít - tít yếu ớt.
Virgo là người phản ứng đầu tiên.
Anh khựng lại, ánh mắt dao động giữa Aqua và Leo, rồi trở nên sắc lạnh.
"Ý cô là, ba mươi năm qua, toàn bộ chúng ta đều bị lừa?"
Giọng Virgo không giận, chỉ mất phương hướng.
Pisces gần như dựng thẳng dậy như bị giật điện, tay siết chặt chuôi kiếm đến mức gân cổ tay hằn lên.
"Đội trưởng Capri bị mắc kẹt.
Aqua, chị không giấu chúng tôi điều gì chứ?"
Pisces thì thầm.
Aqua ngẩng lên.
Đôi mắt cô không né tránh, nhưng cũng không có ánh sáng nào để bấu víu.
"Tôi không giấu.
Tôi chỉ không hiểu hết.
Không ai hiểu hết chuyện ba tôi đã làm cả.
Nhưng sau tất cả, tôi muốn cứu ông ấy."
Pisces nhìn chăm chăm vào Aqua, như đang cố tìm một khe nứt trong lời nói.
Ares bước tới một nửa bước.
Giọng anh gằn lại thành một lưỡi dao:
"Vì vậy, cô đẩy bạn mình vào đường chết?"
Aqua cúi mặt, hốc mắt đỏ ửng.
Nhưng Ares không dừng lại.
"Ai cho cô cái quyền quyết định mạng sống người khác?"
Ares rống lên, nỗi giận dữ làm chấn động cả căn phòng.
Aqua im lặng, nước mắt rơi xuống không tiếng động.
Virgo đứng yên, nhưng vai anh khẽ hạ xuống một nhịp.
Anh hỏi nhỏ, giọng trầm lạnh đến mức khiến căn phòng thêm đáng sợ:
"Vậy thứ thật sự, chúng đang ở đâu?"
Virgo nói.
Aqua không trả lời.
Đơn giản vì cô không biết.
Ares đứng lặng như một pho tượng.
Nửa mặt anh khuất trong bóng, nhưng đường quai hàm đang siết chặt đến mức nổi cả gân.
Tên Capri vừa được nhắc đến đã khiến sắc mặt anh tối lại, còn câu "chúng ta bị lừa suốt 30 năm" khiến vẻ tối ấy biến thành một thứ điềm gở.
Ares chỉ nói một câu, nhưng khiến hai y tá bên ngoài hành lang cũng phải rùng mình:
"Capri đang ở dưới đó.
Nếu chúng chưa bao giờ xuất hiện trên mặt đất thì nó ở gần cô ấy."
Rồi Ares quay sang Aqua, giọng thấp và gằn:
"Nếu cô còn giấu bất kỳ mảnh thông tin nào bây giờ là lúc nói ra."
Aqua không kịp đáp.
Cạch.
Tiếng mở cửa lạnh như một lưỡi dao cắt ngang bầu không khí.
Một người lính Cinder bước vào.
Không phải loại lính tuần tra hay hỗ trợ thông thường.
Quân phục chỉnh tề, hai khẩu súng bên hông.
Không khí trong phòng thay đổi ngay lập tức giữa lúc tất cả đang đứng bên rìa của sự thật.
Cậu lính Cinder đứng thẳng, đưa mắt quét qua mọi người cho đến khi dừng lại ở Aqua.
Giọng cậu ta vang lên, cứng như thép:
"Aqua Vesper."
Mọi cơ bắp trong người Aqua căng lại trong một nhịp.
"Dựa trên lệnh trực tiếp của Chính Phủ cô bị yêu cầu tạm giam ngay lập tức để điều tra hành vi thông đồng với nghi phạm giết người."
Virgo bật thẳng dậy.
Cain và Pisces đồng loại sững người.
Ares vẫn đứng yên.
Aqua tái mặt, hoàn toàn mất đi vẻ bình tĩnh giả tạo trước đó.
Như thể cú đòn này đánh thẳng vào nơi duy nhất cô còn giữ được.
"Ba tôi đâu?!
Ông ấy đâu rồi?!"
Aqua hét lên, giọng khản đi.
Người lính không chớp mắt.
"Chúng tôi không có nghĩa vụ cung cấp thông tin."
Aqua bị siết lại bằng còng sắt.
Cô quay sang Ares, mặt đầy hoảng loạn nhưng quyết liệt:
"Tôi ghét cậu.
Nhưng bây giờ...
Ares... xin cậu."
Giọng cô run, nhưng từng chữ đều thật và nặng.
"Hãy bảo vệ Capri.
Dù phải làm gì đi nữa."
Đôi mắt Aqua đỏ lên.
Ares không nói gì.
Nhưng đôi mắt nheo lại, tối và sâu như đáy biển nơi ánh sáng không thể chạm tới.
Tiếng giày của lính Cinder kéo Aqua đi xa dần dọc hành lang, rồi tắt hẳn.
Cánh cửa khép lại và căn phòng y tế lập tức chìm vào một sự im lặng đặc quánh đến mức tưởng như có thể bóc được khỏi không khí.
Ares im lặng.
Nhưng sự im lặng của anh có cạnh sắc như thứ gì đó bên trong đang rạn ra một đường nứt mà chỉ mình anh nghe được.
Cain thì bật dậy ngay lập tức, phản xạ như bị kéo khỏi mép vực.
"Không thể để Aqua bị lôi đi như thế được...."
Virgo đưa tay chặn Cain lại trước một bước chân duy nhất.
"Lao theo bây giờ là tự sát.
Và cậu biết điều đó.
Đúng chứ."
Virgo nói, giọng phẳng lặng như mặt nước đông đá.
Virgo xoay người, cơn giận va vào ánh mắt Cain.
Còn có nỗi sợ trong đó nữa, nỗi sợ vừa nhìn một người bạn bị kéo đi vào nơi không ai kiểm soát.
Ares lên tiếng lúc đó.
"Tôi xuống dưới."
Giọng anh trầm và thấp đến mức nghe giống như đã bị mài phẳng mọi cảm xúc.
"Tôi tìm Capri."
Cain không do dự một giây:
"Tôi đi với anh."
Ares liếc Cain một nhịp dài.
Không từ chối.
Cũng không chấp thuận.
Pisces tiến một bước, ngăn cả hai trước khi họ thực sự rời đi.
"Chỉ hai người thôi.
Scorpia, Sagi, Gemini và Taurus vẫn đang làm nhiệm vụ.
Hiện tại chỉ còn chúng ta.
Nếu tất cả cùng xuống tầng ngầm, sẽ rất nguy hiểm."
Pisces nói, giọng như hơi thở bị kẹt trong lồng ngực
Virgo tiếp lời, âm sắc lạnh như lưỡi dao:
"Khi bốn người kia quay về, chúng ta phải còn đội hình để đối phó.
Dị Uế sẽ đánh vào kẽ rỗng đầu tiên mà nó thấy.
Không được để mặt đất trống."
Cain cắn chặt răng.
Ares siết găng tay lần cuối.
"Chúng tôi xuống, sẽ hành động nhanh nhất có thể."
Ares nói, giọng trầm hẳn xuống một tầng.
Anh nói "chúng tôi".
Một cách thừa nhận rằng lần này anh không thể liều chết một mình.
Pisces gật đầu chậm rãi.
Virgo nghiêng người để mở lối.
"Bảo trọng."
Virgo nói, giọng anh thấp, lạnh, nhưng không vô cảm.
Ares quay đi, giọng đanh lại thành một đường thẳng lạnh:
"Leo vẫn đang nằm đó.
Bọn tôi sẽ không để mọi thứ rơi vào hỗn loạn."
Ares bước đi như muốn che giấu điều gì đó trong mắt mình.
Cain đi sát cạnh anh, vai căng thẳng như đang chống lại cả ngọn núi đổ xuống.
Hai người tiến đến cánh cửa phòng y tế.
Tiếng bước chân của họ vang trên nền gạch như tiếng đồng hồ đếm ngược.
Pisces đứng im, dõi theo bóng lưng Ares và Cain.
Virgo đứng nhìn cánh cửa đã đóng kín rất lâu, anh không rời mắt khỏi cánh cửa, giọng anh vang lên, thấp và đông đặc lại:
"Hai người đó, đi với tâm trạng của kẻ bước vào nơi mà chính họ cũng không chắc mình sẽ trở ra."
Không ai trả lời.
Không khí sau khi họ rời đi trở nên nặng đến mức tưởng như cả căn phòng đang bị rút cạn hơi thở.
_________________________
Trong tầng hầm sâu bên dưới lòng đất, bóng tối phủ lên mọi bề mặt như một tấm vải dày đặc không khe hở.
Không có tiếng gió.
Không có tiếng nước nhỏ giọt.
Không có bất kỳ dấu hiệu nào của sự sống, ngoại trừ một người.
Capri Blackwood ngồi đó.
Một mình.
Lưng tựa vào tường, cổ hơi cúi xuống, tư thế hoàn hảo của một người đã ngừng quan tâm bất cứ điều gì.
Capri không run.
Ngay cả cái lạnh sắc buốt của mặt đất ngấm lên da thịt cũng không khiến cô nhúc nhích.
Cô không rùng mình cũng không rít lên vì lạnh.
Không có phản xạ bản năng nào còn hoạt động rõ rệt.
Tâm trí cô ở trạng thái im phăng phắc, là một khoảng không rỗng, sạch tuyệt đối.
Ngay cả sự cô đơn cũng không chạm được vào cô.
Sự lo âu không tìm được chỗ bám.
Những cảm giác vốn thuộc về một con người đều dừng lại bên ngoài tâm trí cô như bị chặn bởi một lớp kính vô hình.
Cô không cảm thấy gì cả.
Hoàn toàn không.
Một mảnh tường lạnh phía sau lưng.
Một mặt đất lạnh phía dưới.
Một khoảng tối đặc sệt phía trước mặt.
Cả căn phòng như một cái lồng vô hình và Capri Blackwood không tìm cách thoát.
Cô chỉ ngồi giữa nó, im lặng, như người đã làm quen với việc không còn đủ không khí để sống.