[BOT] Wattpad
Quản Trị Viên
(12 Chòm Sao) Quản Chặt Đám Nhóc Của Ngươi Đi!
Chương 15: Gió Trời Lồng Lộng
Chương 15: Gió Trời Lồng Lộng
stress quá giờ vít gì đó hài hài đăng hhhhha >
'''''''''''''''
Trời hôm nay quá mát mẻ, chưa bao giờ Vinh Tập Thần Quân thấy gió lại có dịp được như này, vốn chẳng hề mạnh như vũ bão, lại có thể cuốn cả Hoa Triêu Thái Quân tới tận chỗ của hắn.
Chuyện là, mới sáng sớm hắn đã bị một con thỏ làm phiền, chưa tự rót được cho bản thân một chén trà ấm, oan gia của hắn đã tìm tới.
Trạng thái của hắn ban đầu còn háo hức muốn tìm Chúc Dung, bỗng dưng lại vướng phải sự cố của con thỏ đần độn kia, giờ lại phải nhìn cái bản mặt hắn luôn chán ghét, chén trà ấm đang được hắn nâng sắp bị hắn bóp nát luôn rồi.
"Giẫm lên bao nhiêu đoạn cỏ của bổn tọa rồi?"
Thật ra ý của hắn là hỏi Hoa Triêu tại sao lại đến đây.
Vừa hay, Hoa Triêu cũng hiểu ý của hắn.
"Bổn tọa không chỉ giẫm, còn giày xéo suốt quãng đường đấy, Vinh Tập Thần Quân định làm gì?"
Chén trà không thể giữ nổi mình sau từng nấy lời đó, dưới áp lực từ tay của hắn mà nó đã vỡ tan thành vô số mảnh sứ vụn, khiến nước trà nóng văng tung tóe, không chỉ làm bẩn sàn, còn làm bẩn bộ quần áo hắn mới vừa thay.
Trông gương mặt đen kịt của hắn, Hoa Triêu chỉ nhếch nhẹ khóe môi thật khẽ, rồi nhanh chóng lấy lại đường nét sắc sảo nghiêm nghị thường nhật.
Ai mà chẳng biết Vinh Tập là thần quân một khi đã nóng thì sẽ mất trí chứ, hắn vốn không hòa nhã như Thần Mẫu của hắn đâu.
"Không trêu ngươi nữa, nếu ngươi giao con thỏ ngươi vừa bắt được cho ta, ta sẽ phục hồi cỏ cho ngươi."
"Không mượn ngươi đến đây kiếm chuyện."
- Vinh Tập gằn giọng, không chút nhún nhường mà chỉ trỏ Hoa Triêu - "Ngươi đang đứng trên đất của ta, lại dám ra điều kiện với ta à, ai cho ngươi cái gan đó?
Ngọc Đế ư, hay bà già Âm Nguyệt kia?
Trên mặt pháp lí bà ta đã vi phạm điều luật trách nhiệm với thú cưng, không chỉ phạt hành chính mà còn phạt dân sự, nếu bản thân bà ta không đến nói chuyện đàng hoàng, đừng mơ con thỏ đó được về nhà nguyên vẹn."
"Ngươi còn có thể mở miệng nói luật pháp?"
- Hoa Triêu ra vẻ kinh ngạc nhưng lại khoanh tay khinh thường, giọng trở nên giễu cợt - "Ai kia đã hợp tác với một hiệu in sách không đăng kí bản quyền lại còn lưu truyền sách chứa nội dung lệch lạc, kiểm duyệt thì lỏng lẻo, cuối cùng thì bản thân bị giáng mất một cấp, chà... nếu đã hiểu luật như thế, sao lại để mình phải chịu thiệt nhỉ?"
Nghe Hoa Triêu nhắc đến áp lực mấy tuần nay của mình, trong lòng Vinh Tập bùng bùng lửa giận, nhất thời chỉ biết siết chặt tay, nghiến răng nhăn mặt giận dữ, không biết nên nói gì.
Hoa Triêu sau từng nấy lời cũng không nói thêm gì, chỉ khoanh tay đứng đó nhìn đối phương cứng đờ đuối lí.
Trong chốc lát, như lời huyên thiên của Nguyệt Lão, Vinh Tập thường xuyên trong tình trạng thiếu nước, nãy giờ bị Hoa Triêu chọc cho bốc hỏa trong người, tự khắc cái giới hạn thiếu nước bị đẩy lên cao nhất.
Trước con mắt dần hẹp lại của Hoa Triêu, Vinh Tập dần dần... nhỏ lại, tính tình cũng dần thay đổi, có vẻ là, dễ bộc phát cảm xúc hơn, âm thanh thốt ra cũng ở tần số cao hơn.
"Đồ đáng ghét...!"
- Vinh Tập gào lên bằng giọng giống như một đứa trẻ, còn nhìn Hoa Triêu bằng cặp mắt long lanh nước
Mắt của Hoa Triêu lập tức nhắm lại ngay, môi cũng mím chặt lại, như đang phải cố gắng kìm nén một thứ cảm xúc kì lạ bên trong mình.
Cụ thể là nàng ta đang cố nhịn cười.
Nhưng khả năng kiềm chế của nàng quá tệ, chỉ trong vài giây cố gắng đã không nhịn nổi, miệng phát ra một tràng cười lớn, khiến Vinh Tập đỏ mặt vì ngượng, tốc độ rơi nước mắt càng nhanh.
"Đáng ghét đáng ghét đáng ghét!
Ai cho ngươi cười ta!"
Giống như Hoa Triêu không ngăn được cảm xúc, Vinh Tập cũng thế.
Khi mà nàng ta cười vì nhịn hết nổi, hắn cũng òa khóc.
Thay vì bắt tay vào dỗ dành, Hoa Triêu đã đứng đó cười một lúc lâu, với lựa chọn này thì bảo sao nàng ta có thể chơi chung với Âm Nguyệt Thái Quân.
Mộc Thố Song Tử đi đâu rồi ư?
À, nàng lại bị Vinh Tập treo ngược lên cây ở vườn sau rồi.
Khi mà nàng đang thút thít vì bị treo cũng phải mười đợt nhai cỏ bình thường, dây leo bỗng đứt toạc, để nàng rơi xuống thảm cỏ bên dưới.
Đáng lẽ nàng sẽ nhanh chóng bò dậy tìm đường chạy, nhưng đột nhiên nàng lại để ý đến cái dây leo bị đứt kia.
Xét về độ dày thì nó không thua gì cái dây đã treo nàng một buổi tối, nhưng độ bền thì lại khác, lần này dễ đứt hơn trước.
Ngoài ra, nàng còn ngửi thấy mùi hương kì lạ, nó như cỏ non tẩm sương, mềm mềm thơm thơm, lại có phần ngọt ngào hơn cả thế, so với vườn linh thảo, mùi hương ấy phải nói là tuyệt hơn hẳn.
Nàng thỏ cứ thế mà lần theo mùi hương, nó gần giống với cái mùi nàng ngửi thấy khi ở chợ, xem ra Vinh Tập Thần Quân đúng là có đồ tốt!
Ở ngoài gian chính, Hoa Triêu cũng ngửi thấy mùi đó, còn nồng hơn so với Song Tử ngửi thấy.
Dù sao thì, nó tỏa ra từ Vinh Tập mà.
~~~~~~~~~
Hồ sen lưu ly trong Tinh Tuyền Thánh Cung thật đẹp nha, làm cho Nhân Mã ngây ngất, ngồi bên hồ sen ngắm nhìn rất lâu.
Một hồi, nàng bỗng thọc tay xuống hồ sen, dùng lực mạnh nhất có thể để kéo ra một con rắn nước.
Rắn ta trừng mắt nhìn nàng, định bụng dọa nàng sợ, nhưng lại bị ánh mắt rực rỡ ánh vàng của nàng làm cho sợ hơn.
Đôi mắt ấy không chỉ có màu vàng, còn mang đến cho con rắn kia sự hoang mang và sợ hãi tột độ.
"Chủ nhân của các người cố tình kêu các người trốn để ta một mình xử lí cái toà thánh này, nhỉ?"
- Nhân Mã vẫn giữ con mắt trừng to đó nhìn rắn nước, còn nói bằng giọng như đang đe dọa
"Làm sao mà... cô biết!?"
- Rắn nước bị bóp cổ, khó khăn lắm mới lên tiếng được
Nhân Mã vô cùng mong chờ câu hỏi này, nàng cười nhếch mép, tay còn lại trống không nãy giờ lấy ra một tấm thẻ trong túi, trên thẻ ngoài ghi tên và thông tin chủ nhân của nàng, còn có ghi chức vụ của nàng ở cơ quan nào.
"Giới thiệu với ngươi, ta ở Chính Nguyệt Viên làm - chức - Quản - Sự."
Nghe đến công việc Quản Sự, cả bọn tiên nô đang lẫn trốn ở xung quanh bỗng xuất hiện hết.
Bọn họ biết chức Quản Sự chính là vị trí chuyên quản lí bọn tiên nô như họ, kẻ đảm nhiệm chức này thường là kẻ tinh tường và hà khắc, hơn nữa điều đó vừa được Nhân Mã thể hiện qua ánh mắt và khí chất khi nói chuyện.
Và vừa hay cái con rắn nước nàng bắt được chính là Quản Sự của Tinh Tuyền Thánh Cung.
Thái Bạch Tinh Quân đang chờ sửa bộ đồ, chẳng hiểu sao hắn cứ có cảm giác bất an, như rằng sắp tới sẽ có biến động khôn lường ở nhà của hắn.
Cảm giác như hắn sắp phải sửa sang giấy tờ gì đấy, hộ khẩu chẳng hạn.
Hắn thầm nghĩ chẳng lẽ chi phí sửa đồ lại ảnh hưởng đến mức đó ư.
~~~~~~~~~
Âm Nguyệt Thái Quân hài lòng với đường tơ đã được Nguyệt Lão xe cho, gương mặt rạng rỡ của nàng quả là không giấu nổi sự vui mừng, đến mức nàng ta có thể nói ra mấy lời không bình thường.
"Tỷ đây có cần dẫn nhóc đồ đệ đến gặp mặt bên kia ngay không?
Ngày tới có thể làm đám ha?"
"Vội thế cơ á?
Tỷ nên để hai đứa nó có thời gian tìm hiểu chứ?"
- Nguyệt Lão tuy vẫn nở nụ cười chuyên nghiệp, nhưng sự bất an trong lòng khiến trán y lấm tấm mồ hôi
"Phải nhỉ."
- Âm Nguyệt gật gù như nhận ra gì đấy
"Ừm, ít nhiều cũng phải hơn một tháng, chả lẽ tỷ lại tuyển trúng một nhóc đồ đệ vừa nhìn thấy người kia đã muốn bái đường?
Thế thì Thiên triều chúng mình lại có thêm một truyện cười đấy."
Sự bất an trong lòng Nguyệt Lão càng lớn hơn, cái vị trước mắt y vốn có một bụng đầy toan tính, đôi chữ "phải nhỉ" mà nàng ta thốt lên ấy cũng đã mang kha khá tầng suy tư.
Y tuy không chắc mình đã đoán trúng ý định của nàng, nhưng tốt nhất là vẫn nên đưa ra lời khuyên, biết đâu nàng ta nghĩ lại thì hay.
~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~
Chỉ là phụ họa-- Thật ra Hoa Triêu và Vinh Tập mới thật là cj iem rọt, chắc đã có ai nhận ra chữ Vinh + Hoa = Vinh Hoa, tính ra 2 đứa cay nhau nhưng nhựa chảy trong người vẫn là 1 =)))) Ngoài 2 đứa này ra thì còn 1 đứa nữa á nha
Âm Nguyệt với Nguyệt Lão là đồng nghiệp hoi nha tại tuổi nghề Âm Nguyệt to vcd nên Nguyệt Lão mới gọi chị xưng em ಠಿ_ಠ
Trò khảo sát trông hay đếy---