Hài Hước (12 chòm sao) Quản Chặt Đám Nhóc Của Ngươi Đi!

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
(12 Chòm Sao) Quản Chặt Đám Nhóc Của Ngươi Đi!
Chương 15: Gió Trời Lồng Lộng


stress quá giờ vít gì đó hài hài đăng hhhhha >

'''''''''''''''

Trời hôm nay quá mát mẻ, chưa bao giờ Vinh Tập Thần Quân thấy gió lại có dịp được như này, vốn chẳng hề mạnh như vũ bão, lại có thể cuốn cả Hoa Triêu Thái Quân tới tận chỗ của hắn.

Chuyện là, mới sáng sớm hắn đã bị một con thỏ làm phiền, chưa tự rót được cho bản thân một chén trà ấm, oan gia của hắn đã tìm tới.

Trạng thái của hắn ban đầu còn háo hức muốn tìm Chúc Dung, bỗng dưng lại vướng phải sự cố của con thỏ đần độn kia, giờ lại phải nhìn cái bản mặt hắn luôn chán ghét, chén trà ấm đang được hắn nâng sắp bị hắn bóp nát luôn rồi.

"Giẫm lên bao nhiêu đoạn cỏ của bổn tọa rồi?"

Thật ra ý của hắn là hỏi Hoa Triêu tại sao lại đến đây.

Vừa hay, Hoa Triêu cũng hiểu ý của hắn.

"Bổn tọa không chỉ giẫm, còn giày xéo suốt quãng đường đấy, Vinh Tập Thần Quân định làm gì?"

Chén trà không thể giữ nổi mình sau từng nấy lời đó, dưới áp lực từ tay của hắn mà nó đã vỡ tan thành vô số mảnh sứ vụn, khiến nước trà nóng văng tung tóe, không chỉ làm bẩn sàn, còn làm bẩn bộ quần áo hắn mới vừa thay.

Trông gương mặt đen kịt của hắn, Hoa Triêu chỉ nhếch nhẹ khóe môi thật khẽ, rồi nhanh chóng lấy lại đường nét sắc sảo nghiêm nghị thường nhật.

Ai mà chẳng biết Vinh Tập là thần quân một khi đã nóng thì sẽ mất trí chứ, hắn vốn không hòa nhã như Thần Mẫu của hắn đâu.

"Không trêu ngươi nữa, nếu ngươi giao con thỏ ngươi vừa bắt được cho ta, ta sẽ phục hồi cỏ cho ngươi."

"Không mượn ngươi đến đây kiếm chuyện."

- Vinh Tập gằn giọng, không chút nhún nhường mà chỉ trỏ Hoa Triêu - "Ngươi đang đứng trên đất của ta, lại dám ra điều kiện với ta à, ai cho ngươi cái gan đó?

Ngọc Đế ư, hay bà già Âm Nguyệt kia?

Trên mặt pháp lí bà ta đã vi phạm điều luật trách nhiệm với thú cưng, không chỉ phạt hành chính mà còn phạt dân sự, nếu bản thân bà ta không đến nói chuyện đàng hoàng, đừng mơ con thỏ đó được về nhà nguyên vẹn."

"Ngươi còn có thể mở miệng nói luật pháp?"

- Hoa Triêu ra vẻ kinh ngạc nhưng lại khoanh tay khinh thường, giọng trở nên giễu cợt - "Ai kia đã hợp tác với một hiệu in sách không đăng kí bản quyền lại còn lưu truyền sách chứa nội dung lệch lạc, kiểm duyệt thì lỏng lẻo, cuối cùng thì bản thân bị giáng mất một cấp, chà... nếu đã hiểu luật như thế, sao lại để mình phải chịu thiệt nhỉ?"

Nghe Hoa Triêu nhắc đến áp lực mấy tuần nay của mình, trong lòng Vinh Tập bùng bùng lửa giận, nhất thời chỉ biết siết chặt tay, nghiến răng nhăn mặt giận dữ, không biết nên nói gì.

Hoa Triêu sau từng nấy lời cũng không nói thêm gì, chỉ khoanh tay đứng đó nhìn đối phương cứng đờ đuối lí.

Trong chốc lát, như lời huyên thiên của Nguyệt Lão, Vinh Tập thường xuyên trong tình trạng thiếu nước, nãy giờ bị Hoa Triêu chọc cho bốc hỏa trong người, tự khắc cái giới hạn thiếu nước bị đẩy lên cao nhất.

Trước con mắt dần hẹp lại của Hoa Triêu, Vinh Tập dần dần... nhỏ lại, tính tình cũng dần thay đổi, có vẻ là, dễ bộc phát cảm xúc hơn, âm thanh thốt ra cũng ở tần số cao hơn.

"Đồ đáng ghét...!"

- Vinh Tập gào lên bằng giọng giống như một đứa trẻ, còn nhìn Hoa Triêu bằng cặp mắt long lanh nước

Mắt của Hoa Triêu lập tức nhắm lại ngay, môi cũng mím chặt lại, như đang phải cố gắng kìm nén một thứ cảm xúc kì lạ bên trong mình.

Cụ thể là nàng ta đang cố nhịn cười.

Nhưng khả năng kiềm chế của nàng quá tệ, chỉ trong vài giây cố gắng đã không nhịn nổi, miệng phát ra một tràng cười lớn, khiến Vinh Tập đỏ mặt vì ngượng, tốc độ rơi nước mắt càng nhanh.

"Đáng ghét đáng ghét đáng ghét!

Ai cho ngươi cười ta!"

Giống như Hoa Triêu không ngăn được cảm xúc, Vinh Tập cũng thế.

Khi mà nàng ta cười vì nhịn hết nổi, hắn cũng òa khóc.

Thay vì bắt tay vào dỗ dành, Hoa Triêu đã đứng đó cười một lúc lâu, với lựa chọn này thì bảo sao nàng ta có thể chơi chung với Âm Nguyệt Thái Quân.

Mộc Thố Song Tử đi đâu rồi ư?

À, nàng lại bị Vinh Tập treo ngược lên cây ở vườn sau rồi.

Khi mà nàng đang thút thít vì bị treo cũng phải mười đợt nhai cỏ bình thường, dây leo bỗng đứt toạc, để nàng rơi xuống thảm cỏ bên dưới.

Đáng lẽ nàng sẽ nhanh chóng bò dậy tìm đường chạy, nhưng đột nhiên nàng lại để ý đến cái dây leo bị đứt kia.

Xét về độ dày thì nó không thua gì cái dây đã treo nàng một buổi tối, nhưng độ bền thì lại khác, lần này dễ đứt hơn trước.

Ngoài ra, nàng còn ngửi thấy mùi hương kì lạ, nó như cỏ non tẩm sương, mềm mềm thơm thơm, lại có phần ngọt ngào hơn cả thế, so với vườn linh thảo, mùi hương ấy phải nói là tuyệt hơn hẳn.

Nàng thỏ cứ thế mà lần theo mùi hương, nó gần giống với cái mùi nàng ngửi thấy khi ở chợ, xem ra Vinh Tập Thần Quân đúng là có đồ tốt!

Ở ngoài gian chính, Hoa Triêu cũng ngửi thấy mùi đó, còn nồng hơn so với Song Tử ngửi thấy.

Dù sao thì, nó tỏa ra từ Vinh Tập mà.

~~~~~~~~~

Hồ sen lưu ly trong Tinh Tuyền Thánh Cung thật đẹp nha, làm cho Nhân Mã ngây ngất, ngồi bên hồ sen ngắm nhìn rất lâu.

Một hồi, nàng bỗng thọc tay xuống hồ sen, dùng lực mạnh nhất có thể để kéo ra một con rắn nước.

Rắn ta trừng mắt nhìn nàng, định bụng dọa nàng sợ, nhưng lại bị ánh mắt rực rỡ ánh vàng của nàng làm cho sợ hơn.

Đôi mắt ấy không chỉ có màu vàng, còn mang đến cho con rắn kia sự hoang mang và sợ hãi tột độ.

"Chủ nhân của các người cố tình kêu các người trốn để ta một mình xử lí cái toà thánh này, nhỉ?"

- Nhân Mã vẫn giữ con mắt trừng to đó nhìn rắn nước, còn nói bằng giọng như đang đe dọa

"Làm sao mà... cô biết!?"

- Rắn nước bị bóp cổ, khó khăn lắm mới lên tiếng được

Nhân Mã vô cùng mong chờ câu hỏi này, nàng cười nhếch mép, tay còn lại trống không nãy giờ lấy ra một tấm thẻ trong túi, trên thẻ ngoài ghi tên và thông tin chủ nhân của nàng, còn có ghi chức vụ của nàng ở cơ quan nào.

"Giới thiệu với ngươi, ta ở Chính Nguyệt Viên làm - chức - Quản - Sự."

Nghe đến công việc Quản Sự, cả bọn tiên nô đang lẫn trốn ở xung quanh bỗng xuất hiện hết.

Bọn họ biết chức Quản Sự chính là vị trí chuyên quản lí bọn tiên nô như họ, kẻ đảm nhiệm chức này thường là kẻ tinh tường và hà khắc, hơn nữa điều đó vừa được Nhân Mã thể hiện qua ánh mắt và khí chất khi nói chuyện.

Và vừa hay cái con rắn nước nàng bắt được chính là Quản Sự của Tinh Tuyền Thánh Cung.

Thái Bạch Tinh Quân đang chờ sửa bộ đồ, chẳng hiểu sao hắn cứ có cảm giác bất an, như rằng sắp tới sẽ có biến động khôn lường ở nhà của hắn.

Cảm giác như hắn sắp phải sửa sang giấy tờ gì đấy, hộ khẩu chẳng hạn.

Hắn thầm nghĩ chẳng lẽ chi phí sửa đồ lại ảnh hưởng đến mức đó ư.

~~~~~~~~~

Âm Nguyệt Thái Quân hài lòng với đường tơ đã được Nguyệt Lão xe cho, gương mặt rạng rỡ của nàng quả là không giấu nổi sự vui mừng, đến mức nàng ta có thể nói ra mấy lời không bình thường.

"Tỷ đây có cần dẫn nhóc đồ đệ đến gặp mặt bên kia ngay không?

Ngày tới có thể làm đám ha?"

"Vội thế cơ á?

Tỷ nên để hai đứa nó có thời gian tìm hiểu chứ?"

- Nguyệt Lão tuy vẫn nở nụ cười chuyên nghiệp, nhưng sự bất an trong lòng khiến trán y lấm tấm mồ hôi

"Phải nhỉ."

- Âm Nguyệt gật gù như nhận ra gì đấy

"Ừm, ít nhiều cũng phải hơn một tháng, chả lẽ tỷ lại tuyển trúng một nhóc đồ đệ vừa nhìn thấy người kia đã muốn bái đường?

Thế thì Thiên triều chúng mình lại có thêm một truyện cười đấy."

Sự bất an trong lòng Nguyệt Lão càng lớn hơn, cái vị trước mắt y vốn có một bụng đầy toan tính, đôi chữ "phải nhỉ" mà nàng ta thốt lên ấy cũng đã mang kha khá tầng suy tư.

Y tuy không chắc mình đã đoán trúng ý định của nàng, nhưng tốt nhất là vẫn nên đưa ra lời khuyên, biết đâu nàng ta nghĩ lại thì hay.

~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~

Chỉ là phụ họa-- Thật ra Hoa Triêu và Vinh Tập mới thật là cj iem rọt, chắc đã có ai nhận ra chữ Vinh + Hoa = Vinh Hoa, tính ra 2 đứa cay nhau nhưng nhựa chảy trong người vẫn là 1 =)))) Ngoài 2 đứa này ra thì còn 1 đứa nữa á nha

Âm Nguyệt với Nguyệt Lão là đồng nghiệp hoi nha tại tuổi nghề Âm Nguyệt to vcd nên Nguyệt Lão mới gọi chị xưng em ಠಿ_ಠ

Trò khảo sát trông hay đếy---
 
(12 Chòm Sao) Quản Chặt Đám Nhóc Của Ngươi Đi!
Chương 16: Lân Cửu


Chén rượu ngọt trên tay Viêm Dương Đế Quân bỗng rơi xuống đất, mảnh sứ vỡ choang, nước rượu văng tung tóe, không chỉ làm ướt vải áo, còn làm bẩn phần chân trần đang lộ ra dưới lớp áo dài của hắn.

Như có dự cảm chẳng lành gì, ngay cả hắn cũng chẳng hiểu lí do, chén rượu này mình cầm hôm nay sao lại không vững cho được?

Nhìn ra phía cửa phòng có một cái bóng đang dần hiện rõ, hắn tìm khăn lau tay ngay, vẻ mặt cũng thay đổi, có khách đến, hà cớ gì giữ nét mặt khó chịu chứ.

"Chà, Huỳnh Cẩm sao?

Đệ trở về từ khi nào?"

Dáng người đi từ cửa bước vào cao lớn, tỏa ra ánh huỳnh quang rực rỡ trên từng tấc áo gấm, rõ là một nam thần quân.

Nghe cách gọi thân mật từ miệng Viêm Dương Đế Quân, hẳn là họ rất thân nhau, mặc cho vẻ mặt của vị kia khá cứng nhắc.

"Địa Giới không có việc làm, về đây tìm chút chuyện."

Nghe Huỳnh Cẩm Chân Nhân bảo thế, Viêm Dương Đế Quân bất giác để ý đến cái bóng nhỏ hơn, đang nép vào phía sau của y.

Bóng nhỏ ấy cũng không phải là nhỏ, cũng cao đến ngang ngực hắn, chỉ là ánh nhìn lại khép nép e thẹn.

"Ô, phải chăng đây là cháu của bổn tọa sao?"

- Viêm Dương Đế Quân ngay khi thấy cái bóng nhỏ liền niềm nở dang tay - "Lại đây để bá bá ôm một cái nào!"

Cái bóng nhỏ đó cảm thấy không khí thay đổi, nét mắt cũng dịu hơn.

Cậu thả lỏng bàn tay đang nắm chặt áo của cha ra, môi cong nhẹ tạo thành nụ cười mỉm, chậm rãi lao vào vòng tay của Viêm Dương Đế Quân.

"Viêm Dương... bá bá..."

- Cậu khẽ gọi

Giọng điệu vẫn còn chút sợ sệt và e dè, hình như đây là lần đầu cậu được về Thiên Giới.

Nếu không thấy ông bác này của mình niềm nở dang tay đón, e là cậu sẽ không dám lao đến chào hỏi.

"Thằng bé tên gì vậy?

Sao bổn tọa không nhớ gì cả?"

- Viêm Dương Đế Quân vui vẻ bẹo má thiếu niên trước mặt, sau đó lại lườm Huỳnh Cẩm, giọng điệu như trách móc- "Là đệ chẳng chịu đưa nó về bao giờ, khiến bổn tọa đến cả tên cháu cũng không thể lưu lại trong đầu!"

"Chẳng phải giờ cho về rồi đấy sao."

- Huỳnh Cẩm Chân Nhân vẫn vẻ mặt đó mà đáp lại thẳng thừng

Viêm Dương Đế Quân không chú ý đến y nữa, hắn để ý cháu trai của mình hơn.

Xem này, cậu nhóc có mái tóc bạch kim y hệt cha, đôi mắt màu vàng kim cũng y hệt cha, cả gương mặt thon thon góc cạnh này cũng giống như cha nó hồi niên thiếu, vậy thì tính cách rụt rè này hẳn là từ mẹ.

Huỳnh Cẩm Chân Nhân nói mẹ của đứa trẻ này không giỏi giao thiệp, nhưng tấm lòng thiện lương, có chí khí tiến bước.

Nếu cậu đã có tính của mẹ, cùng với vẻ ngoài nổi bật của cha, chắc hẳn tương lai ít nhiều cũng tiếng tăm vang dội.

"Cháu ngoan, tên tự của cháu là gì?"

"Kim...

Ngưu ạ."

- Cậu ấp úng nói ra tên mình, mặt cũng đỏ hồng lên

Trái ngược với vẻ ngoài e thẹn của cậu, mặt của Viêm Dương Đế Quân đã trở nên đen kịt, dù vẫn còn nở nụ cười.

Một lát sững người, hắn đã đứng lên đi đá cho Huỳnh Cẩm vài phát.

"Không thể lấy lí do tên xấu dễ nuôi chứ!

Chẳng phải năm đó ngươi nói với bổn tọa đó chỉ là tên gọi bình thường ở nhà thôi à!

Bổn tọa đã chọn tên cho các ngươi thay rồi mà!"

"Thằng bé từ nhỏ thể chất yếu ớt..."

Huỳnh Cẩm vội tránh né, nhưng vẫn không may bị đá trúng, phải đi vòng ra phía sau con trai mình.

Thấy y giờ đây có vẻ khác xa với bao nhiêu năm về trước, chẳng phải nếu bị hắn đánh, y ít nhiều cũng sẽ đỡ đòn rồi nói đạo lí gì đó vô cùng khó lọt tai, thế mà hôm nay lại núp sau cháu của hắn cơ?

Hắn cần ngẫm lại việc mình đứng ra đồng ý cho hôn nhân của y.

"Nhưng.. bá bá, cháu thích tên đó, mẹ cháu nói muốn tên vận vào người, để cháu sau này có thể lớn lên khỏe mạnh!"

- Cậu trẻ vội lên tiếng trấn an hắn

Không như cậu mong đợi lắm, hắn vẫn còn suy tư, nghĩ rằng hắn có đúng khi đồng ý cuộc hôn nhân năm đó không.

Cụ thể là hắn nghĩ xem đầu óc của cặp phu thê này có quá nông cạn không.

"Cháu ngoan."

- Hắn bỗng dưng nắm lấy vai của cậu, giọng vô cùng nghiêm túc - "Từ nay về sau, cháu tên là Lân Cửu."

"Dạ...?"

- Cậu ngơ ngác đáp lại hắn - "Nhưng..."

"Ở trước mặt bổn tọa, không ai được nhắc đến cái tên kia!"

- Hắn chỉ trỏ vào mặt Huỳnh Cẩm mắng, sau đó cúi xuống như an ủi cháu trai - "Cháu ngoan, cái tên kia chỉ nên gọi ở nhà, ra đường khi người ta hỏi tên cháu, càng không thân càng không được nói cái tên đó ra!"

Cậu trẻ nghe lời hắn ngày một lớn vang bên tai, khóe mặt bỗng chốc đỏ lên như sắp khóc, khiến hắn phải đổi chủ đề ngay.

"Cháu ngoan, hiếm khi về Thiên Giới, bá bá dẫn cháu đi chơi nhé!"

Nghe đến đây, giọt nước mặt chưa kịp rơi cũng đã bị gạt đi ngay.

Thấy cậu không có ý định òa lên nữa, hắn mới cười tươi, nắm lấy tay cậu dắt ra ngoài.

Huỳnh Cẩm không đi theo họ, dù gì mục đích hắn về Thiên Giới cũng không đơn giản là để con trai thăm quê nội.

Đến khi Viêm Dương dắt tay cháu trai rời khỏi, y mới đổi đường mà tiến tới ngọc phủ tìm anh trai cả bàn chút chuyện.

~~~~~~

Âm Nguyệt Thái Quân đã về từ lâu, nhưng Nguyệt Lão vẫn còn ngờ nghệch nhìn lại cái tên mà nàng ta gửi.

"Lâm Cửu?

Cái tên này... sao mình chưa nghe bao giờ?

Thiên Giới có mống này à?"

Nghĩ đến đây, y lại muốn bỏ nhà ra ngoài tìm chuyện để xem.

Làm gì có chuyện Âm Nguyệt Thái Quân biết nhiều luồng quan hệ hơn cả y chứ.

Tơ này xe duyên được cả người với thần với quỷ, vậy thì y lo cái gì?

Kể ra y thấy mình cũng tài, chẳng biết người nọ là ai, lại vui vẻ kéo tơ cho, không tính đến chuyện kéo nhầm, chỉ tính đến chuyện rốt cuộc Âm Nguyệt nghĩ gì trong đầu.

Y thấy nôn nao làm sao ấy.

Tò mò quá, có nên đến Chính Nguyệt Viên để hỏi không?

Nhắc đến Chính Nguyệt Viên, trong đầu y thoáng chốc vẽ ra cô thỏ nhỏ đáng yêu đã mở cổng tối hôm trước, cách nàng chớp mắt như kéo cắt vào cuộn tơ đang rối trong lòng y.

Phải chăng đây thật sự là cơ hội tốt để ghé qua chào nàng một tiếng?

Ôi, thật muốn lấy dây tơ của mình trói nàng về đây.

~~~

Âm Nguyệt Thái Quân về lại Chính Nguyệt Viên trong trạng thái vui vẻ lạ kì, Xử Nữ ra đón mà không khỏi ngạc nhiên.

"Nương Nương, các thố tỷ tỷ sao rồi?"

- Xử Nữ vội vàng hỏi, trong lòng đầy hi vọng, dù sao Nương Nương nhà nàng cũng đang cười rất tươi mà

"Tạm thời không sao, tuy nhiên sắp tới các nàng không về vội được."

- Âm Nguyệt Thái Quân thản nhiên đáp

"Nương Nương, khi đi người đeo một cái vòng cổ mà..?"

- Xử Nữ vô thức để ý đến chỗ trống trơn trên cổ của Nương Nương

"À, gán nợ rồi."

Không muốn nói cụ thể với nhóc đồ đệ lắm, nàng ta vừa đưa nó cho Nguyệt Lão làm thù lao xe duyên, có hiện kim thì sẽ đến đổi lại.

Mặc cho Nguyệt Lão không muốn nhận, nàng ta vẫn để lại đó, khiến cho y hoang mang tột độ, liệu có đơn giản là trả công không.

Thực chất đó cũng không gọi là gán nợ, nhưng chẳng hiểu sao nàng ta lại bảo thế, làm cho Xử Nữ hơi nghiêng đầu nghi vấn.

Vừa hay, Cự Giải từ bên trong đi ra, nghe được lời đó, lòng không khỏi dậy sóng, khiến lông tơ dựng đứng lên, mặt mũi đầy vẻ kinh hãi.

Nó làm nàng nhớ đến giấy nợ trong phòng chủ nhân.

Đúng là có nợ phải trả, nhưng, nhưng trả bằng cách này, tốn thỏ quá.

"Nương Nương, sắp tới không lẽ sẽ có chuyện gì chứ?

Các tỷ ấy sẽ không qua khỏi kiếp nạn này sao?"

Nghe tiếp đoạn này, Cự Giải càng tin chắc chủ nhân đã đem thỏ đi gán nợ, lòng không khỏi lo cho số phận của mình.

"Vạn vật đều có khởi nguồn, cũng có kết thúc."

- Âm Nguyệt Thái Quân dẹp đi nụ cười, lấy lại vẻ nghiêm túc - "Không có chút biến cố, không phải một sinh mệnh."

"À..."

- Xử Nữ căn bản không hiểu, nhưng vẫn phải giả vờ mình hiểu

Cự Giải đang trốn sau cánh cửa ở gian chính, co ro trong góc cầu nguyện Thái Quân không đem mình đi gán nợ.

Nàng sắp lệ tuôn hai dòng đến nơi luôn rồi.

~~~~~~~~~~~~~

Huỳnh Cẩm?

E nghe có quen khom 👀

Quen hay khong không quan trọng, hình như Âm Nguyệt Thái Quân từng chơi khá thân với Viêm Dương Đế Quân-- hoặc là stalk nhau 😔
 
(12 Chòm Sao) Quản Chặt Đám Nhóc Của Ngươi Đi!
Chương 17: Lời Tuyên Chiến


Chúc Dung Thần Quân như lời đã báo trước, hắn thật sự dắt Hỏa Thố Thiên Yết đi điều tra.

Trước tiên hắn chăm chú nhìn nàng từ đầu đến chân trong dạng người, rồi nhìn nàng trong dạng thỏ, rồi lại nhìn nàng trong dạng người, biến tới biến lui, cuối cùng kêu người vứt cho nàng một bộ váy khác, rõ ý là muốn nàng xuất hiện ở dạng người rồi.

Ban đầu hắn dắt nàng xuống phố, định hướng đến tiệm sách kia để xem xem nàng có ấn tượng gì xung quanh không, Thiên Yết còn không được biết địa điểm mình phải đến là đâu, cho nên luôn ở trong trạng thái bất an.

Chắc chắn sẽ không phải lò mổ nào đâu, ha.

Cỗ xe băng qua con đường vun từ mây trắng dẫn đến phố phường đông đúc, các dãy nhà dần xuất hiện sau làn khói sương buổi sớm, Thiên Yết tò mò nhìn qua khung cửa sổ nhỏ, đây có phải là cảnh mà Mộc Thố thường thấy mỗi khi ra ngoài không?

Các dãy nhà lớn bé treo những tấm biển khác biệt, tiên tử thần quân áo lụa thướt tha bay lại, đủ loại mùi hương xộc vào mũi, tiếng nói cười giòn vang cả hai bên tai.

Thiên Yết ngạc nhiên với cảnh vật này, cảm giác mà nó đem lại vô cùng khác với không khí ở Chính Nguyệt Viên, nàng muốn được tận hưởng nhiều hơn, cho nên đã luồng đầu ra khỏi khung cửa, hai mắt lấp lánh như sao nhìn khắp nơi, miệng còn không thể ngậm lại vì trầm trồ.

Trời buổi sớm đem đến làn gió mát lạnh, gió luồng qua lớp tóc mái của nàng, khiến nàng thích thú cười tít mắt, tai và đuôi phẩy liên tục.

Cảm giác bất an dường như đã biến mất theo làn gió, chỉ còn lại tâm trạng phơi phới đầy hớn hở.

Chúc Dung Thần Quân muốn ngồi nghiêm trong xe cũng không nổi, tờ báo cáo hắn đang đọc dở sớm đã nhăn lại do từng đợt siết chặt tay của hắn, mặt hắn cũng nhăn không kém tờ giấy đó là bao, tất cả đều do trạng thái quá phấn khích của nàng thỏ.

Hắn vừa mới đọc được ba chữ, lại bị tiếng cười của nàng làm gián đoạn, đọc được thêm hai chữ nữa, sự chú ý lại dồn sang nàng đang lắc chân đập xuống đệm ghế ở bên cạnh.

Vì quá phiền, hắn buộc phải tóm cổ áo nàng vào trong, làm phép bịt cửa lại, lúc nàng định mở miệng nói lí thì hắn chỉ phẩy hai ngón tay, dán lên miệng nàng một cái cấm chế.

Ngoài việc trừng mắt cảnh cáo, hắn còn cho một cái cấm chế khác khiến cả người nàng cứng ngắc, không thể hành động.

Cứ như thế, cỗ xe rời khỏi con đường mây, dần biến mất trong làn sương.

Cỗ xe đến những tầng mây khác nhau, rồi dừng lại ở một tầng mây nọ, nơi mà hiệu sách kia đã từng hoạt động.

Hiệu sách hiện tại đã đóng cửa, có thể thấy một phần ba diện tích vốn có của hiệu sách đã biến mất, ai ai trong khu này đều biết lí do.

Những vị thần tiên sống quanh đó khi thấy sự xuất hiện của Chúc Dung Thần Quân thì đều kinh ngạc, theo lí thì vụ này đã kết thúc từ khi Vinh Tập Thần Quân bay màu một cấp bậc rồi, Chúc Dung quay lại đây để làm gì?

Khi xuống xe, Chúc Dung Thần Quân không quên kéo Hỏa Thố xuống cùng, tiện thể thả bớt lớp cấm chế trên người nàng.

Hắn nghĩ, điều đầu tiên khi nàng xuống xe sẽ để ý đến hiệu sách.

Ngay khi thấy tai thỏ của nàng dựng đứng, hắn cũng nghĩ tính toán của mình đúng, nhưng tiếc là nàng lại phóng đến bên một quầy hàng bánh, nhìn chăm chăm vào chảo dầu nóng hổi của chủ quầy.

"Đại nương, với độ vàng này, dầu đây chắc hẳn là làm từ mỡ động vật?"

- Thiên Yết giương đôi mắt to tròn của mình hỏi nhỏ với chủ quầy

"Có nhầm lẫn gì không?

Đây là dầu ép từ đậu nành, là lô ta mới mua ngay hôm qua, chảo dầu đây cũng là chảo mới."

- Chủ quầy nhìn nàng thỏ bằng ánh mắt khó chịu, nhưng vẫn cẩn thận giải thích

"Hàng e rằng không phải là mười phần đậu nành, mà đã pha với mỡ động vật, cụ thể là mỡ heo, tỉ lệ đâu đó ba đến bốn phần mỡ heo."

- Thiên Yết chớp mắt nhìn chủ quầy, rồi nhìn vào chảo dầu - "May thay mỡ heo rất tốt, chỉ ảnh hưởng đến tính thuần chay, còn lại không việc gì, khi nấu ăn sẽ càng đậm vị hơn."

Chủ quầy hàng kinh ngạc nhìn nàng, vừa khó hiểu vì sao nàng nhận ra dầu đậu có lẫn với mỡ heo, vừa để y rằng nàng còn biết nấu thế nào gọi là đậm vị.

Chủ quầy chợt chú ý đến tai thỏ trên đầu nàng, rồi lại chợt nhận ra, đây có phải là thố tiên trứ danh ở Chính Nguyệt Viên của Âm Nguyệt Thái Quân không?

"Hm, nhân có thịt heo băm, trứng, rau cần tây."

Khi chủ quẩy tiếp tục chú ý thì đã thấy bánh mình bày ra bị Thiên Yết lấy ăn mất.

Nàng vừa cắn một miếng trong miệng, vừa mở nhân ra xem, ánh mắt vô cùng đánh giá chuyên sâu.

"Vỏ bánh làm từ bột gạo, gói rất dày nên khi chiên sẽ bị cứng.

Nhân bánh lại quá đơn giản, gia vị chủ yếu là tương đậu."

- Nói rồi Thiên Yết ngước nhìn chủ quầy mà đưa ra lời khuyên - "Nên thay vỏ bánh thành loại bột mì, tốt nhất là cán mỏng lớp vỏ.

Về nhân bánh thì nên thêm mộc nhĩ và hành lá, thêm gia vị là mắm và đường, có tiêu càng tốt, thịt băm nên là loại có nạc lẫn mỡ, khi chiên mỡ sẽ chảy ra, tạo nên hương vị đậm đà hơn."

Không chỉ chủ quầy hàng sững sờ, mấy vị gần đó cũng tròn mắt nhìn nàng thỏ, kể cả Chúc Dung Thần Quân.

Ngay khi chủ quầy định xác minh danh tính của nàng, nàng lại bị Chúc Dung tóm lấy cả hai tai, kéo về hiệu sách để điều tra.

"Con thỏ nhà ngươi chê bữa sáng quá ít à?"

Trước khi đến đây, Thiên Yết được bón cho không ít đồ ăn.

Nhưng do tối qua đói quá hòa rồ nên ăn nhiều, sáng nay khi ăn, nàng đã quay lại bản tính cũ, đó là quen thói đánh giá giá trị bữa ăn.

Nàng như quên mất mình bị bắt mà chê lên chê xuống từng đĩa thức ăn được dọn lên, cái này không đúng với khẩu phần bình thường của nàng ở Chính Nguyệt Viên, cái kia không đảm bảo năng lượng, cái nọ quá dư thừa, rồi còn có cái không đem lại giá trị gì cho một con thỏ.

Nếu không do Chúc Dung xuất hiện và cảnh cáo nàng đang không ở Chính Nguyệt Viên, nàng sẽ để đám thuộc hạ của hắn ra vào nhà bếp đến chết.

Giờ bị cảnh cáo lần hai về việc đồ ăn, Thiên Yết bắt đầu yên phận một chút.

Chúc Dung đã lấy đi vòng cổ chứng minh thân phận của nàng ở Chính Nguyệt Viên, đeo bù lên cho nàng một cái vòng cổ khác, nhìn rất giống một cái... khăn vắt lên cổ trước bữa ăn, đương nhiên là nó có chữ Liệt.

Điều đó có nghĩa nàng đang phải làm việc cho Chúc Dung Thần Quân chứ không phải Âm Nguyệt Thái Quân, nàng không chắc hắn có bảo kê cho mấy việc làm của mình hay không, cho nên phải an phận.

Cơ mà, khi vào hiệu sách để điều tra, cái thứ mà nàng đưa ra được chỉ có thời gian cháy đến rụi của chỗ diện tích đã biến mất do lửa thiêu, nhiệt độ phải chịu là bao nhiêu, chỗ nào là chỗ bắt đầu lan ra lửa.

Còn về mấy quyển sách thì một chữ nàng cũng không biết.

Có thì chắc là biết mấy quyển sách cấm đó bị cháy cùng lúc với mấy kệ gỗ, rụi nhanh hơn cả kệ gỗ.

Quần quật cả sáng cũng không có ích gì.

Đến trưa trời, Chúc Dung Thần Quân đứng từ xa nhìn Thiên Yết đang vểnh tai thỏ ngồi gặm bánh, hắn chợt ngẫm ra con thỏ này rất biết ăn.

...

Trên chuyến xe quay về, Chúc Dung tựa đầu vào lưng ghế, mắt nhắm nghiền lại đầy mệt mỏi, hắn nghĩ mình phải tìm cách khác để điều tra.

Bên cạnh hắn là Thiên Yết với một túi bánh mới trên tay, lần này còn ôm thêm một quyển sách, có vẻ là sách từ chồng sách cấm vốn đã bị thu hồi, Chúc Dung chắc phải bế tắc lắm mới để nàng xem nó.

Cũng nhờ nàng vừa ăn vừa xem, chuyến về nhà này không phiền như lúc khởi hành.

Nhưng chỉ yên được một lúc, cổ xe đột ngột bị dừng lại.

Chúc Dung Thần Quân với cái đầu nặng trĩu khó khăn nhấc mắt nhìn về phía cửa, tấm màn che ở cửa đang rủ xuống chợt bị vạch ra, một tiên binh mặt treo chữ Liệt đứng trước cửa nói vọng vào.

"Chủ nhân, có án!"

Nghe hai chữ "có án", Chúc Dung không còn khó ở nữa, nhưng chỉ được một lúc mặt lại nhăn, kèm theo một câu hỏi.

"Giữa đường như thế này?"

"Vâng."

- Thuộc hạ cúi đầu đáp

Thiên Yết cũng vì lời báo cáo đó mà ngẩng đầu, nhưng nàng không thể làm gì ngoài ngồi im đảo mắt nhìn, tiếp tục gặm bánh, có điều sự chú ý không còn dồn lên sách nữa.

Bên ngoài cỗ xe của bọn họ có một vị tiên tử dáng vẻ xác xơ quỳ thụp chắn lấy đường đi, hai tay dâng lên một quyển trục nhuộm máu.

Hai bên đường không ít thần tiên dừng lại xem, xì xào bàn tán, không rõ đã có chuyện gì.

Chúc Dung Thần Quân đích thân xuống xe, sau khi xác nhận với thuộc hạ, hắn rảo bước đến trước tiên tử, tay đưa ra định nhận quyển trục đó.

Nhưng trong tức khắc, hắn đã rút tay về, quyển trục trên tay vị tiên tử nọ bỗng bùng cháy, ngọn lửa lan ra người tiên tử đó, rồi tất cả cháy rụi thành tro trước biết bao nhiêu ánh nhìn.

Mặt mày Chúc Dung Thần Quân sa sầm, trong ngọn lửa vừa rồi hắn như thấy được một lời tuyên chiến.

Lửa ư, hắn có thể thề là mình chưa hề dùng pháp, cũng chẳng có ai dám khẳng định hắn dùng pháp, nhưng, bên trong lòng mỗi vị có mặt khi này, ngay cả Hỏa Thố, cũng không khỏi nghi ngờ.

Thế thì lên gặp Ngọc Đế làm tí trà chiều vậy.

~~~~~~~~

Âm Nguyệt Thái Quân khi gặp Hoa Triêu Thái Quân thì trời đã chiều, họ vui vẻ nắm tay nhau như đã lâu không gặp, dù họ vừa ngồi kế nhau trong tiệc Nguyên Tiêu hôm trước.

"Thỏ nhỏ của ta sẽ không chịu thiệt chứ?"

- Âm Nguyệt Thái Quân cười rạng rỡ hỏi

"Thằng chả Thiên Bình không thiệt thì thôi chứ."

- Hoa Triêu Thái Quân vui vẻ đáp lời

Rồi họ lại cười ha hả giữa ánh hoàng hôn, trước cửa cổng Chính Nguyệt Viên đang mở, Cự Giải và lũ thỏ mở cổng đứng nhìn mà không biết nên nói gì.

"Sắp tới ngươi sẽ đi thật sao?"

- Hoa Triêu Thái Quân bỗng dưng đổi giọng, có vẻ u buồn - "Đã định ngày về chưa?"

"Ừ, định sẽ là giữa mùa hạ."

- Âm Nguyệt Thái Quân cười dịu lại, cảm xúc như bị ảnh hưởng bởi đối phương

"Ngày về ta sẽ đến đón ngươi, nhớ đem quà về cho ta."

"Nên mong là ta vẫn còn nhớ ngươi là ai thì hơn đấy."

Cự Giải nép người vào khung cửa, chớp mắt nhìn cuộc trò chuyện đó mà lòng rối bời.

Nàng không biết cả ngày nay chủ nhân đã đi đâu, giờ lại có vẻ như sắp đi rất lâu, lòng nàng chợt trống rỗng.

"Ờ, sắp tới sẽ mệt hơn đây."

Cự Giải giật nảy người khi nghe giọng nói kè bên mình, quay sang thì thấy Xử Nữ như thiếu ngủ đang đứng kế bên, đúng là vậy, Xử Nữ vừa đánh đổi thêm một giấc ngủ trưa để lên kế hoạch dọn dẹp trên dưới Chính Nguyệt Viên.

"Xử Nữ, muội biết chủ nhân sẽ đi đâu sao?"

"Thì... du lịch?

Ờ, là lịch kiếp.. cũng không phải, là du lịch thì đúng hơn, nói chung là sắp tới chúng ta sẽ phải gánh vác Chính Nguyệt Viên này, Nương Nương sẽ đi chơi."

"Ê không phải chứ..."

"Ừm... không phải là đi chơi, là đi du lịch..."

Có vẻ Xử Nữ đã bắt đầu có dấu hiệu của thần trí bất ổn rồi.

Giấc ngủ trưa thật sự quan trọng đấy.

~~~~~~~~
 
(12 Chòm Sao) Quản Chặt Đám Nhóc Của Ngươi Đi!
Chương 18: Một Ngày Không Được Nghỉ Ngơi


Điện ngọc lộng lẫy treo đầy những ngọn đèn lưu ly, không gian phản phất khói tiên hương, sàn dưới chân như dòng nước trong thấy cả sao trời vạn tượng, bốn bề tường là sơn son thếp vàng rực rỡ.

Nơi cao nhất có thể bước tới được là ngai vàng của Ngọc Hoàng Đại Đế, cùng với một chiếc bàn chạm khắc tinh xảo đang chất đầy giấy tờ.

Cửa điện ngọc vốn luôn khép lại, hai bên luôn có thiên binh canh gác, hôm nay lại đón kha khá khách tiên ra vào, mặc dù đêm hôm qua là tiệc Nguyên Tiêu.

Một cái bữa tiệc lễ hằng năm thôi, vậy mà lắm chuyện kéo theo thật.

Mở bát buổi sáng là tin tức Huỳnh Cẩm Chân Nhân quay về thiên triều, đem theo một xấp báo cáo tình hình.

Ba giới vừa nghênh đón xuân sang, vạn sự buông thả hết mức, đây quả thật là cơ hội tốt để ra tay cho những kẻ muốn phá hoại yên bình.

Huỳnh Cẩm vốn dĩ chỉ lo chuyện ở Nhân Giới, nhưng trong xấp báo cáo lại có cả chuyện ở Địa Giới, điều đó chứng tỏ đang có thứ gì đó gây nhiễu loạn giữa hai giới Nhân - Địa, khiến cho y phải viết vào báo cáo.

Nơi giao nhau giữa Nhân Giới và Địa Giới lại gặp trục trặc rồi sao.

Vì sự bất an này, Huỳnh Cẩm đã dắt Thương Kim Ngưu đến Thiên Giới, cũng nhờ anh cả Thiên Đế chiếu cố một thời gian, để bản thân toàn lực lo chuyện tranh chấp.

Ngọc Hoàng Đại Đế không có ý kiến gì khi y làm thế, bản thân ngài cũng muốn bồi dưỡng Thương Kim Ngưu, cho nên đã đồng ý để Huỳnh Cẩm lui về Nhân Giới xử lí công chuyện.

Tiếp đến buổi trưa là tin tức Âm Nguyệt Thái Quân muốn đăng kí một chuyến lịch kiếp.

Lịch thì đã bàn bạc và lên kế hoạch xong xuôi với Ti Mệnh rồi, chỉ đến chỗ Ngọc Hoàng Đại Đế báo tin thôi.

Chuyện này khiến Thiên Đế vô cùng bức xúc, kể từ khi nào mà chuyện lịch kiếp có thể đăng kí như đi du lịch thế chứ, Ti Mệnh nên được tăng lương ngay, lương thấp quá thì việc gì cũng dám làm, thần tiên đút bao nhiêu cũng đồng ý cho đi lịch kiếp, cứ vậy thì thiên triều loạn chết.

Đáng lí Âm Nguyệt Thái Quân sẽ bị trừ lương do tự ý đi đăng kí lịch kiếp, đã vậy còn đến chào hỏi trước khi đi nữa, chẳng khác gì chọc giận Thiên Đế.

Nhưng khi thư trình bày lí do của nàng ta được dâng lên, cùng với một buổi nói chuyện gần hai tuần hương, không biết nàng ta đã bánh vẽ những gì, chỉ biết Ngọc Hoàng Đại Đế đã chịu để nàng ta "tận hưởng kì nghỉ" có lương.

Chuyện này truyền đến tai Xử Nữ ở Chính Nguyệt Viên, chính là lúc nàng thấy mí mắt mình nặng trĩu, nghe tin xong thì như bị một gáo nước buổi sớm hất vào mặt.

Nương Nương sắp tới sẽ không ở nhà, một nhóc đồ đệ như nàng liệu có giữ nổi mấy con thỏ không?

Không có biết, không có biết thật, tới đâu hay tới đó vậy.

Tới chiều, khi trời vẫn còn oi ả cái nắng trưa, lại là Chúc Dung Thần Quân đến với chuyện thiêu sống tiên tử.

Nghe thật hoang đường, ai lại dám làm cái trò ngu xuẩn này để vu oan cho một vị thần quân nổi tiếng liêm chính thế này?

Nhưng để chắc chắn hơn, hắn vẫn phải đến làm một buổi trà chiều nho nhỏ với Ngọc Đế.

Chuyện của tiệm sách không sạch sẽ kia đã là của năm ngoái, Chúc Dung Thần Quân không phải người thích để dành công chuyện, đặc biệt là mấy vụ của cuối năm, cho nên gần như chắc rằng vụ án này đã kết thúc cùng với việc Vinh Tập bị hạ bậc.

Tiếc rằng gần đây nó nảy sinh ra vài chuyện mới, cụ thể là gần đây bên điều tra phát hiện nội dung của các quyển sách không đơn giản như vậy.

Hầu hết các sách của tiệm đều bị tịch thu về chỗ của Chúc Dung để tiện cho điều tra, một phần sách đã đem thiêu hủy, lại có một phần đã rơi vào tay của chúng tiên đã ghé tiệm sách, tới giờ có vẻ vẫn chưa thể thu hồi hết.

Trong điều tra mới nhất, có một loạt quyển sách có kí tự kì lạ, ban đầu tổ điều tra cho rằng đây là giao thiệp của những người không rõ lai lịch, thuộc một tổ chức nào đó, nào ngờ khi ghép các quyển sách lại đưa ra một kí tự tổng thể, điều đó khiến tổ điều tra phải lái sang hướng khác, liệu rằng đây có phải là một trận pháp gì không.

Tiếc là vòng tròn bị thiếu nét, việc này đã dấy nên nghi ngờ rằng bọn họ đã không thu hồi đủ sách, hoặc là đã vô tình thiêu hủy.

Để đảm bảo mọi nghi ngờ đều được sáng tỏ, họ đang chia ra làm hai tổ nhỏ, tổ một bắt đầu tìm cách thu hồi những quyển sách có thể đã bị lưu lạc trong tay chúng thần tiên, tổ hai thì tra xét lại xem chỗ sách đã thiêu hủy có để lại manh mối gì không, đồng thời xem xét lại tiệm sách đang bị niêm phong có sót kí tự nào không.

Chúc Dung bày tỏ với Ngọc Đế rằng sự việc xảy ra hôm nay không hề tầm thường.

Đúng là thế thật mà, khi không lại có kẻ dâng trục rồi tự thiêu trước mặt một vị thần quân chứ?

Có sự oan khuất, hay đang muốn gợi ý điều gì?

Ngọc Đế nghe xong đã rơi vào trầm tư, việc vụ án của tiệm sách đang tiếp tục điều tra thì không ý kiến, đó là việc nên làm để bảo đảm an ninh.

Chỉ là việc có kẻ tự thiêu, khi dâng trục còn nói là có án, đây chẳng phải là một lời thách thức?

Chúc Dung cũng bảo rằng chưa thể điều tra được rốt cuộc tiên tử đó đến từ đâu, giờ chỉ còn bãi tro, khởi đầu như thế này, còn gì bế tắc hơn cơ chứ.

Thiên Đế phải cho hắn về trước để xâu chuỗi các sự việc đã xảy ra, đồng thời cam kết chuyện hôm nay không làm ảnh hưởng danh tiếng của hắn, hắn mới yên tâm mà lui.

Thoắt cái đến tối, bữa tối vừa qua, vị đến lúc này là Hoa Triêu Thái Quân.

Có lẽ chuyện của nàng ta sẽ là chuyện dễ thở nhất, vì nàng ta chỉ đơn giản là xin đi hỗ trợ quản lí Chính Nguyệt Viên và Thắng Diệp Nguyên.

Chính Nguyệt Viên vốn là chỗ của Âm Nguyệt Thái Quân, Hoa Triêu và Âm Nguyệt vốn rất thân, nay Âm Nguyệt có chút chuyện, Hoa Triêu xin đi hỗ trợ Chính Nguyệt Viên, nghe rất có lí, dẫu sao cái chuồng thỏ to tướng đó thiếu sự quản lí thì rất phức tạp.

Vừa rồi nàng ta đi có một ngày mà chúng nó chạy tán loạn rồi, giờ đi mấy tháng trời, ai mà lường nổi sự cố đây.

Bỏ qua cái đó vì rất bình thường, còn Thắng Diệp Nguyên thì sao, đó là chỗ của Vinh Tập Thần Quân, ngoài cái nhựa trong mạch ra thì Hoa Triêu và Vinh Tập có gì thân?

Khi nhận được thắc mắc, Hoa Triêu ra lệch để Mộc Thố xách một cậu nhóc đi vào.

Hai tay nàng ta chỉ vào cậu nhóc có nét mặt rất quen này, tuy miệng không mở, cũng chẳng dùng phép phát âm, nàng ta như đã nói rằng đây chính là lí do mình muốn tiếp quản Thắng Diệp Nguyên.

Ngọc Hoàng Đại Đế sững sốt trong chốc lát, nói thật thì ngài không nghĩ việc hạ bậc của hắn sẽ ảnh hưởng đến cả việc hắn hồi phục khi bị thiếu nước đâu.

Nhìn tiên tử có hai cái tai thỏ lắc lư trên đầu kia, giờ bảo Âm Nguyệt với Hoa Triêu hợp tác chơi xấu Vinh Tập thì được, tuyệt nhiên không phải sự cố.

Kết thúc một ngày, vị Thiên Đế này không muốn ngày mai phải ngồi tiếp chuyện riêng từng đứa như vậy chút nào.

~~~~~~~~

Có lẽ vẫn là U Thủy Ngọc Điện an yên, an yên với người ngoài, ác mộng với Song Ngư.

Hàn Thanh Chân Quân bận bịu, đúng là cả một ngày trời không đến thăm con thỏ mà y xin về.

Con thỏ đó lúc nào cũng nhìn như sắp bị trầm cảm đến chết, ăn uống lở dở, ngủ thì mắt nhắm mắt mở, khi thì cáu gắt đạp đổ lồng la oai oái, nhất quyết không để yên cho mấy tiên tử làm việc chăm nom.

Nếu hỏi lí do tại sao nàng không biến lớn được, chắc chắn nàng sẽ nói vì mình ăn uống không được ngon, không có sức biến lớn.

Mãi đến đêm muộn, trong phòng cũng có kẻ khác xuất hiện mà không phải là hai ả tiên nô kia.

Cuối cùng Hàn Thanh Chân Quân cũng về rồi.

Thủy Thố ngửi được mùi hương thanh mát của sương đêm, nhất thời liên tưởng đến mùi rượu, hai mắt tối sầm cả ngày bỗng chốc sáng quắc, tứ chi vốn đã mềm nhũn do đói lại cứng lên, ra sức cho chân qua khe lồng ngọc để khều.

Hàn Thanh Chân Quân thấy thỏ nhỏ phản ứng mạnh, y cũng giật mình, lo sợ mình làm nó hoảng, bản thân y không dám chạm vào lồng thỏ.

Ban đầu chỉ định nhân lúc thỏ ngủ để đến sờ một chút, ai dè thỏ đang rất tỉnh táo, còn trông rất gắt, y thấy dè dặt hẳn.

Lúc y quay đi là lúc mùi sương nhạt dần trong không khí, như thế càng làm Song Ngư kích động hơn, chốc lát nàng lại đẩy đổ lồng ngọc.

Tiên nô nghe tiếng liền vào trong, một thì vội vã dựng lồng lên, một thì xem xem chủ nhân của mình có làm sao không.

"Chủ nhân, con thỏ này tính hung, rất khó nuôi dưỡng, hay là chúng ta thả nó đi đi?"

- Một tiên nô lên tiếng hỏi

Song song với lời của tiên nô là tiếng thỏ kêu chói tai, đúng là động đến rượu, Song Ngư rất dễ mất kiểm soát.

Hàn Thanh Chân Quân vừa mới đưa mắt nhìn tiên nô thì đã phải xoay người nhìn thỏ nhỏ đang gào thét, y vội tiến đến đỡ lồng thỏ, vừa mới đưa tay mở cửa lồng, thỏ đã ngay lập tức nhào lên người y.

Khi Thủy Thố nhảy vào lòng y, mùi hương thanh mát tỏa ra trên người y làm nàng say như uống ba vò rượu quý của Âm Nguyệt Thái Quân.

Cảm giác thoải mái đó chạy dọc cơ thể, khiến nàng phát ra âm thanh như mèo, móng bấu chặt vào áo y chẳng muốn buông.

Không chỉ có vậy, chỉ sau khi nàng yên vị trên người y năm giây, nàng từ hình thỏ biến phốc thành hình người.

Áp lực trên tay bỗng chốc thay đổi, cứ thế khiến Hàn Thanh Chân Quân ngã người ra sàn.

Không chỉ y hoang mang, toàn thân cứng đờ, mà hai ả tiên nô đứng gần đó cũng trợn tròn mắt kinh hãi.

Sao mà bọn họ lại quên mất lũ thỏ do một vị thần quân nuôi chính là thỏ tiên chứ!

~~~~~~~~~~~~~~~~~

Tình hình Ngọc Hoàng Đại Đế hôm 16/1:

Sáng: 😞

Trưa: 😟

Chiêu: 😩

Tối: 🙄

Sếp Ngọc có 3 cái tên, 1 là Ngọc Hoàng Đại Đế, 2 là Ngọc Đế, 3 là Thiên Đế.

3 cái này đều chỉ 1 ông thôi nhưng mà dùng lộn xộn hết lên 💔
 
Back
Top Bottom