Ngôn Tình [12 Chòm Sao] Nữ Phụ Vạn Người Mê

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
[12 Chòm Sao] Nữ Phụ Vạn Người Mê
Chương 36


Mộc Sơn khi thấy cháu gái nói vậy cũng không tự chủ mà đổ mồ hôi, bật quá không đòi được tiền ông đã nghĩ ra kế hoạch khác. Chỉ cần con gái vẫn tiếp tục ở lại đây, dễ dàng câu dẫn một trong sáu con rùa vàng kia cũng đủ cung phụng hắn cùng vợ cả đời không lo toan.

Khi đó ông sẽ không phải nhìn mặt con nhãi này nữa.

" Bỏ qua? Tôi thì có gì để ông bỏ qua đây? " Tại sao ngày càng có nhiều người não ngắn thế này, từ khi nào mà người nhà cùng nữ chính lại ngu ngốc đến thế?

" Bỏ qua cho sự hỗn láo của cháu, ta là em trai duy nhất của bố cháu... "

" Thôi, thôi, mời đi cho, tôi không cần chú tha thứ. " Nói rồi lại gọi bảo vệ tống cổ ra ngoài

" Con nói đúng, con nhãi ranh đó thông minh hơn không còn như xưa nữa rồi. " Ra khỏi đó một cách mất mặt khiến Mộc Sơn căm thù Thiên Bình.

" Cha, con nghĩ, cha nên gϊếŧ luôn con ả đó đi. Theo lý thuyết nếu nhà con ả đó chết hết chẳng phải người thừa kế toàn bộ là cha sao? " Nếu kế hoạch thành công, cô sẽ không phải cúi đầu trước ai nữa, về việc giàu có nhất thế giới vẫn là gác lại đã. Trước mắt phải tống cổ con ả Thiên Bình khỏi thế giới này đã.

" Con nó nói đúng đấy ông. " Mẹ Mộc Linh là kẻ trọng sĩ diện, việc vừa bị đuổi ra khỏi đó khiến bà ta xấu hổ muối mặt.

" Sao tao cảm thấy trí IQ của nữ chính giảm sút kinh khủng, độ mặt dày tăng lên một cách kinh hoảng. " Cự Giải chẹp miệng hướng Song Ngư mà nói

" Những ngày tiếp theo không yên đâu, tốt nhất là mày nên cảnh giác thật cao vào. " Song Ngư tốt bụng nhắc nhở Thiên Bình, cô chỉ ừ một cái.

Bản thân cũng rất muốn xem cô ta định làm gì, nữ chính a~ đừng làm tôi thất vọng đó.

Đúng như dự đoán, một tuần sau Mộc Linh cùng ông bố của cô ta bắt đầu hành động.

Thiên Bình vẫn như mọi khi cùng Song Ngư bước đi mua sách, nay lại gặp lại Ngô Tiểu Đồng. Cô ấy bước đến ngồi cùng

" Em thế nào rồi, con cái ổn chứ? " Song Ngư mỉm cười thân thiện

" Dạ, em đã sinh, là một bé gái. Các chị uống nước đi ạ. " Nói đến đây cô bé lại cười khổ, vì sinh một bé gái địa vị trong nhà của cô bé lại càng thấp.

" vậy mẹ tròn con vuông thì tốt rồi, sao trông em buồn thế? "

" Từ khi biết là con gái mẹ chồng liền không để em vào mắt, mọi việc trong nhà đều tới tay em. Em khổ lắm chị ạ ... Hức ... " Song Ngư thương tiếc định đưa tay lên gạt nước mắt hộ cho cô bé thì người bỗng dưng lảo đảo, đầu óc bắt đầu mụ mị. Trước khi gục xuống lại chỉ thấy Ngô Tiểu Đồng nói một câu

" Em xin lỗi! " Cô bé cũng là bất đắc dĩ, thế nhưng mẹ chồng với mẹ Mộc Linh lại là bạn thân, bà ta hứa sau khi làm xong việc liền cấp cho cô một khoản tiền đủ để sống cả đời. Cô bé lại vừa li dị, chỉ là một cô gái nhà quê, ba mẹ đều mất, bằng cấp đều không có. Khi cơ cơ hội kiếm tiền liền không thể từ chối.

Một lần nữa tỉnh dậy lại thấy mình bị trói, cộng thêm Thiên Bình đối diện cũng bị trói. Cô ấy nhìn cô một cách lên án

" Lần sau chọn bạn mà chơi, chọn người mà yêu nghe chưa con đần. " Thiên Bình chưa từng uống cốc nước mà Ngô Tiểu Đồng đưa, chẳng qua chỉ là muốn xem xem ai là người đứng sau vụ này. Không ngoài dự đoán...

" Chị họ, chắc chị bất ngờ lắm nhỉ? " Mộc Linh khoác tay cha đi vào, phía sau là những thanh niên đầy bặm trợn xăm trổ đầy mình.
" Thì ra là cô! " Song Ngư đầy bất ngờ thốt lên

" Ha ha, phải là tôi, chắc hẳn chị đoán không được đi? " Cô ta vẫn tự cho mình là thông minh, mặt Song Ngư lại thể hiện đầy bất ngờ.

" Chắc lần đầu bắt cóc người hử? " Tiếp đến Song Ngư lại bày ra bộ dạng khinh thường, cũng lắc đầu ngán ngẩm. Cô ta chẳng biết làm gì ngoài tỏ ra thanh khiết hay sao? Không biết khi bắt cóc người phải lấy hết thiết bị điện tử cùng định vị sao? Con mẹ nó ngu xuẩn!

" Sao chị biết ... Ây, liên quan gì đến các người chứ! " Mộc Linh gật đầu thành thật lại phát hiện không đúng

" Ây, cháu gái của ta, cháu có muốn trăn chối cái gì hay không? Ha ha "

" Là ông? Ông gϊếŧ chết ba mẹ tôi đúng không? " Thiên Bình đôi mắt đỏ ngầu nhìn Mộc Sơn

" Ây cháu gái, tao ta không trực tiếp gϊếŧ họ nhưng ta đã khiến cho cái xe đó không có phanh. Khi đến ngọn đồi không thể phanh lại nên chiếc xe đã lao thằng xuống ha ha... " Nhìn vẻ mặt thương tâm của cô, ông ta cười phá lên
" ... "

" Cháu cũng biết không, ta muốn gϊếŧ cháu a~ khi đó tài sản toàn bộ sẽ thuộc về ta ... Ha ha" Mộc Sơn cười một cách khoái chí rồi quay ra lũ bặm trợn kia

" Hai đứa này thưởng cho các chú, chơi chán sau đó gϊếŧ đi. " Sau đó họ bỏ đi mất.

" ... " Thiên Bình thất vòng, thế nào mà bắt cóc thôi nữ chính cũng không chuyên nghiệp là sao? Rốt cục thì ngoài việc quyến rũ người khác lên giường thì còn làm được cái gì a?

" Ha ha, hai cô em cũng thật xinh đẹp đi, đại ca người lên trước. " Một tên trong đám đó giở giọng trêu ghẹo, trông cái mặt chỉ muốn đấm cho một cái

" Này, các chú biết Xà Phu chứ? " Thiên Bình nhướng mày, xem ra quen biết nữ nhân đó cũng không quá tệ.

Xà Phu? Bọn họ ngẩn người, đó là chị đại bảo kê toàn thành phố này mà đến bọn hắn cũng phải kêu một tiếng " lão đại ", nhưng hai cái người này thì có liên quan gì. Cô ta còn tự nhiên mà gọi cả đệm tên của lão đại.
Xem chừng cô ta cũng không đơn giản, nhưng đã nhận tiền của người ta rồi. Kẻ xấu cũng có đạo đức nghề nghiệp, không thể vì lão đại mà bỏ qua đạo đức nghề nghiệp được.

" Ha, biết thì sao chứ? "

Tít

Một cánh cửa sắt gỉ trong đó thế nhưng lại mở ra.

" Các chú xem ra vẫn chưa tôn trọng chị rồi. "
 
[12 Chòm Sao] Nữ Phụ Vạn Người Mê
Chương 37


Xà Phu cùng mấy người nữa bước ra, ánh mắt lạnh đến không thể lạnh hơn

" Chị ... Chị bọn em, bọn em... "

Người được gọi tên đại ca trở nên hốt hoảng, bọn hắn đã kiểm tra rất kĩ trước khi đưa người vào đây. Hơn nữa người canh gác rất chặt chẽ, sao có thể chứ?

" Ghi âm được hết rồi chứ? " Thiên Bình

" Yên tâm đê bae, ở đây hết rồi. " Xà Phu căn bản cả đời đều không có bạn, xung quanh cô đều là nhưng nguy hiểm nếu không tỉnh táo liền mất cái mạng nhỏ. Cô cũng không muốn chính mình kết bạn, sau đó người kia làm gánh nặng cho cô. Vừa hay Thiên Bình cũng chẳng phải loại dễ bắt nạt, hơn nữa tính cách tương đối giống nhau cô liền mở miệng kết bạn.

Lại nói, mấy hôm trước cô ấy có gọi cho cô. Từng địa điểm thời gian dường như Thiên Bình đều nắm chắc, nhưng bản thân lại không hiểu vì sao cô ấy lại tự đẩy mình vào nguy hiểm, xem ra bây giờ cô đã hiểu rồi.

" Cởi trói cho Lib và Pis đi. " bọn đàn em gật đầu, giờ đây lũ người mà Mộc Sơn thuê được một phen cứng đơ. Xong rồi, họ xong rồi, Lib, Pis và Vir là kẻ tàn nhẫn nhất mà bọn hắn từng nghe qua, hiện tại mình lại chuẩn bị giở trò đồi bại với họ. Nay lại đụng 2/3. Danh tiếng của Lib và Pis cũng không phải để làm cảnh, sợ hãi khiến chân bọn họ mềm nhũn như cọng bún.

" Định xử lý chúng như nào? " Xa Phù ngậm kẹo m*t cho miệng, nhí nhí nhảnh nhảnh nói

" Tùy mày, đưa đoạn ghi âm trước đã. " Song Ngư phiền não nhức đầu

" Sag vừa gọi cho tao, nghe nói con Vir nhập viện. "

" Gì? " Thiên Bình đang nghĩ cách trị Mộc Linh lại nghe tin chấn động

" Sao không nói sớm!?! " Kéo Song Ngư đi mất, cũng may khi nãy kịp cầm cái usb.

Thiên Bình cùng Song Ngư trong lòng đều thấm thỏm, vào bệnh viện? Đang yên đang lành tự dưng vào bệnh viện?

<i>/ </i><i>Sênh</i><i> pôn nhé. / - </i><i>oph</i>

<i>/ Cám ơn. / - pis</i>

" Đến sênh pôn. "

Trên xe cũng không nói nhiều, Song Ngư miệng liên tục lẩm bẩm : không sao, không sao...

Cô thực sự lo cho đứa bé và cả Xử Nữ, nó đã hứa đứa trẻ sẽ làm con nuôi của cô cơ mà? Xử Nữ mạnh mẽ lên!

" Cho em hỏi hôm nay có bệnh nhân nào trẻ tuổi vưa nhập viện không ạ? "

" Tên Vương Xử Nữ. " Thiên Bình bổ sung thêm

" Có nhé, phòng vip 4. " Bác sĩ trực gập đầu

Song Ngư vừa mở cửa lại thấy Xử Nữ nằm trên giường bệnh, ánh mắt vô hồn cái môi trắng bệch, nước mắt giàn giụa. Căn phòng rộng rãi dải rác từng người ngồi một nơi lại chẳng thấy Ma Kết đâu.

" Xử Nữ. " Thiên Bình nhẹ nhàng cất lên tiếng nói, hàm ý không muốn kích động Xử Nữ. Nhưng không được, cô ấy cứ thế mà bấu chặt vào cô oà khóc.

" Chúng mày đi đâu cả ngày thế, gọi cũng chẳng thèm bắt máy? " Nhân Mã ánh mắt mệt mỏi, trách cứ

" Bị bắt cóc. " Song Ngư thản nhiên nói ra câu đó như thể rất bình thường. Song Tử cùng Thiên Yết hốt hoảng, hôm nay là ngày gì mà sảy ra quá nhiều chuyện.

" Kể đi, xảy ra chuyện gì? " Song Ngư đau lòng nhìn Xử Nữ tự mình vắt kiệt sức của bản thân, mặc kệ cứ ôm chầm lấy Thiên Bình

" Tao cùng nó đi mùa đồ, nó bảo thèm bánh trứng. Chẳng mấy khi nó thèm ăn cái gì nên tao cũng dắt đi, tao để nó tự kiếm chỗ ngồi rồi quay đi gọi đồ. Khi quay lại thế nhưng nó lại nằm dưới vũng máu ở chân cầu thang gần đó. " Bạch Dương ch** n**c mắt, phải biết khi đó cô có bảo nhiêu là hốt hoảng, luống cuống gọi cấp cứu. Xử Nữ khi đó ngày càng chảy nhiều máu khiến cô gấp không thôi.
" Vậy đứa bé ... ? " Khi Xử Nữ đã mệt liền ngủ thiếp đi

" không giữ được. " Nhân Mã cúi gằm mặt xuống, sinh linh bé nhỏ vậy mà bỏ bọn họ đi.

" ... Ma ... Ma kết đâu? " Song Ngư

" Nó tức giận, đến nơi kia tra camera. " Cự Giải nghẹn ngào dựa vào Kim Ngưu mà khóc oà lên.

" Con mẹ nó, đợi tao biết đứa nào dám làm như thế tao liền b*p ch*t nó. " Nhân Mã khí thế bừng bừng, thế nhưng một lát liền ỉu đi

" Chắc cũng mệt hết rồi, về đi đêm nay tao trông Xử cho. " Thiên Bình

" Anh ở lại với em... " Thiên Yết

" Không, anh về đi. Tất cả đều về nghỉ ngơi đi rồi mai thay ca. " Thiên Bình lắc đầu, dù biết Thiên Yết thực sự muốn ở lại nhưng cô có điều muốn nói với Xử Nữ

" Nhưng ... "

" Về thôi. " Kim Ngưu đau lòng lôi kéo Cự Giải đi về, tất cả đều đều không cam lòng đi về. Lại chỉ Thiên Yết cứ đứng lì ở đó
" Anh quay đi tìm Ma Kết đi, đừng để hắn làm bậy cái gì. " Thiên Yết cũng thấy hợp lý liền rời đi.

" Bọn họ đi hết rồi. " Thiên Bình quay ra gọt táo

" ... " Xử Nữ mở mắt ra nhưng lại câm lặng như lúc Thiên Bình cùng Song Ngư mới tiến vào

" Ăn ... "

" Là lỗi của tao, tao không bảo vệ chu toàn cho bảo bảo. "

" Đừng nghĩ vậy, chẳng người mẹ nào lại muốn hại con mình, đó chỉ là trường hợp bất khả kháng. Tao cũng sai ... Tao đã tính sai một bước, không nghĩ tới cô ta vừa động vào tao cùng Song Ngư sau đó lại động thủ lên người mày ... " Ánh mắt cô không tự chủ được mà nhìn xa xăm.

" Đừng vậy nữa, đừng tự dằn vặt mình, đừng tự tổn thương bản thân mình nữa, đó là điều tất cả chúng ta đều không mong muốn. Sống lại một đời tao hi bọng chúng mày sống vô ưu vô lo, không phải cỗ máy chỉ biết nghe lời như trước... "
" Mày nói đúng, nhưng cái cảm giác trong người mình tồn tại một sinh linh ... Nó ... nó kỳ diệu lắm ... Tao... "

" Sẽ còn có những thiên thần khác đến với mày, đứa bé và mày căn bản không có duyên. Đừng khiến bản thân khổ sở như vậy, đứa bé cũng không thoải mái khi đến với gia đình mới của nó. "

Nói đến đây lại dịu dàng xoa cái lưng của Xử Nữ.

" Bình tĩnh lại, sức khoẻ của mày vẫn chưa ổn định. "
 
[12 Chòm Sao] Nữ Phụ Vạn Người Mê
Chương 38


<i>11 p.m</i>

" Mày thôi ít đi, khóc cái gì? " Thiên Bình giựt chai bia trên tay rồi tát Ma Kết một cái.

" Con nào đây? " Thiên Yết co giật cơ miệng.

Thiên Bình tức đến ói máu.

" Con nào? Tao là bà nội mày. "

Rồi quay qua.

" Con mẹ nó, mày là đàn ông hay đàn bà? Xử Nữ nó khóc thì không nói làm gì, đến mày cũng không... Nhìn, chán không? " Sau khi dỗ được Xử Nữ đi ngủ, chính mình lại bị Thiên Yết triệu tập. Đành gọi một cuộc cho Song Ngư, rồi đến nơi hai người đàn ông một người vừa khóc vừa say sỉn. Nhìn chán ốm lên được.

" Đúng cháu tệ ... Ợ ... Con mình và vợ đều không... Bảo vệ được họ. " Thiên Bình khó hiểu

" Thế thì mày phải bên nó lúc nó tiều tụy, thất vọng nhất. Thế mày ngồi đây nốc rượu thì làm được cái gì? " Ma Kết có vẻ như bị t*nh tr*ng lên não, Thiên Bình nản lòng khụy xuống ngồi cùng. Cô chẳng hiểu não của đàn ông chứa cái gì, rõ đều là những tinh anh trong tinh anh sao lại ngu ngốc đến thế này chứ?

" Con gái không cần tiền bạc, không cần địa vị, họ chỉ cần bạn thật lòng với họ, cảm thông cho họ. "

Thế thằng cha này ngồi đây làm gì?

Còn cả thằng Thiên Yết này nữa, cáu đến nhức óc. Tao sai mày đến đây đưa Ma Kết về với Xử Nữ chứ không phải bảo mày uống chung với nó.

Mẹ ơi, cô thăng đây~

" Bà nội của Thiên Yết nói đúng ... Ực ... Thế tao phải ... Làm gì? " Cái thằng đần này, nó xác thực là giống đực hoặc cái giống gì đó nhưng chắc chắn không phải đàn bà.

" ... " Ma Kết, ha, tao thế mà lại tin tương giao Xử Nữ cho mày

" Mày phải ở bên nó, động viên nó con heo ngu! " Thiên Bình

" Ừ, đúng ... Tao đi đây. Yết đi với tao. " Ma Kết cùng Thiên Yết vác nhau đi, từng đường đi đều vô cùng xiên xẹo. Chưa kết thúc ở đó, họ quay lại cùng nhau khoanh tay như một bé ngoan.

" Chúng cháu chào bà ạ. " Rồi quay đi mất tiêu.

" ... " Bọn ngứa đòn.

" ... " Khoan đã chúng nó đi thì ai trả tiền rượu?? Con mẹ nó toàn rượu sịn sò. Rồi, tao tính sổ nợ với bay.

" Alo, ừ tao đây, mày cùng thằng Sư Tử đi xem hai con sâu rượu Thiên Yết cùng Ma Kết đi. "

" ... "

" Tao a? Tiền rượu hơn mấy chục triệu, tiền mang không đủ. Vừa gọi con Cự Giải đến tính tiền, con bà nó cáu... Đi nhanh lên không hai đứa kia say lại phi thân đi đâu... Ừ, vậy. "

Thiên Bình thở dài, hơn mấy chục triệu. Mỗi bữa của đám kia làm bằng vàng à? Người vừa bắt máy là Song Tử, kêu hắn đi để ý Ma Kết cùng Thiên Yết một chút.

...

" Ui dồi, sao một mình mày nốc lắm thế? " Cự Giải không thể tin được. Một bàn lã chã chai rượu thập cẩm, ngã lăn lóc xuống tận chân bàn. Chỉ thấy bạn Bình ngồi nghịch điện thoại cạnh đó.

" Nốc cái gì? Có được giọt nào đâu, thôi đi về. Mệt chết tao rồi. Mà mày vác cả thằng người yêu mày đến làm gì?" Một ngày mà xảy ra đến biết bao nhiêu là chuyện.

Kim Ngưu đứng xa xa vẫy vẫy.

" Tình cảm ghê. "

Sư Tử chán nản nhìn Thiên Yết, uống gì mà nhiều thế không biết. Nôn hết ra người anh rồi, thằng Ma Kết với Thiên Yết ngại nhà con chưa đủ nhiều chuyện hay gì?

" Anh? Vừa đi đâu. " Nhân Mã tỉnh ngủ liền thấy Sư Tử nhẹ nhàng mở cửa đi vào.

" Thằng Kết với Yết say, anh đi đón chúng nó. Ngoan, ngủ tiếp đi, anh ngủ cùng. "

" Um... " Nhân Mã dường như cũng đã quen với hơi thở của Sư Tử, xa anh liền mất ngủ. Cô rúc vào lòng Sư Tử, anh cũng cười khẽ một tiếng vuốt vuốt mái tóc cô.

--

Cự Giải vừa nhận được cuộc gọi của Thiên Bình, tức tốc lật chăn ra. Vừa chạm chân đến đất đã thấy tiếng Kim Ngưu
" Đi đâu? "

" Bình vừa gọi cho em, nó bảo mang tiền ra trả giùm nó tiền rượu, nó không đủ. "

" Anh đi cùng? "

" Không cần thiết, em biết lái xe mà. "

" Anh không an tâm, giờ đã 12p.m rồi. Anh đi cùng em. " Sự ấm áp trong lòng Cự Giải tăng lên, cũng không biết từ khi nào mà sự xuất hiện của Kim Ngưu trong sinh hoạt của cô trở nên quen thuộc. Có lẽ bản thân cũng có tình cảm với anh chăng?

" Ngẩn ra đó làm gì? Đi thôi. " Nụ cười của Kim Ngưu không giống với những người khác. Nó tràn đầy sức sống, có thể khiến người khác nhớ về thanh xuân của mình. Có thể nói trong tất cả, Kim Ngưu dường như trẻ nhất, dù anh đã hai mươi bảy tuổi nhưng lại giống như một học sinh cấp ba từ ngoại hình cho tới tính cách.

Nụ cười ấy... Cô đắm chìm mất rồi...

Riêng Bạch Dương cùng Bảo Bình lại không bị làm phiền. An an ổn ổn mà ngủ.
Song Tử buộc phải đi theo Ma Kết vì anh cứ nằng nặc đòi đến bệnh viện, một phần Song Tử mặc kệ vì Song Ngư cũng đang ở đó.

Xử Nữ nhìn thấy : quần áo xộc xệch, bộ tóc rối mù, quầng thâm trên mắt, nước mắt lưng tròng, liên tục ôm cô nói luyên thuyên => chồng cô - Ma Kết.

" Vợ, em đừng buồn. Chúng ta sẽ có những đứa trẻ khác, anh sẽ khiến cho kẻ làm em mất đi đứa bé phải hối hận... "

" Được rồi, em biết rồi, ... " Xử Nữ cười. Thiên Bình cũng đã nói qua, đứa bé không có duyên với vợ chồng cô. Cô chỉ cầu mong, bảo bảo đầu thai ở một nơi khác có thể hạnh phúc.

" Anh xin lỗi... "

" Không sao... "

Song Ngư bên ngoài tặc lưỡi liếc xéo Song Tử

" Dẫn một kẻ say đến đây làm gì? Xử Nữ còn chưa có khoẻ. "

" Thôi, anh cho hắn uống giải rượu rồi, hắn tỉnh táo và chăm sóc được Xử Nữ. Đi về thôi muộn rồi... "
" Không, nhưng... "

" Đì về! "

Sáng sớm

Thiên Yết tỉnh dậy với cái đầu đau kinh khủng. Anh mơ ngày hôm qua gặp người bà nội mình, nhưng tại sao lại có chút giống em yêu.

" Bà nội chào anh! " Thiên Bình trừng mắt đi ra nhìn Thiên Yết.

" ... " Thiên Yết

Anh toi rồi.

_____________

- chi : đăng nốt để mai đăng hai chương kết :3
 
[12 Chòm Sao] Nữ Phụ Vạn Người Mê
Chương 39: end (1)


Sự việc ngày hôm đó sảy ra như in đậm vào tâm trí Xử Nữ. Cuộc nói truyện đó vẫn không thể quên đi đứa bé đó, nó thậm trí còn chưa đủ một tháng. Tại sao người kia lại có thể độc ác đến thế.

Đợi đến khi Ma Kết tỉnh táo, thế nhưng Mộc Linh lại thuê người đẩy Xử Nữ khi cô không chú ý. Điều này làm Ma Kết vô cùng giận dữ.

Ngay ngày hôm sau, Thiên Bình liền cùng Thiên Yết qua đưa chứng cứ cho cảnh sát.

" Em cớ sao đưa mình vào nguy hiểm, anh có cách kiếm bằng chứng cơ mà. " Trán anh áp sát vào trán cô, Thiên Bình ngại ngùng

" Thì sao chứ? Họ là ba mẹ em, em phải có nghĩa vụ tự tìm hiểu cái chết của bọn họ. "

" Ha, anh cũng là con họ mà. "

" Khi nào chứ? "

" Sắp rồi. "

" Em yêu anh. "

" Anh cũng thế. " Thiên Yết ấm ấp mà cọ cọ vào cô.

Cảnh sát không dám chậm trễ, ngay tức khắc đến bắt Mộc Sơn khi ông ta còn chưa hiểu gì. Mộc Linh và mẹ lại sợ đến mức sắc mặt tái nhợt. Rốt cục là kế hoạch sai ở đâu?

Tuần sau Mộc Sơn trực tiếp ra toà đối chất với Thiên Bình. Toàn bộ nhân chứng cùng vật chứng đều chống đối lại ông ta, không thể biện hộ, Mộc Sơn trực tiếp thua. Ở tù 40 năm cùng với phả trả một số tiền lớn cho Thiên Bình, mẹ Mộc Linh vì vậy mà vứt bỏ cô ta cùng Mộc Sơn mà xách đống hàng hiệu đi theo nhân tình.

Mộc Linh vì một mình phải gánh vác số tiền lớn ấy, bán hết tất cả đồ trong nhà. Vì sự áp lực mà Ma Kết gây ra, cô ta không thể kiếm nổi một công việc tử tế, đành làm gái mua vui ở quán Bar. Hằng ngày phải nằm dưới những tên sếp to béo kinh tởm mà phục vụ. Đã vậy còn chơi nhiều p khiến cô ta bị rách đáy huyệŧ, quá nhiều lần phục vụ những người khác nhau mà Mộc Linh bị nhiễm HIV bởi một kẻ nào đó.

Đương nhiên vụ đó đều là một tay Ma Kết điều khiển.

Tưởng chừng như cuộc đời cô ta kết thúc ở đó, nhưng không. Bảo Bình cưỡng chế cô ta về phòng thí nghiệm ở dưới của biệt thự, hằng ngày thử những thứ thuốc trên người Mộc Linh.

Bảo Bình giam cô ta ở đó cho đến hết đời, từng ngày hành hạ khiến Mộc Linh già đi hơn mười mấy tuổi nhan sắc thậm chí còn biến dạng, đến những năm sau các cô vô tình xuống đó lại chẳng thể nhận ra nữ chính hào quang đầy mình nữa.

---

" Cự Giải, em tha thứ cho anh chưa? "

" Sao cơ? " Cự Giải nhíu mày

" Xin lỗi, khi đó anh ngu ngốc... "

Cự Giải cười cười lại chẳng quan tâm Kim Ngưu nữa, trực tiếp quay ra làm bánh.

" Ơ kìa... "

" Em không nói sẽ không tha thứ... "

" ... Thật sao? " Kim Ngưu đần độn nhìn Cự Giải

" Giả! "

" Đừng, anh buồn. Anh yêu em mà" Kim Ngưu tức khắc trong lòng trở nên vui vẻ

" Được rồi được rồi. "

Hai người như đi theo bước của Ma Kết cùng Xử Nữ, gặp mặt hai bên gia đình. Dưới sự chúc phúc của bạn bè, chính thức tổ chức một đám cưới. Khi đó tâm trạng của Xử Nữ cũng đã tốt hơn, Ma Kết ngày ngày bên cạnh khiến cô dần an tâm.

" Hạnh phúc! " Song Ngư lặp lại câu chúc từng nói với Xử Nữ, chẳng phải nó hiện tại cũng hạnh phúc sao?

" Ha ha, tiếp theo sẽ là con heo nào xuất chuồng đây các bae. " Cự Giải được trang điểm tinh xảo, mặc trên người là bộ váy cưới hàng độc nhất do em gái Kim Ngưu tự làm cho chị dâu mình.

Tâm tình của cô vô cùng tốt, sống kiếp thứ hai cô mới hiểu thế nào gọi là yêu. Khi ở bên Kim Ngưu, cô có cảm giác mình được che trở, yên bình. Cự Giải thực thích cảm giác đó.

" Nhân Mã, anh hứa sẽ chăm sóc em cả đời. Đời này của Mặc Sư Tử chỉ có một mình Hạ Nhân Mã, em nguyện ý lấy anh chứ? " Đúng lúc này Sư Tử đột nhiên quỳ xuống, tay rốt ra một cái nhẫn kim cương màu hồng nhạt. Nhân Mã bất ngờ trợn tròn hai mắt, súc động nhìn Sư Tử.
Xung quang đều cổ vũ đến nhiệt tình.

" Em đồng ý. "

Một năm nào đó không xa

" Này sao em cảm thấy ngày hôm đó như có kịch bản vậy, vì cái gì Cự Giải lại nhắc trúng chủ đề như vậy. " Nhân Mã

" Uhm, em thông minh lắm. "

" Đương nhiên. "

" ... " Sư Tử : tổ tông của anh ơi, mấy năm rồi em mới nghĩ xong cái đấy sao?

---

Năm nay tất cả đều tổ chức đi biển một lần. Chỉ là Bạch Dương cứ thấy Bảo Bình lấm la lấm lép như chuẩn bị ăn trộm gì đó, hỏi gì anh cũng không nói. Hay thằng này tính nɠɵạı ŧìиɦ? Cô nghi lắm

" Này, anh giấu em gì đúng không? " Bạch Dương ngồi trên giường đăm chiêu nhìn Bảo Bình từ phòng tắm bước ra. Trên mình chỉ quân ngang một cái khăn tắm, cơ bụng sáu múi cứ thế mà hiện ra, mái tóc ướt vừa gội còn chưa khô. Đầy men lỳ, nhưng vẫn không khiến Bạch Dương phân tâm.
" Anh ... Đâu có. "

" Anh không giỏi nói dối đâu, nói, khai mau? "

" Thực không có mà. "

" Hu huu hay anh có người khác rồi, em biết ngay mà, đàn ông toàn là lũ dối trá. " Bạch Dương vừa khóc vừa chạy ra khỏi phòng, chạy ngay vào phòng Thiên Bình. Lại thấy hai người Thiên Bình cùng Thiên Yết quần áo xộc xệch, đã vậy Thiên Yết còn nằm trên Thiên Bình.

Mắt nhìn Bạch Dương tiến vào liền lấy chân đá Thiên Yết xuống, vì không phòng bị mà anh thực sự bị ngã xuống. Đôi mắt tối sầm lại, hậm hực mà rời khỏi phòng.

Rút kinh nghiệm.

Khi làm chuyện tốt thì phải khoá cửa.

" Sao thế? Hửm? " Thiên Bình cười cười

" Bảo Bình, hắn ... Hắn .... " Bạch Dương hoàn toàn thuật lại cho Thiên Bình. Chỉ nhận lại được dáng người cười ngả ngớn của cô

" A ha ha, được rồi, tao cam đoan với mày, hắn không có ai khác ngoài mày đâu. "
" Thật sao? " Bạch Dương nước mắt đều tuôn ra

" Thật đêm nay ngủ lại đi, mai rồi về phòng kia. "

" Thiên Yết sẽ không cho. " Bach Dương làm nũng thật con mẹ nó chảy máu mũi.

" ... Mặc kệ hắn. "

Đúng như vậy, hôm đó Thiên Bình cùng Bạch Dương ngủ, Thiên Yết lại phải qua phòng Bảo Bình. Cáu giận đều trút lên người thằng bạn.

Hai ngày sau.

Sáng sớm liền thấy Bảo Bình ăn mặc bảnh bao, hôn cô một cái rồi đi ra ngoài. Nửa ngày không thấy quay lại.

" Đi tao dẫn này qua nơi này, trước tiên thay quần áo đã. " Nhân Mã đã cùng Sư Tử kết hôn cách đây 1 tháng, cách ngày Kim Ngưu cùng cự giải chỉ một tuần.

" A gấp vậy sao? "

Bạch Dương được hai người vợ Cự Giải cùng Nhân Mã bắt mặc tươm tất. Mái tóc ngắn mày tím giờ đã trở nên dài hơn, cô mặc trên mình một cái áo crotop trễ vai, cùng với chiếc váy dài xẻ một đường có thể nhìn thấy được chân dài trắng nõn nà. Gương mặt được trang điểm nhẹ nhàng, trên đầu lại đội một cái vòng hoa.
" Trời má, đi đâu á? "

Bị bịt mắt lại chỉ thể đi theo sự dẫn dắt của Cự Giải và Nhân Mã, không nhịn được tò mò

" Rồi, mày cởi ra cái khăn cho nó đi. " Xử Nữ âm thầm ra hiệu cho Cự Giải.
 
[12 Chòm Sao] Nữ Phụ Vạn Người Mê
Chương 40: end (2)


Bóng tối đã qua đi, Bạch Dương đầu tiên nhìn thấy là Bảo Bình. Xung quanh đều trang trí vô cùng đẹp đẽ, ánh hoàng hôn vô cũng lãng mạn. Bảo Bình thế nhưng giống với Sư Tử, quỳ xuống dưới cát nói liền <b>
" Anh mong muốn người sẽ sống cùng với anh suốt đời này là em, nếu đây không phải là tình yêu thì anh không biết tình yêu là gì. Anh không dám nói những lời như có thể sống chết vì em, nhưng chỉ cần anh ở bên em, anh sẽ cố gắng bằng mọi khả năng của mình làm cho em hạnh phúc, bảo vệ em thật chu toàn. Lấy anh nhé?"

Bảo Bình giờ đây đang rất hồi hộp, từng giọt mồ hôi đều thể hiện ra điều đó. Khuân mặt nghiêm túc vô cùng tuấn dật.

" Ha ha, anh suốt mấy ngày nay giấu diếm là cái này đi? "

" Trả lời anh! " Vì vội mà Bảo Bình cực kì nghiêm túc, anh sợ hãi, sợ cô nói ra từ " không ". Để quỳ ở đây anh đã qua tập dược mấy chục lần với Sư Tử và Ma Kết.

" Rồi mà, em đồng ý. " Bạch Dương phì cười, có đôi lúc Bảo Bình cũng thật đáng yêu đi.

" Chúc mừng chú em thoát khỏi hội độc thân. " Sư Tử vui vẻ mà chúc phúc người bạn của mình.

Ngày diễn ra đám cưới là ngày sinh nhật Bạch Dương.

<i>17 - 4 - </i><i>xxxx</i><i>.</i>

---

Song Ngư nhìn bạn mình lần lượt xuất giá mà cảm động, cuối cùng chúng nó cũng tìm được cho mình cái tổ ấm. Cô cũng mừng thay, biệt ngày nào còn đông đúc giờ lại chỉ còn bốn người, Song Ngư cô, Song Tử và cặp đôi Thiên.

" Sao mày không cùng Thiên Yết cưới đi? "

" Tao phải lo xong hết cho bọn mày trước chứ. " Thiên Bình cười nhẹ, vui vui vẻ vẻ mà nói rằng tối nay cô cùng Thiên Yết sẽ không ăn cơm trong nhà. Song Ngư và Song Tử tự đi mà lo lấy.

Tối đến

" Em về rồi à? " Song Tử từ trên nhà đi xuống cầm lấy tay Song Ngư

" Uhm, em vừa mua một tí đồ ăn, chắc anh cúng đói rồi ... ?? " Song Tử không nói lời nào mà bá đạo lôi kéo cô ra sân sau, cô ngẩn người.

Bãi cỏ sân sau được thắp đèn xanh xanh, đỏ đỏ trông bắt mắt vô cùng, ở giữa là một bàn ăn rất nhiều món, lại thêm trên bàn còn có cặp nến lạng mạn muốn xỉu. Song Ngư là người hay mơ mộng, đặc biệt thích những điều lãng mạn, Song Tử liền chợp lấy cái đó

" Quý cô Song Ngư nhảy với tôi một đoạn được chứ? " Song Tử mày kiếm nhếch lên, ánh mắt đào hoa giờ đây chỉ còn Song Ngư.

" Được a~ " đoạn nhảy hết sức hoà hợp, giải điệu nhẹ nhàng tao nhã. Từng bước nhảy đều cho thấy chủ nhân của nó đầu tư rất kỹ vào chúng, Song Ngư cảm động vô cùng. Anh vì cô mà học những điều này.

Từ nhảy đến việc ngồi bàn ăn uống xong xuôi, Song Tử đưa tiễn cô về đến tận phòng

" Em nghỉ đi... "

" Vậy anh cũng ngủ ngon. "

" Khoan... "

" Sao vậy? "

" Anh... "

" Em biết không? Thích là yêu một thứ gì đó nhàn nhạt, còn yêu là thích một điều gì đó rất sâu xa. Anh không muốn phải đưa em về nhà rồi lại về nhà một mình, anh muốn hai ta cùng về nhà của chúng mình. " Anh thở mạnh, khi đối diện với cơn giận của lão mẹ còn không căng như bây giờ.

" Anh đây là đang tỏ tình với em sao? " Song Ngư nghiêng đầu thoải mái cười với Song Tử

" Không! Đây là cầu hôn. "

" Lấy anh nhé. " Anh cũng như những người khác khụy một bên đầu gối mình xuống, chiếc nhẫn lấp lánh hiện ra.

" Ừ. "

---

" Xử Nữ " Ma Kết từ đăng sau ôm lấy eo nhỏ của cô, cười cười

" Làm sao? "

" Anh yêu em. "

" Ngày nào anh chẳng nói, chưa chán sao? " Xử Nữ phì cười

" Chưa, không chán cả đời cũng không chán. "
" Vậy sao? "

" Em chẳng phải muốn, có một bải bảo nữa sao? Lại đây chúng ta cùng tạo bảo bảo a~. "

" Anh! Lưu manh! "

Xử Nữ đang cùng Ma Kết đi hưởng tuần trăng mật bù, vì trước kia sau khi cưới đã sảy ra khá nhiều việc khiến trở tay không kịp. Hơn thế nữa, cả hai đều cảm thấy không cần thiết nên cắt bỏ. Hiện tại thì sao? Đối với Ma Kết mà nói, anh thực muốn cái tuần trăng mật này đi. Đi một nơi nào đó chỉ có anh và vợ, không có lũ bạn bóng đèn thì quá vui rồi?

---

" Em tính bao giờ mới làm đám cưới? " Thiên Yết nắm tay Thiên Bình đi trên đường bình thường như các cặp đôi khác.

" Ôi dào, anh lo cái gì chứ? Chúng ta cũng đã lãnh giấy chứng nhận rồi còn gì. " Thiên Bình nhíu mày bởi sự nóng tính của hắn

" Lo chứ? Lo em lại chạy nơi khác! " Thiên Yết khẽ lườm cô, căn bản cô chỉ là lần trước lượn qua Trung Quốc một lát liền bị hắn bắt về, trực tiếp qua lấy luôn giấy đỏ.
" Được rồi, vậy chờ xong xuôi hết đám cưới của Song Tử rồi tính... uhm ... " Chưa nói xong môi đã bị Thiên Yết gặm lấy

" Không phải tính mà là chuẩn bị, anh cùng mẹ đã xem ngày rồi. 26 - 7 là ngày tốt. " Thiên Yết không hài lòng với câu nói của cô

" Ơ? Sao nhanh thế? Nay đã là 12 - 6 rồi đi. "

" Nhanh? Hay em định để bụng em vượt qua mặt rồi mới đám cưới? Hả? " Thiên Yết cười một cách rùng rợn, Thiên Bình rụt cổ

" Sao có thể, chúng ta mới có hai lần? "

" Ha, em nghi ngờ năng lực của anh à? "

* Lắc đầu, lắc đầu *

" Không có. " Hừ có đấy thì làm gì nhau.

Hai ngày sau, chính mình lại thèm ăn chua một cách kì lạ. Lo lắng bâng quơ hỏi Xử Nữ, nó lại khuyên chính mình đi siêu âm thử xem. Thiên Bình cười khinh thường, sao có thể chứ?

Nhưng vẫn ngoan ngoãn đến bệnh viện, kết quả siêu âm đánh thẳng vào mặt cô một cái thật đâu.
Cô có thai.

Là sinh đôi!

Thật con mẹ nó Thiên Yết "mạnh" đến vậy? Đã vậy còn là sinh đôi?

" Ha, anh nói mà, ... " Cam chịu về vứt thẳng cái giấy đó vào mặt Thiên Yết, chính mình cảm thấy tủi thân

" Sao, có cưới hay không? " Bây giờ căn bản không còn sợ cô chạy nữa, đã có con rồi chẳng nhẽ mang con anh vác đi đâu?

" Anh ép em! "

" Không có, Thiên Bình ... "

" em muốn làm vợ anh kiếp này, kiếp sau hay... tất cả các kiếp?"

" Anh cũng có lúc ngọt ngào thế cơ á? " Thiên Bình bĩu môi

" ... " Con bé này chắc chắn bị hắn sủng hư rồi

" Nha, đương nhiên là tất cả các kiếp nha. "

" Cám ơn em, anh yêu em. "

<i><b>_hoàn chính văn_</b></i>

- chi : hiện tại mình vẫn chưa hoàn thành ngoại truyện, nên mọi người ráng đợi nha>
 
[12 Chòm Sao] Nữ Phụ Vạn Người Mê
Chương 41: [ngoại truyện]


Bạch Dương giờ đây đã ba mươi mốt tuổi, bản thân cùng Bảo Bình đã kết hôn được sáu năm. Sinh một gái một trai, đứa bé gái tên Mục Bảo Vu được sáu tuổi, đứa trai tên Mục Bảo Phi năm nay bốn tuổi.

Nay lại bị cô giáo Mục Bảo Vu gọi lên, muối mặt xin lỗi lên xuống với cô giáo.

" Sao em tức giận như vậy? Cô giáo nói gì? " Bảo Bình đang lái xe lại thấy vợ yêu có vẻ mặt dữ tợn thầm mong người khiến cô ấy tức giận không phải là mình.

" Ha? Nói gì? Nói con gái của anh đánh bạn, nói con gái của anh trong giờ cứ liên tục ngó đầu ra ngoài cửa sổ, ... "

" Ha ha, vậy sao? "

" Sao anh lại cười? "

" Em không thấy con bé giống em sao? " Anh cười rồi lại nựng má vợ

" Ý anh là gì? "

" Em không nhớ rồi, hồi ở tiểu học bất kì học sinh nữ nào đến gần anh là i như rằng bị em quát cho trắng mặt. Khi đó anh cũng rất sợ em nga~ "

" Nhưng mà con bé mới học lớp 1 mà đã vậy, sau này còn... Khoan? Ý anh nói em chanh chua từ bé à? "

" Nha? Có phải không. "

" Tối ra sofa ngủ, người đàn bà chanh chua giận dỗi. "

" ... "

---

<i>Dưới ánh nhìn Mục Bảo Phi.</i>

Mục Bảo Phi cảm thấy gia đình mình chính là kỳ quái, chị gái suốt ngày cùng mẹ khắc khẩu. Còn cậu cùng bố là người ở giữa, lúc nào cũng bị hỏi

" Phi Phi con chọn mẹ hay chị gái? "

" Ba, ba chọn mẹ hay con? "

Gia đình họ Mục căn bản chính là ngày ngày ồn ào, chị gái có cái mồm cũng không vừa. Một khi mẹ bắt bẻ chị là y như rằng chị cãi lại, sau đó trận cái nhau nổ ra. Nhưng cậu lại vô cùng vui vẻ, khi đến trường bị người bắt nạt liền nói chị gái.

Có gia đình như vậy cậu thực vui vẻ, cậu luôn cho rằng ba thật dung túng mẹ. Mẹ muốn gì ba liền chiều, cậu bé cảm thấy vậy cũng tốt. Ba cùng mẹ đều có những cô chú thật hài hước, cậu căn bản rất thích cô chú Ngưu Giải nha. Cả bé Nghiên đều vô cùng xinh đẹp, dịu dàng.

---

<i>Dưới ánh nhìn của Mục Bảo Vu</i>

Phải nói, Mục Bảo Vu thương nhất chính là Mục Bảo Phi. Bất kỳ ai bắt nạt cậu đều là tự tay cô xử lý.

Cô là sinh ra từ trong gia đình quyền quý, ba cô rất giàu có nhưng cô vẫn chẳng hiểu nổi ba yêu mẹ cô ở điểm nào. Rõ là suốt ngày ngồi cà khịa người khác, ba cũng chẳng nói gì. Ba có trao đổi với cô, mẹ thực yêu cô đi nhưng cô tại sao không nhìn thấy điều đó ở bà?

Cho đến khi cô cùng ba mẹ về căn biệt thự khi xưa, liền thấy bà cùng chị em lén lén lút lút đi ra vườn sau. Thế nhưng ba mẹ lại đặt phòng thí nghiệm ở dưới lòng đất, cô bí mật đi theo.

Xuống dưới đó, lần đầu tiên trong sáu năm cô biết sợ. Sợ không khí lạnh lẽo dưới đó, sợ những thứ thuốc ba cô cất giấu và đặc biệt hơn nữa. Mẹ và cô Nhân Mã xuống để gặp một người, người này cô nhìn thấy liền ghê đến muốn ói.

Mái dài che màu trắng phớ, quần áo rách đến không thể rách hơn. Từng bộ phận cơ thể đều bị gắn kim, dưới chân có cái xích to đùng. Nhưng điều khiến Mục Bảo Vu kinh hoảng, đó là bà già đó liên tục cất ra tiếng mắng chửi mẹ và các cô rồi cười một cách điên dại

" Ha ha, tao là nữ chính, tất cả chúng mày đã chiếm vị trí của tao. Trả lại cho tao ... "

" Cô ta điên rồi. " Mẹ cô khẽ lẩm bẩm

" Nữ chính? Ha, cô nên biết tham lam quá là không tốt, nếu ngày đó cô chịu an phận bên bọn họ chứ chắc đã ra nông nỗi ngày hôm nay... " Cô Nhân Mã cười khểnh, đây là cái giá khi cô muốn đây nguyên chủ vào cái chết.

" Chúng mày đến đây làm gì, ra oai với tao? " Người đàn bà điên đó như bình tĩnh lại, đôi mắt hiện lên hận thù.

" Không, tôi muốn nói bố cô chết rồi. "

" Cái gì? Chúng mày nói dối... Sao có thể. "
Mục Bảo Vu ánh mắt liên tục trao đổi giữa mẹ và cô Nhân Mã, chết? Ai chết?

" Cháu sao lại ở đây? "

" Ách... Cô Xử Nữ, cháu... "

Bạch Dương cùng Nhân Mã đều đồng loạt giật mình, con bé ở đó từ khi nào?

" Đưa con bé lên! " Bạch Dương thoáng chốc ngẩn người hét lên, lo lắng Mục Bảo Vu trông thấy những cảnh tượng không hề đẹp kia. Mạc Bảo Vu lần đầu thấy trong ánh mắt mẹ mình tràn đầy lo lắng, đây là đang lo cho cô sao?

" Còn hai đứa kia? Nơi dơ bẩn vậy còn xuống? "

" Ha ha, dơ bẩn... Xử Nữ, sáu năm không gặp, người chị gái tôi vẫn khoẻ chứ? " Lúc này nhan sắc của Mộc Linh đã bại lộ ra ánh sáng, Xử Nữ nhanh tay ôm chầm lấy Mục Bảo Vu tránh cho cô bé ghê tởm.

Làn da trắng bạch, từng nốt kỳ lạ gì đó nổi lên sần sùi. Gương mặt trong trắng, không nhiễm bụi trần khi xưa đã mất. Đôi mắt vì quá nhiều hoá chất vào người mà đổi màu, màu đỏ đậm khiến chính Xử Nữ cũng phải ghê sợ.
" Đó là con của ai? Ha, có vẻ giống với Bảo Bình nha? " Cô ta cợt nhả động đậy chính mình, xúc cảm đau đớn ập đến, Mộc Linh liền khụy xuống

" Đưa Vu nhi đi ngay! Còn dám xuống đây. " Mục Bảo Vu có thể nhận ra, đó là cô Thiên Bình. Ngữ khí của cô ấy có vẻ không được tốt cho lắm.

" Được ... Được... " Xử Nữ gật đầu rồi bồng Mục Bảo Vu trở ra ngoài phòng thí nghiệm.

" Chào chị gái thân yêu a~ " Thiên Bình híp mắt đáp trả.

" Tôi không dám nhận. " Rồi khoanh tay trước ngực mặt đối mặt với Mộc Linh.

"Đáng lẽ tôi có thể giúp cô có một con đường sống thế nhưng cô đã khiến Xử Nữ năm đó mất đi đứa trẻ, để cô bay bổng ngoài tầm kiểm soát sẽ nguy hiểm đến các bé con. Đó là sự lựa chọn của cô, đừng trách ai cả. "

" Ha, tao đếch cần cái thương hại của chúng mày. Đáng lẽ tao có thể là phú bà, đáng lẽ tao sẽ có đầy nam sủng. Nhưng do chúng mày, tất cả là do chúng mày! "
---

" Mẹ, người đó là ai. " Mạc Bảo Vu khó khăn mở lời. Cô trông như bà ấy rất hận mẹ cô, hơn thế thái độ của mẹ cô cũng không hề giống mọi khi, dù bà có chút chanh chua nhưng bà là người tốt.

_______

- chi : vote a~ vote a~
 
[12 Chòm Sao] Nữ Phụ Vạn Người Mê
Chương 42: [ngoại truyện]✿


Vẫn là Mục Bảo Vu.

Tối hôm đó, cô bé đói bụng muốn xuống nhà tìm vú Hinh. Chẳng may đi qua phòng ba mà, thấp thỏm trước cửa toàn nghe thấy mấy âm thanh rất ư là kỳ lạ.

Sau một hồi, ba đột nhiên gầm nhỏ rồi th* d*c

" Em ấy! Làm mẹ rồi, cũng phải biết nghĩ chứ? Nhỡ con bé biết chuyện khi xưa thì sao? "

" Em biết chứ, chỉ là lòng không kìm được muốn thấy cô ta sau từng ấy năm mà thôi. Lỗi cũng tại anh! Cớ sao không cho bọn em thăm cô ta? "

Đối diện với nghi vấn của vợ, Bảo Bình thở dài.

" Từng ấy năm vẫn chưa khiến em tin tưởng anh? Những thứ tạm nham như cô ta, em căn bản không cần để mắt. "

" Em lo quá, Vu nhi vậy mà đã nhìn thấy cô ta. Sợ rằng sẽ bị vẻ ngoài của Mộc Linh doạ sợ hãi. "

Mẹ cô cứ lo quá, bình thường cô đều là chờ cho cả nhà lên giường và đi ngủ thì vận hành tivi xem phim kinh dị. Vẻ ngoài đó lúc đầu cô nhìn có hơi sốc, vậy mà ngoài đời vẫn còn những kẻ có diện mạo như vậy. Nhưng rất nhanh liền bình tĩnh và quên đi.

Đoạn hội thoại khiến cô ngẩn người, nghi ngờ rằng rốt cuộc người kia là ai. Có điều, cô để ý hơn hết đó là lần đầu nha, mẹ gọi cô là " Vu nhi ". Có lẽ bà thực sự không như những gì thể hiện bên ngoài, thực thương cô sao?

Lại nghe mẹ tiếp tục nói.

" Anh đã bao giờ nghĩ đến việc cấp bọn trẻ biết? "

" Còn tùy, nhưng vẫn là không nên để chúng biết! Thực bẩn thỉu.

" Chẳng phải cặp song sinh nhà Yết Bình đều biết? "

" Em không thấy chúng thực cường ư? Những điều đó khó có thể đả động vào tâm lý bọn trẻ, nhưng con chúng ta thì khác a... Mà em mau tập chung! "

" A... Nhẹ thôi, lưu manh! "

Nghe những từ tương tự đó bé con ngoài của biết, tiếp theo sẽ chẳng còn moi được thông tin gì. Trực tiếp quay lại phòng ngủ.

---

Đối với việc Song Ngư chẳng thể sinh đẻ, Song Tử không quá thương tâm. Hắn có cô là được, đứa trẻ? Có chỉ làm cản trở tình yêu của hai người, không cần.

Nhưng cho đến khi, ...

" Song Ngư, bụng mày như thế nào phồng phồng? "

Nhân Mã chất vấn

"Phải a, thật không bình thường."

Cự Giải cũng gật đầu. Hiện tại các cô cũng thật nhàn rỗi, các nam nhân đều sủng đến lười hoạt động.

" ?? " Xử Nữ hoang mang sờ sờ bụng Song Ngư. Các cô đều là những người làm mẹ a, sao có thể không nhận ra chút bất thường.

" Nhà tao có que thử thai, chờ lấy cho. " Nhân Mã từ vườn đi nhanh vào nhà

" Sao nhà nó dự trữ que thử thai?? " Xử Nữ bật cười

" Đẻ tới ba đứa, biết lúc nào con số sẽ tới bốn? " Thiên Bình cười có ý tứ. Quả thật Sư Tử khiến Nhân Mã mang thai những ba lần a, một trai hai gái. Nhân Mã khi biết mình mang thai đã lần thứ ba liền tống Sư Tử qua chuồng chó. Hắn rõ là thể non hẹn biển chỉ trải qua nhiều nhất là hai lần, vậy mà tới lần thứ ba liền.

Song Ngư trầm mặc, đối với việc này cô cũng không quá để ý. Nhìn thì cũng có nhìn thấy, cho rằng chỉ là mình ăn đồ ngọt quá nhiều. Phương diện sinh đẻ, Song Ngư một chút cũng không dám mơ tưởng. Cười yếu ớt

" Sao có thể a? "

" Thử liền biết! " Nhân Mã đã ra tới trên tay cầm ba cái que, đều đưa cho Song Ngư.

" ... " Các cô cũng biết, thể chất Song Ngư quá yếu. Để mà mang thai thì rất khó khăn, nó luôn là đứa yêu trẻ con vậy mà hai đời đều không có được một đứa.

" Nếu thực không có thì sao? " Cự Giải sốt ruột nhìn tới lui

" Mày có khi còn gấp hơn nó ý nhỉ? " Xử nữ cợt nhả, chính mình cũng biết, nếu Song Ngư không có nó sẽ thực thương tâm.

" A. " Song Ngư hét lên

" Gì? " Tất cả đều hóng hớt chạy vào

Hai vạch! Thật hai vạch!

Song Ngư mừng đến nín thở, cô chính là thụ sủng nhược kinh. Song Ngư vừa mừng vừa lo sợ, liệu có thật?
" Vẫn cứ đi bệnh viện cho chắc! " Tránh cho sau này mừng hụt.

" Ừ " Song Ngư hoàn toàn đồng ý. Cô cũng cần xác minh điều này, que thử thai chưa chắc đã đúng.

Sau hơn nửa ngày.

Chân Bạch Dương đều đã nhừ.

Đương nhiên Bạch Dương phải đi, do đây vẫn là trụ sở thuộc quyền sở hữu Bảo Bình. Đối với Mục phu dĩ nhiên bác sĩ y tá đều ưu tiên, nha, đầu quả tym của Mục Tổng đó. Cho tiền cũng không dám động.

" Vậy mà mang thai! " Xử Nữ kinh hỉ vang lên, tấm lòng thực sự mừng cho bạn của mình.

Song Ngư sướng đến ch** n**c mắt, chính mình không biết phải làm gì.

" Lát nữa tao gọi cho Thiên Bình thông báo, hiện phải gọi tới Song Tử! " Thiên Bình bất quá Thiên Yết không nỡ xa, lấy lý do công việc liền bắt cô tới tập đoàn. Chẳng thể cự tuyệt, mặt hầm hừ tới công ty. Hẳn hiện giờ đang diễn ra "chiến tranh" văn phòng play. Dĩ nhiên không thể làm phiền, biến mình thành bóng đèn.
" Nha? Song Tử đần độn? " Nhân Mã khoái chí

"Cô ăn nói cho cẩn thẩn, tại sao các cô đều muốn gọi tôi như vậy?" Song Tử đầu dây bên kia phát cáu.

" Có tin tốt và tin xấu. Muốn các nào tới trước. "

" ... Tốt. " Song Tử cũng không quá hi vọng vào cái thứ gọi là " tin tốt " của Nhân Mã.

" Vợ cậu mang thai. " Song Từ bên kia trợ ngược mắt, thật một bộ dáng đần độn.

" ... "

" Tin xấu? "

" Con tôi lỡ đem vứt chìa khoá xe của cậu cho Sư Tử mượn đi đâu, tìm không thấy. "

" ... " Gì chứ? Đùa à?

" Tôi đến ngay! " Song Tử nghiến răng nghiến lợi, tuy nhiên vẫn ý thức được hiện tải phải quan tâm vợ a~
 
[12 Chòm Sao] Nữ Phụ Vạn Người Mê
Chương 43: [ngoại truyện]


Thiên Bình ngán ngầm nhìn ba bố con. Phải nhìn mặt một Thiên Yết đã quá chán, nay còn sinh ra thêm hai cái bản sao của hắn, một chút cũng không giống cô là như nào. Nên nói là gien hắn mạnh hay gien cô yếu?

Đứa lớn Nam Cung Nhạc có cố mấy cũng chỉ soi ra được cái nốt ruồi trên ngực và cái mắt là giống cô, còn lại đều là giống ông hàng xóm!

Sự tủi thân càng dâng trào khi nhìn đến đứa thứ hai Nam Cung Vũ, một chút cũng không có điểm giống. Cô phải làm sao đây, sống với ba bản sao của Nam Cung Thiên Yết thì sao mà chịu nổi.

" Em lại làm sao? " Thiên Yết đang ăn cơm mà chẳng thể chịu nổi ánh mắt của cô, đành bất đắc dĩ buông bát đũa xuống ôm cô.

" Mẹ lại đang oán ba vì bọn con giống ba đấy. " Nam Cung Nhạc quá quen rồi, mẹ được các cô miêu tả rõ là xinh đẹp và thông minh. Sao bây giờ lại thành hình tượng khác rồi? Chẳng nhẽ do ba.

" ... " Thiên Yết cười cười, giống anh cũng đâu phải điều anh muốn. Giống cô một chút có phải dễ thương hơn không, mà tốt nhất là con gái!

" Vợ, hay sinh thêm đứa nữa đi. Chắc chắn đứa thứ ba giống em, anh hứa..." Vừa nói Thiên Yết lại theo thói quen mà hôn hôn cô, Thiên Bình cũng không phản kháng. Có lẽ do đã qua nhiều năm, cô cũng đã dần chấp nhận với điều này và dường như cô cũng có tình cảm với Thiên Yết.

" Không! Hứa với hẹn, anh giỏi thì đẻ đi. "" đẻ thêm đứa thứ ba? Đừng đùa, sinh đôi phải mổ bụng đã quá đau đớn rồi. Cô không dại thêm lần nữa đâu.

"..." Hai cái bóng đèn nào đó cảm thấy chính mình tốt nhất là nên im lặng!

hai đứa cảm thấy mình đã đầu thai nhầm chỗ.

-----

Nhân Mã đi xuống lầu, dường như thời gian qua đi mà không để lại dấu vết trên mặt của cô nàng. Vẫn là vẻ đẹp tươi sáng, năng động trước đây chỉ là chúng pha thêm một chút trưởng thành và cao quý.

" Sao không sinh thêm đứa nữa?" Cô cười

" ? " Thiên Bình vẻ mặt khó hiểu.

" Tao nghe thằng Yết kể rồi, làm thêm đứa con gái nữa cho đủ bộ. Như ông Sư Tử nhà tao kìa, yêu con gái hơn mạng " Nhân Mã vừa kể vừa bĩu môi. Con gái vừa giống cô vừa giống Sư Từ, anh chàng cũng chỉ toàn gọi con bé là tiểu áo bông cũng làm cô buồn cười.

" thôi thôi, chả phải bây giờ sống thích hơn sao, không nên vướng thêm vào một cái rắc rồi làm gì" Thiên Bình lắc đầu, cương quyết cự tuyệt.

" đi từ từ thôi. " câu chuyện giữa hai bà mẹ đang nói dở dang lại vang vọng đến tiếng Xử Nữ, cô đi chầm chậm từ cửa vào, trên tay dìu dắt thêm một người nữa. Đó là bà bầu Song Ngư.

" đã được 8 tháng rồi nhỉ, nhanh thật. sao mình đã già vậy rồi. " Nhân Mã chợt nhật ra một sự thật, mặt cô dang xệ xuống!

" còn đòi trẻ trung với ai nữa, à mà Song Ngư này, có cần phải thuê trước bảo mẫu không, cũng 8 tháng rồi còn gì. " Thiên Bình chống cằm nhìn chằm chằm cái bụng phình lên của Song Ngư. Cô nàng cảm thấy trong lòng như được sưởi ấm, cười lớn : "Song Tử lo hết rồi, sao mọi người phải lo lắng đến thế? còn sớm mà?"

" cũng không sớm, khi tao sinh thằng Nhạc với thằng Vũ, ba chúng nó còn mua hẳn một con ngựa cơ"

"?" Song Ngư

" rồi bây giờ dùng tới không. " Xử Nữ cười, Ma Kết nhà cô cũng không khá hơn lắm. Hi vong là con gái đến mức mua hết cả váy rồi, cuối cùng lại sinh ra con trai. Lòng tin tưởng của hắn bị đả kích một cách nghiêm trong khiến cô hả buồn cười.

như chợt nhận ra gì đó, Song Ngư thắc mắc : " Cự Giải với Bạch Dương đâu rồi? ""

" Cự Giải còn chăm con nhỏ, Bạch Dương với Bảo Bình còn đang bận bồi đắp tình cảm, nó kêu bận. " Nhân Mã tặc một tiếng, chán nản trước sự thiếu nghị lực của bạn Dương mà không thể nói thành lời.
" bà chủ, bà chủ... " vũ Linh hấp tấp chạy vào, trên mặt tràn thần sắc vội vã " người bên nhà cũ báo ... "

Nhân Mã đột nhiên căng thẳng, ánh mắt dao động liên tục quay qua nói nhỏ với Thiên Bình.

" cô ta thoát rồi! "

" !! "

" tao có việc rồi, chúng mày ở lại chơi. " Thiên Bình vội túm chiếc áo len màu be của mình mặc lên người, nó được kết hợp với một chiếc váy trắng dài xẻ ngực cùng ôm thân làm tôn lên hình dáng lả lướt của chủ nhân nó.

Cô lục chiếc túi sách ra một cái điện thoại thời thượng, nhanh tay ấn ra dòng số dài của Thiên Yết. Âm thang tiếng điện thoại vừa vang lên một hồi đã có người tiếp máy, giọng nói trầm ấm lại không thể đả động được vào cô.

" Cô ta... "

" Anh biết rồi, giờ em về đi. Chúng ta sẽ nói chuyện. "
 
Back
Top Bottom