[BOT] Wattpad
Quản Trị Viên
(12 Chòm Sao) Những Cô Nàng Cảnh Sát Mạnh Mẽ!
Chap 37: Tương tư
Chap 37: Tương tư
-Em không sao đâu.
Kim Ngưu đứng dậy, đi ra ngoài cửa.
Các sao nữ nhìn theo và...
-Cẩn thận!_Xử Nữ hét lên
Cốp!
-...
-Em không sao!
Cô ôm cục u chạy mất.
Các sao nữ thở dài.
-Bệnh nặng lắm rồi!_Sư Tử lắc đầu
-Chuẩn!_Cự Giải giơ ngón cái
-Chẹp chẹp..._Bạch Dương vuốt cằm đăm chiêu
Rinh...rinh...
Song Ngư bắt máy.
-Alo...
-...
-Ừ.
-...
-Được.
Chờ ở đó nhé cưng!_Cúp máy
-..._Các sao nữ
Song Ngư nhìn lên thì thấy bốn người họ đang chăm chăm vào mình.
-Nhân Mã gọi.
-Biết ngay mà!!!_Đồng thanh
-...
-Sao cảm thấy cái cuộc tình của Phi Thiếu tướng..._Bạch Dương cười gian
-Hừm..._Đồng thanh
-..._Song Ngư
-Trai tơ non mềm!
Ực..._Xử Nữ nuốt nước bọt
Và hiện tại các sao nữ đang nhìn cô với ánh mắt người ngoài hành tinh.
Xử Nữ vội cười cười vỗ vai Song Ngư.
-Nhanh "thịt" thôi, Phi Thiếu tướng!
-...
Cô chạy biến.
Bạch Dương đuổi theo.
-Chị ơi chờ em với!
-Vậy chị cũng đi luôn đây!
Song Ngư ngay lập tức chuồn mất.
Giờ chỉ còn lại Cự Giải và Sư Tử.
-Haizzz...ai cũng có đôi.
-Chẳng phải tớ cũng đang ế đây sao?
Cự Giải cười cười vỗ vai Sư Tử.
Cô gật gù.
-Chuẩn!
Đi nhậu thôi cộng sự!
-Ừ.
Nhưng trước tiên vẫn phải làm cho xong vụ này đã!_Cầm hồ sơ lên
-Tí quên!
-Đi thôi.
-Ô kê!
...Bên ngoài sở cảnh sát CSDN...
Hiện tại đã là 6h03' tối, Song Ngư thay đồng phục cảnh sát ra rồi chạy tới chỗ Nhân Mã đang đứng.
-Đợi lâu chưa cưng?
Cô đưa tay nâng cằm anh lên trêu chọc.
Nhân Mã đỏ mặt.
-Em...mới tới thôi.
-Cậu thẹn thùng cái gì?
18 tuổi là thành đàn ông rồi!_Đội mũ bảo hiểm trèo lên xe
Anh bó tay.
Chị ơi, chị không biết muốn thành đàn ông thì một là phải cao tuổi và hai là phải từng trải qua...chuyện ấy hay sao?
-Hôm nay định dẫn tôi đi đâu nữa đây?
Sao thấy dạo này cậu rảnh dữ vậy?_Song Ngư ôm ngang eo Nhân Mã
-Em...em quá giỏi khiến giáo sư bó tay!
Nên được nghỉ sớm hơn mấy bạn khác._Mặt đã đỏ bừng như trái cà chua
-Ồ!
Tôi biết là nhóc không nói phét!
Được tạm tin!
Thẳng tiến đi nào!_Hú hét
-Dạ.
Anh phóng xe đi.
Cả hai loanh quanh khắp nơi, trời đã khá nhem tối, đèn đường sáng bừng vui không tả được.
Song Ngư dựa vào lưng Nhân Mã thưởng thức khung cảnh xung quanh.
Còn anh thì tim đập thình thịch, hô hấp gấp gáp.
-Đã lâu lắm rồi.
Tôi mới cảm nhận được niềm vui là như thế nào.
-Dạ?
-Hồi tôi còn nhỏ đã mất đi một đoạn kí ức về cha mẹ ruột.
Tôi không biết tôi xuất thân từ đâu, chỉ biết bản thân tên Song Ngư.
Ngay cả họ cũng không nhớ nổi.
-Vậy chị là cô nhi sao?_Đau xót
-Ừ.
Và tôi đã được nuôi lớn từ một trại trẻ mồ côi ở thành phố M.
Sau này lớn rồi thì phải tự lập.
Cố gắng thi đạt ngành cảnh sát, chắt chiu từng đồng để đóng học.
Cuối cùng...giờ cũng có cuộc sống yên ổn.
-Cho dù là làm nghề nguy hiểm như vậy ạ?
Nhân Mã cúi mặt, anh biết tay Song Ngư vẫn chưa khỏi hẳn.
Nếu thực sự không thể cầm súng nữa thì cô biết sống sao?
Người nhà không có, một thân một mình làm nghề nguy hiểm như này.
-Có sao đâu!
Mình thích thì mình làm thôi!
Hơn nữa bảo vệ yên bình cho đất nước là nghĩa vụ của công dân mà!
Tôi không muốn thấy bất cứ gia đình nào phải gánh chịu đau đớn nữa.
Những đứa trẻ sẽ không mất cha mất mẹ và trở thành mồ côi như tôi vậy!_Cười nói
-Chị à...
-Thôi lái xe đi nhóc!
Tôi đói rồi!
Song Ngư ôm chặt Nhân Mã hơn, ngữ khí của cô vẫn lạc quan như thế.
Tại sao?
Rốt cuộc chị đã phải chịu đựng những gì?
Cố gắng mạnh mẽ để làm gì kia chứ?
-*Em sẽ bảo vệ chị.
Em hứa đó!*_Thầm nhủ
Có thể lúc đầu chúng ta không ưa nhau, ghét nhau như chó với mèo thì sao đâu?
Cuối cùng vẫn cần sự thấu hiểu, đồng cảm.
Ràng buộc là do ông trời nhưng tình yêu thì xuất phát từ trái tim.
...Nước S...
Vị hoàng tử cao cao tại thượng nào đấy đang chăm chú vào khung ảnh trên tay mình.
Trong đó là hình cô cảnh sát trẻ tuổi với quân hàm Thượng tá cười tươi như hoa.
-Mèo nhỏ liệu có nhớ ta không?
Song Tử vuốt ve khuôn mặt Sư Tử.
-Không ngờ vị hoàng tử đào hoa như ta cũng có ngày này.
Bị một cô gái đanh đá như em thu phục!
Bi ai...quá sức bi ai!
Bên ngoài một vài hầu gái đang rình mò.
-Hí hí!
Mau lên, đi báo cho Hoàng hậu ngay thôi!
Bọn họ chạy như bay sang phòng của Hoàng hậu Ninh Vân.
-Cấp báo!
-Sao rồi?_Vội vàng
-Đúng như người nghĩ!
Nhị hoàng tử đang tương tư!
-Thật hả?_Vui mừng
-Là một cô gái rất xinh đẹp mặc đồng phục cảnh sát.
Nhìn chức vụ cũng cao lắm!
Đặc biệt còn là người nước W nữa!
-Được được!
Mai trộm bức ảnh đó về đây cho ta!
-Rõ thưa Hoàng hậu!!
Hai hầu gái bẩm báo xong liền lui ra ngoài.
Hoàng hậu Ninh Vân gật đầu, miệng cười rất tươi.
-Được được lắm!
Lần này nhất định trong tầm ngắm rồi!
Mời các độc giả đón đọc chap tiếp theo nha, bái bai :3!