[BOT] Wattpad
Quản Trị Viên
(12 Chòm Sao) Những Cô Nàng Cảnh Sát Mạnh Mẽ!
Chap 17: Đại Tướng ác ma
Chap 17: Đại Tướng ác ma
Ma Kết từ tốn trở về phân khu.
Anh biết hai thằng bạn đang rình mò phía sau nhưng không hề để tâm lấy dù chỉ là một chút.
Bản thân làm việc đứng đắn cần gì phải chột dạ?
Vừa đến nơi thì thấy Kim Ngưu đã dựng xe bỏ mũ bảo hiểm ra ngồi đợi từ bao giờ.
Cô ngắm nhìn các dãy phòng, tất cả đều treo áo trắng quần xanh được phát trong quân đội.
Nhớ ra hồi bé cũng từng nghịch của đồ của Ma Kết, còn suốt ngày lấy để hít mùi hương của anh nữa chứ?
Cảm thấy mình đúng là biến thái ghê ý!
Sau này lớn rồi không được ở cùng Ma Kết nữa.
Nhưng Kim Ngưu vẫn không thể quên được.
Hôm nay nhìn lại thấy thật hoài niệm.
-Cháu đợi chú lâu chưa?
Anh bước đến gọi cô.
Kim Ngưu hoàn hồn, bối rối.
-Cháu...cháu cũng vừa mới tới thôi!
-Vết thương trên đầu thế nào rồi?_Ma Kết hỏi
-Dạ đã khỏi rồi ạ!_Vội vàng báo cáo tình hình
-Đi theo chú.
Anh quay mặt bước đi.
Kim Ngưu thấy thế cũng đuổi theo.
Tần Minh Quân và Dương Vệ thò mặt ra.
-Nữ cảnh sát, lại còn rất trẻ nữa!
-Thằng này rõ ràng đang có mối!
-Tiếp tục theo dõi!
-Ừ!
Hai người họ rón rén rời khỏi chỗ núp.
...Tới một khoảng đất trống...
Nơi này thường dùng để tập chạy và tập bắn cho các sĩ quan.
-Cháu muốn phạt nặng hay nhẹ?_Ma Kết hỏi
-Dạ bình thường được không chú?_Kim Ngưu gãi gãi đầu
Dương Vệ và Tần Minh Quân gần đó vểnh tai lên nghe.
-Được.
Chạy 20 vòng quanh cái sân này đi!
Anh ra lệnh.
Cô giật giật khóe mắt, cái sân này chiều dài cũng phải đến 1 cây số chứ không đùa!
-Cháu không làm được?
Vậy chú sẽ nói chuyện đó cho anh họ._Ma Kết lạnh lùng
-Dạ cháu sẽ cố mà!
Kim Ngưu khóc ròng.
Cởi áo khoác ra khởi động cổ tay cổ chân bắt đầu chạy.
Thực ra bản thân là trinh sát cô vốn đã được huấn luyện rất nghiêm ngặt, chạy đến mười mấy cây số cũng không thành vấn đề.
Nhưng cái sân này ít nhất cũng phải hơn hai mươi mấy cây, chú à chú có cần ác với cháu vậy không?
-Nhanh đi.
Bây giờ đã 8 giờ rồi._Thản nhiên ngồi xuống xem đồng hồ
-Vâng!
Và thế là Kim Ngưu bắt đầu chạy.
Dương Vệ lắc đầu thương xót.
-Hắn quả nhiên là sát thần!
Đối với một nữ nhân mà bắt chạy tận 20 mươi vòng sân.
Các anh em khổ lắm cũng chỉ chạy có 10 vòng!
-Bởi vậy đến giờ vẫn ế!
Vừa già lại vừa khó tính ai thèm ngó!_Tần Minh Quân nói xấu
Ma Kết ngồi đó vừa giám sát Kim Ngưu cũng vừa nghe được hai thằng bạn thân đang chỉ trích anh.
-Dương Thượng tướng và Tần Trung tướng nếu đã có nhã hứng đứng hóng chuyện thì có phải cũng nên tập chạy cho tiêu mỡ bụng đi hay không?
Dạo này hai người có vẻ sung sướng quá rồi đấy!_Nhếch môi cười lạnh
-...
Dương Vệ và Tần Minh Quân rùng mình.
Tên này đúng là quái vật ế ngàn năm cộng tai thính!
Nói nhỏ vậy cũng nghe thấy!
Mà hắn lắp camera giám sát trong phòng hai anh hay sao mà biết nhỉ?
Kì thật thì mấy ngày nay có chút thảnh thơi vợ các anh cũng hay làm đồ ngon đem đến nên mới thêm có một tẹo mỡ thôi!
Tên Ma Kết này soi gớm thật!
-Tiểu Ngưu cháu mau dừng lại!_Ra lệnh
-Dạ?
Kim Ngưu nghe thế thì ngừng chạy và bắt đầu đi bộ để điều chỉnh lại nhịp tim.
Cô có chút ngạc nhiên chạy mới được 6 vòng thôi mà sao Ma Kết đã cho dừng rồi?
-Hai cậu ra đây cho tôi!_Quay sang quát hai thằng bạn đang núp
Dương Vệ và Tần Minh Quân giật thót, vội chân chó chạy ra đứng trước mặt Ma Kết.
Cùng lúc đó Kim Ngưu cũng về tới.
-Biết các cậu tội gì không?_Lạnh lùng tra khảo
-Dạ là tội nghe lén!
Thể hiện bản thân không quang minh chính đại!_Tần Minh Quân khảng khái
-Tội nói xấu người khác thể hiện bản thân là kẻ tiểu nhân!
Cũng đồng nghĩa với việc không phải chính nhân quân tử!_Dương Vệ trong tâm khóc ròng
Hai anh sắp bị tên ác ma này làm thịt rồi!
-Tốt!
Ma Kết quay sang Kim Ngưu.
Cô đang lấy tay vuốt mồ hôi vương trên trán thấy vậy vội giật mình đứng nghiêm.
-Cháu đã chạy được mấy vòng?
-Dạ là 6.
-Đúng là thế!
Vậy còn 14 vòng các cậu chia ra chạy nốt đi!
Không xong trước 8h30' thì đêm nay đừng ngủ!_Tuyên án tử
Kim Ngưu trố tròn mắt ra nhìn.
-Cái gì?
Bây giờ đã là 8h15' rồi!
Chỉ còn 15 phút bắt chạy 7 vòng?_Tần Minh Quân bất mãn
-Đúng đó!
Cái này gọi là quá đáng!_Dương Vệ tán thành
Ma Kết nhướng mày.
-Vậy là hai người không đồng ý?
-Đúng thế!!_Đồng thanh
Anh cười lạnh.
-Hai người cấp bậc gì?
Hai người họ liền đổ mồ hôi hột.
-Trung tướng thưa ngài!_Tần Minh Quân đau đớn đáp
-Thượng tướng thưa ngài!_Dương Vệ tâm can nhỏ máu
Ma Kết nghiêm giọng hỏi tiếp.
-Còn tôi?
-Đại tướng thưa ngài!!_Cả hai đồng thanh
-Ai cao hơn?_Lườm
-Dạ thưa Nghiêm Đại tướng, ngài là cao nhất!!
-Thế thì cấp dưới phải nghe lời cấp trên.
Còn 10 phút chạy hết 7 vòng sân đi!
-Rõ thưa ngài!!
Và hai nam nhân xấu số nào đó chạy thục mạng không dám ngoái lại nhìn.
Nếu chạy không xong thì tối nay thực sự là khỏi ngủ rồi.
Kim Ngưu nhìn một màn này mà thấy tội cho hai ảnh.
Cô quay sang Ma Kết.
-Cháu thấy hay là...
-Định cầu xin cho bọn họ?_Lạnh lùng
-...
Kim Ngưu không nói gì.
Ma Kết ngẩng lên nhìn cô.
-Cháu lại muốn bị phạt?
-Dạ không!
Nhưng...
-Nếu cháu còn vì họ cầu tình thì hình phạt sẽ khắc nhiệt hơn nữa._Ra tối hậu thư
-...
Kim Ngưu khóc ròng.
Sao chú của cô càng ngày càng phúc hắc và ác độc thế này?
Mời các độc giả đón đọc chap tiếp theo nha, bái bai :3!