Khác |12 chòm sao| Nhân Mã - Bảo Bình |Đế Vương Tâm - Cung Đình Kế

|12 Chòm Sao| Nhân Mã - Bảo Bình |Đế Vương Tâm - Cung Đình Kế
Chương 17


Lê quốc, hoàng cung.

Ngự hoa viên...

Từ hai bên, hai nữ nhân xinh đẹp khuynh thành đi tới.

- Thần thiếp tham kiến hoàng quý phi nương nương.

Nữ tử vận lam y điểm xuyết bạch hoa cúi đầu hành lễ, rất nho nhã.

- Không cần đa lễ!

- Ma Kết đáp.

Đây, chẳng phải chính là Dung quý nhân?

- Hoàng quý phi nương nương có phải vừa đi thỉnh an Thái hậu?

- Ngươi nhìn vậy chắc cũng đang có ý định tới Từ Minh cung, đúng không?

- Dạ.

- Ta chưa có đi thỉnh an, vậy ta với ngươi cùng đi đi.

Ma Kết ngoài mặt cố gắng mỉm cười nhưng trong lòng vốn không được thoải mái như vậy.

Hậu cung không nên quá thân thiết, gần gũi với bất cứ ai, nhất là những người chưa biết thực hư bản nhân tâm ra sao.

Dung Nghiên Tuyết này tiến cung có vài ngày mà đã được ân sủng từ cả hoàng thượng và Thái hậu, vẫn nên giữ khoảng cách.

Ma Kết đưa tay tới toan định nắm lấy tay nữ tử Dung gia, nhưng chưa kịp chạm vào đã thấy trên khóe môi nàng ta cong nhẹ lên thành một nụ cười nửa miệng.

Chết rồi!

Nàng ngay lập tức rụt tay lại, nhưng Dung Nghiên Tuyết lại nhanh hơn nàng:

- Không kịp rồi!

- Nghiên Tuyết nói nhỏ một câu, chỉ đủ cho hai người nghe thấy, rồi bỗng nhiên nghiêng người, tự khắc rơi xuống hồ nước cạnh đó.

Ma Kết sững người.

Ma Kết quay mặt ra phía sau.

Có ba cung nữ đang đi tới.

Thôi xong rồi!

Bên dưới hồ, Dung Nghiên Tuyết liên tục vùng vẫy.

Như có thứ gì đó giật thót trong lòng của Ma Kết.

Nếu giờ mà lao ra cứu nữ nhân kia, cứu xong được rồi thì chắc chắn sẽ bị kết tội hãm hại phi tần mới tiến cung.

Mà tội này, nhất định cánh cửa lãnh cung sẽ dang rộng chào đón nàng.

Ba cung nữ kia mà nhìn thấy thì nàng tiêu đời.

Hẳn Dung Nghiên tuyết này nhìn thấy họ đang đi tới nên mới cố tình làm vậy.

Tất cả đều bất lợi cho nàng.

Vậy thì phải tương kế tựu kế.

Tất cả những ý nghĩ trên trôi trong đầu nàng chỉ có vài khắc, rất nhanh, dường như đã đoán từ trước.

Đột nhiên, Ma Kết nàng lấy ra một con dao nhỏ, tự đâm nhẹ vào cánh tay trái của mình cho chảy máu rồi ngã khuỵu xuống, vẻ mặt thất sắc.

Ba cung nữ kia hô hào mọi người cùng chạy tới.

- Mau... có thích khách!

Ma Kết giọng run run đứt quãng, tay đưa lên chỉ về phía trên mái nhà.

Đây là có thích khách tới, Ma Kết nàng vì không muốn Dung gia nữ tử bị thương nên đã đẩy nàng ấy xuống hồ nước, còn mình thì đem thân ra đỡ, liền bị con dao của thích khách cắm vào tay.

Liếc nhìn Dung Nghiên Tuyết ướt nhèm được kéo từ dưới nước lên, ánh mắt Ma Kết ngân lên một sự đắc thắng.

Phi tử mới tiến cung lại có gan làm điều này, thật đáng khen!

Tiếc là, nàng vốn đã có dự tính sẵn trong lòng rồi.

Muốn thắng được nàng, chưa sớm như vậy đâu.

.

.

Ma Kết được ngự y băng bó vết thương một cách cẩn thận.

Bên cạnh là Dung Nghiên Tuyết vừa được thay y phục, tóc vẫn còn ướt, xõa dài.

Thái hậu ngồi phía trước, nhìn hai người.

Một bên là nữ nhân bà muốn tiến cung sớm để có người bầu bạn, một bên là người vốn từ lâu bã đã không ưa.

Đương nhiên trong tình cảnh này, khi cả hai đểu xảy ra cơ sự, bà vẫn sẽ nghiêng về bên của Dung Nghiên Tuyết.

- Hoàng quý phi thân thủ phi phàm, năm xưa còn có ý định hành thích hoàng thượng, nay có một con dao cỏn con mà cũng không xử lí được, hại cả bản thân lẫn người khác đều gặp chuyện, có nên tự nhìn lại mình không?

Ma Kết biết từ xưa tới nay Thái hậu vốn không có cảm tình với mình, nhất là sau khi mọi chuyện về thân phận bị bại lộ lại càng trở nên hà khắc hơn.

- Thần lúc đó chỉ đặt sự an nguy của Dung quý nhân lên đầu tiên, căn bản không nghĩ tới chuyện khác!

- Ma Kết liền đáp, không do dự.

- Thái hậu, người đừng trách Hoàng quý phi nữa!

Dù sao lần này cũng may nhờ có Hoàng quý phi nên thần thiếp mới không làm sao!

Dung Nghiên Tuyết nhẹ nói.

Gương mặt xinh đẹp đang tái nhợt cố làm cho vui vẻ.

Các phi tử bên dưới liếc mắt nhìn nhau, không dám nói gì.

Một bên là một người mới tiến cung nhưng lại được Thái hậu đứng ra ủng hộ, một người là sủng phi của hoàng thượng, là người mà hoàng thượng không cho bất cứ ai đụng tới.

Nhưng hoàng thượng giờ không ở cung, coi như Hoàng quý phi thất thế.

Thế nhưng, Hoàng quý phi không phải là người dễ qua mặt.

Nàng hiền lành thì có thật, nhưng đối với một số kẻ thì không thể ôn hòa được.

- Chuyện này ở hoàng cung xảy ra như cơm bữa, sau này sẽ còn gặp nhiều, Dung quý nhân cũng nên chuẩn bị tinh thần!

Lời nói của Ma Kết có hàm ý, làm mặt Thái hậu xám đen lại.

Theo cách hiểu của Thái hậu, Phượng Ma Kết này là đang muốn Tuyết Tuyết của bà sớm gặp nguy.

Còn Dung Nghiên Tuyết, đương nhiên hiểu theo cách khác.

Hại người, người hại, lấy độc trị độc.

Chuyện này không hiếm trong hậu cung.

- Cảm ơn nương nương đã nhắc nhở!

Nghiên Tuyết sẽ ghi nhớ!

Nói rồi, ánh mắt chuyển thâm độc.

Ma Kết nhận ra, khóe môi cong lên thành một nụ cười.

Hóa ra, cũng không phải là tốt đẹp gì.

.

.

Lam quốc...

Khác với Lê quốc có các dinh phủ của những vương gia, công chúa nằm ngoài cấm thành Lư Ngọc, ở Lam quốc, riêng phủ công chúa luôn nằm trong thành Yên Lương nhưng không thuộc hệ thống hoàng cung.

Phủ Cửu công chúa.

- Cửu... cửu công chúa...

Thấy tì nữ Ngọc Hoa hớt hả chạy vào, Thiên Bình liền đặt quyển sách xuống, vội hỏi:

- Có chuyện gì sao?

- Thất công chúa đã trở về rồi, hiện đang ở ngoài đợi người!

Thiên Bình nghe xong liền đứng dậy.

Trông mong mấy ngày nay, cuối cùng người cũng gặp người.

Nàng đi ra cửa.

Vừa gặp lại, hai ánh mắt tỷ muội nhìn nhau, im một hồi.

Từ ngày dời Lê quốc, đâu là lần đầu tiên Thiên Bình gặp lại vị tỷ tỷ mà trước kia đã từng đổ máu cùng mình.

Nhưng, nàng lại để ý hơn đến nữ tử lấp ló phái sau kia.

- Đây là...

Hình bóng này, Thiên Bình mơ hồ nhớ đã trông thấy ở đâu đó.

- Thập nhị công chúa Thượng Thiên Yết!

- Bảo Bình đáp.

- À, thì ra là công chúa Lê quốc!

- Thiên Bình nở một nụ cười.

Quả không hổ là muội muội của Bảo Bình, cả nhan sắc lần nụ cười đều rất đẹp.

Bảo Bình và Thiên Bình từng được mệnh danh là "tiên tử Tây thành" - hai nàng tiên tử khuynh quốc khuynh thành ở phía Tây.

Thiên Yết đứng người.

Nàng ấy đẹp như vậy, ngày xưa Tiểu Ngư ca ca của nàng bị thu hút cũng là chuyện dễ hiểu.

Vẻ đẹp của Thiên Bình trông sắc sảo hơn Bảo Bình nhiều.

Nếu Bảo Bình là đoá thủy tiên đoan trang thuần khiết thì Thiên Bình lại là đóa hồng quý phái và lộng lẫy.

- Tỷ đi thẳng đến đây sao?

Chưa đi tới chính cung?

Nếu đã vào cung, nhất định sẽ thay y phục trước rồi mới tới đây.

Nhưng trên người Bảo Bình và Thiên Yết vẫn đang là y phục của Lê quốc.

- Ta muốn biết tình hình trước.

Trở về chưa bao lâu, ít nhất cũng không nên bất hòa với đại ca.

Bảo Bình đáp, đoạn nắm tay Thiên Yết cùng vào trong.

- Thiên Yết, muội đi thay y phục trước, ta sẽ đi sau!

Bảo Bình mỉm cười, dặn Thiên Yết.

Lát sau, chỉ còn lại hai tỷ muội.

- Đột nhiên đưa theo công chúa tới, tỷ đang muốn làm gì?

- Thiên Bình nhìn Bảo Bình, thắc mắc.

Trở về Lam quốc là theo lệ lâu đời, không phải là đi chơi.

Bảo Bình không bao giờ làm việc gì mà không có lí do đàng hoàng.

- Ta hỏi muội một câu...

Giờ ta muốn muội tới Lê quốc một lần nữa, có đồng ý không?

Thiên Bình nhìn Bảo Bình, cau mày khó hiểu.

Vị tỷ tỷ này đang có ý gì đây?

- Ta không muốn quay lại nữa.

Bảo Bình đứng lên, không nhìn vào Thiên Bình mà lại nhìn ra ngoài, ánh mắt chất đầy những điều đã giam giữ trong lòng nhưng không muốn nói ra.

- Thượng Song Ngư không ổn.

Mà tình trạng của ta và hắn bây giờ mà nói, không đề phòng nhất định sẽ sẽ đi tong cái mạng này.

- Tỷ bảo ta trở lại, là muốn khuyên nhủ ngài ấy?

Bảo Bình gật đầu.

Thiên Bình ánh mắt bỗng trùng xuống.

Nói thật, nàng không muốn đặt chân sang Lê quốc thêm một lần nữa.

Một lần sai đã đủ một đời hối cải.

Huống chi, nàng đối với Song Ngư, ngay từ đầu đã không có thứ gọi là tình yêu.

Xét về một mặt khác, nàng chỉ cảm thấy có lỗi khi đã lợi dụng hắn.

Thế nhưng, Thượng Song Ngư này lại không cho đó là lợi dụng.

Hắn vì nàng mà làm tất cả, cùng yêu, cùng hận.

Nàng đã đi rồi, không phải sao?

Nàng đã không còn là vương phi của hắn nữa!

Tại sao hắn cứ cố chấp làm khổ bản thân?

Thiên Bình chán nản đạp tay xuống bàn, tất làm Bảo Bình giật mình quay lại.

- Coi như lần này ngươi giúp ta.

- Tỷ từ trước tới nay ở hậu cung Lê quốc tranh đấu cũng đã nhiều, chẳng phải ngày trước cũng luôn sống trong những con mắt chán ghét của phi tần sao?

Nay bỗng nhiên lại nói sợ Song Ngư, ta thấy rất lạ.

Lạ cũng phải thôi, vì vốn dĩ đó đâu phải là ý của Bảo Bình, là của Thiên Yết.

Nhưng Bảo Bình cũng muốn chấm dứt việc này càng sớm càng tốt.

Nàng không phải là một nữ nhân kiên cường mạnh mẽ, có đủ khả năng để thoát khỏi sự khinh ghét của Song Ngư.

Lúc đối diện với Song Ngư ở núi Thiên Thư là lúc nàng sợ hãi hơn bao giờ hết, mặc cho đã có đề phòng từ trước.

Không phải chỉ lúc đó, kể cả trước kia, nàng đều cảm thấy lo lắng, nhưng vì không muốn thể hiện sự yếu đuối mà đã cố tạo cho mình một vỏ bọc trước mặt hắn.

Lúc còn ở Cao Y phái, vốn nàng và hắn cũng là đối thủ.

Tựa như, hắn và nàng có thù từ kiếp trước.

- Vậy là không đồng ý?

- Bảo Bình chợt nói.

- Ta cần có thời gian!

- Thiên Bình liền đáp, đoạn nói tiếp: - Tỷ cũng thay y phục đi, chúng ta vào cung gặp mọi người.

.

.

- Lúc nãy ta thấy Đường Cơ Xử Nữ vào cung, hẳn bây giờ đang ở cùng ca ca.

- Bảo Bình vừa đi vừa nói.

- Chuyện này không còn lạ nữa.

Hoàng cung đã sớm coi cô ta là người một nhà rồi!

- Thiên Bình đáp.

- Ngươi không làm được gì sao?

- Chẳng lẽ ta xông tới đòi giết cô ta?

Như thế đại ca sẽ giết ta mất!

- Thiên Bình thở dài.

Tới trước ngưỡng hoàng cung, Bảo Bình tiếp lời: - Ngươi ở lại dẫn Thiên Yết đi đâu đó chơi đi, ta muốn nói chuyện với ca ca.

Thiên Bình gật đầu, liền đứng lại, không tiếp tục đi nữa.

Bên cạnh, Thiên Yết cũng không muốn vào.

Nàng tới đây không phải là muốn xem khẩu chiến giữa huynh muội Lam quốc, mà cái chính là muốn nói chuyện ới Thiên Bình.

- Tại sao cô lại nhìn ta?

- Thiên Bình có hơi ngạc nhiên.

- Ta... không có gì!

Thiên Yết quay đi, mặc dù rất muốn nói ra điều đang giữ trong lòng nhưng lại không thể nào lên tiếng.

Cảm giác họng có gì chặn lại.

- Cô đang có tâm tư, nếu không muốn nói, ta cũng không ép!

Thiên Bình liền lập tức nhận ra rõ ràng rằng Thiên Yết có điều khó nói.

- Chúng ta đi!

- Thiên Bình nói.

- Đi đâu?

- Cứ theo ta!

Hai nàng bước đi.

Đồng thời lúc ấy, cũng đang có một ánh mắt dõi theo hai nàng.

Thiên Yết đi theo Thiên Bình tới một cái hồ lớn.

Lê quốc có hồ Tiêu Dao, Lam quốc của nàng có hồ Bạch Nhạn.

Phong cảnh hữu tình, núi non trùng điệp, thật sự cảm thấy vô cùng thoải mái.

Mỗi lần tức giận hay khó chịu một chuyện gì đó, Thiên Bình hay tới đây.

Lần nào tới nàng cũng thấy tâm hồn dịu đi một phần.

Nhưng không hiểu vì sao lần này tới lại bất an như vậy.

Không phải vì bên cạnh có thêm Thiên Yết.

Nàng cứ có cảm giác đang có ai theo dõi mình.

Có một ánh mắt nào đó luôn hướng về phía nàng.

- Thiên Yết, cô có cảm thấy chúng ta bị ai theo dõi không?

- Hả? ...

Cô... có võ công không?

Nhỡ đâu chúng ta gặp kẻ xấu thì làm sao?

Thiên Bình nghe Thiên Yết nói, thầm nghĩ nếu chỉ là kẻ xấu đơn thuần thì không làm sao cả.

Võ công của nàng có thể xử lí được.

Nhưng cảm giác này rõ ràng không phải là loại sợ hãi đó.

Thiên Yết không biết Thiên Bình đang lo lắng điều gì, ánh mắt nàng cũng dáo dác đi nhìn xung quanh, hòng tìm ra được thứ gì đó.

Bỗng thấy đằng sau lùm cây rậm rạp có bóng người ẩn khuất.

Một bóng dáng quen thuộc.

- Tiểu Ngư ca ca!

Thiên Yết bất ngờ hoảng hốt.

Người đó, cho dù không rõ ràng nhưng nàng vẫn dám chắc là Song Ngư.

Nàng nhất định không thể nhầm.

Thiên Bình cũng hoảng hốt không kém, lập tức đứng hình.

Hai người còn tưởng, sau khi bị phát hiện, kẻ lấp ló đằng kia sẽ chạy đi, nhưng không ngỡ, hắn lại từ từ mà bước tới.

Hắc y nam nhân, khóe môi cong lên thành một nụ cười.

- Bình Nhi, lâu rồi không gặp nàng.

Nam nhân đó, quả thật là Thượng Song Ngư.

Thiên Yết đã đúng.

Nhưng Thượng Song Ngư của bây giờ hoàn toàn khác với Thượng Song Ngư bình thường.

Hắn nhìn thấy Thiên Bình, cảm tưởng như hạnh phúc trào dâng.

Nụ cười đã rất lâu rồi mà Thiên Yết không được nhìn thấy.

Ngày xưa, hắn cũng hay cười với nàng như vậy lắm.

Giờ thì tất nhiên là không rồi.

Thiên Bình như phản xạ, tự nhiên lùi dần về phía sau.

Nàng và hắn đương nhiên không thể tái hợp được nữa.

Những lầm lỡ trong quá khứ là do một mình nàng gây ra, hắn đáng lẽ cũng nên thức tỉnh rồi.

Vậy mà sao còn kéo dài tới bây giờ?

- Cuối cùng ta cũng gặp được nàng rồi!

- Tại sao ngài tới đây?

Thiên Bình hỏi, ngay sau đó nhìn sang Thiên Yết.

Thiên Yết bỗng chốc nước mắt lăn dài trên mặt.

Tối hôm đó, ở Thiên Thư sơn, hắn đã làm gì, nàng vẫn còn nhớ.

Cũng may vết thương không chí mạng, nếu không có lẽ giờ này nàng đã không còn trên đời.

Nhưng, ám ảnh tinh thần vẫn là nặng nhất.

Nàng không bao giờ ngờ được có một ngày, mình lại gặp chuyện như vậy.

- Ta hôm đó vốn dĩ ta đã xử lí được Từ Dương Bảo Bình, nhưng không may xảy ra một sơ xuất nhỏ...

- Hắn nói, đoạn khé nhìn sang Thiên Yết.

Thiên Yết theo phản xạ, lập tức lùi ra phía sau lưng Thiên Bình.

Nếu không phải vì Thiên Yết, nếu nàng không đỡ kiếm cho cô ta, nhất định hắn đã thành công.

Thật là, nếu như hắn chuẩn bị tốt hơn.

Ai ngờ được hồ ly tinh đó lại có nhiều phòng bị đến vậy chứ!

Những lần ở Cao Y phái, hắn cũng ít khi thắng được Từ Dương Bảo Bình.

Một nha đầu kém hắn ba tuổi lại có thể vượt mặt, đúng là tức chết.

Bao năm trôi qua, hắn đã vô tình quên mất rằng nàng chính là đồ đệ mà sư phụ coi trọng nhất, được sư phụ truyền cho nhiều điều nhất...

- Ngài vẫn như vậy sao?

Ta đã nói chuyện quá khứ đã qua rồi, đừng nhớ đến nữa!

Tất cả là tại bản thân ta, không liên quan đến người khác!

- Ta đâu có nhớ đến chuyện quá khứ nữa.

- Vậy tại sao vẫn còn...

- Nàng không nhận ra chính cô ta đã chia cắt hai chúng ta sao?

Thiên Bình bất lực nhìn Song Ngư.

Nàng không muốn cãi nhiều nữa.

Đúng là hắn chưa hoàn toàn thay đổi.

Chia cắt sao?

Đó chỉ là suy nghĩ của hắn thôi.

Còn Thiên Bình nàng không thấy một cái gì gọi là "chia cắt".

Chuyện đó chỉ xảy ra khi hai người thật sự yêu nhau nhưng không thành.

Nàng đối với hắn không tình cảm, rời xa hắn nàng không thấy nhớ.

Nếu như là chia cắt thật sự, đáng lẽ ra nàng phải ngày đêm mong gặp lại hắn, phải oán hận Bảo Bình, phải căm ghét Lê quốc.

Có lẽ giống như cánh hoa lìa cành, chỉ có hoa nhớ một thời được rộ nở cành xuân, còn cây chẳng khi nào luyến tiếc một đóa mỏng manh giữa hàng ngàn bông hoa khác.

- Ngài về đi, đừng ở đây nữa!

Bảo Bình là theo lệ phải trở về Lam quốc chờ ca ca ta đăng cơ, còn rất nhiều việc...

- Ta chỉ tới đây để đưa nàng cùng ta trở về.

Thiên Bình không nói gì nữa, quay sang Thiên Yết, lau nước mắt cho nàng.

Tự nhiên lại khóc, chứng tỏ có uẩn khúc.

Bỗng nhiên xuất hiện cùng Bảo Bình, chắc chắn có lí do.

Mà Bảo Bình sang đây cũng có chuyện muốn nhờ, lẽ nào có liên quan tới Thiên Yết này?

- Sáng mai ta gặp huynh ở đây, chúng ta sẽ nói chuyện!

Nói rồi, Thiên Bình kéo tay đưa Thiên Yết đi.
 
|12 Chòm Sao| Nhân Mã - Bảo Bình |Đế Vương Tâm - Cung Đình Kế
Chương 18


Lam quốc...

Hoàng cung.

Xử Nữ ở Ngự hoa viên, cùng Sư Tử trò chuyện rất vui vẻ.

Chợt.

- Đương Cơ tiểu thư rất thích chạy nhảy khắp hoàng cung, nay tại sao lại muốn ngồi im một chỗ mà nghiêm chỉnh nói chuyện với người khác vậy?

Giọng nói trong trẻo bất ngờ vang lên, làm tất cả mọi người không ai không thể quay ra.

Sư Tử tròn mắt, mà có lẽ không chỉ có mình hắn.

Thất công chúa về rồi, thật quá nhanh.

- Tại sao lại cùng một biểu cảm vậy?

Xem ra muội không được chào đón rồi, phải không ca ca?

Bảo Bình vẫn giữ trên môi một nụ cười, nhẹ nhàng mà nói như bình thường.

Thoáng một cái liếc qua Xử Nữ đã hiện lên một nét không vui.

- Gặp ta tại sao không hành lễ?

Bảo Bình nhìn sang Xử Nữ và tì nữ Ngọc Nga.

Hai nàng vội cúi xuống.

- Chủ tử nhà ta cũng sắp gả cho Thái tử rồi, sắp làm mẫu nghi thiên hạ, người cũng không nên nói vậy nữa!

- Tì nữ Ngọc Nga thản nhiên lên tiếng.

- Nô tỳ như ngươi mà cũng dám mở miệng nói những lời đó ư?

- Rồi nàng đưa mắt qua nhìn Xử Nữ - Chủ tử ngươi dạy dỗ nô tỳ kiểu đó sao?

Bảo Bình đáp, thoáng chút không vui.

Một nha đầu, vậy mà lại có thể cao giọng với nàng như vậy, thật là không nuốt nổi.

Thân phận thấp bé còn hơn cả cung nữ trong cung, nhìn thấy công chúa như nàng mà giọng nói hoàn toàn không có chút hạ ý.

- Ngọc Nga còn chưa hiểu lẽ, mong công chúa tha tội!

Xử Nữ nhanh chóng lên tiếng gỡ rối.

- Ăn nói không hiểu phép tắc, làm loạn hoàng cung, lập tức mang ra ngoài phạt trượng!

Bảo Bình vừa dứt lời thì đã có người ập đến kéo Ngọc Nga đi trong nỗi bàng hoàng của Xử Nữ.

- Ca ca, nữ nhân sau này làm mẫu nghi thiên hạ của Lam quốc không cần xinh đẹp hay danh gia vọng tộc, cốt là ở nhân tâm.

Bảo Bình vừa nói vừa cố ý liếc mắt nhìn Xử Nữ.

Thấy trong ánh mắt nàng ấy tối sầm lại, nét kinh ngạc tuy không thể hiện ra ngoài nhưng Bảo Bình lại cảm nhận được rất rõ.

- Ca ca, nghe Thiên Bình nói ca ca muốn lập Đường Cơ tiểu thư đây làm hoàng hậu, thật không?

- Đoạn, Bảo Bình lại nhìn tới Sư Tử.

Nàng thật không muốn tin mà.

- Là thật.

- Sư Tử thở hắt ra một tiếng.

Dẫu biết cho sẽ có người không đồng ý, dẫu biết có kẻ sẽ cảm thấy không phục, nhưng cả đời này, hắn chỉ yêu mình nàng.

Nếu không phải là nàng thì cũng nhất định không phải người khác.

- Muội hiểu.

- Bảo Bình nhỏ giọng.

Xử Nữ nhìn phản ứng của Bảo Bình.

Thất công chúa này, từ trước đến giờ có ai là không biết cơ chứ.

Mà hoàng cung đâu phải chỉ có mình nàng ấy.

Cửu công chúa Thiên Bình mới là cốt lõi.

Xử Nữ tự biết trong quá khứ nhiều lần làm hai vị công chúa không vui, nhưng đó hoàn toàn không phải nàng cố tình.

Nàng là nàng, không hề màng đến vị cô mẫu là Mạc Hoa bấy giờ đang được sủng ái mà làm càn chốn hoàng cung.

Khi ấy nàng là một đứa trẻ, vô lo vô nghĩ, cũng không hiểu sao mà hai vị công chúa lại không ưa mình đến vậy.

Khi lớn lên rồi mới chợt hiểu ra, có rất nhiều điều trong chuyện này.

Để đến giờ, mối duyên giữa nàng và Sư Tử bị ảnh hưởng không hề nhỏ.

- Giang sơn dễ đổi, bản tính khó dời.

Thế gian một chữ tình quấn lấy tất cả, không bao trừ ai, kể cả lòng của thiên tử.

Khó trách, đó là mệnh trời.

Bảo Bình bỗng nói một câu, thoạt nhiên nhìn tới Xử Nữ.

Sắc mặt Xử Nữ thay đổi thấy rõ.

Không thể nào ngăn cách được một mối tình xuất phát từ hai phía, nhưng thành kiến về Xử Nữ trong người Bảo Bình đã quá lớn, khiến cho nàng có chút không vui.

Nàng không phủ nhận Xử Nữ là một nữ tử dung mạo tuyệt trần, tài sắc hơn người, tuy nhiên những chuyện trong quá khứ vẫn luôn là một tường thành khó phá vỡ.

Lần này trở về cũng không hẳn có ý ngăn cản, nàng chỉ muốn xem Đường Cơ Xử Nữ quả thật là người như thế nào.

Một Đường Cơ Mạc hoa khi xưa đã quá đủ rồi.

- Năm xưa Đường Cơ Mạc Hoa ra sao, muội vẫn chưa quên được.

- Nàng tiếp lời.

- Chuyện quá khứ, muội cũng đừng để tâm nhiều nữa.

Muội vừa về chắc cũng mệt mỏi rồi, để ca ca sai người...

- Đa tạ ca ca, muội sẽ ở lại bên chỗ của Thiên Bình.

Bảo Bình nói, đoạn xoay người bước đi.

Ca ca là người nàng yêu quý nhất từ nhỏ cho tới giờ nên chuyện lập hậu nàng cũng cảm thấy phải cẩn thận.

Nàng sau này sẽ trở về Lê quốc, còn Thiên Bình sẽ làm sao?

Thiên Bình vốn là người quyết đoán, một khi đã không thích thì sẽ không làm.

Mà đã ghét rồi thì làm gì cũng cảm thấy khó chịu.

Quan hệ của Sư Tử với Thiên Bình xưa nay đều tốt, nay không thể vì một nữ nhân mà tan vỡ.

Thiên Bình chắc chắn sẽ không để yên cho chuyện này xảy ra.

Vì vậy, tốt nhất vẫn cần một lời giải thích dứt khoát từ hai bên, làm rõ những chuyện khi trước.

Phụ hoàng không biết nghĩ ra sao về chuyện này.

Đường Cơ Mạc Hoa đã mất cách đây cũng lâu rồi, từ đó mà người đã thay đổi cái nhìn khác đối với Đường Cơ gia.

Người không còn tin tưởng gia tộc này nhiều như trước.

Đối với Bảo Bình, cũng giống như Dung gia của Lê quốc.

Thế nhưng, chỉ vì Sư Tử lại thích Xử Nữ, mà người thì hết mực yêu thương Sư Tử, cho nên không đành lòng làm tổn thương hài tử của mình.

.

.

- Thiên Yết, đừng nói chuyện ngày hôm nay cho tỷ tỷ biết.

- Thiên Bình về đến phủ, không quên nhắc Thiên Yết vẫn còn đang ngân ngấn nước mắt.

- Tại sao?

- Tỷ ấy về đây là vì đại sự sắp tới của ca ca, còn chuyện của Song Ngư, chúng ta biết là đủ rồi.

- Được!

.

.

Hồ Bạch Nhạn.

- Ta tới rồi!

Thiên Bình đi tới, đã nhìn thấy bõng Song Ngư đứng đó từ trước.

Hắn đoạn vừa trông thấy nàng, liền lập tức chạy tới mà ôm lấy, đã lâu lắm rồi.

Đến bây giờ, cảm giác hạnh phúc mới trở về trong con người hắn.

- Thôi được rồi.

- Thiên Bình chỉ đứng cho Song Ngư ôm một lúc rồi lại đẩy hắn ra.

- Nàng ăn gì chưa?

Còn sớm mà...

- Ta ăn rồi, đừng lo.

- Ánh mắt nàng trùng xuống.

Thượng Song Ngư đúng là đối với nàng vẫn tốt.

Chỉ là tình cảm của hắn tự nhiên khiến nàng cảm thấy ngột ngạt.

- Cùng ta trở về, được không?

Song Ngư, bằng một cách thành khẩn nhất từ trước tới giờ, vội nói với Thiên Bình.

Mà trên đời này, có lẽ cũng chỉ có nàng là có cơ hội nhìn thấy ánh mắt ấy của hắn.

Với lời đề nghị của Bảo Bình rằng quay lại để thay đổi Song Ngư, nàng vẫn còn đang suy nghĩ.

Thật sự là lòng không muốn đi.

Nàng không có tình cảm dành cho Song Ngư, dù chỉ một chút.

Lê quốc ấy, giấc mơ của nàng khi xưa đã tan biến rồi.

Tất cả những gì người ta đang làm là ngỡ mình làm đúng, đến khi nhận ra những việc đó là sai mới giật mình hoảng hốt.

Một bông hoa sương mong manh, đẹp đến cỡ nào thì cũng mãi không bao giờ ôm được vào trong lòng.

Hoa đẹp là để ngắm nhìn, chỉ cần một khắc sai lầm là sẽ tan thành mây khói.

Thiên Bình khi xưa cứ nghĩ Bảo Bình có số mệnh tốt hơn mình, nhưng khi nhìn thấy những gì nàng ta đã trải qua ở hoàng cung Lê quốc, thật sự là không có gì sung sướng cả.

Nếu như ngày ngày sống trong cung gấm vàng son mà không có được hạnh phúc, những thứ đó, Thiên Bình nàng không cần.

Nàng không biết bản thân mình đã làm cái gì để cho một Thượng Song Ngư lại trở nên hồ đồ như vậy.

Ngày xưa, nàng mượn tay hắn để dễ bề tiếp cận Bảo Bình, giờ chuyện đó nàng không muốn nhắc lại nữa, nếu hắn thật sự yêu nàng thì cũng hãy vì đó mà quên đi chứ!

Thiên duyên không ép được.

Gượng ép sẽ hóa nước mắt trần gian.

Hắn yêu nàng, nhưng sống bên hắn nàng không hạnh phúc.

Nàng không muốn ra khỏi Lam quốc nữa.

Mong lần này, sẽ khuyên được hắn thay đổi, để khỏi phải sang Lê quốc thêm lần nào.

- Ngài vẫn còn yêu ta?

Song Ngư mỉm cười, gật đầu.

Cả thế gian này, cả kiếp này, hắn chỉ yêu mình nàng.

- Nếu ngài yêu ta, hãy mau quay về, sống như trước kia với tất cả mọi người.

- Ta sẽ làm được!

Nhưng ta muốn nàng trở về cùng ta...

- Ngài không hiểu vấn đề sao?

Hoàng thượng nhất định sẽ không để yên.

Với lại, ta cũng không muốn phải tới đó!

Thiên Bình quay đi, bắt đầu cảm thấy lực bất tòng tâm.

Nàng đấu lại với hắn không đây?

- Nhân Mã sẽ không dám làm gì nàng, ta dám khẳng định.

Nếu như hắn dám đụng đến nàng, ta nhất định sẽ không tha!

Thượng Song Ngư hắn thật sự rất sợ mất nàng.

Hắn coi nàng như trái tim của mình, nếu mất đi, chẳng khác nào khiến cho tâm tình nguội lạnh.

Nhưng nàng thì hình như không hiểu được điều đó.

Nàng vì không muốn nhìn thấy quá khứ mà từ chối Lê quốc.

Một người muốn bước tới, nhưng người đối diện liên tục lùi bước, mãi mãi không bao giờ chạm tới nhau.

- Đó là hoàng đế, địa vị cao nhất, ngài có ngăn cũng không được!

Mau nghe lời ta, được không?

Đối xử tốt với mọi người, nhất là với tỷ tỷ, và hãy quên ta đi, ta không đáng để ngài giữ trong lòng!

Thượng Song Ngư bỗng sững người.

Nàng thật sự muốn hắn quên nàng?

Tại sao nàng lại không muốn quay về?

Nếu nàng e ngại Thượng Nhân Mã, hắn đảm bảo, hắn sẽ bảo vệ nàng, không bao giờ để nàng xảy ra chuyện.

Hay...

Từ Dương Bảo Bình đã nói gì với nàng?

- Nàng có bao giờ yêu ta?

- ....

- Thiên Bình!

- Ta xin lỗi!

.

.

Lê quốc.

Hoàng cung...

- Minh Nguyệt, con ở đây ngoan, mẫu phi đi một lát rồi trở lại ngay.

Ma Kết mỉm cười với tiểu nha đầu xinh xắn, chờ đợi oa nhi gật đầu rồi lập tức đi ngay.

Phượng Ma Kết không ngờ được rằng, đó chính là lần cuối nàng được nhìn thấy Minh Nguyệt còn sống.

Khi nàng trở về, tiểu công chúa toàn thân ướt sũng, cơ thể lạnh toát, được mọi người cứu lên từ hồ sen trong Ngự hoa viên.

- Là kẻ nào?

Nàng ôm con, gương mặt ướt đẫm nước mắt, tim như vỡ vụn.

Minh Nguyệt đang ở tận Dư Nguyệt cung, không lí nào lại tự nhiên chạy ra Ngự hoa viên cả.

Xung quanh im lặng, không ai nói gì.

Một lát sau đó, Cự Giải mới tức tốc chạy tới.

Hắn tới chậm một bước rồi.

Hắn đã tự nhủ phải bảo vệ nàng, vậy mà cuối cùng lại là gì đây?

Nỗi đau mất hài tử, hoàng cung năm ấy cũng đã chứng kiến một lần.

Thật là đau thấu trời xanh.

Phượng Ma Kết lặng người, ánh mắt biến thành vô hồn, cứ khư khư ôm chặt Minh Nguyệt, không cho ai chạm vào.

Hậu cung, máu mủ khó giữ.

Trăm ngàn tâm kế, quanh đi quẩn lại vẫn không tránh khỏi mệnh trời.

Cự Giải đau lòng đến gần.

Nhìn mẫu tử nàng ra nông nỗi này, hắn còn đau hơn ai hết.

Trước khi đi, Nhân Mã đã giao hết toàn bộ mọi việc cho hắn.

Hắn thật là đáng trách!

Hắn mà biết được kẻ nào đã gây ra chuyện này, tuyệt đối không tha!

- Cũng đã không giữ nổi nữa, mau an táng đi!

Lỗi cũng tại ngươi không trông chừng cẩn thận!

Thái hậu lạnh lùng lên tiếng.

- Mẫu hậu, lỗi này sao có thể trách Hoàng quý phi?

- Cự Giải đáp.

- Không phải lỗi của cô ta thì là của ai?

Con là của cô ta, giờ mất rồi chẳng lẽ đổ tội cho cả hoàng cung?

Đây chính là quả báo cho chuyện năm xưa đấy!

Chuyện năm xưa?

Còn nhớ vì sao mà Bảo Bình mất đứa con đầu lòng...

Thái hậu ở đây là muốn ám chỉ Phượng Ma Kết nàng đã gây ra tội lỗi, giờ chính là báo ứng.

- Chuyện năm xưa hoàn toàn không như mẫu hậu nghĩ.

Dù gì Đức phi nương nương cũng đã không còn nghĩ tới.

Hơn nữa, đó chỉ là...

- Ai gia không muốn nói nhiều nữa.

Mau xử lí nhanh đi!

Nói rồi, người quay lưng đi luôn.

Còn không quên bỏ lại một câu: -Từ từ rồi báo chuyện này cho hoàng đế, hãy để nó chuyên tâm ở Cao Y phái!

Hoàng cung này, ngay từ đầu Phượng Ma Kết đã không được lòng ai cả.

Tất cả nghe lời Thái hậu mà đi chuẩn bị cho việc hỏa táng.

Chỉ còn mình nàng ngồi vô hồn cùng hài nhi bé nhỏ không còn trên đời.

Minh Nguyệt của nàng, nàng còn yêu hơn chính mạng sống này.

Ngày Minh nguyệt ra đời, đó là ngày nàng hạnh phúc nhất.

Và cũng chính từ giây phút đó, nàng đã tự thề sẽ làm mọi cách để bảo vệ con, cho con sống một cuộc sống yên bình nhất trong hậu cung.

Nhưng giờ, mọi thứ tiêu tan cả rồi.

Tại sao lại có thể ác độc như vậy chứ?

Là kẻ nào?

Rốt cuộc là ai?

Một đứa bé không nhẽ lại tự nhiên đi một quãng đường lắt léo từ Dư Nguyệt cung ra được đến tận Ngự hoa viên trong khi nó mới chỉ một tuổi rưỡi.

Chắc chắn phải có tác động từ ai đó.

Năm xưa, nàng nhìn Bảo Bình vô hồn ngồi trong Thượng Yên cung, không ăn không uống sau khi Thái tử mất, bây giờ mới thật sự hiểu nối đau đó là như thế nào.

- Nương nương, mong người đừng quá đau buồn.

Ta sẽ điều tra làm rõ chuyện này!

Cự Giải lên tiếng, nhưng Ma Kết không đáp.

Có khi, nàng còn chẳng nghe thấy.

Nàng cứ ngồi như vậy, nửa ngày, mặc cho trời mưa xối xả, người khác khuyên ngăn thế nào cũng không được.

Minh Nguyệt cơ thể đã lạnh đi, nhợt nhạt, nhưng nàng nhất quyết không cho ai đưa con bé đi.

Mẫu tử nàng cứ như thế, giữa hoàng cung rộng lớn.

Dung Nghiên Tuyết bỗng nhiên xuất hiện, ghé sát vào tai nàng mà nói:

- Nương nương, chuyện này ở hoàng cung xảy ra như cơm bữa, sau này sẽ còn gặp nhiều, nương nương cũng nên chuẩn bị tinh thần.

Như có đá dội mạnh vào đầu Ma Kết.

Ánh mắt kinh ngạc ngẩng lên nhìn.

- Là nhà ngươi, đúng không?

Nàng túm lấy Dung Nghiên Tuyết mà khóc lóc.

- Con mắt nào của nương nương nhìn thấy thần thiếp làm?

Ma Kết đau khổ rời xa Nghiên Tuyết, nước mắt lại trào ra không ngớt.

Hoàng cung này thật là rộng lớn, trăm người trăm lòng, biết tin ai bây giờ?

Con của nàng, tại sao lại trở thành mục tiêu cơ chứ?

Tại sao?

Nàng làm Hoàng quý phi, địa vị lớn nhất lục cung, biết rằng sẽ có nhiều kẻ bất mãn.

Nàng tự biết bản thân không được lòng nhiều người, kể cả các quan văn võ trong triều lẫn các phi tử, đặc biệt là Thái hậu.

Có kẻ nói nàng không xứng đáng, có kẻ đồn chính nàng là nguyên nhân dẫn đến cái chết của tiểu Thái tử năm đó.

Họ cho rằng chính nàng đã khiến Bảo Bình bị giáng xuống Đức phi, rồi phượng ấn theo đó nghiễm nhiên rơi vào tay nàng.

Nhưng có ai tin nàng?

Họ chỉ nói vậy, có ai hiểu tất cả đều chỉ là suy đoán.

Nàng đã gây thù chuốc oán với ai, nàng không biết.

Nếu như là nàng đắc tội thì hãy cứ nhắm vào nàng, đau đến mấy nàng cũng chịu được.

Còn Minh Nguyệt chỉ là một đứa trẻ, không có tội tình gì.

Nỗi đau này xé tâm can, như con dao nhọn cứa vào từng khúc ruột, máu chảy hòa lần với nước mắt.

Trong hậu cung này, chuyện gì cũng có thể xảy ra.

Đau thương trùng trùng, lệ vương ai oán.

Sóng dữ cứ từng đợt mà ập tới, không trừ một ai, nuốt chửng mọi yêu thương.

Sống trong hậu cung cũng giống như sống trong một chiếc lồng, ngày ngày bị giam cầm không lối thoát.

Nếu cứ mong manh, yếu đuối như trước kia, ắt không trụ được lâu.

Người hại mình, trời trừng phạt.

Chỉ sợ, không đợi được đến lúc trời thay người trừng trị đã một đao đứt lìa mọi sự.

.

.

- Hoàng thượng, sao vậy?

- Lâm Hàn Thư nhìn Nhân Mã đăm chiêu nhìn ra ngoài, bỗng ngạc nhiên.

- Ta cảm giác như hoàng cung đang xảy ra chuyện không hay.

- Nhân Mã đáp.

- Người lo nghĩ nhiều rồi!

- Hắn cười, đoạn nói tiếp - Thần đã cho người đi khắp Lê quốc điều tra rồi, việc này sẽ sớm kết thúc thôi.

Hoàng thượng, đã đến lúc người trở về rồi!

Nhân Mã gật đầu, ngay lập tức đứng dậy.

Thật sự muốn trở về hoàng cung.

Cảm giác hắn đi có mấy ngày mà cứ như đang có hàng trăm việc đã diễn ra rồi.

Vừa định bước ra khỏi căn phòng của Tôn sư phụ, Nhân Mã chợt dừng lại.

Có gì đang muốn giữ bàn chân hắn ở lại.

Hoàng cung và nơi này, cuối cùng nên chọn bên nào?

- Hoàng thượng, chúng ta đi thôi!

Lưỡng lự một hồi, hắn chọn trở về hoàng cung.

Núi Lãnh Tuyết mờ dần trong gió tuyết.
 
|12 Chòm Sao| Nhân Mã - Bảo Bình |Đế Vương Tâm - Cung Đình Kế
Chương 19


Lê quốc hoàng cung tương ngộ.

Nhân Mã vừa trở về đã nghe bẩm báo cơ sự, vội vàng đến Dư Nguyệt cung.

Người ta nói Minh Nguyệt ngã xuống hồ sen, vì thế mà đã mất.

Người ta nói, Hoàng quý phi mấy ngày nay không ăn không ngủ, ngồi vô hồn trong Dư Nguyệt cung.

Người ta nói, nhìn Hoàng quý phi giống hệt Từ Dương phế hậu năm xưa.

Nhân Mã nhìn thấy Ma Kết ngồi im lặng, vẻ mặt xanh xao, cơ thể yếu ớt, bỗng nhiên thấy quặn thắt trong lòng.

Là lỗi của hắn, là hắn không tốt, hắn không bảo vệ được nàng.

Nhân Mã đi tới, ôm chặt lấy Ma Kết.

Khóe mắt của nàng lại chảy ra một giọt lệ.

Chỉ là một giọt lệ nhỏ nhoi nhưng y như con dao sắc nhọn cứ chảy máu da thịt Nhân Mã.

Hắn đã níu giữ, hắn muốn độc chiếm nàng, muốn nàng sống cùng hắn trong hoàng cung này, đã hứa sẽ không để cho nàng xảy ra bất cứ chuyện gì, thế mà hôm nay, nàng lại khóc trong hoàng cung của hắn.

Nàng đau, hắn còn đau gấp bội nàng.

Từ bây giờ, hắn sẽ không đi nữa.

Hắn cảm giác như mỗi lần hắn đi, mỗi khi hắn cách xa nàng là y như một lần nàng gặp chuyện.

Nếu như chuyện này cứ tiếp diễn, làm sao nàng hạnh phúc được đây.

Hắn không bao giờ muốn mất nàng.

Cuộc đời hắn, là đế vương có hai thứ quan trọng nhất, đó là giang sơn và nàng.

Mất đi một trong hai thứ ấy, coi như sống không bằng chết.

Nhân Mã đưa tay nhẹ lau nước mắt cho Ma Kết, nhẹ nhàng quỳ xuống bên nàng.

Một bậc đế vương như hắn, cao cao tại thượng, trên cả vạn người, nhưng chỉ trước nàng hắn mới hạ mình cúi xuống.

Tất cả là vì nàng.

- Không phải là tai nạn, đúng không?

Ma Kết đương lúc gật đầu.

- Nàng chắc chắn?

- Vâng...

- Yên tâm, ta tra rõ chuyện này!

Ma Kết là phi tử được hoàng thượng sủng ái nhất, Minh Nguyệt là công chúa được hoàng thượng yêu thương nhất.

Chuyện này, cả hoàng cung đều biết, hoàng thượng nhất định sẽ không để yên cho bất cứ ai.

Người ra lệnh tra khảo từng người.

Phúc ma ma vốn là người chăm sóc công chúa, hôm đó lại bỏ đi nơi khác, nay bị lôi ra phạt trượng rồi giam trong nhà lao.

Người khác nhìn vào ai cũng thấy rùng mình.

Hoàng thượng đã hạ lệnh, bao giờ cũng rất lạnh lùng.

Huống chi việc đau thương xảy ra lại còn khiến Minh Nguyệt công chúa mất mạng nữa.

Không tìm được manh mỗi nào, Nhân Mã tâm tình càng thêm hỗn độn.

Chuyện của Cao Y phái chưa xong, giờ lại tới chuyện này.

Nếu như đã có bàn tay người khác nhúng vào, đương nhiên là có ý đồ xấu.

Trong hoàng cung canh chừng nghiêm ngặt lại có thể có người ngoài lẻn vào như vậy.

Nếu là thích khách, muốn đưa công chúa tới Ngự hoa viên thì cũng phải đi một quãng khá dài, vì Dư Nguyệt cung cách nới đó một đoạn xa.

Mà hoàng cung thì chỗ nào cũng có người.

Vậy chẳng lẽ lại không có kẻ nào nhìn thấy gì?

Thật như vậy, thì người gây ra chuyện chỉ có thể là người trong hoàng cung.

Mấy đám cung nữ với thị vệ có lẽ cũng bị mua chuộc cả rồi.

Nhân Mã ngồi mải suy nghĩ, lát sau có tiếng Từ công công vang lên:

- Hoàng thượng, có Khuynh Thành cô nương đang đợi!

- Cho vào!

Cửa mở ra, hồng y nữ tử quen thuộc nhẹ nhàng bước vào, dáng điệu khoan thai.

Nhạc Khuynh Thành mỗi lần tự tới tìm Nhân Mã đều có một lí do, và lần này, theo sau nàng còn có một cung nữ.

Cung nữ ấy vận lam y, nhìn qua là biết người của Ngự thiện phòng.

Gương mặt xen hoảng hốt và lo sợ, bước chân lững chững không vững chãi.

Vừa thấy Nhân Mã đã vội quỳ xuống, mặt hoàn toàn nhìn xuống đất.

- Chuyện xảy ra với Hoàng quý phi nương nương, Khuynh Thành cũng rất lấy làm tiếc.

-.....

- Ta đưa tới cho hoàng thượng một người, có thể sẽ hữu ích cho việc tìm ra kẻ nào đã gây ra chuyện!

Nhạc Khuynh Thành lui sang một bên, để lại ở giữ cung nữ lam y bên dưới.

Nhân Mã nhíu mày, nhìn Khuynh Thành vẻ ngạc nhiên, xong lại nhìn kẻ dưới kia, thoáng một lúc đã hiểu ý.

- Hôm trước vào cung, ta tình cờ thấy vị này một tay dắt Minh Nguyệt công chúa đi ra ngoài phía ngự hoa viên, không lâu sau thì nghe tin công chúa xảy ra cơ sự!

- Sao?

Nhân Mã đứng dậy, nhìn chằm chằm vào thị nữ run rẩy quỷ gối.

- Nói đi, là ai sai người làm?

- Nàng tiếp lời.

- Nô tì... nô tì... không ai sai làm hết!

- Một nô tì thấp kém không có gan mưu hại công chúa, đứng sau ngươi nhất định là kẻ khác!

- Thật sự là không có!

- Vậy tại sao ngươi lại hại công chúa?

- Nô tì... nô tì...

- Nói!

- Theo lời của nương nương...

Biết mình lỡ nói ra một câu quan trọng, cung nữ nọ chợt thất sắc, gương mặt tái đi vì hoảng hốt.

Cả Nhân Mã và Nhạc Khuynh Thành vẫn đang chờ câu trả lời của tì nữ nọ, những bỗng chỉ trong phút chốc, nàng đã cắn lưỡi tự tử.

Máu chảy ra từ trong miệng nhiều vô cùng, chẳng mấy đã loang xuống sàn.

- Không kịp rồi!

Cô ta đã không còn giữ nổi mạng!

Nhân Mã nhìn qua, vội lắc đầu.

Người này thà chết chứ không để lộ kẻ đứng đằng sau, chứng tỏ kẻ đó đã dùng một thủ đoạn lớn để mua chuộc.

Mất một mạng người quan trọng là mất đi một manh mối.

Nương nương?

Nhân Mã ngồi xuống, thở dài.

Là phi tần tranh đấu ư?

Ma Kết đã từng nói với hắn rằng, nàng không sợ bản thân mình gặp nguy hiểm, nàng chỉ sợ không bảo vệ nổi cho hài tử của mình.

Còn nhớ lúc đó, hắn hứa với nàng không để nàng tổn thương.

Dẫu biết hậu cung tranh sủng khốc liệt nhưng hắn vẫn luôn muốn làm mọi thứ để cho nàng một cuộc sống an bình.

Thiên tử như hắn, từ lúc đăng cơ đã không có lựa chọn.

Tiên đế đã nhắc, rằng đừng vì bất cứ một lí do nào mà bỏ quên giang sơn, bởi giang sơn chính là mạng sống.

Giang sơn còn thì thuận đế vương.

Nhưng hắn cũng là người, cũng là một kiếp nhân sinh của thiên mệnh, không thể một mình chạy trốn khỏi một chữ tình.

Hắn cả đời chỉ muốn cho nàng hạnh phúc, điều này sẽ dễ dàng hơn nếu hắn không phải thiên tử.

Nhưng một khi đã ngồi trên vương vị, quyền lực đế vương, hắn muốn có cả giang sơn và nàng.

Tiếc thay, cán cân nay lại lệch nhịp.

Đau đớn quá lớn nàng đã phải chịu đựng.

Sau này, còn biết bao chuyện sẽ xảy đến, sợi dây hồng mỏng manh có chịu được kiếp phai tàn?

.

.

- Phụ hoàng, người không nói gì với ca ca ư?

Bảo Bình cùng Trường Yên đế đi lại chậm rãi ở Ngự hoa viên.

Ngày trước, sau vụ Đường Cơ Mạc Hoa, người đã không còn đặt quá nhiều tin tưởng vào Đường Cơ gia nữa.

Chỉ là, vì Sư Tử là Thái tử, là hài nhi người yêu thương, cho nên người cũng tôn trọng quyết định của hắn.

- Nó sau này là đế vương, có gì là không thể cơ chứ!

Ta có muốn ngăn, cũng đâu sống tới trường thọ!

- Người từ từ đáp.

Bảo Bình bỗng chốc thở dài.

Phụ hoàng đúng là không còn đủ sức nữa.

Nàng nhìn lướt qua đã thấy cơ thể người suy nhược như thế nào.

Phải chi mẫu hậu còn sống.

Bởi mẫu hậu coi Đường Cơ gia như cái gai trong mắt, nhất định sẽ không để cho ca ca nàng lấy nữ tử đó.

Năm xưa cũng vì Đường Cơ Mạc Hoa gián tiếp đẩy mẫu hậu vào lãnh cung.

Còn nàng, chỉ có thể ở Lam quốc trong một thời gian ngắn.

Thiên Bình sau khi Sư Tử đăng cơ cũng phải yên phận một công chúa, không được can thiệp vào quá nhiều việc.

Bảo Bình thực chất không phải là quá ghét Xử Nữ.

Chỉ là những chuyện ngày trước nàng đã biết được về nàng ta khiến nàng không thể thay đổi định kiến.

Đâu chỉ là lần làm nàng và Thiên Bình ngã xuống hồ sen.

Còn có cả chuyện khác nữa.

Có một lần, Thiên Bình sau khi uống xong cốc trà mà cung nữ mang tới liền bị đau bụng.

Ngự y đều nói không phải do trà có vấn đề mà là do cơ thể công chúa ngay từ đầu không được tốt, lại uống trà có tính hàn vào.

Thiên Bình liên tục phủ nhận sức khỏe của mình rất tốt, không hề có bất thường, nhưng khi đó vẫn còn nhỏ nên không ai tin.

Thiên Bình không được sủng ái, lúc nhỏ luôn không được lòng phụ hoàng.

Vậy nên chẳng ai ngờ những lời nàng ấy nói hoàn toàn đúng.

Chỉ có Bảo Bình vô tình biết được sự thật.

Rằng chính mắt nàng đã nhìn thấy Đường Cơ Mạc Hoa đưa cho Xử Nữ một gói thuốc nhỏ để bí mật bỏ vào cốc trà của Thiên Bình.

Mấy nữ nhi nhà Đường Cơ này sớm đã thông đồng với nhau hãm hại hoàng thất rồi.

Bảo Bình khi ấy nếu có nói ra cũng không được phụ hoàng tin, bởi nàng mới ốm dậy, chắc chắn Mạc Hoa sẽ nói nàng bị hoa mắt, hơn nữa cũng không có bằng chứng.

Ngự y hẳn đã bị mua chuộc.

Sư Tử luôn xin Bảo Bình tin Xử Nữ là người tốt, thử hỏi chuyện như vậy làm sao Bảo Bình quên được.

Sư Tử cũng sắp tới ngày đăng cơ.

Ca ca nàng vẫn một mực chung tình.

Thiên Bình lâu như vậy mà vẫn không lay chuyển nổi ý định của hắn, sao nàng có thể chứ!

.

.

Phủ Cửu công chúa...

Thiên Yết ngồi một mình trong hoa viên.

Thượng Song Ngư đã thật sự tới đây, với một lí do mà mỗi khi nàng nghĩ đến đều cảm thấy đau lòng.

Quanh đi quẩn lại, người đau khổ vẫn chỉ là nàng.

Bàn tay nhỏ chạm nhẹ vào vết thương mới lành.

Đau.

Bảo Bình đã nói là không sao nữa, nhưng tại sao nàng lại cảm thấy đau như vậy?

Là đau thể xác, hay đau tinh thần?

Nàng đã bị tổn thương quá nhiều rồi.

Khi Song Ngư xuất hiện ở hồ Bạch Nhạn, nàng là người nhìn thấy hắn trước, là người gọi hắn đầu tiên, nhưng ánh mắt hắn lại không nhìn sang nàng.

Từ lâu lắm rồi, ánh mắt ấy đã không còn dành cho nàng nữa.

Một đời một kiếp của hắn chỉ có Thiên Bình.

Trong lòng hắn vốn không có nàng.

Hoa rơi vẫn chỉ là hoa rơi, đâu thể quay trở lại mà lưu luyến cành xuân.

Đôi hồ điệp còn đó, làm sao để ý đến bông hoa kiều diễm nở rộ.

Cũng như lạc hoa hữu ý, lưu thủy vô tình, chẳng biết còn phải chịu đựng đến bao giờ.

Nàng nên quên hắn, hay nên giữ?

Nếu còn giữ, trong lòng còn đau.

Nếu quên, không biết đợi đến lúc nào mới có thể quên được.

Song Ngư của bây giờ đã không còn là Song Ngư của khi trước, đã không còn là Tiểu Ngư ca ca vì nàng mà học làm dế tre nữa.

Nàng tới Lam quốc lần này là một lòng muốn Thiên Bình thay đổi hắn.

Biết rằng, cho dù hắn có bỏ qua mọi khúc mắc trong quá khứ thì cũng sẽ hướng về Thiên Bình.

Nhưng nàng nguyện cam tâm.

Chỉ cần, hắn không gây chuyện nữa là được.

Nụ cười bất chợt thoáng qua.

Giọt lệ trên khóe mắt cũng nặng dần mà rơi xuống.

- Thiên Yết.

Có tiếng gọi phía sau lưng, nàng giật mình quay lại, vội lấy tay lau nhanh nước mắt.

Thiên Bình vận xiêm y xanh lam, từ từ bước tới, ngồi xuống bên cạnh Thiên Yết.

- Hà cớ gì vì một nam nhân mà lại khóc như vậy?

Thiên Bình không nhìn Thiên Yết, ánh mắt nàng hướng đi xa xăm, nhưng lại hiểu rõ vị công chúa của Lê quốc đang nghĩ điều gì.

- Đâu có.

Thiên Yết thoáng chốc giật mình trong thân tâm.

Thiên Bình nói vậy là có ý gì?

Nàng ta chẳng lẽ đã biết hết mọi chuyện?

- Cô không nói, ta cũng tự biết!

- Là Bảo Bình tỷ...

- Tỷ ấy mấy ngày nay ở trong cung, ta không gặp.

Thiên Bình vốn không cần ai nói ra, ánh mắt của nàng quan sát sự việc mà có thể biết hết.

Nếu không có chuyện gì, tại sao Bảo Bình lại đột ngột đưa Thiên Yết cùng tới?

Thiên Yết là công chúa của Lê quốc, chẳng phải ở lại hoàng cung vẫn an toàn hơn sao?

Rồi còn vẻ mặt và phản ứng của nàng ta khi gặp lại Song Ngư nữa, đều rất bất thường.

Cư nhiên rơi một giọt lệ, không phải là nỗi đau khổ sâu trong đáy lòng thì cũng là niềm khổ tâm day dứt.

Khi trước, nàng ở Lê quốc có nghe nói, Thiên Yết không mang dòng máu hoàng thất nhưng lại được lòng các huynh đệ tỷ muội trong cung, đặc biệt tình cảm giữa Thiên Yết và Song Ngư vô cùng tốt.

Khoảng thời gian gần đây, đã không còn như vậy nữa.

- Sống trên đời, cứ như cô, ắt sẽ nhận lấy đau khổ!

Nếu như ngài ấy đã không vì cô, tại sao còn cứ vì ngài ấy mà đau lòng?

- Ta có sẵn quyết định của mình, đừng lo cho ta.

Thiên Yết thoáng đưa nụ cười buồn nở trên môi.

Nàng vốn đã chấp nhận buông bỏ tất cả, chấp nhận quên đi Thượng Song ngư, sống một cuộc sống an lành, nhưng đó phải là sau khi khiến được hắn trở về với con người lúc trước.

Bởi vì, nàng hiểu hơn ai hết, Song Ngư có dã tâm lớn, chỉ sợ không chỉ một mình Bảo Bình gặp nguy, mà có khi đến cả hoàng cung Lê quốc cũng đến nước đại hạn.

Song Ngư hành động rất khó lường, có lẽ đến một ngày nào đó, tất cả không ai biết hắn đang muốn gì, làm gì.

Đó mới là điều đáng sợ nhất.

Nhìn bóng Thiên Yết đi khuất vào trong, Thiên Bình ngồi lại với những nỗi lo nghĩ nổi lên trong đầu.

Gặp Song Ngư cũng đã mấy ngày nay, không thấy hắn có động tĩnh gì cũng lấy làm lạ.

Chẳng lẽ hắn thật sự nghe lời nàng, quay về mà thay đổi?

Không.

Đó không phải bản chất của Thượng Song Ngư.

Nàng chỉ sợ, hắn lại giở trò gì...

.

.

Thái tử Từ Dương Sư Tử đăng cơ.

Trong buổi đại lễ, ai ai cũng vui mừng.

Chỉ duy có Thất công chúa và Cửu công chúa không được thoải mái cho lắm.

Bảo Bình thì liên tục nhìn ra ngoài, còn Thiên Bình lại thi thoảng quay ra nhìn Đường Cơ Xử Nữ ngồi bên đối diện.

Trường Yên đế, khi ấy đã chính thức là thái thượng hoàng, ngay trong đêm hôm đó đã băng hà.

Cả hoàng cung náo loạn.

Có người nói thượng hoàng bị bệnh lâu ngày, nay đã đến lúc nhắm mắt xuôi tay.

Có kẻ lại đồn người bị hãm hại mà chết.

Đau lòng nhất có lẽ là Thất công chúa.

Bình thường ôn nhu nhã nhặn, nay vì không tin vào sự thật rằng phụ hoàng đã không còn, lại cho rằng có kẻ nhúng tay vào chuyện này, cả đêm đã khóc cạn nước mắt, nhất quyết đòi tra rõ chân tướng.

Đối với Bảo Bình, phụ hoàng vốn là người gắn bó với nàng hơn cả.

Tất cả mọi điều đều do người tận tâm dạy dỗ nàng.

So với hoàng hậu đã ra đi trước đó mà nói, Bảo Bình hợp với phụ hoàng nhiều hơn.

Nàng cho rằng thái y trong cung đã bị mua chuộc nhiều lần thì biết đâu lần này lại có ngoài lệ.

Thái y nói người tuổi cao sức yêu, mang bệnh nhiều năm, nhưng nàng không chấp nhận.

Nàng là người từng học y thuật, tuy không giỏi như ngự y nhưng cũng biết việc này có vấn đề.

Hoàng cung Lam quốc không quen ồn ào.

Bảo Bình làm loạn lên như vậy thật sự khiến cho Sư Tử khó xử.

Hắn vừa mới đăng cơ, mọi việc đều chưa sắp xếp.

Cuối cùng, sứ giả Lê quốc nói hắn nên đưa Bảo Bình trở về Lê quốc sau khi chịu tang càng sớm càng tốt, mọi chuyện còn lại hắn sẽ giải quyết.

Bảo Bình một mực không chịu về, Sư Tử đành phải cho người hạ dược muội muội để an toàn đưa về kinh thành Lư Ngọc.

Bảo Bình dời khỏi Lam quốc cùng Thiên Yết nhanh hơn dự kiến.

Thiên Bình vốn không được thông báo việc Bảo Bình bị hạ dược cho bất tỉnh để đem quay trở lại Lê quốc, nếu biết, nhất định nàng cũng sẽ ngăn cản.

Sư Tử hoãn việc lập phi lập hậu lại để năm sau.

Giống như Bảo Bình, Thiên Bình cũng nghi ngờ Đường Cơ gia.

Trong khi đó Thiên Bình bắt đầu im lặng, đi điều tra mọi việc.

Nàng không làm loạn lên với Xử Nữ và Đường Cơ gia nữa, thay vào đó chỉ lặng im coi như không biết gì, âm thầm làm rõ chân tướng.

Bỗng, lại nghĩ tới Thượng Song Ngư mất tăm mất tích lâu nay...

"Không hay rồi!"
 
|12 Chòm Sao| Nhân Mã - Bảo Bình |Đế Vương Tâm - Cung Đình Kế
Chương 20


Cự Giải được Nhân Mã giao điều tra phần còn lại của vụ án ở Cao Y phái.

Nhưng tâm trí hắn mấy ngày nay vốn không để tâm đến việc này.

Chuyện xảy ra với Ma Kết khiến cho hắn rất đau lòng, mấy ngày suy nghĩ.

Việc của hắn là tra rõ xem kẻ nào đã ra tay tàn sát cả một sư môn rộng lớn, cuối cùng lại đi để ý xem ai là người đứng sau vụ cái chết của Minh Nguyệt.

Thế nên, mọi thứ giao hết cho Lâm Hàn Thư.

Lâm Hàn Thư hiểu rõ tâm trí của cả hoàng thượng và Cửu vương gia đều đang ở cùng một nơi cho nên hắn cũng một lòng hết mình gánh luôn việc điều tra.

Núi Lãnh Tuyết đó rất hoang vu, ít người qua lại, hiện trường sạch sẽ tới mức không để sót lại một manh mối nào.

Chỉ là, lần này, hắn đã gặp may mắn.

Hôm Cao Y phái bị tàn sát, có hai người lui tới chân Lãnh Tuyết sơn tìm Tôn sư phụ để hỏi về loại thảo dược họ hái được.

Đến trước ngưỡng cửa, có gặp một hắc y nam nhân, nhìn xuất thần quyền quý, gương mặt nghe có vẻ khá băng lãnh, nói Tôn sư phụ không có bên trong, bảo họ hôm khác lại đến.

Người ấy nói là đồ đệ cũ, quay lại thăm sư phụ nhưng không gặp được.

Chỉ có vài câu miêu tả như vậy, Lâm Hàn Thư không thể đoán ra chính xác kẻ khả nghi đó là ai.

Tuy nhiên, trong đầu lại nảy ra cái tên Thượng Song Ngư.

Mặc dù chưa thể khẳng định, nhưng những gì hai người kia nói đối với Song Ngư đều đúng.

Thượng Song Ngư lần cuối cùng biết tin là qua bức thư của Bảo Bình, sau đó mất tung tích, không ai trông thấy.

Nếu quả thật hắn là kẻ đứng sau vụ này, nguyên nhân là do đâu?

Thư phòng...

- Ngươi thật sự nghĩ huynh ấy ra tay?

Nhân Mã vẻ mặt khá mệt mỏi.

Trước nay hắn luôn tin tưởng Lâm Hàn Thư, và chính hắn lúc ở Cao Y phái đã có nghĩ đến khả năng này.

Chỉ có điều, không có gì có thể hoàn toàn thuyết phục hắn tin.

Nói đúng hơn, hắn không tin Song Ngư có thể ra tay lạnh lùng như thế.

- Đại loại thần nghĩ vậy!

Nhưng vẫn chưa có bằng chứng, lí do lại càng không!

Hơn nữa, Tứ vương gia từ khi xuất hiện trong bức thư của Đức phi nương nương đã không thấy xuất hiện nữa!

"Chẳng lẽ đã xảy ra chuyện?"

- Song Ngư giết cả Cao Y phái để làm gì chứ?

Quan trọng nhất là huynh ấy có thể dám ra tay với Tôn sư phụ sao?

- Chuyện này, thần sẽ điều tra thêm!

Bây giờ, nếu Tứ vương gia trở về, hẳn sẽ tốt hơn!

Nhân Mã căn bản đang sợ nếu thật sự Song Ngư là thủ phạm thì chuyện gì sẽ xảy ra.

Những chuyện mà hắn đã làm lại cộng thêm việc này nữa, tội sẽ đi đến chỗ nào?

Là huynh đệ, không ai muốn phải nghi ngờ lẫn nhau, càng không muốn phải tranh đấu tương tàn.

Tiên đế năm xưa từng căn dặn, cho dù như thế nào cũng không được động chạm binh đao mà tương sát lẫn nhau.

Chung huyết thống hoàng tộc là điều danh giá nhất mà từng người nên nhớ, phải lấy đó mà khắc cốt ghi tâm, tuyệt đối không được quay ra gây hận thù.

Một gia tộc nhỏ, tranh đấu nhỏ.

Nhưng hoàng tộc đúng đầu thiên hạ, nếu có đổ máu, hay bất cứ ai gây ra lỗi lầm làm ảnh hưởng tới giang sơn, đó sẽ là một vết nhục không rửa sạch.

Thượng Song Ngư và Thượng Nhân Mã vốn từ nhỏ đã không hòa hợp lẫn nhau.

Cũng một phần bởi ngôi vị Thái tử lúc đầu vốn giao cho Song Ngư vì hắn là đích tử đầu tiên, nhưng tiên đế cuối cùng lại trao cho Nhân Mã.

Xét trong bốn huynh đệ, Nhân Mã nổi trội nhất, chân mệnh thiên tử mà mọi người đoán ở trong hắn cũng lớn nhất.

Thế nên quyết định của tiên đế không ai phản đối.

Chỉ có điều, bao nhiêu năm nay Song Ngư không thấy nhắc đến chuyện này, không biết đã bỏ qua từ lâu hay vẫn ôm nỗi uất ức giấu trong lòng.

Nếu thật sự như vậy, tâm cơ khó đoán, tương tàn là điều không tránh được.

Thượng Nhân Mã dù gì vẫn coi Thượng Song Ngư như huynh đệ chung dòng máu, đương nhiên không bao giờ muốn phải tự làm khó lẫn nhau.

Nhưng lần này, tâm trí hắn cũng đang lên tiếng.

Mọi thứ, lại đều đang hướng tới Thượng Song Ngư.

Chỉ hi vọng, điều hắn và Lâm Hàn Thư đang nghĩ không phải là sự thật, mãi mãi không bao giờ xảy ra.

- Chuyện Trường Yên đế của Lam quốc, hoàng thượng chắc người cũng đã biết?

- Ta nghe nói rồi.

Vẫn là không ngờ lại ra đi đột ngột đến vậy!

Đức phi chắc hẳn nàng sẽ rất đau lòng!

Nhưng là không hiểu tại sao nàng ấy lại trở về Lê quốc sớm đến vậy.

Ta còn tưởng sẽ ở lại thêm một khoảng thời gian nữa...

Đối với Nhân Mã, Bảo Bình trở lại hẳn là một việc tốt.

Tốt cho cả hắn và hậu cung.

Trước mắt, người có thể đồng cảm với Ma Kết chỉ có nàng.

Chợt, hắn nhớ tới ngày ở núi Lãnh Tuyết đã gặp một người rất giống Song Tử.

.

.

- Đức phi nương nương, từ từ thôi!

Trước An Diệp cung có khá nhiều người.

Bảo Bình trở về nhưng tâm trạng và sức khỏe không mấy tốt cho lắm.

Ai cũng không muốn gặp, chỉ ở trong phòng một mình.

Mãi cho tới khi Thiên Yết tới, nàng mới đứng dậy.

- Lần này ta chưa thật sự thuyết phục được Thiên Bình, thật có lỗi với công chúa!

Bảo Bình lên tiếng, giọng nhẹ nhàng, đúng hơn là do trong tâm đang có nỗi buồn nên giọng có hơi trầm xuống.

Ánh mắt vẫn buồn thăm thẳm, nhìn hoa hoa tàn, nhìn gió gió trôi, cả thế gian mang một nỗi sầu bi day dứt.

- Đức phi, chuyện này thật ra...

Thiên Yết có nói về việc nàng và Thiên Bình đã gặp được Thượng Song Ngư ở Lam quốc.

Thiên Bình và Song Ngư đã nói chuyện, nhưng có vẻ, Thiên Bình vẫn một lòng kiên định không muốn quay lại.

Hơn nữa, Lam quốc vừa có tin buồn, Thiên Bình lại càng không thể đi.

Lam quốc có tục lệ công chúa chưa xuất giá phải để tang 1 năm không được đi lại qua lãnh giới sang nước khác.

Bảo Bình nghe xong chỉ thở dài.

Quả nhiên, Thượng Song Ngư không phải kẻ dễ đối phó.

Nàng căn bản không hiểu bản thân đã làm sai điều gì để hắn phải hận nàng như vậy.

Nỗi hận của hắn đối với nàng cũng giống như tình cảm mà hắn dành cho Thiên Bình.

Càng yêu, sẽ càng hận.

Ngọn lửa mù quáng âm ỉ trong lòng, rồi cũng sẽ có ngày bùng lên.

Đây là kiếp mệnh của nàng, không oán trách ai.

Chỉ tội cho Thượng Thiên Yết.

Một nàng công chúa ngây thơ lại vướng vào Song Ngư đó.

Nàng công chúa này, tại sao lại ngốc nghếch đến vậy?

Nhưng mà cũng thật đáng thương.

Bảo Bình khi mất đi đứa con đầu lòng đã nghĩ mình là kẻ bất hạnh nhất thế gian.

Thế nhưng, đau không chỉ là khi mất đi điều gì trân quý, đau còn là lúc cố gắng chạy theo một điều phù phiếm mãi mãi không bao giờ có được.

Dẫu biết thế, nhưng vẫn cố mỉm cười, tự nhắc với lòng mình không được bỏ cuộc, để rồi hết lần này tới lần khác phải thất vọng...

Thượng Thiên Yết bình thường vẫn cười, nhưng so với mấy năm trước, nụ cười này không còn vô tư nữa.

.

.

Bảo Bình thân thể vốn không tốt, lại chịu đả kích tinh thần, nằm liền mấy ngày.

Cơ thể suy nhược, tuy ăn uống đầy đủ nhưng mỗi lần ăn rất ít, gọi là ăn cho có.

Chỉ là từ khi nàng về, bỗng cảm thấy hậu cung bao phủ một âm sắc khác thường.

Tuy không đi ra ngoài, cũng không gặp mặt ai, nhưng nàng vẫn cảm nhận được rất rõ.

- Ngươi, lại đây! ...

Trong hoàng cung vừa rồi đã xảy ra chuyện gì?

- Đức phi nương nương, thân thể người còn chưa khỏe, trước mắt vẫn là nên tĩnh dưỡng, tránh biết chuyện thì hơn!

- Tì nữ nói chuyện như cố tránh né.

- Đúng là hậu cung có chuyện?

Trước kia, nàng là hoàng hậu, mọi chuyện đều biết, đều tự tìm cách giải quyết gọn gàng.

Nay địa vị không còn, những người khác cũng chẳng cần thiết phải báo chuyện cho nàng.

Chỉ là, thói quen xưa cũ vẫn còn, mỗi khi nghe có chuyện gì là đều muốn phải được biết.

- Hoàng thượng dạo này có khỏe không?

- Dạ... vẫn khỏe!

- Vậy thì tốt.

Mau, lấy y phục cho ta!

- Nương nương!

- Lời nói vẫn có phần do dự.

- Ta không sao!

.

.

Nhân Mã ở Ngự hoa viên, đứng thẫn thờ trước hồ sen nơi Minh Nguyệt ngã xuống.

Sen nở thanh tao như thường ngày, chỉ có lòng người là bộn bề lo lắng.

- Hoàng thượng!

Bảo Bình nhẹ nhàng cất tiếng.

Thấy nàng, mắt Nhân Mã ánh lên vẻ ngạc nhiên.

Nàng gầy đi không ít, trông xuống sắc hơn hẳn thường ngày.

Từ khi nàng trở lại, ở liền trong cung, không muốn gặp ai, cũng chẳng bước chân ra ngoài, đôi lúc hắn cảm thấy sốt ruột.

Nhìn nàng thế này, chắc đã chịu đả kích tinh thần không hề nhẹ.

- Chuyện của Lam quốc, ta đã cử sứ giả sang chia buồn, cũng muốn nói một lời với nàng.

- Phụ hoàng tuổi cao ra đi thanh thản, đó ắt cũng là chuyện tự nhiên.

Nàng đáp, mặc dù trong lòng luôn không nghĩ như vậy.

Chỉ là nàng không muốn đem chuyện uẩn khúc của Lam quốc tới tận Lê quốc, tránh kinh động.

Việc này, Nhân Mã cũng không nên bận tâm đến.

Bảo Bình tự biết vị trí của nàng trong lòng hắn không được cao, chỉ đơn giản là một công chúa cầu thân, tránh để chuyện quốc tộc ảnh hưởng đến.

- Hoàng thượng ít khi lui tới Ngự hoa viên, nay lại ở đây, thần sắc lại không ổn, phải chăng đã có chuyện xảy ra?

Nàng hỏi, nhưng Nhân Mã vốn không định nói.

Nàng không khỏe, cần tĩnh dưỡng nhiều, những chuyện không hay đã xảy ra tốt nhất nàng không nên biết.

Thế nhưng nghĩ đi nghĩ lại, hắn vẫn quyết định nói ra chuyện của Ma Kết, giấu đi sự việc của Cao Y phái.

Chỉ hi vọng nàng có thể tạo ra sự đồng cảm với Ma Kết, còn nếu biết việc sư môn trước kia của nàng bị thảm sát, có khi nàng lại bệnh càng thêm bệnh.

- Tức là đến giờ người vẫn chưa tìm được kẻ nào gây ra chuyện?

Bảo Bình thoáng một chút bất mãn.

- Ta biết kẻ đó ở trong hậu cung này, chỉ là...

- Hậu cung ba ngàn giai lệ, điều tra từng người như đi mò kim đáy biển, kể cả những phi tử bên ngoài không bao giờ màng tới tranh sủng nhưng trong tâm vẫn quỷ kế đa đoan.

- Bảo Bình lên tiếng.

Nhạc Khuynh Thành trong một lần đã từng nói, có kẻ dung mạo xinh đẹp băng dương nhưng dã tâm cũng không kém.

- Trong hậu cung này không giống bên ngoài.

Hại một người không cần có lí do, hễ thấy chướng mắt là có thể ra tay, căn bản không màng tới bốn chứ "hạ thủ lưu tình".

Có thể chỉ muốn cả một đời an nhàn mà sống, thế nhưng lại thành cái gai trong mắt người khác, tự khắc sẽ bị cuốn vào vòng xoáy mà thôi.

- Bảo Bình tiếp lời.

Ý nàng chính là, Phượng Ma Kết tuy không gây thù chuốc oán với ai nhưng kẻ ghét nàng thì rất nhiều.

Càng được sủng ái, càng xoay trong nguy hiểm.

Trong lục cung, có hai loại người hay bị hại nhất, một là sủng phi, hai là kẻ có quyền.

- Bây giờ, nàng là người duy nhất giúp được ta.

- Hắn cất tiếng.

Bảo Bình nhìn một vòng quanh hồ sen.

Hoa nở ngát hương.

Loài sen thanh khiết vẫn ngày ngày vươn lên giữa hồ trong hoàng cung, như thứ ánh sáng đẹp đẽ duy nhất trong chiếc lồng rộng lớn này.

Giữa lục cung, căn bản hoa sen sẽ trở thành một thứ phù phiếm.

Hoa sen không vướng bụi trần, còn phi tử kể cả trong sáng đến đâu cũng buộc phải can đảm để còn giữ lại tính mạng.

Bước cân vào thành Lư Ngọc, buộc phải rũ bỏ lớp áo thanh thuần, không thể ngây thơ cả đời.

Phượng Ma Kết kia, cũng sắp đến lúc phải đứng lên rồi.

Đoạn nàng xoay bước định đi.

Song trong đầu lại vướng một suy nghĩ, còn do dự không biết có nên nói ra hay không.

Cơ mà, thời điểm này là thích hợp nhất.

- Hoàng thượng....

- Nàng vẫn có chuyện gì sao?

- Thứ lỗi cho thần thiếp lúc này mới nói!

Nhưng... lần trước gặp nạn ngoài kinh thành, Hoàng quý phi nương nương đã vô tình gặp được Ngũ vương gia!

- Sao?

.

.

Phía Nam kinh thành Lư Ngọc.

Hắc y nam nhân nằm trên chiếc ghế dài, một tay chống đầu, ánh mắt lạnh lùng nhìn một kẻ đang sợ hãi quỳ bên dưới.

Xung quanh thần điện là hai hàng người đứng nối dài ra tận cửa.

Không khí u ám, tĩnh mịch, chỉ có vài đốm lửa sáng lập lòe.

- Vương gia, xin tha mạng cho tiểu thần!

- Vẻ sợ hãi hiện rõ trên gương mặt.

Một con người đáng thương vội vã quỳ lạy trước nam nhân băng lãnh, vô cùng tội nghiệp.

- Trước khi ngươi đi, ta đã nói vói ngươi những gì, còn nhớ không?

- Dạ... nhớ!

Rằng... một là nữ nhân đó chết, hai là thần phải chết...!

- Thế bây giờ nữ nhân đó đang ở đâu?

Còn sống hay đã mất mạng?

Ngươi không cần nói ra thành tiếng, nếu biết câu trả lời rồi, tự khắc biết bản thân nên làm gì!

Hắc y nam nhân vừa nói vừa nhìn về phía thanh kiếm đặt sẵn trên bàn.

Kẻ tội đồ bên dưới hiểu mình không tránh khỏi số mệnh, lững thững đứng lên, tiến tới rút kiếm, một nhát kết liễu mạng sống.

Khóe môi hắc y nhân cong lên thành một nụ cười.

Hắn tuy đáng sợ như thần chết, thế nhưng nhìn kĩ vẫn đường đường là một mĩ nam.

- Kẻ vô dụng đều không đáng được sống trên đời này!

Từng câu từng chữ phát ra đều mang sự căm giận.

Người này hẳn đã chịu một vết thường lòng vô cùng lớn.

Ánh mắt hoàn toàn chỉ tỏa ra sự lạnh lùng đến đáng sợ, không một chút lưu tình.

Tự hỏi hắn đã trải qua những chuyện gì để trở nên như vậy.

Điều này không ai hiểu, chỉ có mình hắn tự biết.

Thần điện nơi hắn đứng giờ tối tăm như chính tâm hồn đang tồn tại trong cơ thể hắn.

Tất cả chỉ tràn đầy hận thù, một màn đen đặc quánh có thể dập tắt mọi ánh sáng len lỏi.

Dã quỷ nhân tâm.

"Không trở về... không trở về, nàng đã bỏ lại ta...."

"Tất cả là tại hắn!

Tại hắn nên nàng không chịu.

Hắn đã làm cho nàng sợ hãi...."

"Còn cả hồ ly tinh đó....

Ta thề, sẽ khiến ngươi sống không bằng chết!"

"Hai người các ngươi... chừng nào ta còn sống, ta sẽ khiến các ngươi phải trả giá."

.
 
|12 Chòm Sao| Nhân Mã - Bảo Bình |Đế Vương Tâm - Cung Đình Kế
Thông báo


Xin chào mọi người nha, cũng 3 năm rồi mình mới đăng một cái gì đó ở fic này (lúc nãy có lượn lại thì mình thấy thời điểm đăng chương 20 - cũng là lần đăng cuối cùng là vào tháng 9/2018), mình có một số chuyện muốn thông báo cho mọi người.

Mình đã đồng ý để bạn @IseulMinHye viết tiếp tác phẩm này, có nghĩa là từ chương 21 trở đi bạn IseulMinHye sẽ là tác giả.

Sau này bạn ấy có thể sẽ đăng một vài chương truyện ở acc cá nhân của bạn ấy, mọi người có thể qua đó nha.

Mình cũng xin cảm ơn đối với tất cả những bạn đã ủng hộ và dành tình cảm cho tác phẩm đầu tay này của mình.

Thực sự mình rất biết ơn các bạn luôn, yêu thương nhiều
 
Back
Top Dưới