Ngôn Tình (12 Chòm Sao) Màu Nắng

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
(12 Chòm Sao) Màu Nắng
Chương 34: "Sao lại là em tao?"


Vào một ngày đẹp trời, Bạch Dương với tâm trạng vui cười hớn hở cùng bạn bè nói chuyện rôm rả trước cổng trường. Chủ yếu cuộc trò chuyện của các cô gái cũng chỉ là các vấn đề nổi bật trên confession tuần vừa qua.

Xa xa Bạch Dương đã thấy bóng dáng Nhân Mã chạy chiếc xe màu trắng chầm chậm đi lại gần. Bạch Dương cười cười chào bạn mình rồi lon ton chạy về phía Nhân Mã.

"Mày biết gì không? Trường tao mới nổi lên một vụ á! Hot girl khoa công nghệ thông tin trường tao cặp bồ với ông thầy giáo hơn 40 tuổi. Bị bà vợ ổng lên tận trường đánh ghen...."

Vừa chạy lại là Bạch Dương đã liên tục nói không ngừng nghỉ, Nhân Mã đã quá quen nên chỉ im lặng nghe Bạch Dương kể mà hóng hớt, vừa nghe vừa đưa mũ bảo hiểm cho cô. Bạch Dương nhận lấy rồi leo lên xe. Đến tận lúc Nhân Mã nổ máy chạy đi Bạch Dương miệng vẫn chưa hề ngừng lại.

Trên chiếc xe nhỏ chạy bon bon trên đường, từ xa xa cũng có thể nghe được giọng nói đặc trưng của Bạch Dương và Nhân Mã đang trò chuyện rộn rã.

Bỗng dưng Nhân Mã tấp vào một quán cà phê. Chiếc xe dừng lại, Nhân Mã leo xuống làm Bạch Dương ngơ ngác.

"Ủa?"

"Uống gì tao bao"

Câu nói hào phóng của Nhân Mã chính thức làm mắt Bạch Dương trở nên sáng rỡ như một đứa trẻ được ba mẹ mua kẹo, hớn hở nói.

"Trà sữa full topping!!!"

"Ở đây có bán bánh, mày ăn không?"

"Ăn ăn. Nhớ mua vị socola"

"OK. Mày ngồi đợi đó"

Nhân Mã gật gật đầu vô cùng bình thản, ra hiệu Bạch Dương ngồi yên đó đừng có đi long nhong mà giữ xe cho anh. Bạch Dương ngoan ngoãn ngồi trên xe, có điều khi anh quay lưng đi vào, ánh mắt Bạch Dương bắt đầu trở nên nghi hoặc.

Hành động hào phóng bất chợt này quá- đáng- ngờ!

Bạch Dương từ ngoài vẫn nhìn Nhân Mã với ánh mắt thăm dò, đến khi anh quay trở lại, Bạch Dương liền quay mặt 360° cười tươi nhìn anh.

Dù sao thì cô chưa biết được lý do vì sao anh hào phóng như vậy, lỡ đâu anh thấy cô nghi ngờ anh rồi không cho ăn nữa thì sao? Không thể để anh thấy cô đang nghi ngờ anh được.

Bạch Dương cầm lấy ly trà sữa và cái bánh kem, vui vẻ ngồi đợi Nhân Mã leo lên xe chở đi.

Xe chạy lướt qua con đường đông đúc đang được một thảm nắng chiều bao phủ, Bạch Dương ngồi im lặng nhâm nhi ly trà sữa cuối cùng không nhịn được mà tò mò hỏi.

"Sao tự nhiên nay hào phóng vậy?"

Nghe Bạch Dương hỏi thì Nhân Mã như bị trúng tim đen mà giật mình một cái thật mạnh khiến Bạch Dương cũng phải bất ngờ. Phản ứng của anh có chút mạnh thì phải.

"Không... Không có gì. Cho mày ăn mày còn không thích à?"

Nhân Mã lấm la lấm lét trả lời làm Bạch Dương càng nghi ngờ hơn.

"Thích... nhưng mày chột dạ hay gì mà giật mình dữ vậy?"

"Là mày làm tao giật mình thì có. Giờ im lặng uống cái ly trà sữa của mày hay để tao lấy lại?"

"Ơ... Thôi thôi, tao im là được"

Nghe Nhân Mã đe dọa như vậy làm Bạch Dương lắc đầu nguầy nguậy ngay lập tức tự mình im mồm không dám hỏi nữa. Nói vậy thôi chứ nếu Nhân Mã dám lấy lại, Bạch Dương sẽ nghỉ chơi với anh cả tuần đấy, huống hồ chi anh còn phải lấy lòng cô.

...

"Hello mấy đứa~"

Bạch Dương vừa về đã nhảy tót xuống xe chạy lon ton vào sân. Cô với tâm trạng vui vẻ đến không thể vui vẻ hơn nhìn mấy con người rảnh rang đang ngồi đó.

Cặp chị em tên Song, Ma Kết và Kim Ngưu ngồi trên chiếc bàn đá giữa sân, mặt ai nấy đều nghiêm trọng nhìn Bạch Dương. Còn phía tầng trên là Thiên Yết đang phè phỡn dựa lan can như đang chuẩn bị xem kịch.
"Mọi người hôm nay sao thế?"

Bạch Dương thấy ánh mắt mọi người nhìn mình có chút kỳ lạ liền nhíu mày khó hiểu, cô đặt bánh kem xuống bàn rồi nhâm nhi ly trà sữa tiếp. Song Tử thấy vậy liền lên tiếng đầu tiên.

"Kim Ngưu có chuyện muốn nói. Mày nhớ bình tĩnh chút"

"???"

Kim Ngưu cố giữ bình tĩnh bước lại gần Bạch Dương, đối mặt với người chị khó tính nhưng vẫn luôn yêu thương cô này, Kim Ngưu có chút ngập ngừng.

"Chị hai, em có bạn trai rồi"

"Khụ khụ khụ"

Bạch Dương đang nhai nhai viên trân châu liền nuốt trọng mà ho khù khụ, mắt trợn đến nỗi kinh hoàng. Em gái cô vừa mới lên thành phố được vài tháng, là thằng mất dạy nào dám dụ dỗ nó?!?

Nhân Mã đi lại vỗ vỗ lưng cho cô, khi Bạch Dương đã bớt hơn, Nhân Mã liền chẳng biết lựa thời cơ mà thả một quả bom to đùng.
"Thật ra tao là bạn trai em ấy"

Bạch Dương quay lại trợn mắt nhìn anh, rồi lại quay sang thấy Kim Ngưu gật gật đầu. Bạch Dương chính thức như một con gà bị quăng vào nồi nước sôi, lập tức bùng nổ!

"Sao lại là em tao?"

Bạch Dương không nhịn được quăng ly trà sữa vào người anh rồi đánh tới tấp. Rất may ly trà sữa bị ném trượt, nhưng cú đấm của Bạch Dương lại rất chính xác. Có vẻ cô vẫn có lương tâm nên không ra tay với mặt anh.

"M* nó thằng chó! Bảo sao hôm nay tự nhiên tốt tính, ra là vì chuyện này."

"Chị à, là em thích anh ấy, anh ấy chỉ là đáp trả lại tình cảm của em thôi. Chị muốn anh ấy ghét em sao?"

Kim Ngưu thấy Nhân Mã bị đánh gay gắt như vậy có chút giật mình, cô nhanh chóng chạy lại vừa nói một cách tuổi thân vừa kéo chị mình ra.

Không muốn Bạch Dương sẽ chuyển sự tức giận của mình sang Kim Ngưu nên anh nhanh chóng nhận hết tất cả lỗi lầm thành của mình. Còn ra hiệu cho đám người kia kéo Kim Ngưu ra để Bạch Dương đừng đánh trúng.
"Là do tao chưa hỏi ý mày mà dám đụng tới em ấy. Tất cả do tao, mày đừng trách ẻm. Mày muốn thì cứ đánh tao là được."

Em gái thì chạy ra bênh bạn trai, tên bạn chó thì bảo vệ em gái. Quả là một cặp đôi yêu thương nhau thắm thiết đến khiến Bạch Dương tức chết!

"À ha, bênh nhau nữa à? Được! Chúng bây quen đi, tao méc mẹ"

"Chị! Đừng nói mẹ mà chị!!!"

Bạch Dương quay lưng bước đi thẳng về phòng với một câu nói đầy sự uy hϊếp, cho dù Kim Ngưu có gọi thế nào thì Bạch Dương cũng chẳng thèm nghe lấy một tiếng.

Bầu không khí bên dưới có chút trầm lắng và nghiêm trọng. Cũng đúng, làm gì có chuyện lấy lòng Bạch Dương dễ dàng như thế?

Một khoảng không đang yên lặng là thế, bỗng dưng Bạch Dương lại mở cửa bước ra, hậm hực nhanh chóng đi xuống bàn đá lấy bánh rồi quay lên.
"Không phải giận sao?"

Nhân Mã chỉ vừa hỏi vu vơ mà Bạch Dương đã cáu lên như một đứa trẻ bị giành mất đồ chơi, cô quát lớn.

"Thì sao? Giận thì mày không cho tao ăn nữa à?"

"Có ai bảo thế đâu, mày ngồi xuống nói chuyện xíu đi"

Rầm!

Đáp trả lại Nhân Mã chỉ là tiếng cửa được đóng lại một cách thô bạo. Song Tử nhìn cánh cửa phòng của mình mà có chút xót xa, cô chưa có tiền sửa cửa đâu nha.

Song Tử đứng phắt dậy, cô phải lên xem nhỏ bạn kia thế nào, lỡ đâu nó tức đến phá đồ đạc thì khổ cô luôn. Song Tử đi ngang qua Kim Ngưu, chỉ nhìn một chút rồi quay qua nói với Nhân Mã.

"Bạch Dương nó không thể hiện ra nhưng nó thương Kim Ngưu lắm. Mày cướp đứa em duy nhất của nó nên tạm thời nó giận hờn vậy thôi. Mấy ngày nữa là nguôi ấy mà"

Kim Ngưu nhìn bóng lưng Song Tử rời đi. Đúng như Song Tử nói, hành động tức giận ban nãy cũng chỉ là do chị hai quá thương cô. Là vì cô còn nhỏ nên chị ấy không an tâm, nhưng cũng vì cô đã dấu diếm hết mọi chuyện với chị ấy.
Sau cùng mọi người đều yên lặng về phòng. Nhân Mã an ủi Kim Ngưu bằng một cái xoa đầu, hứa với cô sẽ khiến Bạch Dương chấp nhận anh. Kim Ngưu không trả lời mà chỉ cười cười rồi vào phòng.

Nhân Mã lên lầu, tâm trạng cực xấu lại gặp ngay thằng bạn xấu xa này đang phè phỡn cười mỉa mai.

"Thằng Yết kia, mày cười cái gì"

"Tao là tao chờ ngày này lâu lắm rồi"

"Thằng chó! Lo cho bản thân mày đi. Người cũng chưa tán được nói chứ chi là bị gia đình người ta phản đối"

Nhân Mã chả thèm chấp lấy câu mỉa mai đầy sự ghen tị của Thiên Yết. Dù sao người cũng đã là của anh. Chuyện của Bạch Dương sớm muộn cũng sẽ nguôi dần. Còn Thiên Yết, mấy nay mặt mày càng ngày càng đen hơn, chắc là có chuyện rồi.

Câu nói của Nhân Mã quả thật trúng ngay tim đen của Thiên Yết, anh chỉ biết nhìn bóng lưng Nhân Mã đang mở cửa vào phòng mà thầm mắng.
"Chậc, thằng chết tiệt"

Nhân Mã nghe thấy hết nhưng không nói gì. Ai biểu chọc anh trước làm chi để bị xỉa xói lại. Gậy ông đập lưng ông!

...

"Anh Thiên Bình?"

Xử Nữ từ xa xa đã thấy một bóng dáng quen thuộc. Thân hình cao ráo, tóc ngắn gọn gàng, vai rộng cùng đôi chân dài. Đích thị là dáng người tiêu chuẩn của một kẻ đam mê sắc đẹp, nhất là sắc đẹp của bản thân- Thiên Bình.

Thiên Bình nghe giọng gọi mình liền quay người lại, cô bé Xử Nữ thì anh biết nhưng cậu nhóc kế bên cô anh chưa gặp bao giờ.

"Xử Nữ? Kia là..."

"Là em trai của em. Tên Ngưng Hoàng Khanh. Đây là anh Thiên Bình ở cùng nhà trọ với chị"

Nghe Xử Nữ giới thiệu, cậu trai nhỏ liền cúi người lễ phép chào anh. Thiên Bình lúc này mới nhận ra được khuôn mặt của hai người này quả thật có nhiều điểm giống nhau.
Thiên Bình quay ra sau, chỉ vào hình ảnh một đứa con trai đang hào hứng lon ton đi lựa đàn violin cách đó vài mét.

"Kia là em họ anh, Cố Hoà Giang, nó học violin nên cô chú nhờ anh chở nó đi mua"

"Ra là vậy, em trai em cũng vậy đây"

Xử Nữ thấy thế liền ồ một tiếng, quay sang thì đứa em trai không biết từ khi nào đã lủi đi mất tiêu.

Nhìn quanh một chút là thấy hai cậu nhóc đã bắt chuyện với nhau từ lúc nào. Vẻ mặt cũng rất vui vẻ.

Thiên Bình và Xử Nữ ngồi ở ghế đợi của tiệm violon mà vui vẻ trò chuyện.

"Xem ra chúng ta có hai đứa em giống nhau nhỉ?"

"Vâng"

"Nói thật thì gia đình anh chẳng có năng khiếu âm nhạc gì cả. Có duy nhất mỗi nó là lạc loài thôi"

Thấy Thiên Bình tự "chê" chính mình như vậy, Xử Nữ liền cười đùa nói lại.

"Em hồi trước cũng có học chút chút piano, có điều chỉ có thể đánh được vài bài nhạc thiếu nhi thôi"
"Vậy là tốt hơn anh quá nhiều rồi"

Thiên Bình ngạc nhiên nhìn cô, đối với người mù âm nhạc như anh thì cho dù là người biết phân biệt nốt nào với nốt nào thôi anh cũng đã thấy siêu phàm rồi.

Xử Nữ thấy vẻ mặt ngưỡng mộ anh dành cho cô liền cũng chỉ biết cười cười.

"Ai cũng có tài năng riêng mà. Thay vì lĩnh vực âm nhạc thì em thấy anh đúng hợp ngành sư phạm luôn. Cách giảng bài của anh dễ hiểu lắm á"

Tự dưng được khen làm Thiên Bình có chút ngượng ngùng. Đó giờ có rất ít người khen anh về vấn đề này. Nếu là lời khen về độ đẹp trai của mình thì anh đã cười hố hố rồi.

Anh vô thức sờ lấy phần gáy đang đỏ ửng vì xấu hổ mà cười ngu ngơ nói với cô.

"Vậy sao? Hì hì Do hồi nhỏ anh hay dạy mấy đứa em họ, cũng từng đi dạy thêm rồi nên cũng có chút kinh nghiệm thôi"
Vẻ mặt thẹn thùng này của Thiên Bình đúng là lần đầu Xử Nữ mới thấy.

END CHAP.
 
(12 Chòm Sao) Màu Nắng
Chương 35: Ai cũng có vấn đề riêng


Sư Tử sau khi xin lỗi Thiên Yết liền chạy một mạch ào ra ngoài đụng phải người Cự Giải. Cự Giải ra hiệu với Bạch Dương rồi chạy theo Sư Tử. Ra ngoài cửa hàng, anh thấy cô đang đứng thẫn thờ trước xe Thiên Yết.

"Lên xe, mình chở cậu về"

Cự Giải dắt xe ra ngoài, lấy cái nón bảo hiểm từ xe của mình đưa cho cô. Cô chỉ nhìn qua chiếc xe của Thiên Yết một cái rồi nhận lấy nón từ tay Cự Giải.

Đúng vậy, vừa từ chối anh xong, cô lại cảm thấy như mất đi một điều gì đó. Một điều gì đó khiến lòng cô có chút trống trải và tiếc nuối...

Cô nhìn qua bóng dáng Bạch Dương và Thiên Yết đang ngồi trong cửa hàng, lòng có chút khó tả hỏi Cự Giải.

"Còn hai người họ?"

"Chắc sẽ về sau thôi"

Cự Giải nhìn vẻ mặt cô rồi bình thản nói, hành động thúc giục cô mau lên xe. Sư Tử lòng rối bời nhanh chóng leo lên xe cùng Cự Giải về nhà.

Suốt dọc đường là một mảng im lặng vô hình. Xe chạy tàn tàn băng qua cơn gió mát. Cầu vồng trên trời rực rỡ cùng ánh nắng vàng điểm xuyết thêm lấp lánh, có lẽ cảnh tượng này đã làm lòng Sư Tử êm dịu đi một chút.

"Dù mình biết là mình nhiều chuyện nhưng mình vẫn muốn nói."

Cự Giải đang im lặng chạy xe bất chợt lên tiếng. Sư Tử không quan tâm anh muốn nói gì lắm những vẫn trả lời.

"Cậu nói đi"

Nhận được sự đồng ý của Sư Tử, Cự Giải là người ngoài cuộc mới dám lên tiếng nói ra suy nghĩ của mình.

"Mình thấy anh Thiên Yết thích cậu hơn những gì anh ấy thể hiện. Anh ấy luôn âm thầm ở bên cậu."

"Cậu cười, anh ấy cũng cười. Cậu khóc, anh ấy không vui nổi. Mình nghĩ là kiểu tình cảm giống thế đấy"

Và rồi những câu nói này, thực sự chạm vào lòng của Sư Tử.

"Sư Tử? Sao thế? Mau lên xe đi"

Cự Giải dừng xe trước mặt cô, xe đã nổ máy nhưng cô vẫn đang ôm chặt cái nón bảo hiểm mơ màng nghĩ gì đó.

"À mình lên ngay"

Sư Tử nghe tiếng Cự Giải thì giật mình, nhanh chóng cười trừ đội nón bảo hiểm leo lên xe. Cự Giải thấy vậy cũng chẳng nói gì nhiều, bảy ngày liên tiếp kể từ hôm đó, cô vẫn hành xử như vậy.

Cự Giải chạy xe không quá chậm cũng không quá nhanh, cứ đều đều đi rất êm ái. Kể từ ngày đó đã bảy ngày, đã bảy ngày cô tránh mặt anh, đã bảy ngày cô loay hoay với đống suy nghĩ rối bời của mình.

Theo thói nắm lấy vạt áo Cự Giải, Sư Tử chợt nhận ra nó hoàn toàn khác so với lúc trước, lúc ở bên "anh ấy". Nếu bạn hỏi nếu chỉ là nắm vạt áo người chạy xe thì nắm lấy ai chả được thì không đâu. Cảm xúc khác mang lại khác nhau lắm.

Cô nhớ từng có người chạy xe đi thật nhanh để rồi vấp phải mấy cái ổ gà nhúng lên nhúng xuống như thú nhún, từng có người hào phóng bao cô ăn, bao cô uống, từng có người luôn bên cô ngày ngày đi học.

Giờ đây lại là một bóng lưng khác, là mùi hương cam thoang thoảng thay cho mùi thuốc uống nhàn nhạt, là một vạt áo khác mà cô chưa từng nắm qua.

Sư Tử bất giác buông tay khỏi vạt áo Cự Giải, chống lấy hai tay ra sau yên xe tận hưởng làn gió mát trên con đường về nhà.

...

Về tới nhà, Cự Giải chạy thẳng vào sân, Bạch Dương ngồi lướt điện thoại trên bàn đá nghe tiếng liền ngước lên.

"Chào chị"

Sư Tử có hơi ngập ngừng nhìn cô, muốn hỏi về người ấy nhưng cuối cùng lại thôi. Cô chào Bạch Dương một cái rồi nhanh chóng phóng nhanh về phòng.

Bạch Dương nhìn chằm chằm cánh cửa đã đóng lại một lúc rồi mới quay qua cậu Cự Giải vừa xuống xe, hỏi cậu với vẻ mặt có chút lo lắng.
"Con bé vẫn vậy à?"

"Vâng, cậu ấy cứ hay ngây người mãi"

"Haizzz Thiên Yết dạo này cũng chẳng khá hơn. Hôm trước chở chị đi học mà đầu óc cứ ở trên mây ấy, xém xíu là ngã xe rồi"

Bạch Dương nhăn mày than vãn, chuyện của hai người này cô không biết rồi sẽ đi về đâu đây. Chứ kéo dài cả tuần như vầy là không ổn rồi.

"Chắc Sư Tử vẫn còn cần nhiều thời gian để suy nghĩ kĩ. Chị khuyên anh Thiên Yết đợi một thời gian đi ạ"

"Chị biết rồi"

"Thôi em về phòng"

Nghe Cự Giải nói vậy Bạch Dương cũng vô cùng đồng tình. Nhưng Cự Giải vừa định đi đã bị Bạch Dương nhanh chóng kéo lại.

"Đợi đã! Mẹ chị có gửi ít xoài, em cầm lên phòng ăn"

Bạch Dương lật đật chạy ra góc nhà lấy ra một túi xoài to bự cho Cự Giải như sợ anh chạy đi mất.

"Không cần đâu ạ"

"Không cái gì mà không! Mau lại đây xách nhanh lên. Một đống này chị ăn không nổi đâu. Nhờ em và Bảo Bình xử hết nhé!"
Cự Giải vô cùng ngại ngùng khua tay không nhận nhưng cuối cùng cũng bị Bạch Dương bắt ép cầm đi.

Bạch Dương tiếp tục ngồi ở bàn đá lướt điện thoại chờ người về để chia bớt xoài. Không lâu sau, liền có hai bóng người một lớn một nhỏ đi vào.

Tình huống này làm Bạch Dương cảm thấy vô cùng kì lạ. Song Tử với vóc dáng nhỏ bé hơn Bảo Bình đang hậm hực đi trước với vẻ mặt khó ở, Bảo Bình với khuôn mặt trông không vui vẻ gì cho cam đi phía sau.

"Sao hôm nay hai người đi chung vậy?"

Nghe câu hỏi của Bạch Dương, Song Tử chỉ nhìn cô một cái, sau đó liếc qua Bảo Bình như muốn ăn tươi nuốt sống anh rồi bực bội đi lên phòng.

"Tao về phòng trước"

"Ơ"

Rầm!

Bạch Dương giật mình một cái rồi mới quay qua khó hiểu cùng tò mò hỏi Bảo Bình.

"Có chuyện gì vậy?"

"Không có gì đâu ạ"
"Nhìn mặt em chù ụ như vậy là chị biết có chuyện rồi."

Cái mặt viết rõ hai chữ "không vui" ra mà dám bảo là không có gì sao? Cậu xem cô là con nít lên ba hay gì mà không biết?

"..."

Thấy Bảo Bình cứ im lặng nhất quyết không chịu nói, Bạch Dương cũng chẳng thèm hỏi nữa. Cô nhớ ra trong cả tuần bận rộn này chiều nay cô được nghỉ sớm, liền nói với anh.

"Chiều nay chị được rảnh, phải đi nhậu với chị nghe chưa?"

Giọng nói cô chứa hàm ý mệnh lệnh không được từ chối. Thấy vậy Bảo Bình liền nhanh chóng gật đầu. Vậy là anh bị Bạch Dương lừa vào tròng rồi.

Nói chứ Bảo Bình không dễ say nhưng nếu say sẽ nói ra hết tất cả mọi thứ. Đây là cô nghe hai tên kia nói thôi chứ cái đứa vừa uống vài lon đã say như cô thì còn lâu mới thấy được cảnh này.

Trong khi Bạch Dương đang âm mưu chuốc say Bảo Bình để tra khảo thì Bảo Bình chỉ nghĩ lần sau nếu cô định âm mưu chuyện gì thì nên biết che giấu cảm xúc đi thì hơn.
Dù vậy Bảo Bình vẫn đồng ý. Anh đút tay vào túi quần, hơi cúi xuống mặt xuống để thấy rõ mặt bộ mặt đầy gian xảo kia mà thắc mắc hỏi.

"Hai người kia có đi không ạ?"

"Thằng Yết nó đang thất tình rồi nên chẳng có hứng đâu. Còn thằng Mã... M*nó vừa nhắc là tức!!!..."

Bạch Dương vừa nhắc tới "người ấy" liền buông miệng chửi tục, cơn giận trong lòng suốt gần ba ngày qua lại bất ngờ được sôi trào lên.

Cuối cùng sau khi chửi hơn một phút, cô cũng bình tĩnh lại nói với anh.

"Nhớ 5 giờ xách xe qua trường đón chị nhá! À mà chị mới cho Cự Giải bịch xoài, hai đứa muốn ăn thêm thì kêu chị. Chị còn một đống đây"

Bạch Dương chỉ vào thùng xoài to đùng trong góc nhà. Bảo Bình nhìn qua một cái rồi cười cười chào cô rồi rời đi.

"Vâng. Em về phòng trước."

END CHAP.
 
(12 Chòm Sao) Màu Nắng
Chương 36: Xác nhận (1)


"Đời người lúc sống lúc chết, chỉ mong được ở cùng người mình yêu ở giây phút cuối đời"

Nghe Ma Kết tự nhiên lại nói một câu cực kì triết lý như vậy làm Kim Ngưu và Nhân Mã khó hiểu nhìn nhau.

"Tự nhiên cậu lại nói gì vậy?"

"Chỉ là nhìn hai người mình lại nhớ tới một câu nói trong sách thôi"

Ma Kết nhìn đôi bàn tay đang đan thật chặt với nhau trước mặt mà cảm thán. Kim Ngưu nghe vậy cũng chỉ gật gật đầu như đã hiểu.

Ma Kết là một người rất thích đọc sách nên rất hay bị mọi người trêu là Kết nghiêm túc hoặc Kết mọt sách. Dù vậy thì cũng chỉ là nói vui thôi chứ ai cũng rất ngưỡng mộ kho kiến thức tiềm tàng của cô.

Ma Kết hay đọc sách nên có rất nhiều sách hay. Lúc trước cô cho Kim Ngưu mượn một quyển sách mà cô rất thích, rốt cuộc lại khiến Kim Ngưu khóc đến sưng cả mắt vì cảm động. Nhưng cũng từ đó Kim Ngưu dần ham thích đọc sách.

"Sách về nội dung gì vậy?"

"À thì chuyện là có hai người yêu nhau, vượt qua bao trở ngại thăng trầm, cuối cùng người đàn ông đã hi sinh. Người phụ nữ ở goá tới già"

Nhìn gương mặt tò mò của Kim Ngưu, Ma Kết chậm rãi trả lời. Dùng giọng nói đều đều nghe rất êm dịu tóm tắt lại nội dung cho Kim Ngưu.

Nhân Mã nghe tới đây thì ngạc nhiên. Cái kết là một người chết một người ở goá? Nó giống anh và Kim Ngưu như thế nào chứ?

"Này mà giống bọn anh ư?"

"Không. Ý em là tình cảm của hai của cơ, cứ như là định mệnh của nhau ấy"

Ma Kết cười trừ nhanh chóng giải thích. Đó là cái kết của bộ truyện, nhưng điều mà cô thấy giống là định mệnh của hai người cơ.

Kim Ngưu chỉ nhìn Ma Kết một lúc. Mấy ngày nay cô thấy cô nàng này tự nhiên lại trông khá trầm tính, lâu lâu lại rất thẫn thờ nghĩ nghĩ gì đó. Liệu có phải Ma Kết đang cảm thấy cô đơn không?

"Ma Kết à, cậu không định quen thử ai sao? Mình thấy có một người đàn anh khoa kiến trúc khá thích cậu á."

"Không đâu. Mình đâu có quen anh ấy."

Ma Kết cười cười lắc đầu. Đúng là gần đây có một anh hay bắt chuyện với cô, nhưng cô không có quen biết với anh ấy, cô không muốn dùng tình cảm ra thử đâu.

Nhân Mã nghe Ma Kết có người theo đuổi bỗng nhớ tới Song Ngư. Mấy nay thằng nhóc cùng phòng của anh cứ nói cái gì mà "cái thằng khoa kiến trúc chết tiệt", "nhìn cái mặt là biết cáo già rồi" gì gì đó.

Thì ra là vậy, thằng Ngư nó gặp phải tình địch rồi. Nhưng không sao, anh là một người anh tốt, chắc chắn là phải theo phe cậu rồi.

Nhân Mã thầm nghĩ mình là một người anh cao cả, ngước mắt thăm dò Ma Kết.

"Vậy còn Song Ngư thì sao? Anh thấy em khá thân với thằng đó"

"Không được đâu ạ"

Ma Kết chẳng chút do dự nào liền ngay lập tức từ chối không thương tiếc, cái đầu cô lắc lắc liên hồi như thể hiện sự phản đối kịch liệt. Nếu anh chàng Song Ngư có ở đây thì chắc sẽ đau lòng lắm khi thấy cảnh này.

"Có phải do em nghĩ thằng bé lăng nhăng không? Thật ra nó sống cũng tình cảm lắm, do gặp người không phù hợp thôi"

Ma Kết nghe Nhân Mã nói vậy cũng ngay lập tức phủ nhận ngay. Cô không bao giờ ghét anh ấy chỉ vì việc ấy. Chỉ là...

"Em không có nghĩ anh ấy như vậy. Thật ra thì... Có những thứ ngoài tầm với của bản thân"

"Chúng em... không phù hợp đâu ạ"

Nghe Ma Kết nói vậy Nhân Mã cũng chẳng nói gì nữa. Anh nghĩ có lẽ Ma Kết đã dao động rồi nhưng vẫn luôn cố sức gạt bỏ nó đi.

Kim Ngưu nãy giờ chỉ im lặng nghe hai người nói chuyện qua lại. Nếu cô không nhận ra được gì thì cô chính là kẻ ngốc rồi.
Đợi một lát nữa Ma Kết đi học, cô sẽ hỏi lại anh Nhân Mã về điều mà mình thắc mắc.

Là Ma Kết thích Song Ngư hay Song Ngư thích Ma Kết đây?

...

Bạch Dương sau khi ngồi ở dưới sân chờ đợi đến phát chán mà chẳng có ai về thì phát hiện ra đã sắp tới giờ đi học rồi. Cô nàng mệt mỏi lê bước lên phòng.

Vào phòng liền thấy con người kia với vẻ mặt hậm hực, Bạch Dương thầm nghĩ nãy giờ rồi mà cô nàng vẫn chưa hết giận thì chắc phải có chuyện gì nghiêm trọng lắm.

"Nãy có chuyện gì vậy?"

"Mày đừng có quan tâm!"

Bạch Dương vừa hỏi xong thì Song Tử đã nhanh chóng quát lên làm Bạch Dương giật mình đến tròn mắt.

"Thái độ mày lạ lắm nha. Đó giờ mày khen thằng Bảo còn không hết sao bây giờ lại tức giận như vậy?"

"Hừ! Mày không đi học à?"

"Đi chứ, tao lấy cặp cái đi liền"
Bị Song Tử liếc một cái như vậy Bạch Dương chỉ biết bĩu môi đi vào lấy cặp. Song Tử chỉ nhìn chằm chằm cô một lúc, sau đó giọng có vẻ dịu xuống hỏi.

"Ai chở mày đi?"

"Thằng Yết chở tao, nó cũng phải vào trường làm gì gì đó thì phải"

"Chiều về mua hộ tao ly trà sữa nhá!"

Song Tử nghe vậy gật gật đầu yên tâm rồi phẩy phẩy tay kêu cô đi mau đi. Tất nhiên vẫn không quên dặn Bạch Dương mua cho cô ly trà sữa.

Hồi nãy cô tức giận quá nên lỡ ném ly trà sữa mình mới mua vào người Bảo Bình, mặc dù không trúng anh nhưng ly trà sữa đã tan tành rồi. Mà cô lại chẳng muốn đi mua nữa đâu.

"Chiều tao bận đi nhậu với Bảo Bình rồi"

Bạch Dương đứng ngoài cửa mang giày bata vào, vừa vịn cửa vừa ngẩng đầu nói với Song Tử.

Nhắc tới Bảo Bình như ấn phải cái nút bùng nổ trong lòng Song Tử. Cô nàng hét toáng lên.
"Mày không được đi với nó!!!"

"Tại sao? Đó giờ mày không chịu đi với tao thì cũng không cho tao đi à? Lâu lắm rồi tao mới rảnh được một bữa á"

"Mày... Mày phải hiểu cho cảm giác của tao chứ!"

Song Tử chạy lại nắm lấy vai Bạch Dương lắc lắc làm đầu óc cô nàng quay cuồng. Rốt cuộc cô vẫn không hiểu được giữa hai người này đã có chuyện gì xảy ra.

Bảo Bình nói rằng đã lỡ nói lời không hay với Song Tử. Cuối cùng là cậu đã nói những gì mà khiến Song Tử tức giận như vậy?

"Rốt cuộc nó nói gì với mày vậy?"

"Nó!... Nó nói nó sẽ tỏ... tao..."

Song Tử cúi gằm mặt, lí nhí nói vô cùng nhỏ. Nhưng Bạch Dương có thể nghe được loáng thoáng một câu đơn giản như "tỏ gì gì đó với tao" của Song Tử.

"Mày nói có hơi nhỏ nhưng ý mày có phải là thằng Bảo nó tỏ tình..."

"Thôi dừng, mày mau đi đi. Mau cút đi với nó luôn đi đồ phản bội!!!"
Bạch Dương chưa kịp nói hết câu thì đã bị Song Tử lấy tay chặn miệng. Tức giận đẩy cô ra ngoài rồi đóng cửa một cái rầm làm cô nàng Bạch Dương ngơ ngác.

"Ơ kìa"

"Nhanh lên đi con ngốc kia"

Thiên Yết chẳng biết từ lúc nào đã ngồi trên xe chờ Bạch Dương dưới lầu. Bạch Dương còn tưởng Thiên Yết vẫn đang nằm lì phơi thây ra mà ngủ trưa chứ, cô đây còn định qua kêu anh nữa cơ. Ai ngờ anh như vậy mà đã nhanh lẹ xuống trước rồi.

À mà cô quên mất, anh là đang thất tình, tâm trí đâu mà ngủ nổi. Bạch Dương chẳng thèm chấp nhặt chuyện Thiên Yết gọi mình là đứa ngốc nữa mà lết thây đi xuống.

"Biết rồi xuống ngay đâu"

END CHAP.

Hiện tại mình đang lên cốt truyện cho một bộ truyện mới và chưa chốt được couples và một số giới tính.

Tên: (12 chòm sao) Thương
Các bạn có thể vào vote giúp mình không? :
 
(12 Chòm Sao) Màu Nắng
Chương 37: Xác nhận (2)


Trong quán cà phê mang hơi hướng vintage hoài cổ. Không gian lớn nhưng mang lại cảm giác gần gũi. Nền gỗ cùng màu xanh của cây càng làm nơi đây trông giống như một khu vườn nhỏ, thoáng đãng, thanh bình.

Hiện tại gần 3 giờ chiều, trời trưa nắng khá gắt nên nhiều người tạm trú ở đây. Sư Tử ngồi uống trà chanh tại một góc nhỏ gần quầy thanh toán, nơi Cự Giải đang làm việc.

Lẽ ra cô có thể để Cự Giải chở mình về nhà trước nhưng vì cô không muốn về nhà, nơi có thể gặp "người đó" một cách bất chợt nên đã đi theo anh đến đây.

Sư Tử đi theo vào đã khiến các chàng trai nơi đây có một phen rung động. Mái tóc dài màu đen chơi ánh nâu do cháy nắng, làn da trắng tự nhiên cùng đôi mắt cong, khuôn mặt hài hoài với những đường nét tinh xảo.

Sư Tử ngồi đó thẫn thờ nhìn ly trà chanh cho đến khi Cự Giải xin phép quản lý cho anh nghỉ một lát. Cự Giải đi lại gần, ngồi xuống đối diện cô.

"Cậu định sẽ tránh mặt anh ấy suốt sao?"

"Mình không biết"

Sư Tử không buồn ngước lên nhìn anh, tay thì chống cằm, tay thì cầm ống hút xoay xoay thành từng vòng óng ánh trong ly nước. Giọng có vẻ rất chán nản.

Cự Giải ngồi tựa vào ghế, ánh mắt vẫn chăm chú quan sát hành động của cô.

"Cậu vẫn không nhận ra cậu cũng có tình cảm với anh ấy sao?"

"... Có lẽ thứ tình cảm mình dành cho anh ấy là sự ngưỡng mộ và kính trọng."

Thấy Sư Tử bất chợt dừng tay, ánh mắt hơi dao động trước lời nói của anh, sau lại nghĩ suy điều gì đó mà mím môi nói một cách không- trung- thực. Hành động này của cô đã làm cho Cự Giải thở dài bất lực.

"Haizz Cậu vẫn tiếp tục tự lừa dối chính mình sao? Sư Tử à, cậu nên chấp nhận sự thật rằng cậu đã thích anh ấy"

"Không đâu!"

Trước câu nói đầy sự cố chấp của Sư Tử, Cự Giải không còn cách nào khác ngoài dùng biện pháp mạnh khiêu khích cô nói ra tấm lòng mình.

"Nếu chị Bạch Dương và anh Thiên Yết thành đôi cậu sẽ thấy như thế nào?"

"Sao có thể? Anh ấy chỉ coi chị ấy như người thân thôi"

Câu nói này của Cự Giải như chọc thẳng vào tim Sư Tử, cô liền trợn mắt bàng hoàng nhìn anh.

Anh Thiên Yết từng nói anh ấy và chị Bạch Dương sẽ không bao giờ yêu nhau. Họ... Họ chỉ xem nhau như người thân thôi. Chỉ là vậy...

Nhìn Sư Tử đang tự đấu tranh trong nội tâm của mình, Cự Giải cảm thấy anh có lẽ đã đi đúng đường rồi nên nói tiếp.

"Nếu mình nói chị ấy thích anh Thiên Yết thì sao? Hồi trước mình còn nghĩ hai người đó sớm muộn gì cũng sẽ yêu nhau thôi"

"Không... Không đâu..."

"Cậu bảo cậu không yêu anh ấy cơ mà. Sao bây giờ lại tỏ ra khó chịu khi nghe nói anh ấy có thể sẽ tìm được hạnh phúc mới?"

"Mình..."

Những lời của Cự Giải quả thực đã đánh trúng vào nơi sâu thẳm nhất trong trái tim cô. Thứ mà cô luôn một mực muốn phủ nhận rốt cuộc vẫn bị anh phơi bày ra một cách sạch sẽ đến nỗi cô chẳng còn gì có thể chối cãi.

Cự Giải cảm thấy mình làm như vậy có lẽ đã đủ để cô hiểu rồi nên nhanh chóng đứng dậy. Anh chỉ bỏ lại cho cô một câu rồi quay về làm việc. Để lại Sư Tử ngồi đó mím môi, trong đầu luôn lặp lại câu nói trước lúc anh đi.

"Sư Tử, cậu phải suy nghĩ kĩ, có không giữ, đến lúc mất rồi thì đừng có hối hận. Nhanh lên khi anh ấy còn yêu cậu"

...

Cự Giải sau khi rời đi liền vào phòng nhân viên, bấm số gọi cho Bạch Dương. Đợi không lâu lắm thì đầu dây bên kia đã vang lên một tiếng nói quen thuộc.

"Alo Cự Giải, em gọi chị có chuyện gì?"

"Em lỡ biến chị thành người xấu rồi"

Câu nói của Cự Giải chính thức làm Bạch Dương hoang mang. Đến cả cậu ở đầu dây bên này còn có thể cảm nhận được sự ngạc nhiên của cô.

"Hả?"

"Em khích Sư Tử bằng cách nói rằng chị cũng thích anh Thiên Yết"
"..."

Đầu dây bên kia im lặng sau khi nghe Cự Giải giải thích. Chắc có lẽ cô đang không biết nên nói gì đây mà.

"Chị đừng giận, sau chuyện này em sẽ giải thích rõ ràng với họ"

"Nhưng rốt cuộc em làm thành công không?"

"Nắm chắc 90%. Cậu ấy vừa nghe là dao động dữ lắm"

Nghe được lời này của Cự Giải, Bạch Dương liền an tâm. Cô thì sao chả được, đâu phải lần đầu bị đồn là thích tên đó đâu. Miễn sao hai người họ về được với nhau là cô thảnh thơi rồi.

"Vậy thì tốt. Chỉ cần giải quyết xong chuyện này là được rồi. Chị là chị nhớ cái yên xe em lắm đấy. Chứ đi xe thằng Yết có ngày chị chết sớm mất thôi"

"Vâng, mong là vậy"

"Thôi chị cúp, bye"

Rụp

Điện thoại vừa ngắt, Cự Giải liền đút túi đi ra ngoài làm việc tiếp. Có điều khi anh quay lại thì chẳng thấy bóng dáng Sư Tử đâu nữa rồi.
...

"Càng ngày mày càng giống con cá rồi đấy. Mày mà còn dãy dụa nữa là anh cho mày lên thớt bây giờ"

Nhân Mã vừa về phòng đã thấy Song Ngư nằm úp mặt trên nệm, không biết bị cái gì mà cứ giãy giụa như một con cá. Đúng là cái tên nói lên con người mà.

Nghe Nhân Mã vừa về đã lên tiếng doạ chém, Song Ngư ấm ức nhìn anh, nói một cách đáng thương.

"Cái con người có bạn gái như anh thì làm sao hiểu được tâm trạng của người yêu đơn phương"

Nhân Mã ngồi xuống ghế, anh vừa uống nước vừa nhếch mép khinh bỉ trước câu nói của Song Ngư. Anh chống cằm chán nản nhìn cậu.

"Thôi thôi, mày đừng nói như thể mày chưa từng yêu ai đấy. Giờ mày đã hiểu được cảm giác của kẻ suốt ngày nghe mày lải nhải về bạn gái chưa?"

"Hừ. Nhưng yêu đơn phương thì khác chứ"

"Bộ đây là lần đầu mày yêu đơn phương à?"
Nhân Mã trề môi hỏi, tất nhiên là anh biết làm gì có chuyện Song Ngư chưa từng yêu đơn phương. Chỉ là hỏi chơi thôi.

Thấy Nhân Mã hỏi một câu mà ai cũng biết câu trả lời, Song Ngư nhìn anh với ánh mắt hình viên đạn.

"Tất nhiên là không. Yêu đơn phương đã là một nỗi đau rồi chứ liên quan gì về việc lần đầu hay lần cuối?"

"Ồ... Thôi thì cứ thử đại đi"

"Không phải anh phản đối sao?"

Anh Nhân Mã vậy là lại khuyên cậu thử sao. Không phải ban đầu phản đối lắm à? Chắc có lẽ anh ấy cũng tội cho cậu lắm. Thì ra anh ấy cũng có mặt tốt này.

Tất nhiên Song Ngư chưa kịp nghĩ tốt về Nhân Mã bao lâu thì liền bị dập tắt. Nhân Mã vô cùng bình thản nhìn Song Ngư nói.

"Tao nghĩ lại rồi, tao muốn mày cũng bị đánh giống tao"

"Hừ, anh mau đi đi. Tưởng anh tốt lành gì lắm"

"Đây là phòng tao"
"Mặc kệ anh!"

Cuối cùng Song Ngư lại một lần nữa mất hết hi vọng về sự tốt bụng của Nhân Mã.

END CHAP.
 
(12 Chòm Sao) Màu Nắng
Chương 38: Chạy trốn tình yêu


Đúng như theo lời Bạch Dương ra lệnh, năm giờ Bảo Bình đã xách xe đợi cô ở cổng trường. Hai người tung tăng đi ra quán nhậu quen thuộc.

"Em bị từ chối rồi đúng không?"

Đang yên đang lành ngồi đợi đồ ăn, Bảo Bình lại không nghĩ Bạch Dương lại thẳng thừng hỏi như vậy. Anh chỉ uống một hớp bia, bình thản trả lời.

"Không ạ"

"Không? Chị tưởng hồi sáng... Rốt cuộc sáng có chuyện gì mà mặt em ủ rũ vậy? Cả Song Tử cũng vậy nữa?"

Bạch Dương nhíu mày, vậy là lại chưa tỏ tình. Không phải Song Tử nói cậu tỏ tình rồi à?

Bảo Bình nhún vai, vẻ mặt thờ ơ nói như thể chuyện Song Tử giận chẳng liên quan gì đến anh.

"... Có vẻ em làm chị ấy giận rồi"

"Em làm gì vậy?"

"Nói những lời khiến chị ấy không vui"

"Người hoàn hảo như em mà cũng có những lúc nói những lời không phải sao?"

Bạch Dương tròn mắt ngạc nhiên, thật ra Bảo Bình trong lòng Bạch Dương cứ như một vị thánh vậy. Cái gì cũng giỏi, đã vậy còn đẹp trai, tử tế.

"..."

"Vậy còn chuyện tỏ tình của em thì phải làm sao đây?"

"Em định bây giờ sẽ nói"

Bảo Bình vô cùng bình thản rút điện thoại trong túi ra. Bạch Dương nghe thấy vậy thì can ngăn. Bộ thằng nhóc này bị điên sao? Có ai lại đi tỏ tình khi vừa làm người mình thích giận.

"Bây giờ? Nhưng Song Tử nó bây giờ đang giận em. Đợi nó bớt giận đi hẳn nói."

"Không sao ạ. Chuyện này chẳng liên quan tới nhau đâu."

"Không liên quan là không liên quan thế nào?"

Bạch Dương chồm người lên nắm lấy chiếc điện thoại của Bảo Bình, anh nhanh chóng gỡ tay cô ra khỏi chiếc điện thoại vô tình lại ấn phải nút gọi.

Reng reng

"Một cộng một bằng hai

Hai thêm hai là bốn

Bốn với một là năm

Năm ngón tay thật đều..."

"..."

Tiếng đó, phát ra từ điện thoại của Bạch Dương... Thật trùng hợp.... πvπ

CÂU CHUYỆN ĐẾN ĐÂY LÀ HẾT >v
 
(12 Chòm Sao) Màu Nắng
Chương 39: Mãnh liệt


Như mọi ngày khác suốt hơn một tuần qua, Thiên Yết với bộ mặt chán chường đến không thể chán chường hơn quyết định xách cái thây ra ngoài đi dạo cho khuây khoả.

Phải nói chứ mấy ngày nay ngoại trừ đi học ra thì anh toàn tự nhốt mình trong phòng mà nằm ngủ. Được cái anh lại dễ ngủ, cho dù tối có ngủ đủ giấc thì chỉ cần đặt đầu xuống gối là ngủ được ngay như em bé.

Với cái con người nằm lì trong phòng mấy ngày nay không chịu ra ngoài vận động kể cả chạy buổi sáng, cơ thể anh phải nói là uể oải như tôm. Vì không thể chịu đựng được xương khớp mình dần trở nên giống người già, Thiên Yết quyết định vực dậy tinh thần đi ra ngoài.

Không biết ngày hôm nay làm sao nhưng dường như ngày mà Thiên Yết quyết định thoát ra khỏi tâm trạng thất tình ấy cũng là lúc mà Sư Tử quyết định đối mặt với những cảm xúc của chính bản thân mình.

"Sư Tử!"

Thiên Yết chạy dọc theo bờ sông nơi mà anh thường chạy bộ mỗi sáng. Xa xa là một bóng dáng quen thuộc đến không thể quen thuộc hơn.

Cô nàng Sư Tử nghe được tiếng gọi của anh liền quay đầu lại, cô ngồi trên hàng ghế đá ngước nhìn anh, trái tim trở nên lộn xộn như thể muốn bật nhảy ra khỏi lòng cô. Ánh mắt cô nhìn anh khó nói đến kì lạ.

Chuyện là vào vài phút trước, khi Thiên Yết đang đi dạo trên đường thì Sư Tử nhắn tin đến, nói rằng muốn gặp anh. Anh như chỉ chờ có thế, hỏi cô đang ở đâu liền tức tốc chạy qua.

Hiện tại, Thiên Yết như thể 1000 năm qua chưa gặp cô, vừa gặp liền đứng ngây ra đấy ngắm nhìn, muốn ôm lấy nhưng không được, muốn lại gần nhưng liệu cô có đẩy anh ra xa?

"Anh lại đây ngồi đi"

Sư Tử cụp mắt xuống, cố nén lại cảm xúc vô định đang dâng trào từ tận đáy lòng. Cô vỗ vỗ vào chỗ ngồi bên cạnh ý muốn anh ngồi vào đó.

Thiên Yết không ngồi xuống, anh vẫn đứng đó nhìn chằm chằm vào cô làm cô cảm thấy có chút ngại ngùng.

"Anh ngồi xuống đi, chúng ta nói rõ chuyện này được không?"

"Anh... không dám lại gần em. Lỡ đâu anh ôm em, em sẽ không đánh anh chứ?"

Thiên Yết vẫn đứng đó, vẫn duy trì khoảng cách hơn một mét. Ánh mắt chưa từng rời khỏi người Sư Tử lấy một cái. Bản tính cố chấp như vậy, quả đúng là anh mà. Sư Tử không nhịn được tự cười thầm trong lòng.

"Thiên Yết, anh yêu em như thế nào?"

Thiên Yết đang ngây dại đứng đấy, ánh mắt anh trở nên mơ hồ khi nhận được câu hỏi của cô. Anh chỉ biết cười nhẹ một cái, dùng cả trái tim mình ra cảm nhận mà trả lời.

"Anh không biết, có lẽ vì chỉ cần nhìn thấy em là anh đã nghĩ dường như mọi điều tuyệt vời nhất trong cuộc đời anh... đều là em"

Từng câu từng chữ Thiên Yết nói ra như một chiếc dao găm đang đục khoét từng ngóc ngách nhỏ trong tim Sư Tử. Cô mím chặt môi, cúi gầm cả mặt để ngăn cho nước mắt không rơi.

"... Rốt cuộc thì yêu là gì? Em luôn tự hỏi như thế."

"..."

Thiên Yết lặng nhìn từng giọt nước mắt của cô đang dần dần rơi xuống trên đôi gò má ấy. Anh không biết làm sao để có thể nói rõ được lòng mình. Là hi vọng cô đang khóc vì anh hay cũng không thật sự muốn cô vì anh mà khóc?

Sư Tử bắt đầu không kìm được nơi cổ họng nghẹn đắng. Giọng nói trở nên nhạt nhoà hoà cùng làn nước mắt đang lặng lẽ rơi.

"Cảm giác em dành cho anh không hề giống như cảm giác em từng dành cho anh Thiên Bình. Nó khiến em không biết em có thật sự yêu anh hay không"

"Vậy cảm giác em dành cho anh là gì?"

Tim Thiên Yết như nhói lên một nhịp. Nó trở nên dồn dập mà đập thình thịch như đang chờ đợi một câu trả lời mà anh mong ước. Một tia hi vọng cực kì mỏng manh đang loé sáng trong lòng anh.
"Em không biết. Nhưng mà chỉ cần nghĩ đến việc anh và em sẽ không thể cùng đi bên nhau như ngày trước nữa làm em cảm thấy vô cùng khó chịu..."

Sư Tử lúc này như vỡ oà, những nhức nhối trong lòng cô như thể muốn đập cửa thoát ra ngoài. Để rồi Sư Tử không còn quan tâm đến bất cứ thứ gì, cô nức nở nói ra hết tất cả những suy nghĩ trong lòng mình.

"Em ghét anh thân thiết với chị Bạch Dương, em thấy khó chịu khi nghĩ đến việc anh sẽ yêu một người khác, em không muốn anh nói lời yêu với bất kì một ai khác ngoài em."

"Em ghét anh bơ em, em ghét anh chỉ vì từ chối mà tránh mặt em dù em biết chính em là người tránh mặt anh trước. Em ghét anh nhiều lắm, nhưng em cũng ghét bất cứ ai ghét anh..."

"Em không biết em bị gì nữa, chỉ là em luôn muốn anh ở bên em, chỉ của riêng mình em thôi. Bất cứ ai cũng không thể ở cạnh anh."
"Em... Em ích kỷ quá phải không?"

Sư Tử với đôi mắt ướt nhoà đỏ hoe ngước nhìn Thiên Yết đang đứng lặng đấy. Cô biết cô ích kỷ, thực sự vô cùng ích kỷ nhưng biết làm sao đây, có lẽ cô đã lỡ trở thành một con người tồi tệ rồi?

Thiên Yết bước lại gần, anh quỳ một bên chân xuống trước mặt Sư Tử, khẽ dùng hai bàn tay bao bọc lấy mặt cô, nhẹ nhàng mà trân quý hướng nó về phía mình. Ánh mắt anh như đang cầu xin một câu trả lời thoả đáng cho sự rối bời trong lòng.

"Em yêu anh sao?"

"Em không biết"

Sư Tử lắc đầu, cô thật sự không biết đâu thực sự là yêu. Liệu cô yêu anh hay là yêu anh Thiên Bình đây?

"Vậy lúc em yêu Thiên Bình em có cảm thấy như vậy?"

"Không... hẳn, em chỉ muốn anh ấy hạnh phúc. Còn với anh, em chỉ muốn anh là của riêng mình, chỉ của riêng một mình em thôi"
Câu trả lời của Sư Tử đã khiến lòng Thiên Yết như vỡ oà, từng vết cắt trong tim đang dần được nối lại, tạo nên một trái tim yêu thương nguyên vẹn như ban đầu.

Anh cười nhẹ, xoa xoa hai bên má đầy nước mắt của cô, lặng lẽ đặt một nụ hôn trên trán.

"Đó cũng là một cách yêu thôi Sư Tử à. Đối với mỗi người, sẽ có một cách thể hiện tình cảm khác nhau"

"Cũng giống như anh, vừa muốn chiếm lấy em nhưng lại không muốn em tổn thương"

"Tất cả đều là yêu thôi"

Mọi câu trả lời cho những mâu thuẫn trong lòng Sư Tử đã được Thiên Yết giải đáp. Ra là vậy, cách cô yêu anh Thiên Bình và cách cô yêu anh Thiên Yết là hai cách khác nhau, nhưng tất cả đều là yêu. Cô... yêu anh...

Sư Tử lại bắt đầu nức nở hơn, cô oà khóc như một đứa trẻ mà ôm chầm lấy anh, hít lấy mùi thuốc uống nhàn nhạt trên người anh, rúc đầu vào bờ vai rộng ấm áp, để từng cảm xúc nhớ mong của cô được thoát ra ngoài một cách trọn vẹn nhất.
"Thiên Yết, em yêu anh nhiều lắm"

"Anh cũng yêu em nhiều lắm..."

Thiên Yết ôm chặt lấy cô, khẽ đặt một nụ hôn thật sâu vào bên má phải đỏ hồng, đôi bàn tay khẽ nhẹ nhàng chạm vào tấm lưng đang run lẩy bẩy vì khóc mà v**t v*. Mặc cho Sư Tử đang nức nở khóc trong lòng, anh vùi mặt vào hõm cổ cô hít lấy mùi nước xả vải quen thuộc, lòng nặng trĩu bỗng nhiên nhẹ như bông.

...

Vào chiều hôm ấy, một buổi chiều đầy nắng và gió, bầu trời hoàng hôn như nhuộm đỏ cả sân nhà và cũng nhuộm lên đôi má hây hây của cô nàng Sư Tử.

Giữa bao nhiêu con người đang ngồi dưới sân chơi cờ tỷ phú, Sư Tử cùng Thiên Yết bất ngờ dắt tay nhau đi vào. Tất cả ánh mắt của mọi người đều dán chặt trên đôi bàn tay ấy.

"Tụi em yêu nhau rồi"

"..."

Sau tiếng nói của Sư Tử là một khoảng im lặng. Thiên Bình, cái kẻ chả bao giờ theo kịp xu hướng trợn tròn cả mắt. Bà dì khó tánh Thiên Yết vậy mà cũng có bạn gái ư? U là trời? Còn anh thì sao đây???
"H... Hai người từ khi nào đã...????"

Thiên Bình còn đang ngạc nhiên trước tin tức vừa cập nhật thì Xử Nữ đã xen ngang, cô cười tươi rói chúc mừng.

"Chúc mừng hai người"

"Cuối cùng cũng cách mạng thành công rồi à?"

Nhân Mã chạy lại quàng vai bá cổ Thiên Yết mà mở miệng trêu chọc, dù vậy anh cũng thấy vui lây cho bạn mình. Thiên Yết hôm nay tâm trạng tốt, anh không đẩy tay Nhân Mã ra như thường ngày mà nhếch mép cười một cách tự tin.

"Tất nhiên!"

Kim Ngưu, Ma Kết chạy lại vui mừng cùng Sư Tử. Hai cô nàng vừa rộn ràng nói vừa cười làm Sư Tử cũng vui theo.

Tất nhiên còn một người nữa cũng vui không kém đó là Cự Giải. Anh chàng giúp ích nhiều nhất trong mối quan hệ của Thiên Yết và Sư Tử.

"Chúc mừng cậu"

"Cảm ơn cậu nha Cự Giải"

"Không có gì"

Cự Giải cười nhẹ gật đầu. Từ mai, Cự Giải có thể sống một cuộc sống thoải mái rồi. Chắc anh Thiên Yết sẽ nhớ công của cậu mà không để ý chuyện Sư Tử đi theo anh mấy ngày qua đâu ha?
"Gì mà ồn ào thế?"

Nghe cái tiếng ồn ào đến không thể ồn ào hơn dưới sân. Song Tử đang vùi mình trong chăn đọc truyện không nhịn được mà xách cái thây chạy rầm rầm xuống hóng chuyện.

"Sư Tử và anh Thiên Yết quen nhau rồi ạ"

Cự Giải ở kế bên cô nên lên tiếng giải thích, chỉ tay về phía hai con người nổi bật nhất hôm nay. Song Tử cũng không quá bất ngờ lắm. Dù sao thì hai đứa cũng có tình cảm với nhau mà, không sớm thì muộn cũng tới với nhau thôi.

"Ồ"

"Bạch Dương, Bảo Bình, Song Ngư đâu?"

Nhân Mã nhìn quanh thấy thiêu thiếu vài bóng người thì lên tiếng hỏi. Song Tử là người ở nhà sáng giờ nên biết được mà trả lời.

"Hai thằng kia chưa về, con Dương thì đang... trầm cảm tuổi thiếu nữ ấy mà. Kệ nó đi"

Song Tử xua tay, chưa kịp ai hỏi "trầm cảm tuổi thiếu nữ" là gì thì một giọng nói nhanh nhảu vang lên.
"Ủa có gì mà vui vậy ạ?"

Song Ngư vừa về đã lon ton chạy đến bên cạnh cô nàng Ma Kết, thấy mọi người đang tụ tập ở đây thì tò mò hỏi. Ma Kết thấy Song Ngư chạy lại đứng cạnh mình cũng không nghĩ nhiều mà giải thích ngay cho anh.

"Sư Tử và anh Thiên Yết quen nhau rồi đấy anh"

"Thật ạ? Vậy là nhà mình có hai cặp rồi! Mau mở tiệc thôi"

Quả đúng là cái tính ham ăn ham chơi của Song Ngư. Chỉ cần có dịp là sẽ đòi mở tiệc. Nhân Mã tất nhiên là người anh trai khác cha khác mẹ của Song Ngư, vô cùng tán thành với ý kiến này.

"Nói hay lắm. Chiều chúng ta nấu lẩu đi? Xử Nữ nấu chính, Thiên Yết trả tiền"

"Sao lại là tao trả?"

"Vì tiệc dành cho mày mà"

Phải nói hôm nay cái nhà này nhộn nhịp hẳn.

...

Chín giờ ba mươi phút tối, sau mọi người mở tiệc tụ tập uống rượu ăn lẩu dưới sân xong thì ai về phòng nấy. Lúc này, Bảo Bình mới chậm rãi trở về từ trường.
Nghe tiếng lạch cạch mở cửa, Cự Giải đang nằm trên nệm hướng mắt ra nhìn, là Bảo Bình đang cẩn thận cởi giày dép đi vào trong.

"Anh về rồi ạ."

"Ừm. Nãy có chuyện gì vậy?"

Thấy Cự Giải còn chưa ngủ, Bảo Bình mới thôi bước đi rón rén. Anh chợt nhớ tới mùi rượu nồng nặc dưới sân thì hỏi.

"Anh Thiên Yết với Sư Tử yêu nhau rồi nên tụi em mở tiệc chúc mừng"

"Ồ"

Cự Giải vừa nói vừa vươn vai, anh thoải mái khi nhớ đến giờ đây mình sẽ không còn phải dính vào chuyện hai người kia nữa.

"Cuối cùng em cũng thoát khỏi vụ này rồi. Vì cái chuyện này mà em với chị Bạch Dương mệt mỏi mấy bữa nay"

Nhắc tới hai từ "Bạch Dương" mắt Bảo Bình liền loé sáng, anh cười nhẹ một cái tỏ vẻ bâng quơ hỏi.

"Vậy từ giờ em sẽ chở chị Bạch Dương về như hồi trước à?"

"Vâng"

"Em hay chở chị ấy về như thế chắc sẽ biết lịch trình của chị ấy nhỉ?"
"Vâng. Có gì sao ạ?"

Nghe Bảo Bình hỏi vậy thì Cự Giải thấy có hơi kì lạ. Dù vậy thì anh cũng rất tin tưởng vào nhân cách của Bảo Bình. Chỉ là anh có hơi tò mò một chút về lý do tại sao anh ấy lại hỏi vậy.

Bảo Bình với mặt không hề có một chút dao động, anh chỉ cười cười tỏ vẻ bất đắc dĩ.

"Thực ra thì anh lỡ làm chị Bạch Dương giận rồi. Em cho anh lịch của chị ấy được không? Anh muốn chở chị ấy đi ăn để xin lỗi mà không biết chị ấy khi nào rảnh"

Cậu nói này khiến Cự Giải chính thức ngạc nhiên. Anh Bảo Bình tốt bụng như thế mà cũng có thể làm ai đó giận được sao?

"Anh làm chị ấy giận sao? Hiếm mới thấy có ai giận anh nha. Mà thôi, để em gửi qua điện thoại cho anh, anh đừng làm chị ấy giận nữa đó?"

Cự Giải cảm thấy chắc anh Bảo Bình cũng chỉ là vô ý làm chị Bạch Dương giận thôi nên muốn giúp hai người làm lành. Dù sao thì tính hai người chị lớn của cái nhà này là dễ giận dễ dỗi mà.
Bảo Bình như đã đoán trước, nghe vậy thì cười nhẹ cảm ơn Cự Giải. Sau đó giả vờ nghĩ nghĩ một chút rồi quan tâm nói.

"Ừm cảm ơn em. À mà sau này anh rảnh lắm, để anh chở chị ấy về cho. Em học năm nhất có rất nhiều việc phải làm. Cứ để chị ấy giao cho anh là được rồi"

Cự Giải nghe vậy thì vui lắm. Không ngờ người anh trai không cùng cha cùng mẹ này lại tốt bụng với cậu như vậy. Làm gì có ai suy nghĩ nhiều cho thân phận người con trai bôn ba chịu khó như anh.

"Cảm ơn anh. Quả là trong cái nhà này chỉ có mỗi anh là tốt bụng nhất"

"Không có gì"

Bảo Bình cười cười nhìn Cự Giải. Nếu mà Cự Giải biết được lý do thật sự vì sao Bảo Bình trở nên tốt bụng như vậy chắc anh chàng này khóc mất.

Điện thoại "tinh tinh" lên hai cái sáng rỡ, là lịch trình của Bạch Dương đã được Cự Giải gửi qua.
Bảo Bình lặng lẽ tắt điện thoại, trên môi vẫn giữ nụ cười tươi như lúc ban đầu, vui vẻ mà ngồi ăn phần thức ăn đã được Cự Giải gói ghém cẩn thận chừa lại cho anh.

Hôm nay anh về trễ chính là để giải quyết hết công việc của tháng này. Từ ngày mai, anh sẽ rất- rảnh- rỗi!

"Chị đã tránh em hai ngày nay rồi, bây giờ để xem chị còn tránh được như thế nào nữa..."

END CHAP.

*Đoạn trích nhỏ: Chuyện sau đó.

"Anh buông em ra đi"

"Một chút nữa thôi"

"Nhưng nước mũi em sắp dính vào áo anh rồi"

"..."

"Hít hít! Để em lau đã rồi ôm tiếp sau cũng được mà"

"..."

"Chậc chậc. Mất hình tượng quá đi"

"... Đó giờ em có hình tượng à?"

"..."

"..."

"Em ghét anh!"

"🙂))?"

Couple 2: Tình yêu mãnh liệt của cặp đôi đầy chiếm hữu
*Hình ảnh thực tế:
loading4.png

 
(12 Chòm Sao) Màu Nắng
Chương 40: Mập mờ


Trưa ngày hôm sau cũng chính là thứ năm. Có lẽ do quá mệt mỏi vì cuộc nhậu nhẹt tối qua nên có vài người lựa chọn cúp tiết buổi sáng như Song Ngư hoặc cố gắng đi học đợi tới trưa lại lết về nhà nằm như Ma Kết.

Và vâng, tại sao chúng ta lại nói về Ma Kết và Song Ngư trong khi có cả khối đứa có cùng trường hợp như thế mà lại không nhắc đến? Tất nhiên vì đây là đất diễn của hai người họ, nhắc người khác làm gì? 🙂))

Vào một buổi trưa đầy nắng và nắng, nắng gắt cháy da, nắng nóng đổ cả mồ hôi đầy áo. Nắng nắng và nắng. Có vẻ nắng đã làm Song Ngư trở nên ấm đầu cộng thêm cơn say còn sót lại đêm hôm qua, anh đã không kiềm được sự khó chịu trong lòng đi tìm Ma Kết.

"Ma Kết"

Nghe tiếng gõ cửa cùng giọng nói gọi tên mình, Ma Kết đang ngồi đan len và trò chuyện cùng Xử Nữ liền đứng dậy ra mở cửa.

"Anh tìm em có việc gì ạ?"

Thấy Song Ngư, ánh mắt Ma Kết thoáng chốc đã dao động nhưng nhanh chóng biến mất ngay tức khắc như chưa từng có sự thay đổi.

Song Ngư nhìn gương mặt cô rồi lại thấy thấp thoáng phía sau có bóng dáng Xử Nữ liền kiềm lòng xuống mà thắc mắc hỏi.

"Xử Nữ đang ở nhà à?"

Nghe thấy Song Ngư hỏi vậy Xử Nữ thắc mắc đứng dậy đi lại gần hỏi. Ma Kết không biết từ lúc nào mà đã lẳng lặng đi vào trong nhà nhường lại không gian nói chuyện cho hai người họ.

"Sao vậy tìm mình à?"

"Không, không có..."

"Muốn nói chuyện riêng với Ma Kết sao? Vậy vào trong đi. Mình sẽ ra ngoài"

Nhìn Song Ngư có chút ấp úng cùng ngượng ngùng, Xử Nữ lần theo ánh mắt của anh đang dán chặt lên người cô em cùng phòng Ma Kết. Cô phì cười hiểu ý, nhanh chóng nói với Ma Kết phía sau rồi ra ngoài.

"Ma Kết à, chị đi tưới cây đây"

"Dạ, chị đi đi ạ"

Ma Kết nhìn chị cười nhẹ gật đầu, cô vẫn giữ nguyên vẻ mặt bình thản ngồi lại vào bàn mà đan len tiếp.

Song Ngư chậm rãi bước vào, đầu óc không nhịn được mà nghĩ ngợi. Đúng như mấy nay anh đã nghĩ, cô có chút kỳ lạ. Trông thì có vẻ thái độ vẫn rất thân thiết như bình thường nhưng thật ra luôn cố ý giữ khoảng cách ngầm với anh.

"Ma Kết"

"Có chuyện gì ạ?"

"Chúng ta nói chuyện chút được không?"

"Được ạ. Anh ngồi đi"

Ma Kết cười cười nói với anh. Thái độ của cô vẫn cư xử như bình thường nhưng trong lòng Song Ngư vẫn luôn không bình tĩnh lại được.

Anh không ngồi vào chiếc ghế cô đã chỉ vào mà chỉ đứng đối diện với cô, ánh mắt có chút muốn nhìn thấu tâm tư.

"Có phải em nhận ra rồi không?"

"Nhận... Nhận ra gì ạ?"

"Em đừng giả vờ như không biết tình cảm của anh"

Thấy Ma Kết cứ tỏ vẻ ngây thơ chẳng biết gì làm Song Ngư cứ như nổi điên lên, ánh mắt cô khi nói ra câu đó rõ ràng chính là nói dối. Cô nghĩ mình sẽ giấu được anh sao? Xem anh là kẻ ngu ngốc à?

Ma Kết trông vẻ mặt Song Ngư như thế cô liền biết bây giờ cô có chối cỡ nào thì anh cũng chẳng tin đâu. Từ lúc Song Ngư hỏi cô có phải đã nhận ra hay không, ánh mắt anh như thể đã nhìn thấu tất cả khiến cô không thể giữ được vẻ bình tĩnh của mình được nữa.

Ma Kết cuối cùng lại cảm thấy bất lực, cô thở dài hỏi anh, trong mắt có chứa chút khó xử.

"Thế thì anh muốn sao ạ? Tỏ vẻ đã biết rồi mất luôn tình bạn này?"

Tình bạn, tình bạn, vẫn là tình bạn. Chưa bao giờ anh thấy ghét cái mác bạn bè như bây giờ.

"Em quả thực không muốn xem anh như một người con trai sao? Mãi chỉ là bạn sao?"
"Không, em đang chờ mình có dũng khí mà kéo dãn mối quan hệ của chúng ta"

Đúng vậy, cô biết mình ích kỷ, lẽ ra từ khi biết được tình cảm của anh cô nên từ chối khéo đi, nhưng cô vẫn luyến tiếc cái mối quan hệ bạn bè này. Và nếu hai người bọn cô cạch mặt, vậy anh Nhân Mã và Kim Ngưu là người ở giữa sẽ khó xử lắm.

Thấy Ma Kết cứ lặng im ngồi đấy làm Song Ngư càng nhíu mày khó chịu.

"Vậy đây là câu trả lời của em dành cho tình cảm của anh sao?"

"Đúng vậy ạ"

"Nếu anh không buông?"

"Em e rằng chúng ta không thể quay lại như trước"

Ánh mắt kiên định của Ma Kết làm anh có chút tự nực cười thay cho bản thân mình, lòng có chút hơi tiếc nuối hỏi.

"Em không thể cho anh một cơ hội sao?"

"Em xin lỗi"

"Haizzz Dù sao anh cũng tự hiểu rõ rồi, anh không định làm bạn với em đâu. Vậy nên dù có như thế nào, mối quan hệ của chúng ta cũng chẳng như trước được nữa đâu."
Song Ngư tự hiểu rõ được quyết định của mình vào ngày hôm nay. Nghe được câu trả lời không mấy mong muốn lắm từ cô, anh không muốn ở lại nơi này nữa mà quay lưng bước ra ngoài.

"Anh về đây"

...

Mặc kệ trong phòng Ma Kết đang cảm thấy thế nào. Song Ngư nhanh chóng dứt khoát bước ra. Tự sờ tay lên ngực mình mà cảm nhận. Không đau lắm. Dù sao thì cũng không phải chưa từng bị từ chối mà.

Song Ngư gạt bỏ những suy nghĩ vẩn vơ trong đầu. Anh vươn vai để cái cơ thể uể oải được thoải mái hơn một chút. Dù sao thì chuyện đã qua rồi, nghỉ ngơi một ngày rồi lại quyết định chuyện tiếp theo sau.

Song Ngư định bụng như thế và định cúp luôn tiết chiều mà lên phòng ngủ thì thấy ngay dưới cầu thang, mấy chậu đang được chăm sóc chu đáo bởi cô nàng Xử Nữ. Anh dở khóc dở cười nhìn cô bảo.
"Xử Nữ, cậu thật sự đứng tưới cây giữa trời nắng này sao?"

"Chuyện sao rồi?"

Xử Nữ mặc cho trời nắng chói chang khoát áo đội mũ đứng tưới cây và tỉa cành trông khá là thích thú. Cô nghe tiếng anh thì ngước lên tò mò hỏi. Ấy nhưng nhìn gương mặt anh là cô đủ biết có chuyện gì đó rồi.

"À... Thôi cậu đừng buồn. Con bé nó chỉ chú tâm vào việc học thôi. Muốn nó yêu đương liền thì hơi khó"

"Có thể mình hơi hấp tấp nhưng mà để lâu hơn nữa mình sẽ lại khó chịu. Thà rằng bị cạch mặt còn hơn cứ giấu giấu diếm diếm không rõ ràng"

Song Ngư vừa nói vừa bước lại gần nhưng vẫn đứng núp dưới mái hiên chứ không ra nắng như Xử Nữ.

Thấy thái độ tỏ vẻ bình thản của anh làm Xử Nữ có chút tội nghiệp thay nhưng không thể hiện ra mà chỉ gật gật đầu đồng tình.

"Có lẽ thế"
Song Ngư nhìn Xử Nữ đứng ngoài nắng mà nhíu mày, không phải khó chịu vì cô mà là vì ánh nắng quá chói mắt khiến anh không chịu nổi.

"Cậu mau về phòng đi, đứng nữa là cháy thành cục than đấy"

"Biết rồi"

Xử Nữ nhìn bóng Song Ngư đi về phòng rồi nhưng mà vẫn đứng đó chăm chỉ tưới cây. Cô nghĩ có vẻ cô bé Ma Kết cần thời gian suy nghĩ một lúc nên chưa vội vào.

...

Trưa hôm ấy, trên con đường về nhà, Song Tử từ xa xa đã thấy cậu chàng Cự Giải đang đi bộ bên kia đường. Cô giơ cao cánh tay lớn giọng gọi cậu.

"Cự Giải à"

Cự Giải đang đi bên kia đường nhìn thấy cô có chút bất ngờ, cậu nhanh chóng sang đường, bước lại gần cô.

"Có chuyện gì ạ?"

"Ăn kem không?"

Song Tử kéo tay anh vào cửa hàng tạp hoá phía trước. Cự Giải nghe vậy thì nhíu mày, nhớ lại hình ảnh quen thuộc cách đây một tháng chị ấy bị chửi vì ăn kem. Nghĩ gần hơn một chút là mới tốt hôm qua ăn cay đến đau họng.
"Không phải chị còn đau họng à?"

"Đau gì? Đâu có đâu"

"Hôm qua ăn lẩu cay muốn rát họng vậy mà chị vẫn chưa chừa à?"

Song Tử nghe vậy bĩu môi, cô chẳng hề muốn nhớ tới cái sự đau đớn mà cổ họng phải chịu ngày hôm qua tí nào. Liếc anh một cái, cô lươn lẹo kiếm cớ.

"Xì. Vì hôm qua ăn cay nên giờ mới ăn kem cho mát ruột nè"

"Có ai nói vô lý như chị không? Thật là..."

Cự Giải nghe vậy chỉ tự thầm lắc đầu ngao ngán chứ không ngăn cản cô. Cổ họng của cô, sức khoẻ của cô mà cô lại chẳng quan tâm, anh lo thế là đủ. Cơ thể của cô thì cô tự chịu trách nhiệm vậy.

Sau khi Song Tử mua cây kem cam cho mình thì đưa kem socola cho anh. Hai người vui vẻ trò chuyện trên đường về.

"Sao hôm nay đi bộ về thế?"

"Xe em hồi sáng bị hư nên gửi ở tiệm sửa xe đầu ngã ba rồi. Đợi tới chiều tối hoặc sáng mai mới lấy được"
"Ồ. Bảo sao lại đi bộ..."

Vừa nghĩ đến đây, Song Tử chợt nhớ tới cái người gọi là bạn cùng phòng của mình đi chung xe với cậu. Cô nhớ hồi sáng trước khi đi nghe nó nói sẽ cúp tiết buổi sáng nên chắc trưa sẽ đi học lại. Song Tử lúc này mới thắc mắc quay qua Cự Giải hỏi.

"Ủa khoan, vậy lát Dương nó đi học với ai? Lát hai đứa đi bộ chung à?"

"Không ạ. Có anh Bảo Bình chở chị ấy đi rồi"

Cự Giải nghe vậy thì cười nhẹ một cái lắc đầu nói. Thật ra anh cũng cảm thấy may mắn vì sáng nay người chị kia không đi xe của anh. Và cũng thấy vui thay khi đã có thể thoải mái đi lại một mình.

Song Tử nghe tới đây thì trố mắt. Trong lòng cô ngập tràn bao nhiêu câu hỏi rối bời. Tại sao lại là Bảo Bình? Chẳng lẽ thằng quỷ đó bắt đầu hành động rồi?

"Bảo Bình chở?

"Vâng. Anh ấy nói anh ấy làm chị Bạch Dương giận gì đó nên định chở chị ấy đi ăn"
Cự Giải hơi khó hiểu trước thái độ thái quá của Song Tử, anh vô cùng thật thà nói tiếp.

"À mà ảnh nói dạo này ảnh cũng rất rảnh nên từ nay sẽ thay em chở chị ấy đi học"

"Hả? Em tin thật sao?"

"Tin gì ạ?"

"Thôi thôi không có gì"

Nhìn cái mặt ngơ ngác của Cự Giải là cô biết thằng nhóc này bị tên kia lừa vào tròng rồi. Đến cô vậy mà cũng bị lừa cơ mà.

Ôi bạn tôi ơi, do tao ngu ngốc, đến thằng em này cũng ngu ngốc mà lỡ dâng mày cho quỷ rồi bạn tôi ơi~

Trong khi Song Tử đang tự âm thầm ngậm đắng nuốt cay tiếc nuối cho cô bạn mình thì Cự Giải đã vô cùng nhanh nhẹn chắn bàn tay vào giữa trán cô và cây cột, ngăn cho màn kịch đụng đầu vào cột của Song Tử xảy ra.

"Chị à, đi đường cẩn thận chút"

"A... À ờ... Cảm ơn em"

Nhìn vẻ mặt ngơ ngác của Song Tử làm Cự Giải nhíu mày mà trách móc, dù vậy trong lời nói lại đầy sự quan tâm.
"Nhiều lúc chị cứ để đầu óc ở đâu ấy. Đi ngoài đường như thế nguy hiểm lắm. Lần sau chị đi đường đàng hoàng vào"

"Ừm..."

Song Tử ngơ ngác nhìn cậu, tay đặt lên chiếc trán ban nãy được một luồng ấm áp từ tay cậu bao phủ mà tim hẫng một nhịp. Ở chung với nhau bao lâu như thế mà sao tới tận bây giờ cô mới phát hiện ra cậu đẹp trai như vậy? Tốt bụng, ga lăng và đẹp trai kém gì mấy anh chàng cô từng tán đâu? Có khi còn hơn ấy chứ...

Hiện tại con quỷ trong lòng Song Tử đang gào thét lên rằng: Cơm ngon có sẵn trước mặt thì mau xơi đi chứ còn chần chờ gì nữa?!? Mau xơi đi, húp hết đi!!!

END CHAP.

Hi các bạn👋

Chưa gì mà đã qua hơn 8 tháng và truyện đã tới chap 40 rồi 🎉

Sau khi đọc lại những chap ban đầu mình mới thấy có nhiều hạt sạn quá, mà thôi vậy, mình là dân nghiệp dư và chỉ viết vì đam mê thôi mà. Sao bằng được người ta 😊 hí hí hí
Nhắc tới đây thì cũng phải nói là dạo này mình cứ nghĩ mãi xem cái kết mình soạn ra đã đẹp chưa, rồi lại nghĩ tới 7749 cái kết SE, OE khác.

Muốn kết SE lắm nhưng lương tâm kéo lại nên vẫn cho HE (Dù sao truyện này không SE được thì qua truyện khác mình viết ngược tơi tả rồi SE cho đã cái nư 😈)

⚠️Hiện tại tâm trạng mình rối bời lắm 😔, mình lại quay xe típ nha? :>>>>>

(Tất nhiên nếu quay xe thì sẽ đổi couples gốc rồi👽)

Đây chỉ là những dòng tâm sự nhỏ để tự chúc mừng sự "chăm chỉ" của mình thôi ☺️☺️☺️
 
(12 Chòm Sao) Màu Nắng
Chương 41: Chỉ là yêu thôi


Trưa hôm ấy, cái con người thuộc nhóm nghỉ đến tận trưa mới đi học là Bạch Dương đang lơ ngơ trước cổng đợi anh chàng Cự Giải.

"Thằng bé Cự Giải này thật là, đã dặn 2 giờ chở mình đi học mà giờ này lại đi đâu mất rồi?"

Chẳng lẽ cậu bận việc rồi? Không thể nào, nếu đã bận việc thì chắc chắn cậu sẽ báo trước chứ không im lặng như này. Hay gọi hỏi cậu thử xem sao?

Bạch Dương đứng dậm dậm chân, chiếc điện thoại trên tay chưa kịp ấn gọi thì phía sau đã có chiếc xe máy chạy vụt lên trước mặt.

"Chị!"

"... Bảo Bình?"

Bạch Dương sững sờ nhìn Bảo Bình đến hoang mang. Không phải bình thường cậu đi học sớm lắm à? Sao giờ này lại ở đây?

"Lên xe em chở chị đi"

Bảo Bình chỉ nhìn cô cười nhẹ. Bị ánh mắt vô cùng dịu dàng của anh nhìn, cô có chút rối rắm. Anh nhẹ nhàng vươn tay đưa nón bảo hiểm cho cô nhưng cô lại lùi về phía sau vài bước không nhận.

"Bộ em không đi học sao?"

Bảo Bình không những không giận vì hành động này của cô mà thậm chí còn cười tươi giải thích, dường như anh rất thích thú với vẻ mặt rối bời này của Bạch Dương. Anh thu hồi cánh tay đưa nón, chống tay lên xe nói với cô.

"Tháng này em rảnh lắm. Với lại em cũng đã xin phép nhà trường luôn rồi. Từ hôm nay có thể đi tham quan trường của chị"

"Sao có thể?"

Quả nhiên vẻ mặt như không thể tin được của Bạch Dương đã làm nụ cười của Bảo Bình càng thêm rạng rỡ, ánh mắt anh mê đắm nhìn cô. Anh chính là thích cái vẻ ngốc ngốc lơ nga lơ ngơ này của cô nhất.

"So với những gì em cống hiến cho trường thì một cái vé tham quan trường chị đâu có đáng"

"Em có thể tham quan khoa tâm lý bên chị, nó nằm ở cơ sở một của Thiên Bình"

"Nhưng em lại có hứng thú với khoa hội hoạ hơn. Sẵn chẳng phải chị cũng học hội hoạ sao? Mang em theo đi"

M* nó. Xin lỗi nhưng trong lòng Bạch Dương không nhịn được muốn chửi thề. Nhìn gương mặt cười xinh tươi như hoa của Bảo Bình, Bạch Dương chưa bao giờ cảm thấy bất lực như hôm nay.

Anh mà hứng thú với hội hoạ ư? Cô không ngốc tới mức đã biết rõ tình cảm của anh rồi mà vẫn tin rằng anh thật sự thích hội hoạ. Gì mà trùng hợp cô cũng học hội hoạ cơ chứ, rõ ràng chính là muốn bẫy cô.

"Mang em theo sẽ ảnh hưởng chị học tập"

"Tại sao? Em sẽ im lặng mà"

"..."

Giờ cô nên nói gì tiếp nhỉ? Sao cái tên nhóc này lại mặt dày như thế? Giờ cô nói do nó đẹp trai làm ảnh hưởng quá trình học tập của các bạn nữ trong lớp thì có phải là đang khen nó không?

Thấy được vẻ mặt đắn đo suy nghĩ cái cớ để tránh anh của Bạch Dương làm Bảo Bình vô cùng buồn cười, anh chỉ hơi nhếch mép một cái rồi nhanh chóng lấy lại vẻ mặt bình thường nói với cô.

"Được rồi, chị mau lên xe đi. Chắc chị không muốn đi trễ chứ?"

"Chị tự đặt xe được"

Thấy Bạch Dương ra ý từ chối một cách thật kiên quyết như thế cũng chẳng làm Bảo Bình thấy buồn lòng, bởi anh biết cho dù cô có làm thế nào đi nữa cũng chẳng thoát được tay anh.

"Chị không đi chung xe với em cũng không sao. Lát tới trường chị cũng chẳng trốn em được"

Một câu đánh ngay trúng tâm lý của Bạch Dương. Đúng vậy, kiểu nào đến trường cũng chẳng trốn được nên gọi xe khác làm gì cho tốn tiền? Thôi thì coi thằng nhóc này như tài xế là được.

Bạch Dương âm thầm tự nghĩ thế nhưng vẫn tức giận trước sự mưu mô của anh, quả nhiên học sinh giỏi toàn là mấy đứa nguy hiểm!!!

Cô hậm hực đi lại nhận lấy nón bảo hiểm từ tay Bảo Bình mà đội lên. Vừa leo lên xe vừa mắng.
"Thì ra em cái gì cũng có thể làm! Đồ xấu xa, đồ gian xảo"

Dường như mấy câu mắng của cô không những không có tác dụng mà còn làm cho Bảo Bình càng vui vẻ hơn. Anh cười nhẹ nhàng nói.

"Chỉ vì chị thôi"

Bạch Dương tất nhiên miễn nhiễm với câu nói dịu dàng này của anh. Nghe cảm động đấy nhưng người đó không phải cô. Cô chỉ cảm thấy anh đây chính là đang trêu cô nên đấm vào lưng anh một cái thật mạnh mà bực tức nói.

"Vậy à, cảm ơn nhiều nha tên ranh con!"

...

Vào một ngày đẹp trời đầu tháng 11, trong quán cà phê quen thuộc trước cổng trường Zodiac, thường thì sau khi học xong Ma Kết, Kim Ngưu và Song Ngư, Nhân Mã sẽ ngồi đây chơi.

Nhưng cách đây hơn 2 tuần, hai người Ma Kết, Song Ngư lại luôn kiếm cớ lảng tránh và tránh mặt nhau. Vậy nên lúc này chỉ có mỗi cô nàng Kim Ngưu cùng anh bạn trai đang ngồi chơi trong quán.
Cả hai đang ngồi trò chuyện rất vui vẻ thì tiếng chuông điện thoại của Kim Ngưu vang lên. Cô cầm điện thoại lên, nhìn màn hình điện thoại hiển thị dãy số quen thuộc liền bất ngờ, cô nàng vui vẻ nhanh chóng bắt máy.

"Alo, chị? Chị không giận em nữa à?"

Kim Ngưu với giọng nói tràn ngập sự vui vẻ. Sau bao ngày chiến tranh lạnh với chị mình, cuối cùng chị cũng chịu nói chuyện với cô rồi.

Nhưng khác với suy nghĩ của cô, đầu dây bên kia có vẻ rất dỗi hờn khi cô nàng nhắc tới chuyện này.

"Giận thì sao? Không giận thì sao? Mày đừng có nhắc chị vụ này nữa"

"Nghe nè. Lát 4 giờ ba mẹ lên mà chị bận việc rồi. Mày coi bắt một chiếc taxi đi đón đi. Biết đường không đấy?"

Nghe thấy Bạch Dương hỏi vậy Kim Ngưu tủi thân gật gật đầu. Cô còn tưởng chị mình đã hết giận cô rồi.
"Em biết"

"Vậy thôi, mau đi đi kẻo trễ đấy"

"Dạ, em đi liền đây"

Vừa cúp máy Nhân Mã đã mở to mắt nhìn Kim Ngưu một cách tò mò. Nghe cách nói chuyện, anh có thể đoán ra người gọi cho cô là Bạch Dương.

"Sao vậy? Dương nó gọi có gì à?"

"Lát ba mẹ em từ quê lên, anh về nhà trước đi, em đi đón ba mẹ"

Kim Ngưu vừa nói với anh vừa soạn đồ đứng dậy chuẩn bị đi. Nhân Mã đứng hình mất năm giây giật mình một cái rồi mới nắm lấy tay cô, nói ra ý nghĩ táo bạo.

"Ba mẹ em lên sao? Khoan đã, anh đi cùng em"

"Chuyện này..."

Kim Ngưu vô cùng vô cùng không muốn đồng ý với anh bởi cô sợ ba mẹ mắng lắm. Nhưng Nhân Mã lại kiên quyết muốn đi. Thuyết phục mãi, cuối cùng Kim Ngưu cũng chịu thỏa hiệp mang theo Nhân Mã đi đón ba mẹ mình.

...

Tại bến xe số 333, Kim Ngưu và Nhân Mã đứng đợi trước cổng, xa xa có thể thấy có hai người trung niên đang đi về phía này. Kim Ngưu tinh mắt thấy, nhanh chóng chạy vèo lại.
"Ba mẹ!"

Kim Ngưu vừa lao tới, người phụ nữ trung niên đã ôm lấy, nắm lấy hai vai cô nhìn từ trên xuống dưới, miệng luôn luân phiên hỏi không ngừng.

"Cún! Dạo này sao rồi, trên đây quen không? Học được không? Có xảy ra chuyện gì không?..."

"Từ từ thôi mẹ"

Loay hoay để ý cô con gái một hồi, hai người phụ huynh mới chợt nhận ra có một chàng trai đang đứng cạnh con gái mình. Trên tay cậu cầm chính là chiếc túi xách màu vàng mà người mẹ đã mua cho cô con gái nhỏ từ lâu.

"Cậu này là ai đây?"

Người đàn ông trung niên với vẻ mặt khá là nghiêm nghị hỏi làm Kim Ngưu và cả Nhân Mã cảm thấy như có tảng đá đè nặng.

"Anh ấy là bạn của chị"

"Con là bạn trai em ấy"

Hai câu được nói cùng một lúc, Nhân Mã bất ngờ nhìn Kim Ngưu, Kim Ngưu bối rối nhìn Nhân Mã. Hai người phụ huynh nhíu mày quan sát rồi nhìn nhau hiểu ý. Người đàn ông trung niên nhíu mày.
"Là sao?"

"... Anh ấy là bạn trai con"

Lúc này Kim Ngưu cảm thấy vừa áp lực vừa sợ hãi. Cô chỉ biết lí nhí nói ra sự thật.

Thấy Kim Ngưu như vậy, anh nhẹ nắm lấy tay cô, bao phủ lên tay cô một vòng ấm áp. Hành động này được diễn ra vô cùng khẽ, nếu không để ý kỹ sẽ không nhận ra. Anh vô cùng vững vàng cười cúi chào ra mắt hai vị phụ huynh.

"Chào hai bác, con tên Trần Nhân Mã, năm nay 20 ạ"

"Chào cậu, chúng tôi là ba mẹ của con bé. Trước thì chúng ta vào xe đã"

"Vâng"

Ba của Kim Ngưu đi trước mở cửa xe cho vợ và cô con gái vào, sau đó liền đi ra ghế trước ngồi. Nhân Mã tất nhiên là ngồi chỗ còn trống là cạnh Kim Ngưu.

Sau khi xe nổ máy, ba cô với vẻ mặt điềm tĩnh nhìn về phía trước mà đăm chiêu hỏi anh.

"Cậu và con gái tôi quen nhau bao lâu rồi?"

"Dạ con chỉ vừa mới quen em ấy được hơn 3 tuần thôi"
Vừa nghe thế, ông ấy nhíu mày, chắc có lẽ ông cảm thấy hai đứa chưa quen nhau đủ lâu. Dù vậy, sau đó ông vẫn hỏi tiếp.

"Cậu là người ở đâu? Cha mẹ ra sao? Đang học ngành gì?"

"Con ở thành phố A ạ. Ba con là bác sĩ, mẹ là giáo viên. Con học thú y ạ"

Nghe được một chút thông tin gia đình anh, lúc này lông mày ông mới giãn ra, xem ra khá hài lòng. Ít nhất về vấn đề tiền bạc ông không phải lo quá nhiều. Thậm chí gia đình anh cũng rất gia giáo.

"Cậu cũng đang sống ở khu nhà con tôi ở à?"

"Vâng"

"Nhân Mã... Có nghe đứa lớn nhà tôi nhắc vài lần. Cậu quen đứa nhỏ nhà tôi như thế Bạch Dương nó nói thế nào?"

"..."

Một câu nói như dao đâm thẳng vào tim anh. Ông không nghe được câu trả lời của anh thì nhìn lên chiếc gương phía trên. Qua hình phản chiếu, ông thấy được vẻ mặt bối rối này của anh là ông biết ngay anh bị đứa lớn nhà ông phản đối rồi.
Bởi vậy ông mới thắc mắc, Cam nó thương Cún như thế thì làm sao có chuyện để Cún bị người ta lấy mất như vậy.

"Mẹ, mẹ mau ngăn ba lại đi"

Kim Ngưu thấy tình hình như thế liền quay qua kéo áo mẹ mình thì thầm, ai ngờ bà lại trơ mặt nói.

"Thôi nào, mẹ cũng muốn nghe"

Cuối cùng sau hơn chục giây suy nghĩ, anh chàng Nhân Mã quyết định nói ra sự thật.

"Thật ra... cô ấy không đồng ý. Còn đang chiến tranh lạnh với tụi con..."

Đúng là không ngoài dự đoán mà ba Kim Ngưu đã nghĩ. Thấy anh trông cũng thật thà tốt bụng, ấy nhưng ông lại muốn làm khó anh một chút.

"Vì cậu mà hai đứa nhà tôi từ thân thiết mà chuyển sang chiến tranh lạnh với nhau?"

"... Con..."

Tới đây Nhân Mã đã thực sự hoang mang, nói thế nào đây? Nhưng mà lời ông nói cũng đúng thật, nếu anh không quen Kim Ngưu thì hai chị em họ đâu giận nhau.
Lúc này mặt Nhân Mã nhăn nhó đến tội nghiệp, như chú chó con bị vứt bỏ ấy, đáng thương vô cùng. Kim Ngưu thấy thế không chịu được kéo áo mẹ mình.

"Mẹ!"

Tới đây bà cũng không định làm người ngồi xem nữa. Nhìn cậu trông tội nghiệp thế bà cũng mềm lòng, quả là chồng bà nói quá rồi. Bà nhanh tay khều khều vai chồng mình.

"Thôi thôi. Ba bọn nó đừng trêu cậu nhóc nữa. Cún nó đang khóc đây này"

"Con khóc hồi nào!"

Thấy mẹ trêu mình cô liền nhảy dựng lên, cô lo thì lo thật chứ có khóc hồi nào đâu.

Ba Kim Ngưu tất nhiên luôn nghe ý vợ mình, nhưng đúng là ông có hơi quá đáng với cậu nhóc rồi. Ông nhìn cậu một cái, sau đó cất giọng trầm khàn đều đều nói.

"Cậu Nhân Mã, tôi thấy cậu cũng rất tốt, nhưng hai đứa chỉ mới quen không lâu nên tôi không biết được chuyện sau này ra sao. Mong cậu đối với con tôi về sau vẫn không thay đổi"
Nghe vậy Nhân Mã ngẩn ra, bác ấy nói vậy có phải là đồng ý rồi không? Anh nhanh chóng vui mừng trả lời, ánh mắt tràn ngập ý cười nhìn qua cô.

"Dạ được ạ."

Lúc cô nghe ba nói vậy thì cũng rất bất ngờ, nhìn vẻ mặt tươi cười của Nhân Mã càng làm cô cảm thấy vui hơn. Dù vậy vẫn không kiềm được tò mò quay sang thì thầm với mẹ với vẻ mặt không thể tin được.

"Ba dễ tính vậy sao mẹ?"

"Thì con lớn rồi, ba mẹ sao có thể can thiệp quá nhiều vào cuộc sống của con được"

Kim Ngưu gật gật đầu như đã hiểu, cô hôn lên má mẹ một cái như thể hiện tình yêu thương, sau đó xoay qua cười rạng rỡ với Nhân Mã.

Chung quy việc ba mẹ Kim Ngưu đồng ý cũng chỉ vì nụ cười của cô thôi. Khi cô cười với Nhân Mã, vẻ mặt vô cùng hạnh phúc.

Chỉ khi ở cạnh một người tốt, ta mới có thể vui vẻ mà cười rạng rỡ như vậy.
END CHAP.
 
(12 Chòm Sao) Màu Nắng
Chương 42: Rối bời


"Nè Sư Tử!"

Tới giờ tan học, cô nàng Sư Tử theo thói quen nhanh chóng thu dọn đồ đạc rời khỏi lớp đi tìm người yêu, biết anh sẽ chẳng trách cô ra trễ đâu nhưng cô lại không muốn bạn trai mình phải đợi. Ấy nhưng hôm nay cô lại bị một cô bạn cùng lớp kéo lại.

Cô bạn đó tên Hoàng Mai, là người đã gây chú ý với cô mấy bữa nay. Lúc nào cũng cùng nhóm bạn tò mò nhìn cô nói chuyện gì đó. Dù không biết tại sao cô ấy lại chủ động nói chuyện với mình nhưng Sư Tử vẫn đáp lời.

"Sao vậy?"

Cô bạn kia ánh mắt thể hiện rõ ra sự khó xử cùng đôi chút tò mò. Phía sau còn đang có nhóm bạn ngồi một góc lén nhìn hai người. Lúc này Hoàng Mai có chút thẹn thùng, khẽ hỏi cô.

"Bà coi confession của trường chưa? Người ta đang đồn bà quen anh Thiên Yết năm 3 khoa mình đó"

Nhận lấy chiếc điện thoại mà cô ấy đưa cho. Sư Tử hoang mang đọc lướt qua, vừa trả lại điện thoại vừa bất ngờ hỏi.

"Ừ thì đúng rồi. Mà sao lên tới confession dữ vậy?"

"U là trời, bà không biết thiệt luôn?"

Nghe Sư Tử hỏi vậy làm Hoàng Mai trợn tròn mắt ngạc nhiên, cô ấy không nghĩ cô lại cập nhật tin tức chậm đến thế. Thậm chí cô còn là một hoa khôi nổi tiếng được bao anh theo đuổi kia mà? Cô có biết bao nhiêu chàng trai đã khóc khi thấy tin này không!

Mà thôi bỏ qua, Hoàng Mai nghĩ Sư Tử trông ngây thơ như thế thì làm gì biết mình nổi tiếng đến vậy nên vào thẳng luôn vấn đề chính, vấn đề gây xôn xao mấy bữa nay.

"Hồi trước người ta đồn anh Thiên Yết và anh Nhân Mã bên Zodiac yêu nhau á"

"Khụ khụ"

Sư Tử sặc nước miếng mà ho khù khụ. Con người mà, ai mà chẳng nuốt nước miếng, chỉ là vừa hay tin tức động trời đến thật đúng lúc mà thôi. Cô nàng trợn tròn mắt nghe Hoàng Mai nói tiếp.

"Nhưng mà cách đây mấy tháng người ta thấy anh Nhân Mã hay đi chung với bé nào á. Nên người ta nghĩ hai người họ chia tay rồi"

Nghe tới đây bỗng Sư Tử hiểu ra được vấn đề, thầm thở dài đoán tiếp ý của Hoàng Mai.

"Vậy ý là mọi người tưởng anh Thiên Yết là gay nên mới bất ngờ khi mình quen anh ấy?"

Hoàng Mai như chỉ đợi có thế nhanh chóng gật gật đầu như gà mổ thóc. Sư Tử bất lực cười thảm mà giải thích.

"Thật ra hai người họ là bạn thân. Chắc tại họ không thích tiếp xúc với các bạn nữ không quen biết nên mới gây hiểu nhầm thôi"

Hoàng Mai ồ lên như đã hiểu, xem ra cô ấy đã nghe được điều mình muốn biết rồi. Nhưng sau đó, cô ấy lại nổi ý tò mò kéo kéo tay Sư Tử hỏi thêm.

"Thế sao cậu quen được anh ấy thế?"

"Tụi mình ở chung nhà trọ"

"Ồ, ở đó có ai trường mình không?"

Nghe Hoàng Mai tò mò hỏi, Sư Tử cũng vô cùng thành thật nghiêm túc trả lời.

"Ừm... Có một chị năm ba bên hội hoạ, có cả Cự Giải lớp mình nè. À mà còn anh Thiên Bình nữa. Chắc cậu biết anh Thiên Bình mà đúng không? Ảnh cũng khá nổi tiếng..."

Nghe tới hai chữ Thiên Bình Hoàng Mai liền há hốc mồm nhìn Sư Tử. Làm sau cô ấy có thể không biết cơ chứ! Đó chính là nam thần của cô đó!!!

"Thật sao? Ôi trời ơi nam thần của trường đó bà. Mà sao sống cùng nam thần như thế mà cậu lại đi yêu anh Thiên Yết được vậy?"

"Là sao?"

Thấy Sư Tử ngây ngô hỏi như thế làm Hoàng Mai dâng lên một cảm giác khó tả. Trông Sư Tử cứ như con nai tơ cần được bảo vệ ấy. Thật lo lắng mà thầm không kiềm được ví Thiên Yết như một con sói xấu xa.

"Mình nghe nói anh ta xấu tính lắm, hung dữ nữa. Nè nè, anh ta có làm gì cậu không? Hay là cậu bị ép?"
Cô nàng Hoàng Mai lại gần cẩn thận nói khe khẽ với Sư Tử. Sợ rằng Thiên Yết đang núp đâu đó nên mới nói khẽ đến thế. Cô còn giơ 3 ngón tay lên làm minh hoạ cho Sư Tử xem.

"Nếu cậu bị ép hãy giơ 3 ngón tay!"

Sư Tử buồn cười nhìn Hoàng Mai nhưng trong lòng cũng có chút bất ngờ và có chút khó chịu xem lẫn.

Bất ngờ vì không nghĩ đến mọi người nghĩ xấu anh tới vậy nhưng đồng thời cũng vô cùng khó chịu khi nghe thấy người khác nói xấu bạn trai mình.

Sư Tử dù có hơi bực mình nhưng biết Hoàng Mai chỉ là lo cho mình thôi nên vẫn giấu nhẹm cảm xúc trong lòng đi, nở ra một nụ cười trừ.

"Không đâu, ảnh hiền lắm. Có mà mình bắt nạt anh ấy đấy chứ"

"Thật luôn?! Mà thôi, đối với người ngoài thì xấu nhưng đối với người yêu vẫn tốt là được rồi"

Nhìn Hoàng Mai vừa lẩm bẩm vừa gật gật đầu như đã hiểu khiến cô thầm cảm thấy khó tả. Xem ra bạn trai cô khiến nhiều người có thành kiến thật, chứ không thì sao lại tỏ ra ngạc nhiên khi nghe mình nói tốt về anh ấy đến vậy?
Sau khi tạm biệt Hoàng Mai, Sư Tử có thể đoán được cô ấy sẽ nhanh chóng đi nói chuyện vừa biết được cho đám bạn. Nhưng cũng chẳng sao, chuyện này cũng không có gì để giấu.

Sư Tử mang tâm trạng khá phức tạp ra cổng. Trong đầu suy nghĩ biết bao nhiêu là chuyện làm sao để mọi người nghĩ tốt về anh vân vân và mây mây.

...

Thiên Yết lúc này đang ngồi trên xe bấm điện thoại đợi cô ở trước cổng trường. Vẻ mặt trông vẫn khó ở như thường ngày khiến mọi người chỉ dám đi vòng chứ không dám đi thẳng qua vì sợ bị chửi.

Có vẻ sự xấu xa của anh đã bị lời đồn đem đi phóng đại gấp 5 lần rồi. Ai rảnh đâu mà chửi chỉ vì có người lại gần?

Quay về thực tại, dường như Thiên Yết có một ma lực gì đó, Sư Tử sắp lại gần anh liền cảm nhận được mà ngước lên nhìn, khuôn mặt dần dãn ra một chút.
"Sao hôm nay ra trễ thế?"

"Trễ lắm à? Tại em bận nói chuyện với bạn một lúc"

Sư Tử lại gần nhận lấy nón Thiên Yết đưa. Thiên Yết trông Sư Tử có chút là lạ liền không hiểu rốt cuộc cô đã nói chuyện gì. Anh chống tay lên xe nhìn cô.

"Nói gì thế?"

"Nói chuyện em và anh lên confession rồi"

"Xời! Biết ngay trai xinh gái đẹp đi với nhau sẽ gây chú ý mà"

Thiên Yết nghe vậy vuốt tóc một cái một tự tin làm cho Sư Tử bỗng bật cười. Những suy nghĩ vẩn vơ bỗng dưng bay đi hết chỉ còn lại người trước mặt. Cô đánh tay anh bĩu môi.

"Anh ảo tưởng quá đấy. Chẳng qua người ta tưởng anh là gay nên mới bất ngờ khi thấy em quen anh thôi"

"Cái gì?"

Thấy vẻ mặt giật mình ấy của Thiên Yết làm Sư Tử cười đến cực kì vui vẻ, cô nói tiếp.

"Bọn họ nói anh và anh Nhân Mã là người yêu nhau. Nhưng tầm thời gian trước thấy anh Nhân Mã đi với Kim Ngưu nên nghĩ hai anh chia tay rồi"
Thiên Yết nghe Sư Tử nói đến giật mình. Ôi mẹ ơi! Rốt cuộc anh sống tội lỗi thế nào mà lại đi gán ghép anh với thằng chó kia vậy? Ít nhất là gay thì anh cũng phải tìm một người vừa đẹp trai vừa tốt tính như Bảo Bình chứ ai lại chọn thằng ất ơ như Nhân Mã???

Chưa khoan!?! Anh nghĩ tới vậy làm gì? Anh có phải gay đâu?!?!

Thôi thôi bỏ qua chuyện này, chưa đầy 3 giây mà anh đã nghĩ đến ba cái chuyện không đâu rồi. Quay về vấn đề chính, anh bực tức đến oan ức nói.

"Chỉ vì anh và nó đi chung mà họ nghĩ là gay?"

Sư Tử chu chu môi. Quả thật nghĩ lại cũng đúng, ngoài cô ra anh có hiền lành với cô nào đâu. Nhớ tới chuyện lần trước liền nói.

"Ai biểu anh xấu tính thế còn gì. Có cô gái nào dám lại gần anh đâu. Em nhớ đâu mấy tuần trước có cô tỏ tình bị anh chửi một chập. Trông tội quá trời."
"Chứ em muốn anh đồng ý sao? Lúc đó anh đang thích em đấy"

'Lúc đó anh đang thích em đấy'... Áaaaaa Hình như tim cô muốn nổ rồi, nghe vừa hạnh phúc nhưng cũng… có chút đau lòng. Nhớ tới lúc trước anh vì mình mà cực khổ thế bỗng có chút thương thương.

Nhìn quanh thấy không ai để ý liền khẽ hôn lên má anh một cái thật nhanh rồi lùi lại về sau. Nhưng dù vậy cô vẫn giữ vững lập trường của chính mình.

"Đâu có đâu. Chỉ là anh có thể từ chối nhẹ nhàng chút, anh làm vậy chắc cổ bị tổn thương mà khóc đến chết mất"

Thiên Yết tất nhiên chẳng hiểu nổi ý trong lời Sư Tử, anh chỉ biết là anh không thích, không thích liền phải từ chối thật tàn bạo để cô ta không dám lại gần mình nữa.

Ấy nhưng Sư Tử không nghĩ thế, con gái rất dễ tổn thương, mỗi lời anh nói với cô ấy cứ như dao găm vậy, thật sự đem tim cô ấy đâm đến chết. Cô mà là cô ấy chắc tổn thương đến mức đi nhảy lầu cho xong.
Nhìn qua người bạn trai của mình, bỗng cảm thấy bạn trai mình hơi tra... Mà cũng không đúng! Nói chung thật phức tạp mà...

Thiên Yết thấy Sư Tử nhìn mình như là một người xấu liền hờn dỗi, có chút ấm ức lẩm bẩm.

"Tính anh đó giờ xấu vậy rồi mà. Đâu phải lần đầu em biết..."

Sư Tử nhìn anh, cũng phải, người cô từ đầu thích là một người xấu tính rồi mà. Nghĩ đi nghĩ lại, thân là một người bạn gái, Sư Tử không nên tỏ ra ghét bỏ mà phải giúp bạn trai mình trở thành một công dân tốt, một con người thân thiện!

Cô mở tròn mắt nhìn anh, nắm tay anh hào hứng nói.

"Vậy để em dạy anh làm người tốt! Mau mau gọi em là cô giáo Sư Tử đi!"

Thấy Sư Tử hớn hở thế làm Thiên Yết bật cười, xem ra đúng như anh nghĩ, cô không hề thất vọng về anh. Nghĩ đến vậy thôi đã khiến lòng anh dâng lên một nỗi ấm áp, hùa theo ý cô mà nói.
"Được thôi. Vậy cô giáo Sư Tử, có muốn uống trà sữa không?"

"Uống! Em muốn uống matcha thêm thạch trái cây"

Sư Tử nhanh chóng leo lên xe ôm chặt lấy anh. Mọi người nghĩ xấu về anh thì sao? Mặc kệ họ, rồi cô sẽ cho họ thấy anh là người tốt nhất trên đời.

Tất nhiên là không tính chung với ba mẹ cô nha!

...

Chiều chiều, Ma Kết do ở lại thảo luận với mấy người cùng nhóm thuyết trình mà về trễ. Trời lúc này đã sắp sập tối dù vậy vẫn còn khá sáng, đủ để có một đám lao nhao ở sân chơi cờ tỷ phú.

Vừa vào cửa Ma Kết đã nghe thấy tiếng la thất thanh của người chị Song Tử cùng tiếng cười tràn đầy vui vẻ của Song Ngư. Nghe ra mới biết chị Song Tử đã lỡ lọt vào ô nhà của anh Song Ngư.

Bên cạnh có ba con người khác đang cười trên nỗi đau của Song Tử là Thiên Yết, Xử Nữ và Sư Tử. Nhìn Song Tử đau lòng rút tờ tiền đồ chơi cuối cùng của mình ra, từ đây cô nàng chính thức phá sản.
Chơi nhộn nhịp như thế nhưng khi Ma Kết bước vào, vẻ cười đùa trên mặt Song Ngư bỗng chốc hơi cứng lại. Thấy Song Ngư như thế họ mới phát hiện cô nàng Ma Kết đã âm thầm vào nhà từ lúc nào.

Ma Kết bắt gặp ánh mắt Song Ngư có chút bối rối nhưng ngay sau đó lại quay mặt sang nhìn những người khác cười cười chào.

"Chào anh chị"

Thấy sau lưng Ma Kết không có ai Xử Nữ mới thắc mắc hỏi.

"Em có thấy Kim Ngưu và anh Nhân Mã đâu không?"

"Không ạ"

"Chị cứ tưởng hai người họ đi với em"

Nghe thế thì Xử Nữ gật gật đầu như đã hiểu. Ma Kết cũng không để tâm lắm lời chị Xử Nữ nói. Chắc có lẽ chị ấy thấy cô hay đi chung với hai người họ nên nghĩ hôm nay cô cũng cùng họ về thôi.

"Vậy thôi em về phòng"

Ma Kết định quay lưng bước đi nhưng người chị Song Tử lại nói lớn kéo cô lại, chị chỉ tay vào bàn cờ trên bàn mà rủ rê.
"Khoan đã, chơi cờ với bọn chị không?"

"Thôi ạ, em còn phải làm bài"

"Vậy à..."

Thấy Ma Kết lắc đầu từ chối thì Song Tử có hơi chút tiếc nuối bởi cô nàng rất ít khi được chơi cùng Ma Kết.

Nhưng lúc này cô mới chợt nhớ ra niềm vui của hôm nay, đó là chuyện Song Ngư may mắn trúng số. Không những trúng mà còn trúng lớn, hẳn được hai triệu.

Cậu em vậy mà vô cùng hào phóng quyết định dùng nửa số tiền của mình bao cả bọn đi ăn mì cay. Và tất nhiên nửa còn lại đưa về cho bố mẹ cậu rồi.

Song Ngư ban đầu cũng bất ngờ lắm, anh chỉ thấy cậu bé kia vô cùng tội nghiệp nên mua nốt hai tờ cuối cho cậu, ai ngờ quay về được anh Thiên Yết dò cho thì trúng 2 triệu, mỗi tờ một triệu!

Ngay tức tốc Song Ngư phóng xe ra đại lý vé số xem thì trúng thật! Cậu vui vẻ ẵm tiền về nhà với khuôn mặt hớn hở. Có lẽ ông trời đang muốn anh vui vẻ sau khi thất tình chăng?
Song Tử lúc này nhìn kẻ may mắn từ ngoài đời đến chơi game kia mà ghen tị, giọng có hơi chút hờn dỗi nói với Ma Kết.

"Hôm nay thằng Ngư nó trúng số đó. Lát bao cả bọn đi ăn mì cay. Em có đi không?"

Tất nhiên Song Ngư biết Ma Kết sẽ từ chối vậy nên đã nhanh chóng lên tiếng trước.

"Ẻm đã bận học rồi thì để Xử Nữ mang đồ ăn về là được"

Song Tử nghe vậy cũng đồng tình gật gật đầu theo, còn quan tâm căn dặn thêm một câu.

"Được đó! Làm thì làm vẫn phải ngủ sớm đó nha"

Còn Xử Nữ ngay từ đầu thoáng qua đã biết tình hình giữa hai người họ, cảm thấy Song Ngư suy nghĩ như vậy thật chu đáo mà thầm tặng cho anh một tấm thẻ người tốt rồi quay qua nói với Ma Kết.

"Lát chị mang về cho em sau"

"Vậy em cảm ơn ạ"

Ma Kết biết anh đã nói tới vậy thì mình cũng không nên từ chối nữa. Chỉ biết mỉm cười nhẹ chào mọi người rồi nhanh chóng vào phòng. Cánh cửa vừa đóng lại cũng là lúc Ma Kết bắt đầu cảm thấy khó xử.
Anh Song Ngư... vừa nãy chính là biết cô định từ chối nên đã cố tình nói vậy. Xem ra anh ấy biết rõ mình đang tránh mặt rồi.

Ngoại trừ hai người Song Ngư, Ma Kết đang đắm chìm trong suy nghĩ riêng của mình thì tất cả mọi người đều đang rất vui vẻ.

END CHAP.

*Fact nhỏ:

-Chỉ bên cạnh Sư Tử, Thiên Yết mới dịu dàng. Chỉ bên cạnh Thiên Yết, Sư Tử mới hồn nhiên.

Nói nhỏ nè🤫: Couple 1 và couple 2 là hai cp tui thích nhất á!

Tui thật muốn có một cô bạn gái vừa cưng như Sư Tử vừa cute như Kim Ngưu mà 😔
 
(12 Chòm Sao) Màu Nắng
Chương 43: Âm Mưu


Lại ngày qua ngày trôi qua, từ hồi tháng tám nhập học tới giờ cũng đã qua ba tháng. Không khí dần cũng trở nên lạnh hơn. Xem ra tháng mười một năm nay lại lạnh hơn năm trước.

Song Tử lúc này cảm thấy rằng, đã trót lạnh rồi thì sao không rơi luôn cả tuyết xuống cho cô chơi đi. Không chừng chơi xong cô sẽ cảm thấy ấm người hơn chăng?

Lảo đảo bước trên con đường về, Song Tử cảm thấy thật lười biếng. Và rồi Cự Giải xuất hiện như một vị thần cứu vớt cô.

"Cự Giải! Cự Giải!"

Cự Giải đang chạy xe băng băng trên đường bỗng nghe được tiếng gọi của người chị "thân quen" liền dừng xe lại. Quay đầu về sau thì thấy bóng dáng chị lạch bạch chạy lại gần.

"Sao vậy chị?"

"Cho chị ngồi ké về"

Cự Giải cứ ngỡ chị gọi cậu có việc gì quan trọng lắm ai mà ngờ chỉ là để đi nhờ xe. Đã vậy từ đây về nhà chừng có mấy trăm mét thôi chứ nhiêu, đi chừng 5-10 phút là tới. Quả là phong cách của chị ấy mà.

"Cách nhà còn có một đoạn mà cũng đòi em chở về nữa"

Cự Giải mồm thì lải nhải, mặt thì nhăn nhó nhưng tay lại vô cùng thành thục đưa mũ bảo hiểm cho cô.

Song Tử tất nhiên biết Cự Giải sẽ không bỏ rơi cô đâu nhưng khi thấy cậu như vậy vẫn cảm thấy vui vẻ trong lòng. Cô hí hửng đội nón, lên xe ôm lấy anh.

"Một đoạn thì sao, có xe thì ngồi mắc mớ gì đi bộ đúng không?"

"..."

Tất nhiên Cự Giải sẽ chẳng đáp lại mà rồ ga phóng xe đi. Song Tử vô cùng vui vẻ ôm chặt phía sau anh. Con trai mà, đa số đều có cơ thể ấm áp. Đã vậy trên người anh lại thoang thoảng mùi hương cam, thật làm Song Tử muốn cắn một cái.

Cự Giải chạy xe băng băng trên đường mà không nhận ra điều bất thường rằng Song Tử đang ôm mình. Chắc có lẽ việc người chị Song Tử hay thích đu sau lưng mình đã là một để lại cho cậu một cảm giác quen thuộc rồi.



Đi chừng một phút là đã tới nhà. Cửa cổng đã mở cho thấy chắc là có người đi học về rồi, vậy nên Cự Giải chạy thẳng vào trong luôn mà không cần tự mở cổng. Xe đã ngừng, nhưng Song Tử lại chẳng có liêm sỉ buông Cự Giải ra.

"Chị có thể xuống rồi"

"Hì hì"

Đợi tới khi Cự Giải nhắc nhở Song Tử mới cười hì hì bước xuống. Thấy Song Tử có bước xuống đứng cũng vụng về nên Cự Giải mới nhắc nhở.

"Chị đứng cẩn thận chút, coi chừng té..."

"A!"

Song Tử vừa định lùi về sau cho Cự Giải xuống xe thì không hiểu sao trọng tâm không vững bị vẹo một bên chân trái sắp té.

Và rồi Cự Giải hoảng hốt nhanh chóng theo bản năng vươn tay đỡ, vòng tay cậu rắn chắc mà bao bọc lấy cái eo nho nhỏ của cô, kéo cô về hướng mình. Nhưng tất nhiên cảnh tượng này sẽ rất lãng mạn nếu như chiếc dép con vịt của Song Tử không theo đà mà văng ra xa kêu bụp bụp.

"... Em không biết nên nói gì với chị luôn đó"

Cự Giải cảm thấy ba phần bất lực, bảy phần cũng bất lực nốt. Anh leo xuống xe, đỡ lấy Song Tử dựa vào xe của mình rồi rảo bước đi nhặt chiếc dép vàng chói loá bị văng xa tít ngoài kia.

"Hì hì"

Song Tử thấy thế chỉ biết cười hì hì nhìn cậu, trên eo vẫn còn nhớ tới xúc cảm ấm áp đó, chỉ là mọi chuyện xảy ra quá nhanh, cô chẳng kịp cảm nhận rõ gì cả.

"Dép đây, đưa chân ra em xem có bị gì không"

Cự Giải đặt chiếc dép xuống bên chân của cô, đợi cô mang xong liền nhấc bên chân trái còn lại lên kiểm tra. Cậu nhớ ban nãy lúc ngã chân trái cô vẹo thành một vòng, xoay xoay cổ chân cô vài cái xem có bị gì không.

"Không bị gì đâu. Chị hong có thấy đau"

Song Tử thấy vậy vui lắm, thậm chí còn cảm thấy may mắn rằng mình không bị hôi chân, móng hôm qua cũng đã được cắt sạch sẽ. Song Tử thầm nghĩ có nên té ngã thêm vài lần nữa để cậu lo lắng không ta?
"Hừ! Lần sau chị đi đứng cho đàng hoàng chút, đâu phải lúc nào cũng có em đỡ cho chị được!"

Cự Giải đứng dậy nghiêm chỉnh nhìn cô mà bất lực nói. Cảm thấy người chị này sao có thể vụng về đến như thế được nhỉ?

Song Tử bên kia bị mắng cũng chẳng quan tâm mà chỉ cảm thấy vui vẻ cười toe toét ra mặt. Thầm tự nói trong bụng "em còn phải đỡ chị dài dài" rồi cười nói vỗ vai anh.

"Biết gòi biết gòi. Mau về phòng đi"

Cự Giải nghe thế cũng rất ngoan ngoãn về phòng, ấy nhưng trước khi vào lại phải ngoảnh ra lần nữa hỏi.

"Có chắc chân chị không bị gì không đấy?"

"Chắc mà, về đi. Nói nhiều thật!"

Miệng thì bảo cậu nói nhiều rồi đuổi cậu đi nhưng trong lòng Song Tử đang vui chết đi được. Cậu cứ nói nhiều tiếp đi chứ Song Tử thích lắm á!

...

"Chị thích Cự Giải à?"
Song Tử đang vô cùng vui vẻ đứng dưới sân vừa ngâm nga vừa xoay lòng vòng thì không biết từ đâu ra Bảo Bình bỗng xuất hiện khiến Song Tử giật hết cả mình.

"Ôi mẹ ơi em ở đây hồi nào vậy? Em! Sao em biết được?"

"Mặt chị chỉ thiếu điều viết 3 chữ Thích- Cự- Giải thôi"

Nghe Bảo Bình nói vậy Song Tử liền đỏ mặt, cô thể hiện rõ lắm sao? Liệu Cự Giải có phát hiện không ta? Nhưng nghĩ đi nghĩ lại thì chuyện này liên quan gì tới Bảo Bình cơ chứ?

"Rõ vậy sao... Thế cũng chẳng liên quan tới em"

"Chị à, chị có thấy trùng hợp không?"

Bỗng Bảo Bình nói ra một lời ẩn ý, ánh mắt khó đoán xen lẫn một tia âm mưu làm Song Tử bỗng sởn gai óc hỏi.

"Trùng hợp gì?"

"Chị thích bạn cùng phòng của em, em thích bạn cùng phòng của chị"

"Ý em là gì?"

Song Tử nhíu mày, nghe vậy là thấy có điềm rồi. Bị Song Tử liếc nhìn như kẻ xấu Bảo Bình cũng chẳng có phản ứng gì cả mà chỉ nhẹ nhàng cười nói.
"Thật ra em cũng có thể giúp chị"

"Hừ, em đừng tưởng chị không biết em nghĩ gì. Muốn chị bán bạn vì trai sao? Chị không phải loại trọng sắc khinh bạn!"

Cô biết ngay mà, cái tên cáo già này làm gì có ý tốt cơ chứ. Chắc chắn là định bắt cô giao bạn thân mình ra đây mà. Hừ!

Bảo Bình thấy phản ứng xù lông nhím của Song Tử cũng chẳng ngoài dự đoán của cậu, vậy nên cậu nói tiếp, nhưng không phải lời thương lượng mà là đe doạ.

"Ồ... Nếu em nói chuyện chị thích Cự Giải cho cậu ấy thì sao?

"Nó sẽ không tin đâu!"

"Thằng bé rất tin tưởng em, dù không tin nhưng nó vẫn sẽ để trong lòng, chị sơ sẩy là thằng bé sẽ biết hết"

"Chị..."

Song Tử trợ mắt nhìn Bảo Bình, cô không ngờ cậu lại có thể làm đến mức này. Bảo Bình vẫn chỉ cười nhẹ, vừa đấm rồi thì phải vừa xoa. Cậu dùng chất giọng nhẹ nhàng tha thiết nói với Song Tử.
"Chị à, em cũng có phải người xấu đâu. Ngoại hình không tệ, học lực khá, gia thế dù không sánh bằng anh Thiên Yết nhưng cũng gọi là đủ ăn đủ mặc"

Nghe Bảo Bình nói thế Song Tử mới dần ngớ người ra. Cũng đúng cậu em Bảo Bình này rõ là một người hoàn hảo còn gì. Ngoại hình quá nổi trội, học lực lại cực khủng, gia thế vừa học thức vừa giàu có vậy mà gọi là đủ ăn đủ mặc sao? Đủ ăn đủ mặc cả mấy đời đấy! Nghĩ sao lại đi so với cái nhà mở tập đoàn lớn như thằng Yết chi vậy, vầy còn chưa đủ sao?

"Em thích chị ấy thật lòng, sẽ không làm tổn thương chị ấy đâu. Em thề đấy"

Câu nói đầy chân thành này của Bảo Bình đã khiến Song Tử bắt đầu xiêu lòng, nhưng cô vẫn cảnh giác hỏi.

"Em chắc không đấy?"

"Chắc chắn, nếu em dám làm vậy, chị có thể tùy tiện đánh chết em"
"Đánh chết gì chứ... Thôi thì cũng được. Phải trao đổi công bằng đấy"

Cuối cùng Song Tử cũng bằng lòng đồng ý chuyện tình của Bảo Bình và cô bạn thân mình. À mà khoan, là đồng ý cho Bảo Bình theo đuổi bạn thân mình mới đúng.

Bảo Bình đạt được ý muốn liền cười lấy lòng với Song Tử.

"Vâng, em sẽ nói tốt chị với Cự Giải, có thông tin gì sẽ báo chị ngay. Chỉ cần chị muốn em sẽ tạo điều kiện cho hai người, chị muốn biết gì về Cự Giải thì em sẽ nói hết cho chị"

"Vậy em muốn chị làm gì? Nếu trò xấu là chị không làm đâu."

"Chị chỉ cần nói cho em nghe suy nghĩ của chị ấy về em là được"

Song Tử nghe thấy thế thì như không thể tin được nhìn cậu, cô không nghĩ cậu lại nhờ một việc đơn giản đến thế. Cô còn tưởng cậu muốn cô chích thuốc mê đem bạn thân mình đến cho cậu chứ? À mà thôi cô nghĩ xa quá rồi.
Nhìn cậu vài lần xem coi cậu có đổi ý không nhưng chỉ thấy cậu vẫn cười, vậy nên đưa tay.

"Được, vậy thành giao. Không được đổi ý đó"

Bảo Bình gật đầu bắt lấy tay cô, vậy là liên minh giữa Bảo Bình và Song Tử đã được hình thành.

Song Tử sau đó liền về phòng, để lại Bảo Bình đứng đó suy nghĩ. Khoé môi anh không nhịn được nhấc lên, không ngờ người chị Song Tử này nhanh như vậy đã đồng ý.

Thật ra ngay từ đầu Bảo Bình đã chẳng trông mong gì chị Song Tử sẽ giúp đỡ mình. Cái liên minh này chỉ đơn giản là để bịt miệng chị ấy lại, để cho chị ấy ngừng nói xấu anh với chị Bạch Dương. Như vậy có thể giảm bớt định kiến của anh trong lòng chị ấy rồi. Chuyện theo đuổi cô, chỉ cần tấm lòng chân thành (và một ít thủ đoạn) này là được.

...

Sau một hồi Song Tử ngẫm nghĩ lại, bỗng thấy có gì đó sai sai. Ban đầu cô có định đồng ý đâu nhỉ? Sao nói quanh co một hồi lại đồng ý rồi? ʕಠ_ಠʔ???
END CHAP.

Lời đe doạ mách Cự Giải có thể là giả, nhưng lời yêu dành cho Bạch Dương tuyệt đối là thật. Vậy nên không phải lúc nào Bảo Bình cũng "diễn" đâu nha~
 
(12 Chòm Sao) Màu Nắng
Chương 44: "Sao em lại ở đây?"


Hôm nay là thứ 7, vậy nên Xử Nữ ra bưu điện lấy đồ do ba mẹ gửi về. Chuyện là ba mẹ cô năm nay đã gần 50 rồi mà vẫn còn xì tin dâu lắm, vậy nên bỏ mặc mấy đứa con "ruột" này tự sinh tự diệt ở đây còn hai người bay đi bay lại du lịch khắp nơi.

Vừa tháng trước Xử Nữ được mẹ gọi bảo rằng có mua quà về, nào là tượng nhân sư Ai Cập, búp bê Nga, chuông gió của Nhật, còn cả hộp cát ở Hawaii nữa. Nói chung là lắm thứ linh tinh đều được gói về.

Xử Nữ sau khi cùng em trai chia nhau đem bớt đồ về thì đi dạo một vòng trong chợ mua đồ. Chủ yếu là mua luôn thức ăn dự trữ cho tuần sau.

Sau khi đi một vòng trên tay cô đã xách lỉnh kỉnh một đống túi. Định rằng sẽ ngồi một lát ở bậc thềm nghỉ ngơi một chút thì thấy vài cậu nhóc cấp hai chạy nhảy đụng trúng một người phụ nữ trung niên.

Bà ấy trông bị ngã một cái thật đau, vừa cực khổ đứng dậy vừa lẩm bà lẩm bẩm lắc đầu.

"Ui da, bọn trẻ ngày nay thật là..."

"Dì ơi, dì có sao không?"

Xử Nữ bước lại gần đỡ lấy bà mà hỏi han. Thấy tự dưng có một cô bé vừa đẹp người đẹp nết giúp đỡ, bỗng bà thấy bọn trẻ ngày nay không phải đứa nào cũng hư hỏng. Bà cười hiền từ nói.

"Cảm ơn con, dì không sao"

"Hay dì lại kia ngồi nghỉ đi ạ"

"Được"

Sau khi nhận được sự đồng ý của bà, Xử Nữ đỡ bà đến nơi mình vừa ngồi. Cô cũng ngồi xuống bên cạnh, nghĩ nghĩ một chút mới móc điện thoại ra hỏi.

"Có cần con gọi cho con dì không ạ?"

"Không cần không cần, dì có đi với chồng và đứa con gái, lát họ đi mua đồ với nhau xong là quay lại ngay ấy mà"

"Vậy con ngồi đây với dì"

"Đúng là cô gái tốt mà"

"Không có đâu ạ. Chỉ là nhìn dì làm con nhớ tới mẹ thôi"

Nghe Xử Nữ nói vậy bà cười toe toét ra mà khen lấy khen để làm Xử Nữ có chút ngại ngùng cười trừ. Nhưng trông bà cười cô cứ thấy có chút quen quen, cái điệu cười này...

Bà nghe Xử Nữ nói thế thì gật gật đầu như đã hiểu, cảm thấy đứa trẻ này dường như cũng đang học xa cha mẹ, chắc cũng nhớ nhà lắm. Đâu như đứa con gái lớn vô tâm nhà bà.

"Vậy là cũng đi học xa sao? Hai đứa con gái dì cũng học ở đây đây, dì với chồng dưới quê nhớ chúng nó chết đi được"

Xử Nữ chỉ cười cười nghe. Mặc dù Xử Nữ cũng không tính là xa nhà, nhà ba mẹ cô cũng ở thành phố. Chỉ là ở gần bìa nên từ nhà tới trường khá xa. Vậy nên Xử Nữ mới ở đây để tiện đi lại. Cuối tuần cũng hay về, chỉ là hiện tại có về cũng chẳng làm được gì bởi hai người họ đi du lịch rồi.

Ngồi cùng bà ấy gần 10 phút mà vẫn chưa thấy có người đến đón bà nên Xử Nữ mới lên tiếng hỏi.

"Lúc nãy dì nói chồng và con gái dì đi mua đồ, sao dì không đi cùng họ?"

Vừa nhắc đến hai người họ thì mặt bà ấy nhăn nhó lại, giọng vô cùng hờn giận mà oán trách.

"Dì mệt hai cái con người họ lắm rồi. Người thì chê quần màu vàng, người thì chê váy nhiều hoa màu mè*. Dì đến mệt..."

Thế là Xử Nữ ngồi đó nghe bà luyên tha luyên thuyên đủ điều. Cảm thấy quả là gu thời trang của bà mẹ nào cũng như nhau, thầm tội nghiệp thay cho hai người thân kia của bà. Nếu là cô, cô cũng không muốn mặc những bộ đồ "kì lạ" đến thế.

Bà nói qua nói lại một hồi mới nhận ra bóng dáng hai con người quen thuộc đến bực mình kia đang đi lại gần, bà lẩm bẩm.

"Đúng là vừa nhắc tào tháo, tào tháo đến"
Bạch Dương cùng ba mình từ từ đi lại gần, ai ngờ phát hiện người bên cạnh mẹ mình lại là một người quen.

"Ủa, Xử Nữ, sao em lại ở đây?"

"Hai đứa quen nhau à?"

Mẹ Bạch Dương tròn mắt bất ngờ khi nghe Bạch Dương hỏi thế. Bạch Dương gật gật đầu bình trả lời với bà.

"Con bé ở cùng nhà trọ của con. Mà sao mẹ quen ẻm vậy?"

"Haizzz Nãy có thằng nhóc chạy nhảy trúng mẹ, may sao có con bé ở đây đỡ mẹ không thì mẹ tiêu đời"

Bà khoa tay múa chân diễn tả lại cảnh tượng ban nãy một cách cực kỳ sống động, lời nói có chút khoa trương nhưng chung quy là để nói tốt về Xử Nữ.

"Vậy à, Xử Nữ, cảm ơn em nha"

"Không có gì ạ"

Nghe Bạch Dương nói thế thì Xử Nữ cười trừ lắc đầu. Dù sao cô cũng chỉ vô tình giúp thôi nên cũng chẳng cần lời cảm ơn làm gì.

"Em mua nhiều đồ thế! Để chị nhờ Cự Giải hay Song Ngư ra xách về cho em"
"Thôi không cần đâu ạ..."

Bạch Dương thấy Xử Nữ thân có chút xíu mà xách nhiều đồ như thế rất mệt, vậy nên quyết định gọi người tới giúp. Xử Nữ muốn can ngăn nhưng Bạch Dương đã lên tiếng xen ngang.

"Giờ này Cự Giải về rồi nè. Chị nhắn nó rồi, nó bảo sẽ ra ngay. Vậy thôi chị đi trước"

"A... Dạ"

Xử Nữ chỉ biết cười cười, có chút ngại và cũng có chút ấm áp. Trước khi đi, mẹ Bạch Dương cầm lấy tay cô yêu mến nói.

"Lần sau gặp lại dì dẫn cháu đi ăn nhé?"

"Vâng ạ"

Xử Nữ cười đồng ý, nhìn bóng ba người dần đi xa. Xử Nữ lẳng lặng lướt điện thoại đợi. Không lâu sau Cự Giải chạy xe đến giúp cô đem đồ về.

...

Sau khi nhận ra điều bất thường của hai người Song Ngư và Ma Kết, cặp đôi nhí nhố Nhân Mã, Kim Ngưu quyết định triển khai kế hoạch hàn gắn tình cảm cho hai người họ.
Bước đầu tiên là điều tra thông tin. Người duy nhất chứng kiến sự việc là Xử Nữ, nhưng hai người họ lại chẳng moi được thông tin gì từ cô cả. Theo một nguồn tin "đáng tin cậy" khác, Thiên Yết và Song Tử đều cho rằng vẻ mặt Song Ngư yểu xìu như thế chắc chắn là bị thất tình rồi.

Bước hai là quan sát. Theo như trình độ quan sát của cả hai người thì quả thực Song Ngư và Ma Kết đang cố tình tránh né nhau. Xem ra hơn 90% Song Ngư thật sự bị đá rồi.

Và cuối cùng, để đưa ra một kết quả thật chính xác, Kim Ngưu và Nhân Mã đã lừa Song Ngư và Ma Kết tới quán cà phê trước cổng trường.

Ngồi một góc trong quán cà phê mát mẻ và thoải mái, vậy mà bầu không khí giữa bốn người lại có chút... âm u? Hoặc căng thẳng? Nói chung là vô cùng khó chịu. Kim Ngưu nhìn hai người trước mặt mà nhíu mày.
Nếu như thường ngày, anh Song Ngư vừa tới sẽ luôn mở miệng gọi Ma Kết. Một tiếng Ma Kết, hai tiếng Ma Kết. Cô nàng Ma Kết sẽ luôn đáp lại và cười cười nhìn anh. Ấy nhưng hiện tại cả hai đều im lặng nhìn chăm chăm ly nước của chính mình.

Kim Ngưu cuối cùng cũng không chịu được sự im lặng này, đánh ánh mắt ra hiệu qua cho Nhân Mã rồi tỏ ra vui vẻ nói.

"Cuối tuần này chúng ta đi đâu chơi không?"

"Xin lỗi, mình bận học rồi"

"Anh có hẹn với bạn"

Đáp lại Kim Ngưu ngay sau đó là câu từ chối của hai con người phũ phàng kia. Kim Ngưu lấy chân đá đá ra hiệu cho anh bạn trai mình. Nhân Mã hiểu ý liền lên tiếng.

"Vậy giờ đi ăn đi?"

"Em bận học rồi ạ"

"Em có hẹn"

Câu trả lời của hai người Ma Kết và Song Ngư vẫn thế làm Kim Ngưu và Nhân Mã lại chẳng biết nói gì. Cuộc nói chuyện dường như quay vào bế tắc. Để xoa dịu đi cái bầu không khí khó chịu này, Song Ngư tỏ ra hờn giận nói.
"Hai người muốn đi thì đi đi, chả lẽ lại bắt bọn em đi theo hai người để thồn cơm chó? Dân FA thật khổ mà~"

"Hừ! Anh mày thích đi hai người lúc nào mà chả được. Chủ yếu là thấy hai đứa A!"

Nhân Mã nghe thế thì ngay lập tức lên tiếng bất bình. Đang nói giữa chừng bị Kim Ngưu đá cho một cái, lúc này anh mới nhận ra xém thì anh đã nói ra hết ý đồ rồi. Anh nhanh chóng hạ giọng sửa lại.

"Ừm thì thấy cả nhóm ít khi tập hợp nên mới rủ thôi."

Tất nhiên vì Nhân Mã đã để lộ sơ hở nên Ma Kết và Song Ngư đã biết rõ hết rồi. Bình thường lúc nào cũng dính lấy đòi đi hẹn hò riêng với Kim Ngưu, vậy mà giờ có thể tốt tính mời đi chung sao?

Song Ngư nghĩ Ma Kết chắc đang cảm thấy khó chịu lắm nên quyết định trực tiếp rời đi.

"Vậy em đi trước"

Song Ngư vừa đi thoáng chốc Ma Kết đã cảm thấy thoải mái hơn. Ấy nhưng tránh vỏ dưa gặp vỏ dừa, cô nàng Kim Ngưu lại chẳng chịu buông tha cho cô nàng.
"Ma Kết, chúng ta đi mua đồ đi. Học nhiều quá không tốt đâu"

Kim Ngưu vô cùng tha thiết nói với Ma Kết, lâu rồi hai cô nàng không đi chung với nhau. Vậy nên nhân cơ hội cô nàng Ma Kết đang "cố gắng giả bộ" học bù đầu này mà rủ đi chơi.

"Mình...."

"Em đi trông Kim Ngưu cho anh đi. Thiên Yết vừa rủ anh đi chơi rồi"

Ma Kết rất muốn từ chối nhưng Nhân Mã lại lên tiếng trước. Anh nói rằng Thiên Yết rủ đi chơi nhưng thật ra Thiên Yết vừa cạch mặt anh mấy bữa nay rồi. Thật là, đến giờ anh vẫn không hiểu tại sao tự nhiên lại bị giận luôn á.

Có bạn trai hùa vào nói giúp, Kim Ngưu thừa dịp tiến tới mà làm nũng với Ma Kết.

"Đi mà Ma Kết~ Anh ấy bận rồi, cậu đi với mình đi~"

"Mình...Thôi được rồi"

Cuối cùng Ma Kết cũng chịu thua, vậy nên hai cô nàng xách tay nhau ra khỏi cửa hàng tung tăng đi mua đồ. Còn Nhân Mã lại cô đơn trở về nhà.
Biết sao đây, anh thân nhất với hai đứa Bạch Dương và Thiên Yết. Mà giờ Bạch Dương thì vẫn còn giận, Thiên Yết đột nhiên tránh anh. À không là kinh bỉ luôn ấy. Mỗi lần gặp là lại liếc anh muốn rách mặt, kêu anh đừng có tới gần thằng điên đó. Chậc, ai thèm tới gần! Chắc lại mắc chứng khó ở rồi! Quả nhiên là bà dì Thiên Yết!

END CHAP.

*Quần tây mà màu vàng này nè💛, sao người già mặc được. Còn váy hoa thì sặc sỡ như mấy thím hay mặc ấy. Vậy nên đừng hỏi vì sao BD và ba cô lại chê.

*Fact nhỏ:

Ma Kết hoàn toàn chưa có tình cảm nam nữ với Song Ngư nhé!
 
(12 Chòm Sao) Màu Nắng
Chương 45: Tiến triển


"Nè Cự Giải"

"Gì ạ?"

Đầu dây bên kia bắt máy, nghe được giọng anh thôi đã khiến Song Tử như muốn rụng... À không, là như muốn si mê thêm rồi. Cô hào hứng nói.

"Rảnh không? Qua trường chở chị đi ăn vặt"

"..."

Đầu dây bên kia lại chẳng nói gì, chắc có lẽ đang suy nghĩ có nên đi hay không. Vậy nên, Song Tử ra một đề nghị không thể chê vào đâu được.

"Chị bao!"

"Đợi em hai mươi phút"

Chậc, đáo để thật! Song Tử thấy chiếc điện thoại trên tay đã kêu tút tút liền thầm nghĩ thế. Nhưng thôi kệ, "món ăn" nào chẳng cần phải trả tiền.

Như lời đã nói, gần hai mươi phút sau Cự Giải chạy bon bon tới. Song Tử nhìn đồng hồ chỉ mới qua có 17 phút, liền không nhịn được cười thầm. Chỉ vì một điều nhỏ bé thế thôi mà cũng làm cô vui được, cô vã quá rồi.

Chạy qua vài con phố, cả hai tấp vào một vỉa hè với rất nhiều chỗ bán đồ ăn. Song Tử giao tiền rồi ra lệnh Cự Giải đi mua đồ theo hướng cô chỉ, còn cô lại quẹo sang một hướng khác. Thế là hai chị em chia nhau đi hai hướng mà vơ vét được một đống đồ ăn.

Sau khi tìm được một chỗ ghế đá gần đó, họ liền bày đồ ăn ra mà ăn thoả thích. Cự Giải vui vẻ tập trung ăn còn Song Tử thì quên mất mình hiện tại định rủ cậu đi chơi làm gì. Quả nhiên "đồ ăn đẹp trai" sao có thể ngon bằng đồ ăn vặt cơ chứ!

Nhưng may sao cuối cùng Song Tử cũng lấy lại được một tí lý trí mà bớt bớt. Trông Cự Giải vui vẻ thế thì cô vô cùng hài lòng. Xem ra Bảo Bình không nói dối cô, cậu nhóc này thực sự rất thích ăn vặt.

Ấy nhưng điều quan trọng hôm nay không phải là lấy lòng cậu mà là thăm dò cậu. Xem coi cậu có một tí tình cảm nhỏ nhoi nào với cô hay không để mà lên kế hoạch. Mà theo như lời Bảo Bình nói thì cô có giả bị thương cũng vô dụng, bởi ai cậu cũng sẽ quan tâm như thế thôi.

Vậy nên Bảo Bình mới bày với cô rằng chọc cho Cự Giải ghen thử xem. Nếu có một tia phản ứng ghét bỏ hay cáu gắt thì xin chúc mừng cô quay vào ô độc đắc.

Nếu không thì cũng chẳng sao cả. Cái danh tra nữ của cô đã có từ lâu rồi nên cũng chẳng thể vì việc này mà làm cô xấu thêm được nữa trong lòng của cậu đâu.

Nói là làm, Song Tử lướt mắt khắp con phố tìm xem có anh nào trông đẹp trai không. Thật bực mình rằng chẳng ai đẹp trai hơn Cự Giải của cô cả. Cự Giải của cô là nhất!

Nhưng thôi kệ, cô thấy anh trai đang mua bánh tráng kia cũng được. Dù trông chẳng bằng Cự Giải nhà cô nhưng thôi sài đại vậy.

(Anh trai đó: •́⁠ ⁠ ⁠‿⁠ ⁠,⁠•̀ Ủa em?)

"Cự Giải, em thấy anh áo xanh xanh đang mua bánh tráng không? Đẹp trai thật đó~"

Song Tử vừa nói vừa dè dặt liếc nhìn phản ứng của Cự Giải mà lòng rộn rạo. Nhưng không may thay cho cô, Cự Giải lại vô cùng thành thật nói.

"Anh đó là người yêu anh áo vàng đang ngồi kế chị đấy. Chị nói nhỏ thôi."

Cự Giải vừa dứt lời thì Song Tử cảm nhận được ánh mắt sát khí từ phía sau. Là anh áo vàng hàng ghế bên kia đang lườm cô cháy mắt. Anh ta đứng dậy, đi lại phía anh áo xanh rồi ôm eo một cái để đánh dấu chủ quyền, cũng không quên quay lại liếc cô một cái thật sắc lạnh.

Em xin lỗi em xin lỗi được chưa. Em nào có biết đó là bồ anh đâu. Hai anh rất đẹp đôi, xin chúc hai anh mãi mãi hạnh phúc. Vậy nên xin làm ơn đừng lườm em như thế nữa mà~

Một lát sau khi hai người họ đi, Song Tử mới thở phào. Lúc này cô mới nhận ra Cự Giải đang cười mình nãy giờ. Cô tức giận đánh anh.

"Đừng có cười. Sao em biết anh ta có bồ?"

"Ban nãy mua đồ em thấy hai người họ dắt tay nhau nên biết. Mắt nhìn người của chị… thật tốt"

Cự Giải vừa nói vừa cười khúc khích làm Song Tử có chút xấu hổ. Ai biết được anh đẹp trai đó lại có người yêu. Bởi vậy thời này kiếm trai đẹp thật khó mà.
Nhưng Song Tử nhất quyết không chịu thua, cô lựa đại một anh trông có vẻ đẹp trai gần phía cô nhất mà chỉ vào.

"Hừ! Chỉ là hồi nãy hơi xui thôi. Em nhìn xem anh áo trắng thì sao?"

"Bồ anh ấy là cô áo tím bên kia kìa"

Cự Giải vô cùng bình thản chỉ vào một chị gái trông cũng rất xinh xắn đang ngồi phía đối diện. Song Tử trố mắt nhìn anh lại chỉ tiếp.

"Vậy anh áo sơ mi xanh kia?"

"Bồ ảnh ấy là chị váy trắng kia đó"

"Vậy... Vậy còn anh áo đỏ kia?"

"Ừm... Anh ta vừa bị đá xong, chị muốn cua hơi khó. Trông anh ta có vẻ hơi lụy tình..."

Tới đây, Song Tử không nhịn được mà bực mình la lên một cách rất bất lực.

"Sao cái gì em cũng biết vậy?!"

"Nãy đi mua đồ em để ý thấy mà. Bọn họ có ngoại hình khá là nổi bật thế nên em có ấn tượng."

Cự Giải vô cùng bình thản vừa hớp một miếng trà đào vừa ăn cây cá viên chiên mà nói. Thậm chí anh còn rất nhiệt tình nói thêm với cô rằng.
"À mà anh áo đỏ đó bị bạn gái, à không, là bạn gái cũ tát cho một cái, sau đó còn bị tạt nước nữa. Chị thấy cái áo hoodie kế bên của anh ta không? Nó ướt nhẹp mùi trà chanh"

"..."

Hừ! Thôi được rồi, cô chịu thua. Quả thật cô không chọn đúng ngày đi chơi mà. Mai mốt có đi chơi thì cô phải xem ngày trước mới được. Thật là xui quá đi!

...

Tối đó hơn hai mươi mốt giờ, Ma Kết nhận được tin nhắn từ một người quen thuộc đến không thể quen thuộc hơn

Đừng tránh mặt anh nữa. Anh sẽ không gây khó dễ cho em. Nếu em khó chịu thì cứ nói thẳng, anh sẽ tự né đi.

Anh Nhân Mã và Kim Ngưu có lẽ đã biết chuyện rồi. Đừng để họ lo lắng nữa.

Đúng rồi. Cũng đừng lấy cái cớ bận học nữa, trông em như vậy mọi người sẽ càng lo lắng hơn thôi.

Anh chỉ nói thế, việc còn lại em cứ suy nghĩ đi.
Một lúc sau, câu chúc ngủ ngon mới được gửi đến. Có lẽ là anh đang chần chừ không biết có nên nói vậy hay không, rốt cuộc là vẫn gửi.

Ngủ ngon

Thấy Ma Kết cứ lẳng lặng nhìn điện thoại, Xử Nữ uống nước xong liền hỏi.

"Sao thế?"

Ma Kết nghĩ nghĩ suy suy một hồi, cuối cùng mới ngước lên hỏi Xử Nữ.

"Chị à, em làm mọi người lo lắng lắm sao?"

Xử Nữ ngồi trên giường ngước nhìn Ma Kết mà nhẹ nhàng dùng chất giọng êm dịu trả lời.

"Ừ, mấy dạo này chị Bạch Dương với Song Tử có hay hỏi chị em học nhiều lắm hay sao. Cả Sư Tử và anh Thiên Bình cũng hỏi nữa. Nhưng chị nghĩ người lo lắng cho em nhất là anh Nhân Mã và Kim Ngưu đó"

"Tất nhiên có ai đó cũng khó xử nữa. Nhưng Ma Kết này, em là người từ chối chứ không phải người bị từ chối. Em chẳng việc gì phải tránh né cả"
Ma Kết ngạc nhiên nhìn cô nhưng ngày sau đó cũng hiểu được, đúng là chị Xử Nữ đã biết hết mọi chuyện rồi. Trong khi Ma Kết vẫn ngồi đó im lặng suy nghĩ, Xử Nữ tiếp tục nói.

"Song Ngư nó thật sự thích em, nếu không thì cũng không buồn như vậy. Thực ra thì chị có hơi nghiêng về phía Song Ngư hơn. Em cứ coi như chị nói giúp bạn mình là được. "

"Nhưng mà Ma Kết à, em đừng vì việc của Song Ngư mà tránh né luôn cả mọi người"

Ma Kết hiểu câu nói cuối cùng của Xử Nữ, nhưng điều khiến cô khó hiểu là tại sao anh Song Ngư lại thích mình.

"Nhưng tại sao phải là em? Những người bạn gái cũ của anh ấy, ai cũng tốt hơn em"

Xử Nữ nghe vậy bật cười. Nhưng mà cũng đúng, là người ngoài cuộc, sao có thể hiểu được nỗi lòng của người trong cuộc. Là người chưa từng yêu làm sao có thể hiểu nỗi lòng của người đã yêu?
"Ma Kết à, yêu không phải là vì người đó tốt hay không tốt. Yêu vào rồi thì xấu cũng hoá tốt thôi"

Ma Kết nghe nhưng chỉ hiểu ở mặt chữ, cô không thể tưởng tượng rõ được lời mà chị ấy nói, nhưng nghe có vẻ rất cao cả và… cũng rất ngu ngốc. Vậy thì anh Song Ngư cũng yêu cô như thế sao? Nếu vậy thì khi bị cô từ chối anh cảm thấy thế nào?

"Yêu mà không được đáp lại có buồn không ạ?"

"Buồn chứ. Nhưng không thể vì vậy mà cũng bỏ lỡ cuộc sống của bản thân. Giống như chị bây giờ và giống Song Ngư của bây giờ"

Như cô đã từng khóc rất nhiều vì bị Bảo Bình từ chối, nhưng nước mắt đã hết thì vẫn phải tiếp tục sống và học tập như bình thường thôi. Hay là lạc quan như Song Ngư vậy, vẫn cười đùa vui vẻ dù chỉ mới bị từ chối vài phút trước.

Ma Kết ngẫm nghĩ từng lời Xử Nữ nói, thế nhưng rồi cô phát hiện ra một điểm kì lạ trong lời nói của chị.
"Chị nói vậy là sao? Chị với anh Bảo Bình chẳng lẽ..."

"Chị bị từ chối lâu rồi"

Thấy Xử Nữ chỉ cười nhẹ nhàng như thế bỗng Ma Kết cảm thấy hụt hẫng, cô cứ ngỡ hai người họ rồi sẽ về với nhau thôi. Ai ngờ...

"Tiếc thật, em thấy hai người rất hợp đôi"

"Tiếc cũng chẳng được gì cả. Thôi được rồi. Bỏ cái bài tập mà em đã nghiên cứu mấy chục lần kia xuống đi, lại đây đi ngủ nào"

Xử Nữ nằm trên giường quấn kín chăn, sau đó vỗ vỗ bên giường còn trống như muốn cô nằm xuống. Ma Kết thấy vậy thì vui vẻ chạy lại. Nhờ có Xử Nữ mà dường như lòng cô nàng đã trở nên nhẹ hơn.

Tắt đèn, Ma Kết nhắm mắt nghĩ ngợi nhiều điều. Nghĩ về mọi người, nghĩ về bản thân, nghĩ về những lời Xử Nữ nói. Ma Kết không tài nào ngủ được cho đến khi Xử Nữ cất tiếng.
"Mau ngủ đi. Ngủ thật ngon rồi sáng mai sẽ quên hết mọi việc, cùng bạn bè đi ăn, đi chơi. Lòng sẽ không còn vướng bận nữa"

Xử Nữ nói bằng giọng đều đều nhẹ nhàng nhưng lại thấm sâu vào trong lòng Ma Kết. Ma Kết cứ lặp đi lặp câu nói ấy trong đầu, cuối cùng lại ngủ từ lúc nào không hay.

END CHAP.

*Fact nhỏ:

-Cự Giải chưa hề có bất cứ tình cảm nam nữ nào đối với Song Tử.

*Nói nhỏ nè:

1+Song Tử và Song Ngư quả là chị em đồng bệnh tương liên mà ƪ⁠(⁠˘⁠⌣⁠˘⁠)⁠ʃ

2+Sao tôi thấy Xử Kết soft quá mấy pà. Mà giờ đang BG lái qua GL lại kì ʕ⁠´⁠•⁠ ⁠ᴥ⁠•̥⁠'⁠ʔ

3+Các bạn có biết viết truyện theo cảm hứng là như thế nào không? Ví dụ là tui đây: Viết xong chap 47 rồi mà chưa viết chap 46 🙃

4+ Xử Nữ là sao nữ mà tui chèo một lúc nhiều thuyền nhất á. Tại thấy ai cũng hợp hết trơn. Sương sương có: Giải Xử, Bảo Xử, Kết Xử, Bình Xử, đặc biệt là Ngư Xử. Phải nói là thích Ngư Xử vl~
5+ Mình nhớ mình từng tạo một game đoán cp thì có 2 bạn đoán được á. Vì hai bạn đã biết được cp rồi nên có gì thắc mắc thì inbox mình, đừng khui ra nhé. ಥ⁠‿⁠ಥ
 
(12 Chòm Sao) Màu Nắng
Chương 46: Trùng Hợp


Cứ ngỡ ngày hôm qua sẽ trôi qua một cách nhẹ nhàng, ai ngờ sau hơn một tiếng sau khi chia tay Xử Nữ, Bạch Dương đang cùng ba mẹ ăn tối thì mẹ cô đột nhiên trở bệnh, phải cấp cứu tới tận hơn 3 giờ sáng.

Bạch Dương và ba không ăn không ngủ chờ đợi cấp cứu. Tất nhiên họ đều đồng lòng không nói cho Kim Ngưu biết, họ sợ cô gái nhỏ của gia đình khi biết được sẽ đau lòng không chịu được mất.

Ca cấp cứu trải qua an toàn, ba Bạch Dương ngất xỉu ngay sau đó để lại Bạch Dương lo toan mọi việc. Sau khi đưa cả ba mẹ vào phòng bệnh, Bạch Dương lại phải giải quyết viện phí, gặp bác sĩ nói chuyện, chăm lo chăm sóc cho ba mẹ mình.

Sáng hơn 7 giờ Kim Ngưu có gọi điện tới, hỏi sao cô tối qua không về. Bạch Dương chỉ biết ậm ừ nói tối qua ở cùng ba mẹ. Sau đó nghe được giọng Kim Ngưu có chút tủi thân, chắc có lẽ con bé cũng muốn ở cùng ba mẹ nhưng không được cho nên thế.

Giọng nói trong trẻo của Kim Ngưu giống như một thứ thuốc vực dậy tinh thần của Bạch Dương vậy. Bỗng cảm giác mệt mỏi của Bạch Dương cứ vơi dần cho đến khi Kim Ngưu hỏi.

"Giờ em qua được không?"

Tim Bạch Dương như nhói lên một nhịp, giờ cô nói sự thật thì con bé có sốc quá không? Nó làm sao mà chịu nổi? Lòng Bạch Dương xảy ra mâu thuẫn, cuối cùng đành nói dối cho qua chuyện.

"Hôm nay chị định dẫn ba mẹ đi bệnh viện khám. Em qua để đi khám luôn sao?"

"Em cũng muốn giúp mà"

"Lo làm luận văn của mình đi, mai rồi qua"

"Vâng"

Nghe thế thì Bạch Dương thở phào cúp máy. Đợi ba mẹ ổn hơn thì gọi Kim Ngưu tới sau, như vậy con bé sẽ đỡ đau lòng hơn.

Mà đúng là cô định hôm nay sẽ dẫn ba mẹ đi khám. Lúc trước ba cô nói bệnh mẹ có hơi trở nặng, định sẽ lên đây để khám. Ai ngờ tối hôm qua lại đột ngột trở bệnh.

Chuyện đến nhanh thì cũng qua nhanh, đến trưa ba và mẹ cô đã tỉnh lại. Ba cô bật dậy lật đật chạy qua giường vợ mình mà lo lắng, rồi lại nhìn đứa con gái đang mệt mỏi lo cho hai vợ chồng già bọn họ mà đau lòng.

"Con chịu khổ rồi"

"Chịu khổ gì chứ. Con chỉ ngồi trông thôi chứ có làm gì đâu?"

Nghe Bạch Dương nói thế, bà ở giường bên không nhịn được lên tiếng.

"Ây da, hai người đừng tin. Con bé này sáng giờ chạy qua chạy lại không ít, không ăn cũng chưa từng chợp mắt. Hai người có đứa con tốt thật"

Bạch Dương có chút ngại ngùng khi bị vạch trần nên chỉ im lặng. Hai ông bà đau lòng cho cô một lúc lâu mới chợt nhớ tới cô con gái nhỏ của họ. Mẹ Bạch Dương lên tiếng.

"Đúng rồi, còn Kim Ngưu, con có nói với con bé không?"

"Không, con nói dối không để con bé biết"

Nghe Bạch Dương nói thế hai ông bà liền thở phào. Họ lớn tới chừng này tuổi rồi, không muốn con cái phải lo lắng đến thế. Nếu không phải Bạch Dương chứng kiến mọi việc thì có khi hai ông bà giấu luôn cả cô rồi.

Giờ ăn trưa đã đến, Bạch Dương mua cháo cho ba mẹ, còn mình thì ăn một phần cơm thật to. Tối hôm trước cô chưa ăn xong mẹ đã lên cơn trở bệnh, vậy nên tới tận bây giờ cô mới được ăn.

Sau khi ăn xong cô ngồi đó nhìn mọi người, nhìn ba cô vừa ăn thật nhanh vừa đút mẹ cô mà có chút ấm lòng. Nhìn qua bà giường bên cạnh cũng không chút cô đơn đang ăn uống trò chuyện cùng với mấy đứa cháu.

"Ôi trời ạ, đến rồi à thằng ế kia?"

Giọng bà rất lớn, vậy nên cô chú ý đến. Khi đó có ba người thanh niên bước vào, bà giường bên nở ra một nụ cười khinh bỉ làm cậu trai cao nhất trong đấy xị cả mặt ấm ức nói.

"Bà à, cháu mới 20, ế là ế cái gì? Đừng có lần nào gặp cháu cũng nói chuyện này chứ!"

"Chậc chậc, mấy đứa cháu khác của tôi đều có người yêu. Sao có mỗi anh là không có?"
Anh chàng vô cùng tức giận đến ấm ức. Bọn họ là thuê người yêu để qua mặt bà đó. Chứ trong đám có đứa nào có người yêu thật đâu. Nhưng lời này, vẫn là anh không dám nói ra, sợ rằng sẽ bị anh em họ hàng đánh cho phù đầu mất.

"Bọn họ... Cứ từ từ thôi bà. Bà cứ gấp làm gì?"

"Bà mày sắp lìa đời rồi, muốn nhìn con cháu có gia đình hạnh phúc thôi cũng không được nữa?"

Lời bà vừa nói ra làm các đứa cháu lẫn y tá phải liếc nhìn. Mỗi ngày bà ăn hơn 5 bữa, đi dạo muốn hết cái bệnh viện, nói chuyện luyên thuyên từ sáng tới chiều mà sắp lìa đời sao? Không, bà rất khoẻ là đằng khác. Suốt ngày cứ thích lấy lý do sắp lìa đời mà ép con cháu. Anh chàng tức giận nói.

"Bà còn khỏe chán ra"

"Cái thằng này!"

Và vì nói ra nỗi lòng của mọi người mà anh hưởng trọn cái gối vào mặt từ người bà thân yêu của mình.
Anh lúc này mới nhận ra ở đây còn có một bóng dáng quen thuộc, liền nghiêng người xuống để nhìn xem.

"Ủa Bạch Dương?"

"Thiên Bình?"

"Hai đứa quen nhau à?"

Thấy hai đứa có vẻ quen nhau nên bà ấy hỏi. Bạch Dương cười cười thành thật trả lời.

"Vâng, là bạn sống cùng nhau trọ"

Nghe tới đây bà ấy vui mừng bất dậy, mặc cho cháu trai đang chán nản nhìn bà, bà vừa tò mò vừa lo lắng hỏi cô.

"Vậy sao? Bà hỏi cháu này, cháu trai bà trông cũng được đúng không? Có hợp gu giới trẻ thời này không mà sao tới giờ vẫn chưa có bồ? Hay... Hay nó không thích con gái?"

Bạch Dương tất nhiên rất muốn cười vào mặt anh, nhưng thôi cô vẫn nhịn. Nhìn qua thì thấy Thiên Bình đang liếc cô với ánh mắt sắt lạnh với ý là "ăn nói cho đàng hoàng, cẩn thận tao xẻo mồm mày đấy". Bạch Dương ngẫm nghĩ một lúc rồi mới trả lời.
"Dạ thì... Chắc do duyên chưa tới thôi bà"

Nghe Bạch Dương nói thế bà ấy thất vọng lắm. Trực tiếp ném trái táo trên bàn vào người Thiên Bình rồi yêu thương nhìn hai thành niên phía sau anh.

"Haizzz. Mày cút ra chỗ khác, Hoà Giang, Minh Lâm, lại đây với bà"

Trông thấy ba mẹ mình đang có không gian riêng tư không thể xâm phạm, Bạch Dương quyết định không xen vào mà lặng lẽ đi lại gần Thiên Bình tò mò.

"Bà bắt mày tìm người yêu hả?"

"Ừ"

"Vậy tìm Song Tử đi"

"Không được!"

Lời đề nghị của Bạch Dương ngay lập tức bị Thiên Bình bác bỏ một cách dứt khoát. Bạch Dương tức giận, sao tên này lại ngu ngốc đến thế cơ chứ?

"Có gì mà không được. Mày bảo nó giúp mày đóng giả làm bạn gái. Lợi dụng việc hẹn hò giả mà tiến tới!"

"Mày điên à? Tao chưa làm lành với nó!"

"Cái gì? Lâu vậy mà còn chưa làm lành? Mày định cứ chiến tranh lạnh thế sao?"
Nghe tới đây Thiên Bình bối rối, có phải anh muốn đâu. Chỉ là anh không dám nói chuyện với Song Tử thôi mà.

"Chiến tranh lạnh cái gì?! Tao... Tao không dám đối mặt với nó"

"Thứ yếu đuối!"

Bạch Dương thấy vậy thì bực mình lắm. Tên này bình thường thì tự tin có thừa, vậy mà bây giờ có nói chuyện với người ta thôi cũng không nói được. Thật bó tay!

"Hai cái đứa này, cứ thì thà thì thầm gì đấy? Đứng chắn cả lối đi. Mau ra ngoài!"

Cô ý tá cao một mét bốn mươi tám vừa mới bước vào phòng đã gặp ngay hai đứa cao hơn mét sáu, mét tám đứng chắn cửa liền bực mình mà quát lên.

Thế là hai đứa bị đuổi khỏi phòng!

...

Trưa hôm nay, Song Ngư trở về nhà sau đi chơi cùng hội bạn. Anh chàng sau khi để bạn mình chở đến quán nước liền mua một ly trà chanh, sau đó từ từ đi về nhà.
Hôm nay tâm trạng Song Ngư khá tốt, một phần vì vừa đi chơi xong, một phần vì Ma Kết không tránh anh nữa. Thậm chí cô còn chào anh nữa cơ. Nhưng tất nhiên anh biết rõ, cô vẫn luôn có khoảng cách nhất định với anh.

Quẹo qua một con phố, Song Ngư thấy Xử Nữ đang lảo đảo xách một thùng đồ gì đó. Vậy nên Song Ngư phóng lại giúp.

"Để mình cầm giúp cậu"

"Song Ngư? Không cần đâu..."

Xử Nữ bất ngờ nhìn Song Ngư cầm thùng đồ lên. Nhưng Song Ngư chỉ mỉm cười đưa cô ly nước mình vừa mua.

"Cầm hộ mình ly nước"

"Ừm. Cảm ơn"

Xử Nữ chỉ biết cầm lấy rồi lon ton chạy theo sau Song Ngư.

Sở dĩ hôm nay cô phải khiêng cái đống này về nhà là vì đây là đồ ở CLB. Nhưng không may thay vừa đi đến đây xe bạn cô bị xì lốp, thế nên cô định tự mình xách về. Dù sao thì cũng sắp tới nhà rồi. Ai ngờ mọc ra một Song Ngư tới giúp mình. Xử Nữ cảm kích lắm.
Xử Nữ đang vô cùng thể hiện lòng biết ơn đối với Song Ngư trong thâm tâm thì anh không biết từ lúc nào đã lên tiếng.

"Nè Xử Nữ, có phải cậu nói gì đó với Ma Kết rồi không?"

"Sao cậu nghĩ thế?"

"Tại có vẻ hôm nay Ma Kết không tránh mình nữa, mình không nghĩ ẻm sẽ nghe lời mình đâu. Chắc là được ai đó khuyên rồi. Mà người biết rõ chuyện chỉ có cậu thôi"

Nghe Song Ngư phân tích thì Xử Nữ gật gật đầu, cô cười cười ngượng ngùng nói.

"Mình chỉ nói vài câu thôi"

"Cảm ơn cậu"

"Cảm ơn gì chứ, mình chỉ muốn mọi người đều vui vẻ là được"

Song Ngư nhìn xuống phía cô, trong lòng vô cùng biết ơn và ngưỡng mộ cô gái tốt bụng này. Trên đời làm gì có ai tốt như Xử Nữ nhỉ? Tất nhiên là tính cả Ma Kết nữa.

"Xử Nữ đúng là một cô gái tốt nha~"

"Hì hì, cảm ơn"

Xử Nữ ngượng ngùng, cô đã làm được việc gì đâu mà anh lại nói thế. Đó là một việc nên làm mà thôi, ai trong trường hợp của cô cũng sẽ làm vậy mà.
Hai người cứ thế đi cùng nhau trên một con đường. Song Ngư đi trước nhưng không có nghĩa anh không để ý đến Xử Nữ phía sau. Trông bước chân cô có hơi chậm dần cùng vẻ mặt hơi tái, chân thì hơi run. Song Ngư hỏi.

"Xử Nữ nè, trông cậu hơi khó chịu, có phải do đôi giày cao gót không?"

"Không có gì..."

Xử Nữ lắc lắc đầu. Song Ngư đến là bất lực với cô bạn hay ngại này. Cái gì cũng im im không chịu nói, sau này chịu thiệt thòi thì phải làm sao đây?

Và vì vậy, Song Ngư chủ động dừng lại, đặt thùng hàng lên ghế đá ven đường, kéo Xử Nữ ngồi xuống rồi lục cặp lấy ra một đôi dép lê.

"Mình có mang dư đôi dép nè"

"Ờ.. ừm"

Xử Nữ ngại ngùng nhưng chẳng biết làm sao cả, cô nàng muốn tự mang nhưng lại bắt gặp ánh mắt cảnh cáo của Song Ngư nên chỉ im lặng nhìn anh cởi giày mình ra.
Anh chàng nhìn chân Xử Nữ trầy đến chảy máu liền nhíu mày. Phụ nữ quả thực khó hiểu, sao lại có thể mang được cái đôi giày đáng sợ như vậy nhỉ? Anh nhớ hồi bé nghịch đôi giày của mẹ tí thôi mà bị té bong gân cả tháng trời.

"Chậc, chân cậu bây giờ tơi tả lắm có biết không? Sao tự dưng hôm nay mang giày cao gót vậy?"

"Hôm nay có sự kiện ở CLB nên mình mang cho đẹp"

"Sau này mang giày cao gót thì mang phòng hờ cả dép nữa. Để chân như vầy là mai khỏi đi đâu luôn"

Song Ngư vừa nói vừa lấy ra một cái băng cá nhân từ trong túi dán vào. Xử Nữ thấy thế tò mò hỏi.

"Ừm... Cậu luôn mang theo băng cá nhân à?"

"Chẳng phải là để dành cho những trường hợp như thế này sao? Đây là cách mình ghi điểm trước mặt con gái đó nha"

Song Ngư vừa cười vừa nói, Xử Nữ nghe vậy cũng cười theo. Cô nàng có chút tiếc nuối nói với anh.
"Đúng vậy nhỉ? Nếu cậu không có cái danh trap boy thì không chừng Ma Kết đã đổ rồi đấy"

"Thôi thôi, có hay không thì em ấy cũng không thích mình"

Nhìn Song Ngư vừa cười vừa nói ra câu đó làm Xử Nữ nhíu mày khó chịu. Câu nói đó nghe thật quá đau lòng mà!

END CHAP.

25duong30da và Capheden00X

Những dòng này dành để giải đáp thắc mắc cho hai bạn cũng như là để cho mọi người hiểu rõ hơn về con người Bảo Bình nha!

Bảo Bình có tâm lý rất phức tạp và lại học tâm lý học, vậy nên cậu khá hiểu rõ tâm lý của người khác

Lý do vì sao Bảo không từ chối Xử ngay từ đầu? Đơn giản vì đó là một phép lịch sự và cũng không muốn phá hoại mối quan hệ giữa hai người. Bảo đối tốt với Xử vì đó là sự tử tế, giống Cự Giải cũng tử tế với mọi người vậy. Cậu có giữ một khoảng cách riêng và chỉ dừng ở mức bạn bè nhưng Xử Nữ tất nhiên không hiểu.(Có nói đâu mà người ta hiểu) Vì lẽ đó mà anh vô tình mang đến cho Xử Nữ hi vọng. Để rồi khi Xử Nữ định tỏ tình, anh không còn cách nào khác ngoài gián tiếp nói lời từ chối với cô. Đây là một điều sai của Bảo Bình và cũng là một thứ thường xảy ra trong đời sống.
Tiếp đến, vì sao từ hiền lành lại thành gian xảo? Bảo Bình ngay từ đầu không phải người đơn giản, đầu óc suy nghĩ dị thường. Tình yêu của Bảo dành cho Dương như thế nào thì sau này bạn sẽ biết rõ hơn.

Bảo ban đầu nói với Xử không muốn yêu đương, đơn giản là vì Bạch Dương cũng không muốn yêu đương. Nhưng sau đó gặp Bạch Dương ở bệnh viện, người con gái mà anh không dám tới gần và nghe cô nhắc về Xử Nữ, anh tức giận vì bị chọc ngay nỗi khó xử nhất. Xử Nữ là một điều mà Bảo Bình không muốn nghe lúc đó. Nó nhắc lại về tội lỗi và lỗi lầm mà anh đã tạo nên cho cô ấy. Lúc này Bảo mới đánh liều gián tiếp tỏ tình, nhưng lại bị Dương tưởng mình thích Song.

Bảo ngay từ đầu chỉ muốn ở bên cạnh quan sát Dương, yêu một cách thầm lặng, nhưng rồi lại cảm thấy nếu mình không làm gì đó thì không được. Vậy nên đã nương theo cái hiểu lầm của Bạch Dương mà diễn tiếp. Và dần dần thân quen với cô hơn, anh biết cô rất mềm lòng với mình, vậy nên đã "giả đáng thương" lừa dối cô.(Lúc này thành sói rồi nè)
Và vì sao Bảo lại nói chuyện mình thích Dương với Song? Đó là anh cần sự ủng hộ từ người có tiếng nói nhất. Anh biết Song đã bắt đầu có tình cảm với Giải, vậy nên chuyện lấy được sự đồng ý của Song là một điều dễ dàng. Và như ở chap 43, anh chỉ cần Song Tử không phản đối và đừng nói xấu anh, vậy là anh có thể an tâm theo đuổi Dương tiếp.

Xử Nữ và Bảo Bình ngay từ đầu đã không hợp, bởi Xử không biết được bản chất thật của anh. Nếu cô biết được thì có tiếp tục yêu hay không lại là một chuyện khác, nếu trong mối quan hệ Bảo Bình không tự chủ động thì người bị ngược chỉ có cô. Xử Nữ của chúng ta cần một người yêu thương hơn, còn Bảo cần một người hiểu được cái nết kì dị của anh. Chung quy sau này tất cả đều sẽ tìm được mảnh ghép thích hợp nhất của bản thân.
À mà đừng tội Dương như thế. Dương hơi ngố nhưng không ngốc, tất nhiên sẽ không để Bảo Bình cứ làm phiền mình. Dương rất dứt khoát trong tình cảm, không thích là không thích, trừ khi cô chịu mở lòng, còn không thì mãi mãi Bảo cũng chẳng cua được. Người tính không bằng trời tính, bao nhiêu kế hoạch của Bảo Bình có thể tan vỡ ngay tức khắc khi có một lỗ hở xảy ra.

Nếu Bảo Bình là một chàng trai tốt thì có lẽ các bạn sẽ cảm thấy thương cho Bảo Bình rất nhiều bởi Bạch Dương thật sự rất phũ phàng và sắt đá, thậm chí có phần hơi vô cảm. Nhưng làm gì có chữ nếu, Bảo gây nghiệp thì giờ tự gánh thôi.

Đây chỉ là những phân tích tâm lý của Bảo Bình ở những đoạn mà các bạn khó hiểu. Mình không minh oan hay giải thích cho Bảo vì thằng nhỏ sai thật mà. Với lại mình muốn viết truyện thực tế nhất có thể nên nhiều lúc viết có hơi quá đáng thật.
Vậy nên các bạn hãy đọc và nói cho mình ý kiến riêng của các bạn nhá!

⚠️Nhớ đội mũ bảo hiểm khi đọc chap sau⛑️⛑️⛑️ và xin lỗi nhiều🥲🥲🥲
 
(12 Chòm Sao) Màu Nắng
Chương 47: Không Thể Ngờ


Sau khi bị đuổi ra ngoài, Bạch Dương và Thiên Bình đành tìm một hàng ghế ngồi gần phòng bệnh mà nghỉ ngơi. Cả hai đều chỉ im lặng không nói gì. Chắc do Bạch Dương đã chẳng còn ý gì để nói với con người ngu ngốc như Thiên Bình nữa rồi.

Bạch Dương do mệt mỏi mà ngửa đầu nhắm mắt nghỉ ngơi. Thiên Bình tất nhiên có để ý thấy sự khác thường của cô, khoé mắt như muốn sụp xuống như thế sao không thấy được. Cuối cùng anh không chịu được nói.

"Cần dựa không? Tao cho mượn vai."

"Cảm ơn nhiều nha"

Bạch Dương vậy mà không từ chối, cười nói cảm ơn rồi mệt mỏi tựa lên vai Thiên Bình mà ngủ ngay tức khắc. Thiên Bình cứ ngồi im đấy cho Bạch Dương dựa, và rồi chẳng biết từ lúc nào những suy nghĩ vẩn vơ đã mang anh theo vào giấc ngủ.

Hơn gần 3 giờ chiều, hai người họ vẫn ngồi đó dựa vào nhau ngủ li bì, cho đến đi có vài người qua lại lao xao thì mới tỉnh lại.

Thiên Bình nhìn xuống Bạch Dương vẫn nhắm mắt im lặng, không biết cô đã tỉnh chưa. Lúc này anh tỉnh táo suy nghĩ kĩ về những gì cô đã nói với mình, Thiên Bình mới khẽ khàng lên tiếng.

"Bạch Dương nè, dậy chưa đấy?"

"Hửm?"

Giọng Bạch Dương có chút khàn khàn, chắc do vừa ngủ dậy nên thế, cô nàng ngồi dậy dụi dụi mắt, uốn éo qua lại để giãn cơ. Thiên Bình biết Bạch Dương đã dậy rồi thì mới nói chuyện bình thường.

"Mày thấy tao thế nào?"

Bạch Dương nghiêng đầu nghi hoặc nhìn anh, dù cô thấy là lạ đối với câu hỏi bất chợt của Thiên Bình nhưng vẫn nghĩ kĩ một lúc mới trả lời.

"Nếu như xét theo hướng một người bình thường thì mày là điển hình của các dạng nam chính ngôn tình á"

Thiên Bình nghe câu trả lời như thế thì nhíu mày, đó đâu phải là điều anh muốn nghe đâu.

"Tao hỏi ý mày mà?"

"Ý tao? Tao thấy mày hãm vl, từ lúc vào nhà mày đã ghim tao rồi."

Nhìn Bạch Dương vừa cười khúc khích vừa chê bai mình, Thiên Bình có chút hờn dỗi. Ấy nhưng lại không trách móc mà chỉ ủy khuất hỏi.

"Tao xấu tính thế à?"

"Chứ còn gì nữa, đứa nào thân thiết với Song Tử là mày ghim liền. Tao là ví dụ điển hình nhất đây"

Nghe Bạch Dương nói thế thì Thiên Bình mới bắt đầu suy nghĩ kĩ lại. Đúng là thế, hồi anh còn thích Song Tử, bất kể nam hay nữ, chỉ cần thân với cô ấy thì anh liền ghét người đó. Anh còn nhớ lần đầu gặp Bạch Dương, anh vậy mà rất ghét cô dù cô còn tốt bụng tặng anh bánh.

Tự nhiên nhớ lại làm anh cảm thấy có chút xấu hổ, không ngờ hồi trước anh lại trẩu đến thế. Nhưng nghe giọng nói đầy tiếng cười của Bạch Dương, anh biết cô không hề giận mình vì việc đó.

"... Ê nè"

"Gì?"

"Mày chưa có bạn trai đúng không?"

Thiên Bình thăm dò hỏi, giọng có chút dè dặt. Bạch Dương nghe thế thì cứ như một cái máy, chỉ cần có ai hỏi 'Có bạn trai hay chưa?' thì ngay lập tức liền lấy 4 chữ "chủ nghĩa độc thân" ra đắp vào.

"Mày quên tao là..."

"Thôi thôi tao biết rồi, chưa có chứ gì."

"Rồi hỏi chi?"

Bạch Dương bĩu môi, không hiểu sao cô lại thấy hôm nay Thiên Bình có chút kỳ lạ. Tự nhiên lại tốt bụng cho mượn vai, bị cô chê cũng không nổi cáu. Rốt cuộc uống phải cái thuốc lú gì vậy trời?

Mặc kệ Bạch Dương đang nghi hoặc nhìn mình, Thiên Bình vậy mà dùng vẻ mặt bình thản nói ra một câu gây chấn động.

"Nếu tao nói tao thích mày, mày có tin không?"

...

Chiều ngày hôm đó trời nắng nhẹ, tất cả mọi người đều rảnh rỗi ngồi ở dưới sân chia ra hai nhóm. Nhóm chơi bài tây có 4 người Bảo Bình, Thiên Yết, Sư Tử, Song Ngư đang xách ghế ngồi một bên. Nhóm chơi cờ tỷ phú là 6 con người còn lại đang ngồi trên bàn đá.
Trong không khí nhộn nhịp đó Bạch Dương cùng Thiên Bình đi vào. Ấy nhưng khi họ vào lại gây ra một sự chú ý lớn, tất cả là do đôi bàn tay của Thiên Bình đang nắm chặt lấy tay Bạch Dương, còn Bạch Dương lại nở trên môi một nụ cười toe toét, cô nàng vui vẻ nói.

"Tui tao yêu nhau rồi!"

Mọi người đồng loạt bất ngờ đến giật mình. Ở cái nhà này ai lại chẳng biết Thiên Bình yêu Song Tử sống đi chết lại đến nhường nào. Sao tự dưng lại quay xe qua Bạch Dương, người mà Thiên Bình xem là "kẻ thù"?

Song Tử dè dặt nhìn qua Bảo Bình, cậu dường như đang đứng đó trầm ngâm nhìn đôi bàn tay hai người kia đan xen vào nhau. Cô tự hỏi cậu bây giờ cảm thấy thế nào nhỉ? Khuôn mặt cậu cứ cứng đờ ra đấy, chẳng có biểu cảm gì cả.

Ấy nhưng cô cảm nhận được sự vụn vỡ từ cậu. Lúc này cô mới có thể biết được Bảo Bình thực sự thích Bạch Dương tới nhường nào. Dường như cả thế giới của Bảo Bình sụp đổ rồi.
Hai cậu bạn thân Thiên Yết và Nhân Mã lại giật mình tới hoang mang. Thiên Bình có người yêu thì thôi không nói, chứ Bạch Dương có người yêu á? Thật viễn vông! Đây có phải Bạch Dương nhà này không vậy? Hàng giả! Là hàng giả!

Phía bên kia các cô gái lại nghĩ khác, vô cùng vui mừng cho đôi bạn trẻ này. Kim Ngưu chạy lại ôm chị mình vui vẻ nói.

"Vậy là chị cuối cùng cũng có người yêu rồi. Em cứ ngỡ chị thực sự định độc thân suốt đời cơ chứ?"

Bạch Dương bĩu môi đẩy cô em gái ra, lúc này mới chợt nhớ những lời của ba mẹ vào ngày hôm trước.

"Cái con bé này. Mà khoan! Tại sao ba mẹ lại biết chuyện mày với Nhân Mã? Mày có biết chỉ vì phản đối hai đứa bây mà chị bị đánh cho bờm đầu không?"

"Ơ, là anh ấy đòi đi theo em đón ba mẹ. Mà ba mẹ đồng ý rồi. Chị đừng giận em nữa nha~"
Kim Ngưu thấy thế quy hết tội lỗi sang Nhân Mã. Nhưng sự thật đúng là như thế mà. Bạch Dương chỉ biết liếc xéo sang Nhân Mã mà bực bội nói.

"Hừ! Giận cho bị đánh à?"

Quay sang phía kia, Thiên Bình đang phải đối mặt với sự tra hỏi có phần bạo lực từ Song Ngư.

"Ghê ghê, tự dưng hai người chả liên quan lại yêu nhau là sao? Anh Thiên Bình, nói em nghe! Nói em nghe!"

Thiên Bình chỉ biết cười khổ vì bị Song Ngư lắc qua lắc lại. Anh lúc này quay đầu qua nhìn Bạch Dương, cô cũng quay qua nhìn anh cười thật tươi. Khoảnh khắc này trông thật đẹp biết bao, nhưng đối với ai đó như dao xéo trong tim.

"Anh không còn thích người cũ từ lâu rồi. Do trong một lần buồn bã gọi điện cho Bạch Dương và được an ủi, cái là yêu luôn thôi"

Xử Nữ lúc này mới hiểu ra sự việc. Bảo sao tự nhiên lại anh lại thích chị Bạch Dương trong khi còn chưa làm lành với chị Song Tử. Ra là từ lâu đã buông bỏ được rồi. Anh tìm được người mới như vậy thật tốt.
Lý do của Thiên Bình nghe cũng khá là hợp lý đấy. Nhưng mọi người lại muốn nghe lý do tại sao Bạch Dương yêu Thiên Bình hơn. Và Cự Giải là người lên tiếng hỏi.

"Còn chị Bạch Dương thì sao ạ? Em chưa từng nghĩ chị sẽ biết yêu luôn đó"

"Ừ thì chị an ủi riết cũng thấy thương thương"

Bạch Dương cười hì hì trả lời. Không quên nhìn qua Thiên Bình mấy cái. Cảnh này càng làm cho mọi người tin rằng cái lý do nghe có hơi vô lý của cô là sự thật. Còn vì sao á? Tình chàng ý thϊếp liếc qua liếc lại muốn lé con mắt mà sao không tin được?

"Chỉ vì vậy mà yêu rồi à? Tao còn tưởng mày sắt đá lắm cơ. Ai rồi cũng sẽ bị conditinhyeu quật thôi. Ha ha ha"

Nhân Mã cười ha hả nói rồi bị Bạch Dương tức giận quát.

"Đừng nói chuyện với tao, tao vẫn còn giận mày!"

"Giận gì mà dai thế~"

Phía kia, Song Ngư ham vui liền hào hứng nói rồi bị Thiên Bình phũ phàng từ chối.
"Vậy mở tiệc đi!"

"Thôi thôi dẹp! Suốt ngày chỉ biết ăn uống. Anh chị không có tiền đâu. Mai còn đi học nữa."

"Xì, keo kiệt"

Trong bầu không khí nhộn nhịp như thế, Song Tử chỉ lẳng lặng đứng cạnh Bảo Bình không nói gì. Nếu là như bình thường thì cô sẽ lên tiếng rất nhiệt tình và hào hứng rồi. Và lẽ ra thậm chí cô là bạn giữa hai người họ thì cũng phải nên lên tiếng một cái gì đó.

Nhưng cô vẫn đứng im đấy, cô cũng muốn lên tiếng chứ, nhưng nghĩ lại thì giữa Thiên Bình và cô đã có một cái gì đó ngăn cách, khiến cô không dám mở lời.

Sau khi mọi người gần như đã giải tán hết, Bạch Dương lại thấy Bảo Bình không về phòng mà đi ra ngoài. Lấy hết dũng khí, cô chạy lên phía trước chặn anh lại.

"Bảo Bình, em không chúc mừng chị sao?"

Bảo Bình không thể hiện cảm xúc ra mặt nhưng ánh mắt lại hiện rõ sự khổ sở. Nhìn ánh mắt kiên định của cô một lúc lâu, anh mới miễn cưỡng nói ra được một câu.
"Chúc mừng chị"

Nói xong anh lại quay lưng bước đi vượt qua cô. Bạch Dương có chút muốn khóc nhưng dường như lại chẳng khóc được. Cô nhìn bóng lưng anh, cuối cùng cũng dám nói ra lời mình muốn nói.

"Bảo Bình, cảm ơn em!"

Lời cảm ơn này không chỉ đơn thuần là cảm ơn về câu chúc mừng của em đâu, mà còn là lời cảm ơn vì em đã thích chị. Bảo Bình, cảm ơn em nhiều lắm.

Bảo Bình chỉ cười nhẹ, nhưng anh không dừng bước hay ngoái đầu lại dù chỉ một cái. Bởi nếu quay lại, anh sẽ càng mất kiểm soát.

Thiên Bình bước lại gần, dường như cảm thấy rằng mình cần làm gì đó, vậy nên vỗ vỗ lấy vai Bạch Dương. Nhưng Bạch Dương chỉ mỉm cười, có lẽ là nhẹ nhõm. Rồi sẽ có người phù hợp hơn với Bảo Bình thôi.

"Thiên Bình, mai gặp nha!"

"Ừ"

END PHẦN I.

Té đập đầu chưa mấy bà dzà, quay cho quăng xe luôn nha ಡ⁠ ͜⁠ ⁠ʖ⁠ ⁠ಡ
MỌI VIỆC ĐỀU CÓ LÝ DO RIÊNG CỦA NÓ và chuyện Dương Bình hẹn hò chính là chi tiết đã khiến bộ truyện dài hơn 90 chap. Hãy cứ hoang mang tiếp đi, hoang mang nhiều vô và chờ đợi phần II để biết tiếp mọi việc diễn ra thế nào nha.😉

P/s: Mình dự định sẽ nghỉ tầm 1 tháng rưỡi, 2 tháng. Nếu có cảm hứng thì sẽ trở lại sớm, còn nếu không thì cỡ cuối tháng 10, đầu tháng 11 mới trở lại. Đừng bỏ truyện tui nha (⁠。⁠ノ⁠ω⁠\⁠。⁠)

Bye bye 👋
 
Back
Top Bottom