Ngôn Tình (12 Chòm Sao) Màu Nắng

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Dịch

Quản Trị Viên
Tham gia
24/9/25
Bài viết
1,544,454
Phản ứng
0
VNĐ
361,707
12-chom-sao-mau-nang.jpg

(12 Chòm Sao) Màu Nắng
Tác giả: Aries4108
Thể loại: Ngôn Tình, Hài Hước, Khác
Trạng thái:


Giới thiệu truyện:

Tác giả: Aries4108

Thể loại: Ngôn tình, hài hước, thanh xuân vườn trường...

Giới thiệu:

"Nhà trọ rắc rối E số 350/2A đường Astronomy, Thành phố Star. Nơi trú ngụ của 12 cô cậu sinh viên cá tính.

Những con người ngấp nghé giữa sự trưởng thành của người lớn và sự trẻ con của học sinh cấp 3...

Bạch Dương thì trẻ con, Kim Ngưu thì lại thân thiện, Song Tử là cô nàng mạnh mẽ và Sư Tử là một người toả sáng còn có Cự Giải điềm đạm hay là Xử Nữ hiền lành.

Thiên Yết chúa lười cộng thêm một Thiên Bình ảo tưởng, sau đó lại có Nhân Mã ham chơi, có Ma Kết trầm tính, Bảo Bình thì hoàn hảo và Song Ngư thì lăng nhăng.

Mỗi người một vẻ mang lại những nguồn sắc thái khác nhau.

Những câu chuyện nhẹ nhàng, tình cảm nhưng lại chứa đựng những cảm xúc khó tả của thời sinh viên."​
 
Có thể bạn cũng thích !
  • Mùa Hạ Chớm Nở
  • (12 Chòm Sao) Hoa Đào Mùa Đông
  • [12 Chòm Sao] Nữ Phụ Vạn Người Mê
  • (12 Chòm Sao) Màu Nắng
    Chương 1-1: GTNV


    *Lâm Bạch Dương (Nữ)
    loading4.png


    Tuổi: 20

    -Sinh viên năm 3, ngành hội hoạ, ĐH Zodiac.

    -Phòng 4

    *Lâm Kim Ngưu (Nữ)
    loading4.png


    Tuổi: 18

    -Sinh viên năm 1, ngành tài chính- ngân hàng, ĐH Horoscope.

    -Phòng 1

    *Mộc Song Tử (Nữ)
    loading4.png


    Tuổi: 20

    -Sinh viên năm 3, ngành báo chí, ĐH Horoscope.

    -Phòng 4

    *Ôn Cự Giải (Nam)
    loading4.png


    Tuổi: 18

    -Sinh viên năm 1, ngành quản trị kinh doanh, ĐH Zodiac.

    -Phòng 3

    *Dạ Sư Tử (Nữ)
    loading4.png


    Tuổi: 18

    -Sinh viên năm 1, ngành quản trị kinh doanh, ĐH Zodiac.

    -Phòng 1

    *Ngưng Xử Nữ (Nữ)
    loading4.png


    Tuổi: 19

    -Sinh viên năm 2, ngành thiết kế nội thất, ĐH Horoscope.

    -Phòng 2

    *Cố Thiên Bình (Nam)
    loading4.png


    Tuổi: 20

    -Sinh viên năm 3, ngành sư phạm vật lý, ĐH Zodiac.

    -Phòng 5

    *Doãn Thiên Yết (Nam)
    loading4.png


    Tuổi: 20

    -Sinh viên năm 3, ngành quản trị kinh doanh, ĐH Zodiac.

    -Phòng 5

    *Du Nhân Mã (Nam)
    loading4.png


    Tuổi: 20

    -Sinh viên năm 3, ngành thú y, ĐH Horoscope.

    -Phòng 6

    *Giang Ma Kết (Nữ)
    loading4.png


    Tuổi: 18

    -Sinh viên năm 1, ngành y đa khoa, ĐH Horoscope.

    -Phòng 2

    *An Bảo Bình (Nam)
    loading4.png


    Tuổi: 19

    -Sinh viên năm 2, ngành tâm lý học, ĐH Horoscope.

    -Phòng 3

    *Hạ Song Ngư (Nam)
    loading4.png


    Tuổi: 19

    -Sinh viên năm 2, ngành công nghệ thông tin, ĐH Horoscope.

    -Phòng 6
     
    (12 Chòm Sao) Màu Nắng
    Chương 1-2


    Tại Nhà trọ E rắc rối số 350/2A đường Astronomy, Thành phố Star.

    Ngày chủ nhật, trời sáng sớm, gió se se lạnh, Xử Nữ bước ra khỏi cửa đi tưới khóm hoa trước sân như thường lệ.

    "Bé Xử đấy à? Lại đi tưới hoa sao? Trong cái nhà này có mỗi em là lo cho bọn nó thôi đấy!"

    Song Tử ngồi trên lầu, tựa vào lan can nhìn Xử Nữ phía dưới.

    Nghe chị Song Tử nói vậy, cô cũng chỉ biết cười trừ. Nhìn xung quanh một lát không thấy cặp bài trùng của chị ấy đâu liền hỏi:

    "Chị Bạch Dương đâu rồi chị?"

    Nhắc đến Bạch Dương một cái, Song Tử đã bỉu môi, giọng than thở nói.

    "Sáng nó ra bến xe đón con em vừa lên đại học. Chị đây đang ngủ cũng bị nó dựng dậy cho mượn cái xe chạy đi. Con bé em nó hình như sắp chuyển tới đây ở thì phải"

    "Vậy chị ấy vẫn ở cùng chị hay ở với em gái mình?"

    Nghe thấy Xử Nữ hỏi một câu ngây ngô, Song Tử liền bật cười.

    "Xì, tất nhiên là ở cùng chị chứ sao? Con em nó lớn rồi chứ còn nhỏ gì. Dù sao nó cũng ở ngay tầng dưới, bước lên lầu là thấy phòng chị nó rồi chứ có gì đâu mà lo!"

    Nghe Song Tử luyên thuyên, Xử Nữ cũng chỉ biết đứng nghe, lâu lâu gật gật một cái.

    "Haizzz, mới sáng sớm mà đã nghe giọng bà Song Tử quang quác. Sao nay dậy sớm vậy?"

    Thiên Bình từ phòng kế bên bước ra, vừa ngáp vừa gãi gãi cái đầu rối hơn tổ quạ.

    "Tao như thế nào thì kệ tao, nhìn lại mày đi. Sao mày lấy được cái danh nam thần vậy? Mày dùng tiền mua chuộc đúng không?"

    Song Tử thấy tên oan gia của mình bước ra, liền đâm chọt vài câu.

    "M* nó, ông đây lấy được bằng thực lực nhé! Mày cứ đợi đấy!"

    Thiên Bình- một người xem ngoại hình là tất cả của mình bị chê liền hậm hực bước vào phòng. Không quên đóng mạnh một cái rầm.

    "Haha"

    Chọc được Thiên Bình làm cô vui hẳn ra, quay xuống nói xấu Thiên Bình với Xử Nữ.

    "Ủa chị Song? Nay chủ nhật mà chị dậy sớm thế!"

    Song Ngư vừa ra khỏi cửa liền cười nói. Song Tử nghe xong câu hỏi liền nhíu mày.

    "Bộ chị mày dậy sớm có gì lạ hay sao mà ai cũng hỏi vậy?"

    "Chứ không phải bình thường mày đều ngủ như heo sao?"

    Nhân Mã ở phía sau Song Ngư lên tiếng.

    "M* nó, mày mới là con heo. Bà đây đánh mày!"

    Đối với một người xem cái béo là kẻ thù như cô, cô không thể chấp nhận được khi bị Nhân Mã nói như vậy, bấu lấy Nhân Mã cắn như con điên.

    "Á á Mày cắn thật à?"

    Nhân Mã bị cắn đến đau điếng, bóp mỏ Song Tử. Cả hai tiếp tục chí chóe với nhau tiếp.

    ...

    "Bảo Bình, cậu dậy rồi à? Định đi đâu sao?"

    Xử Nữ thấy Bảo Bình quần áo gọn gàng bước ra ngoài liền hỏi.

    "Ừ, định nộp bài luận xong mua đồ ăn sáng luôn. Cậu ăn gì không mình mua cho"

    Bảo Bình giọng trầm ấm, nhẹ nhàng hỏi Xử Nữ.

    Bảo Bình là một người điển trai, đứng dưới nắng sớm cất giọng trìu mến. Haizz. Xử Nữ lại rung động rồi. Cô cất giọng e thẹn.

    "Cậu ăn gì thì cứ mua cho mình một phần nữa là được"

    "Chà chà, tình cảm gớm. Sẵn đi mua hộ chị 2 bịch, à không 3 bịch phở đi"

    Song Tử lúc này không còn đánh nhau với Nhân Mã nữa mà đang nheo mày chọc ghẹo Xử Nữ.

    "Trước ngõ hả chị?"

    Bảo Bình quay lên hỏi cô. Thấy Song Tử gật đầu, anh đút tay vào áo hoodie, ung dung đi từ từ.

    ...

    Mấy phút sau, Thiên Bình bước ra với quần áo gọn gàng, tóc được chải thẳng chứ không còn rối như lúc nãy. Anh đứng trước mặt Song Tử, vuốt tóc một cái làm kiểu.

    "Sao? Đã đẹp trai chưa?"
    "Mày trong mắt tao lúc nào cũng xấu. Khỏi hỏi"

    Thấy Thiên Bình hỏi mình một câu ngu ngốc, Song Tử phất tay nói.

    "Chật. Xử Nữ, em nói xem, anh có đẹp không?"

    Thiên Bình bất bình quay xuống hỏi Xử Nữ. Xử Nữ đang đứng tưới cây tự nhiên bị gọi liền giật mình, thành thật nói đẹp.

    "Thấy chưa?"

    Vừa được khen, Thiên Bình lại lên mặt nói với Song Tử. Song Tử thấy thái độ tự mãn của Thiên Bình thì đâm ra khó chịu, nhíu mày nói với Xử Nữ.

    "Em nhìn kiểu gì mà thấy tên này đẹp vậy?"

    "Nè nè, tao đẹp thì người ta nói đẹp, mắc mớ gì tới mày? Mày xem đi, con gái người ta dịu dàng e thẹn chứ có như mày suốt ngày quang quác cái mồm đâu!"

    Thiên Bình xỉa xói Song Tử, thành công chọc điên cô.

    "Con chó, mày đứng lại cho tao"

    Thế là Song Tử cầm cây chổi chạy lòng vòng quanh sân rượt Thiên Bình.
    ...

    "Bạch Dương dẫn em tới rồi à? Giờ chúng ta qua chỗ trọ nhé!"

    Thiên Cầm thấy cô gái dễ thương đang núp phía sau Bạch Dương liền cười, nói với 3 người đang ngồi trên ghế cạnh đó.

    Ba người họ chính là mấy bé ở trọ mới gồm 1 trai và 2 gái.

    Hai đứa con gái, một đứa thì xinh cmn đẹp xức xắt hoa ghen liễu hờn >o
     
    (12 Chòm Sao) Màu Nắng
    Chương 2


    Từ xa xa trước cổng nhà, Thiên Cầm đã dẫn một đám trẻ đi vào.

    "Dì Cầm, người mới ấy ạ?"

    Song Tử đang rượt Thiên Bình thì dừng lại, vứt cây chổi vào một góc, cười trừ. Thiên Cầm cũng chẳng lạ gì chuyện này, chỉ nhẹ giọng trách.

    "Con đó, cứ ăn h**p Thiên Bình mãi thôi"

    "Ơ ơ là hắn gây sự trước mà"

    Song Tử bị oan liền bỉu môi, chỉ vào Thiên Bình đang làm mặt ngây thơ vô tội.

    "Thôi thôi được rồi, giao mấy em cho tụi con. Để ý chăm sóc các em một chút"

    Thiên Cầm nói xong thì quay qua bốn đứa nhỏ, đưa mỗi đứa 1 cái chìa khóa, dặn dò.

    "Cự Giải con ở với Bảo Bình phòng 3, Ma Kết ở phòng 2 với Xử Nữ, cái chị đang tưới hoa ấy. Còn Kim Ngưu và Sư Tử ở cùng phòng 1 ấy nhé"

    Dặn dò này kia xong thì bảo với Bạch Dương vài câu, nội dung chủ yếu cũng chỉ là chăm sóc các em, xong thì cô đi về.

    "Haizzz, mệt thật!"

    Bạch Dương uể oải ngồi nhoài ra ghế đá ngay sân thở dài.

    "Đợi lúc nữa thằng Bảo mua phở về cho. Mấy đứa ăn gì chưa?"

    Song Tử nói với Bạch Dương xong thì quay qua hỏi luôn mấy đứa nhóc. Thấy đứa nào cũng lắc đầu bèn nói.

    "Vậy Xử, em gọi cho thằng Bảo kêu mua thêm 3 phần nữa"

    "Ê ê tao với thằng Yết nữa"

    Thiên Bình đứng một bên cũng lên tiếng thêm vào. Song Tử bắt đầu tính toán.

    "Vậy kêu nó mua 10 phần đi"

    "Dạ... Nhưng cậu ấy không mang đủ tiền."

    Xử Nữ vâng lời gọi, nghe người trong điện thoại nói liền nói lại.

    "Để chị bắn cho nó ít tiền"

    Bạch Dương định cầm điện thoại bấm thì đã bị Thiên Bình kí đầu.

    "A, sao mày đánh tao?"

    Bạch Dương uất ức ôm đầu nhìn Thiên Bình.

    "Mày ngu à, quán phở đó có quẹt thẻ được đâu. Thôi để tao ra xem, dù sao một mình nó cũng không cầm nổi"

    Thiên Bình chạy lên lấy áo khoát rồi ra ngoài. Lúc đi ngang qua, Sư Tử nhìn anh chăm chú, thầm nhớ lại kỉ niệm lúc trước. Chắc anh quên cô rồi...

    ...

    "Mấy đứa, lại đây ngồi"

    Song Tử vỗ vỗ ghế đá, kêu 4 nhóc em lại ngồi. Nhìn thấy Sư Tử, người có ngoại hình nổi bật nhất nói.

    "Bé gái này! Em xinh thật đấy! Nói chị nghe em tên gì nào!"

    "Cái con này mày bớt lại. Em nó sợ bây giờ"

    Bạch Dương thấy con bạn mình lại cười gian, liền nhíu mày vỗ vỗ đùi nó. Dù vậy, nó vẫn tiếp tục.

    "Em tên Sư Tử ạ"

    Sư Tử vô cùng lễ phép nói.

    "Vậy sao? Còn bé này là Kim Ngưu đúng không? Giống con Dương y đúc"

    Song Tử nhìn Kim Ngưu rồi nhìn Bạch Dương, quay qua nói với Xử Nữ.

    "Em là Ma Kết nhỉ? Từ nay em sẽ sống với chị đó"

    Xử Nữ nhìn cô gái hơi trầm tính kia nói. Ma Kết cũng chỉ biết gật gật.

    "Vâng"

    "Chà chà. Khu chúng ta lại có một chàng trai mới. Dạo này cứ nhìn mặt mấy thằng kia là tao ứa gan rồi"

    Song Tử nhí nhố nói. Sau đó, Bạch Dương cũng hưởng ứng, còn dặn dò các em gái.

    "Đúng đúng. Chị nói cho các em biết, trai nhà này có mỗi Bảo Bình là được thôi. Mấy thằng còn lại tốt nhất đừng dính vào. Nhất là thằng Song Ngư đó! "

    "Nhưng thằng Bảo Bình cũng bỏ đi. Giờ chỉ còn mỗi Cự Giải thôi. Em là đắt giá nhất đấy nhé!"

    Song Tử vui vẻ nói tiếp, còn cười nhìn Cự Giải làm anh ngại đến đỏ mặt.

    "Sao vậy ạ?"

    Sư Tử nghe Song Tử và Bạch Dương nói thì tò mò nhìn hỏi. Kim Ngưu, Ma Kết và Cự Giải cũng tò mò theo.

    Còn Xử Nữ thì biết chắc 2 người kia chuẩn bị nói gì. Dù sao vào một năm trước cô với Bảo Bình, Song Ngư cũng đã từng nghe một lần.

    "Cẩn thận nhất chính là Song Ngư, tụi em đừng dại mà dây vào nó. Trùm lăng nhăng đấy. Tháng này nó quen mấy cô rồi nhỉ?"
    Bạch Dương đang nói thì hỏi Song Tử, Song Tử cũng cố lục lại trí nhớ nhìn qua Xử Nữ cũng thấy cô lắc đầu. Cuối cùng, người trả lời cho câu hỏi đó là Thiên Yết.

    "8 cô rồi"

    Thiên Yết bình thản đứng dựa vào lan can. Mắt hơi lim dim, miệng thì ngáp. Đây đích thị chính là vừa ngủ dậy đã đi hóng chuyện rồi.

    "Vậy đó, một tháng 8 cô. Các em đừng nên dây vào"

    Bạch Dương mặc kệ Thiên Yết, nói tiếp chủ đề ban nãy.

    "Cái thằng trên đó là Thiên Yết. Tánh nó vừa xấu vừa cộc. Tránh xa nó ra kẻo lại bị nó cóc đầu như chơi A"

    Vừa dứt lời, không biết Thiên Yết xuống từ lúc bào đã cóc đầu cô.

    "Thấy chưa!"

    Bạch Dương cho các em thấy minh chứng cho câu nói trên của cô. Nhưng tất cả đều biết rõ là do cô nói xấu anh nên mới bị anh đánh.

    "Để chị nói cho các em nghe, người được nhất trong khu là Bảo Bình, vừa đẹp trai, học giỏi, tốt tính, ga lăng lại lễ phép. Nhưng đã bị cô gái bên kia nhắm trúng rồi, coi như bỏ đi."
    Mặc kệ 2 đứa kia tình tứ, Song Tử nói tiếp, chỉ chỉ về phía Xử Nữ ngồi kia. Cô nàng nghe thấy thì đỏ mặt e thẹn.

    "Còn Nhân Mã là một đứa ở dơ. Ở dơ kinh dị luôn ấy. Đừng dại mà vào phòng nó. Thằng Thiên Bình, là đứa mới đi ban nãy. Nó bị ảo tưởng, nhìn thì tốt nhưng tính xấu lắm, chị khuyên là đừng nhé."

    Sau khi giải quyết Thiên Yết xong, Bạch Dương lại nói tiếp. Song Tử mãnh liệt gật đầu.

    "Đúng đúng. Con trai nhà này em cứ tránh xa. Sau này thích loại nào, vào trường chị giới thiệu cho vài anh"

    "Á à, dám nói xấu tụi tao"

    Nhân Mã từ lúc nào đã ở trước cửa, theo sau là Thiên Bình, Song Ngư và Bảo Bình.

    END CHAP.
     
    (12 Chòm Sao) Màu Nắng
    Chương 3


    "Đấy, các em nhớ, thằng ở dơ này là Nhân Mã, thằng áo xanh lá là thằng lăng nhăng Song Ngư, còn lại là Bảo Bình"

    Song Tử chỉ chỉ từng người cho các em thấy. Bọn nó chỉ biết gật gật cái đầu nghe theo.

    "Đừng có tiêm nhiễm mấy cái không nên đó vào mấy em mới"

    Thiên Bình biết ngay thế nào 2 đứa kia cũng sẽ nói này nói kia bọn anh với mấy đứa trẻ mà.

    "Các em đừng nghe 2 đứa đặt điều kia nói, bọn anh rất tốt. À, ngoại trừ thằng Ngư ra. Các em nhìn xem, thơm tho như vầy chứ có dơ gì đâu"

    Nhân Mã bây giờ đang sử dụng tuyệt chiêu lươn lẹo+ nụ cười thân thiện nói cho các em hiểu rõ (sai) về mình.

    "Anh à, em cũng đâu tệ đến thế!"

    Ban đầu anh mình định nói đỡ cả đám, ai ngờ lại quay xe phút trót loại anh ra. Khiến anh càng trở nên xấu hơn trong mắt mấy em.

    "Mày không tệ thì ai tệ, tháng này quen tận 8 cô cơ đấy"

    Bạch Dương thấy Song Ngư làm như mình bị uất ức lắm ấy, liền bực mình nói.

    "Chị không biết gì thì đừng nói, chỉ mới vó 7 người thôi"

    Song Ngư vì muốn giữ lại chút hình tượng mà cãi cố. Ai ngờ tự mình lọt hố mình.

    "Ha ha, chưa đánh đã khai"

    Song Tử ôm bụng cười nhìn Song Ngư. Thằng em này sao lại ngốc đến thế?! Chỉ biết dụ gái là giỏi thôi.

    ...

    "Em là Cự Giải hả?"

    Lúc này, Bảo Bình đã tới chỗ Cự Giải từ lúc nào, vỗ vai cậu chàng. Cậu hơi giật mình, đứng dậy lễ phép chào anh.

    "Chào anh ạ"

    "Ừm, chào mấy em luôn nhé!"

    Bảo Bình cũng nhìn 3 người con gái còn lại chào. Cả ba đều đứng dậy chào lại một cách lễ phép.

    "Bé này là em chị Dương à?"

    Bảo Bình nhìn cô bé ngồi cạnh Bạch Dương, khẽ hỏi. Nhận được cái gật đầu của Bạch Dương thì Bảo Bình hét thắc mắc. Kéo Cự Giải về phòng, thoát khỏi cái chỗ hỗn loạn này.

    "Em mày thật à?"

    Thiên Yết nãy giờ đứng phía sau Bạch Dương, nghe thấy cuộc nói chuyện của cô và Bảo Bình thì hỏi.

    "Chứ sao? Mày không thấy tụi tao giống nhau à?"

    Bạch Dương nghe thấy câu hỏi ngớ ngẩn của thằng bạn thì nhíu mày, kéo Kim Ngưu lại gần cho Thiên Yết thấy rõ.

    Kim Ngưu đột nhiên bị kéo không biết nói gì, đã vậy còn bị Thiên Yết nhìn qua nhìn lại giữa cô và chị mà quan sát. Cô thẹn đến đỏ hết cả mặt

    "Trừ khuôn mặt ra thì cái gì cũng trái ngược. Ví dụ như người thì như con trai người thì nữ tính ấy"

    Sau hơn 10 giây quan sát, Thiên Yết đã đưa ra một kết luận khiến Bạch Dương nổi giận mà đánh anh.

    ...

    "Ma Kết à, hay chúng ta về phòng trước nhé? Ở đây lúc nào cũng vậy, mong em thông cảm nhé"

    Xử Nữ nhẹ nhàng nói với Ma Kết, cô thấy cô bé có hơi lầm lì, sợ cô bé không thích ồn ào nên đưa ra đề nghị về phòng. Ma Kết gật gật đầu cùng Xử Nữ đi.

    ...

    "Cậu Kim Ngưu này, hay ta về phòng đi" Sư Tử đang ngồi đối diện Kim Ngưu nói.

    "Được, chúng ta đi, còn ở đây thêm nữa chắc tớ loạn mất"

    Kim Ngưu là người hướng nội khác hoàn toàn với người hướng ngoại như chị mình. Cô không thích đông người và ồn ào cho lắm.

    Thế là 2 đứa trẻ còn lại dắt tay nhau đi về phòng.

    ...

    "Haizzz, tụi mình ồn quá nên mấy đứa chạy hết rồi kìa"

    Song Tử tự dưng thấy thiếu thiếu, quay ra thì thấy mấy đứa trẻ đã về phòng từ lúc nào.

    "Vậy Song Ngư và Nhân Mã này, tụi mày đem phát mấy bịch phở cho mấy đứa đi"

    Thiên Bình nói rồi cầm 2 bịch đi trước, kéo Thiên Yết đi sau. Song Tử và Bạch Dương cũng hiểu ý, cầm 2 bịch rồi chạy nhanh đi, để lại Song Ngư và Nhân Mã đứng ngơ ngác.

    "Thật là, lại bị bọn nó hố nữa rồi"

    Nhân Mã nghiến răng tức giận, Song Ngư cũng chỉ biết vỗ vai anh mình rồi cầm mấy bịch phở đi chia.
    ...

    "Kim Ngưu, mới nãy mình nghe anh Nhân Mã nói tối nay có tiệc chào mừng tụi mình đấy"

    Sư Tử lúc này cầm 2 bịch phở vào, hào hứng nói với Kim Ngưu.

    "Vậy à, vậy tụi mình có cần làm gì không?"

    Kim Ngưu vừa dọn chén ra vừa hỏi.

    "Anh ấy nói không cần"

    "À mà này Sư Tử"

    Đang ăn bỗng nhiên Kim Ngưu không kiềm được tò mò hỏi. Thấy vẻ mặt này của Kim Ngưu làm cô thắc mắc.

    "Sao vậy?"

    "Hình như cậu có gì đó với cái anh Thiên Bình đúng không?"

    "Sao? Sao cậu biết?"

    Sư Tử nghe Kim Ngưu nói thì giật mình, là do cô lộ liễu quá sao? Nhưng sự thật không phải vậy, chỉ đơn giản là Kim Ngưu nhạy bén quá thôi

    "Thật ra chuyện là..."

    ...

    Tối hôm đó, cả đám mở tiệc ăn uống vui vẻ, Song Tử và Bạch Dương luyên thuyên nói mãi.

    Cả đám ngồi nghe lâu lâu lại thấy tiếng Song Tử và Thiên Bình cãi nhau, hoặc Song Tử sẽ cãi nhau với Nhân Mã.
    Song Ngư đối xử tốt với mấy em thì bị Bạch Dương kí đầu và nói là cấm tán tỉnh mấy em gái trong nhà. Thiên Yết bình lặng nhìn Bạch Dương và Song Ngư, Bảo Bình và Xử Nữ thì trò truyện nhưng cứ vài phút lại quay qua Ma Kết.

    4 đứa kia cũng chỉ biết ngồi nhìn cái đám lộn xộn kia rồi cười cười. Tính ra nơi này thật náo nhiệt, mang lại không khí ấm áp của một gia đình.

    END CHAP.
     
    (12 Chòm Sao) Màu Nắng
    Chương 3-2: Thêm


    *TUỔI:

    #Nam:

    20: Thiên Bình, Thiên Yết, Nhân Mã

    19: Bảo Bình, Song Ngư

    18: Cự Giải,

    #Nữ:

    20: Bạch Dương, Song Tử

    19: Xử Nữ

    18: Kim Ngưu, Sư Tử, Ma Kết

    *Trừ Bạch Dương và Kim Ngưu là chị em ruột ra thì còn lại đều không phải anh chị em nhé.

    Hiện tại vẫn chưa có bất kỳ couple nào. Vậy nên mong các bạn có thể cho mình xin ý kiến về các couple mà các bạn thích.
     
    (12 Chòm Sao) Màu Nắng
    Chương 4


    Sáng đầu tuần, Ma Kết theo thói quen dậy sớm như thường lệ dù cho tối hôm qua mở tiệc ăn mừng đến tận tối trễ.

    Khẽ nhìn Xử Nữ còn đang ngủ, cô cười khổ. Cô chị cùng phòng này của cô hôm qua bị bọn họ chuốc đến ngất đi, bây giờ vẫn chưa có dấu hiệu tỉnh dậy.

    Đứng nấu canh giải rượu một chút liền nghe thấy tiếng gõ cửa. Cô buông giá múc canh xuống, ra mở thì đã thấy khuôn mặt yêu nghiệt của Song Ngư đập vào mắt.

    "Có chuyện gì vậy ạ?"

    "Hì hì, không có gì, chỉ là lần trước có nhờ Xử Nữ lấy giùm bài luận mà tới giờ anh mới nhớ. Em vào bảo với cậu ấy giùm anh là được"

    Song Ngư còn tưởng là Xử Nữ ra, ai ngờ lại là cô nhóc mới này. Đành cười hì hì nói.

    Ma Kết nghe vậy thì khó xử, nhìn tình trạng của Xử Nữ hiện giờ, chắc là chưa tỉnh được đâu.

    "Chị Xử tới giờ vẫn chưa tỉnh, hay em vào tìm thử nhé?"

    "Thế thì thôi đi. Đợi lát nó tỉnh nói nó giùm anh. Làm phiền em rồi"

    Nhân Mã cũng chỉ suy nghĩ một lúc rồi nói, cười cười rời đi.

    "À ha, mới sáng sớm đã đi cua gái rồi. Mày quên hai con mắm kia cấm mày tán gái trong nhà rồi à?"

    Thiên Yết đã đứng trên lầu quan sát từ lúc nào. Nhếch mép cười nói.

    "Anh nghĩ gì thế? Em chỉ định đi lấy bài luận thôi mà!"

    Song Ngư bị oan, tất nhiên bất bình nói. Anh đây ngoại trừ qua lại với nhiều cô ra thì có cái gì không tốt. Chẳng phải là do mấy cô bạn gái của anh quá là nhàm chán hay sao? Cứ làm như anh là người xấu lắm ấy.

    Thiên Yết thấy vậy thì định cảnh cáo một chút, lời chưa được nói ra đã bị Thiên Bình xen ngang.

    Thiên Bình mở tung cửa, đè đầu Thiên Yết nhìn xung quanh, sau đó hoảng hốt hỏi.

    "Thiên Yết, mày có thấy mấy cái quần tao phơi hồi trưa qua không?"

    "Không phải hồi tối mày lấy vô rồi sao?"

    Thiên Yết nhíu mày đẩy thằng bạn mình ra, khó chịu nói.

    "M* tối qua tao có tỉnh táo đâu mà nhớ tới. Bao nhiêu cái tao đều đem đi giặt rồi, giờ lấy gì mặc đây?"

    Thiên Bình vò đầu bứt tóc, miệng không ngừng nói, mặt nhăn như như ông cụ. Bỗng, anh nghĩ ra gì đó, chạy lại đập cửa phòng kế bên rầm rầm

    "Hai con quỷ kia, chúng bây dậy coi. Ra đây tao biểu"

    "M* nó, mày có biết bây giờ mới có 6 giờ không? Mày đập vậy ai ngủ được"

    Người bước ra chửi chính là Song Tử, đôi mắt sưng đỏ nhìn chằm chằm anh, miệng không ngừng mắng mỏ.

    Anh cũng chỉ biết bịt miệng cô lại, quát tháo hỏi.

    "Tao hỏi này, chúng bây có lấy quần của tao không?"

    "Cmn quần của mày liên quan gì đến tụi tao?"

    Bị đánh thức chỉ vì cái lí do vớ vẩn này, Bạch Dương phía sau Song Tử thét lên.

    "Chứ không phải tụi mày thì là ai?"

    Thiên Bình vừa dứt lời thì Nhân Mã bước ra với một đống quần trên tay.

    "Ý mày là mấy cái quần này?"

    Một thoáng im lặng, tất cả đều đổ dồn ánh mắt giận dữ nhìn Nhân Mã.

    "Ngay từ đầu là mày sao mày không lên tiếng? Hại tụi ta bị thằng Bình đánh thức"

    Bạch Dương lúc này cảm thấy đầu đau như búa bổ. Chuyện cái quần của Thiên Bình đã xong, cô đi vào ngủ tiếp đây. Dù vậy, cô bạn thân của cô vẫn không buông tha.

    "Mày thấy chưa, là thằng Mã chứ không phải tụi tao. Chưa gì đã vu oan rồi!"

    "Tao có hiểu lầm cũng phải thôi. Mấy vụ dấu đồ của tao không phải đều do tụi bây làm à?"

    Thiên Bình hơi quê nhưng vẫn cố bật lại. Song Tử lúc này độ tức giận đã lên đến đỉnh điểm, quát thật lớn.
    "Tụi tao cùng lắm chỉ dấu dép, dấu chìa khoá, ai lại đi lấy cái quần gớm ghiếc của mày làm gì? Đồ khốn"

    Sau đó vang lên tiếng cửa đóng cái rầm như trời sập. Thiên Bình lúc này chỉ có thể quay qua trút giận với Nhân Mã.

    "Mày lấy quần tao làm gì?"

    Lần này tới phiên Nhân Mã tức giận, chỉ cần nhớ tới hôm qua là anh bực mình rồi. Anh đã định bỏ qua cho nó mà giờ nó còn giận cá chém thớt với anh.

    "Cmn tối hôm qua có mỗi tao là còn tỉnh, tao dìu mày lên phòng còn bị mày ói đến ướt cả chân. Lau dọn cho mày xong còn bị mấy cái quần mày phơi bay vào mặt..."

    Nhân Mã là người hay cười, dễ tính nên rất ít khi thấy anh tức giận. Nhưng một khi tức giận sẽ rất đáng sợ.

    "... Tao đã cố ý giúp mày đem vô vì sợ nó bay mất mà giờ mày còn quát tao?"

    "..."

    Tất cả mọi người thấy Nhân Mã tức giận liền quéo hết cả lên.
    "Thôi thôi mệt thật, trả mày nè. Song Ngư, đi ăn đi"

    Chưa đầy vài giây sau, mặt Nhân Mã đã dịu đi, đưa đống quần cho Thiên Bình.

    Anh lúc nào cũng vậy, nói ra hết là tự nhiên cơn giận mất đi. Bình thản đi xuống lầu nói với Song Ngư.

    Song Ngư lúc này đang hoang mang thì bị Nhân Mã gọi liền giật mình, bối rối gật gật đầu như gà giã thóc đi theo. Lúc này anh chỉ sợ khiến Nhân Mã tự nhiên tức giận lây qua mình thôi.

    Thiên Bình tự dưng cũng cảm thấy mình có hơi quá đáng thật, định tâm sự với Thiên Yết thì đã thấy anh đã vào từ lúc nào, đành vào theo.

    ...

    "Hình như anh ấy khác với những gì cậu kể với mình thì phải?"

    Kim Ngưu và Sư Tử lúc nãy nghe tiếng ồn ào đã chạy ra hóng. Nhìn Thiên Bình khác hẳn với những gì mình tưởng tượng qua lời kể của Sư Tử, cô liền hỏi.

    "... Anh ấy lúc trước không giống như vầy..."
    Nhớ tới quả đầu bù xù mới ngủ dậy và thái độ trẻ con ban nãy của anh. Sư Tử cũng hoang mang. Anh chàng đẹp trai lịch lãm mà cô ngày đêm mong nhớ biến đi đâu mất rồi?

    "Không chừng đây mới chính là con người thật của anh ta"

    Kim Ngưu thành thật nói thẳng để cô bạn cùng phòng của mình thấy thế mà thất vọng, đừng thích anh ta nữa.

    Nhưng Sư Tử cũng chỉ biết cười trừ. Cô tất nhiên hiểu ý tốt của Kim Ngưu nhưng cảm xúc không phải cứ muốn sao là được. Nếu không làm gì có nhiều người vì yêu mà đau khổ đến vậy?

    END CHAP.
     
    (12 Chòm Sao) Màu Nắng
    Chương 5


    "Có chuyện gì ngoài đó vậy ạ?"

    Cự Giải vừa mới thức dậy sau cái đêm bị các anh chị chuốc rượu chỉ vì là con trai duy nhất trong đám mới. Anh nghe thấy tiếng ồn ào bên ngoài đã dứt, liền hỏi Bảo Bình đang đứng sửa soạn trước gương.

    "Chuyện thường ngày ấy mà, riết rồi em sẽ quen thôi"

    Nghe thấy Cự Giải hỏi anh cũng chỉ biết cười trừ, ở cái nhà trọ này không bao giờ dứt được tiếng cãi nhau của đám người tầng trên.

    Anh ban đầu cũng thấy hoang mang và phiền lắm, nhưng riết rồi cũng quen, nhờ vậy mà cái nhà này nhộn nhịp lắm.

    Cự Giải gãi gãi cái đầu, mắt nhíu lại một cách khó chịu vì nhức đầu. Nhưng chợt nhớ ra điều gì đó liền hỏi.

    "Vậy em đi sửa soạn. Mà anh học trường nào vậy ạ? Em học ở Zodiac mà không biết rõ đường."

    "Anh học ở Horoscope, nếu vậy em đi với Thiên Bình, Thiên Yết và Bạch Dương ấy. Chúng nó cùng trường với em..."

    "..."

    Đột nhiên Cự Giải thấy có hơi ngại, dù sao cũng chỉ mới quen hơn một ngày, như vậy có kì lắm không?

    Và Bảo Bình cũng để ý thấy đc thái độ đó của Cự Giải, cười nhẹ nói.

    "Ngại sao? Thế thì lát anh qua nói thay em nhé?"

    "Vâng, cảm ơn ạ"

    ...

    Lúc này đã 7 giờ, còn nửa tiếng nữa là khai giảng, mọi người đều sửa soạn chuẩn bị đi. Bạch Dương đứng gõ cửa phòng 1 của Kim Ngưu và Sư Tử.

    "Nào hai đứa, ra đây chị bảo"

    "Gì vậy chị?"

    Kim Ngưu nghe thấy chị mình thì ào ra hỏi. Sư Tử cũng theo sau.

    "Đã chuẩn bị xong chưa? Sư Tử, em học trường nào vậy?"

    "Chuẩn bị xong rồi ạ, còn Sư Tử học ở Zodiac"

    Kim Ngưu ngoan ngoãn trả lời, Sư Tử cũng im lặng gật đầu khẳng định cho câu nói của Kim Ngưu.

    "Em học ngành gì vậy?"

    Thấy tự nhiên Bạch Dương lại hỏi mình như vậy thì hơi khó hiểu, Sư Tử cũng chỉ ngoan ngoãn trả lời.

    "Quản trị kinh doanh ạ"

    "Vậy là cùng nghành với Yết à? Yết này, mày chở con bé đi nhé!"

    Nghe vậy Bạch Dương khá bất ngờ, không ngờ lại trùng hợp như vậy. Quay qua Thiên Yết đứng đợi đằng sau nói.

    "Thế thì ai chở mày đi, mày đâu có xe?"

    Thiên Yết bình thường là người chở Bạch Dương đi vì có mỗi hai đứa là ở cơ sở 2, dù cùng trường nhưng cách cơ sở 1 của Thiên Bình khá xa.

    "Thằng bé này cũng cùng ngành với anh Yết này. Cự Giải, em có xe không?"

    Lúc này Bảo Bình vừa đúng lúc bước ra thấy đám người Zodiac đang tụ tập phía trước, liền thuận tiện hỏi.

    "Mấy anh chị, Cự Giải nó không biết rõ đường đi Zodiac, mọi người có đi thì đưa nó theo với"

    "Em học ngành gì? Ở cơ sở 1 hay 2?"

    Thiên Bình đứng đút tay vào túi áo, thảnh thơi nói.

    "Dạ là quản trị kinh doanh, còn cơ sở mấy thì em không rõ..."

    Cự Giải hơi gãi đầu ngại ngùng trả lời. Vừa nghe xong Bạch Dương mắt sáng như thấy vàng nắm tay anh lên vui vẻ nói.

    "Ái chà, vậy là cùng ngành với Sư Tử và Thiên Yết. Dù chị không học ngành đó nhưng vẫn ở chung cơ sở 2. Em chở chị đi nhé?"

    "Vâng..."

    Dù hơi ngại ngùng nhưng Cự Giải vẫn đồng ý, gật gật nhẹ cái đầu.

    Thế là đám học ở Zodiac đi trước. Thiên Bình lẻ loi chạy một mình. Thiên Yết chở Sư Tử, Cự Giải chở Bạch Dương.

    ...

    "Chị Song đi trước rồi à?"

    Xử Nữ đứng một bên nãy giờ mới phát hiện ra thiếu vắng một khuôn mặt.

    "À, nó đi với thằng hot boy gì rồi, nghe đâu nó đang quen thằng đó"

    Nhân Mã nghe vậy thì biểu môi, cái con đó nghĩ sao lại đi yêu một thằng tồi như vậy nhỉ? Anh nhắc mãi vẫn không nghe.

    Không nghĩ tới chuyện đó nữa, Nhân Mã quay qua Kim Ngưu.
    "Chị em nhờ anh chở em đi. Sau này ở trường có chuyện gì thì nói với anh, anh giải quyết cho. Với lại, đừng thấy thằng nào đẹp trai cũng mê như con Song, kẻo có ngày khóc như chơi đấy"

    Nghe Nhân Mã dặn dò từng chi tiết, Kim Ngưu chỉ biết ngước mặt nhìn anh liên tục gật đầu.

    Anh cao cỡ 1m9 mà cô chỉ có 1m58, đứng cạnh chỉ tới vai anh là cùng. Trông cứ như anh lớn đang dạy bảo đứa em gái vậy.

    Nhưng cũng vì vậy mà tự nhiên sự bất an trong cô biến mất, không còn lo lắng về môi trường mới nữa. Anh to lớn còn cô thì nhỏ nhắn được anh bảo vệ, vô cùng an tâm.

    ...

    "Thế em đi với Bảo Bình đây"

    Bình thường Bảo Bình sẽ chở Xử Nữ đi nhưng hôm nay có Ma Kết, vậy nên Xử Nữ mượn xe Song Ngư để chở cô bé đi.

    Song Ngư nghiễm nhiên được Bảo Đại thần chở đi. Nay vào trường phải khoe được thủ khoa chở đến trường mới được.
    "Vậy tụi em đi nhé. Ma Kết, chúng ta đi"

    Sau khi Song Tử và Bảo Bình đã đi, Xử Nữ lễ phép gật đầu chào Nhân Mã rồi leo lên xe gọi Ma Kết.

    "Chào mấy anh chị ạ"

    Ma Kết thấy cô chào cũng chào theo. Sau đó, lên ôm lấy eo Xử Nữ. Cả hai cùng rời đi.

    "Mình cũng đi thôi, nón đây"

    Nhân Mã nhìn hai đứa trẻ kia xong thì leo lên xe, đưa nón cho Kim Ngưu. Cô ấp úng cuối đầu nhận lấy, mặt hơi nóng.

    "Ôm chắc vào, đường hơi đông đấy nhé"

    Đi trên đường, Nhân Mã cũng không quên dặn dò. Dù anh có nói ôm thì cô cũng đâu thể ôm thật? Cô chỉ có thể nép vào tấm lưng lớn của anh, dùng những ngón tay nhỏ của mình bấu chặt vào vạt áo người đằng trước.

    Trời sáng sớm se se lạnh, ấy vậy mà có một người cảm thấy nóng...

    END CHAP.
     
    (12 Chòm Sao) Màu Nắng
    Chương 6


    Một tháng cứ thế trôi qua nhẹ nhàng. Dù là thứ 7 nhưng nhà trọ này hôm nay lại thật vắng vẻ đến lạ thường.

    Kim Ngưu dành cả ngày trong phòng chỉ để ngủ, gần xế chiều cảm thấy đói bụng định mò lên phòng bà chị rủ đi ăn nhưng gõ cửa mấy lần cũng không thấy ai trả lời.

    "Nếu em định kiếm tụi nó thì hai đứa đó đi chơi hết rồi"

    Thiên Bình ở trong phòng cứ nghe tiếng gõ cửa ở phòng bên cạnh nên mở cửa nói.

    "Hai chị ấy đi đâu vậy ạ?"

    Kim Ngưu nghe vậy thì thắc mắc hỏi Thiên Bình. Thiên Bình nghe Kim Ngưu hỏi thì cố nhớ lại xem mấy đứa đó đi đâu.

    "À, con Song nó đi hẹn hò với thằng bạn trai nó, còn chị em với Nhân Mã thì ra chợ chơi. Nghe nói chỗ đó có hội chợ, hay em ra đó với tụi nó đi"

    "Chị em đi với anh Mã ạ? Hai người đó có phải..."

    Kim Ngưu nghe vậy thì không kiềm được lòng mình, hơi buồn lòng hỏi. Thiên Bình nghe được tới đây thì cười trừ giải thích.

    "Không phải đâu, ai cũng được trừ hai đứa nó, tụi nó tuyệt đối không bao giờ yêu nhau đâu!"

    Anh là người biết rõ nhất quan hệ của hai đứa này. Chúng nó thuộc chủ nghĩa độc thân, tim cứng như đá và không bao giờ biết rung động là gì. Vậy nên chúng nó mới thân với nhau như vậy.

    Dù nghe Thiên Bình phản bác tới vậy nhưng Kim Ngưu vẫn có cảm giác tim hơi nhói. Chị cô và người cô thích...

    "Vậy sao..."

    Lúc này Ma Kết vừa đúng lúc ra ngoài định quét sân thì Thiên Bình ở trên lầu nói vọng xuống.

    "Ma Kết có muốn đi hội chợ không? Đi cùng Kim Ngưu này"

    Ma Kết nghe thấy tiếng gọi mình thì quay lại, sau đó nhìn Kim Ngưu như muốn hỏi lời anh ấy có đúng không.

    Sống với nhau một tháng, cả Ma Kết và Kim Ngưu đều cùng trường và cùng là năm nhất nên rất hay đi cùng nhau ở trường. Vậy nên rất thân nhau.

    "Cậu rảnh không? Mình đi ra hội chợ, ở đó có chị mình và anh Nhân Mã nữa."

    Nghe Kim Ngưu nói đến Nhân Mã, cô liền hiểu ý gật gật đầu rồi cùng Kim Ngưu dắt tay đi.

    Dù Kim Ngưu không nói nhưng cô cũng biết cô ấy thích Nhân Mã. Vì cô rất nhạy cảm nên từng cử chỉ hành động của Kim Ngưu đối với Nhân Mã cô đều biết hết. Chắc là muốn có thêm người đi cùng để tiếp dũng khí cho đây mà.

    ...

    "Xong rồi?"

    Thiên Yết đang nhắm hờ mắt đứng đợi Sư Tử ở phòng giảng viên nãy giờ, nghe thấy tiếng bước chân liền mở mắt.

    "Vâng"

    Sư Tử hôm qua bị giảng viên gọi nói rằng bài luận của cô chưa tốt và hạn chót cô phải nộp lại là hôm này.

    May sao có Thiên Yết giúp đỡ cô làm bài, thậm chí còn tốt bụng chở đi nộp. Không thì tiêu cô rồi.

    "Hay em đãi anh ăn một bữa nhé!"

    "Vậy lát nhóc mua cơm tối hộ anh là được"

    Thiên Yết chẳng quan trọng gì ba cái chuyện trả ơn. Dù sao cũng không phải anh tự nguyện làm.

    Nhớ lại tối hôm qua khi Sư Tử kể cho Song Tử và Bạch Dương nghe việc này. Hai cô nàng tức tốc chạy lên kéo anh đang ngủ đi giúp con bé đến tận chiều nay mới xong. Giờ anh đang buồn ngủ lắm, chỉ muốn về ngủ thôi.

    "Vâng ạ"

    Sư Tử tất nhiên cũng biết anh vì mình mà vất vả nên không ngần ngại đồng ý. Mua cơm sao? Chuyện nhỏ. So với việc anh thức xuyên đêm giúp cô thì mua cơm có đáng giá gì?

    ...

    Đứng tập thể dục dưới sân một chút liền thấy Xử Nữ mở cửa bước ra. Không phải cứ thứ 7 con bé lại về nhà ba mẹ sao, sao giờ còn ở đây?

    Vừa bước ra cửa đã thấy bóng dáng Thiên Bình đang lúc lắc tập thể dục. Nhìn anh ấy như vậy cô có thể chắc anh nằm dài tới tận chiều mới chịu dậy đây mà. Cứ tưởng anh sẽ không để tâm đến mình phía sau nhưng ai ngờ anh lại đột ngột quay đầu lại hỏi.
    "Ủa Xử Nữ, nay không về nhà ba mẹ à?"

    "Dạ không ạ, ba mẹ em đi du lịch rồi"

    Thiên Bình nghe vậy cũng chỉ gật gật đầu. Chán thật, chẳng có gì làm, biết thế ban nãy đi cùng hai đứa nhóc kia ra hội chợ cho rồi. Chợt anh nghĩ ra một ý định.

    "Vậy sao. Nè, nghe nói có hội chợ đấy. Thằng Bảo với Ngư đâu, rủ nó đi."

    "Hai người đó hồi nãy đi đâu rồi ấy ạ"

    "Thế à... Vậy em đi với anh không? Con Dương với thằng Mã đi từ lâu. Nãy Ma Kết và Kim Ngưu cũng đi ra đó chơi rồi. Đi một mình chán chết"

    Suy nghĩ một lúc trước lời mời của Thiên Bình. Vậy là có thêm cả Chị Dương, Anh Mã, Kim Ngưu và Ma Kết, đông vui như vậy cô cũng muốn tham gia, không ngần ngại liền đồng ý.

    "Được ạ"

    "Vậy mình đi"

    ...

    Cự Giải đang trên đường trở về nhà sau khi đi mua đồ ở tiệm tạp hoá. Đi ngang con ngõ nhỏ cách nhà khoảng 50m thì thấy bóng người quen quen.
    Người con gái đó đang ngồi khóc như mưa, thậm chí còn gào thét dữ dội, liên tục mắng chửi một người đàn ông nào đó.

    Đường hôm này hơi vắng nên tiếng cô gái đó còn vang vọng hơn. Vẫn là cảm thấy người đó rất quen liền cảnh giác lại gần.

    "Chị Song?"

    END CHAP.
     
    (12 Chòm Sao) Màu Nắng
    Chương 7


    Trong khu hội chợ đông đúc và náo nhiệt ta có thể thấy hai bóng dáng loi nhoi của hai con người dù lớn nhưng còn ham chơi hơn trẻ lên ba.

    "Nhân Mã Nhân Mã lại kia! Ở đó có chỗ bắn súng kìa"

    "Từ từ, chật! Rách luôn rồi nè con kia"

    Bị con bạn trời đánh kéo kéo áo, Nhân Mã bực tức nhíu mày nhìn cái vợt vớt cá bị rách trên tay. Nãy giờ anh đã chơi ba lần rồi, lần này còn tí xíu nữa thôi là vớt được vậy mà lại bị con này phá đám.

    "Làm gì dữ vậy! Trò này khó lắm qua chơi trò kia đi. Bắn trúng 15 phát được một con gấu bông á"

    Bạch Dương cười cười kéo Nhân Mã đi, vừa đi vừa lải nhải đủ điều khiến Nhân Mã khó hiểu. Bộ nhà nó thiếu gấu bông hay gì?

    "Mày nhìn tao như vậy làm gì? Gấu bông còn có tác dụng hơn con cá chứ!"

    Bạch Dương tất nhiên biết được ánh mắt Nhân Mã đang nhìn mình là có ý gì nên đành giải thích. Dù sao bắn súng cũng dễ hơn vớt cá nhiều. Không hiểu sao mà thằng Mã nó lại chăm chú ngồi vớt cá hơn 5 phút được nữa, cô vớt hai lần đúng 1 phút liền bỏ cuộc rồi.

    "Rồi rồi biết rồi. Thi xem ai trúng nhiều hơn không!"

    "Thách tao hả? Có cửa thắng không đấy!"

    Nghe Bạch Dương nói xong Nhân Mã lại nhìn qua với ánh mắt kì thị. Còn nhỏ này lại lên cơn nữa à? Bộ nó quên nó chơi còn dở hơn cả thằng Ngư tèo nhất hay sao?

    "Tao thách chơi thôi chứ tao biết rõ mày chơi không bằng tao đâu"

    "Gì chứ? Không chừng lần này tao lại thắng"

    Bị khinh thường Bạch Dương liền cầm lấy cây súng chơi trước. Nhân Mã đứng quan sát chỉ thấy buồn cười. Cái con này làm trò hề thì giỏi chứ còn lâu mới bắn trúng được.

    ...

    "Ủa Song Ngư, Bảo Bình. Hai đứa đi đâu thế?"

    Thiên Bình và Xử Nữ đang đi dọc theo con đường đến hội chợ ở mé sông thì thấy bóng dáng hai người con trai cao lớn đang đi trước.

    Nghe tiếng gọi thì quay đầu lại, Song Ngư và Bảo Bình thấy hai người phía sau, sao Thiên Bình và Xử Nữ lại đi chung nhỉ?

    "Ủa anh Bình? Sao Xử Nữ đi với anh vậy?"

    "Tụi anh ra hội chợ chơi, ngoài đó còn có vài người nữa. Tụi em đi chung không?"

    "Ê Bảo Bình, đi không?"

    Song Ngư nghe thấy đi chơi mắt liền sáng rỡ, huých huých vai Bảo Bình hỏi ý kiến. Đi chơi đông vui như vậy tất nhiên Bảo Bình cũng không từ chối mà gật đầu đồng ý. Cả bốn người quyết định cùng nhau đi hội chợ chơi.

    "Mà này Xử Nữ, ngoài đó còn ai nữa vậy?"

    Song Ngư chợt nhớ lúc nãy anh Thiên Bình có nói là còn có vài người nữa, chắc đi cũng khá đông.

    "Ừm thì... Anh Nhân Mã, chị Dương, 2 đứa Ma Kết và Kim Ngưu. Tổng cộng 4 người đó"

    Nghe Xử Nữ nói Bảo Bình lại hiểu ra một chuyện. Bảo sao anh lại thấy là lạ. Làm gì có chuyện Thiên Bình- một người nắm bắt thông tin chậm lại biết được có hội chợ ở xa tít ngoài mé sông này chứ. Có vẻ 2 người kia lại đi chơi lẻ và anh Thiên Bình vô tình biết được nên mới rủ cả đám đi theo đây mà.

    "Ê Xử Nữ rảnh không? Chụp hộ mình vài tấm đăng lên face"

    Đang đi thì Song Ngư chợt thấy khung cảnh chiều tà như vầy rất đẹp liền quay qua nhờ Xử Nữ chụp hộ một phát. Xử Nữ cũng rất nhiệt tình chụp hộ.

    "Cậu xoay qua đây một chút, góc này mới mới đẹp"

    "Như vầy hả?"

    "Đúng rồi"

    Cả hai người người tạo dáng người canh góc chụp, loay hoay xoay qua xoay lại làm Bảo Bình và Thiên Bình phải ngừng lại đợi. Bỗng Xử Nữ đang lùi lại phía sao thì vấp phải cục đá.

    "Coi chừng"

    Nghe tiếng Thiên Bình la lên làm cô cũng đủ hiểu mình sắp phải dập mông rồi. Ủa? Mà sao cô lại không thấy đau nhỉ?

    "Bảo Bình?"

    "Không sao chứ?"

    Bảo Bình lúc này đang đỡ tay sau người Xử Nữ làm cô bối rối đứng thẳng dậy, mặt đỏ như trái cà chua lắp bắp nói.

    "Cảm... Cảm ơn cậu nhiều, không có cậu là mình tiêu rồi"
    "Không có gì, gần thì giúp thôi"

    Bảo Bình cũng chỉ là tiện tay thôi nên cũng không để tâm đến lời cảm ơn của cô cho lắm. Đơn giản là anh nghe tiếng của Thiên Bình và cũng ở ngay phía sau cô nên theo phản xạ đỡ thôi.

    "Phù, làm hết hồn. May mà có thằng Bảo phía sau. Con bé này mà có chuyện gì khi đi với anh thì đảm bảo hai bà chằn kia lại đánh chết anh"

    Thiên Bình thở phào, xém tí là cái mạng anh cũng đi theo luôn rồi. Thôi rút kinh nghiệm, mai mốt không đi cùng đứa con gái nào trong nhà hết.

    ...

    Khi Sư Tử và Thiên Yết vừa về đã thấy nhà vắng tanh không có một ai. Rõ ràng mới một hai tiếng trước còn đông đúc mà sao giờ im ắng vậy?

    "Mọi người đi đâu hết trơn rồi?"

    "Chúng nó ra hội chợ chơi hết rồi. Nếu muốn thì nhóc đi đi"

    Nghe thấy tiếng Sư Tử lẩm bẩm, Thiên Yết đang cầm điện thoại đọc tin nhắn nói rồi đút tay vào quần tìm chìa khoá về phòng.
    "Anh không đi ạ?"

    "Ờ, anh buồn ngủ lắm rồi"

    Vừa đóng cửa một cái, Thiên Yết đã nằm ì ra nệm mà không thèm cởϊ áσ khoác và giày. Vài phút sau đã nghe được tiếng thở đều đều chứng tỏ anh đã ngủ.

    Sư Tử đứng dưới nhìn anh vào phòng xong thì suy nghĩ một lúc rồi gọi cho Kim Ngưu.

    "Alo, Sư Tử à? Gọi mình chi vậy?"

    "Cậu đang đi chơi hội chợ à?"

    "Ừ, xong việc rồi hả? Mau ra đây chơi"

    "Ở đâu vậy?"

    "Gần mé sông á, cậu đi một chút là thấy"

    "Ok"

    Cúp máy, Sư Tử vui vẻ bước đi. Từ tối qua tới giờ cô không có tí thời gian rảnh gì cả, giờ cuối cùng cũng được đi chơi xả stress rồi!

    END CHAP.
     
    (12 Chòm Sao) Màu Nắng
    Chương 8


    "Chị Song?"

    Nghe thấy tiếng gọi, Song Tử nhanh chóng ngước mặt lên một cách tràn đầy hi vọng. Nhưng thất vọng thay người gọi cô lại là thằng nhóc Cự Giải phòng dưới, làm cô còn tưởng...

    Cự Giải nhìn thấy khuôn mặt nhớp nháp nước mắt, mascara, son, cả phấn đều lẫn lộn dính be bét trên mặt cô trông vô cùng khó coi, khiến anh phải nhíu mày móc trong cặp ra một túi khăn giấy ướt nhỏ đưa cho cô.

    "Chị mau lau mặt đi"

    "Em chê chị xấu sao? Chẳng lẽ do chị không đẹp nên mới bị chia tay?"

    Song Tử không cầm lấy mà còn trợn mắt khóc lớn thêm vì lời nói của anh. Cái bà chị này, chỉ giỏi suy nghĩ lung tung, toàn suy bụng ta ra bụng người. Ý anh có phải là thế đâu!

    "Ý em là lớp trang điểm của chị tèm lem hết rồi, lau để sạch hơn thôi"

    "Thật sao? Không phải do chị xấu?"

    Song Tử ngước đôi mắt đẫm nước lên nhìn anh một cách hoài nghi, giọng nghẹn ngào hỏi. Anh chỉ biết thở dài ngồi xuống lấy ra một cái khăn giấy lau mặt cho cô.

    "Thật, là tên đó ngu thôi"

    "Vậy chị đẹp đúng không?"

    Thật là, sao bà chị này cứ thích hỏi mấy câu này vậy? Ruốt cuộc chị đang buồn vì tên bạn trai cũ chia tay hay vì bị chê xấu? Ai không biết còn tưởng chị bị ảo tưởng khi cứ hỏi mấy câu như vậy đấy! Suy nghĩ một lúc, Cự Giải miễn cưỡng cắn răng khen cô.

    "Vâng, rất đẹp"

    "Đẹp như thế nào?"

    Nhận được câu trả lời hợp ý, Song Tử lại hỏi tiếp làm anh nhíu mày khó chịu. Chị có thể hỏi câu nào dễ trả lời hơn không? Không thèm suy nghĩ, Cự Giải bất giác trả lời đại.

    "Như mẹ em"

    "Ha ha ha, em nói gì vậy? Ha ha ha"

    Thấy Song Tử đang ôm bụng cười nức nở, Cự Giải thẹn cả mặt. Nghĩ lại sao anh có thể nói ra một lời bất hiếu với mẹ mình như vậy. Khác gì nói mẹ mình cũng điên như bà chị này? Bước này đi sai cho con đi lại được không? Mẹ ơi con xin lỗi mẹ nhiều... ༎ຶ‿༎ຶ

    ....

    "Đằng kia là Anh Nhân Mã với chị cậu đúng không?"

    Ma Kết nhìn xa xa thấy bóng dáng hai người quen thuộc đang ở quầy bắn súng liền vỗ vai kêu Kim Ngưu. Kim Ngưu cũng đưa mắt nhìn qua.

    "Ừm, đúng rồi, chúng ta qua đó đi"

    Lúc Kim Ngưu và Ma Kết đi lại gần thì thấy Bạch Dương đang mặt mày bí xị đứng một bên. Nhân Mã thì đang thu hút ánh nhìn của mọi người bằng tài bắn súng bách phát bách trúng của mình.

    "Hử? Sao hai đứa ở đây?"

    Bạch Dương lúc này trông thấy hai cô em phía sau liền lại gần hỏi. Ma Kết ngoan ngoãn chào lại còn Kim Ngưu thì vẫn chăm chú nhìn Nhân Mã chơi.

    "Chào chị"

    "Ừm, chào em Ma Kết. Sống ở đây quen chưa?"

    "Dạ quen rồi ạ!"

    Ma Kết khẽ cười gật gật đầu. Bạch Dương và Ma Kết cứ rôm rả nói chuyện vui vẻ mà không hề để ý đến cô nàng Kim Ngưu đang đứng đực mặt ra.

    Anh Nhân Mã hôm nay thật ngầu, cô không hề biết rằng anh lại chơi giỏi như vậy. Nhưng cũng bởi vì tài nghệ này và ngoại hình nổi bật nên có rất nhiều cô gái xung quanh để ý tới anh. Lòng cô hơi khó chịu. Bỗng anh quay đầu lại, chạm mắt với cô, cười một cái thật tươi.

    "Kim Ngưu và Ma Kết đấy à?"

    "V... Vâng..."

    Kim Ngưu thẫn thờ trước nụ cười của anh. Các cô gái xung quanh cũng đồng loạt nhìn qua cô như kiểu tiếc nuối rằng: Anh chàng đẹp trai này ra là đã có người yêu!

    "Gì? Xong rồi hả? Trúng bao nhiêu?"

    Nghe thấy giọng thằng bạn, gương mặt tươi cười của Bạch Dương liền nhăn lại, quay ra sau cất giọng chán ghét hỏi. Nhân Mã cười to tự hào nói một cách mỉa mai.

    "Mày trúng vào nhiêu trái thì tao không trúng bấy nhiêu trái"

    "Ý là mày trúng hết chứ giề? Con mẹ nó tao có trúng trái nào đâu"
    Bạch Dương bị anh đạp đổ lòng tự trọng liền giận dữ la lên, liếc anh một cái thật sắc bén. Nhưng Nhân Mã làm gì sợ cô, có thể ai trong nhà, kể cả Thiên Yết cũng sợ cô tức giận nhưng tuyệt nhiên chỉ có một người là Nhân Mã- người khiến cô sợ, cũng là người duy nhất không bao giờ sợ cô.

    "Ha ha Mày thua rồi. Tính sao đây?"

    Nhân Mã nhìn cô cợt nhã cười, đôi mắt híp híp thành một đường cong trông vô cùng đẹp trai. Bỗng Bạch Dương nghĩ sao hôm nay mặt thằng bạn cô lại trông đáng ghét thế này? Nhưng thôi cô thua thì cũng thua rồi, đành chấp nhận thôi.

    "Mày muốn gì?"

    "Mua hai đĩa bạch tuộc nướng... thêm bốn cây xúc xích nữa đi, cho hai đứa nhỏ ăn nữa"

    Nhân Mã suy nghĩ một lúc rồi nhìn sang hai đứa con gái kế bên rồi nói thêm. Bạch Dương ban đầu còn định chửi anh ăn nhiều nhưng khi biết mua luôn cho Ma Kết và Kim Ngưu thì nuốt lại lời định nói. Xem ra anh cũng biết điều mà để ý đến hai đứa trẻ đấy.
    "Chị đi đây, hai đứa đứng đây một lúc. Nhân Mã, tụi nó có chuyện gì là tao tính sổ với mày"

    Liếc Nhân Mã mấy cái xong liền lạch bạch chạy đi hoà vào dòng người đông đúc. Nhìn bóng dáng Bạch Dương xa dần Nhân Mã chỉ chỉ biết cười cười vì bất lực trước dáng vẻ cố tỏ ra nguy hiểm của cô.

    Nhìn thấy ánh mắt vui vẻ của anh giành cho chị mình làm Kim Ngưu khó chịu, anh ấy thích chị cô vậy sao? Ma Kết cũng lặng im quan sát mọi người, một lúc sau mới bẽn lẽn quay qua hỏi Nhân Mã.

    "Anh thích chị Bạch Dương ạ?"

    END CHAP.
     
    (12 Chòm Sao) Màu Nắng
    Chương 9


    "Ủa? Sư Tử hả em?"

    Bạch Dương loáng thoáng thấy một bóng dáng quen thuộc, mái tóc đen dài, mùi hương bạc hà khiến ai cũng ngoái đầu nhìn lại. Hơn 90% là cô em xinh đẹp Sư Tử phòng dưới rồi. Thấy cô đi có một mình, Bạch Dương liền chạy lại vỗ vai cô.

    "Ơ, chị?"

    Bất ngờ có người vỗ vai làm Sư Tử giật mình định đấm cho một cái thì thấy gương mặt ngây ngô của Bạch Dương, may mà cô rụt lại kịp không thì một đấm vào mặt Bạch Dương thật rồi.

    Cái bà chị này, vỗ vai mà cứ như vuốt vuốt ấy, làm cô mấy lần tưởng bả là bọn quấy rối mà xém chút động tay động chân.

    "Sao đi một mình thế?"

    "Em đang tìm bọn Kim Ngưu, chị có đi cùng họ không?"

    Nghe thấy Bạch Dương hỏi mình Sư Tử mới lớ ngớ nhớ ra mục đích mình tới đây. Bạch Dương khi biết được cô đang kiếm Kim Ngưu liền hùng hởi nắm tay vui vẻ nói.

    "Ra là tìm hai đứa nó. Chúng nó đi với bọn chị, đi mua đồ với chị chút rồi chị dẫn đến gặp tụi nó sau."

    ...

    Cơn lạnh chợt thổi qua làm cho Song Tử lạnh run người, cô ôm chặt người mình xoa xoa hai bên cánh ta gầy nhỏ.

    Gió lạnh và cả việc cô vừa khóc xong khiến cổ họng vô cùng rát buốt mà ho khù khụ mấy cái. Nhíu mày kéo bàn tay đang lau mặt cho cô mà cất giọng khàn khàn.

    "Khụ khụ, chị muốn về nhà, em cõng chị về đi"

    "Chị ngồi yên một chút để em lau"

    Thấy Song Tử cứ cựa quậy nãy giờ làm Cự Giải có hơi khó chịu. Cái mặt lem nhem nhìn phát ớn khiến anh không nhịn được phải lau thật sạch nó.

    "Em mắc bệnh sạch sẽ à? Lau mãi cũng không xong"

    Mặt mày Song Tử lúc này vô cùng khó chịu. Dù cậu em này lau rất dịu dàng nhưng lau nãy giờ muốn hết bịch khăn giấy rồi đấy. Chừng nào mới định về đây?

    Nếu bà chị này mà ngồi yên thì đâu có lâu như vậy. Anh đang cố gắng làm thật nhanh mà cứ bị Song Tử làu bàu làm Cự Giải mất bình tĩnh mà cáu gắt.

    "Thế ngay từ đầu chị tự làm đi"

    "... Em mắng chị à?"

    Đột nhiên bị mắng làm Song Tử bỉu môi uất ức. Tự dưng lại mắng cô, đồ xấu xa! Rõ ràng lúc mới tới còn đáng yêu, hiền lành. Thì ra đây mới là bộ mặt thật của cậu em này!

    "..."

    Nghe tới đây thì Cự Giải chợt nhận ra mình đã mất bình tĩnh quá rồi. Nhà anh có tới tận ba người chị gái nên từ nhỏ anh luôn được ba mẹ dạy phải biết dịu dàng và tử tế với phụ nữ. Và đó giờ kể cả với tất cả mọi người anh luôn giữ một thái độ bình tĩnh, hoà nhã.

    Ấy vậy nhưng bây giờ anh lại cáu gắt với bà chị này, người duy nhất từ trước đến nay cướp đi cái hình tượng tử tế của anh. Thật đúng là tất cả sự kiên nhẫn từ trước đến giờ của anh đều tiêu hết trong hôm nay rồi!

    Nói thì nói vậy thôi chứ anh vẫn nén cơn tức giận xuống tiếp tục lau mặt cho cô. Vì Cự Giải im lặng không nói gì nên càng khiến Song Tử giận anh hơn, phụng phịu ra cả mặt.

    "Nè..."

    Thấy Cự Giải bỗng dưng đứng dậy bước đi làm cho Song Tử hoang mang. Cho dù lỗi ban đầu là do cô thật thì chắc anh cũng không ác tới nỗi bỏ cô lại đâu đúng không?

    Nhưng tất nhiên không xấu như Song Tử nghĩ, Cự Giải chỉ đơn thuần đi vứt mớ giấy vừa lau mặt cho cô thôi. Anh nhẹ nhàng bước lại trước mặt cô. Khuỵu gối đưa lưng về hướng cô.

    "Gì vậy?"

    "Leo lên em cõng về"

    Lúc này Song Tử mới ngạc nhiên, ra là không có bỏ cô. Nhưng không vì vậy mà cô tha thứ cho thái độ cáu gắt của anh đâu nhé!

    Cảm nhận có một vật nặng đè lên người, Cự Giải đỡ lấy bắp chân cô nhấc lên. Nặng chết đi được. Người thì gầy gò như da bọc xương mà sao lại có thể nặng như vậy được nhỉ?
    Ôm chặt lấy cổ anh Song Tử mới thấy như đang ôm con gấu bông to 2m của Thiên Bình vậy. Vừa ấm lại thoải mái. Trên người anh còn có một mùi hương cam nhè nhẹ, tươi mát như là mùa hè.

    Đang nhắm mắt lim dim mà tận hưởng giác này thì Cự Giải cất giọng nhẹ nhàng pha chút tội lỗi nói với cô.

    "Lúc nãy... Em có hơi mất kiềm chế. Chị đừng có tổn thường đấy nhé!"

    Nghe câu nói này làm Song Tử phì cười, ai không biết còn tưởng cô bắt nạt anh ấy chứ. Có cần trông tội nghiệp như vậy không?

    Thấy sau lưng phát ra tiếng cười làm Cự Giải thẹn hết cả mặt. Cười gì mà cười dữ vậy? Anh lấy hết can đảm đi xin lỗi một người phiền phức như cô chỉ để nhận lại tiếng cười nhạo này hay sao? Biết thế đã không thèm quan tâm cô rồi.

    Thấy gương mặt Cự Giải đen như đít nồi làm cho Song Tử biết mình cười hơi lố rồi. Khẽ chọc chọc má anh vài cái rồi cất giọng dỗ ngọt.
    "Rồi rồi không cười. Dù sao cũng bắt đầu từ chị mà ra"

    "Vậy là chị cũng biết là do chị gây ra sao?"

    Câu nói của Cự Giải làm cô trúng tim đen. Dù có là do cô thì sao chứ? Cô liền nhanh chóng tìm lời bật lại.

    "Gì chứ? Dù cho có là lỗi chị thì em cũng không nên cáu gắt với con gái như thế đâu"

    "Mỗi chị là người duy nhất khiến em phải cáu gắt thôi"

    "Em nói gì đấy"

    Nghe vậy Cự Giải cũng chỉ biết lầm bầm. Thằng nhóc đó nói xấu cô à? Song Tử nghe loáng thoáng anh nói gì đó nhưng không nghe rõ liền hỏi lại nhưng anh lại bình thản nói như không có việc gì.

    "Chẳng có gì"

    "Thôi được rồi, mai mốt chị sẽ mài dũa lại tính cách cho em"

    Song Tử cũng chẳng quan tâm nữa, vừa cười ha hả vừa nghịch tóc Cự Giải làm anh khó chịu. Cô có biết anh đang cõng cô không đấy!

    "Chị phiền quá! Để yên cho em đi"
    "Nhưng chị cứ thích phiền đấy"

    Cái thằng nhóc này lại cáu gắt rồi, nghịch chút thì mắc mớ gì không đi được? Đúng là một tên khó tính!

    END CHAP.

    -Thực ra mình không giỏi trong việc chia đất diễn cho lắm nên nếu các bạn thấy cung nào đất diễn ít thì nói cho mình biết nhé! Cảm ơn 🥰
     
    (12 Chòm Sao) Màu Nắng
    Chương 10


    "Anh thích chị Bạch Dương ạ?"

    Câu hỏi của Ma Kết làm Kim Ngưu trợn tròn mắt. Sao cô bạn cô lại có thể thẳng thắng hỏi như vậy cơ chứ?

    "Ha ha Đừng nói cả Kim Ngưu cũng nghĩ vậy luôn nhé?"

    Nhân Mã nghe câu hỏi và thấy phản ứng của hai đứa trẻ thì anh liền cười oà lên. Nhìn vẻ mặt của tụi nó là anh đã ngờ ngợ biết tụi nó nghĩ gì rồi. Sao ai cũng nghĩ anh thích cái con điên đó vậy?

    Nghe tiếng cười và vẻ bình thản của anh làm Kim Ngưu và Ma Kết nhìn nhau khó hiểu, chẳng lẽ bọn cô nghĩ sai rồi sao? Nhưng hai người đó trông rõ là tình tứ mà.

    "Nhưng trông hai người thân nhau lắm. Cách anh đối xử với chị Song khác với chị Dương, cách chị Dương đối với mấy anh kia cũng không giống với anh"

    "Để anh nói cho hai đứa biết, bọn anh thân thiết với nhau vì cả hai đều cùng một loại người. Có thể nói như là bản sao của nhau chỉ khác mỗi giới tính ấy"

    Nghe Kim Ngưu hỏi thì anh trả lời. Nhưng đúng như lời Kim Ngưu nói, anh đối xử với Bạch Dương hoàn toàn khác so với những người con gái khác thật.

    Bởi vì Bạch Dương hồn nhiên, vô tư và cũng là người cùng chung chủ nghĩa độc thân với anh. Người tuyệt đối sẽ không bao giờ thích anh và cũng là người duy nhất anh sẽ không bao giờ thích. Đó là lí do giữa anh và cô mới có một tình bạn trong sáng và thân thiết tới vậy.

    Dù đã nghe lời Nhân Mã nói nhưng Kim Ngưu vẫn không nghĩ vậy. Ánh mắt anh nhìn chị mình rõ tình cảm như thế thì ai mà tin cho được.

    "Nhưng..."

    "Tao về rồi đây!"

    Lời Kim Ngưu chưa kịp cất lên đã bị át bởi tiếng của Bạch Dương. Cô nàng từ xa la lên, mặt cười hớn hở tít hết cả mắt, cầm tùm lum đồ, theo sau là một cô nàng cũng đang cố chạy theo cô.

    ...

    Thiên Yết vài tiếng trước còn đang ngủ không biết trời trăng mây đất gì thì bị đánh thức bởi tiếng động lạch cạch bên ngoài. Có khi nào là ăn trộm?

    Khẽ lê bước lại gần trong tư thế chuẩn bị đánh đấm. Nhanh chóng mở một cái thì thấy Cự Giải đang khó khăn cõng Song Tử trên vai.

    "Anh Thiên Yết ấy ạ? Chào anh!"

    Cự Giải lễ phép chào, anh thấy vậy cũng gật lại một cái. Ra là cậu chàng Cự Giải, làm anh còn tưởng có tên trộm nào ấy chứ!

    Khẽ liếc nhìn thì thấy trên tay anh chàng là một chùm hơn chục cái chìa khoá. Haizz! Bảo sao nghe lạch cạch nãy giờ, ra là đang mò chìa khoá.

    "Thử cái được sơn màu hồng ấy"

    Nhớ lại lúc trước anh có để ý rằng hai con nhỏ nhà bên lúc nào cũng mở cửa bằng chiếc chìa màu hồng nên nói với Cự Giải.

    Nhanh chóng làm theo lời của Thiên Yết, Cự Giải cuối cùng cũng mở được cửa. Ruốt cuộc cái bà chị này lấy đâu một đống chìa khoá vậy? Móc thì móc vài cái thôi chứ! Làm anh đứng mò nãy giờ.

    Nghe tiếng thở đều đều trên vai thì Cự Giải lại cảm thấy bất lực, sao bà chị có thể ngủ ngon trong khi vừa mới quậy anh một trận tơi tả vậy?

    Khẽ gật đầu cảm ơn Thiên Yết xong Cự Giải liền nhẹ nhàng đem cô đi vào phòng, thậm chí còn không quên cởi giày giùm và đắp cả chăn. Nói chung chăm sóc khá là tỉ mỉ rồi mới chào Thiên Yết một cái, quay về phòng mình.

    Thiên Yết đứng đó nhíu mày quan sát, từ khi nào mà hai đứa này lại thân nhau vậy nhỉ? Nghĩ một lúc lại thôi. Anh gạt bỏ đi tính nhiều chuyện của mình, quay đầu đóng cửa đi ngủ tiếp. Nhưng sao đầu anh hôm nay cảm thấy nặng vậy nè?

    ...

    "Song Ngư, ra kia ném phi tiêu với anh. Hai đứa đi một mình nhé. Lát anh với thằng nhóc này chơi xong sẽ tìm hai đứa sau"

    Vừa tia thấy gian hàng phi tiêu, Thiên Bình đã nhanh tay kéo Song Ngư đi mặc cho anh chàng la ú ớ không biết chuyện gì. Nói với hai người còn lại xong cũng không quên nháy mắt một cái rồi phóng đi như gió.
    Xử Nữ hiểu được ý của Thiên Bình nên hơi đỏ mặt. Anh ấy có cần phải lộ liễu vậy không? Lỡ Bảo Bình phát hiện thì sao?

    "Cậu có muốn chơi ném vòng không?"

    Đang rối loạn với những suy nghĩ trong lòng thì giọng nói trầm ấm của Bảo Bình vang lên kéo cô về thực tại. Cô ấp úng cười trừ nói.

    "Ừm. Cũng được"

    Thế là Bảo Bình cùng Xử Nữ cùng nhau đi lại gian hàng. Bảo Bình mua một lần hẳn mười vòng làm Xử Nữ cảm thấy lạ. Chẳng lẽ anh thích chơi trò này sao?

    "Cho cậu"

    Tất nhiên là Xử Nữ nghĩ sai rồi. Khi Bảo Bình đưa cô năm cái vòng cô mới nhận ra là anh mua cho cả cô nữa. Thật là, tính anh làm gì mà thích chơi mấy cái này!

    "Cảm ơn cậu"

    Xử Nữ cười tươi nhận lấy, nhìn phía xa xa là chỗ có một con vịt màu xanh, Xử Nữ liền quyết tâm muốn thử sức với nó liền dùng sức ném thật mạnh.
    Nhưng đời không như ý muốn, Xử Nữ đã ném trật. Là một người con gái kiên cường không ngại vượt qua thử thách, Xử Nữ tiếp tục ném tiếp.

    Lại trật, lại trật và lại trật. Vòng trên tay cô đã hết mà chẳng trúng lần nào khiến cô đâm ra bực mình.

    Nhìn bộ dạng hờn dỗi của Xử Nữ đối với con vịt xanh kia làm anh bật cười. Giờ anh mới biết cô nàng lại có một khía cạnh thú vị như vậy! Anh tốt bụng đưa hết năm cái vòng còn lại cho cô chơi tiếp.

    "Ném thêm mấy cái này đi"

    "Để mình tự mua thêm là được"

    Xử Nữ nhìn anh ngại ngùng, anh còn chưa chơi mà. Đã để anh mua cho mà giờ còn chơi hết thì sao mà được. Xử Nữ cảm thấy rất bối rối, ấy vậy nhưng Bảo Bình lại chẳng nghĩ nhiều đến vậy.

    Từ nhỏ anh đã không thích chơi mấy trò này rồi. Chủ yếu là anh sợ anh mua cho cô không thì cô sẽ ngại nên mua luôn cho mình.
    "Dù sao mình cũng không thích mấy trò này lắm. Xem cậu chơi thú vị hơn"

    "Vậy... Vậy cũng được. Cảm ơn cậu nhé"

    Lời nói thoáng qua một cách vô tình của Bảo Bình ấy vậy mà lại khiến Xử Nữ đỏ hết cả mặt. Xem mình chơi thú vị sao? Có vẻ như cậu ấy cũng không tới nỗi ghét mình nhỉ?

    Xử Nữ cô dù cho có cầu toàn và khó tính trong công việc đi nữa thì lại có những cảm xúc rất đơn giản. Bởi chỉ cần một câu nói của anh cũng có thể biến cô đang trong trạng thái bình thường liền tươi cười như hoa nở mùa xuân.

    END CHAP.
     
    (12 Chòm Sao) Màu Nắng
    Chương 11


    Khi đã cách xa khỏi chỗ Xử Nữ và Bảo Bình, Thiên Bình mới chịu buông Song Ngư ra. Song Ngư mặt vẫn ngơ ngác không biết gì, nhìn Thiên Bình một cách khó hiểu.

    Có khi nào ông anh này thích anh không? Tự dưng kéo anh ra đây làm gì, chẳng lẽ muốn đi chơi riêng với anh? Eo ôi, cho dù anh có sức hút như thế nào thì cũng không phải ông anh khùng điên này chứ!

    "Anh làm cái gì vậy? Nói trước, đừng có tơ tưởng tới em đấy."

    Nhìn gương mặt chảnh chó đang tỏ ra khó chịu của Song Ngư làm Thiên Bình muốn đánh anh chàng một cái. Cái thằng này nó nghĩ gì vậy? Làm như anh thèm một đứa như nó lắm ấy.

    Kiềm xuống cơn tức giận, Thiên Bình kéo Song Ngư vào một chỗ bụi rậm, nơi có thể nhìn thấy bóng dáng Xử Nữ và Bảo Bình ở phía xa.

    "Con m* nó anh kéo em qua đây làm gì? Anh định làm gì em?"

    Tự dưng bị kéo vào bụi rậm, Song Ngư liền hoảng hốt. Anh nhớ đến có lần anh mượn máy tính của con Song và thấy được cảnh xxx trong truyện tranh nó đọc mà chưa xoá tab.

    Hình ảnh một người đàn ông bị một người đàn ông cưỡиɠ ɦϊếp trong bụi rậm. Sẽ không phải anh Thiên Bình định...

    "Ui da"

    Và tất nhiên không như những gì Song Ngư nghĩ, cái anh nhận được chính là một cái cốc vào đầu rõ đau khiến anh kêu oai oái cả lên.

    Thiên Bình, người mà đã bị Song Tử đầu độc tất nhiên biết trong đầu Song Ngư đang liên tưởng tới điều gì liền cốc cho một phát. Anh quay đầu Song Ngư về phía hai người phía xa xa nói.

    "Chúng ta theo dõi hai đứa kia hiểu chưa? Bớt ảo lại"

    Nhìn thấy bóng dáng hai người đằng xa, Song Ngư mới thầm thở phào nhẹ nhõm. Ra là vậy. Anh còn tưởng anh Thiên Bình là người xấu chứ!

    Sau khi được thông não, Song Ngư mới bình tĩnh quan sát hai người kia, chợt hỏi ngu.

    "Mình theo dõi hai người này chi vậy?"

    "Mày bị ngố hay gì?"

    Thằng này lại bị ngốc gì đây? Chẳng lẽ một thằng là cao thủ tình trường xoay con gái người ta như xoay gió như nó mà lại không nhận ra Xử Nữ thích Bảo Bình?

    "Gì nữa? Tự nhiên chửi em. Chỉ là hỏi coi có giống như những gì em nghĩ hay không thôi!"

    Tự nhiên bị chửi làm Song Ngư cảm thấy uất ức, sao cứ đánh rồi chửi anh hoài vậy? Suốt ngày chỉ biết ỉ thế lớn hơn mà ăn h**p anh.

    "Thế mày nghĩ gì?"

    "Chúng ta ghép hai người họ với nhau?"

    Thấy cậu em trông có vẻ oan ức với những lời anh nói lắm nên hỏi lại. May mà cũng hiểu được vấn đề rồi đấy. Xem ra cái đầu này còn xài được.

    "Xem ra cũng còn khôn đấy"

    "Chật, em cũng không ngốc đến thế!"

    Nhận được lời khen giống như mỉa mai, Song Ngư tặc lưỡi. Sao ai cũng chê anh hết vậy? Rõ ràng anh là thủ khoa của trường đấy. Hừ!

    Không thèm để tâm tới người anh xấu tính này nữa, Song Ngư quay qua quan sát hai bạn trẻ ở phía xa xa kia.

    "Ôi trời, nhìn mặt Xử Nữ kìa. Vui như hoa nở luôn"

    Nhìn thấy Xử Nữ, một cô nàng trông thì dịu dàng nhưng thật ra rất ít khi cười. Không tính những nụ cười nhẹ bình thường mà là cười tươi đến híp mắt ấy.

    Anh chưa bao giờ thấy nên tò mò không biết cô đang nói chuyện gì với Bảo Bình mà lại vui đến thế.

    "Không biết thằng Bảo nói gì nhỉ?"

    Nghe câu hỏi của Song Ngư xong thì Thiên Bình nhếch mép cười một cái. Đứng cạnh crush thì còn có thể không vui hay sao?

    Giờ thằng Bảo mà kể chuyện con cá có thể bơi không chừng Xử Nữ cũng có thể cười toát cả quai hàm luôn ấy chứ.

    "Nó đứng im kế bên thôi là con bé Xử đã vui ra mặt rồi chứ thằng nhạt nhẽo như nó thì biết nói gì?!"

    Nghe xong Song Ngư liền hiểu ra. Haizzz, sao Xử Nữ thích thằng đó được nhỉ? Cái thằng mọt sách đó ngoài điển trai, học giỏi, cao ráo ra thì có điểm gì mà thích.

    À mà anh sai rồi, mấy cái ở trên đều là ưu điểm hết. Thế thì khuyết điểm của nó là nhạt như nước ốc.

    Sau khi cố dùng hết trí tuệ của mình để tìm ra khuyết điểm của Bảo Bình thì thấy nhóm người quen thuộc đang nói chuyện với hai người kia ở phía xa.
    "Ủa, nhóm anh Mã, chị Dương! Có Sư Tử, Kim Ngưu, Ma Kết nữa"

    "À à, thấy rồi. Qua đó thôi!"

    Nghe theo lời Song Ngư, anh nhìn thấy đám người quen thuộc đó. Dù sao chúng nó tới là phá đám hết rồi. Anh có trốn cũng chẳng ích gì.

    Nghĩ vậy, anh đứng dậy phủi phủi bụi bặm trên người rồi đi qua đó. Song Ngư cũng đi theo.

    ...

    Nhóm của Ma Kết đang đi chơi rất vui vẻ. Nhân Mã và Bạch Dương thì thi nhau chơi ném phi tiêu xem ai thua thì bị búng trán.

    Dù biết rõ rằng mình sẽ thua nhưng Bạch Dương lại cố chấp chơi và cái kết thì như đã định sẵn. U một cục trên đầu.

    Sư Tử và Kim Ngưu cũng chơi thử và không ngờ Kim Ngưu lại chơi giỏi đến bất ngờ. Nhẹ nhàng hơn hai người anh chị, Sư Tử chỉ bị Kim Ngưu phạt mua một ly trà sữa thôi.

    Thấp thoáng dòng người qua lại, Ma Kết có thể thấy đối diện gần chỗ cô đang đứng là người chị cùng phòng với cô và anh trai phòng bên.
    "Mọi người, kia là chị Xử với anh Bảo Bình đúng không?"

    Câu nói của Ma Kết làm mọi người dừng lại việc chơi bời của mình mà nhìn theo hướng tay cô đang chỉ. Quả thực là hai bóng dáng vô cùng quen thuộc đang chơi ném vòng.

    "Đúng rồi! Ôi trời ơi. Chẳng lẽ con bé Xử cua được thằng Bảo rồi?"

    Nhìn hai người đang cười nói với bầu không khí màu hường phấn phía xa xa, Bạch Dương trố mắt ngạc nhiên.

    Nhân Mã thì có phản ứng khác với Bạch Dương. Anh lúc này đang cảm thấy rất phấn khích, nhếch mép cười một cái thật giản xảo. Vậy là anh lại có dịp mà trêu chúng nó rồi! Ha ha ha

    "Mình có nên quá đó không?"

    Ma Kết lúc này hơi bối rối rằng có nên qua bên đó chơi không, nhưng nếu cô qua đó thì khác gì làm kì đà cản mũi hai người họ? Khó nghĩ quá!

    END CHAP.
     
    (12 Chòm Sao) Màu Nắng
    Chương 12


    "Một con heo lớn

    Hai con lợn to

    Ba con heo lớn

    Ăn hết nguyên cái nhà..."*

    Sau khi cả đám đã tập hợp và đang đi chung vui vẻ với nhau thì không biết từ đâu trong đám người phát ra cái bài hát vô cùng xàm xí.

    Và bài hát này khiến mọi người xung quanh nhìn các sao bằng ánh mắt kì thị như thể bọn họ là sinh vật ngoài hành tinh.

    Nhân Mã sau một hồi quay qua quay lại tìm kiếm thì đã phát hiện ra đây là tiếng chuông phát ra từ điện thoại Bạch Dương, không kiềm được kêu lên.

    "Đm Dương, chuông điện thoại mày kìa!"

    "Hửm? Mày cáu với tao làm gì? Cái nhạc quái đản này rõ ràng là của thằng Yết!"

    Bạch Dương bỉu môi, tự nhiên lại cáu gắt với cô như vậy, cái bài này xàm xí như này rõ ràng là từ thằng Yết mà ra.

    Tên Yết trời đánh, bao nhiêu bài không chọn lại đi chọn mấy cái bài quái đản như này làm nhạc chuông. Hại cô bao nhiêu lần bị thúi mặt.

    "Alo, mày gọi gì tao?"

    "..."

    Nhấn gọi, Bạch Dương nghe thấy đầu dây bên kia không có tiếng động gì cả. Cái thằng này sao không trả lời? Lúc này Bạch Dương có hơi lo rồi nên nhanh chóng hỏi lại.

    "Nè Yết, Doãn Thiên Yết! Mày nghe tao nói gì không?"

    "Có... Khụ khụ"

    Cuối cùng đầu dây bên kia cũng có tiếng trả lời. Nghe qua có thể thấy rõ giọng anh vừa trầm vừa khàn còn kèm theo vài ba tiếng ho nữa. Khỏi nói Bạch Dương cũng biết Thiên Yết bị bệnh rồi.

    Cái thằng này sức đề kháng yếu, trái gió trở trời là nó lại bệnh. Hồi mới lên sống ở đây nó còn bị bệnh li bì vì không quen cơ. Mà hình như giờ đang mùa chuyển giao từ thu sang đông, thay đổi nhiệt độ thời tiết nên lại bệnh đây mà.

    "Thằng Yết sao vậy?"

    Thấy chiếc điện thoại trên tay đã tắt mà Bạch Dương lại đứng lắc đầu nên Thiên Bình tò mò hỏi.

    "Bị cảm rồi, thôi tao về đây!"

    Bạch Dương cười bất lực lấy một xiên cá viên chiên từ tay Kim Ngưu rồi quay người nhanh chóng rời đi.

    Sư Tử lúc nghe thấy anh bị bệnh thì rất hoang mang. Chẳng lẽ tại vì giúp cô mà anh bị bệnh? Suy nghĩ một lúc liền quyết định phải đi chăm sóc anh để chuộc lỗi.

    "Em cũng về với chị ấy."

    Sư Tử lúc này trong lòng cảm thấy vô cùng có lỗi với anh nên nhanh chóng đưa hết đồ ăn mình cầm cho Ma Kết và Kim Ngưu để chạy theo sau Bạch Dương.

    "Sư Tử thích Thiên Yết à?"

    Bỗng câu hỏi của Nhân Mã làm mọi người chú ý đến anh. Tất cả mọi người trừ Kim Ngưu ra thì ai cũng đồng tình.

    "Có lẽ cậu ấy nghĩ anh Thiên Yết vì giúp mình mà bị bệnh nên mới thấy có lỗi thôi"

    Nghe câu giải thích của Kim Ngưu thì mọi người cũng thấy khá là hợp lý.

    Nhìn thấy Thiên Bình không hiểu lầm chuyện Sư Tử thích anh Thiên Yết nữa Kim Ngưu liền thở phào.

    Cô là người duy nhất được Sư Tử chia sẻ chuyện này nên người cô nàng thích thực sự là ai cô còn không biết sao? Chỉ mong Sư Tử đừng bị hiểu lầm là thích anh Thiên Yết là được.

    Chắc hôm sau phải đòi công Sư Tử bằng một cây kem quá. Không có cô là anh Thiên Bình hiểu lầm cô nàng rồi đấy!

    ...

    "Chị ơi đợi em"

    Sư Tử từ xa cố đuổi theo Bạch Dương thì thấy người chị này đang xách một bao đầy thuốc vừa mua đứng chờ đèn đỏ ngay trước của hiệu thuốc.

    Thấy cô nàng Sư Tử từ xa chạy lại Bạch Dương liền bất ngờ. Cô bé này sao không đi chơi tiếp mà theo cô làm gì?

    "Sao em lại ở đây?"

    "Em... Anh Yết có sao không ạ?"

    Nhìn vào khuôn mặt đầy sự ngạc nhiên của Bạch Dương, Sư Tử hơi ngại ngùng, cô ấp úng hỏi mà trong lòng lo lắng không biết anh có sao không.

    Với cái tính suy bụng ta ra bụng người, Bạch Dương nghe xong liền nheo mắt nghi ngờ. Cái con bé này vậy mà thích thằng Yết à? Nếu không sao lại bỏ bạn bè mà mất công chăm cái cục nợ kia làm gì?
    "Hửm? Lo cho thằng Yết à?"

    "Ơ a, dạ không! Anh ấy vì giúp em mà bị bệnh nên..."

    Ôi cái bà chị này, nghĩ đi đâu thế. Cô thích anh ấy sao? Không thể nào! Anh không những giúp cô làm bài tập mà còn thường xuyên chở cô đi học. Cô cũng phải trả ơn chứ. Huống hồ chi anh vì cô mà bệnh.

    Sư Tử nhanh chóng phản bác lại ý của Bạch Dương, nếu không bà chị này sẽ hiểu lầm cô thích anh Thiên Yết mất.

    Nghe câu trả lời khá là hợp lý nên Bạch Dương vô thức gật gật đầu. Nghe cũng có vẻ hợp lý, dù sao cũng mới vài tháng, sao có thể thích nhanh vậy được.

    Trông mặt Sư Tử đúng tội lỗi, con bé cứ tưởng vì giúp nó mà thằng Yết bị bệnh chứ nào ngờ cái thằng sức đề kháng yếu ấy chỉ đơn giản bị bệnh do thay đổi thời tiết. Cô đành vỗ vai Sư Tử giải thích.

    "Haizz, đừng lo. Không phải lỗi em. Trái gió trở trời nên thằng này nó mới bệnh thôi ấy mà. Lúc nào chả thế!"
    "Nhưng..."

    Dù không biết lời của Bạch Dương có thật hay không nhưng Sư Tử nhất định phải đi xem anh thế nào. Lỡ đâu chị Bạch Dương chỉ nói vậy để an ủi cô thôi sao. Cô nhất định phải đi.

    "Nếu còn lo thì chăm sóc nó phụ chị là được chứ gì?"

    Nhìn gương mặt cố chấp của Sư Tử làm Bạch Dương cười bất lực, có vẻ con bé không tin lời cô mà nhất quyết muốn đi rồi. Thôi kệ, có thêm người phụ cũng chẳng hại gì.

    Bạch Dương chỉ nghĩ đơn giản như vậy rồi cũng chẳng quan tâm nữa. Đèn đường đã chuyển sang màu đỏ, cô bước đi, không quên nhắc người đằng sau.

    "Đi thôi. Đứng đó làm gì?"

    "Ơ, dạ"

    Nghe thấy được tiếng Bạch Dương thì Sư Tử hơi giật mình, cô còn tưởng chị ấy không cho cô đi ấy chứ. Biết được đi cùng nên mặt Sư Tử rõ an tâm ngay. Liền nhanh chóng ba chân bốn cẳng chạy theo sau.
    END CHAP.

    *Nhịp giống bài "Một ông sao sáng" của Xuân Nghi
     
    (12 Chòm Sao) Màu Nắng
    Chương 13


    Hôm nay là thứ ba, không phải đầu tuần cũng chẳng phải cuối tuần. Mùa đông sang khiến cây cối vì rụng lá mà trở nên trơ trụi.

    Cơn gió lạnh thổi qua những nhánh cây đơn độc, khung cảnh trông vừa yên bình nhưng cũng rất cô đơn, làm lạnh lẽo đi trái tim của Song Tử.

    Tình yêu là gì mà lại khiến con người khổ như thế này?

    Haizzz! Người ta cũng thường nói gặp đúng người thì hạnh phúc sẽ tự đến. Đơn giản chỉ là do cô gặp phải tên cặn bã thôi...

    Cạch. Tiếng mở cửa phòng ở tầng dưới vang lên, Cự Giải từ từ bước ra ngoài. Anh hôm nay mặc chiếc áo hoodie màu đen, quần jeans đen và diện đôi sneaker đen, nói thẳng ra là một cây đen.

    Anh bình thản dắt con xe máy cũ kĩ màu xám từ thời ba mình đi ra ngoài mà không để ý phía trên có người nhìn.

    "Cự Giải, đi đâu thế?"

    Đang sắp xếp lại đồ đạc chuẩn bị lên xe thì giọng nói gây ám ảnh của Song Tử vang lên làm anh chỉ biết thở dài một tiếng rồi trả lời.

    "Em đi làm thêm"

    Đi làm thêm? Hèn chi dạo này thấy bận rộn hẳn ra, làm cô nhiều lúc muốn rủ đi trà sữa mà không thấy tăm hơi đâu.

    "Ở đâu? Mấy giờ? Để chị rủ bạn đi ủng hộ"

    Gì cơ? Ủng hộ hay đi phá? Làm như tôi không biết được cái tính của bà chị ấy. Tốt nhất đừng hòng tôi cho chị biết.

    "Thôi thôi cho em xin, chị có biết cũng đừng tới"

    "Gì thế!? Chị mày có tâm ủng hộ mà còn dám thái độ à?"

    Song Tử vừa la vừa chạy xuống lầu, hôm nay cô nhất quyết phải tìm ra chỗ làm thêm của anh mới được.

    "Em đi đây"

    Định lao tới leo lên xe ăn vạ thì Cự Giải đã nhanh chân nhanh tay rồ ga. Chào một tiếng liền phóng đi để lại Song Tử ở đó bực tức.

    "Hừ, làm như bà đây không có cách tìm ra được chỗ làm thêm của mày ấy. Hứ!"

    Song Tử bực bội dậm dậm chân hậm hực lên lầu. Hôm nay quả là một ngày chân ngắt.

    ....

    Bạch Dương đang vui vẻ đi bộ về nhà, cô vừa đi vừa ngân nga giai điệu một bài hát mà cô thường nghe, vừa đá đá những viên sỏi trên đường như một thú vui.

    Bạch Dương cô đó giờ đi hay về đều có Thiên Yết đưa đón, nay thì có thêm cả cậu em Cự Giải. Không phải cô là tiểu thư đài cát cần người đưa người đón mà là cô không biết chạy xe.

    Có lẽ là do di truyền từ thời bà cụ tổ nhà cô nên cả đời sau của bà không có đứa con gái nào biết lái xe, bao gồm cả cô.

    Cô cũng đã cố gắng học lắm chứ nhưng nào có học nổi đâu. Ít nhất thì cô còn đỡ hơn con em gái mình là biết xác định phương hướng chứ không bị mù đường như nó.

    Nhắc tào tháo tào tháo liền đến, đứng chờ đèn đỏ đã thấy nó cùng Ma Kết ngồi trong quán cà phê trò chuyện. Có vẻ bọn nó cũng đã thấy cô nên vẫy vẫy tay.

    "Giờ này sao hai đứa ở đây? Không có tiết à?"

    Vừa vào Bạch Dương đã rất tự nhiên ngồi xuống chỗ trống cạnh Kim Ngưu, tự gọi cho mình một ly trà đào rồi cười nói.

    "Nay Ma Kết không có tiết nên em rủ cậu ấy ra ngồi chơi chút. Lát sẵn chở em đi học lun"

    Kim Ngưu còn lạ gì cái tính tự nhiên như ở nhà của chị mình nên cũng bâng quơ trả lời cho có rồi tiếp tục uống tiếp ly trà sữa của mình.

    Khác với cô bạn Kim Ngưu, Ma Kết có hơi ngại ngùng. Dù sống chung một nhà nhưng Ma Kết cũng không nói chuyện với hai người chị lớn nhiều cho lắm.

    Ngoại trừ lần trước đi chơi có nói mấy câu với chị ấy ra thì cô toàn trò chuyện với 3 người con gái còn lại là chính. Hai người cùng tuổi và người chị cùng phòng, tính ra vẫn là thân quen hơn.

    Mà nhắc tới vụ đi chơi lần đó Ma Kết không thể không nhớ tới cái chuyện tình tay ba của anh Nhân Mã và hai chị em nhà họ. Dù có hơi ngại nhưng vì cô bạn của mình nên Ma Kết bẽn lẽn lên tiếng.
    "Chị Bạch Dương ơi"

    "Hử? Sao thế?"

    Đang mở điện thoại kiểm tra tin nhắn thì nghe thấy giọng nói ngọt ngào vừa lạ lại vừa quen phát ra làm cô giật mình nhìn Ma Kết.

    Thật ra thì cũng không tới nổi quá giật mình nhưng cũng rất ngạc nhiên. Ngay từ khi nhìn vào, cô đã biết cô bé Ma Kết này là một người ít nói và trầm tính.

    Cô còn nhớ hôm đi chơi là hôm cô lần đầu tiếp xúc với cô bé, cách nói chuyện rất lễ phép nhưng không hiểu sao con bé cứ nhìn cô với ánh mắt kì lạ.

    Vì vậy mà cô còn tưởng cô bé không thích cô cơ. Hôm nay tự nhiên được bắt chuyện làm Bạch Dương cô cảm thấy vô cùng kinh hỉ.

    "À thì em muốn hỏi chút... Quan hệ của chị với anh Nhân Mã có phải... Đang hẹn hò?"

    Ma Kết ngượng nghịu hỏi, giọng càng ngày càng nhỏ dần nhưng cũng đủ cho hai người đối diện nghe rõ.
    Kim Ngưu lúc này đang bàng hoàng, sao cô bạn này của cô thích nói thẳng quá vậy? Cô còn tưởng bạn cô định nói gì ai ngờ lại đi nói chuyện này. Lộ sơ hở một tí thôi là bà chị cô sẽ đi mách mẹ đấy.

    Khác với cái tâm trạng đang rối loạn của Kim Ngưu, Bạch Dương chỉ biết bình thản cười trừ một cái, đặt chiếc điện thoại trên tay xuống, Bạch Dương nghiêm túc nói với Ma Kết.

    "Không phải"

    "Thật...sao?"

    Một câu hỏi mang đầy ý nghi ngờ. Bạch Dương cười cười nhìn Ma Kết. Giờ thì cô biết vì sao tự nhiên hôm trước thằng Mã lại càu nhàu với cô có người hiểu lầm nó và cô yêu nhau rồi.

    Xem ra chẳng ai tin lời nó nói cả, vẫn phải để cô ngồi giải thích cặn kẽ mới được. Bạch Dương cô dù sao cũng quá quen với chuyện này nên từ tốn hỏi lại.

    "Thế tại sao em lại nghĩ tụi chị yêu nhau?"
    "Cái đó không phải rõ thẳng ra mặt hay sao?"

    Nghe câu hỏi không biết là hỏi thật hay đang đùa của chị mình làm Kim Ngưu nhíu mày không thể không lên tiếng.

    "Hai đứa chỉ thấy vậy mà lại nghĩ tụi chị yêu nhau thì mấy đứa quá ngây thơ rồi. Yêu còn ghê hơn cơ."

    Cô nhìn hai đứa trẻ với ánh mắt thể hiện mình là một người có kinh nghiệm dày dặn đang nhìn mấy con cá mới lớn mà nói thêm.

    "Yêu nhau mà lại không có cử chỉ thân mật nào sao? Với tính của tụi chị mà có người yêu thì hận không thể công khai cho cả thế giới biết ấy chứ..."

    Bạch Dương luyên tha luyên thuyên nói không ngừng. Dù vậy cũng chỉ là lời nói thuyết phục thôi chứ cô làm gì muốn yêu đương mà công khai hay không công khai!

    Nghe cũng hợp lí phết, hai đứa nhìn nhau gật gù, ấy nhưng đã là thành kiến thì không thể nào phá vỡ được.
    "Vậy chị có thích anh Nhân Mã không?"

    "Tất nhiên là không, chị thuộc chủ nghĩa độc thân mà"

    Thích Nhân Mã? Cái thằng điên đó? Nghe thôi đã thấy ghê rồi. Còn lâu ấy nhé. Cho dù có muốn yêu thì thiếu gì thằng tốt hơn nó. Mắc mớ gì yêu nó chi cho khổ cái thân?

    "Vậy sao chị lại muốn độc thân? Yêu đương mới vui chứ!"

    "Yêu đương mệt lắm"

    Trả lời lại câu hỏi của Ma Kết là cái thở dài mệt mỏi của Bạch Dương. Nhìn đúng kiểu chán nản khi nhắc đến tình yêu luôn ấy.

    "Sao lại mệt?"

    Kim Ngưu thì lại khó hiểu, yêu đương vui như vậy sao lại mệt? Ngày nào cũng bị người ta thồn cơm chó làm cô cũng ghen tị mà muốn yêu đương a.

    Con này bị ngốc hay gì, mệt chứ sao không mệt, ngày ngày nhìn chúng nó ỏng a ỏng ẹo nào "bé iu" "em yêu" "cục cưng" nhìn mắc mệt.

    Người yêu bà mà phiền toái như vậy đảm bảo bà ném nó xuống sông cho cá ăn từ lâu rồi. Nhưng cô đâu ngờ một ngày nào đó sẽ bị nghiệp quật...
    (Pha tự vả này hơi đau ಡ ͜ ʖ ಡ)

    "Chứ hai đứa không thấy có người yêu rất phiền à?"

    Câu trả lời của Bạch Dương làm cả hai đứa sa mạc lời. Nghĩ vậy mà cũng nghĩ được. Bà chị Bạch Dương này xứng đáng ế suốt đời.

    Tất nhiên Bạch Dương thấy được ánh mắt kì thị của hai đứa em, liền hơi ngượng ngùng. Bộ cô nói sai gì à?

    "Thôi thôi được rồi. Chưa tới giờ học à?"

    Nhắc tới giờ học làm Kim Ngưu chợt nhớ ra, sắp đến giờ rồi. Tưởng ngồi nói chút rồi đi ai ngờ mất gần 15 phút. Phải đi nhanh thôi, cô không muốn trễ đâu.

    "Ấy chết, chúng ta đi"

    Nghe vậy Ma Kết cũng nhanh chóng dọn đồ, dù vội nhưng trước khi đi cũng lễ phép chào Bạch Dương một tiếng mới vội vã chạy theo bóng Kim Ngưu.

    "Tụi em đi ạ."

    Nhìn hai đứa vội vã chạy đi làm Bạch Dương bật cười. Đúng là tuổi trẻ mới sợ đi học muộn. Chứ như cô á hả? Trốn tiết từ lâu.
    END CHAP.

    -Vì không có lịch ra chap cụ thể nên lúc nhanh lúc chậm nha. Tất cả phụ thuộc vào độ lười và cảm hứng bất chợt.

    -Dù mình không muốn thiên vị cung mình đâu nhưng khi viết tới thì ý tưởng cứ tuông ào ào ấy nên viết hơi nhiều.

    Thông cảm cho mình nhé!

    Và cảm ơn đã ủng hộ (◍•ᴗ•◍)❤
     
    (12 Chòm Sao) Màu Nắng
    Chương 14


    "Ê Bảo ơi"

    Tiếng gọi quen thuộc làm Bảo Bình theo bản năng mà quay lại nhìn. Đúng như anh nghĩ, đó không ai khác ngoài cậu bạn Song Ngư của anh. Bên cạnh cũng có người anh lớn Nhân Mã đang cười lớn vẫy tay.

    Anh từ nhỏ tới lớn đều rất trầm tính và ít nói nên luôn ở một mình. Chỉ là anh không nghĩ đến khi lên đại học được chuyển tới đây, anh lại trở thành một con người khác đến vậy.

    Các anh chị và bạn bè luôn đối xử với anh rất tốt, không cảm thấy anh là một người vô cảm mà cho rằng anh là một người hay che dấu tình cảm, luôn bảo anh phải thể hiện thì người ta mới biết mình nghĩ gì.

    Nhưng họ đâu biết anh thật sự là một người như vậy. Anh chỉ có thể vui vẻ như vậy khi ở bên cạnh họ, những con người tốt bụng và đáng mến.

    Những con người khiến anh không thể nào đối xử một cách vô cảm xúc được, những người mà anh chỉ có thể dùng những điều tốt đẹp trả lại cho họ.

    Con người ở đây thật khác với họ hàng nhà anh. Họ ấm áp, thấu hiểu, tốt bụng chứ không ganh ghét, tị nạnh chỉ vì anh giỏi hơn họ.

    Sao tới tận bây giờ anh mới được gặp những người tốt như thế này nhỉ?

    "Hai người học xong rồi ạ?"

    Bảo Bình chậm rãi bước tới hướng của Song Ngư và Nhân Mã, lòng dâng lên một cỗ bình yên, khoé miệng không nhịn được cong lên thành một hình bán nguyệt. Nụ cười hiếm có này khiến anh trở nên đẹp trai hơn bao giờ hết.

    "Đúng đúng, học xong rồi thì đi net với bọn anh"

    Nhân Mã không ngại ngùng cười tít mắt kéo tay Bảo Bình đi. Bảo Bình lại nhớ tới tối qua thấy hai người từ quán net về liền thắc mắc.

    "Không phải hôm qua hai người đi rồi sao?"

    "Ừ thì hôm trước thua nên hôm nay đá kèo đánh lại"

    Song Ngư lúc này đi kế bên cười trừ nhỏ giọng nói, làm Bảo Bình càng khó hiểu, sao nay cậu bạn anh hay oang oát cái mồm của anh lạ vậy?

    Chưa đầy vài giây sao Nhân Mã đã giải đáp thắc mắc cho anh.

    "Em có biết hôm qua không có em trợ giúp thằng Ngư nó chơi ngu thế nào đâu. Hôm nay lại thua nữa thì phải bao mấy thằng khoa Toán ăn đó"

    Ra là vậy, thảo nào Song Ngư lại nói nhỏ như vậy. Sợ anh Nhân Mã nhớ tới lại chửi nữa đây mà.

    "Nào nào đi thôi, chần chờ gì. Tao bao mày ly hồng trà"

    Song Ngư vừa ăn chửi từ Nhân Mã xong liền kéo Bảo Bình đi, hôm nay có Bảo Bình trợ giúp, anh nhất quyết sẽ không thua cái bọn khoa Toán đó nữa đâu.

    "Nhanh đi thôi hai đứa, mười mấy phút nữa tới giờ hẹn đấy"

    Từ xa xa, ta có thể thấy được bóng dáng ba chàng trai đang cười đùa rảo bước bên lề đường.

    Tự dưng cảm thấy bầu không khí hôm nay ấm áp đến lạ thường...

    ...

    Sư Tử hôm nay bình yên đi về nhà, đường xá không quá vắng cũng chẳng quá đông, khí trời mát mẻ lại dễ chịu.

    Đi trên lề đường đung đưa hai ly trà sữa trên tay. Một cái cô mua cho cô bạn Kim Ngưu vì đã thua lần trước, một cái cho đàn anh Thiên Yết.

    Cái hôm mà chăm sóc anh ấy xong ấy, cô vẫn còn cảm thấy rất có lỗi nhưng lại chẳng biết làm gì cả. Bởi cô nói đi theo chị Bạch Dương để chăm sóc anh chỉ là nói vậy thôi chứ có làm được gì đâu.

    Có vẻ chị ấy thấy được suy nghĩ của cô nên đã nói nhỏ với cô rằng "Thực ra tên đó là một tên nghiện trà sữa đấy!" Vậy nên cô quyết định sẽ mua trà sữa cả tuần, à không, cả tháng cho anh để bù tội.

    Có thể các bạn cảm thấy cô có cần thiết phải làm quá vậy không nhưng các bạn đâu hiểu được, tự nhiên người đàn anh không quá thân thiết giúp bạn xong liền ngã bệnh, còn có thể nghĩ không phải do lỗi của mình sao?

    Vừa đi vừa suy nghĩ thoáng chốc đã thấy cánh cổng xanh quen thuộc, mở cánh cửa cũ kĩ kêu một tiếng két đến rùng mình, cô từ từ bước vào, đi thẳng lên lầu trên.
    Trước cánh của phòng số 5, Sư Tử gõ nhẹ cánh cửa ba lần, chưa đầy 5 giây sau có cái đầu bù xù ló ra.

    "Con cừu ngu si kia, sao về trễ v... Sư Tử?"

    Nghe tiếng gõ, Thiên Yết cứ ngỡ là cô nàng phòng bên nên nhanh chóng ra mở cửa. Ai ngờ đập vào mắt anh lại là khuôn mặt xinh đẹp đến yêu nghiệt này.

    "Em tới xem anh một chút. Anh đang đợi ai à?"

    Con cừu ngu si? Ai mà bị anh gọi bằng cái tên ngu ngốc như vậy nhỉ? Nhưng xem ra có vẻ anh ấy đã ổn hơn rồi.

    Thiên Yết cũng chỉ bình thản mở rộng cửa mời cô vào, cô cũng từ từ vào theo. Anh kéo chiếc ghế cạnh bàn học ra cho cô ngồi, còn anh thì ngồi bẹp trên giường.

    "Anh đang đợi con Dương ấy mà, nó nói học xong mua đồ ăn cho anh mà giờ không biết la cà đâu rồi"

    "Ừm... Vậy thì anh uống trà sữa không? Em nghe nói anh thích trà sữa nên có mua cho anh"
    Sư Tử lúc này chợt nhớ ra lý do mình đến đây. Nhanh chóng đưa anh ly trà sữa đầy ụ trân châu và topping.

    Nghe tới trà sữa là mắt Thiên Yết sáng rực lên nhưng sau đó liền tỉnh tâm lại ho nhẹ một cái. Chắc anh chưa thể hiện sự thèm thuồng quá mức đó ra đâu ha.

    Nhìn ly trà sữa thơm ngon trong tay Sư Tử, lại nhìn lên khuôn mặt xinh đẹp đang hào hứng đưa cho anh. Tự dưng anh thấy có lỗi ghê, chỉ vì anh bị bệnh vô cớ mà con bé tưởng là do nó làm.

    Không những chăm sóc lại còn mua trà sữa cho anh, quả là một người tốt. Anh xin ghi nhớ. Dù sao con bé cũng lỡ mua rồi thì thôi anh nhận vậy. Chẳng ai lại nỡ chê đồ free cả.

    "Cảm ơn"

    Sau khi thấy Thiên Yết nhận lấy, Sư Tử bỗng thấy lòng nhẹ hơn. Xem ra anh ấy cũng không bài xích mình lắm. Thôi thì mình nên về để anh ấy nghỉ ngơi.

    "Vậy thôi em về, anh cứ nghỉ ngơi tiếp đi"
    "Khoan đã"

    Chưa bước đi được mấy bước liền bị anh gọi ngược lại, Sư Tử hơi thắc mắc.

    "Sao vậy ạ?"

    "... Nhóc thích thằng Bình đúng không?"

    Câu hỏi của Thiên Yết làm Sư Tử giật mình hoảng hốt, sao anh ấy có thể biết được, chẳng lẽ mình lộ rõ quá?

    "Anh... Sao anh biết?"

    "Hôm nhóc chăm sóc anh, anh có lơ mơ nghe được tiếng em tâm sự"

    Hôm đó, đúng rồi, hôm đó vì không giúp được gì chị Dương chăm sóc anh nên cô quyết định ở lại chăm anh khi chị ấy đi thay đồ.

    Lúc đó nhìn thấy đồ đạc của anh Thiên Bình, cô không nhịn được mà tâm sự, lải nhải với anh vì biết rằng anh đang ngủ say sẽ không nghe được mình.

    Ai ngờ đâu anh vậy mà thực sự nghe được, giờ phải sao đây?

    Nhìn khuôn mặt hoảng hốt của Sư Tử, Thiên Yết liền nghĩ trí nhớ của mình đã đúng. Nhớ về đêm hôm đó, tiếng nói nhỏ nhẹ trầm lắng cứ vang bên tai anh.
    "...Thiên Yết, anh không biết đâu. Thực ra em thích anh Thiên Bình đấy. Chắc có lẽ anh sẽ cảm thấy kì lạ khi tự dưng một cô gái chưa từng tiếp xúc với anh ấy lại đi thích người ta.

    Không đâu, em quen anh ấy lâu rồi. Chỉ là anh ấy không nhận ra thôi. Em còn nhớ là vài năm trước, khi đó em là một con nhỏ xấu xí béo ú, còn anh ấy là gia sư dạy toán của em. Người luôn động viên, ủng hộ và quan tâm tới em nhiều hơn cả gia đình mình.

    Một con người tốt lại đẹp trai toả sáng như vậy khiến em bị thu hút, từ khi nào mà em đã thích anh ấy mất rồi.

    Em quyết định thay đổi, trở thành một con người mới, một cô gái xinh đẹp và giỏi giang đủ để có thể xứng đáng bên cạnh anh ấy.

    Em quyết định lên sống ở đây vì nơi này có ảnh. Nhưng anh ấy không nhớ em... Nhưng như vậy cũng tốt, em sẽ không phải là cô học sinh béo ú trong trí nhớ của anh ấy nữa mà là một cô nàng xinh xắn, giỏi giang hơn.
    Nhưng em không biết phải làm sao cả, em muốn tiến tới nói chuyện với anh ấy, muốn nói rằng em thích anh ấy rất nhiều nhưng không có đủ dũng khí, em... em thực sự không biết phải làm sao cả.

    Nhưng em sợ sẽ bỏ lỡ anh ấy, muốn tới nhưng không thể tiến tới, lùi bước thì em sợ sẽ hối hận cả đời. Hay là do em chưa đủ xinh đẹp để anh ấy để mắt đến, sao anh ấy chưa bao giờ nhìn về phía em?... "

    Thiên Yết nhìn dáng vẻ của cô thì thầm lắc đầu. Anh không phải người tốt đi lo chuyện bao đồng nhưng dù sao cô bé này vì anh mà cực khổ như vậy , anh không nghĩ mình nên bỏ mặc cô bé chìm trong giấc mộng này được nữa.

    "Anh nghĩ nhóc nên từ bỏ đi"

    END CHAP.
     
    (12 Chòm Sao) Màu Nắng
    Chương 15


    Phải nói hôm nay là một ngày vui của Song Ngư, được điểm tốt, được đãi đi ăn, được ba mẹ gửi tiền, lại xin được số của một cô em xinh xắn khoá dưới.

    Quả là một ngày thuận lợi mà!

    Song Ngư tung tăng đi trên đường, miệng vừa lẩm nhẩm bài hát yêu thích, vừa nghĩ tới sẽ mua một ly matcha đá xay thơm ngon để nhâm nhi.

    Bước vào quán café gần nhà, Song Ngư thân thiện chào anh chị nhân viên, tiện thể thấy có món bánh mới liền mua luôn.

    Đang đứng đợi tính tiền thì thấy bóng dáng hai cô nàng quen thuộc nào đó. Anh từ từ lại gần thì nghe được một chuyện động trời.

    "Kim Ngưu này, cậu định giấu luôn chuyện thích anh Nhân Mã với chị cậu sao?"

    Ma Kết ngồi đấy chống cằm nghĩ ngợi nhìn Kim Ngưu làm cô nàng đối diện phải thở dài lắc đầu.

    "Nói cho chị ấy làm gì? Lỡ đâu chỉ cũng thích anh Nhân Mã mà giấu thì sao? Chị em tớ đâu thể vì vậy mà tương tàn. Huống hồ chi nếu thực sự chị ấy thích thì tớ sẽ buông bỏ vậy"

    Nghe Kim Ngưu nói vậy Ma Kết liền ngạc nhiên. Cô ấy sẽ từ bỏ người mình yêu nếu chị mình cũng thích người đó sao? Chuyện này chỉ cần cạnh tranh công bằng thôi mà.

    Nghĩ tới người chị của mình Ma Kết thầm thở dài. Cô cười nhẹ mà trong lòng không khỏi xót xa.

    "Chị em cậu thân thiết hơn tớ nghĩ. Tớ còn tưởng chị em thì sẽ ganh đua nhau cơ"

    "Coi vậy thôi chứ ở nhà bả thương mình nhất đấy."

    "Vậy sao... Gia đình mình lại không được như vậy. Chị mình... Thôi bỏ qua đi."

    Nhìn gương mặt tươi cười hạnh phúc của Kim Ngưu khi nói về chị mình như vậy làm Ma Kết càng khó chịu hơn. Có phải chăng bây giờ cô đang ganh tị với mối quan hệ tốt đẹp của họ?

    ...

    Nói tới Song Ngư lúc này anh đang trốn sau ghế của Ma Kết và lắng nghe được hết mọi truyện. Trong lòng không khỏi náo loạn vì tin tức vừa tiếp nhận này.

    Không ngờ ông anh ở dơ nhà mình lại có người theo đuổi. Không những vậy còn là một cô bé đáng yêu, em gái của bạn thân?

    Ôi mẹ ơi, đây có phải là định mệnh không nhỉ? Ông anh già nhà mình này sắp có người yêu rồi!!

    Trong khi lòng Song Ngư đang vui mừng khôn xiết vì ông anh mình sắp hết ế thì bỗng dưng chị nhân viên từ đâu xuất hiện, đưa anh túi đồ cho anh.

    "Song Ngư, sao lại trốn đây? Đồ ăn của em nè!"

    "À dạ, cảm ơn chị"

    Song Ngư lúc này quên rằng mình đang trốn liền nhanh chóng đứng lên cầm lấy, trên môi giữ nguyên một nụ cười rạng rỡ.

    Ấy nhưng ngay sau đó nụ cười này liền tắt khi bắt gặp hai ánh mắt quen thuộc nhìn mình.

    "Anh... Anh Song Ngư?"

    Kim Ngưu bật dậy hoảng hốt la lên, Ma Kết cũng nhanh chóng quay lại mà giật mình.

    "Sao anh lại ở đây?"

    Sáu mắt chạm nhau, bầu không khí bỗng dưng ngượng ngùng. Song Ngư nhanh chóng cười hề hề để làm giảm bầu không khí khó xử này. Nhưng giờ anh thấy thật áp lực trước hai con mắt đang dò xét này a. Ai cứu anh với~

    ...

    "Cự Giải? Đang về à?"

    "Dạ vâng. Chào chị"

    Xử Nữ đang đi trên đường về nhà thì gặp ngay cậu em cùng phòng với Bảo Bình, cô bước tới cười thân thiện chào hỏi.

    Cự Giải nghe tiếng gọi thì nhanh chóng quay lại, ra là chị Xử Nữ, người tương tư anh trai khô khan phòng mình.

    Anh nhìn qua thì thấy chị ấy cầm một cái túi gì đó, bên trong là một gói quà màu xanh da trời liền thắc mắc hỏi.

    "Chị đi mua quà cho ai à?"

    Nghe cậu em hỏi, Xử Nữ khẽ nhìn xuống cái túi bên tay mình, lòng bỗng dâng lên một cảm xúc khó nói. Cô cười tươi nhìn nó mà cất giọng nhẹ nhàng.

    "Ừm, chị mua cho Bảo Bình. Cậu ấy vừa giành được giải nhất cuộc thi mới đây nên chị muốn tặng quà chúc mừng"

    "Ra vậy"

    Hèn chi hôm nay chị ấy trông vui hơn thường ngày. Người chị này vừa dịu dàng, vừa giỏi giang đúng chuẩn mẫu người yêu mà thằng con trai nào cũng thích.
    Haizzz chỉ sợ ông anh kia không có mắt nhìn mà từ chối chị ấy thôi. Làm gì kiếm được một ai vừa tốt lại xinh đẹp như chị ấy chứ! Mong anh ấy đừng có bỏ lỡ cơ hội tốt này.

    ...

    "Đi đâu mà giờ mới về?"

    Thiên Bình thấy bóng dáng nhỏ quen thuộc đang tung tăng vào sân liền hầm hừ nhăn mặt.

    Nhìn lên cái con người khó chịu kia Song Tử mới chợt nhớ mình có hẹn đi ăn với cậu ta mà quên mất. Cô cười hì hì nhìn anh như muốn được tha lỗi nhưng anh nào có dễ tính như vậy.

    "Cười cái gì mà cười. Mày biết tao đợi bao lâu rồi không?"

    "Ừ thì... Có nửa tiếng thôi mà. Có cần làm quá vậy không?"

    Song Tử lúc này trề môi nhỏ giọng nói, trông giống như cô đang giận dỗi anh vậy. Nhưng người giận phải là anh mới đúng chứ? Sao giờ bị đổi vai rồi?

    "Thái độ gì đấy? Mày nói như thể tao mới là người sai ấy"
    "Thì mày sai mà, tao do trời trưa nắng nóng dừng chân ăn có ba cây kem thôi. Có cần làm dữ vậy không?"

    Song Tử là tính người cố chấp, nhất quyết không chịu mình sai mà đổ ngược lại tội cho Thiên Bình. Ai mà ngờ đâu chỉ vì vậy mà cô bị lâm vào ngõ cụt.

    "Cái gì? Mày đi ăn những ba cây kem? Mày không sợ bị viêm họng như lần trước à? Tao bảo mày bao nhiêu lần rồi?"

    "Ừ thì.... Lâu lâu thôi mà"

    Thấy Thiên Bình gắt gao như vậy Song Tử có hơi sợ. Nói chứ lỡ nó mét mẹ cô thì cả đời này cô không được ăn kem nữa mất (╥﹏╥)

    Song Tử coi vậy chứ cũng là một người thẳng tính, có gì là ghi hết trên mặt. Bạn bè hơn mười năm với nhau chẳng lẽ lại không quen với cái tính lươn lẹo thành tinh này?

    Huống hồ chi anh đây còn có bằng chứng rõ ràng...

    "Lâu lâu? Lươn lẹo riết quen rồi hả? Mới hai hôm trước tao còn thấy mày với Cự Giải đi ăn kem!"
    "Cái cái đó... Là... là do nó rủ tao ăn mà"

    Song Tử bí quá hoá liều, nhanh mồm đổ tội sang Cự Giải với ý nghĩ chắc chắn Thiên Bình sẽ không trách cậu em đâu. Nếu có thì có gì cô bao em nó một tuần ăn trưa là được. Cô không muốn bị cấm ăn kem đâu.

    Cứ nghĩ mọi chuyện sẽ suôn sẻ như ý nghĩ của Song Tử thì Cự Giải từ đâu xuất hiện, bên cạnh còn có cả Xử Nữ.

    "Vụ gì vậy ạ?"

    Vừa đúng lúc thấy Cự Giải, Thiên Bình quyết định ngay lúc này vạch mặt và báo ngay cho mẹ Song Tử liền luôn.

    "Cự Giải, mấy hôm trước anh thấy em với Song Tử đi ăn kem. Em có biết nó bị viêm họng không?"

    Nghe câu hỏi có chút khó chịu của Thiên Bình làm Cự Giải thoáng ngạc nhiên và sợ hãi. Dù sao thì ngay từ đầu anh đã cảm thấy anh ấy không thích anh rồi.

    Nhưng chợt Cự Giải bỗng nhớ ra một điều quan trọng, quay qua nhìn Song Tử với một ánh mắt thật sắc bén rồi lại quay qua Thiên Bình thẳng thắng nói.
    "Anh Thiên Bình, em không có bao chị ấy và cũng không hề biết chị ấy bị bệnh. Chị ấy chỉ nhờ em mua giùm thôi"

    "À há, em không nhắc chị quên mất. 20k chị nợ em"

    Sau câu nói đó của Cự Giải Song Tử mới chợt nhớ ra vẫn chưa trả hai mươi ngàn tiền kem cho cậu em mà nhanh chóng lục túi lấy ra hai tờ mười ngàn đưa cho cậu làm cậu ấy bỉu môi.

    "Em còn tưởng chị quỵt luôn rồi chứ"

    "Lỡ quên lỡ quên. Hì hì"

    "À há, giấu đầu lòi đuôi"

    Trong khi Song Tử đang cười hì hì thì Thiên Bình liền nắm thóp, chỉ tay vào Song Tử la lên.

    Lúc này Song Tử nhận ra mình vừa làm một chuyện ngu ngốc như nào mà chạy tới ôm cạnh tay Thiên Bình nài nỉ

    "Chết! Thiên Bình, chưa khoan, tao bao mày bịch bánh tráng được không? Đừng mét mẹ tao"

    "Đừng có mơ"

    "Đừng mà"

    Nhìn Song Tử đang là hét cầu xin bên kia, Cự Giải trầm ngâm một lúc quay qua hỏi Xử Nữ kế bên.
    "Anh Thiên Bình hay làm khó chị ấy nhỉ? Anh ấy ghét chỉ lắm hay sao?"

    "Cũng không hẳn. Nếu ghét thật thì khi biết anh ấy đã gọi cho mẹ chị ấy luôn rồi. Đâu đợi tới giờ này mới nói."

    Xử Nữ nghe vậy liền cười nhẹ đáp làm Cự Giải lại nghĩ theo hướng khác. Cậu tròn mắt gật gật đầu như đã nghĩ ra được câu trả lời.

    "Anh ấy muốn uy h**p chị ấy mua đồ ăn cho?"

    "Anh ấy... Chị nghĩ không đơn giản vậy đâu"

    Xử Nữ lại tiếp tục cười nhẹ, ánh mắt thâm sâu nhìn hai con người trẻ con kia mà suy ngẫm. Một lúc sau cô vỗ vai nói với Cự Giải một câu rồi về phòng làm cậu ấy ngơ ngác không hiểu.

    END CHAP.
     
    (12 Chòm Sao) Màu Nắng
    Chương 16


    "Anh nghĩ nhóc nên từ bỏ đi"

    Thiên Yết trầm tư vài giây rồi nhẹ giọng nói ra, không quên quan sát biểu cảm trên khuôn mặt Sư Tử.

    "Chuyện gì ạ?"

    "Chuyện theo đuổi Thiên Bình"

    Sư Tử nghe vậy thì đứng đó ngu ngơ, sao tự nhiên anh ấy lại nói từ bỏ nhỉ? Từ bỏ gì cơ? Chuyện cô thích anh Thiên Bình liên quan gì đến anh?

    "Vì sao?"

    "Vì em chẳng có cơ hội đâu"

    Sư Tử lúc này cảm thấy vô cùng bực bội, cho dù chuyện cô với anh Thiên Bình có ra sao đi nữa thì anh cũng chẳng cần quan tâm tới chuyện của cô.

    Cô cảm thấy có lỗi với anh nhưng không có nghĩa cô để mặc anh nói gì thì nói.

    "Không có cơ hội? Thế thì liên quan gì đến anh?"

    Tình cảm bao năm qua của cô, niềm tin, sự cố gắng và lòng hi vọng của cô đâu thể chỉ vì anh kêu từ bỏ liền từ bỏ, kêu không có cơ hội liền... Anh có biết nói thế cô sẽ cảm thấy đau lắm không?

    Nhìn khoé mắt đỏ hoe và chất giọng khàn khàn như muốn khóc của Sư Tử, anh liền biết được sự tức giận của cô.

    Đúng thật là không liên quan tới anh nhưng dù sao anh cũng đã đồng ý với cô ấy là quan tâm cô rồi nên đành phải làm chuyện bao đồng chút thôi.

    Anh không biểu cảm nhìn thẳng cô dứt khoát nói ra. Dù sao thì đau nhất thời còn hơn đau lâu dài. Biết trước vẫn là tốt hơn.

    "Thằng đó nó thích Song Tử. Thích từ lâu lắm rồi"

    "..."

    Một khoảng lặng. A, ra là vậy, anh ấy... có người mình thương thật rồi...

    Sư Tử lặng người đứng trầm ngâm, trong mắt không giấu nổi sự tuyệt vọng. Nghĩ lại giữa chị Song Tử và anh Thiên Bình đã luôn có một cái gì đó mà không ai có thể xen vào được.

    Họ... quả thực xứng đôi...

    "Ủa, Sư Tử tới thăm Thiên Yết à?"

    Căn phòng đang im lặng bỗng dưng có một giọng nói trong trẻo phát ra. Bạch Dương bước vào, tay đang xách theo hai bịch cháo dáo dác nhìn xung quanh

    "Sao giờ mới về? Mày định bỏ đói tao à?"

    "Hì hì, nãy có gặp con em với Ma Kết nên nói chuyện chút. Trễ xíu thôi mà"

    Thấy vẻ mặt khó chịu cùng lời nói tức giận của anh, Bạch Dương chỉ biết cười hì hì từ từ vào.

    "Sư Tử, em về trước đi. Cảm ơn trà sữa."

    Lúc này nhìn qua Sư Tử, Thiên Yết giơ ly trà sữa lên như ý muốn cảm ơn, sau đó cất tủ lạnh. Sư Tử bấy giờ mới giật mình thoát khỏi đống suy nghĩ hỗn độn mà cúi người chào hai người rời đi.

    "Ơ, à dạ"

    Sư Tử bước ra ngoài, lúc này cô mới nhận ra hình như cô vừa nãy đã quá gắt gao với anh rồi. Rõ là tới thăm người ta, vậy mà còn tức giận vô lý như thế. Cô quá nóng tính rồi.

    Tội lỗi chồng chất làm Sư Tử khó chịu, khi nào có dịp cô sẽ đi xin lỗi anh sau. Không giận lại còn giúp cô. Anh thật là một người tốt hơn vẻ ngoài nhiều.

    Nhìn Sư Tử rời đi làm Bạch Dương khó hiểu. Mà hình như vừa nãy cô thấy khoé mắt con bé hơi đỏ, nó vừa khóc sao?

    "Sao lại đuổi con bé đi? Mà khoan, sao mắt nó đỏ vậy? Mày bắt nạt nó đúng không?"

    "Gì vậy? Tao vừa giúp nó khai sáng xong đấy nhé"

    Bị la trong oan ức, Thiên Yết bỉu môi nhíu mày, rõ là vừa làm việc tốt, vậy mà lại bị hiểu lầm là bắt nạt. Coi có tức không!

    "Khai sáng cái gì? Mày chỉ bậy gì nhỏ rồi đúng không?"

    Khai sáng? Cái đầu óc khùng điên của tên này mà giúp được gì con người ta. Có mà chỉ con nhỏ đi đánh nhau ấy chứ.

    Thấy gương mặt nhăn nhó của Bạch Dương là anh biết cô không tin anh rồi. Hừ, anh trong mắt cô lúc nào chả xấu. Giải thích cũng vô dụng.

    "Mau lấy đồ ăn đi, đói chết rồi"

    Xoa xoa bụng đói, Thiên Yết nằm lì trên giường la lên. Lúc này Bạch Dương chỉ biết lắc đầu đi lấy chén bát "hầu hạ" tên đại thiếu gia này.
    "Đây đây đợi chút"

    ...

    Xử Nữ sau khi học xong sớm liền nhanh chóng về nhà thay đồ, sửa soạn thật tươm tất liền chạy ngược về trường chờ Bảo Bình.

    Hôm qua cô mua quà cho anh nhưng lại không dám đưa khi ở nhà vì sợ bị ánh mắt của mấy con người kia trêu chọc nên liền đợi đến chiều hôm nay khi anh về sẽ tặng.

    "Bảo Bình!"

    Đứng đợi một hồi lâu trước cổng, Xử Nữ có hơi mỏi mà xoay xoay cổ chân vài vòng. Thấp thoáng thấy bóng anh, Xử Nữ vẫy tay la lên thu hít sự chú ý của anh và nhóm bạn đi cùng.

    "Ôi trời, bạn xinh đẹp này là ai đây? Cho mình xin in4 được không?"

    Cậu bạn trong nhóm đó thấy Xử Nữ liền sáng mắt chào hỏi, vẻ mặt vô cùng hạnh phúc khi thấy người đẹp.

    Vì thấy vẻ mặt của bạn mình biếи ŧɦái quá nên cậu bạn kế bên kéo cậu ta lại đá cho vài phát nhắc nhở.
    "Mày làm gì vậy, người ta là đợi Bảo đại thần, không phải mày"

    Mặc kệ mấy còn người bên kia ồn ào, Bảo Bình lúc này ngạc nhiên hỏi và Xử Nữ cũng tươi cười trả lời.

    "Xử Nữ, sao cậu ở đây?"

    "Mình định rủ cậu về cùng"

    Thấy Bảo Bình không những nói chuyện với cô ấy mà còn biết tên cổ làm cả đám tò mò. Chàng trai cao ráo nhất đám tỏ vẻ ngạc nhiên, dùng giọng cười cợt nói.

    "Cái gì đây? Bảo đại thần biết tên cô gái này sao? Không phải bạn gái đấy chứ?"

    "Chứ sao nữa, đó giờ có thấy nó nhớ tên đứa con gái nào đâu"

    Cậu bạn mập mạp kia cũng đứng bên phụ hoạ, để tay dưới cằm gật gật đầu ra vẻ vô cùng nghiêm túc.

    Hết nhịn nổi cái bọn anh em "chí cốt" này nên Bảo Bình quay qua giải thích một cái thật ngắn gọn rồi dẫn Xử Nữ đi.

    "Bớt lảm nhảm, cô ấy ở cùng nhà trọ với tao thôi. Xử Nữ đi thôi. Đừng để ý gì bọn nó."
    "À ừm"

    Xử Nữ ngoan ngoãn nghe theo như một chú mèo con. Cúi chào bọn họ một cái rồi quay người chạy theo bóng Bảo Bình.

    "Tụi bây không thấy cô ấy giống hoa khôi khoa thiết kế nội thất lắm à?"

    Lúc này anh bạn ban đầu mới bắt đầu suy ngẫm lại ngoại hình của cô ấy, mở diễn đàn trường ra xem. Quả nhiên thấy gương mặt Xử Nữ trong đó đang chễm chệ xếp thứ 17 trong số 30 người đẹp của trường.

    "Nam thần tất nhiên phải đi với nữ thần rồi"

    Anh chàng kế bên nhún vai tỏ vẻ đây là việc đương nhiên. Nhưng dù sao thì chuyện hôm nay sớm muộn gì cũng bị đăng lên diễn đàn trường cho coi.

    ...

    "Sao tự dưng hôm nay muốn về cùng mình?"

    Đang yên tĩnh đi trên đường về nhà, Bảo Bình bông cất giọng trầm ấm làm Xử Nữ lỡ một nhịp. Cô say đắm nhìn anh, đến khi bị anh bắt gặp liền ấp úng đưa ra túi quà.
    "Ừm... Mình muốn chúc mừng cậu đạt giải nhất cuộc thi lần trước. Tặng cậu nè"

    "Cảm ơn"

    Thấy khuôn mặt cùng hai bên tai của Xử Nữ, tâm trạng Bảo Bình có hơi trùng xuống. Anh chỉ nhẹ giọng cảm ơn và tiếp tục đi mà không nhìn cô nữa.

    Đi một lúc thì thấy cô đang càng ngày càng bị tụt về sau. Không phải do anh đi nhanh mà là cô bước chậm lại. Thấy vậy, Bảo Bình mới quay lại hỏi.

    "Sao vậy?"

    "Mình có việc này muốn nói với cậu"

    Xử Nữ nhìn anh với ánh mắt nghiêm túc dù khuôn mặt đã đỏ như bị chuốc rượu. Nếu anh là một người con trai khác anh sẽ nghĩ cô ấy thật đáng yêu nhưng tiếc cho cô rằng anh không phải người đó.

    Bảo Bình biết rõ Xử Nữ định làm gì, anh chỉ đứng đó im lặng một lúc làm Xử Nữ như hồi hộp muốn chết. Cô cắn môi, cố tiếp dũng khí cho chính mình.
    Nhưng ngay sau đó, Bảo Bình lại hỏi cô một câu không ngờ tới làm cô hoang mang.

    "Xử Nữ à, cậu biết hiện tại mình cảm thấy thế nào không?"

    "Hửm... Cậu cảm thấy thế nào?"

    "Mình cảm thấy bây giờ thật bình yên, mình không muốn cuộc đời bị xáo trộn bởi một thứ gì đó... Nhất là chuyện tình yêu."

    Bảo Bình nhìn lên phía bầu trời hoàng hôn, cất giọng nhẹ nhàng như đang tâm sự. Sau đó cười nhẹ nhìn về phía cô.

    "Cậu có nghĩ vậy không? Mình thực sự không có ý định yêu đương. Cứ như bây giờ là đủ"

    Lời nói này của Bảo Bình làm câu "Mình thích cậu" của Xử Nữ bị nghẹn lại. Ra là anh đã biết rồi. Vậy nên mới cố tình nói với cô dài dòng như vậy vì không muốn nghe cô tỏ tình sao?

    Tim cô bây giờ thật sự rất đau, cứ như bị ai bóp chặt lấy vậy. Tình cảm bao nhiêu năm qua cô chỉ vì một câu nói của anh mà tan vỡ.
    Cô chỉ biết cúi đầu che giấu đi cảm xúc của mình mà khàn giọng nói nhỏ như đã hiểu được ý anh. Giọng nghe có chút xót xa và đau lòng.

    "Mình biết"

    Cô cố kiềm lại những giọt nước mắt tưởng chừng như muốn rơi xuống bất cứ lúc nào. Nhìn anh nở một nụ cười thật tươi rồi kiếm cớ nhanh chóng chạy đi mất.

    "À mình nhớ rồi, chị Song Tử có nhờ mình mua hộ củ cải trắng mà quên mất. Thôi mình đi trước nha"

    Nhìn bóng Xử Nữ dần xa Bảo Bình khẽ thở dài bất lực. Anh biết cô là một cô gái tốt nhưng anh không thể chấp nhận tình cảm của cô được.

    Nhưng cô có thể kiếm một cái cớ tốt hơn không? Chị Song Tử... ghét nhất củ cải trắng...

    ...

    Xử Nữ chạy thật nhanh băng qua từng con hẻm, từng lối đi, chạy đến nơi mà cô cũng không biết là đâu cả. Cô vừa chạy vừa khóc, từng giọt nước mắt rơi lã chã như mưa.
    Tình cảm thầm kín hơn một năm qua của cô cuối cùng cũng đã kết thúc. Cô biết anh không hề có tình cảm với cô nhưng cô vẫn luôn hu vọng, hi vọng một điều xa vời, hi vọng rằng anh có thể nhìn về phía cô dù chỉ một lần để cô có thể hiểu cảm giác được yêu thương từ anh.

    Cô chạy đi trong vô vọng, khóc như chưa từng được khóc. Để rồi cô dừng lại cũng chính là lúc mà cô đâm phải một người bóng người thân quen.

    "Anh... Thiên Bình?"

    END CHAP.
     
    (12 Chòm Sao) Màu Nắng
    Chương 17


    "Haizzz, như vậy là tốt nhất"

    Bảo Bình thở dài lê bước về nhà với tâm trạng không mấy tốt đẹp cho lắm. Khi đang nghĩ vu vơ bỗng có một cánh tay vỗ vai anh. Là anh trai nào đó mà anh không quen biết.

    "Bảo Bình? Là cậu em thủ khoa trường Horoscope ở cùng nhà trọ với Bạch Dương đúng không?"

    "Vâng"

    Bảo Bình cảm thấy kì lạ, anh có quen anh ta đâu nhỉ? Nhưng chợt nghe cái tên Bạch Dương, anh liền hiểu có liên quan đến chị ấy.

    Anh trai kia vẫy vẫy tay gọi vài người bạn ở xa lại gần, để mấy người đó giao nộp cô gái này cho Bảo Bình.

    Cậu đỡ lấy cô mà hoang mang, anh ta chỉ cười tươi vỗ vai cậu rồi nói.

    "May quá. Cô ấy say rồi mà chúng tôi lại không biết nhà cô ấy, cậu đưa cổ về nhé"

    "Vâng"

    Đợi đám người đó đi, Bảo Bình mới chật vật đỡ cô đang vặn vẹo lắc lư để cô không té.

    "Chị à"

    "Hửm? Bảo Bình? Chị khó chịu quá"

    Bạch Dương lúc này mặt đỏ lừ vì rượu, lấy ngón tay banh hai mắt ra nhìn chằm chằm anh rồi lại ôm bụng.

    "Chị bị sao vậy? Mắc ói à? Em đưa chị tới nhà vệ sinh nhé?"

    Nhìn thấy cô cứ nhăn mặt, Bảo Bình cứ nghĩ cô mắc ói nên định cõng cô đến nhà vệ sinh công cộng nào đó gần đây thì cô níu chặt lấy áo anh kéo lại. Ôm bụng mặt mày nhăn nhó như mặt khỉ.

    "Không có, bụng chị chỉ hơi đau th..."

    "Chị!"

    Ruốt cuộc Bạch Dương ngất đi làm Bảo Bình phát hoảng gọi taxi đưa cô tới bệnh viện, trông cô cả đêm mà anh mệt rũ rượi.

    ...

    "Alo, em gọi có chuyện gì?"

    Thiên Yết đang đứng chờ đèn đỏ ở ngã ba đường thì có cuộc gọi từ Bảo Bình làm anh thắc mắc. Ruốt cuộc cái anh nghe được lại là một tin động trời.

    "Sao? Bạch Dương đang ở bệng viện? Sao giờ mới nói với anh? Nó bị sao vậy? Thôi được rồi anh tới ngay"

    Sư Tử hôm nay được anh chở đi học, đang ngồi phía sau nhâm nhi ly trà sữa thì nghe được tiếng hốt hoảng của Thiên Yết liền tò mò.

    "Chị Bạch Dương bị bệnh ạ?"

    "Ừ, bảo sao sáng giờ không thấy đâu! Sư Tử anh..."

    Thiên Yết mặt mày nhăn nhúm nhìn điện thoại mà không khỏi lo lắng. Giờ anh chỉ muốn bay tới đó ngay lập tức. Anh định nói nhưng có vẻ Sư Tử đã hiểu ý anh rồi.

    "Em không sao, em xuống đây, em tự đi bộ tới trường được"

    Sư Tử nhanh chóng bước xuống, trả nón bảo hiểm cho anh rồi vẫy tay cười tươi chào anh rồi đi.

    "Có gì anh hỏi thăm sức khoẻ chị ấy giùm em"

    "Được"

    ...

    "Ai da, đau chết mất. Ủa, sao mình lại ở bệnh viện? Ôi mẹ ơi 9 giờ rồi, hôm nay phải nộp bài đó trời. A, ui da"

    Bạch Dương thức dậy với cơn đau bụng chưa dứt hẳn. Cô đang hoang mang vì sao mình ở bệnh viện thì gặp ngay cái đồng hồ đang chỉ 9 giờ.

    Nghe thấy tiếng hét kinh hoàng của Bạch Dương, Bảo Bình vội vàng chạy vào hỏi thăm.

    "Chị tỉnh rồi ạ? Bị sao vậy?"

    "Bảo Bình? Em đưa chị vào đây à?"

    Nhìn thấy Bảo Bình, Bạch Dương mới biết người đưa mình vào đây là ai. Bảo Bình theo lẽ thường tình nói lại bệnh tình cho cô biết.

    "Vâng, bác sĩ bảo chị bị viêm loét dạ dày. Có vẻ do chị chưa ăn mà uống rượu"

    "À, tiền viện phí em đóng chưa? Bao nhiêu? Chúng ta mau nhanh chóng dọn dẹp về."

    Bạch Dương ấy vậy chẳng quan tâm mà đứng dậy đi tìm đồ đạc. Dù bụng đau nhưng bài tập vẫn quan trọng nhất a.

    "Tiền em đóng rồi nhưng chị chưa về được đâu"

    "Aiss, chị còn chưa làm xong bài nữa, một giờ chiều là đến hạn đấy. Bệnh tật gì giờ này, không qua môn là chị đi ăn cám thật đó. Ui da"

    Nghe câu nói không vừa ý mình thì Bạch Dương nhăn mặt than vãn, nhưng ngay lúc đó bụng lại nhói lên. Tất nhiên Bảo Bình thấy vậy thì nhíu mày, giọng nghiêm túc hơn.
    "Sức khoẻ quan trọng hơn, em báo anh Thiên Yết với chị Song Tử rồi. Chị ấy bảo xin nghỉ giùm chị. Anh Thiên Yết chắc đang trên đường tới nên chị ngồi im đi"

    "Thôi được rồi, em nghiêm túc quá đấy. À đúng rồi, tiền viện phí!"

    "Cái đó trả sau đi ạ. Quan trọng là chị lên giường nằm giùm em"

    "Được rồi được rồi ông cụ non"

    Nhìn người con trai đối diện Bạch Dương không khỏi lắc đầu ngao ngán trước sự nghiêm túc của anh. Cô bước lại lên giường, chợt chán nản vu vơ hỏi.

    "Em không đi học à?"

    "Hôm nay em được nghỉ buổi sáng"

    "Ồ vậy sao"

    Chán thật! Chán, CHÁN QUÁ ĐI! Ruốt cuộc cô phải ở đây đến khi nào? Thiên Yết mau đến nhanh đưa cô đi đi.

    Ruốt cuộc ngồi suy nghĩ một lúc, Bạch Dương mới chợt nhớ ra một chuyện quan trọng. Nhẹ nhàng cất giọng thăm dò.

    "Này Bảo Bình, em thấy bé Xử thế nào?"
    "Dịu dàng, đảm đang, tốt bụng. Một người con gái tốt. Nếu chị muốn gán ghép tụi em thì em nói thẳng em chỉ xem cô ấy là bạn"

    Chưa gì đã phủ định, có cần dứt khoát vậy không? Cô bé tốt như vậy, thật sự không suy nghĩ lại à?

    "Thật là... Chị chỉ hỏi vậy thôi, em có cần phủ định nhanh vậy không?"

    "Em chỉ không muốn bị hiểu lầm. Nhất là chị với chị Song Tử đấy, toàn cố làm mấy chuyện không đâu thôi"

    Bảo Bình nhíu mày, giọng có hơi khó chịu hơn bình thường. Thấy vậy Bạch Dương cũng không nhắc đến nữa. Cô chuyển chủ đề.

    "Vậy ruốt cuộc em không có thích ai à? Nhìn mọi người yêu đương như vậy em cũng không muốn yêu đương sao?"

    "Không phải chị cũng vậy à?"

    Bảo Bình thẳng thừng nhìn cô làm cô bất ngờ. Ra là thuộc một kiểu người giống cô và Nhân Mã, bảo sao chả thấy yêu ai bao giờ.
    "Chẳng lẽ em cũng muốn theo chủ nghĩa độc thân giống bọn chị?"

    Nhìn thấy Bạch Dương hỏi như vậy làm Bảo Bình cười nhẹ, gương mặt anh có chút chua xót nói.

    "Không, em có người trong lòng rồi. Chỉ có điều cô ấy không để ý đến em"

    Ôi mẹ ơi cô vừa nghe gì đây? Bảo đại thần có người trong lòng? Người ấy không để ý đến cậu?

    "Vậy sao em không theo đuổi đi? Gây ấn tượng với cô ấy. Với khuôn mặt này của em thì cả khối cô theo ấy chứ. Huống hồ chi em lại là thủ khoa. Toàn diện như vậy cho là chị lấy liền đấy"

    Nghe Bạch Dương hồn nhiên nói đùa khiến Bảo Bình bật cười.

    "Chị cứ đùa"

    "Cô ấy là cô gái như nào mà khiến em tôi si mê thế nhỉ?"

    Nhìn gương mặt rạng rỡ của cô thì anh biết cô đang rất tò mò. Khẽ cười nhẹ mang chút buồn phiền. Giọng nói trầm nhưng có chút lạnh lẽo.
    "Ừm... Cô ấy là ánh mai rạng rỡ, thứ không thuộc về em"

    "Nghe khá đau lòng đấy! Sẽ không phải là người chị nghĩ ấy chứ?"

    Nghe Bảo Bình nói vậy làm Bạch Dương có chút buồn theo. Câu nói đơn giản nhưng lại buồn da diết.

    Ánh nắng mai rực rỡ... Còn ai ngoài Song Tử chứ? Cô bạn này của cô sao cứ gieo rắc hoa đào vô tư vậy? Thiên Bình, Cự Giải giờ tới Bảo Bình. Tất cả đều đau vì cậu đó Song Tử à.

    Bạch Dương cố xóa dịu bầu không khí trầm lắng này bằng một nụ cười tươi và câu nói đùa nhưng cũng là câu cô muốn hỏi nhất.

    "Cô bạn thân đào hoa của chị?"

    Nghe tới đây Bảo Bình thoáng ngạc nhiên, mắt anh mở to hết cỡ nhìn cô. Sau đó lại cười nhẹ chua xót.

    "Vẻ mặt đó là sao đây? Đoán trúng rồi?"

    "Chị nhiều chuyện thật đấy"

    Bảo Bình chỉ biết cúi gầm mặt nhẹ nói. Thấy Bảo Bình như vậy, cô nghĩ chắc cậu em đã say đắm Song Tử quá rồi. Chợt nhớ lại câu ban nãy của Bảo Bình. Cô cười nhẹ nhìn lên trần nhà trắng toát.
    "Giờ chị biết vì sao em lại nói vậy rồi. Cái câu không thuộc về em ấy"

    Bảo Bình ngước lên nhìn cô không chớp mắt như thể chờ đợi câu tiếp theo. Và Bạch Dương nhìn anh một cách sâu sắc.

    "Song Tử, nó giống như một con buớm thu hút người nhìn vậy. Khó nắm bắt, cũng khó giữ lấy"

    Bạch Dương xoa xoa những ngón tay, lòng có hơi tội lỗi với Song Tử nhưng cô chỉ muốn tốt cho chàng trai ngây thơ này thôi. Cô đành xin lỗi cô ấy sau vậy.

    "Dù chị là bạn của nó nhưng chị vẫn khuyên em không nên yêu nó. Yêu nó sẽ đau lòng lắm, yêu ai tốt không yêu toàn đi yêu trai tồi. Chị không muốn em giống Thiên Bình đâu. Đừng lún sâu quá"

    "Em biết"

    Bảo Bình nghe vậy thì nhẹ nhàng cười. Thấy tâm trạng Bảo Bình có vẻ tốt hơn, Bạch Dương liền tươi cười nói tiếp, an ủi cậu em.

    "Cố buông bỏ đi, sau này còn buồn thì tìm chị, chị mời chuyên gia hài hước Nhân Mã tới nhậu cùng. Đảm bảo cười như điên luôn"
    "Vâng"

    ...

    Hiện tại Song Ngư đang căng thẳng ngồi cắn ống hút trên ly matcha của mình. Đối diện là hai cô gái đang nhìn anh với ánh mắt sắc bén.

    Sau khi bình tĩnh lại, Song Ngư thẳng lưng, vỗ ngực khẳng định với ánh mắt quả quyết.

    "Anh đảm bảo không nói cho ai đâu"

    Đáp lại anh vẫn là hai đôi mắt đầy áp lực của hai cô gái. Nghĩ một lúc anh lại nhìn Kim Ngưu nói tiếp.

    "Anh ủng hộ em với anh Nhân Mã. Vì chung phòng nên anh rất hiểu ảnh. Anh sẽ trở thành quân sư cho em"

    Nghe tới đây Kim Ngưu chưa kịp phản ứng gì thì Ma Kết đã tròn mắt nhìn Song Ngư rồi lại quay qua kéo kéo tay Kim Ngưu.

    "Thật sao? Kim Ngưu à, mau đồng ý..."

    "Chuyện này... Anh sẽ không phản bội tụi em ấy chứ? Lỡ đâu anh vì tình anh em mà..."

    Kim Ngưu có hơi do dự nhìn Song Ngư, không phải là cô không muốn tin tưởng anh mà là sợ anh vì tình nghĩ mà phản bội cô.
    "Không! Tuyệt đối không! Anh còn đang muốn gả anh ấy mà không biết gả đi đâu đây nè"

    Song Ngư ngày lập tức phản bác, anh đây muốn anh ấy có bồ còn không kịp. Nghĩ sao lại bỏ lỡ cơ hội này được.

    "Vậy giờ chúng ta hợp thành một liên minh sao?"

    Ma Kết nghe vậy liền giơ tay hỏi một cách nghiêm túc khiến cô nhận được hai ánh mắt kì lạ của hai người kia.

    "Ma Kết, cậu nói như thể đang có âm mưu gì đó lớn lao quá vậy?"

    Kim Ngưu lúc này mới bất lực quay sang cô bạn mình. Chuyện này là chuyện bình thôi, Ma Kết có cần phải nói như chuyện nghiêm trọng vậy không?

    Song Ngư cũng đồng tình với cách nói của Kim Ngưu nên sửa lại ý cho Ma Kết bằng một câu cũng chẳng khá hơn.

    "Đúng đúng, chỉ là tổ đội đi thu phục boss thôi"

    "Song Ngư, anh nói như đang chơi game vậy"

    Kim Ngưu lúc này thật bất lực. Ruốt cuộc hai người này đi giúp cô hay đi tấu hề vậy? Người thì nghiêm trọng hoá, người thì như chơi game. Có tin tưởng được không vậy trời?
    Cuối cùng Kim Ngưu cũng rút ra được một câu hợp lý cho trường hợp này. Cô gật gật đầu nói.

    "Nói chung là cùng chí hướng"

    Đang yên đang lành bỗng Song Ngư thấy bóng dáng Nhân Mã đang thong thả đi bộ bên ngoài liền nhanh chóng la lên.

    "Xác định mục tiêu cách đây mười mét. Nhanh chóng xuất phát kẻo boss chạy mất"

    Ma Kết thấy vậy thì đăm chiêu suy nghĩ rồi rút ra một kết luận khiến mọi người cùng đồng ý.

    "Em thiết nghĩ nên dẫn đến khu vui chơi để bồi đắp tình cảm"

    "Nhất trí!"

    Thế là cả ba cùng nhau chạy ra khỏi quán đi bắt cóc Nhân Mã làm cậu chàng hoang mang, giật mình bị kéo đi mà không hiểu chuyện gì.

    Nhân Mã said: "Help me~"

    END CHAP.
     
    Back
    Top Bottom