Khác (12 chòm sao) Lạnh lùng cười lên đi

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
(12 Chòm Sao) Lạnh Lùng Cười Lên Đi
Chương 13: các bí mật được hé lộ(part 2)


Phòng luyện tập, nó giống như lôi đài vậy.

Bên trên là những băng ghế dài cho người xem, bên cạnh là những chiếc bàn dùng uống trà.

Phía dưới được bao quanh bởi những hàng rào thép rất mỏng nhưng chỉ cần chạm nhẹ cũng đủ bị thương.

Hai hướng đông tây có hai cánh cửa để ra vào, nhìn hoành tráng lệ hết sức.

Bây giờ hai nhóm đang đứng hai bên hai cánh cửa đông tây, nhìn nhau mà muốn cháy nhà.

Thật ra chỉ có Aries và Leo nhìn nhau "đắm đuối" thôi chứ mấy người còn lại đã an tọa trên ghế nhăm nhi tách trà nóng hổi trong tay.

(đây là mặt nạ của nhóm AVPA, chỉ chú ý mặt nạ đừng chú ý thằng con trai đó)

-bây giờ mấy người ai lên trước- Leo đưa bộ mặt khinh địch nhìn bọn họ

-anh lên trước đi, tên yếu nhất nhóm- Aries cũng không vừa mà chọc lại

-cô...-Leo tức muốn học máu, trong nhóm anh là người có thể đánh 100 tên trong vài phút ai ai cũng kính nể anh vậy mà

-cô đây, cháu có phải sợ quá muốn xin rút không- Aries vừa nói xong cả đám cười như được mùa.

Leo trong mắt họ là một tên giỏi cãi nhưng lại thua dưới tay của một cô gái "thật nhục mặt quá đi"

-thôi được rồi, cho chúng tôi biết thể lệ và luật được chứ Scorpio- Aquarius im lặng từ nãy tới giờ rốt cuộc cũng chịu lên tiếng, giọng của cô không lạnh nó rất buồn (vì lúc đến bọn họ thấy mái tóc màu trắng của cô nên giờ họ mới biết là nữ, còn tưởng là nam chứ)

-được thôi, trong bốn vòng đấu nếu chúng tôi có thể gỡ được mặt nạ của các cô ra thì chúng tôi thắng, trong vòng 30 nếu không gỡ được thì chúng tôi thua.

Luật cấm không cho đem vũ khí phải tự thân vận động, không được hại chết người- Scorpio mặt lạnh, nhưng giọng không lạnh, không biết vì sao mà anh có một cái cảm giác quen thuộc khi nói chuyện với Aquarius

-được Aries cậu trước đi- Virgo nghe xong thì liền để cử con người háo thắng kia.

Cô chỉ mỉm cười nhẹ rồi đi đến Aquarius, họ nói gì đó, rất nhanh cô đã từ phía trên hàng ghế mà nhảy xuống đáp đất một cách nhẹ nhàng.

Bây giờ trên môi còn chẳng còn nụ cười hồn nhiên, mà là nụ cười của chết chóc làm cho Leo cảm thấy lạnh sống lưng.

Anh cũng nhảy xuống như cô, mặt không cảm xúc

-bắt đầu- Libra nói to.

Hai người liền xông vào nhau.

Đẹp, thuần thục, cứng rắng, còn có mềm mại đó là những từ ngữ mà nhóm DARK có thể nói về Aries.

Xấu, bình thường, học không chú ý là những thứ mà nhóm AVPA nghĩ về anh Leo.

Hai người tôi đấm anh đỡ, anh đá tôi né, những giọt mồ hôi bắt đầu chảy dài xuống gương mặt điển trai của Leo, còn cô ngay đến một tiếng thở gấp cũng không có, cô vẫn như vậy thuần thục đánh vào những điểm sơ hở của anh

-đây rồi sơ hở của cô ta- anh cười thầm trong lòng khi thấy cô gái này đã để lộ ra cho anh một điểm trí mạng rất nhỏ.

Nhưng anh đã lầm lúc anh nhìn thấy sơ hở đó cũng là lúc cô mỉm cười thích thú.

Dùng một quyền đánh vào chỗ anh cho là điểm yếu đó, nhưng cô ta đâu rồi.

Anh đánh vào một khoảng không những người ở trên chỉ có một suy nghĩ "cô ta nhanh quá", không biết từ lúc nào cô đã đứng sau lưng anh, đá một phát vào mông anh rồi nói

-anh đã hết giờ- cô nhanh chóng nhảy lên lại hàng ghế để lại anh một mình nằm chổng mông ở phía dưới

-cậu đã khinh địch- Scorpio tỏa ra sát khí nhìn Leo, kết quả cậu cho anh là một kết quả mà anh không hề mong muốn.

-tôi xin lỗi- cậu cúi đầu xuống để che giấu nỗi xấu hổ của mình, lén nhìn qua cô, cô đang mỉm cười rất tươi nhìn lại anh "cô đợi đó" .

-được rồi giờ tới ai đây- Cencer nhìn vào cậu bạn mình chỉ có thể lắc đầu.

-Pisces cậu lên đi- Virgo lại chỉ đạo cho cô lên.

-được Gemini cậu lên đi- Capricornus cũng tự mình chỉ huy cho nhóm

-được thôi- sau khi được Aquarius dặn dò kỹ lưỡi rồi cho cô một gói thuốc nhỏ, cô cất vào túi rồi cũng nhảy xuống như Aries.

-được rồi cô muốn đấu gì đây- Gemini gha lăng nhường cô chọn hạng mục thách đấu

- chơi game đi- Pisces mỉm cười nhìn vào anh rồi nhìn lại nhìn vào Aquarius chỉ thấy cô cũng đang mỉm cười cô yên tâm ngồi vào chiếc ghế chơi game hiện đại nhất dùng suy nghĩ để điều khiển nhân vật.

-ok hai người nghe cho rõ nè, hai người có 2 quyền, 1 tạm thời ngưng giữa hiệp,2 là chịu thua.

Đây là máy mới vào giai đoạn thử nghiệm, lúc điều khiển nhân vật sẽ làm cho người chơi cảm thấy đau đầu chóng mặt, nên hãy dừng lúc cơ thể đã đến giới hạn.

BẮT ĐẦU- Capricornus nhìn vào báo cáo thông báo rõ ràng rồi cho bắt đầu cuộc thi.

-khoan vậy làm sao mà mở mặt nạ- Taurus nãy giờ đã ăn hết mấy cái bánh kem loại nhỏ, mấy gói ô xi, trong miệng giờ là bim bim nhưng cô phát âm vẫn rất rõ ràng.

-thì nếu cậu ta thắng Pisces sẽ tự mình bỏ mặt nạ xuống được chứ- Aquarius nhìn vào đám người kia, môi nhếch lên một nụ cười.

-được rồi bắt đầu đi

Hai người đồng loạt nằm xuống, một chiếc mũ từ phía trong lòi ra đội lên đầu của họ.

Đèn trong đó bỗng nhiên tắt hết, phía trước hiện ra một màn chiếu lớn, trong đó có hai nhân vật nam nữ đang trong tư thế chuẩn bị chiến đấu.

3...2...1...go, những dòng chữ chạy lên rồi lập tức biến mất.

Nhân vật nam liên tiếp đánh nhân vật nữ một cách không thương tiếc, còn nhân vật nữ chỉ biết đỡ rồi né, làm cho mấy người bên kia mừng thầm.

Trận đấu kéo dài khoảng 15 phút, lúc đó nhân vật nữ sắp nóc ao thì Gemini bỗng la lên

-ngừng một chút đi- mọi người nhìn xuống khán đài, thấy cậu đang cố xoa hai thái dương, mặt có tái đi một lúc.

Còn cô cũng ngồi dậy nhưng lại thoải mái hơn cậu nhiều.

Thời gian trôi qua, Gemini ra dấu là cậu ổn rồi, nằm xuống và tiếp tục cuộc chiến.

Bây giờ nhân vật lại chiếm ưu thế hơn, tấn công liên tục, nhưng nhân vật nam cũng không không vừa vừa né vừa đánh trả.

Máu của hai nhân vật đã sắp cạn.

Một đấm, hai đá, ba lộn nhào, bốn đánh vào gáy.

Nhân vật nam đã đánh hết máu của nhân vật nữ trong vòng bốn bước.

Thấy nhân vật nữ ngã xuống nhóm DARK chỉ mỉm cười, nhìn sang bọn họ cũng đang cười.

Hai người phía dưới ngồi dậy, đi thẳng lên hàng ghế mà chẳng chào hỏi nhau.

-nè cô thua rồi, phải bỏ mặt xuống chứ- Libra nói lớn, khi thấy cô vẫn chưa chịu bỏ cái mặt nạ xuống họ thắng rồi mà.

-tôi thua, hay là anh ta thua mấy người phải hỏi cho rõ ràng nha- cô mỉm cười mỉa mai nhìn anh, anh chỉ cúi đầu không trả lời.

-nhưng tôi thấy nhân vật nữ thua, là cô thua đúng rồi- Sagittarius bực mình, rồi nhưng sực tỉnh nhìn sang anh bạn kia, Scorpio và Capricornus cùng lúc nhíu mày

-là tớ thua, nhân vật nữ do tớ điều khiển.-giọng cậu ngày càng nhỏ

-nhưng... nhưng cô cũng đã phạm luật, các cô đã đưa thuốc cho cô ta, nên cô ta mới không đau đầu đúng chứ- Leo muốn đòi lại sự công đạo cho Gemini, hay đúng hơn là đòi lại mặt mũi của nhóm

-thuốc sao, Pisces đưa cho bọn đi- Aries cười rồi nhìn sang cô, cô như hiểu ý từ đài bên này nhảy một phát bay qua đài bên kia, đưa họ cái thứ mà lúc này họ cho là gói thuốc rồi nhảy về

"chọn nhân vật nam" , bốn chữ này cũng khiến cho họ tức muốn học máu.

-được rồi Virgo giờ tới cậu lên- Aquarius nhìn gương mặt thay đổi liên tục của Scorpio mà không khỏi mỉm cười.

-được rồi- cô nhảy xuống nhà không qua nghe dặn dò như hai người kia.

-Capricornus cậu lên đi- nghe xong câu chỉ huy từ Scorpio, anh lập tức nhảy xuống

-hạng mục- anh lạnh lùng nhìn vào cô, mà không biết rằng cô đang cười thầm trong bụng khi nhìn lớp trưởng đang mất bình tĩnh

-nghe nói anh là một hacker vậy hai chúng ta thì thử xem ai phá được mạng lưới thông tin của công ty Bạt Tuấn được chứ, lớp trưởng lớp 11SS- nói xong cô đã lôi ra một chiếc máy tính (Sa: ở đâu có vậy, Virgo: bí mật), nhìn anh còn đang sững sờ khi nghe cô nói.

Thấy mình hơn lố anh chóng lấy lại hình tượng, rồi cũng lôi ra một chiếc máy.

Hai người ngồi xuống màn hình bắt đầu hiện lên hàng loạt các dòng chữ.

Họ gõ rất nhanh, nhanh đến nổi người phía trên không thấy tay họ nhúc nhích nhưng chữ vẫn tiếp tục hiện.

Gõ một hồi, mọi người nghe thấy tiếng than thở của Libra

-hai người còn muốn tới chừng nào nữa

-kết thúc- Virgo hô lên tay nhấn enter, mọi người đồng loạt nhìn vào chiếc máy của cô, nó hiện lên dòng chữ phá thành công.

Máy của Capricornus cũng vậy nhưng đáng tiếc anh chỉ chậm hơn cô có vài giây.

-tới lượt tôi- Aquarius nhảy xuống đập tay với Virgo.

Scorpio cũng nhảy xuống thay vì đập tay anh chỉ vỗ vai an ủi cho người bạn nối khố của mình

-thi gì- anh lạnh lùng nhìn vào đôi mắt xanh ấy

-bắn súng, ai nhiều điểm hơn thắng, 1 khẩu có 5 phát, như thế nào- cô cũng vào mắt anh mà nói chuyện.

-được thôi.

Hai người đứng trước hai tấm bia, cầm cây súng lên nhắm vào hồng tâm cách xa mình hơn chục mét.

Pằng...Pằng...Pằng...Pằng...Pằng năm phát anh nhắm điều trúng hồng tâm nhưng nó lại cho cái bảng tội nghiệp năm lỗ khác nhau.

Còn cô cũng năm phát nhưng chỉ có một lỗ đó mới chính là đỉnh cao của việc bắt súng

-hả năm phát mà chỉ có một lỗ, cô bắn tệ thế- Libra đứng trên mỉa mai cô, nhưng lại cứng họng khi nhìn thấy điểm số của cô lại cao hơn anh hai cô một điểm

-được rồi chúng tôi thua, các người có thể đi, hẹn gặp lại ở nhiệm vụ- anh mặt lạnh ngắt quay lưng về phía cô.

-hahahaha, không ngờ Thiên Yết anh cũng có ngày chịu thua, á không phải gọi như vậy phải gọi như thế nào đây?-cô cười lớn, rồi nhìn lên phía đồng bạn của mình, người của cả hai nhóm cùng nhau nhảy hết xuống

-phải gọi là, cậu thua rồi bạn cùng phòng- ba người còn lại đồng loạt nói lớn, tay tháo chiếc mặt nạ, cô cũng vậy làm cho nhóm người kia sững sờ

-sao...sao lại là mấy cậu- Cự Giải lắm bắp nhìn vào bốn người

-làm sao, tức không Sư Tử- Bạch Dương vỗ vai anh cười lớn, mặt anh đen hơn đít nồi

-lớp trưởng, chào nha- Xử Nữ nháy mắt tinh nghịch nhìn Ma Kết

-có người đã thua mình, vậy giờ phải làm gì đây ta- Song Ngư nhìn Song Tử mặt cực kỳ gian xảo

-đúng như lời hứa, chúng tôi phải hoàn thành một việc cho các cậu- Ma Kết nhìn lại cô, nhưng mặt có chút hồng

-thôi được rồi không chọc mấy cậu nữa, báo cho mấy cậu một tin cho đỡ xấu hổ nè, tớ biết căn nhà ông ta hay lui tới- Bảo Bình tay gác lên vai Thiên Yết, nói một câu mà mặt ai cũng tối lại

-vậy giờ bọn mình đến đó đi- Thiên Bình thực sự muốn báo thù cho mẹ cô ấy lắm rồi

-không, giờ tớ muốn về ngủ mấy cậu muốn thì tự mà đi, về mấy đứa-cô đưa tay che lại lúc mình ngáp rồi kéo hết người nhóm mình đi về

-yes mami- bọn họ lập tức chạy theo cô

-thôi về đi mai rồi đi- rồi cả bọn cũng chạy theo họ.

Về đến ký túc xá họ kéo nhau đi tắm, rồi lên phòng ngủ.

Họ chỉ đặt lưng lên là ngủ như chết chả biết trời trăng gì cả, chỉ có căn phòng số sáu

-không ngờ cô lại là Aquarius nha- anh ngồi trên giường lau đầu cho người đang ngồi dưới chân anh

-buồn ngủ quá- không đáp lại câu nói của anh, cô chỉ giựt lại khăn tắm rồi leo lên ghế ngủ

-nè qua giường mà ngủ- anh thật sự muốn cô ngủ trên giường nha

-vậy là anh muốn làm vật thí nghiệm của tôi- giọng cô nhỏ dần rồi chìm vào giấc ngủ sâu.

Anh chỉ nhẹ nhàng bế cô lên rồi đặt lên giường.

Nhắm mắt rồi ôm cô vào lòng mà ngủ

CHAP THỨ NĂM (2300 CHỮ)
 
(12 Chòm Sao) Lạnh Lùng Cười Lên Đi
THẮC MẮC CỦA SA


Sau khi đăng chương 13, Sa có một số thắc mắc như sau

Thứ nhất: các bạn thấy truyện của Sa như thế nào?

Thứ hai: các bạn có câu hỏi gì muốn Sa giải đáp không?

Thứ ba: nếu có, thì bạn muốn Sa trả lời, hay các bạn muốn nhân vật trả lời

Các câu hỏi Sa sẽ trả lời sau khi đăng chương 20, nó cũng giống như ngoại truyện vậy nên nếu các bạn không có câu hỏi tức là ngoại truyện này sẽ không có.

Cảm ơn các bạn đã theo dõi và ủng hộ truyện của Sa.

Mừng truyện đạt được số 4.5k người xem
 
(12 Chòm Sao) Lạnh Lùng Cười Lên Đi
Chương 14: gặp lại cha (part 1)


Sáng hôm sau, từ phòng số một đến phòng số năm dậy cực kỳ sớm, tập trung tại phòng khách với một lý do hết sức đơn giản "muốn nhìn hai người phòng số sáu ôm nhau ngủ".

Cả đám tay cầm điện thoại đi thật nhẹ nhàng, đến trước căn phòng số sáu.

Thiên Bình nhận nhiệm vụ cao cả nhất là mở cửa, vừa mở ra đã nghe thấy một giọng nói trầm

-mới sáng sớm mấy cậu kéo nhau lên đây làm gì, sao không ngủ thêm chút nữa- họ thấy Bảo Bình đang ngồi trên ghế làm việc với cái laptop, Thiên Yết thì vẫn còn đang ngủ không biết trời trăng gì cả.

Mái tóc bây giờ vẫn là màu bạch kim, ngồi trong phòng không bật điện, ánh sáng máy tính chiếu vào mặt, làm cho cả đám sợ hết hồn tưởng là có ma

-umk thì, bọn tớ muốn kêu mấy cậu dậy sớm, rồi đến nhà canh ông ta ấy mà- Bạch Dương bịa ra một lý do mà cô cho là ổn nhất, nhưng cô biết nó sẽ không làm cho mami cô tin hoàn toàn.

-đến sớm, làm gì? không phải ông Tuấn nói rằng ông ta chỉ xuất hiện từ trưa đến tối thôi sao- mặt cô một chút biểu cảm cũng không có.

Ánh sáng, nó len lỏi vào các ngỏ ngách, xuyên qua tấm rèm che, chiếu vào người cô.

Màu xanh, tóc cô từ màu bạch kim chuyển thành màu xanh rồi sao?

Cả bọn nhìn cô không chớp mắt, ba người kia thì đã quá quen với việc này rồi, tóc cô.

-vậy... cậu kêu Thiên Yết dùm bọn tớ, rồi xuống nhà ăn com nha- Thiên Bình ngẩn người khi nhìn thấy việc này, cô khó khăn lắm mới có thể nói ra được một câu hoàn chỉnh.

-được thôi- Cô đóng laptop lại nhìn sang đám người đang kéo nhau xuống phòng khách.

Cô đứng dậy đi đến bên cạnh anh, mặt cúi sát nhìn vào anh nhớ lại chuyện lúc nãy.

~Flashback~

Sáng, cô giật mình tỉnh giấc khi gặp lại cơn ác mộng năm đó, nó đã ám ảnh cô suốt 10 năm rồi, trong 10 năm qua cô chưa bao giờ có một giấc ngủ trọn vẹn.

"Sao khó thở vậy?", cô nhìn sang bên cạnh thấy được gương mặt phóng đại của anh.

"Sao mình lại nằm trên giường, anh ta đưa mình qua sao?", cô chăm chú nhìn vào gương mặt của anh.

-Thật đẹp, nếu như anh chịu cười nhiều hơn một chút thì có phải hay hơn không- cô nằm trong lòng anh, tự nói chuyện một mình.

Đột nhiên cô đưa tay lên bóp chặt lấy mũi anh

-tại anh mà tôi ngủ không được, tại anh mà tôi lại nhìn thấy giấc mơ đó, cho anh chết- cô miệng thì nguyền rủa anh, tay bịt miệng tay bóp mũi, 1 phút...

2 phút

-umk...- tay anh quơ vào không trung, cô cười một cách thích thú.

"nhẹ thôi", tiếng của mấy người kia ở ngoài cửa truyền vào làm cô giật mình.

Thả anh ra, nhảy qua ghế, rồi lôi cái laptop ra.

Còn lại mọi người đã thấy

~endback~

-anh mà không dậy, tôi cởi đồ anh ra đó nha- nói nhỏ vào trong tai, thổi hơi vào, tai anh bỗng đỏ lên.

Mở mắt ra, ai vậy, hình ảnh mập mờ trước mặt anh.

"Là cô ta, sao lại gần như vậy", "sao mình không cử động được".

Bây giờ tay của anh đã bị cô giữ cứng ngắt, anh cử động không được, đôi mày nhăn lại

-anh hay quá ha, nhân lúc tôi ngủ, ôm tôi lên giường, may là lúc nãy tôi ra khỏi giường kịp, nếu không giờ tôi không có mặt mũi mà gặp họ nữa- Cô càng dí sát vào anh hơn, anh có thể cảm nhận được hơi thở của cô.

Hai người bây giờ thật ám muộn.

-vậy giờ cô bỏ tôi ra đi, đừng có sát như vậy- Anh quay mặt qua chỗ khác như mấy cô nàng bị người yêu ép vào giường vậy, nhưng không được, chỉ cần anh quay đi là mũi của hai người lại chạm vào nhau

-biết vậy mà còn dám ôm tôi lên giường có tin tôi cho anh mất zin không- môi hai người sắp chạm nhau rồi

-hai người có chịu dậy không- giọng Xử Nữ từ dưới nhà la lên làm cô hết hồn

-thả anh ra cũng được nhưng tôi cũng phải có một chút bồi thường tổn thất chứ- nói đoạn cô cúi xuống hôn anh, là một nụ hôn sâu, lưỡi hai người dây dưa, khi thấy anh sắp thở không nổi cô mới chịu thả anh ra

-dễ thương quá đi, dậy xuống ăn sáng- cô mỉm cười khi thấy mặt anh đỏ ửng, nhéo mũi anh một cái rồi ra khỏi phòng.

Còn anh bây giờ vẫn chưa hoàng hồn.

Cô vừa hôn anh sao?.

Chậm chạp rời giường, đi xuống lầu như người mất hồn, mặt anh bây giờ vẫn còn hồng

-nè anh hai, mới sáng sớm mặt mày sao như đưa đám vậy- Thiên Bình ngồi trong bàn ăn nhìn thấy anh hai, cô thấy anh hai hình như có tâm sự thì phải

-nhanh đi ông hai, rồi còn đi nữa- Song Tử nhìn anh lắc đầu, có phải gặp ma đâu mà mặt anh kỳ vậy

-Thiên Yết hình như cậu muốn bị phạt thì phải- Bảo Bình tay sờ môi, nhìn anh mỉm cười.

Cả đám lạnh sống lưng, họ cảm thấy kinh dị hơn nữa là tản băng ngàn năm kia đang đỏ mặt

-không...không có- anh lắp bắp chạy vào nhà vệ sinh làm vscn

-ăn cơm đi- cô lạnh lùng nhìn sang cái đám người vẫn còn đang sững sờ kia.

Ăn sáng xong cả đám tập trung tại nhà xe, nhưng họ vẫn chưa chịu đi

-nè Bảo Bình, cậu đang đợi ai vậy- Thiên Bình mặt mày nhăn nhó, trời thì nắng chan chan bắt người ta đứng hơn một tiếng đồng hồ, bộ muốn nướng cô hả

-tới rồi- mọi người đồng loạt quay lại, là Thúy Uyên.

-sao lại cho cô ấy đi chung- Bạch Dương khó hiểu nhìn mami

-cho cô ấy gặp cha của mình, thôi lên xe đi- cô chỉ giải thích ngắn gọn rồi kéo Thúy Uyên lên xe mình.

7 chiếc xe moto phóng như bay trên đường đến khu X.

Khu X nó cách xa trung tâm thành phố khoảng 10 cây, hai bên đường chỉ có cây không có nhà, nếu không phải có đường thông tới nơi đó thì khu X sẽ hoàn toàn ngăn cách với thế giới.

-đến rồi- mọi người xuống xe.

Trước mặt họ bây giờ là một căn nhà đã bị bỏ hoang, nó không lớn lắm nhưng đủ để một gia đình ba người sống

-giờ sao đứng đây đợi hả- đùa chắc 12 giờ trưa đứng trước cửa nhà hoang, ghê quá

-không đi theo tôi- cô quay lưng lại, dẫn mọi người đến một căn nhà cách đó không xa.

Móc trong túi ra một chùm chìa khóa, mở cửa rồi dắt xe vào.

Căn nhà này cũng chẳng khác nhà hoang, bụi bẩn bám đầy

-nhà của ai vậy, sao giống nhà hoang vậy Bảo Bình- Xử Nữ bịt mũi lại cố tìm một chỗ cô cho là sạch nhất đứng vào đó

-nhà tớ- cô chỉ nói vậy, để lại mấy người còn đơ vì câu nói của cô mà lên lầu.

-thôi dọn dẹp chút đi, nếu không tớ ra ngoài đợi tốt hơn- Thiên Bình cũng có chút khó chịu, nhưng là nhà của Bảo Bình cô không dám rủ mọi người ra ngoài.

-mọi người yên tâm, đây là ngôi nhà mà gia đình cô ấy thường hay đến nghỉ, nhưng nó đã bị bỏ không ai dọn dẹp hơn 10 năm rồi, nên mọi người chịu khó chút nha- Thúy Uyên miệng nói tay không biết lôi từ đâu ra mấy cái khăn, thùng đưa cho bọn họ

-hình như cô rất quen thuộc với căn nhà này- Song Ngư nhìn vào Thúy Uyên, cô không hề biết là mami có căn nhà này nhưng cô ta lại biết còn rất rõ nữa là đằng khác.

-tại tớ và mẹ từng là giúp việc cho nhà cô ấy, cha tớ là quản gia nhưng không ngờ ông lại...-cô nói nhưng mặt lại cúi xuống, giấu đi sự xấu hổ

-thôi dọn dẹp đi- Bạch Dương có cảm giác rất ghét Thúy Uyên, vì cô được Bảo Bình quan tâm hơn sao, hay là vì cô biết những việc của mà Bảo Bình mà cô không biết.

Bọn họ dọn dẹp trong im lặng, chẳng ai nói gì cả, còn anh thì lẳng lặng đi lên lầu mặt kệ bọn họ.

Lầu hai chỉ có hai căn phòng, căn bên trái thì đóng kín mít, ổ khóa bị rỉ xét, căn bên phải thì đã bị mở ra.

Mở cửa căn phòng đó, bước vào anh nhìn thấy một căn phòng của con nít, màu hồng.

Trên bề cửa sổ, bây giờ Bảo Bình đang ngồi đó, nước mắt cô cứ đua nhau mà chảy xuống

-nè cô làm sao vậy- anh chạy tới, dùng tay lau đi những giọt nước mắt của cô

-tôi đã từng có, một gia đình, có ba có mẹ, có hạnh phúc, yêu thương.

Chúng tôi thường hay đến đây vào những dịp mà ba tôi rảnh.

Nhưng tôi đã mất nó, mất đi tất cả.

Ông ta đã phản bội cha mẹ tôi, giết chết họ rồi đốt mất nhà tôi, đốt mất thời thơ ấu của tôi.

Vợ ông ta đã đưa Thúy Uyên và tôi cùng nhau bỏ đi.

Nhưng ông ta vẫn không chịu buông tha cho tôi, ông ta đến đây muốn bà giao tôi ra, nhưng may là tôi đã kịp bỏ trốn, từ đó đến giờ đã là 10 năm rồi- cô nhìn vào khoảng mà kể lại cho anh những việc mà cô đã từng trải qua trong nước mắt.

Anh đi đến kéo cô mà ôm vào lòng.

-cô cứ khóc đi, khóc xong sẽ ổn thôi mà-anh an ủi cô mà lòng đau như cắt, cô cũng như anh lúc nhỏ vậy

-vì sao, vì chứ, vì sao lấy lại mất gia đình của tôi, vì sao lại phản bội chúng tôi, tại sao chứ- cô chặt lấy anh, khóc lớn như một đứa bé bị lấy mất cây kẹo ngọt.

-...- bây giờ anh thật sự không biết làm gì để an ủi cô, từ trước tới giờ anh chưa bao giờ quan tâm ai cả nên cái cách an ủi người khác anh thật sự đã quên mất rồi.

Hai người bên trong phòng ôm nhau khóc, đâu biết rằng toàn bộ quá trình đó đã bị Thúy Uyên thu vào mắt.

Chắc họ sẽ như vậy cho đến tối nếu như không có tiếng gọi của Thiên Bình

-ông ta đến rồi- cô vội đẩy anh ra, lau đi nước mắt trên mặt mình, nhón chân hôn anh rồi chạy xuống nhà, anh cũng chạy theo.

Họ kéo nhau bao vây cả căn nhà, Thúy Uyên chỉ biết nhìn mọi người đang cố bắt lấy cha mình.

Người đàn ông trong nhà kia thì vẫn chưa biết sự hiện diện của họ, ông ngồi thẫn thờ nhớ lại những thời gian đẹp đẽ ngày trước

Két... tiếng mở cửa chói tai vang lên, kéo ông ta về thực tại, nhìn ra phía cửa

-cô...cô chủ Bảo Bình- ông lắp bắp nhìn vào người con gái đang đứng trước mặt mình.

Đã 10 năm rồi, cô đã khác trước rất nhiều nhưng ông ta vẫn nhận ra, đôi mắt xanh khác biệt với mọi người thêm những tia thù hận mà ông thấy 10 năm trước, lúc cô bé đứng trước linh cửu của ông bà chủ

-cô chủ, ông còn dám gọi tôi là cô chủ?- cô gắt lên làm cho những người đứng ở ngoài toát mồ hôi nhất là con gái ông ta

-tôi...-ông chỉ thốt ra một chữ rồi cố gắng tìm lối thoát

-xin lỗi nha, ông đi nhầm hướng rồi- Bạch Dương, Sư Tử, Song Ngư, Song Tử từ phía ngoài cửa sổ mà nhảy vào

-nhầm rồi- cánh cửa phía sau ông ta từ lúc nào đã xuất hiện Xử Nữ, Ma Kết, Cự Giải, Kim Ngưu.

-xin lỗi ông thoát không nổi đâu- nghĩ phía Bảo Bình là chỗ an toàn nhất, nhưng ông ta đã lầm phía sau Bảo Bình có sự xuất hiện của Thiên Yết, Thiên Bình, Nhân Mã còn có

-con gái sao con lại ở đây- ông từ ngạc nhiên chuyển sang sợ hãi, sao Thúy Uyên lại ở đây

-cha- cô chạy đến ôm chầm lấy cha mình

CHAP THỨ SÁU (2100 CHỮ) Hu ra, Sa đã thực hiện xong lời hứa của mình, bắt đầu từ tuần sau lịch đăng sẽ như bình thường cảm ơn mọi người đã ủng hộ truyện của Sa

-
 
(12 Chòm Sao) Lạnh Lùng Cười Lên Đi
Chương 15: gặp lại cha (part 2)


Hai người ôm nhau, nước mắt nước mũi chảy tùm lum kinh dị chết đi được, các sao nữ la thầm trong lòng, còn Bảo Bình cô chỉ đứng im nhìn họ.

Thật sự hạnh phúc vậy sao, cha con gặp lại hạnh phúc vậy sao.

Cô bây giờ như cái xác không hồn, rất nhiều câu hỏi hiện lên trong đầu, cô sẽ không quay về thực tại nếu không có cái vỗ vai của Thiên Yết.

-cha, mấy năm nay cha đã ở đâu vậy, có biết con nhớ cha lắm không- Thúy Uyên ôm cha mà lòng cứ cô nghĩ cách giúp cho ông thoát khỏi sự truy sát của nhóm người kia.

-Thúy Uyên cẩn thận- Bảo Bình hét lên, chạy về phía cô, nhưng đã không kịp.

Máu, chảy từ trên lưng chảy xuống nền nhà đóng đầy bụi, một khung cảnh thật thê lương.

Nhưng người bị bắt không phải Thúy Uyên là ông ta, Hắc quản gia

-cha, đừng mà, cha ơi đừng mà- Thúy Uyên khóc òa lên, trong tay cô là người cha đã hơn 10 năm trong gặp đang ngã xuống, máu thấm một mảng lên chiếc áo sơ mi trắng.

-lập tức đuổi theo- Xử Nữ kéo ba người kia chạy theo kẻ đã bắn lén kia, những người còn lại chỉ biết đứng nhìn, họ không biết mình nên làm gì nữa.

Đáng lẽ bây giờ họ phải vui mừng chứ, nhưng trong lòng có nhiều nỗi buồn, buồn thay cho cô sao, hay là buồn vì ông ta không chết trong tay họ.

-cô chủ... tôi xin cô... hay thay cho chúng thôi... chăm...chăm sóc cho con bé...nó vô tội... tôi xin cô- Bảo Bình bắt lấy cánh tay đầy máu của ông

-không, con ông thì ông tự mà lo, Hắc quản gia- cô nhìn vào ông, ánh mắt thương xót nhìn vào người đàn ông đang hấp hối kia

-cảm...ơn... cô chủ- ông nói lời cảm ơn xong cũng là lúc ông trút hơi thở cuối cùng.

-cha, cha ơi đừng bỏ con mà

-xin lỗi, hắn chạy mất rồi- bốn người chạy về mình đầy mồ hôi

-Song Ngư, Bạch Dương đưa ông ta về- Bảo Bình đánh ngất Thúy Uyên ôm cô vào lòng, nhìn sang bọn họ, hai người kia lập tức đưa xác ông ta đi

-Thiên Yết, đưa cô ấy về giúp tôi được chứ- cô nhìn vào anh, anh chỉ lặng lẳng ôm người con gái đang bất tỉnh kia lên xe

-mấy cậu ở lại, dọn dẹp giúp tớ được không?- đứng dậy phủi hết lớp bụi trên người, rồi bỏ ra ngoài, phóng xe đi mất.

-được thôi- họ cố vọng theo người đang chạy xe trong nước mắt kia.

Cô chạy rất nhanh, nước mắt cứ chảy xuống khiến cho cô khó chịu.

Dứng lại trước hai ngôi mộ nằm lẻ loi ở góc khuất kia, cô quỳ xuống tay nắm thành quả đấm

-cha, mẹ con làm vậy có đúng không, hay là con đã sai rồi, làm ơn nói cho con biết đi, con đã sai ở đâu đi, sao thấy ông ta chết rồi lòng con lại đau như vậy.

Hai người làm ơn nói cho con biết đi- cô gục bên cạnh mộ ba mẹ mình, nước mắt vẫn còn chảy.

Tối đến cả đám đã tập trung tại ký túc xá, mặt ai cũng như đưa đám

-ngày mai, mấy cậu rảnh không, giúp cô ấy lo đám nha- nụ cười méo mó của Song Ngư chẳng làm cho cả đám khá lên được

-nếu mấy cậu bận thì thôi mai bọn mình tự đi cũng được- Bạch Dương không cười, cô chỉ nói vậy rồi lên phòng, kéo cả Xử Nữ và Song Ngư lên phòng, bọn họ không để ý rằng lúc lên lầu cô đã nói một câu cực nhỏ chỉ đủ họ nghe thấy "tối nay tập trung tại căn cứ".

- cả đám đứng đây không nói chuyện, não có bị vấn đề nào không- Bảo Bình đi vào nói móc, làm cho cả đám tức xì khói.

-não cậu mới có vấn đề- Song Tử đốp lại ngay

-dậy sao chưa chịu đi ngủ, bộ bị ông ta ám hả

-cậu mới bị ông ta ám- Sư Tử nói lại miệng nở nụ cười, đúng rồi sao họ phải buồn chứ, đáng lẽ phải ăn mừng chứ sao lại buồn

-Bảo Bình mai cậu có đi đám tang của ông ta không- Thiên Bình đến bên cạnh cô, nước mắt lại chuẩn bị rơi nhưng chả biết lý do

-có- cô mỉm cười an ủi, lau đi giọt nước mắt kia, tay kéo Thiên Yết lên lầu, bỏ lại cho đám kia một chữ 'BƠ' to đùng.

-nè, cô sao vậy- cánh cửa phòng vừa đóng, Bảo Bình liền quay lại ôm chầm lấy Thiên Yết

-cho ôm chút- cô gục mặt vào ngực của anh nước mắt thấm ướt cả áo

-sao vậy, mới cười mà- anh ôm lấy cô, nước mắt cũng sắp rơi

-không biết, chắc là có bụi

-có cần lấy ra không

-không, chỉ cần ôm là nó ra được (Sa: tài vậy)

Họ ôm nhau, đứng cạnh cửa hơn nửa tiếng đồng hồ, cô buôn anh ra chân nhón lên

-nè tui không phải hàng miễn phí- anh phì cười, cúi xuống đáp lại co

-không phải miễn phí, mà là của tôi

-nè hai người đừng có trên đó mà khóc nữa, xuống ăn cơm- Thiên Bình hét lên, họ buôn nhau ra rồi đi thay đồ

-nè xí nữa đi với tôi nha- Cô kéo anh lại, nói nhỏ vào tai anh

-được- anh không biết cô sẽ đưa anh đi đâu (Sa: đi bán nội tạng, hoặc làm đồ thí nghiệm của bả), nhưng anh tin, nơi đó chắc không tồi.

Hai người bước xuống nhà, khung cảnh trước mắt làm cho họ suýt bật ngửa.

Chén bát vỡ tan tành, bàn ghế cái đứng cái nằm, nước thì chảy đầy nhà, còn họ thì đang rượt nhau chạy quanh nhà, cả Xử Nữ và Ma Kết cũng có mặt

-DỪNG LẠI HẾT CHO TỚ- ác ma hiện hình làm cho họ đứng im không dám nhúc nhích

-nói- bây giờ hai người họ chẳng khác nào ma vương tái thế, sát khí bao trùm cả căn nhà, những con mồi bé nhỏ không dám bỏ chạy, sát khí thật sự khủng khiếp

-hai...cậu...nghe tớ giải thích- bọn họ lắp bắp, các dụng cụ nấu ăn, bàn ghế đồng loạt rơi xuống

~Flashback~

Sau khi hai người kia lên phòng, đám người dưới này tính đi làm đồ ăn khuya, Song Ngư đang cầm ly nước trên tay, đi ngang qua Sư Tử bị cậu ta gạt chân hất hết ly nước lên người Bạch Dương.

-Sư Tử gạt chân tớ- cô quay lại chỉ thủ phạm, còn Bạch Dương điên tiết lên cầm cái chén trong tay chọi Sư Tử, anh né kịp nhưng người dính chưởng lại là Thiên Bình.

Cô cúi xuống cầm quyển sách ném Bạch Dương, nhưng lại trúng Xử Nữ, Xử Nữ ném lại thì trúng Cự Giải đang nấu ăn, làm cả cái chảo thức ăn đổ ra ngoài, Kim Ngưu khóc ròng, cầm bị rác ném Xử Nữ nhưng lại trúng Ma Kết, ờ thì cả đám nhào vô ném nhau, những đươn sự còn lại cũng chạy vô chung vui.

~endback~

-trực vệ sinh hai tháng, lấy lại tiền sinh hoạt phí một tuần, ai trái luật làm vật thí nghiệm của tôi một năm- Bảo Bình nhìn họ hết sức yêu thương nói ra hình phạt, cả đám lưng đổ một lớp mồ hôi lạnh

-lập tức dọn dẹp, nữa tiếng sau kiểm tra, chưa xong hình phạt gắp đôi- Thiên Yết lạnh lùng nhìn họ rồi quay lại phòng ngủ.

Họ vì quá sợ hãi bây giờ vẫn chưa chịu nhúc nhích

-còn 29:10 giây, mấy cậu lo mà làm nha, buổi tối vui vẻ, good lucky baby- một nụ hôn gió kéo hồn bọn về, giờ chỉ biết dọn thôi chứ sao giờ ôi đời tôi.

Bọn họ dọn xong cũng đã gần nữa đêm, chẳng còn tâm trạng nào mà ăn uống, họ tắm rửa rồi đi ngủ.

Ban đêm thời gian hoạt động của những loài động vật khát máu, trên mái nhà có năm thân ảnh lướt qua như bay.

Họ dừng lại trước một căn nhà, mở của bước vào và biến mất.

Bây giờ, trên năm chiếc ghế của căn cứ AVPA, có năm người một thân màu đen đang vắc chéo chân, mắt nhìn lên màn hình đang hiện thì hàng loạt danh sách làm ăn của công ty nào đó.

-toàn làm ăn phi pháp, Aquarius ở đâu mà cậu có cái này

-là ông ta đưa tớ, Virgo lập tức kiểm tra xem là công ty nào

-được, nhưng tại sao hôm nay chúng ta lại có vinh hạnh được Scorpio ghé thăm vậy

-là tớ kêu anh ấy tới, bây giờ anh có thể giúp bọn tôi một việc được không

-việc gì?

-đây là loạt đạn nào vậy?-Trên tay Pisces xòe lòng bàn tay ra, trên tay cô là một vỏ đạn

-đạn "Razor-Core" cỡ 5,56mm 77Gr, ở đâu mà cô có

-là lúc hắn bỏ trốn làm rơi lại thứ này

-thôi được rồi, Aries ông ta sao rồi?

-đã qua cơn nguy kịch nhưng vẫn chưa tỉnh

-thế thân?

-đã sắp xếp xong

-cậu đã cứu ông ta sao?

-ông là là chìa khóa duy nhất giúp chúng ta tìm được kẻ đứng sau chuyện này, bây giờ cứ cho chúng thấy ông ta đã chết, đuôi hồ ly sẽ nhanh chóng hiện ra thôi

-được, bây giờ về ngủ nha

Cuộc đối thoại trôi qua một cách nhanh chóng, về ký túc xá chỉ còn việc là ngủ.

Ba ngày sau đám tang Hắc quản gia họ cuối cùng cũng nhớ tới việc chuẩn bị cho vũ hội.

Sa có việc muốn thông báo, thứ sáu tuần này Sa tiếp tục về quê hihi tại ba mẹ Sa rảnh quá không có việc làm nên mới đi suốt nên mọi người thông cảm khi nào Sa về Sa sẽ viết tiếp cảm ơn mọi người đã xem.
 
(12 Chòm Sao) Lạnh Lùng Cười Lên Đi
Thông báo


Sa đã về nhà được hơn một tuần rồi, trong một tuần này Sa đã cố gắng lắm nhưng chất xám hình như hết rồi.

Mấy bạn thông cảm cho Sa nha khi nào có ý tưởng Sa chắc chắn sẽ đăng bù cho các bạn

GOMENASAI
 
(12 Chòm Sao) Lạnh Lùng Cười Lên Đi
Chương 16: lễ hội


Lễ hội của trường được các nhà báo, phóng viên để mắt, trên tivi phát hàng loạt các thông tin của vị chủ tịch tài ba trường Zodiac.

Thầy Xà Phu chính là người con trai độc nhất của vị chủ tịch này, nhưng ngoài hiệu trưởng ra còn lại chẳng ai biết được.

1 tuần của lớp 11SS trải qua vô cùng nhẹ nhàng, 4 ngày đầu là lo việc của Hắc quản gia, 3 ngày sau mọi người chỉ ngồi an nhàn mà xem tivi.

Nhưng sự luôn luôn chỉ có một là Thiên Bình chưa hề có mặt tại ký túc xá, vì cô chính là người đảm nhận nhiệm vụ đi thiết kế đồ cho mọi người.

-nè Thiên Bình mấy bộ đồ đâu, tối nay 7 giờ có mặt đó- Song Ngư nhìn vào con gấu trúc trước mặt, môi không khỏi nhếch lên "mới có 3 ngày mà cậu xấu như một con ma"

- ở trong phòng tớ, xí nữa đưa cho- ngáp một hơi thật dài, trông Thiên Bình thật sự rất mệt mỏi

-nè mọi nghe gì chưa, công ty Lục Thị muốn ký kết hợp đồng với công ty Mạnh thị đó- Sư Tử chạy vào thông báo ai nghe cũng đen mặt, trừ vài người

-thật quá đáng, công ty chúng ta là đứng trong top 10 thế giới họ không chịu ký, nhưng Mạnh Thị là đứng thứ 8 trong nước thôi, mà họ chịu ký có khùng không vậy- Song Tử bất mãng nói mà không biết rằng anh là nạn nhân đầu tiên của những thí nghiệm chưa thành của Bảo Bình.

-đúng đó, Mạnh Thị có gì hay đâu, chúng ta mạnh hơn bọn họ mà, chắc là não có vấn đề- Nhân Mã nạn nhân thứ hai hùa theo nạn nhân thứ nhất.

-mấy cậu có biết chủ tịch công ty Lục Thị là ai không- Bạch Dương nhìn họ lạnh lùng mà nói.

-không cần biết là ai nhưng chắc chắn não của chủ tịch gì gì đó có vấn đề- Sư Tử nạn nhân thứ ba

-nhưng bọn tớ nghe nói họ toàn tuyển thiên tài không đó- Song Ngư nở nụ cười bí hiểm nhìn vào chuột bạch của mami

-anh hai chủ tịch đó tên gì vậy- Thiên Bình bắt đầu có cảm giác lo lắng cho ba anh bạn kia, nhưng lại chưa rõ thực hư như thế nào

-không biết chỉ biết chủ tịch Lục Thị tên LỤC.HÀN.BẢO.BÌNH- anh cố tình nhấn mạnh cái tên Lục Hàn Bảo Bình làm cho ba người toát mồ hôi hột, nhìn sang ba người kia thì thấy trong tay họ là ba lọ thuốc thí nghiệm của Bảo Bình.

-chạy đâu cho thoát- ba người xử dụng "sư tử rống" trứ danh làm cho tai của mọi người ù lên, nhanh chân chắng lối thoát của ba người họ, ba nữ sát thủ dụng hết các kỹ năng mà mami từng dạy đổ hết lọ thuốc vào miệng họ rồi ung dung rời khỏi.

-nè mấy cậu có thấy mấy lọ thuốc thí nghiệm của mình ở đâu không- sáng giờ cô đã lục tung hết căn phòng rồi mà không thấy mấy lọ thuốc đó đâu, cô từ trước tới giờ tuy là người hay vứt đồ lung tung nhưng đối với những lọ thí nghiệm là tuyệt đối chưa bao giờ có sai sót.

-mami bọn con đã cho chuột bạch của người thử thuốc rồi- Song Ngư mỉm cười giơ lên cái lọ thí nghiệm đã không còn một giọt

-mami công dụng của mấy lọ đó là gì vậy- Bạch Dương giơ lên cái lọ thứ hai, mặt gian

-mami, mấy lọ này có nguy hiểm tới tính mạng không- Xử Nữ giơ lên cái lọ thứ ba, mặt không cảm xúc, còn nhóm người kia mặt không có một giọt máu nhìn Bảo Bình chằm chăm (ngoại trừ Yết ca, Kết ca cùng hai vợ chồng đang ở trong bếp tình tứ ăn bữa trưa)

-à lọ màu trắng là thuốc làm cho xương cốt loãn ra nhưng còn chưa hoàn thành tác dụng chắc chưa có gì đáng ngại đâu- "phù" Thiên Bình cùng Nhân Mã thở dai vì anh chính là người uống nó

-lọ màu cam thì làm từ mật ong bỏ thêm chút thuốc xổ cùng một lượng nhỏ axit, tác dụng tớ không nhớ rõ lắm- có sáu con mắt thương cảm hướng Sư Tử mà nhìn, còn anh chỉ biết khóc thương cho thân phận éo le của mình.

-lọ màu xanh nhạt chắc là nhẹ nhất chỉ có độc rết, bọ cạp cùng hai loại thuốc trừ sâu mới ra gần đây thôi- tất cả mọi ánh mắt đều hướng đến anh chàng mặt đang chuyển màu ở góc tường, xanh-đỏ-tím-vàng mặt anh chẳng khác tắc kè

-vậy có thuốc giải không- Thiên Bình toát mồ hôi nhìn đến chị dâu

-có

-đâu- mọi người điều mừng như điên

-ở trên phòng

-lọ màu gì- có vài người đã chuẩn bị tư thế chạy lên cướp đồ, vài người thì chuẩn bị né

-xanh đậm- rầm đùng rầm, ba tiếng vang lên làm cho những người ở ngoài tưởng có động đất

-Thiên Yết tôi có chuyện muốn nói với anh- bỏ lại gương mặt tươi cười lúc nãy, Bảo Bình tỏa ra sát khí ngút trời làm cho căn nhà như muốn đóng băng.

-có chuyện gì?- mặt anh giờ cũng lạnh không kém

-anh có biết công ty đókhông- cô giơ bảng danh sách làm ăn phi pháp mà cô đã in ra tối hôm qua.

-là... công ty Mạnh Thị- anh ngập ngừng rồi nói ra suy nghĩ của mình

-đúng, nhưng tôi cần anh giúp một tay

-làm gì?

-âm thầm cài người vào công ty ông ta, bên tôi sẽ ký hợp đồng hợp tác làm ăn phi pháp cùng ông ta, đối với những chứng cứ này chúng ta chưa đủ để buộc tội ông ta

-nhưng làm vậy quá nguy hiểm, lỡ bị công an ngó tới thì sao

-yên tâm, bên cảnh sát đã có người âm thầm giúp chúng ta rồi, cô ấy có nhiệm vụ bảo toàn mọi thông tin của chúng ta.

-là Anh Linh

-phải đội trưởng độ cảnh sát phòng chống tội phạm

-người của cô tài thiệt

-được rồi có chịu giúp hay không đây

- được

-nhưng anh phải giữ bí mật này chỉ có hai đứa mình biết thôi, được chứ- cô đưa ngón út trước mặt anh ý bảo móc ngéo

-trẻ con- anh phì cười rồi cũng móc cho cô vừa lòng

-anh cười có phải đẹp hơn không- cô lí nhí trong miệng

-cô nói cái gì?

-vô nhà

Hai người vào nhà.

Vào phòng Thiên Bình lấy đồ rồi về phòng thay quần áo, mặc kệ cái đám đang loi nhoi đang ở phía dưới cãi nhau.

6:30 phút tối, mọi người đã có mặt đông đủ ở dưới nhà

Bảo Bình một chiếc đầm trắng dài ngang gối, chân mang một đôi boot đen, mái tóc bạch kim (vì bây giờ là buổi tối) xõa dài ngang lưng một chiếc nơ buộc lại một ít tóc kết hợp với Thiên Yết một thân màu đen, chân mang đôi giày sneaker màu đen mái tóc vàng vuốt ngược.

Xử Nữ một chiếc đầm hồng, chân mang giày búp bê, mái tóc hồng cột cao cùng Ma Kết một bộ vest xám, chân mang oxford màu xám, tóc xám chải thẳng xuống ôm lấy gương mặt.

Bạch Dương thì mặc một chiếc đầm màu xanh lá nhạt, tóc cột hai bên, chân mang giày boot cao đi chung với Sư Tử mặc áo sơ mi trắng, thắt cà vạt, quần màu vàng chân mang derby

Song Ngư một chiếc đầm xanh dương, chân mang giày vải tóc thắt bím hai bên cùng Song Tử sơ mi trắng, quần xám, chân mang bucks

Thiên Bình một chiếc đầm đỏ chói, giày cao gót, tóc xõa kết hợp cùng Nhân Mã comle trắng mang giày loafer

Kim Ngưu đầm hồng, tóc thắt bím, chân mang búp bê hồng sánh vai cùng Cự Giải một thân trắng, mang giày boat shoes

(Sa: xin mời sáu cặp đôi tiến vào lễ đường, tèn ten ta ten

Sao: lộn tuồng rồi má

Sa: ủa tưởng mấy người cưới chứ)

Lớp 11SS xuất hiện, hội trường bỗng chóc nín thở, thật sự quá đẹp, quá hoàn mỹ, khó những từ có thể miêu tả hình dáng của họ bây giờ

-các em tập trung, sau đây là bla...bal... thành lập....bla..bal...vân...vân...mây...mây- ông hiệu trưởng kéo hồn bọn về đồng thời tra tấn mãng nhĩ của họ, mọi người ngán ngẩm đi kiếm cho mình đồ lót dạ.

-nè sao vậy- Xử Nữ vỗ vai Bảo Bình khi nhìn thấy cô đang thất thần nhìn một người đang đứng sau tấm màn che

-không có gì, tớ hơi đói rồi- cô lật mặt còn nhanh hơn lật sách đưa gương mặt cún con nhìn Xử Nữ.

-biết rồi, tớ đi lấy đồ cho cậu ăn- Xử Nữ xoa đầu cô như mẹ hiền, quay lưng tiến về phía bàn ăn

-có chuyện gì sao- Thiên Yết từ đâu đi tới, trên tay còn một ly nước ép trái cây màu đỏ như máu

-cậu có thấy ông ta quen mắt không- nhìn theo hướng mà cô chỉ, anh chỉ thấy một ông chú già đang đứng đó mặt mày nhìn tạm được, nhưng ăn mặc lại đặc biệt sang trọng

-ông ta chính là chủ tịch Mạnh Thị đó, nhưng tôi thấy ông ta quen lắm nhưng nhớ không nổi- cô tiếp tục nói kệ anh có đang nghe hay không

-đồ ăn của cậu đây, Thiên Yết cậu ở đâu chui ra vậy- Xử Nữ quay lại trên tay là một dĩa thức ăn nhẹ, nhìn thấy anh đang chăm chú nhìn người lúc nãy "bộ hai người này yêu ổng sao mà nhìn ghê vậy" trong lòng thì nghĩ vậy nhưng ngoài thì vẫn cười tươi như hoa, cho chính là chưa có muốn chết nha

-cảm ơn nha- cô chỉ nhẹ nhàng cầm lấy dĩa thức ăn rồi liếc Xử Nữ một cái, như hiểu ý cô Xử Nữ liền bỏ đi

-sau đây xin mời chủ tịch Mạnh Thị Mạnh Ngọc Hoàng Nam lên sân khấu- sau tràng vỗ tay kịch liệt trên sân khấu giờ là ông chủ tịch tài ba lừng danh, các phóng viên chụp ảnh lia lịa

-chào tất cả các em, tôi là Mạnh Ngọc Hoàng Nam, tôi chỉ có một mong muốn nho nhỏ là các em sau khi ra trường sẽ là nhân tài góp sức cho đất nước, còn bây giờ các em cứ thoải mái mà dự tiệc- bọn học sinh chỉ chờ có này lập tức phóng hết về bàn ăn

"ta mong các con sẽ là những nhân tài, giúp cho đất nước mạnh hơn", câu nói nhỏ vang vọng lại cô giạt mình toát mồ hôi

-Bảo Bình cậu sao vậy- Song Ngư nhìn mặt cô đang tái dần

-không có mình muốn về trước các cậu cứ chơi thoải mái- cô chỉ chờ có vậy lập tức chạy đi, Thiên Yết thấy vậy đuổi theo, trên đường về ký túc xá anh chỉ thấy cô đang gọi cho ai đó.

-nè cậu đi đâu vậy- anh thấy cô đang thay bộ đồ của sát thủ, anh cũng nhanh chóng thay luôn bộ đồ trên người (Sa; con người ta thay đồ sao mi dám nhìn, Thiên Yết; vợ ta, ta có quyền)

-đi gặp ba cậu nhanh lên- xong cô kéo anh đi, không cần chờ anh đồng ý

Lý do khiến Bảo Bình tái mặt là gì? người đàn ông đó có quan hệ gì tới cô? vì sao lúc ông ta nói thì cô lại nghe được giọng nói vang lên bên tai? xin các bạn đợi Sa một lát Sa đi hỏi chủ nhân cho hihi.
 
(12 Chòm Sao) Lạnh Lùng Cười Lên Đi
Chương 17: 12 gia tộc của 10 năm trước


Trên đường đi đến chỗ ông Tuấn, ba Thiên Yết, cô chẳng nói một lời nào (Sa: có phải đi ra mắt ba chồng đâu mà hồi dữ vậy, Bảo Bình: kệ tui).

Thiên Yết bắt đầu lo lắng.

Đến nơi, căn phòng đó vẫn vậy, vẫn lạnh lẽo, vẫn chỉ có một người đàn ông đứng tuổi ngồi đó, mặt đăm chiêu suy nghĩ không để ý đến sự hiện diện của họ

- ba - anh lên tiếng phá vỡ bầu không khí tĩnh lặng này, ông ngước lên nhìn họ nở một nụ cười gượng

-hai đứa ngồi đi, còn đòi gặp chú gắp có chuyện gì sao- ông nhìn cô bằng ánh mắt ôn nhu, sau khi biết được gương mặt thật cô ông đã ngầm cho cô điểm 10 về người con dâu tương lai, lại biết bọn họ học chung ông lại nắm chắc được phần nào, còn lại chỉ mong hai đứa yêu nhau nữa là được (Sa: bác yên tâm họ yêu rồi, Tuấn: được tới lúc tổ chức đám cưới bác chừa cho cháu một bàn lớn luôn, Sa: phải chừa cho đọc giả nữa bác, Tuấn: được)

- bác có phải Cao Đăng Bích Tuấn chủ tịch tập đoàn Cao thị đứng thứ hai 10 năm trước không- cô mặt lạnh không thể nào lạnh hơn, ông ngạc nhiên nhìn lại cô, đôi mắt vẫn như mặt hồ tỉnh lạnh không gợn sóng

-phải, làm sao cháu biết?

-rốt cuộc 11 gia tộc 10 năm trước bao gồm những ai?- trả lời ông là câu hỏi khác

-không phải 11 là 12

-12?

-đúng Lục Hàn Bách Dương đứng thứ nhất

Cao Đăng Bích Tuấn chú đứng thứ hai

Nguyễn Lộc Gia Nguyên đứng thứ ba

Trần Ngọc Tuấn Khải đứng thứ tư

Đạt Thiên Hoành đứng thứ năm

Hoàng Thiên Nhân Duy đứng thứ sáu

Gia Luật Đình Phong đứng thứ bảy

Lam Phương Ngọc Phi đứng thứ tám

Lê Hương Nhật Khánh đứng thứ chín

Lôi Hoàng Xuân Cường đứng thứ mười

Phan Ngọc Gia Hàm đứng thứ mười một

Mạnh Ngọc Hoàng Nam đứng thứ mười hai -ông trả lời cô như một cái máy tự động, anh thì ngạc nhiên vô cùng khi nghe đến cái người đứng thứ 12, còn cô vẫn cứ im lặng

- sao vậy bộ có chuyện gì hả?- Thiên Yết nhìn cô đầy khó hiểu

-10 năm trước có phải chú từng đi họp mặt chung với bọn họ tại căn biệt thự Lục gia phải không?

-đúng sao vậy?

-vậy có phải vì chuyện đính hôn của con chú và con bọn họ không?

-làm...làm sao cháu biết?- ông kinh ngạc nhìn cô, anh cũng kinh ngạc không kém

-vậy ai làm thông gia với anh, chú có biết không?- hai người tức khắc bật ngửa

-sao cháu lại hỏi chuyện này?

-cậu hỏi chuyện này làm gì?

-chú trả lời cháu đi đã.

-rồi chú làm thông gia với hai người là Lục Hàn Bách Dương và Phan Ngọc Gia Hàm, Nguyễn Lộc Gia Nguyên và Trần Ngọc Tuấn Khải, Đạt Thiên Hoành và Hoàng Thiên Nhân Duy, Gia Luật Đình Phong và Lam Phương Ngọc Phi, Lê Hương Nhật Khánh và Lôi Hoàng Xuân Cường

- Xử Nữ và Ma Kết, Thiên Bình và Nhân Mã, Song Ngư và Song Tử, Bạch Dương và Sư Tử, Cự Giải và Kim Ngưu, Thiên Yết và...- cô ngồi lẩm bẩm một mình rồi tự nhiên đỏ mặt, Thiên Yết bây giờ cũng biết trong đầu cô đang nghĩ gì

- nhưng đáng tiếc chú chưa biết tên con gái của bốn người kia, lỡ nhưng bọn chú không lấy nhau thì chú làm gì còn mặt mũi gặp mặt họ ở dưới hoàng tuyền đây, nhất là tản băng di động Lục Hàn Bách Dương, chắc chết- ông ngồi tự đọc thoại một mình

-Gia Luật Đình Phong còn sống, và chú cứ yên tâm con của đã tự nhiên mà yêu nhau rồi, còn Lục Hàn Bách Dương ngày mai là chủ nhật con sẽ đưa chú đi gặp ông ấy- cô đứng lên rồi đi ra phía cửa

-chú có thể biết tên của con không

-Lục Hàn Bảo Bình- chỉ bốn chữ nhưng gương mặt của ba người đã nở nụ cười hạnh phúc.

Sau khi về đến ký túc xá, họ chẳng ai nói câu gì mà vào phòng làm công việc mà coi như là thiên liêng nhất đó là...ngủ.

Hôm sau, chim ríu rít bay trong nắng, lá cây đung đưa theo gió, có một số lá vàng đung đưa không nổi liền rơi xuống tạo thành khung cảnh đẹp mê ly.

Phải mùa thu tới rồi, nó làm cho chúng ta cảm thấy được an ủi,mùa thu đang gõ cửa cuộc sống.

Mỗi năm mùa thu về đều mang theo thật nhiều cảm xúc đặc biệt cho con người bởi mùa thu có thể đan nên những tình cảm mới, mùa thu gợi lại cho người ta những tình cảm xưa cũ đã qua...

Tuy nhiên cũng có những người cảm thấy ghét mùa thu, ghét sự lãng mạn của nó thì chắc chắn là đang thất tình (Sa: ý hình như bị lạc đề rồi phải hông ta, ĐG: lại đề rồi).

Một căn biệt thự nằm vỏn vẹn trong 1000 mét vuông trong con số 100000000 mét vuông sân trường đang đón một ngày mới an lành với giọng hót oanh vàng của Xử Nữ

-TẤT CẢ DẬY HẾT CHO TÔI- cô tay chóng hông, mắt nhìn lên lầu hai, nơi có những con heo đang say giấc mộng. (Sao: nói ai là heo đó con kia, Sa: nói phong lông, ai dính ráng chịu)

Rầm...Binh...Bộp, kết thúc hàng loạt âm thanh đó là những giọng nói rất dõng dạt

-CÓ MẶT- họ đồng thanh hô to, tóc tai bù xù, quần áo sộc sệt, chưa có làm vệ sinh cá nhân, trong họ chẳng khác mấy con "HEO"

-tốt đi làm vệ sinh cá nhân đi rồi ăn sáng- đi vào trong bếp bỏ mặc đám heo con kia, Xử Nữ thanh thơi ăn bữa sáng của mình

-Xử Nữ, lần sau có gọi bọn họ thì giảm volume nha, bọn tớ đâu có tội mà sao phải hưởng chứ- Kim Ngưu miệng nhai thức ăn, hướng Xử Nữ cầu xin, mỗi lần cô ấy gọi mọi người dậy là cô lại bị nghẹn thức ăn

- đúng đó Xử Nữ, cậu đừng hét to quá, hại cho cổ họng đó- Cử Giải ôn nhu lâu thức ăn trên miệng Kim Ngưu

-được thôi, đúng rồi Bảo Bình hôm nay cậu có bận gì không- Xử nữ biểu môi nhìn cặp đôi sến súa trước mặt, nhìn sang Bảo Bình đang nhâm nhi tách cafe sáng.

-không- cô lắc đầu bỏ tờ báo xuống

-vậy hôm nay cậu có nhớ là ngày gì khồng?

-có

-được vậy xí nữa kêu Bạch Dương đi nha?

-umk- Thiên Yết và Ma Kết khó hiểu nhìn hai người bọn họ nói chuyện, Xử Nữ có vẻ thoải mái hơn khi thấy Bảo Bình đồng ý đi chung với cô, "còn hôm nay là ngày gì nhỉ, không phải cô ấy có hẹn với ba mình sao?".

- hôm nay nhiều món nha

-phải đó, bộ hôm nay chúng ta có tiệc hả?

- Cự Giải cậu nấu ăn ngày càng ngon nha

-không phải tớ nấu đâu, Xử Nữ nấu đó

-Xử Nữ cậu giỏi thiệt.

-nè hôm nay là chủ nhật bọn mình đi chơi đi

-được thôi

-bọn tôi có việc rồi- Bảo Xử Dương đồng thanh rồi cùng nhau đi lên lầu

- Song Ngư hôm nay là ngày gì vậy?

-không phải là chủ nhật sao, Thiên Yết cậu hỏi kỳ vậy?- Sư Tử nhìn bầu không khí thoáng chốc im lặng, một số người thì khồn biết chuyện gì, một số người thì đang có suy nghĩ nào đó trong đầu

- Song Tử hôm nay là ngày bao nhiêu

- 15/8

-mấy cậu ăn đi tớ đi đây- Song Ngư mặt buồn rầu đi lên lầu, không lâu sau họ thấy bốn người đều đã thay đồ rồi leo lên xe phóng đi.

Tất nhiên là trí tò mò đánh thắng cái bụng đói, họ như những tia chớp lên lầu thay đồ rồi dắt xe chạy theo bốn người kia

-kia không phải ba cậu sao- Sư Tử ngạc nhiên khi thấy ông Tuấn leo lên xe Bảo Bình

-đúng

-nhưng họ đi đâu vậy?

-đi theo rồi biết- họ phóng theo đến nghĩa trang

-sao họ lại đến đây?

-là gặp cha Bảo Bình sao?

-Thiên Yết cậu nói cái gì vậy?

-không, đi theo họ

Năm người phía trước đi đến ngôi mộ thứ nhất, ở phía sau họ thấy ông Tuấn quỳ xuống, nước mắt bắt đầu rơi, Bạch Dương theo đó cũng khóc theo.

Một lúc lâu sau, họ lại tiếp tục đi đến ngôi mộ khác.

Tám người kia đứng trước bia mộ lúc nãy ngạc nhiên nhìn thấy dòng chữ " Hoàng Thiên Nhân Duy, hưởng dương 44 tuổi"

-đây là ba của Bạch Dương sao?

-thôi đi theo họ đi

Ngôi mộ thứ hai cũng vậy, cũng mất một lúc lâu họ đi tiếp, lần này là Xử Nữ "Trần Ngọc Tuấn Khải, hưởng dương 47 tuổi"

-là ba của Xử Nữ

Lần dừng chân thứ ba, họ đứng trước hai ngôi mộ nằm khuất ở dưới góc cây, lần này chỉ có mỗi mình ông Tuấn khóc, nên họ chẳng biết được đó lại mộ của ai.

- đã đến rồi thì đi ra đi- Bảo Bình hướng nơi lùm cây đang có tám cái đuôi đứng đó, sau câu nói họ lần lượt xuất hiện

-sao lại đi theo chúng tôi- Xử Nữ tỏa sát khí nhìn họ, một số người đã muốn mặc áo khoác.

-bọn mình...

-là ba mẹ cậu sao- trên bia một có hai tấm hình một nam một nữ đang mỉm cười

- cảm ơn cháu đã đưa chú đi thăm họ, 10 năm rồi tản đá trong lòng chú cũng đã rơi rồi- ông Tuấn đứng dậy, trên gương mặt phúc hậu còn vương lại dấu vết của nước mắt

-à còn Gia Luật Đình Phong đâu, sao chú không thấy- ông ngó quanh vẫn con thiếu, không lẽ ông ta còn sống

-ba cháu giờ là chủ tịch tập đoàn Thăng Long, có vợ và một người con- Song Ngư như muốn khóc dựa người vào Bạch Dương khi nhắc đến cha mình

-thôi giờ về đi- ông Tuấn cũng không nói gì leo lên xe cùng bọn họ về ký túc xá

-ba sao lại muốn về chung với bọn con

-ờ ba muốn thấy bọn con sống sao thôi, yên tâm ba không làm kỳ đà cản mũi đâu- ông cười tươi rồi xuống ghế

-vậy tối nay ba ngủ đâu?

-ở đây- ông chỉ vào cái ghế

- bác lên phòng Thiên Yết ngủ đi

-vậy con cùng phòng với ai?

-Bảo Bình

-thôi bác ngủ đây vẫn tôi hơn

-bác cứ ngủ đi tối nay con có công việc không có ngủ trong phòng

-nhưng

-quyết định vậy đi- rồi cô đi luôn vào phòng thí nghiệm

-thôi bọn con nấu ăn đây

Hahaha, chap thứ hai trong ngày cảm ơn mọi người đã ủng hộ truyện của Sa
 
(12 Chòm Sao) Lạnh Lùng Cười Lên Đi
Chương 18: gặp lại cha, con vợ bé


Sáng hôm sau, mọi người cùng nhau dậy từ rất sớm, vì hôm nay có sự hiện diện đặc biệt là ông Tuấn nên các sao của chúng ta đã học tập rất nhanh gọn và có mặt tại phòng ăn lúc 6:00.

-chà mấy đứa ăn sang dữ nha, chú ngày nào cũng có bánh mì với nước lọc, mấy đứa có đủ thứ món luôn, thôi chắc từ này chú ở đây luôn quá.- ông Tuấn tấm tắc khen các món ăn trên bàn, mà không để ý có vài người mặt đã đen hơn đít nồi.

-thì chú cứ ở lại đi- Bảo Bình nhìn ông, miệng cười mỉm "sắp có chuột bạch rồi" (Sa: là ba chồng đó, Bảo Bình: ờ ha)

-chú cứ ở bao lâu tùy ý, bọn cháu chắc chắn sẽ bồi dưỡng cho chú tới khi nào chú muốn đi thì thôi- trái với mấy người đen mặt kia, mấy người còn lại mặt mày cười tươi như hoa

Kính koong, tiếng chương cửa vang lên thu hút sự chú ý của mọi người.

-để tớ đi mở cửa cho- Song Ngư nhanh chân chạy ra phía cửa, lúc mở cô mới hối hận, người đứng phía sau cánh cửa là đàn ông quan trọng hơn hết cô gọi người đó là ba.

-Bảo Bình chủ tịch công ty Thăng Long tới thăm- cô chẳng màn nhìn bọn họ, đi lại phía bàn ăn nốt bữa sáng.

Người có mặt trên bàn ăn, ai nấy đều bực mình khi nghe tới chủ tịch công ty Thăng Long

-Gia Luật Đình Phong, ông đến đây có việc gì- Bảo Bình nhàn nhã uống một ngụm trà, con mắt sắc bén nhìn ba người đang run như cầy sấy trước mặt.

-chúng tôi đến đây để đưa con bé Song Ngư về nhà, ba ngày nữa nó có một cuộc gặp mặt với chồng chưa cưới- bà vợ bé lên tiếng như thể mình là người đúng, nhưng bà ta đâu biết rằng sát khí từ 13 người có mặt trong nhà đang lan ra với tốc độ nhanh chóng nhất là Song Tử.

-chồng chưa cưới, xin lỗi nha tôi nhớ là mình chưa hề sắp xếp cho cậu ấy bất cứ cuộc gặp nào cả, hơn nữa vợ bé thì không quyền lên tiếng ở đây- Bảo Bình mặt lạnh hơn tiền, tay rờ ra phía sau lưng cầm lấy khẩu súng lục.

-cô...- người đàn bà đó tức muốn hộc máu, còn chồng bà vẫn một mực im lặng.

-nhưng nó là người trong dòng Gia Luật chúng tôi, cha mẹ đặt đâu con ngồi đó, cô chỉ là người đã bắt cóc nó đi, không hề có máu mủ gì với nó thì cô xen vào chuyện này làm gì.- đứa con gái đứng cạnh bà ta lên tiếng, Xử Nữ và Bạch Dương moi trong người một con dao nhỏ và chiếc kéo nhìn hai người đàn bà đang đứng đó.

-xin lỗi nha, từ lúc tôi đem Song Ngư đi thì cô ấy đã không còn là người của Gia Luật rồi, nếu mấy người thích tôi sẽ đổi tên cô ấy thành Lục Hàn Song Ngư, cô ấy chính là em gái tôi, Xử Nữ Bạch Dương tiễn khách- Bảo Bình đã hết kiên nhẫn khi nhìn thấy bọn họ, tìm biện pháp đuổi họ đi.

- ông bạn già lâu rồi không gặp, tôi không biết rằng ông lại sa đọa nhưng vậy- ông Tuấn nhìn bọn họ rời đi lòng tiết nuối.

-xin lỗi- lời nói nhỏ phát ra từ miệng ông Phong khi ông đã khuất sau cánh cửa.

-nè Bảo Bình cậu sao vậy?- Thiên Bình thấy cô ngồi thất thần thì vô cùng lo lắng

-7:25....

TRỄ HỌC RỒI NHANH LÊN- cô hét lên khi nhìn cái đồng hồ trước mặt, mấy người còn lại nghe trễ học lập tức chạy đi lấy cặp sách còn không quên chào ông Tuấn trước khi có cuộc đua maratong mà đích là lớp học 11SS.

- may quá, chưa có thầy- cả bọn thở hắc, chạy như bay tới lớp, không mệt mới là lạ

-sao còn đứng đây, chưa vào lớp hả?- thầy Xà Phu đứng phía sau lưng bọn họ làm cả đám hết hồn, nhanh chân về chỗ ngồi của mình, khoanh tay trước làm học sinh ngoan.

-hôm nay thầy có chuyện muốn thông báo- thầy vẻ mặt buồn buồn nhìn cả lớp.

-sao vậy thầy, bộ thầy có việc hả?-Song Ngư hiền lành đứng lên hỏi han

-umk thầy phải về quê một thời gian, cho nên hôm nay là bữa cuối thầy dạy lớp các em

-thầy về quê rồi sẽ đi dạy lại mà, sao lại bữa cuối?- Sư Tử và Nhân Mã khó hiểu nhìn thầy.

-vì nhà trường muốn lớp chúng ta sẽ là lớp giỏi nhất nên học kỳ 1 là một giáo viên, học kỳ 2 là một giáo viên khác, nên...

-nên khi thầy về thì đi dạy lớp khác đúng không?- Bảo Bình nhìn ông thầy mặt không cảm xúc

-đúng

-vậy hôm nay chúng ta tổ chức tiệc đi, dù sao bắt đầu từ ngày mai cuộc thi học kỳ sẽ bắt đầu, chúng ta khó có cơ hội để gặp mặt, chi bằng tối nay làm tiệc chia tay được hông thầy?- Thiên Bình đứng dậy nói, cả lớp nhiệt liệt cho tràng pháo tay

-vậy tối nay sáu giờ thầy tới ký túc xá bọn em nha- Bạch Dương thật sự chưa muốn xa thầy

-được, tối này thầy sẽ tới, các em mở sách ra ôn bài đi.- thầy đi ra khỏi lớp nước mắt bắt đầu rơi

Hôm đó lớp 11SS không hề quậy phá, lớp im lặng tới mức đáng sợ, họ tập trung làm bài nghe giảng chứ không làm việc riêng, chúng ta hãy chúc mừng cho thầy Xà Phu vì thầy chiếm được một phần tình cảm của mọi người.

Tối, mọi người tập trung đầy đủ tại nhà hàng nổi tiếng thế giới, một bàn ăn có đủ thứ món, từ món Đông Á đến món Tây Âu, từ món đơn sơ đến cái món cầu kỳ.

-nào bây giờ hãy nâng ly, chúc cho thầy của chúng ta sẽ là giáo viên xuất sắc nhất khi tổng kết cuối năm.

-chúc thầy luôn vui vẻ, và làm chủ nhiệm của lớp không có quậy như bọn mình.

-chúc thầy sớm lấy vợ để bọn con đi ăn cưới với.

-rồi rồi cảm ơn mấy đứa nhiều lắm, thầy chúc mấy đứa đứng đầu bảng trong học kỳ này

Bọn họ vui vẻ ăn uống bên nhau, có lẽ khoảng thời gian này sẽ luôn lắng động trong tâm trí của bọn họ trước những sóng gió.
 
(12 Chòm Sao) Lạnh Lùng Cười Lên Đi
Chương 19: nhiệm vụ bất ngờ, Bảo Bình mất tích


Sau đêm hôm đó, lớp 11SS tập trung hết vào kỳ thi, nhưng đề thi đối với họ là quá dễ dàng, 100 tròn mọi người ai náy đều bội phục.

-nè mọi người, hôm nay có nhiệm vụ- Song Ngư từ trong phòng bước ra trên tay là chiếc ipad với những dòng chữ chạy

-nhiệm vụ gì cơ, sao chú không nói với bọn tôi- Sư Tử thắc mắc khi nhận nhiệm vụ anh là người biết đầu tiên cơ mà

-đâu có nói mấy cậu, nhiệm vụ là của AVPA- Song Ngư bất mãn nhìn cái tên mà mai mốt mình sẽ gọi là anh rể, tay đưa ipad cho Bảo Bình

-Mountain villa vịnh bắc vĩ tuyến 15- Bảo Bình nhìn địa điểm bất giác nhíu mày, nơi đó được mệnh danh là vực tử thần xây biệt thự ở đó bộ muốn chết hả

-à họ còn nói "Bạch lệ chi hân" phải được đưa đến khu 25X/ 72- Song Ngư bắt đầu tò mò vì sao khi nghe tới địa điểm này Bảo Bình hình như không có vui

-được đi chuẩn bị đi- cô chẳng màn mọi người đang nhìn với con mắt quái lạ chỉ bỏ lên lầu

-nè cậu ấy bị sao vậy- Thiên Bình chen vào giữa Xử Nữ cùng Bạch Dương tò mò

-không biết- hai người bỗng lạnh đi kéo cả Song Ngư đang còn ngơ ngẩn lên lầu

10:00 tối, tám người kia bắt đầu lo lắng, chưa bao giờ họ có cảm giác lo sợ như vậy

-alo Song Ngư sao giờ cậu chưa về- Song Tử đang lo lắng thì có điện thoại, thấy người gọi là cô thì nhanh chóng bắt máy, cả đám xúm lại nghe

-Bảo Bình....Bảo Bình cậu ấy....- cô nói chuyện trong tiếng nấc

-Bảo Bình, cô ấy làm sao- Thiên Yết sốt ruột

-cậu ấy...cậu ấy mất tích rồi- ở bên đầu dây kia cả ba cùng khóc òa lên

-cái gì... các cậu đang ở đâu- Thiên Bình hốt hoảng

-là địa điểm hồi sáng mấy cậu đến nhanh đi bọn tớ....- Xử Nữ nói mà tiếng cứ nghẹn lại

-được rồi đợi bọn tớ- cả đám chạy nhanh lên lầu thay đồ.

Trên con đường dốc đứng có những mũi tên xé tan cơn gió chạy thẳng lên đỉnh núi.

Vực tử thần, nơi mà có nhiều người muốn tìm đến cái chết, trên đường đến căn biệt thự đó họ thấy rất nhiều xác chết cùng dấu vết đánh nhau tin rằng bọn họ từng đi qua chỗ này

-nè có chuyện gì vậy, mấy cậu nói Bảo Bình mất tích là sao- Kim Ngưu giật mình khi nhìn thấy ba người đang có ý định nhảy xuống để tìm người

-bọn tớ không biết, khi đi vào trong lấy đồ thì Bảo Bình đang đứng ngoài canh cho bọn tớ, khi xong việc đi ra chỉ thấy khẩu súng của cậu ấy còn người thì...- lại khóc, Song Ngư cùng Bạch Dương không dấu nổi nước mắt

-được rồi mấy cậu bình tĩnh đi, để đó tớ lo cho các cậu về trước đi- Thiên Yết vẫn vậy mặt không cảm xúc nhưng trong bọn họ anh là người lo lắng nhất

-không bọn tớ...á- ba người cùng lúc bị đánh ngất, bây giờ sự im lặng của bóng đêm, hòa lẫn cùng sự gào thét của gió tạo nên khung cảnh bi thương, bây giờ có ai hiểu được nỗi đau của họ, mà người biến mất lại là nhân vật chiếm đóng trong tim họ cái vị trí quan trọng nhất.

1 tuần, cô mất tích hơn một tuần rồi, chẳng ai có thể tập trung vào học hành, họ không đến lớp mà đi đến tổ chức huy động người tìm từ trên đỉnh núi xuống đến vực sâu, sống thấy người, chết thấy xác bây giờ thời gian như con dao đâm vào tim họ, rỉ máu đau lắm chứ mong cho người kia biết sự lo lắng của họ mà mau chóng quay lại

Cùng thời gian đó, tại một ngôi nhà nhà nằm khuất trong dãy núi cao, có một tiểu thiên thần đang nằm ngủ đầu bị băng lại nhìn cô thật sự rất thảm, nhưng cô đâu hề biết rằng một khi cô chưa tỉnh một khi mà cô chưa chịu quay lại có biết bao nhiêu người đau vì cô.

-đây là đâu?- mở mắt ra, thấy mọi thứ rất xa lạ, chưa bao giờ cô lại cảm thấy mất mát như vậy

-em tỉnh rồi, còn đau chỗ nào không- một chàng trai xinh đẹp bước vào cùng với một thâu nước

-anh là ai?, tôi có biết anh sao?

đây là chỗ nào? và tôi là ai?- cô ngơ ngát nhìn anh, khuôn mặt rất quen thuộc nhưng sao lại khó nhớ đến vậy

-em... em là Bảo Bình, là vợ chưa cưới của anh, đây là nhà anh, anh tên Xà Phu, em nhớ chưa- cảm giác chua xót khi lừa người mình yêu, người mà vốn dĩ không bao giờ thuộc về mình, "xin lỗi là anh tham lam, nhưng anh xin em, anh yêu em".

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

Cuộc chạy đua của thời gian, một đám cưới, hãy cho tôi biết kết quả của nó.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

Thiên Yết:"đừng mà, xin em đấy"

Bảo Bình:"anh là ai, xin lỗi tôi không biết anh"

Thiên Yết:"anh yêu em"

Bảo Bình:".....................".

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

Câu trả lời của Bảo Bình là gì? liệu cô có thể nhớ lại? câu trả lời đó có khiến trái tim của anh rỉ máu? xin chờ chương sau cảm ơn
 
(12 Chòm Sao) Lạnh Lùng Cười Lên Đi
Chương 20: đám cưới


-chồng ơi, anh đang làm gì đó- Bảo Bình từ phía sau ôm lấy Xà Phu, hôm nay tâm trạng của cô rất vui vì mai hai người chính thức kết hôn rồi

-anh đang dọn dẹp, em ra ghế ngồi chơi chút đi- anh mỉm cười xoa đầu tiểu thiên thần, hạnh phúc đến thật nhanh.

1 tuần trước trong khi đang chạy xe về nhà anh nhìn thấy cô nằm bất động ngay chân núi, máu me bê bết, anh hoảng sợ đem cô về nhà, khi tỉnh lại cô đã mất trí nhớ anh tuy có chút buồn nhưng nó lại nhanh chóng lắp lại bởi những ngày có cô bên cạnh.

-mai sẽ làm vợ anh rồi, em cũng phải biết làm việc nhà chứ

-anh làm đi, em không muốn

-rồi rồi, tiểu công chúa anh chịu thua em rồi

-à đúng rồi ngày mai có đến vậy anh

-bạn của chúng ta.

-vậy sao?

-thôi đi ngủ đi, mai dậy sớm đó

-em biết rồi- cô chạy vào phòng đóng cửa lại, gương mặt tươi cười lúc này thoát chóc biết mất.

Từ khi tỉnh lại người duy nhất cô gặp được là anh nhưng những lời nói của anh khiến cô luôn cảm thấy có cái gì đó không đúng.

Còn về phía 11 người kia, chưa bao giờ họ buông bỏ chút hi vọng, khi cho người tìm kiếm dưới chân núi họ chỉ thấy một vũng máu nhỏ tin chắc rằng cô ấy đã có người cứu hiện tại chưa về kịp.

Còn Thiên Yết ban ngày đi tìm kiếm cô, ban đêm anh tự nhốt mình trong phòng tối tăm, không ăn cũng chẳng uống con người anh ngày càng tiều tụy.

Sáng hôm sau, ánh nắng chiếu khắp khu rừng tạo nên khung cảnh vui tươi như mừng cho đôi trai tài gái sắc.

Khu vườn đó mới hôm qua chỉ có cây cối cùng hoa lá nhưng nay lại có rất nhiều bàn ghế cùng khách dự tiệc, họ ai cũng ăn mặc sang trọng miệng nở nụ cười tay cầm ly vang đỏ, khu vườn ấy bây giờ thật giống thiên đàn.

-em xong chưa?

-xong rồi...nè em biết em đẹp rồi đừng có nhìn nữa- bước vào phòng cô dâu anh thấy đó không còn là tiểu thiên thần của anh nữa (Sa: là của Thiên Yết không phải của anh) mà đó chính là một nữ thần tuyệt sắc.

Hai người nói nói cười cười nếu như không có sự réo gọi của đám bạn thì chắc họ đã quên mất hôm nay là ngày trọng đại của đời họ.

Lúc đó tại một nơi khác

-alo

-hôm nay 8:00 cô ấy sẽ kết hôn cùng người khác tại căn biệt thự nằm phía dưới chân núi tử thần, nếu không muốn mất cô ấy thì hãy có mặt trước buổi lễ- giọng nói lạ vang lên, anh cảm thấy như trời sụp vậy mai cô sẽ kết hôn sao, với anh chứ.

Anh chạy xuống nhà nói chuyện này với mọi người

-những lỡ đó là lừa đảo thì sao- Thiên Bình nghe tin xong cũng có chút hoảng hốt nhưng sao họ lại không gọi cho Song Ngư Bạch Dương hay Xử Nữ mà lại gọi cho anh cô

-mặc kệ có phải thật hay không chúng ta phải tới đó- anh mặc áo khoác dày rồi phóng xe đi mất, mọi người cũng nhanh chóng chạy theo.

7:30 phút -anh nói cái gì, núi lở sao, vậy còn đường nào khác không- khi đến gần chân núi họ bị một đám công an chặn lại không cho đi qua

-xin lỗi không có con đường nào có thể dẫn đến nơi mà các anh nói được- anh công an có vẻ bất đắc dĩ

-hay là các anh đợi chút nữa sẽ.... này kia đừng có qua đó nguy hiểm lắm- anh công an nói chuyện thì thấy một trong số người đó xông lên, nhảy lên đoạn núi lở

-á anh công an anh bỏ qua cho bạn tôi, nếu mà đợi thêm chút nữa thì người yêu cậu ấy sẽ lấy người khác đó- Sư Tử cùng Bạch Dương cùng nhau chặn anh công an lại.

Khác với sự vất vả của bọn họ, lễ cưới vẫn cứ bắt đầu

- xin mời cô dâu bước lên thảm đỏ- tiếng anh mc dõng dạt sau đó là tiếng vỗ tay nhiệt liệt của mọi người.

Bảo Bình bước lên thảm đỏ trước sự ngạc nhiên cùng sự thán phục của mọi người

-dù giàu sang hay nghèo khó, dù khỏe mạnh hay bịnh tật ....bla...bla con có đồng ý ở bên cạnh cô dâu Bảo Bình cho đến khi cái chết chia lìa hai con không?

-con đồng ý

-dù giàu sang hay nghèo khó, dù khỏe mạnh hay bịnh tật ....bla...bla con có đồng ý ở bên cạnh chú rể Xà Phu cho đến khi cái chết chia lìa hai con không?

-con đồng ý

-được ta tuyên bố các con chính thức là vợ chồng mời hai người trao nhẫn cưới- anh vui vẻ cầm lấy tay cô đeo chiếc nhẫn vào ngón áp út, cô cũng như anh nhưng lại chần chờ như đang đợi ai đó

-tôi không đồng ý- Thiên Yết từ phía cổng chạy vào mồ hôi thấm vào làm ướt chiếc áo sơ mi anh đang mặc, không nhìn đến anh cô tiếp tục đeo nhẫn cưới

-đừng mà, xin em đấy

-anh là ai, xin lỗi tôi không biết anh

-anh yêu em Bảo Bình

-...............

-Xà Phu người anh yêu là em hay là cô ấy- Bảo Bình chỉ về cô gái đang đứng bất động ngay cạnh cái cây, đó không ai khác ngoài cô y tế-Lăng Thiên Hoa

-anh...

-được rồi- cô bỏ chiếc nhẫn vào lòng bàn tay của anh, bước xuống ôm lấy Thiên Yết rồi nhìn vào anh- xin lỗi thầy, người con yêu là Thiên Yết

-thầy xin lỗi

-thầy hãy suy nghĩ kỹ xem người thầy nên lấy là ai- rồi nắm tay Thiên Yết kéo anh đi khỏi lễ đường, cùng lúc đó đám người kia mới tới

-Bảo Bình tớ nhớ cậu quá- Song Ngư ôm lấy cô khóc sướt mướt, cô thẳng thừng đầy Song Ngư ra nhăn mặt nói

-cậu là ai tôi có biết cậu sao- câu nói của cô khiến cho mọi người đứng hình

-Bảo Bình đừng có giỡn không vui đâu?- Bạch Dương mếu máo

-xin lỗi

-thôi về nhà đi có gì nói sau- họ kéo nhau đi tâm trạng tuy có vui đó nhưng họ lại thấy buồn nhiều hơn khi Bảo Bình lại không hề nhớ chút gì về họ

Sau đây là tiết mục câu hỏi của Sa, đố mọi người ai là người gọi điện cho Thiên Yết và tối nay tớ sẽ làm chương ngoại truyện giải đáp thắc mắc nên bây giờ có gì thì hỏi nha
 
(12 Chòm Sao) Lạnh Lùng Cười Lên Đi
Ngoại truyện: giải đáp thắc mắc


Vì có rất ít câu hỏi nên bây giờ Sa sẽ tự thân vận động.

~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~

Sa: chào mừng các bạn đến với chuyên mục giải đáp của tác giả, người được phỏng vấn là 12 chòm sao của chúng ta chào mừng *bốp bốp*

Sa: đầu tiên là câu hỏi cho chính mình, bạn FairyLover2003 có câu hỏi như có câu hỏi như sau: các cặp đôi trong đây có liên quan đến Fairy tail đúng không.

Sa xin trả lời rằng: mình không biết bạn đang nói đến truyện nào nhưng các couple trong truyện là do Sa cùng một đứa bạn chọn ra.

Phía trên là Bảo Bình lúc giả nam

Sa: câu tiếp theo là dành cho Bảo Bình, bạn baobinhaquarius325 hỏi về quá khứ của cậu

Bảo Bình: khi nào có chương 22: Quá khứ của Bảo Bình thì bạn cứ vào đó mà đọc, tớ sẽ bảo con Sa tặng chương này cho bạn

Sa; bạn dieplamnhi có câu hỏi là vì sao Bảo Bình nhớ Thiên Yết mà không nhớ mấy bạn còn lại.

Sa xin trả lời là ngày mai bạn đọc chương 21: mất trí nhớ, Sa sẽ tặng cho bạn chương đó.

Sa: giờ là các câu hỏi của Sa dành cho 12 bạn, mỗi người 1 câu trả lời cho đàng hoàng

-xin hỏi Thiên Yết, khi gặp Bảo Bình lần đầu tiên bạn có cảm giác gì?

-thần kinh có vấn đề

-đợi đó

-tốt rất thành thật, tiếp theo Bảo Bình trong những ngày ở chung phòng cùng Thiên Yết bạn có ấn tượng gì về tướng ngủ của cậu ta?

-tướng như công chúa ngủ trong rừng

-ý cậu là giống 3d hả?

-chắc vậy

-chuyển sang cặp khác đi, cặp này sát khí nhiều quá

-cho hỏi Xử Nữ bạn có ghen khi Ma Kết luôn ôm sách của cậu ấy mà không ôm cậu không?

-không

-độ phũ level max

-cho hỏi Ma Kết anh có biết ghen không?

-không

-hèn gì cậu ấy đi chung với trai mà chả thấy ho hé gì hết

-ai?

-không biết ghen thì hỏi làm gì?

-nói

-là..............Bảo Bình đó haha,*chạy trước khi bị cho vào nhà xác*

-Bạch Dương bạn có biết Sư Tử có bao nhiêu cô bạn gái trong điện thoại không?

-1

-ai vậy?

-tất nhiên là tôi rồi

-Sư Tử cậu thích Bạch Dương lúc hiền hay là hung dữ?

-hiền

-bộ tui dữ lắm hả?

-không....không có

-đồ sợ vợ, qua cặp khác

-Song Ngư bạn thích Song Tử ở điểm nào?

-mắt

-bình thường, Song Tử bạn sợ Song Ngư làm gì nhất?

-khóc

-hai vợ chồng này chán quá

-Thiên Bình nếu có một ngày bạn phải chọn giữa đồ trang điểm và Nhân Mã bạn sẽ chọn gì?

-Nhân Mã

-vì sao?

-vì cậu ấy cũng có đồ trang điểm

-Nhân Mã cho hỏi bạn thấy Thiên Bình lúc nào là đẹp nhất?

-lúc nào cũng đẹp

-đồ nịnh hót

-Kim Ngưu nếu như có một ngày Cự Giải không thể nấu ăn cho bạn nữa bạn có còn yêu cậu ấy không?

-còn

-Cự Giải nếu như có lúc bạn phát hiện Kim Ngưu đi cùng người khác bạn sẽ làm gì?

-cô ấy đi không được đâu.

-sao không đi được?

-vì ngày nào cô ấy chẳng ở cạnh tôi

-ngọt quá

-buổi phỏng vấn xin kết thúc, cảm ơn các bạn đã chịu ngồi nghe con Sa này lảm nhảm

Xin chúc mừng bạn Aqua_Enjeru bạn là người trả lời đúng còn vì sao thì mai bạn sẽ biết
 
(12 Chòm Sao) Lạnh Lùng Cười Lên Đi
Chương 21: mất trí nhớ


Chương này dành tặng cho hai bạn dieplamnhi

Aqua_Enjeru

-mấy người có thể đứng im một chỗ dùm tôi có được không?- từ chỗ đám cưới về tới giờ cô luôn bị mấy người kia tra hỏi như tù nhân bây giờ lại đi vòng vòng quanh mình chóng mặt quá

-Bảo Bình cậu thực sự không nhớ bọn tôi sao?- Thiên Bình đột nhiên chụp lấy bả vai cô lắc mạnh

-bỏ ra, đau quá- cô nhăn mặt hất tay Thiên Bình ra

-vậy sao cậu lại nhớ Thiên Yết?- Song Ngư suy nghĩ từ sáng tới giờ 9 năm với 1 học kỳ, sao nhớ được 1 học kỳ mà không nhớ được 9 năm (ý cậu ấy là thời gian ở chung)

-tôi không biết anh ta- cô trề môi, câu nói này xuất phát từ miệng cô làm cả đám giật mình

-vậy sao cậu biết tên cậu ấy là Thiên Yết- Sư Tử nhìn thấy cậu đang đứng nói chuyện cùng bác sĩ lòng lo lắng nếu cậu ta nghe thấy thì phải làm sao

-là vì tôi đoán

-đoán?

-umk, tối hôm qua tôi nghe thấy Xà Phu nói chuyện

~Flashback~

Tối hôm đó cô ngủ không được, muốn sang phòng Xà Phu xem anh như thế nào, đứng trước của cô nghe được có hai người đang nói chuyện với nhau

-anh thực sự muốn lấy con bé sao, nó là học trò của anh đó- giọng của người nữ gắt lên

-nhưng tôi yêu con bé, tôi thực sự sống không được khi thiếu em ấy

-vậy còn Thiên Yết, còn Bảo Bình thì sao, lỡ như lúc con bé nhớ lại thì sao?

-tôi không biết, nhưng khi kết hôn tôi đã có lý do trói con bé bên cạnh mình rồi dù có 10 Thiên Yết cũng không cướp con bé đi được

-tôi muốn cá cược với anh

-cá cược?

-đúng vậy, bây giờ anh hãy gọi điện cho Thiên Yết nếu như ngày mai cậu ấy đến kịp lúc trao nhẫn cưới thì anh phải trả con bé lại cho cậu ta, nếu như không kịp tôi sẽ không xen vào chuyện này nữa.

-được- đứng ở ngoài nghe hết toàn bộ cuộc trò chuyện của họ cô không khỏi toát mồ hôi lạnh

~endback~

-vậy là tôi tự đoán rồi mới biết- cô uống ngụm trà nhìn anh đang bước vào

-tình trạng cô ấy sao rồi anh hai?

-bác sĩ nói do chấn động não làm mất đi trí nhớ một thời gian

-vậy có cách nào cho cô ấy nhớ lại không?

-không biết?- im lặng, một lời cũng không nói khiến cho ký túc xá trở nên quỷ dị.

Mấy ngày sau đó dù có làm cách gì thì Bảo Bình vẫn không nhớ được bất cứ việc gì, thái độ lạnh nhạt thờ ơ của cô làm cho mọi người cảm thấy khó chịu

-nè hay là hôm nay chúng ta ra ngoài chơi đi?

-được đó, nè mấy cậu có đi không?

-không bọn anh đang có một số việc ở công ty, mấy đứa tự đi chơi với nhau đi

-vậy thôi mấy anh làm việc vui vẻ

-Bảo Bình....

-gì?

-cậu có muốn đi chơi không?

-............đi

-hoan hô, vậy đi thôi- Song Ngư kéo cô đi làm cho cô mém hôn đất mẹ.

Họ khắp công viên, đi mỏi chân thì vào nhà hàng, ăn no nê thì vào khu trò chơi, cả công viên đâu đâu cũng ngập tiếng cười nói của họ, còn Bảo Bình sự quen thuộc đến lạ lùng khiến cho cô mất đi chút ít lạnh nhạt với họ.

-nè để hai đứa bọn tớ đi mua nước nha- Song Ngư cùng Kim Ngưu kéo nhau đi, khi đang trên đường về họ đột ngột dừng lại

-ra đi đừng trốn nữa- quay lại họ thấy hơn cả chục tên mặc đồ đen chẳng trách họ có cảm giác bị theo dõi

-xin mời hai cô đi cùng chúng tôi một chuyến

-tại sao chúng tôi phải Á- đang nói chuyện không biết có một tên đã lẻn ra phía sau hai người, họ bị chúng cột vào bao rồi đem đi

-sao họ lâu quá mà chưa quay lại vậy, Thiên Bình hay hai đứa mình đi kiếm nha- Bạch Dương sốt ruột hai kia lâu quá mà chưa về

-hai cậu đi đi Bảo Bình để tớ lo- Xử Nữ chỉnh lại tư thế ngủ thoải mái cho cô rồi lại xua hai người kia đi.

Hai người họ đi đến đoạn đường lúc nãy thì nhìn thấy cái vòng tay của Song Ngư biết là có chuyện chẳng lành liền muốn quay lại báo cho Xử Nữ thì lại bị ai đó đánh ngất đi.

-sao họ lâu quá vậy?

-vì họ đã được chúng tôi xử lý hết rồi- một tên đứng trước mặt Xử Nữ hùng hồn nói, nếu như không phải Bảo Bình đang ngủ thì chắc tên này đã banh xác rồi.

Đứng dậy cho cô dựa vào thành ghế.

-mấy người muốn gì?

-muốn cô đi theo chúng tôi.

-ngông cuồng- Xử Nữ tấn công tên đó không biết từ đâu mười mấy tên áo đen xuất hiện nhắm cô mà đánh

-Xử Nữ cần thận- Bảo Bình hét lên rồi đỡ cho Xử Nữ một gậy, Xử Nữ quay lại thấy cô nằm bất động trong lòng mình, nhân cơ hội đó bọn chúng đánh ngất cô, đang tính cho Bảo Bình vào bao thì có người phát hiện bọn họ

-nè mấy người làm cái gì vậy?- chúng hốt hoảng chỉ kịp đem Xử Nữ đi, Bảo Bình vẫn nằm đó

-Bảo Bình tỉnh lại đi- người đó không ai khác ngoài thầy Xà Phu đi cùng là cô Thiên Hoa, sau khi nhận ra tình cảm của mình họ quyết định đi hẹn hò không ngờ lại thấy cảnh này

-Thiên Hoa em nhanh chóng gọi cho Thiên Yết, chúng ta mau kiếm taxi đem con bé đến bệnh viện.

-vâng- họ ôm cô đến bệnh viện, sau mười phút mấy người kia mới chịu chạy đến

-có chuyện gì vậy thầy, mấy bạn nữ còn lại đâu?

-thầy không biết chỉ thấy Xử Nữ bị đem đi còn Bảo bình thì bị đánh ngất.

-alo- một số máy lạ gọi đến cho Thiên Yết

-mấy đứa con gái đang nằm trong tay khôn hồn thì hãy làm theo lời tao nếu không tao không đảm bảo mạng sống của bọn nó

-ông là ai?

-mày không cần biết, ba ngày nữa mày cùng mấy đứa còn lại chuẩn bị cổ phần công ty đến khu nhà bỏ hoang, báo cảnh sát thứ bọn mày nhận được sẽ là xác của bọn nó nhớ đó

-alo....

-quá đáng dám đem bọn họ ra uy hiếp chúng ta- Song Tử kiềm chế không được đánh mạnh vào tường, máu từ tay anh chảy xuống

-bác sĩ, tình hình con bé sao rồi?- Xà Phu thấy bác sĩ bước ra liền chụp lấy ông

-cô bé không sao chắc sẽ tỉnh lại sớm, mời mọi người theo tôi đi làm thủ tục cho bệnh nhân.

Ai cũng đi theo bác sĩ nhưng thật ra là đi về công ty chỉ có mình thầy cùng cô là ở lại làm thủ tục cho Bảo Bình, còn anh thì vào phòng bệnh, cầm lấy tay cô

-Bảo Bình nhanh chóng tỉnh lại đi được không, bọn họ có chuyện rồi, nếu không họ sẽ có chuyện đó- nói chuyện như một thằng tự kỷ, anh thiếp đi lúc nào không hay nên anh đâu có biết rằng khi nghe những lời nói đó nước mắt của cô đã rơi
 
(12 Chòm Sao) Lạnh Lùng Cười Lên Đi
Chương 22: Quá khứ của Bảo Bình


Chương này dành tặng cho bạn baobinhaquarius325

~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~

Mở đôi mắt nhìn trần nhà trắng như tuyết, bên cạnh cô bây giờ đã không thấy bóng dáng của Thiên Yết khung cảnh này sao giống quá, giống 10 năm trước.

~flashback~

-ba mẹ ơi hôm nay gia đình chúng ta đi chơi đi- một cô bé nhỏ nhắn đột ngột xông vào phòng của đôi vợ chồng, họ đang hôn nhau khi thấy con gái chạy vào lập tức buông đôi tay nhau ra

-Bảo Bảo ngoan con muốn đi chơi ở đâu?- người mẹ quỳ xuống tay xoa đầu đứa con nhỏ

-Tokyo, con muốn đến đó

-được chúng ta sẽ đến đó

-cùng Hắc quản gia, dì Phan và Uyên Uyên nữa

-được được tất cả đều nghe con hết.

-Bảo Bình mau dậy

-dì Phan sao vậy mai mới đi chơi mà

-dậy đi- dì Phan nhanh chóng ôm lấy Bảo Bình tay dắt Thúy Uyên chạy ngõ sau

-dì bỏ con xuống, ba mẹ còn ở trong, mau bỏ con xuống- cô bé nhìn thấy ngôi nhà đang chìm trong trận lửa lớn, nó vùng vẫy muốn chạy vào cùng ba mẹ nhưng sức lực của con nít sao bằng người lớn nó bị đánh ngất.

Tỉnh lại lần thứ hai nó thấy mình đang ở trong căn nhà ngoại ô, nhanh chóng chạy xuống lầu, lẩm bẩm trong lúc nãy chỉ là mơ khi xuống nhà nó có thể nhìn thấy ba mẹ đúng tất cả chỉ là mơ, nhưng một giọng nói khiến nó khựng lại

-mau giao con bé ra đây- đó là tiếng của Hắc quản gia mà

-không, sao ông nỡ lòng nào làm vậy, ông bà chủ đối xử rất tốt với chúng ta mà

-con bé Bảo Bình đâu?

Rầm, nó đóng sầm cái cửa lại ôm mặt khóc, họ nghe thấy tiếng động liền nhanh chóng chạy lên lầu

-không được, con bé nó vô tội

-bà tránh ra

-tôi không tránh



-ba sao ba lại đánh mẹ- mặc kệ hai người còn đang sướt mướt ông ta mở căn phòng ra, nhưng nó hoàn toàn trống trơn, chạy lại phía cửa sổ thấy một thân ảnh nhỏ bé đang cắm cổ chạy ông ta nhanh chóng chạy theo.

Còn về cô bé trong đầu nó hiện giờ chỉ còn chạy, phải chạy cho thật nhanh, như vậy sẽ không bị kẻ xấu bắt được.

Nó chạy, chạy mãi, ông trời như thương sót cho số phận đứa bé xấu số đỗ một trận mưa lớn.

Nó mệt rồi, nó muốn nghỉ ngơi xua đuổi đám chó hoang đi nó nằm xuống và đi vào mộng kệ cho ông ta có thấy không bây giờ cô chỉ muốn ngủ.

"ồn ào quá"- mở mắt ra nó thấy mình đang nằm ở một nơi hoàn toàn xa lạ, người nó ướt sủng, xung quanh là đám chó tối qua, có lẽ nhờ chúng mà cô mới không bị Hắc quản gia phát hiện

-mày còn dám chạy- nhìn ra nơi phát ra tiếng nói, nó thấy một đám người cầm dao, kiếm còn có cả súng đang dồn một người đàn ông thân đầy máu.

-cảnh sát tới kìa, nhanh chạy thôi- bọn chúng quay lại thấy một đám người đang bán sống bán chết mà chạy sau đó còn có tiếng còi hú của cảnh sát, hoảng sợ bọn chúng liền chạy đi.

Bước ra khỏi nơi núp cô đi đến cạnh ông ta, đỡ ông ta đứng dậy.

-sao lại giúp chú?

-vì hai chúng ta giống nhau

-không sợ chú là người xấu sao?

-dù chú có giết con thì cũng vậy thôi?- ánh mắt căm thù của cô bé mới sáu tuổi làm cho ông ta nổi lên sự hứng thú

-ba mẹ con đâu?

-bây giờ tôi không còn ba mẹ nữa rồi

-vậy con có đồng ý làm con ba không?

-con sao?

-đúng chỉ cần theo ba con sẽ có thể làm bất cứ thứ gì mà mình muốn

-được- lúc này cô chính là người hét có cảnh sát không ngờ gần đó lại có mấy người nghiện hút cộng thêm tiếng còi báo động giả mà cô đã cứu được một người, mà người đó chính là người sẽ thay đổi cả cuộc sống sau này của cô.

Cô được ông ta đưa sang Mỹ lúc đó cô mới biết ông ta chính là 1 tên trùm mafia khét tiếng

Năm cô được tròn 7 tuổi cô có trên người hơn 10 loại võ, biết chế tạo hơn 100 loại vũ khí, bằng cấp cao trung, tiến sĩ, thạc sĩ đều nắm trong tay

Năm 8 tuổi trở lại quê hương, cô vô tình cứu được Xử Nữ khi thấy cô đang bị một đám du côn chặng đường, vô ý đem Song Ngư đi khi thấy cô bị mẹ ghẻ hành hạ và tốt bụng nhận nuôi Bạch Dương khi cô sắp chết khát ở trên đường

Năm 9 tuổi cô hoàn thành khóa đào tạo cho ba người kia rồi đem họ đến Mỹ cho họ bổ túc

Năm 10 tuổi đem sự nghiệp tưởng chừng đã rơi vào vực thẩm xây dựng thành công ty đứng thứ hai thế giới đổi tên thành công ty Lục thị

Năm 11 tuổi họ trở thành nhóm sát thủ có tiếng trong thế giới ngầm

Trong bao năm đó chưa bao giờ cô từ bỏ tìm kiếm tung tích của Hắc quản gia, từ một cô bé ngày thơ ngày nào chỉ trong một buổi tối đã khiến cho cô thành một con quỷ khát máu.

~endback~

lặng lẽ từ trên giường bước xuống, thay lại bộ quần áo bình thường chạy ra khỏi bệnh viện bắt một chiếc taxi rồi biến mất.

-Anh Linh đưa tất cả tài liệu cho cảnh sát đi, ba ngày nữa đến khu nhà hoang và đem theo tập hồ sơ chuyển nhượng cổ phần đến đó, chỉ cần bọn họ an toàn còn lại đừng quan tâm nhiều

-được Bảo Bình cẩn thận

Chap thứ tư trong ngày, thật bái phục mình quá chúc mọi người đọc truyện vui vẻ và nhanh chóng ngủ sớm nha.

GOOD NIGHT
 
(12 Chòm Sao) Lạnh Lùng Cười Lên Đi
Chương cuối: kết thúc


Ba ngày, chỉ là một khoảng thời gian ngắn ngủi nhưng nó khiến cho vài người nào đó lòng nóng như lửa đốt.

Bảo Bình cô biến mất cũng được ba ngày rồi, năm người kia cũng đã bị bắt đi được ba ngày rồi, sáu người còn lại luôn trong tư thế đứng ngồi không yên

-alo- Thiên Yết nhấc điện thoại lên nghe, năm người kia cùng nhau xúm lại, họ đã hoàn thành xong tất cả những thủ tục cần thiết rồi chỉ cần đợi ngày hôm nay nữa là bọn họ có thể cứu người rồi

-tôi là Anh Linh, chủ tịch bảo tôi nói với mọi người rằng hãy tự bảo vệ lấy mình khi đến đó, bên phía cảnh sát đặc nhiệm đã có mặt đầy đủ, chủ tịch nói mọi người hãy cứ yên tâm đi chỉ cần sát định đúng mục tiêu cô ấy sẽ có mặt- một giọng nói nhỏ vang lên, họ tự hỏi chủ tịch kia là ai còn riêng anh thì nở nụ cười mãi nguyện.

-nè tới giờ rồi, đi thôi- Ma Kết đứng ngay cửa tay cầm vali đựng giấy tờ chuyển nhượng.

Họ lên xe và phóng đến khu nhà hoang.

Khu nhà hoang chính là những công trình còn đang xây lỡ dỡ của các chủ thầu nhưng vì không đủ tiền mọi công trình điều bị đình chỉ, nơi này trở thành nơi tụ tập của đám nghiện hút và cũng là nơi giết người lý tưởng.

Đến đó họ nhìn thấy một đám người mặc áo đen đứng ngay giữa đường

-nè bạn của chúng tôi đâu?

-....................

-ê bộ bị điếc hay là câm mà không nói được?

-...................

-họ không điếc cũng chẳng câm vì không thích trả lời thôi- một người đàn ông từ sau lưng họ bước ra, bọn chúng liền dạt ra hai bên cuối người hô lớn

-ông chủ

- Mạnh Ngọc Hoàng Nam ông làm vậy là có ý gì?- Cự Giải nhìn ông ta mắt trừng lớn

-ta đây từng là bạn thân của ba mẹ mấy đứa ít nhất cũng là trưởng bối sao lại gọi thẳng tên ra như thế?- mặt ông ta mỉa mai nhìn là muốn đấm

-ba sao lại học sinh của con- Xà Phu từ sau lưng đám học sinh bước ra (phong cách bước ra từ sau lưng của hai cha con giống nhau)

-con trai, sao con lại đến đây mau về nhà đi- ông ngạc nhiên nhìn anh dù gì cũng là con trai ông sao không lo cho được

-ba con có một việc muốn hỏi, có phải người đẩy Bảo Bình là ba không?

-ý con nói là con nhỏ ngu ngốc tóc bạch kim đó đúng không?

-vậy đúng là ba làm?

-đúng vậy bọn nó dám làm hại người của ta còn cướp đi "Bạch lệ chi hân" xô nó xuống núi là nhẹ cho nó lắm rồi.

-vậy bạn của chúng tôi đâu?

-yên tâm bọn nó chỉ mới bất tỉnh thôi, chưa chết được đâu nếu các người không chịu đước bản hợp đồng cho ta bọn chúng chắn chắc chết.

-ba sao người lại làm vậy?

-ta làm vậy không phải vì con sao, năm xưa vì con mà ta đã nhẫn tâm giết chết tất cả những người bạn thân của ta, vì con đường cầu tiến của con mà tay ta đã nhuộm đầy máu tươi của bạn mình hơn 50 mạng người đó con có biết không, bây giờ chỉ cần ta có bảng hợp đồng của bọn họ nữa là chúng ta sẽ được sống tốt không phải chui rút nữa.

Bây giờ đưa cái vali đó cho ta.

-đợi đã- một cô gái thân hình bốc lửa phóng xe tới, cô còn cầm theo một cái vali khác nữa

-cô là ai?

-chủ tịch tập đoàn Lục thị muốn dùng cổ phần của mình để đổi lấy mạng của năm người kia, tôi đến đây để giao dịch

-Lục Thị sao, rất tốt mấy người đưa hết đây, khi xem xong tôi sẽ cho thả người.- lòng tham của con người là không có giới hạn khi ta được một miếng bánh bạn sẽ không tự chủ được mà lấy thêm miếng nữa

-đứng im, nói thêm tiếng nữa đầu của ông lập tức chuyển nhà- Bảo Bình không biết xuất hiện từ lúc nào, tay cầm kiếm kề vào cổ ông ta, đây là cây kiếm mà cô mượn của ba nuôi, bén hơn dao mổ trâu nhiều.

Cả đám xông lên lập tức đánh gục hết đám vệ sĩ, cảnh từ bốn phía chạy lại chỉa súng vào ông ta

-haha, muộn rồi chỉ còn 30 giây nữa trái bom sẽ nổ, bọn chúng chết chắc- Ông ta bị cảnh sát cồng đi, mặt mấy kia tát mét, còn Bảo Bình vẫn than nhiên

-về nhà thôi

-Bảo Bình sao cậu vô tâm quá vậy, bọn họ vì cậu mà không tiếc bị bắt còn cậu khi nghe họ sắp chết lại vui như vậy- Nhân Mã, Sư Tử gắt lên nước mắt chảy ròng 15 giây nữa

-về nhà mới gặp được họ, đứng thêm lát nữa cho chết hả hai thằng ngốc- cả đám đứng hình, thấy cô leo lên xe thì cũng chạy luôn cùng lúc đó "bùm" tiếng nổ lớn san bằng cả khu nhà hoang.

~Flashback~

Trong lúc bọn họ đang đứng ở ngoài tán gẫu, cô đã thành công lẻn vào trong sau khi đánh ngất bọn vệ sĩ theo.

Năm người bị còng lại với nhau, sắc mặt nhợt nhạt, cô lo lắng lao đến khi nhìn vào giữa họ cô toát mồ hôi lạnh, ở giữa là một trái bom được nối chung với còng của họ nếu cố gắng mở một trong năm chiếc còng thì bom sẽ nổ.

Cô lấy ra trong người một cái kéo, thành thục cắt đứt dây kết nối giữa họ với trái bom cô không hiệu hóa nhưng cũng đủ kéo dài thời gian cho họ trốn.

Thành công đêm họ về ký túc xá bằng trực thăng cô mới quay lại xử đám ngốc kia

~endback~

-xin lỗi cậu nhé Bảo Bình, bọn mình trách nhầm cậu rồi- vẻ mặt hối lỗi của bọn họ làm cô buồn cười

-đem bọn họ lên phòng đi, đừng để họ ngủ trên ghế sẽ cảm lạnh đó, chút nữa bác sĩ sẽ tới mấy cậu cứ yên tâm

-bọn mình lên phòng trước nha- họ vui vẻ ôm công chúa đang say ngủ vào phòng, để lại hai người kia

-nè sao không nói gì vậy, bộ giận hả- Bảo Bình quỳ xuống trước mặt Thiên Yết

-..........

-để em đoán nha, giận rồi

-đi đâu mấy bữa nay?

-thì đi làm việc chứ đi đâu, thôi mà đừng giận nữa mà nha?- cho dù cô có làm mặt cún con thì anh vẫn cứ không thèm nhìn cô, thôi đành dùng biện pháp mạnh vậy

-um- kéo đầu anh lại hai tay chống hai bên kiềm đầu anh ở giữa đặt lên môi anh nụ hôn sau, họ mãi hôn nhau mà đâu có biết rằng cái cảnh đó đã bị đám con trai trong thấy

-nè nhìn cái gì, bộ lần đầu thấy người ta hôn nhau hả- cô tư thế không đổi, quay đầu nhìn cái bọn đang cười khúc khích kia, được lắm tôi cho mấy cậu cười đã luôn.

Cô rời khỏi người anh lấy máy tính ra kết nối với tivi, trên màn hình tối đen đột nhiên xuất hiện Kim Ngưu cùng Cự Giải đang hôn nhau sau bãi đất trống của trường, tiếp theo là Thiên Bình và Nhân Mã ở trong thư viện, Sư Tử Bạch Dương là ở trên sân thượng, Song Ngư Song Tử thì ở trong phòng còn Ma Kết cùng Xử Nữ là ở trong nhà bếp, không dừng lại ở đó nó còn tiếp tục phát cảnh bọn họ đút nhau ăn, ôm nhau ngủ còn có cảnh bọn họ đè nhau cả đám mặt đỏ hơn cà chua

-cậu chụp lén bọn tớ- khác hẳn với không khí ngượng ngùng của bọn họ cô thảnh thơi lấy hộp bắp cùng hai lon nước ngồi bên cạnh anh ngồi xem phim

-làm gì có chỉ tớ luôn vô tình chụp được thôi, lần sau có làm gì thì nhớ đóng cửa lại nha-họ ngượng quá chạy lên lầu.

Vài ngày sau đó, hồ sơ vụ án mười năm trước được điều tra lại.

Ngày 20/9 ông Mạnh Ngọc Hoàng Nam bị kết án tử hình, tài sản bị tịch thu, còn về thầy Xà Phu anh được đám học trò nhận vào công ty của mình, khi hoàn tất học kỳ hai bọn họ cũng nghỉ luôn vì bằng nhiều quá treo sao hết

Sa có hai điểm yếu như sau: thứ nhất không biết tả cảnh đánh nhau, thứ hai sai lỗi chính tả hơi nhiều.

Nên mấy chương cuối Sa đã rút gọn khiến cho tình tiết diễn ra rất nhanh nên bạn thông cảm nha, sẽ có một ngoại truyện nữa mong các bạn đón xem
 
(12 Chòm Sao) Lạnh Lùng Cười Lên Đi
Ngoại truyện: ngày gặp mặt


Sau 1 năm xử lý hết các công việc của những người đi trước, bọn họ đã làm đám cưới cùng nhau, rồi tách ra ở riêng họ có một cái hẹn rằng cứ vào ngày 25/1 họ sẽ tụ họp lại cùng nhau, và đây là lần gặp mặt thứ 11 sau cái ngày họ đám cưới tại nhà của đôi vợ chồng Bảo Bình và Thiên Yết

-nè 1 năm không gặp mấy cậu có tin vui gì không báo cho nhau nghe với- cái tính nhanh nhảu của Nhân Mã vẫn không thay đổi, cậu hôm nay rất vui vì mới nhận được thông báo của bác sĩ là Thiên Bình đã có bầu hai tháng

-thôi biết cậu có tin vui rồi khoe, nhanh mà sinh đi cho bọn này làm thông gia với, đúng không bà xã- Cự Giải biểu môi nhìn lại đứa bé đang nằm ngủ ngon trong lòng của Kim Ngưu

-nè con của mấy cậu tên gì vậy?, con tớ tên Cự Kim đó hay không?

-trời thì ghép tên đầu của hai cầu lại thôi mà, con tớ tên Kết Tuấn, Xử Trinh

-con tớ tên Bạch Tử

-con gái tớ tên Song Song

-tớ định đặt là Thiên Nhân, mấy cậu thấy sao?

-được đó người trời rất hay, mà nè chủ nhà đâu sao không thấy?

-đây- Bảo Bình từ trong bếp bước ra trên tay là hai dĩa thức ăn thơm lừng, còn Thiên Yết chẳng khác osin đi bưng mấy dĩa còn lại

-nè cậu biết nấu ăn từ lúc nào vậy?- Kim Ngưu ăn xong mắt sáng rực miệng cứ khen ngon

-ờ thì khi bắt đầu làm mẹ

-à đúng rồi lúc nãy bọn tớ đang đặt tên cho con hai đứa con cậu tên gì vậy?

-Thiên Băng, và Bảo Nghi

-hay vậy, nè bọn mình làm thông gia nha, vừa hay nhà tớ cũng có hai đứa?

-vậy ra coi thử mấy đứa đó nó thích ai đã?- vậy là bỏ ngoài hình tượng gương mẫu của các bật cha mẹ họ núp sau bụi chuối rình con mình

-nè Bạch Tử đợi tớ với- cô bé tên Song Song đang cố chạy theo thằng con trai mất nết đang cô cắm đầu chạy đi với con búp bê trong tay(hãy coi chừng cái giới tính)

-Song Song khi nào cậu đuổi kịp tớ thì tớ cho cậu chơi búp bê

Khác với cảnh rượt nhau chạy vòng vòng này của hai nhóc, Cự Kim đang cùng Xử Trinh đang rất hòa thuận mà tạt nước vào mặt nhau

-hên ghê mình có đem quần áo dự phòng không chắc chết

Còn có một nơi nằm trong bóng râm, không khí im lặng cực kỳ, Thiên Băng đang nằm trên đùi Bảo Nghi mà ngủ còn cô bé đang ngồi đọc sách tai đeo dây nghe nhạc, còn Kết Tuấn thì đang tỏa sát khi nhìn thằng con trai đang tạt nước vào mặt em gái thân yêu của mình

-nè Bảo Bình hai đứa đó là sinh đôi hả?

-ừ, nhưng tớ có chuyện này muốn nói, đừng có giữa chừng mà hét lên nha?

-umk cậu nói đi

-con bé Bảo Nghi từng đứng trước mặt hai bọn tớ mà thề rằng sau này không lấy chồng, nó còn muốn bọn tớ huấn luyện cho nó nữa kìa

-Cái gì..... thật sao?- Song Ngư hét lên mém làm bọn nhóc giật mình

-nên vấn đề đính hôn tớ nghĩ nên để tự nhiên là tốt nhất

-vậy cũng được

Sau cuộc họp mặt đó, họ đem con của mình về, và tự quyết định cho con mình đi gặp mặt chồng/vợ tương lại.

Hơi nhảm nhỉ sau đây là hình của đám nhóc

Kết Tuấn, Xử Trinh

Thiên Băng, Bảo Nghi

Cự Kim

Song Song

Bạch Tử

Vì Thiên Bình chưa sinh con nhưng đó là con trai tên Thiên Nhân (sau khi lớn)

Cảm ơn mọi người đã chịu khó đọc hết truyện của Sa
 
Back
Top Bottom