Khác [ 12 chòm sao ] Hữu Duyên

  • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu

[BOT] Wattpad

Administrator
25/9/25
177,795
0
0
291525704-256-k863340.jpg

[ 12 Chòm Sao ] Hữu Duyên
Tác giả: Tu_Xa_Luu_Diep
Thể loại: Huyền ảo
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

" Ta biết người đối với ta cũng như thân nhân, nhưng ta không khỏi có tình cảm khác...

Từ nay về sau, hữu duyên tương ngộ.

"



sưbình​
 
Có thể bạn cũng thích
  • Khi tôi đổi đối tượng đính hôn với nữ chính..... [EDIT]
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • [BHTT - EDIT HOÀN] SAU KHI TRỞ THÀNH ĐẠI HỘ -...
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • [BHTT - ABO] Tra A Không Nghĩ Tẩy Trắng - Hạc Vệ
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • /HOÀN/GL/ABO/PO18/ Cà Phê Đen - Nhĩ Tại Hồ Thuyết...
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • [ĐM/EDIT/HOÀN] Xuyên Thành Yêu Đao Của Nam Chính.
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • [Phần 2] Update tianya Cầm Gian Đích Luật Động [琴间的律动]
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • [ 12 Chòm Sao ] Hữu Duyên
    Bảng Vàng


    Nam - Nữ

    1.

    Sư Tử ( chương 1 ) & Thiên Bình ( chương 1 )

    2.

    Thiên Yết & Song Ngư ( chương 4 )

    3.

    Nhân Mã ( chương 4 ) & Bảo Bình ( chương 3 )

    4.

    Song Tử & Bạch Dương ( chương 3 )

    5.

    Kim Ngưu & Xử Nữ

    6.

    Ma Kết & Cự Giải ( chương 4 )

    Còn giới thiệu nhân vật á?

    Xem rồi biết :Đ
     
    [ 12 Chòm Sao ] Hữu Duyên
    Chương 1


    - Vạn Liên Hỏa Tiễn !

    Huyết y nữ nhân dưới đấu trường hô to một tiếng, trên khán đài hàng trăm người hò reo cổ vũ theo.

    Nam nhân đứng đối diện vận bạch y liên tiếp tránh né các mũi tên lửa bắn xuống, thoắt một lúc liền di chuyển ra sau lưng nữ nhân.

    Nàng cũng không chậm hơn là bao, liền quay ra sau chém một cái nhưng nam nhân kia vẫn là lại di chuyển ra sau lưng nàng.

    - Thiên Bình tỷ tỷ có vẻ không qua được nam nhân kia

    - Phỏng đoán cái gì, lo xem kịch hay còn ở phía sau

    - Ta thấy chắc là vậy rồi, còn dự đoán cái gì chứ?

    Khán giả liên tục bình phẩm, huyết y nữ nhân nhíu mày quay kiếm chỉa về phía sau đâm nhanh như chớp.

    Nam nhân kia không chú ý liền lĩnh trọn một đường kiếm lên vai.

    Chưa đợi đối thủ hoàn hồn, Thiên Bình liền một phát kê kiếm ngay cổ hắn ta.

    - Một kiếm đoạt mạng hay đầu hàng?

    - Ta xin đầu hàng

    Nam nhân kia giữ đầu kiếm của nàng

    - Bái phục, cô nương thật sự rất mạnh

    - Do ngươi sơ suất thôi, ta không dám nhận

    Nói rồi nàng cười nhẹ rồi tiến vào trong, khán đài im lặng rồi lại bắt đầu bàn tán xôn xao

    - Kế tiếp là trận đấu giữa Sư công tử nhỉ?

    - Ừ, nếu y thắng thì hai người họ phải đấu nhau còn gì?

    - Nghe bảo đối thủ của y là người của nước láng giềng?

    - Người ta là công chúa đấy

    - Phép vua thua lệ làng, dù có là công chúa thì đến đấu trường này rồi còn phải kiên dè sao?

    Chợt, một tên sai quèn đến chỗ bảng sắp xếp thứ tự thi đấu, gạch tên đối thủ của người mà họ vừa nhắc

    - Này, biết gì chưa?

    Nàng công chúa đó trốn qua đây chưa được sự đồng ý của đức vua nên bị kéo về rồi

    - Hèn gì, nhưng chẳng phải vậy thì tiết kiệm được thời gian sao?

    - Ta thấy ngươi nó mà muốn đánh, chẳng phải năm ngoái ngươi bảo Thiên Bình đấu mất thời gian sao?

    Kết quả làm đấu trường này nổi danh đấy còn gì?

    Đúng là...

    - Mặc kệ, ta mến mộ Sư công tử đấy thì làm sao?

    Ngươi quản được lão tử chắc

    "Tùng Tùng Cheng !"

    Hai tiếng trống, một tiếng chiêng, báo hiệu trận đấu tiếp theo sắp bắt đầu

    - SƯ CÔNG TỬ, SƯ CÔNG TỬ

    - THIÊN TỶ TỶ, THIÊN TỶ TỶ

    Trăm tiếng hò reo, ngàn niềm tin.

    Tuy chỉ là vòng loại nhưng cũng khiến khán đài phải reo hò không ngớt.

    Rồi hai đối thủ cũng xuất hiện, Thiên Bình vẫn mặc huyết y diễm lệ, Sư Tử lại vận lam y phục, hoa văn mây núi dập dờn.

    - Xin chỉ giáo

    Hai đối thủ khách sáo chào nhau một tiếng, lại đứng yên như phỗng khiến khán đài cũng đổ mồ hôi

    - Vị công tử định đứng đến khi hết thời gian sao?

    - Chưa biết cô nương thế nào, đành mời cô nương ra chiêu trước

    Khán giả nghe những lời ở đấu trường mà lửa giận phừng phực lên

    - Hai người đi đấu hay nhường qua nhường lại đây?

    - Đánh đi !

    Thiên Bình khép hờ mi, chỉa mũi kiếm về phía y

    - Vậy thì ta xin phép

    Nói rồi nàng cũng động thủ, hỏa lực phát từ người ra làm phía đấu trường nhiệt độ tăng cao càng cao

    - Diễm Không Trảm

    Vừa dứt lời, một thanh đao bằng lửa từ trên trời giáng xuống người y, Sư Tử liền đạp mạnh chân xuống đất rồi lùi về hai thước, từ dưới chỗ y đạp, hàng ngàn cọc đất nhô lên chắn lưỡi đao sắc nóng

    - Địa đạo thương kích

    - Nộ Hỏa Kích

    Thiên Bình tự phát ra một luồng khí nóng rực, phá nát từng cọc đất, làm nóng chảy cả vỏ của thanh kiếm trên người, nàng phóng đến đạp hai phát vào người y, xoay người chưởng một cái mang theo hỏa lực cực nóng bộc phát đến kinh người.

    - Địa Phạn Ấn

    Sư Tử bị chưởng lùi ra sau hai bước, vậy nhưng không để bản thân thất thế liền thi triển chiêu thức.

    Chốc lát, chục bàn tay bằng đất đá nhô lên, tạo ra hàng chục phát chưởng liên tiếp bật lại nàng

    - Thất Tuyệt Hoa Liên

    Nàng tuy có chút trầy xướt nhưng không chấp nhận thất bại, liền tạo ra bảy đoá sen bằng lửa quanh y và các bàn tay đá.

    Trong tích tắc, từng đoá một nổ vang cả đấu trường, làm địa hình ở đây có phần nhấp nhô, sụt lún.

    - Song Diễm Không Trảm

    Như đòn đánh phủ đầu, lập tức hai vết chém xuất hiện trên đầu Sư Tử, kèm theo khí nóng có thể làm tan chảy mọi vật mà nó gặp phải trên đường đi

    - Địa Chấn

    Các tầng lớp dưới đất vỡ vụn, tạo ra một vết nứt dài dưới chân Thiên Bình, Diễm Không Trảm vì thế cũng lung lay.

    Chợt Sư Tử ẩn mình xuống đất, tạo chục cọc đá cao nhô lên chắn đi hai vết trảm của nàng.

    - Độn Thổ

    Thiên Bình không xoay sở trực tiếp ngã xuống vết nứt mà y tạo ra, y liền nhào ra đỡ lấy và bế nàng lên mặt đất.

    Cảnh tượng hệt như tân lang bế tân nương

    - Ngươi ...

    - Không nỡ để mĩ nhân rơi vào chỗ chết

    - Đa tạ.

    Vậy ngươi muốn ta đầu hàng?

    - Thay vì thế sao chúng ta không thử hoà nhau?

    - Hoà?

    Ta vốn không tham gia để hoà, nhưng ngươi cứu ta một mạng, sao không yêu cầu ta đầu hàng

    - Vì trận đấu này tiểu cô nương đây đang gặp bất lợi về địa hình

    - ...

    Thiên Bình không nói gì, thoát khỏi vòng tay ấm của Sư Tử mà nhảy lên mặt đất, mọi người lại tiếp tục hô hào.

    Nàng khẽ đưa mắt nhìn bóng dáng y lượn lờ dưới nền đất đó, cảm thấy con người này thật khó hiểu.

    Một phát nung nóng tầng lớp đá, khiến y phải lên trên mật đất chịu trận.

    - Nóng lắm đấy

    - Lửa không lẽ lạnh sao?

    - Tiểu cô nương khả ái haha

    Thiên Bình chắn Sư Tử đang quá khích

    - Muốn hoá đá cả ta sao?

    - Ta nhớ cô nương năm ngoái không phải đấu rất cừ sao?

    Một cơn lốc xoáy rất lớn

    - Viêm quyển của ta rất dễ khắc chế

    - Nói điều này với ta sao?

    Có phải thích ta không

    - Ngươi thần kinh à

    Thiên Bình nói rồi tạo ra một cơn lốc nhỏ xinh bằng lửa.

    - Lúc đó là do ta mất kiểm soát, nếu không chiêu đó là do những người ngồi trên kia đụng phải sẽ gây tử vong như chơi đấy

    - Cô nương có nghĩ rằng bản thân sẽ thắng lần nữa?

    - Mục đích ta đến với giải đấu này, là chứng minh trong sạch cho cha ta, chứ không phải là chiến thắng.

    Sư Tử nghiêng đầu, Hoả kiếm đã kề đến cổ

    - Ta muốn mạng của cô công chúa kiêu ngạo đó !
     
    [ 12 Chòm Sao ] Hữu Duyên
    Chương 2


    Lời y vừa dứt, nam nhân liền nhảy ra xa, bọc y trong một chiếc lồng bằng đá

    - Ta không biết gì, nhưng vẫn phải đánh cho xong đã

    Nàng thở hắt một hơn, dùng chân đá nát một bên hông chiếc lồng, rút ra một chiếc bùa lợi, phủ thần chú.

    Lá bùa bay nhanh đến áp sau lưng Sư Tử khiến y bất ngờ, đột nhiên một cảm giác nóng đến bỏng da từ chân đốt lên khiến y vô cùng khó chiụ.

    Sư Tử cắn răng, cố vòng ra sau lấy chiếc bùa kia

    - Chiêu này nếu là người thường dính thì đã chịu thua rồi, nhưng xin lỗi cô nương tại hạ đây là người được luyện tại rất nhiều địa hình khác nhau

    Thiên Bình bật cười, nháy mắt đã một vòng tròn trên đấu trường có vết cháy xém, nàng vòng ra sau cho y một cước lên lưng.

    Nhưng Sư Tử cũng rất nhạy bén, quay ra sau đỡ rồi bắt lấy chân nàng, chưởng một phát lên vai khiến nàng bay ra xa.

    Thiên Bình bị chưởng văng ra nhưng vẫn có thể đứng vững trên mặt đất, y độn thổ hất ngã nàng liền bị lửa dưới chân nàng làm bỏng tay.

    - Quả thật, không ai vừa ai

    - Ây da, nếu cú đó Sư ca bọc đá thì phải hay rồi không?

    - Ngươi có giỏi lên mà đấu đi

    Cứ thế, hai nhân ảnh một đỏ một xanh đánh nhau không ai nhường ai.

    Đột nhiên, cả hai lại cảm thấy một luồng hắc khí lạ bao trùm đấu trường, tỏa ra từ phía nền đất .

    Thiên Bình không do dự lập tức tạo ra một cơn lốc bằng lửa cực lớn tấn công tới phía Sư Tử.

    Thấy đối phương mắt đang tập trung vào nền đất, y liền xoay người tung một cước xuống nền đất đá, bề ngoài thì các cọc đá xông thẳng vào lốc xoáy kia nhưng thật chất hai thứ không tấn công trực tiếp vào nhau mà cùng tấn công nền đấu trường

    - Viêm Quyển

    - Địa Đạo Thương Kích

    Một bóng đen lướt ngang qua trên khán đài, chạy dọc theo hướng cọc đá của Sư Tử

    - Lưu Trảm

    Một vết cắt qua làm yếu dần cơn lốc của Thiên Bình rồi dập tắt hẳn, cọc đá của Sư Tử cũng hằn lên vết cắt.

    - Thật ngại, ta là người của triều đình.

    Buộc phải dừng trận đấu của hai vị lại vì Triệu cô nương đây bị nghi là thích khách đột nhập vào Vạn Lưu Cát

    - Ta?

    Ha?

    Các ngươi có vấn đề về đại não sao?

    - Phiền cô nương theo lệnh đến triệu kiến điện hạ

    Thiên Bình trong mắt có tơ máu

    - Trận đấu hôm nay ta nhất định phải thắng

    - Mệnh lệnh của điện hạ thưa cô nương

    Thiên Bình cắn ra, suy nghĩ trong đầu liền hiện ra bản mặt tên Hoàng Tử thối tha dám vu oan cho bổn cô nương.

    Quăng một dải khăn trắng cho Sư Tử

    - Lần sau liền đánh tiếp

    - Hảo, hữu duyên tái ngộ!

    Đa tạ cô nương

    Sư Tử vừa dứt lời, Thiên Bình liền lên gối, dùng khinh công xách cổ hắn về phía hoàng cung.

    _____

    - Triệu Thiên Bình ! _ Một nữ nhân vận y phục hường phấn, đầu đính điểm thúy, vừa gặp đã định "tặng" y một bạt tay

    - Xuân Nhược quý phi _ Thiên Bình xoay sang một bên haj thấp người hành lễ làm nàng ta tí thì té ngã chổng vó

    - Ngươi, yên yên ổn ổn làm công chúa không muốn, lại muốn đi hủy hoại Triệu Quốc ta? _ Xuân Nhược quý phi trợn mắt ra uy với tiểu cô nương trước mặt

    - Thưa quý phi, tiểu nữ chỉ là con nhà thường dân, không muốn thay thế Bảo Bình công chúa gả qua nước láng giềng !

    Hơn nữa tiểu nữ cũng chỉ là con rơi của nô tỳ, từ nhỏ không sống trong cung, không hiểu quy tắc lễ nghi làm sao có thể đại diện nước nhà gả đi.

    Tiểu nữ không dám nghĩ đến _ Thiên Bình chắp hai tay, cúi thấp đáp lời

    - Ngươi !

    Hay lắm, phản rồi.

    Ta thật ngu mới tin lời của mẹ ngươi, ả dám quyến rũ Hoàng Thượng.

    Hay, hay lắm !

    Thiên Bình thở dài, trong đầu chợt chạy qua một dòng suy nghĩ liệu người đứng trước mặt này có bị thần kinh không?

    - Xin thất lễ _ Nàng dứt lời liền lách qua người y, tiến vào thư phòng của Triệu vương.

    _______

    Thái giám thấy nàng, khẽ cúi thấp rồi đẩy cửa mời nàng vào.

    Trong thư phòng, một làng khói trắng bốc lên, lửa trên các ngọn nến cũng bắt đầu cháy.

    - Hoàng Thượng _ Thiên Bình quỳ một chân, tay chắp lại như nam tử dưới chân Hỏa Thiên

    - Mau, mau đứng lên

    Nàng nghe lời, liền cẩn thận rút chân rồi đứng thẳng người.

    Vừa dừng mắt trên không trung, mắt và mắt liền gặp nhau.

    - Con còn hận ta?

    - Tiểu nữ là gì mà dám hận hoàng đế

    Nàng cười khẩy, giọng điệu khách sáo nén nỗi bi thương

    - Thiên Bình, ngày đó ta chỉ là một tên bù nhìn, không dám nói tới tình cảm với mẫu thân con.

    Càng không dám nhận con là con của ta.

    Ta thật sự, thật sự muốn bù đắp cho con

    - Bù đắp cho tiểu nữ là đưa tiểu nữ danh phận công chúa và rồi gả tiểu nữ đến nơi đất khách kia ư?

    Hoàng thượng, người không có năng khiếu hài hước đâu

    Người trước mặt đột nhiên im lặng, khoé mắt Thiên Bình chợt cay.

    Nàng lại nói

    - Lúc mẫu thân con đau khổ nhất, tuyệt vọng nhất, người ở bên bà ấy là lão Ngoạn.

    Lúc mẫu thân con lâm bồn, người chi trả tiền cho bà đỡ là lão Ngoạn.

    Người không màng đến tính mạng bảo vệ con, bảo vệ người con không chung cốt nhục với mình cũng là lão Ngoạn.

    Và bây giờ, bệ hạ đứng đây, người lấy tư cách gì để nói là bù đắp cho con?

    Thiên Bình thở hắt ra, cầm lệnh bài trên tay đưa ra trước mặt y

    - Người nói, nếu con muốn về bên vòng tay cha là người thì hãy dùng lệnh bài này vào thành ư?

    Người chỉ muốn con làm người thay thế cho cô con gái yêu dấu của người mà thôi !

    Con không giỏi cầm kỳ thi họa, càng không biết thêu thùa may vá nấu ăn.

    Con từ xưa tới nay đều phải đánh đấm với các dã thú và người ngoài kia, còn người thì ở đây ngày ấm đêm no, đâu cần màng đến con và mẫu thân.

    Người nói yêu mẫu thân con.

    Đúng, người yêu bà ấy, nhưng người càng yêu chiếc ghế mình đang ngồi, yêu các giai nhân trong hậu cung của mình hơn !

    Người biết không?

    Con rất, rất muốn mình không mang hệ Hỏa, vì chỉ có người trong hoàng tộc, hoặc kẻ ngoại đạo mới có thể mang hệ này.

    - Thiên Bình, ta xin lỗi con...

    - Người bắt con về đây với lí do con là thích khách ư?

    Người còn lương tâm hay không?

    Người trước mặt vẫn im không nói, nàng quay lưng đối y

    - Con chỉ ước, mình là con gái của dân thường.

    Họ của con là theo lão Ngoạn, trong cái tên của con không bao giờ dính dán đến người.

    Nói rồi, nàng đẩy cửa đi mất, để lại trong lòng Hoàng đế một nỗi buồn sâu thẳm và ngập tràn suy nghĩ trong đầu.
     
    [ 12 Chòm Sao ] Hữu Duyên
    Chương 3


    " Chát "

    - Ngươi ! _ Xuân Nhược quý phi giáng một bạt tay thật mạnh xuống mặt thiếu nữ trước mặt

    - Người là sanh mẫu của con, con không muốn rời xa người nhưng con gái đến tuổi cũng phải gả _ Thân nữ nhi với mái tóc dài bồng bềnh khẽ đung đưa trong gió.

    Một bên má đỏ ửng nhưng nàng vẫn toát lên vẻ đẹp trời ban với đôi lông mày lá liễu, mắt hai mí to tròn, môi đầy đặn, hồng hào, khuôn mặt trái xoan xinh xắn đáng yêu, sắc vóc cũng không kém mĩ nhân nào.

    - Nữ nhi bất hiếu, không kính phụng sanh mẫu được.

    Sanh mẫu thứ tội cho con

    - Bảo Bình, con thật sự muốn mẹ con ta chia cắt như thế này sao? _ Xuân Nhược quý phi nói trong khi hốc mắt đã đẫm lệ

    Phải, người trước mặt bà là Triệu Bảo Bình - Công chúa xinh đẹp kiều diễm của Triệu Quốc.

    Không chỉ so về nhan sắc, mà y thuật của nàng cũng không thua kém bất kì ai.

    - Sanh mẫu, người đau lòng thì hẳn mẫu thân của Thiên tỷ cũng không vui vẻ gì.

    Người đừng vì con mà phải mang danh ác kế mẫu nhẫn tâm đem người khác thế chỗ con gái mình _ Bảo Bình nắm lấy tay của Xuân Nhược quý phi, nghẹn ngào nói

    - Gả con đi xa như đứt từng khúc ruột, nếu con qua đó có chuyện gì ai có thể thay ta làm chủ cho con đây

    - Mẫu thân, người đừng nói như thế.

    Người cũng biết con có thể tự phòng vệ mà, hơn nữa con cũng là con của phụ vương, mang dòng máu của Triệu quốc, ai lại dám ra tay với con

    Xuân Nhược không đáp, chỉ khẽ thở dài.

    Tuy biết nàng qua bên đó không lo cơm thiếu ăn, áo thiếu mặc, nhưng trong hậu cung rộng lớn thì ai tha cho ai, vì tham vọng che mờ mắt người ta mất rồi.

    Bà ta đỡ Bảo Bình đứng dậy, những giọt lệ trào ra, bà vỗ về

    - Con nói thế thì ta cũng không còn cách nào khác _ Xuân Nhược quý phi thở dài, lôi từ trong túi chứa của mình ra một lá bùa _ Thân là công chúa của Triệu Quốc, con cầm theo lá bùa này có thể mượn sức mạnh trong hoàng tộc.

    Nếu gặp trắc trở thì cứ đốt nó, ta sẽ đưa người đến cứu con.

    Bảo Bình cười ngọt, cũng lúc này Triệu đế đẩy cửa đi vào, hai người nhìn theo vội hành lễ

    - Đứng dậy đi _ Triệu đế nhẹ nhàng ngồi xuống ghế, cất tiếng nói

    - Phụ hoàng

    - Con định quyết định như thế nào?

    - Thưa phụ hoàng, con sẽ gả

    - Xuân Nhược?

    - Thần thiếp không phản đối nữa

    Triệu đế gật đầu, vỗ vai Bảo Bình

    - Giữa con và Thiên Bình, ta không thể quyết định được.

    Thiên Bình từ nhỏ đã xa chốn hoàng cung, hơn nữa còn rất hận ta

    - Nữ nhi cảm thấy người nên nói chuyện với tỷ ấy, hơn nữa từ nhỏ tỷ ấy không ở trong cung, người nên tôn trọng quyết định của tỷ ấy

    - Đưa con gả qua Thượng Quốc, hơn nữa còn không rõ là gả cho ai.

    Khiến ta cảm thấy nóng ruột.

    - Dù là gả đến cho một kẻ ngốc, nữ nhi cũng nguyện dùng thân báo đáp thưa phụ hoàng

    - ...

    Con hãy chuẩn bị đi, đại hôn sẽ khánh thành vào Quế Nguyệt, cũng tức 10 ngày sau

    - Dạ vâng, nữ nhi tuân chỉ.

    Ngày đại hôn hoàng nhi sẽ chuẩn bị thật kĩ càng

    Thiên đế thở dài.

    Gả một công chúa, đổi lấy vài vạn mã binh.

    Tuy rất thương con gái vừa tròn tuổi cập kê phải gả đến nơi khác, nhưng y không thể làm khác.

    ____

    - Công chúa _ Từ cửa một nô tì hớt hải chạy vào

    - Bạch Dương, muội sao thế? _ Bảo Bình nâng tay nàng lên, dò hỏi

    - Muội mới đi nghe ngóng đó.

    Tỷ thật sự muốn gả sao?

    Tỷ đi có thể mang theo muội không a, muội sẽ bảo vệ tỷ mà _ Bạch Dương ngây ngô nói, cũng phải thôi, Bảo Bình gả đi phải có một ngươì qua đó giúp nàng, không để nàng bị bắt nạt

    - Muội có ngốc không, ta không để muội theo sao mà được chứ

    - Nhưng muội vẫn không hiểu, tại sao Bình cô nương không về cung a?

    Chẳng phải làm công chúa rất sung sướng sao?

    - Tỷ ấy có lẽ là không muốn ràng buộc bởi những quy tắc ở đây

    - Công chúa, tỷ không hối hận chứ?

    - Dĩ nhiên là không, ta đã quyết định rồi, gả là gả mà

    Bạch Dương đột nhiên ôm chầm lấy y

    - Muội vẫn sẽ ở bên tỷ

    Bảo Bình nghe vậy hốc mắt cay cay

    - Dẫu không biết trôi về đâu, nhưng ta vẫn quyết định, sẽ không hối hận

    ____

    Cũng thoáng đó, mười ngày trôi qua, Bảo Bình tờ mờ sớm đã dậy chuẩn bị, chải chuốt kĩ càng chuẩn bị lên kiệu sang Thượng Quốc.

    - Công chúa giá đáo

    Các đại thần xếp thành hai hàng thẳng tắp, muốn văn có văn, muốn võ có võ.

    Xuân Nhược quý phi cố kiềm nước mắt, nhìn nàng hỉ phục đỏ chói cả một góc trời, xinh đẹp tựa như tiên giáng trần, chu sa giữa trán tôn lên làn da trắng mịn.

    Nàng nhìn lên đỉnh một căn phòng, Thiên Bình ngồi trên đó, mắt vẫn dõi theo nàng

    " Tỷ ấy vẫn như trước, vẫn bảo vệ ta.

    "

    " Muội ấy vẫn như vậy, ngốc nghếch...

    "

    Ánh mắt hai người giao nhau, mỉm cười ấm áp.

    Bảo Bình vẽ hai chữ trên không, Thiên Bình gật đầu.

    Cứ thế, một người phải gả đi nơi khác, một người giao du vô định không nơi nương tựa.

    Hai người vẫn thầm trong lòng chúc phúc cho nhau, phải sống thật tốt nhé.
     
    [ 12 Chòm Sao ] Hữu Duyên
    Chương 4


    Sau khi Thiên Bình rời khỏi đấu trường, khán giả trên khán đài liên tục bàn tán

    - Hỡi thiên, một trận hay như vậy mà nỡ bị gián đoạn sao?

    Sư Tử vẫn nhìn chằm chằm xuống mặt đất, Thổ lực liên tục tỏa ra mạnh mẽ, truyền xuống dưới chân y, nhưng khi Thổ lực của y gần động được đến ma lực bí ẩn kia thì nó lại phản tác, Thổ lực của y nhắm vào phía y mà tiến, Sư Tử lấy một bùa chú xé nát làm cho Thổ Lực đó.

    Sau đó lập tức rơi vào trạng thái hôn mê, y ngã thẳng xuống sàn đấu.

    Một nữ tu vận y phục hệt như Sư Tử phi nhanh tới phía khán đài đỡ lấy y

    " ...

    "

    Nữ hán tử nhìn lá bùa bị xé làm nhiều mảnh dưới đất, trong lòng dâng lên một tia nóng rực.

    Nhưng vừa nghĩ tới đó, nàng liền vác Sư Tử lên vai rồi cõng y xuống khỏi đấu trường

    - Cự Giải cô nương phải không?

    - Trời đất, ta đã bảo hai người họ là một đôi mà

    - Quả là trai tài gái sắc

    - Nhưng tại sao Sư ca lại ngất đi thế kia?

    - Chả có gì là lạ, chắc chắn ả lúc nãy hạ bùa chú lên người hắn

    - Người đừng có mà đổ oan cho người tốt

    - Chứ chẳng phải à?

    Vậy làm sao mùa trước nàng ta đạt được giải thưởng cơ chứ.

    Thật nực cười

    - Ngươi đánh được bằng tỷ ấy rồi hẳn nói

    Cự Giải liếc mắt đến khán đài

    "Bùa ư?

    Đó là Hỏa Chú "

    Phải, cái Sư Tử xé nát chính là Hỏa chú của Thiên Bình, ma lực bí ẩn đó có lẽ thuộc ma pháp hệ hỏa, khi gặp Hỏa chú liền bộc phát mạnh mẽ lên* , nhưng lại còn hấp thụ ma pháp khác, chẳng lẽ là ma pháp cấm?

    Cự Giải không nói gì, để các sư đệ của mình đưa Sư Tử đi nghỉ ngơi còn mình đứng trước mặt toàn thể khán giả, một lực phá nát cả nền đấu trường.

    Mọi người trên khán đài kinh hãi, may là được bảo hộ bởi một lá chắn ma pháp mỏng.

    Sau khi nền đá bị phá hủy, hàng trăm quả trứng tinh linh hiện lên, chính xác là những tinh linh hiếm gặp bị cất giấu nơi đây

    - Buôn bán tinh linh bất hợp pháp ?

    Mọi người trên khán đài kinh ngạt không thôi, những quả trứng quý hiếm đó, một quả có giá hơn vạn lượng vàng, chỉ cần mười con trưởng thành được luyện đủ mạnh cũng đủ phá nát cả Triệu quốc nơi họ đang ở đây

    Binh lính triều đình nhanh chóng được điều tới, dùng túi mang những quả trứng đó đến rừng.

    Quả thật do gần đây một số lượng trứng của các tinh linh trong rừng biến mất khiến bộ quản lý nghi ngờ liền nhờ Thổ phái can thiệp, thật không ngờ lại bắt được một ổ buôn bán tinh linh ở đây.

    - Mang danh một đấu trường để trở thành nơi hấp thụ ma pháp của người tham gia?

    Không ngờ tới chúng lại dùng thủ đoạn này

    Phải, bọn chúng ra giá năm trăm lạng vàng cho người thắng cuộc khiến nhiều người đổ sô đến thi đấu, để hấp thụ năng lượng cho những quả trứng, đá của nền đấu trường mặt dưới còn được vẽ một ma chú hấp thụ linh khí trời đất.

    Cự Giải chợt suy nghĩ gì đó rồi nói với tổng bộ binh

    - Quả trứng hệ Hỏa kia sắp nở, trong vòng hai nén nhang không đưa nó đến chỗ tinh linh mẹ hoặc được người hệ Hỏa tiếp sức ta e nó sẽ chết

    - Đa tạ cô nương, ta sẽ dùng thuần di đưa nó đến chỗ người ấp trứng

    - Được

    Lí do Triệu quốc ngăn cấm hoạt động này là vì khi tinh linh được mua về có thể sẽ trở thành trò chơi hoặc đem ra nghiên cứu, mổ xẻ,...

    Sư Tử đã tỉnh lại, đi tới phía sau Cự Giải

    - Muội nhận ra gì sao?

    - Ấn của Quan Triều Đình

    Cự Giải nhặt một mảnh vụn giấy còn sót lại dưới nền đất đá vỡ tan nát

    - Sư phụ ra hiệu cho chúng ta về

    - Trận đấu hôm nay của huynh cũng không tồi

    - Đối thủ bị kêu đi giữa chừng, còn gì là tồi với không tồi đây?

    Cứ thế họ dẫn theo các sư đệ sư muội về phái

    ____

    Trong một căn phòng nhỏ ở khách điếm, đôi nam nữ nhìn nhau

    - Song Ngư, ta phải về rồi

    - Nhân Mã, huynh thật sự phải cưới nàng ta làm nhiếp chính sao?

    Nhưng không sao, ta có thể nạp vào làm thiếp của huynh...

    Chỉ là, huynh sẽ không phụ ta chứ?

    - Ta...

    Song Ngư - Đường muội của Nhân Mã, kiêm Trịnh Quận chúa được Hoàng Thượng đích thân ban tước hiệu.

    Nàng và Nhân Mã từ nhỏ đã là thanh mai trúc mã, đã từng hứa sau này sẽ mãi bên nhau, sẽ cùng sinh cùng tận, ngờ đâu bây giờ chàng vừa một lời liền muốn lập thê thiếp.

    Nàng nói một lời, khóe miệng lại lộ ra nụ cười cay đắng

    - Muội hiểu rồi, huynh nhất định phải sống thật tốt

    Nàng vừa nói vừa nghẹn lại ở cổ.

    Ừm, nàng biết, nàng rõ tường tận.

    Nàng hiểu y như đi guốc trong bụng, đau sót ư?

    Nàng đã biết đến sẽ có kết cục như hôm nay.

    - Ta xin lỗi muội

    Nhân Mã nhìn thấy người con gái trước mặt, thật sự hắn chưa từng có ý gì khác, lời nói lúc nhỏ chẳng qua là trẻ con chưa suy nghĩ, hắn chỉ luôn coi nàng là muội muội ruột

    - Ta biết từ trước đến nay huynh chưa từng có ý gì với ta, ta cũng biết rằng là một mình ta tự mù quáng.

    Nhưng ta vẫn mong huynh hạnh phúc hơn là bận lòng vì ta.

    Cũng đã hiểu rằng nếu huynh cưới nàng ấy về, huynh nhất định chỉ muốn một mình nàng ấy làm thê tử, không muốn sau này sinh con lại phải tranh tình yêu thương, thê thiếp tranh đấu nhau như trong cung, ta cũng hiểu rằng huynh thích người trầm tính, không thích ngỗ nghịch như ta...

    Mà càng không phải, là huynh thích nàng ấy, dù bất cứ dáng vẻ nào của người khác, có giống nàng ấy thì huynh vẫn không đổi.

    Nhân Mã buông đũa, im lặng đứng dậy

    - Là ta không tốt

    - Không, huynh rất tốt, nhưng người huynh thích không phải muội.

    Huynh về đi, ngày mai nàng ấy sẽ đến, huynh chuẩn bị thật tốt.

    Ngày mai có lẽ huynh là nam nhân tuấn tú nhất đấy haha...

    Nhân Mã nhẹ "ừm" một cái, đặt lên bàn một chiếc trâm bằng phỉ thúy rồi hắn đẩy cửa ra ngoài.

    Nàng đứng giữa căn phòng, bóng lưng cô độc cùng những giọt nước mắt trên mi.

    Nàng vì hắn, người đàn ông nàng yêu mà sẵn sàng đến Triệu Quốc thăm dò, vì hắn sẵn sàng buông bỏ quyền lực, vinh hoa gia tộc, vì hắn nàng có thể lên núi đao xuống biển lửa, một chút nàng đều không ngại...

    Chỉ là, người hắn dốc tâm che chở là Triệu Bảo Bình chứ không phải Trịnh Song Ngư nàng.

    Lòng nàng vốn dĩ đã hiểu thứ gọi là đơn phương, ngay từ đầu dù cho đó là lời nói hắn nói ra đi chăng nữa thì cũng vẫn chỉ là chuyện cũ mà thôi...

    Nàng ngồi bệt xuống đất, tay vịn lên bàn tay còn lại đặt vào lòng ngực mình.

    Nàng ước gì bản thân không phải trải qua cuộc đời gian khổ này, chỉ ước rằng mình là một cành cây mai diễm lệ ở hoa viên mà hắn thường lui tới ngắm cùng luyện đao thì tốt biết mấy.

    Nam nhân ấy ngày mai lập thê, cũng là hắn sẽ có được người hắn thường nhớ về, hắn sẽ hạnh phúc.

    Nàng với cái gọi là hạnh phúc này, thành tâm chúc cho hắn, một đời bình an bên cạnh vị công chúa ấy.

    Đoạn, Trịnh Song Ngư bước ra khỏi phòng, tiểu nhị lập tức nhận ra và không khỏi đồng cảm với nàng ấy.

    Chuyện về vị quận chúa này và chàng Nhiếp chính vương kia có ai ai là không biết.

    Nhìn nàng với bộ dáng đau thương, mặt đỏ gay là có thể nhận ra rằng nàng đang rất tuyệt vọng.

    Trời phụ lòng người tốt.

    Nàng luôn dốc lòng đối xử công bằng với mọi người, nàng quyên góp gạo, tiền, cống hiến rất nhiều cho những người dân ở Thường Quốc này thế nhưng nàng không có một cuộc tình như ý.

    Thậm chí đến ông trời còn trêu ngươi nàng khi để nàng bị Thái Phó đuổi ra khỏi Trịnh Thanh phủ.

    Nàng một lòng hướng về hắn, hắn lại một lòng hướng về cô công chúa kia.

    - Song Ngư quận chúa _ Tiểu nhị đứng đối diện khom người hành lễ, rồi chèn vào tay y một dây bạc _ Quận chúa dành dụm giữ lấy mà xài

    Song Ngư nhìn y hơn bất ngờ.

    Thật ra khách điếm này cũng không lớn là bao, chỉ có vài móng khách đa số là người du ngoạn nếu tiện sẽ ở vài hôm hoặc quan tuần tra đi ngang sẽ tạm ở lại.

    Một dây bạc này với cô là không thiếu, nhưng với những bá tánh nghèo ở đất nước này là một số tiền lớn, đủ để họ ăn no được cả năm.

    - Ngươi giữ lại mà làm ăn tu sửa khách điếm, ta còn ở đây vài lạng bạc.

    Không sao _ Song Ngư cười ôn hoà.

    Nàng biết lòng tốt của Tiểu Nhị kia nhưng nàng không thể đồng ý, nàng vốn là người cho đi cũng không cần nhận lại...

    Nhưng nó sẽ trừ tình cảm ra

    Đôi co một lúc, chàng tiểu nhị mới nói ra

    - Quận chúa không nhận thì bá tánh trong thành sẽ không tha cho ta mất.

    Mọi người mỗi người một hào, tích góp lại thành một dây bạc nhỏ như này để tặng công chúa.

    Bọn họ biết công chúa nghe tin này ít nhiều cũng sẽ chọn đi dao du giang hồ học thêm các bí kíp rèn luyện.

    Mọi người tích góp được tuy ít nhưng đều là lòng thành của mọi người, người không nhận ắt là chê chỗ này ít, nhưng người đừng xem thường nó, biết đâu đến một ngày cần dùng

    Song Ngư vội xua tay, nàng không phải chê ít, nhưng nhà ai cũng cần có tiền, hơn nữa trong thời buổi khó khăn, Hoàng Thượng băng hà đã gần hai năm, thái tử vừa sang 5 chưa đủ chín chắn để lên ngôi nên Nhân Mã với cương vị Nhiếp Chính Vương tạm thời cai quản Thường Quốc.

    Tuy sẽ miễn thuế vào ngày đại hôn của hắn nhưng không chắc sẽ giảm được nhiều gánh nặng, hơn ai hết nàng sẽ hiểu rõ nỗi khổ của bách tính trong thành.

    - Quận chúa tỷ tỷ, nếu quận chúa không nhận, cả thành sẽ ngày đêm ăn không ngon ngủ không yên, làm việc không tốt, hơn nữa mẫu thân đệ còn được quận chúa tỷ tỷ đích thân ra tay cứu giúp, hà cớ không thể báo đáp bằng một chút bạc lẻ này

    Một đứa trẻ chạy vào kéo đuôi váy nàng.

    Nàng xoa đầu nó, tiểu nhị lại chèn vào tay kia của nàng một dây bạc.

    Nàng rưng rưng nước mắt.

    Nàng đang suy nghĩ, chỉ cần mình rời khỏi Thường quốc, đến nơi nào đó an cư lập nghiệp, tìm một tấm chân tình, nguyện gả cho một tên nam nhân nào đó yên phận là được.

    - Thật sự cảm tạ mọi người, ơn này Trịnh Song Ngư ta vạn phần khắc ghi

    Nàng cuối thấp đầu.

    Người dân Thường quốc ai cũng lấy làm tiếc thương vì vốn dĩ vị quận chúa này ban đầu sẽ sống rất tốt...

    Nhưng người tính không bằng trời tính mà.
     
    [ 12 Chòm Sao ] Hữu Duyên
    Chương 5


    Bảo Bình vén màn kiệu lên, lộ ra một cánh tay trắng nõn, mùi hoa Oải Hương trong kiệu lan toả ra khắp con đường, vừa ngọt ngào vừa dịu nhẹ.

    Bạch Dương ngồi trên ngựa đi theo sát kiệu đưa vào cho nàng một chiếc bánh nhỏ

    - Công chúa đói sao?

    - Ta chỉ cảm thấy bụng hơi rỗng một chút

    Dân Thường Quốc tập trung đông nghẹt hai bên đường, nhường lối cho chiếc kiệu hỉ mộc mạc nhưng không kém phần sang trọng.

    Họ định cúi xuống bái kiến vị công chúa này nhưng vừa quỳ gối người trong kiệu đã nói vọng ra, giọng nói ngọt ngào lả lướt vào tai mỗi người, tựa hồ như mật ngọt rót vào tai, thật dễ nghe làm sao.

    - Mọi người không cần bái kiến ta.

    Như vậy là đang nói ta nhập gia tùy tục, Quốc có Quốc Pháp, Gia có Gia Quy, không thể để mọi người bái kiến một người chưa làm được việc lớn gì như ta

    Bọn họ kinh ngạt một hồi.

    Cũng dễ dàng để hiểu được Nhiếp Chính Vương vì sao lại muốn lập nàng làm chính thê.

    Nàng không xa hoa lộng lẫy, cũng không lấy việc mình là công chúa được cưng chiều mà lấy làm kiêu ngạo.

    Hơn nữa không lâu trước kia, một nữ nhân khác gả đến cho Thái Tụng Thất Vương Gia đại náo Thường Quốc một tuần liền.

    Nàng ta bước xuống kiệu phải có người trải đường, người hầu hạ phải là nha hoàn nhất phẩm, kiệu hỉ phải đính đá, bên trong phải lót đệm tơ tằm xa hoa, tân phòng phải đủ 100 món ăn bao gồm cả rượu quý ủ hơn trăm năm của Y Quốc thân tặng.

    Không những thế, những người nàng ta gặp qua, bất kể ai cũng phải quỳ gối trước nàng ta.

    Đúng là không biết lượng sức.

    Nhiếp Chính Vương quả thật có phúc phần.

    Bọn họ khâm phục trong lòng, cũng cảm giác được người ngồi trong kiệu đây không bình thường.

    - Đa tạ Triệu công chúa

    Kiệu hỉ dừng trước cổng Thành, hai thị vệ gác cổng vội ngăn kiệu, lớn tiếng nói :

    - Mời công chúa xuống kiệu!

    Bạch Dương nhíu mày, lưng thẳng tắp, xuống khỏi ngựa đi đến hỏi

    - Kính hai vị đại nhân, Công chúa bọn ta là đường đường chính chính gả qua đây chứ không phải phạm nhân.

    Phiền hai vị cho bọn ta vào cổng thành

    - Xin công chúa thứ lỗi, Hoàng Hậu lệnh cho chúng thần để người xuống kiệu vào trong.

    Hơn nữa sợ rằng người trong kiệu không phải Triệu công chúa...

    Bảo Bình ngồi trong kiệu thở dài.

    Nàng biết Hoàng Hậu tâm kế không tồi, nhưng tiếc là hai tên thị vệ này quá ngu ngốc, trực tiếp thông cáo thiên hạ rằng Hoàng Hậu nghi ngờ Triệu Quốc thế công chúa.

    Bảo Bình vén màn che trước mặt, nhẹ nhàng nâng bước xuống kiệu.

    Hỉ phục mặc trên người vẫn còn hương thơm mê người, không ai nghĩ rằng nàng gần hai ngày đã không thay y phục tắm rửa.

    Hai thị vệ vội cúi người, nàng phất tay, cười nhẹ không nói gì, lặng lẽ bước vào trong.

    Mỗi bước đi của nàng giống như tiên nữ lướt lả trên mây, sắc hỉ phục đỏ tươi làm tôn lên làn da trắng như tuyết trời mùa đông, càng khiến nàng trông tuyệt mĩ hơn bao giờ hết.

    Các thị vệ của Triệu Quốc khiêng kiệu đi sau, cũng đã quen với công chúa của mình, thường ngày nàng đắm mình trong phòng nghiên cứu y dược, rảnh rỗi thì đến ngự hoa viên chế các loại hương thơm, mỗi lần nàng đi đến ngự hoa viên, bươm bướm đều vây xung quanh nàng vì mùi hương tuyệt dịu này.

    Bạch Dương mắt nhắm mắt mở cho qua, công chúa của nàng thế nào nàng còn không hiểu sao?

    Các nàng vừa tiến đến gần bậc thềm của Long Triều Thường Quốc đã thấy một nữ nhân quý phái kiêu sa, mặt áo Phượng, trên trán có chu sa vân mây càng diễm lệ.

    Hoàng Hậu Thường Quốc - Trịnh Nhan.

    - Hoàng Hậu nương nương cát tường

    - Công chúa mau bình thân

    Trịnh Nhan bước xuống bậc thềm, từng bước tới gần nàng.

    Khi bà ta chỉ còn vài bước là chạm được đến nàng thì dừng lại, cười diễm lệ

    - Công chúa không để ý việc ta để người xuống kiệu chứ?

    - Bảo Bình ta thật không dám lấy làm để ý, chỉ là một công chúa nhỏ, ta làm sao dám so đo với Hoàng Hậu cơ chứ

    Một lời của nàng nói xuống, ngoài mặt là không để ý, thực chất ý sâu xa là đang nói Hoàng Hậu không có ý tốt với em dâu tương lai.

    Trịnh Nhan vờ như không hiểu, gật đầu để thái giám bên cạnh mình đọc chiếu lệnh.

    Đại khái là ban hôn cho nàng và Nhiếp Chính Vương Nhân Mã, hôn sự đã được hai bên chấp thuận.

    Lời tổng thái giám vừa dứt, tiếng ngựa phía sau truyền tới.

    Một nam tử khôi ngô tuấn tú, vận hỉ phục cùng làn da rám nắng vạm vỡ ngồi trên hắc mã anh tuấn.

    Nếu không phải nhờ bộ hỉ phục thì Bảo Bình đã lầm tưởng hắn là em trai Hoàng hậu

    - Nhiếp Chính Vương đến

    Tiểu thái giám đứng ở cửa hô vang.

    Nhân Mã nhảy ngay xuống ngựa, đi nhanh tới chỗ hai nàng

    - Nhiếp Chính Vương

    Nàng chưa kịp hành lễ thì hắn đã đỡ lấy nàng, vội trách móc Trịnh Nhan

    - Hoàng Hậu nương nương sao lại để Vương Phi của ta đứng giữa trời nắng gắt thế này?

    - Không phải Nhiếp Chính Vương đã tới với nàng rồi sao, sao lại còn sợ nắng được chứ?

    Hoàng Hậu cười giả lả, không ngờ hắn đến nhanh như vậy

    - Sao lại không?

    Nương tử của ta từ nhỏ thân thể yếu ớt, sợ là nàng sanh bệnh lúc đó người gánh không nổi đâu

    Hắn lạnh giọng, hoàng hậu trước mặt vẫn trưng ra nụ cười.

    Nhân Mã nhíu mặt rồi ôm eo Bảo Bình đặt lên ngựa.

    - Tiểu Tu, dẫn họ về phủ

    Nhân Mã ra lệnh cho nô tài bên cạnh dẫn đường cho Bạch Dương và binh lính Triệu quốc về Nhiếp Chính phủ, còn mình thì đường đường chính chính mang theo Bảo Bình đi mất.

    - Ta xém chút nữa không nhận ra ngươi đấy

    Bảo Bình đưa tay vuốt lông ngựa

    - Phải chăng ta đã anh tuấn hơn?

    Nhân Mã hít lấy mùi thơm trên tóc nàng, tự ái nói

    - Ta đang nói Tiểu Hắc, ai nói chuyện với huynh?

    Một câu rơi xuống làm hắn xị mặt lại

    - Tại sao phải chọn ta?

    Không phải từ lâu đã có Song Ngư ở cạnh rồi sao?

    Nhân Mã yên lặng không nói câu nào.

    Phải, mỹ nhân trước mặt vẫn không nhận ra hắn yêu nàng

    - Ta muốn tăng thêm lực lượng phòng vệ cho Thường Quốc.

    Hơn nữa Song Ngư cũng không thích cuộc sống chốn hậu cung

    - Ngươi cũng ác thật đó, ta chưa những chưa nghiên cứu xong thuốc đã bị ngươi bê đến đây

    - Muội có thể đến đây nghiên cứu.

    Bên ta là nơi có nhiều thảo dược quý mà

    - Ngươi đã nói vậy thì đừng trách ta không khách khí

    - Không cần khách khí, sau này muội cũng là thê tử của ta, muội muốn gì, thích gì ta đều chiều muội

    - Vậy nếu ta bảo không động vào ta, không sinh con ngươi sẽ chứ?

    Nghe đến đây Nhân Mã tối sầm mặt

    - Cái này thì không nhé, đã là nghĩa vụ vợ chồng rồi

    Nhân Mã dừng ngựa lại dưới gốc cây.

    Tận dụng ở nơi này vắng vẻ mà cưỡng hôn nàng.

    - Lần thứ bao nhiêu ngươi chiếm tiện nghi của ta rồi?

    - Ta bảo sẽ lấy muội mà, nên phải làm thế mới răn đe được muội không gả cho người khác

    - Phi, ta mà muốn gả liền lập tức có cả tấn phò mã
     
    Back
    Top Dưới