Khác [12 Chòm Sao] Gửi Em Một Giấc Mơ Ngọt Ngào

  • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu

[BOT] Wattpad

Administrator
25/9/25
177,795
0
0
400308324-256-k754322.jpg

[12 Chòm Sao] Gửi Em Một Giấc Mơ Ngọt Ngào
Tác giả: Saggit_zoiadc
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

"Người ta nói, trong giấc mơ, mọi điều đều có thể xảy ra kể cả việc em gặp lại người đã chết."

"Gửi Em Một Giấc Mơ Ngọt Ngào" là câu chuyện đẫm màu ám ảnh, nơi ranh giới giữa thực và mộng chỉ mỏng như một hơi thở.

Một lời chúc ngủ ngon tưởng chừng dịu dàng lại mở ra chuỗi đêm không bao giờ kết thúc, nơi tiếng ru hóa thành tiếng gọi của bóng tối.

Giấc mơ ngọt ngào ấy... có thật sự là món quà, hay chỉ là chiếc bẫy cuối cùng dành cho kẻ còn khao khát tình yêu?

Một câu chuyện dành cho những ai từng sợ hãi chính giấc mơ của mình.
_____

"Chúc em ngủ ngon"

Ai sẽ là người chúc ngủ ngon vào ngày hôm nay?

"Chúc em sống sót"

Ai sẽ là người sống cuối cùng?

‼️ KHÔNG ĂN CẤM Ý TƯỞNG ‼️

Tên:[12 Chòm Sao] Gửi Em Một Giấc Mơ Ngọt Ngào

Author😀ương Viễn Lâm/Saggit_zoiadc

Warning: Family Issues, Trust Issues, Self-harm, Bạo lực,...

Ngày Lên Kế Hoạch Đào Hố: 3/1/2023
Ngày Dự Định Đào Hố: 21/8/2025
Ngày Đào Hố: 15/11/2025
Ngày Lấp Hố:???



virgo​
 
Có thể bạn cũng thích
  • [12 chòm sao] Tự Do...?
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • [12 chòm sao] Pháp Sư Xứ Wonderland
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • [12 Chòm Sao] Thế Giới Vampire Và Thế Giới Con Người
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • Chòm Sao Thứ 13 [12CS] [drop]
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • Wonderland?[12 zodiac signs]
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • [12 Chòm Sao] Dị Cảnh
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • [12 Chòm Sao] Gửi Em Một Giấc Mơ Ngọt Ngào
    ˑ 𓈒 𐔌 ͡꒱ ۫ Chương Mở Đầu


    ( Cre: ảnh được des bởi mình )

    ( Cre ảnh gốc chưa des: https://pin.it/5O39kv0Zk )

    « ɢửɨ ɛʍ ʍộȶ ɢɨấƈ ʍơ ռɢọȶ ռɢàօ »

    « Cԋúƈ ҽɱ ɳɠủ ɳɠσɳ »

    ꒷꒦︶꒷꒦︶ ๋ ࣭ ⭑꒷꒦

    Chào mừng cậu đã đến với truyện:

    (12 Chòm Sao) Gửi Em Một Giấc Mơ Ngọt Ngào

    Đừng thấy bìa ngọt mà tưởng truyện chứa đường.

    ── .✦

    Một ngôi trường mang tên Zodiac Academy, nơi mười ba học sinh được triệu tập mà chẳng ai hiểu vì sao mình lại có mặt.

    Tất cả cánh cửa đều khóa chặt, đồng hồ không chạy, và bầu trời ngoài kia như bị che phủ bởi một màn đêm vĩnh viễn.

    Họ chỉ biết rằng ở nơi này tồn tại những quy tắc tuyệt đối.

    Không ai được phép vi phạm.

    Một khi vượt quá giới hạn, cái chết sẽ đến ngay lập tức tàn nhẫn, lạnh lẽo, không một lối thoát.

    Ngày qua ngày, không khí càng ngột ngạt, sự nghi kỵ len lỏi trong từng ánh nhìn.

    Bạn bè biến thành kẻ thù, tiếng cười vỡ vụn trong những cái chết ghê rợn.

    Nhưng khủng khiếp hơn cả, dường như ngôi trường này không chỉ muốn thử thách lòng can đảm của họ, mà còn đang dẫn dắt từng bước vào một bí mật kinh hoàng bị che giấu hàng thế kỷ.

    Trong trò chơi sinh tồn máu lạnh mang tên quy tắc Zodiac, liệu mười ba con người như họ có thể thoát khỏi số phận đã được định sẵn... hay tất cả chỉ là những con rối đang run rẩy dưới bàn tay vô hình?

    .ᐟ

    THỂ LOẠI ✮⋆˙

    Ấm áp, nhẹ nhàng, chữa lành (chỉ vài tình huống).

    Có chút hài hước đời thường.

    Kinh dị, ám ảnh, bí ẩn.

    Tâm lý xã hội, drama.

    Family issues, trust issues, self-harm, bất ổn về tâm lý, bạo lực.

    Maybe đất diễn không đều (ưu tiên nhân vật chính Ophiuchus).

    Textfic lẫn văn xuôi (văn xuôi nhiều hơn textfic).

    ⋆.˚✮🎧✮˚.⋆

    ---

    1.

    Laurent Aries

    𓂃 ࣪˖ ִֶָ 20 tuổi - sinh viên Đại học Zodiac

    𓂃 ࣪˖ ִֶָ Vibe: spoiled yet lonely, emotional problems

    𓂃 ࣪˖ ִֶָ Anh trai của Laurent Sagittarius (brocon)

    𓂃 ࣪˖ ִֶָ IG: @laurent.aries

    ✦ câu nói ✦

    ❝ They gave me everything but love. ❞

    ❝ Họ cho tôi mọi thứ, trừ tình yêu. ❞

    ---

    2.

    Elias Taurus

    ❀◞ 21 tuổi - sinh viên Đại học Zodiac

    ❀◞ Vibe: protective, trust issues

    ❀◞ IG: @elias.taurus

    ✦ câu nói ✦

    ❝ Trust is heavier than gold. ❞

    ❝ Niềm tin còn nặng hơn cả vàng. ❞

    ---

    3.

    Noah Sinclair Gemini

    ⋆˙⟡ 20 tuổi - sinh viên Đại học Zodiac

    ⋆˙⟡ Vibe: witty, che giấu sự hoang mang

    ⋆˙⟡ IG: @noah.gemini

    ✦ câu nói ✦

    ❝ Smiles hide the cracks. ❞

    ❝ Nụ cười che đi những vết nứt. ❞

    ---

    4.

    Julian Everhart Cancer

    ꕤ﹕19 tuổi - sinh viên Đại học Zodiac

    ꕤ﹕Vibe: fragile, thiếu tình thân

    ꕤ﹕IG: @julian.cancer

    ✦ câu nói ✦

    ❝ Home never felt like home. ❞

    ❝ Nhà chưa bao giờ giống như mái ấm. ❞

    ---

    5.

    Leviash Leo

    ₊˚。✩ 21 tuổi - sinh viên Đại học Zodiac

    ₊˚。✩ Vibe: shining outside, insecure inside

    ₊˚。✩ IG: @leviash.leo

    ✦ câu nói ✦

    ❝ Spotlights blind my wounds. ❞

    ❝ Ánh đèn sân khấu làm mờ đi vết thương của tôi. ❞

    ---

    6.

    Victor D'Arcy Virgo

    ∘₊✧ 20 tuổi - sinh viên Đại học Zodiac

    ∘₊✧ Vibe: perfectionist, self-pressure

    ∘₊✧ IG: @victor.virgo

    ✦ câu nói ✦

    ❝ Perfection is my prison. ❞

    ❝ Sự hoàn hảo là nhà tù của tôi. ❞

    ---

    7.

    Lucian Libra

    ♡˗ˏˋ 20 tuổi - sinh viên Đại học Zodiac ˎˊ˗♡

    ♡˗ˏˋ Vibe: romantic, fear of abandonment ˎˊ˗♡

    ♡˗ˏˋ IG: @lucian.libra

    ✦ câu nói ✦

    ❝ Love leaves, always. ❞

    ❝ Tình yêu rồi cũng bỏ đi, như mọi khi. ❞

    ---

    8.

    Damian Scorpio

    ⌗˚ ༘ 21 tuổi - sinh viên Đại học Zodiac

    ⌗˚ ༘ Vibe: dark, betrayed in the past

    ⌗˚ ༘ IG: @damian.scorpio

    ✦ câu nói ✦

    ❝ I trust no one, not even myself. ❞

    ❝ Tôi không tin ai cả, kể cả chính mình. ❞

    ---

    9.

    Laurent Sagittarius

    ✧˖° 19 tuổi - sinh viên Đại học Zodiac

    ✧˖° Vibe: Self-harm, hiding pain with freedom

    ✧˖° Em trai của Laurent Aries

    ✧˖° IG: @laurent.sagittarius

    ✦ câu nói ✦

    ❝ Freedom is the only way I can breathe. ❞

    ❝ Tự do là cách duy nhất để tôi thở. ❞

    ---

    10.

    Cassian Alderidge Capricorn

    ✧༚ 21 tuổi - sinh viên Đại học Zodiac

    ✧༚ Vibe: ambitious, emotionally distant

    ✧༚ IG: @cassian.capricorn

    ✦ câu nói ✦

    ❝ Success means nothing if I'm empty. ❞

    ❝ Thành công chẳng có nghĩa lý gì khi tôi trống rỗng. ❞

    ---

    11.

    Adrian Ravenscroft Aquarius

    ✿₊˚ 20 tuổi - sinh viên Đại học Zodiac

    ✿₊˚ Vibe: unique, misunderstood

    ✿₊˚ IG: @adrian.aquarius

    ✦ câu nói ✦

    ❝ Different feels like lonely. ❞

    ❝ Khác biệt đôi khi chỉ là một cách nói khác của cô đơn. ❞

    ---

    12.

    Lysander Pisces

    ✧・゚ 19 tuổi - sinh viên Đại học Zodiac

    ✧・゚ Vibe: dreamy, hurt by reality

    ✧・゚ IG: @lysander.pisces

    ✦ câu nói ✦

    ❝ Dreams are safer than people. ❞

    ❝ Giấc mơ an toàn hơn con người. ❞

    ----

    ☆⋆。𖦹°‧★

    NHÂN VẬT CHÍNH

    13.

    Kael Ophiuchus

    ☽༓・* 19 tuổi - sinh viên Đại học Zodiac

    ☽༓・* Vibe: cursed, enigmatic, burdened with destiny

    ☽༓・* Kẻ thứ 13 không bao giờ được công nhận, vừa là hiện thân của sự thật vừa là lời nguyền

    ☽༓・* IG: @kael.ophiuchus

    ✦ câu nói ✦

    ❝ The stars never wrote my name, so I carved it myself. ❞

    ❝ Vì các vì sao chưa từng viết tên tôi, nên tôi tự khắc nó bằng máu của chính mình. ❞

    Tính mạng của các nhân vật không được bảo vệ.

    Tất cả nhân vật đều là nam.

    ----

    ૮ ․ ․ ྀིა

    ᯓᡣ𐭩 Couple:

    Không xác định.

    Cho phép vote couple, mà sau này có canon hết không thì là chuyện khác nhé.

    End

    Dương Viễn Lâm/Saggit_zoiadc
     
    [12 Chòm Sao] Gửi Em Một Giấc Mơ Ngọt Ngào
    ˑ 𓈒 𐔌 ͡꒱ ۫ Chương 0


    Tôi không nhớ mình đến đây bằng cách nào hay ai đã đưa tôi tới.

    Khi mở mắt, thứ đầu tiên tôi nhìn thấy là cánh cổng sắt cũ kỹ đang gỉ sét, dựng sừng sững giữa màn sương trắng đục như một dấu mốc của định mệnh.

    Trên cổng treo một tấm biển xiêu vẹo, chữ bạc màu nhưng đủ rõ để khiến sống lưng tôi lạnh buốt: Zodiac Academy.

    Cái tên ấy như một lời chào mừng méo mó, vừa kiêu hãnh vừa ghê rợn, như thể nó đã chờ tôi từ lâu.

    Không có ánh mặt trời, không có tiếng chim.

    Bầu trời bị bao phủ bởi một tầng hơi lạnh đậm đặc khiến thời gian như đứng yên.

    Tôi nhìn quanh và nhận ra mình không phải người duy nhất bị ném vào nơi này.

    Mười hai người khác xuất hiện trong cùng một khoảng sân đá rộng.

    Họ đứng cách tôi không quá xa nhưng ánh mắt họ lại lạnh lẽo như đang quan sát một thứ không thuộc về họ.

    Mỗi người mang một cảm xúc khác nhau từ sợ hãi, hoang mang đến đề phòng và thậm chí là thù địch.

    Cảm giác lạc lõng tràn đến khi tôi nhận ra vị trí của mình trong tập thể ấy.

    Tôi là Ophiuchus, người mang con số thứ mười ba.

    Ngay từ giây phút họ nhận ra sự hiện diện của tôi, không khí đã đổi khác.

    Ánh mắt họ lướt qua tôi như đang nhìn một thứ dị vật bị nhét sai vào bộ sưu tập.

    Không một ai lên tiếng chào hỏi hay hỏi lý do tôi có mặt ở đây.

    Họ chỉ im lặng và giữ khoảng cách, như thể nếu đứng quá gần, họ sẽ gặp rắc rối.

    Sau đó chúng tôi được dẫn vào đại sảnh.

    Không phải bởi người, mà bởi những cánh cửa tự mở như có bàn tay vô hình đang quyết định bước chân chúng tôi.

    Ở trung tâm căn phòng là một tấm bảng trắng tinh đáng ngờ, sạch đến mức phản chiếu cả ánh mắt chúng tôi.

    Trên đó chỉ có một dòng chữ duy nhất được viết bằng mực đỏ sẫm như máu còn ấm.

    Tuân theo quy tắc hoặc chết.

    Những chữ cái sắc nhọn như dao, đâm thẳng vào tâm trí từng người.

    Từ giây phút đó, chúng tôi hiểu Zodiac Academy không phải nơi để học tập.

    Nó là một chiếc lồng được thiết kế hoàn hảo để khiến con người tuyệt vọng trong im lặng.

    Hành lang thì dài vô tận và mỗi bước chân đều vọng lại như tiếng cảnh báo.

    Những căn phòng không cửa sổ, những chiếc đồng hồ không kim, và những quy tắc treo trong mọi phòng học khiến cả ngôi trường như một mê cung sống.

    Chỉ cần phạm một lỗi nhỏ, hậu quả là mất xác hoặc mất trí.

    Ban đêm, chúng tôi nghe thấy tiếng bước chân chạy dọc trên trần nhà.

    Tiếng ghế dịch nhẹ trong lớp học dù cửa đã khóa.

    Tiếng thở dài sát bên tai khi chúng tôi vừa tắt đèn.

    Không ai biết những âm thanh đó đến từ ai hoặc từ thứ gì.

    Chúng tôi chỉ biết rằng tất cả chỉ xảy ra khi không ai dám mở mắt.

    Những ngày tiếp theo, nỗi sợ len lỏi vào từng hơi thở.

    Người bắt đầu mất tích.

    Người bị giết theo những cách không thể giải thích.

    Tất cả đều liên quan tới các quy tắc phát ra từ tấm bảng trắng kia.

    Những quy tắc tưởng như đơn giản lại trở thành bản án tử mang tính tuyệt đối.

    Chúng không cảnh báo chúng tôi.

    Chúng ra lệnh.

    Tôi bắt đầu nhận ra rằng mọi thứ trong Zodiac Academy đều được sắp đặt.

    Các sự kiện, các cái chết, những cuộc gặp gỡ tình cờ, những ánh nhìn lạnh lẽo từ mười hai người kia.

    Mỗi dòng quy tắc giống như một cánh cửa dẫn vào sự thật mà ai đó không muốn chúng tôi biết.

    Nơi này không tồn tại để giết chúng tôi một cách vô nghĩa.

    Nó tồn tại để thử nghiệm, điều khiển và định hình thứ gì đó lớn hơn nhiều so với nỗi sợ đơn thuần.

    Và tôi, với tư cách là kẻ thứ mười ba, hình như lại là mảnh cuối cùng của trò chơi ấy.

    Một thứ không ai mong muốn nhưng bắt buộc phải xuất hiện để hoàn thành vòng tròn định mệnh.

    Sự hiện diện của tôi khiến mọi quy tắc trở nên bất ổn, kéo theo hàng loạt biến cố mà Zodiac Academy dường như không thể kiểm soát hoàn toàn.

    Chẳng ai biết chúng tôi bị đưa vào đây để trở thành nạn nhân hay để đóng vai kẻ hi sinh cho một thí nghiệm cao hơn.

    Chẳng ai biết ai là kẻ sẽ sống sót đến cuối.

    Nhưng tất cả đều hiểu một điều rõ ràng như bóng tối bao trùm lên mái ngói nơi này:

    Ở trong Zodiac Academy, cái chết không phải nỗi sợ lớn nhất.

    Thứ đáng sợ hơn rất nhiều là khoảnh khắc bạn nhận ra mọi hành động, mọi lựa chọn và mọi cái chết đều nằm trong khuôn khổ một quy tắc đã được viết ra trước khi bạn kịp thở.

    Và cho dù bạn chạy đi đâu, làm gì hay cố phá bỏ điều gì, bạn vẫn đang đi đúng đường mà ai đó đã vẽ sẵn.

    Tôi vẫn không biết mình là ai trong trò chơi này.

    Là quân cờ, là người quan sát hay là mồi nhử.

    Nhưng tôi biết một điều quy tắc tồn tại là vì tôi.

    Và nếu tôi không tìm ra bí mật của nó, không ai trong chúng tôi sẽ có cơ hội rời khỏi nơi này.

    End

    Dương Viễn Lâm/Saggit_zoiadc
     
    [12 Chòm Sao] Gửi Em Một Giấc Mơ Ngọt Ngào
    ˑ 𓈒 𐔌 ͡꒱ ۫ Chương 1


    Ophiuchus đứng trước bàn gỗ, nhìn chằm chằm vào phong bì đen tuyền được gửi đến sáng nay.

    Giấy niêm phong bằng sáp bạc khắc hình con rắn quấn quanh cây gậy một biểu tượng cậu chưa từng thấy, nhưng lại khiến sống lưng lạnh buốt.

    Trên bìa thư chỉ có vài chữ viết bằng nét mực đỏ:

    "Thư mời nhập học - Đại học Zodiac."

    Không đề người gửi, không có địa chỉ, chỉ một dòng chữ cuối cùng in nghiêng:

    « Một khi mở thư này, con đường duy nhất là tiến tới. »

    Cậu khẽ nhếch môi, nửa cười nửa nghi ngại.

    Nhưng rồi vẫn mở.

    Bên trong là tờ giấy dày mịn, hương kim loại vương vất, ánh bạc lấp lánh khi nghiêng dưới ánh đèn.

    « Xin chúc mừng, Ophiuchus.

    Cậu đã được chọn.

    Hãy đến cổng Đông vào lúc 0 giờ ngày 1 tháng 9.

    Đại học Zodiac không dành cho người do dự. »

    Đêm đó, cậu bước đi trong màn sương mờ, đối diện cánh cổng đen khổng lồ khắc đầy ký tự lạ.

    Khi vừa chạm tay vào, cánh cổng tự động mở ra.

    Một luồng gió lạnh thổi tạt qua, mang theo mùi đất ẩm và sắt rỉ.

    Ngay sau lưng, bảng kim loại phát sáng khắc lên dòng chữ:

    "Một khi vào đây, không được phép rời đi."

    Ophiuchus nuốt khan.

    Nhưng rồi bước tiếp.

    Cậu làm thủ tục nhập học trong im lặng, được cấp đồng phục đen thêu biểu tượng con rắn bạc cùng thẻ sinh viên mang số 13.

    Từ lúc ấy, cậu cảm thấy như có thứ gì đang dõi theo mình từ phía sau tấm kính của hành lang tối.

    Sáng hôm sau, lễ khai giảng diễn ra trong hội trường rộng lớn, trần cao chạm tới những chùm đèn pha lê mờ đục.

    Hàng trăm sinh viên mới ngồi ngay ngắn, im phăng phắc.

    Ánh sáng lọc qua cửa kính màu đổ xuống từng khuôn mặt nhợt nhạt.

    Trên bục, Hiệu trưởng, một người đàn ông cao gầy, mái tóc bạc như tro và đôi mắt sáng xanh lạnh lẽo bước ra.

    Giọng ông vang trầm, vang vọng khắp không gian:

    "Chào mừng các em đến với Đại học Zodiac."

    "Đây là nơi kiến thức được đánh đổi bằng máu, và sinh tồn không dành cho kẻ yếu."

    Không ai dám thở mạnh.

    "Trước khi bắt đầu, ta sẽ đọc cho các em bảy quy tắc sống còn.

    Hãy khắc ghi chúng, vì một khi quên đi... trường sẽ tự nhắc nhở."

    Ông bắt đầu đọc:

    1.

    Không được rời khỏi khuôn viên khi chưa có lệnh.

    2.

    Không được bước vào tầng hầm dưới thư viện sau nửa đêm.

    3.

    Không được nói chuyện với những sinh viên không có tên trong danh sách lớp.

    4.

    Không được mở bất kỳ cánh cửa nào có biểu tượng ẩn hình.

    5.

    Không được phản kháng khi nghe tiếng chuông thứ mười ba.

    6.

    Không được tin vào những gì phản chiếu trong gương.

    7.

    Và cuối cùng... nếu một ngày cánh cổng tự mở, tuyệt đối không bước ra ngoài.

    Giọng ông dừng lại, nụ cười nhạt hiện trên gương mặt xám bạc.

    "Đây chỉ là những quy tắc chung thôi" Ông nói, ánh mắt lướt qua từng hàng ghế.

    "Trong quá trình học, các em sẽ dần được biết thêm... những quy tắc khác.

    Tùy theo việc các em còn sống bao lâu."

    Một vài sinh viên rùng mình.

    Tiếng đồng hồ gõ vang mười hai tiếng và rồi... một tiếng thứ mười ba chậm rãi ngân lên, kéo dài như tiếng rên của kim loại.

    Ophiuchus cảm nhận máu mình đông lại.

    Trong thoáng chốc, cậu nghĩ mình thấy bóng người di chuyển phía cuối hội trường nơi không ai ngồi.

    Cậu siết chặt thẻ sinh viên.

    "Gì thế này, cái trường lừa người này làm gì có việc vi phạm quy tắc mà phải chết chứ?"

    Tiếng bước chân vang lên đều đều trên hành lang đá.

    Ophiuchus vừa bước ra khỏi hội trường, tấm thẻ sinh viên số 13 vẫn còn ấm trong tay.

    Ánh sáng mờ từ bóng đèn vàng hắt xuống hành lang dài hun hút, khiến những tấm kính cửa phản chiếu khuôn mặt cậu méo mó, nhợt nhạt.

    Một giọng nói vang lên từ phía sau, nhẹ nhàng nhưng đầy sức sống:

    "Ê, cậu cũng là tân sinh viên à?"

    Ophiuchus quay lại.

    Trước mặt cậu là một chàng trai tóc vàng rối nhẹ, ánh mắt sáng như có lửa, Sagittarius.

    Trên ngực áo choàng của cậu ta, biểu tượng rắn bạc lấp lánh dưới ánh đèn.

    "Phải."

    Ophiuchus đáp khẽ.

    "Cậu cũng vậy?"

    "Ừ, nghe hiệu trưởng nói mà nổi da gà luôn.

    Quy tắc gì mà như trong phim kinh dị ấy."

    Sagittarius cười nửa miệng, đút tay vào túi áo.

    "Tớ là Sagittarius Laurent, gọi thân mật là Sagi hoặc tên cũng được."

    "Ophiuchus Kael."

    Cậu đáp.

    "Gọi sao cũng được."

    Họ bước đi song song, tiếng giày vang vọng giữa hành lang.

    Bảng chỉ đường treo trên tường dẫn họ đến khu ký túc xá phía Tây.

    Sagittarius liếc quanh, nhún vai.

    "Không khí nơi này lạ thật.

    Cứ như có gì đang nhìn chằm chằm vào lưng tớ vậy."

    "Vì nó thật sự đang nhìn."

    Ophiuchus nói nhỏ, mắt dõi theo một camera cũ kỹ xoay nhẹ về phía họ.

    "Tớ không tin vào mấy thứ quy tắc chết người đâu.

    Chắc hiệu trưởng chỉ muốn dọa tân sinh viên thôi."

    Sagittarius cười, giọng đầy tự tin.

    "Này, quy tắc số bảy ấy nếu cổng tự mở thì đừng bước ra ngoài.

    Nghe vô lý thật, nhỉ?"

    Ophiuchus im lặng một lúc rồi hỏi:

    "Cậu nghĩ sao nếu nó không phải lời đe dọa, mà là cảnh báo?"

    Sagittarius bật cười, định đáp lại thì một âm thanh kim loại chói tai vang lên từ phía xa két!

    Cả hai cùng quay đầu.

    Cánh cổng sắt phía cuối sân trường đang mở ra chậm rãi, như có ai đó điều khiển.

    Một sinh viên nam, có lẽ quá tò mò hoặc gan dạ, chạy về phía cổng.

    Tiếng ai đó hô lên yếu ớt:

    "Ê, đừng!

    Đừng ra đó!"

    Nhưng cậu ta đã trèo lên cổng, bàn tay bám lấy song sắt lạnh buốt.

    Sagittarius nín thở nhìn theo.

    "Chắc chỉ là trò dọa thôi."

    Cậu nói nhỏ, nửa cố trấn an bản thân.

    Ophiuchus không nói gì.

    Cậu cảm thấy thứ gì đó đang chuyển động bên ngoài bức tường thứ mà mắt người không nên nhìn thấy.

    Cậu ta vừa đặt chân qua rào sắt thì xoẹt một bóng đen dài ngoằng, mảnh như lưỡi dao nhưng chuyển động như sinh vật sống, quét ngang chỉ trong một nhịp tim.

    Âm thanh nghe như vải bị xé rồi chuyển thành tiếng rắc ướt át của thịt và xương.

    Tiếng hét của cậu ta kẹt lại trong cổ, không bật nổi thành âm.

    Bởi vì cổ của cậu ta đã không còn nguyên vẹn.

    Da cổ bị rạch toạc mở ra như một đường kéo phanh lại giữa chừng.

    Máu phun ra từng tia, nóng hổi, bắn lên cả song sắt và nền đá.

    Ophiuchus thấy rõ khí quản của cậu ta mở hở, rung giật trong tuyệt vọng như đang cố lấy chút không khí cuối cùng.

    Cậu sinh viên quỵ xuống, hai tay ôm lấy cổ, nhưng những ngón tay run rẩy chỉ làm da thịt bị kéo toạc thêm, trông chẳng khác nào cố níu lại phần thân thể đang trượt khỏi chính mình.

    Chân cậu ta đập mạnh vào cổng, tạo tiếng keng chát chúa trước khi cơ thể mất lực.

    Cái xác đổ sập xuống nền, cổ bị ngoạm đứt một mảng lớn như có thứ gì đó đã giật phăng ra ngoài.

    Máu tiếp tục nhỏ giọt từng tiếng tách tách xuống nền đá lạnh, loang thành một vệt đỏ thẫm kéo dài.

    Không ai kịp thấy thứ gì tấn công.

    Chỉ thấy hậu quả và sự im lặng lạnh ngắt sau đó như đang chờ nạn nhân tiếp theo.

    Sagittarius lùi hẳn một bước, mặt tái đi.

    Máu từ trên cổng rơi xuống, nhỏ thành từng giọt lên nền đá.

    Cái xác kia đổ gục, cổ bị xé toạc như bị một con thú săn mồi vồ lấy.

    Không ai dám thở.

    Không khí đặc quánh, chỉ còn tiếng gió gào thét qua cánh cổng đang khép lại.

    Sagittarius run nhẹ, giọng nghẹn:

    "Ophiuchus... cậu... cậu thấy..."

    "Thấy rồi"

    Ophiuchus đáp, mắt vẫn dán vào cổng.

    "Và giờ cậu còn nghĩ quy tắc đó là lời dọa không?"

    Sagittarius im lặng.

    Gió đêm lạnh buốt lùa qua áo choàng, làm biểu tượng rắn bạc khẽ rung lên.

    Sagittarius đứng chết lặng, mắt không rời khỏi cái xác bị treo vắt ngang trên cổng.

    Một luồng hơi lạnh chạy dọc sống lưng khiến cổ họng cậu khô rát.

    Cậu nuốt nước bọt, tiếng ực vang rõ giữa khoảng sân tĩnh mịch.

    "Đi thôi..."

    Sagittarius nói khẽ, giọng run nhẹ, rồi kéo tay áo Ophiuchus.

    "Chúng ta phải đi nhận phòng... nhanh lên."

    Ophiuchus ngoái nhìn lại cánh cổng nơi máu vẫn đang chảy nhỏ giọt xuống đất.

    Khuôn mặt cậu không biểu lộ cảm xúc, nhưng bên trong, tim đang đập dồn dập.

    Một cảm giác lạnh buốt trườn quanh lồng ngực, khiến bàn tay cậu khẽ siết chặt lấy tấm thẻ sinh viên như để bấu víu vào thứ gì đó thật.

    Họ đi vội qua khu sân sau, gió thổi qua những tấm rèm cũ trong dãy hành lang làm chúng đập vào tường phành phạch như tiếng thì thầm của ai đó.

    Sagittarius không nói thêm lời nào, chỉ nắm chặt cổ tay Ophiuchus kéo đi nhanh hơn.

    "Tớ không nghĩ là... nó thật sự giết người."

    Sagittarius nói trong hơi thở gấp.

    "Trời ạ, cậu thấy không?

    Cái thứ đó di chuyển như..."

    "Như một thứ không nên tồn tại"

    Ophiuchus đáp, giọng khẽ nhưng chắc.

    Họ rẽ vào tòa nhà ký túc xá Tây một công trình cổ phủ rêu, ánh đèn vàng lờ mờ nhấp nháy.

    Sau quầy tiếp nhận, một người phụ nữ mặc đồng phục đen đang đứng chờ.

    Bà ta nhìn họ, ánh mắt vô cảm, giọng đều đều:

    "Nhận phòng à?"

    "Vâng"

    Sagittarius đáp, hơi thở vẫn còn run.

    "Quét mã đi."

    Bà ta chỉ vào một tấm bảng đặt trên bàn.

    Trên đó là một mã QR in trên tấm kim loại, ánh sáng xanh nhạt phát ra từ bên trong như đang tự tỏa sáng.

    Sagittarius cúi người xuống, lắp bắp:

    "Đây... là cái gì?"

    "Ứng dụng nội bộ của trường.

    Mọi thông báo, liên lạc, tin nhắn đều qua đó.

    Điện thoại không có sóng, đừng cố gọi ra ngoài.

    Ở đây chỉ có... mạng của Zodiac."

    Giọng bà ta lạnh như sương.

    Ophiuchus rút điện thoại ra, màn hình hiện thông báo:

    « Bạn sắp kết nối với mạng riêng của Đại học Zodiac.

    Tiếp tục? »

    Cậu bấm đồng ý.

    Ngay lập tức, biểu tượng con rắn bạc xoay vòng rồi dừng lại, mở ra một giao diện đen tuyền giống một ứng dụng nhắn tin, nhưng tên hiển thị là Z-Connect.

    Mặc dù không có vạch sóng nào, nhưng góc phải màn hình vẫn hiện trạng thái:

    "Đang hoạt động - Kết nối ổn định."

    Sagittarius nhìn qua vai Ophiuchus, thì thầm:

    "Không có sóng... mà vẫn dùng được sao?"

    "Ở đây, logic không phải thứ tồn tại."

    Ophiuchus nói khẽ, mắt nhìn dòng thông báo hiện lên:

    « Chào mừng hai sinh viên mới - Ophiuchus Kael & Sagittarius Laurent.

    Phòng 204 - Dãy Tây. »

    Bà quản lý chỉ tay về phía cầu thang.

    "Phòng các cậu ở tầng hai.

    Có hai người đã nhận phòng trước rồi.

    Đừng làm ồn.

    Đừng ra ngoài sau tiếng chuông thứ mười hai."

    Sagittarius khẽ nuốt khan lần nữa.

    "Vâng... cảm ơn."

    Họ đi lên cầu thang hẹp, bậc gỗ kêu cót két theo từng bước chân.

    Khi đến trước cửa phòng 204, Ophiuchus dừng lại, tay đặt lên tay nắm lạnh ngắt.

    Phía sau cánh cửa, có tiếng người nói chuyện khẽ, giọng lạ lẫm nhưng trầm tĩnh.

    Sagittarius liếc sang Ophiuchus, gượng cười:

    "Ít nhất thì... chúng ta không phải ở một mình."

    Ophiuchus gật nhẹ, nhưng ánh mắt cậu vẫn hướng về màn hình điện thoại nơi dòng chữ mới xuất hiện trong ứng dụng:

    « Xin chào tân sinh viên.

    Chào mừng đến với nơi tri thức kết thúc. »

    Cậu cảm thấy lưng mình lạnh toát.

    Dưới chân, nền nhà khẽ rung lên như thể ngôi trường vừa thở dài.

    Cánh cửa phòng 204 mở ra bằng một tiếng cọt kẹt dài.

    Ánh sáng đèn trần yếu ớt hắt xuống nền gạch lạnh, để lộ hai bóng người đang sắp xếp đồ đạc.

    Một trong hai quay lại, cậu ta có mái tóc nâu sẫm và đôi mắt dịu, giọng ấm áp:

    "Ồ, hai cậu chắc là bạn cùng phòng mới à?"

    Sagittarius gật đầu, cố giấu đi vẻ căng thẳng.

    "Ừ... bọn tớ là Sagittarius Laurent, còn đây là Ophiuchus Kael."

    Cậu kia khẽ mỉm cười, chỉ tay sang người đang gấp chăn trên giường tầng:

    "Tớ là Cancer Everhart Julian, còn cậu ấy là Pisces Lysander.

    Chào mừng đến với nơi quái gở này."

    Pisces ngẩng lên, nở nụ cười hiền.

    "Rất vui được gặp.

    Tớ nghe nói phòng này hướng Tây ít gió, ít ma."

    Sagittarius bật cười nhạt, nhưng không đáp.

    Ophiuchus chỉ im lặng đặt túi xuống giường tầng dưới.

    Cancer chống cằm nhìn họ, ánh mắt tò mò.

    "Hai cậu trông như vừa chạy marathon ấy.

    Có chuyện gì à?"

    Sagittarius liếc Ophiuchus rồi nói, giọng nhỏ lại:

    "Chúng tớ... thấy một người cố trèo ra khỏi trường.

    Và cậu ta... không trở lại."

    Pisces khựng lại, nụ cười nhạt dần.

    "Ý cậu là... bị bắt à?"

    "Không.

    Bị xé cổ."

    Ophiuchus nói thẳng, không hạ giọng.

    Một khoảng im lặng bao trùm căn phòng.

    Chỉ còn tiếng đèn huỳnh quang rè rè trên trần.

    Cancer chau mày, cố cười nhẹ.

    "Chắc ảo giác thôi.

    Trường này nhiều camera, ai dám làm gì sinh viên?"

    Sagittarius lắc đầu.

    "Không phải người."

    Không khí bỗng trở nên nặng nề.

    Pisces định nói gì đó, nhưng rồi mắt cậu dừng lại ở góc tường, nơi treo một bảng kim loại đen khắc dòng chữ bạc sáng mờ.

    "Cái gì đây?"

    Pisces bước lại gần.

    "Quy tắc phòng à?"

    Bốn người cùng tụ lại, đọc chậm rãi từng dòng:

    «Quy tắc phòng 204 - Phải ghi nhớ»

    1.

    Sau 0 giờ, không được mở cửa sổ.

    2.

    Không soi gương khi đèn tắt.

    3.

    Không trả lời tin nhắn từ người không ở trong phòng.

    4.

    Sẽ có người kiểm tra phòng vào lúc 22h, nếu họ mang dép trắng, đừng mở cửa.

    5.

    Nếu nghe tiếng gõ cửa ba lần, đừng trả lời.

    6.

    Khi thấy dòng chữ "Zodiac đang quan sát" trên điện thoại, hãy im lặng và chờ qua 3 phút.

    7.

    Ngủ trước 0 giờ và tắt hết điện thoại.

    Dù có chuyện gì xảy ra, cũng không được nói chuyện.

    Pisces chép miệng.

    "Trường gì mà cứ như nhà tù thế này."

    Cancer cười nửa miệng.

    "Chắc là để dọa bọn mình thôi, mấy trò tâm lý học nhập môn ấy mà."

    Nhưng Sagittarius không cười.

    Ánh mắt cậu vẫn dán vào dòng thứ tư, mồ hôi rịn ra nơi cổ tay.

    "Tớ không chắc đâu.

    Ở đây... mọi thứ đều thật quá mức."

    Ophiuchus đứng im, ánh mắt u tối nhìn tấm bảng.

    "Ngủ trước 0 giờ... và đừng nói chuyện"

    Cậu lẩm bẩm.

    "Không giống lời dọa, mà giống cảnh báo sinh tồn."

    Cancer thở ra, cố gắng thay đổi không khí:

    "Thôi nào, đừng nghiêm trọng quá.

    Giờ cũng gần 10 giờ rồi, dọn xong nghỉ sớm là vừa."

    Pisces gật đầu, leo lên giường tầng trên.

    "Phải, mai còn buổi hướng dẫn nữa.

    Không cần nghĩ tiêu cực đâu."

    Sagittarius khẽ cười gượng, nhìn đồng hồ: 21:30.

    "Ừ, chắc tớ cũng nên tin là thế..."

    Sau khi dọn dẹp xong, căn phòng 204 trông đã tươm tất hơn một chút ít nhất là đủ để họ có thể thở phào.

    Mùi ẩm mốc ban đầu bị thay bằng mùi nước lau sàn nồng nặc, ánh đèn trần vàng vọt hắt xuống làm không gian vừa ấm vừa khó chịu.

    Sagittarius ngồi phịch xuống giường, ngửa đầu ra sau thở dài.

    "Ít nhất thì cũng sạch rồi..."

    Pisces cười nhẹ, giọng mềm như nước.

    "Ừ, sạch hơn lúc mới vào nhiều.

    Chắc người ở trước bỏ đi gấp lắm nhỉ?"

    Cancer nhìn quanh, nhún vai.

    Ophiuchus im lặng.

    Cậu đứng gần cửa sổ, ánh mắt nhìn xa ra sân trường đang dần tối lại.

    Dưới sân, hàng đèn đỏ lập lòe như những con mắt.

    Sagittarius liếc qua, rồi cố phá tan không khí im lặng.

    "Ê, tụi mình kết bạn bằng cái app của trường đi, cho tiện nói chuyện.

    Biết đâu còn chia sẻ tin tức với nhau được."

    Cancer lấy điện thoại ra trước, bấm vào biểu tượng màu đỏ mà quản lý lúc nãy bắt họ quét mã để cài.

    Giao diện mở lên lập tức khiến ai cũng thấy gai người nền đen, biểu tượng con mắt đỏ đang mở to.

    Pisces nuốt khan.

    "Trông... hơi ghê đó."

    "Ừ" Sagittarius gật, cố cười cho qua.

    "Nhưng chắc chỉ là app nội bộ thôi, trường nào mà chẳng có kiểu này."

    Ophiuchus mở app, lướt nhanh.

    Tín hiệu mạng hoàn toàn bằng không, vậy mà tin nhắn từ hệ thống vẫn hiện ra:

    « Chào mừng thành viên phòng 204.

    Hãy cùng nhau sống sót nhé. »

    Không ai nói gì.

    Một luồng gió lạnh thổi qua khe cửa, làm rèm khẽ lay động.

    Cancer khẽ cười gượng.

    "Chắc chỉ là trò đùa của mấy người thiết kế thôi."

    Pisces bấm thêm vài cái, rồi thở ra.

    "Dù sao cũng nên kết bạn hết đi, cho đỡ lạc lõng."

    Sagittarius gửi yêu cầu kết bạn cho cả ba người còn lại.

    Khi thông báo kết nối thành công hiện lên, đèn trong phòng chớp nhẹ một nhịp như thể có ai đó đang chứng kiến họ.

    Ophiuchus cất điện thoại, giọng trầm thấp.

    "Phòng 204, hả...

    Nghe quen như mấy câu chuyện kinh dị trên mạng."

    Sagittarius cười, nhưng nụ cười nhanh chóng tan biến.

    "Ừ, nhưng hy vọng chúng ta không phải nhân vật chính trong mấy câu chuyện kiểu đó."

    Cả bốn người nhìn nhau, im lặng.

    Ở góc màn hình điện thoại, một dòng thông báo nhỏ hiện ra không ai để ý:

    « [Hệ thống]: Cảm ơn vì đã hoàn tất kết nối.

    Quy tắc đã được kích hoạt »

    Tiếng đồng hồ treo tường vang lên tích... tắc...

    đều đặn, báo hiệu 21:59.

    Căn phòng 204 chìm trong ánh sáng vàng hắt từ chiếc đèn trần đã bắt đầu nhấp nháy.

    Ophiuchus ngồi dựa vào thành giường, mắt lơ đãng nhìn điện thoại lúc 22:00.

    Ngay lúc ấy, cốc cốc cốc!

    Ba tiếng gõ cửa vang lên, đều đặn và lạnh lẽo.

    Bốn người đồng loạt quay đầu lại.

    Cancer khẽ liếc về phía tấm bảng "Quy tắc phòng 204" trên tường dòng thứ tư lập tức lóe lên mờ mờ như có ai vừa quét ánh sáng qua:

    "Sẽ có người kiểm tra phòng vào lúc 22h, nếu họ mang dép trắng, đừng mở cửa."

    Pisces siết chặt chăn.

    "Giờ là 22h đúng mà... có phải người kiểm tra không?"

    Cancer nuốt khan, bước chậm đến gần cửa, mắt nhìn xuống khe hở nơi ánh đèn ngoài hành lang hắt vào.

    Cậu khẽ cúi, tim đập mạnh đến mức có thể nghe rõ trong tai.

    Một đôi dép đen.

    Không phải trắng.

    Cậu hít một hơi dài, thì thầm.

    "Ổn rồi... không phải dép trắng."

    Cancer ra hiệu giữ im lặng, rồi nhẹ tay mở chốt cửa.

    Tiếng cọt kẹt vang lên giữa không khí đặc quánh.

    Đứng bên ngoài là một người đàn ông mặc đồng phục bảo vệ màu đen, dáng cao, gương mặt khuất dưới vành mũ.

    Ánh đèn hành lang chập chờn, soi nửa khuôn mặt già nua, nhăn nheo, đôi mắt tối thẫm như nước chết.

    "Kiểm tra phòng."

    Ông ta nói, giọng khàn, chậm rãi như từ đáy cổ họng phát ra.

    "Các cậu... là sinh viên mới?"

    Sagittarius gật đầu, lắp bắp:

    "Vâng... vâng, đúng vậy."

    Người bảo vệ khẽ nghiêng đầu, ánh mắt lướt nhanh qua bốn người rồi dừng lại trên bức bảng quy tắc.

    Ông ta không bước vào, chỉ đưa tay từ ngoài vào, cầm theo một tờ giấy gấp tư, viền bạc, in dấu sáp rắn quấn quanh cây gậy giống hệt phong bì mà Ophiuchus nhận sáng hôm nhập học.

    "Cái này... là cho các cậu."

    Ông nói.

    "Từ ban quản lý khu Tây.

    Ghi nhớ kỹ, vì nó chỉ được giao một lần duy nhất."

    Nói rồi, ông ta lùi ra, không thêm lời nào.

    Cửa vừa khép lại, tiếng bước chân nặng nề vang dần xa.

    Nhưng khi Sagittarius nhìn lại qua khe cửa, hành lang đã trống rỗng, không hề có bóng người nào, dù chỉ một.

    Pisces khẽ rùng mình.

    "Ông ta...

    đi đâu nhanh thế?"

    "Không nghe tiếng bước chân nữa."

    Cancer nói khẽ, tay vẫn giữ tờ giấy.

    "Như thể... tan vào không khí."

    Ophiuchus bước tới, lấy tờ giấy ra khỏi tay cậu ta, nhẹ nhàng mở lớp niêm phong.

    Giấy bên trong cứng và lạnh, mùi kim loại thoang thoảng như máu khô.

    Trên đó là hàng chữ đậm, được viết bằng nét mực bạc:

    « Quy tắc ngoài hành lang - Dành cho dãy Tây »

    Ophiuchus đọc chậm rãi từng dòng:

    1.

    Khi rời phòng, đi bên phải hành lang, không đi giữa.

    2.

    Nếu thấy bóng ai đó đi ngược hướng, hãy cúi đầu, đừng nhìn thẳng.

    3.

    Đèn đỏ nghĩa là an toàn.

    Đèn vàng nghĩa là đừng di chuyển.

    4.

    Nếu nghe tiếng quét dọn sau lưng, đừng quay lại.

    5.

    Khi chuông thứ mười hai vang lên, mọi hành lang sẽ thay đổi.

    Trở về phòng ngay, hoặc mãi mãi không về được.

    6.

    Đừng rời khỏi phòng lúc 0h sáng.

    7.

    5h30 sáng phải có mặt tại lớp học.

    Đến trễ sẽ bị đánh dấu vắng vĩnh viễn.

    Sagittarius khẽ rít qua kẽ răng:

    "Cái quái gì... lại là quy tắc nữa?"

    Pisces lùi một bước, giọng run nhẹ:

    "Trường này như đang chia ra từng lớp luật riêng vậy.

    Càng đọc càng thấy... giống bẫy."

    Cancer nhìn quanh, nửa đùa nửa thật:

    "Ít ra người đưa giấy không mang dép trắng."

    "Nhưng ông ta không có bóng."

    Ophiuchus nói, giọng trầm và đều.

    Ba người kia khựng lại.

    Cancer lập tức quay đầu nhìn xuống sàn đúng thật, hành lang ngoài cửa không hề có dấu bóng người nào hắt từ ánh đèn trần.

    Chỉ có khoảng tối đen đặc, kéo dài như vực sâu.

    Căn phòng chìm vào im lặng.

    Chỉ còn tiếng gió lùa qua khe cửa, và trong ứng dụng Z-Connect, màn hình điện thoại họ đồng loạt sáng lên, hiển thị thông báo mới:

    « [Hệ thống]: Quy tắc ngoài hành lang đã được kích hoạt.

    Từ giờ, mọi hành lang là khu vực giám sát.

    Chúc các sinh viên phòng 204 ngủ ngon. »

    Dưới dòng chữ ấy, biểu tượng con mắt đỏ từ từ mở ra rồi nhấp nháy một lần.

    Pisces khẽ thì thầm:

    "Có ai... vừa nhìn chúng ta không?"

    Ophiuchus nhìn thẳng vào màn hình, ánh bạc trong mắt khẽ lóe lên.

    "Không phải ai, mà là cái gì."

    Căn phòng sau đó chìm dần vào im lặng.

    Đồng hồ treo tường chỉ 22:47, ánh sáng đèn trần hắt xuống nền gạch loang lổ như phủ một lớp bụi mờ của sương đêm.

    Sagittarius đã nằm cuộn trong chăn, còn Pisces khẽ trở mình bên cạnh, hơi thở đều đặn.

    Cancer gấp tờ giấy quy tắc lại, đặt lên bàn rồi tắt đèn ngủ nhỏ, chỉ để lại ánh sáng vàng mỏng manh từ khe cửa sổ.

    Ophiuchus vẫn chưa ngủ.

    Cậu ngồi bên mép giường, hai tay đan lại, ánh mắt nhìn vào khoảng tối trước mặt.

    Những dòng chữ trên tờ giấy kia cứ lặp đi lặp lại trong đầu từng quy tắc như vết mực in sâu, không thể gột sạch.

    "Đừng mở cửa nếu họ mang dép trắng."

    "Đừng quay lại khi nghe tiếng quét dọn."

    "Trở về phòng trước chuông thứ mười hai..."

    Ophiuchus hít một hơi thật chậm, rồi khẽ siết chặt tay.

    Mọi thứ đang diễn ra quá nhanh, quá kỳ lạ.

    Một ngôi trường, những luật lệ vô lý, người bảo vệ không có bóng, và cả ứng dụng Z-Connect như đang theo dõi từng hơi thở của họ.

    Cậu chẳng biết thứ gì là thật, ai là người đáng tin.

    Sagittarius ngây thơ nhưng luôn cố tỏ ra mạnh mẽ.

    Cancer quá hiền để hiểu rằng nỗi sợ có thể giết chết người ta.

    Pisces thì luôn bình tĩnh nhưng đôi mắt cậu ta... có điều gì đó không ổn.

    Ophiuchus khẽ ngẩng đầu nhìn lên trần.

    "Rốt cuộc... mình đang ở đâu vậy?"

    Cậu lẩm bẩm.

    Giọng nói nhỏ đến mức chỉ mình cậu nghe thấy.

    Một linh cảm mơ hồ len vào tâm trí thứ cảm giác lạnh buốt, như có sợi dây vô hình đang siết dần quanh cổ.

    Cậu biết, đêm nay chỉ là khởi đầu.

    Những quy tắc đó không phải để bảo vệ họ, mà là để ràng buộc.

    Đèn chớp nhẹ một cái.

    Bên ngoài, gió rít qua hành lang, kèm theo âm thanh như tiếng bước chân kéo lê rất khẽ đủ để khiến người ta rùng mình.

    Ophiuchus nằm xuống, mắt vẫn mở trừng trừng nhìn trần nhà.

    Trong đầu cậu vang lên hai dòng quy tắc mới vừa được thêm vào trong bản giấy bạc khi nãy, dòng mực mờ vẫn còn vết loang:

    "Đừng rời khỏi phòng lúc 0h sáng."

    "5h30 sáng, phải đi đến lớp học."

    Cậu khẽ nhắm mắt.

    Nhưng giấc ngủ không đến.

    Ophiuchus lẩm bẩm.

    "Vậy là đã biết có 21 quy tắc trong 1 ngày..."

    Chỉ còn lại tiếng kim đồng hồ, đều đặn và lạnh lẽo.

    Tích... tắc... tích... tắc... như đếm ngược đến điều gì đó sắp xảy ra.

    ____

    Đôi lời từ tác giả:

    Lần đầu thử sức với thể loại này...

    End

    Dương Viễn Lâm/Saggit_zoiadc
     
    [12 Chòm Sao] Gửi Em Một Giấc Mơ Ngọt Ngào
    ˑ 𓈒 𐔌 ͡꒱ ۫ Chương 2


    4:50 sáng.

    Tiếng tích tắc của chiếc đồng hồ treo tường vang đều trong căn phòng 204, chậm rãi nhưng không hề dịu dàng.

    Với tôi, nó không còn là âm thanh đo thời gian, mà giống như tiếng gõ cửa vô hình đều đặn, kiên nhẫn, và mang theo một thứ gì đó thúc ép.

    Tôi - Ophiuchus mở mắt trước cả khi chuông báo thức kịp reo.

    Hơi lạnh của buổi sớm len qua khe cửa sổ, chạm vào da như một vết cắt mỏng.

    Không đau, nhưng đủ để nhắc nhở rằng ngày mới đã bắt đầu, dù không ai trong chúng tôi thực sự sẵn sàng.

    Phòng 204 vẫn chìm trong bóng tối đặc quánh.

    Tôi ngồi bật dậy, lưng thẳng, đầu óc đã tự động sắp xếp mọi thứ.

    5h30 phải có mặt tại lớp.

    Quy tắc không cho phép trễ, và cũng không cho phép sai.

    Tôi với tay sang giường bên cạnh, lay nhẹ vai Pisces.

    "Lysander.

    Dậy đi.

    4h50 rồi."

    Cậu mở mắt gần như ngay lập tức.

    Ánh nhìn còn mơ màng, nhưng sắc lạnh lạ thường trong bóng tối, như thể giấc ngủ với cậu chỉ là một trạng thái tạm thời.

    Pisces không nói gì, chỉ khẽ gật đầu rồi ngồi dậy nhanh hơn mức bình thường.

    Tôi chưa từng thấy cậu mất quá nhiều thời gian để tỉnh.

    Tôi bước sang giường Cancer.

    "Julian.

    Dậy."

    Cancer cựa mình, mái tóc rối che một phần gương mặt.

    "Mới bốn giờ mấy mà..."

    Giọng cậu nhỏ như sương sớm, lơ lửng trong không khí.

    Nhưng rồi cậu vẫn ngồi dậy, hai tay dụi mắt, chậm rãi nhưng không phản kháng.

    Giường Sagittarius là nơi tôi phải dùng lực mạnh hơn một chút.

    "Sagittarius.

    Dậy.

    Nhanh."

    Cậu cuộn người thêm đúng hai giây như một phản xạ tự nhiên, rồi bật mở mắt.

    "Haaa... mới sáng mà đã thấy mệt rồi..."

    Sagittarius lẩm bẩm, ngáp dài.

    Đôi mắt vẫn sưng nhẹ, dấu vết của một giấc ngủ không trọn vẹn.

    Đúng 5:00.

    Điện thoại của cả bốn người rung lên gần như cùng lúc.

    Âm thanh kim loại ngắn và gọn, nhưng vang vọng khó chịu trong không gian tĩnh mịch.

    « Z-Connect - Thông báo danh sách lớp học hôm nay cho phòng 204 »

    Màn hình tối bật sáng một cách lạnh lẽo.

    Tên và lớp hiện ra, từng dòng một, không dư thừa, không giải thích.

    Ophiuchus: Lớp A-1

    Cancer: Lớp A-1

    Pisces: Lớp A-1

    Sagittarius: Lớp B-2

    Không bản đồ.

    Không giáo viên.

    Không lý do.

    Chỉ là những dòng chữ đen cứng nhắc trên nền đỏ như cảnh báo.

    Sagittarius nhìn chằm chằm màn hình vài giây, rồi thở dài đánh thượt.

    "Thiệt luôn... tôi bị tách lớp rồi hả?

    Sao tôi cứ bị lạc đàn vậy trời..."

    Cậu chống tay lên trán, biểu cảm chán đời không thể chán hơn.

    Tôi không trả lời.

    Không có câu trả lời nào thực sự hữu ích ở đây.

    Pisces liếc sang tôi, giọng thấp.

    "Có đổi lớp được không nhỉ?"

    Cancer lắc đầu nhẹ.

    "Không biết... mà cũng không chắc là nên hỏi."

    Tôi kéo khóa áo khoác lên cao hơn một chút, cảm giác lạnh bám chặt sống lưng.

    "Dù thế nào cũng phải đi."

    Tôi nói.

    "5h30 phải có mặt.

    Quy tắc số 7 của quy tắc hành lang."

    Sagittarius nhăn mặt.

    "Ờ... thì tớ biết.

    Nhưng mà đi một mình thì hơi..."

    Cậu bỏ lửng câu nói.

    Không cần nói hết.

    Ai cũng hiểu.

    Tôi nhìn cậu, giọng hạ thấp nhưng chắc chắn.

    "Nếu có gì bất thường, gửi tin trong Z-Connect.

    Đừng tách khỏi khu hành lang chính trước khi đến lớp."

    Tôi dừng lại một nhịp.

    "Và đừng nói chuyện với bất kỳ ai không có bóng."

    Sagittarius nuốt khan.

    "Ừm... biết rồi."

    Căn phòng rơi vào im lặng.

    Một kiểu im lặng của buổi sáng quá sớm để an toàn, nhưng cũng quá muộn để quay đầu lại.

    Pisces chỉnh lại cà vạt.

    Cancer khoác balo.

    Sagittarius buộc dây giày.

    Còn tôi nhìn đồng hồ.

    5:12.

    Còn chưa tới 20 phút.

    Chúng tôi tiến dọc hành lang, nơi những bước chân vang lên khe khẽ như chạm vào một lớp không khí đặc lại.

    Sàn nhà lạnh lẽo, ánh sáng vàng rũ xuống từng mảng loang lổ, kéo dài thành những vệt bám theo gót giày.

    Phòng 204 nằm ở cuối dãy im lìm, kín đáo, như cố tình tách mình ra khỏi phần còn lại.

    Con số 204 gắn trên cửa hơi lệch, như thể có ai đó đã từng chạm vào, rồi bỏ dở.

    Ánh đèn từ hành lang len qua khe cửa hẹp và mang màu nhợt nhạt.

    Nó không chiếu sáng, nó chỉ tồn tại, đủ để khiến mọi thứ trở nên mơ hồ hơn, nửa thật nửa không.

    Tôi đưa tay đẩy cửa, cánh cửa mở ra với một tiếng cạch.

    Âm thanh nhỏ đối với tôi, nhưng kéo dài một cách kỳ lạ, như bị nuốt vào khoảng không rồi phản xạ ngược trở lại.

    Không khí từ trong phòng và ngoài hành lang hòa vào nhau, mang theo mùi ẩm cũ, khó chịu, xen lẫn chút sát trùng nhè nhẹ thứ mùi của những nơi từng có người ở, rồi không còn nữa.

    Ánh đèn trần phía trên rung lên một nhịp.

    Rồi lại sáng.

    Rồi lại chập chờn.

    Những bóng đèn nối nhau thành một dải dài bất tận, mỗi cái như đang do dự giữa việc tiếp tục soi sáng hay buông mình vào bóng tối.

    Ánh sáng lay lắt khiến hành lang trông sâu hơn, xa hơn, như kéo dài vượt khỏi giới hạn vốn có.

    Tôi dừng lại ở ngưỡng cửa.

    Chỉ một chút thôi nhưng đủ để cảm giác lạ lẫm len vào từng nhịp thở.

    Tim tôi đập nhanh hơn, không rõ vì lạnh, vì mùi không khí, hay vì một điều gì đó đang âm thầm chờ phía ngoài.

    Sagittarius ngáp, âm thanh lười biếng kéo dài, như chẳng hề bận tâm đến sự im lặng nặng nề quanh đây.

    Pisces khẽ siết lại chiếc khăn quàng, đầu hơi cúi, như đang né tránh một luồng gió không nhìn thấy.

    Cancer kéo chặt dây balo, ánh mắt thoáng lướt qua cánh cửa, rồi dừng lại lâu hơn một nhịp.

    Còn tôi

    Vẫn đứng đó, ngay ranh giới, nơi ánh sáng yếu ớt chạm vào bóng tối sâu hun hút, nơi mọi thứ dường như vẫn bình thường cho đến khi bước ra.

    "Đi thôi."

    Sagittarius lẩm bẩm.

    Tôi bước ra đầu tiên.

    Theo quán tính, tôi tiến về giữa hành lang, nơi ánh sáng rõ nhất, nơi con người theo bản năng sẽ chọn.

    Bàn chân tôi vừa chạm vào đó thì một lực kéo mạnh chộp lấy cổ tay.

    Tim tôi khựng lại.

    "Không được đi ở giữa."

    Giọng nói trầm, thấp, vang lên ngay sau lưng.

    Tôi nghiêng đầu, quay lại chậm rãi.

    Một chàng trai đứng đó từ lúc nào không rõ.

    Tóc đen gọn gàng.

    Đồng phục chỉnh tề.

    Ánh mắt sắc lạnh như cắt xuyên bóng tối.

    Bảng tên trên ngực áo phản chiếu ánh đèn.

    Cassian Alderidge.

    Capricorn.

    21 tuổi.

    Anh ta thả tay tôi ra, rồi đẩy cả nhóm lệch sang bên phải hành lang.

    "Đi bên phải."

    Capricorn nói.

    "Quy tắc một của nguyên tắc hành lang.

    Không bao giờ được bước vào giữa."

    Pisces cúi nhìn chân mình, môi mím lại.

    Sagittarius liếc tôi, thì thầm:

    "Ủa... nãy đâu có thấy anh ta đứng đây đâu..."

    Capricorn không trả lời.

    Chỉ ra hiệu tiếp tục đi.

    Hành lang dài và im lặng đến mức bất thường.

    Mỗi bước chân vang lên cộc cộc, nhưng âm thanh không dội lại, như bị nuốt chửng.

    "Ê..."

    Sagittarius lẩm bẩm.

    "Âm thanh kiểu này nghe sợ muốn xỉu..."

    Pisces ra hiệu bảo cậu im.

    Đúng lúc đó ở cuối hành lang, nơi ánh sáng đã bắt đầu mỏng đi như sắp tan, một bóng người lặng lẽ xuất hiện.

    Không có tiếng bước chân chạm sàn, không có hơi thở, không một âm thanh nào chứng minh sự hiện diện ấy là thật.

    Chỉ có cái bóng đổ dài trên nền gạch lạnh, trườn tới trước khi chính chủ nhân của nó kịp bước vào vùng sáng.

    Nó méo mó, kéo giãn, như bị ai đó nắm lấy và kéo lê qua từng mảng ánh sáng chập chờn.

    Người đó đi ngược hướng chúng tôi, chậm và đều, mỗi bước như không thuộc về nơi này, như thể hành lang chỉ là một lớp bề mặt tạm thời để hắn lướt qua.

    Tôi khựng lại, ánh nhìn vừa định nâng lên thì một bàn tay giơ ra, đó là của Capricorn.

    Bàn tay anh chắn ngang trước mắt tôi, dứt khoát, những ngón tay siết nhẹ như dựng lên một ranh giới mong manh mà không thể vượt qua.

    "Đừng nhìn, mau cúi đầu ngay!"

    Giọng anh thấp và khe khẽ, nhưng nặng như đè xuống không khí.

    Tôi chưa kịp phản ứng, chỉ kịp cảm nhận tim mình lỡ một nhịp và ngoài kia, cái bóng ấy dường như vừa khựng lại, như đang biết chúng tôi ở đây.

    Tôi cúi đầu.

    Sagittarius cúi sát ngực.

    Cancer che nửa mặt và cúi xuống.

    Pisces nhắm mắt cúi đầu.

    Bóng người lướt qua.

    Một mùi sắt tanh thoảng qua, rất nhẹ.

    Nhưng đủ để tôi thấy sống lưng lạnh toát.

    "Quy tắc hai."

    Capricorn nói khẽ.

    "Nếu thấy bóng người đi ngược hướng thì cúi đầu.

    Đừng bao giờ nhìn thẳng."

    Một bóng đèn nhấp nháy, rồi chuyển sang đỏ.

    Cancer lẩm bẩm:

    "Đèn đỏ... là an toàn phải không?"

    "Ừ."

    Capricorn đáp.

    "Chỉ khi đỏ.

    Khi vàng mới phải lo."

    "Nếu vàng thì sao?"

    Sagittarius hỏi.

    "Thì đứng im."

    Capricorn bước tiếp.

    "Quy tắc có nói rồi."

    Sagittarius xanh mặt.

    "Dạ... không muốn hỏi nữa đâu."

    Giọng cậu nhỏ đi thấy rõ, như thể chỉ cần nói thêm một câu nữa thôi cũng sẽ chạm vào thứ gì đó không nên chạm.

    Không ai trêu chọc.

    Không ai tiếp lời.

    Chúng tôi tiếp tục đi trong im lặng.

    Tiếng quạt thông gió rít khe khẽ trên trần, đều đều, kéo dài, nghe giống hơi thở của một sinh vật khổng lồ đang ngủ nửa tỉnh nửa mê.

    Âm thanh đó không lớn, nhưng bám dai dẳng, khiến đầu óc tôi không thể thả lỏng dù chỉ một giây.

    Pisces là người phá vỡ sự im lặng trước.

    "Anh xuất hiện đúng lúc thật."

    Cậu nói, giọng thấp, gần như thì thầm.

    "Cassian... anh cũng đi lớp A-1?"

    Capricorn gật đầu một cái, không quay lại.

    "Phải.

    Và tôi không muốn thấy mấy người biến mất ngay buổi học đầu."

    Câu nói được thốt ra nhẹ như một lời nhắc, nhưng tôi nghe rõ sự nghiêm túc phía sau.

    Không phải lời dọa.

    Cũng không phải đùa.

    Sagittarius cười khẽ một tiếng, một tiếng cười gượng gạo, ngắn và khô.

    "Thiệt luôn... nhờ anh kéo lại chứ khoong chắc chúng tôi bước ngay giữa hồi nãy rồi..."

    Capricorn không đổi sắc mặt.

    Thậm chí nhịp bước của anh ta cũng không chậm lại.

    Một bóng đèn khác trên trần nhấp nháy, rồi chuyển hẳn sang đỏ.

    Ánh sáng đỏ tràn xuống nền gạch, khiến hành lang phía trước trông như bị nhuộm một lớp cảnh báo âm thầm.

    Cuối hành lang rẽ xuống, ánh sáng sẫm lại, dày và nặng nề hơn, như thể đang nuốt dần mọi chuyển động.

    Capricorn dừng lại.

    Chỉ một động tác nhỏ, nhưng đủ để tất cả chúng tôi khựng theo.

    "Nhớ quy tắc."

    Anh ta nói chậm rãi.

    "Ở đây... chỉ cần một bước sai..."

    Anh ta ngừng một nhịp.

    Khoảng lặng đó dài hơn cần thiết, đủ để tim tôi tự hoàn thành nốt phần còn lại của câu nói.

    "Là không còn bước tiếp theo."

    Không ai lên tiếng.

    Chúng tôi tiếp tục đi sát bên tường phải.

    Từng bước một.

    Chậm đến mức tôi có cảm giác nếu mình đặt chân nhanh hơn nửa nhịp, mặt đất dưới chân sẽ mở ra.

    Không ai dám thở mạnh.

    Bởi hành lang vẫn còn rất dài.

    Và 5h30... vẫn còn cách vài phút.

    Vài phút ở nơi này có thể kéo dài như một đời người.

    ____

    Chúng tôi tiếp tục bước sát bên tường phải của hành lang.

    Nền gạch cũ lạnh buốt xuyên qua đế giày.

    Tiếng bước chân vang nhẹ, đều đặn, nghe giống nhịp tim không phải của tôi, mà của chính hành lang này.

    Không khí lạnh thấm vào da thịt.

    Tôi cảm nhận rõ nó bám dọc sống lưng, len vào cổ áo, cổ tay.

    Sagittarius co người lại, khép vai, nhún cổ như muốn trốn khỏi cái lạnh vô hình ấy.

    Cậu nhíu mày, nhìn chằm chằm xuống sàn vài giây trước khi lên tiếng.

    "Anh..."

    Giọng cậu ngập ngừng.

    "Anh lớn hơn tụi tôi, nhưng tại sao cũng là A-1?"

    Capricorn liếc sang cậu.

    Ánh mắt sắc, nhưng không mang ý đe dọa.

    Khi anh ta cất tiếng, giọng trầm hơn, chậm hơn, bớt lạnh so với trước đó.

    "Ừ..."

    Anh ta đưa tay xoa nhẹ thái dương, như thể đang gạt đi một cơn đau đầu không tên.

    "Tôi ở trong hội học sinh.

    Ngày đầu tiên, công việc của tôi là kiểm tra từng lớp... xem có kẻ xâm nhập hay không."

    Sagittarius ngước nhìn, mắt mở to hơn, sự mơ màng ban đầu dần nhường chỗ cho tò mò xen lẫn nghi ngại.

    "Hội học sinh... cũng phải tuân theo quy tắc sao?"

    Capricorn gật đầu, giọng bình thản như đang nói về một điều hiển nhiên.

    "Có.

    Và..."

    Anh ta dừng lại một nhịp.

    "Cũng vẫn có thể chết."

    Không khí quanh tôi như nặng xuống thêm một tầng.

    Capricorn nhìn dọc hành lang phía trước.

    Ánh đèn vàng nhấp nháy, sáng rồi tối, như đang thử thách giới hạn kiên nhẫn của bất kỳ ai dám nhìn lâu.

    "Nhưng chúng tôi được đặc cách."

    Anh ta tiếp tục.

    "Không cần học đầy đủ.

    Có thể trốn học mà vẫn không bị sao cả."

    Pisces nhíu mày rất khẽ, một biểu cảm nhỏ, nhưng tôi thấy.

    "Vậy..."

    Cậu hỏi, giọng trầm xuống.

    "Nghĩa là anh có thể đi bất cứ đâu, mà không bị Z-Connect đánh dấu?"

    Capricorn gật.

    "Đúng.

    Nhưng đặc quyền luôn đi kèm trách nhiệm."

    Anh ta bước tiếp, không quay đầu.

    "Nếu phát hiện kẻ xâm nhập, hoặc ai vi phạm quy tắc nghiêm trọng phải xử lý ngay.

    Không có ngoại lệ."

    Sagittarius thở dài.

    Lần này, tiếng thở dài nghe mệt mỏi hơn là chán nản.

    "Nghe ghê quá..."

    Cậu lẩm bẩm.

    "Còn tụi tôi thì... chỉ biết đi theo luật rồi hy vọng không chết thôi hả?"

    Capricorn dừng lại một giây.

    Ánh mắt anh ta lướt qua từng người qua Sagittarius, Pisces, Cancer, rồi dừng rất ngắn nơi tôi.

    Không lâu, nhưng đủ để tôi cảm thấy mình đang bị cân đo.

    "Đúng."

    Anh ta nói.

    "Các cậu phải tuân theo."

    Một nhịp ngừng.

    "Và nhớ cho kỹ một bước sai, hậu quả không chỉ là bị khiển trách."

    Sagittarius im lặng hẳn.

    Tôi thấy vai cậu cứng lại, như có luồng lạnh chạy dọc sống lưng.

    Tôi bước sát lên hơn một chút, tay siết chặt quai balo.

    Mắt nhìn thẳng phía trước, nhưng đầu óc thì liên tục ghi nhớ đèn đỏ, đèn vàng, bóng người, vị trí đứng mọi thứ như đang đếm ngược từng giây.

    Cancer kéo chặt dây balo, cúi đầu, bám theo Capricorn gần như tuyệt đối.

    Trông cậu như đã chọn anh ta làm mốc an toàn duy nhất trong hành lang lạnh lẽo này.

    Hành lang kéo dài hun hút.

    Ánh sáng vàng nhấp nháy, tạo ra những khoảng tối sâu hơn cả bóng của chúng tôi.

    Sagittarius nhìn xuống nền gạch, giọng lạc đi một chút.

    "Anh... có bao giờ phạm quy tắc chưa?"

    Capricorn không trả lời ngay.

    Anh ta liếc sang, ánh mắt trầm xuống.

    "Một lần thôi."

    Anh ta nói.

    "Và từ đó tôi hiểu một bước sai, không phải lúc nào cũng có cơ hội sửa."

    Tôi cảm nhận rõ từng từ.

    Tim tôi đập mạnh hơn một nhịp, nhưng gương mặt vẫn giữ nguyên.

    Sagittarius nghiến răng, không nói gì thêm, bước sát lại gần Capricorn hơn.

    Pisces vẫn trầm lặng, ánh mắt liên tục quét nhanh các góc hành lang, thần kinh căng như dây đàn.

    Cancer thì bước chậm nhưng chắc, giữ khoảng cách vừa đủ để không gây chú ý.

    Hành lang vẫn dài.

    Ánh đèn vẫn nhấp nháy.

    Tiếng quạt thông gió vẫn rít nhẹ.

    Và thời gian điểm đến 5h30 đang đến gần.

    Mỗi bước chân giờ đây không chỉ là di chuyển mà là lựa chọn, là cảnh giác, là cố gắng sống sót.

    Chỉ cần một giây sơ hở thôi.

    Sẽ không còn cơ hội bước tiếp.

    Chúng tôi vẫn tiếp tục đi.

    Tôi nghĩ vậy.

    Tiếng bước chân đều đều vang trên nền gạch.

    Capricorn ở phía trước, Pisces sát bên, Sagittarius lẩm bẩm gì đó nghe không rõ.

    Không có gì khác thường.

    "Bình tĩnh lại... chỉ là hành lang thôi."

    Tôi tự nhủ, điều chỉnh nhịp thở, ép mình nhìn thẳng về phía trước.

    Tiếng quạt thông gió vẫn rít, nhưng hình như nhỏ hơn.

    Không phải tắt hẳn, chỉ như ai đó vừa vặn giảm âm lượng của thế giới xuống.

    "Chắc là mình căng thẳng quá."

    Tôi bước tiếp.

    Rồi một giọng nói vang lên.

    Không phải phía trước.

    Không phải phía sau.

    Ngay bên tai tôi.

    "Cái gì vậy?"

    Tim tôi chùng xuống, nhưng chân vẫn bước, như thể cơ thể không nhận lệnh dừng lại từ đầu óc.

    Giọng đó không thì thầm.

    Nó được đọc ra, đều đều, rõ ràng, từng chữ một.

    "Đừng bước khi mắt còn mở

    Đừng nhìn khi đèn còn sáng

    Đừng nhớ tên mình

    Trong lúc hành lang đang lắng nghe."

    "Không... không phải ai trong nhóm."

    Tôi quay đầu lại.

    Không ai dừng bước.

    Không ai nhìn tôi.

    Capricorn vẫn đi thẳng.

    Pisces không quay sang.

    Sagittarius đang nói dở câu gì đó.

    Cancer thì đang ngáp ngắn ngáp dài.

    "Họ không nghe thấy sao?"

    Ở sát tường trái, nơi ánh đèn không chạm tới, có một người đang đứng.

    "Có người... từ lúc nào?"

    Đồng phục giống chúng tôi, nhưng màu sắc nhạt hơn, như bị rút mất ánh sáng.

    Tôi cố nhìn mặt người đó.

    "Không rõ... hay là mình nhìn không đúng?"

    Người đó nhìn thẳng về phía hành lang, như thể tôi không tồn tại, rồi tiếp tục đọc.

    "Đếm bước chân là sai

    Đếm nhịp thở cũng sai

    Chỉ khi quên mình đang đi

    Con đường mới cho phép tồn tại."

    "Đừng đếm?

    Hả là sao vậy chứ?"

    Ngực tôi nặng xuống.

    Tim đập chậm lại, từng nhịp rõ đến mức tôi bắt đầu sợ, cho dù tôi là người bình tĩnh trong mọi chuyện.

    Càng ở lâu ngôi trường này, cách tôi sẽ điên lên mất thôi.

    "Đừng đếm.

    Đừng nghĩ.

    Đừng làm gì cả."

    Tôi muốn nói gì đó nhưng giọng nói kia không cần tôi đáp.

    "Nếu nghe thấy những lời này

    Đừng tìm người đã đọc

    Nếu thấy mình đứng yên

    Đừng cố bước tiếp."

    "Đứng yên?"

    Tôi cúi nhìn chân mình.

    "Nhưng mình vẫn đang đi mà."

    Đèn phía trên không nhấp nháy.

    Quạt thông gió không rít.

    Sagittarius phía trước nói một câu rất ngắn, nhưng âm thanh kéo dài ra, mỏng và xa.

    "Âm thanh... sao lạ vậy?"

    Tôi chớp mắt, khi nghe giọng Sagittarius.

    "Chắc bản thân chỉ là mỏi mắt thôi."

    Tôi thì thầm nhỏ.

    Khi tôi mở mắt ra, hành lang trống trơn.

    "Biến mất rồi?"

    Không có ai đứng bên tường, không có khoảng tối lạ lùng nào.

    Mọi thứ trở lại như cũ.

    Không ai quay lại nhìn tôi.

    "Vừa rồi... là gì vậy?"

    Tôi bước tiếp, theo thói quen.

    "Không sao.

    Mình vẫn ổn."

    Tôi không nhận ra rằng tôi không còn nghe thấy tiếng bước chân của chính mình.

    Và cũng không nhận ra rằng, từ lúc bài thơ kết thúc, tôi đã không còn chắc mình đã đi thêm bao nhiêu bước nữa.

    ____

    Đôi lời từ tác giả:

    Èo vì Writerblock nên chap này viết từ tháng 1 tới giờ hụ hụ.

    Nhân vật khác sẽ xuất hiện từ từ nên là sẽ tập trung khai khác mấy nhân vật hiện tại nhé:>

    Khúc dưới viết lúc tháng 1 còn khúc trên viết tháng 3 nên cảm giác nó không đều đều nhau lắm 😭😭
     
    Back
    Top Dưới