『 II.
TRÙNG VĨNH SÂM PHONG 』
Hệ 29: Chiêu Hồn.
Chấp Niệm Tương Phùng.
===============
Thiên Bình lờ đờ tỉnh lại, anh bị lực từ người bên cạnh vỗ mạnh nên mới tỉnh, cảm thấy đầu óc choáng váng không muốn tỉnh.
Tầm nhìn trở lại sau vài phút, trước mặt anh là Thiên Yết, hắn đang dùng khuỷu tay che kín mũi lại.
Giờ đây màn sương dày hơn, tuy nhìn được ở gần nhưng phía xa kia bao phủ một màu trắng xoá không biết có gì ở đó.
Anh nhìn quanh hang đá, mọi người đang ngủ, rất say.
Nhưng cái cảm giác giấc ngủ của họ có gì đó kỳ lạ, Thiên Bình không biết diễn tả như thế nào.
Anh làm động tác như Thiên Yết, thấy như vậy dường như dễ thở hơn một chút.
"Màn sương này rất kỳ lạ, làm cho mọi người gục hết rồi.
Tôi không biết nếu ở đây lâu thì sẽ phát sinh ra chuyện gì" Thiên Yết giải thích.
Hắn muốn đi đánh thức người khác dậy, liền bị Thiên Bình ngăn cản.
"Tôi muốn nhờ anh một chuyện"
Thiên Yết chậm chạp dừng lại, không hề hỏi chuyện gì hay từ chối, hắn chỉ gật đầu.
Thấy thế, Thiên Bình không suy nghĩ nhiều, lấy trong ba lô ra cái bật lửa, cái này thiết kế rất đẹp, màu trắng men sứ khắc một nhành trúc.
Anh đưa nó cho Thiên Yết "Tôi muốn chiêu hồn, sau đó, nhờ anh"
Thiên Yết nhận lấy bật lửa, Thiên Bình mới bắt đầu bày đồ nghề.
Khác với lần trước, lần này anh mang theo đủ đồ, lấy ba cây nến ra cắm dưới đất, được Thiên Yết hỗ trợ đốt lên.
Thiên Bình cầm một cây nến, lẫy hỗn hợp đất trộn với chất lỏng màu đỏ bôi vào mắt, lúc sắp vào trạng thái thiền, hắn đốt ngọn nến trên tay anh.
Nhìn ánh mắt vô hồn của Thiên Bình, có lẽ là đang chiêu hồn rồi.
Quá nhiều ánh sáng.
Linh hồn ở đây tồn tại quá nhiều.
Có đủ loại màu sắc, nhưng lần này anh thấy một tia sáng màu vàng, là loại linh hồn có thể giúp đỡ và mềm mại nhưng đổi lại thì phải có ai đó cho nhập hồn.
Thiên Bình muốn bỏ qua, nhìn sang phía ánh sáng màu tím, thì bỗng nhiên tia sáng màu vàng rung lên dữ dội.
Nó lao vụt về phía anh, anh chưa kịp hỏi hay ngăn chặn, nghe tiếng nói truyền đến bên tai "Cứu tôi"
Thiên Bình nhắm mắt lại, trở về với hiện thực đối diện là Thiên Yết đang đỡ lấy mình, máu từ mũi anh từ rừ chảy xuống đất.
Anh quệt đi thứ bôi trên mắt, thều thào với hắn "Tôi không hỏi được gì, nhưng có linh hồn chịu giúp chúng—-"
"Cứu!
Cứu tôi" Bảo Bình bật dậy, trong mắt ánh lên sự sợ hãi và trốn tránh.
Thiên Bình có chút bất ngờ, chẳng lẽ ánh sáng màu vàng đó...
Thiên Yết và Thiên Bình nhanh chóng đánh thức mọi người dậy, trước khi đôi mắt mù tạm thời, Thiên Bình nhìn Bảo Bình co ro trong góc rồi nhíu mày thật sâu.
Bảo Bình, đứa con mang vận xui khi bị chính cha mẹ mình đặt cho rồi vứt bỏ, để cậu trở thành trẻ mồ côi, mang tiếng là một ngôi sao chổi.
Chín người tỉnh dậy, ngoại trừ Thiên Yết, ai cũng có biểu cảm ngạc nhiên với Bảo Bình.
Cái người vừa giây trước còn tung ta tung tăng, giây sau thì ngồi co ro một góc như sợ hãi loài người.
Xử Nữ và Nhân Mã nhanh chóng tiến lại trấn an cậu, chỉ là cậu phản ứng mạnh với Cự Giải, Ma Kết, Kim Ngưu, nhất là Kim Ngưu.
Bảo Bình quỳ trước mặt cậu, đập đầu xuống thật mạnh.
"Cầu xin ông chủ cứu tôi, cầu xin ông chủ cứu tôi, cầu..."
Nhân Mã chặn lại cái đầu nhỏ đập nữa là sẽ vỡ mất, hắn lấy ra một đống sức mạnh ghìm Bảo Bình lại, vừa ghìm vừa nói "Trông cậu ta có biểu hiện của người bị vong nhập xác đấy"
Bảo Bình nhìn Nhân Mã lại càng thêm hãi hùng, trốn ra sau Xử Nữ.
Nhân Mã hơi đau đầu, hắn nhìn về phía Song Tử, thấy cái lắc đầu, rồi nhìn về phía Thiên Yết.
Lạ là hắn ta đang đỡ lấy thân thể Thiên Bình như vừa trải qua chuyện gì vậy.
Dù thế, hắn vẫn quan tâm "Anh ta không sao chứ?
Lại như lần trước à?"
Thiên Yết gật đầu, Thiên Bình có cảm giác hỏi tới mình, chỉ nói "Không cẩn thận lại mù tạm thời thôi, mọi người che mũi đi, hình như màn sương này có tác dụng như thuốc mê vậy.
Nhưng không nhiều"
Thấy không ai hỏi nữa nên anh thở phào, chỉ là anh không thấy biểu cảm của mọi người dần khác lạ mà thôi.
"Bảo Bình bị sao vậy?"
Song Ngư quay lại chủ đề, có thể thấy, dáng vẻ của Bảo Bình làm anh rất lo lắng.
"Cậu ta bị vong nhập xác rồi, hình như vong này có chuyện gì đó cần nhờ.
Một là nó sẽ chỉ đường giúp chúng ta, hai là nó nhập chỉ để phá" Song Tử giải đáp thắc mắc.
Xử Nữ quay ra sau, nhẹ nhàng nắm lấy tay Bảo Bình "Tôi biết ngài là vong nhập xác, ngài có chuyện gì cần chúng tôi giúp đỡ sao?"
'Bảo Bình' liếc nhìn tam thiếu gia của tam gia tộc một hồi, nó không có ý định giấu diếm mục đích nhập xác "Tôi.. mượn xác cậu ta vì hợp hồn.
Tôi đang chuộc lỗi, đây là sứ mệnh tôi phải làm.
Năm đó, tôi đã từng hứa như vậy"
Bất ngờ, Ma Kết tiến lên, giọng nói có hơi to "Vậy ngài là một trong những thành viên tham gia đội thám hiểm mười lăm năm trước?"
Nó nghe như xét đánh ngang tai, bỗng chốc hoảng hốt như nhớ lại ký ức kinh hoàng xưa cũ.
Nó run rẩy "Tôi... tôi... tôi không nhớ.
Tôi không nhớ, sứ mệnh của tôi là dẫn đường, sứ mệnh của tôi là... cứu tôi, cứu.
Cầu xin ông chủ cứu tôi, cầu xin ông chủ cứu tôi..."
Nỗi sợ của nó là thật, dù đã quên hết chuyện quá khứ nhưng khắc sâu vào trong cốt tuỷ như vậy, quả thật tò mò không biết đã xảy ra chuyện gì.
Ma Kết thấy thế chỉ lùi lại, Cự Giải và Kim Ngưu đỡ lấy cơ thể gần như muốn sụp đổ của hắn.
Chỉ nghe Ma Kết không chịu nỗi mà bộc bạch "Mười lăm năm trước, cha tôi, cùng với các chú, cha của Cự Giải và Kim Ngưu, mở ra một cuộc đại tìm kiếm một báu vật huyền thoại gọi là thẻ Linh Đồng.
Nghe đâu có thể đoán trước vận mệnh, nhìn thấu thiên đạo, điều khiển tâm trí của con người.
Lúc đó chúng tôi còn nhỏ, không hề biết sự việc nguy hiểm như thế nào, người lớn trong nhà cũng không kể lại.
Sau này lớn hơn thì dò hỏi được đôi chút.
Hoá ra năm đó, Cha của Kim Ngưu không đồng ý, nhưng ông của Kim Ngưu ép chú phải đi, sau đó thì bỏ mạng tại đây.
Cha của Cự Giải và cha của tôi không may đụng phải con quái vật trong mật thất, bị nó giết chết.
Lúc đó có người thoát ra được, gọi cứu viện tới nhưng không kịp lúc.
Cha và chú của chúng tôi bỏ mạng, dù chúng tôi hận ông của Kim Ngưu nhưng vẫn muốn tìm kiếm một sự thật"
"Và người thoát ra được năm đó là thiên tài giải mã cơ quan mật thất, Thiên Luận.
Nhưng tới bây giờ tôi mới biết, còn một người thoát nữa, là Lê Tung" Cự Giải nhăn chặt mày, bổ sung.
Sự cố chấp của ba người họ, đổi lại chỉ để tìm đến một sự thật.
'Bảo Bình' vừa nghe vừa thở mạnh, nó gần như lấy hết can đảm mà nói câu nói nó đã khắc ghi trong lúc còn sống "Vân Tĩnh Sơn Thiên, chấp niệm tương phùng"
Tất cả đôi mắt đều dồn về phía nó, không biết nó đang an ủi hay đang chỉ điểm, nó lại run rẩy co ro một góc.
Vân Tĩnh Sơn Thiên.
Chấp Niệm Tương Phùng.
Không để ba người Ma Kết có thêm nhiều suy nghĩ tiêu cực, Sư Tử lúc này lí trí đến lạ, lên tiếng nhắc nhở "Trước hết chúng ta ra khỏi màn sương này đã, khi nào ra ngoài, chúng ta ba mặt một lời.
Chuyện quá khứ và hiện tại quá rối rắm, nếu đã có linh hồn dẫn đường ở đây, nên giúp nó giải thoát khỏi khổ hình này đã"
Song Tử gật đầu, Sư Tử và Xử Nữ tiến lên đỡ lấy bạn mình đứng vững, Xử Nữ chịu trách nhiệm giao tiếp với linh hồn đó.
Chuyện tại sao bị nhập lại bị gạc qua một bên.
Mười hai người bắt đầu di chuyển.
...
"Mẹ nó, đi lâu rồi mà chẳng thấy bóng dáng nhãi con nào!
Bọn nó trốn đâu được chứ?"
Lê Tung hung hăng đá một viên đá, viên đá lăn một vòng cung trúng một thứ gì đó vang lên tiếng rất trầm.
Nguyễn Lan Thanh nhăn mày, cứ chốc chốc lại đạp phải xương, không biết là của động vật hay sao.
Nghe tiếng động khác thường đó, bà men theo viên đá hồi nãy, lật ra được một cái trống.
Cái trống vỡ nát cả rồi nhưng vẫn nhìn ra hình dạng.
Cứ tưởng kho báu gì, ra là một món đồ nát, bà quăng sang một bên, trở lại với Lê Tung và hai ba tên tay sai, hối thúc đi nhanh một chút.
"Bọn nó chắc là đã tìm được tới mật thất tiếp theo rồi, chúng ta cũng nên nhanh chân một chút"
Nói rồi, mấy người di chuyển về phía trước trong màn sương.
Không quá bất ngờ khi họ thấy một cái hang, nhưng bên trong mới thật sự khiến họ phải ngạc nhiên.
Ánh đỏ chói mắt lập loè, càng nhìn càng giống như bị thôi miên.
Quanh quẩn bên tai là tiếng hai miếng đồng mảnh chạm vào nhau, chói tai, nhưng không bằng cái thứ trước mắt.
Như một nghi thức chào mừng các tín đồ mới gia nhập, hai tiếng súng đột ngột vang lên, khếch đại trong không gian nhỏ bé.
...
'Bảo Bình' dẫn đầu đoàn người, vừa ra khỏi hang đá nhỏ thì đi về hướng ngược lại với hướng trước khi tìm được hang đá này.
Đôi chân vững chắc bước qua từng vụn xương, dù biết không có kết quả nhưng vẫn có người muốn hỏi nó vài câu.
"Sao ngài lại nhớ được nhiệm vụ của bản thân thế?"
Kim Ngưu lên tiếng.
Bảo Bình phía trước không chần chừ "Tôi không nhớ, nhưng trong tâm trí tôi luôn lặp lại, nhiệm vụ của tôi là: Dẫn đường cho các vị khách lạc lối"
Song Ngư âm thầm nhướng mày, các vị khách lạc lối?
"Ai giao cho ngài nhiệm vụ đó vậy?
Còn nhớ không?"
Cự Giải hỏi tiếp.
Trong đầu nó mờ ảo hiện lên một hình bóng, nhưng không thể nhìn rõ, đã thế còn bị ký ức chập chờn của Bảo Bình cắt ngang.
Nó lắc đầu "Không nhớ"
"Vậy nếu như dẫn đường xong rồi, ngài sẽ đi đâu?"
Bạch Dương chần chừ lúc lâu mới lên tiếng.
"..." nó bỗng dừng lại một chút, nhìn quanh cái hố này, từ khi có nhận thức thì nó đã xem như đây là nhà của nó rồi.
Dẫu có vài người, hay vài con thú tới đây, nhưng nó không giao tiếp được.
Nói nó muốn đi đâu?
Nó hoang mang không biết.
Nhưng hiện tại, cái cảm giác hoang mang đó đã biến mất rồi.
Nó biết, nó cảm nhận được, phía trước là một thứ nguy hiểm mà nó phải đối đầu và đây là trọng trách mà nó phải thực hiện.
Nếu như, nếu như có thể thoát ra khỏi đây thì sao?
Nghĩ xong, nó lại bước tiếp, đương lúc nghĩ rằng nó không trả lời, bất ngờ lại nhận được một câu "Tôi muốn gặp lại người đã giao trọng trách này cho tôi, tôi muốn giải thoát"
Nó lại bước tiếp.
Không hiểu sao, nhìn nó, Xử Nữ có chút sót xa.
Thiên Yết đi ở hàng cuối cùng, cảm nhận bờ vai Thiên Bình run rẩy, bàn tay anh che đi khuôn mặt.
Hắn không nói gì, chỉ vỗ vai anh, đặt cho anh sự an tâm.
———————-
Hậu trường nhỏ:
Song Ngư: sắp tới bí mật của tam gia tộc sẽ được bật mí rồi, mấy em hóng từ từ thôi nhé.
Kim Ngưu: thầy Song Ngư, tôi yêu cầu thầy không spoil!
Bạch Dương: tui nghe mà tui muốn khóc luôn á, đối xử với Ma Kết nhà tui dị á hả?
Nhân Mã đồng tình.
Không thể cho Bảo Bình cái skill ai hạp thì nhập hồn vô được!