[BOT] Wattpad
Quản Trị Viên
|12 Chòm Sao| Bầu Trời Vụn Vỡ
Chương 33: Thanh Long (1)
Chương 33: Thanh Long (1)
Author's note: Đây sẽ là một chương chạy dọc theo dòng thời gian của quá khứ, cũng có nhiều tình tiết của những chương trước, nên mọi người hãy chú ý mốc thời gian và địa điểm ở đầu mỗi đoạn nhé.
Câu chuyện kể lại dưới góc nhìn của Thanh Long sẽ được chia làm 2 chương nhé!
--
Tóm tắt chương trước: Sau cuộc gặp mặt với Kế Tử của Thanh Long - nữ phóng viên với bút danh "Hạ Nguyệt" - Hạ Sư Tử tạm chia tay với hai cô nhóc đàn em của mình, để Hạ Nguyệt dẫn đường cho họ rời khỏi thế giới ngầm qua "cửa khẩu" của Phiến Quân, chính là căn cứ Bạch Hổ.
Về phần cô, nữ Đao Phủ tiếp tục thực thi nhiệm vụ thật sự của mình.
Đó chính là giám sát một thành viên cốt cán của Hắc Vũ và là một đặc vụ tình báo ưu tú của Phiến Quân.
Và giờ đây, sau khi đã xuống tay với người "đồng đội" hết mực tin tưởng mình, dung mạo của Thanh Long - hay "Đào Song Tử" - cuối cùng cũng lộ diện.
--
Năm 2400, Đế Quốc Tinh Hải,
Khu vực phía Bắc - Rừng Vĩnh Hằng,
Lê thân xác còi cọc băng qua cánh rừng già, ký ức vươn mùi khói lửa vẫn ngập tràn trong giác quan của nó, men theo đó là nỗi kinh hoàng không có hồi kết.
Rừng Vĩnh Hằng vẫn chỉ đậm một sắc tối đen tĩnh mịch, như chưa từng chứng kiến cảnh bom rơi đạn lạc, thây chất thành đống, mái chảy thành dòng.
Vẫn như thế, bất biến trước thời gian.
Chưa bao giờ nó cảm thấy ghê sợ nơi này đến như vậy.
Thứ duy nhất níu giữ không cho từng bước chân run rẩy của nó gục ngã, chính là hơi thở khò khè yếu ớt của sinh linh bé bỏng trong vòng tay.
Chính là niềm hy vọng mà họ đã trao cho nó tận tay, trao cho đứa trẻ này.
Cuối cùng, nó cũng đã nhận ra...
Khoảnh khắc ấy, cũng là lúc gió lộng mênh mang mơn trớn da thịt.
Như giật mình trước sự hiện diện của nó.
Như dè chừng trước một sự tồn tại không mời mà đến.
Nhưng cũng như dịu dàng e ấp bồng lấy hai sinh mệnh nhỏ bé mà kiên cường trong vòng tay.
Nó bỗng thấy nhớ mẹ vô cùng, người mà nó chưa từng biết mặt.
Nó bỗng thấy nhớ các anh chị, những người chẳng chung lấy một dòng máu mủ.
Nó bỗng thấy nhớ anh, người mà lẽ ra nó chưa từng gặp gỡ.
Nó đem theo hy vọng về với họ.
Một lần nữa vun trồng.
Và giờ đây, nó đã về nhà.
--
Năm 2407, Đế Quốc Tinh Hải,
Khu vực phía Đông - Tòa Soạn Thanh Long,
- Cô bị đuổi việc.
Tiếng "cạch" lạnh lẽo khi vị tổng biên tập đặt bút xuống, cũng chính là dấu chấm hết cho sự nghiệp làm phóng viên tại tòa soạn Thanh Long của cô.
Mặc cho sự khuyên nhủ của nữ thư ký cạnh bên, song, một lời đã định.
Cô biết rõ tính cách của người đàn ông ngồi tại vị trí này, cũng biết rõ lời nhắn ông muốn truyền đạt lại cho cô.
Cúi đầu đầy ủ dột, cô không còn cách nào khác, chỉ có thể lê bước khỏi văn phòng, quay trở về thu dọn bàn làm việc của mình một lần cuối cùng.
Nói là dọn dẹp, nhưng thực chất, cô chỉ tống hết đống bề bộn trên bàn của mình vào sọt rác.
Góc sinh hoạt của cô, ngay từ đầu vốn chẳng có gì quý giá.
Thứ duy nhất có giá trị ngang với sinh mạng của cô, chính là tập thông tin vừa bị tổng biên tập ném vào mặt cô như một mớ rác thải kia.
Ôm lấy tập tài liệu ấy vào lòng, người phụ nữ không khỏi mím môi luyến tiếc.
Cô biết rõ trong tình thế này, bản thân cần phải làm gì.
Phải vứt hết đống tài liệu này đi, phải thiêu rụi chúng, không để lại bất kỳ dấu vết nào.
Nhưng mà-
Cạch.
Hương cà phê nghi ngút tràn vào sống mũi, khiến nữ phóng viên bừng tỉnh khỏi dòng suy nghĩ.
Cô nhìn xuống, thấy trên bàn làm việc của mình đã có một tách cà phê thơm lừng vẫn còn nóng hổi.
Ngỡ ngàng quay đầu, đập vào mắt cô, là nụ cười dịu dàng đầy an ủi của cô thư ký tổng biên tập.
Dù đối phương trang điểm rất đậm để trông bản thân già dặn hơn, nhưng cô có thể thấy rõ, bên dưới lớp trang điểm ấy chính là những đường nét thanh tú và tươi tắn của một cô gái tầm tuổi đôi mươi.
Đến cả cái tên "Lạc Tử Yên" của cô ấy, nghe cũng thật êm tai và thánh khiết làm sao.
- Thư ký Lạc?
Trẻ như vậy, mà đã lên đến vị trí của thư ký tổng biên, rõ ràng là đi con đường không mấy sạch sẽ gì.
Cô biết cảm giác đó mà.
Ấy vậy mà, nụ cười cùng giọng nói trong vắt của cô gái ấy lại thuần khiết vô cùng:
- Tôi rất tiếc vì chuyện của cô.
Tôi đã cố gắng khuyên nhủ sếp, nhưng ông ấy vẫn một mực không chịu nương tay.
Trông thấy biểu cảm trầm ngâm của cô, nàng thư ký e dè hỏi tiếp:
- Thế...
Cô lựa chọn như thế nào?
Từ bỏ hay tiếp tục?
Một câu hỏi hay.
Những ngày qua, cô đã làm việc cật lực, không ngừng thu thập thông tin và bằng chứng, thậm chí còn không tiếc công dàn dựng để mọi thứ diễn ra đúng như dự liệu.
Ấy thế mà...
Mọi chuyện lại kết thúc như thế này sao?
Cô không cam tâm!
Siết chặt hơn tập tài liệu trong tay, người phụ nữ cuối cùng cũng hạ quyết tâm của mình.
Cô ngẩng đầu, đối diện với cô gái đang ân cần hỏi thăm mình kia...
... và nói dối:
- Tôi sẽ từ bỏ, đương nhiên rồi.
--
Rảo bước dọc cung đường tối, băng qua cầu Tinh Vân trên con sông êm đềm, cô nắm chặt tập tài liệu trong tay.
Đi hết cây cầu này thôi, cô sẽ gặp được người đó.
Khách hàng của cô, người thèm khát thông tin này.
Thông tin về Dị Năng của Thống Lĩnh Tối Cao.
Cô hiểu ý của tổng biên tập, rằng cô đã chạm đến một thứ nguy hiểm.
Âu cũng là lẽ thường tình khi ông ta tìm cách loại bỏ cô khỏi tòa soạn để tránh bản thân bị liên lụy.
Nhưng đó chính là sai lầm của ông ta.
Tại sao phải bấu víu vào một lý tưởng mơ hồ của một lực lượng yếu kém như thế?
Tại sao phải trông chờ vào một tương lai mù mịt của một bè lũ phản loạn?
Tại sao phải đồng hành cùng quạ đen bẩn thỉu, trong khi ta có thể phục tùng bồ câu thánh khiết?
- Hóa ra, đây chính là lựa chọn của cô.
Không nghe thấy tiếng bước chân, không có lấy một hơi thở.
Chính giọng nói ấy là thứ khiến bước chân cô ngừng lại, tim như muốn ngừng đập.
Người phụ nữ ấy thình lình xuất hiện trước mặt cô, dửng dưng như không, cùng chất giọng mềm mại mà trong vắt tựa tiếng chuông ngân ấy.
- Tại sao cô lại ở đây...
Thư ký Lạc?
Lạc Tử Yên - Nàng thư ký trẻ tuổi của Tổng Biên Tập chậm rãi bước ra từ trong bóng tối, một thân đen tuyền tựa đôi cánh quạ đen, duy chỉ có đôi mắt mang màu ngọc bích đằng sau cặp kính vẫn lóe lên trong đêm, ẩn hiện một tia sắc lạnh, hơn cả cái buốt giá đầu đông đang bủa vây lấy.
Mỗi bước tiến của người phụ nữ ấy, lại khiến cô dè chừng lùi lại vài bước, tay càng siết chặt lấy tệp thông tin trong tay như chiếc phao cứu sinh.
Đôi mắt đong đầy ý cười của nữ thư ký khẽ lia qua món đồ nữ phóng viên trước mặt trân quý như sinh mạng kia, khóe môi dần nhếch lên tạo thành một hình bán nguyệt.
- Tôi đã thật sự tin cô đấy.
Rằng cô sẽ từ bỏ việc bới móc chuyện của Phiến Quân.
Chỉ thấy người trước mặt khẽ giật nảy, chắc chắn là bị nói trúng tim đen.
Cô ta thu mình, không đồng tình cũng chẳng phản bác, nhưng chừng đó, đã đủ để nói lên câu trả lời của cô rồi.
Cô có thể thấy, đôi chân người phụ nữ kia run rẩy đến mức chẳng thể đứng vững, chập chững rồi ngã ngồi trên nền đất.
Ấy vậy mà, tay vẫn ôm chặt lấy tập tài liệu kia mãi không buông.
Chà...
Nếu là ngày trước, chắc cô sẽ tàn nhẫn xuống tay mà không nói lời nào rồi.
Tuy nhiên, theo chủ trương hòa bình của Tân Thống Lĩnh Tối Cao, thì vẫn nên ưu tiên việc giao dịch:
- Đưa tập tài liệu đó cho tôi, và tôi sẽ coi như không biết gì.
Lựa chọn khôn ngoan nhất khi này, rõ ràng là giao nộp chúng ra.
Nhưng không hiểu sao người phụ nữ ấy vẫn ngoan cố, một mực bấu víu lấy nó.
Có lẽ là vì, cô ta lầm tưởng rằng thư ký Lạc Tử Yên đây cũng là một người bẩn thỉu giống cô ta?
Không ngại mọi thủ đoạn từ bán thân, đe dọa tống tiền, biển thủ, đến tuồng thông tin mật, tất cả chỉ để có được địa vị như ngày hôm nay?
- Đừng hòng tôi giao nó cho cô!
Thật tình.
Chính Phủ đã đưa cho cô ta bao nhiêu thế?
Nhưng mà thế thì cũng tốt.
Từ đầu đến cuối vẫn như vậy thì cô cũng đỡ phải nhọc công thương tiếc.
Nghĩ như thế, khóe miệng nàng quạ đen cũng khó giấu được nụ cười.
Âm thanh lanh lảnh ấy bật ra khỏi đôi môi, tạo thành tiếng chuông ngân trong vắt:
- Ngươi quả nhiên là kẻ phản bội.
Lưỡi dao bạc chém xuống, phản chiếu đôi mắt trợn trừng của con mồi xấu số, chẳng bao giờ có cơ hội được nhắm lại nữa.
Một nhát chém gọn gàng đoạt mạng ả phóng viên ngang nhiên bán đứng Phiến Quân, "thư ký Lạc" một tay nhanh lẹ, chộp lấy xấp tài liệu chứa đầy cái gọi là "thông tin mật" mà cô ả sống chết bảo vệ giờ đây đã thấm đẫm máu tươi, và lấy ra xem xét.
Đúng như dự đoán...
- Trống không.
Xem ra cô nàng phóng viên vô tri này đã bị lừa và bỏ mạng vô ích rồi.
Cô nhún vai, lấy ra một tờ giấy trắng trong sấp ấy rồi viết một dòng chữ trên đó, đặt xuống bên cầu.
Không quên tháo đôi giày của cô ta ra, mũi giày xoay về hướng sông, rồi đè lên mảnh giấy ấy để tránh gió thổi bay đi mất.
Cuối cùng, cô đặt con dao vào trong thi thể kia, và nhẹ nhàng nhấc cái xác ấy lên, thản nhiên ném xuống sông.
Nước sông phẳng lặng như tờ, giữa tiết trời lạnh buốt thế này, chỉ vài ngày nữa thôi, sớm muộn gì thì mặt nước ấy cũng sẽ đóng băng, chôn vùi mọi tội lỗi.
Cô gái khẽ phủi tay, từng hơi thở rét buốt giữa ngày đầu đông toát ra ấm nồng.
Cô toang cất bước rời đi.
Nhưng cô chợt nhớ ra gì đó, liền tháo cặp kính dày cộm trên sóng mũi, và cứ thể thả xuống, để nước cuốn trôi đi mất.
- Cái tên Lạc Tử Yên này...
Chắc không cần nữa rồi nhỉ?
Chẳng ai lại nghĩ, một khúc sông phẳng lặng và sâu không thấy đáy kia, lại là mồ chôn mọi dấu vết của sinh mạng.
Một sinh mạng giờ đây chỉ là một xác vô hồn, và một sinh mạng thực chất chỉ là thân phận giả dối.
Người con gái ấy quay đầu, cuối cùng cũng rời đi.
Vừa hay, chiếc "điện thoại" trong tay cô cũng báo có cuộc gọi đến.
Hai chữ "Sếp Mới" hiện lên mồn một trên dòng vi mạch chạy dọc huyết thanh cô, chẳng cần bất kỳ thiết bị gì, cô vẫn có thể kết nối được với đầu dây bên kia.
Người phụ nữ thầm cảm thán, cô nàng Đao Phủ kia nghĩ ra sáng kiến hay thật.
"À mà...
Bây giờ đâu thể gọi cô ta là Đao Phủ nữa nhỉ?
Từ sau khi người đó chết, cô ta đã trở thành Bạch Hổ được ba năm rồi."
Tiếng gằn giọng đầy đe dọa vang lên như thể đối phương đang ở sát bên tai khiến cô giật bắn.
Suýt quên, loại công nghệ này có thể khiến người kia nghe được suy nghĩ của mình...
Cô bèn đánh trống lảng:
- Sếp à?
Lâu lắm mới thấy anh gọi cho tôi đấy?
Hai nàng bên cạnh vẫn chưa đủ để "thỏa mãn" anh sao?
Chất giọng trầm khàn bên kia như chẳng bắt được câu bông đùa của cô nàng, trực tiếp vào thẳng vấn đề.
|Có công việc mới cho cô đây, Thanh Long.
Tập hợp tại trụ sở Hắc Vũ đi.|
Thanh Long chu môi phụng phịu, dù rằng đối phương không thấy.
Người gì đâu chán chết!
Quả nhiên phải giận lên rồi cắn ngược lại như anh ấy mới là dễ thương nhất!
Không thể không tuân lệnh cấp trên, chỉ trong chớp mắt, thân ảnh mảnh mai của Song Tử biến mất, trước cả khi những hạt tuyết đầu tiên rơi xuống mặt đất.
Trước cả khi, ánh nhìn của đội quân Săn Lùng trong bộ quân phục trắng như tuyết kịp chạm đến.
--
Khu vực phía Bắc - Căn cứ Huyền Vũ,
- Cái gì cơ?!
Ngoại trừ tiếng cô đập bàn thảng thốt, những người xung quanh ai nấy đều bình chân như vại, bao gồm cả vị Thống Lĩnh Tối Cao trẻ tuổi, người vừa nghiễm nhiên đưa ra thông báo về một chiến dịch chấn động trời đất kia.
Không tin vào tai mình, người con gái ấy nhất quyết phải nghe từ chính mồm đối phương nói lại lần nữa.
Ở phía đối diện, vị Thống Lĩnh như không để tâm đến sự hỗn mang trong lòng cô gái trẻ, đầy kiên nhẫn mà nói lại:
- Chiến dịch Quạ Trắng sắp tới sẽ do cô đảm nhiệm.
Nhiệm vụ của cô chính là thâm nhập vào đội Săn Lùng và trở thành một thành viên cốt cán của họ, hãy thu thập thông tin tình báo và hủy diệt bọn họ từ bên trong.
Từ sau sự kiện ấy, lực lượng của Phiến Quân đã gần như suy kiệt.
Tuy rằng bên phía Chính Phủ lẫn Viện Nghiên Cứu cũng đều đồng loạt mất đi con át chủ bài của mình, nhưng bọn họ có tài nguyên lẫn quyền lực để nhanh chóng phục hồi.
Bằng chứng là, dạo gần đây, đội Săn Lùng đã hoạt động rất mạnh, tăng cường công tác tuyển chọn Dị Nhân để thế chỗ vào vị trí chủ lực của họ.
Đã ba năm trời vẫn chưa tìm được Dị Nhân như ý nguyện, họ đang ngày càng gấp rút, đường lối cũng ngày trở nên bạo tàn.
Nếu kẻ thù kịp thời phục hồi, cơ hội để Phiến Quân bọn họ ngóc đầu lên gần như bằng không.
Vậy nên, điều cần làm bây giờ, chính là kiểm soát tình hình, khiến kẻ địch suy yếu dần và câu thời gian để trau dồi lực lượng phe ta.
Đó chính là căn nguyên phát sinh chiến dịch Quạ Trắng này.
Một kế sách khôn ngoan, nhưng lại quá đỗi liều lĩnh.
Lực lượng của họ đã bị hao tổn quá nhiều, hội đồng lãnh đạo Hắc Vũ chỉ vừa được thành lập có ba năm, sức ảnh hưởng còn chưa được lan rộng, mà lại dùng người của mình đi đâm đầu vào ổ địch sao?
Đã thế...
Lại chỉ cử đúng duy nhất một người.
Phiến Quân từ trước đến nay chưa từng có một chiến dịch điên rồ thế này!
Rốt cuộc là ai đã nghĩ ra-
- Đây chính là thời điểm thích hợp nhất để cài nội gián.
Chính Phủ đang vô cùng nôn nóng trau dồi lực lượng, đồng minh là Viện Nghiên Cứu lại im hơi lặng tiếng, tình thế ngày một hỗn loạn, an ninh ắt sẽ vô cùng lỏng lẻo.
Nếu ta bỏ lỡ cơ hội này, vây cánh của bồ câu sẽ lại tạo ra một quân cờ mới, chúng ta sẽ bị áp đảo hoàn toàn.
Cần phải tìm cách trì hoãn hay kiểm soát việc đó mà không giao tranh trực diện.
Chỉ có thể dựa vào các cách thức gián tiếp mà thôi.
Đoạn, chàng trai với chất giọng mềm mại ngày thường luôn rụt rè kia khẽ hít lấy một hơi, rồi tiếp tục phân tích:
- Chúng ta không có đủ nguồn lực để duy trì một hệ thống tình báo riêng biệt cũng như không đủ thời gian để bồi dưỡng thêm nhân lực.
Nội việc thanh trừng những kẻ phản bội trong tòa soạn Thanh Long đã là một vấn đề nhức nhối rồi.
Đây sẽ là một chiến dịch bí mật, chỉ nội bộ Hắc Vũ được phép biết.
Trong vô vàn Giả Thuyết trong đầu tôi, chỉ có cô là người duy nhất đủ sức gánh vác nhiệm vụ này.
Người đã lạnh lùng trừ khử tay Tổng Biên Tập chủ mưu phản bội, dàn dựng một vụ giết người rồi tự sát để đổ lên đầu ả tình nhân tòng phạm với hắn ta.
Người đã phụng lệnh Phiến Quân từ năm 12 tuổi, từ trước đến nay chưa từng thất bại.
Người đã đường hoàng đứng đầu bộ phận Thông Tin - Liên Lạc, nhận lấy chức danh Thanh Long khi chỉ mới 17 tuổi, góp phần đưa đôi cánh quạ đen vươn mình từ trong bóng tối.
Cô gái với danh hiệu Thanh Long nghe những lời này thì không khỏi rùng mình.
Một phần trong cô cũng thấy hơi nở mặt nở mày vì được tâng bốc lên tận mây xanh thế kia, nhưng phần nhiều trong cô, vẫn là cảm thấy ớn lạnh trước những lời sắc sảo của chàng tân binh bình thường lúc nào cũng nhút nhát lơ đãng kia.
Đúng là cựu thành viên của Viện Nghiên Cứu.
Bảo sao chỉ mới vào Phiến Quân được 3 tháng mà Bạch Hổ đã quyết định chọn anh ta làm Kế Tử.
Những lời ấy, rõ ràng chỉ nhằm mục đích giải thích chứ chẳng phải để thuyết phục hay đặt điều kiện.
Trông thái độ của Hoàng Cự Giải là biết, nhiệm vụ ấy đã được thông qua ngay từ ban đầu.
Một chiến dịch liều lĩnh, đơn giản, mà lại vô cùng hiệu quả, với cái giá đánh đổi duy nhất chỉ là sự an nguy của một đặc vụ mà thôi.
Họ sẽ không bao giờ dám đặt cược vào kế sách nếu không tin tưởng vào lòng trung thành của cô.
Và Thanh Long cô đây là ai, mà dám phụ lòng tin tưởng ấy chứ?
Tay phải nắm lại đặt lên ngực trái, nơi đôi cánh quạ đen uy vũ sải rộng trên trái tim hừng hực hy vọng.
- Một đời, một mạng, tất cả vì Phiến Quân.
Tuy nhiên, trong chiến dịch này, cô có một yêu cầu nho nhỏ...
- Tôi muốn [ __ ].
Và đó là cách Đào Song Tử ra đời.
--
Năm 2412, Đế Quốc Tinh Hải,
Khu vực Trung Tâm - Thủ đô Ngân Hà,
"Ngươi quả nhiên là kẻ phản bội."
Đây chắc chắn không phải là lần đầu tiên cô nói câu này, dù rằng đã lâu lắm rồi cô mới bắt gặp một kẻ ngang nhiên bán đứng Phiến Quân như thế.
Lần cuối cùng cũng phải là...
Năm năm trước rồi nhỉ?
Lần xử lý ả phóng viên rồi ngụy tạo thành vụ nhảy cầu tự sát ấy.
Lần này, giải quyết tên Dị Nhân sử dụng Dạ Thị kia nhàn nhã hơn nhiều.
Với tư cách là "Thiếu Úy Đào Song Tử" của đội Săn Lùng, giờ đây, cô chẳng phải lo về việc dọn dẹp hay dàn dựng hiện trường nữa.
Đã có bộ phận trong Chính Phủ chăm lo chuyện đó rồi.
Công việc của cô, chỉ đơn giản là truyền vài ba thông tin mật, lươn lẹo lách luật tha chết cho vài đồng minh, lâu lâu thì tiện tay "diệt gián" dưới danh nghĩa săn lùng là xong (dù cho trường hợp này tương đối hi hữu).
Chung quy thì cũng chẳng khác gì những nhiệm vụ trước đó.
Duy chỉ có một điều...
Lần này, cô đã có thể sóng bước bên cạnh anh.
Dù cho, cả hai đang ở hai đầu chiến tuyến.
Dù cho, anh vẫn không hề hay biết rằng người "cộng sự" kề bên mình là một kẻ thù mà anh luôn căm ghét.
Vũ Bạch Dương chưa từng nghi ngờ, hay thậm chí, là chưa từng nghĩ đến điều đó.
Tại sao ư?
Cũng chẳng phải vì lý do cao siêu như "tin tưởng" hay "thấu hiểu" gì cho cam.
Đối với người đầu óc đơn giản như anh, anh chỉ đơn thuần coi sự tồn tại của người con gái bên cạnh mình như một lẽ đương nhiên, chẳng hề suy nghĩ sâu xa.
- Cô cười cái gì đấy?
Trông như một con ngốc vậy.
- Quá đáng quá nha.
Người không dùng não rõ ràng là Dương mà.
Song Tử đôi lúc ước, bản thân có thể đáp lại điều đó mà không suy nghĩ gì, giống như anh vậy.
Nhưng cô biết rõ, đó là điều không thể.
--
Khu vực phía Đông - Rừng Vĩnh Hằng,
Rong ruổi lần theo dấu vết được để lại trong cánh rừng già, cuối cùng, Song Tử cũng có dịp diện kiến đàn quạ con đầy tiềm năng khiến cho ban lãnh đạo bọn cô đau đầu suốt thời gian qua.
Tất cả đều xuất phát từ tập hồ sơ ẩn danh được gửi thẳng vào hệ thống của Phiến Quân kia.
Phận là tình báo, mà cô lại chẳng hề hay biết gì về nó, thật là nhục nhã mà.
Song Tử nhận ra nàng "Quạ Đen dẫn lối" trong lời đồn - Trương Nhân Mã.
Trong thời gian cô thực thi chiến dịch Quạ Trắng, cô bé này đã gia nhập Phiến Quân và được chọn làm Kế Tử của Huyền Vũ, ấy vậy mà lại được nổi danh nhờ hoạt động tình báo.
Chà, nếu mà cô biết đến cô bé này sớm hơn, thì chắc cô đã hốt nhóc quạ này về làm người thừa kế mình rồi.
Dù nghĩ thế, nhưng Song Tử phải công nhận rằng Huyền Vũ nuôi dạy tốt thật.
Cô bé dẫu không mang theo sự hấp dẫn đặc trưng như sư phụ mình, nhưng bóng lưng ngoan cường của một chiến binh lại giống hệt chị ấy ngày xưa.
Vả lại, cô bé cũng còn non, đợi trưởng thành hơn xíu, chắc cũng chả thua kém gì nữ sát thủ kia.
Đó là nếu...
Cô bé ấy có cơ hội được trưởng thành.
Vì giờ đây, cả bọn đều đang bị truy sát bởi không ai khác ngoài kẻ Phán Quyết tiếng tăm lừng lẫy.
Một khi Dương đã khóa chặt vào con mồi, thì đến cả đồng đội là cô đây cũng chẳng thể lay chuyển nổi quyết tâm săn lùng của anh.
Sau kỹ xảo tẩu thoát lợi dụng ảo ảnh kia, Song Tử ngồi vắt vẻo trên cành cây, trông Dương vận dụng tất cả giác quan để đuổi cùng giết tận đàn quạ con, cô đã thầm suy nghĩ bản thân nên làm gì để tạo đường sống cho một hai đứa tẩu thoát; thì lúc ấy, lại đột ngột nhận được một mệnh lệnh.
Mệnh lệnh ấy xuất hiện dưới hình thức của một làn gió mang hương rừng, nhẹ mân mê gò má và thì thầm vào tai cô, bằng chất giọng kiều diễm của người phụ nữ xinh đẹp mà chết chóc kia:
"Thống Lĩnh có lệnh: Đừng nương tay."
Chà.
Quả là đồng đội của cô, tàn nhẫn quá đi mất.
Vừa hay, Song Tử cũng đang suy nghĩ xem bản thân nên làm gì.
Tính ra cũng không có nhiều sự lựa chọn lắm thì phải.
"Nếu cứ đà này, xem ra mình buộc phải hành động rồi.
Đã thế thì..."
Song Tử nhẩm tính từng đường đi nước bước của bản thân, trước khi nhoẻn miệng cười, đưa ra quyết định:
- Tuân lệnh.
--
Diễn biến của cuộc "truy lùng" là một thứ mà Song Tử không thể nào lường trước được.
Từng ngón đòn tất sát được dẫn dắt bởi những mưu kế tài tình và một ý chí kiên cường, khiến cả cô lẫn Dương không khỏi trầm trồ thán phục.
Có thể thấy rõ nhất thành quả của sự vẫy vùng quyết liệt đó, chính là vết loét sâu hoắm trên cánh tay cô.
(Xin phép đính chính, cô chỉ hơi chủ quan có một xíuuuu thôi!)
Tận diệt một lứa tân binh trẻ tuổi thế này thì thật là đáng tiếc mà.
Tuy nhiên...
"Mệnh lệnh là mệnh lệnh."
Ở điểm này, có lẽ cô cũng giống với Dương.
Chẳng hề thắc mắc hay nghi ngờ gì về nhiệm vụ được giao.
Nhưng khác với kẻ Phán Quyết, cô luôn biết rõ bản thân chiến đấu vì cái gì, và kết cục của nó sẽ ra sao, không hoàn toàn mờ mịt.
Ấy là cô nghĩ như vậy.
Vì những gì xảy ra ngay sau đó đã chứng minh rằng Song Tử đã sai đến mức nào.
Điều đầu tiên và rõ ràng nhất, chính là sự xuất hiện của Phong Điểu - hay giờ đây chính là Huyền Vũ - Lâm Kim Ngưu.
Người mà một khắc trước còn bảo cô đừng nương tay với chính người thừa kế của mình, người mà giờ đây lại xuất hiện cùng vũ bão, đến để cứu nguy.
Tại sao?
Tại sao chị Kim Ngưu lại ở đây?
Các thành viên cấp cao của Phiến Quân gần như chưa từng ra mặt đối đầu trực tiếp với đội Săn Lùng.
Là lũ nhóc này đã khiến Hắc Vũ quyết định ra mặt?
Hay...
"Là mệnh lệnh của Thống Lĩnh Tối Cao?"
Hóa ra là thế.
Buồn cười thật.
Cái cách đôi cánh đầu đàn kia cứ liên tục sải rộng mà mặc kệ chiều gió ấy, vững vàng dẫn dắt bầy đàn tiến thẳng vào tâm bão, chẳng bao giờ dao động khỏi sơ tâm của mình.
Và để phục vụ cho "sơ tâm" ấy, hắn đã không tiếc để tạo mọi điều kiện cho một cuộc giao dịch.
Chẳng biết phải gọi Hoàng Cự Giải là một lãnh đạo nhân từ, hay là một thống lĩnh tàn bạo?
Và cũng chẳng biết phải gọi những cánh chim một lòng tin tưởng hắn, là trung thành hay mù quáng?
"Thật tình, cuối cùng vẫn chẳng hiểu được bọn họ đang nghĩ gì mà lại để bị xoay như chong chóng thế kia.
Và cũng chẳng hiểu bản thân nghĩ gì, mà lại chấp nhận xuôi theo nước cờ này."
Bàn tay buông lỏng con dao, mặc cho nó rơi xuống đất trước ánh mắt ngỡ ngàng của Vũ Bạch Dương, Song Tử khép hờ mi mắt, tâm đã đoán trước được kết cục.
Đây chính là lựa chọn của cô.
Và khoảnh khắc lồng giam của gió bọc thấy ảnh cô tan biến, ngay khi cảm nhận được một hơi ấm vững vàng ôm trọn lấy cơ thể, suy đoán của Song Tử đã được chứng thực.
Ý thức dần phai đi theo từng giọt máu chảy, cô nhớ bản thân đã cố thì thầm:
- Dương, tôi xin lỗi.
Dẫu giọng vẫn lãnh đạm, song người con gái ấy vẫn cảm nhận được, đôi tay của đối phương khẽ siết chặt.
- Đó không phải là lỗi của cô.
Tiếng cười chua chát bật ra khỏi cổ họng, nhẹ như một hơi thở, nhưng lại nặng trĩu một cõi lòng.
Giọng nói trong vắt ấy yếu ớt, chỉ mấp máy được từng từ khó nhọc:
- Không.
Đều là lỗi của tôi.
Xin lỗi Dương rất nhiều...
"... vì đã lừa dối anh."
Ở lưng chừng câu nói, bóng đêm cuối cùng cũng chiếm trọn ý thức Song Tử, khiến cho câu từ đều dừng lại nơi đầu môi.
Lời thú nhận giây phút cuối ấy, đã không thể chạm đến Vũ Bạch Dương.
Và mãi sau này, cũng không thể.
.
---- Trò chuyện cuối chương ----
(5 năm trước)
SoT: Uầy!
Kế Tử của cô thú vị phết!
Bạch Hổ, nhường cho tôi đi!
KN: Chị đây đã tia trước rồi, chuẩn gu chị luôn.
SoT: Cái đó thì không ai dám giành của chị đâu...
ST: Ai đó cầm anh ta rồi lượn đi.
XN: S-Sư phụ-?!
CG: Thế...
Em cho tôi xin cậu ta về làm cố vấn được không?
ST: Sao còn có anh nữa!?
--
Lần cuối cập nhật: 9/9/2025