Khác [12 CHÒM SAO] BÁNH TÁO BỌC ĐẠN

  • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
[12 Chòm Sao] Bánh Táo Bọc Đạn
CHAP 20: Trở thành con mồi


- Hỏi cái này không phải chứ một tháng hai đứa cãi nhau mấy lần vậy?

Đó là vào một ngày cuối thu chớm đông, sắc trời hoàng hôn chạng vạng như một ánh nến lay lắt sắp tắt.

Phước đi vào quán bar ruột, yên vị bên ly Whiskey thân quen, và chẳng kịp phòng bị gì trước câu hỏi chí mạng của thằng bạn làm trong nghề đọc vị tâm lý khách hàng dưới màu áo bartender đứng ở ngay phía đối diện.

- Ai đồn?

- Tối muộn hôm qua bạn gái mày đến mượn rượu giải sầu chứ cần quái gì ai đồn.

- Em ấy có nói gì với mày không?

- Em nhà mày chỉ ngồi yên một chỗ thôi là bọn tao đã không dám thở mạnh rồi ấy!

Tụi bay không định đóng kịch câm với nhau đấy chứ?

- Tao bao đồng.

Lan bốc đồng.

Thành ra cả hai bất đồng.

Hết.

- Tháng nào cũng đều như vắt tranh vậy không chán à?

- Hỏi câu này không phải phải chứ mày trốn dưới gầm giường nhà người khác đấy à?

Việt hất cằm chỉ vào vị trí bên trái cách Phước hai ghế và phân tích:

- Mày đang giúp em ấy cai rượu.

Hai đứa luôn đi cạnh nhau như hình với bóng.

Việc em ấy đến đây một mình, bầu bạn bên mấy chén Gimlet chỉ sớm hơn hoặc muộn hơn việc cái miệng hóng hớt của thằng Hùng bay đến chỗ tao ca trăm bài như một thì chẳng có gì lạ.

Phước lập tức soạn tin nhắn cho người nào đó trong danh bạ bằng cú pháp capslock đi kèm ba dấu chấm than:

"MÀY CỨ CHỜ ĐẤY!!!"

Xong xuôi anh lại ngẩng đầu lên và nghĩ miết về một chi tiết.

- Nhưng tại sao Lan toàn uống rượu Gimlet?

- Đến một lúc nào đó mày sẽ tự khắc hiểu thôi.

Lan hầu như uống được nhiều loại rượu, nhưng riêng cocktail, "Gimlet" mới là cái tên xuất hiện thường trực trên đầu môi em.

Lan hầu như nhập cuộc được vào mọi cuộc vui, từ đua xe, leo núi, đi săn, bắn cung, boxing, bida...

Rời cuộc chơi em lại hóa thành mỹ nữ an tĩnh.

Ít ai có thể tưởng tượng, ẩn dưới vẻ đẹp hoa hồng nội tâm xương rồng được người người ca thán của em, lại là một linh hồn sa ngã có đam mê với những trò chơi "thử nhân phẩm" như cò quay Nga.

Những chi tiết mà có lẽ nếu không tiếp xúc lâu thì cả đời chẳng ai nhận ra ấy, Phước là người được biết cuối cùng, thậm chí là người nhớ mãi không quên tới cuối đời.

Phước đã có thời gian nghe toàn bộ bartender trong thành phố mình sống lưu truyền câu chuyện về vị khách u sầu sáu năm chỉ uống Gimlet của họ lại là người mình muốn đầu ấp tay gối sau này.

Nhưng phải mất đến hai năm tại ngũ anh mới được nghiền ngẫm ý nghĩa của Gimlet - tại sao ly cocktail ấy được mệnh danh "liều thuốc chữa bệnh*".

Hơn hai năm ròng rã tòng quân khi không một ai dám gọi trò cò quay Nga là "bài kiểm tra nhân phẩm", anh mới vỡ lẽ nó là thú tiêu khiển tiết kiệm thời gian tối ưu khi phải ngồi chung bàn với những kẻ khó ưa.

Anh đã bị qua mặt bởi chính người luôn dành tất cả sự nhẫn nại để nể mặt mình.

*Chú thích: Cocktail Gimlet là thức uống mà các thủy thủ người Anh thường dùng để chống lại bệnh Scorbut (chứng bệnh gây ra do thiếu hụt vitamin C) vào thế kỉ 18 – 19.

Phước cay đắng thừa nhận: "lời hứa chữa lành của mình mãi mãi chỉ dừng lại ở hai chữ đầu mà thôi".

Mẫu số chung của những mối quan hệ từ đầu đã không bền chặt thường là đón nhận kết cục không thể cứu vãn.

Họ không đến với nhau bằng một lời tỏ tình.

Họ chỉ được kết nối nhờ một sự thách thức.

"Chỉ cần em chịu cai rượu và thói hư tật xấu một ngày, anh sẽ làm bất kỳ việc gì em yêu cầu mỗi ngày."

...

...

...

Mọi người luôn đùa rằng As có hai nhược điểm: một là không bao giờ nhớ chuyện thừa thãi.

Hai là gì thì cô ấy cũng quên rồi.

Bấy giờ cô mới vỡ lẽ.

Một người bình sinh cơ trí như cô lại phức tạp hóa chuyện đáng lẽ phải đơn giản hóa.

Đồng hồ quả quýt, cơ bida, đĩa nhạc của cố danh ca Dalida, găng tay lông cừu...

Thử hỏi những thứ đó là mua cho ai cơ chứ?

"Mời dùng."

Không để đôi mắt biết nói kia và những ánh nhìn ăn dưa hóng thị làm đoản mạch suy nghĩ của mình quá lâu, Alain đáp lại sự kỳ vọng của mọi người bằng loạt thao tác pha chế trôi chảy, thái độ hờ hững hoàn toàn như một người dưng.

50 ml rượu Gin , 15 ml sugar syrup, 15 ml nước chanh - ba nguyên liệu chính cho ra một món cocktail không cầu kỳ nhưng đầy đủ vitamin trong vòng một phút.

Một ly cocktail ít ngọt, dậy mùi thảo mộc, dễ uống và không khác biệt nhiều lắm như những ly cocktail cùng công thức được pha chế tại Kim Ngưu.

Phước không biết nên đòi hỏi gì hơn.

Anh cứ tự đánh đố mình trong vòng luẩn quân với mô típ đại loại như "sẽ thế nào nếu trên đời này còn chuyện hi hữu giật gân với tựa đề - hoa mộc lan thời hiện đại sinh tồn ở vùng đất đi săn hoặc bị săn?"

Một ly cocktail chẳng đủ gây say, nhưng Phước lại buột miệng như người không hề tỉnh:

- Tôi tự hỏi anh có bao nhiêu anh chị em, hay chỉ một người chị song sinh chẳng hạn?

Phước ngẩng đầu, anh lại nhìn thấy một bầu trời đêm đen nơi các vì sao vừa vụt tắt, nhìn thấy một thung lũng sâu hoắm nơi ánh sáng của hy vọng không còn rọi vào, hay nhìn thấy một câu đố bí ẩn được Thượng Đế khắc họa qua đôi mắt lạnh lẽo trong bức chân dung về một người thiếu nữ cổ quái mà chưa một ai giải mã được.

Còn Alain Masque lại là một câu đố đáng sợ khác.

Anh ta cứ như một Phương Linh Lan khác bước ra từ trong gương, hoặc là một phiên bản được lập trình sẵn.

Những người bị cuộc sống dạy phải treo sự cảnh giác lên mặt thay vì treo nụ cười, những người mang đôi mắt chẳng biết ngạc nhiên là gì, nhìn nhận mọi thứ một cách vô thưởng vô phạt.

Sợ rằng ngoài chuyện sống chết ra thì trên đời này không có bất cứ chuyện gì có thể làm hai người đó xúc động nổi.

- Tôi biết anh không thể trả lời được.

Nếu không chúng ta đã không ngồi đây với nhau vì một tờ quân lệnh.

Tôi thì chẳng thích bỏ ngỏ vấn đề bằng dấu chấm hỏi.

Thay vào đó, tôi sẽ rất biết ơn nếu nhận được một dấu chấm câu sau từ "có".

Tuyết tan rồi, chúng ta về thôi.

Alain chỉ gật đầu, rồi nhanh nhẹn hộ tống Phước ra ngoài.

Trước khi lên xe, anh đã ngoái đầu lại nhìn nơi này một lần, và anh biết mình sẽ không bao giờ quay lại đây nữa.

Trong khi Phước và phần lớn mọi người luôn ở quán bar tán gẫu những câu chuyện tầm phào, thì ở đây, họ đang thảo luận về những vấn đề nổi cộm của thế giới.

Những người thuộc về nơi đó bao gồm Alain, họ lớn lên ở những giai đoạn khác với những mối bận tâm khác.

Suốt dọc đường đi, Phước yên lặng một cách ngoan ngoãn.

Anh ấy chỉ ngồi yên cũng suýt đốt thủng cái gương chiếu hậu vì cứ cách một phút lại nhìn chằm chằm vào nó rồi quay đầu đi, đăm chiêu ra điều.

Hẳn là số lượng câu hỏi trong cái đầu nhiều chuyện ấy phải trải dài từ thì quá khứ hoàn thành, đến thì hiện tại tiếp diễn, rồi sang thì tương lai gần.

Trường hợp xấu nhất đối với anh ta là vừa không nhận được đáp án như ý vừa biết mình không có năng lực để điều tra.

Còn trường hợp xấu nhất đối với Alain là chẳng hề tồn tại.

Đó không phải là sự tự tin thái quá, mà đã trở thành một bản năng ăn sâu vào máu.

Trên thực tế mỗi năm, người bà quyền uy vốn đã bận trăm công nghìn việc ở Kim Ngưu vẫn gửi đi hàng chục ca tương tự, cốt khiến con cháu mình nhận ra rằng cả cuộc đời họ sẽ không có kỳ nghỉ nào.

Vận may hay phép màu còn chẳng buồn gọi tên họ nữa, vì họ liên tục thành công từ đời bà sang đời cháu.

Đã từng có vô số gương mặt lăn tăn như Phước bây giờ, nhưng phần lớn họ đều cười vui vẻ ra về đến phút cuối, và tin những cái tên giả họ từng tiếp xúc là người có số an sinh xã hội thật.

Vậy nên nếu thực sự có một biến số hi hữu xuất hiện, thì họa chăng đó là trường hợp Alain Masque bị "ép" phải dùng giọng thật.

- Phước, mau cúi người xuống!!

Tuyết tan là thời điểm hoàn hảo để khai màn thảm kịch.

Một khi loại bỏ được chướng ngại tầm nhìn gây ra bởi điều kiện thời tiết thì đó là ngày đẹp trời để đi săn.

Đến khi Phước hoàn hồn nhận ra tại sao lại có tiếng phanh xe chói tai, những viên đạn găm trên kính chống đạn, cùng với một giọng nói không thể nào xuất hiện ở nơi này... thì họ đều đã trở thành con mồi.

- Alain, rốt cuộc anh là ai?
 
[12 Chòm Sao] Bánh Táo Bọc Đạn
CHAP 21: 533992


Con đường quốc lộ dài hằng hà sa số, xung quanh là một vùng đất heo hút và những dãy nhà cao tầng xuống cấp bỏ hoang.

Sở dĩ con đường này vắng một cách kỳ lạ nhưng thực tế lại cực kỳ dễ hiểu, là vì nó chỉ dẫn đến một cấm địa duy nhất, nơi có tên gọi khác cho "vùng đất của những kẻ đi săn hoặc bị săn"- học viện quân sự Peon Twist.

Ngang nhiên chặn xe người khác xin quá giang một cách thiếu thiện chí thế này, nếu để bất kỳ một học viên nóng tính nào ở Peon Twist biết được, thì có lẽ họ còn tự thẹn không bằng.

- Xuống xe mau, trước khi tao đổi ý.

Tên trông có vẻ là cầm đầu lên tiếng, chĩa nòng súng về khu vực chứa bình xăng kín ngoài xe ô tô.

Một khẩu AK-47 kết hợp với loại đạn cháy có khả năng nướng chín hai người họ.

Việc liều mạng đạp ga để thoát khỏi vòng vây cũng chưa chắc là kế sách hay, nhất là khi có thể chúng đã bố trí vị trí bắn tỉa.

Alain thận trọng kéo thấp cửa kính xe và bắt đầu màn đấu khẩu: - Ngại quá, trên xe không đủ chỗ cho tất cả các người.

Vẫn là tên châm ngòi đứng ra trịch thượng:

- Vậy đổi sang xe của bọn này đi anh tài xế.

Tám người với hai chiếc SUV chuyên dùng khi di chuyển trên cung đường có địa hình khó khăn, bọn chúng không đến để cướp tiền, mà cướp người.

Alain đánh giá sơ bộ rồi tiếp chuyện:

- Nhưng có vẻ đích đến của chúng ta khác nhau đấy.

- Tiếc quá, vậy thì đành tạm biệt anh tài xế ở đây thôi.

Gã côn đồ bịt mặt ngang nhiên giơ súng và sẵn sàng trong tư thế bóp cò.

Nhưng một điều đáng ngạc nhiên hơn thế là hắn lại có vẻ rất tôn trọng lời cảnh cáo của vị khách VIP đang khiến họ tranh giành.

- Làm gì vậy!

Người này là vệ sĩ đến từ học viện quân sự.

Các anh rút lui hết đi.

Tôi sẽ quay lại trong thời gian gần nhất.

- Nhưng luật bất thành văn khi làm việc của ngài ấy là không cho phép chúng tôi trở về tay không thưa cậu.

Mạnh miệng là thế, tuy nhiên đôi mắt chẳng biết nói dối của phía địch lại lộ rõ sự nao núng dè chừng.

Việc ra tay với người của học viện quân sự hoàn toàn không nằm trong sức cáng đáng của chúng.

Tương tự, Alain cũng không cáng đáng được việc dù đánh trả được bọn chúng ngay trên sân nhà nhưng phải đối mặt với xấp báo cáo viết tay.

Trái lại Alain lại táo bạo "thuận nước đẩy thuyền", để xem tại sao cái vận đào hoa của thái tử lại có sức hút lan ra tận nước ngoài.

- Anh Philbert, với tư cách là một quân nhân tôi và anh đều hiểu việc không làm tròn chức trách khi chấp hành nhiệm vụ có hậu quả gì.

Anh cũng giống như danh dự của tôi vậy.

- Đã vậy thì đưa cái danh dự đó đi cùng bọn này đi.

Gã cầm đầu hất hàm với sự mất kiên nhẫn.

Đồng đội ăn ý của hắn lập tức bao vây xe quân cảnh, dùng vũ lực áp giải họ xuống xe.

Philbert được đặc cách cho tận bốn người bịt mặt tháp tùng, trông anh ta giống một nhân vật sừng sỏ có đàn em bảo kê.

Alain thì nhận đãi ngộ đặc biệt hơn, chúng còng tay anh lại và dí khẩu súng kè kè sau lưng.

Điều này đã vô tình dấy lên những hồi ức không mấy đẹp đẽ gì từ quá khứ xa xưa, thời điểm Alain từng phải chịu quản chế, thậm chí là dẫn độ.

- Các anh có món đồ chơi trông hơi trái ngược với thái độ tiếp khách của mình quá đấy.

Tên đi tiên phong cười giả lả: - Phải cảm ơn phát minh thú vị của cậu thái tử đây.

Còng tay này có một điểm chết người hơn đồ chơi của bọn cớm - nếu mày không nhập đúng mật mã số hóa của nó thì chỉ có nước chặt tay mới sống thôi.

Vậy nên đừng dại mà táy máy nhé anh vệ sĩ.

Alain đã luôn chuẩn bị tâm lý cho thời khắc này, nhưng chưa bao giờ ngờ ở trong một tình huống như thế.

Trí tưởng tượng thực sự sẽ mang ta tới những nơi mà hiện thực không thể đuổi kịp, tỉ như nếu Phương Linh Lan có nhiều hơn một thân phận, thì lý gì Hứa Hoàng Phước không có?

Mọi manh mối rẽ sang một hướng hoàn toàn hiểm hóc như cách hai đoàn xe SUV tức tốc lăn bánh và rẽ sang một khúc ngoặt.

Địa hình ở vương quốc Sư Tử vuông vắn như một bàn cờ, các lộ trình trọng yếu đều được phân bố chính xác theo bốn hướng đông tây nam bắc.

Và trên con đường quốc lộ trứ danh hiện tại có lưu truyền một câu nói bất hủ.

"Con đường thẳng khó đi nhất ở vương quốc Sư Tử là đường dẫn đến học viện Peon Twist.

Nếu rẽ về bên phải, bạn đã bỏ lỡ vinh quang.

Nhưng rẽ sang bên trái, bạn thuộc về bầu trời."

Đường bên phải đưa họ về cuộc sống bình thường trong chốn đô thị phồn hoa.

Còn đường bên trái - lại dẫn tới sân bay.

Alain hạ cửa kính xe xuống một nửa, rồi lại kéo lên trong tích tắc.

Trước khi dây thần kinh của tay cầm lái ngồi cạnh mình quấn được một vòng quanh trái đất, thì chiếc xe đằng sau đã nổ tan tành.

- Enforcer, hắn ta ném lựu đạn!

- Philbert, cắn chặt răng vào đi.

Hai thông điệp đột xuất được truyền đi với tốc độ âm thanh ngang nhau, rồi kết thúc dữ dội trong một tiếng cướp phanh xe điên nhất trong lịch sử.

Lũ sói con này chắc chẳng ngờ được tên đầu đàn lại bị siết cổ ngất thẳng trong chiếc còng tay mà bọn chúng đã thần thánh hóa.

Năm trên tám, còn lại ba.

Ba con cá trê vừa đạp cửa xe chuẩn bị lọt lưới.

Một con đứng lại câu giờ, ra hiệu cho hai con cùng bầy áp giải mục tiêu trốn trước.

Hắn thức thời giơ súng lên để kết thúc cuộc đi săn đầy biến động này.

- Nếu truy ngược nguồn của khẩu súng mày đang cầm, thì việc tìm ra băng đảng của mày cũng chỉ còn là vấn đề thời gian.

Mặc dù mới đầu tao cũng có chút tò mò đấy, nhưng kẻ cử chúng mày đến đây chắc cũng tính trước việc một cái xác rất giỏi giữ bí mật.

Khẩu súng đó không thể tiễn Alain về địa ngục.

Philbert đã khóa con đường đó trước rồi.

Từ phía sau, tiếng đấm đá túi bụi hòa cùng âm thanh gãy xương rợn người, như khúc dạo đầu của một trận chiến không cân sức.

Thường thì "hai đánh một không chột cũng què", nhưng kết luận đấy liệu còn áp dụng được trong tình huống khi cái "một" này mang sức mạnh của một tiểu đội?

Một đòn Shuto nhằm vào động mạch cảnh người đứng bên trái, kẻ địch mất khả năng phản kháng vì phản xạ thần kinh phế vị.

Thêm một đòn Hammer Fist nhằm vào xương ức của gã đứng bên phải, kết hợp động tác húc gối gây mất thăng bằng, một loạt đòn hiểm gây đủ chấn thương từ gãy xương đến đứt dây chằng.

Nói một cách công tâm, nếu ngày trước anh ấy đánh nghiêm túc trong phòng tập boxing thì Lahire khi đó cũng phải chống nạng.

- Tao có một câu đố vui không thưởng này, mày nghĩ Philbert hiếu chiến trước mặt chúng ta - là thành phẩm của hai năm huấn luyện tại ngũ, hay là một cỗ máy được đào tạo ra từ những chương trình vô nhân đạo của chúng mày?

Chưa kịp để lời nói nguội đi, Alain lao tới như hổ vồ mồi hòng cướp khẩu súng khỏi tay địch, thừa thắng dùng chân siết cổ đối phương thông qua đòn khóa tam giác.

Không lâu sau Philbert toan can thiệp thì mọi sự đều ngã ngũ.

- Em không sao chứ?

- Mật mã là gì?

- Sao?

- Mật mã để giải thoát đứa con chất xám của ngài là gì vậy, hỡi nhà phát minh thiên tài?

Nếu biết trước rằng có một ngày hai chữ "hối hận" được đánh vần từ hai lần đổ máu, thì Phillbert đã xé đi công thức của mình từ khi còn du học rồi.

Lần thứ nhất diễn ra chỉ cách sau đó ít phút, kẻ cầm súng, trong cơn hấp hối bỗng vùng lên sự phản kháng điên loạn.

Gã bất ngờ bật dậy như bóng ma tận trung, tay lăm lăm một lưỡi dao găm sắc bén.

Đường dao lao tới vun vút, xé toạc lằn ranh sinh tử, hệt như một tiếng chuông báo động rằng ngay dưới chân họ, ngoài lớp tuyết giá buốt phủ trên mặt im lìm, là một cánh cổng chực chờ dẫn thẳng lên thiên đường mở ra cho kẻ sa chân.

Tuy nhiên nếu so về độ liều, kiếp sau của gã vẫn phải xách dép chạy theo Alain một quãng đường dài.

Bàn tay trần của Alain tóm gọn lưỡi dao, dù ngoan cố hay giằng co điên loạn thì lưỡi dao này cũng không vượt qua bức tường trái tim đã được niêm phong bằng ý chí duy trì cái mạng dai này.

Bản phán quyết chính thức giáng xuống đầu gã vô danh, đúng như dự báo đanh thép từ miệng Alain "một cái xác rất giỏi giữ bí mật".

Philbert hoảng hốt đến mức tháo phăng cà vạt để cầm máu cho Alain, bàn tay vừa run vừa chật vật không ngừng.

Anh định nói gì đó trong tâm trạng day dứt, nhưng lời nói không kịp khớp với đôi môi cũng đang run bấn loạn.

Alain chấm dứt sự hỗn loạn ấy bằng giọng điệu châm biếm dứt điểm:

- Nếu anh chịu đọc mật mã sớm hoặc tìm cách ra hiệu cho tôi biết từ đầu thì chúng ta đã khỏi tổn thất hai triệu cho một chiếc cà vạt mới.

- 533992.

Lần này, cả hai người đều ngỡ ngàng không nói thành lời.

Con số kia sinh ra từ một bí mật chấn động thức dậy sau giấc ngủ đông, chứ không phải một dãy số bừa đọc thuận miệng cho có; đó là mệnh đề sẽ bám xuyên suốt dòng chảy thời gian và số phận, mỗi một người giải đề giờ đây sẽ trở thành mảnh ghép của một bức tranh lớn mang tên "sự thật".

Nhưng mấu chốt chính khiến đôi bên đều không thốt nên lời, lại chính là khi máu từ bả vai Alain bắn vào cổ Philbert, Alain đã ngã vào vòng tay Philbert trong tình trạng hết sức nguy kịch.

Viên đạn bắn tỉa đã bắn xuyên qua bả vai cô ấy.

Bố trí cả đội bắn tỉa... anh rốt cuộc đã chọc vào ai?

Và anh... chính xác là ai?
 
[12 Chòm Sao] Bánh Táo Bọc Đạn
CHAP 20: UBI AMOR, IBI DOLOR


- Hỏi cái này không phải chứ một tháng hai đứa cãi nhau mấy lần vậy?

Đó là vào một ngày cuối thu chớm đông, sắc trời hoàng hôn chạng vạng như một ánh nến lay lắt sắp tắt.

Phước đi vào quán bar ruột, yên vị bên ly Whiskey thân quen, và chẳng kịp phòng bị gì trước câu hỏi chí mạng của thằng bạn làm trong nghề đọc vị tâm lý khách hàng dưới màu áo bartender đứng ở ngay phía đối diện.

- Ai đồn?

- Tối muộn hôm qua bạn gái mày đến mượn rượu giải sầu chứ cần quái gì ai đồn.

- Em ấy có nói gì với mày không?

- Em nhà mày chỉ ngồi yên một chỗ thôi là bọn tao đã không dám thở mạnh rồi ấy!

Tụi bay không định đóng kịch câm với nhau đấy chứ?

- Tao bao đồng.

Lan bốc đồng.

Thành ra cả hai bất đồng.

Hết.

- Tháng nào cũng đều như vắt tranh vậy không chán à?

- Hỏi câu này không phải phải chứ mày trốn dưới gầm giường nhà người khác đấy à?

Việt hất cằm chỉ vào vị trí bên trái cách Phước hai ghế và phân tích:

- Mày đang giúp em ấy cai rượu.

Hai đứa luôn đi cạnh nhau như hình với bóng.

Việc em ấy đến đây một mình, bầu bạn bên mấy chén Gimlet chỉ sớm hơn hoặc muộn hơn việc cái miệng hóng hớt của thằng Hùng bay đến chỗ tao ca trăm bài như một thì chẳng có gì lạ.

Phước lập tức soạn tin nhắn cho người nào đó trong danh bạ bằng cú pháp capslock đi kèm ba dấu chấm than:

"MÀY CỨ CHỜ ĐẤY!!!"

Xong xuôi anh lại ngẩng đầu lên và nghĩ miết về một chi tiết.

- Nhưng tại sao Lan toàn uống rượu Gimlet?

- Đến một lúc nào đó mày sẽ tự khắc hiểu thôi.

Lan hầu như uống được nhiều loại rượu, nhưng riêng cocktail, "Gimlet" mới là cái tên xuất hiện thường trực trên đầu môi em.

Lan hầu như nhập cuộc được vào mọi cuộc vui, từ đua xe, leo núi, đi săn, bắn cung, boxing, bida...

Rời cuộc chơi em lại hóa thành mỹ nữ an tĩnh.

Ít ai có thể tưởng tượng, ẩn dưới vẻ đẹp hoa hồng nội tâm xương rồng được người người ca thán của em, lại là một linh hồn sa ngã có đam mê với những trò chơi "thử nhân phẩm" như cò quay Nga.

Những chi tiết mà có lẽ nếu không tiếp xúc lâu thì cả đời chẳng ai nhận ra ấy, Phước là người được biết cuối cùng, thậm chí là người nhớ mãi không quên tới cuối đời.

Phước đã có thời gian nghe toàn bộ bartender trong thành phố mình sống lưu truyền câu chuyện về vị khách u sầu sáu năm chỉ uống Gimlet của họ lại là người mình muốn đầu ấp tay gối sau này.

Nhưng phải mất đến hai năm tại ngũ anh mới được nghiền ngẫm ý nghĩa của Gimlet - tại sao ly cocktail ấy được mệnh danh "liều thuốc chữa bệnh*".

Hơn hai năm ròng rã tòng quân khi không một ai dám gọi trò cò quay Nga là "bài kiểm tra nhân phẩm", anh mới vỡ lẽ nó là thú tiêu khiển tiết kiệm thời gian tối ưu khi phải ngồi chung bàn với những kẻ khó ưa.

Anh đã bị qua mặt bởi chính người luôn dành tất cả sự nhẫn nại để nể mặt mình.

*Chú thích: Cocktail Gimlet là thức uống mà các thủy thủ người Anh thường dùng để chống lại bệnh Scorbut (chứng bệnh gây ra do thiếu hụt vitamin C) vào thế kỉ 18 – 19.

Phước cay đắng thừa nhận: "lời hứa chữa lành của mình mãi mãi chỉ dừng lại ở hai chữ đầu mà thôi".

Mẫu số chung của những mối quan hệ từ đầu đã không bền chặt thường là đón nhận kết cục không thể cứu vãn.

Họ không đến với nhau bằng một lời tỏ tình.

Họ chỉ được kết nối nhờ một sự thách thức.

"Chỉ cần em chịu cai rượu và thói hư tật xấu một ngày, anh sẽ làm bất kỳ việc gì em yêu cầu mỗi ngày."

...

...

...

Mọi người luôn đùa rằng As có hai nhược điểm: một là không bao giờ nhớ chuyện thừa thãi.

Hai là gì thì cô ấy cũng quên rồi.

Bấy giờ cô mới vỡ lẽ.

Một người bình sinh cơ trí như cô lại phức tạp hóa chuyện đáng lẽ phải đơn giản hóa.

Đồng hồ quả quýt, cơ bida, đĩa nhạc của cố danh ca Dalida, găng tay lông cừu...

Thử hỏi những thứ đó là mua cho ai cơ chứ?

"Mời dùng."

Không để đôi mắt biết nói kia và những ánh nhìn ăn dưa hóng thị làm đoản mạch suy nghĩ của mình quá lâu, Alain đáp lại sự kỳ vọng của mọi người bằng loạt thao tác pha chế trôi chảy, thái độ hờ hững hoàn toàn như một người dưng.

50 ml rượu Gin , 15 ml sugar syrup, 15 ml nước chanh - ba nguyên liệu chính cho ra một món cocktail không cầu kỳ nhưng đầy đủ vitamin trong vòng một phút.

Một ly cocktail ít ngọt, dậy mùi thảo mộc, dễ uống và không khác biệt nhiều lắm như những ly cocktail cùng công thức được pha chế tại Kim Ngưu.

Phước không biết nên đòi hỏi gì hơn.

Anh cứ tự đánh đố mình trong vòng luẩn quân với mô típ đại loại như "sẽ thế nào nếu trên đời này còn chuyện hi hữu giật gân với tựa đề - hoa mộc lan thời hiện đại sinh tồn ở vùng đất đi săn hoặc bị săn?"

Một ly cocktail chẳng đủ gây say, nhưng Phước lại buột miệng như người không hề tỉnh:

- Tôi tự hỏi anh có bao nhiêu anh chị em, hay chỉ một người chị song sinh chẳng hạn?

Phước ngẩng đầu, anh lại nhìn thấy một bầu trời đêm đen nơi các vì sao vừa vụt tắt, nhìn thấy một thung lũng sâu hoắm nơi ánh sáng của hy vọng không còn rọi vào, hay nhìn thấy một câu đố bí ẩn được Thượng Đế khắc họa qua đôi mắt lạnh lẽo trong bức chân dung về một người thiếu nữ cổ quái mà chưa một ai giải mã được.

Còn Alain Masque lại là một câu đố đáng sợ khác.

Anh ta cứ như một Phương Linh Lan khác bước ra từ trong gương, hoặc là một phiên bản được lập trình sẵn.

Những người bị cuộc sống dạy phải treo sự cảnh giác lên mặt thay vì treo nụ cười, những người mang đôi mắt chẳng biết ngạc nhiên là gì, nhìn nhận mọi thứ một cách vô thưởng vô phạt.

Sợ rằng ngoài chuyện sống chết ra thì trên đời này không có bất cứ chuyện gì có thể làm hai người đó xúc động nổi.

- Tôi biết anh không thể trả lời được.

Nếu không chúng ta đã không ngồi đây với nhau vì một tờ quân lệnh.

Tôi thì chẳng thích bỏ ngỏ vấn đề bằng dấu chấm hỏi.

Thay vào đó, tôi sẽ rất biết ơn nếu nhận được một dấu chấm câu sau từ "có".

Tuyết tan rồi, chúng ta về thôi.

Alain chỉ gật đầu, rồi nhanh nhẹn hộ tống Phước ra ngoài.

Trước khi lên xe, anh đã ngoái đầu lại nhìn nơi này một lần, và anh biết mình sẽ không bao giờ quay lại đây nữa.

Trong khi Phước và phần lớn mọi người luôn ở quán bar tán gẫu những câu chuyện tầm phào, thì ở đây, họ đang thảo luận về những vấn đề nổi cộm của thế giới.

Những người thuộc về nơi đó bao gồm Alain, họ lớn lên ở những giai đoạn khác với những mối bận tâm khác.

Suốt dọc đường đi, Phước yên lặng một cách ngoan ngoãn.

Anh ấy chỉ ngồi yên cũng suýt đốt thủng cái gương chiếu hậu vì cứ cách một phút lại nhìn chằm chằm vào nó rồi quay đầu đi, đăm chiêu ra điều.

Hẳn là số lượng câu hỏi trong cái đầu nhiều chuyện ấy phải trải dài từ thì quá khứ hoàn thành, đến thì hiện tại tiếp diễn, rồi sang thì tương lai gần.

Trường hợp xấu nhất đối với anh ta là vừa không nhận được đáp án như ý vừa biết mình không có năng lực để điều tra.

Còn trường hợp xấu nhất đối với Alain là chẳng hề tồn tại.

Đó không phải là sự tự tin thái quá, mà đã trở thành một bản năng ăn sâu vào máu.

Trên thực tế mỗi năm, người bà quyền uy vốn đã bận trăm công nghìn việc ở Kim Ngưu vẫn gửi đi hàng chục ca tương tự, cốt khiến con cháu mình nhận ra rằng cả cuộc đời họ sẽ không có kỳ nghỉ nào.

Vận may hay phép màu còn chẳng buồn gọi tên họ nữa, vì họ liên tục thành công từ đời bà sang đời cháu.

Đã từng có vô số gương mặt lăn tăn như Phước bây giờ, nhưng phần lớn họ đều cười vui vẻ ra về đến phút cuối, và tin những cái tên giả họ từng tiếp xúc là người có số an sinh xã hội thật.

Vậy nên nếu thực sự có một biến số hi hữu xuất hiện, thì họa chăng đó là trường hợp Alain Masque bị "ép" phải dùng giọng thật.

- Phước, mau cúi người xuống!!

Tuyết tan là thời điểm hoàn hảo để khai màn thảm kịch.

Một khi loại bỏ được chướng ngại tầm nhìn gây ra bởi điều kiện thời tiết thì đó là ngày đẹp trời để đi săn.

Đến khi Phước hoàn hồn nhận ra tại sao lại có tiếng phanh xe chói tai, những viên đạn găm trên kính chống đạn, cùng với một giọng nói không thể nào xuất hiện ở nơi này... thì họ đều đã trở thành con mồi.

- Alain, rốt cuộc anh là ai?
 
[12 Chòm Sao] Bánh Táo Bọc Đạn
CHAP 22: SUCKER TRICK


- Nhịp tim 95, huyết áp 85/50, độ bão hòa oxy 92%.

Mau tiến hành phẫu thuật, bệnh nhân đang trong tình trạng mất máu cấp, sinh hiệu không ổn định!

- Bắt đầu!

Chuẩn bị mở rộng vết thương!

Giọng bác sĩ quân y kiêm người phụ trách phẫu thuật chính vang lên gãy gọn.

Các dụng cụ kim loại chạm nhau phát ra âm thanh lạnh lẽo.

Một con dao mổ lưỡi số 10 được đặt gọn gàng vào tay ông.

Dao mổ rạch nhẹ vào da thịt.

Họ cần tách mô mềm để tiếp cận mạch máu tổn thương và vị trí mảnh đạn.

Vết thương trên bả vai trái được mở rộng thêm để lộ rõ vùng tổn thương, máu tiếp tục tuôn ra.

- Cầm máu tạm thời bằng kẹp mạch.

Tôi cần xác định động mạch tổn thương.

- Bệnh nhân đã mất gần 1.5 lít máu.

Đang truyền hồng cầu lắng.

Một điều dưỡng báo cáo từ góc phòng.

Máy theo dõi nhịp tim phát ra tiếng bíp bíp đều đặn, nhưng chậm hơn bao giờ hết.

Một bác sĩ khác đặt ngón tay vào vết thương.

- Mạch máu chủ bị tổn thương, cần khâu ngay!

Mảnh đạn nằm sâu gần xương.

Bấy giờ, tình hình cả trong lẫn ngoài phòng phẫu thuật đặc biệt của học viện quân sự Peon Twist đều không mấy khả quan.

Lahire gần như gầm lên ở một góc vắng người ngay khi hay tin: - Aquila bị bắn tỉa?

Liệu có phải là cái tổ chức ấy đã bắt đầu chiến dịch...

Suvarov ấn vai cậu ta lại để trấn tĩnh: - Đã bắt sống được một tên mắt xích, anh sẽ xin tham gia vào quá trình thẩm vấn.

Timothy siết tay thành quyền vì đến thời điểm hiện tại kẻ họ bắt sống vẫn đang bất tỉnh chờ hồi sức, ấy vậy mà kẻ khiến Mancinella phải nằm trong kia lại ra đi một cách quá nhẹ nhàng.

- Có thật là hai tên bắn tỉa đã chết ngay tại chỗ là việc ngoài ý muốn không?

Mathieu cũng nhìn trân trối vào dòng chữ "in surgery" đã ghim chặt trên ánh đèn báo phẫu thuật bên ngoài căn phòng sinh tử suốt một tiếng.

Người duy nhất chứng minh được giả thuyết mơ hồ mà quân tiếp viện đưa ra - người được Mancinella bảo vệ bằng cả tính mạng - cũng đang đứng ngoài phòng bệnh như người mất hồn.

Quân tiếp viện nhận thông báo qua bộ đàm của "Alain Masque" vào thời điểm cô bị bắn.

Khi hai tên bắn tỉa ẩn nấp ở một trong những dãy nhà cao tầng bỏ hoang gần đó nhận thấy cuộc đi săn đã gần ngã ngũ, chúng lập tức thu lại khí giới và tiếp cận hai con mồi đã mất khả năng chiến đấu.

Chỉ còn cách đúng năm bước chân, thì chiếc SUV đậu sát cạnh chúng đột ngột phát nổ, nguyên nhân ban đầu được cho là nổ bình xăng.

Suvarov không lên tiếng cũng chẳng phủ nhận.

Bề ngoài, trông anh như một tảng đá vững vàng giữa tâm bão, như đã sẵn sàng nhìn một chiếc quan tài nặng trĩu khác đóng lại trước mặt, còn mình một lần nữa sẽ đứng ra lo hậu sự.

Không ai nhìn thấy một ngọn núi lửa đang cuồn cuộn sục sôi, rồi bất chợt phun trào, mang theo nỗi đau âm ỉ cháy bỏng.

Khi cơn cuồng nộ qua đi, dung nham dần nguội lạnh, đông cứng lại thành một lớp vỏ trơ trọi, chỉ còn tro bụi âm thầm lắng đọng, che phủ mọi thứ.

- Giải tán thôi, chúng ta còn plan B.

As cần chúng ta giúp sức ở hậu phương.

Sau một đợt phun trào, núi lửa có thể bước vào trạng thái ngủ yên hoặc tái kích hoạt khi áp suất bên trong tăng trở lại.

As phải hiểu nguyên lý này, bằng không, ngay trong ngày hôm nay, họ sẽ phải đóng thêm vài chiếc cọc thập tự giá xuống đồng cỏ xanh.

Các kẹp mạch máu sáng bóng được đặt cẩn thận vào các mạch chảy máu xung quanh.

Máu được hút ra liên tục bằng một ống hút y tế để duy trì tầm nhìn.

Bên cạnh, y tá tuần hoàn nhanh chóng thay túi dịch truyền và sẵn sàng chuẩn bị máu để truyền.

Đạn bắn tỉa gây ra tổn thương phức tạp trên diện rộng, trước khi xác định được vị trí dị vật và gắp viên đạn ra khỏi cơ thể, thì việc kiểm soát máu là ưu tiên hàng đầu, tiếp đến là xử lý mạch máu và các tổn thương thứ cấp, phòng trừ trường hợp bệnh nhân có thể tử vong do mất máu hoặc tổn thương nội tạng.

Một ca phẫu thuật có thể kéo dài nhiều giờ nếu tình trạng bệnh nhân chuyển biến xấu.

Tuy nhiên, nếu không còn khả năng can thiệp thêm, việc giữ bệnh nhân trong phòng mổ lâu hơn cũng chẳng mang lại ý nghĩa gì.

Các bác sĩ bắt đầu buông dụng cụ, thở một hơi nặng nề.

Ánh đèn báo hiệu phẫu thuật cuối cùng đã tắt lịm, họ đẩy chiếc giường bệnh ra ngoài.

Các y bác sĩ lặng lẽ đưa mắt quan sát một lượt sắc mặt của những người đang thấp thỏm chờ ở hành lang, rồi chậm rãi đưa ra thông báo cuối cùng:

- Chúng tôi đã cố gắng hết sức.

Trong phút chốc, trái tim Phước như ngừng đập.

Anh ngã khuỵu xuống cạnh bên chiếc giường bệnh lạnh lẽo, hai bả vai bất chợt run lên.

Có ai muốn khoảnh khắc được rút ngắn khoảng cách với người thương... lại là cái ngày người ấy nằm bất động trên giường bệnh và mình thì lại bất lực thế này?

Có ai ngờ... khi bả vai mình còn có thể run, mắt mình còn có thể nhìn, nước mắt mình còn có thể rơi, và mình may mắn được sinh ra với một cơ thể lành lặn... thì người ấy lại ra đi với những vết mổ chồng chéo như chứa nguyên tấm bản đồ địa lý vẽ trên cơ thể?

Tháng năm ấy sao mà khó khăn đến thế?

Mỗi lần bản thân nghe thấy tiếng tim đập của người kia đang chết dần, thì đồng thời cũng nghe được tiếng con tim mình đang chết mòn vì đau khổ.

Cô ấy quan trọng như hơi thở của anh, thoắt ẩn thoắt hiện ở đâu đó trong không gian, ngoại trừ ở bên cạnh anh.

Ai có thể nói chính xác cho anh biết một cuộc sống khi tim còn đập nhưng hơi thở đã đứt... là kỳ tích hay là trừng phạt?

Hóa ra câu nói "một người không thể sống thiếu ai đó" chưa bao giờ là lời nói đùa.

- Hãy để tôi được đồng hành cùng Alain trong chặng đường cuối, làm ơn!

Phước khẩn khoản van nài.

Đội ngũ y bác sĩ nhìn nhau bối rối và đầy nghi ngại, nhưng sau cùng, họ vẫn phải làm theo nguyên tắc, họ sống cả đời vì nguyên tắc và mệnh lệnh, cứng nhắc đến phút cuối như chính bệnh nhân.

- Chúng tôi rất tiếc phải để anh dừng chân ở đây.

Chúng tôi cần phải lập tức đưa bệnh nhân về nơi nghỉ ngơi cuối cùng - phòng ICU.

- Đừng đi!

-...Đợi chút, các ông vừa nhắc đến tên phòng nào?

Tiếng bíp nhẹ như ánh sáng le lói trên máy tim dần trở lại nhịp bình thường, giọng bác sĩ vẫn ôn tồn như thường nhưng dường như trong bầu không khí có một chút gì đó khác.

- Chúng tôi phải chuyển bệnh nhân sang phòng hồi sức tích cực để theo dõi biến chứng, đặc biệt là các tình huống như sốc nhiễm trùng hoặc huyết khối đều rất nguy hiểm.

Xin anh thông cảm cho.

Bấy giờ ngoại trừ Phước, cả đội đại sứ tình nguyện đến từ Kim Ngưu đều có mặt thăm hỏi.

Họ không khỏi xuýt xoa khi quan sát hiện trường: - Ôi, đây đúng là mảnh viên đạn bắn tỉa thật à?

To thật đấy, nhìn thôi đã thấy đau rồi.

- Đây là loại đạn 308 Winchester có khả năng xuyên phá cao.

Tôi sợ anh ấy có thể bị gãy nát xương bả vai hoặc xương đòn, nặng hơn nữa là nếu đoạn động mạch bị mất hoặc dập nát quá nhiều, có thể cần ghép mạch.

- Thôi, trộm vía đi, anh ấy đã qua khỏi tình trạng lành ít dữ nhiều rồi.

Phải đến khi gạt sạch hai hàng nước mắt mặn chát, Phước mới nhìn rõ thế giới đen trắng có mình bắt đầu được tô màu.

Một mảnh đạn nhỏ, lóe sáng dưới ánh đèn, được cô y tá đặt trên khay kim loại khô khốc.

Ống dẫn lưu và máy monitor báo sinh hiệu ổn định.

Có lẽ không chỉ mình người đó vừa vượt qua cơn nguy kịch, mà chính Phước cũng vừa được kéo ra khỏi cơn nguy kịch.

Anh ôm mặt và tạ ơn Chúa từ tận đáy lòng.

Rốt cuộc vẻ đẹp của tình yêu đã lấy đi nước mắt của bao nhiêu người nhỉ?

Nụ cười của hôm nay tuy mặn chát, nhưng đến giờ phút cuối hậu vị lại rất ngọt ngào.

- Anh Phước, điện thoại của anh rung nãy giờ kìa, có vẻ là có việc gấp đấy ạ.

Một thành viên trẻ trong đội đại sứ Kim Ngưu tốt bụng nói nhỏ.

Phước cười để lộ khóe mắt phiếm hồng như cầu vồng sau mưa, rồi chạy ra chỗ vắng nghe điện.

- Hùng à?

Có chuyện gì đấy?

- Trời ơi mày sao rồi bạn hiền ơi!!

Người gọi cất tiếng gào oai oái từ tít bên kia bán cầu.

Thì ra trong lúc anh lo cho người khác đến quẫn trí thì có người cũng sốt như ngồi trên đống lửa.

- Tao không sao.

Người bị thương nặng là vệ sĩ tháp tùng.

Nhưng sao mày đánh tin nhanh vậy?

Không lẽ anh ta...

- Linh Lan cấp báo đấy.

- Mày bảo ai?

- Phương Linh Lan!

Hùng nhấn mạnh từng chữ một.

- Em ấy đã ngồi đây chờ mày gọi lại hơn một tiếng rồi, mày chuẩn bị tinh thần nhé tao chuyển máy đây.

- Không thể nào...

- Anh đang ở ngoài vùng phủ sóng trong vùng phủ chăn đấy à?

Phước chết lặng.

Giọng nói này, với giọng nói anh nghe được khi ở trên xe, đâu mới là thật?!
 
[12 Chòm Sao] Bánh Táo Bọc Đạn
CHAP 23: SỰ TÍCH MẬT KHẨU


Lúc sinh thời, ông nội của Hứa Hoàng Phước thường gọi một trong hai đứa cháu nội của mình bằng cái tên rất kêu - "Odysseus".

Chúng khôn ngoan, luôn biết ứng biến, mưu mẹo, dù đôi khi nét tính cách đó không được lòng người lớn vì nó gần như là biểu hiện của sự xảo trá.

Nhưng ông ấy vẫn có niềm tin của một người đi trước thời đại rằng, những hậu duệ kháu khỉnh của mình sẽ sống một cuộc đời oanh liệt không thua kém gì mình thời sung sức.

Nếu có điều gì khiến ông không yên lòng nhắm mắt, thì họa chăng sẽ là...

"Siren".

"Trong bản thiên anh hùng ca bất hủ mang tên Odysseus, những người đi biển thường truyền tai nhau một huyền thoại về loài sinh vật nửa người nửa chim sở hữu tiếng hát ngất ngây - Sirens.

Lời ca của chúng đánh lừa trí óc, khiến nạn nhân nghe thấy đúng những gì họ khao khát, hoặc những lời hứa hẹn hạnh phúc, nhưng thực tế chỉ là cái bẫy chết người.

Odysseus, dù bị mê hoặc và ra sức yêu cầu được thả, đã không thể làm gì vì bị trói chặt..."

...

...

...

- Anh Phước?

Alo?

Anh còn ở đấy không, lên tiếng gì đi?

- Cô nói cô là ai?

- Vậy anh hy vọng em là ai?

- Hùng, giữ máy đi, mở camera lên, cẩn thận đừng để bị đánh lừa!

Phước sốt sắng đưa âm giọng lên cao vút, không cần Hùng nhọc công nhảy vào làm bóng đèn, chủ nhân giọng nói ở đầu dây bên kia tự mở ra màn hình của chân tướng và thách thức.

- Mới đi có mấy ngày mà anh nghe không hiểu tiếng mẹ đẻ rồi à?

Hay là vì nghe giọng em khiến anh bất mãn?

Phước chạy thất thần sang phòng hồi sức tích cực, tuy chỉ được quan sát từ cửa sổ bên ngoài, nhưng Alain Masque đích thực vẫn đang nằm điều trị dưới tình trạng hôn mê.

Anh đã từng tự hỏi không biết bao nhiêu lần, "nếu Alain Masque và Lan cùng xuất hiện một lúc, hoặc thực sự cùng gặp mặt nhau ngoài đời thì sẽ có chuyện gì xảy ra?"

Giả định mơ hồ đó đã biến thành sự thật, theo một cách mà không ai mong muốn.

- Anh lạ lắm đấy, anh đang muốn xác nhận cái gì à?

- Mật khẩu màn hình khóa máy em là gì?

- Hả?

Giờ là lúc hỏi chuyện đó à?

- Em mau nói đi!

Mật khẩu mà chỉ có năm người chúng ta biết!

Nếu em đúng là Lan!

- Anh thật sự không biết à?

Cả người Phước run bần bật.

Lần đầu tiên khi anh bắt đầu chú ý đến chi tiết đó, Lan cũng từng nói với anh câu y hệt.

- 142857.

- Cái gì?

Cô trả lời, còn anh lại tiếp tục ngờ vực.

Cô chỉ thiếu điều muốn nhảy qua màn hình, túm lấy người đang sống lệch múi giờ kia kéo về trước mặt mình để ba mặt một lời.

Một người nổi tiếng chúa ghét bị lãng phí thì giờ như cô, đã chịu ngồi lại và kiên nhẫn giải đáp.

- Em bảo là, mật khẩu màn hình khóa máy em - là 142857.

- Hùng, chuẩn bị gọi bảo an đến quán đi.

Cô ta giả mạo Lan!

Không chút nao núng, Phước đi đến kết luận làm ai nấy nghe xong cũng điếng người.

- Mày... mày lại mát mát chỗ nào đấy?

Đây đúng là Lan bằng xương bằng thịt, đừng có thân lừa ưa cử tạ nữa.

- Đó không phải mật khẩu màn hình khóa máy người yêu tôi.

Cô nhầm to rồi!

Mà kể cả cô có biết, cô cũng không hiểu ý nghĩa đặc biệt mà em ấy đã tạo ra đâu.

Cô là ai hả?

Đối phương im lặng mất mấy giây vì bận day trán.

Phước rất nổi da gà, rốt cuộc cô ta có mục đích gì, tại sao đến cách thở dài và thái độ chán chường của Lan cô ta cũng bắt chước được?

- Động cơ để anh bắt tôi là vì tôi lấy sinh nhật anh làm mật khẩu điện thoại hả?

Đúng là sống lâu ở đời có những chuyện tưởng không thể mà thề không tưởng...

Mật khẩu máy tôi là do tôi đặt mà anh bảo sai thì là sai à?

Phước cười khẩy: - Sinh nhật tôi?

Cô điều tra không đến nơi đến chốn à?

Sinh nhật tôi chẳng có liên quan gì đến những con số đó.

- Rốt cuộc làm sao anh lấy được bằng cử nhân đại học khoa học và công nghệ Bảo Bình vậy, anh mở ngay máy tính lên xem 22 chia 7 bằng mấy?

3,142857 và biệt danh Pi của anh do ai bày ra anh còn nhớ không?

Đây là bí mật mấy người biết nhỉ?

-...

Đầu dây người nhận không còn phát ra bất cứ một âm thanh nào nữa, nhưng những con số bấm giờ ghi lại cuộc gọi vẫn kéo dài, dài đến tuyệt vọng.

Đầu dây gọi đến thản nhiên nhận xét "không phải mất tín hiệu đâu."

Người nọ chỉ đang bối rối nên im lặng thôi, mặc dù sự im lặng của người nọ chứa đựng hơn một trăm từ.

"Thật may là em vẫn bình an."

"Anh đã gặp một người trông rất giống em, người đó vừa gặp tai nạn, chứng kiến việc đó khiến anh hoàn toàn mất bình tĩnh, nên mới cư xử thất thường với em."

Chỉ cần bật ra hai câu đó thì mọi nghi vấn đều sẽ chấm dứt.

Từ đầu đến cuối, điều anh mong mỏi nhất vẫn chỉ đơn giản là nhìn cô ấy được sống bình yên, vô tư lự.

Nhưng liệu có bình yên nào là mãi mãi... khi thế giới của họ được dựng nên từ sóng ngầm và giông tố?

Cô ấy thật sự sẽ được sống trong vô tư ư, và vẫn sống như một câu đố?

Hai câu tầm phào kia thật sự nói ra rồi thì sẽ nhẹ nhõm ư, nhưng mà nên nói cho ai nghe?

- Từ trước đến nay không tự nhiên mà anh hành xử bất thường, sự cố vừa rồi khiến anh gặp hậu chấn tâm lí chăng?

Em có người quen ở học viện quân sự, em sẽ gọi người đó đưa anh đi điều trị, anh nghỉ ngơi trước đi.

- Người quen của em tên là gì?

Đừng im lặng, xin em đấy.

- Lính đặc phái thuộc liên hiệp gìn giữ hòa bình, quân nhân tốt nghiệp loại ưu của Peon Twist - anh Alain Masque.

- Tại sao em lại quen anh ta?

- Đợi anh về rồi chúng ta nói tiếp.

Bây giờ anh cần nghỉ ngơi.

- Em giải thích thế nào về việc anh ta có giọng nói và gương mặt như tạc cùng khuôn với em?

Em có anh trai khác cha khác mẹ ở Bạch Dương, giờ là ai?

Em cử người theo sát anh để làm gì?

Những câu hỏi khó năm lần bảy lượt bay đến tai Lan.

Sở dĩ nan đề này rắc rối là bởi cô chưa từng nghĩ Phước có thể đi xa tới mức này, xa đến mức cô phải ra mặt.

- Anh có tin vào "kẻ song trùng" không?

- Em nghiêm túc chứ?!

- Trước khi được chọn làm vệ sĩ tháp tùng cho anh, mà không, trước khi em quen cả anh, em và quân nhân đó đã từng có dịp hợp tác.

Người đó phải nhận một nhiệm vụ đặc biệt - yêu cầu là giả câm.

Dù sự thật ít ai ngờ tới là quân nhân ấy sở hữu kỹ năng giả thanh vô cùng ấn tượng, em là nạn nhân thường xuyên bị người ta nhái giọng.

Đừng nói... anh nghĩ người đó là em?

Người đang nắm quyền chủ động đột nhiên mất quyền lên tiếng, vì anh đang đứng trước sự thật còn thật hơn cả vàng.

Để tránh đêm dài lắm mộng, Lan đã quyết định không nên kéo dài cuộc gọi này.

- Anh Phước, mong anh nghỉ ngơi cho tốt và sớm bình tâm lại.

Từ giờ đến hạn về nước, mong anh đừng rời khỏi học viện quân sự.

Em ở sân bay thủ đô Kim Ngưu chờ anh.

Phước trả lời ngập ngừng trong sự bối rối: - Em ư?

- Vâng, anh thấy có vấn đề gì sao?

- Không giống em của bình thường chút nào.

- Phải có lý do thì em mới được lo lắng cho anh à?

Lan vừa dứt lời, Phước lập tức tắt máy vội trước khi tiếng trống ngực đập rộn ràng ngày càng khó giấu.

Giá mà hồi trước khi còn ở đất mẹ cô ấy cũng nói được mấy câu khác thường như vậy thì tốt.

Chợt, Phước đút tay vào túi áo khoác để ủ ấm, anh vô tình chạm vào một chiếc điện thoại lạnh tanh đời cũ, có kích thước nhỏ hơn máy của mình.

Đây là điện thoại của Alain Masque.

Vào khoảnh khắc bị bắn, rồi nằm thoi thóp trong vòng tay Phước, Alain đã dùng hết sức bình sinh lén gọi quân tiếp viện.

Lúc anh ấy mất ý thức thì chiếc điện thoại này đã vô tình lọt vào túi áo khoác của Phước - người tiếp xúc gần nhất với mình vào thời điểm đó.

Một ý tưởng táo bạo bỗng vụt qua trong cái đầu nhiều chuyện của anh.

Đó có thể là chuyện thất đức nhưng cũng có thể là cơ hội chỉ đến một lần trong đời.

Mất một hồi đấu tranh tư tưởng, Phước quyết định mở nguồn chiếc máy này lên.

Ngay lập tức, tấm ảnh màn hình khóa trên điện thoại Alain đã làm anh thất thần.

Hai quân nhân mặc quân phục ngụy trang kỹ thuật số và khoác cây súng cao hơn đầu.

Tuy trông mặt họ khá trẻ nhưng có thể nhìn ra người bên trái là Alain, còn người bên phải - cô gái có nụ cười hút hồn và mái tóc vàng óng như nữ thần chiến thắng này là ai anh hoàn toàn không biết.

Nhưng cô ấy hoàn toàn chẳng có nét gì tương đồng với Lan.

Tiếp theo, khi màn hình khóa mờ dần, một bảng phím số hiện ra.

Đây có lẽ lần đầu tiên và duy nhất trong đời anh nhập mật mã trong nỗi thấp thỏm.

"533992"

Nếu như mật khẩu này đúng, vậy thì nó chứng minh điều gì?
 
[12 Chòm Sao] Bánh Táo Bọc Đạn
CHAP 24: PYRRHIC VICTORY


- Giá vàng miếng bán ra đạt khoảng 84,7 triệu đồng/lượng, tăng khoảng 15% so với đầu năm.

- Giá vàng nhẫn cũng thế.

- Có thời điểm giá vàng miếng trong nước còn vượt mốc 92 kìa.

- Bọn kia... từ lúc nào mà việc giải mã mật khẩu điện thoại bạn gái tao lại chuyển thành chủ đề phân tích biến động thị trường vàng thế hả?

Một ngày đẹp trời mà chỉ có họ mới nhớ tầm hai năm về trước, những buổi "thảo luận" tự phát đã từng diễn ra, tất cả chỉ để phục vụ chính cái mục đích mà khổ chủ vừa nhắc đến.

- Chị Lan nhà mình có họ hàng gì với ông Euclid không nhỉ?

Sao lại phát minh ra cái mật khẩu chẳng liên quan gì đến chính chủ lẫn khổ chủ thế này?

- Mày đang muốn nói tới tiên đề Euclid "hai đường thẳng song song không bao giờ giao nhau" ấy á?

Lời thằng nào đó phát ngôn vừa dứt thì cả căn phòng lặng ngắt như tờ.

Không khí gượng gạo lúc ấy cũng y hệt như cái hôm anh Phước lỡ miệng hỏi mật khẩu điện thoại chị Lan, và chị Lan thì chưa bao giờ sốc đến thế...

"Anh thật sự không biết à?"

Phen đấy, mọi người đều cho rằng anh Phước cạn phước rồi, thôi thì lành làm gáo vỡ làm muôi, bất đắc dĩ quá thì... tùy chị xử trí.

Bẵng đi một lúc lâu, chị chỉ hơi thất vọng lí nhí đúng hai từ - "cũng đúng", bỏ lại anh Phước trong nỗi hoang mang.

- Cô ấy giận tao vì tao không biết thật, hay vì tao biết thật do mấy lần nhìn lén nhưng lại giả vờ không biết?

- Thế mật khẩu đó là gì?

Sinh nhật anh hay chị?

- Chẳng biết sinh nhật ai sinh năm 92 hay sao ấy, lại còn mùng 5 tháng 3 hay mùng 3 tháng 9 nữa.

- Hay là ngày kỷ niệm hai người yêu nhau?

- Không phải.

- Vậy anh chết chắc rồi...

Thế rồi ngờ đâu, mọi bí ẩn tưởng như không lời đáp này đã vô tình được hé lộ nhờ một lần vạ miệng của thằng Đại.

- Sao tuần nào các anh chị cũng giải sầu bằng C2H6O mà chỉ cho em giải khát bằng H2O thế?

- Thì ra chị Lan khen mày "mặn như nước biển ngoài khơi đem phơi thành NaCl" là có lý do.

Đương lúc mọi người giải trí rôm rả, thì Phước nhận ra vấn đề.

- Ai đem cái bảng tuần hoàn các nguyên tố hóa học lại đây giúp tao với.

Tao phải xác nhận lại một chuyện!

Nguyên tử có số hiệu 53 trong bảng tuần hoàn là Iot (I).

Nguyên tử có số hiệu 39 trong bảng tuần hoàn là Ytri (Y)

Còn số hiệu nguyên tử 92 - thuộc về Uranium (U)

Sáu chữ số mà Lan đặt làm mật khẩu điện thoại là 533992.

Ghép ba chữ cái viết tắt đầu lại, ta sẽ được: IYU... một cách viết tinh giản của... i like you.

Vậy nên nguyên văn khi Phương Linh Lan hỏi câu đó, đáng ra sẽ là thế này "em thích anh, anh thật sự không biết à?"

Phước đột nhiên cười, nụ cười rạng rỡ như thể ngấm men say.

Anh muốn giữ bí mật này làm của riêng.

Anh muốn tuyên bố suốt đời rằng:

"Em chưa bao giờ nói yêu tôi, nhưng đôi khi lời nói cũng không còn cần thiết nữa."

...

...

"Mật khẩu bạn nhập không đúng."

Bấy nhiêu con chữ đã kéo anh về hiện thực với dư âm ngổn ngang.

Có bao giờ bạn trải qua cảm giác mọi chuyện đều đi đúng ý mình nhưng lại không thấy vui nổi chưa?

Phước thì có, anh trải nhiều đến nỗi về già vẫn kể được chi tiết.

Anh bỗng dưng nhớ lại lần đầu tiên Lan khen anh đầy ẩn ý rằng: "em nghĩ sau này sẽ được thấy anh trên TV."

Ai cũng thừa nhận hôm đó Phước trưng diện hơn bình thường.

Chẳng mấy khi được lấy le với bạn gái, anh nửa đùa nửa thật hỏi Lan:

"Em không thấy tiếc của à?

Quan sát qua màn ảnh nhỏ hạn chế hơn ngắm trực tiếp nhiều lắm."

Thời điểm đó họ gọi Phương Linh Lan là sát thủ hủy diệt sự lãng mạn, vì em ấy đã đưa bộ môn xóc xiểm lên cái tầm.

"Gương mặt này mà không đi casting vai kẻ đa nghi thì đúng là tiếc cho nền điện ảnh nước nhà."

Trong tình yêu thì đó là điều tối kỵ, nhưng trong phá án thì lại là kim chỉ nam cho những kẻ chẳng có gì để mất.

- 142857.

"Mật khẩu bạn nhập không đúng."

- Ngày thành lập học viện quân sự Peon Twist...

"Mật khẩu bạn nhập không đúng."

- Sinh nhật Lan...

999999.

"Mật khẩu bạn nhập không đúng."

"Bạn chỉ còn một lần nhập mật khẩu."

Phước nhắm chặt mắt lại, lê bước rời khỏi dãy hành lang, khu vực thăm khám cuối cùng đã trở nên trống không, như chính mối nghi ngờ đã tiêu tan của anh.

Trong thần thoại Hy Lạp, Procuste là tên điên có một không hai.

Hắn tra tấn nạn nhân bằng cách đặt họ trên chiếc giường của hắn.

Nếu người họ dài quá khổ so với giường, hắn sẽ dùng gươm cắt bớt những phần thò ra; nếu người nạn nhân ngắn quá, hắn sẽ kéo dài họ ra cho bằng chiếc giường mới thôi.

Lan đúng là bậc thầy đặt biệt danh, từ việc gọi anh bằng cái tên thân mật vì sinh nhật của anh trùng với số Pi, đến việc ví von anh giống tên điên khét tiếng ấy.

Rồi cũng là cô ấy, người tự bật đèn xanh cho anh hành động.

Không bảo thủ, chẳng lần khân, anh cứ việc làm những gì anh thích, dù sao ngay từ đầu hai người họ đã không nói cùng một loại ngôn ngữ trong tình yêu.

- Thật may là em không nằm ở đó.

Nếu nơi em nằm là nấm mồ, anh e rằng mình sẽ phải dùng cả thanh xuân để chôn theo.

...

...

Chiếc giường đắt đỏ nhất mà không ai muốn nằm lên chính là giường bệnh.

Tuy nhiên, có hai nơi lạnh lẽo nhất trên thế giới mà có người muốn đến, cũng có người không.

Một là Bắc Cực, hai là nơi thiếu vắng tình người.

Đây được coi là bài học "vỡ lòng" đối với mọi Peon Twist-er.

Và còn một nơi hội tụ đủ những yếu tố kể trên - đó chính là phòng ICU, nơi số người đi vào và ra đi nhiều gấp ba lần một người bình thường có thể thấy trong đời.

Liệu mọi chuyện có khác đi đối với phòng hồi sức tích cực trong học viện quân sự PT, khi nơi đó đang được trông chừng nghiêm ngặt bởi bốn con hùm sẵn sàng đối đầu với tử thần để giành lại người thân của mình?

- SpO2: 95%.

RR trên 12 lần một phút.

HR: 65bpm.

BT: 36.5 °C.

Chỉ số sinh hiệu bình thường.*

Những đơn vị kể trên lần lượt là: Độ bão hòa oxy trong máu(Saturation of Peripheral Oxygen), nhịp thở (Respiratory Rate), nhịp tim (Heart Rate) và nhiệt độ cơ thể (body temperature)...

- Vậy tại sao Aquila chưa tỉnh lại?

Lahire đăm chiêu nhìn Mathieu, anh cả bọn họ cũng giữ im lặng.

Thực ra đây đã không phải lần đầu tiên.

Timothy ra hiệu cho mọi người giải tán, trước lúc đi anh vô tình buột miệng:

- Cũng phải.

Nếu tỉnh lại mà biết Philbert Hoàng thành ra như thế chắc Mancinella sẽ sốc lắm.

- Nghe nói ở đây lại sắp có màn thử nghiệm phóng tên lửa đấy.

- Ừ, chiếc bệ phóng lần này được đầu tư công phu lắm.

Chiếc dây truyền dịch lay động như được thổi hồn, có thứ gì đó vừa lặng lẽ kéo vạt vải ripstop trên màu áo quân phục của một trong số bốn người gần nhất lại, một thứ mất trí.

- Nói cho hết câu rồi hẵng đi, Philbert Hoàng làm sao?

Quả nhiên là một chiếc bệ phóng tốt sẽ quyết định thành bại của một chiếc tên lửa.

Timothy vừa nhìn Lahire vừa xòe tay ra.

Theo thủ tục thường lệ, Lahire sẽ rút ví ra và hi sinh tờ tiền có mệnh giá cao nhất trong ví kèm theo những lời làu bàu:

- Nghề tay trái của mày là xem tướng à?

Sao nhìn ra được Aquila giả vờ ngủ để trốn viết báo cáo không sai một từ thế?

- Chắc vì dạo trước khi cô ấy tỉnh lại rồi vờ mất trí nhớ, mày bị dọa ngất luôn còn tao vẫn tỉnh.

- Đúng là không thể đùa với cử nhân bằng kép.

Mathieu cũng âm thầm thay chiếc cốc sứ trên bàn để đồ cạnh giường bệnh thành cốc nhựa, đổ một nửa nước vào, cả quá trình trót lọt như một màn ảo thuật.

As vớ ngay tức thì, không cần đoán cũng biết Lahire phải đi tìm máy sấy tóc với điệu bộ để bụng quen thuộc:

- Họ cười tôi vì tôi không giống họ.

Tôi cười họ thì họ lại đấm tôi...

- Cái bình xăng đó bắn chuẩn đấy.

Số lần pho sử Suvarov và đả nữ Mancinella nói chuyện nghiêm túc khi có mặt cả nhóm ít ỏi đến độ chỉ đủ làm một bài thơ thất ngôn tuyệt cú.

Trong thời gian đội AE tại ngũ, họ đã được dạy rằng lịch sử thế giới đã được viết lại hai lần, và tại sao "việc tìm hiểu bản chất con người thật thú vị song cũng đầy thất vọng, hầu hết mọi người sẽ né tránh sự trung thực nếu đó là việc ảnh hưởng đến lợi ích của mình".

Báo cáo ghi chép không phải lúc nào cũng là phản ánh chính xác sự thật, vì sự thật không cứu được những hệ lụy liên đới.

Đó là lý do tại sao, việc "Phillbert Hoàng nổ súng bắn thủng bình xăng xe hơi, hoả thiêu hai tên bắn tỉa ngay tại hiện trường" không được lọt ra khỏi căn phòng này.

Anh ấy đã phản ứng ngay để bảo vệ cô, không do dự gì hết, nó tự nhiên như hơi thở vậy.

Sẽ thật hay nếu mọi chuyện được kết lại bằng câu nói này nhưng ở Peon Twist lại không bao giờ tồn tại từ "sẽ".

- Có vẻ phải điều tra lại từ đầu.

Dấu chấm hỏi bỏ ngỏ và hạt giống của sinh nghi bén rễ trên mọi tế bào của Timothy.

Một miếng bánh ngọt được lòng phái nữ, một thái tử đào hoa luôn nhận sự bảo kê trước kẻ thù tứ xứ, một quả bom nổ chậm.

Và đau đầu nhất - một virus khiến Mancinella luôn đưa ra những quyết định chập mạch!

- Không cần đâu.

- Không ngờ tôi còn sống được đến ngày nhìn thấy lòng trắc ẩn của cậu chuyển từ trạm cứu hộ động vật sang người đấy.

- Sao mùi cồn y tế trong căn phòng này cứ có vị chua chua thế nhỉ?

Như thể chê bầu không khí hiện tại chưa đủ kịch tính, Lahire châm dầu hâm nóng mồi lửa.

Đúng là việc ba đứa đi viện như đi chợ là có lý do.

Đứa đầu sỏ là điển hình cho câu nói "bệnh nhân chưa khỏi bác sĩ đã điên theo", luôn lo lắng đồng đội gặp nguy hiểm dù chẳng ai mượn.

Đứa thứ hai chuyên gặp hoạ từ miệng mà ra, sát thủ biến con chữ từ thể cảm động sang thể cảm lạnh.

Đứa thứ ba thì lại thuộc dạng "thật thà thẳng thắn thường thua thiệt".

Suvarov day trán thầm tự thương lấy thân mình.

Chuyện duy nhất anh biết ơn chúng mày là ra đường đừng ai nhận là em của anh...

- Macie, lần này em kiếm đâu ra người đóng thế tâm huyết vậy?

Bằng giọng nói của người chột dạ và ánh mắt le lói, cô đáp:

-

Sau này về nước em sẽ giới thiệu cho mọi người sau.

Hai chữ "sau này" đó, khiến Phillbert Hoàng và Alain Masque không thể gặp nhau thêm một lần nào nữa, thẳng cho đến khi anh ấy về nước, vai trò "vệ sĩ câm" cũng không còn trên đời.

Peon Twist tiếp tục nhịp sống khẩn trương, hối hả như bình thường.

Ở đó, cánh cổng sắt có biểu tượng quân huy chim ưng không ngừng mở ra rồi khép lại, chào đón và tạm biệt vô số người.

Những bức tượng thánh, tượng Chúa giáng thế lặng lẽ chứng kiến và ban phước cho những cuộc gặp gỡ làm nên lịch sử.

Những tiếng đàn organ trong nhà nguyện, khi thì hoài cổ, lúc lại hào hùng, vang vọng suốt trăm năm.

Đây là nơi hàng trăm nghìn thiếu sinh quân trên thông thiên văn dưới tường địa lý cùng tụ hội.

Khung cảnh này là minh chứng cho thấy mọi sự nỗ lực của "Alain Masque" đã không trở nên vô nghĩa.

Cô chấp nhận chiến thắng kiểu Pyrrhic với sự nhẹ lòng.

Dù cái giá của chuỗi trải nghiệm cận tử này không chỉ dừng lại ở một viên đạn.

- Phái binh lâm thời Mancinella As, cô bị tình nghi cấu kết với mafia để thao túng lũng đoạn thị trường.

Mời cô hợp tác và theo chúng tôi về đồn.
 
[12 Chòm Sao] Bánh Táo Bọc Đạn
CHAP 25: CHIẾN ƯNG ĐẾN TỪ XỬ NỮ


- Mancinella As, một người vừa là phái binh lâm thời trực thuộc liên hiệp hòa bình, mặt khác lại là thành viên cốt cán của đội lính đánh thuê AE.

Chà, một cái tên đầy nguy hiểm nhỉ.

Ồ, đừng lo lắng, tôi vốn rất quý những cái tên đặc biệt.

Người thẩm vấn mở lời đầy trau chuốt và ngọt ngào, As đang được thẩm vấn bởi một quý cô cảnh sát hiền lành.

Phòng thẩm vấn cách âm, một chiếc bàn gỗ, ba cái ghế ngồi, tường gạch đơn điệu, ẩm thấp.

Bầu không khí ngột ngạt hơn cả mong đợi từ những bộ phim hình sự mà tại đó, tính khắc nghiệt, độ căng thẳng luôn bị đánh giá thấp.

Thẩm vấn chính là một đấu trường trí óc.

Nó quyết định cuộc đời còn lại của mày dựa trên sự khôn ngoan.

Hoặc là rơi xuống địa ngục vì những lời cáo buộc vu khống, hoặc là chuyển đến một căn phòng khác - nơi có bốn bức tường kiên cố gấp bội qua thanh xà lim.

- Tôi xin tự giới thiệu: Sophie Gräber - điều tra viên đến từ đội pháp lý của nhà Parvis*.

Còn kia là Murphy Otto - người hỗ trợ chúng ta trong phần việc ghi chép.

Hi vọng chúng ta sẽ hợp tác vui vẻ và nhanh chóng.

Đầu tiên, tôi xin phép được phổ biến những cảnh báo pháp lý...

*tên khác của nhà họ Phương

Sophie Gräber đang làm rất tốt trong nỗ lực gây nhiễu dai dẳng, áp dụng mọi biện pháp từ cổ điển tới hiện đại: phương pháp Reid, P.E.A.C.E luân phiên và lấn át...

Có thêm sự cộng tác từ một loạt thiết bị tân tiến như: máy đo nhịp tim, ghi âm, CVSA, tạo Baseline Reaction.

Nữ điều tra viên mở đầu bằng loạt câu hỏi phá băng theo hai hình thức gián- trực tiếp cộng thêm câu hỏi chéo.

Như mọi thẩm vấn viên thường gặp, cô ta thuật lại vụ việc, tiết lộ bằng chứng bất lợi cho nghi can, truyền đạt thông tin với phong thái rất tự tin.

Tất nhiên không thể thiếu những lời cáo buộc vu khống, gia tăng tốc độ tương phản của những động cơ phạm tội.

- Cô Mancinella, kết quả điều tra cho thấy cô đã cho phép tiến hành việc thu mua những thiết bị máy móc có nguy cơ phát nổ từ nhà Ofila.

Cô có điều gì muốn phủ nhận không?

-...

- Cô Mancinella, liệu cô có biết trước tính rủi ro của lô hàng này không?

-...

- Đừng cứng nhắc, cô Mancinella.

Cô biết rõ hơn ai hết rằng sử dụng quyền Miranda* là quy định chính đáng song đồng thời chính là lỗ hổng chết người khiến công luận nghi ngờ cô có mùi tham nhũng.

Tôi mong cô nhận thức được tầm nghiêm trọng của sự việc và thành khẩn khai báo.

-...

- Chà, cô gái tội nghiệp.

Phải chăng cô vẫn còn sốc?

Otto, hãy đem một ly trà, bánh, hoa quả ra đây.

Có thể Mancinella chưa được nghỉ ngơi đầy đủ.

Hãy kể tôi nghe nào, cô sẽ sớm tự do, tôi hứa.

15 phút đồng hồ trôi qua với hàng tá câu hỏi dồn dập.

Thoạt nhìn là khắc nghiệt, nhưng tâm thế As rất thoải mái, cô nhắm nghiền mắt, không cạy răng nửa lời, vô cảm như cái bấc nổi trên mặt nước, có bão đến mấy thì vẫn nổi.

Sophie Gräber đã không gặp may.

Để lấy được phản ứng nền cần thiết quan sát chuyển động mắt, đấu trí, đòn trí nhớ.

Mọi thiết bị kiểm tra nói dối của cô ta đều trở nên vô dụng.

Hai ngày thẩm vấn mục xương mà không một ai nghỉ ngơi.

Sophie Gräber bắt đầu phát triển giả thuyết, những câu hỏi có tính dàn dựng, đẩy nghi phạm vào trải nghiệm những thái cực đối lập, hứa hão nhằm trích xuất thông tin.

- Mancinella, sau đây tôi sẽ đưa ra câu hỏi trắc nghiệm.

Cô chỉ cần gật đầu hoặc lắc đầu.

-...

- Mục đích của cô là vì tiền?

- Giám định pháp y đã xác nhận đối tượng giao dịch với cô đã qua đời vào 21 giờ 51 phút 16 giây hôm qua.

Cô có thể nói rồi chứ?

Ngày thứ tư: thủ thuật cực đoan.

- Mancinella, cô nên biết là: đây không phải cuộc đối thoại vô thưởng vô phạt.

Chúng tôi có quyền dùng đến những phương tiện tra tấn được cho phép.

Murphy Otto không hề biết nương tay với phái nữ.

Lời thú tội của cô là chìa khóa giải thoát tất cả.

- Mancinella, cô đừng quên là: giây phút cô chấp nhận tra tấn, những đồng minh ngoài kia của cô cũng không được sống yên.

Chúng tôi nắm hết thông tin về người thân yêu của cô, sẽ thế nào nếu tống cổ họ vào xà lim trước nhỉ?

À, đây là bài thổi phồng hậu quả khi nghi can bất hợp tác và thường rất thảm khốc.

Người thẩm vấn khuếch đại những thứ đơn giản thành tồi tệ, đe dọa đến tính mạng người thân.

Lúc này, As chịu lên tiếng: - Cô mới là người đãng trí, thưa cô Sophie Gräber.

Một tờ giấy bắt giữ dựa trên sự vu khống mà không có lệnh của Viện Kiểm sát, hay một cuộc chiến tranh giữa hai nước vì những hành vi xúc phạm nhân quyền, giam giữ quá hạn, thẩm vấn trái phép nhân chứng vô tội.

Quý cô thẩm vấn tài ba xin cho biết, cô sẽ chọn bên nào?

Sophie Gräber cứng lưỡi.

Mặc dù As đã lộ điểm yếu, đó là sự ngoan cố bảo vệ đồng đội, nhưng nó chẳng thể phát huy chút tác dụng nào.

Lý do duy nhất khiến đội AE án binh bất động đến tận giờ phút này chắc như khắc trên đồng, họ nhận ra As đang cố câu giờ, nhử những kẻ nhân lúc người ta sa cơ lỡ vận bỏ đá xuống giếng phơi mình trước ánh sáng.

Không chóng thì chầy, mọi sự sắp sửa diễn biến như một cuộc đua xuống thang.

CẠCH.

Ngày thứ ba, cửa phòng thẩm vấn bật mở, một người phụ nữ chạc ba mươi tuổi, mang theo sự tĩnh lặng ngột ngạt nhưng đến để góp vui.

Người ta nhìn thấy từng bước chân chị ta đặt xuống nền nhà nhưng lại không hề nghe thấy chị phát ra dù chỉ một tiếng động nhỏ, gót giày chị lướt đi chính xác như thể mỗi bước đều được lập trình, vuông góc tuyệt đối và không dung thứ cho sự sai lệch.

Sự hiện diện của chị khiến không khí trong ngoài như đặc quánh lại.

Tạo hóa đã cố tình tạo ra một câu đố trừu tượng mang tên As và nhào nặn thêm một dấu chấm khẳng định vang bóng chị - người hễ xuất hiện là sẽ để lại cho đối phương ấn tượng sâu sắc đến mức từng mạch máu họ như đông cứng lại dưới ánh nhìn đó.

Sự hòa quyện kỳ lạ giữa nghệ thuật và kỷ luật, một vẻ đẹp chuẩn mực và hoàn hảo của người thuộc quốc gia Xử Nữ.

- Cơn gió nào khiến Chiến ưng D hạ cố đến thăm vùng đất lặng câm này thế?

Chị cười khẩy, để lộ đôi gò má cao dưới làn da rám nắng phủ một màu u tối khắc khổ.

Dường như ở chị, ai cũng đều bắt gặp một bức tranh phong trần, khắc nghiệt biết cử động.

- Xét về thẩm vấn thì Chiến ưng As nhận đứng thứ hai cũng không ai dám chủ nhật.

Chị đến tìm hàng đính kèm thất lạc của em, nhưng coi bộ chậm chân rồi.

- Chị biết Thái tử là ai từ bao giờ?

- Sớm hơn em.

Trong tay chị đang giữ kết luận mà trong đầu em đang phán đoán.

- Chị ra giá đi.

- Cái giá này em trả được, nhưng không nên thì hơn.

- Vì sao?

- Em sẽ mất cả chì cả chài, cả Thái tử và... chị.

- Người chị tìm đang ở nhà em.

Lời vừa dứt chưa kịp nguội, As đã đứng dậy mở cửa ra ngoài, giải phóng luôn cho hai điều tra viên... giả mạo.

Thấy họ còn đang ngơ ngác xin chỉ thị, chị D tốt bụng có lời:

- Đúng là thế hệ cợt nhả tốt nghiệp nhờ việc xem phim.

Sau này nếu đi nhận kịch bản hai cô cậu nhớ tránh chủ đề hình sự ra nhé, dặn cả người đã thuê cô cậu như vậy.

As, đi chung đi, trực thăng của chị đợi sẵn bên ngoài rồi.

- Ra là của chị, may quá.

- May gì?

Định dùng vũ lực cướp à?

Bán rẻ tình chị em không một động tác thừa mà nhẹ nhõm nhỉ?

- Đừng nói vậy, phải được giá em mới bán.
 
Back
Top Dưới