Quan gõ chữ: Dờ đại nhân
Năm Thừa Hóa thứ Mười, tại huyện Mão Dương.
Vừa hay đang là mùng Bảy tháng Bảy - lễ Thất Tịch, tòa thành nhỏ thuộc vùng Giang Nam này được treo đèn sáng khắp nơi, thuyền hoa lướt trên sông, rẽ ra gợn nước lóng lánh như những chiếc vảy vàng.
Bên bờ sông và đầu cầu đều vô cùng náo nhiệt.
Dòng người đi lại nườm nượp, đâu đâu cũng là các nam thanh nữ tú mặc trang phục lộng lẫy, làn gió thoảng đưa hương thơm, ngọc bội và vòng tay phát ra âm thanh leng keng.
Bên bờ sông, hai bóng người cao cao thẳng tắp đang đứng rất gần nhau.
Từ lần "cải trang vi hành" vào ba năm trước, cứ thỉnh thoảng bọn họ lại rời kinh vài lần.
Thủ đoạn mỗi lần chuồn đi phải gọi là đa dạng phong phú, Lý Cảnh Dục giám quốc và các triều thần đều không thể đề phòng cho nổi, bèn phải trưởng thành một cách nhanh chóng qua từng bài học kinh nghiệm...
Lúc này, sắc trời buổi tối đã buông xuống bên làn nước.
Ninh Như Thâm đang cầm một chiếc hoa đăng trên tay, hoa đăng điêu khắc mang màu ngọc trắng làm tôn lên những ngón tay thon thả của cậu, quầng sáng hắt lên mặt khiến cho đáy mắt cậu long lanh ánh nước.
Mái tóc đen được buộc lơi, rủ xuống phía sau tấm áo màu đỏ tươi.
Cậu quay đầu 90 độ rồi rướn cổ ra: "Bệ hạ viết chữ này đẹp quá, toát lên cái thần thái từng li từng tý."
Chỉ có hai chữ ngắn tũn thôi mà gian nan tiến bước, lê lết chậm rì.
Bên cạnh, Lý Vô Đình mặc một bộ thường phục màu đen ánh xanh lam rất khiêm tốn, khiến cho gương mặt tuấn tú như ngọc ấy càng trở nên cao quý.
Hắn nghe ra lời nói kháy của Ninh Như Thâm, ngước mắt lên cười: "Sốt ruột muốn thả hoa đăng à?
Sắp xong rồi đây."
...Cậu nào có "sốt ruột" gì đâu!
Ninh Như Thâm ngại ngùng mím môi lại, tỏ ra rộng lượng: "Có vội gì đâu, ngài viết cả buổi tối cũng được."
Lý Vô Đình im lặng một lát rồi khẽ nói: "Đa tạ Ninh khanh có lòng."
Nét bút cuối cùng đặt xuống, hai chữ "Triều Quân" nắn nót như thân trúc được viết ngay bên cạnh hai chữ "Như Thâm".
Ninh Như Thâm ngắm nghía một lúc trong sự hài lòng, cảm thấy lòng ấm áp: "Bây giờ thì toát lên vẻ quốc thái dân an."
Lý Vô Đình mỉm cười: "Đi thả hoa đăng nhé?"
"Được hả?"
Ninh Như Thâm nhìn ra phía bờ sông.
Lễ Thất Tịch còn được gọi là tiết Nữ Nhi, các cô gái thời xưa thường hay bày biện trái cây vào ngày này để cầu một mối nhân duyên tốt đẹp.
Còn ở vùng sông nước Giang Nam này thì lại thịnh hành thả hoa đăng xuống nước và biểu diễn tài năng.
"Nếp sống cởi mở, bây giờ không chỉ các cô gái mới đi cầu tình duyên."
Lý Vô Đình ra hiệu cho cậu nhìn mấy đôi nam nữ ở đằng xa.
Có đồng môn Thư Viện hẹn nhau tới đây, cũng có những chàng trai đến để thả hoa đăng với cô gái mà mình mến mộ rồi cùng nhau cầu chúc cho hai người đồng tâm.
"Với lại, lễ Thất Tịch ở Mão Dương được tổ chức hoành tráng nhất."
Câu này chẳng khác gì muốn nói là: Chẳng mấy khi lễ lạt, đến cũng đến rồi.
Ninh Như Thâm hoàn toàn bị dụ dỗ!
Cậu e thẹn cúi đầu: "Vậy thì...
đi thôi."
Đức Toàn đứng ở bên cạnh lập tức cười tươi như hoa, hắn bước lên rẽ dòng người ra rồi tỏ ý: "Hai vị chủ nhân, bên này còn chỗ trống ạ~"
Lý Vô Đình gật đầu, hai người cùng đi qua đó.
Đám đông đã đứng chật kín đầy huyên náo bên bờ sông.
Hàng trăm ngàn chiếc hoa đăng trôi dọc theo dòng chảy của con sông, giống như cả bầu trời sao đã rơi xuống vùng sông nước này.
Ninh Như Thâm ngồi xổm bên bờ sông, nhón hai cái ống tay áo rộng thùng thình lên rồi nhét vào trong tay Lý Vô Đình.
"Túm giúp em một lát."
Nói xong, cậu vươn cánh tay trắng trẻo thon gọn ra, nâng hoa đăng lên rồi cẩn thận thả xuống mặt sông.
Gợn sóng tỏa ra, đèn vừa chạm xuống nước đã khựng lại.
Lý Vô Đình vẫn đang túm hai ống tay áo của cậu: "Sao thế?"
Ninh Như Thâm nhìn hai con chữ viết tên tự rất lộ liễu giữa nhụy đèn: "...Bị người ta nhìn thấy cũng không có vấn đề gì à?"
Cậu thì chẳng sao cả, nhưng dù gì thì Lý Vô Đình vẫn là đương kim Thánh thượng.
"Không sao."
Tiếng người náo nhiệt xung quanh đã được chặn lại phía sau bờ vai ấy, một giọng nói khe khẽ vang lên ở một tấc vuông nơi hai người đứng gần nhau: "Không phải ai cũng biết tên tự của vua."
"Hơn nữa..."
Lý Vô Đình nhìn mặt nước: "Em nhìn đi."
Ninh Như Thầm nhìn theo hướng ánh mắt của hắn, thấy một chiếc hoa đăng đang trôi theo dòng nước, bên trên viết hai chữ to:
[Cẩn Lang]
[Uyển Quân]
Đó rõ ràng là tên của đôi "quân thần" đã qua chỉnh sửa để không phạm húy trong "Xuân Đình Thâm Thâm".
Môi cậu run lên: Thứ gì dơ bẩn vừa trôi ngang qua thế!
Phía sau, Đức Toàn cúi gằm mặt xuống giống như là chuyện này không liên quan gì đến mình cả.
Ninh Như Thâm hít một hơi thật sâu để bình tĩnh lại: "...Nếu nhớ không nhầm thì hôm nay là lễ Thất Tịch mà?"
Chứ đâu phải là ngày tổ chức hội chợ doujinshi.
Lý Vô Đình bình thản: "Nếp sống cởi mở."
"..."
Đấy không phải là cởi mở, phóng túng thì có!
"Vậy nên dù có ai đó nhìn thấy đi chăng nữa thì họ cũng chỉ nghĩ là do những người mê sách to gan dám viết thẳng tên vua và thừa tướng mà thôi."
Trong lúc trò chuyện, lại có một chiếc hoa đăng viết tên "Cẩn Lang" và "Uyển Quân" trôi ngang qua.
Ninh Như Thâm ngẩng đầu lên nhìn dọc theo dòng sông, vừa hay trông thấy hai cô thiếu nữ đang đứng dậy ở chân cầu phía xa.
Thiếu nữ váy hồng vỗ vỗ cô bạn đi phía trước: "Cô thích Chiêu Lang ở Thư Viện cách vách cơ mà?"
Cô thiếu nữ búi tóc kiểu đuôi chim yến [1] chắp hai tay lại, đỏ mặt cầu nguyện: "Hầy, Chiêu Lang chỉ hơi tuấn tú mà thôi, đâu nhất thiết phải lấy chàng~ Nhưng mà Uyển Quân và Cẩn Lang thì nhất định phải ở bên nhau!"
[1] Kiểu tóc của thiếu nữ chưa xuất giá thời xưa ở TQ (kiểu tóc giống Lâm Đại Ngọc).
Ninh Như Thâm: "..."
Lý Vô Đình: "..."
Đức Toàn không nhịn được cơn đồng tình, mặt mày hớn hở: "Đúng!"
"Thôi."
Giọng nói khẽ vang lên ở phía trước, một tay Lý Vô Đình vẫn giữ tay áo cho Ninh Như Thâm, tay còn lại nắm lấy những ngón tay của cậu, cùng cậu thả hoa đăng lên mặt nước.
Hoa đăng hình hoa lê trắng trôi trên mặt nước óng ánh vàng.
Lý Vô Đình ngẩng đầu lên nhìn, đáy mắt sâu thẳm phản chiếu vài đốm đèn sáng ấy mang theo nét cười: "Mấy cô ấy nói cũng không sai."
Bọn họ nhất định phải ở bên nhau.
Ninh Như Thâm thấy vậy thì lòng xao xuyến, cậu im lặng một lát rồi cúi đầu xuống: "Ngài cũng trở nên phóng túng rồi..."
Thả hoa đăng xong, hai người cùng đi dạo trên đường phố.
Đúng như lời Lý Vô Đình nói, lễ Thất Tịch không còn giới hạn ở việc cầu nhân duyên nữa.
Trên đường nơi nào cũng có những người bạn hoặc người nhà đi cùng nhau, nhân ngày lễ náo nhiệt này để gửi gắm những nguyện vọng tốt đẹp.
Đại Thừa có quốc lực cường thịnh, chợ phiên và lễ lạt rất nhộn nhịp.
Mặc dù đây chỉ là một huyện nhỏ nhưng các cửa hàng ven đường lại rất đông đúc, đủ loại hàng hóa rực rỡ muôn màu, khói bếp bốc lên nghi ngút từ những hàng ăn.
Ninh Như Thầm vừa đi vừa hốc, Lý Vô Đình đi bên cạnh cầm thức ăn cho cậu bằng đôi long tay cao quý, tiện thể giới thiệu các loại đồ ăn.
Hắn giới thiệu vô cùng chu đáo và tỉ mỉ.
Ninh Như Thâm hốc được một nửa, đầu óc như sao trời chợt lóe sáng lên, cậu liếc sang bên cạnh: "...Ngài chọn đúng thời điểm này để xuôi Nam, chẳng lẽ là đã ủ mưu từ trước rồi?"
Lý Vô Đình sững lại rồi quay đầu qua, yết hầu hơi ửng đỏ khẽ chuyển động: "Nghe nói lễ Thất Tịch ở Mão Dương là hoành tráng nhất.
Ta... vẫn luôn muốn đưa em đi xem thử."
Ninh Như Thâm cất lời khen ngợi rất có lòng: "Bảo sao mà ngài lại chủ động đến Giang Nam."
Dù sao đây cũng là đất phong của Hiên Vương, đến đây chẳng khác nào tự chui đầu vào rọ.
Nhớ tới con yêu quái đó, lông mày Lý Vô Đình giật một cái!
Sau đó hắn cười lạnh lùng: "Dù sao thì bên cạnh ta cũng bị giăng đầy bẫy từ lâu rồi."
Ninh Như Thâm liếc nhìn Đức Toàn đang cắm mặt xuống tận ngực: ...
Cũng đúng, Hiên Vương bị cho đi đày ở đất phong, Cảnh Vương giám quốc, Đại nội Tổng quản và Cẩm Y Vệ đều cùng một giuộc - nếu như đây là một triều đại khác thì đó là điềm báo diệt quốc, nhưng mà ở đây thì...
Trong vòng mười năm, bọn họ đã cùng nhau sáng tác ra một bộ sách best-seller.
"Đang nghĩ gì vậy?"
Người bên cạnh lên tiếng.
Ninh Như Thâm lấy lại tiêu cự mắt, cậu than thở: "Thượng...
à Bồ Tát đóng mất một cánh cửa chính thì sẽ mở ra một cánh cửa sổ."
Nhiệt huyết và chí khí của bọn họ sẽ luôn tìm được nơi để tỏa sáng.
Lý Vô Đình hiểu ý cậu, khẽ nói: "Ha, ta cũng không ngờ được, bọn họ có thể mở ra cùng một cánh cửa sổ."
Đi dạo hết con phố, Ninh Như Thâm cũng no bụng rồi.
Nhưng mà thấy chưa tới giờ Hợi, còn lâu mới đến giờ nghỉ ngơi, thế là họ lại tiếp tục tản bộ trên đường.
Huyện Mão Dương có rất nhiều nhánh sông, thuyền bè và cầu.
Vừa đi tới một chiếc cầu vòm, âm thanh nhốn nháo bỗng vang lên ở đám đông chật kín phía trước.
"Đứng lại, đừng hòng chạy!"
"Chạy đằng trời, bắt lấy hắn mau!"
Ninh Như Thâm nhìn theo hướng tiếng động thì thấy đám đông bị rẽ đôi ra, một bóng người trẻ tuổi đang hốt hoảng chạy trốn, phía sau có vài tên đàn ông cao to ăn mặc như gia đinh đang la hét đuổi theo.
Câu dừng bước lại: ...Lại là tiết mục gì đây?
Chỉ trong chốc lát, bóng người kia đã lao tới chân cầu.
Cách một đám đông, Ninh Như Thâm và Lý Vô Đình đang đứng dưới cầu vòm chạm mắt với người đó...
Giữa đám đông ấy, Lận Kinh Bạch sáng rực mắt lên.
Hắn tranh thủ lúc hỗn loạn để chạy trốn khỏi Lận Phủ, suốt dọc đường vẫn luôn tìm kiếm chỗ trốn và người che chở cho mình.
Hôm nay là Thất Tịch, mọi người đều ăn mặc đẹp đẽ và nổi bật, mà Giang Nam là mảnh đất giàu có và đông đúc, rất nhiều danh gia vọng tộc ở đây, cũng chẳng thiếu người phú quý.
Nhưng hai người trước mắt lúc này lại rất khác biệt.
Nhiều năm trước hắn may mắn được bái kiến Hiên Vương cùng với cha của mình, cái khí chất hoàng gia ấy người phú quý bình thường khó lòng mà sánh được.
Hai người này cũng có khí chất cao quý y như vậy.
Những vết thương bên trong vẫn đang đau âm ỉ, Lận Kinh Bạch nghiến răng xông tới chỗ hai người đó rồi cao giọng gọi: "Quý nhân!
Cứu mạng..."
Ninh Như Thâm lập tức được Lý Vô Đình kéo ra phía sau lưng.
Hắn nghiêm mặt lại, đặt tay lên thanh Thiên Tử Kiếm trên hông.
Nụ cười nhe răng của Đức Toàn đã vụt tắt, cùng lúc đó hắn xông lên đứng chắn ở phía trước, ngân châm trượt ra giữa những ngón tay, hắn nheo mắt lại: "Ngươi là ai!
Mau dừng lại!"
Đám đông xung quanh cũng nhốn nháo một phen.
Lân Kinh Bạch thót cả tim, cuối cùng quyết định đánh cược một ván, xông lên phía trước rồi đập đầu bồm bộp: "Xin quý nhân hãy giúp ta!"
Hắn vừa ngừng chạy, mấy tên gia đinh phía sau đã đuổi tới nơi.
Mấy bàn tay to lớn kẹp chặt lấy hắn, kéo lê như muốn lôi cổ hắn đi.
Hai giọng nói đồng thời vang lên - một thì nặng nề và lạnh lẽo, một thì trong trẻo và mềm mỏng: "Đợi đã."
Mấy người phía trước đều khựng lại, đám gia đinh ngẩng đầu lên quan sát.
Cách ăn mặc của hai người đều toát lên vẻ giàu có, nhưng trông rất lạ mặt.
Bây giờ đang là lễ Thất Tịch, có không ít du khách tới Mão Dương để du ngoạn, Giang Nam có nhiều gia tộc lớn, có lẽ là người của gia tộc nào đó.
Một tên gia đinh cao to thô kệch chau mày lại, ngầm có ý cảnh cáo: "Đây là việc riêng nhà Huyện thừa."
"Huyện thừa?"
Giọng nói của Lý Vô Đình chậm rãi.
Ninh Như Thâm khoanh tay áo rồi rướn đầu ra: "Đã gặp việc riêng mà làm bừa rồi, vậy thì phải ra tay thôi chứ nhỉ?" [2]
[2] Câu gốc chữ "việc riêng của nhà Huyện thừa" với chữ "việc riêng bày sẵn" đều phát âm là xian cheng de jia wu shi, đại khái là Ninh Như Thâm cố tình nghe nhầm để có cơ hội quậy.
"..."
Lý Vô Đình liếc nhìn.
Đám gia đinh giống như là vừa bị khiêu khích: "Ngươi!"
Ninh Như Thâm nhìn xuống phía dưới rồi nhẹ giọng: "Ngươi nói đi."
Trên mặt Lận Kinh Bạch vẫn còn vết sưng, nhưng đáy mắt lại bùng cháy như thắp lên một tia hy vọng.
"Vâng..."
Hắn còn chưa kịp nói gì, một tên gia đinh đã lạnh giọng cảnh cáo: "Phía sau Lận Huyện thừa chính là quan Tri huyện, trong gia tộc của Tri huyện còn có người làm quan lớn trong kinh thành!"
Quan trong kinh thành, dù chỉ là quan Cửu phẩm cùng có thể đè chết một viên quan địa phương.
Trong lúc nói chuyện, một tên gia đinh khác nhanh chóng chạy về phủ của Huyện thừa để báo tin.
Nhìn ra xung quanh, dân chúng đứng xem đều tránh tít ở tận xa, dường như là rất e dè.
Ở một huyện nhỏ như thế này, Tri huyện là người đứng đầu, vậy thì người đứng thứ hai chính là Huyện thừa rồi.
Ở phía trước, Ninh Như Thâm hơi suy ngẫm: "Quan lớn trong kinh thành, quan lớn đến mức nào?"
Tên gia đinh kia nghẹn họng: "Thì... quan lớn được đi diện thánh!"
Ninh Như Thâm gật đầu: "Ta cũng được diện thánh nè."
Người bên cạnh liếc nhìn cậu, cười như có như không.
Ninh Như Thâm rụt rè hất cằm lên: Cả ngày cả đêm đều được diện thánh, cậu nói sai chỗ nào?
Đức Toàn không nhịn nổi, đắc chí nói: "Ta cũng được gặp~"
Đám gia đinh: "..."
Vừa rồi chỉ hơi nghi ngờ thôi, nhưng giờ đây bọn chúng chỉ cảm thấy hai người trước mặt đang chơi khăm mình!
Vả lại, làm quan lớn đến mức đó mà sao lại không nói ra thân phận của mình?
"Các người đừng có mà nói bậy bạ!"
Ninh Như Thâm không nói gì nữa, đúng lúc hai bên đang căng như dây đàn, cậu ra hiệu cho Lận Kinh Bạch:
Sao yên tĩnh thế, còn không mau hét toáng lên đi chứ.
Lận Kinh Bạch tự nhiên sáng dạ hẳn ra, lớn tiếng nói giữa đám đông: "Ta là con trai của thương nhân giàu có Lận Hoài Anh và phu nhân Phương Như!
Sau khi phụ mẫu gặp biến cố và qua đời, ta được gửi cho Nhị thúc trong gia tộc, cũng chính là Lận Huyện thừa của hiện tại!"
"Lúc đó ta còn nhỏ tuổi, ông ta mượn danh nghĩa nuôi dưỡng để nuốt hết toàn bộ tài sản của ta, sau đó được tiến cử lên làm Huyện thừa, bây giờ càng muốn ra đòn kết liễu..."
"Nói năng bậy bạ!"
Đám gia đinh quát lên để cắt ngang, bọn chúng nhìn đám đông xôn xao ở xung quanh rồi lớn tiếng nói: "Lận Huyện thừa có lòng tốt nhận nuôi trẻ mồ côi, nhưng Lận thiếu gia lại mắc chứng thần kinh, đành phải nhốt trong phủ để dưỡng bệnh."
"Ta có bệnh ư?"
Lận Kinh Bạch đỏ mắt nhìn chúng: "Ta dám lên công đường chịu thẩm vấn, cũng dám thề với trời, Lận Thế Giang có dám không!"
Tiếng thét phẫn nộ như một tia sét đánh xuống cầu khiến người xung quanh đều kinh hoàng.
Đám gia đinh bỗng chốc nghẹn họng, người xung quanh nhìn nhau rồi thì thầm bàn tán.
Bỗng nhiên Lý Vô Đình lên tiếng: "Ngươi tên là Lận gì?"
"Bẩm quý nhân, thảo dân là Lận Kinh Bạch!"
Lý Vô Đình ngẫm nghĩ trong chốc lát, đôi mắt sâu thẳm nhìn vào hắn: "Kinh trong kinh thành, bạch trong bạch trú (ban ngày) phải không."
Lận Kinh Bạch ngẩn ngơ: "...Vâng."
Ninh Như Thâm liếc nhìn Lý Vô Đình: Hả?
Lý Vô Đình quay ra nhìn cậu, đôi môi mỏng như muốn nói gì đó nhưng phía trước lại có tiếng động vang lên.
Một toán nha dịch rầm rập rẽ ngang đám đông đi tới, trong giây lát đã cầm những cây kích trên tay rồi đứng ở phía trước.
Nha dịch dẫn dầu nghiêm mặt nói: "Lận Huyện thừa muốn dẫn công tử nhà mình về phủ."
Lận Kinh Bạch thở mạnh, nhìn chằm chằm vào bọn chúng.
Ninh Như Thâm quét mắt nhìn qua, một lát sau cậu bỗng vỗ tay cái "bép" rồi vui vẻ nói: "Cảm ơn lời mời."
Những người phía trước đều ngẩng đầu lên nhìn: ?
Ai đang mời vậy?
Ninh Như Thâm khẽ mỉm cười với Lận Kinh Bạch: "Nếu các ngươi cứ khăng khăng muốn mời bọn ta đến phủ làm khách, mà Lận Huyện thừa lại coi Lận công tử như con ruột, vậy thì bọn ta đành phải nhận lời để không thất lễ vậy."
"..."
Lận Kinh Bạch ngơ ngác há mồm.
Nha dịch quét mắt nhìn cậu, hắn biết Ninh Như Thâm đang nghĩ gì, nhưng hắn chỉ là một tên làm thuê mà thôi.
Với lại đợi đến lúc đến phủ của Huyện thừa rồi, tất cả sẽ do Tri huyện định đoạt.
"Tùy các ngươi."
Nói xong, tên đó bắt Lận Kinh Bạch đi.
"Đợi đã."
Lận Kinh Bạch sốt ruột ngoái lại nhìn ba người Ninh Như Thâm, lắc đầu ngăn cản: "Mấy người đừng..."
Ninh Như Thâm đã bám theo sau: "Đừng đi lạc chứ gì, ta biết rồi."
"..."
Cậu cất bước đi, mái tóc đen và tà áo lụa đỏ đều nhẹ nhàng tung bay.
Lý Vô Đình đi bên cạnh cậu không nói gì, ánh mắt dịu dàng của hắn nhìn theo góc nghiêng khuôn mặt vẫn luôn trong sáng và dáng người thẳng tắp của Ninh Như Thâm, hắn đặt tay lên thanh Thiên Tử Kiếm.
Ninh Như Thâm đi được vài bước, quay đầu ra như muốn nói: Em làm như vậy, bệ hạ không có ý kiến gì chứ?
Lý Vô Đình mỉm cười: Lòng ta cũng giống như em vậy.
---
Trong phủ của Huyện thừa, đèn đuốc sáng trưng.
Ở sảnh chính, Huyện thừa Lận Thế Giang đi qua đi lại, hàng lông mày cau có.
Tri huyện Lưu Mẫn Chương đứng ở bên cạnh, giống như một con cáo già xảo quyệt.
"Được rồi, đừng có đi nữa.
Trên thế gian này có chuyện gì mà không thể giải quyết êm xuôi?
Đơn giản chỉ cần tiền và quyền thôi."
Lận Thế Giang thở dài rồi nói đầy hung tợn: "Thằng nhãi ranh này, chỉ biết gây rắc rối cho ta!"
Đáng lẽ ra nên xử lý nó luôn từ lúc cầm được tài sản mới phải, lại còn nuôi mấy năm để lấy thanh danh làm gì không biết?
Trong lúc nói chuyện, bên ngoài có âm thanh gì đó.
Hai người đều thay đổi vẻ mặt, thấy đám nha dịch đã dẫn Lận Kinh Bạch quay về: "Đại nhân!"
Cả đám cùng tràn vào trong phủ, để lộ ra ba bóng người đi sau cùng.
Giống như một mảng màu sáng rực xua tan đi bóng đêm mơ hồ.
Trong đó có hai người nổi bật hơn cả: một người mặc áo đỏ thêu bạc, dung nhan như ngọc, có vẻ ôn hòa dễ bắt chuyện; người còn lại mặc trang phục màu đen ánh xanh, giống như một thanh kiếm sắc bén tự ẩn mình, dáng vẻ không hề tầm thường.
Kẻ đi theo sau hai người đó thì không nổi bật mấy, thoạt nhìn có vẻ "âm nhu", nhưng vóc người thì vẫn cao lớn như đàn ông bình thường.
Ninh Như Thâm vén áo bước vào trong sảnh chính, đối diện với ánh nhìn đầy cảnh giác và xét nét của đối phương.
Cậu nở nụ cười vô cùng hiền hòa: "Quấy rầy rồi."
Khóe miệng Lận Thế Giang giật một cái giống như là muốn nói: Ngươi cũng biết cơ à.
Vào đến trong sảnh, cậu dừng bước lại.
Tri huyện Lưu Mẫn Chương đảo mắt quanh rồi thử dò hỏi: "Mấy vị khách lạ mặt này, không biết là người phương nào?"
Ninh Như Thâm: "Người Ngu Xuyên, tới đây ngắm hoa đăng."
Lý Vô Đình nhìn sang cậu, còn Lưu Mẫn Chương thì nheo mắt lại.
Ngu Xuyên nằm ở phía Bắc, cách Giang Nam khá là xa, bảo sao chưa gặp mặt bao giờ.
Nếu như là quan địa phương hay quan kinh thành thì đã nói ra thân phận từ lâu rồi, dù sao thì chức quan có thể đè chết người mà.
Cần gì phải đến phủ Huyện thừa một chuyến làm gì?
Lưu Mẫn Chương cảm thấy yên tâm hơn, muốn qua loa xong chuyện: "Nếu đã tới phủ làm khách rồi thì mau dùng chút trà đi."
Trà Minh Tiền Mao Phong thượng hạng được bưng lên, Lưu Mẫn Chương nheo mắt lại, ý định rất rõ ràng: "Huyện thừa cần xử lý việc riêng trong nhà, bản quan sẽ tiếp đãi thay."
Ninh Như Thâm cố tình không hiểu lời ông ta nói.
Cậu đang khoanh tay áo đánh giá chi phí ăn tiêu trong phủ, đây cũng là một trong những lý do mà bọn họ án binh bất động, thả con săn sắt bắt con cá rô.
"Phủ Huyện Thừa mà chi phí ăn tiêu có vẻ xa hoa đấy nhỉ."
Vẻ mặt của Lận Thế Giang hơi thay đổi, ông ta nở nụ cười giả tạo: "Nhà theo nghề buôn, đều là tiền tích góp tổ tiên để lại."
"Ồ."
Ninh Như Thâm quay sang nhìn ông ta: "Chứ không phải là tiền tích góp của huynh trưởng và tẩu tử đã mất ư?"
Lận Thế Giang bỗng dưng thất kinh, quắc mắt nhìn Lận Kinh Bạch ở bên cạnh rồi nói: "Cha mẹ nó đều mất cả rồi, quá đau buồn nên mắc chứng thần kinh, suốt ngày nói năng linh tinh!"
Ninh Như Thâm nhíu mày: ...Giọng nói to quá.
Lưu Mẫn Chương mặc kệ Huyện thừa, quay sang cậu: "Các người nhất định phải lo chuyện bao đồng đúng không?"
Ninh Như Thâm yếu đuối lắc đầu: "Ta lương thiện, không thể nhìn người khác chịu khổ."
Trong sảnh im lặng một chốc, bỗng nhiên Lưu Mẫn Chương cao giọng: "Người đâu!"
Rầm rập!
Một đám đông toàn dân binh cầm theo đao xông vào, bao vây lấy bọn họ ở giữa sảnh, lưỡi đao sáng choang như màu tuyết.
"Tộc huynh của bản quan làm quan Chính Tứ phẩm trong Hộ bộ ở kinh thành, lời nói của huynh ấy có thể đến thẳng tai Thánh thượng."
Ánh mắt của Lưu Mẫn Chương mang theo sự dọa nạt: "Các người nhất định phải lo chuyện bao đồng đúng không?"
...Hộ bộ à.
Ninh Như Thâm và Lý Vô Đình đều chìm vào yên lặng, trong đầu hiện ra hình bóng gà bay chó sủa của Cảnh Khuyển.
Có lẽ là thấy bọn họ đều không nói gì, Lưu Mẫn Chương cười đầy đắc ý.
Có người anh họ làm quan Chính Tứ phẩm trong triều, cho dù ông ta có gặp Tri phủ thì Tri phủ cũng phải nể mặt mấy phần.
Có người chống lưng như thế nên ở cái đất Giang Nam này ông ta chỉ sợ mỗi Hiên Vương...
Đó chính là hoàng thân quốc thích chân chính.
Hai người đều không nói gì cả, còn Đức Toàn thì lại tỏa ra luồng sát khí lạnh lẽo: "Tên chó chết này!
Còn dám động đao binh à?"
Cho dù thực hư chuyện nhà họ Lận như thế nào, dám chĩa đao vào thiên tử, tội nặng ngang mưu phản!
Lưu Mẫn Chương cười lạnh, giơ tay lên ra hiệu: "Có gì mà không dám?
Các người chỉ có ba người mà cũng dám chạy đến phủ Huyện thừa..."
Một giọng nói lạnh lùng bỗng nhiên cất lên: "Được rồi."
Người trong sảnh đều sửng sốt, không hiểu chuyện gì xảy ra.
Ngay sau đó hơn mười bóng người bất thình lình xuất hiện không một tiếng động trong sảnh đường cứ như là vừa nhận được hiệu lệnh, lớp vải áo dày mang màu của màn đêm tỏa ra mùi máu tanh đầy hung ác.
Nét mặt của Lý Vô Đình như thể sương đêm, toát lên vẻ lạnh lẽo bất khả xâm phạm.
Ninh Như Thâm nhìn Thập Nhất đang chực chờ xông lên ở phía sau Tri huyện và Lục Ngũ đang rình rập như hổ rình mồi ở phía sau Huyện thừa: "..."
Hai cái muôi thủng này mà đi vung vãi thì mới gọi là đến thẳng tai Thánh thượng.
Lưu Mẫn Chương và Lận Thế Giang đều hoảng hốt: "Các ngươi..."
Những tên ám vệ này, trình độ võ công này...
Lẽ nào không phải danh gia vọng tộc mà là người trong giang hồ?
Lận Kinh Bạch cũng vô cùng kinh ngạc.
Hắn biết nhiều hiểu rộng hơn Tri huyện và Huyện thừa, cảm giác lúc trước lại dâng lên trong lòng, một đáp án vô cùng kinh hãi xuất hiện trong đầu hắn.
Đúng vào lúc này, một tên gia đinh chạy vào trong: "Lão gia!
Đại nhân!
Hiên, Hiên Vương điện hạ đến rồi..."
Lưu Mẫn Chương lảo đảo như sắp ngã: "Hiên Vương điện hạ!?"
Lẽ nào hai người này là người trong phủ của Hiên Vương?
"Mau, mau mời vào đi..."
"Mời?"
Giọng nói tản mạn đầy quen thuộc vọng tới từ bên ngoài, Lý Ứng Đường phe phẩy chiếc quạt gấp và rảo bước đi vào, trường sam màu ánh trăng lấp lánh như châu ngọc, khí thế cao quý lấn át người khác.
Hắn cười lạnh lùng: "Bản vương muốn đến mà còn cần phải đợi mời ư?"
Lưu Mẫn Chương và Lận Thế Giang đều toát mồ hôi hột, vội vàng đi ra nghênh đón: "Hạ quan bái kiến Hiên Vương điện hạ, chi bằng..."
Bóng người màu ánh trăng ấy lướt qua.
Lý Ứng Đường bước qua hai tên đó, thu chiếc quạt lại.
Sau đó hắn dừng lại trước mặt Ninh Như Thâm và Lý Vô Đình, hành lễ đầy chỉn chu: "Vi thần tham kiến bệ hạ!
Bái kiến Ninh đại nhân!"
Câu nói này giống như giội nước sôi vào tảng đá, khiến cho người trong phòng đều chấn động!
Tất cả đều hoảng sợ im phăng phắc.
Lý Vô Đình ừ một câu, Ninh Như Thâm vẫn tỏ ra ôn hòa như cũ, chào hỏi hiền lành: "Điện hạ."
Trong sảnh, Lưu Mẫn Chương và người trong phủ Huyện thừa đều run chân quỳ mọp xuống đất.
Người nào người nấy đều run rẩy như đang sàng gạo.
Lưu Mẫn Chương dí chóp mũi xuống tận đất, mồ hôi thi nhau chảy xuống.
Ông ta ỷ có tộc huynh làm quan trong triều để rồi hoành hành ngang ngược dưới địa phương bao năm qua, chỉ cần không ảnh hưởng đến dân sinh hay ngai vàng thì chút "việc riêng trong nhà" này đâu có ai quan tâm?
Ai mà ngờ được xuôi chèo mát mái bao năm nay, thế mà lại đụng ngay phải đế vương và thừa tướng!
...Tai to mặt lớn đến thế, rốt cuộc vì sao lại xuất hiện ở cái huyện nhỏ này của ông ta kia chứ!?
---
Ở bên kia, hai mắt Lý Ứng Đường sáng rực như đèn, chiếc quạt che đi nụ cười hơi láo xược quá đà: "Hây dà, sao bệ hạ với Ninh đại nhân lại đến nơi này?"
Hắn cố tình tỏ vẻ than thở: "Lẽ nào là vì lễ Thất Tịch ư, khó đoán quá đi à... phụt, khực!"
Lý Vô Đình: "..."
Ninh Như Thâm: "..."
Cậu cảm thán: "Vương gia đi xa ngàn vạn dặm, lúc quay về dáng vẻ vẫn như xưa."
Mười năm rồi mà vẫn là cái bộ dạng chết tiệt đó.
Lý Ứng Đường không coi đó là một nỗi nhục nhã, trái lại còn cảm thấy vinh dự, hắn phe phẩy chiếc quạt.
"Được rồi."
Lý Vô Đình không nhìn nổi dáng vẻ của Lý Ứng Đường nữa, căn dặn toán Cẩm Y Vệ đang mặc thường phục dẫn người đi xuống: "Điều tra chuyện nhà họ Lận.
Vùng Giang Nam do huynh quản lý, tiếp theo huynh xử lý đi."
Lý Ứng Đường vô cùng nhiệt huyết: "Vâng~ bệ hạ."
Hai người Lận Thế Giang bị lôi đi, giọng nói dần đi xa: "Bệ hạ!
Bệ hạ, tha mạng..."
Lý Vô Đình không hề nhìn theo, chỉ nhìn Lận Kinh Bạch từ nãy đến giờ vẫn luôn kinh hãi không nói nên lời.
"Ngươi có muốn tham gia khoa cử không?"
"...Có ạ!"
Lận Kinh Bạch sực tỉnh lại, vái lạy đầy cảm kích: "Thảo dân đã muốn tham gia khoa cử từ lâu rồi!
Nhưng trước đây luôn bị bắt nhốt ở trong phủ..."
Hắn nói đến đây thì giọng nghẹn lại.
Lý Vô Đình bình thản: "Nếu điều tra chuyện này cho ra lẽ thì chắc chắn sẽ trả lại công đạo cho ngươi.
Đợi ngươi sắp xếp xong việc nhà, có thể lên kinh tham gia khoa cử."
Lận Kinh Bạch bỗng chốc rơi nước mắt ròng ròng: "Đa tạ bệ hạ và Ninh tướng!...
Đa tạ Hiên Vương điện hạ."
Chuyện sau đó ắt có người điều tra xử lý.
Lý Vô Đình quay đầu lại: "Đi thôi."
Lý Ứng Đường phẩy cây quạt đi theo, nói đầy nghiêm túc: "Tuân theo lời bệ hạ, thần đã chuẩn bị sẵn nơi nghỉ ngơi rồi, mời bệ hạ và Ninh tướng di chuyển đến..."
Mới nói được một nửa, không biết hắn nhớ tới cái gì mà không nhịn được nữa: "Phư!
Phư phư phư..."
Đức Toàn đứng cạnh cũng không tỏa ra sát khí nữa, lại cười nhe răng: "...Khực, khực khực!"
"."
Ninh Như Thâm nhìn sang nơi khác với tâm tình phức tạp, sau đó cậu lặng lẽ lại gần Lý Vô Đình.
Gió đêm thoảng qua mặt, góc nghiêng của bậc đế vương giống như đỉnh núi tuyết lạnh lẽo.
Cậu ngắm nghía một lát: "Bệ hạ à."
Sương giá đã tan đi, Lý Vô Đình quay người lại: "Ừ?"
Ninh Như Thâm ngẫm lại những lời nói ban nãy của hắn: "Ngài quen biết Lận Kinh Bạch ư?"
Lý Vô Đình thoáng mỉm cười: "Không tính là quen biết."
Mùi đàn hương lành lạnh tới gần, hơi thở phả vào bên tai mang theo bí mật mà chỉ hai người mới hiểu: "Năm Thừa Hóa thứ Mười Ba, Giang Nam gặp nạn lũ.
Thanh niên nọ có kỳ tài trị thủy, tên là Lận Kinh Bạch."
Tim Ninh Như Thâm run lên, sau đó cậu cảm thán: "Vậy hắn cũng là một người lương thiện."
Lý Vô Đình mỉm cười rồi đứng thẳng người lên.
Chỗ nghỉ ngơi mà Hiên Vương chuẩn bị sẵn là ở trong thành.
Căn biệt viện ẩn mình giữa chốn phố chợ náo nhiệt, bố trí rất tinh tế, cách ly với mọi âm thanh hỗn tạp ở bên ngoài, vừa tĩnh lặng vừa trang nhã.
Lý Ứng Đường dừng bước ở trước cửa phòng ngủ: "Bệ hạ, Ninh đại nhân, nghỉ ngơi sớm đi nhé."
Ninh Như Thâm gật đầu: "Phiền điện hạ quá."
"Không phiền không phiền."
Mặt mày Lý Ứng Đường hớn hở: "Chỉ cần nghĩ tới việc giúp đỡ hai người là ta rạng rỡ hết cả lên rồi!
Toàn thân tràn đầy sức lực luôn.
À đúng rồi, ta còn đặc biệt chuẩn bị một chút quà mọn cho hai người đấy~"
Ninh Như Thâm: ??
Đức Toàn đã tinh ý sắp xếp người đứng canh rồi: "Đứng xa ra hai mét nữa, ấy, đúng đúng đúng rồi!"
Ninh Như Thâm: ...
Lý Vô Đình hít một hơi sâu, nhẫn nhịn hai tên kia với lòng độ lượng của một đế vương.
Hắn khẽ nói với Ninh Như Thâm: "Đi thôi, nghỉ một chút."
Ninh Như Thâm kiềm chế lòng nghi ngờ rồi đi theo hắn.
Kẹt, cánh cửa khắc hoa đóng lại.
Phòng ngủ đầy ngăn nắp và đẹp đẽ đập vào tầm mắt.
Bố trí nội thất không hề xa hoa nhưng vẫn thể hiện được sự có tâm và tinh tế.
Phía trước màn giường có đốt một ngọn đèn, ánh sáng đầy mờ ám lay động theo làn gió.
Ninh Như Thâm đang theo chân Lý Vô Đình quẹo vào trong thì thấy người trước mặt bỗng sững lại.
Cậu thò đầu ra: "Sao thế?
Có cái gì..."
Câu nói của cậu cũng khựng lại ngay sau đó.
Chiếc giường phía sau màn đập vào trong mắt.
Khác với giường bình thường, vải da mềm mại căng phồng lên như là chứa đựng nước bên trong, chỉ cần chạm nhẹ một cái là nhẹ nhàng đung đưa.
Màn giường quấn quýt rủ xuống, vải voan như ẩn như hiện.
Cho dù là buộc vào đâu thì cũng sẽ không bị thương...
Con ngươi trong mắt Ninh Như Thâm chấn động: Cái tinh tế này thuộc dạng tinh tế quá đà rồi đó!
Hơi nóng bỗng chốc bao trùm lấy toàn thân cậu.
Tên Hiên Vương này, tên Hiên Vương này!!!
Bên ngoài cửa, Lý Ứng Đường và Đức Toàn cùng nhau ngồi xuống bậc thềm, hai khuôn mặt đều nhộn nhạo: Hê hê, hê hê hê...
Lý Ứng Đường hê hê xong thì đứng dậy định bụng quay lại nhìn: "Ngươi nói xem, liệu bọn họ có dùng không nhỉ?"
Một bàn tay chặn hắn lại: "Hầy~ Điện hạ."
Đức Toàn rất có kinh nghiệm: "Chỉ có một cái giường thôi, nếu như bệ hạ không sai bảo gì thêm thì tất nhiên là sẽ dùng rồi."
Hắn lặng lẽ truyền đạt kiến thức: "Ta đã phục vụ bên cạnh bệ hạ mười mấy năm rồi..."
"Một người hầu cận tốt là người biết giả chết vào lúc này!"
Lý Ứng Đường đã tiếp thu: "Ồ ồ ồ!"
Đức Toàn nói xong thì lại bắt đầu câu kết với thân vương, hai người nhanh chân đi ra chỗ cây quế ở một bên sân: "Nói vào chuyện chính đi, về quyển thứ tám của thoại bản...
Vương gia, ta đã nhịn suốt cả quãng đường đấy!"
Trong phòng ngủ, bầu không khí rất tĩnh lặng.
Ninh Như Thâm nhìn vào cái "giường nước" chế độ cũ, tóc dần dần xù lên...
Cậu lấy lại bình tĩnh, vừa sực nhớ ra gì đó, ngẩng đầu lên thì nhìn thấy ngay vành tai đỏ ửng và yết hầu hơi nhúc nhích của Lý Vô Đình.
Hắn không nói gì cả, Ninh Như Thâm định lên tiếng nhưng rồi cũng nghẹn lại.
Dường như cậu cũng bị thuyết phục lây, lòng bỗng dâng trào cảm giác ngứa ngáy.
Lát sau, cậu câu lấy tay áo của Lý Vô Đình: "Bệ hạ..."
Bàn tay dưới áo hơi run lên, Lý Vô Đình quay người lại.
Đáy mắt như được thắp sáng bởi ánh nến kia, hình bóng cậu phản chiếu vào trong đôi mắt ấy, hắn mím môi lại: "...Nhắc mới nhớ, hôm nay là ngày lễ, vậy mà lại bị một vụ án chen ngang giữa chừng."
Bàn tay thô ráp và nóng bừng nắm lấy ngón tay cậu.
Hắn khẽ lên tiếng: "Có muốn đi nghỉ một chút không?"
Lời ám chỉ đầy mập mờ mang theo cảm giác "tình trong như đã mặt ngoài còn e".
Tim Ninh Như Thâm xao xuyến, cậu dùng một tay câu lấy đai lưng.
Vải đỏ chất thành một đống ở dưới chân, một mảng màu tuyết trắng bỗng lộ ra.
Tay cậu bỗng nhiên bị nắm thật chặt!
Sau đó hắn ôm lấy cậu vào lòng...
Tầm mắt bỗng đảo điên, vào khoảnh khắc ngả người xuống, cậu cảm thấy như đang hòa mình vào một làn nước.
Thân thể cậu được nâng đỡ một cách mềm mại rồi lại quay về với vòng tay của Lý Vô Đình.
Màn giường buông xuống, ánh đèn khẽ lay động.
Nụ hôn thành thạo và dữ dội tách đôi môi cậu ra.
Sắc áo xanh đen và màu vải sương trắng cùng quyện vào tấm màn lụa mỏng.
Lông mi Ninh Như Thâm khẽ run lên, cậu tiếp nhận nụ hôn của đế vương một cách động tình.
Ánh nến vẫn lay động giữa những chồng chéo đan xen, dường như cậu cảm thấy hơi hoa mắt, đầu gối co lên theo thói quen.
Ngay giây tiếp theo, hơi thở run lên: "Hưm..."
Rồi lại hồi hộp chìm vào một dòng nước xoáy sâu thẳm hơn nữa.
Cõi lòng như một con thuyền dập dìu trên mặt nước, chao đảo theo từng con sóng vỗ.
Những ngón tay trắng trẻo túm chặt khiến cho màn giường trở nên nhăn nhúm.
Lý Vô Đình xót lòng xoa nắn cổ tay cậu: "Đừng cử động."
Mồ hôi nóng bừng hòa lẫn vào mái tóc đen dính chặt lên da, Ninh Như Thâm cảm thấy mình như một con cá đang quẫy đạp giữa từng con sóng và những cây rong.
Ý thức của cậu cứ chìm rồi lại nổi, mơ mơ màng màng.
Cậu chỉ nghe thấy Lý Vô Đình gọi cậu đầy khẩn thiết vô số lần "Ninh khanh", "Như Thâm",... hình như là còn một vài kiểu gọi khó nói ra khỏi miệng nữa, cũng đã được che đậy bên dưới nơi môi lưỡi giao hòa.
"Bệ hạ...
Triều Quân."
Đôi môi hắn hôn lên hàng lông mày nhíu lại của cậu, hắn ôm cậu vào lòng: "Ta ở đây..."
Bên ngoài căn phòng, đèn đuốc thắp sáng khắp thành như dải sông Ngân với những ánh vàng kim buông xuống.
Tiếng người hòa trong sắc trời tối mờ ảo, đêm xuân gió thổi ngàn hoa nở...
Suốt đêm, cá và rồng vui múa.[3]
[3] Hai câu cuối trích từ Thanh Ngọc Án - Nguyên Tịch của Tân Khí Tật.
------
Tác giả có lời muốn nói:
Hiên Vương: Tinh tế. [đeo kính đen] [like]
Cảnh Vương: Hoàng huynh, chậc chậc chậc.
------
Dờ: Tự dưng linh cảm mách bảo thế nào mở Tấn Rang ra xem thử thì thấy chị Lừa update chương mới mừng Trung thu, bèn tiêm máu gà còng lưng gõ gần 7000 chữ cho nóng rồi lại lặn chơi game tiếp =)))))))))))) Ai hữu duyên thì gặp được Dờ đang cày map trong Where Winds Meet ạ (gêm cuốn vãi ò, không hề seeding)