Ngôn Tình 10 Bước Sườn Xào Chua Ngọt Của Anh Cố

[BOT] Dịch

Administrator
24/9/25
863,525
0
0
AP1GczNsHU_qTVI36d7HK8qDJHtUZhqtludt7z7g-6tuMe4qAEN_2a4s4MZXdHhIv-Qhzz-CKceVdGLD__0pVZ8G2E8G3mkYcCAeikvvPRYn-i9X9b98v84dG0bF0o3Jqs3IsYq3Y_rnz5bRmtPEde5xUPe8=w215-h322-s-no-gm

10 Bước Sườn Xào Chua Ngọt Của Anh Cố
Tác giả: Tam Tứ Ngũ Thất Cảnh
Thể loại: Ngôn Tình, Đô Thị, Khác, Sủng, Đoản Văn
Trạng thái: Full


Giới thiệu truyện:

Tên truyện: 10 Bước Sườn Xào Chua Ngọt Của Anh Cố

Tác giả: Tam Tứ Ngũ Thất Cảnh

Thể loại: Hiện đại, ngọt ngào

Độ dài: 10 chương

Editor + Beta: Hachonie

Poster: Hachonie

Giới thiệu

Ai đến từ sông núi biển hồ, nhưng lại chịu bó buộc trong bếp núc mỗi ngày và tình yêu.

Chó Sườn mèo Chua Ngọt, có anh yêu em, em cũng yêu anh.​
 
Có thể bạn cũng thích
  • Trò Chơi Toàn Cầu: Khởi Đầu Với 100 Tỷ Linh Năng Tệ
  • Bắt Đầu Ban Thưởng 100 Triệu Mạng
  • Khả Năng Có Mưa Là 100% - Giới Thái Hồ Hồ
  • Tuế Thời Lai Nghi - Phi 10
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Dịch
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • Xin Chào Trường An - Phi 10
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Dịch
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • Ta Có 10.000 Phản Diện Cấp SSS Trong Không Gian Hệ...
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Dịch
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • 10 Bước Sườn Xào Chua Ngọt Của Anh Cố
    Chương 1: Lần Đầu Tiên Gặp Sườn Chua Ngọt


    Anh Cố gặp Tống Tiểu Từ khi anh 24 tuổi. Lúc đó anh Cố đang làm việc trong một công ty mạng Internet, làm vận hành sản phẩm, hằng ngày tiếp xúc với đủ loại người, lên kế hoạch, tổ chức sự kiện, trang trí, thiết kế, truyền thông, công nghệ, vân vân. Trong số đó, không giống như các hoạt động khác, anh Cố thích PR sản phẩm hơn nên việc ăn uống xã giao chiếm phần lớn thời gian của anh.

    Lần đầu tiên gặp cô Tống là ở một nhà hàng.

    Ban đầu, anh Cố đã hẹn với tổng biên tập một tờ báo địa phương ở nhà hàng này để nói về bài báo quảng bá sản phẩm phần mềm APP vào tháng tới. Tuy nhiên, sau khi đặt món, anh Cố bất ngờ nhận được cuộc gọi, tổng biên tập nói sẽ dời lại cuộc hẹn đến một ngày khác. Những lời đã chuẩn bị trước đó, bây giờ không thể nói ra được chỉ vì phải đổi lịch.

    Các món nguội đã bày sẵn trên bàn, anh Cố gọi người phục vụ muốn trả những món chưa được mang lên nhưng phục vụ thông báo là đồ ăn trong nồi đã sẵn sàng nên anh Cố chỉ có thể bấm vào điện thoại di động, tìm một vài người bạn để tụ tập, dù sao thì các món ăn ở đây cũng không hề rẻ và việc đặt chỗ cũng rất rắc rối.

    Đang nhìn xuống danh bạ trong điện thoại di động, đột nhiên cả người bị bao phủ bởi một cái bóng khoảng 10 giây.

    "Tôi có thể ngồi chung bàn với anh được không?"

    Một giọng nữ dễ thương hòa chút giọng địa phương vang lên, anh Cố ngẩng đầu, thì ra là cô gái mà anh gặp khi vừa vào cửa. Cô gái có mái tóc dài ngang vai, mặc áo ngắn tay màu trắng, quần yếm denim, đối diện với anh, cô đang dùng máy ảnh DSL quay chụp món sườn xào chua ngọt trên bàn.

    Nhận được ánh mắt khó hiểu của anh Cố, cô gái bưng đ ĩa lên, có chút ngượng ngùng nói: "Tôi đến đây để du lịch. Bạn tôi giới thiệu với tôi rằng nhà hàng này ăn rất ngon, nhưng tôi không thể một mình gọi quá nhiều được, đồ ăn ở đây cũng hơi đắt, nên tôi chỉ gọi món sườn xào chua ngọt mà tôi yêu thích nhất thôi."

    Giọng điệu có chút ngượng ngùng, cuối cùng còn hơi lè lưỡi, mang theo năng lượng vui tươi của một cô bé. Trong tay cô cầm đ ĩa sườn xào chua ngọt đang bốc khói nghi ngút.

    Trời xui đất khiến thế nào mà tâm trạng hơi buồn bực lại bị một cô gái xua tan bằng đôi mắt trong sáng và thuần khiết, anh Cố ra hiệu mời cô ngồi, cô gái vui vẻ đặt món sườn chua ngọt của mình vào giữa bốn món nguội.

    "Cảm ơn anh, tôi tên Tống Tiểu Từ, Tiểu trong lớn nhỏ, Từ trong hiền từ, anh có thể gọi tôi là Tiểu Từ, tôi nên xưng hô với anh thế nào đây."

    "Cố Nam."

    "Viết thế nào vậy?"

    Hai người trao đổi tên với nhau, sau khi nghe tên của anh Cố, Tiểu Từ nhúng đũa vào một trà, viết tên anh Cố, không sai chữ nào, tuy chữ viết nhỏ nhưng ngay ngắn, rõ ràng.

    "Ừm, đúng vậy."

    Anh Cố không nói nữa, chỉ vì nhìn cô vui vẻ, anh thấy tâm trạng của mình cũng bắt đầu tốt hơn, đang định dùng đũa thì bị Tiểu Từ ngăn lại.

    "Anh có thể cho tôi chụp ảnh trước không, anh có thể ăn sườn xào chua ngọt trước."

    "Được."

    Anh Cố chỉ nghĩ rằng Tiểu Từ muốn giữ lại những bức ảnh xem như cái gì mà khử trùng trước khi ăn hoặc là kỷ niệm cho chuyến du lịch này, khi đó, anh Cố chưa từng nghĩ, sở thích nghề nghiệp của họ có chút liên quan, Tiểu Từ là người vận hành độc lập và nguyên bản nền tảng WeChat có liên quan đến ăn uống và du lịch.

    Tiểu Từ nhìn kỹ những bức ảnh trên máy ảnh DSL của mình, hoàn toàn không để ý đến ánh mắt dò xét của anh Cố. Tất nhiên, cô càng không để ý rằng anh Cố không hề dùng đũa gắp miếng sườn chua ngọt nào của mình.

    Thật lòng mà nói, không nhiều chàng trai phương Bắc thích vị chua ngọt, đa số đều thích ăn cay.

    Một lúc sau, Tiểu Từ chụp xong những bức ảnh cô muốn, đặt chiếc máy ảnh DSL xuống, cùng trò chuyện với anh Cố, dù sao anh Cố thường hay đi xã giao cho nên hai người cũng không quá lúng túng.

    "Cô đang học ở Tây An à?"

    "Không phải, tôi đến Tây An du lịch, tháng 9 sẽ trở về Hàng Châu."

    "Vậy cũng còn khá lâu."

    "Ban đầu tôi định ở nửa tháng rồi đi nhưng ở đây có quá nhiều đồ ăn ngon khiến tôi không nỡ rời đi.

    "Tôi đồng ý điểm này, đi công tác bên ngoài cũng không ăn được món nào, vừa đi thì chỉ muốn về ăn bánh bao không nhân và thịt nguội thôi."

    "Ha ha, đó là do anh chưa tìm được chỗ ăn ngon thôi."

    Hai người trò chuyện về đồ ăn trong suốt bữa ăn, thậm chí còn kết bạn với nhau trên WeChat. Anh Cố nói rằng nếu cuối tuần này rảnh, anh có thể đưa Tiểu Từ đến một nhà hàng khác ở Tây An.

    Khi tính tiền, anh Cố cũng trả tiền luôn món sườn xào chua ngọt của Tiểu Từ. Cả hai đều không ăn nhiều, nhưng Tiểu Từ đã tiêu diệt hết đ ĩa sườn chua ngọt.

    Cuối cùng, Tiểu Từ có chút ngượng ngùng nhưng lại thành thật nói với anh Cố: "Thật ra tôi không ăn nhiều như vậy, tôi chỉ quá thích sườn xào chua ngọt đến nỗi không muốn lãng phí!"

    Anh Cố chỉ cười rồi chở Tiểu Từ về khách sạn.
     
    10 Bước Sườn Xào Chua Ngọt Của Anh Cố
    Chương 2: Sườn Xào Chua Ngọt Vị Mù Tạt


    Anh Cố là người giữ lời hứa. Vào tối thứ Sáu, anh đã hẹn Tiểu Từ qua WeChat để chở cô đi ăn tại một nhà hàng ở Tây An.

    Khi gặp lại, Tiểu Từ mặc một chiếc áo ngắn tay cổ tròn màu hồng nhạt, quần đùi trắng và đội chiếc nón cối to, trong khi anh Cố lại mặc một chiếc áo Polo trắng và một chiếc quần đùi màu hồng.

    Khi hai người gặp nhau, họ sững sờ trong vài giây rồi cười đùa rằng họ như đang mặc đồ tình nhân vậy...

    Không lâu sau, anh Cố đã lái xe đến một khu dân cư cũ, đưa Tiểu Từ đến một khoảng sân nhỏ của một ngôi nhà trệt nằm sâu trong khu dân cư.

    Trong sân nhỏ, anh Cố gọi một người trông giống vợ ông chủ là chị dâu rồi dẫn Tiểu Từ ngồi xuống. Bộ bàn ghế gỗ kiểu dáng cổ kính, máy lạnh đang thổi, trong phòng có một cái bể cá lớn bằng gốm kiểu cổ, cả ngôi nhà được bao quanh bởi cây xanh, tạo cảm giác như ở nhà nhưng không làm mất đi phong cách của nhà hàng.

    Các món ăn được bày ra nhanh chóng và đều là những phần nhỏ. Không có cách trình bày đặc biệt nào, chúng trông giống như những món ăn giản dị ở nhà nhưng cũng rất sáng tạo.

    Ví dụ như món cà tím sốt trứng vịt muối không có ở bên ngoài, hay món đậu hũ đá mù tạt trước mặt lúc này…

    Anh Cố nhìn ánh mắt tò mò của Tiểu Từ, mỉm cười giúp cô mở đôi đũa dùng một lần rồi đưa qua: "Thử xem, đây là căn cứ bí mật của tôi đó!"

    Tiểu Từ nóng lòng muốn ăn một miếng sườn chua ngọt đặt ở giữa bàn, thật ra quán này không có sườn chua ngọt, đều là do Cố Nam dặn đầu bếp đặc biệt làm.

    Chua chua giòn giòn, chắc là sườn nấu xong được đem chiên giòn, nước sốt cũng chua hơn món sườn xào chua ngọt bình thường một chút, nhưng không biết là kiểu chua gì, ngọt hơn chanh một chút, lại chua hơn sốt cà chua rất nhiều.

    "Ngon lắm, tôi chưa bao giờ ăn sườn chua ngọt có vị như thế này."

    Nhìn đôi mắt sáng ngời của Tiểu Từ, anh Cố mỉm cười, không nói gì, anh sẽ không nói rằng hồi tối thứ sáu anh đã mang theo rượu vang đỏ mà mình đã cất rất kỹ cùng với hồng giấm "trộm" từ đồng nghiệp đến cho đầu bếp của chị dâu để làm nước sốt đâu.

    "Đừng chỉ ăn sườn xào chua ngọt, thử những món khác nữa."

    "Ừm, ừm!"

    Thế là, anh Cố tinh nghịch đã đặt một miếng đậu hủ phủ nước sốt lên đ ĩa của Tiểu Từ. Tiểu Từ không đề phòng đã cắn một miếng, nước mắt lập tức trào ra.

    Đậu hủ đá mù tạt đúng là...!

    Anh Cố không nhịn được cười, nhìn Tiểu Từ bị nghẹn thật sự rất dễ thương. Đôi mắt trong trẻo của Tiểu Từ quét qua anh, Cố Nam thật xấu xa!

    Với tâm lý có thù phải báo, Tiểu Từ nhanh chóng gắp một miếng sườn chua ngọt phủ sốt mù tạt, trực tiếp cho vào bát của anh Cố.

    Nhìn đôi mắt của Tiểu Từ, anh Cố mỉm cười, bình thản ăn miếng sườn chua ngọt vị mù tạt, trong nụ cười có chút cưng chiều.

    Đây là lần đầu tiên anh Cố cảm thấy sườn chua ngọt vị mù tạt cũng không tệ, xem ra vị chua ngọt cũng không đến nỗi khó chịu, cũng không quá chua.

    Ngày hôm đó, hai người không gọi món chính, đồ ăn trên bàn đều được quét sạch sẽ.

    Sau khi ăn xong miếng sườn chua ngọt cuối cùng, Tiểu Từ đặt đũa xuống, chán nản ngã xuống bàn.

    "A a a a a a a a a!!!"

    "Chuyện gì vậy?"

    "Tôi quên chụp hình mấy món ăn ngon này rồi!"

    "Ha ha ha ha ha ha!!!"

    Không biết anh Cố lấy can đảm từ đâu mà trực tiếp sờ lên đầu Tiểu Từ, ánh mắt trìu mến khiến bà chủ và đầu bếp đều cảm thấy bong bóng màu hồng trên bàn này đang bay lơ lửng trong không trung.

    Cuối cùng, khi đến lúc tính tiền, Tiểu Từ chạy đến chỗ bà chủ, lại nghe nói là đã thanh toán xong rồi. Anh Cố lắc điện thoại di động, nói với cô: "Điện thoại di động có thể nhanh hơn tiền mặt!"

    Cô bĩu môi, vẻ mặt có chút chán nản, oan ức, điều này càng khiến anh Cố cười nhiều hơn. Anh cảm thấy cô gái này thật sự là hạt dẻ cười mà vận mệnh đã ban tặng cho anh.
     
    10 Bước Sườn Xào Chua Ngọt Của Anh Cố
    Chương 3: Sườn Chua Ngọt Vị Trái Cây


    Ở Tây An vào tháng 8, thời tiết nắng nóng, đây là khoảng thời gian khó chịu nhất, dù máy lạnh trong phòng mở 16 độ nhưng Tiểu Từ vẫn rất nóng đến mức không muốn nhúc nhích nhận cuộc gọi từ anh Cố.

    Anh Cố nói muốn lái xe chở cô lên núi với bạn bè và đồng nghiệp để đi dã ngoại mùa hè.

    Tiểu Từ ăn chùa mấy lần vẫn còn xấu hổ nên cô hơi do dự, nhưng nghe anh Cố nói trên núi có một người dân làm món sườn xào chua ngọt cực kỳ ngon.

    Quả nhiên, tính ham ăn bị k1ch thích, đặc biệt là khi phải đối mặt với sự cám dỗ của món sườn xào chua ngọt yêu thích nhất.

    Trên xe, anh Cố nói với Tiểu Từ rằng bạn bè và đồng nghiệp của anh bảo anh phải đưa bạn gái đi cùng, nhưng anh còn độc thân, không tìm được ai để đi cùng nên đành phải nhờ Tiểu Từ.

    Nghe hơi giống lời giải thích trong mấy cuốn tiểu thuyết, nhưng Tiểu Từ không nghĩ quá nhiều, cô chỉ nghĩ đến việc ăn uống, vui chơi và trả ơn ân tình mấy bữa cơm mà anh Cố mời.

    Trên đường đi, bài hát của Tiết Chi Khiêm vang lên trong xe, không phải là anh Cố theo đuổi thần tượng mà vài ngày trước, anh nhận lệnh của chị họ chở cháu gái đi học hè, cháu gái cắm USB vào xe anh rồi hoa mỹ nói: "Cậu, con đang giúp cậu nâng cao trình độ tán gái đó!"

    WTF, bây giờ mấy cô bé biết nhiều chuyện vậy sao? Nhưng xem ra Tiểu Từ rất thích Tiết Chi Khiêm, cô có thể hát theo tất cả các bài hát, giọng của cô, chính là kiểu anh thích.

    Khi đến nơi, bạn bè và đồng nghiệp của anh Cố rất hòa đồng. Họ đang câu cá, chơi bài và nướng thịt trong trang trại. Mọi người đều có nhiệm vụ riêng, điều này khiến Tiểu Từ rất vui mừng, không có cảm giác cố gắng vì chưa quen mà có sự ngăn cách.

    Anh Cố và Tiểu Từ phụ trách gọi món, nhận thực đơn, anh Cổ đẩy cho Tiểu Từ, nhìn vẻ mặt nghiêm túc của cô, anh Cố phải thừa nhận rằng thời gian này, anh rất động lòng với Tiểu Từ, từ lần đầu tiên cô bưng đ ĩa sườn xào chua ngọt đứng trước mặt anh cười ngượng ngùng, đến sau đó, khi quen biết lâu hơn, dẫn cô đi ăn, cô dùng đôi mắt trong trẻo quét qua anh, còn các loại nét mặt khi ăn cơm tối mấy ngày trước nữa.

    "Đồng nghiệp và bạn bè của anh có kiêng kỵ gì không?"

    "Không, chỉ cần cô thấy được là được."

    "Được rồi."

    Tiểu Từ xin ông chủ giấy bút, chỉ trong chốc lát đã viết xong, khi đưa các món ăn cho ông chủ, anh Cố lặng lẽ viết thêm một phần sườn xào chua ngọt.

    "Đừng làm đặc biệt, chỉ cần thêm một phần là đủ."

    Hơi oán trách nhìn anh Cố, Tiểu Từ bĩu môi.

    Anh Cố lợi dụng chiều cao của mình mà xoa đầu Tiểu Từ: "Không phải đặc biệt chọn đâu, mấy thằng nhóc kia đều thích ăn sườn xào chua ngọt."

    Thật ra, trong mấy lần hẹn ăn tối, Tiểu Từ mơ hồ có cảm giác anh Cố không thật sự thích đồ ăn chua ngọt, ít nhất cũng không ghét, bởi vì hôm đó, anh cũng ăn không ít món sườn chua ngọt vị mù tạt.

    Đến trưa, các món ăn đã được dọn lên hết, mọi người quây quần quanh bàn không ngừng cảm thán, đồ ăn hôm nay thật sự rất tuyệt vời và đáng ngạc nhiên, thịt rau có đủ, còn thêm hai phần sườn xào chua ngọt.

    Phải biết, bình thường ăn đồ bên ngoài, anh Cố thường không gọi mấy món chua ngọt hay mấy món quá nhiều vị chua đâu.

    "Woa, lão đại, hôm nay còn có sườn xào chua ngọt nữa, không phải anh ghét nhất là mấy món chua ngọt sao?"

    Lỗ tai anh Cố vô tình đỏ lên: "Muốn ăn thì ăn, không ăn thì xéo đi!"

    Thế là mọi người dùng bữa rất vui vẻ, đương nhiên không bao gồm Tiểu Từ.

    Thứ nhất, cô không hiểu rõ về Cố Nam lắm, thậm chí cô còn không nhận ra rằng anh không ăn đồ chua ngọt.

    Thứ hai, cô phát hiện ra, hai phần sườn chua ngọt mà Cố Nam gọi quá ít, thậm chí cô còn không ăn được mấy miếng!

    Tất nhiên, vẻ mặt của Tiểu Từ không thể qua mắt anh Cố, người luôn nhìn cô. Anh Cố biết rằng vẻ mặt của Tiểu Từ là chán nản, sự chán nản này không thoát khỏi việc cô cứ nhìn chằm chằm vào món sườn xào chua ngọt mà cô yêu thích nhất.

    Sau bữa trưa, có người đề nghị ra vườn hái đào, nho và dưa hấu đã chín. Mọi người hái vui vẻ không biết mệt, nhưng khi Tiểu Từ nghỉ ngơi một mình ở bãi cỏ cạnh vườn trái cây, cô mới phát hiện anh Cố đã biến mất từ lúc nào.

    Nhưng chỉ trong vài giây, một đ ĩa sườn xào chua ngọt có vị ngọt của trái cây trên bàn tay của anh Cố xuất hiện trước mặt Tiểu Từ.

    "Biết có người ăn chưa no rồi."

    Không nói gì, Tiểu Từ cầm miếng sườn chua ngọt nhìn anh Cố.

    "Ăn nhanh đi, đem trái cây đến nhờ ông chủ chế biến một phần sườn xào chua ngọt đặc biệt cho cô đó."

    "Cố Nam, cảm ơn anh!"

    "Nếu muốn cảm ơn tôi thì trước khi về Hàng Châu mời tôi một bữa thật thịnh soạn đi."

    "Được."

    Gia vị của nước ép đào làm cho món sườn chua ngọt trở nên tươi mát hơn, thêm mấy quả nho tô điểm khiến món sườn có thêm nhiều màu sắc hơn, bên trong còn trang trí thêm một loại rau màu trắng, sau khi nếm qua, Tiểu Từ mới phát hiện đó là vỏ dưa hấu, trước đây, cô từng ăn sườn xào chua ngọt có vị cam, nhưng cô lại thích vị trái cây được anh Cố chuẩn bị chu đáo hơn.

    Cố Nam, cảm ơn anh đã chiều chuộng và quan tâm tôi ở nơi thành phố xa lạ này như vậy.
     
    10 Bước Sườn Xào Chua Ngọt Của Anh Cố
    Chương 4: Sườn Xào Chua Ngọt Vừa Đen Vừa Cháy


    Sau khi đồng ý với anh Cố, Tống Tiểu Từ có chút lo lắng vì có người nào đó…không biết nấu ăn!

    "Hu hu hu, sao lúc đó tự nhiên bị nóng đầu mà đồng ý với anh ấy vậy!"

    Vì vậy, Tiểu Từ đang lăn lộn trên giường một lúc, đành phải mở điện thoại di động lên, dùng WeChat để cầu cứu trên nhóm ẩm thực.

    [Tiểu Từ cần giúp đỡ! Làm thế nào để trở thành đầu bếp trong một ngày! Làm sao để làm món sườn xào chua ngọt thật ngon đây!]

    Vì vậy, bài đăng mới nhất trên Khinh Thực Đại của Tống Tiểu Từ biến thành một đoạn tin xin giúp đỡ, khiến những người đam mê ẩm thực đang chờ đợi bị mơ hồ và khó hiểu.

    Foodie A: Không phải bạn nói là sẽ không bao giờ nấu ăn sao???

    Foodie B: Đang chờ cập nhật nhưng chỉ có một câu hỏi???

    Foodie C: Có phải tôi là người duy nhất nghĩ Tiểu Từ sẽ trở thành mẹ hiền vợ đảm không???

    ...

    Đúng như dự đoán, không ai trong số họ đáng tin cậy. Trong khi tuyệt vọng, Tiểu Từ đã phải nhờ đến sự giúp đỡ của người bạn thân nhất của mình. Dưới sự hướng dẫn qua tin nhắn, giọng nói và video ngắn từ bạn thân, dù không có cơ hội thực hành, Tiểu Từ vẫn bắt đầu với biểu cảm quyết thấy chết không sờn.

    "Tôi đi mua đồ ăn, bây giờ qua đón cô."

    "Được..."

    "Sao giọng cô nghe yếu vậy? Bị say nắng à?"

    "Không, tôi sẽ đợi anh ở bãi đậu xe của khách sạn."

    Sau khi cúp điện thoại, Tiểu Từ bấm vào đoạn video nấu ăn ngắn do bạn thân gửi đến, vội vàng âm thầm ghi nhớ.

    Nhưng khi nấu sườn xào chua ngọt ở nhà anh Cố, Tiểu Từ vẫn không nỡ nhìn kiệt tác của mình...Một đ ĩa sườn chua ngọt có màu sẫm đến mức khó nhìn rõ bề ngoài của miếng sườn được dọn ra bàn.

    Mặc dù anh Cố đã chuẩn bị tâm lý cho mình khi ngửi thấy mùi lạ, nhưng khi anh thật sự nhìn thấy đ ĩa sườn chua ngọt thì tâm trạng vẫn có chút vi diệu.

    Sau khi rót một ly nước chanh cho Tiểu Từ, anh Cố nhìn Tiểu Từ đang có chút ngại ngùng, hắng giọng: "Ngồi xuống ăn đi!"

    Nói xong, anh mở từng đ ĩa thức ăn ra, những đ ĩa này đã được đặt trên bàn và che kín trước khi Tiểu Từ đến. Đó là những món ăn gia đình đơn giản, cà chua đường trắng, thịt bò xào nấm tràm, cải làn luộc.

    Nhìn thấy nét mặt Tiểu Từ chán nản, không muốn ngồi xuống, anh Cố lại cúi đầu cười nói: "Cà chua đường trắng, thịt bò xào nấm tràm, cải làn luộc, khiến cô Tống chê cười rồi!"

    Nghe được lời của anh Cố làm cho Tiểu Từ bật cười, cô không hề xấu hổ mà ngồi xuống cầm ly nước chanh và cụng ly với anh Cố, anh Cố không uống rượu, mặc dù dùng ly đế cao nhưng chỉ uống nước nho.

    Tiểu Từ có vẻ hơi xấu hổ, nhưng anh Cố vẫn đưa đũa vào phần sườn cháy đen của Tiểu Từ, khi dùng đũa gắp, từ miếng thịt đó, có thể thấy được phần sườn trắng nõn đã chín, không còn tơ máu, xem ra sẽ không bị tiêu chảy.

    Cắn một miếng, không cần tiền, không cần mạng...cô gái này cần răng!

    Cuối bữa ăn, anh Cố ăn hết đ ĩa sườn chua ngọt với cơm, khoa trương hơn là Tiểu Từ đã ăn hết ba món còn lại!

    Vuốt v e cái bụng tròn của mình, Tiểu Từ nhìn anh Cố đang dọn dẹp, nói: "Không ngờ anh lại biết nấu ăn."

    "Tôi cũng không ngờ một người thích ăn uống như cô lại không thể nấu ăn."

    Tiểu Từ đứng dựa cửa bếp giơ nắm đấm về phía anh Cố, làm như nữ hiệp cầu xin lòng thương xót, đeo tạp dề đi rửa bát.

    Một bữa sườn chua ngọt vừa đen vừa cháy, không nhận ra được mùi vị, khiến anh Cố cảm thấy có chút xúc động, nhớ lại một câu mình từng xem hồi đó.

    Rất văn chương nhưng lại rất chính xác.

    Ai đến từ sông núi biển hồ, nhưng lại chịu bó buộc trong bếp núc mỗi ngày và tình yêu.
     
    10 Bước Sườn Xào Chua Ngọt Của Anh Cố
    Chương 5: Sườn Chua Ngọt Trên Đường Về


    Tống Tiểu Từ sắp bắt đầu đi học lại, hôm nay là ngày cô trở về. Tống Tiểu Từ sợ độ cao và say máy bay nên tàu hỏa và đường sắt cao tốc đã trở thành phương tiện di chuyển phổ biến nhất của cô khi ra ngoài.

    Ngồi trong xe của anh Cố, Tiểu Từ nhìn anh Cố giúp cô đặt hành lý qua gương chiếu hậu, trong lòng cô chợt dâng lên một cảm giác không nỡ.

    "Chúng ta đến ga tàu cao tốc vẫn còn hơi sớm. Tôi dẫn cô đi ăn món ngon gần ga tàu cao tốc được không?"

    Một tay Anh Cố cầm vô lăng nhìn Tiểu Từ ở ghế phụ, trong lòng có chút giằng co, anh Cố rất có cảm tình với Tống Tiểu Từ, từng vẻ mặt của cô đều được anh ghi nhớ nhưng anh không phải là nam sinh 17 18 tuổi, anh muốn yêu đương với Tống Tiểu Từ nhưng anh càng muốn mối quan hệ này lấy hôn nhân làm tiền đề, tuy nhiên, cô có đồng ý không, cô mới 20 tuổi thôi, còn chưa tốt nghiệp đại học nữa.

    Sau khi sửng sốt một lúc, Tiểu Từ vẫn từ chối.

    "Không được rồi, tôi muốn đến sớm để gọi video cho mẹ."

    "Ừm, được."

    Anh Cố không ép buộc, vì dọc đường có đài FM nên dù hai người có suy nghĩ riêng nhưng không gian cũng không yên tĩnh.

    Cô gái và chàng trai trong đài FM cứ trêu chọc nhau cho đến khi họ phát ca khúc "Siêu Nhân Không Thể Bay" của Châu Kiệt Luân.

    "Chúng ta, có thể tiếp tục liên lạc không?"

    Tiểu Từ bối rối nắm lấy áo của mình, hỏi.

    "Có thể, điện thoại của tôi 24 giờ cũng không tắt máy."

    "Được..."

    Tiểu Từ dừng một chút, không biết nên nói gì, cuối cùng nhẹ nhàng thở dài nói: "Cố Nam, cảm ơn anh."

    "Không cần cảm ơn, chúc cô đi đường thuận lợi."

    Anh Cố giơ tay chạm vào đầu Tiểu Từ trước khi quay lại xe, dù sao thì anh cũng không thể dừng lại lâu được, không sao, còn có thể liên hệ bằng điện thoại mà, anh Cố tự nhủ với bản thân.

    Tống Tiểu Từ vẫy tay với xe của anh Cố, anh Cố hạ kính nhìn, anh biết, bản thân mình không thể thoát khỏi ánh mắt quá thuần khiết của Tiểu Từ.

    Cô bước qua khu kiểm tra an ninh với chiếc vali và hai chiếc túi nhỏ, cho đến khi lên tàu, Tiểu Từ vẫn không lấy điện thoại ra xem vì sợ thất vọng, sợ không nỡ.

    Cô thừa nhận mình không nỡ xa Cố Nam, nhưng sau khi cô rời đi, Cố Nam không hề tỏ tình, có lẽ anh chỉ coi cô như một người qua đường, một đứa em gái cần được chăm sóc.

    Tuy nhiên, khi Tiểu Từ mở chiếc túi nhỏ cô mang theo để tìm tai nghe, cô thấy anh Cố đã chuẩn bị một hộp cơm trưa màu hồng và tờ giấy nhắn nhỏ.

    "Cô Tống, đừng quên món sườn chua ngọt của cô. Cố Nam."

    Đôi lông mày căng thẳng lập tức biến mất ngay khi mở hộp cơm trưa.

    Những miếng sườn chua ngọt được xếp gọn gàng một bên, một bên hộp cơm là đậu bắp, trên cơm có vài con tôm đã được bóc vỏ, được xếp thành hình trái tim, ở giữa là dưa muối do anh Cố làm, không quá mặn hay cay nhưng rất ngon miệng.

    Món sườn chua ngọt trong hộp cơm hôm nay chắc chắn là do chính tay anh Cố làm. Thật ra bản thân món sườn chua ngọt đã là một món ăn có vị chua ngọt rồi, vị chua ngọt là vị được nấu nhiều nhất trong ẩm thực Trung Quốc, nhưng cách làm lại khác nhau hoàn toàn, không biết vì sao, lúc này, Tiểu Từ cảm thấy món sườn xào chua ngọt do anh Cố chuẩn bị là món ngon nhất trên thế giới, hơi cay, không quá chua ngọt, quả nhiên giống hệ khẩu vị của anh, hơi cay, không thích ăn chua.

    Hộp cơm trưa ấm áp chứa đầy chân tình của anh Cố khiến Tống Tiểu Từ lặng lẽ đưa ra quyết định trên chuyến tàu trở về, nhưng cô không vội nói ra, được rồi, thật ra bây giờ cô rất muốn nói với Cố Nam, nhưng điện thoại di động của cô bị hết pin, cô lại bị mất sạc dự phòng khi đi mua sắm ở phố người Hồi vào vài ngày trước. Ban đầu, anh Cố đề nghị mua cho cô một cái mới nhưng cô đã từ chối!

    Tống Tiểu Từ! Từ đây về sau! Tuyệt đối! Đừng từ chối người khác mù quáng như vậy!

    Cô rất muốn nói, Cố Nam tỏ tình đi, cô sẽ chấp nhận!
     
    10 Bước Sườn Xào Chua Ngọt Của Anh Cố
    Chương 6: Sườn Chua Ngọt Vị Yêu Xa


    Tây An, Hàng Châu, 1.300 km. Khoảng cách 1.300 km đã chia hương vị sườn chua ngọt thành hai loại ẩm thức, một Tứ Xuyên, một Chiết Giang.

    Sườn chua ngọt là một kiểu món nguội nổi tiếng trong ẩm thực Tứ Xuyên, được chế biến bằng phương pháp chiên chín, chiên trong dầu nóng mang theo sự nhiệt huyết và cay nóng của ẩm thực Tứ Xuyên, gia vị cũng không quên thêm hành, gừng và tiêu.

    Sườn chua ngọt trong ẩm thực Chiết Giang là món ăn được nấu chín, nguyên liệu phong phú, cách chế biến cũng dựa trên sự tinh tế của người miền Nam, đủ sắc, hương, vị.

    Thật ra, ngày hôm đó, sau khi trở về Hàng Châu, Tiểu Từ đã được anh Cố tỏ tình.

    "Cố Nam, em đến Hàng Châu rồi! Chỉ là điện thoại của em hết pin, nên chưa liên lạc được với anh!"

    "Ồ, sườn xào chua ngọt đặc chế của nhà họ Cố có ngon không?"

    "Ngon lắm luôn! Có người còn hỏi em mua ở đâu nữa."

    "Vậy em muốn ăn cả đời không?"

    Anh Cố cảm thấy tim mình đập hơi nhanh khi nghe thấy sự im lặng đột ngột ở bên kia điện thoại.

    "Tiểu Từ, nếu..."

    Còn chưa kịp nói ra điều mình đang nghĩ thì đã nghe thấy tiếng cười yếu ớt của Tiểu Từ.

    "À...muốn..."

    "Vậy anh sẽ nấu cho em cả đời."

    Vì vậy, trong chương này không có sườn chua ngọt để ăn, chỉ có cơm chó do yêu xa tạo ra. Anh Cố và Tống Tiểu Từ vì sườn xào chua ngọt mà ở bên nhau.

    Thật hiếm khi có ngày anh Cố cập nhật vào vòng bạn bè.

    Sườn xào chua ngọt, Tống Tiểu Từ.

    Bức ảnh kèm theo là dáng vẻ đáng yêu của Tống Tiểu Từ khi ăn sườn chua ngọt vào đêm họ gặp nhau lần đầu.

    Phần bình luận bùng nổ, chó độc thân Cố Nam yêu đương rồi.

    Vì vậy, hiếm khi Tống Tiểu Từ lại cập nhật nhật ký du lịch ẩm thực ở Tây An.

    Bức ảnh tâm điểm mới nhất trên diễn đàn là món sườn xào chua ngọt do anh Cố làm.

    Nguyện người giúp tôi đun sôi những góc cạnh sắc bén trong cuộc sống thành món súp dịu dàng nhất.

    Nguyện người giúp tôi biến hy vọng của tôi đối với cuộc sống thành những khoảnh khắc ngọt ngào nhất.

    Ừm, không sai, những người đam mê ẩm thực cũng bùng nổ. Tống Tiểu Từ nhất định là đang yêu, nếu không thì sao có thể viết ra những lời dịu dàng như vậy!

    Ôi đừng mà, hình như chúng ta bị dồn một nắm cơm chó lớn rồi!

    Ôi trời, sườn xào chua ngọt thật sáng tạo và độc đáo!

    Thật ra, Tống Tiểu Từ cũng âm thầm thêm một từ khóa dành cho Cố Nam trên diễn đàn, cô hy vọng đây sẽ là một bất ngờ nhỏ dành cho Cố Nam, một bất ngờ nho nhỏ, ấm áp và vui vẻ.
     
    10 Bước Sườn Xào Chua Ngọt Của Anh Cố
    Chương 7: Sườn Chua Ngọt Biết Bay


    Thời gian vô tình trôi đi, tiếng côn trùng ríu rít của mùa hạ vẫn chưa kết thúc, mùa xuân năm sau đã lặng lẽ đến.

    Mối quan hệ giữa anh Cố và Tiểu Từ cũng kéo dài hơn nửa năm.

    "Anh đang làm gì vậy?"

    Sau giờ học, Tiểu Từ trở về ký túc xá với tâm trạng chán ăn, hỏi anh Cố qua WeChat.

    "Tan học rồi sao? Sếp lớn đang họp, sản phẩm sẽ ra mắt vào tháng sau."

    Từ khi yêu nhau, anh thường xuyên lướt điện thoại trong các cuộc họp, nhưng Tiểu Từ của anh cũng là ngôi sao nhỏ may mắn của anh, luôn có thể cho anh rất nhiều ý tưởng và linh cảm.

    "Ồ, vậy anh làm việc đi, em ngủ trưa một chút."

    "Ngoan, ăn xong rồi hẵng đi ngủ."

    "Không muốn ăn, muốn ăn sườn xào chua ngọt anh làm..."

    "Vậy em ngủ một chút đi, khi nào dậy thì báo cho anh biết."

    Anh Cố đặt điện thoại di động xuống, nhìn đồng hồ. Vốn dĩ anh muốn nói với Tiểu Từ vì buổi ra mắt sản phẩm của công ty nên phải bay đến Thượng Hải vào ngày mai, anh có thể bắt tàu cao tốc đến Hàng Châu để gặp cô, nhưng anh cảm thấy cô quá mệt nên không nói nhiều.

    Nhưng mà Tiểu Từ của anh vừa nói gì, muốn ăn sườn chua ngọt do anh làm, ừm...

    Chuyến bay gần nhất đến Hàng Châu là lúc 4 giờ 30, hiện tại chưa đến 3 giờ, mất khoảng 40 phút để lái xe đến sân bay. Gần công ty có chợ, trong vòng 10 phút có thể mua được nguyên liệu nấu ăn.

    Đầu óc anh Cố nóng lên, anh cảm thấy tuổi trẻ thì phải bốc đồng một lần. Nhưng năm nay anh 25 tuổi rồi, vẫn còn trẻ sao?

    Vội vàng mua sườn hút chân không ở chợ, một ít gia vị và các món ăn kèm khác, rồi lái xe ra sân bay.

    Anh đã nhờ đồng nghiệp mua vé máy bay, lái xe thì hơi bất tiện, nên anh chỉ lấy chứng minh thư, điện thoại di động và pin dự phòng rồi đi.

    Khi đậu xe ở sân bay, anh Cố cảm thấy mình có hơi hấp tấp, sau khi suy nghĩ kỹ, anh để xe ở sân bay, lấy nguyên liệu đã mua, đổi vé lên máy bay rồi chờ kiểm tra an ninh.

    Chuyện anh Cố hấp tấp bay đến Hàng Châu, Tiểu Từ biết được là sau khi tỉnh dậy, gọi điện cho anh Cố, nhưng phát hiện điện thoại của anh đã tắt được ba tiếng.

    Đừng hỏi sao cô biết, anh Cố đang đứng dưới lầu nhà cô, sao cô có thể không biết?

    "Tiểu Từ, xuống lầu đi."

    Nhìn anh Cố ở tầng dưới, Tiểu Từ cảm thấy khó tin. Anh Cố mặc áo sơ mi, tay xách một bình giữ nhiệt.

    "Không phải muốn ăn sườn xào chua ngọt sao? Cô Tống, đồ ăn của cô đã tới rồi!"

    Khi Tiểu Từ cắn một miếng sườn chua ngọt do anh Cố mang tới, một cảm giác chân thật lan tràn.

    Là Cố Nam tự làm, nhưng không cay. Nước mắt xúc động đến mức trào ra, rưng rưng nơi khóe mắt.

    Sau đó, anh Cố giải thích anh xin nghỉ phép đi mua đồ để bay. Khi xuống máy bay, Cố Nam bắt xe đến trường của Tiểu Từ, ở gần đây tìm một quán ăn xin nấu nấu nhờ, làm cho cho Tiểu Từ một phần sườn xào chua ngọt và cải thìa xào.

    "Hình như anh quên mua ớt ở chợ rồi, khi nãy ở nhà hàng Thượng Hải kia, anh cũng hỏi xin một trái ớt, dù sao khẩu vị ở đây cũng hơi nhạt, suờn chua ngọt lại chỉ làm mỗi sốt cà chua, cho nên hôm nay anh tạm thời sửa lại vị sườn chua ngọt của nhà họ Cố, không biết em ăn quen không."

    Tiểu Từ không trả lời anh Cố mà chỉ đặt đũa xuống ôm lấy anh khi anh đang nói huyên thuyên.

    "Cố Nam, cảm ơn anh."

    "Nếu thật sự cảm ơn anh thì phải ăn thật ngon nha."

    Vươn tay ôm lại Tiểu Từ, thật là nhớ cô, mặc dù mỗi tháng, khi đi công tác, đều cố ý đến Hàng Châu thăm cô, nhưng yêu xa quá khổ, không phải lúc nào cũng có thể kiên trì.

    Thỉnh thoảng, anh Cố tự hỏi nếu không đi công tác hoặc anh rất nghèo, thì liệu anh và Tiểu Từ có thể duy trì mối quan hệ như vậy được không.

    "Cố Nam, học kỳ tới em phải đi thực tập. Mẹ em muốn em ở lại Hàng Châu, nhưng em muốn tự mình thuê nhà, không muốn ở nhà ăn nhờ ở đậu."

    "Ừm, đúng rồi, thuê nhà là tiện nhất, như vậy anh không cần phải tìm chỗ nấu ăn cho em nữa!"

    Sau khi ăn cơm với Tiểu Từ, Cố Nam tìm chỗ rửa bình giữ nhiệt rồi cùng cô đi dạo, sau đó bắt taxi đến ga tàu cao tốc.

    Đứng trước cổng trường, Tiểu Từ nghĩ thầm, nếu Cố Nam không nỗ lực, liệu mối tình yêu xa của họ có hạnh phúc như vậy không?

    Điện thoại rung nhẹ, là tin nhắn WeChat của anh Cố.

    - Tiểu Từ, siêu nhân không thể bay, nhưng anh có thể bay.

    Còn chưa trả lời, anh Cố đã nhắn thêm tin thứ hai.

    - Còn có thể bay với món sườn xào chua ngọt của nhà họ Cố mà em yêu thích nhất.
     
    10 Bước Sườn Xào Chua Ngọt Của Anh Cố
    Chương 8: Chó Sườn Mèo Chua Ngọt


    Thời gian năm tư đến rất nhanh, vì nửa học nửa nghỉ nên Tiểu Từ nhanh chóng thuê một căn phòng gần trường.

    Tuy nhiên nhà là kiểu nhà thuê chung, căn nhà 2 phòng ngủ và 1 phòng khách được chia làm 3 căn phòng nhỏ riêng biệt, mỗi phòng đều có cửa chống trộm riêng, phòng vệ sinh và phòng bếp là khu vực dùng chung.

    Vì vậy, khi Tiểu Từ nói chuyện video với anh Cố, anh Cố khá hài lòng.

    Tiểu Từ bật camera trước của điện thoại lên, nói chuyện với anh Cố, dạo này anh hơi bận, "Em hơi cô đơn một chút. Hai chị hàng xóm đều phải đi làm, bình thường chỉ có một mình em ở nhà."

    Anh Cố ngẩng đầu lên, kéo cà vạt ở cổ áo cho thoải mái, nhìn điện thoại với vẻ cưng chiều, "Gần đây không ra ngoài tìm đồ ăn à?"

    "Không muốn ra ngoài lắm, tuần trước em mới đi Ô Trấn."

    Nhìn anh Cố ở trong điện thoại, Tiểu Từ tính toán hai người mới chỉ gặp nhau vào cuối tháng trước, cùng nhau tổ chức sinh nhật cho anh Cố, Tiểu Từ đã mua cho anh chiếc cà vạt bạc hẹp bằng tiền nhuận bút của cô, nhưng bây giờ cô lại rất nhớ anh, nhớ anh vô cùng.

    "Vậy thì tuần này em nên nghỉ ngơi thật tốt, viết bài cho Khinh Thực Đại đi, gần đây cập nhật hơi ít thông tin, bạn thân em nhắn tin cho anh hỏi có phải anh hay lảm nhảm chiếm hết thời gian của em hay không."

    Anh Cố cúi đầu cười, lướt qua mấy hồ sơ, ký tên mình vào.

    Sau khi nghe anh Cố phàn nàn về cô bạn thân, Tiểu Từ mím môi. Rõ ràng là bạn thân của cô đã ra nước ngoài cùng bạn trai, làm gì có thời gian dành cho cô, "Không có đâu, rõ ràng là gần đây do em lười quá mà thôi."

    "Vậy cô bé lười biếng mau đi ăn chút đồ rồi đi viết bài đi."

    Thật ra, anh Cố, anh có thể đừng chiều chuộng Tống Tiểu Từ như con gái như vậy được không, rõ ràng bản thân mới là người bận rộn, mỗi ngày ở công ty tăng ca, dung ké wifi công ty gọi video, còn ngược đãi đám chó độc thân tăng ca cùng với anh nữa!

    "Vậy em đi viết bài, anh nhớ ngoan ngoãn ăn cơm, tối nay em ăn thịt miếng và hành tây, anh xem mà làm nha!"

    "Tuân lệnh, thịt miếng và hành tây, lập tức gọi ngay!"

    Đây là một thỏa thuận nhỏ giữa anh Cố và Tiểu Từ sau khi Tiểu Từ chuyển đi. Họ có thể ăn sáng và ăn trưa tùy thích, nhưng hẹn phải ăn tối giống nhau, dù sao cũng không quá thích ăn tối, cảm thấy ăn sẽ dễ bị béo phì, lại thêm công việc quá bận rộn nên họ thường bỏ qua buổi tối.

    Vì thế sau khi thỏa thuận như vậy, hai người thường xuyên ăn tối qua màn hình, ăn theo phong cách giống nhau, như thể đang ở cạnh nhau vậy.

    Nhưng sau vài ngày kể từ hôm thỏa thuận, anh Cố đã thất hứa! Hơn nữa không phải vì anh Cố phải đi xã giao.

    Đến giờ ăn tối, các cuộc gọi điện thoại và video đều không có ai nghe, điện thoại cũng tắt máy, Tiểu Từ lo lắng Cố Nam có chuyện gì đó nên canh đúng giờ tan làm, gọi cho đồng nghiệp trong công ty anh Cố, họ còn tưởng Tiểu Từ tới đó.

    Tống Tiểu Từ có chút bực bội, họ đã ở bên nhau lâu như vậy, anh Cố chưa bao giờ như thế này. Quả nhiên, yêu xa vẫn có rủi ro.

    Đúng vậy, gần đây, cô gái này đang cảm thấy khủng hoảng. Cảm giác khủng hoảng này đến từ sự lải nhải của người bạn thân nhất về việc phân tích mối quan hệ yêu xa của cô.

    "Lão Cố (vâng, lão Cố già như vậy, anh lớn hơn Tiểu Từ mấy tuổi thôi mà), công việc và các mối quan hệ của anh ấy đều ở Tây An, à, đúng rồi, nhà, xe, ba mẹ, người thân, bạn bè cũng ở đó, cho nên hai người thường xuyên yêu xa thì chỉ là tạm thời thôi, cậu có nghĩ đến cô chú sẽ không thể gả cậu ra ngoài Chiết Giang được, lão Cố cũng không thể đến Hàng Châu để bắt đầu lại từ hai bàn tay trắng!"

    Đúng vậy, thỉnh thoảng Tiểu Từ tự hỏi liệu cô có quá ích kỷ hay không, gốc gác của anh Cố là ở Tây An, mà cô thì không gả ra ngoài Chiết Giang, tình yêu của họ thật sự dựa trên món sườn xào chua ngọt cho đến khi kết hôn sao?

    Nghĩ đến đây, Tiểu Từ cảm thấy có chút khó chịu, chẳng lẽ mối quan hệ yêu xa của họ thật sự không thể giống như những câu chuyện HE, không thể là một ngoại lệ trong hàng triệu người được sao? Những giọt nước mắt không kịp đề phòng rơi xuống, cô cứ mơ hồ mà khóc, đến khi điện thoại vang lên, không nhìn người gọi mà đã nhấc máy.

    " Tiểu Từ, mở cửa cho anh."

    Anh Cố đứng ngoài cửa, cảm thấy hơi lạnh. Mưa ở Hàng Châu rơi xuống không cho người ta chút cơ hội đề phòng chút nào, quan trọng nhất là anh chỉ mặc mỗi áo sơ mi thôi.

    Nghe giọng mũi của anh Cố, Tiểu Từ chân trần nhảy ra khỏi giường, chạy ra cửa mà không hề suy nghĩ. Khi cô mở cửa, anh Cố hơi ướt đứng ngoài cửa với một cái túi đựng mèo, bên trong là một chú mèo Anh lông ngắn.

    "Điện thoại của anh bị rơi hỏng khi lên máy bay rồi..."

    Cho nên không gọi trước cho em được...

    Còn chưa kịp nói hết câu, Tiểu Từ đã lao vào vòng tay của anh Cố, anh Cố có chút chần chừ lùi lại vì trời mưa, người anh hơi lạnh.

    "Đừng nhúc nhích, để em ôm một chút."

    "Ừm."

    "Sao đột nhiên lại tới đây?"

    "Anh đoán là em nhớ anh rồi."

    "Ừm, nhớ anh."

    "Anh đoán em cần Chua Ngọt ở cùng với em."

    Anh Cố lắc tay trái đang cầm túi đựng mèo ra hiệu cho Tiểu Từ buông anh ra. Tiểu Từ rất xúc động khi nhìn thấy chú mèo Anh lông ngắn trong túi. Khi mới chuyển đến đây, cô đã nói với anh Cố rằng cô cảm thấy ở nhà hơi cô đơn.

    Không ngờ, anh Cố đã đọc kỹ từng bài viết của cô, cô thích nhất là mèo con Anh lông ngắn trắng này.

    Không nói thêm gì, Tiểu Từ nắm tay anh đi vào phòng cô, vừa lúc cô định quay người đi lấy khăn khô thì anh Cố đã tóm lấy Tiểu Từ, đẩy cô xuống giường, bản thân thì đi lấy dép lê, ngồi xổm xuống mang vào cho cô, rồi tự anh Cố đi tìm khăn khô lau tóc.

    "Cố Nam."

    Tiểu Từ trầm giọng nói, trong mắt không nhìn rõ cảm xúc.

    Thật ra, trong lòng anh Cố hơi hoảng sợ, sau khi anh xuống máy bay đã vội vàng mua điện thoại di động mới, khi nhìn thấy WeChat và tin nhắn nhắc cuộc gọi nhỡ trên điện thoại, anh thật muốn tự tát mình một cái.

    Làm chuyện bất ngờ hay quá rồi, làm cho Tống Tiểu Từ...Không biết chuyện gì đã xảy ra! Cũng có thể cô đang tức giận! Như vậy vẫn sẽ dỗ dành được!

    "Anh đây, chúng ta xuống lầu ăn gì đó đi, em chuyển qua đây có tìm được chỗ nào ăn ngon không?"

    Anh Cố giả vờ bình tĩnh, thật ra không phải anh cố ý, hôm Tiểu Từ nói bản thân hơi cô đơn, anh đã liên hệ với bạn, muốn mua một con mèo con Anh lông ngắn trắng, tìm mua thì khá dễ nhưng muốn lên máy bay thì phải làm một đống thủ tục.

    Sau vài ngày chờ đợi đến thứ Sáu, anh Cố vội vã tan làm về, đưa con mèo ra sân bay.

    "Cố Nam."

    Như không nghe thấy lời nói của anh Cố, Tiểu Từ lại gọi tên anh Cố.

    Anh Cố không thể bình tĩnh được nữa, nhanh chóng quỳ xuống bên cạnh Tiểu Từ. Anh vừa định mở miệng dỗ dành Tiểu Từ thì Tiểu Từ đã ôm chặt lấy anh.

    "Cảm ơn anh, anh luôn tốt với em như vậy, luôn quan tâm em như vậy."

    "Tiểu Từ ngốc."

    Sau khi nghe điều này, cuối cùng anh Cố cũng cảm thấy yên tâm, anh vỗ lưng Tiểu Từ, sau đó kéo cô ra, lặng lẽ nhìn vào mắt cô, anh Cố rất thỏa mãn, không được mấy giây thì tự hào nói với Tiểu Từ.

    "Anh còn nuôi một con chó đốm mà em thích ở Tây An, con chó này tên là Sườn, vậy là đủ Sườn Chua Ngọt rồi, ở bên em cũng ở bên anh."

    Tiểu Từ nhìn anh Cố hơi ướt, tính anh trẻ con hay khoe khoang, anh còn âm thầm khoe khoang tinh thần phấn chấn của họ, bọn họ, nhất định có thể vì duyên phận trên đ ĩa sườn chua ngọt mà đi đến cuối cùng, cô tin chắc như vậy, vì cô cũng nhìn thấy trong mắt anh Cố, chỉ có cô.

    Đêm đó, anh Cố không rời khỏi nơi ở của Tiểu Từ, anh làm món sườn chua ngọt mà cô yêu thích, anh cùng cô trêu chọc Chua Ngọt, tiện thể cho cô xem nhiều hình của Sườn ở nhà chị gái mình.

    Ồ, đừng nghĩ sai, nhấn mạnh là anh Cố chỉ trải chăn nệm nằm dưới đất, dù sao, kết quả chính là anh Cố vinh quang bị cảm lạnh. Anh Cố lại thay Tiểu Từ chuẩn bị ổ cát cho mèo thật tốt, sau đó thì anh đi ngủ, kết quả là Tiểu Từ ôm Chua Ngọt trong lòng, sau khi Cố ngủ thì cố ý chụp mấy tấm hình, chủ yếu là vì anh Cố không thích chụp tự sướng cho nên mỗi lần đều là Tiểu Từ tự chụp hình.

    Trong vòng bạn bè, Tiểu Từ đăng ảnh chụp cùng anh Cố.

    Chó Sườn mèo Chua Ngọt, có anh yêu em, em cũng yêu anh.
     
    10 Bước Sườn Xào Chua Ngọt Của Anh Cố
    Chương 9: Sườn Chua Ngọt Sau Khi Từ Chức


    Phản ứng dây chuyền sau khi Tiểu Từ đăng bài trên WeChat chính là...

    Ba mẹ của Tiểu Từ biết về sự tồn tại của anh Cố, người bạn thân nhất của Tiểu Từ hiểu quyết định của cô, Tiểu Từ show ân ái với bạn bè.

    Tiểu Từ mỉm cười nhìn những bình luận trong điện thoại. Cô và anh Cố sẽ không bao giờ chia tay, họ nhất định sẽ kết hôn.

    Khi anh Cố tỉnh dậy, cảm thấy vô cùng sảng khoái. Thậm chí anh còn ngạc nhiên khi thấy được nhắc đến trong vòng bạn bè.

    Mầm non cách mạng đã có được ánh sáng, cuối cùng cũng không cần làm giá đỗ nữa!

    Sau khi tìm thấy Tiểu Từ đang hâm sữa trong bếp, anh Cố ôm cô từ phía sau.

    "Tiểu Từ, cảm ơn em."

    Xoay người ôm lấy anh Cố, lúc này, tâm trạng của Tiểu Từ có chút phức tạp, sau khi đăng bài trong vòng bạn bè chưa đầy ba phút thì mẹ cô đã gọi điện cho cô để hỏi cô có nghiêm túc không và yêu cầu cô về nhà.

    Cô biết trước sau gì chuyện này cũng đến, nhưng cô không sợ, cô có anh Cố làm chỗ dựa, nhưng anh Cố vừa là áo giáp vừa là điểm yếu của cô, lỡ như ba mẹ cô thật sự ngăn cản cô thì sao? Cô cũng biết mình chưa tốt nghiệp đại học nhưng cô cũng không muốn giấu anh Cố nữa.

    Cô không nỡ buông tay Cố Nam vì anh đã vì đoạn tình cảm này mà chịu thiệt, cô biết anh yêu thương, chiều chuộng cô như vậy cũng rất nỗ lực, cô muốn được hạnh phúc cùng anh.

    "Tối nay mẹ em gọi em về nhà."

    Dù sao anh Cố cũng ăn cơm nhiều hơn cô mấy năm, có thể nghe được những lo lắng của Tiểu Từ, hiểu được cũng đồng nghĩa sẽ bị ức chế, dù Tiểu Từ cũng đã đủ tuổi kết hôn theo quy định pháp luật nhưng cô vẫn chưa tốt nghiệp đại học, cũng chưa tiếp xúc nhiều trong xã hội.

    "Anh có thể về với em được không?"

    "Được."

    Ba mẹ của Tiểu Từ không ngờ rằng anh Cố sẽ đến nên họ đã nói thẳng với anh Cố. Họ không muốn Tiểu Từ rời Chiết Giang chứ đừng nói đến gả cô đến Tây An xa xôi như vậy.

    Anh Cố mỉm cười với Tiểu Từ, xoa đầu cô, như thể anh đã đưa ra quyết định quan trọng nào đó, anh đứng dậy, cúi chào ba mẹ Tiểu Từ, nói: "Không sao, xin hãy cho con nửa năm, con sẽ không để bất kỳ mẫu thuẫn hay vấn đề nào xuất hiện để ngăn cản con ở Tiểu Từ đâu."

    Anh Cố rời đi với bóng lưng vững chắc, anh dặn Tiểu Từ ở nhà với ba mẹ cô đêm nay, còn anh thì trực tiếp đến sân bay, mua chuyến bay đêm để trở về Tây An.

    Trong WeChat, cả hai đều không biết nói chuyện thế nào, sự an ủi của anh Cố có chút nhợt nhạt. Anh không biết nửa năm nay mình có thể làm được những gì, nhưng anh tin chắc rằng nếu muốn mang lại hạnh phúc cho Tống Tiểu Từ, mình phải có quyết định thật quyết đoán.

    Tiểu Từ không biết nên nói thế nào, cô có chút bối rối, không ai biết nửa năm nữa sẽ xảy ra chuyện gì, cô sợ Cố Nam sẽ vất vả, sẽ chịu tủi thân.

    Không phải cô không đau lòng chuyện anh Cố phải thường xuyên thức tăng ca đêm, không phải cô không đau lòng khi thấy mắt anh Cố đầy tơ máu, râu thì mọc lún phún, không phải cô không đau lòng về việc anh Cố rất mệt mỏi khi cứ bay tới bay lui để gặp cô.

    Đêm đó không ai nói chuyện gì.

    Phải đến tối ngày hôm sau, một tin nhắn tạm biệt không có hình ảnh mới xuất hiện trong vòng bạn bè WeChat của anh Cố.

    Tống Tiểu Từ hoảng sợ, nhanh chóng bấm số của anh Cố, giọng nói mệt mỏi của anh vang lên ở đầu bên kia.

    "Cố Nam! Đừng nói tạm biệt! Em không muốn chia tay!"

    "Tiểu Từ, anh vừa từ chức."

    Từ chức...Chữ này văng vẳng bên tai Tiểu Từ...Anh đã ở công ty nhiều năm như vậy, nghe nói trong bốn năm anh đã làm việc chung đến 3 4 trăm người, anh cứ dứt khoát rời đi như vậy sao.

    "Anh muốn ở bên em, anh sẽ không chia tay."

    Nghe lời nói kiên quyết của anh Cố, anh chưa từng hứa hẹn điều gì với cô, ngoại trừ câu nói ban đầu là làm món sườn chua ngọt cho cô cả đời, anh vẫn âm thầm nghĩ cho cô, làm nhiều chuyện cho cô.

    "Được, em chờ anh."

    Sau cuộc điện thoại này, nỗi lo lắng của Tiểu Từ đã được buông xuống. Cố Nam của cô chắc chắn sẽ tìm ra cách.

    Mấy ngày nay, anh Cố rất bận, nhưng vẫn báo cáo với Tiểu Từ.

    Vào ngày thứ hai sau khi trở về Tây An, anh Cố đã nói chuyện nghiêm túc với ba mẹ mình, họ không có quá nhiều thắc mắc, đồng ý cho anh Cố đến Hàng Châu để phát triển, quả thật, khi họ nghe tin anh Cố đi Hàng Châu bắt đầu lại từ đầu thì cũng có chút lo lắng lo lắng, nhưng họ tin vào mắt nhìn của con trai mình, Tống Tiểu Từ xứng đáng, hơn nữa bây giờ giao thông rất thuận tiện, muốn gặp cũng dễ dàng thôi, giá vé máy bay cũng bình dân, Cố Nam không có thời gian bay nhưng hai vợ chồng già họ lại có nhiều thời gian.

    Vì vậy, mấy ngày nay, anh Cố bận rộn bàn giao công việc, đóng gói đồ đạc và rao bán căn nhà của mình ở Tây An ở công ty môi giới.

    "Anh thật sự đã quyết định đến Hàng Châu à?"

    Tiểu Từ có chút lo lắng hỏi anh Cố, cô thật sự hơi lo lắng về việc làm của anh Cố ở Hàng Châu, mấy năm nay, sự nghiệp của anh đều ở Tây An, anh có thể thích ứng ở đây sao.

    Anh Cố đeo tai nghe vừa thu dọn đồ đạc vừa nói đùa: "Cô Tống, ngày mai anh sẽ bàn giao nhà cho bên môi giới, bây giờ em hỏi anh vậy là dự định không cho anh về nhà sao?"

    "Không phải mà!"

    Tiểu Từ bất mãn đáp lại ở đầu bên kia của điện thoại.

    "Được rồi được rồi, ngày mai anh phải lái xe nên tối nay không thể nói cùng em lâu quá, em đi ngủ sớm đi, ngày mai đón anh."

    Anh Cố quyết định lái xe đến Hàng Châu, tuy có thể mua được xe ở Hàng Châu nhưng anh không muốn chờ làm thủ tục cho Sườn, thấy quá phiền phức.

    Hành trình mười tám tiếng lái xe, anh Cố cứ thế lái xe từ tám giờ đến hai giờ đêm.

    Ban đầu, Tiểu Từ mạnh mẽ yêu cầu anh Cố tìm một nơi để nghỉ ngơi, hoặc nghỉ tạm ở thành phố một đêm. Nhưng anh Cố từ chối rất chính đáng.

    "Tiểu Từ, một tuần của nửa năm đã trôi qua rồi, anh rất nhớ em."

    Trước kia, anh Cố chưa bao giờ nói những lời như vậy, cảm giác cưng chiều tràn đầy, nhưng nghĩ đến Cố Nam vì cô mà vượt ngàn dặm xa xôi đến Hàng Châu phát triển, lại nghe thêm câu này, mặt của Tiểu Từ cũng nóng lên.

    Khoảng hai giờ đêm, Hàng Châu không mấy náo nhiệt, khi anh Cố xuống xe, Tiểu Từ đã đợi ở tầng dưới.

    Thay vì lên lầu, anh lại gọi Tiểu Từ lên xe.

    "Không lên đó à?"

    "Nửa đêm, không thích hợp, anh dẫn em đến chỗ này."

    Anh Cố lái xe, mang theo Tiểu Từ đang buồn ngủ đi khoảng nửa tiếng, tốc độ vẫn rất nhanh. Trên đường đi, Tiểu Từ ôm Sườn cũng đang buồn ngủ, tuy không biết anh Cố muốn làm gì nhưng cô vẫn để anh lái xe chở đi.

    Một lúc sau, hai người lái xe đến một bãi đậu xe cao tầng gần đường phố.

    Nắm tay Tiểu Từ đi thang máy lên tầng 10, tầng này là căn hộ có hai phòng. Khi mở cửa, Tiểu Từ có chút kinh ngạc, phong cách trang trí nơi này rất giống phòng trong nhà hàng mà họ gặp nhau lần đầu.

    Dưới ánh mắt bối rối của Tiểu Từ, anh Cố từ từ nói: "Đây là căn nhà mà anh thuê nửa năm trước và đã sửa chữa lại, anh biết, một ngày nào đó, anh nhất định sẽ ở bên em."

    "Vậy là anh đã có ý định đến Hàng Châu để phát triển từ lâu, không phải anh giỏi quản lý, muốn mở một nhà hàng sao?"

    "Đúng vậy, cho nên, cô Tống, có thể hân hạnh mời cô làm vị khách đầu tiên của Tống Từ, thử món ăn đặc trưng duy nhất của nhà hàng, sườn chua ngọt của nhà họ Cố không?"

    "Vậy làm phiền đầu bếp Cố rồi."

    Tiểu Từ mỉm cười, cô thật sự không ngờ Cố Nam đã sớm tính toán cho tương lai của hai người, Cố Nam của cô vẫn luôn chiều chuộng và quan tâm như vậy!

    Nhưng khi mở tủ lạnh ra...anh Cố lúng túng, anh quên nhờ bạn bè ở Hàng Châu mua giúp nguyên liệu nấu ăn rồi...Haiz! Thiếu xót rồi!

    Cuối cùng, sau khi đi hàng ngàn dặm, ban đầu anh Cố muốn làm một bữa sườn chua ngọt cho Tiểu Từ, nhưng cuối cùng, hai người ở trong nhà hàng cùng nhau hút mì ăn liền, đừng hỏi Sườn ăn gì, người ta là chó hoàng gia nên được ăn cơm chó của vợ chồng Chua Ngọt nhà họ!

    Bạn hỏi tại sao phần này được gọi là Sườn Chua Ngọt Sau Khi Từ Chức, mọi người không thấy rằng sau khi anh Cố từ chức, anh ấy dự định mở một nhà hàng tên là "Tống Từ" ở Hàng Châu và có một món ăn được trưng là "Sườn Xào Chua Ngọt Nhà Họ Cố" sao?

    Haiz, mới đầu năm đã show ân ái, có cần nhanh vậy không?
     
    10 Bước Sườn Xào Chua Ngọt Của Anh Cố
    Chương 10: Một Món Sườn Xào Chua Ngọt Nổi Tiếng


    Tống Từ của anh Cố đã nhanh chóng tuyển người để khai trương. Vào ngày khai trương, anh nhận được không ít quà, thậm chí còn có bạn bay đến Hàng Châu để nếm thử tay nghề của anh, mọi người đến đều khen Tống Từ rất tốt.

    Chẳng bao lâu, dưới sự quản lý của anh Cố, Tống Từ không chỉ trở nên nổi tiếng trong các nhà hàng nhỏ mà còn trở nên nổi tiếng trên các nền tảng mua mang về.

    Món sườn chua ngọt của anh quả thật có nhiều hương vị khác nhau, vị cay, ngọt, chua, kết cấu giòn, mềm khác nhau, mỗi miếng sườn chua ngọt đều mang lại cho người ta một cảm giác khác nhau.

    Anh Cố cho biết sườn xào chua ngọt trong nền ẩm thực của Tứ Xuyên, Thượng Hải, Chiết Giang và Hoài Dương đều được gọi là sườn xào chua ngọt, nhưng mỗi món nơi đều được làm khác nhau, khi anh làm, cũng xem tùy tâm trạng.

    Nếu hôm nào anh ghen với ai đó, thì món sườn chua ngọt sẽ khá chua, nếu hôm nào anh vui vẻ, thì món sườn chua ngọt sẽ thiên vị ngọt hơn.

    Thôi, dù sao thì anh Cố cũng chỉ nấu ăn theo tâm trạng, tâm trạng nấu ăn đều phụ thuộc vào bà chủ sau lưng.

    Gần đây, Tiểu Từ thường xuyên cập nhật trên Khinh Thực Đại, cuối cùng, đều là nói về một nhà hàng mới nổi - Tống Từ.

    Nhiều người đam mê ẩm thực đã bình luận...

    Foodie A: Thật sự không phải do Tống Tiểu Từ mở sao???

    Foodie B: Món ăn ở đây rất ngon! Cảm ơn vì đã giới thiệu!!!

    Foodie C: Xin giao đến cho tôi với, ở Tây An không có lộc ăn, a a a!!!

    ...

    Đôi khi cô thấy mình thật sự rất may mắn, hôm đó đã lấy hết can đảm để ngồi cùng bàn với anh.

    Một tuần trước cuộc hẹn nửa năm, buổi chiều, Tiểu Từ đến Tống Từ, cô luôn cảm thấy hôm nay trong nhà hàng có mấy người hơi quen nhưng cô không nhớ nổi. Cô chỉ có thể liệt kê họ là những người đam mê ăn uống bình thường (Nhóm người đam mê ăn uống tỏ ra rất bất mãn! Hừ! Nhóm người thân cũng rất bất mãn! Ăn cơm nhà cô sao mà bị gọi là đam mê ăn uống! Cùng lắm là chỉ ăn sườn nhà cô thôi!)

    Anh Cố mỉm cười, sờ đầu Tiểu Từ đang ăn trái cây trong bếp, nói: "Đi thôi, hôm nay tầng hai không có ai cả."

    Tầng hai của Tống Từ là một phòng riêng rộng rãi, thường ngày chỉ nhận một bàn vào buổi trưa và một bàn vào buổi chiều, mà còn phải là đặt trước.

    Khi Tiểu Từ lên lầu, cô luôn cảm thấy hôm nay anh Cố rất kỳ lạ, anh không thường mặc áo sơ mi trắng khi nấu ăn, nhưng hôm nay anh đột nhiên mặc áo sơ mi trắng, cô lại cảm thấy có chút hoài niệm.

    Mở cửa tầng hai, đèn lại không bật, toàn bộ Tống Từ giống như mất điện không có một chút ánh sáng. Tiểu Từ nhất thời sợ hãi vì trời quá tối, cô cảm thấy bất an.

    Nhưng chỉ trong vài giây, tất cả điện thoại di động ở tầng dưới đều bật đèn pin, nhìn xuống tầng dưới. Anh Cố thay lễ phục, bưng đ ĩa sườn xào chua ngọt, bước từng bước lên cầu thang dưới ánh đèn. Mỗi bước anh đi đều có vài ánh sáng mờ nhạt từ những ngọn đèn dây nhỏ ở Tống Từ.

    Khi anh Cố đứng ở đầu cầu thang nhìn Tiểu Từ, Tiểu Từ cảm thấy phía sau có ánh sáng, đột nhiên quay đầu lại.

    Trong phòng có một chiếc TV lớn đang chiếu một đoạn video ngắn của cô và Cố Nam, góc quay rất rõ ràng, có vẻ rất ấm áp.

    Một hình trái tim lớn được sắp xếp trên đất với những ngọn nến điện tử và những cánh hoa. Ở giữa có dòng chữ tiếng Anh khiến mắt Tiểu Từ đỏ hoe, Marry Me.

    Bên tai vang lên bài hát Gặp Gỡ của Tôn Yên Tư, cô thích nhất là bài Gặp Gỡ của Tôn Yên Tư. Không phải Tiết Chi Khiêm cũng không phải Châu Kiệt Luân.

    Khi nhìn lại anh Cố, anh đã quỳ xuống và từ từ nói.

    "Ngay từ lần đầu gặp mặt, khi em bưng đ ĩa sườn chua ngọt đến, Tống Tiểu Từ, anh đã yêu em từ cái nhìn đầu tiên."

    "Lần thứ hai gặp nhau, vô tình mặc đồ đôi, Tống Tiểu Từ, khi đó, anh đã động lòng, cô gái xinh đẹp như vậy, anh tự nói với bản thân, nhất định phải cố gắng nắm chắc."

    "Lần thứ ba hẹn ăn đi ăn cơm, từng dáng vẻ khi em đang ăn quà vặt trên đường, có dễ thương, có xinh xắn, có cau mày, mỗi nét mặt của em đều khiến anh yêu thương, anh đều trân trọng."

    "Ngày anh đưa em đến gặp đồng nghiệp và bạn bè, anh nói với họ, em là cô gái mà anh muốn ở bên."

    "Sau này, trước khi em đi, em đến nhà anh nấu ăn, anh nhìn bóng lưng em trong bếp. Giây phút đó, anh mới biết cảm giác thỏa mãn và hạnh phúc tràn ngập là như thế nào."

    "Tống Tiểu Từ, lần đầu tiên em từ chối ăn cơm với anh ở ga tàu cao tốc, thật ra anh định tỏ tình với em ở quán ăn, dù gì cũng đã chuẩn bị kỹ rồi, em lại từ chối anh, nhưng anh thấy không sao, anh vẫn còn hộp cơm, nếu ngay cả khi thấy hộp cơm mà em vẫn không có ý gì với anh thì anh nghĩ mình nên quên đi, coi như bản thân tự đa tình thôi."

    "Nhưng sau đó, khi anh hỏi em muốn ăn món đó cả đời không, anh có chút sợ hãi, sợ em không đồng ý, nhưng may mắn là cuối cùng anh và em cũng ở bên nhau. Em thường hay ăn ngoài, không biết làm cơm cũng tốt, anh có thể dùng một món sườn chua ngọt để buộc dạ dạy của em lại."

    "Vì vậy, khi em nói muốn ăn sườn xào chua ngọt, đó là khoảnh khắc kích động nhất trong 20 mấy năm cuộc đời anh, lúc đó, anh hận bản thân không thể có đôi cánh, có thể bay đến làm cho em món sườn chua ngọt mà em yêu thích nhất."

    "Tống Tiểu Từ, đừng khóc, anh sẽ đau lòng, khi anh đưa Chua Ngọt đến cho em, lần đầu tiên thấy em khóc, khi đó, trái tim của anh đau như bị xé nát, mỗi nhịp đập cũng rất đau, xin lỗi, vì đã làm em buồn."

    "Khoảng thời gian hạnh phúc nhất bên em là hôm sau khi anh đưa Chua Ngọt đến, anh đang ngủ, còn em thì ở trong bếp hâm ấm sữa cho anh. Ngày đó đủ để chúng ta nhớ suốt đời, lần đầu tiên gặp ba mẹ em, anh rất căng thẳng, anh sợ vì không có đủ điều kiện sẽ bị ngăn cản. Chúng ta đã cùng nhau đi một hành trình êm đềm, không có cãi vã lớn, không có thăng trầm hay chia ly, chúng ta đã liều mạng yêu nhau đến lúc này, anh muốn ở bên cạnh em, cho nên khi nghe được những điều kiện mà ba mẹ em nói, trong lòng anh cũng thở phào nhẹ nhõm, dù sao có điều kiện vẫn tốt hơn những điều kiện mà không thể đạt được."

    "Cho nên, anh đã thực hiện kế hoạch của mình sớm một chút, thời gian nửa năm cũng rất dư dả, đủ để anh bén rể, nảy mầm, cũng xin lỗi em một lần nữa vì đã khiến em lo lắng cho anh, Tống Tiểu Từ, hôm nay cách của hẹn nửa năm một tuần, anh không muốn đợi nữa."

    Anh Cố đã nói rất nhiều về những suy nghĩ của anh, về những chuyện trong quá khứ mà cô chưa từng biết. Tiểu Từ nhìn thấy anh dùng một tay lấy ra một cái hộp nhỏ.

    "Đây là chìa khóa căn bên cạnh, em luôn hỏi sao căn bên cạnh không có ai ở, không phải chưa bán mà là khi anh quyết định phát triển ở Hàng Châu thì đã mua nó."

    "Anh muốn cho em một ngôi nhà!"

    "Tống Tiểu Từ, chúng ta kết hôn đi!"

    Lúc này, Tiểu Từ đã khóc đến đỏ cả mắt. Cô thật sự cảm động vì một đ ĩa sườn chua ngọt mà anh và cô đã đến được với nhau. Cuộc hành trình này là hành trình cả đời.

    Nhận lấy đ ĩa sườn xào chua ngọt vẫn còn ấm nóng từ tay anh, Tiểu Từ gật đầu không ngừng.

    Anh Cố lập tức đặt chìa khóa xuống đất, lấy chiếc nhẫn kim cương mà anh đã chuẩn bị từ lâu từ trong túi khác ra!

    DR, cả đời chỉ yêu một người!

    Hai người ôm nhau, ôm nhau thật chặt...

    Mãi cho đến khi Tiểu Từ bình tĩnh lại, cô mới nghẹn ngào nói trong vòng tay anh Cố.

    "Không phải anh hứa sau này sẽ không giấu em chuyện gì nữa sao?"

    "Thật sự không giấu em, đây là lời cầu hôn bất ngờ!"

    "Còn nhà thì sao? Lúc anh mua nhà, không phải thẻ của anh đang ở chỗ em sao?"

    "Có thể không nói được không?"

    "Anh thấy sao?"

    "Anh...mua nó từ Taobao!"

    Thế là, cuộc sống đời thường của hai người luôn ấm áp như vậy.

    Không cầu đại phú đại quý, chỉ cầu bình an khỏe mạnh.

    Hết
     
    Back
    Top Dưới