Khác 1/[ĐM] Tôi Dựa Vào Viết Truyện Kinh Dị Mà Nổi Tiếng Khắp Tinh Tế

1/[Đm] Tôi Dựa Vào Viết Truyện Kinh Dị Mà Nổi Tiếng Khắp Tinh Tế
Chương 199: Trấn Kiển (4)


Ánh mắt cổ dài dần trùng xuống.

Bây giờ, cô rốt cuộc đã hiểu tại sao ban đầu lại có người bình luận áng văn này là "Một tình yêu xấu xí đến thế".

Bởi vì Ngân Lưu Kim bị hủy dung, nên cô từ người tình trong mộng mà "tôi" nhung nhớ suốt ba năm trời, bỗng chốc biến thành thứ hồng thủy mãnh thú mà "tôi" tránh còn không kịp.

"Tôi" không muốn nói chuyện với cô nữa, chẳng buồn nhìn cô lấy một cái, ngay cả tập thơ của cô cũng vứt đi.

Loại tình yêu này... quả thực quá đỗi mong manh…

"Đến mức này sao?"

Cổ dài ngẩng đầu nhìn Tiểu Ngân bên cạnh: "Đàn ông các cậu, chỉ biết nhìn mặt thôi à?"

Tiểu Ngân tự dưng như bị dính đạn lạc, vô tội ăn một phát súng, đáp lại: "...

Cái gì mà 'đàn ông các cậu' chứ.

Chuyện này liên quan gì đến tôi."

"Cậu nhìn nhân vật chính xem, nói hết yêu là hết yêu luôn.

Lúc đầu thì nhớ Ngân Lưu Kim da diết, giờ thì ghét bỏ đến chết đi được.

Đến lời cũng lười nói."

Cổ dài hừ lạnh một tiếng.

"Thế thì tôi chỉ có thể nói, ngay từ đầu hắn đã chẳng yêu gì Ngân Lưu Kim, cũng chẳng yêu thơ của cô ấy.

Thế nên mới vứt bỏ dễ dàng vậy," Tiểu Ngân kéo văn bản lên phía trên, đọc lại một lần nữa.

"Thật ra tôi thấy thế này... nhân vật chính vốn chẳng yêu thơ, cũng chẳng yêu văn học đâu.

Cô xem, trước khi gặp Ngân Lưu Kim, hắn vẫn cho rằng thi sĩ toàn là lũ rên rỉ vu vơ làm màu văn vẻ.

Cái nhìn đó chỉ thay đổi sau khi hắn thấy mặt Ngân Lưu Kim thôi."

Cổ dài bĩu môi: "Thế mà hắn còn... gối đầu lên tập thơ của cô ấy mà ngủ cơ đấy?"

"Thay vì nói là hắn thích Ngân Lưu Kim, thì đúng hơn là hắn thích cái 'thiết lập nhân vật' của cô ấy, kiểu hình mẫu mỹ nữ thanh cao thoát tục trong thơ họa ấy.

Tập thơ chắc chỉ là món hàng đính kèm cho sự ngưỡng mộ đó thôi.

Hắn là thế, mà đám độc giả với cư dân mạng kia cũng thế.

Cho nên ——" Vế sau Tiểu Ngân không nói ra, chỉ hừ hừ hai tiếng trong mũi kiểu "Cô hiểu rồi chứ?".

Cổ dài chớp mắt, tặc lưỡi: "Hiểu rồi."



{ Cứ thế, ít lâu sau tôi đi đón cô ấy.

Lái xe đến tận cửa nhà cô.

Lúc đó trời còn khá sớm, lũ trẻ chắc đã đi học cả rồi nên không có đứa nào ở đó.

Cả buổi sớm thanh vắng lạnh lẽo, không gian xung quanh như bao phủ bởi một lớp kính lọc màu xanh trắng, đầu óc tôi cũng tỉnh táo hơn.

Cô ấy bước ra từ cánh cổng lớn, vẫn mặc bộ sườn xám màu trắng ánh trăng ấy.

Nhưng điểm khác biệt duy nhất là lần này cô ấy ngụy trang kín mít từ đầu đến chân.

Mũ, khẩu trang, kính râm không thiếu thứ gì.

Che giấu khuôn mặt kia một cách tuyệt đối.

Chỉ còn một màu đen đặc.

Cô đứng đó, dáng người khom xuống, có chút rụt rè sợ sệt.

Nhưng cũng tốt, đỡ làm bẩn mắt tôi.

Tôi thuận tay mở cửa xe bên cạnh cho cô, vậy mà cô vẫn đứng đó hỏi tôi: "Tôi có thể ngồi ở đây không?"

"Lên đi."

Tôi nói cộc lốc, rồi không buồn hỏi han gì thêm.

Sau đó xe khởi hành, chúng tôi cùng lái xe đến Trấn Kiển.

Tôi cứ ngỡ cô sẽ lại mở lời bàn về thi ca như lần đầu chúng tôi gặp mặt.

Nhưng lần này cô hoàn toàn im lặng.

Chỉ ngồi bên phải tôi, hướng mắt nhìn về phía bên phải qua cửa sổ xe, lặng lẽ không nói lời nào.

Hai chữ "thi ca" dường như không còn được cô nhắc đến nữa.

Cô dường như đã tách biệt khỏi những vần thơ, từ vị tiên nữ thoát tục ngày nào giờ đã trở thành một người đàn bà nặng nề.

Lớp mây mù rốt cuộc không còn nâng nổi cô, cô chỉ có thể nặng nề rơi xuống mặt đất.

Ngân Lưu Kim bây giờ, so với bất kỳ người đàn bà nào tôi tình cờ gặp trên đường cũng chẳng có gì khác biệt, thậm chí trông còn đáng ghét và đáng sợ hơn.

Vốn dĩ tôi không muốn giao tiếp với cô, nhưng lái xe suốt cả buổi sáng cũng thực sự buồn chán.

Huống hồ cô cứ im lặng như vậy, lại khiến tôi có vẻ lạnh lùng vô tình.

Tôi liền mở miệng hỏi: "Cô đang nhìn cái gì thế?"

Lúc này cô mới quay đầu lại nhìn tôi, nhưng dường như nhận thấy mắt tôi vẫn đang nhìn thẳng phía trước chứ không nhìn cô.

Cô liền nhìn tôi qua chiếc gương chiếu hậu trên cửa sổ xe, nói mấy câu kỳ quái:

"Chẳng nhìn thấy gì cả.

Kính râm đen quá, che mất mắt tôi rồi, tối om, nhiều thứ quá, chẳng thấy gì hết."

Cách cô nói chuyện vẫn cứ thần thần điên điên như vậy, hệt như những bài thơ của cô.

Tôi cũng chẳng còn ham muốn giao lưu gì thêm nữa.

Mãi cho đến khi xe chạy vào sâu trong rừng, bắt gặp một tấm biển đá khắc chữ "Kiển Trấn".

Chúng tôi đã đến Trấn Kiển.

* * * * *

"Tôi không muốn gặp lại những ngôi sao trên trời.

Vì thế nên tôi rủ mắt xuống.

Nhưng những ngôi sao lại chui tọt vào đáy mắt tôi,

Giống như —— tôi cảm thấy —— những bông tuyết trong suốt vậy."

—— 《 Tôi không muốn thấy lại những vì sao trên trời 》

Juan Ramón Jiménez (Tây Ban Nha)



Tấm biển đó làm bằng đá, rêu xanh trên đó đã chuyển sang màu đen, trông có vẻ đã rất nhiều năm tuổi.

"Đến nơi rồi."

Tôi nói một câu.

Cô "ừ" một tiếng, đột nhiên ngồi thẳng người lên, trông có vẻ rất mong chờ.

Thực ra tôi cũng chẳng hiểu nổi, tại sao chỉ vì thích một bộ quần áo, thích chất liệu tơ tằm trên đó mà nhất định phải đến tận nơi nuôi tằm để xem cho bằng được.

Tôi vẫn nhớ năm đó cô nói muốn ngắm loài tằm bạc độc đáo là để viết một bài thơ về chúng.

Nhưng nhìn bộ dạng của Ngân Lưu Kim hiện giờ, tôi chỉ cảm thấy cô chẳng còn sáng tác nổi thứ gì đâu.

Ý thơ trong cô đã cạn sạch, dẫu là tằm bạc cũng không thể khơi gợi nổi cảm hứng cho cô nữa.

*****

Chúng tôi cùng xuống xe.

Phát hiện nơi này tuy gọi là "trấn" nhưng so với một thị trấn, nó giống một vùng nông thôn hơn.

Nhà nào nhà nấy đều là nhà trệt, nhìn từ xa thấy ngôi làng nằm gọn trong một thung lũng nhỏ.

Đến một căn nhà hai tầng cũng không có.

Hơn nữa điều kỳ lạ là, những ngôi nhà ở đây nhìn từ xa đều mang một màu trắng.

Trắng tinh khôi.

Trên con đường đất ngoài làng cũng chẳng thấy ai đi lại.

Tôi và Ngân Lưu Kim nhìn nhau một cái, rồi cùng đi về phía căn nhà đầu tiên trước mắt.

Nhưng khi dần tiến lại gần, tôi mới nhận ra nơi này kỳ lạ đến nhường nào…

Bên ngoài những căn nhà, dù là mái nhà hay vách tường đều bao phủ bởi một lớp sợi tơ trắng dày đặc.

Đúng vậy, là sợi tơ.

Trông qua cứ như tơ tằm, dày cộp, bao quanh ngôi nhà như thể được bọc trong một lớp bông sợi.

Là một phóng viên thực địa, tôi thường xuyên đi đây đi đó, chuyện lạ gặp cũng không ít.

Nhưng tình cảnh thế này thì tôi mới thấy lần đầu.

Tôi hơi hối hận vì đã không mang theo máy quay.

Chỉ có thể móc chiếc điện thoại không có tín hiệu ra chụp đại vài tấm ảnh.

Còn Ngân Lưu Kim thì nhanh hơn tôi một bước, gõ cửa căn nhà đầu tiên.

Đúng vậy, ở đây không có hàng rào sân vườn.

Những ngôi nhà cứ thế đứng đơn độc trong làng.

Không thấy bóng dáng chó mèo gà vịt gì cả, xung quanh chỉ toàn là cây cối.

"Cộc cộc cộc."

Ngân Lưu Kim gõ cửa.

Ngay sau đó, cánh cửa đột ngột mở ra.

Đứng ở khung cửa là một... người phụ nữ…

Làn da trắng nõn nà tinh tế vô cùng, khuôn mặt chắc chắn là rất xinh đẹp, mái tóc dài đen nhánh gần như chạm đất, hơi che phủ hai bên vai.

Còn tôi, đồng tử đột nhiên giãn to, những lời định nói lập tức nghẹn lại nơi đầu môi, lửng lơ nửa chừng.

Gương mặt tôi bỗng nóng bừng lên, không biết phải làm sao cho phải.

Cô ta trần như nhộng.

Toàn bộ cơ thể từ trên xuống dưới đều không một mảnh vải che thân, lộ ra vóc dáng đầy đặn của một thiếu nữ.

Duy chỉ có ở mắt trái dường như dính một mảnh lá xanh.

Nơi này không có sân vườn, chứng tỏ trong làng hẳn là khá hòa hợp, không cần phải tranh cãi về địa bàn, đường không nhặt của rơi, đêm không cần đóng cửa, dân phong thuần phác.

Nhưng tôi không ngờ dân phong lại thuần phác đến mức này, đến quần áo cũng chẳng thèm mặc, nên cứ nhìn chằm chằm vào cô ta, nhất thời không nói nên lời.

"Sao cô lại..."

Ngân Lưu Kim nhất thời cũng bị sốc: "Lại không mặc quần áo thế này..."

Người phụ nữ đó thế mà lại lộ ra vẻ mặt rất khó hiểu, đồng tử khẽ chuyển động, hỏi: "Có chuyện gì sao?"

Ngân Lưu Kim: "..."

Ngân Lưu Kim lại hỏi: "Cô có nỗi khổ gì sao, chẳng lẽ cô không có quần áo để mặc à?"

Người phụ nữ lại hỏi ngược lại: "Tôi nhất thiết phải mặc quần áo sao?

Cô là ai, đến đây làm gì mà lại gõ cửa nhà tôi?"

"Tôi đến để hỏi về chuyện tằm bạc, cô nhìn bộ đồ tôi đang mặc này, là mua được ở một chợ đồ cũ đấy.

Lúc đó ông chủ cửa hàng... xin lỗi, cô có thể mặc quần áo vào trước được không, cô bao nhiêu tuổi rồi, không ai cho cô quần áo mặc sao, ở đây còn có đàn ông khác nữa cơ mà."

Ngân Lưu Kim có vẻ rất để tâm đến sự hiện diện của tôi.

Cô quay lại liếc nhìn tôi một cái như để cảnh cáo.

Tôi mới lẳng lặng hạ mắt xuống, hơi né tránh người phụ nữ kia.

"Đàn...

ông..."

Người phụ nữ lặp lại lời Ngân Lưu Kim, ánh mắt vô cùng mờ mịt: "Đàn ông là cái gì... là thứ gì vậy..."

Giống như một đứa trẻ đột nhiên tiếp nhận một điều mà nó không tài nào hiểu nổi.

Tiếp đó ánh mắt bắt đầu phân tán, hỗn loạn.

Ngay sau đó, đầu cô ta ngoẹo sang một bên cực nhanh, như thể sau một thoáng bị đứng máy, ánh mắt liền lập tức khôi phục vẻ tinh anh.

Cô ta nói với Ngân Lưu Kim: "Hóa ra cô đến để tìm tằm bạc à."

… }

_____

vô trang cá nhân mình để đọc típ nha, mình lên truyện típ ròi é
 
Back
Top Dưới