[BOT] Wattpad
Administrator
- Tham gia
- 25/9/25
- Bài viết
- 74,764
- Điểm tương tác
- 0
- Điểm
- 0
[1-200] Xuyên Việt Chi Toàn Năng Triệu Hoán Sư - Tòng Thử Khuẩn Bất Tảo Triều
Chương 60: Đêm về
Chương 60: Đêm về
Cú ra tay của quản gia lực đạo cực lớn, trực tiếp bấm đỏ bừng cả nhân trung của Sở Tự Phong.
Có thể thấy quản gia đang vô cùng cấp thiết mong Sở Tự Phong mau chóng tỉnh lại để thu dọn đống hỗn độn này.
Trong trạch để, phòng ốc hư hại, tường viện sụp đổ, vườn tược bị hủy, những thứ này đều đã được coi là chuyện nhỏ.
Điều mấu chốt nhất, cũng là điều khó giải quyết nhất, chính là... hậu sự của nhị thiếu gia.
Quản gia thậm chí có thể tưởng tượng được, đợi đến khi nhị phu nhân từ trong cơn hôn mê tỉnh lại, biết được tin dữ này, chẳng biết sẽ đại náo thành ra thể thống gì.
Chao ôi, thật quá nan giải.
Phải nói rằng đêm qua không nên ép đại thiếu gia gắt gao đến thế!
Chó cùng còn rứt giậu, huống chi đại thiếu gia lại trở nên như vậy, tiền đồ rộng mở đều tan thành mây khói.
Nếu nhất thời nghĩ quẩn, tự mình gieo giếng, hay kéo cả Sở gia chôn cùng, đều là chuyện có thể xảy ra!
Sở gia này cũng đâu thiếu một miếng ăn, hà tất phải cố ý kích động đại thiếu gia, để rồi náo loạn đến nước này.
Quản gia cẩn thận liếc nhìn Sở Tự Phong một cái.
Hắn vẫn còn đang ở trên giường đấm ngực dậm chân, tức giận đến mức vơ lấy tất cả những thứ trong tầm tay mà đập phá, miệng không ngừng điên cuồng chửi rủa Sở Vũ.
Cứ theo cái đà này, nếu Sở Tự Phong có thực lực đó, nếu Sở Vũ còn đứng trước mặt hắn, hắn nhất định sẽ đem y thiên đao vạn quả.
"Truyền... truyền tin ra ngoài, nói rằng..."
Sở Tự Phong tức đến mức không thể nói trọn một câu, "Nói rằng tất cả đều là do nghịch tử Sở Vũ kia làm!
Đều là do nghịch tử đó nhất quyết muốn tỉ thí với Hồng nhi.
Hồng nhi kính hắn là huynh trưởng, thấy thân thể hắn ôm yếu nên mới nhường nhịn, nào ngờ Sở Vũ lại dùng thủ đoạn âm độc, hại chết tính mạng Hồng nhi...
Đúng!
Cứ nói như vậy!
Cứ truyền đi như thế!"
"Lão gia..."
Quản gia cảm thấy cách làm này thật sự quá không minh trí.
Nhị thiếu gia giờ đã không còn, đại thiếu gia dù sao vẫn là tu sĩ Luyện Khí kỳ nha.
Lúc này chẳng phải nên tỏ ý giao hảo với đại thiếu gia sao?
Sở Tự Phong lại không nghĩ như vậy.
Sự ngỗ nghịch của Sở Vũ khiến hắn không thể nhẫn nhịn.
Hắn thà tin rằng con cái của những tiểu thiếp khác sau này sẽ có thành tựu!
Dựa trên điều đó, danh tiếng của Sở gia không thể bại hoại, danh tiếng của những đứa con khác cũng không thể hỏng, cho nên chuyện này nhất định phải là lỗi của Sở Vũ!
Sở Tự Phong khăng khăng như thế, quản gia bất lực, chỉ đành làm theo.
Tường ngoài của Sở trạch đã sập, đang cần rất nhiều người tới dọn dẹp.
Một đám người chạy ra chạy vào, bên ngoài còn có không ít kẻ hiếu kỳ đứng vây xem, vừa khéo có thể mượn miệng những kẻ đó để truyền tin tức này ra ngoài.
Quản gia vừa đi khỏi, chân trước vừa bước, chân sau đã có hai nha hoàn từ viện của Hồ Oanh chạy tới, khóc lóc thảm thiết báo với Sở Tự Phong rằng Hồ Oanh đã tỉnh.
Biết tin nhị thiếu gia gặp chuyện, nàng ta nhất quyết đòi đi xem, mọi người ngăn cũng không nổi, hiện đang phát điên đập phá đồ đạc.
Trong hai nha hoàn chạy tới báo tin, một người trán vẫn còn đang chảy máu, một người tay áo và vạt áo rách bươm, máu tươi nhuộm đỏ vết rách.
Có thể tưởng tượng được bọn họ đã phải tháo chạy ra từ nơi nước sôi lửa bỏng như thế nào.
Nghe vậy, Sở Tự Phong chẳng hề thấy xót xa hay áy náy, chỉ thấy nộ hỏa trung thiêu: "Nàng ta còn mặt mũi mà phát tiết!
Nếu không phải tại nàng ta tự tác chủ trương, sự việc sao có thể thành ra thế này!
Sáng hôm qua Sở Vũ đã đồng ý sẽ dạy bảo Hồng nhi tử tế rồi!
Đều do mụ phụ nhân đố kỵ, tầm nhìn hạn hẹp như nàng ta hủy hoại cả rồi!"
Cho đến tận lúc này, Sở Tự Phong vẫn không thấy mình có lỗi, chỉ trách kẻ khác làm hỏng việc.
"Lão gia!
Không xong rồi!"
Tin xấu cứ thế dồn dập kéo đến, một tiểu sai bước nhanh tới: "Nhị phu nhân tới nhà bếp lấy dao phay, nhất quyết đòi đi tìm đại thiếu gia, nói rằng nhất định phải bắt đại thiếu gia đền mạng!"
"Ta thấy nàng ta là đi nộp mạng thì có!"
Sở Tự Phong giận dữ quát: "Dẫn mấy người qua đó bắt lấy nàng ta, đừng để nàng ta rời khỏi trạch để!
Còn chê chưa đủ mất mặt sao!"
"Nhưng... nhưng mà!"
Tiểu sai do dự, "Nàng ta cầm dao phay, thần sắc điên cuồng, chúng tiểu nhân sợ là... không chế ngự nổi..."
Thật là nực cười, ai lại muốn tự dưng đi nộp mạng cơ chứ!
Cho dù có bị thương thì cũng là lợi bất cập hại!
Sở Tự Phong: "Ta không cần biết các ngươi dùng cách gì, chỉ cần bắt được nàng ta, cứ dùng dây thừng trói lại, nhốt vào phòng củi, quyết không được để nàng ta ra ngoài phố quấy nhiễu.
Chuyện xong xuôi ta sẽ trọng thưởng!"
"Rõ!"
"Ngươi lại đây!"
Sở Tự Phong ra hiệu cho thân tín đang đứng chờ bên cạnh tiến tới, "Ngươi mau dẫn người đi dò hỏi tung tích của nghịch tử đó.
Đêm qua bọn chúng náo loạn lớn như vậy, phụ cận chắc chắn có không ít người ra xem, hẳn là sẽ có kẻ thấy bọn chúng đi theo hướng nào."
"Bọn chúng mang theo nhiều đồ đạc như vậy, chắc chắn không đi được xa đâu, nhất định sẽ nghỉ chân chỉnh đốn ở nơi nào đó.
Các ngươi tìm tới, sau khi xác nhận được chỗ ở tạm thời của bọn chúng thì đừng đánh rắn động cỏ, mau về báo cho ta biết!"
Sở Tự Phong lại triệu một thân tín khác tới, lệnh cho hắn đi kiểm kê đồ đạc trong kho, tính toán xem Sở Vũ rốt cuộc đã dọn đi bao nhiêu thứ.
Hắn tính tới tính lui, lại không tính được rằng sau khi bị ép quá mức, Sở Vũ lại trực tiếp dùng biện pháp mạnh, căn bản không cần hắn đồng ý.
Đứa con trai năm đó dù đã bước chân vào tiên đồ vẫn luôn cung kính với hắn dường như đã trở thành bọt nước.
Hắn bàng hoàng nhận ra, việc mình có thể dựa vào ơn sinh thành dưỡng dục mà quát tháo ra lệnh hay không, hoàn toàn nằm ở một ý niệm của đứa con trai này.
Sau khi đám người tản đi, Sở Tự Phong nặng nề ngồi xuống, mặt đầy vẻ bại trận, trông như già đi cả chục tuổi.
—
Đêm xuống, Chử Thanh Ngọc và Phương Lăng Nhận lại tiến vào Sở trạch.
Từ xa đã có thể nghe thấy từng hồi gào thét, lẫn trong gió đêm, nghe còn thê lương, rợn người hơn cả quỷ hú.
Đêm qua náo loạn cả đêm, lại giày vò thêm một ngày ròng rã, một số gian phòng trong Sở trạch đã tắt đèn từ sớm.
Nhiều người bận rộn cả ngày vừa nằm xuống đã ngủ say như chết, dù có bị tiếng khóc gào kia làm tỉnh giấc cũng chỉ xoay người, trùm chăn kín đầu rồi lại ngủ thiếp đi.
Chử Thanh Ngọc theo tiếng khóc gọi mà đi tới, phát hiện âm thanh phát ra từ trong phòng củi.
Bên ngoài phòng củi có hai người đang đứng, tựa lưng vào tường cạnh cửa, đầu gật gù liên hồi, rõ ràng là đã rất buồn ngủ nhưng vẫn phải ở đây gác đêm.
Trong phòng củi tối thui tối mò, Chử Thanh Ngọc tập trung linh lực vào đôi mắt, nhìn từ cửa sổ vào trong, thấy bên cạnh đống tạp vật và củi gỗ đã bổ sẵn là một lớp cỏ khô trải tạm, trên cỏ khô có một người đang nằm.
Tay chân người đó bị dây thừng quấn chặt từng vòng, từ những chỗ lỏng lẻo có thể thấy trên da thịt hằn lên những vết bầm tím bầm xanh.
Mái tóc rũ rượi dính đầy vụn cỏ, vì tay bị trói nên không thể vén mớ tóc rối bù này ra sau tai, tóc phủ kín mặt mũi, chỉ khi đối phương lắc đầu vật lộn, Chử Thanh Ngọc mới nhìn rõ được khuôn mặt kia.
Là Hồ Oanh!
Hồ Oanh vậy mà lại bị Sở Tự Phong nhốt vào phòng củi, đây là điều Chử Thanh Ngọc không ngờ tới.
Rõ ràng trước đó, Sở Tự Phong và Hồ Oanh luôn mặn nồng thắm thiết, một vẻ lang tình thiếp ý, thường xuyên cùng nhau đến trước mặt Tần Tuế khoe khoang tình cảm, khiến Tần Tuế vốn không có con trai bên cạnh phải tức đến mức mấy đêm liền mất ngủ.
Sở Vũ nhiều năm không về nhà, Tần Tuế dù bị Sở Tự Phong và Hồ Oanh bắt nạt cũng chỉ có thể nhẫn nhịn, lùi một bước lại lùi thêm bước nữa.
Nếu thời gian này Chử Thanh Ngọc không trở về, nàng có lẽ còn phải tiếp tục phá bỏ giới hạn cuối cùng.
Sự vu khống của Hồ Oanh ngày hôm qua không phải là lần đầu tiên, mà là một lần tính toán khác sau khi đã vô số lần nếm được ngon ngọt trước đó.
Kẻ nuôi nàng ta ở ngoại trạch, chậm chạp không cho nàng ta danh phận là Sở Tự Phong, nhưng nàng ta lại tính món nợ này lên đầu Tần Tuế, đem hận ý của mình trút lên người Tần Tuế, mưu đồ thông qua việc tranh giành sự sủng ái của Sở Tự Phong để trả thù Tần Tuế.
Chỉ cần Sở Tự Phong còn tiếp tục thiên vị, với tính cách đó của Hồ Oanh, đây chắc chắn cũng chẳng phải lần cuối cùng.
Chử Thanh Ngọc liệu định Sở Tự Phong đối với Hồ Oanh không thể là chân ái, nhưng không ngờ Sở Tự Phong lại có thể xử lý chuyện này tuyệt tình đến thế, trói người lại rồi quăng vào phòng củi.
Lúc này, nhìn Hồ Oanh bị trói trong phòng củi, khắp mình đầy vụn cỏ, khóc gào đến khản cả giọng, trong lòng Chử Thanh Ngọc dâng lên một tia gợn sóng.
Hắn để lũ ngạ quỷ khiêng mình lên nóc nhà, nhìn quanh bốn phía tìm nơi ở hiện tại của Sở Tự Phong.
Gian phòng của bản thân Sở Tự Phong đã bị mấy chưởng tích tụ linh lực của Sở Hồng đánh sập, trong một ngày không thể nào xây lại được, hắn chỉ có thể đến ở những gian phòng khác.
Rất nhanh, Chử Thanh Ngọc đã thấy một gian phòng trong một thiên viện hẻo lánh vẫn còn thắp ánh đèn leo lét.
Tiến lại gần xem thử, thấy Sở Tự Phong đang nằm trên một chiếc ghế bập bênh, nhắm mắt chợp mắt, bên cạnh có một nữ nhân mặc đồ mỏng manh đang xoa vai bóp chân cho hắn.
Chử Thanh Ngọc: "Xem kìa, ta quả thật không biết cha ta từ bao giờ đã thu nạp thêm một gương mặt mới, hắn là cảm thấy tài khoản lớn, tài khoản nhỏ đều phế rồi, nên chuẩn bị luyện lại một tài khoản nhỏ mới chăng?"
Phương Lăng Nhận ghé sát lại, nhìn kỹ dung mạo nữ nhân kia, bỗng cảm thấy có chút quen mắt: "Nàng ta hình như là nha hoàn hôm qua đứng ra chỉ chứng mẫu thân ngươi đẩy Hồ Oanh xuống nước, chỉ là thay đổi trang sức và quần áo, dường như còn trang điểm nữa."
Chử Thanh Ngọc: !
Nha hoàn nọ khóe miệng ngậm cười, thỉnh thoảng lại nhón lấy trái cây đã cắt sẵn trong đĩa, ôn nhu nhỏ nhẹ đút vào miệng Sở Tự Phong.
Thật là nhàn nhã biết bao!
Cảnh này tình này, sao có thể không để Hồ Oanh gia nhập cho được?
Bọn họ chẳng phải đã nói trước mặt Tần Tuế rằng bọn họ là chân ái, bảo Tần Tuế thành toàn cho đôi uyên ương bọn họ sao?
Những người yêu nhau thì nên nắm tay nhau, cùng hưởng đêm xuân mới phải.
Chử Thanh Ngọc quyết định "thả" Hồ Oanh vào cái thiên viện nhỏ bé này.
Chử Thanh Ngọc nói ra ý định của mình với Phương Lăng Nhận, đồng thời cảm thán bản thân đúng là một vị hoạt Bồ Tát lấy đức báo oán.
Phương Lăng Nhận: O_O?
Chử Thanh Ngọc nói là làm, trực tiếp đánh gục kẻ canh giữ trước phòng củi.
Lúc phá cửa xông vào, không đợi Hồ Oanh nhìn rõ, hắn đã dùng gậy đánh ngất nàng ta, sau đó mới lệnh cho lũ ngạ quỷ khiêng nàng ta đến thiên viện nơi Sở Tự Phong đang ở.
Chử Thanh Ngọc dặn dò lũ ác quỷ: "Sau khi khiêng nàng ta đến thiên viện, lập tức vỗ cho nàng ta tỉnh lại.
Nếu nàng ta chạy sai hướng thì chắn đường nàng ta, dẫn dắt nàng ta đi xem gian phòng kia.
Chuyện thành rồi, ta mời các ngươi ăn tiệc, đại tiệc!"
Lũ ngạ quỷ chảy nước dãi ròng ròng, liên tục gật đầu.
Dõi theo lũ ngạ quỷ khiêng Hồ Oanh đi xa, Chử Thanh Ngọc mới đi đến gian phòng nghỉ ngơi của quản gia.
Quản gia là do một tay Sở Tự Phong đề bạt lên, Sở Tự Phong vô cùng tín nhiệm lão, đại đa số mọi việc đều giao cho lão làm, đặc biệt là một số việc Sở Tự Phong không tiện tự mình ra tay.
Hồi môn của Tần Tuế từng bị động vào, chắc hẳn quản gia kia sẽ biết rõ.
Tần Tuế nói những cuốn sách để cùng với hồi môn không cánh mà bay, nhưng điều Chử Thanh Ngọc nghĩ đến lại là: sách là thứ rõ ràng như vậy, Tần Tuế có thể nhìn ra là thiếu, vậy còn những món trang sức nhỏ thì sao?
Ai biết được bọn chúng đã lén lút lấy đi bao nhiêu thứ?
Lúc này quản gia vẫn còn đang ngủ say như chết.
Sau một ngày bận rộn, lão đã sức cùng lực kiệt, tiếng ngáy vang lên như sấm dậy.
—