[BOT] Wattpad
Administrator
- Tham gia
- 25/9/25
- Bài viết
- 86,329
- Điểm tương tác
- 0
- Điểm
- 0
[1-200] Giá Cấp Thiết Ca Môn - Y Lạc Thành Hoả
Chương 60: Đỉnh cấp Nhị cấp Đan sư
Chương 60: Đỉnh cấp Nhị cấp Đan sư
Ngày kế tiếp, Ổ Thiếu Càn cùng Chung Thái đi tới Giao Đấu trường.
Đường Liệt không đi cùng mà lại nhận lời mời của bọn Thiệu Ưng cùng những cường giả Dung Hợp cảnh khác, đi giao lưu kết bạn.
Những người khác cũng tự có hoạt động riêng của mình.
·
Ngọc Giao đấu chiến trường lần này có chút khác biệt so với những trận đấu đài trước đó, chỉ mở ra ba tòa đại môn, phân biệt tương ứng với Nhất cấp, Nhị cấp và Tam cấp.
Khi Chung Thái đi đến trước đại môn chính diện, hắn ngẩng đầu nhìn lên.
Trên lá cờ treo xéo chính là mấy hàng chữ lớn, ghi rõ tỷ thí đan đài của Nhị cấp Đan sư, Khí sư...
đều nằm ở bên trong, phàm là người tham gia tỷ thí đều phải đi vào từ cửa này.
Chung Thái vui vẻ nói: "Vừa khéo, không cần phải đi đường vòng nữa."
Ổ Thiếu Càn cười cười: "Giúp A Thái tiết kiệm được không ít bước chân."
Chung Thái liếc hắn một cái, nắm lấy tay hắn, hứng khởi bừng bừng bước vào trong.
Giáp sĩ canh cửa cũng không hề ngăn cản.
·
Sau khi vào cửa, bố cục bên trong cũng đã thay đổi.
Tuy vẫn là lộ thiên nhưng được chia làm bốn khu vực, đều có tường bằng ngọc thạch vây quanh.
Hướng chính Đông chính là Nhị cấp Đan sư tỷ thí trường.
Chung Thái bừng tỉnh: "Cùng một cấp bậc nhưng khác loại hình thì sẽ phân khai như vậy.
Phàm là ai muốn xem loại thủ nghệ nào thì cứ việc đi về phía đó."
Quả thực rất chu đáo.
Ổ Thiếu Càn bật cười: "Chúng ta vào chứ?"
Chung Thái không có ý kiến, lại nhìn ngó xung quanh một chút.
Tuy thời gian còn sớm nhưng có lẽ vì không muốn bỏ lỡ, đã có rất nhiều tu giả đến nơi.
Đa số đều là tu giả bình thường, không phải người đến để phô diễn thủ nghệ.
Cũng có mấy người có chút khác biệt, được đồng bạn vây quanh, kẻ thì thần tình ngưng trọng, người thì hơi lộ vẻ khẩn trương.
Chung Thái kéo Ổ Thiếu Càn đi về phía bên phải, phấn khích nói: "Đi!"
·
Bên trong khu vực tỷ thí của Đan sư.
Chính giữa có một tòa lôi đài cực lớn, ít nhất có thể chứa được một ngàn người.
Mỗi một trượng vuông là một khu vực nhỏ, hẳn là nơi dành cho một vị Đan sư tiến hành luyện chế.
Ngay chính giữa có một cái bồ đoàn.
Đếm sơ qua, những khu vực này có tới một trăm năm mươi chỗ.
Ở bốn góc lôi đài và giữa các khu vực đều được bố trí phòng ngự trận pháp.
Như vậy, cho dù có Đan sư nào bị tạc lô cũng sẽ không ảnh hưởng đến việc luyện chế của Đan sư lân cận.
Các tu giả đứng xem bên dưới cũng đừng hòng xông lên lôi đài được.
Bốn mặt lôi đài còn có mấy tòa khán đài lớn xếp tầng như bậc thang, mỗi tầng đều có thể ngồi được rất nhiều người.
Không nghi ngờ gì nữa, đây là quy định bắt những tu giả vào xem không được vây quanh mép lôi đài mà phải thành thành thật thật ngồi xa một chút.
·
Chung Thái đứng trước lôi đài, đang đánh giá các thiết lập trên đài.
Ánh mắt Ổ Thiếu Càn rơi vào bên cạnh chiếc bàn dài, khẽ chọc chọc Chung Thái.
Chung Thái quay đầu nhìn, sực nhớ ra những gì Thiệu Thanh từng nói với mình.
"Đi!
Đi lĩnh số!"
Chung Thái lại kéo Ổ Thiếu Càn đi tới đó, cười nói với vị trung niên tu giả sau bàn: "Tiền bối, ta đến để lĩnh hiệu bài (thẻ số)."
Trung niên tu giả ngẩng đầu nhìn, tức khắc nở nụ cười: "Là Chung đan sư sao?"
Chung Thái ngẩn ra: "Tiền bối nhận ra ta?"
Trung niên tu giả đưa một miếng hiệu bài cho Chung Thái, giải thích: "Thiệu Thanh là tôn tử của ta, tỷ thí của Nhị cấp Đan sư lần này vừa vặn do ta phụ trách ghi chép hiệu bài, nó có nhắc qua với ta về hai vị tiểu hữu."
Chung Thái cũng cười, nói: "Thiệu Thanh tiền bối làm người rất nhiệt tình."
Trung niên tu giả thần tình ôn hòa, cũng nói: "Nhãn quang của nó từ xưa rất tốt."
Chung Thái nhướn mày, cáo từ trung niên tu giả.
Ổ Thiếu Càn cũng khẽ gật đầu với vị tiền bối này.
·
Trung niên tu giả tên là Thiệu Lĩnh, là một Huyền Chiếu tu giả, quan hệ với Thiệu Thanh vốn rất tốt.
Trận đấu đài trước đó, hắn chủ yếu phụ trách bên phía Huyền Chiếu cảnh, hơn nữa vì để đánh gãy một người nhà họ Bạch thủ đài mà tiêu hao quá lớn, đã sớm về nghỉ ngơi nên không biết chuyện trên đài Khai Quang cảnh.
Tối qua Thiệu Thanh rất hưng phấn, sau khi về cứ lải nhải mãi không thôi.
Hôm nay Thiệu Lĩnh đến phụ trách quản lý khu vực tỷ thí Nhị cấp Đan sư, liếc mắt một cái liền nhận ra hai người mà Thiệu Thanh cứ nhắc mãi.
Công pháp hắn tu luyện rất đặc biệt, cảm tri đối với khí tức rất tinh tế.
Do đó, hắn phát giác trên người Chung Thái đan sư mang theo dược hương rất nhạt nhưng lại rất phức tạp, điều này chứng minh đối phương có thể luyện chế không ít chủng loại đan dược.
Thậm chí cấp bậc khá cao — tức là đạt đến tầng thứ Nhị cấp cũng có rất nhiều.
Đối phương mới ở độ tuổi này, cho dù bắt đầu luyện đan từ rất nhỏ, có thể miễn cưỡng trở thành Nhị cấp Đan sư đã được coi là thiên phú tuyệt giai, huống chi còn tinh thông nhiều loại, quả thực có chút không thể tưởng tượng nổi.
Hắn còn cảm nhận được căn cơ mà Ổ Thiếu Càn tích lũy vô cùng thâm hậu, là người vững chắc nhất trong số các Khai Quang tu giả hắn từng gặp, hơn nữa sâu trong khí tức của Ổ Thiếu Càn còn mang theo một sự áp bách nguy hiểm ẩn giấu cực kỳ bí mật.
Ngay cả hắn cũng không nhịn được mà nảy sinh cảnh giác — điều này thường nói lên rằng, công pháp đối phương tu luyện không đơn giản, hoặc là bạn sinh bảo vật không hề tầm thường.
Đừng nhìn Ổ Thiếu Càn hiện tại chỉ là Khai Quang, nhưng hắn hẳn là cũng có năng lực phòng ngự rất mạnh mẽ.
Loại người này, nếu không chắc chắn có thể hoàn toàn trấn áp được hắn, thì tốt nhất là nên kết một thiện duyên.
·
Thiệu Lĩnh chỉ trong vài lần đối mặt ngắn ngủi đã nhìn ra được rất nhiều điều.
Đúng lúc này, một bàn tay vỗ lên vai Thiệu Lĩnh.
Hắn vốn quen thuộc người tới nên bản năng không chút phòng bị, cười nói: "Đến sớm vậy sao."
Người tới bước tới bên cạnh hắn, chính là Thiệu Thanh.
Khi Thiệu Thanh vào cửa, vừa vặn thấy Chung Thái và Ổ Thiếu Càn rời khỏi bàn dài, nhưng thấy đôi phu phu nhà người ta thân mật như vậy, hắn tuy muốn tới chào hỏi nhưng cũng thấy không tiện quấy rầy.
Vì thế, hắn ghé sát vào cạnh thúc thúc nhà mình.
Thiệu Thanh hiếu kỳ hỏi: "Lục thúc, thấy thế nào?"
Thiệu Lĩnh cười nói: "Ngươi đã muốn kết giao thì cứ thành tâm kết giao đi."
Thiệu Thanh tức khắc thở phào nhẹ nhõm.
Đến Lục thúc cũng thấy ổn thì chắc chắn là phi thường tốt rồi.
Thiệu Thanh cười nói: "Vậy ta sẽ tìm cơ hội dẫn họ đi dạo chơi trong thành một phen."
Thiệu Lĩnh gật đầu, rồi lại xua hắn đi.
Bởi vì đã có một vị Đan sư khác đi tới lấy hiệu bài.
·
Chung Thái đang lật qua lật lại xem miếng hiệu bài.
"Lão Ổ, ta là số mười chín."
Ổ Thiếu Càn cười nói: "Chúng ta quả thực đến rất sớm."
Chung Thái giơ hiệu bài lên, phát hiện bên trên còn có một cái vi hình phòng ngự trận pháp.
Ổ Thiếu Càn cũng nhìn thấy, nói: "Nếu chẳng may Đan sư bị tạc lô, uy lực hỏa diễm quá lớn, trận pháp này có thể bảo vệ an toàn cho Đan sư."
Chung Thái hơi kinh ngạc: "Quả thực rất chu đáo."
Hắn còn tưởng việc Đan sư tự bảo vệ mình khi tạc lô cũng là một phần của thử thách chứ.
Ổ Thiếu Càn lại không thấy lạ, cười nói: "Đan sư quý trọng, bảo hộ thế nào cũng là điều nên làm."
Chung Thái nghĩ lại cũng đúng.
Đan sư vừa quan trọng lại vừa khó thành, vất vả lắm mới bồi dưỡng được một đám người có thiên phú phương diện này, tự nhiên không thể để bọn họ tổn thất trong lúc khảo nghiệm được.
Hắn đoán, e rằng bình thường các Đan sư của gia tộc khi luyện đan đều sẽ mang theo một món bảo vật phòng ngự như vậy bên người.
·
Lúc này, lục tục đã có Đan sư nhảy lên lôi đài.
Chung Thái không vội qua đó, vẫn cùng Ổ Thiếu Càn chụm đầu trò chuyện.
Dần dần, trên đài đã có rất nhiều Đan sư ngồi ngay ngắn.
Thấy thời gian sắp đến, Chung Thái cười với Ổ Thiếu Càn, chỉ chỉ vào mình nói: "Xem ta đây!"
Ổ Thiếu Càn nụ cười nhu hòa: "Ta đợi A Thái khải hoàn."
Chung Thái tức khắc hớn hở, lộn người một cái đã lên tới trên đài.
Số mười chín, hắn nhanh chóng tìm được địa bàn của mình.
Ổ Thiếu Càn lặng lẽ đứng tại chỗ, nhìn Chung Thái tọa lạc, còn thấy hắn nháy mắt ra hiệu với mình.
Hắn mỉm cười, làm thủ thế cổ vũ cho Chung Thái.
·
Ngoại trừ Ổ Thiếu Càn và Chung Thái liên tục giao lưu ra, gần lôi đài cũng có một số tộc nhân, thân bằng của các gia tộc đang trao đổi với các Đan sư mà họ quen biết, cũng đồng dạng đang cổ vũ cho họ.
Một trăm năm mươi khu vực nhỏ đều đã có Đan sư ngồi vào chỗ.
Tuyệt đại đa số Đan sư đều được chia làm ba màu y phục cố định, chứng minh họ đều xuất thân từ ba đại đỉnh cấp gia tộc của Ngọc Giao thành.
Chỉ riêng ngày đầu tiên tỷ thí Đan sư, mỗi nhà đã cử ra ba bốn mươi vị Nhị cấp Đan sư.
Những người mặc y phục khác nhau còn lại hẳn là đến từ các thế lực khác — hoặc đơn giản là tán tu.
·
Một khắc trước khi tỷ thí bắt đầu.
Phàm là tu giả còn đứng quanh lôi đài đều tự giác lùi ra xa.
Thiệu Lĩnh đi tới trước lôi đài, lớn tiếng tuyên bố quy củ của cuộc tỷ thí này.
"Nhị cấp Đan sư tỷ thí, bắt đầu từ đầu giờ Tị đến cuối giờ Tý, tổng cộng tám canh giờ."
"Đan sư có thể tùy ý luyện chế Nhị cấp đan dược mà mình tinh thông.
Dược tài cần thiết có thể tự chuẩn bị, cũng có thể xin điều động trước.
Nếu tự chuẩn bị, đan dược luyện ra đều thuộc về cá nhân Đan sư; nếu xin điều động, thì cần nộp lại ba thành."
"Đan sư luyện chế đan dược dưới ba chủng loại, tổng điểm tích lũy sẽ bị giảm đi một nửa.
Đan sư luyện được từ ba loại trở lên thì điểm số tính như bình thường."
"Điểm số đan dược quy định là: Hạ phẩm một điểm, Trung phẩm hai điểm, Thượng phẩm ba điểm, Cực phẩm năm điểm."
"Đan lô Đan sư sử dụng có thể tự bị, cũng có thể xin cấp."
"Mộc hỏa Đan sư sử dụng có thể tự bị, cũng có thể xin cấp.
Người xin cấp sau khi xong việc phải hoàn trả mộc hỏa, đồng thời khấu trừ một thành đan dược làm phí thuê mướn."
"Đan sư tham gia tỷ thí có tổng cộng một trăm năm mươi người, vì vậy, ba mươi người đứng đầu về điểm số có thể tham gia trận Chung tỷ luyện đan vào ngày thứ năm!"
·
Chung Thái xếp bằng trên bồ đoàn, vểnh tai nghe hết thảy những quy định này.
Đại khái cũng giống với những gì Thiệu Thanh đã nói với bọn họ hôm qua.
Đan lô, dược tài, mộc hỏa, hắn đương nhiên đều tự chuẩn bị.
Còn về việc luyện chế đan dược gì... hắn quyết định luyện chế vài loại mà mình chưa được thuần thục cho lắm.
·
Chung Thái lấy đan lô và các thứ linh tinh ra đặt xung quanh mình.
Sau đó, hắn buồn chán đảo mắt nhìn sang các khu vực khác.
Những Đan sư xuất thân từ gia tộc, mỗi một người đều lấy ra Nhị phẩm mộc hỏa.
Trong lòng Chung Thái không khỏi thốt lên một tiếng "Hừm".
Ở vùng địa giới gần Côn Vân thành của bọn họ, Nhị phẩm mộc hỏa tuy có thể mua được nhưng cũng không có nhiều đến thế.
Kết quả tùy tiện nhìn một cái, chỉ riêng của ba đại gia tộc đã có hơn trăm rồi?
Hơn nữa Nhị cấp Đan sư tham gia ở đây cũng thật nhiều...
Chung Thái không nhịn được suy nghĩ, Côn Vân thành là thành trì ngũ cấp, cả tòa thành người triệu hoán được đan lô đã rất ít, nhà họ Ổ to lớn như vậy cũng chỉ nuôi dưỡng vài vị Đan sư từ Nhị cấp trở lên.
Ngọc Giao thành này chỉ cao hơn một cấp bậc mà thôi, mà Nhị cấp Đan sư chỉ riêng trong một gia tộc đã gấp nhiều lần nhà họ Ổ rồi!
Huống hồ, quanh Côn Vân thành cũng có các thành tứ cấp khác, đâu có nghe nói Đan sư gia tộc nhiều như vậy.
Ngọc Giao thành này chắc thuộc loại đặc thù?
Chung Thái ngẫm nghĩ lại, bỗng nhiên cũng không thấy lạ nữa.
Ba nhà này có mỏ mà.
Gia tư sung túc, tự nhiên có thể chi tiêu nhiều hơn để bồi dưỡng Đan sư.
Có gia tộc làm chỗ dựa, tộc nhân cũng có thể an tâm mài giũa kỹ nghệ hơn.
Với lại nhân khẩu cơ số của mấy nhà này to lớn hơn, xác suất xuất hiện người có thiên phú Đan sư đương nhiên cao hơn rồi.
·
Nghĩ ngợi vẩn vơ như vậy, nhưng tầm mắt Chung Thái thực ra vẫn luôn đặt trên người Ổ Thiếu Càn.
Ổ Thiếu Càn cười nhìn hắn, thấy Chung Thái ngẩn người, bèn cách không điểm điểm vào trán hắn một cái.
Chung Thái hừ một tiếng, thu hồi tâm trí.
Lúc này, trên đài có một số Đan sư không phải xuất thân từ ba đại gia tộc đang làm quen với mộc hỏa, đan lô vừa mới xin cấp.
Một tiếng chuông vang lên.
Thiệu Lĩnh dõng dạc: "Thời thần đã đến!
Chư vị Đan sư thỉnh ——"
Chung Thái bấy giờ mới thu hồi tầm mắt, tập trung vào đan lô của mình.
Hắn quyết định luyện chế ba loại Nhị cấp đan dược mới: Giải Độc đan, Nhuận Tuyết đan, Ngọc Tủy đan.
Đây đều thuộc về những đan phương Nhị cấp tinh tuyển trong truyền thừa mà Chung Thái sở hữu.
·
Giải Độc đan chính là dùng để giải độc, nguyên liệu không tính là quá phức tạp, ngoại trừ một loại chủ dược không thể thiếu, còn có hai loại chủ dược có thể thay thế.
Sau đó là mười chín loại phụ dược, trong đó có chín loại thuộc về độc vật.
Độ khó luyện chế của Nhị cấp Giải Độc đan cao hơn Nhất cấp quá nhiều.
·
Nhuận Tuyết đan là một loại đan dược trú nhan, nam nữ tu giả cảnh giới Tích Cung đều có thể phục dụng.
Sau khi uống, tu giả có thể định cách dung nhan ở thời kỳ đỉnh cao nhất, thậm chí ngay cả một số tu giả tư chất không đủ, sau khi đột phá dung nhan đã già nua, phục hạ xong cũng sẽ lập tức khôi phục thanh xuân.
Đồng thời, thời gian hiệu lực cũng khá dài.
Từ Hạ phẩm đến Cực phẩm, phân biệt có thể trú nhan mười năm, ba mươi năm, năm mươi năm, một trăm năm!
Dược hiệu của loại đan dược này thực ra tương đương với Trú Nhan đan, chỉ là vì đã có Trú Nhan đan rồi, nguyên liệu của nó cũng khác biệt lớn nên phải đổi cái tên khác.
Cộng thêm việc đan dược này có nhiều dược hiệu làm trắng da hơn, nên mới có tên là "Nhuận Tuyết".
·
Ngọc Tủy đan lại là một loại đan dược tôi thể.
Loại đan dược này rất kỳ lạ, sau khi phục dụng, dược lực của nó sẽ tự động lưu chuyển theo một quy luật nhất định.
Nếu tu giả nhanh chóng ghi nhớ quy luật này, thường xuyên phục dụng đan này, đồng thời sau khi uống dùng huyền lực cùng dược lực cùng nhau du tẩu theo quy luật đó, thì có thể dần dần nuôi ra một loại "Ngọc Tủy" trong xương thịt mình.
Ngọc Tủy có lực cường hóa rất lớn đối với máu thịt.
Khi đối chiến, tu giả Tích Cung kích phát Ngọc Tủy ra sẽ hình thành một lớp ngọc y trên bề mặt cơ thể.
Lớp ngọc y này có thể bảo vệ tu giả kín kẽ, tuy năng lực phòng ngự chỉ đạt đến Nhị cấp đỉnh phong — chỉ có thể suy giảm một phần tấn công từ Tam cấp huyền khí — nhưng nó lại có thể chống lại bất kỳ loại sức mạnh dị thường nào không quá Nhị cấp.
Ví dụ như, độc Nhị cấp dù có kịch liệt đến đâu cũng không thể phá vỡ ngọc y để xâm nhập vào cơ thể tu giả.
Hay như mê dược Nhị cấp, các loại dược vật khác cũng tương tự bị phòng ngự bên ngoài.
Lại ví dụ như có đối thủ nào đó tu luyện pháp môn cấp bậc rất cao, mang theo sức mạnh thuộc tính hoặc dị chủng lực lượng như ăn mòn, hỏa diễm, lôi điện, băng đống... chỉ cần cảnh giới của hắn vẫn ở tầng Tích Cung này, thì những sức mạnh đó cũng có khả năng cực lớn không thể xâm nhập ngọc y.
Ít nhất cũng sẽ bị ngọc y làm suy yếu đi rất nhiều.
·
Sau khi rời khỏi Tiền Kiều trấn, tuy đám người Chung Thái cũng trải qua vài chuyện nhưng phần lớn thời gian, phi chu chỉ lẳng lặng bay đi mà không gặp sóng gió gì.
Thời gian lâu dần, Chung Thái có chút buồn chán.
Ổ Thiếu Càn sẽ chế phù, xử lý dược tài cho Chung Thái để giết thời gian.
Chung Thái cũng sẽ kích phát vài trận bàn, nghiên cứu luyện chế vài loại đan dược mới.
Vì việc luyện đan bị ngắt quãng, Chung Thái chỉ mới miễn cưỡng học được mấy loại đan dược này, chưa thực sự đi sâu nghiên cứu hay rèn luyện đặc biệt.
Ngay cả mãn đan cũng chưa đạt tới, càng đừng nói đến việc cho ra Cực phẩm.
Cho nên, mấy loại đan dược này hoàn toàn không đạt tới trình độ như khi hắn luyện chế Kim Đỉnh đan.
Tuy nhiên, lúc này luyện đan trước mặt bàn dân thiên hạ, Chung Thái chọn mấy loại này là rất thích hợp.
Vừa có thể chứng minh đan thuật của hắn không tệ, lại không quá chói mắt.
Đương nhiên, Chung Thái cũng sẽ lưu ý tình hình luyện chế của các Đan sư khác.
Nếu có nhiều Đan sư trình độ tuyệt giai, hắn lại lấy ra mấy loại đan dược hay ra Cực phẩm kia cũng chưa muộn.
·
Trên khán đài.
Ổ Thiếu Càn ngồi một mình ở một tầng, tầm nhìn khá tốt, đối diện thẳng với hướng của Chung Thái.
Khi Chung Thái lấy dược tài ra, hắn khẽ mỉm cười.
Tối qua sau khi về, hai người nằm trên giường, A Thái đã lầm rầm nói với hắn rất nhiều dự định.
Tự nhiên lúc này Ổ Thiếu Càn đều nắm rõ.
Hơn nữa, những dược tài kia hắn đều nhận biết.
Tuy rằng khi tỷ thí chỉ được dùng dược tài chưa qua xử lý, nhưng trước đó hắn đã giúp xử lý rất nhiều lần rồi.
Ngay cả các bước luyện chế, Ổ Thiếu Càn cũng đều ghi nhớ trong lòng.
·
Chung Thái búng ngón tay một cái, mộc hỏa lấy ra liền "vèo" một tiếng chui vào trong lò.
Đồng thời, hắn đã lấy ra ba loại chủ dược của Giải Độc đan, hai tay cùng động.
Tay phải của hắn nhanh chóng ngắt bỏ những phần không dùng được, vứt sang một bên, còn tay trái thì ném chủ dược đã bào chế xong vào trong lò, lại nhanh chóng kết thủ quyết, thao túng mộc hỏa.
Cả quá trình vô cùng thuận lợi.
Không biết từ lúc nào, đã có bảy tám nam nữ tu giả đi tuần tra quanh lôi đài.
Họ là những người phụ tá cho Thiệu Lĩnh.
Vừa vặn một tu giả tuần tra đến phía sau, tình cờ nhìn thấy thủ pháp này của Chung Thái, thầm khen ngợi.
Tuy không biết là Đan sư từ đâu tới, nhưng nhìn chuỗi động tác liên hoàn này có thể thấy trình độ luyện chế của hắn khá cao.
·
Trong quá trình luyện đan, Chung Thái hoàn toàn đắm chìm vào đó.
Lúc này, hắn căn bản không chú ý đến tình hình xung quanh, toàn tâm toàn ý đều là luyện chế đan dược.
Không lâu sau, mấy loại chủ dược trong lò lần lượt tan chảy.
Chung Thái phân tâm nhị dụng, một mặt thao túng mộc hỏa nung đốt chúng, một mặt bắt đầu xử lý những độc vật sắp cho vào.
Độc vật Nhị cấp không tính là quá lợi hại, nhưng Chung Thái mới chỉ là Thiên Dẫn tu giả, thuộc loại luyện đan vượt cấp, tự nhiên không thể chỉ dựa vào huyền lực để bao bọc độc vật.
Do đó, Chung Thái đã sớm chuẩn bị một đôi bao tay chuyên dụng, thần tốc trích xuất những bộ phận có thể dùng được.
Trước sau vẫn không hề có chút sai sót nào.
·
Trong số các tu giả đứng xem, cũng có không ít Nhị cấp Đan sư chuẩn bị tham gia tỷ thí những ngày sau, hoặc là Đan sư các cấp bậc khác.
Có vị Đan sư chú ý tới Chung Thái, liền nhỏ giọng phân tích với đồng bạn:
"Vị Đan sư kia thủ pháp xử lý độc vật rất tinh diệu, lấy độc nang vô cùng thuận lợi, không có lấy một động tác thừa."
"Quả thực, vị trí của độc nang rất oái oăm, sơ sẩy một chút là sẽ bị phá hỏng."
"Ta nhớ loại độc vật này, phần nhập dược phải là độc nang nguyên vẹn, sai một ly là không dùng được nữa."
Một mỹ mạo nữ tử tuổi chừng đôi mươi nghe đến đây, cười trêu chọc: "Ta nhớ Tố Tố đường muội cũng từng dùng qua loại độc vật này?"
Tức thì có một thiếu nữ mặt tròn đáng yêu ló đầu ra, hậm hực nói: "Văn tỷ tỷ đừng cười nhạo muội nữa."
Nàng thở dài, vẻ mặt vô cùng ai oán.
"Muội đâu chỉ là dùng qua loại độc vật này!
Muội là đã từng 'tử chiến' với nó luôn ấy!
Thứ này là Kim Đầu Man Thử, độc nang cực kỳ khó lấy, muội ít nhất đã làm hỏng hơn một trăm con!
Nếu rẻ thì đã đành, đằng này nó còn đắt cắt cổ nữa!"
Có người hiếu kỳ hỏi: "Đắt cỡ nào?"
Kiều Tố uất ức nói: "Một con sáu trăm kim!"
Trong phút chốc, mọi người đều chấn động.
Sáu... sáu trăm kim??
Kiều Văn suy nghĩ một chút: "Man thú nhị giai giá ít nhất cũng từ năm trăm kim trở lên, loại Man Thử này hẳn là không bán hớ.
Vì chỉ có độc nang nhập dược, nên các bộ phận khác có thể bán trao tay lại được."
Kiều Tố càng uất ức hơn: "Độc nang vừa vỡ, cả con Man Thử đều dính độc hết."
Nói tóm lại là không bán được nữa!
Các vị Đan sư đồng loạt lộ ra vẻ đồng cảm.
Nhị cấp Đan sư chỉ cần ra đan, mỗi viên ít thì cũng bán được trăm kim, vậy mà Kiều Văn chỉ vì muốn "chơi khô máu" với loại độc vật này mà đã lãng phí ít nhất sáu vạn kim trở lên!
Cho dù là người có tay nghề khá trong số họ cũng sẽ thấy xót đứt ruột!
Kiều Văn nhỏ giọng hỏi: "Vậy muội muốn luyện đan dược gì?
Sau khi dùng thứ này ra đan thì bán được bao nhiêu một viên?"
Kiều Tố suýt chút nữa thì nghẹn ngào: "Muội luyện chế là một loại độc đan, kiểu lấy độc trị độc ấy, dược tài gồm chín loại độc vật.
Độc nang Kim Đầu Man Thử là chủ dược, tám loại độc vật khác là phụ dược.
Sau khi ra đan, dù là Hạ phẩm độc đan cũng bán được năm trăm kim một viên.
Phụ dược thu thập đều rất dễ dàng, giá cũng rẻ.
Muội vốn nghĩ Man Thử hơi đắt một chút, nhưng tính riêng độc nang thực ra cũng chỉ mấy chục kim thôi, gộp lại một thang dược tài giá cũng chỉ tám mươi kim..."
Mấy vị Đan sư đều hiểu ra rồi.
Tính như vậy, dù chỉ ra được một hai viên đan, tỷ lệ thành đan chỉ có mười hai mươi phần trăm thì cũng không lỗ vốn.
Chỉ cần nhiều hơn một chút là sẽ rất lời.
Kiều Văn trầm ngâm: "Cái độc nang này của muội, chẳng lẽ bắt buộc phải tự tay trích xuất từ thân xác Man Thử sao..."
Kiều Tố lẳng lặng gật đầu.
Kiều Văn buồn cười nói: "Nếu sau này còn muốn luyện đan này thì thuê một vị Khai Quang tộc nhân giúp một tay đi.
Để họ giúp lấy độc nang ra, muội chỉ việc luyện chế là được.
Ai bảo muội đâm đầu vào ngõ cụt, cứ thế mà tự làm khó mình?"
Kiều Tố lại lẳng lặng gật đầu, sau đó giơ tay chỉ lên đài: "Mau nhìn kìa, người đó sắp ra đan rồi!"
Các Đan sư khác lập tức nhìn sang.
Quả nhiên, vị Đan sư trẻ tuổi lấy độc nang cực kỳ trơn tru kia, lúc này đã bỏ hết thảy dược tài cần thiết vào trong đan lô.
Thân lò khẽ run rẩy.
Mấy vị Đan sư đều hiểu, đây chính là dược lực đang dung hợp và ngưng tụ với tốc độ cực nhanh.
Nếu họ đứng gần lò, lúc này hẳn đã có thể nghe thấy tiếng lò phát ra những thanh âm trầm thấp.
Kiều Tố than thở: "Ta so với vị này còn kém xa lắm."
Kiều Văn thần sắc cũng có chút ngưng trọng: "Lò rung động như vậy, hắn ra đan tuyệt đối không dưới ba viên."
Nhị cấp đan dược, mãn đan là chín viên.
Mấy vị Đan sư đều cảm thấy chỉ cần bước cuối cùng này không xảy ra sai sót, thì đan trong lò chắc chắn phải từ ba viên trở lên.
Tức là ít nhất cũng đạt trình độ Phi Phàm đan sư.
·
Ngoại trừ mấy vị Đan sư nhà họ Kiều ra, ở nơi cách đó không xa, Đan sư của nhà họ Bạch, nhà họ Thiệu cũng mỗi bên chiếm một góc, tầm mắt đều lướt qua đông đảo Đan sư trên đài.
Họ đối với những thủ đoạn luyện đan này đều là người trong nghề, có thể nhìn ra được rất nhiều đạo lý.
Trình độ đại khái của một Đan sư ra sao, chỉ cần nhìn biểu hiện trong quá trình luyện chế là có thể phán đoán được.
Tự nhiên, hai nhà này cũng đồng dạng chú ý tới Chung Thái.
Tuy Đan sư nhà họ Bạch và nhà họ Thiệu chưa chắc đã biết phương thuốc dùng đến độc nang Kim Đầu Man Thử, nhưng nhãn lực của họ vẫn còn đó, chỉ nhìn quá trình Chung Thái lấy độc nang, rồi liên tưởng đến việc bản thân sẽ ứng đối ra sao là biết được cái khó trong đó rồi.
Họ dành nhiều sự chú ý hơn cho Chung Thái.
Những lời bàn tán về việc ra đan của Chung Thái cũng nổ ra xôn xao.
·
Ổ Thiếu Càn cũng nhìn chằm chằm đan lô, lộ ra một nụ cười.
Bên cạnh, Thiệu Thanh muốn nói lại thôi.
Thực tế, hắn đi đến đây, ngồi cạnh Ổ Thiếu Càn đã được hơn nửa canh giờ rồi.
Trong suốt khoảng thời gian dài như vậy, Thiệu Thanh tự hỏi mình thỉnh thoảng vẫn nhìn sang phía Ổ Thiếu Càn, nhưng từ đầu đến cuối, Ổ Thiếu Càn dường như hoàn toàn không hề chú ý đến hắn?
Tình cảnh Ổ Thiếu Càn đột nhiên mỉm cười như thế này đã xảy ra mấy lần rồi.
Cứ mỗi khi Chung Thái xử lý xong dược tài nào đó thuận lợi, hay dùng mộc hỏa vượt qua nan quan, hoặc bỏ hết dược tài vào lò... những thời điểm then chốt mà ngay cả người ngoài nghề cũng đại khái nhìn ra được như vậy, hắn đều sẽ có biểu hiện.
Thiệu Thanh cảm thấy có chút phức tạp.
Lúc Ổ Thiếu Càn thủ đài, Chung Thái cũng hầu như không nhìn thấy ai khác — rất nhiều lần là hắn chủ động bắt chuyện với Chung Thái thì Chung Thái mới có phản ứng.
Bây giờ Ổ Thiếu Càn còn khoa trương hơn.
Chung Thái thỉnh thoảng còn đoái hoài đến việc hắn đang ở bên cạnh, còn giữ chút lễ phép.
Còn Ổ Thiếu Càn thì căn bản là... coi như không ai tồn tại?
Thiệu Thanh bất lực lắc đầu.
·
Trước đan lô.
Chung Thái kết thủ quyết, dẫn dắt mộc hỏa tiến hành ngưng đan cuối cùng.
Tình hình trong lò hắn cơ bản đều đã nắm rõ.
Khoảnh khắc tiếp theo, dược hương đậm đặc từ trong lò phun trào ra, nhanh chóng lảng vảng xung quanh.
Trong lò phát ra tiếng lạch cạch giòn tan, giống như rất nhiều hạt châu đang va chạm vào nhau, cũng va chạm vào thành trong của lò.
Chung Thái ung dung ngồi đó.
Một lát sau, mọi âm thanh biến mất, dược hương nồng liệt cũng tan đi.
Chung Thái bấy giờ mới đứng dậy, mở nắp lò, lấy đan dược từ bên trong ra.
Lúc này, bên cạnh bồ đoàn nổi lên một chiếc hộp trong suốt.
Chung Thái trực tiếp ném đống đan dược đó vào trong hộp.
Đan dược có màu vàng nhạt, độ sáng không giống nhau.
Phẩm chất tự có sự phân biệt.
·
Ổ Thiếu Càn nhìn thấy những đan dược kia, mặt tươi cười: "A Thái lại có tiến bộ rồi."
Cũng đúng lúc này, Chung Thái trên đài nhìn sang, vừa vặn bốn mắt nhìn nhau với Ổ Thiếu Càn.
Ổ Thiếu Càn hướng về phía hắn làm một thủ thế tán thưởng.
Nụ cười của Chung Thái tức khắc rạng rỡ hẳn lên.
Tiếp đó, hắn lấy ra một tấm phù lục, lắc lắc trước mặt Ổ Thiếu Càn.
Nụ cười của Ổ Thiếu Càn càng đậm hơn.
Chung Thái trực tiếp kích phát phù lục, để sức mạnh trong đó rơi vào đan lô.
Bên trong đan lô nhanh chóng trở nên sạch bách.
Tấm phù lục này chính là thứ mà Ổ Thiếu Càn đã tốn khá nhiều thời gian mới vẽ ra được, Nhị cấp Tịnh Trần phù cực phẩm.
Nó có thể phi thường dễ dàng và hoàn toàn dọn sạch tạp chất trong lò.
Kế đó, Chung Thái bắt đầu luyện chế lò thứ hai.
Ổ Thiếu Càn vẫn giữ nụ cười, thần tình ôn nhu tiếp tục dõi theo Chung Thái.
·
Sau khi Chung Thái ra đan, các Đan sư của mấy nhà đang quan tâm hắn đều nhanh chóng kiểm đếm số lượng đan dược.
Kiều Tố đặc biệt lưu tâm, vội vàng lẩm nhẩm: "Một hai ba... bảy viên!"
Những người khác cũng nhanh chóng đếm ra được tương tự.
Có người nhíu mày nói: "Hai viên Hạ phẩm, bốn viên Trung phẩm, một viên Thượng phẩm."
Thần thái của Kiều Văn nghiêm túc: "Cao hơn trình độ chúng ta dự đoán."
Kiều Tố hít sâu một hơi: "Hóa ra đã là tầng thứ Đỉnh Cấp đan sư rồi!"
—— Nhị cấp Đỉnh Cấp đan sư, số lượng ra đan từ bảy đến chín viên, và bắt buộc phải bao gồm đan dược Thượng phẩm.
Đông đảo Đan sư không thể không chấn động.
Tài nguyên của gia tộc phong phú, thực tế đã dùng rất nhiều dược tài để bồi dưỡng họ, chính là để có thể mài giũa ra đủ nhiều Đan sư xuất chúng.
Nhà họ Kiều nhiều năm qua tích lũy đan phương cũng khá nhiều, và không hề keo kiệt mở ra cho tộc nhân.
Những người như Kiều Văn, Kiều Tố có kẻ trực tiếp triệu hoán đan lô, có kẻ bạn sinh bảo vật không đủ mạnh nhưng lại rất hứng thú với luyện đan... họ có thể đi tới bước Nhị cấp Đan sư này đã chứng minh thiên phú không hề kém rồi.
Kiều Văn và Kiều Tố lại thuộc diện xuất sắc nhất trong số các Nhị cấp Đan sư của nhà họ Kiều.
Trình độ của họ là Siêu Việt đan sư.
Hai chị em họ sở trường bốn loại Nhị cấp đan dược, mỗi loại tỷ lệ thành đan đều ở mức bốn thành, mỗi lò ra đan từ bốn đến sáu viên, hơn nữa đan dược Trung, Hạ phẩm chia đều.
Chỉ cần họ tiến thêm một bước nữa là có khả năng cực lớn trở thành Đỉnh Cấp đan sư.
Nhưng bước này quả thực không dễ đi.
Mặc dù lúc nãy mấy vị Đan sư đều an ủi Kiều Tố, bảo nàng đi tìm tu giả Khai Quang giúp lấy độc nang, nhưng họ nói thì nói vậy, thực ra rất hiểu tại sao Kiều Tố lại muốn "tử chiến" với cái độc nang đó.
Ngoài chút bướng bỉnh ra, Kiều Tố còn muốn dùng cách này để rèn luyện lòng kiên nhẫn và thúc đẩy kỹ nghệ của mình.
Chỉ tiếc là cuối cùng vẫn thất bại.
Nếu không, biết đâu Kiều Tố cũng có thể nhờ đó mà có chút tiến triển, tìm được cơ hội đột phá.
·
Các Đan sư nhà họ Kiều tâm trạng đều có chút nặng nề.
Khi đếm xong đan dược, Kiều Tố bỗng kinh ngạc hỏi: "Vị Đan sư kia đang nhìn gì vậy?"
Kiều Văn và những người khác ngẩn ra, quả nhiên phát hiện vị Đan sư đó sau khi thu đan xong liền nhìn về một phía trên khán đài.
Họ thuận theo tầm mắt của Đan sư, nhìn về tầng thứ ba của khán đài bên phải.
Ở giữa tầng đó đang ngồi một nam tử trẻ tuổi diện mạo cực kỳ anh tuấn.
Kiều Văn nheo đôi mắt đẹp: "Là Khai Quang tu giả."
Kiều Tố nhìn kỹ lại, có chút ngại ngùng nói: "Vị Đan sư đó và vị tu giả kia, dường như là một đôi."
Mấy người Kiều Văn lúc nãy không chú ý tới cái này, nhìn kỹ lại...
đúng là thật.
Vị Nhị cấp Đỉnh Cấp đan sư kia dường như cũng chẳng mấy kinh hỷ với số lượng đan dược mình vừa luyện ra, mà trực tiếp liếc mắt đưa tình với vị tu giả Khai Quang kia luôn.
Nhất thời, mấy người Kiều Văn đều im lặng.
Kiều Tố nghĩ nghĩ, ngập ngừng nói: "Có lẽ trình độ của vị Đỉnh Cấp đan sư đó vốn dĩ đã luôn rất cao rồi, nên mới không để ý."
Đám người Kiều Văn cũng ngẫm lại.
"Chắc là vậy."
"Ta cảm thấy vị Đan sư kia có chút ý tứ muốn tranh công, cầu khen ngợi?"
"Tình cảm sâu đậm mới như vậy chứ."
"Thật không ngờ được nha, cứ tưởng Đan sư có kỹ nghệ như vậy thì mọi tâm trí đều đặt vào luyện đan chứ."
"Ta thấy vị tu giả kia tuấn mỹ như thế, Đỉnh Cấp đan sư lòng dạ xao động cũng là lẽ đương nhiên thôi mà!"
Kiều Văn tức giận nói: "Được rồi!
Đã bắt đầu lò thứ hai rồi, vẫn nên xem kỹ nghệ của Đỉnh Cấp đan sư nhiều hơn đi!"
Sau tiếng quát này, mọi người quả nhiên cũng đều dồn sự chú ý vào lò đan tiếp theo.
·
Thiệu Thanh ngồi bên phải Ổ Thiếu Càn, cảm thấy như ngồi trên đống lửa.
Khoảnh khắc trước hắn còn đang kinh ngạc trước kỹ nghệ cao minh của Chung đan sư, khoảnh khắc sau đã thấy Chung đan sư và Ổ huynh lại đang nhìn nhau đắm đuối rồi.
Cái này thì thôi đi, dù sao hắn cũng đã quen rồi.
Nhưng chỉ chớp mắt sau, tầm mắt từ khắp bốn phương tám hướng đều đổ dồn về phía này.
Mặc dù tầm mắt không phải nhìn hắn, nhưng vị Ổ huynh này hoàn toàn không phản ứng gì, khiến bao nhiêu ánh mắt cứ thế quét qua người hắn...
Thiệu Thanh do dự một chút, cuối cùng định chủ động mở miệng để phá tan sự lúng túng của chính mình.
"Ổ huynh?
Lại gặp mặt rồi."
Tầm mắt của Ổ Thiếu Càn mới chậm rãi chuyển qua, dừng trên người Thiệu Thanh.
"Thiệu huynh."
Trong lòng Thiệu Thanh hơi nhẹ nhõm, cười khen ngợi: "Vốn biết Chung đan sư kỹ nghệ chắc chắn phi phàm, nhưng hôm nay được tận mắt chứng kiến mới thấy mình vẫn có chút đánh giá thấp hắn.
Thật sự là thất lễ rồi."
Ổ Thiếu Càn bình thản nói: "Đan thuật của A Thái, thiên hạ vô song."
Thiệu Thanh: "..."
Tới rồi tới rồi, cảm giác quen thuộc này!
Thiệu Thanh khựng lại một chút, phụ họa theo: "Đúng là vô song."
Mặc dù lời của Ổ huynh rất thẳng thừng, nhưng chỉ nhìn một trăm năm mươi người trên đài này, Chung đan sư quả thực xứng đáng với lời khen đó.
·
Trên đài có bao nhiêu Đan sư như vậy, hiện tại chỉ có một mình Chung Thái ra đan.
Đối với Thiên Dẫn tu giả mà nói, muốn luyện chế Nhị cấp đan dược và ra đan thành công, nhanh nhất cũng phải mất một canh giờ.
Còn Đan sư cảnh giới Tích Cung luyện Nhị cấp đan thì nhanh nhất là nửa canh giờ.
Trong một trăm năm mươi vị Đan sư, chỉ có không tới mười người là Thiên Dẫn cảnh.
Hiện tại Chung Thái đã ra đan, thời gian vừa vặn là một canh giờ.
Vậy mà bao nhiêu Đan sư như thế lại không có người thứ hai thành công.
Thậm chí, ít nhất có hơn một trăm Đan sư đã bị tạc lô.
Trên người họ đều lóe lên quầng sáng phòng ngự.
Đây chính là biểu hiện khi các trận pháp hiệu bài được kích hoạt, ngăn chặn dư uy chấn động sau khi tạc lô.
Những Đan sư này cũng lấy dụng cụ dọn dẹp đan lô ra, cũng có người sử dụng phù lục.
Nhưng họ dọn dẹp tốn khá nhiều thời gian, có nhiều người dùng đều là Thượng phẩm phù lục, sau đó còn phải tự tay lau chùi chi tiết.
·
Khi lò đan thứ hai của Chung Thái đã đi được quá nửa, cuối cùng mới có những Đan sư khác ra đan.
Những Đan sư này đều rất cẩn thận, dè dặt lấy đan dược ra, cũng bỏ vào chiếc hộp mà đấu trường cung cấp.
Các tu giả đứng xem cũng đồng dạng kiểm đếm số lượng đan dược.
Tuyệt đại đa số chỉ có từ một đến ba viên.
Có khoảng năm sáu người ra được bốn năm viên.
Sau lò đan đầu tiên này, người đạt đến tầng thứ Đỉnh Cấp chỉ có duy nhất một mình Chung Thái!
·
Vô số ánh mắt theo đó đều đổ dồn lên người Chung Thái.
Sự xuất chúng của Chung Thái là độc nhất vô nhị.
Giống như lúc Ổ Thiếu Càn thủ đài, liên tục đánh rớt các tu giả khác xuống dưới, sau đó dẫn đến việc ba đại gia tộc phải "gọi người" đến công đài, luân phiên lên đài khiêu chiến hắn, vô số chủ đề đều xoay quanh Ổ Thiếu Càn.
Hiện tại, Chung Thái cũng đang hưởng thụ sự phong quang tương tự.
Bây giờ căn bản không cần phải đi gọi người nữa, những Đan sư không tham gia tỷ thí hôm nay để nâng cao kỹ nghệ và tìm hiểu đối thủ cuối cùng, tuyệt đại đa số đều đã đến khán đài đứng xem.
Đối với bản lĩnh của Chung Thái, họ nhìn thấy vô cùng rõ ràng.
Trong lòng họ đều dâng lên một cảm giác nguy cơ mãnh liệt.
Vị Đan sư trẻ tuổi này chính là kình địch của họ!
Nhóm Đan sư lợi hại nhất trong các đại gia tộc cũng đều vô cùng cảnh giác.
Trong tất cả đan phương họ luyện chế, loại thành thục nhất cũng từng có lúc đạt đến tầng thứ Đỉnh Cấp.
Chỉ là tình huống như vậy rất hiếm khi xảy ra.
Những Đan sư này đều rất quan tâm đến Chung Thái.
Họ đang đánh giá xem, tầng thứ Đỉnh Cấp của vị Đan sư trẻ tuổi này rốt cuộc là giống họ — chỉ là ngẫu nhiên làm được, hay là chỉ cần ra đan là có thể đạt tới?
Hai cái trước và sau này chênh lệch vô cùng lớn lao.
·
Lò đan thứ hai của Chung Thái, dưới sự quan tâm của đông đảo Đan sư, đã bị tạc lô.
Điều này rất bình thường, hắn thực sự không quá thành thục với Giải Độc đan, tỷ lệ ra đan chỉ nằm ở khoảng năm thành mà thôi.
Vừa rồi lò kia đã thành công, tiếp theo lò này thất bại thực sự là chuyện hợp tình hợp lý.
Mà hắn không biết là, ngay khoảnh khắc hắn bị tạc lô, những Đan sư đang đứng xem kia đều khẽ thở phào nhẹ nhõm một hơi.
·
Kiều Văn sau khi trút ra một hơi thở liền phát hiện tâm thái của mình hơi căng thẳng.
Nàng có chút bất lực nói: "Vị Đan sư này gây áp lực cho ta lớn quá."
Những người nhà họ Kiều khác cũng có hành động tương tự đều bật cười.
Quả thực, họ gần như nín thở mà quan sát, cho đến khi vị Đan sư đó tạc lô, họ mới phản ứng lại được.
Ánh mắt của Kiều Tố lại di chuyển theo vị Đan sư kia.
Lần này, khi vị Đan sư đó nhìn người thương của mình, dường như có chút trề môi nũng nịu?
Nam tử tuấn mỹ kia phản ứng ra sao nàng nhìn không rõ.
Thế nhưng vị Đan sư kia dường như đã được an ủi, lập tức cười tươi rạng rỡ như ánh mặt trời.
—