Wattpad: Trouvaillewdanmei
***
"Anh nhìn con quái vật đang đứng bên ngoài cánh cửa"
***
Cuối tuần, các ga tàu điện ngầm trong trung tâm thành phố đông chưa từng thấy, hầu như ai cũng đang bàn tán về sự ra đời của quy tắc mới.
Một lượng lớn phóng viên vác máy quay đổ về khu vực gần khu Đào Lý để livestream, cho dù không có giấy thông hành, chỉ có thể đứng xa dùng ống kính dài nhắm vào những cảnh sát đang làm nhiệm vụ, điều đó cũng không ảnh hưởng gì đến độ hot của buổi livestream.
Lần đầu tiên xuất hiện khu vực có quy tắc mới như cánh cửa một chiều – vào dễ khó ra, bất kỳ ai cũng có thể lựa chọn dấn thân.
Đám đông bình thường đương nhiên không có ý định như vậy, nhưng livestreamer không phải người bình thường, có một cậu thanh niên nhân lúc cảnh sát không chú ý, lách người đi vào, mục đích để thu hút lượt xem, kết quả bị một bà cô trung niên mắt sáng hơn sao nhanh chân gạt giò, ngã đến mức răng môi lẫn lộn vẫn cố hét lên: "Anh ta làm sao mà vào được chứ?"
Hàng trăm máy quay của các bên truyền thông đều đồng loạt quay theo hướng nhìn của hắn, một chiếc xe nhỏ màu trắng vừa khéo dừng ở cổng, Trang Ninh Tự từ cửa sổ xe ló đầu ra, lạnh lùng đưa ra giấy thông hành của mình: "Phòng Giải quyết Tranh chấp, đi làm".
Quần chúng vây xem ủng hộ nhưng vẫn thấy khó hiểu, đã lúc này rồi mà hàng xóm còn cần giải quyết tranh chấp à?
Trang Ninh Tự lái xe qua màn sương trắng, màn hình điện thoại trong tay lúc bật lúc tắt, chậm rãi hiện ra giao diện quen thuộc của "Cẩm nang cuộc sống thường ngày tại khu Đào Lý".
Khu dân cư lúc này trống vắng lạ thường, cảm giác ngột ngạt và áp lực như tơ nhện vây kín dường như đã trở thành thực thể, khiến người ta sinh ra cảm giác lạnh lẽo tê dại không thích hợp.
Các nhân viên công tác và tình nguyện viên đứng rải rác bận rộn chạy tới chạy lui, đa số các khu vực quy tắc, bóng tối và nhiều mối nguy hiểm thường liên kết chặt chẽ với nhau, vì thế trước khi trời chuyển tối, họ buộc phải xác nhận rằng tất cả cư dân nơi đây đã được đưa trở về nhà một cách an toàn.
Trang Ninh Tự không vội đến báo danh, mà đỗ xe bên lề đường, đối diện là siêu thị Xuân Phong được nhắc đến trong quy tắc.
Nghe nói chủ siêu thị là một đôi vợ chồng về hưu, hòa thuận tốt bụng, trước siêu thị còn có một khu vui chơi trẻ em, nên nơi đây thường rất náo nhiệt, cư dân trong khu sau bữa tối đều thích đến đây trò chuyện và đưa trẻ đi dạo.
"Cần vào bên trong kiểm tra không?", cửa sổ xe đột nhiên bị người gõ nhẹ.
Trang Ninh Tự mắt nhìn thẳng, dưới chân hơi giẫm chân ga, thân xe trượt về trước hai mét, anh chàng đẹp trai đang dựa người vào xe không kịp phòng bị, suýt thì nhếch nhác ngã chúi vào thùng rác.
Ở cửa siêu thị còn có mấy thành viên của phòng Bảo vệ Trật tự, nghe thấy tiếng động đồng loạt nhìn về hướng này.
Dịch Kha đứng vững lại, bước nhanh lên vỗ vào cửa kính: "Xuống xe!"
Từ cửa sổ xe bay ra một gói đồ ship và một túi mua hàng.
Túi đồ ship là con dao hồ điệp bà ngoại gửi – vũ khí Dịch Kha quen dùng khi huấn luyện sử dụng vũ khí lạnh, mà bên trong túi mua hàng lại là một chiếc áo phông mới – hôm nay là sinh nhật 24 tuổi của Dịch Kha.
Trang Ninh Tự đã hoàn thành nhiệm vụ giao hàng – không muốn xuống xe, thế nhưng anh càng không muốn để Dịch Kha chạy đuổi sau đít xe mình, cân nhắc hậu quả, cuối cùng anh vẫn lựa chọn ấn nút mở khoá xe, dùng ánh mắt biểu thị với đối phương, muốn mắt mặt thì cũng vào trong xe rồi mất.
Dịch Kha mỉm cười, kéo cửa ghế phó lái ngồi vào trong, thân xe rung lắc nhẹ nhàng, rung đến mức khiến cho Trang Ninh Tự lại lần nữa nảy sinh ý muốn hèn nhát đó là bỏ xe chạy lấy người.
Đời này anh có nằm mơ cũng không ngờ đến việc một thằng nhóc trẻ trung tươi đẹp như hoa như ngọc lại nảy sinh ý đồ bất chính với mình, vậy nên bèn kiềm lại cơn giận mà mở lời: "Tôi là bạn thân của bố cậu, dựa theo vai vế, cậu phải gọi tôi là chú".
Dịch Kha – đang mở quà - lộ ra một biểu cảm khó nói thành lời: "Dở hơi à, anh hơn em có bốn tuổi thôi".
Mở mồm ra là công kích cá nhân, sau này tìm được người yêu mới là chuyện lạ, nhưng Trang Ninh Tự không định thảo luận sâu về chủ đề này, anh cóc thèm quan tâm đến tình yêu và hôn nhân của Dịch Kha, lời ít ý nhiều đuổi người: "Lấy được quà của mình rồi thì cút xuống khỏi xe của tôi!"
"Sắp đến tám giờ rưỡi rồi", Dịch Kha quay sang nhìn anh, "Trước khi vào khu quy tắc, bố em có phải đã nhờ anh chăm sóc em thật tốt không?"
Trang Ninh Tự: "..."
"Địa điểm làm việc của phòng Bảo vệ Trật tự ở tầng 1 toà số 3, làm phiền anh nhé", Dịch Kha cởi quần áo cũ ra, chuẩn bị mặc luôn quà sinh nhật ngay tại chỗ, không thể không nói, vóc dáng của hắn thực sự rất đẹp, vai rộng eo hẹp cơ bắp săn chắc làn da trắng trẻo, khi hai tay xách chiếc áo T-shirt mới ra để thưởng thức, giống như một KOL bán hàng hiếm lúc giữa buổi đêm khuya.
Trang Ninh Tự: Ngựa muốn chết.
Toàn số 3 ở khúc cua không xa, đến tận khi xuống xe, Dịch Kha vẫn còn đang lè nhà lè nhè: "Sao cái áo này rộng thế?"
Rộng là đúng rồi, chính là muốn có cái cảm giác không phù hợp rõ ràng này đấy, tỉnh lại đi hỡi người trẻ tuổi đang lầm đường lạc lối!
Trang Ninh Tự bước lên bậc thang: "Truyền thống đạo đức tốt đẹp của dân tộc Trung Hoa, mua đồ rộng hơn hai cỡ, như vậy sang năm vẫn có thể mặc tiếp".
Dịch Kha cười khẩy, dùng thẻ nhân viên của mình mở cửa.
Đây vốn dĩ là văn phòng của ban quản lý toà nhà, tạm thời bị phòng Bảo vệ Trật Tự trưng dụng.
Diệp Kiều Nguyệt đang mở họp với những thành viên khác, trước đó cô đã gọi điện thoại cho Trang Ninh Tự, vậy nên hiện tại chỉ gật đầu một cái chào hỏi.
Diện tích của khu Đào Lý không rộng, tổng cộng có năm toà nhà, số dân thường trú khoảng 300 người, đa số là giáo viên đã về hưu và người trẻ tuổi đang đi làm, trình độ văn hoá không thấp, cũng khá dễ quản lý.
Tám giờ mười phút tối, cuộc họp kết thúc.
Trang Ninh Tự được phân công tiến vào toà chung cư số 1 phòng 1601, là một hộ ba nhân khẩu, người mẹ đã sớm dỗ con nhỏ đi ngủ trong phòng ngủ phụ, người bố tự giới thiệu tên mình là Trương Huy, một giáo viên Toán của trường tiểu học, đây cũng là lần đầu tiên anh gặp phải tình huống quy tắc sắp bắt đầu, bởi vậy nhìn qua có hơi căng thẳng.
"Tôi có cần chuẩn bị cái gì không?", anh ta hỏi.
"Không cần đâu", Trang Ninh Tự an ủi, "Dựa theo bình thường, chỉ cần không vi phạm quy tắc thì sẽ an toàn tuyệt đối, chưa kể quy tắc lần này cũng không tính là hà khắc".
Trương Huy gật đầu, giúp anh rót một cốc trà.
Hai người đàn ông ngồi trên sô pha trong phòng khách, giữa một luồng không khí áp lực u ám, lắng nghe âm thanh chuyển động của chiếc đồng hồ trên tường.
"Cạch!"
Cuối cùng, kim phút cũng chỉ đến số "6".
Cũng không biết có phải do tâm lý hay không mà Trương Huy đột nhiên cảm thấy không khí xung quanh đột nhiên trở nên rất quỷ dị.
Anh ta ổn định hơi thở, đang chuẩn bị đến phòng ngủ xem vợ và con, bên ngoài cửa lại truyền đến tiếng "ding".
"Chú ý, yêu quái đã xuất hiện!", tai nghe của Trang Ninh Tự truyền đến giọng của đồng nghiệp, "Số lượng một, sức công phá không rõ.
Anh Trang, thang máy dừng ở số tầng bên anh, toà số 1 tầng 16, mọi người chú ý, toà số 1 tầng 16".
Chung cư này hai thang máy sáu hộ, sau lưng Trương Huy chảy mồ hôi lạnh, hết sức cầu nguyện nó không chọn trúng nhà mình.
Cửa thang máy chậm rãi mở ra, bước chân nặng nề từng bước từng bước, rầm rập từ xa tới gần, không ngừng truyền vào trong màng nhĩ của người đàn ông, thời gian tựa như trôi qua đã rất lâu, tiếng bước chân mới biến mất, thế nhưng Trương Huy còn chưa kịp thở phào –
"Ding dong ding dong!"
Tiếng chuông cửa vang lên xuyên vào tai, người phụ nữ trong phòng ngủ phụ ôm đứa con đang ngủ trong lòng, vươn tay che kín tai của thằng bé.
Ngoài ban công có vài bóng đen tiến vào, đội viên tổ hành động nhanh chóng tản ra bên ngoài căn phòng, Dịch Kha ra hiệu cho Trương Huy im lặng, tự mình bước nhanh ra mở cửa chống trộm.
"Mời vào", hắn nhìn con quái vật đang đứng ngoài cửa, nhẹ nhàng nghiêng vai, rất lịch sự xoay người.
Toàn thân Trương Huy căng cứng ngồi trên ghế sô pha, hoàn toàn dựa vào giáo dục nghiêm khắc từ bé đến lớn mới không hét to lên.
Vị khách không mời mà đến này có vẻ ngoài xấu xí, thân hình trương phềnh, chiều cao khoảng hai mét, ngũ quan giống như một loài cá ở sâu trong đại dương, nó chải cái mái tóc bóng dầu sũng nước, mặc một bộ vest không vừa người, kẹp một túi tài liệu, trong tay cầm một cái búa sắt, lúc này trưng ra vẻ mặt âm u đứng ở cửa vào.
Sau khi xác định nó không có đồng bọn, Dịch Kha trở tay khoá cửa lại.
Nhãn cầu vàng kim của quái vật đảo quanh một vòng, cánh tay nâng lên, nhét tập tài liệu vào tay Dịch Kha, lập tức di chuyển, đôi giày da bẩn thỉu lập tức in ra một vết bùn trên sàn nhà, từ cửa phòng khách đi thẳng vào phòng ăn.
Lúc ban ngày, Diệp Kiều Nguyệt đã gửi cho toàn bộ dân cư một bản hướng dẫn khẩn cấp, trong đó nhấn mạnh bắt buộc phải dọn dẹp sạch sẽ phòng ốc và chuẩn bị cơm nước đầy đủ trước tám rưỡi tối.
Hiện giờ nhìn thấy quái vật quả nhiên kéo ghế ra, thành thạo bắt đầu ăn uống, tư thế ngồi ăn của nó cũng cuồng dã giống như vẻ bề ngoài, không đến nửa tiếng, xương sườn, canh rau và những đồ ăn khác đã bị quét sạch, còn bị ném ra khắp nơi.
"Không nhầm đâu nhỉ?", cùng lúc đó, Tiền Việt cũng đang xem hiện trường thông qua camera, trong quy tắc nhấn mạnh nửa đêm dọn dẹp sạch sẽ, còn tưởng là có một con quái vật ưa sạch sẽ, sao tự nhiên lại biến thành bẩn thỉu nhường này?
Hầy, quá buồn nôn.
Trang Ninh Tự dùng ánh mắt ra hiệu cho đồng nghiệp lau sạch dấu trên mặt sàn, bản thân anh đeo găng tay vào, đứng ở bên cạnh bàn ăn lặng lẽ dọn dẹp bát đĩa.
Quái vật không hề nhìn anh, hay nói rõ ràng hơn, nó không nhìn bất kỳ người nào ở trong phòng, sau khi ăn xong, lập tức đi đến phòng ngủ chính.
Trương Huy gửi tin nhắn cho vợ, kể lại tình hình bên ngoài, tuy rằng quái vật nhìn qua có hơi khủng bố, nhưng hình như sẽ không đem đến nguy hiểm nào khác, để cô ấy tiếp tục ở trong phòng ngủ phụ đừng ra ngoài.
Trong phòng tắm truyền ra tiếng nước róc rách, quần áo bẩn bị vứt bừa bãi trên chiếc giường đôi, toả ra mùi thối của bùn đất và rác rưởi.
Trong quy tắc đặc biệt nhắc đến "quần áo sạch sẽ".
Đội viên đeo hai lớp găng tay, rũ rũ đống quần áo, rồi ném vào trong máy giặt.
Dịch Kha thuận tay lấy ra từ trong túi áo khoác của nó một ví tiền, mở ra xem, là từng xấp từng xấp tiền giấy.
Tiền quy tắc là tiền tệ được dùng duy nhất trong khu quy tắc, chính phủ nhân loại không có cách nào phát hành, cũng không cách nào sở hữu.
Trong kim chỉ nam cuộc sống thường ngày tại khu Đào Lý thế mà lại nhắc đến vé xe bus và mua sắm thường ngày, vậy thì cư dân cần có một số lượng nhất định tiền quy tắc.
Dịch Kha dùng ánh mắt dò hỏi Trang Ninh Tự, cần không?
Trang Ninh Tự vươn ra một ngón tay.
Dịch Kha có hơn không rõ, chau màu hỏi: "Là sao, một vạn ạ?"
Trang Ninh Tự thực sự bội phục đơn vị tính toán của người nhiều tiền: "Một trăm!"
Dịch Kha "ồ" một tiếng, rút mất tờ từ trong xấp tiền dày cộp ra, vừa mới nhét lại vào túi quần, đứa bé ở phòng ngủ phụ đột nhiên bật khóc!
Trang Ninh Tự gồng người lên, vẫn chưa kịp giấu ví tiền, tiếng nước trong phòng tắm đột ngột dừng lại.
"Ngươi đang làm gì?", tiếng chất vấn hung dữ vang vọng trong bóng đêm, trên người quái vật đầy nước, mắt đỏ ngầu đứng trước cửa phòng tắm, trong tay không biết từ lúc nào đã xuất hiện một cái búa cực to.
Đội viên tổ hành động lập tức tiến vào trạng thái chiến đấu, nhưng bị Trang Ninh Tự dùng ánh mắt cản lại.
Trong phòng ngủ phụ lại lần nữa truyền ra tiếng khóc đứt quãng, mà ngay sau đó chỉ còn tiếng "thút thít" nhẹ nhàng, có lẽ là người mẹ đang bịt miệng đứa nhỏ bị doạ tỉnh.
Tạp âm này càng khiến cho quái vật tức giận, nó xoay người, ánh mắt lạnh lẽo nhìn cánh cửa gỗ đang đóng chặt.
Trương Huy tuyệt vọng lao tới trước cửa phòng ngủ phụ, sống lưng dán chặt vào tấm cửa, muốn bảo vệ vợ và con của mình.
Búa sắt ma sát trên nền gạch men sứ, phát ra âm thanh ken két, đứa nhỏ trong phòng tựa như cảm nhận được nguy hiểm đang tới gần, tiếng khóc càng ngày càng dữ dội.
"KHÔNG ĐƯỢC ỒN ÀO!"
Con quái vật gầm gừ đầy bực bội, hai tay nâng cái búa sắt cao quá đỉnh đầu.
Trương Huy mặt trắng bệch, một tay nắm chặt dùi cui điện treo trên cửa phòng ngủ phụ, chằng qua còn chưa kịp liều mạng, Trang Ninh Tự đã chớp thời cơ thu hút sự chú ý của quái vật.
"Có muốn ăn gì không?", anh hỏi, trong tay bưng một bát mỳ gói vị thịt bò kho thơm lừng nóng hổi.
Mỳ gói có một tỉ lệ nhất định sẽ đem đến may mắn cho bạn.
Và thật may, lần này quy tắc đã có hiệu lực.
Quái vật thả cái búa sắt trong tay xuống, ngửi thấy mùi thơm quen thuộc, ánh mắt hơi thay đổi, dường như là bị đổi ký ức.
Nó lạnh lùng gầm gừ, một lần nữa nặng nề kéo lê bước chân trở về phòng ngủ chính nghỉ ngơi, lúc sắp đi cũng không quên cầm ví tiền đặt trên bàn, đồng thời trừng mắt nhìn Dịch Kha: "Ngươi, không có lần thứ hai".
Cửa phòng ngủ chính nặng nề khoá kín.
Dịch Kha ra hiệu Trương Huy đi vào phòng ngủ phụ xem người nhà, các đội viên tạm thời thở phào, Trang Ninh Tự đặt gói mỳ lên bàn ăn: "Ban nãy cậu định trực tiếp giết quái vật à?"
"Trong quy tắc, sinh mạng và sự an toàn của người dân đặt ở ví trí ưu tiên", Dịch Kha xoay con dao trong tay, "Giết nó là hành vi đúng quy định".
"Trước khi có biện pháp giải quyết tốt hơn, giết chóc không nên trở thành lựa chọn đầu tiên", Trang Ninh Tự nhắc nhở, "Quái vật có tỉ lệ tái sinh nhất định, hơn nữa sau khi sống lại, chúng luôn luôn có một sức mạnh phản công mạnh mẽ hơn, cậu không cần thiết phải tự làm khó mình".
Dịch Kha chẳng nói chẳng rằng mà đồng ý, cũng không biết có thực sự nghe lọt tai mấy lời này không.
Vài phút sau, Trương Huy từ trong phòng ngủ phụ đi ra, nhẹ giọng cảm ơn mọi người.
"Trước tiên quét dọn phòng đi", Trang Ninh Tự nói, "Cẩn thận đừng làm nó bị đánh thức".
Trong phòng ngủ chính, quái vật ngáy vang trời.
Trang Ninh Tự tiếp tục dọn dẹp phòng ăn, thuận tiện mở tủ lạnh chuẩn bị những nguyên liệu cần dùng cho bữa sáng ngày mai.
Dịch Kha cầm cây lau nhà, tuy rằng trong góc nhà có một con robot lau nhà, nhưng hắn không thể sử dụng, bởi vì cần "tránh phát ra âm thanh khiến người ta không vui".
Trương Huy lấy quần áo trong máy sấy ra gấp gọn, lại nhịn lại cơn buồn nôn mà cọ sạch sẽ đôi giày da bẩn thỉu, những người khác cũng tản ra tìm việc để làm, đợi mọi người dọn dẹp xong, thời gian đã qua nửa đêm.
Sau khi xác nhận quái vật đã ngủ say, Trang Ninh Tự sắp xếp đội viên hộ tống vợ và con của Trương Huy rời khỏi căn nhà số 1601, Diệp Kiều Nguyệt phụ trách sắp xếp nơi ở an toàn cho mẹ con hai người.
Thông báo tin nhắn trong nhóm sáng lên, là Tiền Việt than thở với Ngô Đào, trò chơi dọn dẹp nhà quái vật này nếu là tôi chơi thì một giây cũng chơi không nổi.
Ngô Đào an ủi cậu, buồn nôn thì buồn nôn đấy, nhưng đỡ hơn giết chóc.
Trong thư phòng có một chiếc giường nhỏ, trong phòng chơi game cũng có đệm hơi", sau khi vợ con rời đi, Trương Huy rõ ràng thả lỏng hơn rất nhiều, anh ta ôm chăn đệm đặt trên sô pha, nhẹ giọng nói: "Mọi người vất vả dọn dẹp rồi".
"Ừ", Trang Ninh Tự đáp lời, "Anh cũng nghỉ ngơi sớm đi".
Màn đêm lại yên tĩnh, mọi thứ nhìn qua có vẻ rất ổn định.
Trang Ninh Tự bảo đội viên tự tìm chỗ nghỉ ngơi, mình thì đăng nhập tài khoản công việc, tìm trang quản lý của lần hành động này.
Số liệu vừa khéo đã được update hoàn tất, trước mắt khu Đào Lý chỉ có một con quái vật.
"Anh ăn không?", Dịch Kha nhẹ nhàng đưa một thanh socola qua.
Trang Ninh Tự gõ chữ trên máy tính, không hề ngẩng đầu mà từ chối: "Không ăn".
Một bên cổ tay của Dịch Kha đặt trên lưng sô pha, nhẹ nhàng dựa sát vào người anh, khi thở ra mang theo luồng hơi ấm nóng phả vào bên vành tai: "Vì sao?"
Trang Ninh Tự: "..."
Thật muốn tự sát.
Hết chương 2
***
Hê lô cả nhà iu tui đã quay trở lại rùi đây =)))) Ngâm giấm bộ này quá lâu và khả năng sắp tới cũng z =))))
Có thể mọi người đã biết hoặc chưa, tui là giảng viên ở đại học và hiện đang đi du học cao học nên phần lớn thời gian tui đều phải học và làm việc (dạy online cho sinh viên, soạn giáo án mới, soạn chương trình đào tạo mới do đổi giáo trình bla bla) đồng thời đi du lịch nữa nên không có nhiều thời gian dịch truyện =)))) NHƯNG TÔI KHÔNG BAO GIỜ DROP TRUYỆN CẢ !!!!!
Nên nếu cả nhà sẵn sàng chờ thì tui vẫn luôn ở đây để cập nhật chương mới cho các bạn nha.
Hiện tại bộ này đã kết thúc cả chính truyện và ngoại truyện rùi, khá nà dài nhưng mà tui sẽ cố gắng khụ khụ khụ.
Cảm ơn các bạn đã đến và ở lại với tui, valentine vui vẻ nha, love you all!!!
14/02/2026
***