Khác [04|Đam mỹ|Dịch] Trật tự bùng cháy - Ngữ Tiếu Lan San

[BOT] Wattpad

Administrator
25/9/25
59,383
0
0
391365628-256-k102910.jpg

[04|Đam Mỹ|Dịch] Trật Tự Bùng Cháy - Ngữ Tiếu Lan San
Tác giả: Trouvaillewdanmei
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Tên gốc: 炽序
Tên tạm dịch: Trật tự bùng cháy

Tác giả: Ngữ Tiếu Lan San (语笑阑珊)
Nguồn raw: Tấn Giang

Nhân vật chính: Dịch Kha (công) x Trang Ninh Tự (thụ)
Số chương: Chưa rõ

Tình trạng bản gốc: Đang tiến hành (đã xong vụ án đầu)
Tình trạng bản dịch: Đang tiến hành

Thể loại: Đam mỹ, chủ thụ, niên hạ, cường cường, hiện đại, truyền thuyết ma quái đô thị, quy tắc kỳ lạ, trinh thám, từng bước phơi bày sự thật, tình cảm, sảng văn, nhẹ nhàng, HE

Ngày tác giả ra mắt truyện: 01/03/2025
Ngày đào hố: 16/03/2025 =)))))
Dịch: Trou
Beta: Azulè x Ngờ Zịt
Bìa: Cực phẩm tặng heheeeee

***
Tác giả có lời muốn nói: Sẽ không có tình tiết quá khủng bố, vì tôi sợ.

Giới thiệu ngắn gọn: Ngày thứ 16 theo đuổi vợ.
***
Giới thiệu
Sau khi rời khỏi Phòng Bảo vệ Trật tự vì chấn thương, Trương Ninh Tự cảm thấy có lẽ không nên từ bỏ công việc này, vì cứ thỉnh thoảng anh lại bị điều động quay lại.

Phần lớn là để tham gia vào công tác phá vỡ các quy tắc, một phần nhỏ là để huấn luyện người mới.

Người mới chỉ có một, hoặc có thể nói, chỉ có một người mới đủ để làm phiền đội trưởng Trang trực tiếp dẫn dắt.

Trang Ninh Tự: "Tôi nhìn thấy cậu là đau đầu".

Dịch Kha: "Nhưng em không nhìn thấy anh thì tim đau".

Cuối con đường, sương trắng mịt mù.

Các quy tắc cố gắng nuốt chửng đô thị, có người lại cố gắng nuốt chửng các quy tắc.

!!!

Bản dịch phi lợi nhuận không có sự cho phép của tác giả, vui lòng không reup, không chuyển ver !!!
!!!

Bản dịch chỉ được đăng tải trên wattpad Trouvaillewdanmei, vui lòng ủng hộ chính chủ !!!



trouvaillewdanmei​
 
Related threads
  • [ Dã Sử Tự Viết] Vì Người
  • [KHR] Tuyệt Vọng Chi Cương?
  • Vương Phi 13 Tuổi
  • Giã từ vũ khí - Ernest Hemingway
  • Hoàng tử ...Ta yêu đệ!!!
  • Phò Mã Gia Cát Tường !
  • [04|Đam Mỹ|Dịch] Trật Tự Bùng Cháy - Ngữ Tiếu Lan San
    Giới thiệu


    Trouvaille xin trân trọng giới thiệu

    Trật tự bùng cháy - Ngữ Tiếu Lan San

    Bìa được @cucphams-_-world tặng nè heheeee

    ***

    Tên gốc: 炽序

    Tên tạm dịch: Trật tự bùng cháy

    Tác giả: Ngữ Tiếu Lan San (语笑阑珊)

    Nguồn raw: Tấn Giang

    Nhân vật chính: Dịch Kha (công) x Trang Ninh Tự (thụ)

    Số chương: Chưa rõ

    Tình trạng bản gốc: Đang tiến hành (đã xong vụ án đầu)

    Tình trạng bản dịch: Đang tiến hành

    Thể loại: Đam mỹ, chủ thụ, niên hạ, cường cường, hiện đại, truyền thuyết ma quái đô thị, quy tắc kỳ lạ, trinh thám, từng bước phơi bày sự thật, tình cảm, sảng văn, nhẹ nhàng, HE

    Ngày tác giả ra mắt truyện: 01/03/2025

    Ngày đào hố: 16/03/2025 =)))))

    Dịch: Trou

    Beta: Azulè x Ngờ Zịt

    !!!

    Bản dịch phi lợi nhuận không có sự cho phép của tác giả, vui lòng không reup, không chuyển ver !!!

    !!!

    Bản dịch chỉ được đăng tải trên wattpad Trouvaillewdanmei, vui lòng ủng hộ chính chủ !!!

    ***

    Tác giả có lời muốn nói: Sẽ không có tình tiết quá khủng bố, vì tôi sợ.

    Giới thiệu ngắn gọn: Ngày thứ 16 theo đuổi vợ.

    ***

    Giới thiệu

    Sau khi rời khỏi Phòng Bảo vệ Trật tự vì chấn thương, Trang Ninh Tự cảm thấy có lẽ không nên từ bỏ công việc này, vì cứ thỉnh thoảng anh lại bị điều động quay lại.

    Phần lớn là để tham gia vào công tác phá vỡ các quy tắc, một phần nhỏ là để huấn luyện người mới.

    Người mới chỉ có một, hoặc có thể nói, chỉ có một người mới đủ để làm phiền đội trưởng Trang trực tiếp dẫn dắt.

    Trang Ninh Tự: "Tôi nhìn thấy cậu là đau đầu".

    Dịch Kha: "Nhưng em không nhìn thấy anh thì tim đau".

    Cuối con đường, sương trắng mịt mù.

    Các quy tắc cố gắng nuốt chửng đô thị, có người lại cố gắng nuốt chửng các quy tắc.

    ***

    Giải thích

    (1) Tiêu đề của truyện khá khó dịch, chữ đầu "炽" nghĩa là ngọn lửa bùng cháy rực rỡ, chữ sau "序" có hai nghĩa, một là "khởi đầu" hai là "trật tự".

    Dựa theo nghề nghiệp và nội dung truyện + tham khảo 7749 phần mềm AI thì tui chọn "Trật tự bùng cháy".

    Tất nhiên ai có góp ý về tên, có thể bình luận để bọn tui tham khảo.

    (2) Tên của bé công cũng khoai, trong từ điển Hán Việt "恪" nghĩa là kính cẩn, tôn trọng, Hán Việt là "Khác", nhưng nghe "Dịch Khác" nó hơi nhạy cảm với nghề dịch nên sau khi tham khảo 7749 nơi thì bọn tui chọn "Dịch Kha".

    Sau này truyện có được xuất bản và được dịch tên khác thì mọi người cũng đừng thắc mắc nhé, tùy vào sự lý giải và lựa chọn của mỗi dịch giả và bên hiệu đính nữa.

    ***

    Một số lưu ý khi đọc truyện tại Trouvaille

    1.

    Nghiêm cấm KY dưới mọi hình thức!

    Bạn có thể hiểu đơn giản là nhắc đến nhân vật/truyện/idol/... không liên quan đến bộ truyện này trong phần bình luận.

    Đây là hành vi cực kì vô duyên và mình cực kì cực kì cực kì ghét!

    Mình sẽ xoá toàn bộ bình luận KY mà không báo trước, bạn nào thấy còn sót bình luận KY thì @ mình vào, mình sẽ xoá.

    Một lưu ý nhỏ trong phần này: Vui lòng không KY các bộ khác của bà San, dù đây là tác giả yêu thích nhất của mình nhưng mình không thích việc fandom đi KY quá nhiều, nếu có KY mình sẽ vẫn xoá như bình thường ^^

    2.

    Đọc truyện tại wattpad chính chủ: Trouvaillewdanmei

    Mình biết không sớm thì muộn truyện cũng bị reup trên các nền tảng khác nên mình mong các bạn hãy đến và đọc tại wattpad của mình.

    Mình không set pass, không đánh đố, không bắt ép các bạn phải làm gì để được đọc truyện nên đừng lấy những lí do đó ra bao biện cho việc đọc ở web lậu.

    Em wattpad cũng đã bình thường trở lại rồi, tuy chỉ cho offline 2 bộ nhưng mình cảm thấy nó không phải vấn đề lớn đến mức bạn phải mò sang web reup để đọc.

    3.

    Tôn trọng nhân vật, tôn trọng tác giả, tôn trọng dịch giả và tôn trọng các bạn đọc khác.

    Trong lúc đọc truyện sẽ không tránh khỏi việc muốn chửi bới nhân vật chính/phụ hoặc tác giả vì một hành vi nào đấy hoặc tranh cãi với các bạn độc giả khác.

    Nhưng mình mong các bạn có thể dùng lời lẽ văn minh, luận điểm rõ ràng hoặc ít nhất hãy viết tắt những từ tục tĩu.

    Mình cũng sẽ xoá những bình luận quá tiêu cực đẩy vấn đề tranh cãi đi quá xa.

    Còn nếu bạn xúc phạm mình, mình rắc muối mời bạn rời khỏi wattpad này ^^

    4.

    Góp ý văn minh, lịch sự, mang tính đóng góp.

    Khi mình thầu một bộ truyện, chắc chắn sẽ có sai sót.

    Mong các bạn hãy góp ý đúng cách, mình luôn sẵn sàng lắng nghe và thay đổi khi cần thiết.

    Bình luận xúc phạm quá đáng sẽ bị xoá và người bình luận sẽ bị chặn khỏi wattpad.

    5.

    Về việc dịch trùng, dịch chen và chuyển ver sử dụng bản dịch của nhà mình.

    Nếu có nhóm dịch trùng, bọn mình sẽ xem xét tiến độ giữa hai bên + ý kiến của các thành viên để đưa ra quyết định dừng và xoá truyện hoặc tiếp tục.

    Nếu có nhóm dịch chen với bọn mình thì tự soi lại cái nết đi ha =)))

    Và đương nhiên mình nghiêm cấm dùng bản edit của mình để chuyển ver!!!

    Nghiêm cấm!!!

    Muốn chuyển ver các bạn tự tìm raw tự edit, đừng có lấy bản dịch của mình, không thân ^^

    6.

    Like và follow blog "Cùng Trouvaille dẩy đam mỹ"

    Trên page sẽ có mục thông báo truyện mới, chương mới, thời gian đăng tải (đương nhiên rồi), mục confession để các bạn chia sẻ những cảm nhận về những bộ truyện nhà mình đang làm hoặc góp ý gì đó và một nhóm kín để chia sẻ các bộ truyện hay bất kì cái gì liên quan đến đam mỹ mà các bạn muốn.

    Nếu thích tám nhảm thì các bạn hãy đến với blog nha ^3^

    Chúc các bạn có một trải nghiệm thật vui vẻ khi đọc truyện tại Trouvaille

    16/03/2025

    ***
     
    [04|Đam Mỹ|Dịch] Trật Tự Bùng Cháy - Ngữ Tiếu Lan San
    Hướng dẫn mua truyện trên app Tấn Giang


    Trouvaille sẽ hướng dẫn các bạn cách mua truyện set VIP trên Tấn Giang nhé.

    Lưu ý: Dành cho người dùng iPhone

    Vậy là xong rùi, bạn nào có thắc mắc thì cứ thoải mái để lại bình luận hoặc nhắn tin cho tui nha.

    Hoặc trên fanpage của tui có link confession ẩn danh nữa nha 😎

    Chúc các bạn có trải nghiệm đọc truyện vui vẻ tại Trouvaille

    ***
     
    [04|Đam Mỹ|Dịch] Trật Tự Bùng Cháy - Ngữ Tiếu Lan San
    CHƯƠNG MỘT: KHU ĐÀO LÝ (1)


    Wattpad: Trouvaillewdanmei

    ***

    "Xem ra đã hoàn toàn nắm quyền chủ động trong mối quan hệ này"

    ***

    Cẩm Thành (*) sau khi hè đến, ẩm ướt và oi bức, tựa như một viên kẹo mềm nhũn do bị nóng chảy dưới ánh mặt trời.

    (*) Cẩm Thành: tên gọi khác của thành phố Thành Đô, Trung Quốc.

    Trên bảng tin của khu 15, thông báo dùng điện tiết kiệm của uỷ ban nhân dân vẫn chưa bị xé bỏ.

    Do ảnh hưởng của thời tiết nóng bức khô hanh, mạng lưới điện của toàn tỉnh đối diện với tình hình quản lý nghiêm ngặt nguồn cung, tổ dân phố tích cực hưởng ứng chính sách tiết kiệm điện, mở họp liên tiếp hai ngày, cuối cùng quyết định chuyển văn phòng của phòng Giải quyết Tranh chấp đi, từ căn nhà nhỏ theo phong cách phương Tây chuyển đến lối đi của ga tàu điện ngầm – như vậy có thể giúp tiết kiệm ba cái điều hoà.

    Phòng Giải quyết Tranh chấp, công tác y như tên gọi, chuyên chịu trách nhiệm hoà giải mâu thuẫn giữa các khu vực nằm trong phạm vi quản lý, lương ít việc nhiều, hiện tại còn bị tước mất phòng làm việc, trở thành kẻ xui xẻo nhất trong tất cả các phòng ban.

    Ngô Đào nhìn tờ thông báo chuyển văn phòng sáng lấp lánh dán trên cửa, giận dữ mà không dám quát to, chỉ vươn tay ra vỗ bàn: "Đang cuối tuần mà lại gọi chúng ta đến chuyển văn phòng, chủ nhiệm Vương chắc chắn là cố ý gây khó dễ, cậu đoán xem, có phải ông ta đang thèm khát vẻ đẹp thuần khiết của sếp chúng ta không?"

    Tiền Việt sửa lại: "Đó không phải thèm khát, mà là ghen tị".

    Vừa dứt lời, một chai nước ép hoa quả bay vào từ ngoài cửa, Tiền Việt tốc độ cực nhanh lách mình đỡ đồ, rồi quay đầu lại nở nụ cười tiêu chuẩn lộ tám cái răng: "Em chào sếp".

    Trang Ninh Tự bước vào văn phòng, đưa chai nước ép còn lại cho Ngô Đào, nở nụ cười thật hiền dịu: "Nhắc lại một chuyện, kể từ khi em nói ra việc chủ nhiệm Lý ở cách vách cứ hễ có thời gian là đăng ký tham gia các lớp nâng cao kỹ năng, còn chủ nhiệm Vương nhà mình thì cứ rảnh là đến tiệm mát xa chân, thì ông ấy đã rất lâu không thèm quan tâm đến phòng Giải quyết Tranh chấp của chúng ta nữa".

    Nợ cũ bị đào lại, Ngô Đào giơ tay thề, đảm bảo bản thân từ nay về sau nhất định ngoan ngoãn im mồm, sau đó ôm lấy túi giấy da bò nhanh chóng bỏ chạy.

    Tiền Việt vốn dĩ cũng muốn theo đuôi cùng nhau trốn chạy, kết quả bị Trang Ninh Tự gọi giật lại: "Tổng kết công việc của tuần này đâu?"

    "Sếp tha em, thực sự viết không ra chữ nữa rồi".

    Tiền Việt kêu than, "Làm gì có phòng ban nào mỗi tuần đều cần nộp một bản "Tổng kết công việc nội bộ chưa đạt và cần cải thiện" ạ?

    Em cảm thấy phòng chúng ta chẳng có chỗ nào chưa đạt cả, tục xưng hoàn hảo.

    Hơn nữa vì sao không để Ngô Đào viết, cô ấy là sinh viên ngành xã hội!"

    "Từng viết, kết quả là cô ấy chỉ ra mấy chữ "Phòng Giải quyết Tranh chấp" quá "bình dân", kết hợp với thế giới lịch sử vĩ mô, đề nghị chúng ta đổi tên thành "Hội bàn tròn kỵ sĩ Arthur".

    Đến tận bây giờ, Trang Ninh Tự vẫn khó mà quên được cú sốc khi mở cái PPT đó ra, cảm thấy nỗi đau ấy không cần phải nhắc lại, "Để mà so ra, chuyện cậu vẽ 800 từ lý luận vì sao văn phòng chúng ta cần mua một cái lò vi sóng mới vẫn tràn đầy tri thức hơn, vậy nên chuyện này về sau đều do cậu phụ trách".

    Tiền Việt rớt nước mắt: "Bây giờ em nộp đơn xin điều chuyển đến phòng Bảo vệ Trật tự còn kịp không?

    Hoặc trung tâm Quản lý Quy tắc cũng được".

    "Đợt tuyển dụng của phòng Bảo vệ Trật tự đã kết thúc rồi, muốn đi phải đợi đến sang năm".

    Trang Ninh Tự vỗ vỗ vai cậu, "Còn bên trung tâm Quản lý Quy Tắc, hai năm nay cũng không có gì".

    Dù sao thời kỳ quy tắc sụp đổ trên toàn cầu đã qua được hơn 50 năm, loài người đã sớm thoát khỏi trạng thái hỗn loại mất khống chế ban đầu, một lần nữa có một quy trình vận hành xã hội hoàn toàn mới lại hiệu quả cao.

    Về nguyên nhân quy tắc sụp đổ, mỗi người có một suy đoán khác nhau, phần lớn học giả cho rằng đây là một sự khiêu khích và phá vỡ trật tự xã hội vốn có, nhưng không thể phủ nhận rằng bên cạnh những tác động tiêu cực, nó cũng có mặt tích cực — bởi cùng với sự xuất hiện của các quy tắc, còn xuất hiện một lượng lớn những người tiến hóa, với các chức năng cơ thể được nâng cao một cách đáng kể, mà Trang Ninh Tự chính là một trong những người đó.

    Sau khi hai người dọn dẹp xong bàn làm việc, Tiền Việt ôm thùng đồ chen vào xe của Trang Ninh Tự, vừa thắt dây an toàn vừa nhận cuộc gọi: "Chú Trương, dạ đúng rồi, địa điểm của văn phòng bọn cháu tạm thời chuyển đến cửa số 2 ga tàu điện ngầm khu 15 đường Hà Vận...

    Tự tử ý hả?

    Dì Trương sao lại muốn tự tử?...

    Ồ, đi theo đoàn du lịch mua một cái vòng tay giá tám mươi tám nghìn... xuất hoá đơn sản phẩm chính hãng không thể trả hàng... dạ dạ dạ, bây giờ cháu sẽ đến nhà chú xem thử".

    Trang Ninh Tự giẫm phanh: "Dì Trương nào thế?"

    "Cái dì tháng trước vừa mua áo khoác chống tia hồng ngoại ấy", Tiền Việt mở cửa xe, "Sếp yên tâm đi, chắc chắn em có thể làm tốt công tác an ninh, anh đi trước đi nhé".

    Ngô Đào đi ké xe của đồng nghiệp, đến sớm hơn một chút, chỉ thấy cô nàng đang đứng chỗ cửa ga tàu đợi Tiền Việt, chuẩn bị cùng nhau treo tấm biển tạm thời của văn phòng lên trên tường, quay đầu lại chỉ thấy một mình Trang Ninh Tự đang chậm rãi đi tới, chỉ đành hỏi: "Tiểu Tiền đâu ạ?"

    "Đi đến nhà dì Trương ở khu Đào Lý rồi".

    Trang Ninh Tự kéo một cái ghế lại, trịnh trọng nhấn mạnh: "Anh cảm thấy dạo này em quan tâm quá mức đến Tiểu Tiền, nhắn lại một lần nữa, phòng Giải quyết Tranh chấp nghiêm cấm yêu đương công sở".

    Trọng điểm của Ngô Đào lại rất lệch, ai oán nhấn mạnh: "Thế nhưng bây giờ chúng ta không còn công sở nữa".

    Trang Ninh Tự bị đâm xuyên tim, thực sự không thể phản bác lại lời này.

    Ngô Đào cùng anh treo biển, sau đó cô lại chỉ vào đống poster còn thừa: "Sếp, những cái này giao cho anh nhé, em cần đi sửa kiểu tóc, chuẩn bị nhận phỏng vấn của đài truyền hình".

    Chủ nhiệm Vương có lẽ là cho rằng ý tưởng văn phòng tàu điện ngầm tiết kiệm điện của mình rất đỉnh, còn cố ý mời phóng viên đến làm bản tin đặc biệt, nỗ lực quảng cáo trong phạm vi toàn thành phố.

    Vốn dĩ Trang Ninh Tự đang đeo một khuôn mặt sống không còn gì luyến tiếc đọc tin nhắn mới nhận được trong điện thoại, bên tai đột nhiên lại nghe thấy sáu chữ "phỏng vấn của đài truyền hình", cảm thấy ông trời sẽ không triệt đường của ai, lập tức bày tỏ: "Để anh đi".

    Thái độ rất tích cực, doạ Ngô Đào giật nảy: "Thật không thế, nói trước nhé, cái đống hổ... chuyện này, đã nhận phần thì không được đẩy lại cho em đâu".

    "Thề luôn", Trang Ninh Tự cầm điện thoại tìm một chỗ ít người, hắng giọng nửa ngày mới bấm phím gọi đi.

    "Reng ——"

    Điện thoại rung ầm ầm, truyền đến trong lòng một cảm giác vừa ấm áp vừa mềm mại.

    Trong căn hộ cao cấp trên tầng cao nhất của toà nhà Quan Hưng Đại Hạ, Dịch Kha không hề động đậy nhìn chằm chằm màn hình điện thoại, đám bạn ngồi bên có thể là bị biểu cảm của hắn khiến cho mắc ói, nhộn nhạo tò mò quay đầu sang, sau khi nhìn rõ tên người gọi tới, kinh ngạc hỏi: "Cuộc gọi này mà ông còn có thể không nghe?"

    Dịch Kha hơi nhướng mày, giống như một chú thiên nga cao quý tao nhã: "Chờ tí".

    Kinh Lan đối với chuyện này cảm thấy rất toại nguyện: "Thật không ngờ ông còn có thể có ngày làm giá với anh Trang, xem ra ông đã hoàn toàn nắm quyền chủ động trong mối quan hệ này rồi".

    Dưới sự dẫn dắt của cậu, trong phòng nhanh chóng vang lên tiếng chúc mừng nhiệt liệt, Dịch Kha có lẽ cảm thấy tâm trạng thực sự quá đỗi vui mừng, vậy nên trực tiếp lựa chọn mặc kệ đám người này.

    Hắn tiếp tục nhẫn nại đợi chuông điện thoại dừng kêu, lại qua đủ năm phút mới hạ mình gọi lại.

    Trang Ninh Tự gần như một giây đã nhận cuộc gọi, Dịch Kha dùng ngón tay chống lên trán, toàn thân bày ra bộ dáng lười nhác âm thanh uể oải: "Ban nãy đang bận, anh sao..."

    Chữ "thế" còn chưa nói ra, phía bên kia đã bay tới một tràng dài, tựa như đang bị chó đuổi ——

    "Tiểu Kha à hôm nay anh phải nhận phỏng vấn của đài truyền hình không có thời gian đi ăn cơm cùng cậu thật sự xin lỗi tạm biệt nhé!"

    Dịch Kha: "Đợi..."

    Đến nửa giây Trang Ninh Tự cũng không đợi.

    Nghe thấy âm thanh báo bận, trong phòng chìm vào sự yên tĩnh kỳ dị, qua nửa ngày mới có người phá vỡ cục diện bế tắc, trái lương tâm mà chém gió, chu choa anh Trang làm việc bận đến vậy thế mà vẫn có thể nhớ đến việc gọi điện thoại, thật là quan tâm, có vẻ thực sự rất bận lòng.

    Dịch Kha nghiến răng, lại một lần nữa gọi qua, lần này lại chẳng ai nghe máy.

    Kinh Lan lấy điều kiển tivi lại, quả nhiên trên kênh truyền hình địa phương nhìn thấy bản tin phỏng vấn trực tiếp.

    Cả thành phố giới hạn lượng điện tiêu dùng, cửa ga tàu điện ngầm cũng không mát mẻ giống như năm trước, Ngô Đào không biết moi từ đâu ra một chiếc quạt công nghiệp second hand, quay lắc ầm ầm, thổi tới mức Trang Ninh Tự toàn thân rối bời trong gió, có thể là do quá nóng, cũng có thể là do điện thoại trong túi quần không ngừng rung lên, nhìn anh có hơi bồn chồn: "Đúng vậy, chúng tôi chắc chắn sẽ luôn kiên trì, dựa vào sự nghiêm túc và nhẫn nại, nỗ lực vì sự ổn định xã hội...

    Xin lỗi, tôi đi nghe điện thoại chút".

    Phóng viên bày tỏ thông cảm, công việc gấp gáp, vậy nên máy quay chuyển sang phỏng vấn người qua đường.

    Trang Ninh Tự nhanh chóng móc điện thoại từ trong túi quần ra, mang theo áp lực cực lớn hít sâu một hơi, kết quả hít không thành công, bởi vì trên màn hình hoá ra không phải tên Dịch Kha.

    Kinh Lan nhìn Trang Ninh Tự trên tivi đứng trong góc nghe điện thoại, cũng có hơi bất ngờ: "Không phải cậu gọi à?"

    Dịch Kha xoay đầu qua, cùng ánh mắt nhìn đồ đần, nói: "Sao tôi lại phải gọi điện thoại vào lúc này, ông không nhìn ra anh ấy đang nhận phỏng vấn của đài truyền hình à?"

    Hiểu chuyện quá mức chẳng giống ông tí nào!

    Mãi sau Kinh Lan mới dặn ra được ba chữ: "...Tôi có thể".

    Tiền Việt tìm một chỗ yên tĩnh gọi điện báo cáo công việc: "Sếp ơi, cả khu Đào Lý đã được xác nhận bị quy tắc quản lý, em bị nhốt ở đây rồi".

    Cậu nhìn vào màn hình điện thoại của mình, trên đó đang hiểu thị một đoạn chữ đỏ cực lớn.

    Kim chỉ nam cuộc sống thường ngày tại khu Đào Lý——

    Một, tuyến xe buýt số 155 mười giờ hàng ngày đúng giờ xuất phát, tất cả trẻ vị thành niên bắt buộc phải có sự đồng hành của mẹ để đi xe, giá vé 2 đồng quy tắc/người, hãy chú ý, những vị khách khác không được ở trong khu vực phục vụ của công ty giao thông.

    Hai, sau mười giờ rưỡi đêm mỗi ngày, tất cả mọi người đều phải ở nhà, đồng thời tránh phát ra các âm thanh khiến người khác không vui.

    Ba, sau khi trời tối tiếng chuông cửa sẽ biểu thị cho việc cận kề nguy hiểm, thế nhưng cư nhân vẫn cần phải mở cửa chống trộm ngay sau tiếng chuông đầu tiên, đồng thời duy trì nụ cười và thái độ lịch sự nên có, xin đừng có ý đồ để người bấm chuông đứng ở ngoài.

    Bốn, môi trường sạch sẽ, cơm canh thơm ngon, giường đệm mềm mại và quần áo sạch sẽ có thể bảo vệ bạn ở mức an toàn nhất, vậy nên đề nghị mỗi một cư dân đều học cách nấu nướng và dọn dẹp, lười biếng sẽ bị trừng phạt.

    Năm, nếu bạn thực sự không biết nấu nướng, cũng có thể thỉnh thoảng lựa chọn mỳ tôm bán ở siêu thị Xuân Phong, mỳ tôm có tỉ lệ nhất định mang đến may mắn cho bạn.

    Sáu, chợ thực phẩm sẽ đúng giờ buôn bán, cung cấp những nguyên liệu tươi ngon hợp khẩu vị cho cư dân.

    Bảy, ngoại trừ siêu thị và chợ thực phẩm ra, nội khu nghiêm cấm mua bán các loại vật phẩm khác.

    Tám, hãy cố gắng tránh xa ban công.

    "Các đồng nghiệp của phòng Bảo vệ Trật tự đã đến rồi", Tiền Việt nhìn đoàn xe cách đó không xa, quét mắt một vòng, "Khu vực hoạt động số một của đội một, số lượng người không nhiều, khoảng 30 đổ lại".

    Phòng Bảo vệ Trật tự, nghe qua thì có vẻ là chị em tốt của phòng Giải quyết Tranh chấp, thế nhưng thực ra người ta toàn bộ đều là nhân viên tiến hoá cấp A+, chuyên môn phụ trách phá vỡ quy tắc.

    Thời kỳ đầu mới thành lập vốn được gọi là phòng Xoá bỏ Bạo lực, sau này bởi vì cái tên ấy quá khó nghe, còn thường xuyên bị quần chúng gọi điện kiện cáo, gần đây mới đành phải đổi thành cái tên dịu dàng hơn.

    "Sếp à, anh không cần quan tâm em nữa, em có thể tự đi nói chuyện với phòng ban khác".

    Không phải lần đầu tiên Tiền Việt bị nhốt trong quy tắc, đối với toàn bộ quy trình đã quen đường quen nẻo.

    Đội trưởng đội một tên là Diệp Kiều Nguyệt, sau khi kiểm tra thẻ công tác của cậu xong, lại hỏi: "Cậu đến đây làm gì?"

    "Có một bác gái khi đi du lịch gặp phải hướng dẫn viên xấu, bị dụ dỗ mua cái vòng tay giá trên trời, bây giờ mới hiểu ra, thế nhưng đối phương từ chối trả hàng", Tiền Việt giải thích, "Người nhà sợ bà ấy nhất thời nghĩ quẩn, nên tìm tôi đến khuyên giải".

    Diệp Kiều Nguyệt gật đầu, trả thẻ công tác lại cho cậu: "Vất vả rồi.

    Vậy cậu nghỉ ngơi trước đi, đợi một lát giúp chúng tôi đăng ký kiểm tra cho cư dân.

    Trước mắt trình độ ô nhiễm tinh thần trong khu đang ở mức 0, tạm thời không cần các biện pháp phòng vệ".

    Trong khu vực quy tắc, công tác của phòng Bảo vệ Trật tự được ưu tiên số một, những phòng ban khác phải phối hợp cao độ.

    Tiền Việt đứng bên đường, đang chuẩn bị chụp vài bức ảnh của khu dân cư, thì một chiếc xe Bentley đột nhiên dừng trước mặt, cậu quả quyết lùi ra sau hai bước, từ chối va chạm với loại đồ sứ cả đời không mua nổi này.

    "Dịch Kha, ở đây".

    Một cô gái cao ráo buộc tóc đuôi ngựa từ trong cổng chạy ra, "Đội trưởng Diệp bảo tôi ra đón cậu, điểm danh trước".

    Điểm danh, người của phòng Bảo vệ Trật tự?

    Tiền Việt nhìn người đàn ông trẻ tuổi bước xuống từ trên xe, dáng người cao to rắn rỏi, trên sống mũi đeo một cặp kính râm, khí chất toàn thân toả ra không hợp chút nào với hoàn cảnh xung quanh.

    Hắn vừa đi, vừa tuỳ tiện lấy thẻ công tác cài trước ngực, ánh mặt trời chiếu qua giữa những ngón tay thon dài, để lại cái bóng hình trái tim lưu trên chiếc áo sơ mi đen.

    Thật không công bằng!

    Tiền Việt ngồi trong đội ăn cơm mãnh liệt bày tỏ lòng ghen tị, tại sao người giàu chỉ đeo cái bảng tên cũng có dáng vẻ yêu em.

    Ngô Đào: Cậu có rảnh thì tự quản bản thân đi.

    Tiền Việt: Sếp đâu rồi?

    Ngô Đào: Vừa có một anh trai shipper tìm anh ấy.

    Tên người nhận hàng là Dịch Kha, điện thoại và địa chỉ lại là của Trang Ninh Tự.

    Điện thoại vừa lúc vang lên, nhìn cái tên trên màn hình, Trang Ninh Tự lại nảy ra một loại cảm giác tiêu cực một ngày cũng chỉ như này, vốn dĩ còn muốn trước tiên ấp ủ chút tình cảm, kết quả vừa quay đầu lại thấy Ngô Đào mang theo cặp mắt lấp la lấp lánh, bà tám thèm thuồng nhìn anh.

    Người trong lòng có quỷ làm sao chịu nổi khung cảnh này, dưới chân xiêu vẹo, ngón tay cũng trượt qua nhận cuộc gọi.

    Dịch Kha uể oải hỏi: "Anh nhận được hàng chuyển phát của em chưa?"

    "Đồ của cậu sao lại phải gửi đến chỗ của tôi?", Trang Ninh Tự hỏi hắn, "Hơn nữa, cậu còn chưa hết thời gian thực tập, vì sao lại xuất hiện ở hiện trường phá vỡ quy tắc?"

    "Bởi vì em đã đỗ kỳ thi thăng chức, đầy đủ năng lực hành động, hơn nữa hôm nay vừa khéo phòng Bảo vệ Trật tự thiếu người", Dịch Kha trả lời, "Về phần gói hàng, là bà ngoại em gửi đó, có thể do bà tuổi đã cao, nhất thời mơ hồ nên ghi nhầm địa chỉ, có thể phiền anh giúp em đem lại đây không?"

    Trang Ninh Tự nhìn tên người gửi trên bưu kiện: "Bà ngoại cậu tên là Ninja Dante?"

    Cái tên thần kinh gì vậy?

    Dịch Kha tạm thời rơi vào trầm mặc, sau đó mới tiếp tục làm như không có gì mà đáp: "Đúng vậy".

    Hết chương 1

    ***

    Lái lơ lái lơ, một chiếc niên hạ công siêu mặt dày =)))) Tôi dịch xong lâu rồi, mà wifi nhà tôi chặn wattpad nên không up được.

    Nên lên trường đi dạy dùng wifi trường mới log in được T-T

    20/05/2025

    ***
     
    [04|Đam Mỹ|Dịch] Trật Tự Bùng Cháy - Ngữ Tiếu Lan San
    KHU ĐÀO LÝ (2)


    Wattpad: Trouvaillewdanmei

    ***

    "Anh nhìn con quái vật đang đứng bên ngoài cánh cửa"

    ***

    Cuối tuần, các ga tàu điện ngầm trong trung tâm thành phố đông chưa từng thấy, hầu như ai cũng đang bàn tán về sự ra đời của quy tắc mới.

    Một lượng lớn phóng viên vác máy quay đổ về khu vực gần khu Đào Lý để livestream, cho dù không có giấy thông hành, chỉ có thể đứng xa dùng ống kính dài nhắm vào những cảnh sát đang làm nhiệm vụ, điều đó cũng không ảnh hưởng gì đến độ hot của buổi livestream.

    Lần đầu tiên xuất hiện khu vực có quy tắc mới như cánh cửa một chiều – vào dễ khó ra, bất kỳ ai cũng có thể lựa chọn dấn thân.

    Đám đông bình thường đương nhiên không có ý định như vậy, nhưng livestreamer không phải người bình thường, có một cậu thanh niên nhân lúc cảnh sát không chú ý, lách người đi vào, mục đích để thu hút lượt xem, kết quả bị một bà cô trung niên mắt sáng hơn sao nhanh chân gạt giò, ngã đến mức răng môi lẫn lộn vẫn cố hét lên: "Anh ta làm sao mà vào được chứ?"

    Hàng trăm máy quay của các bên truyền thông đều đồng loạt quay theo hướng nhìn của hắn, một chiếc xe nhỏ màu trắng vừa khéo dừng ở cổng, Trang Ninh Tự từ cửa sổ xe ló đầu ra, lạnh lùng đưa ra giấy thông hành của mình: "Phòng Giải quyết Tranh chấp, đi làm".

    Quần chúng vây xem ủng hộ nhưng vẫn thấy khó hiểu, đã lúc này rồi mà hàng xóm còn cần giải quyết tranh chấp à?

    Trang Ninh Tự lái xe qua màn sương trắng, màn hình điện thoại trong tay lúc bật lúc tắt, chậm rãi hiện ra giao diện quen thuộc của "Cẩm nang cuộc sống thường ngày tại khu Đào Lý".

    Khu dân cư lúc này trống vắng lạ thường, cảm giác ngột ngạt và áp lực như tơ nhện vây kín dường như đã trở thành thực thể, khiến người ta sinh ra cảm giác lạnh lẽo tê dại không thích hợp.

    Các nhân viên công tác và tình nguyện viên đứng rải rác bận rộn chạy tới chạy lui, đa số các khu vực quy tắc, bóng tối và nhiều mối nguy hiểm thường liên kết chặt chẽ với nhau, vì thế trước khi trời chuyển tối, họ buộc phải xác nhận rằng tất cả cư dân nơi đây đã được đưa trở về nhà một cách an toàn.

    Trang Ninh Tự không vội đến báo danh, mà đỗ xe bên lề đường, đối diện là siêu thị Xuân Phong được nhắc đến trong quy tắc.

    Nghe nói chủ siêu thị là một đôi vợ chồng về hưu, hòa thuận tốt bụng, trước siêu thị còn có một khu vui chơi trẻ em, nên nơi đây thường rất náo nhiệt, cư dân trong khu sau bữa tối đều thích đến đây trò chuyện và đưa trẻ đi dạo.

    "Cần vào bên trong kiểm tra không?", cửa sổ xe đột nhiên bị người gõ nhẹ.

    Trang Ninh Tự mắt nhìn thẳng, dưới chân hơi giẫm chân ga, thân xe trượt về trước hai mét, anh chàng đẹp trai đang dựa người vào xe không kịp phòng bị, suýt thì nhếch nhác ngã chúi vào thùng rác.

    Ở cửa siêu thị còn có mấy thành viên của phòng Bảo vệ Trật tự, nghe thấy tiếng động đồng loạt nhìn về hướng này.

    Dịch Kha đứng vững lại, bước nhanh lên vỗ vào cửa kính: "Xuống xe!"

    Từ cửa sổ xe bay ra một gói đồ ship và một túi mua hàng.

    Túi đồ ship là con dao hồ điệp bà ngoại gửi – vũ khí Dịch Kha quen dùng khi huấn luyện sử dụng vũ khí lạnh, mà bên trong túi mua hàng lại là một chiếc áo phông mới – hôm nay là sinh nhật 24 tuổi của Dịch Kha.

    Trang Ninh Tự đã hoàn thành nhiệm vụ giao hàng – không muốn xuống xe, thế nhưng anh càng không muốn để Dịch Kha chạy đuổi sau đít xe mình, cân nhắc hậu quả, cuối cùng anh vẫn lựa chọn ấn nút mở khoá xe, dùng ánh mắt biểu thị với đối phương, muốn mắt mặt thì cũng vào trong xe rồi mất.

    Dịch Kha mỉm cười, kéo cửa ghế phó lái ngồi vào trong, thân xe rung lắc nhẹ nhàng, rung đến mức khiến cho Trang Ninh Tự lại lần nữa nảy sinh ý muốn hèn nhát đó là bỏ xe chạy lấy người.

    Đời này anh có nằm mơ cũng không ngờ đến việc một thằng nhóc trẻ trung tươi đẹp như hoa như ngọc lại nảy sinh ý đồ bất chính với mình, vậy nên bèn kiềm lại cơn giận mà mở lời: "Tôi là bạn thân của bố cậu, dựa theo vai vế, cậu phải gọi tôi là chú".

    Dịch Kha – đang mở quà - lộ ra một biểu cảm khó nói thành lời: "Dở hơi à, anh hơn em có bốn tuổi thôi".

    Mở mồm ra là công kích cá nhân, sau này tìm được người yêu mới là chuyện lạ, nhưng Trang Ninh Tự không định thảo luận sâu về chủ đề này, anh cóc thèm quan tâm đến tình yêu và hôn nhân của Dịch Kha, lời ít ý nhiều đuổi người: "Lấy được quà của mình rồi thì cút xuống khỏi xe của tôi!"

    "Sắp đến tám giờ rưỡi rồi", Dịch Kha quay sang nhìn anh, "Trước khi vào khu quy tắc, bố em có phải đã nhờ anh chăm sóc em thật tốt không?"

    Trang Ninh Tự: "..."

    "Địa điểm làm việc của phòng Bảo vệ Trật tự ở tầng 1 toà số 3, làm phiền anh nhé", Dịch Kha cởi quần áo cũ ra, chuẩn bị mặc luôn quà sinh nhật ngay tại chỗ, không thể không nói, vóc dáng của hắn thực sự rất đẹp, vai rộng eo hẹp cơ bắp săn chắc làn da trắng trẻo, khi hai tay xách chiếc áo T-shirt mới ra để thưởng thức, giống như một KOL bán hàng hiếm lúc giữa buổi đêm khuya.

    Trang Ninh Tự: Ngựa muốn chết.

    Toàn số 3 ở khúc cua không xa, đến tận khi xuống xe, Dịch Kha vẫn còn đang lè nhà lè nhè: "Sao cái áo này rộng thế?"

    Rộng là đúng rồi, chính là muốn có cái cảm giác không phù hợp rõ ràng này đấy, tỉnh lại đi hỡi người trẻ tuổi đang lầm đường lạc lối!

    Trang Ninh Tự bước lên bậc thang: "Truyền thống đạo đức tốt đẹp của dân tộc Trung Hoa, mua đồ rộng hơn hai cỡ, như vậy sang năm vẫn có thể mặc tiếp".

    Dịch Kha cười khẩy, dùng thẻ nhân viên của mình mở cửa.

    Đây vốn dĩ là văn phòng của ban quản lý toà nhà, tạm thời bị phòng Bảo vệ Trật Tự trưng dụng.

    Diệp Kiều Nguyệt đang mở họp với những thành viên khác, trước đó cô đã gọi điện thoại cho Trang Ninh Tự, vậy nên hiện tại chỉ gật đầu một cái chào hỏi.

    Diện tích của khu Đào Lý không rộng, tổng cộng có năm toà nhà, số dân thường trú khoảng 300 người, đa số là giáo viên đã về hưu và người trẻ tuổi đang đi làm, trình độ văn hoá không thấp, cũng khá dễ quản lý.

    Tám giờ mười phút tối, cuộc họp kết thúc.

    Trang Ninh Tự được phân công tiến vào toà chung cư số 1 phòng 1601, là một hộ ba nhân khẩu, người mẹ đã sớm dỗ con nhỏ đi ngủ trong phòng ngủ phụ, người bố tự giới thiệu tên mình là Trương Huy, một giáo viên Toán của trường tiểu học, đây cũng là lần đầu tiên anh gặp phải tình huống quy tắc sắp bắt đầu, bởi vậy nhìn qua có hơi căng thẳng.

    "Tôi có cần chuẩn bị cái gì không?", anh ta hỏi.

    "Không cần đâu", Trang Ninh Tự an ủi, "Dựa theo bình thường, chỉ cần không vi phạm quy tắc thì sẽ an toàn tuyệt đối, chưa kể quy tắc lần này cũng không tính là hà khắc".

    Trương Huy gật đầu, giúp anh rót một cốc trà.

    Hai người đàn ông ngồi trên sô pha trong phòng khách, giữa một luồng không khí áp lực u ám, lắng nghe âm thanh chuyển động của chiếc đồng hồ trên tường.

    "Cạch!"

    Cuối cùng, kim phút cũng chỉ đến số "6".

    Cũng không biết có phải do tâm lý hay không mà Trương Huy đột nhiên cảm thấy không khí xung quanh đột nhiên trở nên rất quỷ dị.

    Anh ta ổn định hơi thở, đang chuẩn bị đến phòng ngủ xem vợ và con, bên ngoài cửa lại truyền đến tiếng "ding".

    "Chú ý, yêu quái đã xuất hiện!", tai nghe của Trang Ninh Tự truyền đến giọng của đồng nghiệp, "Số lượng một, sức công phá không rõ.

    Anh Trang, thang máy dừng ở số tầng bên anh, toà số 1 tầng 16, mọi người chú ý, toà số 1 tầng 16".

    Chung cư này hai thang máy sáu hộ, sau lưng Trương Huy chảy mồ hôi lạnh, hết sức cầu nguyện nó không chọn trúng nhà mình.

    Cửa thang máy chậm rãi mở ra, bước chân nặng nề từng bước từng bước, rầm rập từ xa tới gần, không ngừng truyền vào trong màng nhĩ của người đàn ông, thời gian tựa như trôi qua đã rất lâu, tiếng bước chân mới biến mất, thế nhưng Trương Huy còn chưa kịp thở phào –

    "Ding dong ding dong!"

    Tiếng chuông cửa vang lên xuyên vào tai, người phụ nữ trong phòng ngủ phụ ôm đứa con đang ngủ trong lòng, vươn tay che kín tai của thằng bé.

    Ngoài ban công có vài bóng đen tiến vào, đội viên tổ hành động nhanh chóng tản ra bên ngoài căn phòng, Dịch Kha ra hiệu cho Trương Huy im lặng, tự mình bước nhanh ra mở cửa chống trộm.

    "Mời vào", hắn nhìn con quái vật đang đứng ngoài cửa, nhẹ nhàng nghiêng vai, rất lịch sự xoay người.

    Toàn thân Trương Huy căng cứng ngồi trên ghế sô pha, hoàn toàn dựa vào giáo dục nghiêm khắc từ bé đến lớn mới không hét to lên.

    Vị khách không mời mà đến này có vẻ ngoài xấu xí, thân hình trương phềnh, chiều cao khoảng hai mét, ngũ quan giống như một loài cá ở sâu trong đại dương, nó chải cái mái tóc bóng dầu sũng nước, mặc một bộ vest không vừa người, kẹp một túi tài liệu, trong tay cầm một cái búa sắt, lúc này trưng ra vẻ mặt âm u đứng ở cửa vào.

    Sau khi xác định nó không có đồng bọn, Dịch Kha trở tay khoá cửa lại.

    Nhãn cầu vàng kim của quái vật đảo quanh một vòng, cánh tay nâng lên, nhét tập tài liệu vào tay Dịch Kha, lập tức di chuyển, đôi giày da bẩn thỉu lập tức in ra một vết bùn trên sàn nhà, từ cửa phòng khách đi thẳng vào phòng ăn.

    Lúc ban ngày, Diệp Kiều Nguyệt đã gửi cho toàn bộ dân cư một bản hướng dẫn khẩn cấp, trong đó nhấn mạnh bắt buộc phải dọn dẹp sạch sẽ phòng ốc và chuẩn bị cơm nước đầy đủ trước tám rưỡi tối.

    Hiện giờ nhìn thấy quái vật quả nhiên kéo ghế ra, thành thạo bắt đầu ăn uống, tư thế ngồi ăn của nó cũng cuồng dã giống như vẻ bề ngoài, không đến nửa tiếng, xương sườn, canh rau và những đồ ăn khác đã bị quét sạch, còn bị ném ra khắp nơi.

    "Không nhầm đâu nhỉ?", cùng lúc đó, Tiền Việt cũng đang xem hiện trường thông qua camera, trong quy tắc nhấn mạnh nửa đêm dọn dẹp sạch sẽ, còn tưởng là có một con quái vật ưa sạch sẽ, sao tự nhiên lại biến thành bẩn thỉu nhường này?

    Hầy, quá buồn nôn.

    Trang Ninh Tự dùng ánh mắt ra hiệu cho đồng nghiệp lau sạch dấu trên mặt sàn, bản thân anh đeo găng tay vào, đứng ở bên cạnh bàn ăn lặng lẽ dọn dẹp bát đĩa.

    Quái vật không hề nhìn anh, hay nói rõ ràng hơn, nó không nhìn bất kỳ người nào ở trong phòng, sau khi ăn xong, lập tức đi đến phòng ngủ chính.

    Trương Huy gửi tin nhắn cho vợ, kể lại tình hình bên ngoài, tuy rằng quái vật nhìn qua có hơi khủng bố, nhưng hình như sẽ không đem đến nguy hiểm nào khác, để cô ấy tiếp tục ở trong phòng ngủ phụ đừng ra ngoài.

    Trong phòng tắm truyền ra tiếng nước róc rách, quần áo bẩn bị vứt bừa bãi trên chiếc giường đôi, toả ra mùi thối của bùn đất và rác rưởi.

    Trong quy tắc đặc biệt nhắc đến "quần áo sạch sẽ".

    Đội viên đeo hai lớp găng tay, rũ rũ đống quần áo, rồi ném vào trong máy giặt.

    Dịch Kha thuận tay lấy ra từ trong túi áo khoác của nó một ví tiền, mở ra xem, là từng xấp từng xấp tiền giấy.

    Tiền quy tắc là tiền tệ được dùng duy nhất trong khu quy tắc, chính phủ nhân loại không có cách nào phát hành, cũng không cách nào sở hữu.

    Trong kim chỉ nam cuộc sống thường ngày tại khu Đào Lý thế mà lại nhắc đến vé xe bus và mua sắm thường ngày, vậy thì cư dân cần có một số lượng nhất định tiền quy tắc.

    Dịch Kha dùng ánh mắt dò hỏi Trang Ninh Tự, cần không?

    Trang Ninh Tự vươn ra một ngón tay.

    Dịch Kha có hơn không rõ, chau màu hỏi: "Là sao, một vạn ạ?"

    Trang Ninh Tự thực sự bội phục đơn vị tính toán của người nhiều tiền: "Một trăm!"

    Dịch Kha "ồ" một tiếng, rút mất tờ từ trong xấp tiền dày cộp ra, vừa mới nhét lại vào túi quần, đứa bé ở phòng ngủ phụ đột nhiên bật khóc!

    Trang Ninh Tự gồng người lên, vẫn chưa kịp giấu ví tiền, tiếng nước trong phòng tắm đột ngột dừng lại.

    "Ngươi đang làm gì?", tiếng chất vấn hung dữ vang vọng trong bóng đêm, trên người quái vật đầy nước, mắt đỏ ngầu đứng trước cửa phòng tắm, trong tay không biết từ lúc nào đã xuất hiện một cái búa cực to.

    Đội viên tổ hành động lập tức tiến vào trạng thái chiến đấu, nhưng bị Trang Ninh Tự dùng ánh mắt cản lại.

    Trong phòng ngủ phụ lại lần nữa truyền ra tiếng khóc đứt quãng, mà ngay sau đó chỉ còn tiếng "thút thít" nhẹ nhàng, có lẽ là người mẹ đang bịt miệng đứa nhỏ bị doạ tỉnh.

    Tạp âm này càng khiến cho quái vật tức giận, nó xoay người, ánh mắt lạnh lẽo nhìn cánh cửa gỗ đang đóng chặt.

    Trương Huy tuyệt vọng lao tới trước cửa phòng ngủ phụ, sống lưng dán chặt vào tấm cửa, muốn bảo vệ vợ và con của mình.

    Búa sắt ma sát trên nền gạch men sứ, phát ra âm thanh ken két, đứa nhỏ trong phòng tựa như cảm nhận được nguy hiểm đang tới gần, tiếng khóc càng ngày càng dữ dội.

    "KHÔNG ĐƯỢC ỒN ÀO!"

    Con quái vật gầm gừ đầy bực bội, hai tay nâng cái búa sắt cao quá đỉnh đầu.

    Trương Huy mặt trắng bệch, một tay nắm chặt dùi cui điện treo trên cửa phòng ngủ phụ, chằng qua còn chưa kịp liều mạng, Trang Ninh Tự đã chớp thời cơ thu hút sự chú ý của quái vật.

    "Có muốn ăn gì không?", anh hỏi, trong tay bưng một bát mỳ gói vị thịt bò kho thơm lừng nóng hổi.

    Mỳ gói có một tỉ lệ nhất định sẽ đem đến may mắn cho bạn.

    Và thật may, lần này quy tắc đã có hiệu lực.

    Quái vật thả cái búa sắt trong tay xuống, ngửi thấy mùi thơm quen thuộc, ánh mắt hơi thay đổi, dường như là bị đổi ký ức.

    Nó lạnh lùng gầm gừ, một lần nữa nặng nề kéo lê bước chân trở về phòng ngủ chính nghỉ ngơi, lúc sắp đi cũng không quên cầm ví tiền đặt trên bàn, đồng thời trừng mắt nhìn Dịch Kha: "Ngươi, không có lần thứ hai".

    Cửa phòng ngủ chính nặng nề khoá kín.

    Dịch Kha ra hiệu Trương Huy đi vào phòng ngủ phụ xem người nhà, các đội viên tạm thời thở phào, Trang Ninh Tự đặt gói mỳ lên bàn ăn: "Ban nãy cậu định trực tiếp giết quái vật à?"

    "Trong quy tắc, sinh mạng và sự an toàn của người dân đặt ở ví trí ưu tiên", Dịch Kha xoay con dao trong tay, "Giết nó là hành vi đúng quy định".

    "Trước khi có biện pháp giải quyết tốt hơn, giết chóc không nên trở thành lựa chọn đầu tiên", Trang Ninh Tự nhắc nhở, "Quái vật có tỉ lệ tái sinh nhất định, hơn nữa sau khi sống lại, chúng luôn luôn có một sức mạnh phản công mạnh mẽ hơn, cậu không cần thiết phải tự làm khó mình".

    Dịch Kha chẳng nói chẳng rằng mà đồng ý, cũng không biết có thực sự nghe lọt tai mấy lời này không.

    Vài phút sau, Trương Huy từ trong phòng ngủ phụ đi ra, nhẹ giọng cảm ơn mọi người.

    "Trước tiên quét dọn phòng đi", Trang Ninh Tự nói, "Cẩn thận đừng làm nó bị đánh thức".

    Trong phòng ngủ chính, quái vật ngáy vang trời.

    Trang Ninh Tự tiếp tục dọn dẹp phòng ăn, thuận tiện mở tủ lạnh chuẩn bị những nguyên liệu cần dùng cho bữa sáng ngày mai.

    Dịch Kha cầm cây lau nhà, tuy rằng trong góc nhà có một con robot lau nhà, nhưng hắn không thể sử dụng, bởi vì cần "tránh phát ra âm thanh khiến người ta không vui".

    Trương Huy lấy quần áo trong máy sấy ra gấp gọn, lại nhịn lại cơn buồn nôn mà cọ sạch sẽ đôi giày da bẩn thỉu, những người khác cũng tản ra tìm việc để làm, đợi mọi người dọn dẹp xong, thời gian đã qua nửa đêm.

    Sau khi xác nhận quái vật đã ngủ say, Trang Ninh Tự sắp xếp đội viên hộ tống vợ và con của Trương Huy rời khỏi căn nhà số 1601, Diệp Kiều Nguyệt phụ trách sắp xếp nơi ở an toàn cho mẹ con hai người.

    Thông báo tin nhắn trong nhóm sáng lên, là Tiền Việt than thở với Ngô Đào, trò chơi dọn dẹp nhà quái vật này nếu là tôi chơi thì một giây cũng chơi không nổi.

    Ngô Đào an ủi cậu, buồn nôn thì buồn nôn đấy, nhưng đỡ hơn giết chóc.

    Trong thư phòng có một chiếc giường nhỏ, trong phòng chơi game cũng có đệm hơi", sau khi vợ con rời đi, Trương Huy rõ ràng thả lỏng hơn rất nhiều, anh ta ôm chăn đệm đặt trên sô pha, nhẹ giọng nói: "Mọi người vất vả dọn dẹp rồi".

    "Ừ", Trang Ninh Tự đáp lời, "Anh cũng nghỉ ngơi sớm đi".

    Màn đêm lại yên tĩnh, mọi thứ nhìn qua có vẻ rất ổn định.

    Trang Ninh Tự bảo đội viên tự tìm chỗ nghỉ ngơi, mình thì đăng nhập tài khoản công việc, tìm trang quản lý của lần hành động này.

    Số liệu vừa khéo đã được update hoàn tất, trước mắt khu Đào Lý chỉ có một con quái vật.

    "Anh ăn không?", Dịch Kha nhẹ nhàng đưa một thanh socola qua.

    Trang Ninh Tự gõ chữ trên máy tính, không hề ngẩng đầu mà từ chối: "Không ăn".

    Một bên cổ tay của Dịch Kha đặt trên lưng sô pha, nhẹ nhàng dựa sát vào người anh, khi thở ra mang theo luồng hơi ấm nóng phả vào bên vành tai: "Vì sao?"

    Trang Ninh Tự: "..."

    Thật muốn tự sát.

    Hết chương 2

    ***

    Hê lô cả nhà iu tui đã quay trở lại rùi đây =)))) Ngâm giấm bộ này quá lâu và khả năng sắp tới cũng z =))))

    Có thể mọi người đã biết hoặc chưa, tui là giảng viên ở đại học và hiện đang đi du học cao học nên phần lớn thời gian tui đều phải học và làm việc (dạy online cho sinh viên, soạn giáo án mới, soạn chương trình đào tạo mới do đổi giáo trình bla bla) đồng thời đi du lịch nữa nên không có nhiều thời gian dịch truyện =)))) NHƯNG TÔI KHÔNG BAO GIỜ DROP TRUYỆN CẢ !!!!!

    Nên nếu cả nhà sẵn sàng chờ thì tui vẫn luôn ở đây để cập nhật chương mới cho các bạn nha.

    Hiện tại bộ này đã kết thúc cả chính truyện và ngoại truyện rùi, khá nà dài nhưng mà tui sẽ cố gắng khụ khụ khụ.

    Cảm ơn các bạn đã đến và ở lại với tui, valentine vui vẻ nha, love you all!!!

    14/02/2026

    ***
     
    Back
    Top Dưới