Khác [0309][END]Lớp Phó, Đừng Lạnh Lùng Với Anh Nữa

[0309][End]Lớp Phó, Đừng Lạnh Lùng Với Anh Nữa
chap 60


Cả đám đặt một chai nước rỗng ở giữa vòng tròn, oẳn tù tì chọn ra người thắng, vèo một cái đã có đáp án, Vũ Long sẽ là người mở màn cho trò chơi.

Vũ Long cười nham hiểm đến nổi da gà, vươn tay ra xoay chai nước thật nhanh.

Tất cả ngồi chờ đợi cái chai dừng lại, giây phút ấy cảm giác như sắp đối mặt với tử thần, nhất là Toàn cứ nhẩm thầm trong bụng mong không "dính chưởng".

Đến khi chai nước dừng quay, mọi người cùng ồ lên, nắp chai chỉ thẳng vào Mộc Mộc, gần như đồng thanh hỏi:

"Truth or dare?"

Nhìn vẻ mặt gian xảo của Vũ Long, Mộc Mộc không những không sợ mà còn cười toe:

"Truth"

"Được rồi..."

Vũ Long lại cười hehe vừa nhìn Mộc Mộc vừa suy nghĩ, vẻ mặt ác quỷ lộ rõ.

Rất nhanh, Vũ Long nói:

"Hãy kể về kỷ niệm đáng xấu hổ nhất của mày"

Nghe lời thách, Mộc Mộc phẩy tay cười:

"Tao thì lấy đâu ra kỷ niệm nào xấu hổ"

Dứt lời, cả đám liền quay sang nhìn Mộc Mộc chằm chằm, riêng Vũ Long còn nhếch lông mày cười đểu:

"Thế cơ à?"

"Tất nhiên..."

Thế nhưng có vẻ như nỗ lực của Mộc Mộc đã không thành công, mọi người vẫn nhìn cô với ánh mắt nghi hoặc, miệng "Ừ hứ" thể hiện rõ sự không tin tưởng xen lẫn châm chọc.

Cuối cùng, Mộc Mộc không chịu nổi, thở hắt ra ngao ngán:

"Được rồi!!!

Tao kể"

"Tao biết ngay, có mà mày tự bêu rếu bản thân nhiều quá nên không nhớ nổi lần nào thì có"

"Im ngay"

Ngắt lời Vũ Long, Mộc Mộc bắt đầu kể:

"Hồi đấy tao mới học cấp hai.

Một hôm sau trận mưa to, đám bạn tao rủ đi đạp xe trong khuôn viên trường đại học gần đó..."

"Có vẻ chán"

"Tao cắt môi mày đấy Vũ Long!"

Mọi người phì cười nhìn Mộc Mộc giơ hai ngón ra hình cái kéo dí vào miệng Vũ Long.

Đợi Vũ Long yên rồi, Mộc Mộc tiếp:

"Ở khoảng giữa sân, mưa đọng lại thành một vũng nước to.

Thế là chúng nó nảy ra ý định chơi trò đạp xe rẽ nước, đứa nào phóng qua nhanh nhất, nước tóe lên đẹp nhất thì sẽ được khao kem..."

"Ôi trẻ con..."

Nhã Kỳ chống tay mơ màng như thể đang hồi tưởng về tuổi thơ, liền nhận ngay cái lườm lạnh người của Mộc Mộc, Nhã Kỳ im luôn không ho he gì nữa.

Mộc Mộc hắng giọng:

"Bạn tao đứa nào cũng vượt qua được thử thách, lại còn được vỗ tay tán thưởng nhiệt liệt.

Nhưng khi đến lượt tao thì...lúc đi được nửa đường, chẳng hiểu sao tao mất thăng bằng làm cái xe đổ uỳnh xuống, còn mình thì rơi luôn vào vũng nước..."

Nghe đến đây, cả bọn không nhịn nổi lăn ra cười rũ rượi, mặc cho tiếng Mộc Mộc kêu ầm lên bắt yên lặng để kể nốt.

Phải mất một lúc sau, mọi người mới ngồi thẳng dậy, lấy lại bình tĩnh thì thấy mặt Mộc Mộc đỏ bừng vì bức xúc.

Ôn Hạo liền xoa xoa vai cô:

"Thôi nguôi nguôi.

Mọi người không cố ý cười nhạo mày, chỉ là..."

Chính Ôn Hạo cũng không thể nói hết câu vì buồn cười bất chợt.

Mộc Mộc ngồi khoanh tay nhìn những khuôn mặt đang tím tái lại vì nhịn cười.

"Hứ" một tiếng rất to, cô nói:

"Có muốn nghe nốt không đây?"

"Có, có" - Đồng thanh

"...Được lắm, chúng mày nhớ đấy!"

Lườm qua nguýt lại chán chê, Mộc Mộc lại kể:

"...Lúc đấy không chỉ các bạn phá lên cười, mà ngay cả mấy anh chị sinh viên ngồi ở ghế đá cũng phải bật cười sau khi chứng kiến sự việc.

Còn tao thì ướt hết từ đâu đến chân, cố gắng lắm mới trơ mặt ra được để mà đi vào nhà vệ sinh gần đấy tắm rửa..."

Mặt Mộc Mộc lộ rõ vẻ bi thương khi vừa nhớ lại quá khứ của mình.

Nhưng sự an ủi duy nhất cô nhận được lại là tiếng cười như nắc nẻ của đám bạn.

Đập tay đánh *Rầm* xuống sàn, nhất lượt mọi người đều im lặng, Mộc Mộc nghiến răng cười:

"Chơi tiếp chứ nhỉ?"

"Luôn"

"Chơi chứ chơi chứ"

Mọi người lại reo lên, quên bẵng đi câu chuyện vừa kể, chỉ chăm chăm chờ xem nạn nhân tiếp theo sẽ là ai.

Tất cả cùng tập trung quan sát cái nắp chai màu đỏ đầy "chết chóc".

Khi chai ngừng quay, mọi người bắt đầu thi nhau nói:

"Chết mày Bạch Thiên ơi"

"Chia buồn sâu sắc với ông"

"Nào nào yên nào!

Bạch Thiên, truth or dare?"

Bạch Thiên nhìn lại Mộc Mộc bằng ánh mắt quyết đoán, trong khi những người khác đều hướng sự chú ý tới hai người:

"Dare!"

Bạch Thiên vừa chọn xong, tất cả cùng ồ lên.

Trò chơi này vốn rất ít khi có người chọn "dare", mà một khi đã chọn thì kết cục cũng không mấy tốt đẹp.

Bởi vậy, khi Bạch Thiên vừa ra quyết định như vậy, ai cũng bất ngờ, nhưng đồng thời cũng hồi hộp muốn biết cậu sẽ phải nhận thử thách gì.

Mộc Mộc lấy tay che miệng cười ranh ma, đảo mắt qua từng người trong phòng một lượt rồi nhìn Bạch Thiên, nói:

"Tao thách mày...đè Toàn ra hôn cổ"

"Cái..."

"Mày..."

Đúng như dự kiến, Mộc Mộc thích thú nhìn các phản ứng khác nhau của mọi người, ung dung khoanh chân ngồi chờ đợi.

Khỏi phải nói, sốc nhất là Bạch Thiên và Toàn, đặc biệt là Toàn đang ngồi ngoan ngoãn không đả đụng đến ai mà tự nhiên bị lôi vào cái trò đùa "bựa" như vậy thì hiển nhiên là choáng đến mức ú ớ mãi không nói nổi một câu.

Vũ Long ngồi vỗ tay cổ vũ, háo hức được xem trò vui trong khi Nhã Kỳ lại không hề có vẻ hào hứng như mọi lần khi có những chuyện giống thế này xảy ra.

Trái lại, Nhã Kỳ còn lộ rõ vẻ bất an kèm theo chút khó xử trong nét mặt.

Và không phải ai khác, Ôn Hạo là người đầu tiên nhận ra phản ứng và biểu cảm bất thường ấy của Nhã Kỳ.

Thậm chí trong chớp nhoáng, cậu còn phát hiện cái liếc nhìn đầy ái ngại mà Bạch Thiên dành cho Nhã Kỳ, và điều đó càng khiến cậu chắc chắn hơn vào những suy đoán của mình.

Lúc này, cả Bạch Thiên và Toàn đang cãi lí với Mộc Mộc quyết liệt:

"Không đời nào tao lại tham gia vào chuyện này"

Toàn vừa nói vừa cài cúc áo sơ mi kín cổ, tay giữ khư khư cổ áo.

Bạch Thiên cũng gật đầu tán thành:

"Gì chứ riêng việc này tao không làm"

Nói đoạn quay sang Toàn giải thích:

"Không phải tôi ghét bỏ gì ông, mà là..."

"Tôi biết tôi biết!"

- Toàn cũng đáp lại ngay

Thấy hai người phản đối dữ dội, Mộc Mộc mất hết cả hứng trêu đùa, định chọc mấy câu nhưng rồi nghĩ lại, chỉ thở dài:

"Ờ rồi, không thích thì thôi.

Gì mà bật tanh tách như tôm thế.

Để tao nghĩ..."

Lập tức, trán Nhã Kỳ liền giãn ra, chứng tỏ có vẻ an tâm, như thể vừa thở phào nhẹ nhõm trong lòng.

Mộc Mộc dùng ngón tay quấn quấn tóc nghĩ ngợi, xong liền búng tay:

"Tao thách mày vừa múa bụng vừa đi vòng quanh hát đúng bài hát bật trên điện thoại"

Tuy vẫn hơi "ớn" trước yêu cầu mới nhưng Bạch Thiên đành tặc lưỡi chấp nhận vì dù sao vẫn còn đỡ hơn nhiều lần so với thử thách ban đầu.

Tiết mục sau đó thì không cần nói nhiều, Bạch Thiên bị bắt quấn khăn giả làm váy, múa bụng quanh phòng trong lúc hát theo bài hát do Ly chọn.

Một anh chàng trí thức thích chơi game mà phải vừa múa bụng vừa hát, chắc ai cũng có thể hình dung ra cảnh tượng ấy sẽ hài hước lẫn xấu hổ như thế nào.

Vẫn chưa hết ngượng sau màn biểu diễn có một không hai, Bạch Thiên vừa thở vừa ngồi xuống xoay chai nước.

Lần này, nắp chai chỉ vào Vũ Long, Mộc Mộclập tức bật cười:

"Để tao thay mày hỏi cho, Bạch Thiên"

"Này...đừng có linh tinh, người nào xoay người đấy hỏi"

Biết thừa Mộc Mộc đang có ý trả đũa vụ vừa rồi, Vũ Long phản bác ngay, nhưng Mộc Mộc chỉ nhìn cậu trêu ngươi rồi tiếp tục hỏi ý kiến các bạn.

Thấy vậy, Bạch Thiên ậm ừ:

"Thì...chắc cũng không cần quá tuân thủ luật chơi..."

"Yesss"

"Khônggg, sao ông..."

"Nhưng mà lần này cứ để tao là được rồi"

Bạch Thiên vừa nói xong, Mộc Mộc liền tiu nghỉu mất hết cả hào hứng, còn Vũ Long cười vui sướng ôm vai ôm cổ cảm ơn Bạch Thiên như thể đấng cứu rỗi cuộc đời mình.

Bạch Thiên gỡ tay Vũ Long ra, hỏi:

"Truth or dare?"

"Truth!"

- Vũ Long đáp ngay tắp lự

Bạch Thiên im lặng suy nghĩ về câu hỏi sắp dành cho Vũ Long, còn những người xung quanh không mấy hồi hộp như trước vì ai cũng biết Bạch Thiên và Vũ Long thân nhau, kiểu gì cũng sẽ nương tay thôi.

Chợt, Bạch Thiên lên tiếng:

"Nếu bị biến thành con gái và chỉ có hai sự lựa chọn để trở lại như cũ, ông sẽ chọn cái nào: Một, hẹn hò với một anh chàng và khiến người đó hôn ông vào lần hẹn thứ hai.

Hai, vứt hết đống game của ông và mua đồ trang điểm thay thế, với điều kiện sau khi biến trở lại không được tìm nhặt game về nữa?"

Vũ Long trợn tròn mắt kinh ngạc, họng cứng hết cả lại, trong khi những người khác há hốc miệng nhìn Bạch Thiên.

Không ai ngờ được một người như thế, lại có thể nghĩ ra câu hỏi thâm đến vậy.

Bởi cả nhóm chả còn lạ gì tính Vũ Long nữa, tuy không kì thị đồng tính nhưng có chết cũng không bao giờ thích con trai, nói gì đến hẹn hò rồi còn...hôn.

Hơn nữa, Vũ Long yêu game nhất trên đời, dành tâm huyết cho game còn nhiều gấp mấy lần học, giờ bị hỏi xoắn đến cả hai việc trên, Vũ Long quả là đã bị Bạch Thiên chơi một vố đau.

Trong không khí im ắng của sự ngạc nhiên và sốc, duy chỉ có Mộc Mộc là cười khanh khách đầy sung sướng:

"Tao tự hào về mày lắm Bạch Thiên ạ"

"Cảm ơn"

Bạch Thiên cười đáp rồi quay sang thấy Vũ Long vẫn ngồi đơ như tượng.

Dường như quá sốc vì bị "phản bội" bởi người anh em vào sinh ra tử sau bao trận chiến thế giới ảo, Vũ Long ú ới mãi mới nói thành lời:

"Tôi không tin được ông...Được lắm, tối nay tôi cho con pháp sư của ông ăn hành"

"Xin lỗi...cũng vì hoàn cảnh đưa đẩy"

Bạch Thiên cười tươi với Vũ Long khiến cậu phát tiết, muốn nhảy vào cắn xé tên bạn đểu cáng này ra bã mới hả.

Nhưng trước mắt vẫn còn câu hỏi kinh khủng kia, Vũ Long đành nín nhịn tìm cách thoát khỏi tình cảnh trớ trêu này.

Nhưng nghĩ tới nghĩ lui, thật sự là không có cách nào khác ngoài đưa ra câu trả lời.

Sau một hồi đấu tranh nội tâm vô cùng cực khổ, cuối cùng, Vũ Long cắn môi hít sâu một hơi, hét to như thể đang phải vượt qua nỗi đau tột cùng nào đó vậy:

"Tôi chọn...hôn con trai"

"Đã ghi âm"

Tiếng Mộc Mộc vang lên thánh thót ngay trước tiếng reo hò của các bạn, khiến Vũ Long vừa bị bất ngờ vừa bối rối.

Không để tâm đến những tiếng cười xen lẫn lời khen của bốn người kia, Vũ Long quay sang Mộc Mộc nghiến răng:

"Mày vừa nói gì?"

"Tao bảo tao vừa ghi âm câu trả lời của mày" - Mộc Mộc nháy mắt cười

"X.

O.

Á Đ.

I!"

"Ai lại làm thế bao giờ, tao còn phải cho vào folder "Lưu giữ kỷ niệm xưa" trong máy tính nữa ihihi"

Mộc Mộc biết Vũ Long chỉ quan tâm tới cái file ghi âm nên càng cố tình trêu ngươi, giơ cái điện thoại ra trước mặt bật sẵn đoạn ghi âm.

Cho đến khi nghe rõ ràng rành rọt từng chữ trong câu nói của chính mình phát ra từ điện thoại, Vũ Long gào lên, tay vồ lấy cái điện thoại:

"XÓA!!!"

"Không"

Đang giằng co quyết liệt, Mộc Mộc đứng phắt dậy chạy ngay ra ngoài, Vũ Long liền đuổi theo ra đến phòng vệ sinh thì phát hiện cửa đã khóa, lập tức chạy đi lấy chìa khóa dự phòng.

Kết quả của lượt chơi thứ ba, Bạch Thiên, Nhã Kỳ, Toàn và Ôn Hạo ngồi trong phòng nghe tiếng kêu la gào thét của Mộc Mộc và Vũ Long vang dọc hành lang, ngán ngẩm thở dài không biết đến bao giờ hai người kia mới chịu trưởng thành hơn...một chút.

Mất 15 phút, Vũ Long cùng Mộc Mộc trở về phòng, nhìn mặt Mộc Mộc ỉu xìu chứng tỏ đã bị xóa mất đoạn ghi âm trong điện thoại.

Vũ Long thì tươi rói vì đã không còn phải lo về mối đe dọa, ngồi xuống khoanh chân trông tưng tửng khác hẳn hồi nãy nổi điên vì bị Mộc Mộc chọc.

"Chơi tiếp nào"

"Ok"

Mọi người ngồi lại ngay ngắn thành vòng tròn, chai nước bị xoay rất mạnh, quay mãi mới chịu dừng, và Nhã Kỳ đã suýt nữa thì bỏ chạy khi thấy nắp chai chỉ về hướng của mình, nhưng liền bị mọi người kéo lại.

Vũ Long cười thô bỉ chỉ tay vào cô bạn mình:

"Truth or dare?"

"..."

Nhã Kỳ lưỡng lự không dám trả lời, sau khi thấy bản chất kinh hoàng của trò chơi (thực ra là người chơi) thì chỉ muốn nhảy lên giường trùm chăn ngủ một giấc tránh chuyện thị phi.

Nhưng khổ nỗi ban đầu đã trót hớn hở tham gia vào nên bây giờ không còn đường chạy nữa.

Ngồi im một lúc lâu đến sốt ruột, môi Nhã Kỳ bắt đầu mấp máy:

"...T..truth"

"Tuyệt vời"

Vũ Long vỗ tay hưởng ứng, miệng nói luôn:

"Hãy miêu tả về màu mày mặc trong tuần.

Từ thứ hai đến chủ nhật"

"???"

Cả hội tròn mắt nhìn Vũ Long, riêng Ôn Hạo dường như đã hiểu ra định lên tiếng.

Nhưng Vũ Long đã nói trước:

"Không hiểu à?

Nội y đó"

"Mày..."

"Dâm tặc!!!"

Nhã Kỳ thiếu điều muốn lao đến đập cho Vũ Long một trận, mặt cô đỏ bừng vì xấu hổ, cả những người ngồi gần đấy như Toàn hay Mộc Mộc cũng cảm thấy ngượng.

Thấy thế, Bạch Thiên vội lên tiếng:

"Ông bựa quá..."

"Ơ...Thế bình thường ông cũng nói mấy chuyện..."

"AAAA, ông ăn nói lung tung gì thế???

Tôi làm gì có..."

"Nhưng mà rõ ràn..."

"AAA chúng ta còn vấn đề khác phải lo mà.

Đổi câu hỏi đi Vũ Long"

Cứ mỗi lần Vũ Long định nói đến mấy chuyện "gì đó" là Bạch Thiên lại kêu lên khiến mọi người giật cả mình, sau đó nhanh chóng đổi chủ đề để tránh dồn sự chú ý vào cái chuyện "đó".

Vũ Long còn định nói nữa, nhưng cứ bị chặn họng bất ngờ đâm ra cáu, mặc kệ Bạch Thiên không đoái hoài gì nữa.

Trong khi Vũ Long nghĩ câu hỏi khác vì bị mọi người phản đối ghê quá, Nhã Kỳ vẫn thấy hơi khó hiểu, định hỏi Bạch Thiên thì thấy Ôn Hạo ra hiệu.

Cuối cùng, cô cũng hiểu ra, liền bí mật gật gù với Ôn Hạo rồi trở lại trò chơi.

Đúng lúc Vũ Long nghĩ ra câu hỏi:

"Nếu phải chọn, mày sẽ nhảy điệu "xấu hổ" trước mặt một giáo viên của chúng ta, hay là trước mặt người mày thích?"

Mọi người lại ồ lên, Vũ Long ra một câu hỏi cũng khá là "khó nhằn", tuy nhiên nãy giờ ấn tượng nhất vẫn là cú đột phá của Bạch Thiên, thành ra câu hỏi kiểu nhẹ nhàng hơn thế này chả còn đáng sợ nữa.

Nhã Kỳ suy ngẫm rồi nói:

"Giáo viên"

"A, mày cũng giỏi phết" - Mộc Mộc khen ngợi

"Khôn đấy"

Vũ Long ợm ờ công nhận, không có vẻ thích thú lắm vì câu hỏi của mình đã không lừa được Nhã Kỳ, còn Nhã Kỳ cười vui vẻ, cảm giác như vừa thoát chết:

"Hihi tao mà"

Lượt cuối, chỉ còn Toàn và Ôn Hạo là chưa bị gọi lần nào.

Nhã Kỳ xoay tít cái chai, cả đám lại hào hứng trở lại.

Toàn liên tục nhẩm thầm cầu mong thoát nạn còn Ôn Hạo ngồi bình thản mỉm cười, có thể nói là hai hình tượng đối lập hoàn toàn.

Khi cái chai dừng lại, nghe tiếng reo của mọi người, Toàn nín thở mở mắt ra.

Khoảnh khắc ấy, cậu chỉ muốn hét lên...sung sướng, vì cái nắp đã chỉ vào Ôn Hạo!

"Truth"

Ôn Hạo nói luôn không đợi câu hỏi lựa chọn quen thuộc.

Nhã Kỳ liền dừng lại, đổi giọng:

"A hèm..."

Nhã Kỳ tỏ vẻ nghiêm trọng, cốt để tạo bầu không khí còn các bạn thì tập trung quan sát cả hai.

Ôn Hạo vẫn điềm nhiên ngồi chờ đợi còn Nhã Kỳ thì nghĩ ngợi gì đó rất lâu.

Cuối cùng, Nhã Kỳ cũng cất tiếng:

"Hãy trả lời thật lòng!

Mày có đang...yêu ai không?"

Câu hỏi vừa bật ra khiến Toàn và Mộc Mộc giật thót người, cả hai lén nhìn Ôn Hạo, người vẫn ung dung ngồi im lặng, không hề có biểu lộ nào bất thường.

Thực ra, ngay lúc nghe Nhã Kỳ hỏi, Ôn Hạo đã rất bất ngờ, sự lo lắng lập tức hiện lên trong ánh mắt, nhưng cậu đã nhanh chóng điều chỉnh cảm xúc để trở lại trạng thái ban đầu.

Quá trình thay đổi nội tâm ấy diễn ra nhanh đến mức, chỉ trong vài giây trước khi Mộc Mộc và Toàn nhìn sang cậu, vẻ hoang mang lúc trước đã hoàn toàn biến mất.

Nhã Kỳ vì mải chú tâm đến mục đích câu hỏi và suy đoán về câu trả lời nên cũng không biết gì cả, lúc nhìn kỹ thì Ôn Hạo vẫn hoàn toàn thoải mái, không có biểu hiện của người vừa bị nói trúng tim đen.

Tuy nhiên, Mộc Mộc và Toàn thì lại vô cùng hồi hộp, vì chính nó đây, giây phút mà Ôn Hạo tiết lộ sự thật với cả nhóm, rằng cậu và Phong đang yêu nhau.

Phản ứng của những người kia sẽ thế nào?

Chắc hẳn là rất thú vị.

Hai người đã nghĩ thế, và tim họ càng đập nhanh hơn khi Ôn Hạo bắt đầu mở miệng:

"Không, tao vẫn đang độc thân"

Một tiếng sét vừa nổ ầm trong đầu Toàn và Mộc Mộc, cả hai nhìn sang Ôn Hạo đầy băn khoăn, liền nhận lại cái nhìn thờ ơ như muốn nói "Đừng thắc mắc" của Ôn Hạo.

Nhã Kỳ, Bạch Thiên và Vũ Long hoàn toàn không để ý thấy sự trao đổi ngầm giữa ba người kia, còn mải than vãn chê bai đủ điều vì tưởng sẽ có chuyện hay để nghe, ai ngờ bị thất vọng.

Nhất là Nhã Kỳ, sau bao lâu nghi ngờ cứ nghĩ rằng vừa rồi dùng trò chơi này để lừa Ôn Hạo nói ra thì ăn chắc, thế rồi đến phút cuối câu trả lời nhận được lại trái ngược hẳn với mong đợi.

Dù sao thì sau lần này, Nhã Kỳ đã tin rằng Ôn Hạo thực sự không hề "mờ ám" như cô cảm nhận, mà chỉ là do mình đã quá hoài nghi, và không còn vặn vẹo tra khảo Ôn Hạo nữa.

Trò chơi kết thúc với danh hiệu tự phong "Kẻ sống sót" thuộc về Toàn.

Nhưng Toàn không tài nào vui nổi, vì trong cậu còn quá nhiều những câu hỏi, tại sao Ôn Hạo lại không thành thực trong khi mục đích của trò chơi là người bị hỏi phải nói thật, bất kể câu hỏi có oái ăm đến mức nào (Trừ trường hợp của Vũ Long, câu hỏi không được tán thành bởi tất cả người chơi sẽ bị hủy).

Tại sao Ôn Hạo lại giấu mọi người chuyện về Phong lâu đến thế?

Có chuyện gì giữa hai người hay sao?

Tại sao....

Những câu hỏi cứ đeo đẳng Toàn suốt cả ngày hôm đó, Ôn Hạo thì vẫn vui vẻ tự nhiên như thường còn cậu thì thi thoảng lại như người mất hồn.

Ngay cả Mộc Mộc cũng vậy, thi thoảng cô lại nói thầm với Toàn:

"Đừng nghĩ nữa, cần thì nói chuyện sau"

Sau giấc ngủ ngắn hồi sức là bữa ăn chiều, những câu chuyện hài và tiếng cười nói không ngớt.

Chỉ mong thời gian trôi chậm lại nhưng loáng cái đã đến chiều muộn, ngày đi chơi của cả nhóm kết thúc trong niềm vui và sự ấm áp ngày đông của tình bạn.

Tạm biệt nhau, mỗi người đi một hướng, Bạch Thiên đèo Nhã Kỳ về nhà, còn đứng trước cổng nhà Nhã Kỳ tán gẫu chán chê mới chịu về.

Vũ Long tiễn các bạn xong thì khóa cửa nhảy lên phòng chơi game, Mộc Mộc và Ôn Hạo nhà cùng hướng nên đi với nhau về.

Còn Toàn, cả chặng đường chỉ suy nghĩ về những gì đã xảy ra lúc đó...

Tối hôm ấy

Ôn Hạo đang lim dim ngủ thì điện thoại reo lên, mở mắt lần mò chiếc Iphone trên nóc bàn cạnh giường, Ôn Hạo bắt máy:

"Sao thế Toàn?

Tôi đang ngủ"

"Mới 10 giờ thôi mà?"

"Hôm nay chơi nhiều nên hơi mệt"

"...Ờ..m"

"Có gì không?"

Toàn định nói nhưng chợt ngừng lại, có vẻ không dám chắc làm vậy là ý kiến hay, nhưng rồi tự cốc đầu mình, quyết định lên tiếng:

"Hôm nay lúc Nhã Kỳ hỏi, sao ông không...nói thật?"

Im lặng, đầu dây bên kia đột ngột im lặng.

Khiến Toàn còn tưởng Ôn Hạo ngủ quên, gọi tên mấy lần mới nghe tiếng Ôn Hạo:

"...Ông giống Mộc Mộc thật đấy.

Cứ thắc mắc gì là phải giải đáp bằng được"

"Tôi chỉ..."

"Thế này nhé..."

Ôn Hạo ngắt lời Toàn:

"...Chiều nay trên đường Mộc Mộc cũng hỏi tôi y hệt ông.

Tôi đã giải thích rồi nhưng mà...chắc phải nói lại lần nữa vậy"

"...Ừm, tôi đang nghe đây"

Giọng Ôn Hạo vẫn còn ngái ngủ, pha chút mệt mỏi sau một ngày dài, cảm tưởng như cậu có thể lăn ra ngủ bất cứ lúc nào:

"Không phải tôi không tin tưởng ba đứa kia, nhóm mình người nào cũng chân thành, nếu có biết cũng không sợ bị tiết lộ.

Nhưng chuyện của tôi và Phong, càng ít người biết tôi càng thoải mái, vì đơn giản là tôi không thích khoe khoang chuyện của mình với người khác, kể cả là bạn thân."

"Thế còn..."

"Ông chuẩn bị thắc mắc vì sao ông với Mộc Mộc thì được chứ gì?

Nghĩ xem hai đứa ông biết là do ai?

Tôi không kể cho ông mà là Phong kể, còn Mộc Mộc chả cần nói nó cũng phát hiện ra ngay từ cái hôm đầu tiên ấy.

Nên ngoài hai người ra, giấu kín được với ai thì tôi giấu.

Hiểu rồi chứ?"

"...Hiểu..."

"Rồi, tôi buồn ngủ lắm, tắt máy nha.

Ngủ ngon"

"Ngủ ngon"

Toàn tắt điện thoại, khẽ trở mình trên giường.

Căn phòng lại chìm vào bóng đêm và tĩnh lặng.

*Liệu làm như vậy...ổn không?*
 
[0309][End]Lớp Phó, Đừng Lạnh Lùng Với Anh Nữa
chap 61


Tết nhất luôn là dịp để các gia đình quây quần, tụ tập lại với nhau sau một năm dài bôn ba và lao động mệt mỏi.

Hôm nay, họ nội của nhà Toàn tổ chức một bữa ăn rất đông vui và náo nhiệt tại nhà chú của Toàn, vừa để các anh chị em trong họ có dịp gặp gỡ, vừa để thắp hương cúng vái tổ tiên.

Bố Toàn có hai anh chị em ruột, mỗi nhà đều có con trai con gái, thậm chí một số người đã có cháu chắt, lại chưa tính cả những người con của anh em ông bà nội của Toàn.

Gia đình này nối tiếp gia đình khác, người dắt con người bế cháu, tạo nên một bữa cỗ vô cùng đông đúc và huyên náo, tiếng cười nói, đi lại vang khắp cả một khu xóm.

Ngay khi đặt chân tới cửa nhà, Toàn đã nghe tiếng chị Ngọc í ới gọi từ phía trong.

Cậu đưa mắt nhìn thì thấy Ngọc đang ngồi cùng bàn với các anh chị em họ khác, liền mỉm cười gật gật mấy cái.

Chào hỏi các ông bà, cô chú, các bác xong, Toàn và Siêu liền đi tới ngồi cùng Ngọc, còn bố mẹ cậu thì tiếp chuyện với các thành viên khác của gia đình.

Vừa đặt mông xuống ghế, Toàn đã tay bắt mặt mừng ngay với Ngọc, tíu ta tíu tít nói đủ thứ chuyện sau một thời gian dài không gặp.

Còn Siêu vốn nghịch ngợm nên hợp tính mấy ông anh, cũng bắt được sóng mà quay sang đùa vui với nhau, bắt đầu bàn tán mấy thứ chuyện của "cánh mày râu".

Có thể nói, trong số các anh chị em họ, thì Toàn thân với Ngọc nhất, những người kia dù cũng có hay đi chơi chung, nhưng lại không một ai có thể khiến Toàn cảm thấy vui và thoải mái như khi đi với Ngọc được.

Bởi thế, mọi người từ người lớn đến đám thanh niên ai cũng biết hai người này yêu quý nhau đến thế nào, cứ mỗi lần họ hàng gặp mặt là kiểu gì cũng dính lấy nhau không rời.

Không gian huyên náo của bữa ăn vẫn không có vẻ gì là sẽ thuyên giảm.

Tranh thủ lúc mấy người xung quanh đang mải cười đùa, Ngọc ghé tai Toàn nói nhỏ:

"Này, em với Hải thế nào rồi?"

Toàn hơi giật mình khi nghe câu hỏi ấy, sực nhớ ra kể từ sau cái đêm cậu và Hải chính thức yêu nhau, cậu vẫn chưa tiết lộ cho chị Ngọc biết.

Giờ bỗng dưng chị nhắc đến, Toàn không khỏi bối rối không biết nên trả lời ra sao.

Tự nhiên nói toẹt ra sự thật thì liệu có vồ vập quá không, hay là cứ nói giảm nói tránh đi cho chị khỏi sốc.

Lại còn đang trong bữa ăn, ngồi với bao nhiêu người thế này, nhỡ Ngọc mà phản ứng đột ngột khéo lại gây sự tò mò của mọi người, lúc đấy sẽ còn khó xử hơn rất nhiều.

Nghĩ vậy, Toàn liền đáp:

"Tí nữa em kể cho nhé?"

"...Ừmm"

Ngọc gật đầu tỏ vẻ rất thích thú, sự hào hứng tò mò thể hiện rõ trên nét mặt.

Thấy chị như thế, Toàn chỉ biết cười thầm, một thiếu nữ 22 tuổi mà cũng có những lúc giống một bé gái thế này đây.

Bữa ăn đáng lẽ ra đã có thể trôi qua một cách suôn sẻ và vui vẻ, nếu như không có việc một ông chú bỗng nhiên quay sang bàn của Toàn, hỏi:

"Thằng Toàn năm nay học lớp mấy rồi nhể?"

"Cháu đang lớp 11 ạ" - Toàn lễ phép trả lời

"Cũng ra dáng thanh niên rồi đấy, học hành sao cháu?"

"Dạ, cũng...ổn ạ"

Toàn vốn không thích khoe khoang hay nói về những thứ liên quan đến bản thân.

Ngoài những người thân thiết mà cậu tin tưởng, thì càng khép kín mình, cậu càng cảm thấy yên tâm và an toàn.

Nhất là ở một nơi đông đúc như thế này.

Hơn nữa Toàn lại là một người khiêm tốn, dù sự thật hiển nhiên là chuyện học hành của cậu vượt xa cái chữ "ổn" kia nhiều, nhưng cậu vẫn không thích nói thẳng ra.

Những lời ca tụng tôn vinh của thiên hạ, chẳng phải trước giờ vẫn luôn vô nghĩa và sáo rỗng sao?

Nghe Toàn trả lời vậy, không để ai kịp nói gì, bố cậu lập tức lên tiếng:

"Ổn đâu ra mà ổn.

Thằng này học giỏi lắm đấy chú, đứng nhì lớp cơ mà"

Toàn còn chưa hết bất ngờ xen lẫn một chút bực bội vì bố cậu thì xung quanh đã rộ lên những tiếng xuýt xoa cảm thán.

Ai nấy cũng tấm tắc khen Toàn học giỏi thế, vừa có hình thức lại vừa có trí tuệ, đúng là học trường chuyên có khác.

Nhất là các bà các cô, cứ quay sang xì xà xì xầm rồi cười khinh khích với nhau, còn các chú, các ông thì chỉ gật gù tỏ ý tán đồng.

Thấy Toàn được khen, Toản cứ loi choi vì ganh tị với anh trai khiến mọi người cười ồ cả lên.

Toàn ngại quá chẳng biết phải xử trí ra làm sao, còn chị Ngọc ngồi cạnh thì cũng chỉ biết cười đồng cảm.

Như thể chưa đủ, ông chú ban nãy lại tiếp tục:

"Kinh thật!

Học giỏi thế, lại đẹp trai thế này, thế đã có bạn gái chưa?"

Một câu hỏi đánh "Uỳnh" vào tâm trí khiến Toàn giật thót, vừa tự nhủ với bản thân *Biết ngay mà, lại bắt đầu đấy* thì rất nhiều các cặp mắt đã đổ dồn về phía cậu.

Điều khiến Toàn không thích ở những dịp các gia đình tụ họp thế này một phần là vì quá đông và ồn ào, vốn không hề thích hợp với cậu, nhưng một phần lớn hơn cả chính là sự tò mò và soi mói dù vô tình nhưng lại vô duyên của những người lớn trong họ.

Ngay câu hỏi vừa xong cũng là một ví dụ điển hình, vấn đề năm nào cũng được nhắc đến mà năm nào mọi người cũng tò mò thắc mắc không biết chán.

Lúc này đây Toàn như bị bao vây bởi sự xăm soi, bới móc đầy khó chịu, đến cả các anh chị cùng bàn cũng đang chờ đợi câu trả lời của cậu.

Riêng chỉ có Ngọc là nhìn cậu ái ngại và cũng có phần nào đó bất bình với sự thiếu tế nhị của mọi người.

Trước giờ Toàn luôn nhút nhát và rụt rè trong các tình huống như vậy, nhưng thời gian qua cậu đã trải nghiệm nhiều điều, đồng thời cũng đã tự tin và kiên định hơn nhiều so với trước.

Kết quả, Toàn đáp thẳng thừng, không hề ngập ngừng dù chỉ là một chút:

"Không ạ, cháu vẫn chưa có bạn gái!"

Câu nói âm lượng vừa đủ to để cả phòng có thể nghe rõ, nhưng vẫn không làm ảnh hưởng đến lễ độ của Toàn đối với người lớn.

Tuy nhiên, ánh mắt và giọng điệu của cậu thì lại khéo léo ẩn chứa một thái độ khó chịu, cộng thêm chút gì đó đe dọa, như thể muốn nói:

*Lần sau đừng có hỏi đến chuyện này nữa.

Phiền phức!*

Các bàn lại một lần nữa xì xào bàn tán, có mấy ông cậu vô duyên cứ luôn miệng trêu:

"Ui giời, đàn ông con trai tuổi này là phải bạo dạn, phải chủ động, con gái nó mới thích nghe chưa?"

Mà giọng của các ông này thì lè nhè, còn ra oai sĩ diện, tỏ vẻ hiểu biết nghe rất ngứa đòn.

Có người thì kêu:

"Cháu nó xinh trai giỏi giang như thế, con gái phải xếp hàng theo nó ý chứ, chắc lại đang kén chọn ý mà"

Mỗi người một ý, nhất lượt đều hướng về chuyện của Toàn, lại được thêm cả mấy bà cô phụ họa theo khiến Toàn đang từ tâm trạng bình thường liền tụt xuống mức báo động.

Tưởng tượng trong người có các chế độ cảm xúc khác nhau, tùy điều kiện, hoàn cảnh và môi trường mà mới được kích hoạt.

Thì hiện giờ, trạng thái của Toàn sẽ chỉ hiện lên một từ, đó là:

*Bức xúc*

Thật may, trong tình cảnh ấy, khi mà Toàn sắp đến giới hạn, thì Ngọc đã lên tiếng:

"Toàn mới học cấp 3 thôi ạ, tốt nhất là ưu tiên việc học lên hàng đầu.

Mọi người đừng nên quá quan tâm đến đời tư hay các mối quan hệ của em ấy.

Dù là ai thì khi bị hỏi đến những việc đó cũng sẽ không thoải mái đâu ạ.

Cháu không dám tỏ ra bất kính, nhưng mọi người đều là người lớn, chắc hẳn phải hiểu rõ điều này đúng không ạ?"

Câu nói vừa dứt, cả phòng liền im lặng, chỉ có đám trẻ con lít nhít không biết gì vẫn lăng xăng chạy qua lại, hay mấy ông cậu thiếu văn hóa thì chỉ tặc lưỡi cười khẩy che giấu sự hổ thẹn.

Sốc nhất vẫn là bố mẹ Ngọc, không có thời gian để ngỡ ngàng về con gái, mà phải vội xoa dịu tình hình, đánh lạc hướng sang chuyện khác ngay.

Mất một lúc sau căn phòng mới dần náo nhiệt trở lại, ai nấy cũng nhanh chóng chuyển chủ đề, tránh không dám đề cập đến những vấn đề tương tự nữa.

Khỏi phải nói, lúc nghe Ngọc nói xong, không ít người đã phải cảm thấy xấu hổ, họng cứng lại chả phản bác được câu nào.

Bởi sự thật là như vậy, làm sao mà cãi được nữa...

Lúc này, Toàn quay sang mỉm cười với Ngọc, ánh mắt đầy biết ơn và cảm động.

Ngọc cũng chỉ cười lại, tay vỗ nhẹ lên vai Toàn tỏ ý *Không có gì* rồi lại tiếp tục hùa vào cười nói với hội cùng bàn.

Sau sự kiện ấy, tình chị em giữa Toàn và Ngọc ngày càng bền chặt.

Đặc biệt là Toàn, từ trước đến nay vẫn luôn ngưỡng mộ và coi Ngọc như hình mẫu của mình, thì nay lại càng thần tượng chị hơn bởi tính cách độc lập và mạnh mẽ của Ngọc.

Không những thế, Ngọc có thể thân thiện, vui vẻ, nhưng khi cần sẽ rất cứng rắn, không sợ ai cả.

Lời nói thì đanh thép nhưng lại uyển chuyển, thuyết phục khiến người nghe không thể phản pháo.

Bằng chứng là việc Ngọc đã giúp Toàn đồng thời "dạy" cho những người trong bữa cỗ một bài học như thế nào.

Nghĩ tới đây, Toàn chợt nhớ đến các bạn của mình, đến Phong, và cả Hải.

Đó là những người thân thiết và gắn bó với cậu nhất, tất cả đều đem lại cảm giác thoải mái, vui tươi lạc quan mỗi khi ở bên cậu.

Đồng thời, cũng nhờ sự quyết đoán, mạnh mẽ và can đảm mà họ luôn tạo cho Toàn cảm giác bình yên, an toàn và tin tưởng.

Là chỗ dựa vững chắc cho cậu mỗi khi đứng trước những gian nan, thử thách.

Càng nghĩ, Toàn càng thấy bản thân mình thật yếu đuối, dù có chín chắn hơn so với ngày trước thì vẫn còn thua kém xa so với mọi người.

Tuy nhiên, cậu lại thấy vô cùng may mắn và tự hào vì được gắn bó và yêu thương bởi những con người tuyệt vời đến vậy.

Suy cho cùng, thì trước giờ cũng toàn là mọi người động viên, giúp đỡ cậu vượt qua khó khăn, là mọi người bảo vệ và che chắn cho cậu.

Khẽ mỉm cười, Toàn tự nhủ với chính mình:

*Toàn ạ, đến lúc phải thay đổi rồi!*

Bữa cỗ kết thúc với sự lũ lượt ra về của các gia đình "râu ria" trong họ, đám trẻ con lít nhít cũng được đưa về gần hết nên không gian cũng yên lặng bớt đi rất nhiều.

Hiện giờ, chỉ còn ba gia đình anh em bố Toàn là ngồi lại tiếp tục hàn huyên, bàn bạc đại sự liên quan đến cha mẹ và tổ tiên.

Đám thanh niên giờ cũng chỉ còn lại mấy người, nhưng không ai bận tâm đến chuyện của các vị phụ huynh nên người ngồi bấm điện thoại, người xem tivi, còn Toản thì cứ chúi mũi vào máy chơi game, bị mẹ nhắc mấy lần vẫn không nghe.

Trong khi đó, Toàn và Ngọc thì tranh thủ kéo nhau lên gác, dù sao thì cũng có chuyện cần nói mà.

Khóa cửa xong, chỉ còn hai chị em ngồi yên vị trong phòng.

Cũng may cửa và tường khá dày nên không sợ âm thanh bị lọt ra ngoài, mà có ai muốn nghe trộm cũng khó.

Còn không đợi Toàn kịp mở miệng, Ngọc đã hồ hởi:

"Thế nào?

Thế nào?

Lâu lắm rồi không nói chuyện nên chị chả biết tình hình em trai chị thế nào nữa.

Kể đi em"

Toàn không thể nhịn được cười trước sự háo hức của Ngọc, liền bật cười:

"Bình tĩnh nào chị, em có biến đi đâu đâu mà cuống lên thế.

Chỉ mong mỗi chuyện về Hải thôi chứ gì!?"

Câu nói kèm theo một chút trêu chọc khiến Ngọc cũng phải cười theo, không vòng vo gì nhiều mà đáp thẳng tưng:

"Ừ thì có mỗi chuyện em với Hải là đáng quan tâm thôi mà hihihi"

"Ơ kìa, chị!!!"

- Toàn choáng đến há cả miệng ra vì bất mãn

"Hihi chị đùa thôi, đùa tí thôi mà.

Nhưng mà em cứ kể chuyện Hải trước đi, chuyện khác nghe sau cũng được"

Toành cũng đến hết cách với bà chị yêu dấu của mình, cứ tưởng đùa thế nào cuối cùng vẫn quay lại vấn đề cậu và Hải.

Vừa đảo mắt cười bất lực, Toàn vừa từ tốn bắt đầu câu chuyện của mình...

...

"CÁI GÌ CƠ???"

Ngọc gần như nhảy đập cả đầu lên trần nhà, vẻ bất ngờ xen lẫn phấn khích hiện rõ mồn một trên gương mặt thanh tú, nay đang mắt chữ A miệng chữ O và vẫn không thể nói thành lời.

Toàn dù đã đoán trước được việc này, đã có thể bình tĩnh hơn nhưng vẫn bị giật mình khi Ngọc "suýt" bay lên nóc nhà như thế.

Vừa cố trấn tĩnh chị, cậu vừa cười lém lỉnh:

"Em biết là chị sẽ thế này mà, may là không kể trong bữa ăn, không thì văng hết cả bàn ghế bát đĩa mất"

"Vậy là hai đứa...yêu nhau rồi???"

- Ngọc vẫn chưa hết sốc

"Vâng..."

Toàn khẽ gật đầu, trong lòng vừa có chút mãn nguyện, lại vừa có chút tự hào.

"Cả...hôn nhau rồi???"

"A!!...À.....hì hì,vâng..."

Toàn cười tủm tỉm như không giấu nổi sự ngượng ngùng, hai má đỏ lên nhanh trông thấy, trong khi cứ cố né mặt đi vì không dám nhìn chị Ngọc.

Ai đời, tự dưng "khai" ra mấy chuyện này, thật đúng là xấu hổ quá đi mất!

"Trời ơi....Toàn ơi..."

Ngọc dường như đã trở về với trái đất, ngồi phịch xuống đệm, hai tay ôm lấy tim, còn mắt thì long lanh tưởng như sắp khóc đến nơi:

"Vậy là em của chị đã biết yêu rồi..."

"....Vâng..."

- Toàn cười khì

"Lại còn mất đi nụ hôn đầu nữa chứ!

Ôiii..."

"Cái đó thì..."

"Nhưng mà chị thích!!!

Chị thích lắm!!!

Trời ơi, em không biết chị vui thế nào đâu Toàn.

Chị mừng cho em lắm ấy, lại còn là Hải nữa chứ, thế này thì không có bất cứ điều gì phải lo lắng nữa rồi!"

Toàn lại được thêm một phen giật bắn mình vì phản ứng bất ngờ của chị Ngọc.

Vừa mấy giây trước còn sướt mướt ỉ ôi mà giờ đã tỏa nắng rạng rỡ đầy hứng khởi như thế này, đúng là dồi dào năng lượng, biến chuyển nhanh đến không ngờ.

Bỗng, Toàn chợt để ý tới câu nói của Ngọc, không khỏi thắc mắc liền hỏi ngay:

"Mà sao chị lại nói...nếu là Hải...thì không phải lo lắng bất cứ điều gì ạ?"

Lập tức, Ngọc trố mắt ra nhìn Minh:

"Ơ kìa, điều đấy chả rõ ràng quá rồi còn gì??"

"..."

"Em ngốc thật đấy.

Chị nói thế vì Hải là một người tốt, mà riêng điểm đó đã rất quan trọng rồi.

Chưa kể Hải còn đẹp zai, học giỏi, manly nữa, hí hí hí..."

Toàn chỉ biết câm nín nhìn Ngọc thao thao bất tuyệt, cái gì mà đẹp trai, manly, xong cái biểu cảm mơ mộng trên mặt chị là sao đấy hả?

Khẽ cười trong tiếng thở dài, Toàn lên tiếng:

"Người yêu em mà chị ơi, sao chị khen như đúng rồi thế?"

"Này này Hải thế nào thì chị khen thế ấy nha, không có ý đồ gì đâu mà phải ghen"

"Ơ...ơ...em đâu có ghen hả?

Chị đừng suy đoán linh tinh"

Toàn liền nhảy dựng lên còn Ngọc thì bật cười thích thú với phản ứng của cậu, miệng nói không mà biểu cảm trên gương mặt thể hiện tất tần tật rồi kia kìa, còn chối được mới hay chứ.

Không chọc Toàn nữa, Ngọc quay trở lại vấn đề, giọng nghiêm túc hơn hẳn

"Chị nói thật đó, ngày nay không phải dễ dàng gì mà có được một người tốt ở bên cạnh mình đâu em.

Nhất là tình yêu đồng giới nữa, hồi ở bên kia chị có nhiều người bạn như vậy nên chị biết, khó khăn lắm đấy em à..."

"..."

"Ý chị không phải lúc nào cũng thế, nhưng chị đã gặp nhiều trường hợp giống vậy rồi, không phải ai cũng may mắn kiếm được một người yêu tốt.

Thế nên khi biết Hải với em thành một đôi, chị đã rất mừng, bởi vì Hải là người rất thích hợp dành cho em"

Nghe chị Ngọc giảng giải, Toàn cũng bắt đầu suy ngẫm, chợt cảm thấy thế giới này vẫn còn quá nhiều điều mình chưa biết, thật đáng sợ nhưng đồng thời lại rất thú vị, như một động lực vô hình thôi thúc bản thân khám phá và trải nghiệm.

Trầm ngâm một hồi, Toàn bất ngờ quay sang hỏi:

"Việc Hải là người thích hợp, em...cũng hiểu rõ.

Chỉ là, em hơi thắc mắc tại sao chị lại chắc chắn về con người Hải như vậy, hai người đâu có tiếp xúc nhiều đâu?"

Nghe xong, Ngọc liền cười khì, đáp:

"Đâu cần phải tiếp xúc nhiều mới kết luận được hả em?

Có những người chỉ nói chuyện vài lần là đã có cảm tình, nhưng cũng có nhiều cá nhân, dù có gặp gỡ nhiều đến thế nào, cũng không thể thấy gần gũi, thoải mái được..."

Thấy Toàn vẫn chăm chú nghe, Ngọc tiếp:

"Kể từ hôm đầu tiên gặp Hải là chị đã cảm thấy có gì đó khác biệt rồi.

Nếu không tính ngoại hình, thì Hải vẫn có phong thái đàng hoàng, đứng đắn, lại lịch sự, lễ phép nữa.

Với lại, không giấu gì em, chị cũng hay có nhắn tin với Hải, nhưng mà chỉ là trò chuyện bình thường thôi nhé, đừng có hiểu lầm hihi"

"À vâng, Hải kể cho em rồi" - Toàn gật đầu cười

"Đó đó, mà hầu như cũng toàn là nói về em ý mà.

Chị thấy Hải cũng hài hước vui tính phết chứ đùa, có lần..."

"Từ từ!

Chị vừa bảo gì cơ???"

Toàn bất thình lình cắt ngang khiến Ngọc suýt trẹo lưỡi, mắt chớp chớp mấy hồi để định hình lại câu chuyện, xong mới nói:

"Chị bảo Hải hài hước vui tính..."

"Không, không, vế trước cơ mà"

Toàn thể hiện rõ sự tò mò giục giã cả trong câu nói lẫn ánh mắt, Ngọc thấy thế thì lập tức chuyển chế độ, miệng cười đểu:

"À à à, cái đó thì....hihi, kệ em chứ"

"Ơ kìa..."

Toàn há hốc mồm nhìn Ngọc, không thể ngờ được bà chị yêu quý lại đùa thâm đến vậy, cứ cuống lên gặng hỏi:

"Chị!

Kể cho em đi, em muốn biết hai người nói gì về em!!!"

"Tò mò là chết người đó em, đừng dại dột"

Nội dung câu nói thì rất nghiêm trọng nhưng lại chẳng ăn nhập gì với điệu cười khoái chí của Ngọc.

Mặc cho Toàn ra sức đòi được biết chuyện, Ngọc vẫn một mực giữ kín miệng, nửa đùa nửa thật:

"Bí mật là bí mật, chị trót hứa với Hải rồi, không kể được đâu"

Nhìn vẻ mặt của PhươngNgọc biết ngay là chị trêu mình, nhưng Toàn vẫn rất tò mò về những chuyện liên quan đến mình mà chị và Hải đã bí mật trao đổi với nhau.

Xác định không thể khiến chị Ngọc tiết lộ, Toàn đành hậm hực:

"Hừm, chị không kể thì thôi vậy.

Nói ra cũng đâu có hại gì cơ chứ"

Biết Toàn đã bỏ cuộc, Ngọc cười hì hì rồi khẽ chạm vào tay cậu đang để trên đùi, nhìn cậu bằng ánh mắt thuyết phục:

"Dù là chuyện gì thì cũng đâu ảnh hưởng đến tình cảm của hai đứa đâu phải không?

Và chị đã nói rồi, Hải là người tốt, ngay cả trực giác của chị cũng bảo thế, mà trực giác con gái hơi bị chuẩn đấy nhé."

Toàn bật cười vì câu nói của chị, mới gật đầu đã nghe Ngọc nói tiếp:

"Nên em cứ yên tâm đi, chị chắc chắn là em sẽ được hạnh phúc bên Hải, tin chị đi, mà nhỡ có làm sao thì cứ bắt đền chị đây này"

Đến đây, cả hai chị em cùng nhìn nhau rồi lăn ra cười.

Tuy ban đầu có hơi bị suy tư một chút, nhưng sau cùng cuộc trò chuyện của hai chị em đã đi đến hồi kết một cách vui vẻ và thoải mái, chưa kể những bài học cuộc sống, kinh nghiệm và lời khuyên quý giá mà Ngọc đã dành cho Toàn.

Lúc hai người xuống nhà cũng là lúc các gia đình chào từ biệt nhau ra về, hẹn gặp lại vào một dịp không xa.

Toàn và Ngọc ôm nhau tạm biệt, không quên dặn dò nhắn nhủ những điều tốt đẹp, và hứa sẽ gặp mặt mỗi khi có thể để tiếp tục những tâm sự, sẻ chia.

Lên ô tô rồi, hai chị em vẫn còn vẫy tay mãi, cho đến khi cả hai chiếc xe lăn bánh đi mỗi hướng mới thôi.

Trên xe, bố mẹ Toàn bàn luận sôi nổi về những chuyện trong bữa cỗ, Siêu vẫn cắm cúi chơi game, còn Toàn thì nhẹ nhàng ngả đầu vào ghế, trong vô thức nhìn qua cửa kính xe, miệng khẽ mỉm cười...
 
[0309][End]Lớp Phó, Đừng Lạnh Lùng Với Anh Nữa
chap 62


Tối hôm đó

"Haha, cậu ấy đã ngã ra sân như thế á?"

Toàn đang cười rũ rượi trên giường, lưng tựa vào gối, đeo tai nghe, tay thì cứ bụm miệng lại cười đến rung cả người.

Thì ra, cậu đang nói chuyện với Hải bằng ứng dụng gọi video thông qua kết nối mạng, vừa có thể nhìn thấy nhau, lại vừa có thể nói chuyện không khác khi gặp mặt trực tiếp, quả là rất tuyệt vời.

Nhớ lại, lúc Toàn cứ ngẩn tò te không hiểu mấy thứ ứng dụng đấy là gì, đã bị đám bạn cười cho đần cả mặt, lại còn thi nhau trêu cậu lỗi thời, không chịu cập nhật, bắt kịp xu thế thời đại.

Thế là ngay hôm ấy, Toàn đã "tốt nghiệp" luôn một khóa tự học cấp tốc về cách sử dụng cũng như thực hiện ngay một cuộc gọi "nháp" cho Mộc Mộc, kèm theo hậu quả là lại bị trêu thêm mấy hồi.

Đến khi đã hiểu rõ cách dùng, Toàn bèn nhắn tin hỏi Hải, và lập tức giật mình khi thấy số của Hải gọi đến thông qua ứng dụng đó.

Vậy là kể từ hôm đó, những cuộc gọi mà có thể nhìn rõ mặt đối phương của hai người đã bắt đầu...

Lúc này, Toàn đang chăm chú nghe Hải tường thuật lại lần tập luyện bóng rổ gần nhất.

Tuy không hứng thú lắm với thể thao, nhưng chẳng hiểu sao, mỗi khi nghe Hải nói về vấn đề ấy, Toàn lại cảm thấy thích thú một cách lạ kỳ.

Có lẽ, đó là vì Hải luôn biết cách khiến cho câu chuyện trở nên hấp dẫn hơn, cùng với bản tính hài hước và tài ăn nói của mình.

Ngoài ra, vẫn còn một lí do nữa rất quan trọng không thể không nhắc tới, và đó hiển nhiên là sức hút của tình yêu rồi.

Trong lúc kể chuyện, chính vì những phản ứng của Toàn mà Hải thi thoảng lại tạm dừng và khen cậu đáng yêu, khiến Toàn vừa ngượng vừa buồn cười, bảo Hải mau chóng kể tiếp.

Khi câu chuyện kết thúc cũng là lúc hai người nhìn nhau không nói gì, chỉ mỉm cười ngắm nhìn gương mặt của đối phương, đồng thời cũng là để nghĩ ra một chủ đề mới để có thể tiếp tục trò chuyện.

Sau một thời gian thực hiện những cuộc gọi video như thế này, cả Hải và Toàn đều đã quen với những khoảng lặng bất chợt giống như vậy.

Cho dù không có chuyện gì để nói, nhưng chỉ cần được thấy người kia ở đối diện, cũng đang nhìn mình bằng ánh mắt trìu mến và nụ cười ân cần ấy, vậy là đủ.

Trong khoảnh khắc ấy, Hải chợt lên tiếng:

"Quên mất, hôm nay có đi chơi đâu không?

Có mặc đủ ấm không đấy?"

Sự quan tâm của Hải làm Toàn phải bật cười, bao giờ cũng vậy, Hải luôn lo lắng cho cậu, và điều đó khiến cậu cảm thấy rất vui và ấm áp.

Toàn trả lời:

"Hôm nay nhà tôi đi ăn cỗ ở nhà chú.

Và ông yên tâm, tôi vẫn nghe lời ông mà.

Mặc nóng đến phát ngốt đây này"

Sẵn điện thoại đang cầm trên tay, Toàn quẹt quẹt bấm bấm mấy lượt, trên màn hình gọi đã thấy Hải quay ra kiểm tra điện thoại, vừa xem tấm hình Toàn gửi đến vừa cười:

"Hahaa, đáng yêu quá!

Nhìn chỉ muốn ôm."

"Làm gì đến mức..."

- Toàn cười ngượng

Ngắm nghía tấm ảnh một hồi thì Hải tắt điện thoại, quay trở lại với Toàn:

"Ngoan lắm, vậy là chịu nghe lời tôi rồi.

Mùa này mà không cẩn thận là dễ bị ốm lắm đó"

"Biết rồi mà, cảm ơn ông..."

Má Toàn hơi đỏ lên, chưa kịp nói tiếp thì Hải đã hỏi:

"Thế đi ăn có vui không?"

"Cũng...vui.

Hôm nay gặp chị Ngọc nên tâm sự được nhiều, thích lắm"

Nhắc đến chị Ngọc là Toàn trông tươi tỉnh hẳn lên, Hải thấy vậy thì cũng vui lây, liền hỏi trêu:

"Thế à?

Vậy có tâm sự về tôi không?"

Nhìn vẻ mặt hớn hở của Hải, Toàn chợt nghĩ tội gì mà không trêu, bình thưởng cũng bị Hải chọc suốt đấy thôi.

Cậu cố nín cười, trả lời tỉnh bơ:

"Để tôi nhớ xem....Huhmm...không...không có"

"Ơ.....Thật...sao?"

Hải tiu nghỉu nhìn vào màn hình, ánh mắt rất chi là tội nghiệp, còn Toàn thì chỉ muốn bò ra giường mà cười vì phản ứng ngố hết sức ấy của Hải.

Phải gắng lắm, Toàn mới có thể tiếp tục nói trong bình thản:

"Thật chứ lị.

Cứ làm như lúc nào cũng có chuyện để nói về ông không bằng"

Mặt Hải lúc này trông còn đáng thương hơn nhiều lần, không thể tin được là Toàn lại nói xanh rờn như thể điều đó là hiển nhiên lắm vậy.

Giọng Hải buồn thiu, nghe mà thấy tội:

"Ừ thì....tôi cũng chỉ hỏi vậy thôi.

Tôi biết là bình thường cậu không nhớ đến tôi rồi..."

Thấy Hải như vậy, Toàn không nhịn được nữa, tay bụm miệng cười khúc khích khiến Hải không khỏi ngạc nhiên:

"S-Sao lại cười?"

"Tại vì ông đấy, tôi chỉ đùa thôi mà"

"..."

Toàn vẫn chưa hết buồn cười, tiếp tục nói:

"Ban đầu tôi chỉ định trêu ông một chút, ai bảo bình thường ông toàn bắt nạt tôi.

Nhưng mà thấy ông buồn cười quá nên tôi thử...bồi thêm xem thế nào.

X-Xin lỗi ông nha..."

"Cậu..."

Quá bất ngờ, Hải trợn cả mắt nhìn kẻ tinh quái vẫn đang có vẻ rất khoái chí với trò đùa vừa rồi.

Hóa ra là thế, thừa cơ nói chuyện gián tiếp không ở gần nhau nên tác oai tác quái đây mà.

Biết là không thể "xử" Toàn ngay lúc này, Hải chỉ biết bặm môi cười, giọng đe dọa:

"Giỏi lắm, tôi rất bất ngờ đấy!

Bây giờ cậu muốn sao đây Toàn?

Cậy ở một mình nên làm càn phải không?"

"Không...không muốn gì hết.

Tôi chỉ trêu ông tí thôi mà, đừng giận nha"

Lời thì ăn năn mà miệng thì vẫn khúc khích cười.

Hành động đó của Toàn khiến Hải thật hết chịu nổi, chỉ muốn xông đến "dần" cho một trận nhớ đời, để xem lần sau còn dám cợt nhả như thế nữa không.

Khổ nỗi, giờ là buổi tối, gia đình Toàn lại đều đang ở nhà, đâu thể tùy tiện nói đến là đến được.

Chứ nếu là ban ngày, chỉ có mình Toàn ở nhà, thì Hải sẽ không ngần ngại mà phóng xe đến ngay, lúc đó thì Toàn chết chắc.

Tạm gác ý định "xử phạt" Toàn sang một bên, Hải trở lại vẻ ân cần thường ngày, hỏi sang chuyện khác:

"Vậy là gặp chị Ngọc rồi, còn bữa ăn thì thế nào?

Chắc nhà cậu tụ tập đông vui lắm à?"

"Ừ, đông lắm, nhìn quanh chỉ toàn người là người, mà...nhiều lúc ồn quá tôi không chịu nổi"

Hải gật đầu có ý tán thành, vừa để thể hiện sự thông cảm.

Cậu biết tính Toàn ưa sự yên tĩnh, lại là người hướng nội nên hiển nhiên không hề thích những nơi náo nhiệt ồn ào, nhất là khi đông người lạ nữa.

Còn đang nghĩ xem nên nói gì để thay đổi không khí thì chợt nghe tiếng Toàn:

"Với cả..."

"..."

Toàn vừa mới mở lời đã có vẻ ngập ngừng, hình như đang do dự về điều mình sắp nói.

Thấy sắc mặt Toàn vừa suy tư vừa bối rối, Hải không thúc giục mà chỉ im lặng nhìn cậu, chờ đợi xem cậu sẽ nói gì tiếp.

Thế nhưng Hải càng chờ, Toàn càng lúng túng không biết phải bắt đầu thế nào, hay thậm chí là phân vân có nên giãi bày tâm sự hay không.

Biết Toàn đã rối lắm rồi, Hải liền lên tiếng:

"Không nói cũng được mà, tôi đâu..."

"Có..."

Hải hơi khựng lại khi Toàn bất ngờ cắt ngang, không hiểu là người yêu của cậu hôm nay có chuyện gì mà bỗng dưng lại ấp úng căng thẳng đến thế, liền cười trấn an:

"Vậy cậu cứ nói đi, tôi sẵn sàng lắng nghe mà"

Toàn hơi cắn môi suy nghĩ, vừa không muốn Hải phải sốt ruột, lại vừa cảm thấy lúc này thật không tiện, bèn rụt rè nói:

"Thực ra...tôi đã định kể luôn cho ông tối nay, nhưng tôi vẫn muốn...nói chuyện trực tiếp hơn nên..."

"Khi nào bố mẹ cậu đi vắng?"

Câu hỏi bất thình lình của Hải khiến Toàn ngớ ra:

"Hở?

À...ờm...mấy hôm tới bố mẹ tôi đều có lịch đi chúc tết, chắc là..."

"Vậy mai tôi qua"

Nghe Hải nói quả quyết, Toàn lập tức hiểu ra vấn đề, thầm cảm kích Hải vì lo cho cậu mà quyết định không hề do dự, miệng mỉm cười vui mừng:

"Tốt quá, cảm ơn ông!

Mà khoan..."

Hải còn chưa kịp đáp đã thấy Toàn đơ ra, mắt đảo qua lại suy nghĩ gì đó, rồi nói:

"...Nhưng mà còn Siêu..."

"À, em trai cậu đúng không?

Hay là..."

"Anh Toàn!"

Toàn giật bắn mình khi nghe tiếng Toản gọi với vào từ bên ngoài, cả Hải cũng nghe thấy, liền im lặng không nói nữa.

Toàn đáp:

"ƠI???"

Tay nắm cửa chuyển động, cùng lúc Toản thò mặt vào:

"Em vào nhá?"

"Ờ vào đi"

Toản lúc này mới mở hẳn cửa ra, vừa bước vào đã thấy tay cầm mấy bộ quần áo.

Vì cửa phòng đối diện với hướng Toàn đang ngồi trên giường nên Toản chỉ thấy mặt lưng của chiếc laptop, chứ hoàn toàn không biết anh trai đang làm gì trên máy tính.

Toàn đánh mắt ra hiệu Hải chờ một chút, tạm bỏ tai nghe ra, nhìn Toản một lượt rồi hỏi:

"Sao lại đem theo quần áo vào đây làm gì?"

"Mai em đi chơi, muốn hỏi anh bộ nào hợp để mặc"

Vừa nói Toản vừa giơ liền một lúc 2 bộ lên, nhìn Toàn chờ đợi.

Toàn xem xét cẩn thận rồi bảo đưa xem các bộ khác, vừa nhìn vừa ướm thử bằng mắt lên người thằng em.

Có thể nói, hỏi ý kiến Toàn là một lựa chọn sáng suốt.

Bởi suy cho cùng, cả nhà có mỗi hai anh em là đang thanh niên, gu thời trang còn tư vấn cho nhau được, chứ hỏi bố mẹ chưa chắc đã phù hợp.

Rất nhanh chóng, Toàn đã giúp Toản chọn thành công bộ đồ để mai tự tin xuống phố, vừa đẹp, vừa bắt mắt, lại ấm và thoải mái nữa, quá tuyệt!

"Ok, cảm ơn anh.

Mai ở nhà ngoan em mua bánh về cho"

Toản vừa cảm ơn xong đã chọc ngoáy Toàn ngay được, tiện tay ôm đống quần áo ra cửa, liền nghe tiếng Toàn:

"Khỏi, mày đi đứng an toàn cẩn thận cho anh nhờ là được rồi"

"Vâng vâng, tạm biệt"

"Ờ"

Cánh cửa phòng vừa đóng lại, Toàn vội đeo tai nghe, ngồi lại ngay ngắn với chiếc laptop trên đùi.

Hải vẫn yên lặng chờ cậu từ nãy, đợi cậu yên vị rồi mới lên tiếng:

"Hai anh em cậu nói chuyện với nhau dễ thương nhỉ?"

"Dễ thương gì đâu, đánh nhau suốt ngày" - Toàn cười khì

"Thế à?

Điều đó cũng thể hiện rằng hai người yêu quý nhau lắm đấy"

"Thật á?

Sao tôi chả thấy gì cả?"

Trước giờ hai anh em Toàn mở miệng ra là cãi nhau, xiên xỏ nhau, đánh nhau thay ăn cơm uống nước, vậy nên khi nghe Hải nói, Toàn mới thấy ngạc nhiên, không hiểu ở đâu ra mà lại yêu với chả thương.

Hải thấy Toàn thế thì chỉ cười:

"Cái đó không phải cứ muốn là thấy.

Có thể bây giờ chưa cảm nhận được, nhưng rồi cũng sẽ nhận ra thôi"

"Tự dưng ông triết lí gì thế, khó hiể..."

"Mà vậy là mai tôi qua thoải mái rồi nhé"

"Hả???"

Toàn chưa nói hết câu đã bị Hải đổi sang chuyện khác, đột ngột nhắc đến việc mai Hải qua nhà khiến cậu nhất thời ngẩn ra.

Về phía Hải, cũng vì hết cách với tên người yêu ngố tàu hết sức này mà không trả lời, chỉ nhìn Toàn, nhướn mày cười ẩn ý.

Toàn quan sát điệu cười lẫn vẻ mặt của Hải, trong tích tắc chợt nhớ ra sự việc vừa rồi, liền "À" một tiếng làm Hải phải bật cười vì sự ngốc nghếch của cậu.

Lúc ấy, Toàn tự thấy mình thật ngớ ngẩn, cứ như bị đãng trí vậy, lại thêm cả phản ứng của Hải nên cậu càng thấy ngượng, vội chữa cháy:

"Rồi, tôi nhớ rồi.

Vậy mai mấy giờ ông đến?"

"Khi nào mọi người đi?"

"...Chắc là...9:00 sáng"

"Ừm, tốt rồi, mai tầm đó ở nhà chờ tôi"

"Ừ, ông lái xe cẩn thận nhé"

"Yên tâm, tôi thì làm sao có chuyện gì được haha"

Kì thực, Toàn vẫn không sao hết được cảm giác xúc động ấy.

Nhìn ánh mắt lo lắng của Hải dành cho cậu, kèm theo vẻ bồn chồn, sốt sắng mong nhanh chóng tới ngày mai, nhưng vẫn phải cố điềm tĩnh, tỏ ra vui vẻ lạc quan để trấn an cậu, trong khi người cần được trấn an phải là Hải mới đúng.

Tất cả những cử chỉ và tình cảm đó, thật quá đỗi tuyệt vời mà!

Sau đó, hai người còn trò chuyện một lúc lâu, phải đến gần nửa đêm, khi Toàn giục Hải đi ngủ thì Hải mới chịu chào tạm biệt.

Thật tình, trước đấy còn kì kèo muốn nói chuyện và ngắm cậu thâu đêm, rồi mai qua ôm cậu ngủ bù cũng được, đúng là dẻo miệng hết chỗ nói.

Cả hai chúc người kia ngủ ngon, đi kèm là một nụ hôn gió qua màn hình, rồi mới yên tâm tắt máy đi ngủ.

Khi không gian đã trở lại vẻ yên tĩnh vốn có của màn đêm, Toàn vẫn còn trở mình, lòng thầm mong bình minh đến thật nhanh, để được gặp và chia sẻ những tâm sự của mình với Hải.

Nhưng cậu không hề biết rằng, tại một nơi nào đó, trên chiếc giường êm ái ấm áp, Hải cũng đang suy nghĩ giống như cậu.

Chỉ có điều, là bị vướng bận thêm cả những băn khoăn lo lắng mà thôi...
 
[0309][End]Lớp Phó, Đừng Lạnh Lùng Với Anh Nữa
chap 63: end


Buổi sáng

Toàn vẫn còn đang oằn oài trên giường thì nghe tiếng bố mẹ lục đục ở bên ngoài, mẹ luôn miệng dặn chuẩn bị kỹ các thứ mang đi chúc Tết còn bố thì cứ "Rồi" liên tục.

Lát sau mẹ cậu gõ cửa rồi hé cửa vào, nói:

"Bố mẹ đi đây, ở nhà có chuyện gì thì gọi ngay cho mẹ nhé"

"Vâ...ng...."

- Toàn ngái ngủ đáp, mắt vẫn nhắm nghiền

Mẹ Toàn không nói gì thêm mà khẽ đóng cửa lại. chưa đầy một phút sau lại nghe thấy Toản chạy từ phòng xuống nhà, chắc là sắp muộn giờ đi chơi đây.

Mới nghĩ đến đấy, đầu Toàn chợt im bặt, không còn nghe thấy tiếng động nào nữa, lại lăn ra ngủ say mất rồi.

Trong không gian yên ắng của ngôi nhà, chợt có tiếng chuông cửa vang lên:

*Ding dong*

Toàn vẫn ngủ li bì, hai tai tuyệt đối không tiếp nhận bất cứ âm thanh nào.

Phải được một lúc, đến khi có tiếng điện thoại reo liên hồi bên tai cùng với những tiếng chuông réo rắt phía dưới nhà, Toàn mới bừng tỉnh giấc.

Trong cơn lơ mơ, cậu còn ngồi thừ ra mấy giây, rồi bỗng sực nhớ ra cái hẹn của Hải, và lập tức tỉnh táo khi nhận thức rõ được những hồi chuông không có dấu hiệu chấm dứt kia.

Toàn cuống cuồng bấm máy gọi cho Hải, vừa cầm điện thoại vừa chạy đi thay bộ đồ ngủ đang mặc trên người.

Lúc Hải bắt máy liền nghe tiếng Toàn:

"Chờ tôi chút nhé, vừa dậy"

"Ừm"

Toàn cẩn thận đặt chiếc điện thoại lên giường rồi lại lao đi đánh răng rửa mặt.

Rất nhanh, chỉ sau vài phút, Toàn đã đứng trước cửa nhà, vội vàng mở khóa:

"Chào Toàn"

"Chào ông, xin lỗi vì để ông phải chờ"

"Không sao..."

Toàn mở to cửa cho Hải cất xe vào nhà, vừa đóng cửa Toàn vừa hỏi:

"Ông ăn sáng chưa?"

"Tôi ăn rồi, mua bữa sáng cho cậu nữa này"

Hải nói rồi giơ cái túi đựng thịt và bánh lên, khiến Toàn có phần bất ngờ, chỉ kịp hỏi lại:

"Thật á?

C...Cảm ơn ông.

Nhưng sao..."

"Tôi cứ mua thôi, nếu cậu ăn rồi thì để trưa hay chiều ăn cũng được.

Còn nếu chưa thì càng tốt, tôi mớm cho cậu ăn"

Vừa nói Hải vừa mở túi, loạt xoạt làm gì đó, Toàn nghe đến đấy định cảm ơn lần nữa, nhưng chợt ngớ ra khi não đã tải được toàn bộ câu nói:

"Cảm...Này...tôi có tay mà, đâu phải trẻ con đâu mà bón với đút"

"Oá ai ói vóong hay hút âu...mớm kơ à" (Có ai nói bón hay đút đâu...mớm cơ mà)

Tiếng Hải đột nhiên trở nên rất lạ, nghe chẳng rõ ràng chữ nào, và khi Toàn vừa mới nghe xong cái tổ hợp ngôn ngữ kì dị ấy thì đã thấy Hải quay ra, miệng ngậm một miếng bánh, tiến lại gần cậu.

"Làm gì thế??"

- Toàn vội thủ thế

"Mớm cho ậu"

Hải vẫn tiến đến, đầu hơi cúi xuống để đưa miếng bánh ngay gần miệng Toàn, còn Toàn thì bắt đầu cười phá lên:

"Ông dừng lại đi, buồn cười quá"

"Ăng đi nào"

"Được rồi, tôi ăn đây"

Toàn cố nhịn cười, nghiêng đầu đón lấy miếng bánh từ miệng Hải, còn Hải trong lúc cậu đang ăn liền hỏi:

"Ngon không?"

"Có, ngon lắm"

Toàn vẫn nhai bánh mà phải giữ miệng đóng, chỉ hé môi trả lời nên má cứ phồng lên, làm Hải thấy đáng yêu hết sức.

Định vồ lấy để hôn nhưng lại thôi vì muốn để cho Toàn được ăn sáng yên ổn.

Xử lí xong chỗ đồ ăn Hải mang đến, Toàn tay xoa bụng khen ngon, miệng cười mãn nguyện:

"Ngon quá, tôi no luôn rồi này.

Cảm ơn ông nhé, yêu ông lắ..."

"A...."

"...."

Toàn chưa nói hết câu vội dừng lại, còn Hải tin chắc mình không nghe lầm, liền quay sang Toàn, mắt sáng rỡ, miệng cười ranh mãnh xen lẫn vui sướng:

"Cậu vừa bảo gì cơ?"

"...Ờ...Ờm...thì tôi cũng...tôi đang vui nên..."

"Nên sao nhỉ?"

- Hải cười đầy xảo trá

"Nên mới..."

Toàn ấp úng tìm cách chống chế, mà trong tình huống này thì chống kiểu gì đây.

Tuy hai người đã là người yêu, lời yêu thương lãng mạn cũng hay nói, đôi lúc còn trên cả sến súa, nhưng không phải lúc nào cũng vậy, phải đúng thời điểm đúng hoàn cảnh mới hợp.

Đặc biệt là Toàn, dù đã cho Hải thấy tình cảm của mình nhiều đến thế nào, nhưng vẫn không quen với việc nói ra những điều tình củm ngọt ngào như thế.

Mặc cho Toàn lúng túng đến líu hết cả lưỡi lẫn chân tay, Hải vẫn tiếp tục nhìn cậu chờ đợi lời xác nhận dù đã nghe rõ ràng rành rọt từng chữ một, biểu cảm không thể đểu hơn.

Biết Hải cố tình trêu chọc mình, đã thế còn đang xấu hổ vì nãy trót "sến", Toàn bí quá liền kêu lên:

"Tại...tại ông hết.

Tại ông làm tôi yêu ông quá nên mới lỡ miệng.

N-Nói chung là tại ông!

Tôi không biết!

Không biết!"

Vừa nói vừa chuồn thật nhanh lên nhà, mặt đỏ lên rần rần.

Dở hơi thế không biết, đang yên đang lành lại đi nói linh tinh để giờ ngượng muốn chết mà chả biết chạy đi đâu.

Toàn mới đi được gần hết cầu thang đã thấy Hải chạy theo.

Nhanh như cắt, Hải tóm được cậu, sẵn di chuyển vào trong phòng.

Vừa vào đến nơi Hải đã ôm hôn Toàn thắm thiết, khiến cậu chìm đắm trong sự kích thích và những cảm xúc hỗn loạn.

Mỗi khi Hải hôn cậu, Toàn đều cảm giác như mình có thể ngất đi, và rơi vào một thế giới thần thoại đầy phép màu.

Mọi thứ đều lấp lánh và huyền ảo khi hai người gần gũi và thân mật.

Hải vừa cắn nhẹ tai Toàn vừa nói đầy âu yếm:

"Tôi biết cậu yêu tôi mà.

Tôi cũng yêu cậu nhiều nhiều lắm.

Lần sau cứ thoải mái nói yêu tôi, đừng xấu hổ ngượng ngùng làm gì, có được không?"

Toàn vẫn còn đang bay bổng, nghe Hải nói như vậy thì đã phần nào đó tự tin hơn, nhẹ nhàng ngước lên nhìn Hải, mỉm cười:

"...Được!"

Hải vui mừng cúi xuống đặt môi lên môi cậu, hai người cứ thế ôm hôn nhau say đắm và nồng nhiệt đến ngã cả ra giường.

Khi cảm xúc đang dâng trào gần như đến đỉnh điểm thì Hải bất ngờ dừng lại, khẽ rời môi Toàn ra, hỏi:

"Quên mất, hôm qua cậu muốn tâm sự chuyện gì thế?"

Khỏi phải nói, cảm xúc của Toàn tuột dốc vèo một phát không phanh, đần hết cả mặt ra nhìn Hải, vừa có chút hụt hẫng vừa có chút thất vọng.

Nhưng rồi cậu cũng bình tâm lại, nãy giờ để khoái cảm dẫn lối, mất dần tỉnh táo thật nguy hiểm, cũng may Hải kịp thời ngừng lại, chứ nếu không, không biết ngày hôm nay sẽ là ngày đánh dấu mốc gì trong mối quan hệ của hai người nữa.

Toàn ngồi thẳng dậy, chỉnh lại chiếc áo phông có phần xộc xệch, ngẫm nghĩ một lát rồi bắt đầu kể:

"Thực ra cũng không có gì quá nghiêm trọng, chỉ là tôi cảm thấy không thoải mái với cách suy nghĩ và nói chuyện của một số người trong họ hàng thôi..."

"Họ đã nói gì mà cậu lại thấy thế?"

"...Ừm...Bắt đầu từ lúc mọi người ăn giỗ, một chú tự dưng hỏi tôi đã có bạn gái chưa..."

Nhận thấy sắc mặt Hải vừa biến đổi, Toàn cũng đoán được là Hải chẳng ưa gì những câu hỏi kiểu này, tiếp tục kể:

"Tôi bảo chưa có, thì mọi người xung quanh bắt đầu xì xầm to nhỏ, còn khuyên nhủ tôi thế này thế kia, còn bàn tán về chuyện của tôi nữa, như thể hiểu rõ tôi lắm vậy.

Lúc đấy, tôi thật sự rất khó chịu, nhưng lại chẳng dám nói gì để bảo vệ mình vì sợ bất kính với người trên.

May mà có chị Ngọc giúp..."

Càng nói Toàn càng xúc động, hai mắt hơi rơm rớm và bắt đầu thấy cay nơi sống mũi.

Lập tức, cậu giật mình vì cánh tay của Hải bất ngờ vòng qua, nhanh chóng ôm chặt lấy cậu, mới chỉ kịp nói "G-Gì thế?" thì đã nghe tiếng Hải ân cần dỗ dành bên tai:

"Không sao.

Không việc gì phải băn khoăn suy nghĩ về việc đó cả.

Những người đó vốn không đủ tư cách để bới móc chuyện riêng của cậu, càng không có quyền được quấy rầy cậu.

Cho dù cậu không dám nói gì, nhưng ít ra cậu cũng đã thể hiện mình là một người lễ phép và lịch sự, điều đấy vẫn tốt hơn là để giận quá mất khôn đúng không?"

Toàn được Hải ôm sát vào lòng, ngẩng lên vẫn có thể thấy ánh mắt đầy quan tâm động viên của Hải đang nhìn mình, vừa thấy ấm áp vừa yên lòng, những suy tư lo lắng dần tan biến.

Cậu khẽ gật đầu:

"Ừ...Ông nói phải..."

Rồi trầm ngâm mất mấy giây, Toàn lại ngẩng lên, nhìn Hải cười cảm động:

"Cảm ơn ông...Tôi thấy nhẹ nhõm hơn rất nhiều rồi"

Hải cười vui mừng vì đã có thể giúp Toàn bình tâm lại, sẵn thơm luôn lên trán *Chụt* một cái, khiến Toàn cười khúc khích rúc sâu vào ngực Hải.

Đang ôm cậu, Hải chợt nhớ ra điều gì đó, liền nói:

"Còn phải cảm ơn chị Ngọc nữa nhỉ?

Chị ý đã nói thế nào?"

Toàn đang nằm ngoan ngoãn trong vòng tay Hải, nghe vậy thì hào hứng hẳn lên:

"Chị Ngọc á!

Lúc đó chị Ngọc ngầu lắm, đứng hẳn lên nói cho cả phòng nghe rõ, là đừng hỏi những chuyện riêng tư của tôi nữa, và nên ưu tiên việc học hơn.

Chị ý còn bảo mọi người là người lớn chắc phải hiểu rõ điều ấy, thế là tất cả đều im lặng luôn"

Hải nghe đến đoạn này thì hào hứng không kém, giọng đầy tán thánh:

"Hay lắm!

Chị Ngọc nói rất đúng, lí lẽ như vậy thì những người kia không nói lại được cũng phải thôi"

Thấy Hải hưởng ứng như vậy, Toàn cũng vui lây, gương mặt rạng rỡ thấy rõ.

Nhưng được một lúc, Toàn chợt hỏi:

"Nếu là ông, thì...ông có hành động như chị Ngọc không?"

Hải có phần bất ngờ vì câu hỏi ấy, nhưng không hề do dự, cậu trả lời đầy tự tin:

"Tất nhiên rồi, những người như thế, được nghe lời dạy bảo của tôi là còn may đấy"

Toàn khẽ cười vì cái câu nói vừa tự đắc vừa có chút phóng đại của Hải, nhưng chẳng mấy mà tâm trạng cậu bỗng chùng xuống, nét mặt suy tư lại xuất hiện.

Hải đang cười vui vẻ, thấy cậu như vậy liền chột dạ, lo rằng mình trót nói gì khiến Toàn không vui, vội hỏi:

"Sao vậy?"

Toàn hơi mím môi nhìn Hải nghĩ ngợi, xong khẽ ngập ngừng nói:

"Tôi muốn...được như mọi người...Ý tôi là...giống ông, chị Ngọc, và cả các bạn của tôi nữa"

"Cậu nói thế là sao!?

Sao tự nhiên lại nghĩ như thế??"

- Hải vô cùng ngỡ ngàng nhìn Toàn

"Vì...những người thân thiết xung quanh tôi đều quyết đoán và độc lập mạnh mẽ, có thể đứng lên vì lẽ phải mà không ngần ngại gì cả.

Ch-chỉ có tôi là yếu đuối, kém cỏi, luôn phải dựa dẫm vào mọi người...Tôi muốn được như vậy Hải ạ, tôi không muốn làm gánh nặng..."

Hải không thể tin được những lời mình vừa nghe từ Toàn, tại sao Toàn lại có thể suy nghĩ một cách sai lầm tiêu cực đến thế, trong khi sự thật không phải như vậy.

Ừ thì cậu ngây thơ hiền lành, tính cách khá trầm lặng, lại không quen với sự vồ vập ồn ào của xã hội, nhưng thế đâu có nghĩa là yếu đuối, là thấp kém chứ, thậm chí còn nghĩ bản thân là gánh nặng...Lần này Hải thật không biết nên thương hay nên giận nữa đây, đang yên đang lành sao lại đi nghĩ ngợi lung tung rồi thành ra bi quan thế bao giờ.

Đúng là ngốc nghếch mà!

Toàn vẫn còn định giãi bày nữa, nhưng không để Toàn kịp nói hết, hai bàn tay Hải đã nhanh chóng ôm lấy khuôn mặt cậu, giữ cho cậu nhìn thẳng vào mắt Hải.

Đôi mắt ấy hiện giờ đang tràn ngập những lo lắng xen lẫn tức giận, khiến Toàn lập tức hoảng loạn, không hiểu tại sao Hải lại có phản ứng như thế, nhất thời im bặt không dám nói gì.

Hải thấy Toàn đã yên, bèn từ tốn mở lời, giọng đanh lại:

"Ai cho phép cậu có những ý nghĩ đấy hả?

Cứ phải hạ thấp bản thân như thế là sao, khi mà cậu hoàn toàn tốt đẹp hơn thế rất nhiều.

Chưa bao giờ tôi thấy cậu yếu đuối hay kém cỏi, lại càng không phải là gánh nặng, và tôi chắc chắn chị Ngọc và các bạn cậu cũng vậy.

Mọi người ở bên cậu vì yêu thương cậu, chứ không phải vì thương hại, vì "gánh nặng".

Có hiểu không?

Cậu mà còn suy nghĩ như thế, tôi giận đấy!"

Toàn lặng thinh nghe Hải nói từ đầu đến cuối, môi mím chặt còn mắt mở to nhìn Hải đầy sợ hãi hối lỗi, giống như vừa phạm tội gì đó nghiêm trọng lắm vậy.

Hải nói xong thì không ý kiến gì thêm, chỉ nghiêm nghị nhìn Toàn.

Còn Toàn, bị sốc nãy giờ cũng đã bình tĩnh trở lại, vừa vui lại vừa sợ, rốt cục chỉ mấp máy được mấy từ:

"...X-Xin lỗi ông..."

Xong lại im lặng nằm yên đó, còn không dám nhìn Hải vì xấu hổ.

Nhìn Toàn hoang mang sợ sệt như vậy, Hải cũng không nỡ "mắng mỏ" thêm, dù sao thì nãy cũng đã nói đủ những gì cần nói rồi.

Khẽ gỡ hai tay trên má Toàn ra, Hải nhẹ nhàng ôm cậu, miệng nói đầy dịu dàng:

"Ngoan, từ nay không được như thế nữa nghe chưa?

Cậu không cần phải giống ai cả, vì con người cậu đã rất tốt rồi.

Đừng bao giờ so sánh bản thân với bất kì ai khác, mà cứ là chính mình thôi có được không?"

Lại một lần nữa Toàn xúc động, Hải thật đúng là một người yêu tuyệt vời mà.

Những lời nói vừa rồi đã khiến cho tim cậu loạn nhịp, mặt nóng bừng lên vì ngượng, còn miệng thì lí nhí:

"...Tôi hiểu rồi, tôi sẽ nghe lời ông...Cảm ơn ông nhiều lắm..."

"Vậy thì tốt rồi"

Hải cười xòa đưa tay vuốt tóc Toàn rồi thơm lên trán cậu một lần nữa, tiếp đến là mũi, rồi xuống môi.

Những nụ hôn thật kì diệu, chẳng mấy chốc đã xóa tan đi mọi lo âu suy nghĩ, chỉ còn lại tình yêu tràn ngập trong không gian.

Một lúc lâu sau, khi cả hai vừa tạm dứt ra khỏi những cảm xúc nồng nhiệt đang rực cháy trong người, Hải và Toàn nằm yên trên giường, tiếng thở vang lên đều đều.

Mỗi người đều đang suy nghĩ về đối phương và những điều đã xảy ra trong ngày hôm nay, đồng thời cũng chờ xem liệu có chủ đề gì bất ngờ được nhắc đến không để bắt đầu cuộc trò chuyện.

Bỗng nhiên, Hải nghiêng người sang Toàn, miệng cười tinh quái:

"À Toàn này..."

"Ừ?"

"Cậu có nhớ tối qua chúng ta còn đang dở chuyện gì không?"

Giọng điệu của Hải khi hỏi câu đó hoàn toàn không bình thường chút nào.

Ấy vậy mà Toàn không biết là do mệt nên lơ mơ hay sao mà vẫn ngu ngơ nhìn Hải, cười rất hồn nhiên:

"Dở chuyện gì cơ?

Mình đâu có chuyện gì chưa giải quyết xong đâu?"

Hải không trả lời, chỉ mỉm cười nhìn Toàn, điệu cười gian tà không lẫn đi đâu được.

Còn Toàn, có lẽ sẽ còn ngây ngô hỏi lại cái "chuyện đang dở" đó là gì nếu như không giật mình nhận ra cái vẻ ranh mãnh vốn rất đỗi quen thuộc ấy trên gương mặt Hải.

Trong tích tắc, kí ức chợt ùa về, vô cùng chi tiết và rõ ràng.

Mới đầuToàn còn ngờ ngợ không tin, nhưng đến khi thấy cái nhếch mép cùng ánh mắt đầy nguy hiểm của Hải, thì cậu lập tức tái mặt, tay chân run rẩy còn miệng thì lắp ba lắp bắp:

"A...cái đó...t-tôi đã xin lỗi ông rồi mà, tôi...chỉ...chỉ...đùa một tí thôi mà Hải..."

Hải không nói năng gì, vẻ mặt có vẻ rất thích thú, và khi Toàn mới chỉ khẽ nhích người ra xa khỏi Hải thì Hải đã đột ngột vòng tay qua giữ chặt lấy Toàn ép cậu sát lại người mình.

Biết là không thoát được, Toàn chỉ biết co rúm người, hai tay thủ trước ngực cố hết sức đẩy ngược lại với lực ép mạnh mẽ của Hải từ sau lưng, ánh mắt van xin cùng giọng nói đầy khổ sở:

"...Huhu...tôi xin lỗi mà...tôi không dám nữa...lầ-lần sau không dám trêu ông nữa..."

Đến lúc này Hải mới bật cười thỏa mãn, vẻ mặt vô cùng nham hiểm khiến Toàn dựng tóc gáy:

"Giờ mới biết sợ hả Toàn?

Tối qua vẫn còn trêu chọc tôi, còn cười sướng cơ mà nhỉ?"

"...Tô...tôi...huhu...tôi chừa rồi...Hải..."

Giọng Toàn như sắp mếu đến nơi, toàn thân bị kẹp cứng không thể phản kháng được, giờ chỉ còn cách xin Hải "tha tội".

Mà Hải nào có dại gì mà lại tha cho Toàn dễ dàng như thế, phải vờn cho chán chê để lần sau không dám tái phạm nữa mới thôi.

Mặc cho Toàn ra sức mếu máo năn nỉ, Hải vẫn cười rất sung sướng, giọng như dỗ dành nhưng lại hết sức "hắc ám":

"Được rồi, tôi biết rồi mà, giờ ngoan nào"

"Khô...không, đừng mà, Hải...đừn....Aaa"

Và sau tiếng la đầy tuyệt vọng của Toàn, những gì xảy ra sau đó trong ngày hôm ấy, chỉ có hai người họ biết...

Trưa hôm sau

Ngọc vừa mới đi chơi về, còn đang tung tẩy với đống đồ mới mua thì nghe tiếng điện thoại trong túi xách, liền nhanh chóng rút máy ra.

Trên màn hình, một tin nhắn mới được gửi đến, từ Hải:

"Cảm ơn chị Ngọc, vì đã chăm lo cho Toàn của em"

"Hihi, đâu cần cảm ơn làm gì, em trai chị mà."

Không quên kèm theo một biểu tượng trái tim cùng cái nháy mắt tinh nghịch.

Gửi tin trả lời xong, Ngọc phải bụm cả miệng lại để không reo ầm lên giữa nhà, như thể đang vui sướng tột độ vậy.

*Ôi cuộc đời tôi, sao lại tươi đẹp đến thế này.

Toàn à, chị mừng cho em lắm có biết không!!!*
 
Back
Top Dưới