...
Đi giữa những hàng giá sách dài hun hút, bước chân chậm rãi như sợ đánh thức điều gì.
Không gian im ắng đến lạ, chỉ có tiếng đồng hồ treo tường tích tắc đều đều, và tiếng hít thở của chính mình.
Mùi giấy cũ thoảng lên mỗi khi rẽ sang lối khác, xen lẫn chút hương gỗ từ kệ sách đã sẫm màu.
Ánh sáng từ cửa sổ lớn hắt vào, bụi bay lững lờ trong những tia nắng mỏng, làm mọi thứ như chậm lại.
Hắn dừng trước một giá sách thấp, cúi xuống đọc tên mấy cuốn, ánh mắt Lý Niệm Xuyên đột nhiên bị thu hút bởi một cuốn sách có bìa dày, ố nhẹ và phủi bụi như đã lâu không ai chạm vào.
Cội Nguồn?
Tên sách làm sự hứng thú trở nên cao trào.
Không nghĩ nhiều, hai tay ngay lập tức mở ra.
Đập vào mắt là những dòng chữ chi chít đan xen, tuy nhiên lại thấy những vết rách nhỏ lỗ chỗ như thể là bằng chứng của thời gian.
[Cách đây năm thế kỉ, bầu trời bị xé toạc bởi một vết nứt không gian khổng lồ hình con mắt đỏ rực, kéo dài từ Bắc đến Nam, trải dài xuyên suốt lục tinh.
Từ trong sâu thẳm vết nứt, có những xúc tu khổng lồ đang ngoe nguẩy mạnh mẽ không thể thoát khỏi, khi loài người còn đang run rẩy trước cảnh tượng này, thì lúc này vô số những quái vật dị hình dị dạng tràn ra như thác lũ, nhìn từ xa bầu trời như đang chảy máu.
Ngày hôm ấy, nhân loại đã chạm phải chiếc hộp pandora bị nguyền rủa giải phóng vô số lời nguyền cấm kỵ cổ xưa.
Ngày hôm đấy, Được nhân loại gọi là The First Day of the Great Fracture (Diệt Chủng Đầu Tiên) chỉ mới bắt đầu nhưng nhân loại đã phải đối mặt với nguy cơ diệt chủng quy mô không thể tưởng được, một nửa dân số lúc bấy giờ đã bị xóa sổ.
Tất cả nhân loại phải di chuyển xuống mặt đất thấp hèn như loài vật, tuy nhiên vẫn không thể thoát khỏi ánh mắt của những dị chủng kinh khủng ấy.
Chúng là đại diện sự chết chóc hủy diệt, mọi nơi dị thú đi qua đều bị tàn phá nặng nề tan hoang, nhân loại phải đối mặt với nguy cơ tuyệt chủng.
Thế giới bị chúng san bằng chỉ còn lại thất đại chi thành.
Tinh Quy Giới Vực
Dạ Nguyệt Huyền Thành
Uế Địa Hoang Thổ
Cực Quang Hàn Nguyên
Nhật thực mộng cảnh
Bắc Đẩu Vô Cực
Hắc Động
Đi theo gông cùm của tuyệt vọng những con người cuối cùng đã tuyệt vọng đứng lên, sau vô số nỗi bi thương, như có một vị thần đã thương xót loài người khốn cùng.
Chúng ta nhận được Ecliron, đi theo với sự thức tỉnh ấy những kẻ sống sót cuối cùng đã tập trung lại củng cố chiến lược.
Sir Elarion Vossarion được xưng là hiệp sĩ thánh đã xuất hiện, ngài là lãnh đạo tối cao, không chỉ sử dụng sức mạnh của mình.
Còn khiến tất cả đứng lên thực hiện cuộc chiến tranh quy mô toàn cầu lần đầu tiên.
Tròn năm mươi năm, trong cuộc chiến chỉ một bên được phép tồn tại, sau tất cả nhân loại đã dành được chiến thắng cuối cùng, nhưng chỉ nhận được hai chữ thảm khốc.
Chúng ta đã phải trả những giá không thể đong đếm được.
Cùng với sự thăng hoa sau thảm họa, nhân loại dần phát hiện ra một sự thật tuyệt đối.
Những cánh cổng không phải sự xâm lấn, đổ bộ mà chỉ đơn thuần là di cư, chúng chỉ đến đây như đang đi đến một ngôi nhà khác.
Lần đầu tiên, những nhân loại tiên phong bước qua những cánh cửa lần đầu tiên đã thấy một thế giới khác, nó khổng lồ to lớn vĩ đại.
Các sinh vật dị đoan thì phát triển một cách hùng hậu, không thể đo đếm, chúng ta nhận ra loài người chỉ là một thứ nhỏ bé không đáng kể.
Càng đào sâu, thì loài người lại càng choáng ngợp, lũ quái vật ấy không phải là ngu dốt tuyệt đối, mà có tư tưởng, tư duy thậm chí là còn có thể suy nghĩ.
Hơn nữa- - - - - -
- - - - -
- - - - - -
- - - - -
-Cổng.
Đến đây, có vẻ đoạn này đã bị rách một lỗ khá to dẫn đến không thể đọc tiếp.
Là vô tình hay cố ý?
Tuy nhiên, điều này không quá quan trọng, vì chỉ mất một đoạn nhỏ.
Lý Niệm Xuyên tiếp tục.
Ecliron không phải là bất biến, càng cùng với sự hấp thu dị chủng, ngài Vossarion càng tăng sức mạnh của bản thân trở nên cường đại hơn.
Ngày 11 tháng 11 sau 50 năm kể từ đại diệt chủng, một tiếng nổ lớn vang trời đã diễn ra, một cột sáng chiếu thẳng xuống cơ thể của ngài Thánh.
Nó vang vọng như một tiếng chuông khổng lồ cũng như ân điển của thần linh, ngài đồng thời là người đầu tiên phát hiện ra Ecliron thực chất là một mầm non có thể phát triển.
Không chỉ riêng việc hấp các Ecliron của quái vật, mà còn bằng nhiều cách khác.
Dựa vào tình huống tăng trưởng của Ecliron, nhân loại đã có thể xác định được cường độ dị năng gồm những cấp xác định.
Tuy nhiên, khi con ngườ...]
Đến đây, thì vết rách lan hẳn hẳn đến cuối cùng, không chỉ còn là một đoạn nhỏ như vừa nãy.
Không sao vì những kiến thức đó cũng là đủ rồi.
Nhưng lượng thông tin suy cho cũng vẫn là quá lớn, bộ não cần thời gian tiêu hóa dần dần.
Từ từ gập nhẹ cuốn sách lại cất về chỗ cũ chỉnh lại góc độ giống hệt ban đầu, tuy một chút bụi bẩn trên cuốn sách bay đi.
Thật sự cảm giác mà cuốn sách này mang đến cho Lý Niệm Xuyên không chỉ dừng lại ở chữ lạ.
Nếu chính phủ thật sự muốn cung cấp thông tin cho người dân để sinh tồn, thì cũng không cần dùng đến hình thức cực đoan thế này.
Nội dung cuốn sách này có lẽ là thật, tuy nhiên cũng không thể loại trừ hoàn toàn khả năng có người xuyên tạc sự thật.
Bởi vì vốn dĩ chân lý nằm trong tay kẻ chiến thắng, nên bất cứ thứ gì ta thấy chưa chắc đã là thật.
Bất quá, điều này thì liên quan gì đến một kẻ chỉ quan tâm đến nghiên cứu như hắn.
Hết tất cả thảy mọi nhân loại dù có tuyệt diệt đi nữa thì cũng không mảy may đến một góc áo Lý Niệm Xuyên.
Dẫu sao, nếu hắn có được sức mạnh thật thụ thì nghiên cứu sau này cũng không thể tách khỏi những cánh cổng kia.
Dù sao thì sức hấp dẫn và tò mò nó mang lại cho một nhà nghiên cứu quả thật là mật ngọt mê người.
Trong lúc vừa nghĩ hắn vừa tiếp tục tìm sách, tuy nhiên ngoài những quyển sách cơ bản như giới thiệu các loại dị năng hay năng lượng dị năng thì cũng không có sách gì khiến hắn nảy sinh ra hứng thú lần nữa.
Cái gọi là dị năng này bất quá cũng chỉ là một nguồn năng lượng không hoàn chỉnh nếu so với điện.
Tuy nhiên chỉ dùng thứ năng lượng khuyết điểm lỗ chỗ như thế này mà nhân loại phát triển được như hiện tại quả thật có chút may mắn đó.
"Thưa anh, anh đã hết giờ đọc sách rồi ạ anh có muốn đóng thêm hai mươi đồng nữa để gia hạn thời gian không?
Ngoài ra nơi này còn có chương trình giảm giá năm phần trăm cho người đăng ký hội viên."
Một người phụ nữ trẻ có vẻ là nhân viên nơi thư viện này lên tiếng.
Thấy vậy trong nội tâm, có chút khó chịu.
Tuy nhiên hắn không chọn biểu lộ ra ngoài chỉ yên lặng bước từ từ về phía cửa ra.
Thật sự công nghệ không quá phát triển nhưng mà về mặt kinh tế con người có vẻ là loài phát triển bậc nhất rồi, đa cấp đúng là ở đâu cũng có đọc sách mà cũng giới hạn thời gian.
Tuy nhiên, Lý Niệm Xuyên lý do không lựa chọn đọc tiếp một phần còn là giờ đã tầm chiều tối.
Phần còn lại thì chắc chắn là tại hăn nghèo rồi, đến việc ăn còn phải chi ly từng đồng thì sao dám mạnh tay trong việc đọc sách chứ.
Nhưng đến đây hắn nhận ra có chút kỳ lạ.
Đọc sách mấy giờ đồng hồ mà chỉ tốn có hai mươi đồng mà chỉ riêng mấy cái bánh mà hết năm mươi.
Aizz có vẻ là mình đã bị coi như con dê béo để lừa rồi.
Lý Niệm Xuyên khẽ nhíu mày, bước ra khỏi cánh cửa thư viện mà trong đầu vẫn đang nhẩm tính lại từng khoản.
Tỷ trọng này nếu đem ra phân tích thì thật sự là một sự thất bại về mặt phân bổ nguồn lực cá nhân a.
Mấy cái bánh lúc trước tuy không no nhưng cũng chưa đến mức đói thật sự, hơn nữa với một nhà nghiên cứu thì não bộ mới là thứ cần được nuôi dưỡng trước tiên chứ không phải dạ dày.
Trong lòng tự nhủ.
Nhưng ngay lập tức, lý thuyết thuyết phục đang bị chính tiếng kêu phát ra từ bụng phản bác.
Lúc này, gió thổi qua kẽ tay, mang theo chút lạnh của buổi chiều muộn.
Lý Niệm Xuyên kéo nhẹ vạt áo, bắt đầu bước về phía con đường quen thuộc dẫn về căn phòng nhỏ hẹp, đơn sơ lại có chút giống căn nhà ở thế giới trước kia.
Tuy không thể nói là kích cỡ giống nhau nhưng rốt cuộc cũng chỉ khác nhau về phong vẻ bên ngoài, còn bên trong giống nhau đến mức đáng thương cùng lắm là khác biệt về văn hóa.
Vừa đi vừa hoài niệm, bên đường lúc này có một hàng có bán đầy những đồ vật bắt mắt.
Chân dừng lại, không phải tự nhiên mà đó là sự tò mò nguyên thủy của các nhà khoa học đối với hết thảy mọi thứ xung quanh.
Nhìn kĩ thấy rằng gian hàng không lớn, chỉ là một chiếc xe đẩy cũ kỹ với mái che bằng vải bạt xanh đã bạc màu, nhưng bày trên đó là đủ loại thứ kì lạ chưa từng thấy.
Những thanh khô dài hình lục giác màu nâu đậm xếp thành bó, mấy túi bột đóng gói sơ sài với chữ viết tay nguệch ngoạc, vài hũ thủy tinh đựng thứ gì đó sền sệt màu cam đục trông không rõ là gia vị hay là thuốc.
Bước tiến lại gần hơn, mắt đảo qua từng thứ một cách có hệ thống.
Người bán là một ông già râu thưa, đang ngủ gật trên chiếc ghế đẩu cạnh xe với tư thế của một người không mảy may lo lắng chuyện buôn bán.
Thấy có khách, lão ta mở một mắt ra nhìn rồi nhắm lại, không nói gì.
Lý Niệm Xuyên không nói gì vẫn yên lặng tiếp tục quan sát.
Góc dưới cùng của xe đẩy có một xếp túi nhỏ bọc bằng giấy nâu, buộc dây thừng đơn giản, có vẻ là một túi đồ ăn gì đó.
Nhấc túi lên, nhẹ hơn trong tưởng tượng.
Lạch xạch
Một âm thanh lạo xạo nhẹ
Nghe từ tiếng phán đoán thì thấy vật có chút giòn, khô va chạm ma sát vào nhau tạo nên tiếng đặc trưng.
Lật mặt sau, có mấy dòng chữ viết tay.
Cốc Sấy Nguyệt Hà
Giới Thiệu:
Chỉ cần đổ nước ngâm trong ba khắc sẽ có ngay một món đồ ăn lập tức, cực kì đơn giản.
Ba khắc?
Nếu một khắc tương đương khoảng mười lăm phút theo cách tính thời gian ở đây, thì ba khắc là bốn mươi lăm phút.
Phép tính nhanh chóng được bộ não xử lý.
Bốn mươi lăm phút để ăn một bữa, trên trái đất có loại mì tôm chỉ cần ba phút, nhưng thôi, văn minh mỗi nơi một kiểu, dù sao thì công nghệ cũng khác, khó mà so sánh.
"Túi này bao nhiêu?"
Có vẻ đã cẩn thận hơn, điều này là tất yếu vì hắn đã bị hố một lần.
Ông ta mở te hé hai đôi mắt tinh quái nhỏ như chuột ra, rồi nhìn từ đầu đến chân tên thanh niên trẻ có phần nghèo nàn trước mắt.
Với cái nhìn của người đã bán hàng đủ lâu để biết được giới hạn số tiền khách qua cách họ mặc đồ, rồi chậm rãi giơ ba ngón tay lên.
"Ba đồng luân kim?"
Ông lão nhẹ nhàng gật đầu một cái nhẹ.
Lý Niệm Xuyên bắt đầu để tâm hơn đến đồng tiền bởi nếu không có tiền thì còn nghiên cứu cái gì nữa.
Thật sự, đã là người thì ăn là điều tất yếu.
Không thì nghiên cứu ma à?
Móc nhẹ những đồng tiền trong túi, từ từ đếm kĩ lại trong lòng.
470 đồng luân kim.
không suy nghĩ nhiều, dù sao thì với tư cách là một người có học thức nếu sai phép tính này thì cơ bản là có thể treo cổ tự vẫn được rồi.
Còn lại 410 đồng, nếu mỗi ngày ăn hai gói thì đủ ăn mười ngày, ổn.
Về mặt khoa học, có thể nói đây là quyết định hoàn toàn hợp lý, không có gì phải bàn cãi thêm.
"Cho hai mươi túi."
Ông lão chỉ nhắm mắt, có lẽ đến nhìn hắn một cái cũng chẳng cần.
Rồi không nói không rằng, chậm rãi cúi xuống gầm xe đẩy, lôi ra một thùng giấy cũ đã được buộc dây sẵn, bên trong tiếng lạo xạo quen thuộc vang lên khi bị đặt xuống mặt đường.
"Sẵn thùng 55 đồng."
Hắn nhìn cái thùng, quyết định không mặc cả thêm, đưa tiền, nhận thùng hết.
Trong quá trình về nhà, vấn đề mới lại nảy sinh, cái thùng không to lắm nhưng cũng không nhỏ, hai tay bê là đủ những hơi chật chút.
Mà con đường về nhà trọ của Lý Niệm Xuyên còn khoảng mấy phút đi bộ nữa.
Nhìn xuống đôi tay, rồi đảo mắt nhìn lại cái thùng, rồi kẹp nó vào hông bằng một bên tay với tư thế mà bất kỳ người bình thường nào nhìn vào cũng sẽ biết là rất mỏi nhưng khổ cái ra nhất quyết không chịu thừa nhận là mình không thể.
Năm phút đầu không có chuyện gì.
Mười phút sau cánh tay bắt đầu có ý kiến.
Cầm trên tay cái thùng nhỏ khiến bước đi trở nên chập chạm hơn, quãng đường ngắn chỉ mấy phút cũng bị hắn kéo dài ra.
Lý Niệm Xuyên đổi tay, tiếp tục bước, mắt nhìn thẳng về phía trước với biểu cảm của người đang thực hiện một nhiệm vụ quan trọng chứ không phải đang vật lộn với một chiếc thùng nhỏ trên con đường về nhà trọ lúc chiều tối.
Xung quanh người đi lại đã thưa dần, ánh sáng các hàng quán bắt đầu le lói lên trong ánh hoàng hôn xám xịt một màu đỏ bắt đầu bao trùm tứ phía.
Mùi khói thoang thoảng từ đâu đó, lẫn chút mùi kim loại đặc trưng của không khí ở cái nơi này lẩn vào trong mũi, hắc hắc khó chịu.
Nhìn lại lên trên là những tầng lầu trải đều, bước tiếp rồi liếc nhìn số tầng để xác nhận.
Liếc vào bảng số 413 có chút đen đủi, tra chìa khóa đẩy cửa bước vào.
Lúc này, căn phòng hiện ra nhỏ, đơn sơ.
Một cái bàn trà lộn xộn, một cái ghế, một cái giường và một chiếc ti vi kiểu cũ, và những vật dụng nội thất cổ kì lạ đang yên bình không có một sự thay đổi nào.
Thứ khác duy nhất ở đây là nhận thức của mình về thế giới này.
Và nếu ta không gặp tai nạn thì vẫn đang sống một số phận cô đơn bình lặng nhỉ?
Thế thì cũng không khác lắm đâu!
Phì cười.